DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 111 - Chương 115

Chương 111: Tranh đoạt

Sau một hồi nghiên cứu tấm địa đồ thì Dương Thanh nhận ra rằng đây là một tấm địa đồ không hoàn chỉnh. Hay nói một cách khác đây chỉ là những gì màba đại tông môn này tìm hiểu được mà thôi. Còn phần lớn Đảo Bồng Lai này vẫn chìm trong bí mật. Tên Hải Đại Long nãy giờ vẫn theo sát Dương Thanh không rời giờ đây mới lên tiếng:

- Dương đạo hữu theo Hải mỗ thấy, nơi này tuy rằng có địa đồ nhưng vẫn nguy hiểm trùng trùng, không hề đơn giản, hai chúng ta mạo muội đi vào không khỏi có phần mạo hiểm

Dương Thanh chăm chú nhìn tấm bản đồ một lát rồi nói:

- Hải đạo hữu nói có lý. Tuy nhiên nguy hiểm càng nhiều thui hoạch càng cao. Hơn nữa nếu đi đông người chả nhẽ lại có nhiều thanh minh quả để chia nhau vậy ư

Hải Đại Long gật gù nói:

- Chính phải. Tuy nguy hiểm nhưng chỉ cần chúng ta cẩn thận sẽ không hề gì. Dương đạo hữu Hải mỗ thấy chúng ta nên bắt đầu đi thôi.

Dương Thanh gật đầu rồi cùng với Hải Đại Long biến mất trong nháy mắt ...

Một lát sau

Dưới một gốc tùng cổ thụ phải có đến hàng ngàn năm tuổi ba tên luyện khí kỳ đang đánh nhau người sống ta chết, hào quang bay thành đoàn, pháp lực phát tiết ra xung quanh xé gió rít lên véo véo. Nhân lúc ba tên này đang đánh nhau, một cô nương niên kỷ khoảng chừng đôi, nhẹ nhàng tiến đến gốc tùng, đưa tay ra hái lấy ba quả nhỏ màu bạc, trên thân một cây màu huyết dụ mọc ẩn mình dưới gốc tùng. Cô nương này vội vàng nhét chúng vào túi trữ vật rồi phi hành chạy trốn. Nhưng vừa mới đi được một đoạn thì có tiếng quát thét vang vọng phía sau:

- khốn kiếp là kẻ nào

- Biết điều mau để lại Thanh Minh quả

Kèm theo tiếng quát là một thành phi kiếm, một lá cờ hình tam giác, một cây thước lỗ ban phóng tới sau lưng nàng, một tiếng hự khô khan vang lên nàng nhanh chóng hồn phi phách tán, trước khi chết nàng vẫn lẩm nhẩm không thôi tay ôm chặt cái túi trữ vật chứa thanh minh:

Là của ta. Ta mới là quan môn đệ tử. .....

Bên bờ một thác nước nhỏ khuất sau dãy núi mờ sương hai tu tiên giả một nam một nữ đang đứng đối mặt với nhau, tay hai người đều lăm lăm pháp khí. Nam nhân chừng ba mươi mấy tuổi hai tay là một đôi Liễu diệp đao. Không ngớt tỏa ra lam quang cuồn cuộn. Nữ nhân dùng một dài lụa màu trắng đầu giải lụa có buộc ba quả chuông nhỏ. Mỗi khi gió lạnh thôi quả nó liền kêu đinh đong không ngớt. Trước mặt hai người là một cây tiên thảo. Mặc dù không phải là thanh minh quả nhưng cũng quý giá vô ngần. Chỉ cần mang bán vào phường thị ít nhất cũng phải 500 linh thạch. Nữ nhân nở một nụ cười vô cùng khả ái. Làn thu ba không ngớt đong đưa. Thêm vào nàng đang mặc một bộ xiêm y màu đỏ như máu quả thật giống như tiên nữ giàng trần. Nàng hướng nam nhân kia cất giọng vô cùng ôn nhu hiền dịu:

- Lam huynh mau nhường cho muội cây tiên thảo này đi. Muội nhất định sẽ dùng thứ khác báo đáp.

Vị họ Lam này nghe thấy cô gái nói như vậy liền lập tức cắn đầu lưỡi cho tỉnh táo đồng thời lôi một lá bùa cũ kĩ ra ném về phía trước. Một tiếng nổ to vang lên khiến cho không khí xung quanh như bị cô đặc lại. Hắn cười khành khạch rồi nói với cô gái:

- Lâm cô nương. Cô cũng đánh giá quá thấp Lam mỗ rồi. Mị thuật kia của cô nếu gặp người khác quả thật còn có ít nhiều tác dụng. Nhưng hôm nay cô gặp phải ta. Tự trách số cô đen đủi. Nể tình chúng ta nhập môn cùng một chi cô hãy mau cút đi.

- Ha Ha Ha. Thật là tức cười Lam Thái Hòa đừng tưởng phá được mị thuật của Lâm Oanh ta là có thể lên giọng. Ngươi hãy xem đây là cái gì.
Vừa dứt lời Lâm Oanh vung tay lên một cây cờ lớn màu đen hiện ra. Đón gío thoáng chốc đã lớn gấp mấy lần lúc trước. Trên mặt cây cờ có một chữ địa rất lớn màu trắng. Vừa nhìn thấy cây cờ Lam Thái Hòa đã sợ đến nỗi sắc mặt tái mét. Gã vừa bước lùi vừa lắp ba lắp bắp:

- Lâm cô nương... không Lâm sư tỷ. Sư tỷ tha mạng. Tiểu đệ nhất thời hồ đồ xúc phạm tỷ. Mong tỷ đại nhân đại lượng đừng chấp kẻ hèn này. Cây tiên thảo này ta.. à... đệ không cần nữa...

Chưa nói dứt lời hắn đã quay đầu dùng hết tốc lực mà chạy trốn. Giỡn sao. Ả có Hắc Sắc Địa Ma Kỳ của sư tổ trong tay đủ biết ả rất có thể là ái nữ của sư tổ không chạy nhanh đứng lại chờ chết hay sao.

Thấy hắn chạy trốn. Mĩ nữ họ Lâm kia cong môi nở một nụ cười tàn nhẫn

- Đã biết quan hệ giữa ta và sư tổ còn muốn chạy sao.

Hắc Sắc Địa Ma Kỳ theo thần niệm của nàng nhanh chóng lớn lên bao phủ cả một diện tích rồng lớn. Từ trong lá cờ vô số oan hồn lệ quỷ lao ra bủa vây Lam Thái Hòa. Hắn linh hoảng gào lên:

- Sư tỷ hạ thủ lưu tình. Ta thề. Ta không nói gì cả.

Lời còn chưa dứt Lam Thái Hòa đã chỉ còn là một bộ xương khô. Lâm Oanh cúi xuống nhổ cây tiên thảo rồi nói khẽ.

- Chỉ có người chết mới không làm lộ chuyện..

....

- Hải đạo hữu cây thuần dương tiên thảo có còn xa nữa không. Dương thanh vừa âm thầm đối chiếu vị trí với địa đồ vừa hỏi- không xa. Không xa. Đạo hữu yên tâm. Chỉ cần đạo hữu giúp ra lấy được tiên thảo nhất định ta sẽ trợ giúp đạo hữu lấy thanh minh quả. Nhắm chừng ta và đạo hữu liên thủ. Rất ít kẻ đang trên đảo này có khả năng trống trả.

Dương Thanh không hề nói gì mà tiếp tục đi theo tên Hải Đại Long đến một sơn cốc nơi tận cùng của địa đồ. Sau sơn cốc này có cái gì thì địa đồ cũng không hề nói rõ. Dương Thanh chợt dừng lại lên tiếng:

- Hải Đạo huynh chỗ này phải chăng vô cùng thích hợp để hủy thi diệt tích.

- Sao.. sao đạo hữu lại nói vậy.

Bị hỏi bất ngờ. Hải Đại Long nhất thời lắp ba lắp bắp. Dương Thanh cười khẩy.

- Người còn giả bộ trước mặt Dương mỗ sao. Ngươi cho là ta theo ngươi đến đây là do chính ngươi sắp xếp.

Khi nghe những lời này xong khuôn mặt Hải Đải Long dần dần thay đổi. Diện mạo này của hắn là một gã thanh niên ba mươi tuổi. Dưới cằm có một chòm râu đen. Má trái có một vết sẹo dài từ mép lên đến mang tai. Hắn cất tiếng cười cuống ngạo.

- Biết cũng tốt ta lại đỡ phải giải thích. Ha ha ha.

Linh áp trên người hắn nhanh chóng biến đổi. Mặc dù hắn vẫn gầy tong teo như trước nhưng tiên thức và pháp lực của hắn đã biến đổi từ luyện khí lên đến Trúc Cơ Trung kỳ đỉnh phong. Chỉ còn kém một tia nữa là bước vào hâuj kỳ cảnh giới. Thấy cảnh này Dương Thanh chỉ cười nhạt. Hắn tuy chỉ là trung kỳ nhưng muốn đối phó với tên họ hải này vẫn còn thừa sức. Hắn cất tiếng nhàn nhạt hỏi:

- Ta và Hải Đại Long ngươi không thù oán lại chưa từng gặp mặt sao ngươi muốn giết ta.

Hải Đại Long cười nói:

- Cái này cũng là do ngươi đen đủi mang trên người đúng thứ ta cần. Nếu ngươi biết điều thì mau giao pháp khí phi châm ra đây. Ta có thể cho ngươi toàn mạng.

- Hả.

Dương thanh vô cùng ngạc nhiên. Âm phủ ma châm của hắn vô cùng bí mật. Sao tên này lại biết. Như đoán được ý nghĩ của hắn. Hải Đại Long nói tiếp:

- Lần ngươi sử dụng nó để giết con yêu thú dã trư ta tình cờ có mặt ở đó. Nên thấy. Ta đinh ra tay ngay lúc đó nhưng ta sơ sẩy để mất dấu ngươi. Lần này ngươi đừng hòng chạy thoát.

Dương Thanh gật gù. Đúng là trước khi tham gia vụ tầm bảo này. Hắn có nhận một nhiệm vụ thu thập cho tông môn. Hôm đó đang hái thuốc thì một con dã trư tiến tới. Hắn không muốn giằng co nên trực tiếp ném ra âm phủ ma châm. Không ngờ lại bị nhìn thấy.

Chương 112: Vây khốn

Hải Đạ Long quan sát sắc mặt của Dương Thanh rồi lại nói:

- Kẻ thức thời mới là trang tuấn kiệt. Ngươi pháp lực nông cạn không thể nào phát huy được hết sức mạnh của phi châm. Giữ ở bên mình, ngược lại còn mang họa sát thân. Mau giao ra cho ta. Ta sẽ không bạc đãi ngươi.

Hải Đại Long nói xong. Thấy Dương Thanh không hề có một chút thay đổi gì trên khuôn mặt. Gã lấy làm lạ. Xét theo lẽ thường một luyện khí gặp phải Trúc Cơ như gã. Tất phải cung cung kính kính. Nhưng tên Dương Thanh này thì ngược lại. Vẻ mặt của hắn chẳng những không sợ mà còn ẩn ẩn ý chế nhạo gã. Khiến gã không khỏi thấp thỏm trong lòng. Chờ một lúc lâu, không thấy Dương Thanh trả lời. Hải Đại Long lại quát lớn:

- Ngươi còn không mau giao pháp bảo ra đây.

Lúc này Dương Thanh mới làm ra vẻ bừng tỉnh từ trong mộng. Vừa đưa thần niệm xâm nhập vào Âm Dương Giới gọi ra Âm Phủ Ma Châm vừa nói với Hải Đại Long.:

- Muốn lấy Âm Phủ Ma Châm của lão phu sao. Hãy đến đây mà lấy.

Tiên thức của hắn kể từ khi ra khỏi Ngũ Hành tông tuy không có đột phá gì lớn. Nhưng cũng có tiến triển nhất định. Giờ đây đối với hai cây phi châm hắn đã hoàn toàn điều khiển được theo ý mình. Không hề trắc trở. Hải Đại Long chỉ thấy trong nháy mắt. Hai luồng âm phong rít gió kêu lên ken két. Mang theo vô số luồng tử quang kéo đến trước mắt. tuy rằng Hải Đại Long có hơi bất ngờ. Nhưng hắn vẫn tự tin vài cảnh giới Trúc Cơ của mình. Gã không coi hai cây âm phủ ma châm vào đâu cả. Tay trái gã vung lên, một tấm thuẫn bài từ trong không khí hiện ra, che chắn trước mặt hắn, nhưng hắn còn chưa kịp vui mừng được bao lâu, chỉ nghe một tiếng bén ngọt vang lên hai cây châm đã xiên thủng tấm thuẫn đóng đinh gã lên mặt đất. Âm khí từ Âm Phủ Ma Châm nhanh chóng lan tỏa khắp toàn thân gã, trước khi thần niệm của hắn hoàn toàn biến mất, trên mặt hắn chỉ là một vẻ kinh ngạc không sao tin được.

Thu về hai cây âm phủ ma châm. Dương Thanh búng ngón tay. Một quả cầu lửa bắn ra thiêu xác của Hải Đại Long Thanh tro bụi. Làm xong đâu đấy. Hắn quay lưng về một khoảng rừng thưa trước mặt cao giọng:

- Đạo hữu nào đang ở phía đó cũng nên ra mặt đi.

Trong khoảng rừng kia im lặng một lát rồi có một thân ảnh từ từ hiện ra từ trong hư không:

- Dương huynh. Đệ đã ẩn thân như vậy mà huynh vẫn tìn ra. Ta tin rằng cảnh giới của huynh hơn luyện khí kì nhiều lắm.

Kẻ vừa hiện ra không ai khác chính là Đoan Mộc Hùng, hắn vừa ôm quyền hướng Dương Thanh thi lễ vừa nói. Dương Thanh lặng im đánh giá tên này. Có thể nhận ra hắn không phải luyện khí kỳ quyết không phải là hạng vô danh tiểu tốt. Hắn cũng lên giọng đáp lại:

- Thì ra là Đoan Mộc hiền đệ. Phải chằmng chính đệ cử tên Hải Đại Long này ra để ném đá dò đường.

Đoan Mộc Hùng cười nói:
- Đệ cũng không ngờ hắn không gây ra nổi nửa điểm uy hiếp với huynh. Thực lực ẩn tàng của huynh khiến đệ có phần kinh ngạc.

Dương Thanh thu âm phủ ma châm vào trong người rồi điềm nhiên trả lời:

- Chỉ là một chút tài mọn. Đâu dám khoe khoang. Nếu ta không nhầm, Đoan Mộc hiền đệ cũng không chỉ là luyênh khí kỳ mới phải.

Đoan Mộc Hùng cười ha hả:

- Ha ha ha. Dương huynh không giấu gì huynh ta đúng là không phải luyện khí kỳ.

- Vậy hôm nay đệ xuất hiện trước mặt ta là có ý gì. Không phải chỉ nói mấy lời vô nghĩa này chứ.

Nói đến chính sự. Vẻ mặt của Đoan Mộc Hùng lập tức thay đổi, hắn nhìn chằm chằm như muốn thu hết biến đổi của khuôn mặt Dương Thanh vào mắt:

- Dương huynh. Người quân tử không nói hai lời. Huynh trà trộn vào Cực Âm Môn là nhắm đến bảo vật gì.
Dương Thanh nghe hắn hỏi vậy thì thầm nghĩ, tên này cũng quá là khinh người đi. Ta nhắm đến cái gì còn phải xin phép ngươi hay sao. Đợi hồi lâu không thấy hắn trả lời. Đoan Mộc Hùng lại nói tiếp:

- Không giấu gì huynh đệ chính là Tam thiếu chủ của Hắc Sát Giáo. Lần này trà trộn vào đây chính là thực hiện kế trong ngoài kết hợp phá hỏng linh mạch của Cực Âm Môn. Ta hôm nay ở đây đưa ra một đề nghị chỉ cần huynh giúp ta phá hủy linh mạch này. Huynh muốn thứ gì ở Cực Âm Môn ta đều làm chủ cho huynh.

Dương Thanh há miệng ra vì bất ngờ. Đùa sao đây chính là một trong ba người có tư cách trở thành giáo chủ của Hắc Sát Giáo trong tương lai sao. Vậy mà lại muốn mình giúp sức. Không phải cũng quá coi trọng mình đi. Hắn giả đò hồ đồ đáp lại:

- Đoan Mộc hiền đệ nói đùa rồi. Ta chỉ là một tán tu nho nhỏ làm gì có sức mà giúp đệ.

- Dương huynh chớ nghi ngờ. Ta tuy là con nhưng trên ta còn hai huynh đệ cùng chs khác mẹ. Vốn trong nhà ta cũng không được thoải mái. Nhận nhiệm vụ lần này vốn là dưới tay không có mấy người. Hụyh yên tâm. Chỉ cần hợp tác hai ta đều có lợi Ta tuyệt đối không lừa huynh.

Có câu chim chết vì mồi, người chết vì lợi ích. Dương Thanh cũng quả thật bị hấp dẫn bởi lời Đoan Mộc Hùng nói, hắn tuy có lòng muốn lấy tinh nguyên thạch nhưng hiểu biết của hắn đối với cực âm môn lại vô cùng có hạn, không biết phải đợi đến ngày nào tháng nào. Giờ đây hợp tác với một kẻ nắm rõ mọi việc như Đoan Mộc Hùng. Lúc bình thường mà nói chính là một cơ hội cầu còn không được. Nhưng mà:

- Ta cũng rất muốn hợp tác với đệ nhưng quả thật, ta còn vài điểm nghĩ chưa thông.

Sau khi cân nhắc Dương Thanh quyết đinh lập lờ trả lời gã để kéo dài thời gian suy nghĩ. Hắn còn muốn tính toán lại một chút rồi mới quyết định. Không ngờ Đoan Mộc Hùng không ép hắn ngay mà lại đồng ý với lời hắn đề nghị:

- Dương huynh cứ nghĩ chi kĩ. Sau khi làm xong nhiệm vụ này ta sẽ lại đến gặp huynh

Lời còn chưa dứt hẳn. Thân hình của Gã đã mờ dân rồi biện mất:

- Hừ. Độn thuật thật thần diệu.

Dương Thanh nhìn theo tàn ảnh của Đoan Mộc Hùng rồi khẽ nói. Đoan Mộc Hùng vừa đi khỏi. Trong đầu Dương Thanh đã vận chuyển vô vàn ý nghĩ. Nên hợp tác hay không nên. Hợp tác chỗ ích lợi thì rõ rồi. Chỉ dựa vào vài người Trúc cơ bọn hắn có thể lẻn vào cấm địa của Cực Âm Môn được không, dùng đầu gối cũng có thể nghĩ ra được. Nhưng nếu không nắm lấy cơ hội này không biết phải đợi đến ngày tháng năm nào mới có thể lấy được tinh nguyên thạch. Ai da. Quả thật là một nan đề khó giải. Hắn vừa vỗ trán vừa thầm nghĩ. Vừa vận chuyển thân hình định ra khỏi chỗ này thì hắn chợt giật nảy mình. Không biết từ lúc nào đã có ba tu tiên giả bao vây hắn thành hình chữ phẩm. Tiên thức của hắn đã mạnh hơn tu tiên đồng cấp rất nhiều vậy mà không thể biết bọn này xuất hiện từ lúc nào. Trán hắn không khỏi đổ mồ hôi lạnh. Bằng một tốc độ nhanh nhất, Hỏa Lân bảo cùng Vô Cực Đao được triển khai ra để phòng thủ. Trên đầu hắn lấp ló hai cây Âm Phủ Ma Châm xanh biếc. Hắn hướng về một gã nhỏ thỏ đối diện hắn rồi hỏi:

- Các vị đạo hữu tìm Dương mỗ có gì chỉ giáo.?.

Chương 113: Bí mật dần hé lộ 1

Ba gã Trúc Cơ vừa tới không nói không rằng, Hắn còn chưa kịp hỏi xong thì bọn chúng đã lao lên tấn công rồi. Tên nhỏ con nhất vung hai cánh tay, một luồng lực lượng bài sơn đảo hai liền lập tức xuất hiện nhắm hạ bàn của Dương Thanh quét tới. Tên râu dài bên tay phải trong nháy mắt lôi ra một món pháp khí kì lạ. Đó là một cái vòng hình tròn. Gắn ba quả chuông nhỏ. Mỗi lần hắn rung pháp khí này lên lại có một luồng bạch quang lao đến ngực của Dương Thanh. Tên trẻ tuổi nhất trong bọn trực tiếp cho tay vào túi trữ vật, móc ra một lúc 5 viên cầu mầu đen ném về phía trước. Cả ba tên cùng sử dụng pháp thuật một cách vô cùng mau lẹ kết hợp cực kỳ ăn ý. Như thể đã làm việc này rất nhiều lần.

Đứng trước tình thế tam đầu thọ địch. Dương Thanh không khỏi ngấm ngầm kêu khổ. Hắn đang tự hỏi không biết từ khi nào mình lại mang đến lắm kẻ địch mạnh như vậy. Nghĩ thì nghĩ nhưng hắn cũng không dám chậm trễ chút nào tay phải hắn đưa vào trong túi trữ vật móc ra một nắm sơ cấp phù lục, ném về phía năm viên cầu, sau đó thúc dục thần niệm truyền linh khí cho Hỏa lân bào đón đỡ đòn tấn công của tên nhỏ thó. Còn luồng bạch quang của gã râu dài. Trong lúc nguy cấp. Hắn cất âm phủ ma châm đi mà thay vào đó là vô cực đao. Hai thanh đao tạo thành một bức tường hỏa quang chắn trước mặt hắn

- Uỳnh

- Ầm

- Ầm

Ba tiếng nổ lớn vang lên. Tuy rằng hắn chặn được tên trẻ tuổi và tên râu dài, nhưng đòn tấn công của tên nhỏ thó, hắm buộc phải dùng lực phòng ngự của Hỏa Lân Bào mới có thể trụ vững được. Tuy Hỏa Lân Bào thần diệu vô cùng song hắn cũng bị phản chấn đẩy lùi mười mấy bước. Khóe miệng ẩn ước có máu tưới. Hắn vội vã lùi lại thêm mấy bước nữa rồi gằn giọng hỏi:

- Ba vị với Dương mỗ không oán không thù, cớ sao phải đuổi tận giết tuyệt.

Ba tên kia không trả lời mà chỉ cười lạnh không ngừng. Tên nhỏ thó kia lại nói:

- Hôm nay ngươi có bản lĩnh gì hãy mau thi triển hết ra, nếu không, người hãy chuẩn bị đi gặp Diêm Vương gia cho sớm.

Hắn thấy bọn này nói như vậy. Biết là không thể tránh khỏi một trường ác đấu, thì đành phải cười khổ một phen. Lẽ nào hôm nay hắn phải chết ở nơi này. Nhưng mà chết thì chết. Hắn cũng phải đưa một tên trong bọn này đi theo. Nghĩ vậy, hắn vội đứng thẳng người lên, Hỏa Lân Bào theo pháp lực của hắn chu lưu toàn thân căng lên bay phần phật. Hắn triển khai hết uy lực của tu vi Trúc Cơ Trung Kỳ ra không hề che dấu. Tay của hắn miết lên Âm Dương Giới, ba cây Âm Phủ Ma Châm hiện ra xoay vòng quanh trên đầu hắn. Ba gã kia còn đang chuẩn bị đấu pháp thì hắn đã biến mất khỏi đó trước sự ngơ ngác của ba tên.
Trong bí địa của Âm Dương Giới hắn nhanh chóng móc trong người ra mấy bình thuốc rồi dốc vào miệng. Tuy hắn đã mạnh lên không ít nhưng muốn bản thân đi vào không gian này hắn cũng gần như cạn sạch pháp lực. Uống khoảng hai bình đan dược hắn đã gần như khối phục pháp lực như ban đầu. Trong lúc đó tiên thức của hắn bắt đầu xem xét bên ngoài, chỉ thấy ba tên kia đang giơ cao pháp khí đồng thời đứng xoay lưng vào nhau nhìn về bốn phía.:

- Tên trẻ tuổi nhất trong bọn nói với tên nhỏ thó:

- Đàm huynh. Chúng ta ra tay với thiếu chủ mạnh như vậy. Liệu người có trách tội hay không?

Nghe được bọn chúng gọi mình thì thiếu chủ. Dương Thanh giật mình a lên một tiếng:

- Mình từ khi nào đã trở thành thiếu chủ, chắc là bọn chúng có gì nhầm lẫn.

Nghĩ đến đấy thì ở bên ngoài tên nhỏ thó lại nói:- Phải kiểm tra cho kỹ thì mới biết đó có phải là thiếu chủ hay không. Tiểu thư năm xưa học tập không phải là pháp thuật của tiêu gia. Mà chính là theo một vị tiên cô tu tập hỏa thuật. Vừa rồi bộ áo bào và hai thanh đao ẩn ước hỏa hệ vô cùng cường đại ta đã chắc đến tám chín phần. Hơn nữa..

Gã nói đến đây thì dừng lại.

Tên trẻ nhất kia lại hỏi:

- Huynh còn gì chưa muốn nói:

- Hơn nữa. Từ thượng tầng của chúng ta. Ta nghe ngóng được rằng. Các lão già trên Cực Âm Môn đã xác định đây chính là thiếu gia. Nghe nói hôm đó thiếu gia đã sử dụng phù lục cùng với pháp thuật của tiểu thư.

Dương Thanh nghe bọn chúng nói thế thì vô cùng ngỡ ngàng. Bọn này lại có thể nhầm hắn với một thiếu gia nào đó. Mà không chỉ bọn chúng. Cực Âm Môn cũng nhầm. Đấy đối với hắn mà nói thật là một sự việc ngoài tầm kiểm soát. Chưa biết chừng. Cực âm môn đã cho người giám sát hắn cũng nên. Vậy thì kế hoạch lấy tinh nguyên thạch của hắn khó khăn vô cùng. Vừa nghĩ đến đó thì trong đầu hắn lại xuất hiện một ý tưởng táo bạo khác. Mà chính nhờ vào ý tưởng này. Về sau hắn đã được lợi rất nhiều. Từ ý định ban đầu là trốn trong Âm Dương Giới đợi bọn này bỏ đi thì giờ đây hắn liền triệt thoái ra khỏi bí địa xuất hiện trước mặt bọn ba người. Hắn chắp tay sau lưng ngạo nghễ nhìn bọn chúng rồi hỏi:

- Ba người các ngươi có phải đã biết thân phận thật sự của Dương mỗ.

Vừa nói thế cương khí hộ thân của hắn cũng lộ ra bao phủ toàn thân hắn trong một lớp sương mỏng. Ba cây âm phủ ma châm phân biệt chĩa về ba hướng, toàn thân hắn hỏa quang hiện lộ, dựa vào vô cực chân hỏa trên Hỏa Lân Bào và Vô Cực Đao che dấu thân thể. Thần niệm hắn huy động âm phu ma châm tấn công một cách vô cùng thần tốc. Ba cây châm rít lên. Tạo thành một đường thẳng màu xách biếc lai tới ba gã Trúc Cơ bằng một tốc độ khủng khiếp. Ba tên này thấy bỗng nhiên hắn trở nên điên cuồng như vậy không khỏi kinh hãi. Vội vã tế xuất ra pham bảo đón đỡ ba cây châm đang lao tới. Trên không trung ba cây Âm Phủ Ma Châm va chạm với pháp bảo tạo ra một tiếng nổ như tiếng cồng trầm. Ba gã Trúc Cơ kỳ kia một gã bị chấn bay về phía sau mười trượng. Miệng hộc máu tươi nằm bất động. Hai tên còn lại tuy có nhẹ hơn nhưng cũng thất khiếu chảy máu. Khó khắn lắm mới đứng vững. Tuy trận này Dương Thanh chiếm được thượng phong nhưng hắn cũng chẳng dung sướng gì. Nhờ Hỏa Lân Bào hấp thu phần lớn lực phản chấn. Tuy nhiên vì một đánh ba nên hắn cũng bị nội thương khá nặng. Khí huyết trong người đảo lộn, khắp châu thân đau nhức vô cùng. Hắn khoa nhọc lùi lại ba bước rồi ngồi phịch xuống đất. Nhanh chóng mở ra một lớp bảo hộ rồi dốc một nắm linh dược vào miệng. Trong lúc đó thì ba tên kia cũng đang nuốt linh đan diệu dược. Hai tên trúc cơ kia dìu tên bất động còn lại đến trước mặt hắn rồi bỗng nhiên quỳ xuống đồng thanh nói:

- Chúng thuộc hạ ra mặt thiếu chủ. Nguyện thiếu chủ vạn thọ vô cương.

Chương 114: Bí mật dần hé lộ 2

Đợi ba gã Trúc Cơ quỳ lậy xong. Nhưng Dương Thanh vẫn điềm nhiên đứng đó mà không nói gì cả. Ba tên nọ không thấy hắn nói gì bắt đầu lo lắng. Tên cầm đầu trong bọn nói:

- Thiếu chủ minh giám. Chúng thuộc hạ vừa qua không chắc là người nên mới vọng động. Mong thiếu chủ đừng trách tội.

Dương Thanh nghe bọn chúng nói vậy thì làm bộ suy nghĩ một lát rồi trầm giọng nói:

- Thôi được. Bản nhân tha cho các ngươi lần này. Mau nói xem. Các ngươi là ai tìm bạn nhân có chuyện gì.?

Tên cầm đầu trong bọn là một gã mặt vuông chữ điền để râu quai nón dài cỡ một gang tay. Hân vội vã cúi người cung kính với Dương Thanh rồi nói:

- Thuộc hạ là Mã Đức Hoa,

rồi hắn chỉ tên nhỏ thó mặc áo trắng và tên trẻ tuổi nói tiếp:

- Đây là Đàm Công Trung cùng với Liễu Kiến Thành. Chúng thuộc hạ là gia thần của Tiêu gia năm xưa còn sống sót sau khi bị Hắc Sát Giáo diệt môn.

Dương Thanh vẫn bất động thanh sắc hồi lâu mới hỏi lại:

- Tiêu gia ư.

Trong giọng nói của hắn lại mang đến mấy phần không vui vẻ. Ba tên kia còn tưởng hắn là thiếu gia của mình vì chuyện năm xưa của mẫu thân mà chán ghét Tiêu gia nên vội vã giải thích:

- Thiếu chủ bớt giận. Năm xưa chuyện mẫu thân của ngài là do gia chủ bất đắc dĩ mà thôi. Giờ đây ngài chính là người đứng đầu của Tiêu gia tất cả chúng thuộc hạ còn đang đợi thiếu chủ trở về chủ trì đại cụ.

Hắn nhìn ba gã này rồi trong đầu thầm nghĩ. Chỉ bằng vào mấy tên các ngươi mà cũng muốn khôi phục lại Tiêu gia ư. Khôi phục thế nào được. Nhưng ngoài mặt hắn vẫn giả bộ nói:- Chuyện đó khoan hãy bàn tới. Trước hết các ngươi làm thế nào có thể biết được thượng tầng Cực Âm Môn đoán ra thân phận của ta.

Mã Đức Hoa lại cung kính nói tiếp:

- Bẩm báo thiếu chủ. Chuyện này cũng là do may mắn mà thôi. Nguyên lai phải nói là từ khi Tiêu Gia bị diệt vong. Chỉ có một bộ phần gia thần là thoát thân được. Năm đó chúng thuộc hạ phải lẩn trốn khắp nơi. Bao gồm cả trá hình gia nhập môn phái khác. Vừa hay 4 người bọn thuộc hạ xin vào Cực Âm Môn đã mấy năm. Hôm đó trong cuộc đấu pháp để nhập một Lệ đạo hữu may mắn có mặt ở đó nên nghe được cuộc đối thoại của đám chấp sự. Nhờ vậy chúng thuộc hạ mới dám liều mình ra đây để kiểm tra thiếu chủ.

Nói xong gã len lén nhìn Dương Thanh như thể sợ hắn nổi giận. Sau khi tiêu hoa mấy câu của Mã Đức Hoa thì hắn lại hỏi:

- Vậy sau này các ngươi có dự định gì. Các ngươi nên biết chỉ bằng vào đám người chúng ta. Đừng có nói báo thù rửa hận gì. Chỉ là muốn sống sót thôi cũng khó.

Mã Đức Hoa lại đáp:

- Việc này để Đàm đạo hữu nói đi. Gã giỏi ăn nói hơn thuộc hạ.
Đàm Công Trung nghe nhắc đến tên thì bước ra cung kính thi lễ với Dương Thanh rồi cất giọng ồm ồm đáp:

- Bẩm thiếu chủ. Về chuyện này 4 huynh đệ thuộc hạ cũng đã tính ra được một kế sách nho nhỏ cho dù có thất bại cũng coi như là báo đáp ơn tri ngộ của gia chủ năm xưa.

Hắn dừng một lát như tưởng nhớ đến vị gia chủ nào đó rồi nói tiếp:

- 4 huynh đệ thuộc hạ từ ngày ẩn thân vào đây cũng đã gây dựng được một chút thế lực. Ngoài ba huynh đệ bọn ta ra còn có Lệ Xuân đạo hữu sắp trở thành chấp sự. Một khi Lệ Xuân trở thành chấp sự. Chúng thuộc hạ sẽ tiến hành bồi dưỡng nhân tài. Dù phải đợi nhiều năm cũng quyết gây dựng lực lượng báo thu cho Tiêu Gia.

Khi nghe thấy cái kế hoạch có cả ngàn chỗ sơ hở của bọn chúng. Hắn chưa vội phản bác mà nói:

- Vậy các ngươi tìm ta làm gì. Phải biết rằng ta và tiêu gia gì đó. Không còn tình nghĩa gì mới phải.

Nói ra câu này chính là hắn dựa vào những gì hắn rút ra được trong cuộc nói chuyện vừa rồi. Từ lời nói của đám này hắn biết rằng. Mẹ con tên thiếu chủ này với tiêu gia hẳn là không hòa thuận. Quả nhiên Mã Đức Hoa vừa nghe vậy thì đã vội vã cúi thấp đầu lên tiếng:

- Chúng ta từ nhỏ đã được gia chủ cưu mang. Vì vậy chúng ta bằng mọi giá cũng phải bảo vệ hậu duệ cuối cùng của Tiêu gia. Cho dù cả 4 chúng ta đều phải chết. Mong thiếu chủ hãy suy nghĩ. Dù gì tiểu thư trước kia cũng là người của Tiêu gia.

Cả ba gã sau khi Mã Đức Hoa nói xong đều quỳ xuống. Dùng anh mắt tràn đầy nhiệt huyết nhìn Dương Thanh như thế nếu hắn không đồng ý. Bọn họ sẽ chết trước mặt hắn vậy. Hắn giả bộ suy nghĩ hồi lâu rồi thủng thẳng gật đầu:

- Việc này hãy để ta suy nghĩ. Xong nhiệm vụ này các ngươi hãy đến gặp ta.

Thấy hắn hứa hẹn. Mã Đức Hoa vui mừng hô lớn:

- Thiếu chủ anh minh. Tiêu gia có cơ may hồi phục rồi.

Chương 115: Thay đổi trong kế hoạch

Ba ngày sau. Dương Thanh đã xuất hiện ở trạm gác của Bồng Lai đảo. Đối mặt hắn chính là Trương Thanh Hải lão già chấp sự trên đảo này. Giờ đây lão đang nhìn hắn với một ánh mắt rõ ràng là khinh miệt:

- Ngươi muốn bỏ cuộc sao.?

Lão cất giọng hỏi.

- Đúng vậy thưa tiền bối. Tiểu tử tự thấy mình thực lực không đủ. Không bằng về núi tu luyện thêm một chút.

- Hừ. Đã biết vậy thì lẽ ra từ đầu không nên đến. Không biết lượng sức mình.

Trương Thanh Hải nói rồi vùng tay giải trừ cấm chế để Dương Thanh ra ngoài. Khi hắn đi ra rồi lãi vẫn còn dùng ánh mắt khinh thường nhìn theo hắn.

- Hừ. Chỉ là một tên Trúc Cơ mà thôi. Bình thường Dương mỗ còn chưa để vào trong mắt.

Hắn thầm nghĩ trong lòng rồi nháy mắt phóng lên không trung biến mất....

Trong Cự Long thành, tại một quán trà bên đường. Trên lầu có một thân ảnh toàn thanh mặc đồ đen chỉ hở hai con mắt. Tấm áo choàng sau lưng, khiến cho hắn càng thêm thần bí. Hắn ngồi ở một bàn gần cửa sổ. Xoay xoay chén trà trong tay. Mắt nhìn xuống dưới đường dường như đang tìm kiếm một cái gì đó. Hắn không phải ai khác mà chính là Dương Thanh vừa từ Bồng Lai đảo trở về. Hắn ở đây chính là đang đợi làm một chuyện vô cùng quan trọng. Sau khi ở Bồng Lai đảo bị nhận nhầm là thiếu chủ của tiêu gia lại tiện nghi mà thu được bốn tên Trúc Cơ làm thuộc hạ. Trong đầu hắn đã có một kế hoạch vô cùng liều lĩnh. Mà hắn đợi ở nơi nay chính là thực hiện phần đầu trong kế hoạch. Hắn ngồi đó nửa canh giờ nữa. Rốt cuộc người mà hắn chờ cũng đến. Một thanh niên mới chỉ có tu vi luyện khí kì tầng bẩy đang từ phía xa đi lại. Khi đến trước quán trà hắn lôi từ túi trữ vật ra một cái bàn đặt xuống. Sau đó lại móc túi lấy ra một đống vật phẩm cùng dược liệu bắn đầu cao giọng quảng cáo:

- Vị huynh đài này. Hãy xem Nhuyễn Linh tán của tại hạ.

- Tiên tử. Hay là mua cho ta một chiếc Thu Thủy Trạc ngoài làm đẹp nó còn có một chút diệu dụng khác.Trên lầu Dương Thanh nở nụ cười thầm nghĩ:

- Số mệnh của ngươi sau này hãy để ta gánh vác thay ngươi.

Cứ thế hắn ngồi đó nhìn người thanh niên này bán hàng từ sáng đến tối. Khi thanh niên này rời đi. Hắn cũng đứng dậy đi theo. Trên miệng treo một nụ cười nhàn nhạt.

Thanh niên này tên là Dương Thành từ nhỏ tới lớn hắn sống ở ngồi thành này cũng đã hơn hai mươi năm rồi. Năm ngoái mẹ hắn không may qua đời. Trước khi chết mẹ hắn nói cho hắn rất nhiều chuyện. Có chuyện hắn là hậu nhân Tiêu gia. Lại có chuyện cha hắn là ai. Lại có chuyện Hắc Sát Giáo giết cả nhà hắn. Mẹ hắn dặn hắn. Nếu không có đủ thực lực thì chớ vội đi tìm họ báo thù. Nếu được mẹ hắn mong hắn cứ yên ổn mà sống đến cuối đời cũng được. Sau khi mẹ hắn chết. Hắn cũng không có ý định đi báo thù rửa hận làm cái gì. Nói về thực lực hắn chỉ là một gã luyện khí kỳ. Lấy gì ra mà báo thù rửa hận. Phía Hắc Sát Giáo chỉ tùy tiện quăng ra một tên giáo chúng hắn cũng đã có kết cục vạn kiếp bất phục. Lại nói về tình cảm với tiêu gia của hắn cũng chẳng có gì là cao cho lắm. Qua lời mẹ hắn. Hắn biết rằng chính bọn họ năm xưa đã đuổi hắn ra khỏi nhà. Báo thù ư. Hắn còn chưa đến mức không tỉnh táo liều mạng vì một đám không cần hắn. Vậy là hắn quyết định ở lại nơi này làm một tên buôn bán nhỏ. Bản thân hắn không thích tu luyện chỉ muốn có một cuộc sống bình thường. Hắn đang nghĩ khi nào có đủ tiền. Sẽ hỏi cưới Tiểu Mai ở cạnh nhà hắn. Nếu hắn không nhanh sợ rằng sẽ không đến lượt. Đang miên man với những suy nghĩ trong đầu chợt hắn giật mình. Phía trước mặt cách hắn mười bước chân không biết từ khi nào đã xuất hiện một thân ảnh mặc đồ đen đứng đó. Bản thân cũng là một tu tiên giả tốt xấu gì cũng đã đạt tới tầng sáu luyện khí. Dương Thành hắn chợt cảm thấy từ thân ảnh áo đen bày tỏa ra một loại uy áp khổng lồ. Chợp mắt hắn nhanh chóng quay đầu lại bỏ chạy. Nhưng hắn đã đánh giá quá thấp thực lực của thân ảnh kia. Hắn chạy chưa được bao xa thì một bàn tay đã đặt lên đầu hắn. Một luồng linh lực như một sợi tơ nhỏ tiến vào não hải. Mắt hắn nhanh chóng mờ dần đi. Rồi lâm vào hôn mê bất tỉnh. Lúc này nhân ảnh áo đen mới bỏ tấm khăn che mặt xuống. Thở dài:

- Ta rất tiếc. Phiền toái của ngươi sau này ta sẽ thay ngươi gánh.

Nhân ảnh này chính là Dương Thanh sau khi từ Bồng Lai đảo trở về hắn nhanh chóng chạy tới đây. Nơi này chính là nơi mà hắn bỏ tiền ra mua một số lượng lớn hỏa phù phòng thân của tên này. Khi bốn gã gia thần của Tiêu Gia nhắc đến. Hắn đã nhanh chóng nghĩ đến người thanh niên bán phù cho hắn mới chính là hậu duệ của tiêu gia. Lẽ ra lúc đầu hắn định giết chết Dương Thành. Nhưng rồi hắn lại không xuống tay được. Vừa rồi hắn chỉ xóa một số kí ức trong đầu thanh niên này mà thôi. Từ nay hắn mới chính là hậu duệ của Tiêu gia. Còn thanh niên đang nằm dưới đất kia. Đời này sẽ không bao giờ nhớ ra mình là hậu nhân của một gia tộc vô cùng cường đại.

Làm xong mọi việc hắn nhanh chóng chạy về Cực Âm Môn. Ở nơi đó hắn còn rất nhiều việc phải làm. Chỉ dựa vào hắn và bốn tên Trúc Cơ kia. Muốn âm thầm tạo dựng thế lực trong Cực Âm Môn trước mắt mà nói là không hề làm được. Nhưng nếu có sự trợ giúp của người kia mà nói lại rất có thể thanh công. Dù sao hắn cũng phải thử một lần. Muốn gặp lại Thanh Hương thực lực của hắn phải đề cao hơn nữa. Phá toái hư không. Phi thăng tiên giới không phải chuyện ngày một ngày hai. Với Ngũ Hành Chân Ma Kinh kia hắn tự tin. Đạt đến Ngưng Nguyên không phải không có tia hy vọng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau