DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 101 - Chương 105

Chương 101: Đả lôi đài

Tổng đàn của Cực Âm Môn đặt ở đỉnh núi cao nhất củ một dãy núi gồm hơn ba mươi ngọn núi lớn, dãy núi này có tên là Quang Minh Sơn. Ngọn núi đặt tổng đàn này gọi là Âm Sơn. Trên đỉnh núi với tầng tầng lớp lớp phong ấn chính là nơi ở của hai vị trưởng lão Ngưng Nguyên Kỳ. Lui xuống phía dưới là nơi ở của chưởng môn cùng với các đệ tử. Cực Âm Môn chia ra làm ba nhánh tu luyện đó chính là Luyện Hồn thuật. Luyện Thi Thuật và cuối cùng là Luyện Khí Thuật.

Luyện Hồn Thuật của cực âm môn chính là sử dụng hồn phách của yêu thú cấp cao luyện hóa để làm hộ vệ, luyện hóa được càng nhiều bản thân lạo càng mạnh mẽ. Luyện Thi Thuật chính là dùng cương thi. Hoặc xác của kẻ thù hoặc bất cứ một cái thi thể nào đủ điều kiện để luyện thành một đội quân xác sống đao thương bất nhập, bách độc bất xâm. Cuối cùng chính là nhánh hiện nay đang mạnh nhất chính là Luyênn Khí Thuật. Nhánh này công pháp chủ tu chính là thu lấy hồn phách vào trong pháp bảo pháp khí để hộ thân. Có rất nhiều loại pháp bảo như vậy phải kể đến, hồn phiên, hồn kiếm, hồn nhận... trong tay vị Đường chủ của Luyện Khí Đường chính là một bảo vật có tên là Hắc Sắc Ma Giới Kỳ tương truyền trong đó có chứa mười triệu hồn phách. Độ mạnh yếu của pháp bảo này thế nào. Không cần nói cũng đã quá rõ ràng. Hôm này ở dưới chân núi Âm Sơn trên một bình địa rộng hàng ngàn trượng có khoảng hơn năm chục cái lôi đài đứng bên cạnh những chiếc lôi đài này là vô số người cả nam cả nữ. Ai ai cũng nắm chặt tay vẻ mặt hưng phấn vô cùng. Ở một góc khuất của lôi đài số mười chín. Dương Thanh đang đứng đó tay cầm một chiếc thẻ ngọc có khắc số 19 chính là số hiệu của chiếc lôi đài này. Những trận tỉ thí ở đây cứ thế mà diễn ra cho đến khi chỉ còn lại mười người mạnh nhất. Hắn có một niềm tin rằng. Chỉ cần không có Kết Đan kỳ giả dạng lẻn vào. Với tu vi của hắn chắc chắn lọt được vào mười người mạnh nhất. Hiện tại hắn mặc hỏa lân bào vào bên trong người không đội mũ trùm đầu và đeo khăn che mặt nữa, lộ ra khuôn mặt thật được che giấu bao năm của hắn. Hai mắt dù sáng long lanh nhưng vẫn có nét tang thương của người đã sống nhiều trăm tuổi. Hắn khống chế tu vi hiện ra của mình là Luyện Khí Kỳ tầng 9 rồi âm thầm đưa mắt đánh giá những người tham gia lôi đài này. Đứng quanh nơi này có khoảng hơn ba mươi người nam có nữ có. Tất cả đều là luyện khí thậm chí còn chưa có ai đạt đến tầng mười đỉnh phong. Xem ra lần này hắn có thể dễ dàng trà trộn vào đây. Mưu đồ đại sự. Lần này mưu đồ vật của một môn phái lớn, lại có cao thủ Ngưng Nguyên kì tọa trận chẳng khác nào đôngn thổ trên đầu thái tuế. Mặc dù nguy hiểm nhưng hắn vẫn phải làm. Luyện hồn phân thân thuật này nhất định phải luyện. Nếu không với tư chất tầm thường của hắn không biết phải tu đến kiếp nào mới có thể phi thân tiên giới. Đoàn tụ với Thanh Hương. Đang lâm vào trầm từ thì bỗng nhiên có một giọng nói vọng vào tai hắn:

- Đạo huynh chắc hẳn lần đầu đến Cực Âm môn báo danh.

Dương Thanh ngờ vực nhìn hắn rồi hỏi.:

- Đạo huynh là..?

Tên kia vội vàng nỉm cười:

- Thất lễ, thất lễ. Tại hạ là Đoan Mộc Hùng. Cũng là lần đầu tiên tới đây. Thấy đạo huynh cũng là người mới giống ta cho nên mới đường đột gặp mặt mong đạo huynh đừng trách.

Dương Thanh nhìn qua tên Đoan Mộc Hùng này. Vừa lướt qua hắn tiên thức khổng lồ của hắn đã nhận thấy hình như tên này che dấu thực lực. Nhưng hắn không nói gì mà vẫn điềm nhiên đáp lễ:

- Ta là Dương Thanh. Đoan Mộc huynh xin hữu lễ.

- Ha ha. Dương huynh không cần khách khí. Chúng ta vừa gặp mà như đã quen từ lâu. Chẳng hay trước kia. Huynh tu hành ở nơi nào. Tiểu đệ đây chính là tán tu ở Thiết Cước trại cách đây không xa lắm.

Đoan Mộc Hùng tươi cười. Dương Thanh thấy hắn hỏi vậy thì cũng hàm hồ trả lời:

- Ta vốn là tán tu ngoại lai trên đường đi ngang qua đây. Gặp dịp này cũng muốn thử sức một chút. Thắng thì tốt mà thua thì cũng vui vẻ rời đi.
- Thì ra là vậy. Thì ra là vậy.

Kế đến hai người phô diễn ra một loạt câu hỏi thăm dò nhau. Mặt cười giả lả. Anh một câu tôi một câu như thể thân quen nhau đã mấy trăm năm rồi. Nói một lát nữa Đoan Mộc Hùng thấy không thu được gì thì vội cáo từ nói là muốn đi về phía lôi đài của hắn. Hai người sau khi trao đổi truyền tin phù thì chia tay. Đi được một đoạn một gã luyện khí khác bỗng tiến lại gần Đoan Mộc Hùng hỏi nhỏ:

- Thiếu chủ. Sao ngài lại hạ mình kết giao với một tên thấp hèn làm gì.

Lúc này vẻ mặt khả ái của Đoan Mộc Hùng đã hoàn toàn biến mất. Hắn cười lạnh:

- Cái gì mà thấp hèn. Hắn có tu vi tương đương với ta đấy.

Tên kía úy lên một tiếng kinh ngạc:

- Cái gì. Chẳng lẽ thiên Long môn đã đánh hơi được điều gì.Đoan Mộc Hùng lắc đầu:

- không phải. Ta xem hắn không giống tên thiếu chủ của Thiên Long môn. Có lẽ là một thế lực khác.

Tên kia lại hỏi:

- vậy chúng ta nên làm thế nào đây.

- Mặc kệ hắn có mưu đồ gì. Chỉ cần không ảnh hưởng đến chúng ta. Chúng ta cũng không động vào hắn. Còn nếu hắn cũng mưu đồ như chúng ta. Hắc hắc. Chẳng phải là đi tìm chết hay sao.

Ngừng một lát. Đoan Mộc Hùng lại nói tiếp:

- Nhiệm vụ cha ta giao lần này chỉ được thành công. Nếu không sợ rằng chỗ đứng của ta so với các huynh đệ đồng bào sẽ không hề vững chắc.

- Vâng. Thiếu chủ.

Tên kia cung kính trả lời rồi ẩn vào đám đông lặng lẽ biến mất.

Trong lúc hai tên đang thì thầm với nhau. Thì Dương Thanh cũng âm thầm đánh giá Đoan Mộc Hùng. Mặc dù không chắc lắm. Nhưng hắn tin rằng gã đó không thể là luyện khí. Có thể tu vi bằng hắn hoặc hơn. Gã bỗng nhiên đến gặp hắn tất có chuyện không hay. Nhưng hắn cũng không sợ tốt nhất gã Đoan Mộc Hùng này tránh xa hắn một chút. Nếu không.

- Ai cản ta tìm lại Thanh Hương ta sẽ giết kẻ đó.

Chương 102: Máu tanh

Chừng một canh giờ sau. Trên Âm sơn có mười tám đạo kinh hồng bay xuống hiện ra hai mươi bảy tu tiên giả phân làm ba màu sắc chín người áo xám, chín người áo đỏ và chín người áo đen. Toàn bộ hai mươi bảy vị này đều là Trúc Cơ kỳ cảnh giới. Ai nấy thần quang chói mắt mỗi một cái cất tay nhấc chân đều tỏa ra một linh áp khiến cho đám tu tiên giả cấp thấp xung quanh cảm thấy hít thở không thông. Những tên đệ tự đã ở đó từ trước vội vàng cung kính vái chào:

- Chúng để tử tham kiếm các vị chấp sự.

Một lão già trúc cơ trung kì to béo đầu trọc có vẻ mất kiên nhẫn vội vàng phất tay.

- Thôi khỏi. Bỏ cái mớ lễ nghi rườm rà đi. Mau bắt đầu. Bản tòa không có nhiều thời gian với các ngươi.

Lão vừa nói vừa cùng đám chấp sự còn lại đi về chỗ ngồi. Tên đệ tử kia vội vã vâng dạ rồi lập tức bay về phía một cái bình đài phía trước rồi cao giọng nói:

- Các ngươi nghe đây. Tông môn của chúng ta tuyển chọn để tử rất đơn gian. Chỉ cần lọt vào số mười người đứng đầu sẽ được nhận vào làm đệ tử. Sau đây các ngươi hãy nhìn trên thẻ ngọc của mình. Ngoài số của lôi đài giờ đây nó sẽ có số thứ tự của các ngươi số một đấu với số ba. Số hai đấu với số bốn cứ thế mà tiến hành. Mỗi lôi đài sẽ do đệ tử bản môn trông coi. Và còn một điều may mắn dành cho các ngươi, nếu đã ghép cặp xong mà lẻ ra một tên thì tên đó cũng sẽ được vào vòng trong mà không cần thi đấu.

Hắn nói dứt lời thì bay về phía sau đám chấp sự cung kính đứng ở đó. Dương Thanh nhìn vào ngọc giản của mình. Nó hiện lên số sáu vậy là hắn sẽ đấu trận thứ ba với gã mang số ba. Hắn đút ngọc giản vào túi rồi ngẩng đầu lên nhìn lôi đài số 19 của hắn. Lúc này một tên đệ tử của Cực Âm Môn đứng làm trọng tài trên đài hô lên.

- Trận thứ nhất: số một đấu với số hai.

Tên này vừa dứt lời thì có hai gã luyện khí kỳ đã phi thân lên trên đài. Đứng ở bên trái là một gã luyện khí kì tầng bảy gầy như que củi. Mình mặc áo vàng chân đi giày cửu long. Còn bên phải là một nữ tu luyện khí tầng sáu, ăn mặc diêm dúa thoáng trông có vẻ vô cùng yếu ớt. Hai người chía thẻ bài ra cho tên đệ tử cực âm môn rồi nói:

- Gặp qua sư huỳnh.

Tên kia kiểm tra thẻ bài rồi gật đầu.

- Hai người bắt đầu luôn đi.
Tên nam tu ôm quyền chào rồi nói:

- Sa thiên quảng xin được đạo hữu chỉ giáo.

Vị mĩ nữ kia lạnh lùng nhìn gã như thể một kẻ chết rồi sau đó thốt ra hai tiếng rồi vọt tới:

- Hoàng Xuân.

Hoàng Xuân cô nương này vừa vọt tới thì khí thể trên người đột nhiên thay đổi. Tên Sa Thiên Quảng chỉ kịp thấy một cái bóng lóe lên thì Hoàng Xuân đã đứng trước mắt hắn. Từ tay trái của nàng một hỏa cầu hiện ra vỗ thẳng vào ngực gã. Ngay cả linh khí hộ thân gã cũng chưa kịp phát ra cứ thế mà bay thẳng xuống đài nằm bất động. Xung quanh lôi đài mọi người còn đang trợn mắt há mồm không tin vào cảnh trước mặt. Vốn ai cũng nghĩ rằng Sa Thiên Quảng sẽ thắng trận này vậy mà chưa đến một chiêu giờ đây hắn đã nằm sóng xoài dưới đất, trước ngực là một cái lỗ to bằng nắm đấm. Máu tươi không ngớt trào ra. Hắn chỉ giãy dụa được một lát tồi tắt thở. Tên đệ tử của cực âm môn kia cũng chỉ là một tên luyện khí kỳ tầm thường mà thôi. Thấy cảnh này thì trong lòng cũng khá là run sợ. Hắn tự hỏi bản thân nếu muốn đánh thắng gã Sa Thiên Quảng kia thì dễ, nhưng chỉ trong một chiêu ngay cả pháp khí cũng chưa xuất ra thì tuyệt đối hắn không làm được. Vị Hoàng Xuân này tất môn phái về sau sẽ vô cùng trọng dụng. Nghĩ vậy hắn vội thu lại vẻ mặt kẻ bề trên mà thay vào đó nở một nụ cười cầu tài rồi bảo:

- Hoàng Xuân thắng. Trận số hai.

Lời gã vừa dứt thì đã có hai thân ảnh đứng ở giữa lôi đài. Bên trai là một thiếu niên nhìn qua chỉ khoảng hai mươi tuổi nhưng không ngờ đã là luyện khí kỳ tầng 10 đỉnh phong. Bên phải là một đại hạn chừng gần ba mươi luyện khí tầng 9 trên tay cầm một chiếc quạt lá kè cũ kỹ giống như quạt của tế công. Sau khi chào nhau thì đạo hạn kia lập tức khởi thảo thế công ngay vừa đánh vừa hô:- Đạo hữu chỉ giáo.

Tuy mồm hắn nói vậy nhưng hắn ra đòn vô cùng mạnh mẽ, không có chút ý tứ luận bàn nào. Rút kinh nghiệm từ trận trước hắn không muốn cứ như thế mà hồ đồ thua trận. Cây quạt trên tay hắn quét ra một luồng quái khí lao đến thiếu niên kia với một khí thế vô cùng mãnh liệt. Thiếu niên gặp nguy không loạn ung dung phi thân lên lưng chừng trời tránh khỏi thế công rồi lập tức tế ra một cây thước dài ba tấc màu đỏ. Trên thân thước có vẻ mấy hoa văn vô cùng kì dị, cây thước đón gió lớn lên đến một trượng nhắm vị trí của đại hán kia đánh xuống. Không còn cách nào khác đại hán này phải trầm mình xuống vận hết linh lực toàn thân giơ chiếc quạt lên đỡ thẳng vào cây thước.

" ầm "

Mặt đất xung quanh đại hạn bị pháp lực của thiếu niên kia đánh tét thành một cái hố sâu một trượng, rộng ba trượng ở giữa hố hai chân của đại hán ngập đến đầu gối, khóe miệng có một dòng máu tươi hiện ra. Thấy đại hán không chết thiếu niên này vô cùng ngạc nhiên. Ánh mắt hiện lên vẻ tán thưởng:

- Có thể tiếp được một kích Hỗn Nguyên Thước của Trần Bình ta kể ra ngươi cũng là người có chân tài thực học. Mau nhận thua rời đi biết đâu tính mạng còn được bảo toàn.

Đại hạn kia lau vết máu trên khóe miệng rồi hừ lạnh một tiếng:

- Muốn Lăng Phong ta rời đi phải xem ngươi có bản lĩnh đó không đã.

Vừa dứt lời Lăng Phong đã nhún mình bay lên. Cây quạt trên tay hắn lập tức đón gió lớn lên gấp ba lần. Lăng Phong quạt mạnh chiếc quạt cuồng phong nổi lên ào ào. Thủy hỏa phong lôi đan xen vào nhau nổ lách tách như rang đậu. Chia là ba đường thượng trung hạ. Trái phải trước sau bủa vây lấy Trần Bình. Thấy thế công cỡ này. Rút cuộc mặt Trần Bình đã biến sắc nhưng muốn trở tay cũng không còn kịp. Một tiếng hét thê thảm vang lên. Những gì còn sót lại của trần Bình chỉ là mấy mẩu thịt vụt.

- Cách tuyển chọn đệ tử này quả thật tàn khốc vô cùng.

Dương Thanh âm thầm đánh giá. Lát nữa ta phải hết sức cẩn thận. Vừa hay lúc đó trên đài có tiếng hô.

- Trận số ba

Chương 103: Giả trư ăn hổ

Tên đệ tử coi lôi đài này vừa dứt lời thì một gã khoảng hai sáu tuổi phi thân lên đài. Đưa mắt khắp nơi như tìm kiếm đối thủ. Vẻ mặt hắn như khinh thường tất cả. Thấy đến lượt mình phải lên đài. Hắn fdax quyết định sẽ không nên quá nổi bật mà phải ẩn tàng thực lực. Có thế sau này mới không bị ai chú ý. Hắn thong dong bước lên đài. Chìa ngọc giản của mình ra để kiểm tra. Sau đó đứng chắp tay nhìn lên trời dáng vẻ cũng khệnh khạng không kém gã thiếu niên kia là mấy. Đây là hắn cô tình làm cho đối phương phải tức giận một phen. Quả nhiên gã kia nhìn thây hắn không coi mình vào đâu thì tức giận quát lớn:

- Ngươi mau chuẩn bị đi. Lục Tiểu Xuân ta xin lãnh gião.

Dương Thanh không nói gì mà móc từ trong túi ra một nắm khoảng chừng ba chục cái hỏa phù ném ra tới tấp. Đây là đồ nghề hắn mua từ phường thị vài hôm trước. Tên Lục Tiểu Xuân còn chưa kịp hiểu chuyện gì xảy ra thì đã thấy vô số hảo cầu bay đến trước mặt. Mang theo hơi nóng bỏng rát. Hắn vội vã phi thân lên không trung. Chật vật lắm mới tránh thoát đám hỏa phù sơ cấp này. Tuy nhiên đầu tóc của hắn cũng bị lửa đốt quăn queo hết cả. Một lúc quẳng ra nhiều phù lục như vậy. Có khác gì ném đi một núi linh thạch. Mọi người xung quanh đều cao giọng bàn tán. Sau cùng ai cũng nhất trí Dương Thanh chắc phải là con cháu của gia tộc nào đó. Lần này gia tộc dốc hết vốn liênga cho hắn để có cơ hội vào cực âm môn tu luyện.

Trên lôi đài Dương Thanh không để cho tên Lục Tiểu Xuân kia được hoàn hồn. Hắn lại moi từ trong người ra khoảng gần hai chục tấm phù nữa lần này chính là lôi phù. Tuy là sơ cấp nhưng lôi phù không hề tầm thường chút nào. Vừa phát ra đã khiến cho sấm sét nổi lên. Làm cho Lục Tiểu Xuân phải tránh đông né tây vô cùng vất vả, nhưng cuối cùng hắn cũng bị hai đạo lôi điện đánh cho bay ra khỏi võ đài thất bại một cách thảm hại. Ngay cả chéo áo của Dương Thanh gã cũng chưa kịp động vào. Trên chỗ ngồi của đám chấp sự. Lão già to béo lúc đầu quay sang mọi người hỏi:

- Các vị huynh đệ. Tên kia vừa xuất chiêu đã ném ra không ít phù lục mà mắt không hề chớp lấy một cái. Chứng tỏ gia thân hắn giàu có vô cùng. Các huynh đệ có ai biết được nguồn gốc của hắn.

Một Trúc Cơ sơ kỳ ngồi ở góc trái lên tiếng

- Hồng Thắng Hải sư huynh vừa cho người đi hỏi. Thì thấy hắn ghi danh là Dương Thanh tán tu từ bên ngoài tới. Nhưng nếu chiếu theo sự giàu có kia thì Hồng sư huynh vừa rồi lại có ý nghĩ táo bạo khác.

Tất cả mọi người trong đám này đều quay sang nhìn về một lão già nhỏ thó. Dường như cảm nhận được vẻ chờ mong và tò mò trong mắt người khác. Lão cười ha hả rồi thong thả cất tiếng:

- Ta cũng chỉ nhất thời có cái suy nghĩ hoang đường này thôi. Nói ra lại sợ các đệ chê cười.

Lần này lại là lão đầu trọc lúc đầu lên tiếng:

- Hồng huynh biết Ma Hữu Bằng ta chúa ghét việc bí mật. Có gì huynh cứ nói ra ta không nhịn được nữa rồi.

Hồng Thắng Hải lại cười rồi mới gật đầu lên tiếng.

- Được. Lão hủ nói. Ta ngờ rằng tên Dương Thanh này chính là hậu duệ của Tiêu Gia năm xưa.- Tiêu gia

- Hậu nhân của Tiêu Vạn Hùng ư

- Không đời nào.

Vô số lời thốt ra sau khi Hồng Thắng Hải cừa dứt câu nói. Đa phần đều là ngạc nhiên và kinh ngạc vạn phần. Ma Hữu Bằng lúc này đã thu lại vẻ nôn nóng khi nãy. Ngó quanh như sợ người nghe trộm rồi mới nhỏ giọng hỏi.

- Huynh có nhầm hay không. Làm sao hắn lại là hậu nhân của Tiêu gia cho được. Chẳng phải năm đó.....

Ma Hữu Bằng nói đến đây thì lập tức không nói nữa. Tuy nhiên ai cũng hiểu câu sau lão định nói gì. Mọi người đều nhìn về phía Hồng Thắng Hải chờ lời giải thích.

Hồng Thắng Hải vuốt vuốt bộ râu đen nhánh của lão rồi nói.
- Các đệ có điều không biết mấy chúc năm trước khi ta còn là một gã luyện khí kỳ. Đã từng xin vào làm công trong Tiêu Phủ đảm nhận việc đi bắt yêu thú cấp thấp. Mấy năm ta ở đó thì có gặp một chuyện.

Lão nói đến đây thì dừng lại. Đưa chén linh trà lên uống một ngụm lớn rồi nói tiếp.

- Năm đó tam tiểu thư của tiêu gia Tiêu Tuệ Tâm không ngờ lại đi yêu một phàm nhân họ Dương. Sau này Tiêu gia chủ phát hiện ra liền tiến hành ngăn cản. Thậm chí giết chết tên phàm nhân này. Cuối cùng định giết luôn cả Tiêu tam tiểu thư. Nhưng đêm đó nhị tiểu thư đã mở của cho em trốn đi. Cuối cùng tiêu gia vì tránh mất mặt nên đã tuyên bố Tiêu Tuệ Tâm luyện công phân tâm mà chết. Chuyện này bao năm qua ta vẫn giấu trong lòng. Nhưng hôm nay thấy tên Dương Thanh này ta chợt nghĩ lại chuyện năm xưa.

Một mỹ phụ ngồi cách một đoạn lên tiếng.

- Nhưng trên đời này đâu thiếu người họ Dương. Chả nhẽ Hồng Huynh có điểm phân biệt riêng.

Mọi người xung quanh gật gù đồng ý. Người họ Dương không thiếu lấy gì chứng minh tên Dương Thanh này là con của Tiêu tam tiểu thư. Nghe mọi người và mỹ phụ hỏi vậy. Hồng Thắng Hải điềm nhiên trả lời.

- Mọi người không rõ nhưng ta lại rất rõ. Sở trường nhất của Tam Tiểu Thư chính là dùng ma hỏa và phong lôi. Phong ấn vẽ vào phù lục. Mà vừa hay tên này vừa họ Dương lại vừa có vô số phù lục lôi hỏa. Mà nhất quyết một tán tu không thể nào mà có được. Chỉ có thế là do gặp vận khí có được hoặc kế thừa. Mà ta nghĩ khả năng sau cao hơn khả năng trước. Tên Dương Thanh này có 8 phần là con cháu Tiêu Gia.

Trong lúc đám chấp sự còn đang bàn tán. Thì dưới đài đã qua sau bảy trận, bản thân Dương Thanh cũng đã thắng thêm một trận nữa. Hắn không hề hay biết mình đã gây sự chú ý cho đám người cực âm môn. Và càng không hề hay biết mình đã được khoác lên một cái thân phận vô cùng nhạy cảm ở nơi này. Hậu duệ của một gia tộc tu tiên đã từng vô cùng hùng mạnh.

Sau nửa ngày bàn tán. Xem xét cuối cùng phần lớn mọi người đều tin vào phán đoán của Hồng Thắng Hải. Rằng Dương Thanh là con cháu tiêu gia. Mỹ Phụ khi nãy lại hỏi:

- Theo ý Hồng huynh thì nên làm thế nào.

- Nên làm thế nào ư. Cứ kệ hắn chỉ cần hắn không có ý xấu và vượt qua kiểm tra. Cứ nhận hắn cũng được. Chả lẽ chúng ta lại sợ Hắc Sát Giáo.

-

Chương 104: Xuyên tâm tỏa

Sau hai ngày thi đấu thảm khốc rút cuộc đã có hai mươi người lọt vào kì tỉ thí cuối cùng. Dương Thanh hiển nhiên là một trong số đó. Không ngoài dự đoán của hắn gã Đoan Mộc Hùng cũng có mặt ở đây. Hai mươi người bọn hắn hiện đang ngồi ở dưới đài điều tức lấy lại sức lực. Chờ lát nữa vòng thi cuối cùng diễn ra. Vòng thi này sẽ quyết định mười người được làm đệ tử nội môn. Mười người còn lại mặc dù không phải tầm thường vất vả đi đến vòng này nhưng cũng chỉ có thể làm ngoại môn đệ tử. Đây là quy củ nhiều năm của Cực Âm Môn.

Trên một góc cách lôi đài không xa lắm có hai nhân ảnh. Mặc đồ màu đen đang ẩn núp. Một tên có cảnh giới Kết Đan, tên còn lại mới chỉ là luyện khí tầng mười. Gã Kết Đan sau khi xuống dưới đài thì bắt đầu quay sang hỏi gã luyện khí:

- Ta nghe nơi trong tỉ võ lần này. Tam thiếu chủ biểu hiện vô cùng chói mắt

Gã luyện khí kia lập tức cung kính trả lời.

- Bẩm Đường chủ. Nào phải chỉ là chói mắt. Mỗi khi ra trận người chỉ trong một chiêu đã hạ sát hoặc là đánh bại đối thủ. Biểu hiện này đã khiến cho đám chấp sự kia vô cùng chói mắt. Rất có khả năng thiếu chủ sẽ tiến vào đệ tử hạch tâm.

Gã Kết Đan kia cười khẩy.

- Vậy sao. Nhưng nếu muốn dựa vào đó mà muốn phá hủy nội điện nơi tàng trữ mắt của linh mạch trên vân sơn này. Thiếu chủ cũng thật quá là mạnh mẽ. Ha hả.

Gã luyện khí kia vẫn cúi đầu lên tiếng.

- Vậy chẳng may tam thiếu chủ thành công. Vậy địa vị chỗ giáo chủ chẳng phải..

- Không thể nào. Chỉ dựa vào một gã Trúc Cơ mà muốn lọt vào đó ư. Cũng thật coi thường Cực Âm Môn quá đáng. Tuy nhiên vẫn cần phải theo dõi. Nếu như Tam thiếu chủ thực sự có thể. Chúng ta phải tìm mọi cách ngăn lại.

Đợi tên luyện khí kỳ kia đi khỏi. Gã Kết Đan này mới cười lạnh.

- Chỉ là con tư sinh mà cũng muốn tranh giành giáo vị sao. E là ngươi còn chưa đủ tư cách.

Nguyên lai Hắc Sát Giáo Chủ của Hắc Sát Giáo có ba người con trai thì hai người đầu tiên là con song tu đạo lữ chính thức của lão. Là giáo chủ phu nhân hiện tại. Còn tên tam thiếu chủ này. Chẳng qua chỉ là con riêng mà thôi. Chính vì vậy trong cuộc cạnh tranh giành ngôi vị này. Hai vị huynh trưởng cho rằng gã Đoan Mộc Hùng này không đủ tư cách. Nhưng đó là họ nghĩ thế. Còn bản thân vị giáo chủ này lại không cho là như vậy. Trong ba đứa con thì không ngờ. Lão sủng ái Đoan Mộc Hùng nhất. Nếu để gã hoàn thành nhiệm vụ này trở về. Tất sẽ được cất nhắc lên hàng ngũ cao tầng trong giáo. Địa vị của hai tên huynh trưởng kia không lung lay mới lạ.

Gã Kết Đan này là Triệu Trung Kiên. Đường chủ của Luyện Tâm Đường. Chính là người của con cả Hắc Sát Giáo Chủ. Lần này phụng lệnh đến đây chính là để giám sát Đoan Mộc Hùng. Một là ngăn cản hắn hoàn thành nhiệm vụ. Hai là đẩy hắn vào chỗ chết.

Phía trên Triệu Trung Kiên còn đang miên man suy tính. Ở phía dưới lôi đài. Một lão già Trúc Cơ Hậu Kỳ bước ra hô lớn:

- Bản nhân là Hồng Thắng Hải chủ nhân của Bách Hoa Cốc trong Cực Âm Môn. Bách Hoa Cốc chúng ta chính là nơi nắm giữ bí pháp luyện thi thuật. Hôm nay đích thân ta sẽ làm trong tài. Khảo hạch các ngươi. Lần thi đấu này không như vòng trước. Chỉ điểm tới là dừng không cho phép hạ sát. Kẻ nào làm trái lập tức bị loại.

Các ngươi còn có kẻ nào muốn nói.
Phía bên dưới lập tức im lặng như tờ. Sau khi chờ đợi một lát. Hồng Thắng Hải giơ tay bắn ra một đạo linh lực vô hại vào chiếc trống đối diện. Một tiếng " Tùng " bay bổng vang lên:

- Bắt đầu. Kẻ có số một và ba lập tức lên đài.

Hồng Thắng Hải vừa dứt lời thì trên đài đã xuất hiện 2 cô nương xiêm y lòe loẹt chừng mười chín hai mươi tuổi. Tuy rằng màu sắc xiêm y khác nhau nhưng lại có chung một kiểu dáng. Đáng ngạc nhiên hơn là vẻ mặt hai người lại giống nhau như đúc. Sau khi hành lễ với Hồng Thắng Hải. Lập tức quay ra gườm gườm nhìn nhau, như muốn ăn tươi nuốt sống.

Cô nương bên trái váy đỏ giả lả tươi cười:

- Đại tỷ. Nhiều năm như vậy không ngờ chúng ta lại rơi vào tình cảnh này.

Cô nương áo hồng bên trái. Không cười mà hận thù gằn giọng:

- Năn xưa nghĩa phụ với chúng ta ân trọng như núi. Ngươi lại vì Xuyên Tâm Tỏa của người mà ra tay tàn bạo. Dù là không gặp hôm nay. Ngày sau ta cũng nhất định giết ngươi.

Cô nương áo đỏ nghe vậy thì gương mặt nhăn lại vì tức giận

- Được lắm. Yến Vân ngươi có bản lĩnh đến đây mà giết.

Nghe hai người trên đài đối đáp. Bên dưới không khỏi xì xào một trận. Cô nương áo đỏ này thật không phải thiện nam tín nữ gì. Ngay cả nghĩa phụ của mình mà cũng giám giết người đoạt bảo. Trong lúc mọi người đang xì xào thì trên đài đã bắt đầu động thủ. Vừa đánh ra vô số quả cầu bạc Yến Vân vừa quát.
- Nghĩa phụ cứu vớt chúng ta lại truyền cho tiên thuật. Vậy mà Yến Thư ngươi lạo lấy óan báo ơn.

- Hừ. Lão ta cả đời không thể Trúc Cơ giữ bảo vật đó làm gì. Ta biết lão sẽ giao cho ngươi nên tất nhiên phải đi trước một bước.

- Ngươi có thể nói với ta dù sao chúng ta là tỉ muội đồng bào cơ mà.

Yên Thư cười lạnh. Huy động hai tay điểm liên tục trong không khí. Vô số quang đoàn màu bạc ùn ùn bủa vây Yến Vân, xen lẫn đám sương bạc này, chính là giọng nói vô cảm của Yến Thư

- giờ bảo vật đã vào tay ta. Ngươi nói gì chẳng được. Hôm nay chúng ta gặp lại ở đây. Coi như ngươi đen đủi.

Yến Vân không nói gì nữa. Mà hai tay đưa ra trước ngực kết thành thủ ấn kì quái. Miệng lẩm nhẩm chú ngữ. Quanh người nàng lập tức phát ra một luồng tử quang chói mắt bao bọc toàn thân. Mội một lần lớp sương màu bạc kia chạm vào tử quang lập tức bị hấp thu không thấy tăm tích. Thấy tấn công không hiệu quả. Yến Thư lập tức phất cánh tay ngọc. Vô số băng diễm theo đó bay ra tạo thành một tòa băng sơn cao hơn hai trượng từ trên không rớt xuống đầu tỉ tỉ mình. Yến Vân thấy tránh không thoát lập tức. Vận cự lực thuật. Trên đầu xuấ hiện hai bàn tay khổng lồ. Đungn vào băng sơn Sầm một tiếng. Nhân lúc tòa băng sơn khựng lại. Nhanh chóng biến mất. Khi xuất hiện ở cách đó một quãng. Khuôn mặt của nàng tái mét.

Hồng Thắng Hải thấy cảnh này thì lẩm bẩm:

- Ồ. Thổ độn thuật. Tuy rằng hơi thô thiên nhưng cũng có điểm độc đáo riêng.

Đúng như lão nói. Thổ độn thuật này là do nghĩa phụ của hai cô nương này dựa trên một lần nhặt được một mẩu tàn thư mà chế ra. Tuy không như độn thuật chân chính. Nhưng vừa rồi cũng quá thừa để cứu Yến Vân một mạng:

- Lão thất phu. Không ngờ lạo truyền độn thuật cho người. Hừ.

Yến Thư thấy Yến Vân tránh thoát thì âm trầm hừ lạnh.

- Để ta xem ngươi làm thế nào thoát khỏi Xuyên Tâm Tỏa.

Vừa dứt lời. Từ trong túi trữ vật của Yến Thư bay ra một sợi xích dài hai trượng. Đuôi sợi xích có một mũi nhọn dài chừng một tấc. Xuyên Tâm Tỏa này không biết làm từ tài liệu gì mà tỏa ra khí lạnh bức người. Nghĩa phụ của hai người năn xưa nhờ Xuyên Tâm Tỏa này mà thoát khỏi mấy lần hung hiểm. Cũng tại xuyên tâm tỏa mà bỏ mạng.

Vừa thấy sợi xích của Nghĩa phụ. Yến Vân đã rơi nước mắt

- Nghĩa phụ hôm nay con báo thù cho người.

Dứt lời nàng vỗ túi trữ vật lôi ra một chiếc ấn màu hoàng kim ném lên trời. Tức thì hàn quang lấp lánh. Vô số hỏa cầu. Thủy cầu đồng thời xuất hiện bay về phía Yên Thư như mãn thiên hoa vũ

Chương 105: Đoan Mộc Hùng

Yên Thư không coi tỷ tỷ của mình vào đâu. Miệng nở nụ cười tươi như hoa, tay phải vũ lộng xuyên tâm tỏa đánh tới. Nhất thời hào quang ngất trời, linh khí đụng vào nhau nổ lách tách, một luồng lam quang bao lấy hai người. Trong luồng lam quang đó không ngừng vọng ra tiếng sát phạt, tiếng pháp bảo đụng vào nhau. Chợt có một tiếng hự khô khan vang lên, lam quang tán đi hiện ra một cảnh tượng kinh ngạc, lúc đầu người ta cứ nghĩ với bảo vật như Xuyên Tâm Tỏa, Yến Thư sẽ dễ dàng giành chiến thắng, nhưng giờ đây mọi người đều trợn mắt há mồm. Rút cuộc hiểu vì sao sợi xích này gọi là Xuyên Tâm Tỏa, chỉ thấy trên đài Yến Thư đang quỳ trên mặt đất, hai tay ôm lấy ngực. Sợi xuyên tâm tỏa này đang đâm thẳng vào nơi đó trái tim nàng bị xuyên tâm tỏa triệt đệ khóa trái. Nàng hết nhìn sợi xích trên ngực mình, lại nhìn lên Yến Vân đang đứng đó. Môi mấp máy mấy từ:

- Sao.. Sao có thể. Rõ ràng trong pháp môn luyện hóa Xuyên Tâm Tỏa không có.. không có pháp quyết này. Lão.. là lão lừa ta.

Yến Vân nhìn xuống muội muội đang quỳ dưới đất chậm rãi trả lời bằng một giongn chán ghét không hề che giấu.

- Nghĩa phụ đã từng nói, pháp quyết này chỉ dùng để đối phó với phản đồ.

Nghe xong lời tỷ tỷ của mình nói ra. Yến Thư ngửa mặt lên trời cười khanh khách

- Ôi nghĩa phụ ơi nghĩa phụ. Người quả thật hiểu rõ lòng ta. Không ngờ người đã sớm dự liệu đến ngày này.

Yến Vân đau đớn nhìn muội muội của mình. Ngay từ nhỏ vị muội muội này đã tỏ ra là người có nhiều tham vọng. Nhưng dù thế nào Yến Vân cũng không ngờ vị muội muội này lại dám khi sư diệt tổ như vậy. Nàng thở dài thu lại Xuyên Tâm Tỏa rồi nói:

- Ngươi đi đi. Từ nay chúng ta ân đoạn nghĩa tuyệt.

Yến Thư mở to mắt ra nhìn tỷ tỷ của mình. Có lẽ chút tình thân còn sót lại nhất thời che mờ đi thù hận của tỷ đối với mình sao. Yến Thư cúi người thi lễ với tỷ tỷ mình rồi chậm chậm bước đi. Bóng dáng cô độc của nàng biến mất dần nơi chân trời xa thẳm.

Hồng Thắng Hải thấy trên đài đã phân thắng bại thì hô lên:

- Yến Vân thắng trận đầu tiên. Hai người tiếp theo.

Cứ như vậy ba bốn trận đấu nữa liên tiếp diễn ra, với cảnh giới Trúc Cơ Trung kỳ của mình. Dương Thanh đối với tiểu kỹ của đám người này không có hứng thú chút nào. Thêm hai trận đấu chán ngắt như vậy rốt cuộc cũng có chuyện làm hắn chú ý. Đoan Mộc Hùng kẻ làm quen với y mấy ngày trước đang đứng ở trên đài. Mà kẻ này Dương Thanh nghi ngờ hắn có cùng cảnh giới với mình. Đoan Mộc Hùng dám trà trộn vào nơi này, nếu không phải cùng đường như mình thì cũng là phía sau có thế lực chống lưng vô cùng to lớn. Đối thủ của Đoan Mộc Hùng là một gã mặt choắt đến không thể choắt hơn. Nhìn cái đầu gã không hề tương xứng chút nào với thân mình to như hộ pháp. Gã ôm quyền với Hồng Thắng Hải rồi quay ra nhìn Đoan Mộc Hùng cười khằng khặc.

- Này tên mặt trắng kia. Thức thời thì nhận thua, lát nữa tránh khỏi phải nếm mùi đau khổ.Đoan Mộc Hùng cũng lười nói chuyện với hắn. Chào Hồng Thắng Hải xong lập tức vỗ túi trữ vật lấy ra một mũi tên, thoạt nhìn có mấy phần giống Xuyên Vân Tiễn năm xưa ở Hắc Lâm mà Dương Thanh gặp phải. Nhưng rất nhanh Dương Thanh nhận ra là không giống Xuyên Vân Tiễn màu trắng ngà, còn cây tiễn này lại màu trắng bạc. Không ngớt tỏa ra hơi lạnh kinh người. Trên tay Đoan Mộc Hùng nó tỏa ra một làn khói cuồn cuộn xung quanh thân tiễn. Cây ngân tiễn này theo sự chỉ huy của Đoan Mộc Hùng rít gió lao đến nhắm vào thiên linh cái của gã mặt choắt kia với một tốc độ kinh người. Khiến cho hắn khẩn trương đến nỗi quên mất mình là tu tiên giả vội vã phủ phục xuống đất lăn đi mấy vòng mới tránh được mũi ngân tiên này. Tuy tránh được bản thể của ngân tiễn, nhưng linh lực từ mũi tiễn vẫn kịp xẻ trên đầu hắn một vết rách không nông không sâu, khiến cho hắn vô cùng đau nhức. Ở bên dưới đài, mọi người thấy hắn bị dọa tới mức quên cả dùng linh khí chống trả mà lại làm như thế tục đấu võ nhất thời đều ôm bụng cười như điên. Mấy tên ác khẩu còn cao giọng.

- Các vị. Một chiêu Lý Ngư đả đình thật là tuyệt diệu

- Đúng vậy đúng vậy. Lắn đến mấy vòng cơ mà.

- Ha Ha Ha.

Tên mặt choắt nghe ở dưới đài bàn luận như vậy thì sắc mặt lúc xanh lúc trắng. Tức giận vô cùng. Hắn lập tức đưa hai tay vẽ lên không trung một đồ hình phức tạp màu đỏ hiện ra lao đến Đoan Mộc Hùng. Tạo thành một cái lồng linh khí chụp xuống. Mặc dù tên mặt choắt này vào đến vòng cuối thì pháp lực cũng thuộc hàng hùng mạnh, nhưng đó chỉ là so với đồng giai luyện khí kỳ. Đối với Đoan Mộc Hùng căn bản không tạo ra nửa điểm uy hiếp. Đoan Mộc Hùng đưa hai tay lên kết thủ ấn, mũi ngân tiễn xé gió lao đi.

Một tiếng đùng trầm đục vang lên. Cái lồng linh khí đã bị thủng một lỗ lớn. Đoan Mộc Hùng nương theo cái lỗ đó phi thân ra ngoài. Gã mặt choắt há hốc mồm, cằm hắn như sắp rớt ra. Đùa sao. Cái lồng linh khí này hắn đã từng giết không biết bao nhiêu tu sĩ luyện khí phải nói là mười lần không sai một. Vậy mà tên này chỉ điểm nhẹ một cái đã thủng một lỗ. Gã mặt choắt này còn không biết nếu Đoan Mộc Hùng không che giấu thực lực thì ngau cả cơ hội vẽ xong cái đồ hình kia hắn cũng không có. Thoát ra khỏi vòng vây ngân tiễn lại rít lên từng hồi xé gió lao đi. Dồn cho gã mặt choắt kia tránh đông né tây vô cùng vất vả. Dù hắn có nhanh cỡ nào mũi ngân tiễn cũng ở ngay sau lưng hắn. Đáng thương cho gã mặt choắt dù có làm cách nào cũng không thể bỏ xa mũi tên quá nửa thước. Gã cắn răng móc túi ném ra một chiếc lệnh bài. Lệnh bào này đón gió lớn lên hóa thành một tấm thuẫn chặn trước mặt gã mặt choắt. Hắn còn chưa kịp vui mừng thì Ngân tiễn đã rít lên bạch quang đại thịnh đâm thủng tấm thuẫn bài này.

Quá hoảng sợ, gã cuống cuồng trốn chạy vừa chạy vừa ném ra vô số phù triện cùng pháp khi cấp thấp mà năm xưa hắn giết người đoạt được. Nhưng hoàn toàn vô dụng. Đến lúc cuối cùng hoảng quá hắn còn ném ra cả linh thạch. Bọn người dưới đài đều thè lưỡi thật dài. May mà không đụng phải gã này, nếu không muốn tránh mũi tên kia thật là vô cùng khó khăn.
- Dừng tay. Ta nhânn thua, nhận thua.

Gã mặt choắt kia không nhịn được nữa kêu lên oai oai. Tay xua lia lịa. Quả thật hắn đã bị dọa cho sợ chết khiếp. Lúc này Đoan Mộc Hùng mới thu ngân tiễn về cười cười:

- Đa tạ huynh đài nhường nhịn.

Trời ơi. Đám dưới đài há mồm ra không biết nói gì. Tên Đoan Mộc Hùng này thật là quá đáng. Người ta đã nhận thua còn trêu cợt. Hồng Thắng Hải gật gù tuyên bố:

- Đoan Mộc Hùng thắng.

Dương Thanh nhìn chằm chằm tên này. Trực giác linh mẫn cho hắn biết. Tên này hạ mình trà trộn vào đây ít nhất cũng có thể lợi dụng được. Đoan Mộc Hùng thấy hắn nhìn thì cũng tưoi cười đáp lễ. Cả hai đều như bằng hữu lâu năm chân thành vô cùng. Khụ. Ai biết trong lòng họ đang nghĩ gì tất sẽ ngã ngửa.

- Dương Thanh tốt nhất ngươi đừng phá hỏng việc của thiếu gia ta.

- Đoan Mộc Hùng. Chúng ta nước sống không phạm nước giếng. Nhưng nếu như đến đây cùng 1 mục đích thì lại là chuyện khác.

Trong đầu nghĩ thế. Nhưng ngoài mặt hai vị Đoan Mộc, Dương vẫn tươi cười trả lễ

- Dương huynh đệ chúc huynh lát nữa đánh đâu thắng đó.

-

- Ha hả. May mà không gặp hiền đệ. Nếu không ngu huynh tất phải bại lui

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau