DƯƠNG THANH KÝ

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau

Chương con truyện Dương thanh ký - Chương 1 - Chương 5

Chương 1: Chương 1: Thần Ma đại chiến

Truyền thuyết kể lại thằng.

Vào ức vạn năm trước đây. Tam giới còn chưa phân chia rạch ròi và thù hận nhau như bây giờ. Các vị tiên, con người và yêu ma đều chung sống hòa bình với nhau. Các vị tiên cũng không hề có trường sinh bất lão mà chẳng qua chỉ sống lâu hơn con người vài trăm năm mà thôi, yêu ma cũng vậy. Cứ như vậy ba tộc. Thần, nhân, ma chung sống trong hòa bình.

Lúc đó đất trời chia thành 4 đại lục lớn đó là Hoàng Đông đại lục, Hắc Tây đại lục, Vân Nam đại lục cuối cùng là Bắc Hà đại lục. Ba tộc chia nhau chung sống trên bốn đại lục này. Đứng đầu tộc tiên là Tiên Đế. Đứng đầu Ma tộc là Ma Quân. Còn loài người đứng đầu mỗi một vùng nhỏ là một vị hoàng đế trị vì thiên hạ. Cuộc sống cứ như vậy trôi qua cho đến một ngày Ma Quân của ma giới lúc đó là Ngư Vận vì tu luyện huyền công của ma tộc mà nguyên thần bị phá vỡ tan vào hư không. Ma giới nổ ra cuộc chiến tranh giành Quân vị. Suốt 500 năm ma tộc nội chiến long trời lở đất. Cuối cùng Tộc trưởng của Ma tộc Phượng Hoàng: Khổng Đề đã giành chiến thắng lên ngôi Ma Quân đứng đầu ma giới.
Lại trải qua mười vạn tám ngàn năm nữa. Tiên giới và ma giới dần dần bỏ xa con người họ sáng tạo ra các phép tu luyện trường sinh bất lão các pháp thuật thông thần. Tạo ra các loại pháp bảo, pháp khi vô cùng mạnh mẽ. Lúc này mâu thuẫn bắt đầu xảy ra. Tiên đế Hoàng Long của tộc tiên luôn muốn bảo vệ con người. Bảo vệ kẻ yếu. Nhưng ngược lại Khổng Đề lại muốn biến tất cả trời đất thành thiên hạ của ma giới. Một cuộc chiến long trời lở đất đã xảy ra.

Trong suốt một vạn năm không biết đã có bao nhiêu sinh linh của tam giới ngã xuống vì dã tâm của Ma Quân Khổng Đề. Cuối cùng Hoàng Long Tiên đế bất đắc dĩ đã xuất ra nguyên thần của mình nhân lúc Khổng Đề sơ hở nhập vào thần thức trói buộc nguyên thần của hắn rồi dùng lục cực chân hỏa luyện hóa nguyên thần của Khổng Đề. Tuy sau đó chiến thắng nhưng cũng đã sức cùng lực kiệt. Trước khi nguyên thần hoàn toàn biến mất. Hoàng Long tiên đế đem chút tiên lực cuối cùng huy động Ngũ Sắc Vân Hỏa Kỳ thay trời đổi đất mang Tiên giới, Ma giới, Nhân giới chia tách ra làm ba vùng khác nhau. Hoàn toàn biệt lập. Mỗi giới chỉ có một lỗi duy nhất tiến vào nhân giới. Đồng thời dùng chính thân thể mình hóa thân vào phong ấn. Từ đó Tam giới đã hình thành.Con người không còn đến được hai cõi Tiên – Ma, chỉ có thần tiên ma quỷ có linh lực mới đến được nhân giới nhưng cũng phải chịu rất nhiều cấm chế. Lại hàng vạn năm nữa trôi đi Thế cân bằng dần được hình thành. Trước khi chết Hoàng Long đã cân nhắc mọi điều nhưng lại bỏ sót mất một chi tiết nhỏ. Ông đã quên phong ấn cánh cửa giữa ma giới và tiên giới. Vạn năm trôi qua, con đường từ ma giới thẳng tới tiên giới dần dần được phát hiện ra. Mặc dù khó đi vô cùng vô tận. Nhưng vẫn có rất nhiều sinh linh của hai bên muốn thử sức. Thần tiên thì muốn phong ấn con đường đó lại. Còn Ma quỷ lại muốn mở ra để độc tôn tam giới. Dần dần hai bên đã xảy ra không biết bao nhiêu trận chiến trên con đường đó nhưng bất phân thắng bại. Cuối cùng hai bên ước định cứ 1 vạn năm lại giao chiến một lần.

Con người gọi các vị tiên trên tiên giới là Thiên tiên. Các vị tiên ở ma giới là Quỷ tiên. Họ đối với thiên tiên thì kính ngưỡng vô cùng. Còn đối với quỷ tiên thì lại vô cùng khiếp sợ. Đôi lúc có vài vị tiên của hai giới tìm được lỗ hổng của phong ấn phủ xuống nhân gian. có người muốn thống lãnh nhân giới. Lại có người muốn độ hóa nhân giới. Từ đó các môn phái các gia tộc tu tiên bắt đầu ra đời tại nhân gian. Truyền thuyết cũng kể lại có rất nhiều phàm nhân đã tu hành đến mức đốn ngộ vô thượng hỗn nguyên đại đạo phi thăng tiên giới, lại có vị tu thành ma đạo phi thăng ma giới. Lại có người đạo pháp gần thành sống trường sinh bất lão tại nhân giới. Gia tộc nhờ đó mà vô cùng vinh hiển.

Thần tích của Thần Ma đại chiến truyền đến đời sau đã trở thành một truyền thuyết hư thực khó phân không biết đâu là chân là giả. Chỉ biết các môn phái tu tiên vẫn lưu giữ những thần tích như vậy những mong tìm ra động tiên năm xưa. Thu về các bí tịch tu tiên. Các loại thượng cổ pháp bảo để gia tộc, môn phái mình ngày càng hùng mạnh.

Chương 2: Chương 2: Nhà họ Dương ở trấn Tế Giang

Ở nước Đại Nam thuộc Vân Nam đại lục khi ấy. Có một trấn nhỏ tên là Tế Giang. Trong trấn này nếu nói về đại phú đại quý, quyền cao chức trọng thì phải kể đến nhà họ Dương của huyện Thanh Sơn. Tương truyền rằng ông tổ của nhà họ Dương là một vị tu tiên giả đã đạt đến cảnh giới Ngưng nguyên kì, vô cùng thần thông quảng đại. Năm xưa đã từng cứu sống con trai độc nhất của vị nhân hoàng khi đó. Để tỏ lòng cảm tạ ơn tái tạo. Nhân hoàng lúc đó đã ban cho gia tộc họ Dương vô cùng nhiều ưu đãi. Trong đó có một tấm lệnh bài đời đời miễn chết. Chỉ cần con cháu trực hệ của họ Dương không phạm tội gì quá lớn đều có thể miễn tử. Nhờ các ưu đãi đó. Nhà họ Dương dần dần đi lên trở thành phú xưng địch quốc như ngày hôm nay. Gia chủ của nhà họ Dương hiện nay là Dương Tịch là một vị quan lớn trong triều. Vô cùng được hoàng đế trọng vọng. Con trai độc nhất của lão Dương Thanh cũng được tập ấm làm một vị huyện lệnh. Rồi đây quan lộ sẽ vô cùng thênh thang rộng mở. Trái ngược với các vị thúc bá, hay anh em họ của mình rất ngang tàng hống hách. Dương Thanh lại vô cùng khiếm tốn hắn năm 20 tuổi đã làm huyện lệnh một lòng xử lý công việc không hề tư lợi tư tâm. Bá tánh gần xa ai nhắc đến tên Dương đại nhân cũng dựng ngón tay cái lên mà xưng hắn là một vị quan tốt tạo phúc cho muôn dân.

Năm hắn 22 tuổi. Trấn Tế Giang mở một lễ hội hoa mẫu đơn lớn nhất từ trước tới giờ. Quy tập vô số loài mẫu đơn vô cùng sặc sỡ. Hàng năm hắn thường theo gia đình đi thưởng hoa, uống rượu, ngâm thơ. Nhưng năm nay cha hắn bận chinh chiến phương xa không về được, em gái hắn thì cũng vừa lấy chồng. Các anh em họ của hắn, hắn lại không ưa một ai cả. Nên hắn quyết định đi một mình đến hội. Lễ hội diễn ra trên một mảnh đất vô cùng rộng lớn. Các loại mẫu đơn thi nhau khoe sắc. Phải có đến 3000 loại mẫu đơn trong hội. Người ta thi nhau khoe những loại mẫu đơn quý hiến do mình trồng. Người người đua nhau cò kè mặc cả, kẻ hớn hở vì mua được chậu hoa ưng ý. Kẻ lại tức giận vì chủ quầy hét giá quá cao.

Dương Thanh đi vào giữa hội. Vừa đi vừa ngắm vẻ đẹp của những bông mẫu đơn. Nào là mẫu đơn đỏ, mẫu đơn vàng. Rồi lại có mẫu đơn tử ban, ngân bình. Mỗi cây một vẻ, một màu hoa muôn hình muôn vẻ, khiến cho Dương Thanh ngắm không chán mắt. Đứng trước một chậu mẫu đơn đỏ thắm vô cùng đẹp. Chàng cầm lấy cây bút đề lên giấy:

Thanh tao mỹ lệ tựa hồng nhan Giữ nguyên màu sắc đến khi tàn Gió thổi hây hây màu tươi đỏ Núp dưới cánh hoa nhụy sắc vàng ...

Hắn đang định viết nốt bốn câu sau thì bên cạnh chợt nghe thấy tiếng cự cãi vô cùng huyên náo. Hắn nhăn mặt đặt bút xuống rồi bước qua đó xem thử. Điều hắn kị nhất là trên địa bàn mà hắn làm quan lại có những điều xảy ra không mong muốn. Hắn chen tới thì thấy phía trước là một cô bé chừng 14, 15 tuổi đang thút thít khóc bên cạnh là một chậu hoa mẫu đơn tử sắc bị vỡ tan. Người chủ quầy đang quát tháo với cô bé:

- Nhà ngươi có biết chậu cây này của ta nuôi vất vả thế nào không hả.

Cô bé xoắn hai tay vào nhau lí nhí trả lời:

- Ta nhất thời không cẩn thận nên mới...

Không đợi cô bé nói hết, chủ quầy đã ngắt lời.

- Chỉ một câu không cẩn thận là xong à. Ta nói cho nhà ngươi biết mau đền 1000 quan tiền ra đây. Nếu không đừng trách lão tử độc ác.

Cô bé sợ hãi nói:

- Ta.. ta không có mang tiền.

- Hừ, không mang tiền ư. Được lão gia thấy miếng ngọc bội kia khá đáng tiền đấy. Đưa đây lão gia sẽ tha cho ngươi.

Cô bé vội giấu miếng ngọc ở thắt lưng vào trong người rồi lắc đầu:

- Không đươc. Không thể cho ngươi miếng ngọc này được.

Tên chủ quầy có vẻ đã hết kiên nhẫn, hắn xông tới cô bé rồi quát lên:

- Hừ, làm hỏng đồ của người khác lại còn lắm chuyện à. Hôm nay ta phải dậy dỗ ngươi mới được.

Tên chủ quầy đang định tiến tới chỗ cô bé thì Dương Thanh đac quát lên:

- Dừng tay, 1000 quan này ta trả.

Dứt lời chàng bèn móc trong người ra một mảnh vàng vứt cho tên chủ quầy rồi nói:
- Ông chủ. Xem đó đã đủ chưa.

Lão chủ quầy nhặt miếng vàng lên xem xét rồi gật gù:

- May cho ngươi là vị công tử đây thương hoa tiếc ngọc. Chuyện này coi như xong.

Dứt lời lão quay vào bảo người nhà dọn dẹp chỗ đổ vỡ rồi nói với cô bé:

- Nhà ngươi tốt nhất là nên đi đứng cho cẩn thận đi. Lần sau chưa chắc đã có người cứu đâu.

Dương Thanh quay sang cô bé hỏi:

- Tiểu muội. Không sao chứ. Nhà muội ở đâu ta sẽ đưa muội về.

Cô bé lúc này đã lấy lại bình tĩnh. Nàng vội vã lau nước mắt rồi sửa lại xiêm y. Nhún chân thấp xuống rồi trả lời Dương Thanh:

- Muội tên là Thanh Hương, vừa rồi đa tạ công tử cứu giúp.

Dương Thanh vội vã xua tay với nàng:

- Không cần đã lễ. Muội mau đứng dậy. Đây là việc nên làm, nên làm. Lễ này Dương Thanh ta không dám nhận.

Dương Thanh lại hỏi.:- Nghe giọng muội hình như không phải người vùng này?

Thanh Hương đáp:

- Đúng thế. Không dám giấu huynh muội là người của huyện Tống Sơn. Muội nghe nói ở đây hoa mẫu đơn rất đẹp nên trốn đến đây xem ai ngờ.

Nói xong vẻ mặt của Thanh Hương nhăn lại ra chiều tức giận lắm. Dương Thanh thấy thế thì an ủi nàng:

- Không sao đâu. Chủ quầy cũng chỉ vì tiếc cây hoa nên hơi nóng tính mà thôi. Muội đừng để bụng.

Thanh hương hứ một tiếng rồi nói:

- Muội mà thèm để bụng. Nếu là lúc khác chỉ dùng một ngón tay muội cũng có thể xử lý hắn.

Dương Thanh nghe nàng nói vậy chỉ cười mà không nói gì. Chỉ cho là lời nói trẻ con mà thôi. Hắn bảo:

- Được rồi. Muội trốn đi như vậy hẳn là cha mẹ lo lắm. Để ta cho người đưa muội về Tống Sơn đi thôi.

Dường như biết mình gây họa. Thanh Hương gật đầu mà không nói gì. Nhưng một lát sau nàng bảo Dương Thanh:

- Dương Đại ca, nguyên tiêu sang năm muội có thể mời huynh đến chỗ muội được không. Muội muốn cùng gia đình cảm ơn huynh hôm nay đã cứu muội.

Hắn suy nghĩ một lát rồi gật đầu:

- Được lắm, nguyên tiêu sang năm ta nhất định sẽ tới.

Về huyện nha. Dương Thanh vội vã sai người đánh xe đưa nàng trở về Tống Sơn. Lại cho hai nha dịch đi theo bảo hộ. Trước khi lên xe. Thanh Hương mỉm cười rồi đưa cho Dương Thanh miếng ngọc khi nãy, bảo hắn:

- Huynh cứ cầm miếng ngọc này đến Thanh Lương quán của Tống Sơn. Đúng ngày nguyên tiêu sẽ có người đứng đó chờ huynh tới.

Hắn đưa tay nhận miếng ngọc rồi chậm rãu gật đầu.:

- Được lắm, hẹn ngày gặp lại.

Hắn đâu biết rằng ngày mà hắn nhận miếng ngọc này chính là ngày thay đổi cuộc đời hắn mãi mãi. Ngày đánh dấu chuyến phiêu du vạn năm gian khổ đau thương.

Chương 3: Chương 3: Cô Sơn tiên đảo

Tống Sơn có một cửa biển vô cùng hiểm yếu gọi là Thần Phù. Vô cùng hiểm yếu. Hay có sóng dữ gió to. Dù thuyền lớn cỡ nào, lái thuyền có giỏi đến đâu đi vào cửa biển này nếu không cẩn thẫn cũng đều bị bỏ xác dưới đáy biển. Cách cửa biển này một ngày đường có một hòn đảo lớn. Khi ẩn khi hiện nhân dân quanh vùng cho rằng trên đó có tiên nhân ẩn cư. Bởi vì rõ ràng hòn đảo đó ở trước mặt nhưng dù có đi thế nào cũng không thể tới được. Có khi còn bị giam hãm không ra được. Phải gọi thật to:

- Xin thượng tiên tha mạng.

Lúc đó mây mù mới tan đi lộ ra đường thoát. Vì trên hòn đảo đó có độc nhất một ngọn núi rất cao ẩn hiện mây mù, nên dân chúng xung quanh gọi hòn đảo này là Cô Sơn tiên đảo.

Tại một tòa điện nguy nga tráng lệ trên tiên đảo. Một bóng trắng nhỏ đang quỳ trên mặt đất. Ngồi trên bảo tòa là một mỹ phụ trung niên đang nghiêm khắc nhìn xuống bóng trắng. Qua một đoạn thời gian rất lâu. Mỹ phụ mới hé miệng cất lời:

- Thanh Hương, cháu thật to gan. Lại dám bỏ nha đi vào nhân gian du ngoạn. Trong mắt cháu có còn người bà này hay không.

Thiếu nữ áo trắng kia chính là cô bé mà Dương Thanh đã cứu vào hôm trước. Nghe tiếng mỹ phụ có vẻ tức giận. Nàng liền nũng nịu:

- Bà à, cháu biết sai rồi nha. Từ giờ cháu sẽ chăm chỉ tu luyện, không rời khỏi đảo một bước. Bà à đừng giận Thanh Hương nữa nha.

Mỹ phụ hừ lạnh một tiếng phất nhẹ cánh tay. Một luồng tiên lực nhu hòa phủ đến nâng Thanh Hương đứng dậy

- Đã quỳ suốt 10 ngày rồi. Cháu đã thấy khổ chưa. Cháu đã hơn 200 tuổi vậy mà vẫn như một đứa trẻ. Ngay cả một chút pháp lực cũng không học nổi. Vậy cháu bảo ta làm sao mà yên tâm nổi.

Thanh hương lặng lẽ nhìn xuống đất không nói gì. Nàng biết bà của nàng vẫn còn ở đây chưa phi thăng tiên giới chính là vì muốn nàng có một chút pháp lực để dẫn mình cùng theo. Thế nhưng bản tính nàng lại chẳng muốn tu tiên câu đạo chút nào. Mấy năm nay nhờ bà nàng điều chế đan dược cho nàng mới kéo dài tuổi thọ. Nếu không e là nàng đã chết từ lâu. Nhưng qua lâng bị bắt nạt ở hội hoa lần này. Nàng chợt thấy rằng biết một chút pháp thuật để bảo vệ bản thân cũng không xấu. Chỉ cần ta không bước chân vào thế giới tu tiên đầy nguy hiểm, mạnh được yếu thua thì biết một chút cũng không hề gì. Còn chuyện khuyên bà ta bỏ ta ở đây. Một mình phi thân cứ từ từ thực hiện. Nghĩ vậy nàng vội vã làm ra một vẻ mặt hối lỗi rồi bảo:

- Bà à. Lần này là Thanh hương sai. Từ giờ con sẽ chăm chỉ tu luyện. Bà cứ yên tâm đi thôi.

Mỹ phụ âu yếm xoa đầu nàng rồi bảo:- Ta tu luyện đến cảnh giới Hóa Anh hậu kỳ đã gần một ngàn năm nay. Bố mẹ cháu 200 năm trước vì không thể đột phá bình cảnh Ngưng Nguyên kì. Thọ mệnh đã hết nên tọa hóa, chỉ còn cháu là người thân duy nhất. Mấy viên Hoàn Dương đơn cùng lắm cũng chỉ giúp cháu sống được 100 năm nữa thôi. Cháu hãy cố gắng tu luyện đừng làm ra thất vọng.

- Vâng, bà bà.

Thời gian cứ thế trôi đi. Thanh Hương cũng đã luyện đến tầng 10 của Luyện khí kì. Bà của nàng trong thời gian ngắn không tiếc tiền của điều chế cho nàng những loại thuốc trân quý nhất. Khiến cho tốc độ tu luyện của nàng tăng vùn vụt. Chỉ cần nàng Trúc Cơ thành công là có thể theo bà của nàng phi thăng tiên giới.


Trong công đường của nha huyện. Dương Thanh đang ngồi trước đống công văn chất cao như núi trước mặt. Vừa đọc vừa xem xét. Chỗ này ghi thôn Trần gia bị cháy cần cứu tế. Chỗ kia ghi thôn Đại đồng bị mất trộm trâu mong huyện lệnh soi sét. Phía dưới bên phải cửa hắn. Hai vị sư gia đang lúi húi vừa ghi vừa chép. Hắn vừa đọc được một hai bức thì một trong hai vị sư gia đã ngẩng đầu lên nói với hắn:

- Dương đại nhân. Vài hôm nữa là đến nguyên tiêu. Vương Gia nói đến hôm đó ngài nhớ về nhà đoàn tụ một phen.

Vương gia ở đây chính là cha của hắn Dương Tịch. Được nhân hoàng phong làm Quảng Lăng Vương đặt Vương phủ tại huyện Nga Sơn cách chỗ hắn làm quan một ngày đi ngựa. Nghe vị sư gia nói vậy. Hắn chợt nhớ lại tiểu muội kia năm ngoái hẹn hắn hôm đó gặp mặt. Hắn mở chiếc hộp nhỏ trên bàn lấy ra một miếng ngọc màu xanh biếc cầm trên tay xem xét. Trên miếng ngọc chỉ có vẻn vẹn hai chữ Thanh Hương là tên của vị tiểu muội kia. Ngoài ra không còn gì cả. Ngắm nghía miếng ngọc một lát hắn bảo:

- Trương sư gia. Hãy báo với cha ta. Lần này ta có hẹn quan trọng không thể về được.
- Nhưng thưa đại nhân. Vương gia đã dặn....

Lão chưa nói hết thì hắn đã ngắt lời:

- Ông cứ nói là việc này liên quan đến hạnh phúc một đời của ta đi.

- Vâng đại nhân. Học sinh hiểu rồi.

Dương Thanh lại chăm chú nhìn miếng ngọc. Trong đầu hắn hiện ra hình ảnh của cô bé năm đó. Không hiểu sao hắn lại cứ thấy cô bé đó có một điểm cuốn hút vô cùng.

- Huyện Tống Sơn. Ta nhất định gặp lại nàng ở đó.

Quyết định trong hắn quay sang vị sư gia còn lại và bảo:

- Lê sư gia. Chuẩn bị đồ đạc. Ba ngày nữa chúng ta sẽ đi đến Tống Sơn.

- Học sinh sẽ ghi nhớ.

Đợi khi hai vị sư gia đi khuất hắn mới cất ngọc bội vào trong hộp. Miệng lẩm nhẩm:

- Thanh Hương, Thanh Hương. Cái tên thật đẹp. Không biết nàng có nhớ đến ta như ta đang nhớ đến nàng không.

Chương 4: Chương 4: Gặp nạn tại Tống Sơn

Ba ngày sau Dương Thanh tạm giao lại công việc cho vị Huyện thừa dưới quyền mình rồi lên đường đi đến Tống Sơn, hẹn vài ngày sau trở lại.

Huyện Tống Sơn tuy gần biển nhưng lại không hề bằng phẳng chút nào mà lại có rất nhiều núi đồi xem kẽ. Đường đi đến đó phải lội suối trèo đèo mới đến được, nói là đi một ngày đường nhưng phải mãi đến tối mịt bọn Dương Thanh mới đặt được chân vào đất Tống Sơn. Nhị Bảo là tên thư đồng từ nhỏ bên cạnh Dương Thanh từ nhỏ đưa mắt nhìn ra xung quanh rồi quay lại nói:

- Tiểu Vương Gia. Có lẽ ngài phải vất vả ngồi xe thêm một lát, tiểu nhân xin đi trước tìm nhà trọ.

Dương Thanh gập chiếc quạt vào rồi gõ nhẹ vào đầu Nhị Bảo rồi giả vờ nghiêm khắc bảo:

- Ta đã nói với ngươi thế nào, hãy gọi ta là đại nhân hoặc công tử. Đừng dùng từ Tiểu Vương Gia.

Nhị Bảo gãi đầu gãi tai rồi cúi người bảo:

- Tiểu nhân theo hẩu ngài từ nhỏ, nhất thời chưa sửa được.

- Mau đi trước tìm nhà trọ đi. Ta cũng thấy hơi đói rồi.

Nhị Bảo vâng dạ rồi phóng ngựa đi trước. Chỉ còn lại lão đánh xe ngựa và một tên tùy tùng. Dương Thanh với lấy cái túi da đựng nước uống một ngụm rồi đưa mắt nhìn xung quanh thầm nghĩ. Nếu biết trước đường đi gian nan thế này có lẽ hắn đã chuẩn bị kỹ hơn. Nhưng cũng không trách hắn được. Một vị tiểu vương gia quen ăn sung mặc sướng chịu đựng được đến bây giờ cũng là khá rồi. Chừng một đoạn thời gian sau, Nhị Bảo phi ngựa trở lại bẩm báo với hắn:

- Khởi bẩm Tiểu vương gia...

Chưa kịp nói hết câu thì Nhị Bảo đã thấy hắn nhướn mày lên nhìn mình. Gã vội vã sửa lại:

- Bẩm công tử. Đi thêm một đoạn nữa có một nhà trọ nhỏ. Tiểu nhân đã đặt chỗ rồi.

- Được, ngươi dẫn đường đi.

Bốn người lại tiếp tục lên đường, đến cuối giờ dậu, phía trước con đường hiện ra một cái chiêu bài ghi bốn chứ " Quán Trọ Vạn An" nét bút khá là bay bổng.

Sau khi buộc ngựa và cho chúng một ít cỏ, nước bọn Nhị Bảo dẫn hắn tiến vào trong quán. Một điếm tiểu nhị thấy có khách vội vã chạy ra, kéo chiếc khăn trên vai xuống làm một điệu bộ cúi chào rồi liến thoắng:

- Khách quan từ xa tới chắc hẳn là mệt mỏi, mời dùng trà. Không biết các ngài ăn cơm hay nghỉ trọ.Nhị Bảo tiến lên phía trước cao giọng nói:

- Công tử nhà chúng ta muốn nghỉ trọ. Ta đã đặt chỗ trước rồi đó. Mau đi chuẩn bị.

Tên tiểu nhị vội vã gật đầu:

- Vâng vâng, các vị đại gia xin mời ngồi, mời ngồi, tiểu nhân sẽ chuẩn bị.

Bọn hắn ngồi xuống ghế, rất nhanh chóng thức ăn và rượu đã được dọn ra. Mọi người đang ăn thì có ba vị khách bước vào. Một người lưng hơi gù có vẻ như dẫn đầu cả bọn hỏi tên trưởng quầy:

- Ông chủ, còn phòng không

Lão chưởng quẩy dừng tay gẩy bàn tính rồi ngẩng đầu lên trả lời:

- Vẫn còn.

- Phòng thường hay hảo hạng- Phòng hảo hạng

Ba người nhận phòng rồi đi vào phía trong. Lúc này bọn Dương Thanh đã ăn uống xong xuôi. Duy chỉ có hắn không chịu nổi đường xa mệt nhọc không ăn uống được mấy, chỉ uống một chén rượu nhỏ. Hắn cảm thấy đầu óc hơi quay cuồng một chút. Chả nhẽ đã say, hắn nghĩ thế rồi lại lắc đầu mới uống có một chén. Hắn nói với Nhị Bảo:

- Ta thấy hơi mệt một chút, ta đi ngủ trước vậy.

Nhĩ Bảo vội vã đứng dậy, nhưng lại nhanh chóng vịn vào bàn lảo đảo:

- Tại sao, tiểu nhân cảm thấy tay chân không còn khí lực..

Chưa nói hết câu ba người đồng loạt ngã ra đất hôn mê bất tỉnh. Dương Thanh cố gắng mở mắt ra nhưng cơn buồn ngủ cứ kéo đến cuối cùng hắn mê man đi không còn biết gì nữa.

Lúc này lão Trưởng quầy mới gõ cái chuông trên bàn nói vọng vào trong:

- Các anh em, mau lột hết tiền tài của bọn chúng, rồi ném chúng xuống hang đá phía sau núi đi. Phân chia vẫn theo lệ cũ.


Một khoảng thời gian sau. Có lẽ là do không ăn uống mấy nên không bị ngấm thuốc mê nhiều, Dương Thanh dần dần tỉnh lại hắn cảm thấy mình đang được một ai đó vác trên vai. Trong lúc nửa mê nửa tỉnh, hắn nghe bọn chúng nói với nhau:

- Chuyễn này thật là khá khẩm.

- Đúng vậy, ai mà ngờ được tên mặt trắng này lại có nhiều vàng như vậy.

- Ha ha xong vụ này lão gia phải vào huyện thành giải trí một phen.

Những tiếng cười khả ố vang lên không ngớt. Một tên lên tiếng thúc giục.

- Mau nhanh lên, ném chúng xuống hang sâu rồi về thôi.

Nghe xong câu này. Dương Thanh giật mình một cái, hắn không ngờ đã rơi vào ổ hắc điếm, cướp của giết người. Chả lẽ đời hắn kết thúc ở đây sao. Hắn lo lắng vô cùng đầu óc xoay chuyển tìm cách thoát thân, nhưng càng tìm càng rối trí.

Chương 5: Chương 5: Thoát chết trong gang tấc

Trong lòng như lửa đốt. Nhưng vẫn chưa nghĩ ra được cách gì thoát thân. Hắn vô cùng sợ hãi. Bọn người kia đã vác hắn đến bên miệng vực. Một tên trọng bọn lên tiếng:

- Mau ném chúng xuống đi, tránh đêm dài lắm mộng

Một tên khác lại nói:

- Huynh cứ yên tâm, đã lên đến đây thì còn xảy ra chuyện gì nữa chứ. Đâu phải lần đầu làng chúng ta làm việc này

Nghe bọn chúng nói vậy. Mồ hôi Dương Thanh vã ra như tắm: làm sao, làm sao đây. Chỉ một khắc nữa thôi ta sẽ tan thây nơi vực sâu này sao. Hắn mở choàng mắt quyết định đằng nào cũng chết thôi thì liều một lần xem sao. Hắn há miệng cắn thật mạnh vào sườn của tên áo đen làm gã đau quá thét lên be be. Nhân cơ hội đó hắn vội vàng vùng vẫy để thoát ra khỏi cánh tay của gã. Đồng bọn của tên áo đen vội vã hét lên:

- Có chuyện gì vậy??

- Sao tên này lại tỉnh?

- Mau giữ chặt hắn.

Tên áo đen bị Dương Thanh cắn lúc này đã lấy lại bình tĩnh. Gã tức giận nghiến răng quăng thật mạnh hắn xuống nền đá. Đầu hắn đập vào gờ đá của miệng hang khiến hắn đau nổ đom đóm mắt. Tên áo đen chỉ tay về phía hắn chửi bới:

- Ta nguyền rủa tổ tông 18 đời nhà ngươi, dám cắn ông đây à.

Dương Thanh vừa lùi lại vừa bảo:

- Các ngươi là bọn giết người, đừng, đừng qua đây

Bọn kia nghe hắn nói vậy thì cười ha hả. Một tên xách đao bước tới nói:- Ông đây cứ thích lại gần ngươi có quản được không, để xem đầu ngươi cứng hay cây đao của ông đây cứng.

Lâm vào đường cùng. Phía trước là cường đạo phía sau là vực sâu. Dương Thanh thở dài một hơi thầm nghĩ lần này chết chắc rồi. Nhưng mặt hắn đanh lại. Có chết ta cũng phải lôi một tên đi theo. Xuất ký bất ý. Hắn dùng hết sức bình sinh lao lên ôn chặt lấy thắt lưng của tên cầm đao. Lôi về phía miệng hang. Tên này thấy vậy thì cười khẩy một tiếng. Khẽ nhếch miệng nói:

- Đúng là, lấy trứng chọi đá.

Gã giơ chuôi đao lên thúc mạnh vào gáy hắn. Rồi cầm vào tóc hắn kéo đầu hắn lên cao đạp một cú rất mạnh vào ngực Dương Thanh. Một tiếng hự khô khan vang lên. Hắn thấy chới với, rồi ngã ngồi trên mặt đất. Khóe miệng có chút máu tươi. Gã cầm đao lại tiến đến một lần nữa cười ha hả:

- Để ông đây đưa tiễn ngươi một đoạn đường

Dứt lời gã không thèm dùng đến đao mà cứ đưa chân đá thật mạnh vào ngực và bụng Dường Thanh. Mỗi một cú đá vào người Dương Thanh lại ọc ra một ngụm máu.

Một tên trong bọn cướp sốt ruột lên tiếng. - Mau hạ thủ đi. Về muộn bao nhiêu chỗ tốt mất hết đấy.

Tên cầm đao gật đầu:

- Được, xong ngay đây.

Dứt lời gã lôi Dương Thanh về phía miệng hang rồi ném mạnh hắn xuống đó. Dương Thanh hốt hoảng quờ quàng. Hình như hắn túm phải vật gì đó trên người tên kia. Nhưng mà việc đó cũng không ngăn được hắn đang rơi xuống. Hắn hét lớn một tiếng cả người bỗng chốc chìm vào bóng tối.

- Hừ.

Ba tên còn lại vác Nhị Bảo cùng với lão đánh xe và hộ vệ của Dương Thanh ném xuống dưới hang. Cả bọn nhìn nhau cười ha hả. Một tên bảo:

- Các huynh, mai vào huyện thành. Ta mời.


Không biết đã qua bao nhiêu lâu thời gian, nửa ngày, hay hơn một ngày, ta cũng không rõ nữa, nhưng Dương Thanh đã bắt đầu từ từ mở mắt. Ngay khi lấy lại được tri giác. Điều đầu tiên hắn cảm thấy là một cơn đau buốt khắp châu thân. Các xương cốt trong người hình như không còn nghe hắn điều khiển:

- Ta đã chết rồi sao

Hắn thầm nghĩ vậy. Nhưng hình như không phải, bằng chứng là hắn đang cảm thấy đói cồn cào ruột gan, mà ma thì làm gì biết đói. Vậy là hắn vẫn còn sống ư, nhưng ai đã cứu hắn, hay hắn gặp may. Chợt hắn nhớ lại lúc hắn đang rơi xuống thì tay hắn phát ra quang mang chói mắt. Hắn vội vã nén đau đưa tay lên xem. Hắn ngạc nhiên đến há hốc miệng ra. Trong tay hắn là miếng ngọc bội của Thanh Hương. Ngọc bội này có thần thông gì mà lại phát ra ánh sáng cứu mạng hắn.

- Ta cầm nó lúc nào vậy.

Hắn tự hỏi bản thân. Một lát sau hắn bỗng nhớ ra. Lúc sắp rơi xuống hắn nắm được vật gì đó của tên cầm dao kia. Vậy là hắn đã hiểu. Tên cầm dao cướp ngọc của hắn đeo vào người. Không ngờ đã cứu hắn một mạng này. Hắn bật cười ha hả giữa hang sâu. Họa trung đắc phúc

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương sau