DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 106 - Chương 110

Chương 106: Thiên hạt

Lần thi đấu tuyển chọn đệ tử lần này. Hồng Thắng Hải vô cùng hài lòng. Chất lượng đám người mới này vượt xa năm trước. Rất có thể trong đám này sẽ có kẻ sau này phát dương quang đại cho Cực Âm Môn. Dĩ nhiên nếu là người phân chi do lão làm trưởng thì lại càng tốt. Mấy trận vừa rồi hai bên đấu pháp khá là hay. Nên lão thực sự mong chờ trận tiếp theo cũng như vậy. Lão mở to đôi mắt ti hí nhìn hai kẻ đang cúi đầu thi lễ trước mắt. Bên phải lão là Dương Thanh, hắn đang vừa cúi đầu, vừa không ngừng lẩm bẩm. Cãi lão khốn nhà ngươi. Nếu không phải lão phu có chuyện cần làm ở đây thì đừng hòng lão phu lạy ngươi một lạy này. Cảnh giới chúng ta có khác gì nhau chứ. Hừ. Bên cạnh hắn là một tên thư sinh nhìn nam chẳng ra nam, nữ chẳng ra nữ. Gã quay sang Dương Thanh rồi nở một nụ cười ghê tởm khiến người khác phải rùng mình. Hồng Thắng Hải vuốt cằm một cái rồi nói.

- Hai ngươi bắt đầu đi. Đừng có làm lão phu thất vọng.

Cả hai đều cúi người đáp lễ.

- Vâng. Tiền bối.

Xong xuôi đâu đó. Tên bán nam bán nữ kia quay sang Dương Thanh ôm quyền cất giọng èo ẹo rợn tóc gáy:

- Tại hạ Tống Giang xin chỉ giáo.

Dương Thanh cũng ôm quyền đáp lễ rồi nói:

- Không dám. Xin Tống đạo hữu cứ xuất hết sức lực. Dương Thanh đợi ở đây.

Nghe hai người đối đáp. Bọn bên dưới đài đã thấy hưng phấn rồi. Tống Giang nói xin chỉ giáo có nghĩa là giả bộ mình đến đây không quan trọng thắng thua. Dương Thanh lại đáp là xin xuất hết sức thì lại có vẻ coi thường gã quá đáng. Trận này đáng xem. Tống Giang lửa giận ngút trời cười lạnh:- Được, được cung kính không bằng tuân lệnh.

Vừa dứt lời hắn vỗ tay vào hông, một con quái vật lập tức hiện ra trước mắt mọi người. Toàn thân nó giống y như một con bọ cạp nhưng khổng lồ hơn nhiều cái đuôi nó không ngừng vung lên trong không trung. Tên Tống Giang kia lập tức phi thân hạ xuống trên đầu con yêu thú. Tay trái của hắn cầm một thanh đao màu bạc, trên thân đao không ngớt tỏa viêm hỏa màu xanh cuồn cuộn như lửa địa ngục. Đã từng đọc qua cuốn Yêu Điển. Dương Thanh nhận ra đây là một con Thiên Hạt. Bản lĩnh của nó không có gì lớn duy chỉ có tốc độ của nó nhanh như thiểm điện. Ngoài ra nơ còn lợi dụng luống khí độc do nó phun ra để áp sát dùng chiếc đuôi tấn công. Không biết tên Tống Giang này làm thế nào mà lại có thể kiếm được con yêu thú này.

Hồng Thắng Hải gật gù. Lần này quả là bổn môn thu hoạch rất khá ngay cả yêu thu Thiên Hạt cũng xuất hiện. Thật là nằm ngoài dự liệu của lão. Theo ý lão Dương Thanh sẽ không thể chống lạo được con yêu thú này. Tuy nhiên khi lão nhìn sang bên hắn thì lại thấy vẻ mặt hắn bất động thanh sắc. Có vẻ như đối với hắn con yêu thú thiên hạt này chẳng là cái gì cả. Lão vô cùng ngạc nhiên có thể hắn có tuyệt chiêu gì chăng. Lần này đúng là lão hơi tò mò. Tống Giang đứng trên đầu Thiên Hạt hiên ngang nhìn xuống Dương Thanh bên dưới cười hả hả:

- Đạo hữu thấy con thú này của ta thế nào.
- Hừ. Thùng rỗng kêu to

Dương Thanh lạnh nhạt nói. Đối với hắn một tên luyện khí kỳ tầng chín, thêm con Thiên Hạt này nữa cũng chẳng thấm vào đâu. Chỉ quăng ra một cây Âm Phủ Ma Châm cũng đủ giết chết. Tuy nhiên giờ đây hắn đóng giả thân phận luyện khí kỳ. Không nên để lộ pháo bảo ma châm đó. Hắn há miệng phun ra Vô Cực Đao bắt chéo trước mặt rồi lạnh lùng bảo với Tống Giang:

- Mau ra chiêu. Lão tử sắp hết kiên nhẫn rồi.

Thấy mình bị khinh thị như vậy. Tống Giang tức giận dùng thần niệm truyền lệnh đến thiên hạt. Con yêu thú nhắp nhắp cặp càng một cách đe dọa rồi biến mất.

- Nhanh thật.

Dương Thanh lẩm nhẩm. Rồi lập tức lăng không bay lên trên vận dụng Sinh Tử Quyết hóa thành một đạo kinh hồng bay lên trên trời. Vừa khi đó chỗ hắn đứng hiện ra hình ảnh Thiên Hạt cái đuôi của nó cắm xuống đất tạo thành một cái hố rộng ba thước, hàn quang bay toán loạn. Trong lúc con yêu thú và Tống giang còn đang ngơ ngác thì Vô Cực Đạo từ trên trời hạ xuống. Mang theo viêm hỏa bao phủ càm khôn chụp xuống. Đám người đứng dưới đài mau chóng lùi lại vì sức nóng kinh hồn của Vô Cực Chân Hỏa. Tống Giang cũng không phải tầm thường, gặp nguy không loạn, gã nhanh chóng chỉ huy thiên hạt phun ra một đoàn hắc khí bao phủ thân mình. Chân hỏa của vô cực đao vừa chạm vào hắc khí đã nhanh chóng biến mất. Hiệp đầu coi như hai người bất phân thắng bại. Bất quá đây chính là Dương Thanh cố ý làm như vậy. Hắn đang giả làm một tên luyện khí kỳ, cho nên không thể nào một kích tất sát được. Trước hết hắn làm cho tên Tống Giang này mất cảnh giác. Khiến cho hắn nghĩ rằng bất quá Dương Thanh cũng chỉ có thế từ đó tạo ra sơ hở. Và đúng như hắn dự đoán. Tống Giang đang đứng trong luống hắc khí cười lạnh nhìn ra. Gã đang nghĩ hạ được Dương Thanh cũng chẳng tốn mấy sức lực. Nhưng có vẻ gã đã nhầm rồi. Ngay khi đám khói đen đó hút hết vô cực chân hỏa Dương Thanh lập tức cắn lưỡi phun ra một ngụm máu nhuộm đỏ vô cực đao. Nhânn được máu của chủ nhân nhất thời Vô Cực Đao hồng quang đại thịnh. Vô cực chân hỏa xuất ra như nước chảy mây trôi. Nhanh chóng huyễn hóa thành một tấm lưới lửa phủ xuống phía dưới. Trong lúc đó Dương Thanh nhanh chóng ẩn thân vào luống chân hỏa rồi bất ngờ biến mất.

- Ủa.

Tống Giang đang dương dương tử đắc băt chợt thấy đối thủ biến mất không khỏi giật mình. Một mặt hắn chỉ huy thiên hạt phun khói độc chống lại vô cực chân hỏa. Một mặt cầm chắc cây đao trong tay vận linh khí hộ thân. Triển khai tiên thức tìm kiếm Dương Thanh, nhưng hắn tìm được sao. Là một luyện khí kỳ. Muốn dùng tiên thức tìm một Trúc Cơ khác nào mò trăng đáy nước, hái hóa trong gương. Mồ hôi trên trán Tống Giang to như hạt đậu nhỏ xuống. Gã nhận ra khói đen của thiên hạt lúc nãy còn ngăn chặn được chân hỏa, nhưng bây giờ lại hoàn toàn vô tác dụng. Tấm lưới này đang từ từ bủa vây bốn phương tám hướng, ngăn chặn hắn trốn thoát. Hắn vội vả chém lia lịa thanh đao trên tay. Tạo thành một vầng hào quang bao bọc cơ thể. Dương Thanh còn không thấy đâu hắn sao dám xem thường. Ở phía bên kia Hồng Thắng Hải vô cùng kỳ lạ nhìn Tống Giang. Theo hắn cảm nhận thì Dương Thanh đang dùng thổ độn thuật nấp ngay bên dưới chân Tống Giang vậy mà tên này lại hoàn toàn không biết. Chính lão cũng không biết rằng do cảnh giới của Dương Thanh và Tống Giang chênh lệch quá lớn. Tống giang không sao phát hiện ra được. Dương Thanh nhân lúc Tống Giang đang phải chống lại Vô Cực Chân Hỏa. Lạnh lùng hiện ra sau lưng gã vỗ mạnh một chưởng, linh khí từ tay hắn ào ạt tuôn ra thổi Tống Giang rớt khỏi đài. Trước sự ngỡ ngàng của đám người bên ngoài.

Chương 107: Sơ nhập cực âm môn

Hồng Thắng Hải hài lòng gật đầu: thủ đoạn của tên này quả thật không phải tầm thường, một địch hai nhưng vẫn không rơi vào thế hạ phong, nếu bồi dưỡng cẩn thận sau này hắn chính là một đồ đệ tốt, ha hả.

- Dương Thanh thắng.

Đi xuống dưới đài, Đoan Mộc Hùng cười ha hả ôm quyền"

- Dương huynh xin chúc mừng, chúc mừng.

Dương Thanh cũng đáp lễ khiêm tốn trả lời:

- Đoan Mộc hiền đệ quá khen. Từ nay chúng ta đã là đồng môn. Không cần đa lễ.

Hai người cùng nhìn nhau cười ha hả.

Hồng Thắng Hải cao giọng nói:

- Hai mươi người các ngươi đã trải qua tỉ đấu đệ phân định nội môn và ngoại môn đệ tử. Đám đệ tử nội môn hãy đi theo ta. Còn ngoại môn, một lát nữa sẽ có người an bài cho các ngươi thỏa đáng. Nên nhớ dù các ngươi chỉ là ngoại môn đệ tử, nhưng ra ngoài cũng không ai dám xem thường đệ tử của cực âm môn ta. Hơn nữa sau này vẫn có cơ hội trở thành đệ tử nội môn. Vì thế các ngươi cũng không nên nhụt chí.

Đám người dưới đài nghe vậy đều đồng thanh đáp lời:

- Xin nghe Hồng chấp sự chỉ dạy

Xong xuôi đâu đấy. Dương Thanh và chín người chiến thắng đi theo Hồng Thắng Hải vào sơn môn của cực âm môn. Hai bên đường đều là trân cầm dị thú, thổ mộc quái thạch, limh khí vô cùng nồng đậm. Thật là nơi tiên cảnh trần gian. Quả nhiên không hổ là một trong ba đại phái của nơi này.

Hồng Thắng Hải dẫn bọn hắn đi đến một ngôi đại điện, sơn son thiếp vàng có ba chữ Lôi Âm Điện. Theo lão nói thì đây chính là nơi thờ tự các vị lão tổ của Cực Âm Môn. Sau khi đợi bọn hắn tế tổ xong thì lão lại dẫn bọn hắn đến một ngôi điện khác tên là Âm Sát Điện, ngồi trên bảo tòa giữa trung tâm đại điện là một lão già râu tóc bạc phơ chừng sáu mươi tuổi. Từ người lão tỏa ra một luồng uy áp khiến bất cứ ai nhìn thấy cũng phải rùng mình. Lão chính là Âm Thiếu Khanh, trúc cơ hậu kì đỉnh phong chưởng môn hiện tại của Cực Âm Môn Vừa thấy lão già này. Hồng Thắng Hải đã khom người:

- Hồng Thắng Hải xin ra mắt chưởng môn.Âm Thiếu Khanh tươi cười nói lớn. Giọng lão sang sảng như tiếng chuông đồng:

- Hồng sư đệ, mời ngồi đi. Lễ nghi phức tạp làm gì.

- Tạ sư huynh.

Hồng Thắng Hải nói xong thì tiến về chỗ ngồi. Lão ngồi xuống rồi mới phất tay một cái.

- Các ngươi còn không mau ra mắt chưởng môn sư huynh và các vị chấp sự.

Như bị khí thế sâm nghiêm của nơi này đè nén. Đám người Dương Thanh khi nãy vẫn đứng im giờ mới bừng tỉnh vội vã quỳ xuống vấn an đám người ngồi trên kia. Dương Thanh buồn bực quỳ xuống trong lòng không ngớt chửi thầm:

- Lão phu cùng cảnh giới với các ngươi giờ ta tạm thời ẩn nhẫn. Đợi sau khi ta lấy được tinh nguyên thạch vào tay xem ai phải quỳ trước ai. Hừ.

Âm Thiếu Khanh nhìn đám đệ tự này gật đầu hài lòng. Qua Hồng Thắng Hải hắn đã biết lần này đám đệ tử ai cũng có điểm đặc sắc riêng nếu bồi dưỡng cho tốt sau này nhất định là nhân tài môn phái. Âm Thiếu Khanh cười nói:- Các ngươi mau đứng lên.

- Tạ ơn chưởng môn.

Đám người tạ ơn xong lại lục tục đứng dậy. Lúc này ai nấy đều hồi hộp ngó nghiêng xung quanh đại điện. Dương Thanh cũng lặng lẽ đưa mắt nhìn: ngồi trên bảo tòa màu vàng kia là Âm Thiếu Khanh, hai bên tả hữu của lão ngồi tất cả chín người năm nam bốn nữ. Dường như biết đám tân đệ tử đang tò mò Âm Thiếu Khanh cất giọng như chuông đồng giải thích:

- Bên trái của lão phu là Hồng Thắng Hải và Tử Hàn Yên chấp sự của Bách Hoa Cốc. Kế đến là Quan Thiên Tường và Triệu Cao chấp sự của Bạch Hổ Phong. Năm vị ngồi bên phải lão phu đây lần lượt là Quách Thái Lăng, Liễu Yến, Cảnh Trọng Minh, An Quân Dương và cuối cùng là Bạch Mỹ là Ngũ Đại chấp sự của Lôi Âm Điện.

Ngừng lại một lát để cho đám tân đệ tự này kịp thời tiêu hóa đại danh của các vị chấp sự Âm Thiếu Khanh lại nói tiếp

- Các ngươi đã đứng ở đây nghĩa là có đủ chân tài thực học, nhưng muốn chọn phân chi nào để tu luyện thì lại phải dựa vào vận khí của mỗi người.

Lão nói xong thì đưa một đầu ngón tay ra điểm điểm trong không khí, một chiếc hộp nhỏ từ phía sau lão bay ra lơ lưng trước mắt mọi người.

- Các ngươi hãy chọn một thẻ ngọc cho mình. Trên đó sẽ ghi tên phân chi mà các ngươi sẽ tu luyện sau này.

Bọn Dương Thanh dạ ran rồi sau đó đưa tay ra chọn một chiếc thẻ. Hắn đưa mắt nhìn vào thì thấy trên đó có hai chữ Luyện Hồn. Cùng vào phân chi luyện hồn với hắn là một nam một nữ, nam là Liễu Thăng nữ là Hàn Linh Nhi chấp sự của chi này chính là năm người của Lôi Âm Điện. Bọn Dương Thanh liền đứng vào sau họ. Kế đến Đoan Mộc Hùng và Yến Vân vào phân chi luyện thi của Hồng Thắng Hải. Còn lại bốn người Quách Quỳ, Bàng Xuân Mai, Lý Tính, Phan Quý Tuần vào phân chi Luyện Khí Thuật của Bạch Hổ Phong do Triệu Cao và Quan Thiên Tường làm chấp sự.

Thấy phân chia đệ tử đã xong. Âm Thiếu Khanh cười ha hả nói:

- Sau đây các ngươi theo chấp sự của mình về núi tu luyện, cần phải cố gắng tu hành, nếu đợt khảo hạch sau mà không đạt yêu câu. Các ngươi có còn là nội môn đệ tử hay không vô cùng khó nói.

- Xin vâng pháp chỉ của Chưởng Môn.

Chương 108: Thanh minh quả

Xin lỗi các huynh ta bận ăn hỏi nên chậm trễ

Chương 108: Thanh minh quả

Hắn cùng với Liễu Thăng và Hàn Linh Nhi đi theo sau năm vị chấp sự ra khỏi âm sát điện về Lôi Âm Điện.một trong năm vị chấp sự là An Quân Dương lấy ra một chiế đồng bài có họa hình đầu sư tử tung lên trời nó đón gió hóa to ra có đến vài trượng, lão quay ra nói với đám Dương Thanh

- các ngươi chưa Trúc Cơ tinh lực còn ít ỏi chưa thể ngự khí phi hành hãy đứng lên Lôi Âm Bài này của ta.

Đoạn lão quay ra nói với bốn người còn lại:

- Các vị huynh đệ cứ tùy tiện. Ta đưa bọn chúng về núi.

Đám chấp sự còn lại gật đầu rồi đồng loạt cưỡi lên pháp bảo bay đi mất. Bọn Dương Thanh theo An Quân Dương về nơi tu luyện. Đến nơi lão an bài cho bọn chúng với một tên đệ tử truyền công của bản môn rồi đi mất. Tên đệ tử truyền công này chuẩn bị cho bọn hắn mỗi người một gian phòng và một chút linh thạch theo tiêu chuẩn, sau đó nói với bọn hắn:

- Cứ năm ngày đầu của tháng thì đến chỗ ta nhận công pháp tu luyện.

Nói xong hắn liền đi mất. Dương Thanh chào hỏi hai người kia xong cũng tiến vào phòng đóng cửa lại. Trong căn phòng này cũng không có gì nhiều chỉ có một chiếc giường và một bộ bàn ghế. Tuy đơn sơ như vậy, nhưng hắn không cầu kỳ nên khá là hài lòng. Hắn nằm ra giường nhắm mắt ngủ một giấc. Đã vào được đây rồi sau này có lấy được tinh nguyên thạch hay không tất cả đều phải dựa vào bản thân hắn mới được. Vừa suy nghĩ hắn vừa chìm vào giấc ngủ một mạch đến tận hai ngày sau mới dậy.

Tuy nói hắn đã là đệ tử của cực âm môn, tuy nhiên đệ tử cấp thấp như hắn ngoài đi nhận nhiệm vụ của môn phái kiếm thêm linh thạch và đến nhận công pháp ra thì không ai hỏi đến cả. Hắn rất hài lòng về điểm này. Cứ thế ở đây một tháng rồi, hắn cũng đã hiểu rõ một ít tình hình của Cực Âm Môn. Hắn nhận ra là ba nhánh ở đây không hòa hợp với nhau lắm, phân chi luyện hồn mấy năm nay cao thủ như mây lần át hai chi còn lại khiến cho đám chấp sự bằng mặt mà không bằng lòng. Tuy rằng thượng tầng môn phái đau đầu nhưng nhất thời chưa có cách giải quyết. Một tháng này. Hắn luôn suy nghĩ xem làm thế nào để đạt được tinh nguyên thạch rồi lặng lẽ rời đi, nhưng mà nơi đó canh phòng cẩn mật cho dù là đệ tử hạch tâm cũng chưa chắc đã được vào, hắn đành quyết định từ từ quan sát thêm rồi tính.

Tuy nhiên nếu cứ ở đây mà không làm gì thì nhất định sẽ bị nghi ngờ, cho nên thỉnh thoảng hắn cũng ra nhận một hai cái nhiệm vụ cấp thấp để làm, mấy cái nhiệm vụ này đối với hắn chẳng bõ nhét kẽ răng. Cho nên chẳng mấy chốc hắn cũng có một chút danh tiếng trong đám đệ tử luyện khí. Hôm nay hắn đi đến nhiệm vụ sảnh để nhận thêm một hai nhiệm vụ nữa vừa đến cửa hắn đã thấy khác lạ hơn mọi hôm rất nhiều, có một đám đệ tự đang châu đầu vào một thông cáo dán trước cửa. Ồ, hắn lạo còn nhìn thấy cả hai tên Trúc Cơ kỳ đang ở đó. Nhiệm vụ ở đây không mấy khi hấp dẫn bọn này cơ mà nhỉ. Nghĩ thế nên hắn chen vào đọc. Thông cáo chỉ có mấy chữ:- Hàn Phi Báo, Hàn Trưởng lão cần một số lượng lớn, Thanh Minh quả, bất cứ ai hái được đều có thể đến chỗ trưởng lão nhận phần thượng. Đặc biệt trước rằm tháng sau từ trong Bách Quỷ Cốc của Bồng Lai sơn đi ra ai hái được nhiều Thanh Minh quả nhất sẽ được Hàn Trưởng lão thu làm Quan môn đệ tử ( đệ tử cuối cùng).

Đọc xong điều này hắn chợt động tâm niệm. Phần thường này thật quá dọa người. Tuy hắn mới tiềm phục ở đây vài tháng nhưng cũng biết rằng, Hàn Phi Báo này là một tu sĩ Kết Đan trung kỳ khá là mạnh mẽ trong môn phái. Được người này nhận làm quan môn đệ tử. Trên con đường tu luyện chắc hẳn tiến xa không ít. Biết đâu... đầu hắn chợt tính toán liên hồi, biết đâu ta lại có thể từ đây tìm được cách tiếp cận tinh nguyên thạch thì sao. Nghĩ vậy hắn vội vã chen lên đưa cho tên trông coi nơi này một tấm lệnh bài rồi nói:

- Vương sư thúc, nhiệm vụ của Hàn Trưởng lão này ta muốn tham gia.

Vị Vương Chí Hải này mấy tháng nay đã quen với sự có mặt của hắn nên chần chừ một chút rồi nói:

- Dương sư điệt. Ngươi đã hoàn thành rất nhiều nhiệm vụ. Ta rất thưởng thức ngươi, nhưng nhiệm vụ lần này vô cùng nguy hiểm. Vương thúc ta khuyên ngươi hãy nghĩ cho kỹ. Chớ đem thân vào một trận thua trông thấy.
Biết Vương Chí Hải có ý tốt với mình Dương Thanh chỉ cười rồi cung kính nói:

- Vương Sư thúc. Không hề gì. Nếu không được thì lúc đó con bỏ cuộc cũng không muộn.

Vương Chí Hải gật đầu nhìn hắn rồi trả lời:

.- Được.

- Con đã quyết thì hãy cẩn thận. Trong bách quỷ cốc. Không hề an tòan chút nào đâu. Ở đây ta có một cái linh hoàn, còn hãy cầm lấy, trong lúc nguy cấp nó có thể giúp con tranh thủ chút thời gian.

Dương Thanh đã có Hỏa lân bào rồi thì vật này hắn không có bao nhiêu hứng thú. Nhưng nghĩ vị Vương sư thúc này coi trọng mình vậy nên hắn vội xua tay.:

- Vương thúc quá ưu ái rồi. Vật quý nhường này. Đệ tự không dám nhận.

Vương Chí Hải nhét cái linh hoàn vào tay hắn rồi nói:

- Tên tiểu tử này. Bảo ngươi cầm thì ngươi cứ cầm đi. Vật này đối với ta không có nhiều tác dụng. Hừ

Hắn chối mãi không được cuối cùng phải cầm lấy nhét vào túi trữ vật. Cuối cùng Vương Chí Hải bảo hắn ba ngày sau đến đây để bắt đầu lên đường. Khuyên hắn hãy chuẩn bị cho tốt. Trên đường trở về hắn đã tính toán cần chuẩn bị những gì. Hắn tin rằng. Có vô số bảo vật trong tay lại có cả âm dương giới lần tầm bảo này không có bao nhiêu nguy hiểm.

Chương 109: Lên đường

Suốt ba ngày cho đến khi đi làm nhiệm vụ tìm Thanh minh quả. Dương Thanh chỉ ngồi trên giường của mình hấp thu linh khí. Nghiền ngầm những biến đổi của cơ thể ở cảnh giới Trúc Cơ Trung kỳ. Hắn dự định dùng ba ngày này để tiến tới đưa bản thân vào trạng thái đỉnh phong. Đồng thời nghiên cứu một số loại biến hóa của Âm Dương Giới.

Giờ đây lơ lửng trước mắt hắn chính là chiếc nhẫn Âm dương giới mà hắn lấy được trên tay bức tượng tại Hoàng Dương Môn năm xưa. Nó đang quay tròn và không ngớt tỏa ra ánh sáng xanh dìu dịu. Hắn ngồi đó nhìn chằm chằm vào chiếc nhẫn. Nhớ lại lần đầu tiên vô tình mở được không gian bên trong chiếc nhẫn. Lần đó pháp lực của hắn đã bị chiếc nhẫn hút gần như cạn kiệt, suýt nữa đã lên đường gặp tổ tiên, lần trước khi hắn thoát khỏi Tổng đàn của Ngũ Hành Tông hắn đã luyện hóa chiếc nhẫn này hoàn toàn. Giờ đây hắn đã có thể dùng thần niệm lấy đồ ra khỏi đó một cách thuần thục, tuy nhiên hắn vẫn chưa hiểu rõ cách để mở ra không gian thần bí có hồ nước kia. Hẳn là không phải cách dốc hết pháp lực cho nó hút như lần trước, nếu là cách đó, thì bao nhiêu pháp lực cũng là không đủ. Hắn đưa mắt nhìn âm dương giới một hồi. Rồi vung tay liên tiếp đánh ra mấy đạo pháp quyết. Ba luồng hắn tuyến lao ra vờn quanh chiếc nhẫn. Đợi khi âm dương giới hâp thu gần hết đám hắc tuyến thì hắn lập tức đảo ngược dòng linh khí. Ba luồng hắc tuyến kia lập tức chuyển thành dương khí cuồn cuộn đi vào âm dương giới, một khe hở lớn mở ra, mơ hồ xuất hiện một hồ nước cùng quả núi quen thuộc lần trước. Thấy cảnh đó hắn cười lên ha hả. Cuối cùng thì hắn đã hiểu được nguyên lý sử dụng âm dương giới này. Mặc dù còn xa mới đạt đến cảnh giới chân chính làm chủ được nó. Nhưng dưới gầm trời này. Hắn tự tin ngoài hắn ra không ai mở được chiếc nhẫn này. Hắn đứng dậy bước xuống khỏi chiếc giường đang ngồi. Xỏ âm dương giới vào tay rồi trong nháy mắt, hắn biến mất. Tựa hồ ngay lúc đó hắn xuất hiện ở một vùng đất mơn mởn cỏ xanh có một hồ nước nhỏ và một ngọn núi. Nơi này chính là bí địa của âm dương giới. Hắn xếp bằng ngồi xuống. Tuy rằng linh khí không nhiều nhưng rất tinh thuần. Sự tinh thuần này hắn ngờ rằng đến từ hồ nước. Nhưng hắn không có hứng thú tìm hiểu. Làm sao để trở thành đệ tử của Hàn Trưởng lão mới là điều hắn quan tâm. Yên lặng hắn nhăm mắt chìm vào khổ tu trong bí địa.

Ba ngày sau hắn mở choàng đôi mắt. Từ mặt hắn toát ra một luồng uy áp dọa người nhưng rất nhanh đã bị hắn ẩn dấu đi. Cảnh giới của hắn đã được củng cố thêm một bước nữa. Chỉ cần có cơ duyênh hắn tin rằng mình sẽ đạt đến đỉnh phong của Trúc Cơ Trung kì. Kiểm tra lại vật phẩm một lần, hắn thoát ra khỏi bí địa. Lấy lại dáng vẻ của một tên luyện khí tầng chín. Nhanh chóng moi từ hông ra một thanh phí kiếm cấp thấp một cách thảm hải bước chân lên rồi đi đến nơi tụ hội của nhiệm vụ lần này.

Từ xa hắn thấy có một đám đông lố nhố khoảng mười ba mười bốn người và không ngừng từ bốn phương tám hướng kéo tới thêm, kẻ cưỡi pháp khí. Kẻ phi hành đến, có những kẻ gia thân sung túc còn đứng trên pháp bảo sơ cấp bay tới tốc độ rất nhanh. Pháp khí bình thường không thể so sánh được. Hắn từ từ hạ xuống nhập vào đám người. Có kẻ nhận ra hắn nhanh chóng tiến đến chào hỏi, nhưng phần lớn là hắn chưa gặp qua bao giờ. Hắn cũng lười quan tâm, tìm một chỗ vắng yên lặng ngồi xuống. Có một điều là là không hề nhìn thấy tên Đoan Mộc Hùng kia đâu. Cơ hội nhường này mà một kẻ mạo danh luyện khí lại không tham gia. Hắn thấy có hơi lạ. Từ khi vào cực âm môn cũng như hắn tên Đoan Mộc Hùng kia rất ít khi lộ diện. Hắn đồ rằng tên này cũng đang điều tra tình hình cực âm môn như mình. Chỉ có điều không biết mục đích hắn nhắm tới là gì. Dương Thanh đã tự nhủ. Chỉ cần hắn không cản trở việc lấy tinh nguyên thạch của mình thì hai bên nước sông không phạm nước giếng.

Ngồi nơi đó khoảng nửa canh giờ. Vị Vương sư thúc lần trước mới chậm rãi bay tới. Sau khi phát cho mỗi tên đệ tử ở đây một lọ hồi thể đơn lão cao giọng nói:

- Các ngươi nghe cho kỹ đây. Nhiệm vụ này vô cùng nguy hiểm, không phải tầm thường, tên nào pháp lực không đủ thì bây giờ suy nghĩ lại còn kịp.

Lão đợi một lát không thấy ai trả lời. Liền nói tiếp:- Thôi được. Các ngươi đều đã có quyết định. Ta cũng không có ý kiến gì. Nhiệm vụ nguy hiểm nhưng tất nhiên phần thưởng cũng lớn dọa người. Hàn trưởng lão đã nói rồi. Trừ người lấy được nhiều thanh minh quả nhất được Hàn trưởng lão thu làm đệ tử. Những người khác mỗi một thanh minh quả sẽ được trả 100 linh thạch. Hơn nữa nếu hái được linh dược trân quý trưởng lão cũng không bạc đãi.

Vương sư thúc vừa dứt lời. Bên dưới tiếng xì xào nổi lên ngày một rõ hơn. Đùa sao 100 linh thạch một quả thanh minh. Đây tuyệt đối là một số lượng dọa người phải biết rằng thu nhập của một tên luyện khí nhiều lắm một năm sơn môn cũng cấp cho hơn ba mươi viên linh thạch. Còn lại là do làm nhiệm vụ hoặc buôn bán mà có. Cùng lắm cũng chỉ có hơn năm mươi linh thạch mà thôi. Vậy mà bây giờ chỉ cần hái một quả thanh minh này đã có một trăm viên linh thạch. Điều tốt như vậy ai mà không đỏ mắt.

Dương Thanh trong lòng âm thầm cười lạnh. Đối với hắn 100 linh thạch chỉ bằng một cái móng tay trong gia tài đồ sộ của hắn. Chỉ cần tuy tiện moi ra một viên trung phẩm trong kho báu của hắn là đã có 100 linh thạch. Tuy trong lòng hắn không coi số linh thạch vào đâu nhưng ngoài mặt vẫn làm ra vẻ thèm đỏ mắt. Chỉ hận không thể bay ngay tới nơi có thanh minh quả.

Trên đài vị vương sư thúc kia thấy vậy thì cao giọng nói tiếp:- các ngươi chớ vội mừng. Thanh minh quả này không dễ hái như vậy. Bách Quỷ Cốc không phải chỉ có hư danh. Các ngươi ngàn vạn lần phải cận trọng. Sau đây không còn hỏi gì nữa. Các ngươi mau chóng lên đường tới bồng lai sơn. Gia nhập đám tu sĩ tầm bảo trong cốc. Hãy nhớ dù có làm gì không được phép làm mất mặt cực âm môn chúng ta.

Lão vừa dứt lời. Đám đệ tử vội vã ôm quyền:

- Chúng đệ tử xin tuân lệnh sư thúc.

Vương Chí Hải gật gù rồi phất tay:

- Các người đi đi. Từ giờ đến rằm tháng sau còn hai mươi ngày. Ta hy vọng sẽ có người được Hàn trưởng lão thu làm đệ tử.

-

Chương 110: Bồng Lai Đảo

Đám người sau khi nghe xong lời dặn dò của Vương Chí Hải thì lục tục lên đường. Kẻ không có pháp khí, pháp bảo thì chậm chạp phi hành. Kẻ gia thân giàu có hơn hoặc cưỡi pháp khí, hoặc ngự pháp bảo bay lên không trung. Tất cả đều hướng đến bồng lai đảo, mang theo giấc mơ được hàn trưởng lão thu làm đệ tử. Dương Thanh cũng lên đường. Thay vì đặt chân trên hai thanh Vô Cực Đao thì hắn lại moi trong Âm Dương giới ra một thanh tiểu kiếm. Chuôi có thắt một giải lụa màu hồng nhạt không biết là hắn chiếm được của ai rồi chậm chạp phi hành. Dù sao hắn cũng cần phải hết sức cẩn thận. Mặc dù tốc độ này khiến hắn phát bực mình nhưng không còn cách nào khác ai bảo hắn muốn nằm vùng. Ai bảo hắn muốn lấy tinh nguyên thạch. Đang không ngừng lẩm bẩm than phiền về tốc độ của thanh phi kiếm thì một tên luyện khí tầng tám phi hành trên một cây giáo dài khoảng hơn một thước vượt lên ngang hàng với hắn.

- Dương huynh. Ta là Hải Đại Long nghe danh huynh đã lâu mà nay mới có dịp gặp mặt. Nếu không phiền. Ta muốn cùng đạo huynh kết bạn đồng hành.

Dương Thanh hết nhìn cây giáo dưới chân hắn rồi lại nhìn lên người tên này. Mặc dù tên là Đại Long nhưng hắn lại gầy gò một cách đáng sợ. Trên người gần như chỉ có da bọc xương. Kết hợp với bộ đạo bào rộng thùng thình càng làm cho hắn trong teo tóp một cách thảm hại. Dường như đoán biết được ý nghĩ của Dương Thanh. Hải Đại Long cười nói:

- Có phải huynh đệ đang thắc mắc tại sao thân thể ta lại gày gò thế này phải không.?

Dương Thanh nhẹ nhàng gật đầu:

- Đúng vậy. Người tu tiên chúng ta tuy chưa phải trường xuân bất lão. Nhưng cũng là bách độc bất xâm. Chẳng hay Hải huynh nguyên cớ vì đâu mà lại bị như vậy.

Hải Đại Long thở dài một hơi cảm khái vừa điều khiển pháp khí của hắn vừa kể lại:

- Không dấu gì Dương Huynh tại hạ sinh ra là nam tử nhưng kinh mạch trong người lại là thuần âm chi thể. Lẽ ra nếu không tu luyện thì sẽ không sao hết chẳng qua chỉ là thân thể ốm yếu mà thôi. Nhưng tin rằng sống đến sáu bảy mươi tuổi là không có vấn đề gì. Năm ta 12 tuổi trong lúc chơi đùa với đám bạn tình cờ lọt xuống một cái hang sâu, sau này ta mới biết đó là động phủ của tu sĩ để lại. Trong động phủ đó ta tìm thấy một cuốn tiên thuật và cây giáo này. Nhưng lạ một nỗi theo pháp lực ngày càng tăng tiến thân thể ta ngày một co rút lại. Ta lẽ ra đã có thể đạt đến luyện khí kỳ đỉnh phong từ lâu nhưng lại không dám vận động linh khí, không dám hấp nạp. Chỉ có thể dừng ở cảnh giới này để bảo toàn tính mạng.

Câu chuyện của Hải Đại Long đã dừng lại từ rất lâu nhưng Dương Thanh vẫn chưa nói gì. Dường như hắn đang chìm đắm vào lời kể đó. Mà Hải Đại Long cũng im lặng chờ đợi sau khi kể xong thì cũng không nói thêm tiếng nào nữa. Một lúc lâu sau Dương Thanh mới mở miệng hỏi:

- Hải huynh. Ta rất ghét vòng vo. Huynh muốn như thế nào cứ nói thẳng.Hải Đại Long bật cười:

- Dương huynh đệ, thật là con người thẳng thắn. Rất hợp ý ta. Được lắm Hải Đại Long ta không nói hai lời. Chỉ cần Dương đạo hữu giúp ta lấy được Thuần Dương Tiên Thảo trên Bồng Lai đảo ta sẽ toàn lực trợ giúp đạo hữu kiếm tìm Thanh Minh quả.

Dương Thanh thầm nghĩ trong đầu. Một tên luyện khí kỳ mà cũng muốn liên thủ với ta lấy Thanh Minh quả sao. Ngươi muốn lợi dụng ta lại còn tưởng ta không biết ư. Nghĩ đoạn hắn lại làm ra vẻ do dự hỏi:

- Việc này sao đạo hữu lại tìm ta, thiếu gì đồng đạo ở đây có pháp lực thông thần, hơn nữa dựa vào đâu mà Hải đạo hữu lại biết trên đảo có loại tiên thảo này cơ chứ.

Từ xưng huynh gọi đệ ra vẻ thân thiết hai người đã chuyển sang xưng hô đạo hữu tùe khi nào không hay. Chỉ thấy Hải Đại Long nói:
- Không dám nói bừa. Ta đã để ý Dương Đạo hữu rất lâu. Trong số đồng môn đạo hữu cũng có chút tiếng tăm. Theo ta thấy thì nhân cách đạo hữu cũng là số một đáng để Hải mỗ giao dịch. Còn về đâu ta biết trên Bồng Lai Đảo có thuần dương tiên thảo thì thứ cho ta có nỗi khổ riêng. Ta nhăc lại chỉ cần đạo hữu chịu giúp ngoài việc lấy thanh Minh quả ra ta sẽ tặng đạo hữu 100 linh thạch. Đạo hữu thấy thế nào.

Dương Thanh không nói gì mà yên lặng tính toán. Hắn có thể chắc chắn rằng với trí nhớ của hắn thì hắn chưa bao giờ thấy tên Hải Đại Long này trong đám đệ tự nhập môn cùng hắn. Chắc hẳn tên này là đệ tử đời trước. Còn việc gã có thật sự mang thuần âm chi thể hay không Dương Thanh không mấy quan tâm. Dù sao muốn giết gã quá đơn giản. Hắn còn muốn xem xem tên này tiếp cận hắn nhằm mục đích gì. Giả bộ suy nghĩ một lát Dương Thanh lập tức gật đầu chấp nhận liên minh với Hải Đại Long làm tên này vui mừng khôn xiết hai người nhanh chóng lập thệ rồi vội vã lên đường bằng tốc độ nhanh nhất đến bồng lai đảo.

Bồng lai đảo tuy tên như vậy nhưng nó không nằm trên biển mà nằm trong một hồ nước khổng lồ. Hồ nước này tọa lạc ở phía tây Thiên Quốc. Do ba đại phái là Cực Âm Môn, Thiên Long Tông và Hắc Sát Giáo thay nhau canh gác coi như lãnh địa chung của ba môn phái. Phàm là người của ba đại tông môn này đều có quyền vài đây hái linh thảo và săn bắt linh thú. Đảo này rộng lớn vô cùng. Chưa có ai đi hết nơi này cả. Trên đảo ngoài rừng cây rậm rạo âm u còn có hàng chục dãy núi vô cùng hiểm trở. Cộng thêm hồ nước không lồ càng khiến cho nơi đây hùng vĩ một cách khác thường.

Ba ngày sau đám người đâu tiên của Cực Âm Môn đã đến trạm gác đầu tiên của Bồng Lai Đảo. Đứng ở trạm gác là chín tu tiên giả cảnh giới Trúc Cơ Trung Kì mỗi ba tên lại mặc một đạo bào khác nhau phâb biệt giữa Cực Âm Môn, Thiên Long Tông và Hắc Sát Giáo. Dẫn đầu chín người này là một lão già Kết Đan sơ kỳ đỉnh phong vô cùng anh phong nhuệ khí. Lão là Trương Thanh Hải một trong mười hai trưởng lão của Hắc Sát Giáo. Đầu năm nay đến lượt tông môn lão phải cử cao thủ đến đây. Mà trong tông môn lão cũng không có địa vị gì nên bị đẩy tới nơi đây. Điều này khiến suốt nửa năm nay lão vô cùng buồn bực. Thấy bọn đệ tử của Cực Âm Môn đến lão cất giọng tra khảo:

- Cực Âm Môn các ngươi phái lắm người đến đây làm cái gì. Nơi này nguy hiểm thế nào không phải bề trên của các ngươi không biết tại sao lại phái lắm đệ tử cấp thấp đến như vậy.

Một tên đệ tự của cực âm môn nhanh chóng tiến ra cung kính vái lão một vái rồi mới chậm rãi trả lời:

- Tiền bối minh giám chuyện là như thế này.

Tên này liền kể lại Hàn Phi Báo trưởng lão cần Thanh Minh Quả ra sao. Rồi bọn chúng ghi danh thế nào nhất nhất kể lại. Hắn vừa kể xong thì Dương Thanh và Hải Đại Long tiến đến. Hai người vội vàng hành lễ với Trương Thanh Hải rồi nhập bọn với đám đồng môn.

Trương Thanh Hải nghe tên này kể xong thì cũng lờ mờ đoán ra mục đích của đám người cực âm môn khi đến đây là muốn được Hàn Phi Báo nhận làm đệ tự. Nhì đám luyện khí kỳ này lão không khỏi cười khẩy. Các ngươi cho rằng Thanh Minh quả dễ lấy như vậy. Ha hả. Nếu dễ thế ba tên đệ tử của Hàn Phí Báo còn chưa tranh nhau lấy lòng sư phụ hay sao. Hừ chẳng qua ba tên đó và đám trúc cơ ở môn phái kua biết rõ hung hiểm nên không ai dám nhận mà thôi. Không ngờ đám các ngươi lại dám nhận. Tuy nghĩ như vậy nhưng lão vẫn không nói ra miệng. Sau khi cấp cho đám người đến đây 1 tấm địa đồ bồng lai đảo thì lão phất tay cho bọn hắn đi vào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau