DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 121 - Chương 125

Chương 121: Đại chiến sắp tới

Tào Tuyết đang định ra tay thì đột nhiên trên bầu trời xuất hiện một tiếng kêu trầm đục. Một con ma thú truyền tin bay đến gầm thét mấy tiếng trên bầu trời. Vừa nghe thấy tiếng kêu. Sắc mặt của Tào Tuyết liền biến đổi. Lão tự hỏi không biết Cực Âm Môn đã xảy ra biến cố gì mà môn phái lại triệu tập toàn bộ các trưởng lão quay về tông môn. Lão hằn học nhìn Đoan Mộc Chiến Long:

- Hôm nay tạm tha cho các ngươi, lão phu sẽ quay lại đòi công đạo vào một ngày gần nhất.

Lão nhanh chóng dẫn người rời đi. Trong chớp mắt đám người cực âm môn đã khiêng xác Giáp Hải đi khuất dạng. Vân Nam Đại Đế Đoan Mộc Chiến Long nhìn theo bóng Tào Tuyết rồi quay ra nói với một tên trưởng lão.

- Mau báo cho Đoan Mộc Kiếm Nam rời khỏi Cực Âm Môn.

Lão ngẩng đầu lên thở dài. Dường như Hắc Sát Giáo của lão đang lao vào một trận chiến tranh vô nghĩa.

Trong tổng đàn của Cực Âm Môn đang có khoảng trên dưới một trăm người phân theo thứ tự cao thấp mà ngồi đó. Trong đại điện khổng lồ vang lên tiếng nghị luận không ngớt. Ai ai cũng vẻ mặt âm trầm nghiến răng nghiến lợi. Bên ngoài chiếc sân lát bằng đá cẩm thạch đang để hơn một trăm xác người, tất cả đều chết kỹ đến mức không thể nào chết thêm lần nữa, xa xa đám đệ tự cấp thấp đang to nhỏ luận bàn:

- Biết gì chưa, Tụ Bảo Lâu ở Huyền Vũ Trấn của chúng ta đã bị Hắc Sát Giáo giết chết toàn bộ.

- Ta còn nghe nói đích thân Hồng An Thông của Hắc Sát Giáo dẫn đầu cuộc tàn sát

- Đây rõ ràng là bọn chúng trắng trợn chiếm đoạt địa bàn mà.

Trong điện Thanh Hồng Mai lâu chủ của Tụ Bảo Lâu đang quỳ ở đó, không ngừng khóc lóc:

- Môn chủ, người phải đòi công đạo cho con trai ta. Rõ ràng có kẻ châm ngòi ly gián. Tên Hồng An Thông này không hề nói lý lẽ gì cả nói giết là giết. Tụ Bảo Lâu không có nhiều cường giả, tất cả đều đã chết, chết hết rồi.

Vừa nói lão vừa không ngừng khóc lóc thêm mắm dặm muối, lão biết để báo thù cho con trai lão. Phải đánh động được Môn chủ mới được.

Trong lúc lão đang khóc lóc kể lể thì một sinh ý khác của Cực Âm Môn đang bị đạp phá, rồi lại một cái khác, cái khác nữa. Người gây ra chuyện này không hề nghi ngờ đó chính là bọn Dương Thanh cùng Tử Nguyệt, Mã Đức Hoa mấy người. Lúc này đây hắn vừa mới đốt xong môtk cửa hàng nữa. Dưới pháp thuật thông thần của Tử Nguyệt mấy cửa hàng không có cao thủ này gần như không có lực hoàn thủ.

Mã Đức Hoa tiến lên nói với Dương Thanh:

- Thiếu gia. Chúng ta làm thế này liệu có gây nên sóng gió gì không, ta sợ Cực Âm Môn không dễ mắc mưu như thế

Dương Thanh cười nhạt:

- Bọn chúng mặc dù biết rõ là hố lửa cũng sẽ phải nhày vào.

Mã Đức Hoa ngơ ngác hỏi:

- Thiếu gia, ta vẫn chưa hiểu lắm.Dương Thanh hắn còn chưa kịp trả lời thì Tử Nguyệt đã uyển chuyển đi tới vỗ mạnh vào đầu Mã Đức Hoa khiến hắn suýt nữa thì ngã lộn cổ xuống đất. Đùa sao một kích của Hóa Anh Hậu Kỳ đâu phải tầm thường. Tử Nguyệt phẩy phẩy tay rồi nói:

- Ngu xuẩn. Cực Âm Môn không biết đây là bẫy rập thì tốt, chúng sẽ ra sức trả đũa Hắc Sát Giáo. Còn nếu Cực Âm Môn biết đây là bẫy rập thì lại thế nào. Nếu ngươi là Môn chủ gặp chuyện bị người ta đến tận cửa đâm đâm chém chém ngươi sẽ thế nào.

Mã Đức Hoa đưa tay xoa đầu rồi nói:

- Nếu biết là bẫy rập. đường đường là môn chủ lẽ nào lại mắc...

Vừa nói đến đó hắn chợt hiểu ra, rồi bất chợt run lên. Thiếu gia mưu kế thật là độc. Đúng vậy. Biết là bẫy rập thì thế nào. Bao nhiêu đệ tử và người quanh khu này đã thấy rõ ràng là Hắc Sát Giáo tấn công và giết người cửa Cực Âm Môn. Giờ đây nếu mà không làm ra cử động gì. Chẳng cần nói nhiều đám đệ tử sẽ cho là Môn chủ sợ Hắc Sát Giáo các địa bàn của Cực Âm Môn thấy không được bảo vệ nhất định sẽ ly khai. Danh tiếng và sinh ý của Cực Âm Môn sẽ mất sạch. Do vậy dù muốn hay không Cực Âm Môn khai chiến với Hắc Sát Giáo là điều không tránh khỏi.

Vừa nghĩ đến điều này Mã Đức Hoa không khỏi bội phục thiếu gia nhà mình. Có thiếu gia ở đây. Nhất định mối thù diệt tộc sẽ được báo.

Dương Thanh cười:

- Ba người các ngươi tiến lên đốt nốt nơi này rồi mau chóng trở về ẩn mình. Cố gắng đừng lộ ra sơ hở.

Hắn nhìn tàn lửa đang bay loạn trước mặt rồi nói:

- Dương Thành, ta lấy thân phận của gia tộc ngươi ta sẽ giúp ngươi báo thù rửa hận.
.....

Đại điện của Cực Âm Môn đang xảy ra một trận tranh cãi long trời phần lớn các trưởng lão đều quyết định đánh Hắc Sát Giáo để rửa mối nhục này, còn lại một số lại chưa quyết định. Nhất thời đại điện ồn ào như cái chợ.

Thái Thượng Môn Chủ của Cực Âm Môn là một lão già mặc áo may xanh. Người gầy đét như que củi. Nhưng đừng bị vẻ ngoài của lão đánh lừa. Nhiều trăm năm trước khi mới chỉ là trưởng lão ngoại môn. Tu tiên giới ở nơi này đã đặt cho lão một ngoại hiệu là Âm Sơn Lão Quỷ. Lão thành danh với pháp thuật Lôi Âm Ma Công. Một thân pháp lực Nguyên Anh Trung Kỳ vô cùng tình thuần. Giờ này lão đang ngồi trên bảo tòa hoàn toàn bỏ ngoài tai mọi lời đối đáp của đám bên dưới. Bỏ ngoài tai tiếng kể lể của tên khốn Thành Hồng Mai kia. Lão chính là đang đang suy nghĩ. Kẻ nào lại muốn đối đầu với lão, với Cực Âm Môn. Đúng như Dương Thanh nói. Dù biết có đến tám chín phần không phải do Hắc Sát Giáo gây nên. Nhưng lão không còn cách nào khác. Để có câu trả lời cho cấp dưới, để giữ lại danh tiếng cùng các mối làm ăn. Lão buộc phải đi Hắc Sát Giáo một chuyến. Nếu không đời này Cực Âm Môn đừng hòng ngóc đầu lên được. Người ta sẽ nói là cực âm môn cùa lão sợ chết. Yếu thế. Lão không thể để cơ nghiệp này bị hủy trong tay lão. Nhưng dù đã quyết sẽ tính món nợ này lên đầu Hắc Sát Giáo lão vẫn muốn biết rõ chuyện gì đang diễn ra. Là kẻ nào đang làm chim sẻ rình rập. Lão hừ lạnh.

Tiếng của lão phát ra lập tức cả đại điện im lặng như tờ. Mọi người đều im lặng chờ lão ra quyết định.

- Đã tìm được tên Đoan Mộc Hùng kia chưa.

Âm Sơn Lão Quỷ cất giọng nhạt nhạt hỏi.

Một tên đệ tử chạy ra quỳ xuống:

- Khải bẩm Thái Thượng Môn Chủ. Chúng đệ tử đã đi gọi. Nhưng hắn đã không còn trong môn. Có đệ tử nói mới sáng sớm hắn đã cùng tên Trần Văn Chí nói có việc ra ngoài. Sau đó không thấy trở lại.

Gã đệ tử vừa nói xong. Đám trưởng lão đã lớn tiếng

- Có tật giật mình.

- Quả nhiên là gian tế trà trộn.

- Đám Hắc Sát Giáo khinh người quá đáng.

Lại có người còn gay gắt hơn:

- Là tên chấp sự nào đã tuyển hắn vào. Ta sẽ rút gân hắn.

Đang ồn ào thì chợt mọi người nhìn ra cửa. Âm Phủ Ma Anh Tào Tuyết đang đi vào theo sau là hai tên đệ tự mang theo xác của Giáp Hải lên Đại điện.

Lão đưa mắt nhìn về số xác chết ngoài sân rồi hỏi:

- Môn chủ vạn an. Đã xảy ra chuyện gì thế này.

Chương 122: Thừa nước đục thả câu

Nghe xong đầu đuôi câu chuyện. Âm Phủ Ma Anh Tào Tuyết mắt vằn lên tia máu nói lớn:

- Thái Thượng Môn Chủ minh giám. Thù này không báo. Sau này Cực Âm Môn còn đâu chỗ đứng trong Tiên đạo.

Lão vừa nói vừa quỳ xuống. Bộ dáng vô cùng thù hận. Đám Trưởng Lão xung quanh cũng nhất tề quỳ xuống hô lớn:

- Xin Môn chủ báo thù.

Trước sự cầu xin của đám trưởng lão. Âm Sơn Lão Quỷ đánh thở dài một hơi. Thôi thôi thôi đánh thuận nước đẩy thuyền vậy. Chỉ trách tên chủ mưu sau màn ra tay quá độc. Nghĩ đoạn lão liền giơ một tay lên. Thanh âm trong đại điện phút chốc im bặt. Lão đưa mắt nhìn quanh điện một lượt rồi cất giọng nói:

- Các vị hãy yên lòng. Thù này bản môn chủ nhất định sẽ trả. Truyền lệnh bản nhân. Gửi quyết chiến thư cho Hắc Sát Giáo, ba ngày sau, xuất động toàn bộ đệ tử lên đường vấn tội.

- Môn chủ anh minh. Cực Âm Môn tất thắng.

....

Trong lúc bánh xe chiến tranh của Cực Âm Môn đang bắt đầu chuyển động thì ở Hắc Sát Giáo Đoan Mộc Hùng lúc này đã khôi phục lại thân phận con trai thư ba của Giáo Chủ Hắc Sát. Đoan Mộc Kiếm Nam nhíu mày suy tư rồi cất giọng hỏi:

- Phụ thân quả thật con vẫn không nghĩ ra là ai lại có thể vu oan cho chúng ta thế này. Hài nhi tự vấn rằng làm việc vô cùng cẩn thận. Duy chỉ có...

Nói đến đây bất chợt hắn há hốc mồm. Vân Nam Đại Đế thấy vậy liền hỏi:

- Duy chỉ có cái gì.?

Đoan Mộc Kiếm Nam cung kính:

- Ở Cực Âm Môn hài nhi gặp một tên giả dạng luyện khí trà trộn vào đó. Vì muốn lung lạc hắn nên hài nhi đã nói thân phận cho hắn. Định rằng sau khi thí luyện Cực Lạc Đảo trở về sẽ cùng hắn tiến hành phá hoại từ bên trong. Không ngờ vừa về được mấy ngày đã có chuyện. Giờ nghĩ lại hài nhi cho rằng chính hắn cố tình tiếp xúc hài nhi cũng không biết chừng.

Hắn nói thế này quả thật quá oan uổng cho Dương Thanh. Nếu trách thì phải trách chính hắn cố tình tiếp xúc Dương Thanh thì có. Nếu hắn không có ý đồ với Dương Thanh thì Dương Thanh cũng không nghĩ đến chuyện lợi dụng hắn làm ra xung đột. Âm Sơn Lão Quỷ Đoan Mộc Chiến Long trầm ngâm nói:

- Cũng có thể. Nhưng tên Dương Thanh này là người thế nào tu vi của hắn đến đâu. Con có biết không.
Đoan Mộc Kiếm Nam lại nhíu mày.

- Hắn chính là Trúc Cơ Trung Kỳ không thể sai được.

Âm Sơn Lão Quỷ lắc đầu:

- Nếu là Trúc Cơ Trung Kỳ thì sao có thể đánh chết một ngoại môn trưởng lão như vậy lại còn sử dụng một pháp thuật gần như Vân Vụ Tề Phi thoạt nhìn chỉ khác nhau một chút mà thôi. Tên này ít nhất cũng phải ngoài Nguyên Anh Kỳ cảnh giới. Hoặc giả hắn có người khác giúp sức chăng.

Lão vừa nói đến đây. Thì bên ngoài có tiếng bước chân rồi có bốn thân ảnh tiến vào. Đi đầu là hai đứa con lớn của lão Đoan Mộc Trung và Đoan Mộc Dũng. Theo sau chính là hai Hắc Bạch Hộ Pháp của bản giáo

Hắc Bào Hộ Pháp Trương Thành là một lão già đã ngoài tứ tuần nếu xét theo khuôn mặt, lão mặc một bộ chiến bào màu đen. Theo nhịp bước của lão áo choàng sau lưng không ngớt tung bay theo gió. Trên mặt lão là một vết sẹo dài từ đuôi mắt phải xuống tận cằm quả thật vô cùng ghê rợn.

Bạch Bào Hộ Pháp Lâm Linh Linh lại tương phản hoàn toàn với vẻ mặt xấu xa của lão. Nàng xinh đẹp và khả ái vô cùng mặc dù đã sống hàng trăm năm. Nhưng khuôn mặt vẫn chỉ vừa hai tám. Có lẽ là đã dùng định nhan đơn. Trên người nàng mặc một bộ chiến giáp màu bạc. Áo choàng sau lưng trắng tinh không một điểm tạp màu. Từ thần thái mà nói hai vị hộp pháp này đúng là khác nhau một trời một vực. Vừa nhìn thấy đoàn người này. Đoan Mộc Chiến Long đã lộ ra sự chán ghét không cần che giấu. Trường Thành ủng hộ Con cả Đoan Mộc Trung của lão. Còn Lâm Linh Linh lại ủng hộ còn thứ của lão. Cả hại đứa con này lão hiểu quá rõ dục vọng quyền lực của chúng rất lớn lại không có lòng của người đứng đầu. Nếu để chúng lên làm giáo chủ chắc chắn ngày diệt môn sẽ tới rất nhanh. Chỉ có đứa con thứ ba của lão. Là giống lão hồi còn trẻ. Lão tin rằng chính nó mới đủ sực đưa Hắc Sát Giáo phát dương quang đại. Bấy lâu nay lão vẫn âm thầm bảo vệ nó. Nếu không hẳn là đã bị các huynh đệ của nó giết chết từ lâu. Mặc dù là chán ghét những lão cũng không thể trở mặt hoàn toàn lão cố nén tức giận hỏi:

- Hai vị hộ pháp có chuyện gì cần nói.

Lâm Linh Linh bước lên cúi mình làm lễ rồi nói
- Ra mắt giáo chủ nguyện giáo chủ vvanj thọ vô cương.

Đám phía sau cũng theo đó mà kết thủ ấn bái lễ:

- Nguyện giáo chủ vạn thọ vô cương.

- Thôi được rồi. Không cần rườm rà. Trung nhi cùng Dũng nhi và hai vị hộ pháp có chuyện gì muốn nói:

Đoan Mộc Trung tiến lên:

- Phụ Thân. Chấp pháp sứ giả của chúng ta vừa nhận được chiến thư của Cực Âm Môn mời phụ thân xem qua.

Đoan Mộc Trung cung kính đưa cho một tên đệ tử đứng đó. Hắn vội nhận lấy rồi chuyển cho Vân Nam Đại Đế vừa mở chiến thư lão đã nhíu chặt lông mày.

Trên đó chỉ có vẻn vẹn mấy chữ:

- Không diệt Hắc Giáo, khó lấy nhân tâm.

Chỉ có tám chữ nhưng đã bày tỏ tất cả những gì mà hai môn phái này đang gặp phải. Đoan Mộc Chiến Long gấp thư lại, một hỏa cầu từ tay lão hiện ra chớp mắt đã biến chiến thư thành tro. Ánh mắt lão bất chợt trở nên kiện định lão quát lớn.

- Hắc Bạch Hộ Pháp. Hai ngươi mở Hộ Sơn Đại Trận cho ta. Nếu đại trận có trục trặc gì ta hỏi tội các ngươi.

- Cẩn tuân pháp chỉ giáo chủ

Trương Thành và Lâm Linh Linh cúi mình rồi bước nhanh ra ngoài.

Lão lạo nhìn đến ba đứa con của lão. Rồi chậm rãi nói:

- Mau đi đốc thúc đám đệ tử đề cao cảnh giác. Ta phải nói trước nếu kẻ nào âm thầm giở trò sau lưng ta thì đừng trách ta không nhận người thân.

Chương 123: Không chết không ngừng

Chiến trường mà Cực Âm Môn và Hắc Sát Giáo lựa chọn là một thung lũng trống trải cách không xa kinh thành. Hai bên là hai ngọn núi đá cao sừng sững. Dân chúng trong kinh thành, mới sáng ra đã trợn mắt há mồm chứng kiến hai môn phái lớn nhất nhì kinh thành ầm ầm, tiến ra khỏi cửa:

- Trời thế lực nào mà cần đến hai môn phái này liên thủ.

Kẻ thông minh hơn thì bảo:

- Ta thấy họ nhìn nhau với ánh mắt hận thù. Có lẽ hai môn phái này đánh nhau cũng không chừng.

- Chả có nhẽ.

- Đồ ngu nhà ngươi không thấy sao. Mấy ngày hôm nay người của hai phái này chết không ít. Chắc chắn có xích mích.

......

Trong một ngôi mật thất Dương Thanh đang ngồi trên chủ vị nghe Mã Đức Hoa báo cao tình hình. Bên cạnh hắn Tử Nguyệt đang không yên phận ngồi đó. Trên tay xoay xoay mấy viên linh thạch. Đợi Mã Đức Hoa nói xong nàng mới lên tiếng:

- Vậy khi nào chúng đánh nhau lưỡng bại câu thương chính là lúc chúng ta nhân cơ hội đứng lên thu thập tàn cuộc.

Ặc.

Dương Thanh cùng đám Mã Đức Hoa trợn mắt nhìn về phía Tử Nguyệt. Nàng nói quá đơn giản a. Như thể Cực Âm Môn và Hắc Sát Giáo là hai môn phái tam, tứ lưu vậy. Dương Thanh dở khóc dở cười.

- Ngươi nghĩ chúng ta đều là Ngưng Nguyên lão quái hay là Hóa Anh lão quỷ. Dọn dẹp tàn cuộc. Chúng ta dọn dẹp được thật hay sao. Hắc hắc.

Mã Đức Hoa cũng lên tiếng:

- Tử Nguyệt cô nương có điều không biết. Chúng ta chỉ cần lộ ra một góc áo thôi. Người ta cũng biến chúng ta thành cát bụi.

- Vậy ngươi bảo chúng ta tốn công thế để làm gì.

Nàng vừa nói vừa dẩu môi lên. Trông đáng yêu vô cùng. Linh thạch trên tay nàng lập tức bị nàng hấp thu không còn một mảnh.

Ặc.

Liễu Kiến Thành cùng Đàm Công Trung hít sâu một hơi khi lạnh. Đùa sao. Ba viên linh thạch thượng phẩm đó. Hai người họ cố gắng cũng phải mấy canh giờ mới tiêu hóa hết. Vậy mà cô nương chỉ cần chưa đến 1 giây. Có phải người không đây. Rồi bỗng nhiên hai người quay sang nhìn nhau. Đúng rồi Tử Nguyệt đâu phải là người.

Liễu Kiến Thành tiến lên một bước rồi nói:

- Thiếu gia. Tử Nguyệt cô nương. Theo ngu ý của thuộc hạ. Chúng ta cứ đợi chúng đánh nhau đến thời khắc mấu chốt rồi nhân cơ hội đột nhập vào cấm địa của Cực Âm Môn lấy đi Tinh Nguyên Thạch sau đó cao chạy xa bay.. thù tất nhiên phải báo nhưng cũng cần có thực lực mới được. Thiếu gia đã khiến cho hai môn phái đi đến bực này. Đã là cố gắng rồi. Không nên liều mạng

Ý kiến này khiến Dương Thanh gật gù đồng ý. Hắn cũng không ngu đến mức mà nghĩ rằng mình có thể kiếm được chỗ tốt gì từ việc này. Cùng lắm là có thể lấy được tinh nguyên thạch mà thôi.

Hắn nhíu nhíu mày rồi phân phó.

- Mã Đức Hoa mau đi làm theo những gì ta dặn đi. Ngươi hãy dẫn đường cho Tử Nguyệt - Tuân lệnh thiếu chủ.

Hắn liếc về ba người còn lại:

- Mấy người các ngươi theo ta. Tuyệt đối không thể có sai sót.

.....

Tiếng là hét ngập trời vang lên trong thung lũng. Cực Âm Môn và Hắc Sát Giáo điên cuồng triệt hạ lẫn nhau. Pháp khi bay khắp nơi. Từng luồng chưởng phong và phép thuật phát ra. Đệ tử nằm xuống vô số kể.

Thấy đám đồ tử đồ tôn của mình tử thương vô số. Âm Sơn Lão Quỷ đỏ mắt gầm lên:

- Đoan Mộc Chiến Long lão thất phu bản nhân thề phải bầm thây ngươi vạn đoạn.

Lời còn chưa dứt. Thủ ấn trong tay lão biến đổi. Linh lực bàng bạc tràn ra hướng về phía Vân Nam Đại Đế Đoan Mộc Chiến Long. Nơi nào linh lực của lão đi qua đệ tử của Hắc Sát Giáo ầm ầm ngã xuống. Trong tiếng kêu gào của đám đệ tử. Đoan Mộc Chiến Long lạnh nhạt quát lên:

- Đến đây sợ rằng lão không có bản lĩnh đó.

Vừa dứt lời lão cũng vung tay kết thủ ấn. Linh lực cuồng bạo tràn ra lão hét lớn:

- Vân Vụ Tề Phi

Cùng lúc đó tiếng quát của Âm Sơn Lão Quỷ cũng vang lên lanh lảnh:

- Cực Âm Diệt TuyệtĐùng, đùng, ầm.

Hai luồng linh lực cuồng bạo va chạm vào nhau trên không trung tạo ra những âm thanh vô cùng ghê rợn. Áp lực nó tạo ra khiến đệ tử của hai bên tử thương một mảng lớn. Hai lão quái vật cũng bị đầy lùi ra sau hơn mười bước mới trụ vững được thân hình. Khí huyết trong người nhộn nhạo, khóe miệng tràn máu tươi. Đây là dấu hiệu của nội thương không nhẹ. Đoan Mộc Chiến Long hừ lạnh. Đưa tay lau vết máu trên miệng:

- Âm Sơn lão thất phu. Có ta ở đây hôm nay Cực Âm Môn bại chắc rồi. Ngươi tu hành ngàn năm vậy mà không ngờ. Một kế ly gián con con cũng mắc phải.

Âm Sơn Lão Quỷ cũng phun ra một ngụm máu tươi. Lúc này lão cũng không chịu yếu thế:

- Ngươi nói là không phải ngươi làm là ta tin sao. Ngươi nghĩ ta là trẻ lên ba chắc. Mạng của mấy trăm đệ tử Cực Âm Môn. Các ngươi phải trả chắc rồi.

Âm Sơn Lão Quỷ hung hăng móc từ trong túi trữ vật ra một kiện pháp khí vô cùng kỳ dị. Chủ thể là một đóa sen màu xanh xung quanh đóa sen này là 16 cây đoản kiếm thiết kết vô cùng tinh xảo lơ lửng quay xung quanh bông sen đó. Lão tung pháp khi lên bầu trời rồi nói:

- Để xem ngươi chịu được mấy lần Càn Khôn Thoa này công kích.

Đoan Mộc Chiến Long chỉ đứng đó cười nhạt:

- Hãy xem Càn Khôn Thoa của ngươi lợi hại hay Thanh Đồng Đăng của ta lợi hại:

Lời vừa dứt trên tay Đoan Mộc Chiến Long cũng xuất hiện một cây đèn cổ xưa màu vàng nhạt trên thân đèn có vô số bí văn màu đỏ xen lẫn với nhau. Toát ra khí tức tang thương vô hạn. Lão tung Thanh Đồng Đăng về phía trước rồi hét lớn:

- U Hỏa Địa Ngục đi.

Từ Thanh Đồng Đăng phát ra một tiếng rít gào vô cùng ghê rợn một đoàn hỏa diễm mãu đen tràn ra. Nơi nào hỏa diễm đi qua nơi đó bị san phẳng thành bình địa. Đệ tử của Cực Âm Môn bị u hỏa thiêu đốt linh hồn chết nhiều vô số. Các trưởng lão Kết Đan Ngưng Nguyên thì chật vật lắm mới tránh thoát. Thấy đám đồ tôn chịu thiệt Âm Sơn Lão Quỷ hét lớn một tiếng:

- Hỗn Đản

Lão lăng không bay đến Càn Khôn Thoa bên người lão tỏa ra linh lực nồng đậm. Chớp mắt một màng sáng bạc hiện ra. 16 cây đoản kiếm lập tức huyễn hóa ra ngạn vạn lão nhẹ giọng lẩm nhẩm:

- Mãn Thiên Hoa Vũ.

Tức thì ngàn vạn thanh kiến xem lẫn trong

Luồng sáng bạc rít gào ma đi. Hung hăng va chạm với U Hỏa của Đoan Mộc Chiến Long. Một tiếng nổ trầm đục vang lên. Kéo theo một lực lượng gần như xé rách không gian lan ra. Đám người tu vi yếu một chút trực tiếp bạo thể mà chết.

Ầm, Ầm, Ầm.

Thân hình của Âm Sơn Lão Quỷ cong gập lại bay ngược ra phía sau. Trước thế công kỳ dị của Thanh Đồng Đăng lão đã bị nội thương nghiêm trọng vô lực tái chiến. Phía Đoan Mộc Chiến Long cũng không khá hơn là mấy trên người lão đang bị bốn thanh đoản kiếm găm vào người. Chân khi hư thoát. Cũng đã như nỏ mạnh hết đà. Thấy chưởng môn bị thương đám trưởng lão cấp tốc phóng lại gần. Lôi ra linh đan diệu dược nhét vào miệng hai lão. Đoan Mộc Chiến Long hữu khí vô lực nói:

- Hắn bị thương nặng hơn ta. Mau lên giết hắn. lần này giưa Hắc Sát Giáo và Cực Âm Môn không chết không ngừng.

Chương 124: Chạy trốn

Ở một hạp cốc âm u cách rất xa Cực Âm Môn và Hắc Sát Giáo đám người Dương Thanh, Tử Nguyệt và bọn Mã Đức Hoa đang ngồi trong một sơn động trước mặt bọn họ và một viên đá màu vàng to cỡ năm tay đang lơ lửng, từ trên viên đá tỏa ra linh khí ngập trời thêm nữa nó không ngừng phát ra luông quang mang lấp lánh

-Đây là Tinh Nguyên Thạch ư

Tử Nguyệt tò mò hỏi, hắn đưa tay thu lấy viên đá ném vào túi trữ vật rồi gật đầu:

-Căn cứ vào những gì ghi trong điển tịch thì đây chính là Tinh Nguyên Thạch.

Tử Nguyệt hất một lọn tóc lòa xòa trên trán rồi lại hỏi.

-Ngươi có chắc có được tinh nguyên thạch này thì sẽ tu luyện thành công, Ngũ Hành Chân Ma Kinh gì đó’

-Đúng thế. Có nó ta nhất định sẽ thành công, so với đồng cấp ta lúc nào cũng mạnh hơn hẳn bọn chúng.

Rồi hắn quay sang nói với bốn người Mã Đức Hoa. Các người hãy ở đây tu luyện, và hộ pháp cho ta. Cả bốn người đều cung kính cúi đầu:

-Vâng. Thiếu gia

Phân phó xong xuôi hắn cùng Tử Nguyệt đi vào cuối động. hắn gọi ra Vô Cực Đao nhanh chóng tạo ra một thạch thất rồi cùng Tử Nguyệt biến mất.

Cùng lúc đó, tại nơi mà Cực Âm Môn và Hắc Sát Giáo quyết đấu, xác chết la liệt khắp nơi, mảnh thi thể cùng các mảnh vỡ của pháp bảo rải đầy mặt đất, Tại một bãi đất trống số đệ tử còn sống không quá vài trăm người đang sợ hãi quỳ dưới đất, dẫn đầu hai môn phái quỳ đó chính là Vân Nam Đại Đế Đoan Mộc Chiến Long, cùng với Môn chủ Cực Âm Môn Âm Sơn Lão Quỷ. Trước mặt hai vị nhất môn chi chủ và đám đệ tử là hai lão già tiên phong đạo cốt, một lão mạc áo trắng, một lão lại mặc áo đen, nếu như những người sống cùng thời với hai lão mà có mặt ở đây thì nhất định sẽ giật mình, lão già mặc áo trắng năm ngàn năm trước được người ta gọi là Thanh Minh Lão Quỷ chính là một trong những chưởng môn đời trước của Cực Âm Môn. Còn lão già áo đen sống cùng thời với Thanh Minh Yêu Vương được tu tiên giới của vùng này năm đó kêu tặng danh hiệu Hắc Bào Đại Thánh. Vào khoảng một ngàn năm trước hai lão xảy ra một trận đánh nhau long trời lở đất cuối cùng cơ duyên xảo hợp cả hai cùng đột phá Ngưng Nguyên hậu kỳ, hóa thù thành bạn. từ đó cùng ẩn cư trong mật địa bí truyền của Cực Âm Môn tu hành khắc khổ nhằm đột phá Hóa Anh chi cảnh trong truyền thuyết. gần đây hai lão đã thành công đột phá Hóa Anh sơ kỳ vừa lúc xuất thì nhận ra là có kẻ đã cuỗm mất tinh nguyên thạch của bản môn, lại còn châm ngòi ly gian khiến hai môn phái không chết không ngừng. Hắc Bào Đại Thánh buông tiên thức ra quát lớn,

-Liễu Đại Hồng, lăn ra đây cho bản thánh.

Thanh Minh Yêu Vương cũng hô lên:

-Uông Đức Thuần

Tiếng của hai lão vang vọng trong không trung chấn động màng tai mọi người, những kẻ tu vi thấp kém trực tiếp bạo thể mà chết. Hắc Bào Đại Thánh quay sang Đoan Mộc Chiến Long giọng chán ghét không hề che giấu:

-Một tên ngu dốt như ngươi mà cũng dám xưng hiệu Vân Nam Đại Đế ư, bị người ta chơi đùa đến chết cũng không biết, thật không hiểu tại sao Liễu Đại Hồng Lại cho ngươi làm giáo chủ.
Lão vừa dứt lời thì trong không trung hiện ra một dao động linh lực hai bóng người thuấn di đến, vội vội vàng vàng đáp xuống trước mặt hai lão rồi cung kinh hành lễ:

-Đệ tử Uông Đức Thuần, Liễu Đại Hồng cung nghênh môn chủ ( giáo chủ) thái thượng

Hắc Bào Đại Thánh vung tay tát cho hai lão một cái khiến hai lão bay ngược về đằng sau đụng vào sườn núi mới dừng lại được thân mình:

-Hai ngươi đúng là đồ ăn hại, trước khi chúng ta bế quan đã dặn dò thế nào,

Uông Đức Thuần và Liễu Đại Hồng vội vàng quỳ xuống:

Thưa hai vị thái thượng giáo chủ, chúng đệ tử đã bế quan tu luyện từ lâu mấy trăm năm nay không màng thế sự mong hai vị thái thượng giơ cao đánh khẽ.

Thanh Minh Yêu Đế khẽ nói:

-Nể tình hai ngươi tu luyện cũng không dễ gì ta có thể tha cho các ngươi, nhưng Tinh Nguyên THạch của bản môn không thể bị người ngoài lấy đi như vậy, nhất là lại để một tên TRúc Cơ trung ký qua mặt, các ngươi thân là Kết Đan, Ngưng Nguyên thường cho mình cao cao tại thượng có thấy nhục nhã không hả.

Lúc này qua lời kể của lại của Yêu Đế đám người Âm Sơn Lão Quỷ và Đoan Mộc Chiến Long mới nhận ra ngay từ đầu mình đã bị Dương Thanh dắt mũi.
Thanh Minh Yêu Đế lại nói tiếp:

-Chúng ta đường đường là Hóa Anh chi cảnh không muốn đối phó với một tên vừa mới gia nhâpj tu tiên đao. Vậy mà các ngươi hết lần này đến lần khác lại để hắn lừa, theo ta thấy các ngươi càng tu hành lâu, đầu óc cảu các ngươi càng ngu đi thì phải.

Hai lão Uông Đức Thuần, Liễu Đại Hồng và đám người quỳ dưới đất im thin thít, giỡm sao, chẳng may nói gì thất thố khiến hai vị Hóa Anh động chân hỏa ra tay thì mấy người bọn hắn làm sao chịu nổi, tuy nói hai người là lão tổ của họ, nhưng qua hàng ngàn năm như vậy ai dám chắc các vị ấy sẽ một lòng như trước, nên biết rằng khi tu luyện đến cảnh giới này, thì toàn bộ tâm thần của những lão quái này sẽ tập trung vào việc đột phá cảnh giới cao hơn gia tăng thọ nguyên, việc này mới là việc chính còn tục vụ của môn phái đã sớm không màng đến, cho nên mới nói tu tiên đạo vô tình là vi vậy, không phải tiên nhân vô tình àm là do thời gian sống của họ quá lâu nên có một số chuyện có cái nhìn khác bình thường mà thôi.

Hắc Bào Đại Thánh nói với Thanh Minh Yêu Đế:

-Thường Vạn An đạo hữu, có lẽ đã đến lúc thực hiện lời hứa 500 năm trước của chúng ta

Yêu Đế gật đầu rồi nói:

-Ngô Kỳ Long lão quỷ ngươi cứ tuyên bố là được

Hắc Bào Đại Thánh Ngô Kỳ Long nghe vậy thì quay lại đám người đang quỳ dưới đất cất tiếng nói:

-Lũ vô dụng các ngươi nghe đây từ này Cực Âm Môn và Hắc Sát Giáo hợp nhất làm một lấy tên là Vô Cực Điện, điện chủ sẽ do Uông Đức Thuần đảm nhiệm, Liễu Đại Hồng làm phó điện chủ. Các ngươi đã nghe rõ chưa

Đám người nhất tề đồng thanh hô lớn:

-Xin cẩn tuân pháp chỉ

Ngô Kỳ Long lại nói tiếp:

-Truyền lệnh bản thánh toàn bộ đệ tử vô cực điện phát ra lệnh truy sát Dương Thanh, kẻ bắt sống thưởng mười vạn trung phẩm linh thạch, một bình Thuần Dương Vô Cực Đan.

Xì xào

Bên dưới sau khi ngô kỳ long nói xong vang lên tiếng nghị luận không ngớt. đùa sao mười vạn linh thạch trung phẩm có thể không cần nhưng Thuần Dương Vô Cực Đan là bảo vật, tuyệt đối là bảo vật, Trúc Cơ uống vào có thể tiến thêm một cảnh giới cho dù không tiến cũng tăng năm thành Kết Đan, Kết Đan uống vào tăng 4 thành Ngưng Nguyên, phải nói lần này hai vị lão tổ bỏ vốn vô cùng lớn.

Chương 125: Tỏa Hồn Đại Trận

Trong khi hai môn phái vì phần thưởng là Thuần Dương Vô Cực Đan,điên cuồng truy nã Dương Thanh, thì hắn lại đang dùng một tốc độ vô cùng nhanh chóng chạy về cố quốc, có Tử Nguyệt bên cạnh tốc độ của hắn và bốn người Mã Đức Hoa vô cùng nhanh chóng. Tuy rằng Tử Nguyệt chưa khôi phục được thực lực như trước kia, nhưng mang theo năm tên tiểu tử Trúc Cơ kỳ thì hoàn toàn không tốn một chút sức lực nào. So với tốc độ nhanh nhất của Dương Thanh và mấy người, tốc độ của Tử Nguyệt quả thật là Đằng Vân giá vũ. Nửa tháng sau bọn hắn đã xuất hiện tại nơi mà năm xưa hắn diệt sát đầu yêu thú Xích Diệm Hỏa Lân, nơi có Phong Ấn của thái tử ma giới. nơi mà cứ mỗi một trăm năm hắn phải trở về nếu không sẽ bị độc khí công tâm mà chết. nơi có cỗ quan tài mà hắn đã hứa thay vị thái tử kia bảo vệ. cỗ quan tài trọng Vọng Nguyệt Lâu. Đứng trước đại trận Dương Thanh lại có một hồi cảm khái. Chính nơi này đã bảo vệ hắn khỏi sự truy sát của Hắc Long Thất Tử, lại còn thu được vô số cơ duyên trở thành tu sĩ đầu tiên từ trước tới giờ thu được truyền thừa nguyên vẹn của Ma giới, mà người truyền thừa lại còn là một vị thái tử của giới này. Cũng chính tại đây hắn nhận được Âm Phủ Ma Châm, bộ phi châm này đã cứu hắn vô số lần, còn bộ áo giáp và thanh kiếm cùng với hộ thuẫn kia, tuy rằng hắn chưa sử dụng được nhưng hắn tin là sẽ có một ngày tu vi của hắn đủ mạnh để dùng.

-Này, ngươi có vào không.

Tử Nguyệt đã mất kiên nhẫn, quát hỏi:

Hắn không nói gì mà đứa tay vẽ vài vòng ttrong không khí, ngay khi hắn đưa tay lên, linh khí từ tay hắn tỏa ra dung nhập vào trận pháp, chỉ thấy Cửu Khúc Âm Ma Đại Trận run lên. Một tiếng tiêm minh vang lên thanh thúy, đại trận run rẩy mở ra một động khẩu, mặc kệ vẻ mặt ngạc nhiên và khiếp sợ của đám người Mã Đức Hoa, hắn sóng vài cùng Tử Nguyệt bước vào.

-Các ngươi có định vào hay không?

Tử Nguyệt một lần nữa lại mất kiên nhẫn quát lớn. Tiếng quát của nàng lôi đám người trở về thực tại, Cả bốn vội nói:

-Tử Nguyệt cô nương chúng ta vào ngay, vào ngay.Vừa bước vào trong đại trận, cằm của đám người Mã đức hoa lại rớt xuống đất vì kinh ngạc, Thiếu chủ từ đâu mà có được nơi này, phía trước bọn họ hiện ra một ngọn núi vô cùng hùng vĩ, chín ngàn chín trăm chín chín bậc thang từ chân núi uốn lượn lên tới đỉnh, trên đỉnh núi là một tòa lầu không ngớt tỏa ra ánh sáng màu trắng sữa. như vậy thì cũng thôi đi, nhưng đặc biệt ở chỗ nơi này linh khí vô cùng sung túc từ khí thế đã có thể so sánh với một số sưn môn lớn về độ nồng đậm. bọn người Mã Đức Hoa mừng rỡ cười không khép miệng tu luyện ở đây so với ngoài thực tốt trăm lần. Phút chốc Dương Thanh đã dẫn mọi người trở về động phủ ở phía sau núi, nơi hắn đạt được Âm Phủ Ma Châm. Sau vài câu phân phó cho bọn Mã Đức Hoa chọn nơi tu luyện, hắn cùng Tử Nguyệt tiến vào mật thất. Lần này bế quan hắn chính là muốn bố trí Tỏa Hồn Đại Trận. Trừu hồn luyện phách của Ngũ Hành Chân Nhân tìm ra công pháp thần kỳ ma lão nhắc đến trong tổng đàn của Ngũ Hành Tông khi xưa Luyện Hồn Phân Thân Thuật. có được thuật này, tương đương đương với có thêm vài cơ hội bảo mệnh. Nếu tu vi hắn mạnh mẽ mà nói tạo ra vô số phân thân cũng không có gì là không được. tuy nhiên nói đicũng phải nói lại, Ngũ Hành Chân Nhân năm đó đã là Ngưng Nguyên Trung Kỳ vậy mà Tu luyện thuật này vẫn bị phản phệ tới mức như vậy. Hắn chỉ là Trúc Cơ Trung Kỳ liệu rằng có mấy thành nắm chắc. trước hết có lẽ cứ Tu luyện Ngũ Hành Chân Ma Kinh thì hơn. Hắn dừng suy nghĩ lại nói với Tử Nguyệt:’

-Tử Nguyệt giúp ta bố trí Tỏa Hồn Đại Trận

-Được

Tử Nguyệt hé miệng anh đào thổi ra một luồng linh khí hai tay nàng đánh ra vô số đạo pháp quyết, linh lựcđược nàng quán chú đan xen với nhau thành một trận đồ phúc tạp vô cung. Dương Thanh cũng ngưng thần hai tay kết thủ ấn đánh ra vô số đạo linh lực, Tinh Nguyên Thạch dưới sự điều khiển của hắn nhẹ nhàng bay vào trung tâm Tỏa Hồn Đại Trận, ngay khi Tinh Nguyên Thạch dung nhập vào trận pháp, toàn bộ đồ hình trong trận run rẩy rồi tỏa ra kim quang chói mắt. đúng lúc này Tử Nguyệt phun ra một luồng tiên huyết nhắm Tinh Nguyên Thạch thổi tới. đợi Tinh Nguyên Thạch hấp thu hết tiên huyết của mình Tử Nguyệt hô lớn:-Chú nhận

Dứt lời kim quang đại thịnh, trận pháp mơ hồ truyền ra sát khi ngập trời. Kim quang dần dần biến đổi thành Tử Quang sát khí từ Tỏa Hồn Đại Trận không ngừng tràn ra. Trận pháp đã hoàn toàn khởi động:

Dương Thanh thoáng huy động thần niệm. từ Âm Dương Giới của hắn Nguyên Anh của Ngũ Hành Chân Nhân bay ra tiến thẳng vào dại trận. khi vừa chạm vào trận pháp Nguyên Anh liền phát ra tiếng kêu thống khô vô cùng:

-Đồng Mã Kỳ dù ta có thành ma cũng không tha cho người

-- Thành ma, ngươi nghĩ ngươi sẽ thành ma được sao. Ta không cho phép.

Ngũ Hành Chân Nhân không thể không thừa nhận là Dương Thanh nói đúng. Nguyên Anh đã bị hắn phong tỏa không thể tiến nhập luân hồi, giờ lão sống hay chết cũng chỉ do ý niệm của người thanh niên trươc mặt. nhưng mấy ngàn năm tu đạo của lão không hề là vô ích đạo tâm của lão cứng rắn vô cùng, lão thà chết cũng không chịu nói ra bí pháp Luyên Hồn Phân Thân Thuật, chính vì vậy hắn mới phải khổ công bố trị Tỏa Hồn Đại Trận này. Lần này hắn quyết dùng tu vi Trúc Cơ trung kỳ của mình sưu hồn một sĩ Ngưng Nguyên hàng thật giá thật. không phải hắn chưa từng nghĩ đến việc để Tử Nguyệt làm việc này nhưng hắn nhận ra rằng, nguyên thần của nàng tuy mạnh mẽ nhưng dù sao cũng mới là pháp bảo thông linh biến hóa thành người mặc dù tu vi cao cường nhưng tiên thức có chút không đủ, thậm chí so với hắn còn kém một chút, khuyết điểm này của Tử Nguyệt sau vài trăm năm ma luyện có thể hoàn toàn bị xóa bỏ, nhưng trước mắt hắn không thể đợi vài trăm năm được, Luyện Hồn Phân Thân Thuật này hắn nhất định phải có, Kết hợp với Ngũ Hành Thi Ma kia, hắn mới có thể bảo vệ mình, hắn tự tính toán bản thân mình đã gây thu chuốc oán khá nhiều, nếu không có cơ trí thì với tu vi của hắn hiện tại đã chết không biết bao nhiêu lần rồi, thực lực vi tôn, hắn phải điên cuồng gia tăng thực lực đây mới là thượng sách. Hắn thu lại tâm thần nhìn vào Nguyên Anh của Ngũ Hành Chân nhân cười lạnh.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau