DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 131 - Chương 135

Chương 131: Bị cướp

Hai năm sau

Trên nền trời cách tây nhạc sơn hàng ngàn dặm, một thân ảnh mặc áo choàng đen, chỉ hở hai con mắt nhanh chóng phi hành, tốc độ phi hành của hắn vô cùng đáng sợ, đám tu sĩ cấp thấp gặp phải hắn đều nhanh chóng tránh đường, còn đám tu sĩ Kết Đan nhìn vào tốc độ của độn quang rồi cũng không để ý đến nữa. dù có ý gì thì với tốc độ đó, bọn họ cũng không đuổi kịp. thân ảnh này không ai khác chính là Dương Thanh.

Một đoạn thời gian bế quan tu luyện hắn đã thành công đột phá cảnh giới Giả Đan chân chính tiến vào Kết Đan Sơ Kỳ cảnh giới. hai năm qua hắn cũng thông qua Triệu Phong mà học tập được Quang Ảnh Độn và luyện hóa sơ bộ Âm Ma Giáp và Âm Giới Kiếm. ít nhất với linh lực trong người hắn hiện nay cũng đã thành công chém ra một kiếm, và mặc được Âm Ma Giáp trong khoảng thời gian nhất đinh. Âm Phủ Ma Châm với cảnh giới hiện giờ của hắn, lại thêm kinh mạch rộng hơn người bình thường hắn cũng chỉ có thể điều khiển được bốn chiếc châm. Tuy vậy hắn coi như trong cảnh giới Kết Đan chỉ trừ gặp phải Kết Đan Hậu Kỳ, còn Kết Đan Sơ Kỳ hắn nắm chắc có thể thắng, Kết Đan Trung Kỳ muốn giết hắn là rất khó. Hắn nắm chắc chín thành trốn thoát. Giờ đây hắn đang trên đường đi đến một nơi có nên là Vô Danh Cốc. tuy gọi là Vô Danh Cốc nhưng thực tế nơi này rộng lớn vô cùng gần như một lục địa riêng biệt, nơi này bốn phía đều có núi cao vực sâu ngăn cách tự nhiên, tạo thành một thế giới riêng, khác hoàn toàn so với bốn đại lục còn lại của nhân giới. hắn đang tiến đến con đường an toàn nhất để vào trong Vô Danh Cốc, đi qua Hắc Lâm. trong cốc có một loại tài liệu mà không nơi nào khác có đó chính là. Ngân Tinh ngàn năm tuổi thường mọc ở sào huyệt của yêu thú Huyết Bức cấp bốn trở lên. Mà yêu thú này chỉ trong Hắc Lâm mới có.

Hắn vừa đi vừa nghiên cứu đám tài liệu thu thập được. theo đó Huyết Bức này thường sống theo đàn hàng ngàn con, một con thì không tính là gì, nhưng nếu bị trăm con, ngàn con vây hãm vậy thì dù có là Tu sĩ Ngưng Nguyên kỳ cũng phải đi đường vòng. Nhưng may thay, vì độ trân quý của Ngân Tinh này, cứ hàng nằm lại có một đám tu sĩ tụ tập đi tìm vận may, lần này hắn cũng chính là nhập vào một tổ đội như vậy. hắn dùng tiên thức nói với Tử Nguyệt đang ẩn trong cơ thể hắn:

-Ngươi nói xem liệu lần này có mấy phần nắm chắc thành công.

-

-Nếu may mắn và thêm sự giúp đỡ của bản cô nương chắc cũng phải có 7 thành nắm chắc.

-

Hắn gật đầu, nguyên nhân lớn nhất lần này hắn dám mạo hiểm chính là vì có Tử Nguyệt đi cùng. Có nàng ấy một số chuyện hắn sẽ lợi hơn không ít. Lại độn quang thêm nửa ngày nữa, phía chân trời liền xuất hiện một phiến rừng trải dài theo sườn núi, toàn bộ cảnh rừng nhìn như vô cùng vô tận, cách cánh rừng một trăm dặm chính là một tòa thành của nhân tộc có nên là Hắc Lâm Thành. Thành chủ của thành Hắc Lâm nghe đồn là một lão quái Hóa Anh Hậu kỳ, tu vi sâu không lường được lão đã bế quan ngàn năm này để tìm cách đột phá tiến vào Luyện Thần kỳ. mọi sự vụ trong thành giờ đây chính là do hai vị trưởng lão Ngưng Nguyên kỳ phụ trách. Sau khi nộp linh thạch theo quy định, hắn im lặng tiến vào thành. Quy mô của ngoi thành này không hề nhỏ. Nằm trên chính con đường phải đi qua để vào Vô Danh Cốc cũng như từ Vô Danh Cốc đi vào đại lục. sinh ý hàng năm không hề tầm thường chút nào. Nửa tháng trước hắn từ một đấu giá hội quen biết một tên tán tu Kết Đan Sơ Kỳ, qua tên này hắn biết có tổ đội dự định tiến vào hái Ngân Tinh thảo. tên này mời hắn đi cùng, sau khi suy tính thì hắn liền đồng ý. Dù sao có Tử Nguyệt âm thầm bên cạnh, nguy hiểm của hắn sẽ ít hơn người khác. Giờ đây hắn đang trên đường đi đến điểm hẹn. tuy nhiên đi qua Hắc Lâm thành hắn lại muốn rẽ vào bổ sung một ít đan dược phục hồi cùng phù lục. những thứ đó chắc chắn sẽ có chỗ để dùng. Sau khi hỏi thăm một vài nơi thì hắn tiến thẳng đến Thiên Linh Các, tiệm đan dược lớn nhất thành này. Có tin đồn nó chính là do Thành Chủ Hắc Lâm Thành làm lão bản. hắn vừa bước vào thì chưởng quầy đã hỏi hắn,:-Đạo hữ không biết cần những đan dược gì, Thiên Linh các này của chúng ta có tất cả các loại đan dược tù bình thường đến cao cấp, còn có không ít đan phương trân quý,….

Lão còn định nói tiếp nhưng hắn đã ngắt lời:

-Không cần, ngươi cứ chuẩn bị cho ta những thứ này là được.

Khí tức Kết Đan kỳ không hề giữ lại phòng xuất ra, khiến cho lão già này bị dọa cho đổ mồ hôi hột:
-Tiền bối. vừa nayc tại hạ đắc tội. mong tiền bối bỏ qua

Lão run run lên tiếng với hắn, hắn không tỏ thái độ gì mà chỉ nói:

-Không cần sợ hãi. Cứ chuẩn bị đủ những thứ ta cần.

Hắn đưa cho lão già một miếng ngọc giản. lão vội vã gật đầu như gà mổ thóc rồi cầm lấy ngọc giản biến vào trong nội các, một lát sau lão quay trở ra giao cho hắn một chiếc túi trữ vật. lần này lão còn cung kính hơn cả lúc nãy;

-Tiền bối, của ngài hết năm ngàn bốn trăm mười ba viên linh thạch.

Hắn kiểm tra túi trữ vật rồi gật đầu, đồng thời vung tay lên, một túi chứa đầy linh thạch xuất hiện trước mặt tên chưởng quầy. hắn quay đầu đi ra khỏi Thiên Linh Các.

Hắn vừa rời khỏi đó. Thì vẻ mặt sợ hãi của lão già này đã hoàn toàn biến mất. thay vào đó. Lão lấy ra một cái truyền âm phù rồi ném lên không trung, đồng thời lão xoay người tiến vào bên trong các. Dương Thanh sau khi rời khỏi thành Hắc Lâm thì lập tức phi hành đi đến điểm hẹn với tên tán tu kia. Lúc này cách thời gian ước định còn không đến một ngày, hắn không dám chậm trễ. Tuy nhiên khi bay qua một hạp cốc nhỏ. Hắn chợt dừng lại. hướng ánh mắt về phía sau rồi cao giọng:

-Ba vị đạo huynh đi theo ta không biết có điều gì chỉ giáo.

Chương 132: Đồ Sát

Hắn vừa nói vừa đưa tay điểm lên không trung, ba luồng khí bạc rít gió lao đi, chớp mắt đã điểm vào ba vị trí khác nhau

Oành

Khói bụi của pháp thuật tán đi, ba bóng người mặc đạo bào màu trắng hiện ra, dáng vẻ có một chút chật vật, tên cao nhất trong bọn có vẻ như là cầm đầu, nhìn thoáng qua Dương Thanh rồi nói:

-Ngươi có thể giao túi trữ vật ra, chúng ta có thể cho ngươi một con đường sống.

Hắn cười nhạt:

-Các vị đạo hữu dựa vào cái gì mà muốn lấy đồ trong tay Dương mỗ,

Tên cầm đầu, lấy từ hư không ra một thanh trường kiếm, tựa hồ do một loại tài liệu hiếm có đúc nên, hắn liên tục hô ba tiếng được:

-Được, được, được, rượu mời không muốn uống sao. Hôm nay chúng ta sẽ tiễn ngươi một đoạn. Lên.

Lão vừa dứt lời cả ba tên đã bày tam tài trận, vây Dương Thanh vào giữa. giọng Tử Nguyệt cười trước tai họa của người khác vang lên trong đầu hắn:

-Ai nha, không ngờ ngươi vận khí quá đen đi, ra cửa bước chân nào mà lại bị người ta truy sát rồi. ha ha.

Hắn vẫn điềm nhiên trả lời:

-Chỉ là ba tên Kết Đan sơ kỳ mà thôi ta muốn bỏ chạy chúng cũng còn chưa ngăn được.

Hắn há miệng thổi một hơi linh khí,Vô Cực Đao từ trong miệng hắn bay ra xuất hiện trên tay. Hai thanh đao này chính là năm xưa khi hắn mới gia nhập tu tiên giới, gặp may mắn mà giết được thần thú Xích Diệm Hỏa Lân, lấy sừng của nó luyện thành, hắn lại lẩm nhẩm khẩu quyết Hỏa Lân Bào trên người hắn căng phồng lên, linh khí chu lưu khắp toàn thân để hộ thể, áo choàng sau lưng hắn bay phấp phới, giờ đây trông hắn như một vị chiến thần. hắn ngửa mặt lên trời thở dài. Mặc dù đã tu đạo rất nhiều năm, nhưng hắn vẫn không thích giết người chút nào.

-Các ngươi đã không muốn sống, thì để Dương mỗ thành toàn

-Có cần ta giúp không, Tử Nguyệt hỏi hắn qua tiên thức.

-Khi nào ta không địch lại hãy hay. Muốn đi xa cũng phải tôi luyện một chút. Không thể dựa mãi vào ngươi được. vừa hay để ta thử nghiệm Âm Hồn Giáp, và Âm Giới Kiếm

Hắn vừa dứt lười Vô Cực Đao trong tay hắn đã quét thành hình vòng cung. Một con hỏa xà không lồ theo tay hắn bay ra tiến về phía hai tên gần nhất. không nhìn xem kết quả thế nào hắn vội vã bay lên không trung tiến tới tên thứ ba đang lăng không tung ra một quyền, từ tay hắn linh lực ào ạt tuân ra gầm thét lao về phía tên này. Thấy Pháp thuật của Dương Thanh đánh tới, tên thứ ba này vội vã niệm pháp quyết gọi ra một tấm thuẫn chắn trước mặt,
Bùng.

Quyền đầu của hắn va chạm với tấm thuẫn tạo nên một âm thanh như tiếng cồng trầm, tấm thuẫn vang lên tiếng răng rắc rồi vỡ vun, nắm tay của Dương Thanh nện hẳn lên ngực gã, khiến gã bay thẳng xuống đập vào nên đất. từ lúc tung ra hỏa xà đánh lạc hướng hai tên kia cho đến khi hạ thủ với tên thứ ba này chỉ trong vòng vài hơi thở, tâm kế như vậy quả thật ít người có được, tên cầm đầu phía bên kia cũng phải thán phục sự tính toán của Dương Thanh, gã trầm giọng;

-Khá khen cho tên khốn kiếp nhà ngươi, dám đả thương huynh đệ của bản nhân, hôm nay ngươi chết chắc rồi

-Mạng Dương mỗ ở đây, các ngươi có bản lĩnh thì đến lấy.

Hắn thu vô cực đao vào đan điền. dùng thần niệm gọi ra Âm Giới Kiếm. khi pháp bảo này xuất hiện, đám người mặc đồ trắng kia đã cảm thấy không ổn lắm, thanh kiếm toàn thân là một màu đen, trên thanh kiếm tỏa ra ma khi ngập trời, mơ hồ còn nghe thấy tiếng rít gào truyền ra từ cây kiếm.

Tên lùn nhất trong bọn lùi lại một bước,:

-Đây là pháp bảo loại gì, nhiều ma khí như vậy, nahf ngươi, nhà ngươi khong ngờ lại là ma tu

Dương thanh hừ lạnh:

-Ma tu thì có làm sao, tu công pháp gì không quan trọng, quan trọng chính là cách hàn xử trên tiên đạo, các ngươi tu luyện công pháp của thần giới mà lại muốn chặn đường giết ta, thử hỏi các người có khác gì bàng môn tà đạo.

-Ngụy biện!!
Tên bị dương Thanh đánh bị thương quát lớn, hắn vẫn còn tức giận vừa rồi ăn một quyền, gã nói với hai tên còn lại.

-Hắn chỉ có một mình mà thôi, cho dù có giở thủ đoạn gì hắn vẫn phải chết, ba người chúng ta cùng lên.

Dứt lời chính là gã lao lên đầu tiên, trong vòng cương khí hộ thân, gã điểm nhẹ vào không trung gọi ra một cây phiên màu đỏ dài hơn một thước. hắn vẫy nhẹ cây phiên, vô số chân hỏa từ bốn phương tám hướng lao đến chỗ DƯơng Thanh, hơi nóng của chân hỏa khiến cỏ cây, đất đá trăm dặm xung quanh tan chảy. thấy đồng bọn ra tay, hai tên còn lại cũng không chịu thế. Tên cầm đầu tết xuất bảo kiếm hóa thành mười hai thanh kiếm giống hệt nhau, chia làm ba đường thượng, trung, hạ tấn công. Tên thấp lùn, cũng cắn răng lao lên, Bảy đạo hào quang từ người gã giống như mạng nhện giăng khắp nơi, phong kín toàn bộ đường lui của Dương Thanh, dần dần siết chặt lại.

Đối mặt với thế cục tam đầu thọ nạn, Dương Thanh chỉ đứng đó cười lạnh, dương như hắn đã nắm đại cục trong tay, lấy bất biến ứng với vạn biến. bất chợt, thủ ấn trên tay hắn biến ảo một cách kỳ dị

Hắn đột nhiên hét lớn:

ÂM HỒN KIẾM GIÁP

Khi hắn vừa dứt lời

Một vòng hắc mang nhanh chóng bao phủ toàn thân hắn,. hắc mang tán đi để lộ ra một Kiện khải, màu đen, giáp này rất là quái dị, vảy của Hắc Long bảo phủ toàn bộ giáp, trên vai và dọc xuống mỗi bên hai cánh tay là 18 chiếc gai nhọn, áo choàng phía sau bộ giáp không biết dùng vật liệu gì dệt nên, mơ hồ tỏa ra ánh sáng lấp lánh, so với ÂM HỒN KIẾM GIÁP, hỏa lân bảo thật là như đom đóm so với mặt trời. Ma khi ngập trời từ bộ giáp tỏa ra, Trong lúc mơ hồ rung động, tiếng âm hồn gào thét, âm phong quét qua, giống như có thể phá hủy tất cả.

khí tức hủy từ Âm Hồn Kiếm Giáp phát ra khiến cho ba tên áo trắng phải vận linh lực mới chống lại nổi. dưới cỗ uy áp kinh người này không gian chung quanh trong lúc vô thanh vô tức vặn vẹo. như muốn rạn nứt.

Khi vừa nhìn thấy bộ giáp, ba tên kia đã biết đại thế không ổn, tên cầm đầu hô lớn:

-Liều mạng

Hắn không tiếc hao tổn nguyên khí phun ra ba ngụm máu tươi, trường kiếm lập tức hóa thành ba mươi sáu thanh khí thế hung hãn vô cùng. Hai tên còn lại cũng đồng loạt cắn lưỡi phun ra tiên huyết liều mạng thúc dục pháp quyết, nhất thời không gian vang lên những tiếng nổ như sấm động, cây cối đất đá xung quanh đều bị uy áp nghiền nát thành bột mịn. Dương Thanh vẫn không hề sợ hãi, hắn vung Âm Giới Kiếm lên bổ về phía trước.

-Âm Giới Kiếm đệ nhất thức Âm Giới Vô Phong

Kiếm vừa đánh ra một luồng kiếm khí nặng nề như núi thái sơn cuốn đến tên cầm cây phiên, một tiếng hét thảm vang lên, hắn và cây phiên lập tức bị bổ làm hai nửa ngay cả hồn phách cũng không trốn thoát. Tên này bị diệt cũng là lúc bao mươi sáu thanh kiếm của tên cầm đầu và chạm với Âm Hồn Kiếm Giáp, chỉ nghe 1 tiếng

Oành

Cả ba sáu thanh kiếm đều chém lên khải giáp, Dương Thanh lập tức bị chấn bay về phía sau hơn hai mươi thước, tuy có khải giáp đỡ đòn nhưng hắn cũng phải nôn ra một ngụm máu tươi, lih lực trong người trở nên toán loạn,

Chương 133: Lưỡng bại câu thương

Phun ra thêm một ngụm tiên huyết nữa. Hắn vội vã vận dụng Âm Dương Sinh Tử Quyết đến cực hạn. Ổn định nguyên khí điều hòa hơi thở. Trong ba tên vây công hắn thì một tên đã chết. Hai tên còn lại nếu hắn tính toán một chút không phải là không có khả năng. Âm Hồn Kiếm Giáp ít nhất con có thể vận dụng một lần nữa. Lần này có lẽ cần phải liều mạng. Hắn vừa lùi lại vừa móc trong người ra vô số đan dược đút vào trong miệng. Âm thanh của Tử Nguyệt lại vang lên:

- Ngươi còn chống được không.?

Hắn ngạo nghễ trả lời:

- Chỉ là hai con tôm tép mà thôi. Ta nhất định sẽ đè bẹp chúng.

Tử Nguyệt không nói gì nữa. Nàng biết khi hắn đã quyết là tuyệt đối không hối hận. Hắn lại nuốt thêm một nắm đan dược nữa.

Phía bên kia sau cái chết bất ngờ của đồng bọn. Hai tên còn lại cuối cùng cũng sực tỉnh từ trong kinh hãi. Dù có nghĩ thế nào. Tên cầm đầu cũng không thể ngờ. Hắn liều mạng huyễn hóa ra 36 thanh phi kiếm cũng chỉ làm cho Dương Thanh nhổ ra một ngụm máu tươi. So với hắn tên thấp lùn bên cạnh lại càng kinh hãi hơn bảy đạo hào quang mà hắn sử dụng có tên là Thất Thải Thiên Quang Ảnh. Khi sử dụng uy lực tuyệt luân. Vậy mà khi va chạm với bộ giáp của đối phương liên vô thanh vô tức biến mất. Nếu không phải hắn nhanh chân lùi lại thì giờ đấy hắn đã đi theo đồng bọn rồi. Tên cầm đầu. Mắt nhìn chăm chăm vào người Dương Thanh khỏi cần nói cũng biết hắn đã nội lòng tham với Âm Giới Kiếm và Âm Hồn Kiếm Giáp.

- Tiểu tử. Ngươi đưa bảo vật này ra. Chúng ta cam đoan sẽ cho ngươi một con đường sống.

Dương Thanh gật đầu:

- Được. Kiếm, giáp ở đây có bản lĩnh hai ngươi tới mà lấy.

Tên cầm đầu ngửa mặt lên trời cười dài:

- Ngươi đã bị thương còn có thể làm được gì. Huynh đệ giết hắn. Bảo vật chúng ta chia đôi. Thế nào?

Tên thấp lùn gật đầu:

- được lắm. Trước hạ hắn. Sau chia bảo vật.

Hai tên đạt thành hiệp nghị. Lập tức một trái một phải tiến công hắn theo thế gọng kìm. Tên cầm đầu. Hai tay bắt pháp quyết. Từng cụm mây hồng theo linh lực của hắn tuôn ra dần dần che kín bốn xung quanh. Hội tụ lại thành một cánh tay không lồ. Nhắm đầu Dương Thanh đập xuống. Thấy vậy Dương Thanh hắn vội vàng ném Âm Giới Kiếm ra. Huyễn hóa thành một cây cự kiếm không lồ. Chém thẳng vào bàn tay đang bổ xuống.

Oanh long long.
Từng âm thanh như tiếng cồng trầm vang lên. Uy lực từ vụ nổ khiến đất đá bay toán loạn. Mặt đất giữa hai người bị khoét thành một cái hố sâu vài trượng. Chưa kịp ổn định thân hình. Thì tên thấp lùn đã tiến tới. Trên tay gã hào quang bảy màu lóe sáng. Bao phủ lấy Dương Thanh. Liền ngay lúc đó. Tên cầm đầu lại ném pháp bảo cự kiếm của gã ra. Ngăn chặn đường lui của hắn. Dương Thanh

Đùng.

Cự kiếm va chạm vao bảo giá vang lên tiếng trầm đục đáng sợ. Dương Thanh hự lên một tiếng nặng nề. Bay ngược ra sau. Mặc dù bị thương nhưng hắn vẫn kín đáo vận dụng linh lực.

- nào lại gần thêm chút nữa.

Tên lùn thấy cơ hội tốt. Liền không hề chậm trễ. Gã vung thủ ấn lên lao đến:

- Thất Thải Thiên Quang Ảnh.

Nhưng hắn bỗng trợn to hai mắt. Như không thể tin nổi chuyện vừa xảy ra. Hắn cúi xuống trên người hắn không biết từ đâu đã bị ba mươi sáu thanh kiếm găm vào những chỗ yếu hại. Linh lực đang theo đó ầm ầm trút ra ngoài. Sinh cơ của hắn cũng dần dần ảm đạm. Hắn cố gắng mấp máy đôi môi:

- Làm... thế... nào?.

Dương Thanh lạnh lùng thu lấy túi trữ vật của hắn. Rồi nói:
- Ngươi vĩnh viễn không bao giờ biết được.

Uỵch.

Tên lùn thấp đã gục xuống. Mang theo nghi vấn lớn nhất của đời mình. Có lẽ trước chết hắn đã hối hận. Không nên tham lam đồ vật của người khác. Ba mươi sáu thanh kiếm trên người hắn lập tức bay trở về chỗ Dương Thanh biến thanh những chiếc gai nhọn trên Âm Hồn Kiếm Giáp. Dương Thanh ho sù sụ. Nhổ ra ba bốn ngụm máu tươi nữa thì linh khí trong người mới dần ổn định.

Hắn nhìn về tên cầm đầu. Lên tiếng:

- giờ đây chỉ còn ngươi và ta. Ngươi thực sự vẫn muốn đồ vật trên người Dương mỗ.

Tên cầm đâu cũng cười lạnh.

- Hắc hắc. Chỉ là chú hơi tàn. Đồ trên người ngươi lão tử lấy chắc rồi.

Hắn vừa nói vừa ném ra một chiếc vòng ngọc. Chiếc vòng lập tực lơ lửng trên đầu hắn tỏa ra ánh sáng nhè nhè. Khí tực trên người hắn từ Kết Đan sơ kỳ vọt lên Kết Đan trung kỳ. Hắn nắm chặt kiếm trong tay lao đến.:

- nạp mạng đi.

Cùng lúc đó tiếng của Dương Thanh vang lên:

- Cũng chưa chắc.

Hắn lập tức triệt thoái Âm Hồn Kiếm Giáp. Đồng thời hai tay của hắn vung ra. Theo ty hắn là năm cỗ quan tài hiện ra. Từ trong đó bay ra năm mỹ nữ như hoa như ngọc. Năm thây ma này lập tức dùng nhục thân cứng rắn của mình đón đỡ phần lớn thế công của tên cầm đâu. Âm Giới Kiếm trong tau Dương Thanh vung lên:

- Âm Giới Vô Phong.

Nương theo đã đi của Âm Giới Kiếm. Bốn cây Âm Phủ Ma Châm từ trong miệng của thi ma Hỏa Linh Thánh Mẫu bay ra. Hướng về phía tên cầm đầu bay đến.

Chương 134: Dưỡng thương

Trong hòa quang u ám của Âm Giới Vô Phong. Tên cầm đầu bỗng nhiên cảm thấy một luồn khí tức tử vong vô cùng rõ rệt, hắn biến sắc mặt nhanh chóng gọi ra một vòng linh khí hộ thân, đồng thời cấp tốc lui lại, hai tay hắn đánh ra vô số đạo pháp quyết huyễn hóa từ hư không ra một tấm thuẫn hình tròn, có hoa văn trân cầm dị thú,

Thấy vậy Dương Thanh không dám chậm trễ, lập tức cắn đầu lưỡi phun ra một ngụm tiên huyết, nhận thấy khí tức điên cuồng của chủ nhân, bốn cây Âm Phủ Ma Châm lập tức xé gió lao đi, phát ra những tiếng rít như xé lụa, chúng lập tức bằng một tốc độ điên cuồng lạo ra khỏi hắc mang của Âm Giới Kiếm nhắm về phía tên cầm đầu. Dương Thanh nghiến răng quát lớn:

-Chạy đi đâu

Hắn không tiếc tiêu hao chân nguyên thúc dục Âm Phủ Ma Châm đến cực hạn.

Ầm, Ầm

Cả bốn chiếc châm lập tức qua chạm với tấm thuẫn của tên cầm đầu, nó chỉ kiên trì được vài dây thì lập tức bị xuyên thủng, linh khí hộ thân của hắn dù mạnh nhưng cũng không thể ngăn cản nổi Âm Phủ Ma Châm, trong nháy mắt tên cầm đầu đã bị bốn chiếc châm tạo ra bốn lỗ máu trên người, Kim Đan của hắn vỡ vụn, thân thể hắn nhanh chóng già nua héo rũ xuống, trước khi chết hắn thật sự không thể ngờ mình gặp phải một đối thủ mạnh như vậy, pháp bảo kỳ dị, công pháp cũng kỳ dị. thủ đoạn quá nhiều, hắn thực sự hối hận vì đã tham gia vào đây, nhưng trên đời này liệu có đan dược nào chữa được hối hận, cơ thể già nua của hắn dần dần nghiêng đi rồi đổ rầm xuống đất, ánh mắt vô thần,

Thấy tên cầm đầu đã chết Dương Thanh như trút được gánh nặng, hắn vẫy tay thu túi trữ vật của mấy tên này lại, rồi lật mặt nạ của tên cầm đầu:

-Tử Nguyệt, thì ra là…

Chưa kịp nói hết chữ hắn, cơ thể hắn đã không chống được, hắn đổ gục về một bên, bất tỉnh. Hắn vừa ngã xuống, một thân ảnh yểu điệu màu đỏ đã hiện ra bên cạnh đỡ lấy hắn, nàng nhẹ nhàng nhét vào miệng hắn một viên đan dược, lại dịu dàng đưa tay vuốt mấy sợi tóc lào xòa trên trán hắn, nàng mỉm cười:

-Khá lắm, chủ nhân mà Tử Nguyệt ta chọn phải có đảm đương như vậy,

Nhìn đến mấy cái xác đang nằm dưới đất, nàng cau chặt đôi mày liễu,

-Các ngươi chọn nhầm đối thủ rồi

Nàng vung tay lên, vài quả cầu lửa bay ra đốt những cái xác này thành tro bụi. xong xuôi đâu đấy, nàng ôm lấy Dương Thanh nhắm một hướng nhiều núi non biến mất.

……
Nửa ngày sau hắn tỉnh dậy, thương thế trong người hắn mới tạm thời hồi phục, muốn đạt đến trang thái đỉnh phong trước kia, không có vài tháng tháng tu luyện thì không được, tuy lần nàygặp nạn, nhưng hắn cũng có rất nhiều thu hoạch, trước hết vừa mới Kết Đan xong đã gặp phải ba đối thủ như vậy, thứ nhất làm cho hắn cũng có nhận thức chính xác về thực lực của bản thân, theo hắn tự cảm nhận, với tu vi của hắn hiện nay, nếu như đơn đả độc đấu, Kết Đan sơ kỳ cùng cấp bậc hắn không để vào trong mắt, căn bản không tạo thành uy hiếp với hắn, Kết Đan trung kỳ bình thương nếu gặp phải hắn cũng có thể đánh hòa, còn nếu như gặp phải Kết Đan hậu kỳ, nếu vận dụng hết thủ đoạn, hắn vẫn có thể chạy thoát được. lần nay gặp nguy không chết, hắn càng cảm thấy cần phải nhanh chóng đề thăng thực lực, tu tiên đạo hiểm ác vô cùng chỉ có tăng cường thực lực mới có thể tự bảo vệ mình, hắn đang mải suy nghĩ thì Tử Nguyệt lên tiếng:

-Tỉnh rồi sao, ngươi làm bản cô nương lo muốn chết.

-Hả, nàng lo cho ta,

Hắn bất giác xấu hổ sờ sờ mũi, đường nam tử lại để nữ nhi lo lắng cho mình, thật mất mặt. hắn lại nói:

-Đây là nơi nào vậy,

Tử Nguyệt đáp:

-Đây là một sơn động ta tìm thấy được lúc đó ngươi ngất đi, ta liền đi một vòng thấy nơi đây kín đáo, ta liền đi vào.

-Cám ơn, nàng vất vả rồi
Hắn mỉm cười nói với Tử Nguyệt,

-Hừ, ai là nàng của ngươi.

Trong não hải của hắn vang lên âm thanh bực tức rồi im lặng. hắn mỉm cười, hôm nay cô này lại còn biết giận dỗi, đi cùng nhau đã nhiều năm, hắn đã quá hiểu tính của Tử Nguyệt, tuy nàng là pháp bảo hóa hình, nhưng hắn chưa bảo giờ coi nàng là vật của mình, mà luôn luận giao ngang hàng, nàng đã nhiều lần cứu hắn thoát hiểm, nói hắn nợ nàng cũng không ngoa,

Nghĩ ngợi một lát, hắn đưa tay moi hai chiếc túi trữ vât của mấy tên thích khách ra,

-Đồ khốn. Dương mỗ sẽ khiến Thiên Linh các của ngươi tan thành mây khói.

Lúc lật mặt nạ của tên cầm đầu ra, Dương Thanh nhận ra tên này thật không ngờ lại chính là tên chưởng quầy có tu vi thấp kém bán đan dược cho mình tại Thiên Linh Các, không biết hắn dùng thủ đoạn gì mà lại có thể che dấu khí tức qua mặt được hắn, Thiên Linh Các này theo hắn nghĩ chính là làm ăn cả hai đường hắc bạch, ngoài sáng bán đan được công pháp, trong tối chính là phường cướp bóc, đối tượng của chúng chắc hẳn là những tán tu như hắn, nếu hôm trước không phải hắn mà là người khác, chắc hẳn đã bị ba tên này làm thịt rồi.

-Thiên Linh Các, Dương mỗ nhớ thù này.

Hắn xem chiếc túi trữ vật thứ nhất, chính là của tên sử dụng Thất Thải Thiên Quang Ảnh. Trong đó cũng không tính là giàu có gì, chỉ có vài vạn linh thạch, một ít đan được trung cấp, và mấy quyển công pháp cũ mèm xưa như đại lục này vậy, Thông Thiên Thuật, Dân Lực Quyết, toàn là pháp quyết nhập môn cho cảnh giới Trúc Cơ, chợt mắt hắn nhìn thấy một cái hộp nhỏ màu vàng, có vẻ là bảo vật, hắn đưa tay cầm lên xem xét, chiếc hộp này không ngờ làm bằng vàng của Nhân gian cầm khá nặng tay, hắn mở nắp hộp, bên trong có một chiếc lọ đựng ba viên đan dược và một ngọc giản, ba viên đan dược này hắn không nhận ra được, còn ngọc giản chính là môn công pháp Thất Thải Thiên Quang Ảnh, hắn thu hết vào túi trữ vật rồi, chuyển sang túi của tên cầm đầu, chính là tên chưởng quầy lừa đảo kia. Vừa mở ra Dương Thanh đã mỉm cười, quả nhiên là gia thân giàu có, trong này có hơn hai mươi vạn linh thạch, thậm chí còn có cả một nửa viên linh thạch cực phẩm, tỏa ra linh khí nồng đậm vô cùng. Vô số đan dược trị thương, hồi thể, đáng chú ý nhất là trong mớ tài liệu lộn xộn ở một góc túi trữ vật, có mấy loại tài liệu và linh thảo coi như là quý hiếm. không hề dễ tìm, như Tam Ngân Tinh, Dân Hồn Thảo, Mộc Linh Thần….. chợt hắn há miệng ra rồi lại khép vào mấy lần cũng chưa hết ngạc nhiên, ở trong đống tài liệu này không ngờ còn có hai chiếc vảy của Xuyên Sơn Giáp cấp sáu, đây chính là một loại linh dược mà Triệu Phong muốn hắn đi tìm. Thật là đi mòn gót giày tím chẳng thấy, không ngờ vô ý lại có ngay. Tuy nhiên hắn chẳng vui mừng được lâu, danh sách mà lão giao cho hắn đâu phải chỉ có hai ba loại, tạm thời bỏ qua chuyện đó, hắn đưa tay xem xét đến ba cái ngọc giản, cái thứ nhất là một công pháp của Kết Đan Kỳ, có tên là Thần Hành Vô Ảnh, là một loại độn thuật có thể đề thăng tốc độ lên gấp ba lần, quả là nghịch thiên, nhưng khi xem đến yêu cầu tu luyện thì hắn chán nản bỏ qua. Ngọc giản thứ hai là một ít tâm đắc về luyện đan của tên này, không có gì khiến Dương Thanh chú ý, Ngọc giản thứ ba là một chiếc ngọc giản vô cùng cổ xưa, nhưng khi Dương Thanh áp lên trán truyền tiên thức vào thì trong đó chỉ hiện có một chữ Thần màu vàng sáng lấp lánh, cho dù hắn có cố gắng đọc thế nào cũng không tìm ra được điểm gì đặc biệt, hắn xem xét một lúc rồi nhét tất cả vào Âm Dương Giới.

Kiểm tra lại thương thế trên người một lượt, hắn nhăn mặt, xem ra hắn không thể đến đúng điểm hẹn để đi săn Ngân tinh thảo ngàn năm kia rồi, việc này đánh phải để sau khi thương thế khỏi hẳn rồi tính tiếp. việc trước mắt là phải ổn định thương thế đề cao cảnh giới, trong khi đấu pháp với ba tên kết đan kia, mơ hồ tu vi và pháp lực của hắn lại tiến thêm một bậc, cái hắn cần bây giờ chính là ra sức hấp thu linh khi để đề thăng cảnh giới, hắn nghiền ngẫm một lát rồi truyền thần niệm cho Tử Nguyêt:

-Ta muốn bế quan cảm ngộ một thời gian, phiền nàng hộ pháp

Vẫn không có tiếng đáp lại hắn lẩm nhẩm.

-Vẫn còn giận sao.

Đưa tay phong bế sơn động, hắn liền nhắm mắt, chìm vào nhập định.

Chương 135: Sơ kỳ đỉnh phong

Nơi mà Dương Thanh bế quan, một năm sau đã bị cỏ dại và đất đá dần dần che khuất, nhìn từ ngoài vào chỉ thấy cỏ lau mọc um tùm, cửa động năm xưa đã bị vùi lập không còn thấy đâu nữa.

Năm đầu tiên bế quan hắn dành toàn bộ thời gian để tế luyện năm cỗ ngũ hành thi ma, và tu luyện Ngũ Hành Chân Ma Kinh, có năm cỗ thi ma này, hắn sẽ có thêm một con bài bảo mệnh, Dùng thời gian một năm, hắn đã thành công luyện hóa được năm cỗ thi ma này, hắn đặt tên cho năm thi ma này lần lượt là, Kim Linh Thánh Mẫu, Mộc Linh Thánh Mẫu, Thủy Linh Thánh Mẫu, Hỏa Linh Thánh Mẫu, và Thổ Linh Thánh Mẫu. tuy nói hắn đã thành công luyện hóa nhưng cũng mới chỉ là bước đầu mà thôi, muốn khống chế năm thi ma này đạt đến cảnh giới lô hỏa thuần thanh, đăng phong tạo cực thì hắn vẫn còn cách rất xa, Ngũ Hành Chân Ma Kinh có tất cả ba tầng, mà hiện giờ hắn mới miễn cưỡng luyện thành tầng thứ nhất. tầng thứ hai và tầng thứ ba phải còn rất lâu nữa hắn mới đủ diều kiện tu luyện.

Năm thứ hai trong sơn động, hắn chính là dành ra để củng cố Kim Đan của hắn, một lượng lớn linh thạch được hắn hấp thu khiến cho linh lực trong cơ thể hắn tinh thuần vô cùng, hắn đã chạm đến bờ của Kết Đan sơ kỳ đỉnh phong, chỉ còn thiếu một tia cảm ngộ là có thể phá tan bình cảnh, tiến vào Kết Đan trung kỳ cảnh giới.

Vào những ngày cuối của năm thứ hai trước cửa sơn động nơi hắn bế quan chợt có một bóng người thuấn di đến, bóng người này tu vi đã cực cao, đạt đến Ngưng Nguyên sơ kỳ, tùy tiện ném người này ở đâu cũng sẽ là nhất đại tông sư một môn phái, hoặc cũng là cung phụng,. hắn vội vã tiến vào Âm Dương Giới ẩn thận, tuy nói hắn có Hỏa Lân Bào để ẩn dấu khí tức, nhưng cẩn thận vẫn hơn. Bóng người này vừa hiện ra đã vô cùng chật vật, trên khóe miệng tiên huyết chảy thành dòng, khải giáp bị nứt vỡ gần hết, trên bả vai là một vết thương vô cùng khủng khiếp, mặc dù bóng người liên tục dùng linh lực bao bọc, nhưng vẫn không sao cho nó liền lại được. bóng người này móc tay vào trong người lấy ra một chiếc túi trữ vật, phá hủy ấn kí rồi bỏ vào trong đó một miếng ngọc giản, rồi lại thuận tay bắt một con thỏ cạnh đấy, sau khi thi triển tiên pháp khiến nó bị điều khiển thì liền đeo cái túi trữ vật vào cổ nó. Làm xong tất cả bóng người đang định tiếp tục thuấn di thì chợt trở nên ngưng trọng, không khí xung quanh hắn dường như bị cô đặc lại, uy áp khiến cho hắn một bước khó đi, theo sau uy áp là một tiếng cười như chuông bạc, cùng với một giọng nói mê hồn bay đến:

-Dương Đỉnh Thiên đạo huynh chớ vội, tiểu muội còn rất nhiều điều muốn nói.

Tiếp tục là một giọng nói khác theo gió quanh quẩn trên không trung, uy áp từ giọng nói khiến cho màng nhĩ người khác rung chuyển như muốn rách:

-Đúng vậy, Dương đạo huynh, chỉ cần huynh giao đồ vật nọ ra đây, bản nhân sẽ làm chủ, xin cho huynh trước mắt Tôn chủ.

Giọng nói vừa dứt. trên mặt đất xuất hiện thêm hai người, một nam, một nữ, Nam mặc một bộ trường bào màu xám nhạt, trên vai phải thêu hình một con linh thú Xích Hỏa, nữ thì mặc một bộ váy áo màu vàng trên vai cũng là hình Xích Hỏa, có lẽ là xuất phát từ một thế lực nào đó. Hai người này vừa xuất hiện đã chia ra mơ hồ vây Dương Đỉnh Thiên vào giữa, Nữ nhận kia lại lên tiếng:

-Dương Đỉnh Thiên, Mau giao nộp Sơn Hải tàn đồ ra đây, lão nương sẽ tha cho ngươi khỏi chết,

Dương Đỉnh Thiên nghe vậy thì lắc đầu:

-Phu Phụ các ngươi có bản lĩnh thì cứ giết chết Dương mỗ là có thể lấy được tàn đồ

Gã đuổi theo Dương Đỉnh Thiên gằn giọng:

-Vậy được ngươi cũng chớ trách ta xuống tay ác độc.Dương Đỉnh Thiên ngửa mặt lên trời cười u ám, trong tiếng cười mang theo nỗi tiếc hận vô cùng,

-Dương Hoành, Lưu Yến, các người còn dám nói, chúng ta là huynh đệ một nhà, vậy mà chỉ vì Xích Hỏa Cung, các người lại giết hết thân tộc của chính mình để lấy Sơn Hải tàn đồ, ngay cả gia tộc của mình các ngươi cũng dám phản lại còn dám đứng trước mặt lão phu nói gì nhân nghĩa,

Tên Dương Hoành kia cũng đáp lại:

-Đại ca, uổng cho huynh tu đạo ngàn năm, tu tiên giới này cường giả vi tôn không phải huynh không rõ, Xích Hỏa cung là một thế lực như thế nào, Tôn Chủ đã để ý đến Dương gia chúng ta thì là may mắn của chúng ta, chỉ cần huynh đưa Sơn Hải tàn đồ cung phụng vào đó, nhất định Tôn chủ sẽ giúp Dương gia chúng ta, thành gia tộc lớn nhất nhì Bắc Thành.

-Câm mồm. – Dương Đỉnh Thiển bỗng phun ra một ngụm máu rồi quát lớn

-Ta không có đệ đệ như người, cái Xích Hỏa Cung muốn chính là Sơn Hải tàn đồ này và bảo vật trấn tộc của Dương gia Xích Hồn Tiên Kiếm, chứ ngươi nghĩ chúng cần chúng ta sao,

Dương Hoành vẻ mặt âm trầm đáp lời:
-Đủ rồi, đại ca, Tôn chủ đã hứa sẽ giúp chung ta tiến cấp, với thực lực của người tuyệt đối là làm được, huynh mau đưa ra đây, chớ để huynh đệ tương tàn.

Bỗn nhiên từ trong hư không một tiếng kêu bén nhọn vang lên trước ngực của Dương Đinh Thiên xuất hiện một lỗ máu to bằng nắm đấm, lão há hốc miệng, nếu là lúc bình thường lão hoàn toàn có thể tránh được, nhưng vừa rồi bị hương quá nặng, lại trải qua chạy trốn nhiều gày, lão đã gần như sức cùng lực kiệt. lão nhìn xuống lỗ hổng trước ngực rồi lại nhìn về phía trước:

-Lưu Yến, ngươi dám đánh lén:

Phụ nhân tên là Lưu Yến kia lạnh nhạt trả lời:

-Mau giao Sơn Hải tàn đồ ra, thì ngươi còn được sống, nếu không cái đợi ngươi chỉ có thể là luân hồi vô tận.

Thoáng chốc trong mắt Dương Đỉnh Thiên hiện lên một tia tàn nhất. lão lập tức đánh ra một đạo pháp quyết;

-Ta có chết cũng sẽ mang theo các ngươi đi cùng;

Cơ thể lão nhanh chóng căng phồng, khí tức tử vong nhanh chóng tỏa ra. Lão đã quyết định tự bạo.

Một tiếng nộ kinh thiên động địa vang lên. Khói bụi ngập trời, sơn động mà Dương Thanh ẩn nấp lập tức bị san thành binh địa, một cái hố sâu đến vài chục trượng hiện ra, linh khí bốn phía điên cuồng gào thét. Mây bụi tan đi, hai bóng người chật vật hiện ra, trên người Dương Hoàng là vô số vết rách lớn đến dọa người, còn Lưu Yến đã bị mất một cánh tay. Xiêm áo cũng trở nên xơ xác.

Hai người cau mày, nhìn vào đống hoang tàn trước mặt, Lưu Yên nhanh chóng dùng linh lực bao phủ chỗ bị cụt rồi nói nhỏ:

-Phu quân làm thế nào bây giờ, lão đã chết, sợ là tung tích của Sơn Hải tàn đồ…

-Không đáng ngại, sơn hải tàn đồ, chỉ là phụ, tôn chủ thực ra có hứng thú với Xích Hỏa tiên kiếm và công pháp trấn tộc của chúng ta hơn, có hai thứ này là đủ để tôn chủ cấp cho chúng ta không ít chỗ tốt rồi

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau