DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 116 - Chương 120

Chương 116: Khuấy đục nước

Vương Chí Hải ngạc nhiên nhìn Dương Thanh. Lần này lão không ngờ hắn lại bỏ cuộc, số điểm tích lũy của hắn từ trươcd tới giờ coi như hết sạch. Việc này là môn quy ngay bản thân lão mặc dù yêu quý hắn nhưng cũng không thể giúp gì.

- Sau này ngươi cố gắng một chút nữa là được. Dù sao mất hết điểm tích lũy còn hơn là mất mạng.

Lão vừa nhìn hắn vừa nói:

- Đa tạ sư thúc chỉ bảo

Mất một ít điểm này có đáng là gì. Dù sao hắn cũng không có ý định ở Cực Âm Môn lâu dài. Đợi lấy được tinh nguyên thạch, hắn sẽ có đủ khả năng tu luyện đến một cấp độ cao hơn. Lúc đó phiêu diêu tự tại cần gì phải đầu nhập vào một môn phái nào làm gì cho mệt. Vừa đi về chỗ ở trong đầu hắn không ngừng tính toán con đường tiếp theo. Hắn tin rằng lần này nhất định hắn sẽ thành công thu được tinh nguyên thạch.

Tinh Nguyên Thạch thực ra chính là kết tinh của Tinh Nguyên Thần Nhũ. Giống như thạch nhũ trong hang động. Tinh Nguyên Thạch cũng được tạo thành như vậy nhưng điều kiện khó khăn hơn nhiều. Tinh Nguyên Thần Nhũ chính là một dòng nước đã thông linh do hấp thụ tinh hoa của trời đất mà thành. Trong hàng vạn sơn mạch mới có một sơn mạch xuất hiện Tinh Nguyên Thần Nhũ. Một ngàn bảy trăm năm mới có thể hình thành được một tấc tinh nguyên thạch. Đủ biết nó quý giá nhường nào, chắc chắn nơi có Tinh Nguyên Thần Nhũ được canh phòng vô cùng cẩn mật. Tất cả những chuyện này đợi một thời gian nữa rồi lại suy tính tiếp. Hắn thở ra một hơi trọc khí rồi nhanh chóng mở túi trữ vật lấy ra Ngũ Hành Chân Ma Kinh bắt đầu tu luyện một môn bí pháp phụ trợ có tên gọi là Khống Hồn Thuật. Bất tri bất giác đã hơn hai mươi ngày trôi qua.

Vào ngày thứ hai mươi mốt khi hắn vẫn như một lão tăng nhập định ngồi trên tấm bồ đoàn tu luyện thì bên ngoài chợt vang lên một tiếng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu:

- Thiếu chủ. Chúng thuộc hạ đã tới

Nghe vậy hắn mở choàng đôi mắt. Thu liễm khi tức quỷ dị khi tu luyện Khồng Hồn Pháp vào người cất giọng nói:

- Mau vào đi

- Thuộc hạ tuân mệnh

Bốn người Mã Đức Hoa. Đàm Công Trung, Liễu Kiến Thanh và Lệ Xuân tiến vào phòng quỳ một chân hành lễ với Dương Thanh:

- Ra mắt thiếu chủ

Dương Thanh hờ hững phất tay:

- Miễn lễ Đợi bốn người đứng lên hắn mới nói:

- Các người muốn âm thầm gây dựng thế lực trong cực âm môn, nói thì dễ nhưng làm thì rất khó. Lệ Xuân ngươi nói xem. Ý định của ngươi thế nào.

Lệ xuân cung kính trả lời:

- Hồi bẩm thiếu chủ. Thuộc hạ may mắn đã trở thành chấp sự của Cực Âm Môn. Trước mắt cũng có một chút quyền hành nho nhỏ. Sau này thuộc hạ liền tích cực bồi dưỡng nhân tài. Núi xanh còn đó sợ gì không có củi đốt. Dù phải đợi lâu một chút nhưng nhất định sẽ có một ngày chúng tá báo được thù.

Hừ. Hắn thầm nghĩ trong lòng. Cái kế hoạch của các ngươi thực hiện được mới là lạ. Nhưng ngoài mặt hắn vẫn gật đầu rồi nói.

- Tốt lắm chuyện đó để sau hãy bàn. Giờ ta muốn các ngươi làm giúp ta một chuyện. Chuyện này chỉ được thành công không được thất.

Cả bốn người nghe hắn nói thế thì ôm quyền cung kính hồi đáp:

- Thuộc hạ tuân mệnh.
Dứt lời Dương Thanh vẫy bọn chúng lại gần thì thầm một hồi vào tai của Mã Đức Hoa, khiến tên này gật đầu lia lịa.

Ba ngày sau, từ ngoại môn truyền đến tin tức vô cùng chấn động, hơn hai mươi đệ tử của cực âm môn vô duyên vô cớ bị Hắc Sát Giáo đả thương. Trước khi ngất đi một tên đệ tử của cực âm môn còn nghe thấy mấy câu nói:

- Từ giờ địa bàn Khôn Minh Trấn này là của Hắc Sát Giáo chúng ta. Cực Âm Môn các ngươi không cơ cửa.

Lại hai ngày sau. Một đám đệ tử của cực âm môn bị tấn công. Bị thương không nhẹ. Hai ngày sau nữa, lại có một tốp bị đánh. Liên tiếp trong vòng nửa tháng số đệ tử bị thương của Cực Âm Môn đã lên đến hơn sáu mươi người. Nhất thời lòng người rối loạn. Đám đệ tử cấp thấp nơm nớp lo sợ không dám đi ra ngoài.

Trong một đại điện nguy nga tráng lệ. Một thân ảnh mặc chiến bào màu đỏ như máu tức giận thét lên:

- Là kẻ nào. Rốt cuộc là kẻ nào dám gây ra chuyện này. Coi Hắc Sát Giáo ta là chỗ không người hay sao. Còn dám vu oan góa họa.

Một lão già chừng bảy tám mươi tuổi tiến lên ôm quyền nói:

- Giáo chủ bớt giận. Thuộc hạ lập tức cử người điều tra.

Ngừng một lát lão già lại nói tiếp:

- Giáo chủ. Hôm nay người của Cực Âm Môn truyền tin đến. Muốn Hắc Sát Giáo ta phải giải thích cho rõ ràng.

- RẦM

giáo chủ Hắc Sát Giáo vung tay vỗ mạnh lên mặt bàn khiến nó nát vụn lên thành cám. Lão tức giận thở phì phò.:

- Giải thích cái rắm. Hừ. Kế khích tướng đơn giản như vậy mà chúng còn không nhìn ra lại muộn đến đây kiếm chuyện. Lỗ hộ pháp. Mau đi điều tra cho ta. Tìm được mấy con chuột nhắt đó. Giết không tha.

- Tuân mệnh

Chương 117: Tử Nguyệt hồi tỉnh

Mấy ngày sau đó. Hắc Sát Giáo còn chưa kịp điều tra. Thì đã lại xảy ra chuyện. Trong một đại điện. Giáo chủ Hắc Sát Giáo đang Đoan Mộc Kiếm Nam đang ngồi đó. Vẻ mặt của lão âm trầm tới cực điểm. Bên cạnh lão là mấy gã chấp sự đang xuôi tay cúi đầu đứng đó. Mấy tên này vừa báo cho hắn rất nhiều hung tin. Trong ba ngày hôm nay đã có hơn hai chục đệ tử cấp thấp của Hắc Sát Giáo ngã xuống. Và hơn chục tên khác bị thương không nhẹ. Mặc dù so với cơ ngơi của Hắc Sát Giáo mà nói. Hai chục tên đệ tử bị chết không tính là cái gì. Nhưng nếu chuyện này truyền ra ngoài. Đường đường là một trong ba thế lực nhất lưu ở nơi đây. Vậy mà lại không dám làm gì. Chỉ co đầu rụt cổ, vậy thì mặt mũi của Đoan Mộc Kiếm Nam chắc phải vứt cho chó gặm rồi. Lão hung hăng truyền lệnh xuống,

- nhanh,... nhanh điều tra cho ta. Ta muốn mang xác hắn bằm thây vạn đoạn.

......

Cực Âm Môn. Trong một tòa đình viện ưu nhã. Dương Thanh đang lặng lẽ ngồi nhìn ra mặt hồ phía trước. Gió thổi khiến mặt nước lăn tăm nhè nhẹ. Thỉnh thoảng lại có vài chú chim nhỏ hót líu lo. Quả thật khung cảnh vô cùng thơ mông.

- Haizda. Người cũ nay đâu. Thanh Hương khi nào ta mới gặp lại nàng. Mặc dù ta không hiểu, tại sao nàng lại rời bỏ ta không lời từ biệt. Ta tin rằng nàng có nỗi khổ riêng. Chờ ta một chút. Cho dù mất bao nhiêu lâu. Ta cũng sẽ gặp lại nàng.

Hắn thở dài. Nhìn ra xa xăm. Có lẽ hắn đang nhớ đến ngày còn trên tiên đảo. Mới thế mà đã mấy trăm năm trôi qua. Hắn còn đang nghĩ ngợi không thôi chợt một giọng nói trẻ con vang vọng trong thức hải:

- Ngươi có thể ngừng ủy mị đi được không. Ta cảm thấy buồn nôn.

Giọng nói khiến hắn giật mình:

- Tử Nguyệt. Là ngươi sao. Ngươi đã tỉnh lại rồi.

Hắn còn chưa nói xong. Một đạo ánh sáng từ mì tâm của hắn, bắn ra phía trước. Quang mang tán đi một thân ảnh thiếu nữ chừng mười bốn, mười lăm tuổi hiện ra trước mắt. Thiếu nữ có khuôn mặt vô cùng thanh tú. Chỉ có thể dùng bốn chữ. Thanh tú mĩ lệ để hình dùng. Toàn thân nàng vận một chiếc váy màu hồng. Mặc dù chưa phát triển hết nhưng cũng đã lờ mờ nhận thấy đường nét. Đây chính là Tử Nguyệt hóa thân của Hỗn Nguyên Tán năm xưa. Vừa hiện ra, nàng đã nhào vào ôm chặt lấy Dương Thanh kêu lên:

- Ta nhớ ngươi.

- Mau buông ra. Nam nữ thụ thụ bất thân. Hừ.

Dương Thanh đẩy Tử Nguyệt ra rồi hỏi:

- Mấy năm này ngươi như thế nào. Lúc trước ngươi nói phải ít nhất năm trăm năm ngươi mới tỉnh lại cơ mà.

Bị Dương Thanh đẩy ra. Tử Nguyệt trừng mắt nhìn hắn rồi nói:

- Ta chỉ là tạm thời khôi phục lại một chút. Muốn đạt đến thời kì toàn thịnh còn rất lâu nữa. Cũng cần không ít đan dược.

Dứt nời nàng lườm hắn rồi nói:

- Sao hả. Không thích ta tỉnh lại sao.

- Nào dám. Nào dám. Ngươi tỉnh lại là ta mừng rồi.

Dương Thanh vội vã xua tay. Hắn hiểu rõ, một khi con gái đã nổi giận thì thật là nguy hiểm. Chợt hắn nhìn chắm chằm vào Tử Nguyệt rồi hỏi.

- Ngươi rốt cuộc là cảnh giới gì. Sao ta chưa bao giờ nhìn ra khí tức trên người ngươi vậy- Đoán xem. Nàng nhìn Dương Thanh cười mỉm.

- Ngươi mạnh hơn ta rất nhiều. Là Kết Đan sao.

- Kết đan. Ngươi cũng quá coi thường bổn cô nương đi.

- Hả. Chả lẽ lại là....

Dương Thanh trưng bày ra một vẻ mặt ngốc trệ. Mồm hắn há to đến mức có thể đút vừa quả trứng gà. Nàng là Ngưng Nguyên sao. Trời ạ. Một Ngưng Nguyên cảnh giới đi theo mình lâu như vậy. Thấy vẻ mặt ngạc nhiên của Dương Thanh. Tử Nguyệt vô cùng đắc ý:

- Hừ. Ngưng Nguyên thì tính là cái gì. Bổn cô nương thời kỳ toàn thịnh cảnh giới của ta đã là Hóa Anh hậu kì. Chỉ là vì chủ nhân trước của ta vô cùng mạnh mẽ nên ta không cần thiết biến thân. Luôn để hình dạng hôn nguyên tán. Lần đầu tiên biến thành người chính là ta gặp ngươi. Hừ. Năm đó nếu không phải ta bị trọng thương. các ngươi đừng hòng còn ai sống sót.

Miệng của Dương Thanh còn há to hơn nữa:

- Hóa Anh Hậu kỳ. Trời ạ. Bằng với Ngụy phu nhân sao. Tuổi đời còn trẻ như thế.

Tử Nguyệt lại trợn mắt:

- Còn trẻ. Ngươi đúng là tên đần độn. Nếu tính tuổi ta còn nhiều tuổi hơn tất cả đám người quanh đây cộng lại.

Dứt lời nàng lại hỏi:

- Mấy năm nay ngươi sống thế nào.Hắn còn chưa kịp trả lời thì Tử Nguyệt đã lên tiếng.:

- Có người đến. Ta đi trước một lát.

Ánh sáng lại nhá lên. Một đao lưu quang lại biến mất trong mi tâm của hắn. Nàng vừa biến mất. Có bốn thân ảnh hiện ra. Bốn người cung cung kính kính:

- Ra mắt, thiếu chủ

- Miễn lễ.

Sau khi đứng lên. Mã Đức Hoa vội hướng Dương Thanh nói:

- Hồi bẩm thiếu chủ. Dựa theo kế hoạch của thiếu chủ. Chúng thuộc hạ đã an bài bẫu rập. Tiêu diệt cũng khá nhiều đệ tử cỉa hai bên. Tuy nhiên theo thuộc hạ thấy nếu muốn hai môn phái này thực sự xảy ra hận thù chỉ sợ còn chưa đủ.

Hắn ngẫm nghĩ một lát rồi trả lời Mã Đức Hoa:

- Được rồi. Bước tiếp theo có lẽ cần phải có mấy tên Trúc Cơ, hoặc Kết Đan để ra tay mới ổn thỏa.

Bốn người Mã Đức Hoa đưa mắt nhìn nhau. Thiếu chủ quả là cường hãn a. Trúc Cơ là đồng cảnh giới còn có thể may mắn chiến thắng. Chứ Kết Đan kỳ chính là tồn tại cao cao tại thượng. Bình thời họ chỉ dám từ xa ngước nhìn. Vậy mà thiếu chủ nói đánh đánh, giết giết không khỏi quá dọa người.

Lệ Xuân đi lên trước cung kính nói:

- Hồi thiếu chủ. Trúc Cơ nếu bốn người bọn thuộc hạ liên thủ mà nói. Diệt sát quá dễ dàng. Nhưng còn Kết Đan. Theo ngu ý của thuộc hạ. Chúng ta không cần thiết phải trêu vào. Từ từ nghĩ cách cũng không muộn.

Hắn thấy bọn Mã Đức Hoa và Lệ Xuân bốn người. Luôn tỏ ra trung thành cảnh cảnh. Câu nào cũng có ý muốn tốt cho mình. Hắn thực sự cũng hơi cảm động. Chỉ vì năm xưa Tiêu gia có ơn với họ mà bây giờ họ lại tận lực như vậy. Trên con đường truy cầu đại đạo. Có thể làm như vậy cũng không có mấy người. Hắn phất tây bảo Lệ Xuân ngừng lại:

- Ta biết bốn người các ngươi có ý tốt. Nhưng việc này ta có năm sáu thánh nắm chắc. Dù có thất bại ta cũng có thể bảo toàn cái mạng nay. Các ngươi không cần lo lắng, chỉ cần làm theo lời ta là được.

Hắn biết mình không hề nói quá. Chỉ cần có Âm Dương Giới Chỉ trong tay. Cho dù là cảnh giới Hóa Anh trong truyền thuyết, nếu hắn đã không muốn ra cũng đừng mơ tưởng bắt được hắn. Nhưng hắn cũng biết đây chỉ là lý thuyết mà thôi. Pháp lực của hắn vẫn chưa đủ để ở trong Âm Dương Giới thời gian quá lâu. Nên sau này hành sự cũng nên cẩn thân một chút. Đợi bốn người kia cũng kính rời đi. Tử Nguyệt mới lại hiện thân ra bên cạnh hắn:

- Ngươi cũng thật là quá cuồng vọng đi. Chỉ bằng vào ngươi mà muốn đấu với Kết Đan kỳ sao. Thuần túy là tìm chết.

Dương Thanh mỉm cười:

- Tìm chết hay không. Phải thử mới biết được. Hắc hắc...

-

Chương 118: Vu oan giá họa

Trên một đỉnh núi nhỏ phía ngoài rìa Cực Âm Môn. Có một tòa lầu xây cất vô cùng tinh xảo, trước cửa của tòa lầu này trồng hai cây liễu xanh mơn mởn phạm vu vài chục trượng quanh tòa lầu linh khí vô cùng nồng đượm. Tu luyện ở đây chắc chắn sẽ mang lại vô cùng lợi ích. Thế nhưng không phải cứ muốn là có thể đến đây tu luyện. Chủ nhân của tòa lầu này là Giáp Hải một trong các ngoại môn chưởng lão của Cực Âm Môn. Tu vi của lão đã là Kết Đan Sơ Kỳ đỉnh phong tùy thời có thể tiến nhập vào trung kỳ. Tuy nhiên trong trưởng lão đoàn. Giáp Hải này chỉ là xếp hạng gần cuối mà thôi. Giờ đây lão đang ngồi cạnh cửa sổ nà thổ nạp.xung quanh người lão linh khí xoay chuyển thỉnh thoảng lại phát ra ánh sáng lấp lánh màu trắng bạc. Từ đỉnh đầu lão không ngừng có khói trắng bốc lên. Không hiểu là lão đang tu luyện loại công pháp gì. Trong lúc đó. Tiên thức Kết Đan Kỳ của lão không ngờ không thể phát hiện ra một thân ảnh đang đứng cách đó một khoảng chăm chú nhìn về phía lão. Thân ảnh này toàn thân là một chiếc áo bào màu đen, kể cả mặt và đầu cũng bị mũ trùn màu đen che khuất. Ái choàng sau lưng hắn không ngớt bay phấp phới. Hắn chính là Dương Thanh. Dưới sự trợ giúp của Tử Nguyệt hắn đã gần như vô hình trước mắt Giáp Hải. Hắn truyền âm hỏi Tử Nguyệt:

- Ngươi nắm chắc mấy thành.

- Hừ. Vì giúp ngươi lần này có lẽ ta lại lâm vào ngủ say một đoạn thời gian nữa. Ngươi đúng là sao chiếu mạng ta mà.

Dương Thanh bất đắc dĩ cười cười:

- ha ha. Tiểu Nguyệt chớ so đo. Sau này ta nhất định sẽ đền bù cho ngươi.

Hắn còn chưa nói hết câu. Tiên thức của hắn đã nhói lên. Lung lay như sắp vỡ uy áp từ Tử Nguyệt truyền vào khiến cho hắn không thở nổi. Lục phủ ngũ tạng lộn nhào. Một giọng điệu đanh đá chua ngoa nhất ầm ầm chấn động màng nhĩ hắn:

- Không cho phép ngươi gọi ta là tiểu Nguyệt.

Trước uy áp đó. Dương Thanh vội vã xuống nước:

- Được Được Tử Nguyệt đại nhân bớt giận, bớt giận.

- Hừ.

Tử Nguyệt lạnh lùng thu tiên thức trở về. Khoảnh khắc đó hắn thở dài một hơi:

- Bà chằn này. Tuyệt đối không dễ chọc.

Hắn lại nghe thấy giọng Tử Nguyệt vang lên trong não hải:

- Với chiến lực của ta hiện tại. Giết hắn không vấn đề gì. Tuy nhiên ta chỉ có thể ra tay lần này. Phải lâu nữa ta mới có thể ra tay lâng nữa.

Hắn gật nhẹ đầu. Lúc này Tử Nguyệt từ trong mi tâm hắn bắn ra huyễn hóa thành một bộ giàng thanh niên vô cùng gian xảo vơid hai mắt có màu đỏ thẫm gương mặt có một vết sẹo kéo từ mép phải đến mang tai. Thoạt nhìn ghê rợn vô cùng. Đây chính là Trần Văn Chí một trong bát đại hộ pháp của Hắc Sát Giáo. Tử Nguyệt ngắm nhìn mình một lát rồi hỏi hắn:- Ngươi thấy thế nào?

Dương Thanh vội gật đầu:

- Tuyệt hảo không những vẻ ngoài giống mà khí chất cũng giống. Ta thật phục ngươi.

Tử Nguyệt mỉm cười rồi thu lại pháp thuật của mình chỉ để lại một góc che đi hắn, phút chốc nàng hiện ra trước mắt Giáp Hải. Cất giọng cười hắc hắc:

- Đã lâu không gặp Giáp huynh thân thể vẫn an khang nha.

Trong phút chốc Giáp Hải còn đang kinh ngạc. Tử Nguyệt trong bộ dạng của Trần Văn Chí đã phất tay. Một tia sáng màu bạc nhanh chóng lao đến mi tâm Giáp Hải. Một màn này khiến Giáp Hải vô cùng kinh sợ. Tên họ Trần này lão biết khá rõ. Hắn không thể nào mạnh mẽ như vậy. Nhất là khí tức tỏa ra kia khiến cho lão hít thở không thông. Lão vội vã đưa hai tay lên kết thủ ấn trước người lão một con chim hạc hư ảo hiện ra. Nó há mỏ nuốt trọn tia sáng kia vào bụng. Ngay lúc đó Giáp Hải há miệng phun ra một ngụm máu tươi. Lão chỉ kịp kêu lên bốn chữ,:

- Không có khả năng

Thì lập tức thân thể lão bị đánh bay ra sau đập vào vách tường. Tuy tránh được một mạng, nhưng lão cũng bị thương khá nặng. Lão chật vật hít thở. Mãu theo đó trào ra ướt đẫm vạt áo trước ngực:Giọng lão run run:

- Ngươi, không ngờ lại mạnh như vậy.

Lão chợt nhớ đến chuyện gần đây. Các để tử của tông môn liên tiếp bị giết hại hoặc phế tu vi. Lúc này lão nghiến răng nói:

- Hắc Sát Giáo các ngươi khá lắm. Uổng cho môn chủ còn nghĩ các ngươi bị vu oan giá họa.

Tử Nguyệt chưa kịp nói gì thì bên ngoài có một giọng cười ngông cuồng đến cực điểm

- Các ngươi chiếm cứ nơi này quá lâu rồi. Sau này nơi đây Hắc Sát Giáo chúng ta sẽ trông nom hộ các ngươi một chút.

Người vào chính là Dương Thanh. Giờ đây không ngờ hắn lại giống Đoan Mộc Hùng như hệt. Đây chính là công của Tử Nguyệt, biến đổi loại này nàng đã hao tổn không nhỏ. Lúc này khi hắn bước vào Tử Nguyệt giả bộ cung kính hô lên:

- Thiếu chủ

Dương Thanh nhìn vào Giáp Hải rồi bắt chiếc giọng điệu của Đoan Mộc Hùng:

- Giết.

Vào lúc Giap Hải vẫn lạc bên trong một ngôi điện nguy nga tráng lệ sâu trong tổng đàn của Cực Âm Môn. Một cái ngọc giản dần dần nứt ra rồi vỡ vụn. Trên đó chính là tên Giáp Hải. Ngay khi ngọc giản này vỡ nát. Một hư ảnh hiện ra. Bất ngờ chính là những hình ảnh này dưới góc nhìn từ mắt của Giáp Hải. Tuy không nghe được âm thanh nhưng cảnh Dương Thanh và Tử Nguyệt trong lốt người của Hắc Sát Giáo giết chết Giáp Hải lại rất rõ ràng. Những thân ảnh ngồi trong tòa điện này đồng loạt đứng dậy. Một bóng đen hét lớn:

- Hắc Sát Giáo. Các Ngươi cũng quá khinh người rồi

Dạo này ta rất bận a. Sang năm ta sẽ chăm chỉ. Các huynh thônng

Chương 119: Làm chim sẻ đứng sau

Ngay khi Dương Thanh và Tử Nguyệt giết chết Giáp Hải thì bên trong một trấn nhỏ do Hắc Sát Giáo quản lý. Toàn bộ số đệ tử luyện khí đều bị người ta đả thương. Tuy không nguy hiểm đến tính mạng nhưng mặt mũi của Hắc Sát Giáo nơi đây đã bị người ta hung hăng vả cho một cái. Vẻ mặt của tên Kết Đan làm đà chủ phân đà này âm trầm đến cực điểm. Lão đã ở nơi này hơn sáu mươi năm. Đã từng gặp qua rất nhiều chuyện rắc rối. Có nguy hiểm nào chưa từng trải qua. Có chuyện gì mà lão chưa từng gặp phải. Thế nhưng chuyện vuốt râu hùm lần này đúng là lần đầu lão gặp. Hơn nữa bọn chúng lại còn nghênh ngang ra tay sau đó lại còn rời đi. Lão còn nhìn rất rõ bọn này đều mặc quần áo mang tiêu ký của Cực Âm Môn. Hơn nữa tên đứng đầu rõ ràng là con của một lão gia hỏa mà mình quen biết.

- Hừ. Con ngươi không nể mặt ta. Vậy chớ trách ta không nể mặt ngươi.

...

Trước mặt Dương Thanh giờ đây chính là 4 người bọn Lệ Xuân. Cả bốn người đứng đấy đang không ngừng run sợ trong lòng. Giáp Hải vẫn lạc dưới tay Dương Thanh là điều mà họ vẫn chưa tin tưởng được. Đường đường 1 ngoại môn trưởng lão. Pháp thuật thông thần vậy mà nói chết là chết. Hơn nữa lại còn chết dưới tay một người có tu vi yếu hơn điều này sao có thể chứ. Cả bơn người cùng nghĩ thiếu gia của chúng ta yêu nghiệt đến mức độ nào. Chỉ với tu vi Trúc Cơ Trung Kỳ mà đã có thể khiêu chiến vượt cấp. Nếu như tu vi của thiếu gia gia tăng tiếp thì lại còn yêu nghiệt thế nào. Mới nghĩ đến đây, ánh mắt của bốn người nhìn Dương Thanh nhiều thêm một chút cung kính không dám tùy ý chút nào. Vị thiếu gia này quả thật mang lại cho người ta cảm giác vô cùng bí ẩn.

Dương Thanh không hề biết suy nghĩ về hắn trong đầu bốn người này đã thay đổi. Hắn nhìn bốn người rồi nói:

- Các ngươi gần đây chú ý một chút. Có việc gì không cần cả bốn cùng đến đây. Nếu ta đoán không nhầm việc Giáp Hải chết. Cực âm môn này sẽ rất nhanh có phản hồi. Đồng thời Huyền Vũ trấn phía Hắc Sát Giáo cũng nhất định sẽ không để yên chuyện các ngươi đánh người ở đó đâu. Chúng ta chỉ có một cơ hội này. Nhân cơ hội này khiến cho Cực Âm Môn giúp chúng ta đối phó Hắc Sát Giáo.

Cả bốn người thi lễ rồi đồng thanh nói:

- Thiếu gia anh minh.

...

Tụ bảo lâu là một trong những nơi buôn bán pháp khí cùng đan dược lớn nhất nhì Huyền Vũ trấn, chủ nhân chân chính đứng sau bảo lâu này là Cực Âm Môn. Hàng năm nhờ buôn bán và đầu giá. Ngồi lầu này thu về không ít linh thạch. Đứng đầu Tụ bảo lâu là Thành Hồng Mai. Một trong các ngoại môn trưởng lão của Cực Âm Môn. Dưới đời lão làm lâu chủ cơ hồ Tự Bảo lâu phát triển đến cực hạn. Có thể nói là tiền vào như nước. Giờ đây lão đang ngồi trên một chiếc ghế trạm chổ cầu kì. Tay bưng chén trà đã nguội ngắt từ lâu. Phía dưới lão là bốn thân anh quỳ bên dưới đang không ngừng run rẩy. Ở gần lão nhất là một thiếu nên chừng hai mưới mấy tuổi phục sức xa hoa đang lấm lét nhìn lão. Hồi lâu sau tên thanh niên này mới hít một hơi thật sâu rồi nói với lão:

- Cha à, xin người bớt giận. Chuyện này chỉ là một chuyện nhỏ mà thôi.Hắn không nói còn đỡ. Hắn vừa nói Thành Hồng Mai liền nổi điên quăng chén trà xuống sàn nhà. Lão gần như là hét vào mặt thằng còn trai lão.

- Mày. Đồ ngu xuẩn. Tại sao tao lại sinh ra một đứa con như mày không biết.

Lúc trẻ Lão vì theo đuổi con đường tu tiên cầu đạo nên bỏ mặc thê tử của mình. Lúc thê tử của lão sinh con lão cũng không ở bên cạnh. Khi lão trở về thì vợ lão đã đi theo người khác. Chỉ để lại đứa bé. Lão liền đặt cho nó cái tên là Thành An. Khi vọng nó một đời an lành mà sống. Thế nhưng chính vì lão quá nuông chiều nó, việc gì cũng theo ý nó nên mới có chuyện ngày hôm này xảy ra. Thành Hồng Mai lão là hạng người thế nào. Chỉ cần nghe thuộc hạ kể lại là lão đã biết ngay có kẻ gài con mình. Đưa hắn đến chỗ xung đột với Hắc Sát Giáo. Chuyện này nếu người khác gặp phải, nhất định sẽ nhìn ra đầu mối. Nhưng đây lại là con trai lão. Một thằng dốt nát bất học vô thuật, tu vi mới chỉ có Trúc Cơ sơ kỳ. Một thằng đã quen làm theo ý mình, gặp chuyện nó đâu thèm dùng đầu để nghĩ. Lão thở dài nhìn đứa con của lão đang nhăn nhở nở một nụ cười cầu tài trước mặt. Ai đã nhắm đến con hắn để gây ra chuyện này thật là ác độc. Lão giận giữ nói với Thành An:

- Khi nào thì mày mới ngừng gây rắc rối cho tao, suốt ngày chỉ lo chơi bời không lo tu luyện, mày xem. Mày đã làm chuyện gì.

Thành An cũng trợn mặt lên nói:

- Cha à, bọn chúng nói cha là con rùa rút đầu đấy. Mẹ bị người ta dụ dỗ cha cũng không nói gì
- Rầm

Lão điên cuồng vung tay đập vỡ chiếc bàn. Xung lực từ linh khí Kết Đan kỳ tuôn ra khiến Thành An và bốn tên đang quỳ dưới đất ù tai nhức óc. Thành Hồng Mai khẽ giọng:

- Các ngươi. Đừng để lão phu tìm được.

Lão mới nói đến đó thì bên ngoài đã vang lên tiếng pháp khí va chạm với nhau. Tiếng người la hét, rồi một âm thanh phóng lên trời quanh quẩn trong không trung:

- Thành Hồng Mai. Ra đây

- Raaaaaa đâyyyyyy

Âm thanh vang vọng khắp nơi quanh quẩn trong không khí chấn động màng nhĩ của mọi người. Những kẻ tu vi thấp kém thì trực tiếp phun ra một ngụm máu. Giọng nói này vừa rơi vào tai của Thành Hồng Mãi lão đã nhăn tít mặt mày. Lão nhận ra giọng nói này là của ai, chính là Hồng An Thông Đà chủ Nhạn Môn phân đà trong Huyền Vũ trấn. Lão điên tiết vỗ vào đầu Thành An một cái khiến hắn phun ra một ngụm máu tươi, thương thế mới nhìn thì vô cùng nặng.

- Xem mày đã gây ra chuyện gì. Lát nữa thì câm mồm đi cho ta.

Lão quay sang bốn tên thuộc hạ còn đang run rẩy quỳ dưới đất:

- Còn không mau dìu nó đi theo ta. Các ngươi toàn là một lũ vô dụng.

Chương 120: Hồng An Thông

Khi Thành Hồng Mai đi ra đến đại sảnh thì đám người Hắc Sát Giáo đã đứng đầy ngoài cửa. Vẻ mặt tên nào tên nấy. Đằng đằng sát khí. Thậm chí một số tên con lăm lăm pháp bảo trong tay. Tỏa ra hào quang chói mắt, thấy cảnh này. Thành Hồng Mai cũng phải âm thầm bực tức trong lòng.

- Các ngươi cũng khi dễ người ta quá. Định ăn tươi nuốt sống chỗ này của ta ư.

Tuy trong lòng nghĩ như vậy. Nhưng lão vẫn bất động thanh sắc. Vừa đi đến nơi thì đã nở nụ cười, hướng về phía Hồng An Thông với một giọng điệu vô cùng niềm nở:

- Hồng đạo hữu. Đã lâu không gặp. Xem ra càng ngày pháp lực đạo hữu càng tinh thuần. Thật xứng đáng với ngoại hiệu Nhạn Môn Thánh Thủ.

Đáp lại sự niền nở của Thành Hồng Mai, Hồng An Thông chỉ nhàn nhạt cất tiếng:

- Thành đạo huynh đã quá lời. Nhạn Môn Thánh Thủ là do các đồng đạo khen tặng mà thôi. Thực ra bản tòa chưa hề giám nhận.

Dừng một chút lão lại cất lời. Lần này giọng lão âm lãnh không một chút tình cảm.

- Thành huynh cũng nên bớt lời thừa đi. Chuyện mà con đạo huynh gây ra, huynh nên cho Hắc Sát Giáo ta một câu trả lời thích đáng.

Trong lúc Hồng An Thông và Thành Hồng Mai còn đang đấu khẩu với nhau thì ở trước đại môn nguy nga tráng lệ của Hắc Sát Giáo có mười tám lão Kết Đan kỳ trưởng lão nội ngoại môn của cực âm môn. Cùng với hơn một trăm tên đệ tử Trúc Cơ đứng dàn thành hàng khí thế hiên ngang lẫm lẫm. Đứng thư nhất lão một lão Nguyên Anh trung kỳ tiên phong đạo cốt. Lão tên là Tào Tuyết. Một trong các đại trưởng lão của Cực Âm Môn. Pháp thuật của lão vô cùng âm độc khắp quốc gia nhỏ bé này đều nhất trí đặt cho lão ngoại hiệu là Âm Phủ Ma Anh. Lúc này lão liếc sang một tên đệ tử của mình gật nhẹ đầu một cái. Gã đệ tử cúi mình thi lễ rồi vọt đến trước đạo môn của Hắc Sát Giáo hô lớn:

- Âm Phủ Ma Anh Tào Tuyết đến bái kiến Giáo chủ Hắc Sát Giáo.

Một lát sau có một giọng nói từ sau đại môn vọng ra:

- Tào đạo hữu. Có chuyện gì mà lại đại giá đến nơi này của chúng ta. Lại con mang theo khá nhiều đệ tử. Chẳng lẽ muốn đầu nhập vào giáo ta. Ha hả.

Tào Tuyết không bởi vì bị châm chọc mà nổi giận. Lão nhàn nhạt nói:

- lão thất phu nhà ngươi hôm nay không giao tên rùa đen Đoan Mộc Hùng cùng Trần Văn Chí ra đây. Thì ta e là ngày diệt giáo của ngươi sắp tới.- Lớn mật

Đi cùng với tiếng quát long trời lở đất là một thân ảnh bao bọc trong hào quang lấp lánh xuất hiện trước mắt mọi người. Một lát hào quang tản đi. Một người vận một chiếc Hoàng bào màu vàng hiện ra. Trên lưng và ngực thêu hai con ngũ trảo hắc long vờn mây, khí thế vô cùng bá đạo. Tuy không biết lão sống bao nhiêu năm nhưng nhìn khuôn mặt của lão. Bất quá cũng chỉ chưa đầy năm mươi tuổi. Lão chính là đương kim giáo chủ đời này của hắc sát giáo Vân Nam Đại Đế Đoan Mộc Chiến Long.

Vừa thấy lão xuất hiện đám giáo chúng đã đồng loạt quỳ xuống:

- Chúng đệ tử bái kiến Giáo Chủ Vân Nam Đại Đế. Nguyện giáo chủ vạn thọ vô cương.

- Đứng dậy đi.

Lão phất phất tay rồi hỏi một tên làm nhiệm vụ trực ban

- Mau giải thích xem có chuyện gì.

Từ đầu đến cuối lão không thèm liếc mắt nhìn bọn Tào Tuyết lấy một lần khiến Tào Tuyết vô cùng tức giận. Tuy nhiên lão lại nghĩ lần này là bọn chúng gây chuyện trước không phải sợ. Nên lão vẫn nhẫn nhịn nãy giờ. Tên đệ tử trực ban thấy Giáo chủ đánh mắt đến. Vội vã chạy lại kê vào tai lão nói nhỏ mấy câu. Càng nghe sắc mặt của lão lại càng âm trầm. Thằng con trai thứ ba của lão sao lại có thể ngu xuẩn đến mức, giết người trong Cực Âm Môn cơ chứ. Với con người đã sống nhiều trăm năm như lão. Dùng đầu gối cũng nghĩ ra được trong này tất có điều ngoắt ngéo. Thái độ trịch thượng vừa rồi của lão thoáng cái đã không thấy tăm tích đâu cả. Lão nói với Tào Tuyết:- Tào Tuyết. Ngươi cũng đã là Nguyên Anh rất lâu rồi tại sao lại có thể bị người ngoài xỏ mũi như vậy, đây rõ ràng là có người muốn chúng ta đổ máu.

Tào Tuyết cười nhạt:

- Xỏ mũi ư. Lão đừng có dùng mấy câu hoa ngôn xảo ngữ để qua mặt ta. Lão hãy xem đây là cái gì.

Vừa dứt lời lão phất tay một cái. Phía sau Tào Tuyết một tên đệ tử đi lên. Móc trong túi trữ vật ra một miếng ngọc giản đã bị nứt mất mấy chỗ cung kính đưa cho lão. Cầm lấy ngọc giản trong tay. Tào Tuyết lập tức truyền linh lực vào đó. Tức thì một đoạn hư ảnh hiện lên:

- Đây là Tỏa Hồn Minh Ngọc của cực âm môn ta. Các trưởng lão đều dùng nó khi lầm vào nguy hiểm no sẽ thu lại chút ký ức cuối cùng trong tiên thức để truy tìm kẻ thù. Lão hãy nhìn cho kỹ rồi hãy bảo có người châm ngòi ly gián.

Chỉ thấy trong hư ảnh. Giáp Hải bị Dương Thanh giả dạng đoan mộc hùng một kích tất sát vô cùng sống động. Tào Tuyết cất giọng âm trầm hướng về phía Đoan Mộc Chiến Long

- lão giải thích thế nào. Con rùa đen kia chính là sử dụng. Pháp thuật Vân Vụ Tề Phi độc môn của lão.

Ban đầu Đoan Mộc Chiến Long cũng giật mình không nhỏ. Trên hư ảnh kia chính là con trai của lão lấy tên Đoan Mộc Hùng trà trộn Cực Âm Môn. Thằng còn mà lão tin tưởng nhất sao lại làm ra chuyện ngu xuẩn như vậy.

- Không đúng

Lão chợt định thần nhìn kỹ lại một lần nữa. Pháp thuật kia thoạt nhìn thì rất giống, nhưng chỉ giống hình mà không có cái thần. Đây chắc chắn là lừa gạt. Lãi vội nói:

- Tào đạo hữu. Ngươi hãy xem lại tuyệt đối không phải là pháp thuật của ta. Đây chỉ là mạo nhận. Chính là mạo nhận.

- Hắc hắc. Mạo nhận. Ngươi nghĩ ngươi là Vân Nam Đại Đế nên ngươi nói gì ta phải nghe hay sao.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau