DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 126 - Chương 130

Chương 126: Chương 126: Chìm trong ký ức

Nguyên Anh của Ngũ Hành Chân Nhân khi trông thấy nụ cười của Dương Thanh liền cảm thấy một nỗi sợ vô hình, lão biết vận mệnh của mình đến đây là kết thúc. Lão gào thét trong nỗi sợ hãi vô bờ bến:

-Đồng Mã Kỳ ta nguyên rủa mười tám đời nhà ngươi, con trai sinh ra thì ba chân bốn tay còn con gái thì phải đi làm thiếp.

Một đạo pháp quyết từ tay Dương Thanh bắn ra dung nhập vào trận pháp trực tiếp đánh lên Nguyên Anh, lão rú lên một tiếng kêu đau đớn nhưng cũng không quên thóa mạ:

-Đồ khốn Đồng Mã Kỳ, ta nguyền rủa ngươi sẽ chết không được tử tế, ngươi muốn Luyện Hồn Phân Thân Thuật ư. Lão tử nhất quyết không cho. Con rùa đen Đồng Mã Kỳ, đừng để lão tử thoát ra được.

-Ngươi sẽ không có kết cục tốt đẹp đâu

Lão còn tuôn ra vô số lời nguyền rủa, nhưng Dương Thanh không để lọt tai một lời nào. Dưới sự giúp sức của Tử Nguyệt hắn điên cuồng rót linh lực vào trận pháp. Mỗi một lần Tỏa Hồn Đại Trận sáng lên, lại có vô lượng vô số tia sáng đánh thẳng vào Nguyên Anh của Ngũ Hành Chân Nhân khiến Nguyên Anh của lão phải rú lên đau đớn đồng thời dần dần nhạt màu đi, cho đến một canh giờ sau Nguyên Anh cảu lão đã gần như bị hủy diệt hoàn toàn, nằm co quắp trong một góc trận pháp, nó suy yếu đến mức lung lay như có thể vỡ tan bất cứ lúc nào.

Lúc này hắn đánh ra một đạo pháp quyết cuối cùng, Ngyên Anh lập tức bị hắn hút về phía mình, tay phải hắn đặt lên thiên linh cái của Nguyên Anh sử dụng thuật trừu hồn, tay trái cấp tốc miết vào Âm Dương Giới lôi ra một nắm đan dược nhét vào miệng, Giờ đây trong đầu hắn tràn ngập hàng ngàn đoạn ký ức vô cùng xa lạ. Một đợt sóng tràn ngập những hình ảnh nhấn chìm hắn, ào ạt trôi vào tiềm thức.

Hắn thấy mình là một đứa trẻ con khoảng sáu tuổi đang ngồi trong một căn nhà siêu vẹo, trong chớp mắt hắn như biến thành đứa trẻ ấy, ký ức của đứa trẻ cũng như là của hắn, hắn đã hóa thân thành đứa trẻ, phía xa xa là một người đàn ông vô cùng vạm vỡ đang đứng trước lò rèn, cái búa trên tay người đàn ông liên tục vung lên hạ xuống, đó chính là cha hắn, cha hắn vừa làm vừa thỉnh thoảng lại quay ra nhìn hắn và mỉm cười, hắn biết rằng cha hắn có vất vả thế nào chỉ cần nhìn thấy hắn là sẽ nở nụ cười như vậy, phía sau hắn là một thiếu phụ trung niên vô cùng xinh đẹp, nàng đang chải đầu cho hắn, khẽ thì thầm vào tai nó những câu hát du dương, nó thất thích những lúc này, lúc mà thiếu phụ thường nựng nó, Kiếm Nam con trai ngoan của ta….

Nguyên Anh của Ngũ Hành Chân Nhân co rúm lại vì đau đớn, trong tia thanh tỉnh cuối cùng, lão không hề muốn ai nhìn thấy ký ức của lão. Thậm chí lão còn hối hận sao ngay từ đâu không giao công pháp ra, người thanh niên mà lão coi là kiến hôi này tuyệt đối không hề dễ chọc như lão nghĩ nhưng tất cả đã quá muộn.Cảnh lại đổi, Hắn thấy mình ngày một lớn lên cho đến năm hắn mười tuổi, năm đó cha mẹ hắn đã xin cho hắn theo học một vị đại nho có tiếng tăm ở cách đó một huyện thành, hắn biết rằng nhà hắn rất nghèo, để có thể cho hắn đi tới đó, cha mẹ hắn đã phải vô cùng vất vả, hắn không dám lười biếng bao giờ, trong đám bạn học, hắn luôn cố gắng nhất, thức khuya nhất, dậy sớm nhất, dần dần hắn đã đọc thông hiểu thạo rất nhiều kinh sử, vị đại nho kia cũng quý mến hắn vô cùng, có ý thu hắn làm quan môn đệ tử. Ngày sinh nhật của mẹ hắn, hắn xin phép vị đại nho về thăm nhà, trên đường đi hắn mua một con vịt quay, đó là thứ mà cha mẹ hắn không mấy khi dám bỏ chút ngân lượng ra ăn uống, ba ngày sau hắn đã xuất hiện ở quê nhà, nhưng đập vào mắt hắn là một cảnh hắhn không khi nào quên được, thôn trang của hắn, quê nhà của hắn, nơi có niềm hy vọng và sự nhớ thương của hắn, tất cả đã không còn, thay vào đó là cảnh hoang tàn đổ nát, thì ra vài ngày trước một đám quan quân thua trận đã chạy qua đây, trong lúc chạy chúng cướp phá lương thực và còn cả phụ nữ, hắn đảo mắt nhìn quanh, dưới mặt đất toàn là xác chết, có rất nhiều người quen của hắn. Liễu đại thẩm hay cho hắn màn thầu, Linh nhi và Bảo nhi hai cô bé thường chơi đá cầu với hắn, còn Cẩu Tử nữa tất cả đã chết, tất cả đã chết rồi, trên vẻ mặt của họ còn một sự sợ hãi vô cùng nồng đậm, có thể họ chẳng thể ngờ rằng, mình lại có kết cục như vậy, trên tay Bảo Nhi vẫn còn cầm quả cầu, giờ đây nó đã bê bết máu. Một nối lo sợ dâng lên trong lòng hắn, con vịt quay rơi khỏi tay hắn lúc nào hắn cũng chẳng hay, hắn điên cuồng chạy đi, chạy về hướng có căn nhà xiêu vẹo, có thể chả mẹ hắn đang chờ hắn, vừa chạy hắn vừa lẩm bẩm, sẽ không có chuyện gì đâu, nhất định cha mẹ ta sẽ không sao cả, hắn cứ lầm bẩm như thế cho đến khi hắn nhìn thấy nhà hắn thấy xác của cha mẹ hắn, hắn hoàn toàn sụp đổ. Trên cổ cha hắn là một vết cắt lớn, còn mẹ hắn trước ngực cắm một con dao, hắn biết con dao này, nó là quà tặng của một vị trưởng bối trong nhà lúc hắn mới sinh ra. Mẹ hắn chắc chắn đã chọn cái chết để không bị giày vò, bà không còn lựa chọn nào khác, mắt mẹ hắn vẫn mở trừng trừng nhìn về phía huyện thành, như muốn thu vào tầm mắt đứa con của mình lần cuối, nước mắt bất giác chảy đầy trên khuôn mặt trẻ con của hắn, Hắn lặng lẽ quỳ xuống bên cha mẹ hắn cúi đầu quỳ lạy:

- Cha, mẹ Kiếm Nam đã về muộn rồi.

Cảnh lại thay đổi

Hắn thấy mình vô cùng vất vả mất bảy ngày bảy đêm để bò lên đỉnh núi, nơi mà theo truyền thuyết của quê hương hắn nơi đó có tiên nhân, hắn lại thấy mình tay chân rách tướp toàn máu tươi, quỳ trên đỉnh núi ba ngày ba đêm nữa cho đến khi ngất đi…

…..Cảnh lại đổi

Một lão già giương ánh mắt đau xót nhìn thi thể một đứa trẻ con gầy gò nằm thoi thóp trên mặt đất, mặc dù sắp chết, nhưng trong miệng nó vẫn lẩm bẩm bốn chữ không dứt “ Ta muốn tu tiên”, rồi như đã quyết xong một điều gì đó, lão phất tay, một luồng linh lực dung nhập vào nó, chớp mắt thân thể nó lại tràn đầy sức sống. lão nói với nó đang trong cơn mê sảng,

-Từ nay tên của con là Phong Hỏa.

….

Dưới sự trợ giúp của sư phụ hắn hôi phục dần, rồi hắn trải qua những ngày tu luyện vô cùng khắc khổ, thiên tư của hắn vô cùng tốt, lại thêm sự thù hận thúc đẩy khiến hắn tu luyện có thể nói là điên cuồng, hắn chỉ mất sáu mươi năm đã Kết Đan, lại thêm 100 năm nữa để tu luyện đến Ngưng Nguyên sơ kỳ, trong cơ thể Nguyên Anh đã bắt đầu thực chất hóa.

….

Mùa thu năm hắn đạt đến Ngưng Nguyên Sơ Kỳ, toàn bộ đại quân hai mươi vạn người của quân đoàn Phi hổ bị tiêu diệt toàn bộ không một ai sống sót, tất cả đều chết vô cùng thống khổ, trên đại doanh của quân đoàn Phi Hổ cắm một cây cờ màu đen có vô số hoa văn vô cùng kỳ dị, cây cờ này thu toàn bộ hồn phách của hai mươi vạn người này khiến cho họ vô pháp tiến nhập luân hồi mãi mãi không được siêu sinh, đây là Hắc Sắc Đại Hồn Phiên pháp bảo hùng mạnh nhất mà sư phụ hắn truyền cho hắn. mặc dù đã giết rất nhiều người nhưng hắn vẫn chưa vơi thù hận, kẻ thù năm xưa đã chết sạch không còn ai nhuwngc gia đình của họ vẫn còn, mười ngày sau tại quốc gia này có hàng ngàn gia đình bị giết chết, máu chảy thành sông. Xác chết đầy nghĩa địa, Dương Thanh đang dung nhập trong luồng ký ức cũng phải hận thù, dạng thù hận gì có thể khiến hắn giết hàng chục vạn người mà không chớp mắt…. trong cuộc giết chóc này, Hắc Sắc Đại Hồn Phiên của hắn đã đại thành thần thông, nhưng không may cho hắn trong một gia đình mà hắn giết lại là hậu duệ cuối cùng của một vị lão tổ của một môn phái lớn, hậu duệ bị giết lão không tiếc vận dụng cả lực lượng của một môn phái truy sát hắn, khiến hắn phải chạy trốn khắp nơi,

Cảnh lại đổi….

Chương 127: Chìm trong ký ức 2

Hắn thấy mình bị hơn mười cao thủ truy sát, ba Kết Đan Hậu Kỳ, Một Nguyên Anh Sơ Kỳ, còn lại tất cả đều là Ngưng Nguyên Trung Kỳ, rồi hắn thấy mình bị trọng thương lại phải đau đớn hủy đi Hắc Sắc Đại Hồn Phiên nương theo lực tự bảo của cây cờ này mới có thể bảo toàn tính mạng, rồi hắn lại thấy mình bị khe không gian hút vào, không biết bao nhiêu lâu sau hắn thấy mình ở một nơi vô cùng xa lạ. chính tại nơi đấy hắn đã tìm thấy Luyện Hồn Phân Thân Thuật, và vô số pháp bảo, Dương Thanh cảm nhận rất rõ bản thân đã vui sướng thế nào khi đưa ngọc giản áp lên trán, hắn điên cuồng cười lớn, tiếng cười mang theo sự thù hận vô bờ bến, một khi công pháp này đại thành sẽ là lúc đám người kia phải trả giá cho chuyện ngày hôm nay, hắn tự thề với đạo tâm của mình như vậy,

….

Lại một mảng ký ức vụt qua. Hắn thấy thương thế trong người mình đã gần hồi phục, hắn rời khỏi mảnh đất này bí mật trở về tông phái,

….

Cảnh lại đổi, hắn thấy mình đang quỳ bên sư phụ hắn, ngài đã sắp hết thị nguyên trước lúc tọa hóa ngài truyền hết sở học ngàn năm cho hắn khiến cho cảnh giới của hắn vượt lên đến Ngưng Nguyên Trung Kỳ, lại chỉ định hắn làm tông chủ của Ngũ Hành Tông, hắn đã dập đầu hứa với sư phụ nhất định sẽ đem tông phái phát dương quang đại. Ngũ Hành Tông dưới thời đại của hắn quả thật đã vô cùng lớn mạnh, hắn tu luyện càng thêm điên cuồng chẳng mấy chốc hắn đã đạt đến Ngưng Nguyên Hậu Kỳ, dưới sức mạnh của Ngũ Hành Tông hắn đã tiêu diệt hết kẻ thù năm xưa, nhưng sau khi trả được thù hắn cảm thấy trở nên trống rỗng, mất đi mục tiêu hắn cảm thấy chán nản trên con đường tu đạo, hắn đã bế quan để nghiên cứu Luyện Hồn Phân Thân Thuật, ba trăm năm sau đó, hắn đã hoàn toàn nghiên cứu thấu triệt thuật này, hắn khiếp sợ khi nghĩ đến thần thông này đại thành quả là một công pháp nghịch thiên, sau nhiều năm chuẩn bị hắn bắt đầu luyện hồn, để tạo thành phân thân thứ nhất. Nhưng ngàn vạn lần hắn không ngờ được rằng năm xưa khi sư phụ hắn truyền lại linh khí một đời cho hắn, đã âm thầm giấu một đạo tàn hồn trong cơ thể hắn, để mong có một ngày đoạt xá hắn sống lại. hắn điên cuồng chống trả lại sư phụ hắn, hai nguyên thần trong ý thức hải của hắn bắt đầu triển khai công kích lẫn nhau cuối cùng tuy rằng hắn gian nan chiến thắng, thành công diệt sát đạo tàn hồn thì cũng là lúc hắn Luyện hồn thất bại. phân thân không hề có mối liên hệ gì với chủ hồn của hắn cả. phân thân này lại còn tự xưng Hắc Sát Ma Tôn. Ngũ Hành Chân Nhân thấy tình hình như vậy. lão dùng tu vi cả đời của mình phong ấn nơi này, ý đồ hấp thu phân thần này nhưng thất bại. Chính vì vậy mới xảy ra chuyện mà Dương Thanh đã trải qua. Đến đây thì hắn dừng lại không thi triển sưu hồn nữa, vì những phần ký ức cuối cùng này chính bản thân hắn đã trải qua.

Lần mạo hiểm sưu hồn này, hắn đã thu được lợi ích vô cùng lớn. khoan chưa nói đến Công pháp nghịch thiên Luyện Hồn Phân Thân thuật, chỉ riêng mớ công pháp truyền thừa của Ngũ Hành Tông cũng khiến cho hắn sau một đêm trở thành người giàu có, lại còn cảm ngộ một đời của Ngưng Nguyên Hậu Kỳ, đều là những kinh nghiệm quý giá vô cùng, cho dù có cả núi linh thạch cũng không mua được. coi như lần này hắn mạo hiểm đắc tội hai môn phái lớn cũng không lỗ, hắn đồ rằng nếu cho hắn đủ thời gian, nhất định hắn Kết Đan lúc đó dù có ra ngoài cũng có thể có thêm vài thần thông bảo mệnh. Ngồi lặng hồi lâu, hắn quay sang nói với Tử Nguyệt:

-Ngươi giúp ta cảnh giới nhé, ta muốn bế quan một thời gian/

Tử Nguyệt lười biếng vẩy một lọn tóc mây ra sau rồi lạnh nhạt trả lời:

-Cứ giao cho ta.
Nàng đứng dậy uyển chuyển bước đi ra phía ngoài mật thất, gần đến cửa hắn lại lên tiếng:

-Tử Nguyệt, cảm ơn,

Nàng nghe hắn nói tiếng cảm ơn cũng không tỏ vẻ gì mà đi thẳng ra ngoài, hắn vừa phong bế mật thất lại vừa cười khổ, hặn nợ Tử Nguyệt quá nhiều, không có nàng, hắn chết không biết bao nhiêu lần mà kể. Hắn tự hứa với mình khi tu vi mạnh dần lên nhất định phải trả lại nàng gấp vạn lần.

…..

Xuân qua đông tới, thấm thoắt đã bốn năm trôi qua, bốn năm dù là đối với phàm nhân hay đối với tu sĩ thì cũng chỉ như một cái chớp mắt. Trong Cửu Khúc Âm Ma đại trận, tại nơi Dương Thanh bế quan bất chợt có từng luồng linh khí xoay tròn trên bầu trời rồi bị hút vào trong mật thất, Tử Quang lấp lánh, mây đen vần vũ trên bầu trời, Bọn Mã Đức Hoa từ chỗ nhập định, bị hiện tượng này làm cho tỉnh lại, liền lập tức phi hành đến đó, giương ánh mắt tò mò nhìn vào thiên triệu:

-Các người tò mò cái gì, đó chỉ là điềm triệu Kết Đan mà thôi.Tử Nguyệt vừa chậm rãi từ trên trời xuống vừa khẽ nói. Vừa nghe vậy vẻ mặt của bọn Mã Đức Hoa đã rớt xuống tận mặt đất. vẻ mặt hiện lên sự kinh ngạc tận cùng. Lúc này cách lúc thiếu gia bế quan mới có bao lâu. Lúc đó chẳng qua thiếu gia mới chỉ là Trúc Cơ Trung Kỳ. vậy mà giờ đây đã trùng kích Hậu Kỳ đại viên mãn chuẩn bị Kết Đan, loại thiên tư yêu nghiệt thế này, mấy ngàn năm qua họ còn chưa nhìn thấy, nhìn vẻ mặt của Mã Đức Hoa, Tử Nguyệt khinh thường lên tiếng:

-Hừ tư chất quá ngu xuẩn. ở thế giới của ta, tuy tiện tìm một tên cũng hơn tên này gấp vạn lận

Đám người kia không dám cãi lại nàng mà chỉ luôn mồm vâng dạ, lúc này trong mật thất Dương Thanh đang cố gắng hấp thu linh khí để kết đan, tại đan điền của hắn, linh khí đang xoay tròn với một tốc độ vô cùng chóng mắt và đang có dấu hiệu ngưng tụ Kim Đan. Tuy nhiên hắn vẫn cảm thấy chưa đủ. So với trúc cơ, kết đan lại càng khó hơn là lên trời. hắn đang cố gắng lĩnh ngộ một chút pháp tắc sơ khai, có Kết Đan được hay không phải xem hắn có thể lĩnh ngộ được hay không

Bất kỳ một ai đã bước lên còn đường tu đạo, đều mông muốn có thể ngưng kết kim đan, đây có thể nói là bước ngoặt đánh dấu cho việc đã bước chân vào đám trung cấp cường giả, Kết Đan Kỳ đồng nghĩa với việc thọ nguyên tăng mạnh, pháp lực thông thần, địa vị càng cao siêu, ở bất kỳ nơi nào trong bốn mảnh đại lục này, Tu sĩ Kết Đan hầu như chỉ dười một người mà trên vạn người, bởi vì tu sĩ Ngưng Nguyên kỳ ít khi tham gia vào chuyện của đám hậu bối, tu sĩ Hóa Anh càng không xuất hiện bao giờ, còn tu sĩ Luyện Thần Kỳ có lẽ chỉ gặp trong truyền thuyết, thời gian ở Cực Âm Môn hắn cũng đã tiếp xúc với một số điển tịch của môn phái, và trong lúc hắn khoắng đi tinh nguyên thạch của tông môn này, hắn cũng tiện tay cầm đi một ngọc giản, trong ngọc giản này ghi chép chính là chuyện của tu tiên giới được các đời môn chủ ghi lại, qua đó hắn đã nhận ra rằng Tiên Giới và Ma Giới kia cũng chẳng có gì là cao siêu cả, chẳng qua đó là hai vùng đất linh khí tốt hơn bị hai tộc này cướp đoạt mà thôi. Chúng tự cho mình mà cao siêu hơn chứ không có gì đắc biệt, hắn cũng biết rằng, mảnh thiên địa này, không phải chỉ có 4 mảnh đại lục mà thực chất có đến mười mảnh, Tiên giới kia chiếm 3 mảnh đó là Tiên Cương Đại Lục, Vận Hà Đại Lục và Bắc Minh Đại Lục, Ma giới cũng có ba mảnh đại lục, là Sâm La, U Minh, và Hắc Phong đại lục, bốn mảnh đại lục còn lại chính là do nhân giới này chiếm được. chỗ mà bấy lâu này hắn đi lại chẳng qua chỉ là rìa của bốn dại lục mà thôi, thực ra nơi hắn ở rộng lớn vô cùng, không có mấy trăm năm toàn lực phi hành không bao giờ đi hết được. Chính là như vậy nên hắn mới có niềm tin sẽ tìm thấy Thanh Hương, nàng nhất định là ở một nơi nào đó trên mười mảnh lục địa này, nhất định hắn sẽ tìm ra nàng dù có phải tốn hàng trăm, hàng ngàn năm đi nữa. đạt được cảnh giới kết đan hắn sẽ là chư hầu một phương, dù hắn gia nhập bất cứ môn phái nào cũng sẽ được chào đón, dùng danh hiệu trưởng lão mà đối đãi, cung phụng, hắn sẽ có rất nhiều thời gian, có thể đi tìm Thanh Hương của hắn,

Mây đen trên bầu trời càng ngày càng vần vũ.

Từng đạo linh khí điên cuồng chạy vào mật thất. Bầu không khí lại càng lúc càng như bị nén chặt lại

Trong mật thất, Tiên thức của hắn đang điên cuồng gia tăng. Âm Dương Sinh Tử Quyết thực sự rất mạnh, sự mẫn cảm đối với linh lực vượt xa bất cứ tu giả nào. Quyết này đang ra sức giúp hắn hấp thu linh khí,

Hắn có thể cảm nhận vô cùng rõ ràng linh lực kinh khủng ẩn chứa trong kinh mạch. Có thể khẳng định rằng trong đám tu tiên giả cùng cấp, không ai có đan điền lớn như hắn, không ai có nhiều nguyên khí như hắn, và cũng không ai có tiên thức lớn mạnh bằng hắn. sau này trong đám đồng cấp có rất ít người có thể uy hiếp được hắn. hắn đã là một tồn tại trong đồng cấp gần như vô địch. Hắn hít sâu một hơi chân khí, điều khiển chúng tụ lại đan điền. bắt đầu ngưng tụ Kim đan.

Chương 128: Chương 128: Kết Đan thất bại

Dị tượng trên nền trời càng ngày càng kinh thiên động địa. trong phút chốc toàn bộ linh khí xung quanh khuôn viên đại trận điên cuồng tụ tập về phía mật thật nơi Dương Thanh bế quan. Đám người Mã Đức Hoa tâm tình vô cùng kích động, rút cuộc thiếu chủ đã sắp Kết Đan. Nhưng tâm tình của họ chưa kích động được bao lâu thì dị tượng thiên địa chợt biến mất, biến mất một cách hoàn toàn triệt để. Mã Đức Hoa ngơ ngác hỏi Tử Nguyệt:

-Chuyện này… đã xảy ra chuyện gì vậy.

Giọng Tử Nguyệt mang theo một chút nuối tiếc,

-Kết đan thất bại, tuy nhiên hắn quả không phải tầm thường trong thời gian ngắn khi Kết thành Kim đan thất bại đã đưa số linh khí hấp thu được mạnh mẽ giữ tại Đan Điền tạo thành cảnh giới Giả Đan, sau này hắn muốn kết đan chỉ cần một chút cố gắng.

Tử Nguyệt vừa dứt lời thì một đạo cầu vông từ trong thạch thất bay ra. Ánh mắt hắn quét đến đâu một cảm giác uy áp mạnh mẽ phát ra đến đó. Ngay đến cả Tử Nguyệt trong một sát na cũng cảm thấy bị áp chế. Dương Thanh lặng im một lát cảm ngộ thay đổi trong thân thể của mình. Âm Dương Sinh Tử Quyết đã mở rộng Đan Điền cũng như kinh mạch của hắn gấp nhiều lần, vì vậy lần Kết Đan này, hắn hấp thu không đủ linh khí để ngưng tụ được Kim Đan, đành phải mạnh mẽ áp chế thành cảnh giới Giả Đan, tiếp cận gần như vô hạn với Kết Đan, tuy nhiên vẫn là kém Kết Đan chính thức một trời một vực.

Nói thì là như vậy, nhưng Hắn tự biết rõ cơ thể của hắn hơn ai hết. Đan Điền của hắn lớn hơn tu sĩ đồng cấp không biết bao nhiêu lần, kể cả kinh mạch cũng lớn hơn người khác vài lần, thế cho nên, tuy linh khí trong kinh mạch của hắn vận hành chỉ là cảnh giới dưới Kim Đan, nhưng thực tế tốc độ lưu chuyển và khả năng áp súc chân khí của hắn tương đương với một tu sĩ Kết Đan trung kỳ gần đến đỉnh phong, điều này đem đến cho hắn lợi ích vô cùng lớn lao.

Chẳng hạn giờ đây hắn hoàn toàn có thể diệt sát một tu sỹ Kết Đan trung kỳ trở xuống, hoặc chí ít nếu gặp phải tu sĩ có pháp bảo quá nghịch thiên hắn cũng có thể trốn chạy. Mã Đức Hoa thấy hắn trầm ngâm không nói lại hiểu nhầm là hắn tiếc hận vì kết đan thất bại nên vội vã tiến lên an ủi:

-Thiếu gia không cần phiền lòng. Kết Đan đâu dễ dàng như vậy. Huống hồ hiện nay thiếu gia đã là Giả Đan cảnh giới, chẳng mấy chốc sẽ tiến vào hàng ngũ tu sĩ Kết Đan chính thức.

Hắn nghe Mã Đức Hoa nói thì chỉ cười mà không trả lời. hắn đã cảm ngộ toàn bộ ký ức của một Ngưng Nguyên, lại trong những ký ức đó thu được rất nhiều công pháp truyền thừa, khôi lỗi, trận pháp, luyện đan không gì là không có, lại có cảm ngộ hàng ngàn năm của lão, nếu hắn vẫn còn tiếc nuối việc Kết Đan thì đúng là lòng tham không có đáy, hắn hiểu rất rõ, làm người là phải biết hài lòng với bản thân mình, có như vậy đạo tâm mới không bất ổn, nếu không sẽ ảnh hưởng tới căn cơ sau này. Đối với con đường tu luyện của mình hắn vô cùng cẩn thận. hắn lẩm nhẩm nhu nói cho chính mình nghe:

-Chẳng qua chỉ là Kết Đan thất bại mà thôi, không có gì đáng tiếc. Dương mỗ đâu phải trẻ lên ba, chút đả kích này vẫn chịu được.

-Tiếp theo ngươi có dự định gì không

Tử Nguyệt lại hỏi hắn

-Dự định thì có vài cái, bất quá chúng ta phải đến một nơi trước đã……

.. Trong luc trùng kích cảnh giới Kết Đan, quyển sách ngọc năm xưa hắn lấy được ở nơi này đột nhiên từ trong Âm Dương Giới của hắn rung động mãnh liệt một tia bạch quang từ trong đó thoát ra xâm nhập vào tiên thức của hắn, từ tia phân thần này, hắn biết được một việc kinh ngạc vô cùng, kinh ngạc đến nỗi, chính hắn cũng phải mất hổi lâu mới tiêu hóa được. lúc tia thần thức kia dung nhập vào não hải của hắn, thì hắn mơ hồ nhìn thấy một người, hắn nhận ra đó chính là vị thái tử của ma giới Triệu Phong kia. Thân ảnh Triệu Phong nhìn hắn rồi bất chợt mở miệng. kể từ khi ngươi lấy được Sinh Tử Quyết cho đến giờ đã rất nhiều năm. Vậy mà mới chỉ tới cảnh giới Giả Đan, mặc dù thế đã là rất nhanh nhưng so ra tư chất nhà ngươi vô cùng ngu độn. nếu là ta đã sớm tiến tới NGưng Nguyên không biết từ khi nào. Nhưng thôi, bản thái tử thấy ngươi tuy tư chất ngu độn, nhưng trọng tình trọng nghĩa giống bản tọa năm xưa, cũng miễn cưỡng có thể hợp tác cùng ngươi.

-Hợp tác, thỉnh tiền bối thái tử xem lại, vãn bối tu vi quá yếu còn không dám nhận lời.

Triệu Phong trợn mắt quát lớn:-Ta bảo được là được rồi, mọi chuyện khác ngươi không cần lo.

Nghĩ đoạn Triệu Phong lại dùng một giọng khinh thường nói với Dương Thanh:

-Kể ra tư chất ngươi quả là ngu độn vô cùng, có quyển sách ngọc trong tay lâu như vậy cũng không biết dùng tiên thức để mà xem xét, nếu năm đó, thằng ngu nhà ngươi dùng tiên thức sớm một chút, thì lão tử đâu cần phải đợi tới bây giờ, phải nhờ vào linh lực lúc kết đan cảu ngươi để hiện thân.

Lão vừa nói đến đây thì lại chột dạ. Dương Thanh trợn mắt nhìn lão khiến lão vô cùng bối rối, sau này lão bất đắc dĩ nói với hắn:

-Hừ, đúng, ngươi Kết Đan thất bại chính là do ta mượn chút linh khí của người để trọng tổ nguyên thần. người cũng đừng có nhìn ta như thế.

Hắn không nói gì mà vẫn tiếp tục nhìn lão, khiến lão phải quát lên với hắn:

-Tên tiểu bối khốn kiếp, là ai đã cho người tá túc nơi này, ai đã cho ngươi Âm Ma Giáp, Âm Dương Giới, Âm Giới Kiếm, Lại còn có Âm Phủ Ma Châm. Ta mới mượn một chút linh khí àm người đã rộn cả lên, thật là quân vong ân phụ nghĩa..

Lão càng nói càng hăng, nước bọt văng tung tóe. Rồi lão bắt đầu kể lể, năm xưa anh tuấn ra sao bất phàm thế nào…. Dương Thanh lườu nhác phất tay ngắt lời lão:

-Chẳng phải tiền bối vẫn phải chết sao,Nghe hắn nói vậy lão cụt hứng im lặng luôn, như thể việc đó là một cái gai trong lòng lão. Hắn lại hỏi tiếp:

-Vậy tiền bối hiện thân không biết có điều gì cần nói:

-Hừ nếu không phải lâm vào đường cùng há ta lại cùng một tên TRúc Cơ ngu ngốc như người thương lượng. mau đưa ta đến hậu sơn, nơi đó có phong ấn thân thể của ta, với đạo tàn hồn này, ta sẽ sống lại một lần nữa, tiến vào không gian trong Âm Dương Giới dần dần khôi phục. nhóc con, có bản thái tử ở đây, ta sẽ giúp người không chỉ NGưng Nguyên mà còn có thể Hóa Anh, Luyện Thần,

Dương Thanh hừ một tiếng bất mãn:

-Không biết ta có đợi được đến lúc tiền bối khôi phục hay không nữa. tuy nhiên đại ân của người Vãn bối không quên chỉ là….

Hắn nói đến đây thì ngừng lại. Triệu Phong sốt ruột quát lớn:

-Có lời mau nói, đại trượng phu sao lại úp úp mở mở.

Dương thanh ôm quyền nói với Triệu Phong:

-Mong tiền bối giải trừ huyết chú

-Một lời đã định.

Chính vì có cuộc nói chuyện này, nên giờ đây. Cả 6 người bọn hắn đang đứng ở hậu sơn, vừa đi hắn vưaf kể lại mọi chuyện cho Tử Nguyệt và đám người Mã Đức Hoa. Khiến bọn họ cả nửa ngày vẫn k hết ngạc nhiên vì cơ duyên mà hắn nhận được, quen biết một vị tiền bối Luyện Thần Sơ Kỳ là một cơ duyện thế nào dùng đầu ngón chân nghĩ là có thể biết được, mặc dù giờ đây chỉ còn lại Nguyên thân hư nhược thế nhưng uy áp của Triệu Phong cũng không phải chuyện đùa, có hắn làm chỗ dựa Dương Thanh nhất định sẽ len như mặt trời ban trưa, chỉ cần hắn lợi dụng đúng cách.

trong một góc khuất của khe núi có một bức tượng đã bị thời gian làm cho nham nhở, rêu mốc phủ kín từ chân lên đến đầu bức tượng, trên thân mình nó là vô số bí văn kỳ dị tỏa ra một thứ ánh sáng màu vàng nhạt, nếu không dùng tiên thức tìm tòi thì không thể thấy nó giữa đống hoang tàn đổ nát này. Đến được nơi đây, trong tiên thức của hắn vang lên giọng của Triệu Phong ;

-Kia chính là ma thân của ta,. Chỉ cần dung nhập vào đó, ta sẽ có lại sinh mạng, tuy cảnh giới giảm một chút nhưng không hề gì.

Vừa dứt lời tia phân thần này đã từ trong não hải của hắn lao ra tiến nhập vào tượng đá.

Chương 129: Chương 129: Thái Tử Ma Giới

Tia phân thần vừa dung nhập vào tượng đá, thì bí văn xung quanh thân tượng chợt trở nên sống động vô cùng, chúng chậm rãi biến đổi, đan xen giao thao lẫn vào nhau, thay vì tỏa ra ánh sáng vàng kim như trước thì chúng lại tỏa ra hắc quang màu tím nhạt. từ bốn phương tám hướng vô số luồng ma khi rít gào kéo tới, mang theo âm phong khiến người ta phải trợn mắt lứu lưỡi. chúng vờn quanh thân tượng rồi dùng một tốc độ nhanh đến kinh hãi dung nhập vào tượng đá. Lúc này trên thân tượng bí văn dần dần mờ nhạt, vở ngoài ma thân vang lên tiếng lách cách rồi không hề báo trước chúng vỡ vụn.

Một thân ảnh từ trong luồng hắc mang hiện ra, thân ảnh này mặc Hắc bào màu đen, sau lưng đeo một tấm áo choàng, khuôn mặt vô cùng anh tuấn, ngũ quan trên khuôn mặt đạt đến độ cân xứng hoàn hảo, mà không có từ ngữ nào miêu tả được, giữa mi tâm là một đồ án hắc liên mười hai cánh, khi thân ảnh này mở mắt, một uy áp ngập trời tỏa ra. Đám người Dương Thanh cơ hồ bị uy áp này ép cho không thở được. Thân ảnh này cúi xuống ngắm nghía cơ thể của mình rồi ngửa mặt lên trời cười lớn,

-Các ngươi hãy đợi đấy. bản thái tử đã hồi sinh rồi, kẻ nào năm đó âm mưu với ta, ta cam đoan kẻ đó sẽ sống không bằng chết.

Thân ảnh lẩm bẩm một hồi chú ngữ cổ xưa, tu vi của hắn ầm ầm bạo tăng cho đến Luyện Thân Sơ Kỳ đỉnh phong mới có dấu hiệu dừng lại, hắn lạnh lùng cảm nhận ma lực trong cơ thể mình rồi đưa tay ra đánh lên không trung vô số thủ ấn kỳ lạ:

-Lấy huyết mạch của Ma tộc Hàn Nguyệt tộc gọi về chí bảo của tộc ta, Hàn Nguyệt Thương.

Hắn vừa dứt lời từ trong không trung hiện ra một vết rách khổng lồ, trong trong vết rách một đạo bạch quang bay ra hướng về phía hắn, khi bạch quang tiêu tán trên tay hắn hắn hiện ra một thanh trường thương màu trắng bạc, khí tức tang thương hiện ra khiến không ai dám đưa mắt nhìn lâu, Dương Thanh chỉ liếc qua cây thương môt cái đã phải kinh hãi trong lòng, đây tuyệt đối là chí bảo chỉ có thể gặp trong truyền thuyết. thân ảnh hắc bào vẫn chưa ngừng lại mà lại cắn mạnh đầu lưỡi phun ra vô số máu tươi, đám mau này lơ lửng trên không trung tỏa ra ma khí ngập trời, hắn đưa tay điểm vào đám máu, linh lực của hắn ào ạt tiết ra, cảnh giới của hắn nhanh chóng từ Luyện Thần Sơ Kỳ giảm xuống Hóa Anh Đại viên mãn, Hóa Anh Hậu Kỳ rồi tiếp tục giảm xuống đến Hóa Anh Sơ Kỳ mới dừng lại, hắn lại lẩm nhẩm chú ngữ cổ xưa của Hàn Nguyệt Tộc:

-Lấy máu huyết cổ xưa thuần khiết của Triệu Phong ta gọi về pháp bảo trấn tộc, Âm Hồn Kiếm Giáp.

Chỉ thấy đám máu huyết của hắn chợt trở nên vặn vẹo rồi nhanh chóng co rút lại chỉ còn bằng một ngon tay, trình độ áp súc linh khí đã đến mức kinh tâm động phách, đến khi đám máu thu nhỏ lại chỉ bằng một giọt nước thì nó chợt nổ tung, từ chỗ đó xuất hiện một vết rách không gian vô cùng lớn, trong vết rách lơ lửng một quả cầu làm bằng một thú tài liệu vô cùng hiếm gặp, Dương Thanh dựa vào ký ức nhiều vạn năm của Ngũ Hành Chân Nhân chợt nhận ra đây chính là tơ của Vạn Niên Tuyết Tằm pha trộn với Long Tinh vô cùng quý hiếm, hai thứ tài liệu này lại được thiêu đốt bằng Nguyên Thần của tu sĩ cho đến khi tu sĩ khô kiệt mà chết, số lượng tu sĩ cao giai để luyện nên thứ pháp bảo này quả thật là quá kinh người, Triệu Phong lập tức biến mất tại chỗ, khi hắn xuất hiện trở lại thì đã ở trước vết rách kia, thò tay vào trong đó nắm lấy quả cầu rồi ấn vào mi tâm của mình, đưa nó tiến vào não hải. ở trong đó quả cầu lập tức biến đổi thành một bộ giáp tí hon trên bộ giáp là vô số hình rồng năm móng uốn lượn, có tổng cộng 12 con rồng và 240 chiếc móng.

Cùng với lúc Triệu Phong thu được Hàn Nguyệt Thương và Âm Hồn Kiếm Giáp. Tại Sâm La đại lục cách ngọn Tây Nhạc Sơn này vài trăm năm toàn lực phi hành, tại Hàn Nguyệt Tộc, một tiếng thét giận giữ phát ra, tiếng thét lan đến đâu ở noi đó toàn bộ đều sụp đổ. Đám tu sĩ cấp bậc thấp kém còn tự bạo thể mà chết. một trong nói âm u mang theo sự điên cuồng truyền khắp Hàn Nguyệt Tộc:

-Hàn Nguyệt Tam Ma, các ngươi mau điều tra cho ta, là kẻ nào, kẻ nào dám lấy đi chí bảo của tộc, tộc ta thề không chết không ngừng.

….

Trên đỉnh Vọng Nguyệt Lâu, Triệu Phong lặng yên nhìn vào chiếc tài bằng thủy tinh lấp lánh, Hồng Liên của hắn, mối tình vạn năm của hắn, chí bảo của hắn, nàng đang nằm ở đó, lặng yên, hắn chỉ muốn nàng mở mắt nói với hắn một câu, nhưng hắn biết điều đó là không thể, nàng thực sự đã chết rồi, ngay cả hắn là chí tôn của Ma giới cũng không có cách nào thay đổi được, năm đó hắn biết nàng thích ngắm trăng nên đã dùng Bích Ngọc Ma Châu tạo ra nơi này, cho nàng yên nghỉ, giờ đây một lần nữa khôi phục lại thân thể, hắn đã có con đường của mình.

-Hồng Liên, ta nhất định sẽ tìm ra kiếp sau của nàng dù có phải trải quá vô số luân hồi đi nữa,

Một vẻ quyết đoán hiện ra trên gương mặt hắn, Thủy tinh quan lập tức vỡ vụn, một luồng ma hỏa bùng lên, trong nháy mắt thân xác phầm trần của Hồng Liên biến mất:

-Nàng hãy đợi ta, nhất định ta sẽ đi tìm nàng.

Làm xong việc này. Hắn thở một hơi dài như được giải thoát. Dương Thanh đứng đó hồi lâu mới lên tiếng:

-Tiền bối sau này có dự định gì.

Triệ Phong quay lại trả lời hắn:-Còn có dự định gì, tất nhiên là khôi phục tu vi năm xưa, rồi báo thù rửa hận, sau đó đi tìm Hồng Liên của ta.

Khi nhắc đến Hồng Liên ánh mắt Triệu Phong không tự chủ ánh lên vẻ hy vọng. Dương Thanh cũng gật đầu với Triệu Phong:

-Điểm này vãn bối cũng hiểu một chút tâm trạng của người:

-Thôi, bản thái tử trước giờ không thích thứ bậc rườm rà. Ngươi cứ trực tiếp gọi tên ta là được rồi

-Vãn bối không dám

Dương Thanh vẫn cẩn thận lắc đầu, đàu hay sao, gọi một cường giả Luyện Thần Kỳ cảnh giới ngang hàng. Điều này hắn còn chưa dám. Triệu Phong trợn mắt lên với hắn: -

-Ngươi lắm điều y như mấy tên ở tộc ta, ta bảo được thì chính là được. sau này lão tử bế quan, một số việc còn cần ngươi giúp đỡ, yên tâm lão tử sẽ không bạc đại ngươi, có lão phu chỉ điểm người nhất định chắc chắc Hóa Anh.

-Đa tạ Tiền… à không Triệu Phong đạo hữu.

Triệu Phong không nói gì mà quay sang liếc nhìn đám người đi theo Dương Thanh, khi hắn nhìn đến đám Mã Đức Hoa, đám này vội vã ôm quyền ra mắt:

-Chúng vãn bối xin ra mắt Triệu tiền bối.Triệu Phong gật nhẹ đầu rồi nói:

-Đám nhóc các ngươi trung thành hộ chủ lão tử rất thích, ta có cái này cho các ngươi. Coi như nể mặt tên nhóc con kia.

Lão vừa nói vừa vung tay ra bốn luồng hào quang xuất hiện trước mặt bọn người Mã Đức Hoa, Đàm Công Trung, Liễu Kiến Thành và Lệ Xuân. Khiến bốn người trợn mắt líu lưỡi.

-Tiền bối đây là….

Mã Đức Hoa vẫn còn chưa khép miệng lại được, sau khi nhìn thấy bảo vật trước mặt mình,

-Đây là Giới chỉ, không như giới chỉ thông thường chỉ có vài chục trượng, giới chỉ này của ta diện tích lên tới gần ngàn trượng * vuông chưa kể đến, một khi đã nhận chủ, ngoài các ngươi không ai mở được.

( * 1 trượng = 4.7 m)

Bốn người vội vã thu lấy Giới chỉ luôn miệng tạ ơn, tuôn ra vô số lời nịnh nọt, khiến Triệu Phong vốn âm trầm cũng phải cười thành tiếng. rồi Triệu Phong lại nhìn sang Tử Nguyệt vẻ ngạc nhiện hiện ra trên mặt lão:

-Pháp bảo hóa hình sao. Ngàn năm kho gặp, tuy tu vi cao nhưng tiên thức quá yếu. ta có cái này cho người.

Lão sờ nắn hồi lâu trong người rồi lôi ra một ngọc giản vứt cho tử nguyệt, lão lại móc ra một cái ngọc giản khác đặt lên trán một hồi lầu rồi cũng đưa nốt cho nàng:

-Dẫn Thần Thuật và Thiên Ma Quyết của ta, cực kf thích hợp với pháp bảo hóa hình như người, luyện đến viên mãn tiên thức cảu người sẽ theo kịp tu vi, thậm chí còn tinh tiến hơn không it.

Tử Nguyệt tiếp lấy ngọc giản rồi lên tiếng:

-Đa ta tiền bối.

Lão phất tay, “ Không cần cảm tạ” các ngươi mau đi đi. Ta cần nói chuyện với tên khốn này một chút.

-Ta mà là tên khốn….

Hắn chưa nói xong thì đã bị Triệu Phong túm lấy thắt lưng tiến vào trong Âm Dương Giới.

Chương 130: Âm Dương Sinh Tử Quyết

Trong không gian thần bí của Âm Dương Giới, Dương Thanh vô cùng ngạc nhiên chất vấn lão:

-Làm sao lão biết đến không gian này?. Ta chưa từng nói với ai cả. đây là bí mật lớn nhất của ta.

Triệu Phong nhếch mép khinh thường nói:

-Bảo ngươi ngu dốt chẳng hề sai tí nào. Ngươi có trong tay Âm Ma Giáp, Âm Giới Kiếm, Âm Phủ Ma Châm, Vậy mà không biết Âm Dương Giới có xuất xứ từ đâu sao.

Lão mới là ngu dốt, tuy nghĩ trong đầu thế nhưng hắn không hề nói ra miệng mà chỉ làm một vẻ mặt vô cùng ngạc nhiên hỏi Triệu Phong:

-Ý lão là, vật này cũng là của lão,

Triệu Phong gật đầu:

-Kể cả Sinh Tử Quyết kia cũng chính là do lão tử sáng chế ra, nếu không phải năm đó bị ám toán, ta đã tiến lên đến Đại Thừa Kỳ rồi. đâu đến nỗi này.

Lần này thì đúng là Dương Thanh phải giật mình, Sinh Tử Quyết này hắn đoạt được từ chỗ Ngụy phu nhân không thể nào là của Triệu Phong được.

-Không thể nào hai món bảo bối này, ta lấy từ một nới rất xa nơi này. Không thể có liên quan gì đến lão:

-Hừ

Triệu Phong không trả lời mà lão liên đưa tay ra kết một thủ ấn vô cùng kỳ lạ, nhưng lọt vào mặt hắn lại quen thuộc vô cùng đây chính là dao đông linh lực của Sinh Tử Quyết

-Giờ thì tiểu tử ngươi đã tin chưa, tên đầy đủ của nó chính là Âm Dương Sinh Tử Quyết

Thì ra năm xưa

Lão chính là một trong cửu đại thái tử của ma giới và là người có hy vọng nhận được truyền thừa của Ma Quân trở thành chí tôn Ma giới đời tiếp theo. Không may hàn Nguyệt tộc do người chú của lão đứng đầu lại muốn diệt lão để chiếm lấy vị trí thái tử, tên này đã trong cuộc tiên ma đại chiến năm xưa đã âm thầm mật báo vị trí cảu lão và Hồng Liên cho đám người Tiên Giới, lão bị mai phục và trọng thương, còn Hồng Liên của lão thì do tu vi quá thấp đã không thể sống nổi. Năm đó không địch lại được lão đành phải liều mạng bức ra một phân hồn cuốn theo xác của Hồng Liên và túi trữ vật đi thật xa, sử dụng một môn Huyết độn giúp lão độn tốc đi hàng ức vạn dặm. cuối cùng sức cùng lực kiệt lão rơi xuống một khe núi. Tưởng lão đã thần hồn tan nát tại nơi này, nhưng thật không ngờ trời cao có lẽ cảm động cho tấm chân tình của lão. Đúng lúc tàn hồn của lão đã sắp tan biến thì lão gặp một đôi đạo lữ vừa mới Trúc Cơ không lâu. Đôi đạolữ này tốt bụng vô cùng, chẳng những cho phép tàn hồn của lão lưu lại trong cơ thể mình âm thầm dưỡng thương lại còn không tiếc nguy hiểm mang theo lão quay trở lại tông môn của mình.

Hắn nghe lão kể đến đây thì hình như hiểu ra một chút gì đó, hắn khẽ hỏi lão:

-Tông môn mà lão nói đến hẳn là Hoàng Dương Môn,?

Triệu Phong gật đầu:

-Đúng thế, đó chính là Hoàng Dương Môn ở Hoành Sơn.-Vậy còn đôi đạo lữ kia?

Triệu Phong thở dài rồi u ám trả lời:

-Ta tin chắc hẳn ngươi đã đoán ra rồi, đó chính là Ngụy Diên và Đường Giai đạo hữu.

-Ngụy phu nhân? Trên Cô Sơn Tiên Đảo?

Triệu Phong lại lặng lẽ gật đầu, rồi lão lại kể tiếp. theo lời lão nói năm đó, trước khi lâm vào ngủ say để hồi phục thương thế vì để cảm ơn đức của đôi đạo lữ này, lão đã tặng cho Ngụy Diên môn công pháp Âm Dương Sinh Tử Quyết và Âm Dương Giới này, lại tặng cho Đường Giai mà sau này hắn gọi là Ngụy Phu Nhân một tòa tiên phủ tên là Cô Sơn. Cùng vô số đan dược và pháp bảo, nhờ số đan dược và công pháp này trong vòng ngàn năm hai người Ngụy Diên và Đường Giai đã tiến bước vào cảnh giới Ngưng Nguyên trở thành hai trong số các lão tổ của Hoàng Dương Môn, địa vị trong tông vô cùng cao cao tại thượng. Nhưng người vô tội, kẻ mang ngọc lại có tội, mặc dù hai người bọn họ đạo tâm cứng rắn, tính tình lại tốt vô cùng nhưng con trai duy nhất của họ thì lại đúng là một kẻ bất học vô thuật. tu hành rất lâu mà cảnh giới thăng tiến một cách chậm chạp, hắn lại cậy có cha mẹ là lão tổ mà tác oai tác quái, rồi một trong vô số lần như vậy hắn đã giết một hậu bối trực hệ của một Lão tổ Hóa Anh Sơ Kỳ. vị lão tổ này trong lúc nổi giận đã hủy diệt Hoàng Dương Môn. Tuy lão kịp thời xuất hiện và đẩy lui được vị lão tổ kia, nhưng do thương thế quá nặng lão đành phải sử dụng bí thuật của Hàn Nguyệt Tộc, Quang Ảnh Độn, chạy đến nơi này, chính là nơi Triệu Phong lão và nàng lần đâu gặp nhau. sử dụng toàn bộ số Bích Ngọc Ma Châu phong ấn nơi này dưới Cửu Khúc Âm Ma Đại Trận, đồng thời mang tia phân hồn cuối cùng này dung nhập vào thiên địa đợi cơ duyên hấp thu linh lực siêu sinh.

Lão nhìn hắn rồi nói tiếp:

-Chuyện tiếp theo thì chắc hẳn ngươi cũng đoán được phần nào. Ngụy Diên chết, Đường Giai có lẽ đã chạy trốn đến phương đó, mang theo đứa cháu gái duy nhất của mình. Nhưng ta không hiểu sao nàng lại đặt Sinh Tử Quyết và Âm Dương Giới tại đó.

Dương Thanh vẫn còn chưa tỉnh ra sau khi nghe câu chuyện của Triệu Phong, lẽ nào Thiên vận trêu người. ngay từ đầu ta đã có duyên với lão già này, hay kiếp trước đã kết ra một hồi nhân quả, ta quen cố nhân của lão, lại học công pháp cảu lão, sử dụng bảo vật của lão. Cuối cùng còn gặp lão, nhờ ta mà lão có thể hấp thu một chút thiên địa nguyên khí để sồng lại, cũng lại nhờ lão mà ta có được như hôm nay, nhân quả tuần hoàn. Thiên đạo khó dò. Hắn thở dài cảm khái:

-Không ngờ ta và lão lại có duyên như vậy.

-Gặp nhau cũng là duyên mà không gặp nhau cũng là duyên, chỉ một chữ này ngươi có là có thì sẽ là có, ngươi cho là không thì sẽ là không, trong trời đất này không có gì là bất biến,

Dương Thanh gật đầu, tựa như hiểu, lại tựa như không hiểu, đạo của lão ấy với tu vi của hắn vẫn chưa thể tham ngộ được, hắc điều chỉnh lại suy nghĩ rồi hỏi lão:-Lão gọi ta và đây, không chỉ kể chuyện cho ta nghe đấy chứ?

-Tất nhiên, lão tử gọi ngươi vào là có việc cần nhờ.

Dứt lời lão ném cho hắn một cái ngọc giản rồi nói:

-Mọi thứ ta cần đều ở trong đó, ngươi xem thu thập giúp ta, từ giờ ta sẽ ở trong không gian này tu luyện. không có việc gì quan trong thì đừng tìm ta.

Lão suy nghĩ một lát rồi nói tiếp,

- hơn nữa ngươi thúc giục âm dương giới không đúng cách, đây mới là thần thông chân chính,

lão lại quẳng ra một cái ngọc giản màu tím nhạt cho hắn dặn hắn đọc xong rồi hủy đi. Xong đâu đó lão tiến vào căn nhà gỗ ngồi xếp bằng nhập định. Hắn đưa tiên thức dung nhập vào ngọc giản màu tím chỉ thấy vô số dòng chữ hiện lên. Công pháp này có tên là Khu Giới Thuật, được đắc chế ra để điều khiển Âm Dương Giới. hắn thu hồi tiên thức sau đó áp ngọc giản ban đầu lên trán, trong này hiện lên vô số tài liệu linh tài địa bảo, mỗi một loại đều có hình ảnh rõ ràng, trong đó có loại hắn biết có loại hắn còn chưa từng tiếp xúc, dù sao hắn mới tu đạo chưa được bao lâu, nhưng có ký ức cảu Ngũ Hành Chân Nhân cuối cùng hắn cũng nhận ra gần hết trong hơn một trăm loại linh dược và tài liệu mà lão Triệu Phong này yêu cầu, ít nhất trong túi trữ vật của hắn cũng có được ba loại. hắn nhếch mép cười khổ, với tu vi hiện nay của hắn đi đâu mà tìm số tài liệu này. Cho dù có tìm được chỉ là cảnh giới Giả Đan. Lấy tư cách gì ra để tranh đoạt. thôi cứ đến đâu hay đến đấy, hắn thu hồi tiên thức rời khỏi Âm Dương Giới.

Hắn vừa xuất hiện bên ngoài, đã dùng tiên thức truyền âm gọi mọi người đến. bàn bạc:

Sau khi xem xong danh sách cần chuẩn bị Tử Nguyệt cau mày nói:

-Những vật này quá là khó tìm. quá nửa ta không biết nhiệm vụ này muốn hoàn thành. Quá khó.

Đàm Công Trung cũng tiến lên trước ôm quyền nói:

-Thiếu chủ. Theo ý kiến của thuộc hạ. dựa vào sức chúng ta, lại có thên Tử Nguyệt cô nương giúp sức cũng chưa chắc đã thu được một phần mười chỗ tài liệu này.

Dương Thanh gật đầu. hiển nhiên hắn đối với chuyện này cũng rõ như lòng bàn tay, hắn lại hỏi:

-Theo ý các vị chúng ta nên làm thế nào bây giờ.

Liễu Kiến Thành đứng ra phía trước cao giọng:

-Thiếu chủ, theo ngu ý của thuộc hạ, việc cần làm trước mắt chính là ngài phải mau chóng Kết Đan, chỉ cần kết thành kim đan rồi, dù là ở tông môn nào trên nhân giới này cũng được vô cùng trọng thị lúc đó đối với cơ may tiếp xúc thiên tài địa bảo cũng nhiều hơn một chút.

Dương Thanh trầm ngâm không nói gì, hiển nhiên hắn cũng đồng ý với Liễu Kiến Thành. Nhanh chóng kết đan rồi tiến vào một tông môn nào đó làm trưởng lão biết đâu lại có may mắn tìm thấy những đồ trong danh sách.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau