ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 991 - Chương 995

Chương 992: Tạo nghiệt

- Mẫu thân!

Một âm thanh quen thuộc vang lên, Tô thị mừng rỡ ngẩng đầu, thấy Tiểu Tượng Nhi đầu mướt mồ hôi xuất hiện ở cửa viện, vội bỏ kim chỉ đồ thêu xuống, chạy ra ôm chầm lấy con, vui mừng vô kể.

- Mẫu thân, người không ở đây lâu nữa đâu, nghe nói Hầu Quân Tập đã bị hạch tội, đang trên đường về kinh, đợi phụ vương về, nhất định đón mẫu thân về nhà.

Tô thị gác cằm lên đầu nhi tử, yêu thương nói:

- Toàn nói lời ngốc nghếch, chuyện trên đời không đơn giản như thế, Hầu Quân Tập sai, không có nghĩa là mẹ đúng, nhưng phụ vương con mới là người đau khổ nhất, người lương thiện như vậy mà chịu dày vò vô tận, Tượng Nhi, đừng trách phụ vương, phụ vương con không có cách nào.

Lý Tượng chẳng biết có hiểu lời nương thân không, nó vẫn gật đầu, nói:

- Mẫu thân, vậy cũng không sao, hài nhi hôm nay học được một bản lĩnh của Vân Thọ, bảo Yên Dưng đóng giả thành nó, còn vờ say, được hài nhi cõng về, Vân Thọ ngồi trên lầu khóc, lừa được tất cả mọi người. Mẫu thân cố chịu, đợi con lớn hơn một chút là có thể dùng cách này đưa mẫu thân về.

Tô thị thất kinh vội, nắm lấy hai vain hi tử hỏi:

- Yên Dung đâu rồi, chẳng lẽ ở chỗ mẫu thân nó?

Thấy nhi tử gật đầu, Tô thị vội vàng đẩy cửa sang viện tử của Hầu thị, nữ nhân đó giờ điên rồi, chẳng may làm Yên Dung bị thương thì Tượng Nhi và Vân Thọ mang tội lớn.

Vào sân nhìn thấy Hầu thị dùng hai tay nhấc bổng Yên Dung lên, ra sức lắc hỏi:

- Có phải phụ vương con sắp tới đón nương thân không, có phải không, có phải không, có phải không? Ngươi nói mau, có phải không hả.

Tô thị vội cướp lấy Yên Dung đã sợ tới im thít, ôm vào lòng không ngừng giúp Yên Dung gọi hồn, đứa bé này đã sợ hãi quá độ rồi, hai mắt ngơ ngơ nhìn mẫu thân điên cuồng, không nói một câu.

- Yên Dung, con ngoan, nếu sợ thì khóc đi, không sao, đại nương ở đây, sợ thì khóc đi, khóc ra là không sao nữa.

Bất kể Tô thị khuyên nhủ thế nào, đứa bé này cũng không khóc, Tô thị càng lo lắng, nước mắt chảy ra rồi, vỗ lưng Yên Dung rất lâu mới nghe thốt ra một câu nghẹn ngào:

- Tượng ca ca nói, gặp nương thân không được khóc.

Tô thị thở phào định bế Yên Dung đi thì Hầu thị vừa rồi còn chạy quanh sân lại xông tới, nhìn chằm chằm vào Yên Dung:

- Vì sao ngươi không phải là nam hài, vì sao, có biết nữ nhân vô dụng thế nào không, nếu ngươi làm nam hài, có thể kế thừa mọi thứ của phụ thân ngươi, nếu ngươi là nam hài sẽ hơn tên phụ thân vô dụng của ngươi trăm lần.

Tô thị lúc này không nhịn nổi nữa dùng hết sức bình sinh tát Hầu thị một phát, Hầu thị bị đánh loạng choạng, máu mũi chảy ra, đôi mắt điên cuồng dần khôi phục tỉnh táo, đại khái cũng nhớ ra được vừa rồi mình đã làm cái gì, mặt hiện lên vẻ tuyệt vọng, đây là sự tuyệt vọng triệt để nhất, sức sống trong mất dần tắt đi, nữ nhi lúc này mới là hi vọng cuối cùng của nàng, quỳ gục xuống đất.

Yên Dung giãy dụa thoát khỏi lòng Tô thị, chạy tới bên Hầu thị nắm vạt áo mẫu thân: - Nương thân xem, con mặc y phục của Tượng ca ca, giờ còn giống nam hài rồi, nương thân có thích không?

Tô thị nước mắt tuôn trào, Hầu thị nhũn ra đất, tát mình như nổi điên, Yên Dung lại bắt đầu sợ hãi, tấm thân nhỏ bé run rẩy khóc gọi mẹ không ngừng.

- Hầu thị, cô làm cái gì thế? Cô sẽ làm Yên Dung sợ đấy.

Tô thị quát ngăn hành động điên cuồng của Hầu thị.

Hầu thị ngẩng khuôn mặt đầy máu lẫn nước mắt, cầu khẩn nhìn Yên Dung:

- Nhiếp Nhiếp, đừng trách mẹ, mẹ không cố ý, mẹ không biết vì sao lại nói thế, Nhiếp Nhiếp, đừng bỏ mẹ.

Yên Dung gật đầu, bóc một quả vải cho vào miệng Hầu thị:

- Đây là vải Thọ ca ca cho con, vừa rồi con khóc huynh ấy làm thế với con, rất ngon, ăn xong con không khóc nữa, nương thân cũng đừng khóc.

Hầu thị như con chó con ngồi trên mặt đất há miệng ăn vải, nước mắt tuôn ào ạt, lấy ống tay áo dơ dáy quệt lung tung lên mặt, bộ dạng càng thêm khó coi, nhưng Yên Dung cười khanh khách, tâm hồn ngây thơ còn tưởng mẫu thân đang trêu mình.

- Hầu thị, Yên Dung không thể ở lâu, nó lén chạy ra đấy, Vân Thọ còn đang đóng giả nó ở tú lâu, sau trăm ngày cấm túc nó mới được tới thăm cô, cô phải sống cho tốt, chuyện bên ngoài kia không liên quan gì tới đám phụ nhân chúng ta, bị giam ở đây đã là trừng phạt lớn nhất rồi, các con là hi vọng cuối cùng của chúng ta, đừng hủy chút hi vọng cuối cùng này.

- Kỳ thực trong số nữ nhân bị giam ở đây thì tỷ muội chúng ta may mắn nhất rồi, vì chúng ta đều có con, Yên Dung được hoàng hậu hứa gả cho Vân gia, cái tính bao che của Vân Diệp thì cô biết đấy, y nhất định bảo vệ Yên Dung, có y, cả đời này Yên Dung sẽ bình an vui vẻ, thực ra đó mới là phúc phận lớn nhất của cô.
Nói tới quy củ, Hầu thị lại sợ hãi, vội vàng đẩy Yên Dung ra ngoài, vừa đẩy vừa nói:

- Nhiếp Nhiếp, thấy được nương thân là tốt rồi, sau này nương thân sẽ không điên nữa, trong lòng sẽ nghĩ tới Nhiếp Nhiếp, con đi mau đi, Vân Thọ là thằng ngốc, nó vừa béo vừa xấu, sao đóng giả được Nhiếp Nhiếp, ôi mong nó khôn một chút, đừng để người ta bắt được, hiện giờ mẹ không giúp được con, ngoại công cũng không giúp được.

Tô thị đẩy Hầu thị một cái:

- Cô nói mấy thứ này làm gì, Yên Dung không biết gì mới là phúc. Tượng Nhi, Tượng Nhi đâu, con mau dẫn muội muội con đi, quản sự sắp tới rồi.

Lý Tượng trốn ở góc tường lúc này mới chạy tới kéo Yên Dung cứ ngoái đầu lại nhìn điện Vu Lương.

Vân Thọ ở tú lâu của Yên Dung đợi rất lâu không thấy huynh muội Yên Dung về, buồn chán nằm trên giường đếm thỏ ở màn, không ngờ lăn ra ngủ.

Đợi khi nó nghe thấy động tĩnh mở mắt ra thì thấy tiểu cung nữ của Yên Dung run rẩy quỳ trên mặt đất, Lý Tượng như con gà rớt nước mặt cúi gằm, chỉ có Yên Dung lén nháy mắt với Vân Thọ. Trường Tôn thị ngồi trên ghế uống trà, thấy Vân Thọ tỉnh dậy, tức giận hỏi:

- Đây là khuê nữ nhà ai mà xấu xí như vậy? Ngươi không giống Yên Dung chút nào, ngươi nói xem, ta phải xử lý tên tiểu bại hoại mưu mô thế nào đây?

Vân Thọ nhảy ngay từ trên giường xuống, chẳng hề sợ hãi ôm tay Trường Tôn thị vừa lắc vừa làm nũng:

- Hoàng hậu nãi nãi, Thọ Nhi nghịch ngợm, người là đại nhân không chấp tiểu nhân, tha cho Thọ Nhi đi.

Trường Tôn thị phì cười, hết cách lấy ngón tay chĩa vào trán nó.

- Cha ngươi cũng vô lại như thế, giỏi lắm, bản lĩnh này lại truyền cho ngươi, năm xưa hoàng hậu nãi nãi ta không dạy được cha ngươi, làm y như con khỉ chạy khắp nơi không thấy đây, hiện ngươi cũng muốn nhảy nhót phải không, xem ra các ngươi ngứa da rồi.

Mắng xong Vân Thọ, lại quay sang mười mấy cung nhân quỳ ngoài cửa:

- Một đám phế vật, bị ba đứa bé xoay cho chóng mặt, các ngươi còn ích gì nữa, người đâu, kéo đi, đánh mười gậy, xem xem có khôn ra không?

- Hoàng hậu nãi nãi thật anh minh, thưởng phạt chính xác, Thọ Nhi bội phục vạn phần.

- Thằng khỉ con, chỉ cần không đánh đòn lên mông ngươi, có phải ngươi đều thấy hoàng hậu nãi nãi anh minh? Giống cha ngươi y nhu đúc, được rồi đừng làm bộ ngoan ngoãn nữa, đi chơi với Tượng Nhi và Yên Dung đi.

Trường Tôn thị nhìn ba đứa nhóc ríu rít kéo đi ra vườn hoa, ngồi bần thần hồi lâu, thở dài:

- Tạo nghiệt gì mà thành thế này chứ!

Chương 993: Đoản Ca Hành của Lý Nhị

- Khuê nữ của ngươi gả nhi tử của ta xem như gặp may rồi, đời này ta không cầu quyền thế, không cầu tiền tài, chỉ mong cha hiền con hiếu, gia nghiệp hưng vượng, cho nên con ngươi tới nhà ta là con ta, thương tới mức không hết, ai để nó chịu tội chứ, cái đông cung kia của ngươi hiện loạn lung tung, chủ phụ không có nhà, đám cơ thiếp lại chẳng lật trời tung lên à? Đừng có để nhi tức của ta ở trong vũng bùn đó chịu tội, biết vì sao ta có thể hiên ngang vậy không? Vô dục thì vô cầu, chẳng cần gì ở Lý gia ngươi, ta mới có thể nhảy ra ngoài tam giới.

- Cùng ngươi xưng huynh gọi đệ vốn trái quy chế rồi, ngươi là vua, ta là thần, ngươi không có cái uy của vua, ta cũng không có tự giác của thần tử, đám lão già lập lễ chế coi to hơn tính mạng, cho rằng nó mới là cơ sở của cương thường.

- Chủ lâu của nhà Lưu Hoằng Cơ cao hơn lãnh cung ba tấc, Vu Chí Ninh vác thang tới chủ lâu nhà ông ta, cưa tả thù trên nóc nhà thấp đi bốn tấc, Lão Lưu nổi điên thiếu chút nữa lấy thương liều mạng với Vu Chí Ninh. Giờ ngươi đi tới là Lão Lưu mà xem, tà thú có phải bị mất đầu không?

- Khi ta xưng huynh đệ với ngươi, Lão Lưu đánh miệng với Vu Chí Ninh sắp méo luôn, Vu lão đầu lại vờ không thấy, Lão Lưu tức ném cả đũa đi, cho rằng lão già chuyên môn tức hiếp ông ta.

Lý Thừa Càn đang vẽ hoa, mùa hè không vẽ hoa sen là một sự nuối tiếc, trong đại trạch của Hà Thiệu có cái ao sen cực lớn, hoa nở rực rỡ, không biết tên đó chăm hoa thế nào, búp hoa trên mặt nước to bằng nắm tay Vân Diệp. Lý Thừa Càn chuyên môn kiếp một tờ giấy thật lớn, cả ngày chẳng làm gì, chỉ vẽ ( hạ nhật ngạo hà đồ), từ bố cục lẫn lập ý đều tuyệt vời, là sen thiếu một phần mềm mại, thêm vài phần kiên cường, hiếm có nhất là khi hắn có thể chuyên tâm vẽ kể Vân Diệp dùng ngôn ngữ oanh tác.

- Ghép bài thơ viết lên tờ giấy khác đi, ta sẽ chép vào, bức tranh sẽ viên mãn, ngươi mà biết lên tranh coi như hủy luôn bức tranh rồi.

Lý Thừa Càn bỏ bút xuống, rửa tay trong chậu, ngồi xuống ghế thỏa mãn nhìn tác phẩm của mình.

- Thế nào là ghép một bài thơ, ngươi không biết nói, mời Vân huynh thi triển đại tài, phú một bài thơ à? Hai ta thi họa song tuyệt, nhất định khiến bức ( hạ nhật ngạo hà đồ) tăng sắc không ít. Còn nữa cái gì mà ta tự viết sẽ hủy bức tranh? Gần đây ta luôn khổ luyện, đã có sáu phần tinh hoa của Vương Hữu Quân, đồ không biết hàng.

*** Chính là Vương Hi Chi, nhà thư họa nổi tiếng thời Đông Tấn.

- Ngươi trừ ( ô quy đồ) còn có thể mang ra khoe thì còn gì nữa? Chưa nói cái khác, đừng lấy bản thân so với Vương Hữu Quân, cẩn thận người ta bò từ mộ ra bóp cổ, mau lên, bức tranh nay tặng cho mẫu hậu ta, không thể chậm trễ, sắp tới sinh nhật mẫu hậu rồi, lễ vật của ngươi chuẩn bị ra sao? Đừng có lấy ( ô quy đồ) ra, giờ toàn Trường An đều biết rùa là để chửi người, ngươi mà đem tặng, mẫu hậu ta sẽ tức chết.

Lý Thừa Càn tức lắm, trước kia nhận được tranh rùa của Vân Diệp còn tưởng y chúc mình thọ, sau này mới vô tình biết ý nghĩa thực sự của nó, hận xé hết tranh đi.

- Thanh Tước chuẩn bị phượng hoàng, không phải nói phượng hoàng kêu mấy tiếng, quốc triều có bấy nhiêu năm? Trong thư viết cho ta, hắn nói đang huấn luyện phượng hoàng hoat, mười mấy con phượng hoàng kêu ba ngày ba đêm không ngừng. Còn ta tặng nương nương một con thuyền, làm bằng gỗ son, ra biển sẽ bị sóng lật nhào, nhưng ở ao Khúc Giang dứt khoát vững vàng hơn Mộc Lan Chu.

Vân Diệp miệng nói, tay cũng không nhàn, viết trên giấy bài Nhất Tiễn Mai của Lý Thanh Chiếu.

Sen tàn chiếu đẫm hơi thu,

Vén xiêm, lên chiếc cô chu một mình.

Mong chờ thư tự mây xanh,

Nhạn về là lúa trăng thanh đầy lầu.

Hoa rơi rụng, nước chảy mau,

Tương tư một mối đeo sầu đôi nơi.

Tình này chẳng thể khuây nguôi,

Vừa nơi khóe mắt đã nơi đáy lòng.

Lý Thừa càn ngây ra một lúc, thở dài:

- Thơ thì rất hay, nhưng ta vẽ hoa sen đường nét kiên cường, tất nhiên ngụ ý phẩm tính của mẫu hậu, bài thơ này của ngươi hợp với tranh không? Sự ôn nhu,ai oán của nữ tử được ngươi thể hiện hết, mẫu hậu ta không thích đâu.

- Không thích mới lạ, người Lý gia ngươi không hiểu lòng nữ nhân, bệ hạ cũng như thế, nương nương cả đời theo bệ hạ qua núi thây biển máu, không muốn kiên cường cũng phải kiên cường. Giờ thiên hạ thái bình, chuẩn bị sống vài ngày cuộc đời của nữ nhân, ai ngờ chớp mắt bị cha con ngươi làm hỏng, bất kỳ vì mục đích gì, tổn thương nhất vẫn là nương nương, để nương nương khóc lớn một hồi giải tỏa có gì không được. Cho ngươi biết, người kiên cường cả đời sẽ đoản thọ, nữ nhân khóc là thiên tính, bức hoa sen sắt này của ngươi đại biểu mặt kiên cường của nương nương, bài thơ của ta đại biểu cho mặt nhu nhược của nương nương, phụ họa nhau là quá hợp rồi, tuy không vui tươi, nhưng còn hơn bức tranh của ngươi.

Những lời này làm Lý Thừa Càn trở nên thương cảm, nhắm mắt dưỡng thần một lúc, liền chép ngay ngắn bài Nhất Tiễn Mai vào, bức tranh không để chỗ ký tên, chỉ có hoa sen kiên cường và bai thơ ai oán.

Lý Nhị dừng lại ở Sơn Đông rất lâu, nhiều lần mời tiệc hào tộc Sơn Đông, căn bản không nhìn ra giữa họ có gì đối lập, vấn đáp trong bữa tiệc đúng quy củ, không thân thiết cũng không lạnh nhạt, Lý Nhị bốn hai tuổi không ngờ cầm có dưới ánh trăng hát bài Đoản Ca Hành của Lý Nhị, khi đó Vân Diệp mới biết Lý Nhị căn bản không chịu thỏa hiệp.

Khi hát vô cùng có ý tứ, ngồi ở chỗ ngâm:

Chén say ta hát ta chơi, Thú vui say hát người đời được bao.

Tháng ngày thấm thoát chóng sao,

Hạt sương buổi sớm tụ vào lại tan

Điều đâu cảm giận chứa chan

Cái lo ngay ngáy không bàn cho xuôi

Lo kia bao gỡ cho rồi

Họa chẳng chỉ có con người Đỗ Khang

Hát tới đó chúng thần hô lớn:

- Bệ hạ chớ lo, nếu có kẻ bất thần, chúng thần sẽ chia sẻ nỗi lo cùng bệ hạ.

Lý Nhị cười lớn rời bàn, chuyên môn tới trước bàn Thôi Nhan Thọ múa sóc:

Áo xanh tấc dạ bàng hoàng

Ngậm ngùi lòng tớ ngổn ngang tơi bời.

Thấy Thôi Nhan Thọ biến sắc, lại thời gia chủ Lang Gia Vương thị gia chủ Vương bí hát tiếp.

Hươu đồng hớn hở vui chơi,

Sáo đàn ta khách tiệc mời lẫn nhau

Trăng kia sáng tỏ làu làu Xoay quanh quanh mãi địa đầu khôn thôi.

Cuối cùng tưới trước nhà Tạ thị Dương Hạ hát.

Cái lo đâu bỗng tới nơi

Lòng lo dằng dặc ai người gỡ ra

Nỗi niềm kể hết gần xa,

Này là tình cũ, này là nghĩa xưa.

Tạ gia chủ vội quỳ xuống bái lạy.

Thấy chiếu cố hết các đại gia chủ rồi, Lý Nhị xoay tròn sóc như bánh xe, hát đoạn cuối cùng:

Kia kìa trăng sáng sao thưa,

Quạ kêu xao xác bây giờ đang bay.

Ba vòng liệng khắp bụi cây.

Tìm không chỗ đậu lại bay khơi chừng,

Non cao cao tít ngàn trùng,

Nước sâu thăm thẳm vô cùng là sâu.

Chu Công phủ dụ rất mầu

Khiến cho thiên hạ rủ nhau theo về.

Hát xong thì gia chủ hào tộc Sơn Đông mặt vàng như nghệ, triều thần khen không ngớt miệng, Vân Diệp lén giải thích hàm nghĩa khúc ca cho Lão Trình.

- Trình bá bá, ý tứ của bệ hạ là nói đời người như sương mai, mặt trời xuất hiện là biến mất, vô cùng ngắn ngủi, nhưng việc cần làm rất nhiều, sao có thể giải trừ ưu sầu của ta đây?

- Thôi gia, ta luốn nhớ nhà các ngươi, gia nghiệp các ngươi đông, môn hạ nhiều, ta luôn rất lo lắng. Tới Vương gia nói trước kia Vương gia ngươi là khách của ta, nhưng những năm qua các ngươi thay đổi nhiều, làm ta rất lo. Ngược lại với Tạ gia thì bệ hạ vô cùng ôn hòa, nói nhà các ngươi luôn ủng hộ ta, ta là người nhờ tình cũ, sẽ không quên. Cuối cùng bệ hạ hát, ý muốn giết người của ta giống quạ bay đầy trời, không biết dừng ở nhà ai, chỉ cần các ngươi phân gia, ta sẽ rộng lượng tha cho các ngươi.

Lão Trình gật gù:

- Bệ hạ muốn đả kích hai nhà, lôi kéo một nhà, đây là kế phân hóa, nhưng mà bá bá cứ thấy thiếu cái gì đó.

- Đúng vậy, chiếu theo điển cố lúc này bệ hạ phải cầm trường sóc đâm chết một người, bá bá, người xem bệ hạ đang tìm kiếm xung quanh, lúc này ngàn vạn lần không nên nói nói lời xui xẻo như Thái Nhạc Thừa, để Tào Tháo đâm chết, chúng ta cứ uống rượu không làm kẻ xui xẻo.

Chẳng những Vân Diệp và Lão Trình cúi đầu chăm chú ăn uống, phàm là ai bụng có chút kiến thức đều co mình lại, Hứa Kính Tông càng đều giả kéo một tên phó dịch tới hỏi han, để người đó chắn trước minh.

***

Bài này Tào Tháo hát ở trần Xích Bích, chắc nhiều người biết rồi.

Chương 994: Văn công võ vệ

Đại Đường trước nay chưa từng thiếu người dũng cảm, Chử Toại Lương đi đón Lý Nhị, đứng dậy nói:

- Bệ hạ, Tào Tháo năm xưa làm bài này, kết quả đại bại ở Xích Bích phải bỏ chạy, bệ hạ hiện tuy vinh quy song ngâm bài này vẫn không ổn, Thôi, Vương, Tạ ba nhà là thần tử của bệ hạ, có chuyện gì mà không thể ngồi xuống bàn bạc, cần gì dùng vũ lực uy hiếp, nếu ba nhà phạm pháp thì phái một tên tiểu lại tới bắt vào ngục là được, sao cần vòng vo làm tổn nhân đức của bệ hạ.

Xong rồi, Chử Toại Lương đang muốn chết, không trách ai được, gia chủ ba nhà Thôi, Vương, Tạ quỳ bái dưới trường sóc của bệ hạ, bày ra vẻ tùy giết mổ.

Ý này không thể nói rõ ra, nói ra mọi người ngoài xấu hổ thì được cái gì, Lý Nhị phí tâm cơ hát để rồi có kết quả này, sao chẳng nổi giận?

Từ xa thấy mũi Lý Nhị đỏ lên, đây là dấu hiệu nổi giận thực sự của ông ta, Chử Toại Lương vẫn đứng ở đại sảnh, chẳng hề nhìn trường sóc của Lý Nhị, cứ như đang đợi đâm vào ngực mình.

Trường Tôn Vô Kỵ định lên tiếng nhưng bị Lý Nhị ngăn lại, ông ta lạnh giọng nói:

- Trẫm cả đời tung hoành thiên hạ vô địch thủ, cầm sóc chinh chiến bốn phương mới bình được thiên hạ, bình thiên hạ dùng võ, định thiên hạ dùng văn, nay trẫm dùng uy đại thắng, lấy sóc giáo dục vạn dân có gì không ổn, Chử Toại Lương, to gan.

Vân Diệp cực kỳ bội phục bá khí của Lý Nhị, bị người ta xé toạc cái mặt nạ giả dối liền vứt luôn mặt nạ đi, mã sóc chĩa vào mặt Chử Toại Lương, đại khái là nói thêm câu nữa sẽ bị đâm xuyên đầu.

- Bệ hạ sau khi đông chinh đại thắng, càng thêm kiêu sa, muốn phục lòng người, há chỉ một cây mã sóc có thể làm được, Tần Hoàng bạo ngược, Hán Vũ kiêu căng, nay chẳng lẽ muốn thêm Đường Đế tàn độc hay sao? Hào tộc Sơn Đông tuy thường lấy văn loạn pháp, nhưng những năm qua đã kiềm chế rất nhiều, chỉ cần giáo huấn vài năm sẽ thành trụ cột của Đại Đường, thế gia canh độc, sao có thể lấy vũ lực uy hiếp.

- Vân hầu trên thuyền hát rất hay, thần thích nhất là câu cuối cùng, "đổi nhân gian", đúng là nên đổi nhân gian rồi, Đại Đường nay võ lực cường thịnh cực độ, từ xa mạc tới hoang nguyên, đánh đâu thắng đó, hào tộc Sơn Đông nho nhỏ sao có thể ngăn được dòng nước lũ cuồn cuộn của Đại Đường.

- Ngọc Sơn thư viện đổi mới từng ngày, Thôi huynh, lý giải của Thôi gia về Thượng Thư luôn lấy làm kiêu ngạo, trăm năm qua không ngừng chú giải, nhưng có biết nó đã thành trò cười rồi không? Các ngươi nếu còn đóng cửa làm xe, chỉ khiến bị học vấn của Đại Đường quét vào đống rác.

- Bệ hạ vẫn xem thường nền móng của Đại Đường, chúng ta chẳng những có võ công, còn có văn trị, thịnh thế giáng lâm càng phải văn công võ vệ, theo bước chân chúng ta tất nhiên hưng thịnh, không theo kịp sẽ suy bại, đó là đạo lý ngàn năm không đổi.

- Nay bệ hạ lo lắng hào tộc Sơn Đông chẳng phải buồn cười sao, nhân gian đã đổi, tới chúng ta làm chủ rồi, bệ hạ, xin mở rộng tấm lòng khoan dung như biển cả, xem hào tộc Sơn Đông có thể gây ra gợn sóng trong biển sâu không?

Lý Nhị thu mã sóc lại, ném cho Đoàn Hồng, giơ chén rượu lên nói:

- Nói rất hay, vậy như khanh nói, trẫm tạm dẹp sấm sét, xem thịnh thế xuống, các khanh, uống. Vân Diệp đang đợi Lý Nhị giết người há hốc mồm, con mẹ nó đây là phong phạm danh thần à? Bề ngoài thì nói cho hào tộc, thực ra là lấy roi quất hào môn ba họ, đây chính là thủ đoạn chính trí, bắt hai tay, hai tay đều phải cứng?

Đúng là mở rộng tầm mắt. Thôi lão đầu môi run run như lá khô trong gió, loạng choạng đi tới trước mặt Vân Diệp, nói:

- Vân hầu, ngài luôn nhậm chức ở thư viện Ngọc Sơn, ngài nói xem, Thượng Thư thực sự là ngụy tạo sao? Ai ngụy tạo, ngụy tạo ở chỗ nào?

Xuất phát từ kính già, Vân Diệp rời bàn đỡ Thôi lão đầu ngồi xuống mới nói:

- Thôi công, Bất Khí chỉ có chút thành tựu trên con đường toán học, nếu nói về loại điển tịch như Thượng Thư, vãn bối hiểu rất ít, Nguyên Chương tiên sinh của thư viện là đại gia ở phương diện này, ngay Hứa thị lang cũng tinh thông hơn vãn bối, đạo học vấn xưa nay không thể làm giả, không biết là không biết, không dám múa rìu quá mắt thợ.

- Có điều năm ngoái nghe nói Kim Trúc tiên sinh phát hiện ra một ngôi mộ cô vô chủ thời Xuân Thu, trong mộ tìm thấy rất nhiều thẻ trúc, nghe nói là nguyên bản của Thượng Thư, hiện thư viện tuyên bố bản Thượng Thư đang lưu truyền là giả, tất nhiên nắm chắc, nếu không với tác phong nghiêm khắc của Lý Cương tiên sinh, tuyệt nhiên không cho phép, cho dù bệ hạ muốn thư viện nói dối, lão tiên sinh cũng không đồng ý.

Hứa Kính Tông ở bên cũng gật đầu phụ họa, nói vài câu kiến giải của mình.

Lão đầu tử gật đầu: - Lý Cương, Nguyên Chương đều là người xuất thân học vấn, đương nhiên không làm chuyện xấu xa đó, xem ra lão phu phải tới Ngọc Sơn, chỉ có nhìn thấy nguyên bản lão phu mới chịu.

Yến tiệc kết thúc như thế, Thôi lão đầu đi rồi, Vương lão đầu cũng đi, chỉ có gia chủ Tạ gia ở lại, ca ngợi công đức Lý Nhị, lão già rất giỏi làm thơ, trong thời gian ngắn đã có ba bài thơ mới ra lò.

- Không phải ngươi luôn xem thường loại người này à?

Hứa Kính Tông thấy Vân Diệp chăm chút nhìn gia chủ Tả gia, trầm tư hỏi:

- Làm gì có, ta chưa bao giờ dám xem thường loại người này, người ta vỗ mông ngựa còn hơn là những kẻ cứng cổ nói mình đúng, Tạ lão đầu lúc này nhất định lòng rất chua chát, vẫn làm được văn chương hoa lệ như thế, nếu nói ông ta không có tài học, trời cũng không chấp nhận.

- Lão Hứa, một nam nhân vì cả nhà mà phải đóng giả chó ở đường Chu Tước cũng không hề mất mặt, chỉ cần về nhà nuôi sống phụ mẫu thê nhi thì đó là một nam nhân thành công rồi.

- Thế nên người không cần cảm thấy mình không hợp với các tiên sinh của thư viện, bởi vì địa vị hiện tại của họ có tư cách kiêu ngạo, kéo họ tới triều đường, đảm bảo chẳng mấy chốc bị biếm chức, không thì chặt đầu, toàn là người đứng ngoài nói thì hay thôi. Lý Cương tiên sinh nói với ta, thư viện có Hứa Kính Tông là cái phúc, cho nên ngươi không cần lo, nếu trên triều đường biến thành cục phân chó rồi thì vẫn có thể về thư viện đổi áo xanh thành tiên sinh, đó là nhà của ngươi, nhi tử có tệ tới đâu, làm gì có mẫu thân không cho vào nhà.

Những lời này làm vành mắt Hứa Kính Tông đỏ hoe, che mặt uống hết chén rượu, cười nói:

- Ngươi ví dụ rất thô tục, cũng không chính xác, ngươi cho rằng không có mẫu thân không cho nhi tử về nhà sao? Năm xưa khi ta thất ý, lão nương đóng cửa không cho vào, so với cái ví dụ này, ta thích cái ví dụ phân chó hơn.

- Mấy năm ở thư viện dạy học là ta thấy có thành tựu nhất, dù là trung thư thị lang, ta vẫn thích về thư viện trong ngày nghỉ, ngươi nói đúng, đổi thanh xam, cầm quạt gấp, ở bên ngoài nhìn vào lớp, nghe tiếng đọc sách vang vang, tâm thần luôn khoan khoái, buổi trưa ăn bữa cơm đơn giản, tới chỗ Triệu tiên sinh xin chén trà, tán gẫu chuyện trăng sao, chuyện hay trên đời cùng lắm chỉ đến thế.

- Lão Hứa, chúng ta cuối cùng rồi cũng sẽ trở về thư viện, ta thành lập hạm đội xong sẽ dẫn cả nhà về, Trường An tuy là đất thương tâm ta, nhưng không tiện đi xe, đi xa sẽ thành bèo không rễ.

***

Văn công võ vệ giải thích theo tư tưởng hiện đại là giải quyết tranh chấp thông qua đối thoại chứ không phải đối đầu, quân đội để tự vệ chứ không phải xâm lược.

Chương 995: Biết lấy đồ đổi đồ là tiến bộ rồi

Hứa Kính Tông bùi ngùi rất lâu, cùng Vân Diệp nói chuyện vui thư viện, Lý Cương hiện hoàn toàn không lên lớp nữa, Hi Mạt Đế Á thời gian dài không có mặt ở thư viện đã thành truyền thuyết, học sinh mới nhập học không được thấy mỹ nữ tiên sinh, không ai không dậm chân đấm ngực, kẻ giỏi thư họa còn đem dung mạo nàng vẽ lên tranh, quá đáng hơn in thành sách màu, đem bán kiếm lợi, bị Hồng Thành bắt được đánh cho một trận.

Đề tài bất tri bất giác chuyển tới hương liệu, tên khốn Hứa Kính Tông có loại năng lực làm ngươi vô tình thay đổi đề tài, chẳng qua trong nhà hắn dựng một hương liệu hành ở Nhạc Châu, trước kia dựa vào nhân mạch của thư viện luôn kiếm được hương liệu, giờ Vân Diệp có mười mấy thuyền trong tay, kiếm một ít bán cũng là hợp lý.

Vân Diệp uống có hơi say rồi, hồ đồ phân quyền tiêu thụ một thuyền hương liệu cho Hứa Kính Tông, thấy hắn cẩn thận gấp một tờ giấy cho vào trong lòng mới hiểu ra vừa rồi tên này sở dĩ ngồi tâm sự với mình là vì hương liệu, thứ lòng lang dạ sói mà có thể sinh xúc động mới là lạ.

Sau đại thắng quân vụ kết thúc, hiện giờ kẻ nào cũng tính đường mưu lợi cho mình, Lưu Hoằng Cơ lén nói với Vân Diệp, kỹ viện tốt nhất trong thành U Châu là Vạn Hoa Lâu, kỹ nữ đầu bảng là Y Vân tiểu nương tử, nghe xem cái danh tự này có hay không, Y Vân, Y Vân, Vân hầu không đi an ủi mỹ nhân còn đợi tới bao giờ, nếu xấu hổ thì lão ca ca đi cùng, lão ca ca thèm khát cái mông lớn của lão bảo tử lâu rồi.

Lão già dê chết bằm, ta và con ông xưng huynh đệ, nay ông vì chút hương liệu tự hạ mình, còn lấy mỹ nữ dụ dỗ ta, huân quý có loại bại hoại như ông là sự xỉ nhục.

Bất kể thế nào cũng lừa được nửa thuyền hương liệu trong tay Vân Diệp, đạt được mục đích, không nói tới chuyện Vạn Hoa lâu nữa, còn về Y Vân chắc đã nằm trên giường lão già đê.

Lão Trình, Lão Ngưu trốn ở bên xem náo nhiệt, quản sự nhà họ đã tới Nhạc Châu lấy hương liệu rồi, đợi những người này mang hương liệu về, nói không chừng nhà họ đã bán hết, chuyện kiếm tiền họ chẳng hỏi tới, cuối năm xem sổ sách chút là được, trong thành Trường An tiêu diêu nhất là hai người họ, Tần Quỳnh và Úy Trì Cung còn phải thương lượng trong nhà, còn họ kệ, con dấu của Vân Diệp có thể trực tiếp lấy tiền trong nhà họ

Lý Thừa Càn ngần ngừ hồi lâu mới nói đông cung cũng cần chút hương liệu.

- Chuyện của ngươi ta không quản, trong thuyền hương liệu có hai thành của Thanh Tước, hai thành của ngươi, hương liệu của ngươi chất đống tại Lĩnh Nam, tự cho người đi mang về, nhớ trả tiền gốc, hương liệu do các thị vệ tự hái.

- Ta cũng có phần à?

Lý Thừa Càn hỏi nhỏ:

- Có chuyện gì vứt ngươi qua một bên chưa? Thanh Tước vốn còn định nuôi ngươi và bệ hạ, giờ xem ra không cần nữa, ta còn về Lĩnh Nam đóng thuyền, ngươi chơi một mình đi, chăm sóc tốt nhi tử, nhi tức của ta, Yên Dung hiện là người của Vân gia.

Mọi thứ đều vô cùng viên mãn, Lý Nhị ở Sơn Đông chủ trì hương lão vấn đáp hội, cùng một trăm ông già thảo luận chiệm xâm chiếm đất đai, mạnh tay xử lý ba môn phiệt nhỏ, không còn chuyện cổ quái một nhà chiếm hết đất toàn huyện nữa, thỏa mãn đem đám nanh vuốt về kinh.

Cái tên Mã Chu tai họa ở lại Sơn Đông tiếp tục thanh lý ruộng đất, với hào tộc mà nói, tên này là kẻ tàn nhẫn, một trăm Huyền giáp quân làm hộ vệ, giúp hắn ứng phó mọi nguy cơ, Lý Nhị quyết tâm phân hóa, xé lẻ hào tộc Sơn Đông, không để lại bất kỳ hậu họa nào.

Hoàng đế đi, thái tử đi, đám lão Trình cũng đi theo, Vân Diệp nhìn thấy ba chiếc chiến hạm bị tháo rỡ thành gà trụi lông, đau lòng không thôi, chỉ nửa tháng toàn bộ số gỗ quý trên thuyền bị đổi thành gỗ thường, khỏi phải nói bị Lý Nhị lấy hết, chỉ ông ta mới có thể làm thế. - Đại soái, bệ hạ cấp cho hạm đội hai vạn cân thuốc nổ, mạt tướng mới đồng ý Nghiêm Tùng tháo rỡ những thứ xa hoa kia.

Lưu Nhân Nguyện tới bẩm báo.

Hắn sớm ngứa mắt với những thứ xa hóa trên chiến hạm, từng nói quân hạm không tiện quá xa hoa, nếu không khiến binh sĩ tạo thành thói xa hoa, không có lợi cho sức chiến đấu, quân hạm phải có bộ dạng của quân hạm, nên hắn mượn lệnh của hoàng đế đổi hết gỗ quý thành gỗ chắc thực dụng, quân hạm không còn chút trang sức nào nữa.

- Sao đĩa bạc cũng mang đi, đó là thứ ta dùng chiêu đãi khách quý.

Vân Diệp tức tối nói:

- Đại soái, trên biển không ai xứng là khách quý của chúng ta, nếu Ngụy vương điện hạ không ra biển, ai có thể sánh với đại soái?

Vân Diệp rất hài lòng với sự kiêu ngạo của Lưu Nhân Nguyện, hoàng đề biết lấy đồ đổi đồ là sự tiến bộ cực lớn rồi.

Thủy sư Lĩnh Nam thong thả đi tới, Vân Diệp tập kết toàn bộ chiến hạm ở đông hải, cả vịnh bị chiến hạm bao trùm, thuyền như rừng, khí thế to lớn, phong tỏa bán đảo Cao Ly cần dựa vào họ. Một cái tên lọt vào mắt Vân Diệp, cười hỏi Lưu Nhân Nguyện:

- Tên Lưu Nhân Quỹ này có liên quan gì tới ngươi? Tên của hai ngươi chỉ khác nhau một chỗ.

- Không liên quan gì, họ Lưu là họ lớn, trùng tên nhiều vô kể, đại soái sao lại quan tâm tới người này? Chẳng lẽ đó là một viên hổ tướng hiếm có, nhưng đại soái đừng đem mạt tướng liên hệ với người đó là được.

- Lưu Nhân Nguyện, cho ngươi biết, tương lai người thay thế ngươi ắt là người này, không tin cứ rửa mắt mà đợi.

Thấy Lưu Nhân Nguyện tỏ thái độ sao cũng được, Vân Diệp không nói nữa, người sau này thành tể tướng sao có thể là người bình thường.

Lý Nhị kỳ thực đang gài người của mình vào thủy sư Lĩnh Nam, có điều Vân Diệp chẳng bận tâm, y không có dã tâm đó, nói với Ngũ lễ tư mã:

- Chuyện phong tỏa Cao Ly giao cho các ngươi, Lưu Nhân Nguyện là chủ tướng, ngươi là phó tướng, bản soái về Lĩnh Nam đôn đốc đóng thuyền, làm hỏng việc, bệ hạ sẽ xử trí các ngươi, ta cũng không tha cho các ngươi, đừng nghĩ ngươi là Ngũ lễ tư mã mà không sợ, phạm sai lầm, ta chật đầu ngươi như thường.

Lại dặn Lưu Nhân Nguyện:

- Chiếc Thừa Càn để lại cho ngươi, nhưng không cho người, ngươi tự điều động, chiếc Công Chúa và Thừa Càn ta sẽ mang về, thực ra đây là tài sản riêng, có điều hiện không phân rõ được nữa, Đăng Châu sẽ là căn cứ tiếp ứng của các ngươi. Nguyên Đại Khả còn chưa điều về kinh, nhưng quan chức đã thăng lên hai cấp rồi, làm tốt quan hệ với ông ta sẽ có lợi. Đánh trận thế nào các ngươi hiểu hơn ta không phải nói nữa, có sai lầm tìm thì tìm ngũ lễ tư mã gánh, có lợi chia cho huynh đệ chúng ta nhiều hơn, thực ra các ngươi đều hiểu lầm vai trò của Ngũ lễ tư mã rồi.

- Chỉ cần một lòng vì nước, phạm sai lầm nhỏ không hề gì, huống hồ các ngươi có con dê thế tội lớn nhất rồi, bệ hạ thường chỉ chặt đầu Ngũ lễ ta mã không chặt đầu tướng, cái đầu to này có thể lợi dụng một chút.

Vân Diệp không thèm nhìn Ngũ lễ tư mã mặt đen như đít nồi, Lưu Nhân Nguyện tỉnh ngộ, cười ha hả vỗ vai Ngũ lễ tư mã:

- Lão Hoàng, làm phiền, làm phiền rồi.

Các đại lão đi hết, Vân Diệp phát hiện ra mình trở thành đại lão lớn nhất, cảm giác này đúng là sướng con mẹ nó, từ Đăng Châu mua ít lúa mạch, ít đặc sản phương bắc, dẫn theo bảy quân hạm của hạm đội Lĩnh Nam giương buồm đi, tướng sĩ trên hạm đều đã mệt mỏi cực độ, nghỉ ngơi thời gian ngắn không khôi phục được trạng thái.

Chương 996: Đoạt thuyền cầu sinh (1)

Đường về nhà thực ra là một cuộc huấn luyện đường xa, Phùng Trí Dũng đã rời chiến hạm, dẫn huynh đệ nhà mình điều kiển một chiếc quân hạm, không ngừng làm các loại động tác trên biển, đã nhận lời Phùng Áng huấn luyện bọn họ, làm người không được nuốt lời.

Dọc đường truy kích, cảnh giới, chiến đấu đều giao cho bọn họ, gặp hải tặc thì Vân Diệp chỉ ra lệnh, nhiệm vụ giết hải tặc do họ hoàn thành, dù Phùng Trí Dũng bị đám hải tặc cùng đường đuổi chạy lung tung, hạm đội của Vân Diệp cũng mặc kệ, chỉ theo đằng sau, Vân Diệp chẳng có nhiều thời gian dạy bọn họ, đành thông qua hải chiến tàn khốc không ngừng mài rũa, để họ thành chiến sĩ trên biển hợp cách.

Thuyền tới Chu Sơn, sau khi tiêu diệt một nhóm hải tặc, Vân Diệp gọi Phùng Trí Dũng lên chiếc Công Chúa, hỏi:

- Hôm nay ba đồng tộc của ngươi chiến tử, rõ ràng không cần trả giá lớn như thế, nhưng ta khoanh tay ngồi nhìn, Phùng Trí Dũng, ngươi có hận ta không? Cho ngươi biết, kỳ thực ta đang cố ý làm hao tổn thực lực của Phùng gia, ngươi có hận không?

Vải băng vai Phùng Trí Dũng vẫn còn rỉ máu ra ngoài, lắc đầu nói:

- Đại soái đang huấn luyện con cháu Phùng gia, không phải đang làm hảo tổn thực lực Phùng gia, chỉ cần chiếc Công Chúa khai hỏa, con cháu Phùng gia sẽ táng thân dưới biển.

Vân Diệp cười lớn:

- Khá lắm, đối đáp rất đúng, bất kể trong lòng nghĩ thế nào thì đây là câu trả lời chính xác, ta còn ở Lĩnh Nam hơn một năm nữa, muốn dạy các ngươi hiểu được toàn bộ là không thể, ta cùng Trương Lượng thảo luận vấn đề làm sao đưa được một đám hán tử phương bắc tới biển tác chiến, có bí quyết gì không, ngươi đoán ông ta trả lời ra sao?

Phùng Trí Dũng hoang mang lắc đầu, Vân Diệp đáp:

- Trương Lượng nói chỉ có đánh trận mới có thể nắm bắt nhanh nhất, mới đầu khó tránh khỏi tổn thất lớn một chút, nhưng rèn luyện ra đều là thủy thủ tốt nhất, bất kể có phải là người phương nam không. Phùng Trí Dũng, các ngươi vốn không lạ gì biển, chỉ thiếu thực chiến, dọc đường chúng ta chuyên môn tìm hải tặc là để hải tặc thành đá mài đao cho các ngươi, cho các ngươi kẻ địch mạnh nhất khi các ngươi mệt mỏi nhất, có thế các ngươi mới có thể thực sự tung hoành biển cả.

- Rèn luyện chưa kết thúc, bổ xung vũ khí xong còn tiếp tục, nếu nhân thủ của các ngươi tổn thất quá ba thành, ta sẽ ngừng huấn luyện, nói với Phùng công, người Phùng gia không hợp với biển, ông ta hãy tính cách khác.

Phùng Trí Dũng thở ra một hơi dài:

- Mạt tướng hiểu rồi, sẽ dùng tổn thất ít nhất đổi lấy thắng lợi lớn nhất, chúng ta sẽ cho đại soái thấy, con cháu Phùng gia không chỉ biết xưng hùng lục địa, còn là hảo hán trên biển.

- Đông Ngư sẽ giúp ngươi, học cho tốt, bản lĩnh của người ta đủ cho các ngươi dùng cả đời.

Cẩu Tử thấy Phùng Trí Dũng đi rồi, tò mò hỏi:

- Hầu gia định huấn luyện Phùng gia thật sao?

- Cẩu Tử, đừng hẹp hòi thế, trước khi định ra minh ước có thể làm gì cũng được, nhưng có minh ước phải chấp hành, đó là căn cơ của gia tộc lớn, muốn gia tộc lâu dài, phải trung thành với minh ước, đây là yêu cầu tối thiểu.

Phùng Trí Dũng vô cùng gian khổ, do Vân Diệp khoanh tay ngồi nhìn, cả con thuyền tổn hại kinh người, buồm đã rách nát, toàn vết chách xém, sừng húc đã cụt, may là nhân lực không hao tổn nhiều, có điều bị thương quá nhiều, nhưng thủ pháp điều khiển thuyền ngày càng thuần thục.

Phùng Trí Dũng, một thế gia công tử phong độ cũng hoàn toàn thành hán tử thô lỗ trên biển, mái tóc khô cháy một nửa, hắn dùng đao cắt luôn, chỉ còn lại đoạn nhỏ, đầu gối quần bị xé rồi, hai cái ống tay ao cũng không biết đi đâu, chân đất, mặt râu ria, có thể leo lên cột buồm cao nhất, cũng có thể thuần thục buộc các loại nút thắt thừng, cánh tay đen xì tựa hồ mang sức mạnh vô cùng. Nhân số ít, sức chiến đấu lại tăng, từ một đấu một, tới một có thể đấu với hai thuyền địch, đến giờ là ba rồi, dù sao cái thuyền chắp vá của hải tặc làm sao đấu nổi với quân hạm, huống hồ chiến hạm của thủy sư Lĩnh Nam lại nổi tiếng kiên cố.

Vân Diệp nằm trên chiếc công chúa, buồn chán xem đám Phùng Trí Dũng biểu diễn, bảo với Đông Ngư trở về báo cáo tình hình:

- Đổi thuyền cho họ, xem xem dưới tình huống chiến hạm tốt có phát huy được sức chiến đấu lớn không?

Thấy Đông Ngư lắc đầu quầy quậy, lại hỏi;

- Chẳng lẽ bọn họ không muốn dùng thuyền mới?

Đông Ngư gật đầu, Vân Diệp nghĩ một lúc rồi cười, bệnh của người đi biển, ở trên một cái thuyền lâu rồi liền không thích thuyền khác, dù giống y hệt cũng không thích, cứ thấy cái thuyền nát của mình quen tay hơn, người Phùng gia đã sinh ra tình cảm với thuyền rồi.

- Vậy đỗ lại ở Hàng Châu sửa lại, rách nát trở về thế này không hay.

Đông Ngư lắc đầu, nói liền một tràng, Vân Diệp chẳng hiểu gì?

- Hầu gia, Đông Ngư nói Phùng Trí Dũng không muốn cập bờ, hắn muốn điều khiển chiếc thuyền này đánh tới Quảng Châu, bọn họ muốn cho ngài xem người Phùng gia không phải kẻ yếu đuối.

Cẩu Tử nói xong, Đông Ngư gật liên tục.

Vân Diệp buông sách trong tay xuống: - Thế thì mặc hắn, không cập bờ thì chúng ta về nhà sớm, không biết các phu nhân ra sao, mấy đứa bé lâu không gặp còn nhớ hình dạng cha chúng không.

Chiến hạm của Vân Diệp bôn ba trên biển, cùng lúc đó ở biển khơi xa tít có ba người trần truồng nằm trên bè, mắt đờ đẫn nhìn trời, Cầu Nhiệm Khách biến thành dã nhân, râu tóc lông mày chẳng phân biệt rõ ràng được nữa, Hồ Đồng Hải cũng thế. Oa nữ lại càng thêm đầy đặn, nhưng một năm không mặc quần áo, thân thể đã biến thành màu cổ đồng.

Cầu Nhiệm Khách được Hồ Đồng Hải trợ giúp cuối cùng thoát được dòng hải lưu ngược ra tới biển lớn, dừa trên bè không ngừng ít đi, đã trôi trên biển bảy ngày, chẳng thấy lấy một chiếc thuyền, tiếp tục thế này cả ba không còn đường sống nữa.

- Chủ thượng, nếu hết thức ăn thì hai người cứ ăn nô tỳ đi.

Oa nữ kích động nói với Cầu Nhiệm Khách ở bên, một năm qua ả nói được ít lời đơn giản tiếng Đường rồi.

- Yêu Cơ, đừng nói những lời này, trong biển có cá, dùng thương đâm lên ăn là được, chúng ta không thể ăn thịt người, chết cũng không ăn, Cầu Nhiệm Khách này có thể cướp của, giết người, nhưng không ăn thịt người, nếu không sẽ rơi vào cửu u ma đạo, không được làm người nữa. Ngươi đừng lo, ba chúng ta là người bị trời vứt bỏ, giờ cần làm là phải sống, có hai bọn ta, thế nào cũng có miếng ăn cho ngươi.

Hồ Đồng Hải cười khằng khặc:

- Nhìn các ngươi ngày đêm ân ái, cứ tưởng chẳng mấy chốc có thằng nhóc ra đời, hơn một năm rồi chẳng thấy bụng Yêu Cơ có động tĩnh, rốt cuộc các ngươi ai có bệnh?

Yêu Cơ cũng nghi hoặc nhìn Cầu Nhiệm Khách, Cầu Nhiệm Khách cười khan:

- Các ngươi biết cái rắm, muốn sinh con phải đợi lúc, lão tử học được một pháp môn ở Đại Minh tự, có thể bế tinh, tất nhiên không sinh con, Lão Hồ, ông tuổi cao rồi, nên học môn công phu này, là pháp môn kéo dài tuổi thọ, Phật gia không truyền ra ngoài.

Hồ Đồng Hải ngồi dậy hỏi:

- Trong miếu hòa thượng sao có công phu tà môn, chẳng lẽ Đại Minh tự là ổ dâm dục? Nghe nói hòa thượng ở đó không tệ, ai ngờ..

- Đánh rắm, Đạo Pháp sư phụ Phật pháp tinh thâm sao lại làm chuyện thối tha này, đây là pháp môn kéo dài tuổi thọ do một vị cao tăng nghiên cứu ra, không liên quan tới chuyện nam nữ.

Hồ Đồng Hải đang nghe Cầu Nhiệm Khách nói chuyện đột nhiên vớt từ biển lên một miếng gỗ, xem xét một phen nói:

- Gần đây có thuyền, miếng gỗ này là của nhà bếp, ta vừa ngửi, còn mùi lửa, chứng tỏ chiếc thuyền ấy cách đây rất gần, bè của chúng ta nhẹ, buồm lại lớn, tốc độ nhất định nhanh hơn chiếc thuyền kia, Trọng Kiên, chúng ta phải cướp được chiếc thuyền đó, dựa vào ông cả đấy.

Cầu Nhiệm Khách nheo mắt nói:

- Tới khi đó Yêu Cơ ở lại bè, để đám người kia đưa nàng lên thuyền, chúng ta nấp dưới bè, thừa cơ tấn công, lão phu không tin trên biển toàn hạng tàn nhẫn như Vân Diệp.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau