ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 996 - Chương 1000

Chương 997: Đoạt thuyền cầu sinh (2)

Khi mặt trời ngả về phía tây, bè đuổi kịp chiếc thuyền kia, Yêu Cơ đứng trên bè múa hai tay hô lớn, Cầu Nhiệm Khách và Hồ Đồng Hải đã nấp dưới bè rồi.

Đó là chiếc Hồ thuyền nhọn hai đầu, nhiều thủy thủ Đại Thực quấn đầu ghé vào mạn thuyền nhìn Yêu Cơ vóc dáng quyến rũ, chẳng bao lâu trên thuyền thả xuống một cái thuyền nhỏ, vòng quanh chiếc bè một vòng, thấy không có nguy hiểm, đám thủy thủ nhảy lên bè, bề Yêu Cơ ngồi khoanh tay trước ngực lên thuyền nhỏ, tất nhiên không thiếu sờ soạng một phen.

Lúc này Hồ Đồng Hải và Cầu Nhiệm Khách đã bơi tới phía bên kia thuyền, leo lên sàn, Hồ Đồng Hải lấy từ một cái túi ra hai cái chĩa, giấu sau tay, cùng Cầu Nhiệm Khách trao đổi ánh mắt liền xông vào khoang thuyền không người, Cầu Nhiệm Khách cầm rìu trong tay, không dùng vội, vươn bàn tay to như cái quạt bóp cổ một tên đại hán, dùng lực một phát, yết hầu tên đó vỡ nát, sau đó nhẹ nhàng đặt lên sàn, bước chân ông ta cực nhẹ, nhưng ra tay cực tàn độc, chẳng mấy chốc đã bóp chết năm người.

Yên Cơ bị bế lên thuyền rồi, cả đám nam nhân thèm khát vươn tay ra, Yên Cơ chẳng sợ còn cười, ưỡn bầu ngực lên càng cao, chỉ có ả nhìn thấy Cầu Nhiệm Khách đang không ngừng giết người, lúc này chịu chút ủy khuất không sao cả.

Trong khoang thuyền có tiếng kêu thảm mới làm đám thủy thủ quay đầu lại, Cầu Nhiệm Khách vung rìu, cắt yết hầu hai tên thủy thủ, xoay ngược rìu đánh ngất một tên thủy thủ vừa rút loan đao ra.

Yêu Cơ rơi xuống sàn lăn mình nấp sau một cái thùng lớn, hai tay chắp lại, học Cầu Nhiệm Khách xin Phật tổ phù hộ.

Cầu Nhiệm Khác thấy máu, toàn thân phấn chấn, tay phải rìu, tay trái loan đao, giết từ giữa thuyền tới mũi thuyền, máu chảy thành sông, chân đất bước trên sàn thuyền nhớp nháp máu, rìu bay đi cắm vào gãy một tên thủy thủ muốn vào khoang thuyền.

Thấy sàn thuyền không còn địch nữa, ném loan đao cho Yêu Cơ, rút rìu ra, cúi người chui vào khoang thuyền, phát hiện Hồ Đồng Hải đang khổ chiến, bị bốn tên thủy thủy cao lớn bao vây, lưng lão ta bị chém một phát, thịt tẽ sang hai bên, nhưng cắn răng kiên trì, sợ quấy nhiễu tinh thần Cầu Nhiệm Khách, thấy Cầu Nhiệm Khách vào, mừng rỡ rống lớn, không giữ sức nữa, hai cái chĩa đầm ra, hoàn toàn cách đánh mạng đổi mạng.

Cầu Nhiệm Khách ném búa xẹt qua Hồ Đồng Hải, cắm vào trán một tên đại hán xông lên, rìu của Vân gia, ông ta dùng vô cùng thuận tay.

Yêu Cơ ôm thanh loan đao thò đầu vào, thấy Cầu Nhiệm Khách đang chiến đấu, mắt tràn ngập sùng bái, đây mới là anh hùng, ả cho rằng nam nhân như thế mới là nam nhân.

Hồ Đồng Hải dựa vào cột thở dốc, máu sau lưng chảy không ngừng, Yêu Cơ tìm kim chỉ ở một khoang thuyền, nhanh chóng khâu thịt lão lại, Cầu Nhiệm Khách thấy Hồ Đồng Hải gật đầu với mình ý bảo không sao, liền cầm rìu tìm kiếm người còn sống sót.

Cầu Nhiệm Khách không tính giữ lại người nào, ba bọn họ thế lực mỏng, lúc này bắt tù binh, chẳng may bị tù binh tính kế thì không ai còn đường sống.

Thuyền không lớn, Cầu Nhiệm Khách đếm tổng cộng có chưa tới ba mươi người, nhưng thuyền trưởng không thấy đâu, Yêu Cơ đang tìm cái ăn đột nhiên thét lên, một người Đại Thực râu trắng từ trong thùng gỗ đứng lên, dao chĩa vào cổ Yêu Cơ.
Cầu Nhiệm Khách bật cười, thế là đủ rồi, chĩa của Hồ Đồng Hải không biết từ lúc nào xuất hiện trong tay ông ta, chẳng thấy ông ta vung tay, chĩa đâm xuyên đầu người Đại Thực.

Yêu Cơ giúp Cầu Nhiệm Khách ném tất cả thi thể vào biển, được ông ta vò đầu khen ngợi, động tác thô bạo khiến Yêu Cơ rất hưng phấn.

Hồ Đồng Hải điều khiển bánh lái thấy hai người họ vẫn trần truồng, thở dài:

- Ta tưởng hai người khác ngươi giết người xong thì chuyện đầu tiên là mặc y phục, không ngờ các ngươi hung hãn hơn lão già này nhiều, Trọng Kiên, Yêu Cơ, các ngươi không thể mặc y phục vào rồi hẵng xử lý thi thể à?

- Trên đảo đành chịu, chúng ta không mặc y phục cũng đành, hiện giờ có y phục không mặc, các ngươi định lấy thân thể để nói lão hán già rồi à?

Cầu Nhiệm Khách cười lớn vỗ mông Yêu Cơ, nói:

- Ba chúng ta trần truồng sống trong sơn động một năm, ta phát hiện chúng ta đã thành người một nhà, Lão Hồ, cách này không tệ, sau này ai muốn gia nhập chúng ta, phải ở truồng một năm mới tính, ha ha ha.

Không những Cầu Nhiệm Khách không để ý, Yêu Cơ cũng cười duyên ưỡn ngực ôm tay ông ta, thị uy với Hồ Đồng Hải. Thấy Yêu Cơ trần truồng hơn một năm rồi, Hồ Đồng hải cơ bản có thể làm lòng không chút gợn sóng, nhớ lại cảnh ngộ một năm qua, không khỏi thương cảm, ba người họ thoát được thì sao, trên biển có con cá mập lớn như Vân Diệp, căn bản không phải chỗ thích hợp kiếm sống.

Chiến hạm khủng bố kia ra biển, hạm thuyền khác chỉ cs thể bỏ chạy, chỉ cần bị nó nhìn thấy nói không chừng chẳng còn cơ hội bỏ chạy, chúng hùng mạnh tới mức làm người ta tuyệt vọng, mình ở Chu Sơn có nhà, nhưng giờ không dám về, tìm người nhà kẻ địch kiếm chuyện là đặc quyền của quan phủ, mình dẫn người đánh lén Vân Diệp, không giấu được người ta.

May mà mình đã có chuẩn bị trước ngày này sẽ tới, người nhà lúc này hẳn đã tản ra mai danh ẩn tính ở thôn dã, lão thê không khỏe, lúc mình xuất phát đã chẳng thể sống được vài ngày nữa, giờ hẳn xương cốt đã vào phần mộ rồi.

Con cháu có phúc của con cháu, Hồ Đồng Hải là hải tặc, nhưng lão dứt khoát không cho ba đứa nhi tử làm hải tặc, thậm chí không cho chúng ra biển, đại nhi tử lén lút lên thuyền, bị Hồ Đồng Hải tự mình đánh gãy một cái chân, từ đó trở đi đám nhi tử không dám nói tới chuyện ra biển nữa, làm hải tặc có thể kiếm tiền, nhưng tổn dương thọ, hao âm đức, Hồ Đồng Hải không cho nhi tử đi con đường đoạn tử tuyệt tôn này.

Nghe tiếng quẫy nước bên mạn thuyền, Hồ Đồng Hải biết cá mập ăn hết thi thể, theo mùi máu tanh đuổi tới đây, mình rồi cũng sẽ có một ngày nuôi cá mập, lão ta rất chắc chắn về vận mệnh của mình.

- Đây là một chiếc thương thuyền, trên thuyền đều là tơ lụa và đồ gốm vận chuyển từ Tuyền Châu tới, còn có lá trà, túi trà có chữ Vân lớn, đây là trà thượng đẳng do Vân gia sản xuất, thậm chí có hơn trăm vò rượu của Vân gia, giá trị không nhỏ.

Cầu Nhiệm Khách xách một vò đưa cho Hồ Đồng Hải, cởi áo lão, lấy vải sạch chấm rượu cẩn thận rửa vết thương, nếu không kịp thời lấy rượu hoặc muối rửa, ở nam hải nóng nực này, vết thương sẽ mau chóng thối rữa.

- Trọng Kiên, hải vực Đại Đường hiện không phải là chỗ kiếm sống, thủy sư của Đại Đường quá mạnh, loại chiến hạm khủng bố kia xuất hiện một cái là có ba chiếc, không biết còn có bao nhiêu chiếc nữa, Vân Diệp một lần ra biển, một mặt muốn thu hút hết chúng ta diệt sạch, mặt khác e là thí nghiệm thuyền mới, mục đích của y đều đã đạt được rồi. Tin ta đi, loại chiến hạm này sẽ càng ngày càng nhiều.

Cầu Nhiệm Khách gãi cái đầu bù xù:

- Ông nói không sai, khi đó ta bị trói trên cột buồm nên nhìn rất rõ ràng, chiến hạm của Vân Diệp đúng là như chém rau băm thịt, bà nương Cao Sơn Dương Tử chỉ huy cũng không tệ, người Cao Ly và Oa Quốc đánh giết liều mạng, nếu là chiến hạm thường thì đã thắng rồi, nhưng gặp phải loại quái thai như Vân Diệp chỉ còn cách dùng kế kim thiền thoát xác. Chúng ta không đánh được Vân Diệp, trừ khi có một chiếc chiến hạm như của y.

Yên Cơ bê tới một đĩa thức ăn, Hồ Đồng Hải buộc chặt bánh lái, ngồi xuống cùng ăn với họ, Yêu Cơ rất hài lòng cuộc sống này, có ăn có mặc, hai nam nhân đều không coi ả là hạ nhân, nên vừa ăn vừa đắc ý nói mình phát hiện ra một cái rương kim tệ, đem xâu cá đặt bên tay Cầu Nhiệm Khách, thế vẫn còn thời gian khoe tơ lụa tìm thấy trong khoang.

Cầu Nhiệm Khách vỗ đầu ả, Yêu Cơ thực ra không lớn, cùng lắm là mười sáu mười bảy tuổi, có lẽ là cuộc trên đảo quá buồn chán, nữ nhân này từ công cụ tiết dục đã biến thành người nhà, lúc gian khổ nhất sinh tình cảm luôn làm người ta coi trọng, nhất là loại người như Cầu Nhiệm Khách.

Chương 998: Rồng không sinh ra Rùa

- Trát Mộc Lý nhất định chết rồi, Vân Diệp với người Đại Đường khốc ác độc lắm, nhưng với người ngoại tộc, y là một tên đồ tể..

Hồ Đồng Hải đang ăn đột nhiên trầm ngầm nói:

Cầu Nhiệm Khách ngừng ăn, nghi hoặc hỏi:

- Lão Hồ, ý ông là chúng ta tới hải vực người Đại Thực? Chúng ta không thông thuộc ở đó, kiếm ăn thế nào?

Hồ Đồng Hải bất đắc dĩ nói:

- Muốn sống không đi không được, tới đó còn có một cái lợi, Trọng Kiên, ngươi biết nói tiếc Đại Thực, trên thuyền Đại Thực thường có nô lệ, chỉ cần giết một cái thuyền lớn, biến nô lệ thành thủy thủ, đám nô lệ này đã bị dạy dỗ chỉ còn biết phục tùng, rất dễ chỉ huy, một khi ngươi tháo bỏ gông cùm cho chúng, chúng sẽ thành thuộc hạ trung thành nhất, tới chết cũng không phản bội, vì trừ ngươi, không ai coi chúng là người.

Cầu Nhiệm Khách mắt sáng lên, giang tay ôm lấy cả Hồ Đồng Hải lẫn Yêu Cơ, lớn tiếng nói:

- Cầu Nhiệm Khách này thề, kiếp này nếu thành đại sự, nhất định không phụ hai người các ngươi, nếu trài lời thề, ta sẽ chết trogn miệng cá mập.

Hồ Đồng Hải cũng nói lớn:

- Hồ Đồng Hải ta nhận Trương Trọng Kiên làm chủ thượng, đời này tận lực phò tá, nếu sinh lòng khác sẽ bị cá mập phân thây, chết vào u minh địa ngục mãi mãi.

Yêu Cơ cũng chui khỏi vòng tay Cầu Nhiệm Khách, quỳ xuống biểu thị phục tùng.

Cầu Nhiệm Khách vỗ lan can, nhìn mây xa xa, ảo não nói:

- Tên chó má Vân Diệp đó quá bá đạo, xem chừng lần sau y ra biển, hải vực Đại Thực cũng không yên ổn.

Hồ Đồng Hải cười:

- Biển rộng như thế, Vân Diệp bá đạo đến mấy cũng chẳng chiếm hết, y đi về phía tây, chúng ta cũng đi về phía tây, ha ha ha, biển không cạn, hải tặc không hết, nếu một ngày chúng ta đủ thực lực, sẽ quay về tìm y phân thắng bại.

Nói xong ba người Cầu Nhiệm Khách, Hồ Đồng Hải, Yêu Cơ vịn mạn thuyền cười vui vẻ...

Ngày mười lăm tháng sáu năm Trinh Quan thứ mười hai, đại lợi hướng tây, Cầu Nhiệm Khách chuyền đầu thuyền mang theo Hồ Đồng Hải, Yêu Cơ hướng thẳng về phía tây, tự xưng Hải long vương.

Tân Nguyệt ngồi dưới cây hoa quế thêu cái yếm nhỏ, hoa văn ngũ độc hết sức sinh độc, thêu vài đường lại nhìn trượng phu nằm trên ghế tựa ngủ tưa bên cạn, lòng đầy tình cảm.

Nhi tử hai tuổi đóng bỉm nằm trên bụng trượng phu ngủ, nước dãi óng ánh làm ướt ngực cha, thân hình nhỏ bé nhấp nhô theo nhịp cha thở, đây là cái nôi tốt nhất.

Thấy có côn trùng bay tới, Tân Nguyệt bỏ kim châm, lấy quạt xua đuổi, cây hoa quế có điểm này không hay, cứ có côn trùng, bất giác nàng nhớ tới cây hồng ở Trường An, cành lá rậm rạp lại không có côn trùng quấy nhiễu, không biết Thọ Nhi thế nào rồi, mỗi tháng một lá thư chẳng thể nói hết được, không biết tranh đấu ở Trường An đã qua chưa, Lĩnh Nam tuy không tệ, nhưng nơi này rốt cuộc không phải nhà của mình, hôm qua lão nãi nãi cũng nói muốn được chôn trong mộ tổ.

Phu quân từ khi lên bờ đưa Tiểu Kiệt, Lão Thiết tới xưởng đóng tàu rồi không bước chân ra khỏi nhà nữa, đã sắp hai tháng rồi, chẳng làm gì cả, chỉ nghĩ mọi cách làm giả trẻ trong nhà vui, còn nói hôm nay sẽ làm thật nhiều quẩy, không biết quẩy là cái gì nữa.
Tiểu Nha từ trong cửa nổi giận đùng đùng xông ra, Tân Nguyệt muốn ngăn cũng không được, chỉ biết thở dài tùy nàng, con bé náy sắp làm Tề vương phi rồi vẫn cứ bộp chộp như vậy, nhân duyên tốt người ta cầu không được, con bé này lại không muốn.

Tiểu Nha nhấc tiểu chất từ bụng ca ca ra, trong tiếng hét của Tân Nguyệt, ngồi phịch xuống bụng ca ca, nghe thấy tiếng bước chân là Vân Diệp đã tỉnh rồi, chỉ là không biết giải thích thế nào với Tiểu Nha, đành phải vờ ngủ, hiện nha đầu này đã ngồi lên bụng mình, thở dài nói:

- Tiểu Nha, năm nay muội đã mười sáu, là đại cô nương rồi, sao còn như thế, có đại cô nương nhà ai ngồi lên bụng ca ca không? Tiểu Hữu thật ra không tệ, trước kia chẳng phải luôn nói mình phải gả đi oanh liệt, hơn Đại Nha trăm lần à? Hiện gả cho Tiểu Hữu, giấc mơ của muội đã thành sự thực, sao lại không vui.

Tiểu Nha kẹp chất tử dưới cánh tay nói:

- Muội ghét Lý Hữu, phu quân của muội không phải rồng thì phải là hổ, giờ gả cho một con lợn là sao?

- Rồng, chắc chắn là rồng, cha của Tiểu Hữu là chân long thiên tử, sao lại không phải là rồng.

- Không đúng, Thiên Ma cơ nói, rồng cũng sinh ra rùa.

Thiên Ma cơ chết tiệt tự dưng dạy cái này cho Tiểu Nha làm gì.

Vân Diệp tốn rất nhiều nước bọt giải thích cho Tiểu Nha nhi tử của rồng không gọi là rùa, trọng điểm giải thích con vật cõng bia đá là Bá Hạ và rùa là hai loài khác hoàn toàn, một là thần thú, một là động vật, không thể so với nhau.

Nghe ca ca giải thích, Tiểu Nha kích động tới phủ nha Ưng Châu xem Bá Hạ, một lát sau khóc lớn trở về, tủi thân nói với ca ca:

- Vẫn là rùa.

Tiếng khóc của Tiểu Nha kinh động lão nãi nãi rồi, run rẩy đi tới, tát Tiểu Nha liên tục, Vân Diệp vội che chắn Tiểu Nha đằng sau, áy náy nói với nãi nãi:

- Nãi nãi, chuyện của Tiểu Nha là do tôn nhi tự ý định đoạt, nãi nãi đừng giận. - Ta giận cái gì? Cháu là ca ca, cha mẹ không còn, thay muội tử định chuyện chung thân là đúng, huống hồ bệ hạ đích thân mở miệng, Tiểu Nha gả đi làm chính phi, không phải phòng thứ, đây là đại hỉ sự, nãi nãi giận là giận cháu chiều hư nha đầu này, chuyện lớn như thế làm gì có phần cho nó xen vào, gả nó là mất mặt Vân gia.

Nói Vân Diệp xong lại mắng Tiểu Nha:

- Rùa cái gì, nãi nãi thấy thằng bé Lý Hữu đó rồi, dáng vẻ không tệ, đọc sách nhiều, có chỗ nào không xứng với cháu? Còn dám nói lung tung nãi nãi xé miệng cháu ra, từ giờ chuẩn bị áo cưới, bảo ma cơ dạy lễ nghi trong cung, mai về Trường An, tổ chức hôn sự cho sớm.

Cả nhà Tiểu Nha chỉ sợ nãi nãi, nàng và Tân Nguyệt đấu khẩu cãi vã suốt căn bản không sợ, không giống đám Đông Tây Nam Bắc rất sợ Tân Nguyệt.

Tiểu Đông hứa gả cho nhị nhi tử của Hứa Kính Tông, về kinh sẽ thành thân, Tiểu Nam là đứa hiền nhất trong số các tỷ muội, chuyện gì cũng giấu trong lòng không nói, Tân Nguyệt kể hình như thích một học tử của thư viện. Tiểu Tây, Tiểu Bắc vẫn ngây ngô vô tư tiếp tục ở nhà ăn bám ca ca.

Nãi nãi xuất hiện, Tiểu Nha nín lặng luôn, cẩn thận theo nãi nãi về hậu viện, hết sức đáng thương nhìn ca ca, muốn ca ca cầu xin thay mình. Đến mức này Vân Diệp cắn răng để nãi nãi đưa Tiểu Nha đi học lễ nghi.

- Mấy bà cô trong nhà chẳng ai làm người ta bớt lo, Tiểu Nha tương lai làm chủ mẫu ở đất phong của Tề vương phi, quy quân, làm thế có hại muội ấy không?

- Bệ hạ coi trọng cá tính của Tiểu Nha, Tề vương tâm tính không ổn định, không biết nhìn người, mềm lòng, cưới Tiểu Nha là tốt nhất, ý của Âm phi cũng như thế, nam nhân kém cỏi, phải có một chủ phụ biết trông nhà, giống như ta cưới nàng, gia nghiệp mới hưng vượng.

Tân Nguyệt thích nhất nghe Vân Diệp nói thế, mỗi lần nghe trượng phu khen mình là dựa vào người Trượng phu, lần này thì không được, nhi tử hai tuổi giật tóc nàng, muốn nàng chú ý tới nó.

Chuyện làm quẩy thì Vân Diệp lạ gì nữa, bột mỳ cho thêm phèn chua là có thể làm ra món quẩy thơm xốp giòn ngon lành rồi, Vân Diệp vào bếp là bỏ đi uy nghiêm đang dần hình thành, trở thành nam nhân gia đình, y ở bếp thường không thích ai giúp, trước kia nãi nãi cũng không cho đầu bếp có mặt, thà tự mình giúp chứ không cho có mặt người ngoài, cho rằng làm thế là tổn hại uy nghiêm gia chủ, có điều tổi cao nhìn thoáng hơn, tôn nhi thích vào bếp làm mấy món ăn chưa từng có hiếu kính mình, đó là tâm ý của con trẻ, không mất mặt.

Vân Mộ chạy theo Lý Dung chơi không biết tung tích đâu, Lý An Lan mang theo khuê nữ xử lý sự vụ ở Quảng Châu, Na Mộ Nhật ăn mặc như yêu tinh đi vào, theo sau là Linh Đang bế con.

Tân Nguyệt cực kỳ phản cảm Na Mộ Nhật ăn mặc diêm dúa, thấy Na Mộ Nhật định nổi giận, nhưng hôm nay tâm tình phu quân không tệ, không gây chuyện nữa.

Vân Diệp bế lấy Vương Hương hôn hít liên hồi, tiểu nha đầu hơn một tuổi hai mắt đen láy yêu vô cùng, thải châu nữ tò mò thò đầu vào bếp nhìn, nàng chưa bao giờ thấy hầu gia xuống bếp.

Khói mỡ rán quẩy dễ sặc, Vân Diệp đuổi Linh Đang và con ra ngoài, bảo các nàng đợi ngoài cửa, rán xong sẽ cho ăn, Linh Đang thích nhất đồ ăn do phu quân làm, bế con đầy chờ mong.

***

Rồng có 9 con ( long sinh cửu tử), con trưởng là Bí Hí còn có tên khác là Quy Phu, Điền Hạ hay Bá Hạ. Linh vật có hình dáng thân rùa, đầu rồng, có sức mạnh vượt bậc, chịu được trọng lượng lớn nên thường được chạm khắc trang trí làm bệ đỡ cho các bệ đá, cột đá, bia đá...

Nói thêm, rất nhiều người nhầm lẫn, kế cả nhà sử học, ví như con đội bia đá ở Văn Miều Quốc Tử Giám - Hà Nội không phải rùa, mà là Bá Hạ, ngoài đặc tính thích mang vật nặng nó cũng rất thích văn chương nên người xưa dùng nó để đặt bia Tiến Sĩ - Điều này mang ý nghĩa sâu sắc hơn là một con rùa bình thường.

Trong đời thường thực ra chúng ta thấy rất nhiều con của rồng, nhưng hay bị nhầm lẫn, ví như xem phim TQ các bác chắc thấy vòng đồng đập cửa gắn trong miệng con giống sư tử, nó là Thao Thiết, trên chuôi đao có con thú há miệng thè lưỡi đao ra đa phần không phải rồng mà là con rồng, mấy con sư tử đá đặt trước cổng thực ra đa phần là Toan Nghê nhiều ví dụ tương tự..v..v..v..

Hôm nay mới tìm hiểu được vụ này, lần sau đi Quốc Tử Giám có cái để vênh mặt lên rồi hô hô hô..

Chương 999: Chậu đồng biết nổi

Lý Thái như có mũi chó vậy, chỉ cần Vân Diệp địch xuống bếp là hắn mò tới, vừa mới làm được mười mấy cái quẩy thì phó dịch báo Ngụy vương tới.

Tại Vân gia, Lý Thái chưa bao giờ có tự giác của khách, phó dịch bẩm báo thì hắn đã ở đằng sau, còn đá phó dịch một phát, Tân Nguyệt hậm hực nhìn Lý Thái, mang quẩy đã rán xong cùng Na Mộ Nhật, Linh Đang tới chỗ lão nãi nãi thưởng thức, miếng bột nhỏ mà nở to thế này, nhất định rất ngon.

- Lão bà của ngươi hình như không ưa ta.

Lý Thái kinh ngạc nhìn sợi bột mỳ phồng lên, vừa ăn vừa than phiền:

- Đây là loại thời gian để phu thê tăng tiến tình cảm tốt nhất, bọn ta đang tình nồng ý đậm thì ngươi xông vào, phải là ta thì ta cũng không ưa ngươi. Có điều nữ nhân kia của ngươi không tệ, ta đi còn chưa có động tĩnh, ta về đã sinh khuê nữ, nay bụng hình như lại to lên, năm sau về nhà có khi ngươi nhi nữ song toàn rồi.

Nói tới chuyện này là Lý Thái đắc ý, thổi nguội một cái quẩy chuẩn bị ăn, cười hi hi nói:

- Phương nam thịnh hỏa, lợi cho nam nhân, lại hành phòng liên tục, tất nhiên con cái sẽ tới, Tôn tiên sinh nói thân thể của ta được hỏa khí của phương nam chữa lành, trước kia ở Trường An trốn dưới đất không có mặt trời, bị hàn khí xâm nhập, giờ xua tan hết rồi.

Vân Diệp tiếp tục lấy cái đũa dài rán quẩy, Lý Thái từ khi biết Lý Thừa Càn không đi con đường tệ nhất, cha hắn lại đại thắng ở Liêu Đông, toàn thân khôi phục tinh thần, sống thư thái vô cùng, con người khoan khoái thì ăn nhiều, ăn liên tiếp ba cái quẩy, mắt nhìn chằm chằm cái thứ tư trong chảo.

- Thứ này ăn bữa sáng còn được, thêm nước đậu, đĩa rau muối, rất ngon, thời điểm khác ăn không hợp đạo dưỡng sinh, đồ rán ngon, nhưng dễ bốc hỏa.

- Bốc hỏa là tốt, vừa vặn sinh thêm mấy đứa, mẫu hậu trước kia con ta ít con, rất lo lắng, giờ không sao rồi. Đã có ba đứa, trong bụng còn có một đứa, bốn đứa chắc mẫu hậu không than phiền nữa.

- Nói tới chính sự, ta đưa phượng hoàng đi rồi, cái thuyền đẹp quá thể đáng của ngươi cũng đưa đi rồi, ngươi nói mẫu hậu có vui không? Ta cứ thấy sinh nhật mẫu hậu mà chúng ta không về là bất hiếu.

- Không đâu, hiếu thảo đặt trong lòng là được, chúng ta vì tình thế bức bách mới phải tránh đi, đây là lòng hiếu thảo lớn nhất rồi. Thanh Tước, một năm nữa là chúng ta về Trường An, ngươi định làm gì chưa?

Lý Thái lấy từ trong lòng ra một tờ giấy, phe phẩy trước mặt Vân Diệp:

- Trong thời gian ngươi đi Liêu Đông, ta rảnh rỗi không có gì làm, cùng Hi Mạt Đế Á làm ra thứ này, ngươi xem xem.

Vân Diệp lau tay vào tạp dề, gọi đầu bếp tới giúp, cùng Lý Thái xuống dưới bóng cây, mở tở giấy ra xem, ngẩn ra, đây là định luật Archimedes có gì mới mẻ đâu?

Lý Thái xoa tay nói:

- Khi ta xác định mật độ thì Hi Mạt Đế Á sửa sang tài liệu lịch sử, vô tình nói với ta chuyện bậc tiên hiền phương tây cổ đại, trong đó có một vị tiên triết A Cơ Mễ Đức sống vào tám trăm năm trước, ông ta không làm hỏng vương miện mà tính ra được hàm lượng vàng trong đó, cực kỳ giỏi.
- Có điều ta không hứng thú với cái này, thứ ta hứng thú là lý luận sức nâng mà ông ta đưa ra, ngồi thuyền nhiều, sinh tâm lý ghét thuyền, ta nhớ trước kia ngươi nói sắt cũng có thể nổi trên mặt nước, còn lấy bình đồng ra thí nghiệm, đúng là thế thật, sau đó ta nghĩ, không khí và nước đẩy đều có sức nâng, chỉ điều cái nặng cái nhẹ mà thôi, nương có thể nâng sắt, từ đó suy ra, không khí cũng thế?

- Một miếng sắt không thể nổi trên mặt nước, nhưng chậu thì có thể, nếu vậy ta làm được cái chậu đồng đủ mỏng, đủ to, vậy không khí có thể nâng nó lên không?

Mặc dù lý luận này chỉ đúng có một nửa, nhận thức về không khí cũng sai quá xa, nhưng Vân Diệp không cười, không dám tưởng tượng ra cảnh mình ngồi chậu đồng bay khắp thế giới, nhưng Lý Thái đã sinh hứng thú với bay lượn, để hắn tiếp tục phát triển, dù khởi đầu đã sai, nhưng tin rằng sau vài lần giáo huấn, hắn sẽ tìm được con đường chính xác.

- Thanh Tước, ngươi đi làm một cái thí nghiệm, kiếm một cái bình pha lê mỏng bơm không khí vào, sau đó làm một cái cân, để cân bằng hai bên, sau đó mở nút, xem cán cân có gì thay đổi không, ngươi lấy cả một cái bóng lợn, làm thí nghiệm tương tự xem có gì khác biệt.

Lý Thái ngẩng đầu lên:

- Ý ngươi là không khí có trọng lượng, trước kia ngươi nói vạn vật thế gian đều có thể dùng con số biểu đạt ra, chẳng lẽ đúng thế thật?

- Làm rồi ngươi sẽ biết, nói cho ngươi thì quá rõ rồi, tiểu tử, con đường vật lý ngươi phải đi còn xa lắm? Ngươi có cái nhìn thế nào về ánh sáng? Đừng nói tới cái ảnh lỗ nhỏ của Mặc Địch, ngươi có cái nhìn thế nào về thế giới vĩ mô và vi mô? Ngươi biết sấm sét sinh ra thế nào không? Ngươi biết kim chỉ nam bắt nguồn từ nguyên lý nào không? Thanh Tước, vật lý vô tận, ngươi học cả đời cũng chưa đủ, mười đời cũng chưa đủ.

Lý Thái khịt mũi coi thường, cho rằng với vật lực, tài lực của mình, trí tuệ sẽ tới đỉnh cao, không thèm tranh cãi với Vân Diệp ở loại chuyện này, đột nhiên nhớ ra một chuyện:

- Có bữa tiệc ngươi nhất định phải tham gia, người ta đã phát thiệp rồi.

Nói xong cười ngã ngửa đưa t hiếp cho Vân Diệp.
Vân Diệp ù ù cạc cạc nhận lấy, mở ra xem mới biết là thiếp của Hi Mạt Đế Á, bên trên dùng bút lông viết xiêu xiêu vẹo vẹo:" Mời Lam Điền hầu Vân Diệp tham gia tiệc rượu sơ triều của Hi Mạt Đế Á."

Vân Diệp vã mồ hôi, cô ta bao tuổi rồi mà mới sơ triều.

- A, phu nhân, vi phu có chuyện không hiểu, mong phu nhân giải thích cho.

Tiễn Lý Thái đi rồi, Vân Diệp chắp tay với Tân Nguyệt đang bế con, vô cùng lễ độ hỏi:

- Phu quân quá khách khí rồi, thiếp thân biết gì sẽ nói nấy, không biết phu quân có nghi vấn gì?

Tân Nguyệt đặt nhi tử xuống giường để nó tự chơi, ngồi xuống chuẩn bị trả lời câu hỏi của Vân Diệp.

- Theo như vi phu biết, nữ tử mười ba sẽ có sơ triều, sau dần trưởng thành, không biết phu nhân có như thế không?

- Phì! Hạ lưu!

Tân Nguyệt biến sắc, bế con chạy mất, mặt rực rắng chiều.

Vân Diệp lắc đầu không hiểu, hai năm trước Tiểu Vũ sơ triều còn tới thỉnh giáo mình, sao chớp mắt đã thành kẻ hạ lưu. Hi Mạt Đế Á không phải người bình thường, năm xưa làm thánh nữ bị cát lễ làm thương tổn, tới giờ vẫn không phải nữ nhân bình thường, khiến tính cách của nàng có thiếu sót, tiệc sơ triều của nàng phải do phụ huynh cử hành, chứng minh nàng là nữ tử trưởng thành, tiếp nhận người khác cầu hôn, hiện giờ không có người thân, nên nàng tự tổ chức, xem ra Hi Mạt Đế Á rất coi trọng, có điều, chuyện này nàng nên mời Tân Nguyệt, Na Mộ Nhật, Linh Đang tham gia, sao lại mời mình và Lý Thái? Đại nam nhân tham gia loại tiệc này, bị người ta cười tới chết.

- Xéo, vì sao không đi, lão phu là người làm nghề y, tất nhiên phải giúp Hi Mạt Đế Á chữa vết thương, tới Lĩnh Nam con bé mới nói với lão phu chuyện này, lão phu dùng là châm lẫn thuốc, lại dùng cả thuốc xông cho nó mới chữa lành, một nữ tử mang tâm kết này thống khổ mười mấy năm, hiện được giải thoát, sao không vui mừng, tất nhiên phải đi.

Tôn Tư Mạc vẫn thích ở trong lều cỏ, ông ta dọc đường hái thuốc tới Lĩnh Nam, Lý An Lan liền dùng kim ti thảo dựng cái lều cỏ cho ông ta, tốt hơn ở trong nhà gỗ nhiều. Ông ta chuẩn bị phân loại từng thứ dược liệu hái được, viết thành dược điển, cho nên hiện không bước chân ra ngoài.

Đại nam nhân tham gia tiệc sơ triều của nữ nhân tuy mất mặt, nhưng là hảo hữu ít ỏi của Hi Mạt Đế Á, Vân Diệp vẫn chuẩn bị quà lớn, người ta không mời, Tân Nguyệt tất nhiên không đi cùng y.

***

Cát lễ: Nghi thức cắt một phần bộ phận sinh dục nữ ( khi 4-8 tuổi), loại bỏ khoái cảm giới tính, tục lệ này giờ vẫn còn nhiều nước vẫn làm, cực kỳ tàn nhẫn, ghê tởm, để đảm bảo nữ nhân giữ trinh tiết, họ vẫn sinh con được, nhưng không có khoái cảm, không thể phản bội chồng.

Lhq thống kê ước tính trên toàn cầu có chừng 30 triệu phụ nữ bị cát lễ, hơn nữa mỗi năm còn thêm 2 triệu phụ nữ phải làm nghi thức này, phổ biến nhất là ở Ethiopia, Eritrea, Gambia ngoài ra thì Indonexia và Philippines cũng rất nhiều, không ngờ có thứ tục lệ kinh tởm này vốn nghĩ bó chân là tàn nhẫn lắm rồi...

Chương 1000: Sơ triều hội

- Phu quân, xin lỗi, buổi sáng còn tưởng phu quân muốn làm chuyện đó, nên nói lời không phải, Hi Mạt Đế Á cũng thật là, chuyện ô uế như thế cũng tổ thức tiệc, còn mời toàn nam nhân, cô ta muốn làm gì? Cô ta muốn tất cả mọi người biết à? Vô sỉ!

Tân Nguyệt nghe ngóng rõ ràng chạy tới xin lỗi Vân Diệp, chớp mắt lại nghiến răng nghiến lợi nguyền rủa Hi Mạt Đế Á, nàng cho rằng chuyện này vô cùng không cát tường, nữ nhân có nguyệt sự phải nhốt mình trong phòng không được đi đâu mới đúng.

- Được rồi, vừa xong nói ta hạ lưu, giờ mắng người ta vô sỉ, nàng có nguyệt sự đau bụng là ai xoa cho nàng? Sao lúc đó không nói vô sỉ, giờ lại chú ý.

Hi Mạt Đế Á có rất nhiều trang sức, đủ để mở viện bảo tàng luôn, sở thích lớn nhất của nàng là thu gom mấy thứ này, nếu như Vân Diệp tặng cho nàng một món trang sức đẹp, nàng nhất định sẽ cực thích. Có điều không nên để nàng cao hứng tới cực điểm, tặng nàng một món tầm trung cao là được, một cái hộp trang điểm làm bằng gỗ hồng đàn cực kỳ tinh xảo, gỗ quý quá nhiều, thợ mộc của Vân gia vóc óc suy nghĩ, làm ra được vài món tinh phẩm, cái hộp gỗ này là một trong số đó, bên trong có một cái gương tròn to bằng lòng bàn tay.

Mặt trời lặn trời đổ mưa nhỏ, Vân Diệp và Lưu Tiến Bảo cầm ô đi bộ tới nhà Hi Mạt Đế Á, đó là một kiến trúc rất trang nhã, thời gian xây xong chưa lâu, bên ngoài làm bằng trúc xanh. Phó dịch của Hi Mạt Đế á dùng tiếng Đường quỷ dị hoan nghênh Vân Diệp, nhận lấy ô của y, lập tức có thị nữ mặc váy đỏ ra mời, còn về Lưu Tiến Bảo được đưa tới lều bên ngoài.

Tới sớm quá rồi, chủ nhân còn đang trang điểm, nghe thị nữ nói thánh nữ nhà nàng lần này đẹp vô cùng, vì thế mời Vân hầu kiên nhẫn chờ đợi.

Một mình ngồi trong sảnh đường vắng tanh, đi mấy bước là có tiếng kêu kẽo kẹt, nhà trúc có chỗ đó tệ nhất, Vân Diệp ghét nhất ngủ giường trúc, buổi tối nếu nổi hứng lên, tiếng giường kêu đủ toàn thành Trường An nghe thấy, trúc lâu cũng có loại hiệu quả này, Vân Diệp dựa bên cửa sổ nhìn dãy nũi mơ hồ trong màn mưa, bất giác bật cười, mình rất giống khách làng chơi đợi mỹ nhân trang điểm ra gặp.

Phe phẩy quạt cười trộm, nụ cười chưa biến mất đã nghe tiếng kẽo kẹt, Lý Thái đội kim quan mặc áo bào xanh lục, cũng phe phẩy quạt đi vào, vừa đi vừa ngâm:

- Dâu mới sửa soạn gọn gàng.

Mặc quần lụa gấm kép,

Bốn năm việc sẵn sàng:

Chân xỏ hài tơ gấm,

Trâm đồi mồi giắt đầu.

Eo thon lụa trắng thắt,

Tai cài ngọc minh châu.

Ngón trắng như hành bóc,

Miệng đỏ tựa chu đan.

Rón rén đi từng bước,

Tinh tế khó ai bằng.

- Ái chà Vân huynh, tiểu đệ tưởng rằng mình nóng lòng gặp mỹ nhân nên vội vã tới, ai ngờ Vân huynh còn nóng ruột hơn tiểu đệ, không biết bài thơ tiểu đệ vừa ngâm có hợp với mỹ nhân không?

- Ngươi đúng là đồ thất đức, ( khổng tước đông nam phi) mà ngươi cũng dám ngâm ở bữa tiệc của người ta, may là Hi Mạt Đế Á không hiểu, thử đọc với đám Tân Nguyệt xem có bị giày vào mặt không?

Lý Thái xoạch một cái gập quạt vào, không phục nói:

- Thê tử của Tiêu Trọng Khanh từ nhỏ tiểu đệ đã ao ước rồi, giai nhân như thế không biết trân trọng, đáng đời hắn treo cổ cành đông nam.

Hai người ngồi ở cửa sổ nói chuyện, thi thoảng làm ngụm rượu nho, năng lực thưởng thức rượu nho của nữ nhân này không tầm thường, phương nam nóng bức có chén rượu nho để uống không gì sánh bằng.
Tiếng đá va chạm vào thành ly pha lê, cảm giác mát lạnh thấm vào tim gan, riêng điểm này Vân Diệp và Lý Thái đã thấy không uống chuyến đi này, chỉ là thị nữ đã đốt nến, khách vẫn chỉ có hai người họ.

- Thanh Tước, thiếp mời của ta là do ngươi đưa cho, chẳng lẽ khách chỉ có hai huynh đệ chúng ta, nếu cô ấy muốn tìm khách vào màn thì thảm rồi, ngươi lên đi, ca ca rút lui trước đây.

Vân Diệp ngồi không yên được nữa, tình hình rất bất thường, y không ngại cùng mỹ nữ phát sinh chút chuyện gì đó, nhưng tuyệt đối không thể là Hi Mạt Đế Á, dính vào nàng đã khiến mình đau đầu nội trạch rồi.

Thị nữ gõ chuông vàng, một nữ tử mặc lụa đỏ từ thang lầu ba bước xuống, bước đi tha thướt, đầu tiên là đôi hài vàng, tiếp đó là váy sa đỏ rực, khi toàn thân xuất hiện dưới ánh nến, cả Vân Diệp và Lý Thái đều hít sâu một hơi.

- Tay mềm như tranh non lên tươi

Tựa mỡ đọng trắng mướt làn da

Cổ cao lại trắng nõn nà

Hột bầu tề chỉnh răng ngà ngà trong

Trán vuông cao, ngài cong nhỏ rức

Miệng có duyên những lúc mĩm cười

Mắt xinh đen trắng sáng ngời.

- Người xưa thực sự không lừa ta.

Lý Thái gõ quạt vào lòng bàn tay khen ngợi:

Đúng là như thế, lúc này Hi Mạt Đế Á giống như đóa mẫu đơn nở rộ, dung nhan phát tán ra sức hút vô cùng vô tận, ánh nến láy động, trong lớp váy sa là tấm thân đầy đặn, thời khắc này Vân Diệp cũng phải thừa nhận, tiếng tăm về vẻ đẹp của Hi Mạt Đế Á thực sự không giả, ngũ quan góc cạnh rõ ràng của người phương Tây làm y thất thần.
Không biết là học ai che miệng cười, còn có vài phần thẹn thùng, hỏi;

- Vân huynh, Thanh Tước, muội có đẹp không?

Lời này vừa phát ra, Vân Diệp và Lý Thái lập tức ngồi ngay ngắn, nhất là Lý Thái mắt nhìn mũi, mũi hướng tâm, như lão tăng nhập định, Vân Diệp thấy mình không tránh được, cười đáp:

- Đúng là tuyệt sắc nhân gian.

- Đa tạ Vân huynh khen ngợi, tiểu muội tới giờ mới giống một nữ nhân, Đại Đường cho muội chỗ an thân, cho muội sinh mệnh thứ hai, ở đây muội tứ cố vô thân, chỉ có hai ba người bạn, nay Hi Mạt Đế Á đã trưởng thành, nhờ hai vị hảo hữu tương trợ, xin nhận của tiểu muội một lạy.

Vân Diệp gõ Lý Thái đang đóng giả hòa thượng, ngồi thẳng lên nhận một lạy của Hi Mạt Đế Á, bản thân cũng chắp tay đáp lễ, đây là lễ tiết chính thức, không thể chối từ.

Lý Thái tặng một bộ hoa tai cực đẹp:

- Ta có trăng sáng, tăng sắc cho giai nhân.

Vân Diệp cũng mở bọc mang theo ra, đẩy tới trước gối Hi Mạt Đế Á:

- Lễ vật nhỏ, chưa đủ thể hiện lòng thành.

Hi Mạt Đế Á mở hộp trang điểm, nhờ Lý Thái đeo hoa tai lên cho, mắt rưng rưng lệ nói:

- Đa tạ, đa tạ mọi người, tiểu muội nhận được lễ vật trân quý nhất rồi.

Nói xong ôm hộp trang điểm đi lên lầu, giai nhân không thấy nữa, Lý Thái ngơ ngẩn nhìn cầu thang, chỉ mong lần nữa nhìn thấy huyết y giai nhân, rượu đổ lên đầu gối cũng chẳng hay biết.

- Nếu ngươi thích cứ tới tìm đi, phụ hoàng ngươi không bài ngoại, trong cung cũng có giai nhân Tây Vực tiến cống, thêm một Hi Mạt Đế Á cũng không lạ.

Vân Diệp thấy Lý Thái do dự thì ở bên giật dây, Hi Mạt Đế Á nếu muốn gả đi thì Lý Thái là lựa chọn tốt nhất, mình thi thôi đi, mấy vị trong nhà đủ lo rồi.

Tiếng bước chân lại vang lên, Hi Mạt Đế Á xuống rồi, đúng là Hi Mạt Đế Á, người tùy tiện buộc tóc sau đầu, tay cầm cuốn sách xuất hiện, ánh mắt không còn sự tội nghiệp đau thương kia nữa, mà long lanh trí tuệ, bước chân mạnh mẽ, đâu còn bóng giai nhân vừa rồi.

Lý Thái hung dữ nhìn Vân Diệp nói:

- Không!

Lần này trả lời cực kỳ dứt khoát.

- Vân huynh, Thanh Tước, lễ sơ triều kết thúc rồi, hiện là thời gian thảo luận học vấn, ta thấy suy nghĩ của Thanh Tước ngu xuẩn lại buồn cười, chậu đồng lớn tới mấy cũng không bay lên được, ta tính ra trọng lượng của không khí trong một đơn vị thể tích, tuy con số không chính xác lắm, nhưng nó cho chúng ta một phương hướng nghiên cứu, ta cho rằng, bất kỳ thứ gì nặng hơn không khí đều không thể bay lên được.

- Nói bậy nói bạ.

Lý Thái tức giận nhảy dựng lên:

Chương 1001: Đây mới là cuộc sống

- Không biết phu quân tham gia tiệc sơ triều của Hi Mạt Đế Á chơi có được vui không?

Vân Diệp vừa mới về nhà, Tân Nguyệt đã cười tủm tỉm đi lên đón, cởi áo ngoài kiếm tra kỹ càng trong ngoài, thấy một sợi tóc sắp hét lên, đột nhiên ngừng lại, vì sợi tóc đó màu đen, à, đây là tóc trượng phu, xấu hổ cười hì hì, định chạy.

- Đừng chạy vội, mang cả con chó con này đi.

Vân Diệp bất lực chỉ Na Một Nhật đang ghé vào người mình hít hít ngửi ngửi, Tân Nguyệt bĩu môi:

- Hôm nay chàng là người của muội ấy, thiếp không tiện ở lại lâu.

Vân Diệp bế Na Mộ Nhật lên, đánh vào mông nàng mấy cái, nàng mới cười khúc khích ôm cổ Vân Diệp làm nũng.

- Phu quân, nói xem, hôm nay chàng ở chỗ Hi Mạt Đế Á làm những chuyện gì? Thiếp thân chỉ tò mò thôi, không dám tra hỏi phu quân.

Tân Nguyệt nói muốn đi vẫn nấn ná hỏi:

- Còn làm gì nữa, mới đầu một mình ở trong lầu trúc uống rượu, sau Thanh Tước đến, hai người cùng uống rượu, tiếp đó Hi Mạt Đế Á ăn mặc đẹp như thiên tiên xuống, bái tạ bọn ta chiếu cố cô ấy...

- Trời, cô ta chỉ mới hai người, đúng là vô sỉ, tiếp đó?

- Tiếp đó, tiếp đó, hắc hắc....

Vân Diệp cố ý ngần ngừ, mắt Tân Nguyệt sắp bốc lửa, áo bào Vân Diệp bị vặn soắn lại, còn nhéo Na Một Nhật một cái.

- Về sau Hi Mạt Đế Á và Thanh Tước cãi nhau vì chuyện sức nâng, ta ở bên khuyên cản, thuận tiện giải thích nghi vấn họ gặp phải, bà nương thối, nàng tra hỏi phu quân, có biết đây là chuyện phạm húy không?

Tân Nguyệt thở phào cười duyên:

- Thiếp thân cam nguyện nhận phạt.

Còn giúp Na Một Nhật xoa chỗ bị mình nhéo, tươi cười đi lấy nước cho trượng phu rửa chân.

Tắt đèn rồi, nghe tiếng mưa rơi tí tách ngoài cửa, nói với Tân Nguyệt ở bên: - Đó là nữ nhân xui xẻo, được Tôn tiên sinh trị khỏi rồi, mới bắt đầu làm nữ nhân, có điều trông thái độ của cô ấy định sống một mình cả đời, khoan dung với cô ấy một chút, rảnh rỗi tới thăm. Hi Mạt Đế Á gánh trên vai kỳ vọng của sư môn, còn cả hi vọng của bản thân, chẳng biết có gánh nổi không, tới giờ vẫn kiên trì.

- Đường học vấn muốn tinh thầm tới mức cao nhất là không thể, chỉ có thể dựa vào đời đời tích lũy, không có chuyện làm là xong được. Thanh Tước cũng muốn đi con đường này, đi mãi mới phát hiện, càng học mình càng vô tri. Hi Mạt Đế Á không có điều kiện như Thanh Tước, bản thân lại là nữ tử, đường đi càng gập ghềnh hơn. Ta không biết tương lai bọn họ sẽ ra sao, không biết họ có hối hận không, đêm cả đời đi tìm trân châu trong biển học, còn gian nan hơn thải châu nữ.

Tân Nguyệt tay đặt lên người Vân Diệp, người vặn vẹo, té ra đã ngủ mất rồi, không chỉ nàng mà Na Mộ Nhật cởi sạch sẽ cũng dựa vào lưng Vân Diệp ngủ say, hai nữ nhân này đều đang hưởng thụ cuộc sống vui vẻ, với chuyện buồn khổ theo bản năng bài xích, như vậy cũng tốt.

Sáng sớm tỉnh lại, bên cạnh không có ai cả, Vân Mộ vừa cắn bánh bao vừa không ngừng thổi nguội, ngồi trước giường cha, tiểu nha đầu sáu tuổi vừa ăn vừa oán trách cha ham ngủ, đã hẹn hôm nay đi cưỡi ngựa rồi.

Đại tiểu thư có lệnh, làm cha sao dám không theo, bật mình dậy, thoáng cái đã mặc xong y phục, rửa mặt qua loa, nhìn thấy Vượng Tài chạy vào, uống một ngụm nước rửa mặt của Vân Diệp, chắc là thấy không ngon, bên trong có xà phòng, nhe răng phì phì mấy cái, lại tới chuồng của mình uống nước.

Vân Diệp chưa bao giờ cho nó uống nước lã, nước ở đây không sạch, uống nhiều dễ có ký sinh trùng, không chỉ Vượng Tài mà già trẻ trong nhà cũng phải tuân theo quy củ này, bất kể là khát thế nào cũng phải uống nước sôi, ít nhất là nước sôi để nguội, người quen uống nước lã tới Vân gia sẽ cực kỳ không quen.

Ra sân, Lưu Tiến Bảo đang huấn luyện Lý Dung cưỡi ngựa, tám tuổi đã cưỡi ngựa ra dáng lắm rồi, lần nào cũng muốn ngựa chạy nhanh hơn một chút, đều bị Lưu Tiến Bảo quát ngăn, trẻ con không thể cưỡi ngựa chạy nhanh, huống hồ ngựa của Vân gia đều là tuấn mã của thảo nguyên, cao lớn, so với chiến mã phương nam chẳng khác gì lừa thì to hơn gấp đôi.

Vượng Tài hôm nay được lắp yên, cứ đạp vó mãi không chịu an phận, Vân Diệp hơn một năm chưa cưỡi nó rồi, nó rất muốn chạy thật nhanh, Vân Diệp không có nhà, nó ăn cũng chẳng thấy ngon.

Vân Diệp hiểu được tâm tư của Vượng Tài, xoay người lên ngựa, giao Vân Mộ cho Na Mộ Nhật, Tân Nguyệt cưỡi ngựa ngồi vắt chéo chân một bên, không oai phong như Na Mộ Nhật. Vượng Tài đắc ý hí dài một tiếng, hai vó trước đạp trên không, chân sau phạt lực, lập tức bắn đi, đây là cách chạy mà nó thích nhất, không biết tính của nó thì chỉ riêng trò này đủ ngã vỡ đầu.

Chạy được trăm bước, Vượng Tài tăng tốc phi nước đại quanh giáo trường, Vân Diệp nghe thấy tiếng gió thổi vù vù bên tai, còn thấp thoáng có tiếng hét sợ hãi của Tân Nguyệt, phía trước có một cái hào, Vượng Tài chạy đang hăng, không ngờ vọt người qua, Vân Diệp thiếu chút nữa sợ đứng tim, nhưng lúc này ghìm cương thì đã muộn, chỉ thấy người nhẹ bỗng, tiếp đó là tiếng hoan hô như sấm, Vượng Tài khốn kiếp nhảy qua hào không giảm tốc, phía trước là hàng chướng ngại vật kiểu sừng hươu, nó cũng nhảy qua nốt, thôi vậy, hiếm thấy Vượng Tài cao hứng, tùy nó, Vượng Tài thông minh không làm việc quá sức.

Nhảy qua hai hàng chướng ngại vật, lúc này Vượng Tài mới thỏa mãn quay về điểm xuất phát, Tân Nguyệt mặt cắt không ra máu, Na Mộ Nhật vỗ tay reo hò.

Lý Dung thấy cha thể hiện thần uy, kích động kẹp bụng ngựa, nó cũng muốn phi nhanh như thế, nhưng cưỡi một con ngựa cái cực hiền, giây cương bị Lưu Tiến Báo giữ chặt, chỉ có thể hét to, đầu toát mồ hôi.

- Hay, thân thủ của Vân hầu đúng là rất cao.

Phùng Áng từ dưới bóng cây đi tới, khi qua bên cạnh Lý Dung yêu thương vỗ đầu nó:

- Không vội, cháu còn nhỏ, sớm muộn gì cũng giống cha cháu, cha cháu dương uy ở Liêu Đông, người ta đánh nửa năm không xong, cha cháu ba ngày phá thành, tướng môn hổ tử phải như thế.

- Phùng công, ngài nói thế chiều hư trẻ nhỏ, câu cuối cùng đến vãn bối cũng bị chiều hư.

Vân Diệp nhảy từ trên lưng Vượng Tài xuống, lấy khăn khô lau mồ hôi cho nó, chỉ chạy một đoạn ngắn, nhưng Vương Tài rất đã nghiền.

Phùng Áng cũng lấy khăn lau giúp, võ tướng tắm rửa cho chiến mã yêu thương là thông lệ rồi, chỉ cần là người từng ra chiến trường đều có thói quen này.

- Phùng công, ta phải xin lỗi ngài, Trí Dũng dọc đường khổ chiến, tổn hại bảy người, chuyện này do ta cố ý, chúng ta không không có thời gian, muốn sớm ngày nắm vững kỹ thuật hàng hải chỉ có cách lấy mạng ra đổi.

- Ha ha ha, ngươi tạ lỗi? Lão phu phải cảm tạ ngươi mới đúng, hai ta đều là thống soái dạn dày sa trường, đều biết binh phải luyện mới ra, để đám Trí Dũng đánh trở về, không bị tận diệt không nhúng tay, rất tốt! Luyện binh có gì hơn lên chiến trường, thuyền hải tặc nhỏ yếu, là đối thủ tập luyện tốt nhất.

- Sáu mươi tám người trở về, tương lai sẽ là sáu mươi tám thuyền trưởng, đủ để Phùng gia lập một hạm đội, lão phu biết bọn chúng hiện còn chưa dùng được, nhưng lão phu ở Quảng Châu kiểm tra chúng, rất tốt, một thuyền đối diện với hai thuyền của thủy sư Lĩnh Nam vẫn không vào thế yếu. Chết bảy người là gì, năm xưa tổ tông Phùng gia khai phá Lĩnh Nam chết tới bảy nghìn người.

- Chút tổn thất này lão phu chịu được, Phùng gia không giận ngươi, c hỉ có cảm kích, hiện giờ chết một người, tương lai bớt chết mười người, trên biển có chiến sự, con cháu Phùng gia tuyệt đối không đi sau, Vân hầu ngàn vạn lần đừng mềm lòng.

Thấy Phùng Áng giơ tay muốn mình vỗ tay ước hẹn, cũng giơ tay cùng ông ta vỗ mạnh ba cái, Phùng Áng cười lớn để lại một cái rương rồi rời đi, ông ta rất hài lòng về hiệu quả huấn luyện của con cháu Phùng gia.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau