DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 11 - Chương 15

Chương 11: Chương 11: Con đường tu luyện

Ánh nắng đã dần tắt hẳn chỉ còn le lói vài tia nắng mỏng manh chiếu sáng trên những tấm bia cũ nát. Gió hiu hiu thổi qua những tán cây càng làm cho khung cảnh trở nên ghê rợn lạnh lùng. Hắn đã quỳ trước mộ cha hắn gần một ngày rồi. Hắn đang sám hối. Không ngờ hắn tưởng mới đi có một thời gian ngắn ngủi mà thoáng cái đã gần 200 năm trôi qua. Vật đổi sao dời, giờ đây cảnh còn người mất. Hắn cứ quỳ mãi ở đó tay không ngừng đốt tiền vàng. Từng mảnh tro tàn theo gió bay tung khắp nơi nhưng cũng không làm cho hắn vơi đi cảm giác xót xa, tội lỗi.

Giờ đây ở nơi này hắn cũng không còn gì lưu luyến cả. Hắn định sửa sang lại mộ cho cha xong thì sẽ quay về Cô Sơn tiên đảo. Nhưng khi hắn quay trở lại thì chiếc thuyền không biết đã đi đâu mất. Hắn nhớ tới chiếc hộp mà Thanh Hương đưa cho hắn khi hắn rời đi. Trong đó chỉ có một bức thư, hắn vội vã mở thư ra đọc.:

" Kết lứa phượng trong mây,

Nay duyên xưa đã tận,
Non tiên trên biển lớn,

Khó có ngày trùng lai
Dương đại ca từ khi được chàng cứu nơi hội hoa năm đó. Trong lòng thiếp không khi nào quên được bóng hình của chàng. Thiếp tuy tu luyện tiên nhân có thể trường sinh bất lão. Nhưng vì chàng thiếp có thể bỏ đi tất cả. Chỉ mong có chàng bên cạnh mà thôi. Thiếp đã định rằng nếu chàng mãi mãi bên thiếp. Thiếp cũng sẽ chẳng tu đạo cầu tiên, nguyện cùng chàng sống nơi Cô Sơn cho đến khi nhắm mắt. Thiếp chẳng dám vì tình chồng vợ vì duyên cầm sắt giữa hai ta mà ngăn cản mối lòng thương nhớ quê nhà của chàng. Ngăn cản chàng gặp song thân phụ mẫu. Nhưng phàm trần và người tu tiên khác biệt, kiếp người ngắn ngủi, dù chàng trở về nhưng chỉ e sân liễu vườn hoa, cảnh tượng không như ngày trước nữa, vật đổi sao dời, cảnh còn người mất. Chỉ trách chúng ta phúc duyên quá mỏng không thể bên nhau, nay vận số hai ta đã hết. Lúc chàng đọc được bức thư này, rất có thể thiếp đã cùng bà bà phi thân tiên giới. Bên tình bên hiếu quả thật khiến thiếp vô cùng khó xử. Sau này nếu có duyên chúng ta sẽ lại trùng phùng. Chàng hãy đi sâu vào Hoành Sơn tìm Hoàng Dương môn. Đó là nơi tổ tiên thiếp tầm sư học đạo, thiếp nghe bà bà nói nơi đó có bí kíp tu tiên. Hy vọng chàng vì thiếp mà tu thành hỗn nguyên đại đạo, gặp nhau trên tiên giới nối lại tình xưa."

Hắn bỏ bức thư xuống rồi nhìn về phía biển cả mênh mông. Vẻ mặt hắn mang một nỗi sầu không bút nào tả xiết. Giờ đây trên mảnh đất Vân Nam đại lục này chỉ còn một mình hắn đơn thương độc mã mà thôi. Hoàng Dương môn, tu tiên đạo. Ta nhất định sẽ tu thành tiên, ta nhất định sẽ phi thăng tiên giới, ta nhất định sẽ gặp lại nàng. Cho dù có phải trải bao nhiêu đau khổ khó khăn chăng nữa. Hắn ngửa mặt lên trời thét lên một tiếng. Tiếng thét của hắn chất chứa bao nhiêu nỗi muộn phiền bao nhiêu đau thương vô hạn, đập vào vách núi rồi ngân dài không dứt:

- Ta nhất định phải thành tiên.


Nửa năm sau tại một nơi sâu thẳm trong núi Hoành Sơn. Một bóng đen rách rưới đang đứng trước một cánh cổng đổ nát đầy ngờ vực nhìn vào bên trong. Đây là Hoàng Dương Môn sao. Đây là nơi hắn đã mất bao ngày truy tìm sao. Hy vọng của hắn, giấc mơ của hắn. Niềm tin cho sự bất tử của hắn là đây sao. Hắn nhìn lại một lần nữa, nơi này, tường viện đổ nát, gạch vụn vung vãi khắp nơi, đâu đâu cũng đầy mảnh vỡ và cỏ dại. Trong sân chỉ thấy thực vật úa vàng mọc lan tràn lên cả những kẽ tường, lá khô cành gẫy rơi rụng đầy mặt đất, gió lạnh không ngớt thổi vi vu. Khắp nơi chỉ là một cảnh hoang tàn ảm đạm.

Niềm hi vọng bấy lâu nay của hắn đã đổ vỡ tan tành, hắn chán nản lê bước vào trong ngôi chính điện mối xông chuột gặm, chọn một góc khô ráo rồi ngồi phịch xuống đó. Hắn cần phải bình tĩnh, có bình tĩnh mới tìm được cách giải quyết, Hoàng Dương môn đâu phải là môn phái tu tiên duy nhất. Vùng này không có thì hắn đi tìm vùng khác, nhất định cố gắng cho đến chết mới thôi. Suy nghĩ thông suốt rồi hắn liền lôi lương khô ra nhồm nhoàm vừa nhai vừa nuốt. Từ một người ăn sung mặc sướng giờ thành ra thế này, có đôi lúc chính bản thân hắn cũng không tin đây là sự thật. Mỗi khi nhắm mắt hắn đều ước mỗi khi thức dậy, lại thấy mình ở bên cạnh Thanh Hương. Thế nhưng hiện thực phũ phàng giờ đấy chỉ có tu tiên cầu đạo mới có thể tìm lại được nàng mà thôi.

Chương 12: Chương 12: Sinh tử quyết

Sáng hôm sau. Dương Thanh tỉnh dậy từ sớm, sau khi tỉnh dậy hắn lập tức lùng sục khắp nơi trong khuôn viên đổ nát này mong tìm thấy bí kíp tu tiên còn sót lại. Hắn tỉ mẩn lật từng nhành cây, ngọn cỏ, phiến đá để tìm kiếm. Hắn cứ tìm từ đông sang tây rồi lại từ tây sang đông, nhưng vẫn không thấy gì cả. Suốt một tháng tìm kiếm cuối cùng hắn đành phải đồng ý rằng, nơi hoang tàn đổ nát này không còn gì sót lại. Hôm nay sau khi tìm kiếm lại một lượt nữa, hắn mệt mỏi lê bước vào đại điện rồi ngồi bệt xuống nền. Hắn đang suy nghĩ, sau này nên làm thế nào cho phải. Hắn không phải là loại người dễ làm khó bỏ. Khi đã quyết định cái gì là hắn phải làm cho tới cùng. Hắn quyết định nghỉ một lát rồi sẽ lên đường đến núi Vân Tiêu ở phương nam xem sao, nghe nói nơi đó có nhiều tiên nhân cứ trú. Biết đâu may mắn cho hắn gặp được một vị tiên.

Chừng một canh giờ sau hắn đã gói ghém xong đồ đạc. Thực ra cũng chẳng có gì nhiều, chỉ còn một ít vàng và mấy bộ quần áo. Hắn buộc vào một cái túi đeo ở sau lưng. Lúc hắn đang định bước ra khỏi chính điện thì chợt nhớ đến một điều gì đó. Hắn quay đầu lại chắp tay hướng về phía bức tượng không lồ ở phía trước cao giọng nói:

- Tuy rằng ta không biết tiền bối là ai. Nhưng cảm ơn ngài đã cho ta tá túc bấy lâu trong chính điện này. Sau này nếu có cơ hội ta nhất định sẽ sửa sang lại nơi...

Đang nói hắn chợt ngừng lại. Miệng hắn há hốc ra hồi lâu không khép lại được. Hắn nuốt nước bọt mấy lần, nhưng cổ họng hắn vẫn khô khốc khiến hắn hơi khó thở. Hắn nhìn lại một lần nữa. Ở bên hông của bức tượng chẳng phải đang đeo một cái ống quyển dùng để đựng sách hay sao. Tuy cái ống làm bằng đá nhưng hắn có thể khẳng định cái nắp kia chỉ là giả đá và có thể tháo ra được. Biết đâu trong đó lại là bí kíp tu luyện. Hắn cố nén nỗi vui mừng từ từ bước tới gần bức tượng. Sau bao nhiều ngày tìm kiếm không ngờ nó lại ở ngay nơi mình nằm ngủ hàng ngày.

- Đúng là trời không phụ lòng người, không phụ lòng ngườiHắn hồi hộp và vui mừng đến nỗi gần như phát điên, lẩm nhẩm mấy câu tạ ơn trời đất mà ngày nhỏ cha hắn hay đọc, nhưng khi hắn đọc lên có quá nửa là sai be, sai bét. Hắn tiến tới bức tượng. Nhưng làm sao để leo lên hông của nó bây giờ. Bức tượng này to quá. Hắn đi đi lại lại trong chính điện đầu hắn phồng lên vì suy nghĩ. Đập vỡ bức tượng, không được rồi, trèo lên nó, cũng không ổn. Phải làm sao làm sao. Hắn vò đầu bứt tai, thành quả ở ngay đây mà chả nhẽ không có cánh nào lấy được sao. Đang đi tới lui trong chính điện chợt hắn vấp phải một đoạn dây leo từ ngoài bò vào điện, cú ngã làm cho người hắn ê ẩm vì đau. Đang định cất tiếng chửi rủa thì mắt hắn chợt sáng lên. Đây rồi chính là nó, sao ta không nghĩ ra từ đầu nhỉ. Chỉ cần một chiếc thang là ổn rồi. Hắn nhảy lên sung sướng rồi đi ra khỏi điện. Hắn tìm được một hòn đá có một cạnh sắc. Hắn vác hòn đá vào rừng chặt cây làm thang. Trải qua hai ngày không ngừng nghỉ. Tuy tay hắn đã bị hòn đá làm cho phồng rộp, rách tướp và rỉ máu. Nhưng hắn đã thành công. Chiếc thang của hắn được kết nối bằng gỗ và dây leo đã hoàn thành.

Giơ bàn tay rướm máu lên thổi mấy cái cho đỡ rát, hắn lập tức vác chiếc thang vào điện, công sức của hắn hai ngày qua đã được đền đáp, giờ đây hắn đang đứng ngay trước cái ống quyền cỡ lớn ở hông bức tượng. Bằng một niềm hưng phấn không hề che giấu, hắn đưa tay xoay cái nắp, nó được làm bằng gỗ bọc da bên ngoài và sơn trắng như màu đá, hắn xoay nhẹ, chiếc nắp liền tách ra, hắn liền quẳng cái nắp sang một bên hồi hộp nhìn vào trong ống. Bên trong chiếc ống bằng đá lại là một chiếc ống bằng gỗ tỏa mùi thơm kì lạ. Hắn lấy chiếc ống gỗ đó và trèo trở xuống.


Tối hôm đó, bên ánh lửa lập lòe, Dương Thanh ngồi im lặng nhìn vào ba vật lấy ra được từ trong ống, một quyển sách mỏng đã ngả vàng, một cái lọ nhỏ và một chiếc nhẫn màu trắng bạc trên nhẫn có khảm một viên ngọc màu lam. Trong đêm tối nó phát ra anh sáng xanh nhè nhẹ. Dương Thanh cầm lấy cuốn sách mở ra đọc. Hắn rất lo lắng đây chỉ là một loại kinh sách tầm thường nào đó. Nhưng khi thấy dòng chữ đầu tiên, hắn thở ra một hơi nhẹ nhõm xen lẫn vui mừng"Sinh tử quyết".

Trong sách này dạy về thông qua tu luyện, ngồi thiền và hô hấp, thổ nạp đúng cách hấp thu linh khí của trời đất vào cơ thể. Khí được hấp thu thông qua phương pháp này chứa đựng ở đan điền, Dùng dòng linh khí này để cải tạo bản thân, nâng cao tiêm lực trong người dần dần đi đến bất tử bất lão. Nói ngắn gọn: Sinh tử quyết này là loại pháp quyết Luyện Khí dạy cách hấp thu linh khí của trời đất để đề cao năng lực của bản thân.

Nhờ sách này Dương Thanh còn biết được, tu tiên chia làm 8 cảnh giới đó là: Luyện khí, Trúc cơ, Kết đan, Ngưng Nguyên, Hóa Anh, Luyện Thần, Ly Hợp, Đại Thừa. Luyện Khí có mười tầng, các kì còn lại chia làm sơ kì, trung kì và hậu kì. Qua được một cảnh giới gian nan vô cùng vô tận.

Sinh tử quyết này chia làm 10 tầng ứng với mười tầng luyện khí kì. Luyện thành mỗi một tầng. Sẽ tăng khả năng cảm thụ thiên địa nguyênn khí trong đời đất. Tay hắnnrun run sờ từng trang sách đã ố vàng. Xem ra con đường tu tiên của hắn có cơ hội rồi. Giờ đây chỉ xem bản thân hắn thể hiện thế nào mà thôi,

Chương 13: Bắt đầu tu luyện

Sau khi bỏ ra ba ngày đọc đi đọc lại Sinh tử quyết. Dương Thanh liền bắt tay vào tu luyện tầng thứ nhất. Trong sách có viết tầng này chủ yếu là luyện khí, đề khí và vận khi đi khắp các kinh kỳ bát mạch trong thân người rồi hội tụ trở về Đan Điền. Khí ở đây không phải là nội lực trong võ học. Mà là thiên địa nguyên khí, là linh khí của trời đất. Muốn luyện được tầng này trước hết phải cảm nhận được thiên địa nguyên khí bên ngoài trời đất. Muốn cảm nhận được thì phải nhất thiết tu tập theo những gì trong sách không được sai lầm.

Phạm Vũ Huy(KeoChuoi)

Bước đầu tu tập pháp môn này chính là phải tu tâm dưỡng tĩnh. Làm sao để cho tâm trí tĩnh lặng không một gợn sóng. Nói thì đơn giản những nguyên một bước này hắn luyện đến hơn một tháng vẫn không thể tĩnh tâm được. Chỉ cần hắn nhắm mắt vào suy nghĩ của hắn cứ tự động lướt từ ý này qua ý khác không sao cố định lại được. Hắn càng nôn nóng tâm trí của hắn càng toán loạn.

Trong sách viết:

Thiên địa nguyên khí trong trời đất là tinh hoa của nhật nguyệt kết tinh, muốn cảm nhận được thiên địa nguyên khí trước hết tâm phải vững như bàn thạch. tâm bình đẳng, tâm vô vi, tâm không nhiễm trước, tâm quán không, tâm cung kính, tâm khiêm tốn, tâm không tạp loạn, tâm không chấp trước bởi cái thấy, và tâm hướng về vô thượng hỗn nguyên đại đạo.

Tuy trong Sinh tử quyết viết rõ ràng như vậy nhưng hắn làm đủ mọi cách vẫn không sao làm cho tâm không tạp loạn, mà hắn càng luyện thì tâm trí càng tạp loạn. Cứ những lúc đang ngồi tu luyện mà tâm trí rối loạn hắn lại dừng lại suy nghĩ về quá khứ về hiện tại. Về những việc hắn cần làm trong tương lai. Cứ suy nghĩ như thế cho đến khi tâm hắn bình thản lại. Cứ như vậy ngoài những lúc nấu cơm ăn ra, thời gian còn lại hắn đều dùng để tu luyện.Ba tháng sau lần đầu tiên hắn cảm nhận được một tia tiên khí yếu ớt đi xuyên qua da thịt tụ lại ở Đan Điền, hắn sung sướng đến mức hét lên ầm ý. Công sức hắn bỏ ra giờ đây đã được đến đáp một cách xứng đáng, một thời gian sau hắn đã hoàn toàn thấu triệt phương thức vận khí của tầng một. Giờ đây hắn đã có thể dễ dàng cảm nhận được linh khí vào hắn cũng hiểu vì sao Hoàng Dương môn lại xây ở nơi này. Bởi vì nơi này so với câc nơi khác của dãy núi linh khí đậm đặc hơn cả rất có lợi cho việc tu luyện.

Từ khi tu thành tầng thứ nhất của Sinh tử quyết. Lòng tu tiên cầu đạo của hắn càng ngày càng kiên định, hắn tin chắc rằng nhất định sẽ có ngày mình gặp lại Thanh Hương. Ngoài những lúc làm việc và nhớ tới nàng ra. Giờ đây toàn bộ thời gian của hắn đều dùng vào việc hấp thu linh khí đề cao tu vi của mình.

Sáu tháng trôi qua hắn đã luyện thành tầng hai của sinh tử quyết giờ đây cơ thể của hắn mạnh hơn trước rất nhiều. Các giác quan của hắn cũng linh mẫn hơn xưa. Hắn có thể cảm nhận được các loài thú đi lại cách hắn hàng trăm trượng. Một năm nữa qua đi. Giờ đây hắn đã luyện đến Luyện Khí tầng bốn đỉnh phong chỉ còn một chút nữa là có thể đột phá tầng năm rồi. Đến giờ này hắn đã có thể điều khiển ngũ hành một cách thành thạo. Nhìn hai viên cầu một nước một lửa trên hai tay của mình hắn cười nhẹ. Không ngờ có ngày mình cũng có thẻ như câc vị tiên nhân, nắm trong tay ngũ hành nguyên khí.

Hắn tuy đã luyện đến tầng bốn, nhưng còn rất nhiều điều trong sách hắn không hiểu nổi, vì không có sư phụ nên hắn chỉ còn cách vừa luyện vừa tìm hiểu dần mà thôi. Người khác tu luyện khó một thì hắn tu luyện khó gấp ba.

Lại một năm nữa trôi qua. Vậy là hắn đã ở lại nơi này ba năm rồi. Giờ đây hắn đã luyện tới tầng sáu đỉnh phong hoàn oàn thanh thạo điều khiển ngũ hành, ngoài ra hắn còn có thể ngự khí phi hành. So với trước kia giờ đây hắn đã thay đổi rất nhiều. Mặc dù không có minh sư chỉ điểm nhưng về phương diện pháp thuật hắn cũng có một số chỗ nghiên cứu riêng, cụ thể khi điều khiển ngũ hành nguyên khí, hắn có thể dùng pháp thuật tạo ra các loại bình khí khác nhau để tấn công. Ví dụ như thanh hỏa đao, hay thủy cầu, hoặc mộc khiên. Có một lần hắn thử dùng thanh hoả đao đánh vào một khoảng rừng già, kết quả cả một mảng rừng bị sức công phá của hỏa đao thiêu rụi. Khiến hắn trợn mắt há mồm. Hắn thầm nghĩ ta mới chỉ sơ nhập tiên đạo mà đã mạnh thế này. Nếu như đạt đến cảnh giới Hóa Anh, Luyện Thể gì gì đó chẳng phải là quét sạch thiên hạ vô địch thủ sao. Ý nghĩ này khiến hắn cao hứng không thôi. Nhưng sự cao hứng của hắn không được lâu cho lắm bởi vì theo tính toán của hắn với tốc độ tu luyện này thì chưa tu luyện được đến lúc phi thăng hắn đã hết thọ mệnh mà chết rồi. Bây giờ điều cần kíp nhất là phải tạm thời gia nhập một môn phái nào đó. Có như vậy trên co minh sư chỉ dạy, dưới có huynh đệ bàn luận tất sẽ tiến nhanh hơn, thêm nữa trong môn phái chắc chắn có nhiều bí kíp cùng với các pháp môn tu luyện độc đáo biết đâu hắn may mắn được thụ học. Sau này trên con đường tu tiên của hắn là một sự giúp đỡ không hề nhỏ. Tuy nhiên đi đâu để tim được một môn phái tu tiên đây. Hắn không biết một ai cả tất cả những gì hắn biết về tu tiên giới chỉ qua truyền thuyết xưa cũ, bức thư của Thanh Hương và gần đây nhất và quyển sách Sinh tử quyết này.

Chợt hắn nhớ ra có một lần Ngụy Phu nhân đã nói: ở Vân Nam đại lục này tu tiên giả nhiều vô số kể chẳng qua tiên trần khác biệt, nên người phàm không nhận ra mà thôi. Chỉ nguyên trong Đại Nam quốc nơi hắn sống cũng đã có rất nhiều nơi có tu tiên giả có thể kể đến như, Phù Lai sơn, Nam Nhạc sơn, La Phù sơn, Bồng Lai sơn... Phi Vân đảo. Các môn phái tu tiên cũng thiên hình vạn trạng có Bạch Vân môn ở núi Bạch Vân. Tam Dương đạo quán ở Thiên Long cốc, Hỗn Nguyên giáo ở Hàn Giang...

Hắn nhớ lại vô số cái tên, rồi một cái tên chợt hiện lên trong óc hắn "Phong Hỏa môn". Đây là một môn phái nhỏ nằm trên núi Quế Phong của trấn Cửu Đức cách Hoành Sơn nơi Dương Thanh tiềm tu không xa lắm. Với trình độ ngự khí của hắn hiện nay có lẽ mất năm ngày là đến. Ngụy phu nhân từng nói đây là một chi phái nhỏ, nên không cầu kì trong việc thu nhận đệ tử nhập môn, biết đâu hắn lại có may mắn được nhận vào tu đạo. Nghĩ như vây. hắn quyết định vài ngày nữa lên đường đi đến núi Quế Phong.

Chương 14: Chương 14: Nhập môn

Quế Phong sơn là một trong tam đại kỳ sơn của Trấn Cửu Đức, chia làm ba ngọn núi cao thấp khác nhau, ngọn cao nhất tên gọi là Triêu Dương phong quanh năm ẩn hiện trong mây mù. Cả tòa núi được bao phủ bằng một đại trận lớn, khiến cho người phàm không thể tìm thấy đường lên núi. Tuy nhiên đối với tu tiên giả chỉ cần vận một chút tiên lực lên đôi mắt là có thể tìm được. Hôm nay tại tiếp dẫn đường của Phong Hỏa môn vô cùng tấp nập, rất nhiều tu tiên giả cấp thấp đang tụ tập, họ không quản ngại đường xá xa xôi đến đây chính là muốn ghi danh để được vào Phong Hỏa môn làm đệ tử.

Ở một góc phía đông của sân trống một giọng nói vang lên:

- Dương huynh chúng ta cũng vào ghi danh thôi.

Hắn nhìn cảnh tượng phía trước Tiếp dẫn đường rồi gật đầu:

- Đúng vậy..

Hai người vừa rồi chính là Dương Thanh và một tên tu tiên giả mà hắn gặp trên đường đi đến Quế Phong sơn. Khi đó hắn vừa đặt chân tới đây còn đang chưa biết tìm Phong Hỏa môn ở đâu thì hắn gặp một tốp khoảng năm sáu tu tiên giả đi vào trong núi, hắn cũng vội vã đi theo, trên đường đi hắn còn gặp rất nhiều tu tiên giả khác, hỏi ra hắn mới biết họ đều là đến Phong Hỏa môn ghi danh xin làm đệ tử, trong lúc nói chuyện hắn liền kết bạn với một vị tu tiên giả Luyện Khí tầng 6 tên là Đồng Mã Kỳ, cùng nhau đi đến đây. Hắn vừa tiến vào xếp hàng vừa nói với Đồng Mã Kỳ:

- Đồng huynh, huynh xem liệu chúng ta có may mắn được nhận vào không.

Đồng Mã Kỳ cười khẩy có vẻ rất khinh thường:

- Dương huynh, ta vừa xem qua ở đây toàn là cảnh giới thấp hơn chúng ta rất nhiều, ta thấy khả năng của chúng ta lớn lắm.

- Ta cũng mong như vậy.

Vừa lúc đó thì vị chấp sự hô lên:

- Dương Thanh

Đồng Mã Kỳ vội nói:

- Gọi đến huynh kìa

Hắn vội vã ứng tiếng rồi đi lên phía trước vị chấp sự này có cảnh giới Luyện Khí kì tầng mười đỉnh phong chỉ còn một chút nữa là tiến vào Trúc Cơ. Vị này đánh giá hắn rồi nói,:

- Luyện Khí tầng sáu rồi, rất khá, vậy ngươi thử biểu diễn một chút cho ta xem.

Dương Thanh gật đầu rồi giơ tay ra trong nháy mắt trên tay hắn xuất hiện một quả cầu lửa, lại một cái nháy mắt nữa quả cầu lửa biến thành một thanh hỏa đao toả ra sức nóng kinh người. Vị chấp sự gật đầu hài lòng:- Vận dụng Ngũ hành linh khí khá lắm, thông qua, nhà ngươi hãy đợi ở ngồi điện kia chờ buổi tuyển chọn kết thúc sẽ có người dẫn đi an bài cho.

Tim hắn nhảy lên một nhịp vì sung sướng; vậy là hắn đã thành đệ tử của Phong Hỏa môn. Từ đây con đường tu tiên của hắn có cơ may rồi. Hắn vội vã cúi người nói:

- Đa tạ chấp sự

Hắn quay lại giơ ngón cái lên với Đồng Mã Kỳ rồi bước sang một bên đi về phía tòa điện trước mặt. Một lát hắn thấy Đồng Mã Kỳ cũng tươi cười đi đến chỗ hắn,

- Thông qua rồi hả.

Hắn lên tiếng hỏi.

- Qua rồi. Ta đã bảo là đơn giản mà

Đồng Mã Kỳ trả lời hắn.

Cuộc tuyển chọn diễn ra đến chiều thì kết thúc, trong số những người đến ghi danh thì chọn ra được hai mươi ba người, trong đó có mười một người Luyện Khí kì tầng 5, ba người tầng 6, bốn người tầng bẩy và năm người còn lại tầng 9. Lúc này vị chấp sự kia tập hợp bọn Dương Thanh lại và nói- Trước hết nói để các ngươi biết ta tên là Trinh Sảng sau này các ngươi hãy gọi ta là Trinh chấp sự. Ta chịu trách nhiệm dẫn dẵn các ngươi bước đầu tại đây.

Hắn vừa dứt lời bọn Dương Thanh đã đồng loạt lên tiếng:

- Xin ra mắt Trịnh chấp sự.

Trịnh Sảng gật gù nói:

- Rất tốt. Để các ngươi hiểu thêm về môn phái sau đây ta sẽ giới thiệu qua một chút. Phong Hỏa môn của chúng ta chia ra tọa lạc trên ba ngọn núi lớn của Quế Phong Sơn bao gồm, Triêu Dương sơn, Nga Lạc sơn và Tuyết Linh sơn. Chưởng môn của Phong Hỏa môn hiện này là Hỏa Vân đạo trưởng Bùi Việt, lát nữa các ngươi sẽ được gặp.

Trinh chấp sự ngừng lại một lát rồi nói tiếp:

- Tuy môn phái của chúng ta bé nhỏ, nhưng cũng có môn quy bất kể kẻ nào làm trái môn quy đều bị trục xuất, bây giờ các người theo ta đi gặp môn chủ để người phân phó.

Dứt lời Trịnh chấp sự xoay lưng đi lên hướng về đỉnh Triêu Dương phong. Bọn Dương Thanh vừa đi theo lão vừa mở to mắt ra để nhìn ngắm xung quanh, hắn thầm nghĩ tuy rằng không bằng được Cô Sơn Tiên đảo, nhưng nơi đây cũng có thể coi là nơi tiên cảnh trần gian. Khắp nơi đều là hoa thơm cỏ lạ, lầu vàng gác ngọc. Sau khi đi qua một cây cầu lớn bắc qua một chiếc hồ rộng mệnh mông thì trước mặt bọn hắn hiện ra một tòa đại điện mái lợp ngói lưu ly, cột dát vàng vô cùng uy nghiêm, trong điện tại vị trí cao nhất có một lão đạo râu dài đến ngực mặc một bộ trường bào màu vàng đang ngôi bất động tại đó. Phía dưới lão bên trái là sáu vị mặc áo đỏ, bên phải lão là năm vị mặc áo trắng tất cả đều đang nhắm mắt dưỡng thần. Trịnh chấp sự đi đến cũng kính vái chào rồi thưa rằng:

- Khởi bẩm chương môn cùng các vị sư thúc sư bá, toàn bộ những người đủ điều kiện đều đưa đến đây rồi ạ.

Hắn ngước nhìn lên, toàn bộ mười hai vị ngồi trên kia đều đã đạt đến Trúc Cơ kỳ cảnh giới, thậm chí chưởng môn Bùi Việt đã tu luyện tới Trúc Cơ hậu kỳ đỉnh phong. Chỉ còn một bước nữa là có thể, chân đạp Kết Đan dương danh tiên giới. Nhìn phong thái của Bùi Việt, lần đầu tiên Dương Thanh bị mê hoặc, hắn cũng ước ao có một ngày oai phong như vậy, nhưng rồi hắn lại lắc đầu, hắn tu tiên đâu phải vì mấy lý do đó. Hắn tu luyện cũng chỉ vì sớm ngàu gặp lại Thanh Hương mà thôi. Đang suy nghĩ miên man thì hắn nghe thấy Bùi Việt cất tiếng nói:

- Lần này các ngươi được bổn môn thu nhận làm đệ tử, sau này phải hết sức dốc lòng tu luyện, những khi bổn môn có việc cần thì các ngươi hãy ra sức còn lại thì các ngươi được tự do, chỉ phải làm một ít việc thường nhật cho môn phái, mỗi tháng bổn môn sẽ tuy vào mức độ đóng góp của các ngươi mà cấp cho các ngươi linh thạch và linh dược. Ai thể hiện tốt, sẽ được 12 người bọn ta xem xét thu làm đệ tử. Các ngươi ai có ý kiến gì không.

Tất cả đều đồng thanh:

- Xin nghe theo chưởng môn phân phó.

Bùi Việt hài lòng nỉm cười rồi lại nói:

- Sau đây các ngươi hãy theo Trịnh chấp sự đi nhận đồ và nơi ở. Mọi việc không rõ cứ tìm hắn thỉnh giáo.

Chương 15: Chương 15: Tàng Thư Các

Bọn hắn đi theo Trịnh chấp sự đến một toà nhà khác. Ở đây mỗi người trong bọn được nhận một cái túi trữ vật, một viên linh thạch màu trắng và một bình thuốc tên là Tục Mệnh đơn. Ăn một viên Tục mệnh đơn có thể mười ngày sau không thấy đói. Tất nhiên nếu luyện đến Trúc Cơ thì có ăn uống hay không cũng không quan trọng. Nhận đồ xong bọn hắn lại đi thêm một quãng nữa để đến nơi ở. Sau khi nhận phòng xong hắn vứt bừa cái túi vào một góc rồi nằm xuống giường. Mấy ngày qua bôn ba đi lại đã rút kiệt sức lực của hắn, hắn phải ngủ một giấc đã, những chuyện khác cứ tính sau.

Vậy là từ đó, hắn trở thanh đệ tử của Phong Hỏa môn, hàng ngày ngoài việc đến Truyền Công đường học hỏi, đàm đạo về phương pháp tu luyện và những lúc đi là việc cho môn phái, mấy việc tỷ như đi thu thập thuốc, linh dược hay là trông coi thần điên. thời gian còn lại hắn đều dùng vào tu luyện, củng cố cảnh giới của mình. Thoáng một cái hắn đã ở Phong Hỏa môn được ba năm. Trong ba năm này hắn đã tu luyện đến được Luyện khí kì tầng mười chỉ còn cách một chút nữa là có thể Trúc Cơ. Nhưng lúc này hắn lại phát hiện ra một vấn đề khá là rắc rối. Mấy trang cuối cùng của Sinh tử quyết có viết. Tu luyện quyết này sẽ nhanh hơn và mạnh hơn các pháp môn khác thế nhưng khi đạt đến tầng mười đỉnh phong muốn đột phá để lên Trúc Cơ kỳ sẽ gặp nguy hiểm vô cùng. Nếu qua được thì không sao. Nếu không qua được nhẹ thì tán công trở thành người thường, nặng thì mất mạng. Chính vì vậy mà quyết này gọi là sinh tử quyết. Khi đọc đến đoạn này. Dương Thanh đã tức suýt hộc máu. Tất cả chỉ là do hắn không có ai chỉ dậy, vớ được cuốn sách nguy hiểm này. Tuy nhiên may thay đằng sau sách còn viết cách tăng tỉ lệ Trúc Cơ thành công. Nhưng khi đọc tới đó thì hắn lại đau đầu hơn nữa. Trong này viết chỉ cần ăn được một khỏa yêu đan của Địa Ma thú kèm theo một viên Tụ Pháp đơn là có thể giảm thiểu tối đa nguy hiểm khi đột phá. Đừng có nói Địa Ma thú gì gì đó, ngay cả viên Tụ Pháp đơn tròn méo ra làm sao, dùng những gì luyện thành hắn cũng còn chưa nghe qua bao giờ, nói gì đến chuyện tìm mà phục dụng.

Hắn nhẩm tính, yêu đan của Địa Ma thú có thể từ từ tìm sau, còn Tụ Pháp Đơn, có lẽ ta phải đến Tàng Thư Các xem sao. Sáng ngày hôm sau hắn rời khỏi chỗ ở lên đường đến đỉnh Triêu Dương Phong. Từ Tuyết Linh Phong mà hắn ở chỉ trong vài khắc hắn đã có mặt ở Triêu Dương Phong, hắn hài lỏng cười nhẹ một cái thuật ngự khí phi hành của hắn luyện đến bực này, hắn cũng đã bỏ ra không biết bao nhiêu công sức. Hắn ngắm nhìn những đền đài lầu gác, chúng vẫn như ba năm trước khi mà lần đầu hắn nhìn thấy thế giới tu tiên. Hắn vô cùng cảm khái, chỉ một cái chớp mắt mà đã ba năm trôi qua rồi. Thanh Hương không biết khi nào ta mới được gặp lại nàng. Còn đang chìm vào hồi ức thì một giọng nói vang lên:

- Ngươi là đệ tử ở đâu đến đây.

Hắn quay đầu lại thì thấy một tên luyện khí kì tầng mười như mình đang đứng đó, sau lưng đeo một thanh trường kiếm lấp lánh ánh vàng, hắn vội vã nở nụ cười rồi nói:

- Sư huynh, Dương Thanh của Tuyết Linh phong xin hữu lễ,

Tên kia nhìn hắn một lát rồi nói:

- À, thì ra là đệ tử của Tuyết Linh Phong, ngươi không ở núi tu luyện mà đến đây làm gì.

- Không giấu gì sư huynh, đệ đã dừng ở cảnh giới này khá lâu, mà không có tiến triển gì, cho nên hôm nay đệ muốn đến Tàng Thư Các xem một chút.

Tên sư huynh kia nhìn hắn rồi cười ha hả:

- Nhà ngươi muốn đến Tàng Thư Các

Hắn cảm thấy hơi khó chiu:

- Đúng vậy, không biết có điểm gì khiến huynh buồn cười như vậy.Tên kia nhưng cười rồi nói với hắn

- Tàng Thư Các, ngươi nghĩ muốn là vào được sao, nơi đó chỉ dành cho các đệ tử cao cấp trở lên thôi, chứ xem ngươi ta thấy khó mà vào được.

Dương Thanh ngẩn ra, lại còn có quy định như vậy, xem ra nơi này muốn vào cũng phải bỏ ra chút tiền vốn rồi. Nghĩ vậy, hắn lại tươi cười hỏi lại:

- Xin sư huynh vui lòng cho ta biết đường đến đó đi. Dù sao đã đến đây rồi ta vẫn muốn thử một lần.

Tên Luyện Khí Kỳ tầng mười kia lạ lùng nhìn hắn, như thể hắn sắp làm một việc vô nghĩa đến nơi, tuy nhiên tên kia vẫn chỉ đường cho hắn. Một lát sau hắn đã đứng trước một tòa lầu ba tầng to lớn, hắn nhìn vào trong, ngồi ở sảnh là một vị lão nhân khoảng chừng bảy mươi tuổi đang ngồi đó, bảy mươi tuổi là tính theo khuôn mặt chứ có trời mới biết được lão bao nhiêu tuổi, với cảnh giới Trúc Cơ trung kỳ của lão, chắc hẳn lão đã phải hàng trăm tuổi.

Hắn hít một hơi thật sâu rồi tiến đến:

- Đệ tử của Tuyết Linh Phong Dương Thanh xin ra mắt sư bá,Lão già thấy hắn chào thì dừng công việc đang làm lại ngẩng đầu lên hỏi:

- Thì ra là đệ tử của Tuyết Linh Phong, ngươi đến đây làm gì.

Hắn vẫn cúi đầu đáp:

- Đệ tử có một chút khúc mắc trong tu luyện muốn được vào Tàng Thư Các nghiên cứu một chút.

Lão già gấp quyển sách đang đọc lại quẳng qua một bên rồi nói với hắn:

- Nơi này có quy định riêng của nó, theo quy định thì ngươi không vào được.

Như đã dự liệu lão sẽ trả lời như vậy, hắn vội tiến lên nắm lấy tay lão rồi nói:

- Đệ tử chỉ muốn coi qua một chút tuyệt không có ý sao chép, mong sư bá cho phép.

Lão già thấy hắn động thủ động cước đang định lên tiếng quát mắng, nhưng chợt thấy bàn tay từ lúc nào đã xuất hiện một cái túi nhỏ, lão vội đưa tiên thức vào quan sát rồi mỉm cười một cái, tên này rất khá một chiêu tụ lý càn khôn đã đạt đến mức lô hỏa thuần thanh. Lão nhìn trước nhìn sau rồi bỏ chiếc túi đựng linh thạch vào trong áo rồi cao giọng bảo Dương Thanh:

- Ta thấy ngươi cũng là kẻ chăm chỉ tu luyện, thôi được. Cho phép ngươi mỗi ngày ở trong này một canh giờ. Không được ở hơn.

Tất nhiên là hắn vui vẻ đồng ý, hắn vái chào lão đạo rồi tiến vào Tàng Thư Các

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau