ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 986 - Chương 990

Chương 987: Tiệc chiến thắng

Nghe thế mấy vị lão tướng mới gật gù, Lý Nhị khen không ngớt miệng, ông ta đóng rất nhiều thuyền, có thể vững vàng đi trong sóng gió như vậy chỉ có chiếc Thừa Càn, nhìn hai chiếc Công Chúa và Thừa Càn bảo hộ bên cạnh, nói với Vân Diệp:

- Chiếc Đại Đế cứ đóng theo ý tưởng của các ngươi đi, nó vốn là giao long ngoài biển, sao có thể thành đồ chơi trên sông, nếu như làm đúng theo ý của ngươi thành long đầu hạm đội, trẫm sẽ đích thân tới Nhạc Châu kiểm nghiệm.

Vân Diệp mừng rỡ, chỉ cần Lý Nhị đồng ý cho mình vận dụng tiền lương Lĩnh Nam, hai năm là có thể đóng ra một hạm đội cỡ nhỏ rồi, tới khi đó đoán chừng bị Lý Nhị nắm trong tay, có điều dù ai khống chế số chiến hạm đó, đều là thực lực của Đại Đường.

Chiếc Thừa Càn vẫn tiếp tục tiến lên, trong khoang phòng cực lớn chén qua chén lại, quần thần yến tiệc, tất nhiên không thiếu ném ống.

*** Ném thẻ vào bình rượu, ai ném trượt bị phạt rượu, trò phổ biến trong bữa tiệc thời xưa,.

Vân Diệp chơi trò này cực kém, trước kia bị người ta chuốc cho say không biết trời đất là gì, nhưng hôm nay y lại thể hiện thần uy, mũi tên mang lông vũ trắng rất nghe lời được y ném vào ống.

Cao thủ ném ống Hứa Kính Tông hô oan uổng, nói là thuyền lức lư ảnh hưởng tới hắn phát huy, trò này là thế, càng cao thủ càng khó ném chuẩn trên thuyền, kêu oan cũng vô dụng, bị Trình Giảo Kim vặn đầu đổ một vò rượu.

Vân Diệp và Lý Thừa Càn cười aâm hiểm nhìn Nghiêm Tùng ăn một cái móng giò, vừa rồi hoàng đế còn khen tên này là Phàn Khoái của mình, nếu là Phàn Khoái sao có thể thiếu móng giò mang máu, thế là Vân Diệp sai bảo nhà bếp làm một cái móng giò, tùy tiện nhúng qua nước sôi, kiếm cái lá chắn đặt vào, đưa cho Nghiêm Tùng, nói là chỉ dũng sĩ mới có đãi ngộ này.

Nghiêm Tùng say sóng, Vân Diệp phát hiện ra ngay, tên này trên đất liền có lẽ là dũng sĩ, nhưng lên thuyền, Vân Diệp muốn hành hạ hắn một chút không thành vấn đề.

Đoàn Hồng bê đĩa tôm hùm, nhìn Nghiêm Tùng một mình vất vả ăn móng giò nửa sống nửa chín, cảm thấy khi đó mình đùn đẩy việc kia là sáng suốt nhường nào. Hai tên tiểu nhân vô sỉ, Đoàn Hồng lẩm bẩm một câu rồi tiếp tục ăn tôm, thứ này chấm muối dấm ớt là mỹ vị làm người ta khó quên.

Nghiêm Tùng ăn nửa cái móng giò, sắc mặt trắng bệch, đấm ngực hai cái, gân xanh trên cổ nổi hết lên, sắp nôn ra tới nơi rồi, Vân Diệp và Lý Thừa Càn nhìn chằm chằm chỉ đợi tên này bêu xấu, không ngờ hắn lấy ra một con dao nhỏ, lóc số thịt còn lại, hát lớn:

- Tần xưa oai phong, khôi phục sơn hà, máu không chảy hết, chết không ngừng chiến. Tây có Đại Tần, như mặt trời mọc, trăm năm quốc hận, thương hải khó dẹp, thiên hạ rối loạn, Tần có dũng sĩ, ai dám tranh hùng?

Tết này hát một câu ăn một miếng thịt, uống một ngụm rượu đợi hát xong đã ăn hết cái móng giò.

Nghiêm Tùng mang cái xương lợn dính máu đặt lên bàn Vân Diệp, mắt đỏ rực:

- May được Vân hầu ban thưởng, thịt đã ăn hết, có thịt sao có thể thiếu rượu, mạt tướng kính Vân hầu một chén.
Hứa Kính Tông xen vào:

- Một chén sao tận hứng, ở kia còn nhiều rượu, mỗi người uống cạn một vò mới thể hiện được hào khí, Nghiêm tướng quân thấy sao?

Nghiêm Tùng cười lớn, đi tới đống vò rượu, xách hai vò đặt lên bàn, để Vân Diệp chọn, cũng có ý biểu thị mình không gian lận.

Vò rượu một cái ghi sáu mươi, một cái ghi mười tám, Vân Diệp có ngốc đến mấy cũng biết chọn thế nào, đám Lão Trình thấy Nghiêm Tùng để Vân Diệp chọn rượu thì che mặt thở dài không nỡ nhìn, họ uống rượu ở Vân gia không biết thua thiệt bao lần, đám phó dịch Vân gia cũng rất chó má, có thói quen đặt một vò rượu mạnh cạnh vò rượu nhẹ, để chủ nhân nhà mình tiện hại người, tên xấu xa Hứa Kính Tông là một bọn với Vân Diệp, kiến nghị của hắn mà đáng tin thì lợn nái cũng biết leo cây.

Vân Diệp hào sảng xách vò rượu mười tám độ lên, ba bốn chai bia làm sao hạ gục nổi y, mở niêm phong, lớn tiếng nói:

- Dũng sĩ mời rượu, sao có thể không uống, Vân mỗ uống trước tỏ lòng thành.

Nói xong nâng vò rượu tu ừng ực, rượu nhẹ của vân gia cực thơm, ngửi thì hương rượu ngào ngạt, uống vào thì chẳng có vị rượu, thứ này vốn chuẩn bị cho nữ quyến, chuyên môn thêm mật ong, uống rất ngon.

Nghiêm Tùng ngửi hương rượu, thấy Vân Diệp uống đầy hào khí thì giơ ngón cái lên khen ngợi, thấy Vân Diệp tuy vô sỉ, nhưng nhìn cách uống rượu thì thấy vẫn là một hảo hán.

Bản thân cũng mở xi, ngửa đầu tu, Vân Diệp đã uống vò rượu không còn một giọt, khoa trương đảo ngược vò, uống giọt cuối cùng, dáng vẻ cực kỳ hào hùng.
Nghiêm Tùng uống rượu sáu mươi độ, được vài ngụm đã loạng choạng rồi, nhưng hắn thấy Vân Diệp uống cả vò rượu vẫn ngồi vững vàng thì không phục, cắn răng, nhắm mắt nuốt từng ngụm rượu vào, không hổ dũng sĩ uống hết rồi còn có thể hô rượu ngon.

Vân Diệp cười đều cầm một quái quạt nhỏ phẩy trước mặt Nghiêm Tùng, Nghiêm Tùng vốn choáng váng không đứng vững được nữa, ngã vật ra, nào thịt nào rượu phun thành vòi như cá voi phun nước.

Hộ vệ Vân gia sớm đã đợi sẵn, thấy Nghiêm Tùng bêu mặt rồi mới xông vào kéo hắn ra ngoài tắm, bãi nôn trên sàn cũng dọn sạch, trước khi đi còn xông hương.

Lý Nhị nghĩ không ra, Nghiêm Tùng là cao thủ bên cạnh mình, nổi tiếng về tửu lượng, sao có thể uống thua Vân Diệp, trong chuyện này nhất định có điều cổ quái, không cần đoán, chỉ nhìn đã thấy bất thường, vì Vân Diệp đang cùng Lý Thừa Càn cạn chén chúc mừng, Hứa Kính Tông cũng mang nụ cười gian xảo thì thầm với hai người, vì thế gọi Đoàn Hồng đang nấp vào góc ăn tôm, chỉ hai vò rượu còn trên bàn chưa bị thu đi.

Đoàn Hồng tới bên bàn, quệt ngón tay vào vò rượu của Vân Diệp, mút một cái, không có vị rượu lại có vị ngọt của mật ong.

Lại chấm ngón tay vào vò rượu của Nghiêm Tùng mút, Đoàn Hồng không thích uống rượu bị vị cay làm méo miệng, vội chạy về đem tình hình báo cáo cho Lý Nhị. Lý Nhị cũng chỉ biết cười khổ, vì rượu do đích thân Nghiêm Tùng chọn, Vân Diệp chọn lấy một vò uống hoàn toàn hợp quy củ, Nghiêm Tùng có oan cũng không biết kể với ai.

Trình Giảo Kim chưa bao giờ ăn hải sâm tươi, tư vị hải sâm đảo qua hành mỡ tuyệt đối nằm ngoài tưởng tượng của ông ta, hôm nay chuyên môn uống ít rượu, riêng mình ông ta ăn tới bốn đĩa hải sâm, thấy bàn của Lý Tích vẫn còn, lấy ăn tiếp, Lý Tích thấy thứ này đen đen xấu xấu, cũng kệ Trình Giảo Kim, không hề biết món ngon trôi qua bên mép.

Lưu Hoằng Cơ rượu vào là thích cởi y phục múa, may ông ta còn biết ở trước mặt hoàng đế, còn để lại cái khố, trước kia khiêu vũ trong thanh lâu, ông ta trần như nhộng luôn.

Một tên đại hán ngực toàn lông đen để mình trần khiêu vũ làm sao mà đẹp được, thế mà Lý Nhị còn vỗ tay khen hay, hôm nay trước khi mở tiệc ông ta nói, hôm nay thân phận ông ta là thống soái chứ không phải là hoàng đế, bộ hạ cũ của ông ta tất nhiên chơi thoải mái.

Lưu Hoàng Cơ chân không may dẫm vào hải sâm của Lão Trình, thế là múa Hồ toàn thành ngã nhào, bàn nghiêng đi, thức ăn tung tóe, xen lẫn là đủ tiếng chửi nam bắc, cả thuyền hỗn loạn, Đoàn Hồng vội giúp Lý Nhị che thức ăn chén bát ném loạn lung tung. Nhìn ông ta sắc mặt bình tĩnh, thong thả ăn uống là biết cảnh này diễn ra không chỉ một lần, dưới trướng Lý Nhị xuất thân rất tạp, không phải thổ phỉ thì là lưu manh, yến tiệc luôn kết thúc bằng ẩu đả, may ở trên thuyền, mọi người không có binh khí, lúc ở hoàng cung, đám bợm nhậu cưỡi ngựa đánh thâu đêm không phải ít.

Vân Diệp dẫn Hứa Kính Tông, Lý Thừa Càn leo ra ngoài khoang, vừa rồi Hứa Kính Tông bị một cái chân đạp phải, cẩn thận tách món đồ sứ vỡ bò đi, lên sàn thuyền mới phát hiện ra trời đã tờ mờ sáng.

Biển khơi lúc chợt sáng chợt tối này là đẹp nhất, một vầng hồng xuất hiện ở ngoài mặt biển, cảnh trí liền trở n ên vô cùng mỹ lệ.

Trong gió biển còn mang theo chút hơi lạnh, bị hơi rượu hun cả tối, lúc này hít không khí trong lành làm người ta sướng khoái vô cùng, Lý Thừa Càn nhìn mặt trời hồng lẩm bẩm:

- Thật là đẹp!

Chương 988: Hiền thê lương mẫu

Phong Sư Tiến sắp bị tương lai không rõ ràng hành hạ nổi điên rồi, hắn ngàn vạn lần không ngờ thái tử đích thân ra tiền quân, thế này mình còn sống được nữa sao.

Phú quý trong ảo tưởng biến thành thuốc độc đòi mạng, nay hắn không thể không uống bát thuốc độc này vào, Cật Can Thành Cơ đã mất tích, không biến mai danh ẩn tích ở trốn hoang dã hay là bị tra tấn trong ngục của Bách kỵ ti, tóm lại là kết cục không tốt, Phong Sư Tiến cũng mốn trốn, nhưng mẹ già thê nhi cả đống còn đó, hắn trốn đi đâu được.

Mưu phản xưa nay đều không phải là tội nhỏ, nếu như thái tử cùng bọn họ tạo phản, thất bại rồi còn có cái cớ lệnh trên khó cãi, nay thái tử hoàn toàn không định tạo phản, thế là toàn bộ tội danh cần Hầu Quân Tập và đám người muốn leo cao như mình gánh chịu.

Hầu Quân Tập tự mang gông đi bộ từ thảo nguyên về kinh đợi xử lý, Cao Sĩ Liêm giải tán gia phó, một mình ở lại Lạc Dương đợi thiên uy giáng xuống, mặc dù chưa khởi sự, không gây bất kỳ tổn thất nào cho Đại Đường, nhưng tội danh mưu phản chưa bao giờ cần chứng cứ, có ý đồ mưu phản đủ diệt tộc rồi.

Bệ hạ ở gần Đăng Châu, ngũ lễ tư mã đã tiếp quản đại doanh, mọi việc đều chứng minh nguy cơ đang từng bước tới gần.

Tính mạng bản thân đã không nằm trong phạm vi suy nghĩ của Phong Sư Tiến, gần đây hắn di chuyển gia sản, chỉ mong sấm sét chỉ giáng lên một mình mình.

- Phu quân, thực sự không thể vãn hồi được nữa sao?

Thê tử Lưu thị bê khay thức ăn vào phòng, nhìn thấy Phong Sư Tiến hai mắt sưng đỏ, rõ ràng cả đêm không ngủ, cẩn thận hỏi:

- Ván đã đóng thuyền còn làm được gì?

Phong Sư Tiến thở dài, nhận lấy khay thức ăn trong tay thê tử đặt lên bàn, hắn và thê tử là thanh mai trúc mã, từ nhỏ quen nhau, thiếu niên yêu thương, tới giờ bất tri bất giác đã gần ba mươi năm qua đi, dưới gối có hai nhi tử, một nhi nữ đều không minh lanh lợi, bản thân tham gia chuyện này vốn là kiếm cho con xuất thân cao hơn, kết quả nghịch lửa phỏng tay, chỉ một đêm thua hết vốn liếng.

- Sao nàng chưa đi, Vân Nương, nhân lúc trời tới mau tới nhà cữu cữu nấp đi, chẳng may ta bị bắt hãy đẩy hết mọi tội danh lên người ta, cứ nói nàng và các con không biết gì, ta tạo nghiệt, ta sẽ chịu một mình.

- Phu quân, sao chàng hồ đồ rồi, người gặp nạn lấy đâu ra thân thích, cữu phụ đóng chặt cửa, thiếp thân gõ bao lâu không ai đáp, bọn họ lo bản thân liên lụy, không nhận mẹ con thiếp thân. Thiếp thân nghĩ kỹ rồi, không đi đâu nữa, ttrong nhà còn phu quân và mẫu thân, thiếp cũng không yên tâm được, nếu ải này thực sự không qua được, cả nhà ta cùng xuống suối vàng, trên đường không cô đơn, chỉ khổ ba đứa con của chúng ta.

Phong Sư Tiến ngây ra nhìn thê tử, ngẩng đầu lên hai tay siết chặt không thể nói gì, cây đổ đàn khỉ tan, đây vốn là chân lý trên đời, mình kỳ vọng quá cao vào thân thích rồi.

Lão mẫu dẫn ba đứa tôn nhi tới, sắc mặt bà bình thường, cho ba đứa bé ăn, thấy chúng ăn rất ngon, ánh mắt càng thêm hiền hòa.

- Từ Ngũ Nhi, chuyện tới phải gánh, con xuất thân thái tử lục soái, ăn lộc vua tất nhiên phải trung thành, thái tử muốn quyền lực cao hơn, con phải thúc ngựa đi đầu, cho nên sai không phải của con.
- Nay thái tử không muốn Đại Đường xuất hiện họa loạn, áp tải lương tới tiền quân, lựa chọn này không thể nói là không đúng, chỉ là làm thế thì các ngươi thành loạn thần tặc tử, hiện đại nạn trước mắt, người có cốt khí khiến người ta khâm phục hơn không có cốt khí, cho nên mẹ hi vọng con thành người có cốt khí, ngàn vạn lần không thể cắn trả bừa bãi, nếu không cả nhà ta không còn chút cơ may nào nữa.

- Đừng để tự loạn thế trận của mình, nói không chừng lúc này bệ hạ đang đợi con tự phạm sai lầm, con chưa tạo phản, vậy nhất định không cần hoảng loạn, con à, mẹ sống qua thời loạn, nhìn thấy quá nhiều thảm cảnh nhà ta cửa nát, rất nhiều nhà vì hoảng loạn làm bừa mới chuốc lấy họa, Bách kỵ ti hỏi tới thì chỉ nói chuyện bản thân là được, không kéo theo ai hết.

Lưu thị nói nhỏ:

- Phu quân, đây là kiếp nạn của cả nhà, có vượt qua được hay không, thiếp và mẹ, các con sẽ ở bên chàng.

Phong Sư Tiến gật đầu, cầm bát cơm lên bắt đầu ăn, hắn ăn liền ba bát cơm lớn, uống một bát canh mới đặt đũa xuống, xoa đầu ba đứa con, hành lễ với mẫu thân, được thê tử giúp đỡ mặc quan phục, quan chức chưa bị tước đoạt, vậy mình vẫn đường đường là Tả truân vệ trung lang tướng.

- Trong một hoàn cảnh đầy kích động, âm mưu và nghi kỵ, bất kể là tích cực mưu tính hay an phận thủ thường đều không thể đảm bảo tất cả mọi người có kết cục viên mãn, bị giết hoặc bị hãm hại đều là chuyện thường, bình yên mới là chuyện lạ.

- Cho nên chuyện vu cáo, cắn trả, bán đứng xảy ra không ngớt, ta không đánh giá cao tên Phong Sư Tiến mà ngươi thích, sao, cho dù hắn bán đứng ngươi thì ngươi cũng chỉ xử trí một mình hắn à? Người nhà hắn không đụng vào, nhưng bộ hạ thì phải xử lý, đều là thái tử lục soái, cần phải làm trong sạch đội ngũ của mình.

Vân Diệp và Lý Thừa Càn sóng vãi cưỡi ngựa tới Đăng Châu, Lý Thừa Càn không tin thái tử lục soái theo mình nhiều năm lại tùy tiện bán đứng mình như Vân Diệp nói, hắn tin bộ hạ của mình hơn Vân Diệp nhiều. Lần này lấy quyền chỉnh đồn thái tử lục soái từ phụ hoàng, hắn cũng muốn xem xem thuộc hạ của mình có tệ hại như Vân Diệp nói hay không.

Thị vệ thăm dò tin tức trở về, chưa đợi hắn bẩm báo, Vân Diệp đã hỏi:
- Có phải Phong Sư Tiến chạy mất rồi không?

- Bẩm thái tử, Phong sư tiến vẫn ở Tả truân vệ luyện binh.

Thị vệ không thèm để ý tới Vân Diệp, nghiêm túc báo cáo tình hình với Lý Thừa Càn.

- Người nhà hắn có còn không, có phải là đã mất tích rồi không?

Vân Diệp cố chấp hỏi.

- Lão mẫu thê nhi của hắn vẫn còn, chỉ giải tán gia phó.

Lý Thừa Càn nhìn Vân Diệp chế nhạo, nhếch môi tiếp tục đi tới, Vân Diệp đoán sai không khỏi có chút xấu hổ, sờ mũi thúc ngựa đi theo.

Kiếm hai n gười của Bách kỵ ti, Lý Thừa Càn lệnh họ đưa Phong Sư Tiến tới địa lao đã chuẩn bị sẵn, hắn ngồi ở một gian phòng khác, xem Vân Diệp thẩm vấn Phong Sư Tiến ra sao, với Lý Thừa Càn mà nói, đây là sự khảo sát xem lục soái dưới tay hắn có trung thành không, cũng là tổng kết với năng lực ngự hạ của Lý Thừa Càn nhiều năm qua.

Khi hai võ sĩ giáp đen tìm tới. Phong Sư Tiến chẳng hề ngạc nhiên, mời họ đưa ra ấn tin, an bài quân vụ xong, theo họ lên xe ngựa, để hai mắt bị bịt chặt, hắn chỉ nhớ xe ngựa đi rất lâu, qua một khu vực sầm uất, qua một cánh rừng, men theo con đường nhỏ mấp mô, tới một vườn quả.

Đúng là vườn quả, mùi này rất quen thuộc, khi nhỏ nhà mình cũng có, không ít lần tới vườn quả phá phách, hiện là tháng sáu, quả còn chưa chín, nhưng hoa đã rụng.

Bị người ta đưa xuống thang, vải che mắt bị rút đi, mới nhìn rõ nơi này đủ loại dụng cụ tra tấn, còn có mấy thứ rất kỳ quái, hai đại hán cao lớn thô bạo cởi y phục của hắn, trói vào cột gỗ.

Phong Sư Tiến trơ ra như khúc gỗ để hai tráng hán kia muốn làm gì thì làm, mắt nhìn vào chỗ tối, nơi đó có người, thậm chí hắn cảm thụ được hai mắt không hề có thiện chí.

- Phong Sư Tiến ta là mệnh quan triều đình, nếu phạm tội, tất nhiên có hữu ti bắt, lén lút đưa ta tới đây là dụng ý gì? Bạch kỵ ti có thể tùy tiện trà đạp quốc pháp à?

- Phong Sư Tiến, nam, hai chín tuổi, chức vụ Tả truân trung lang tướng, không tệ, không tệ, mười năm từ một giáo úy lên trung lang tướng không dễ, niệm tình ngươi là bậc nhân kiệt, nói cho ta biết đồng lõa mưu phản của ngươi, bản quan miễn cho ngươi nhục hình, như thế hai ta đều bớt việc.

Chương 989: Dụ cung

Tiếng người trong bóng tối truyền tới, ngữa âm không hề biến hóa, như vẹt học nói vậy, Phong Sư Tiến nghe thấy hai chữ mưu phản, thở dài:

- Bản quan là quan ngũ phẩm, tới Đăng Châu do lệnh bên trên, từ khai xuân tới giờ, tả nhất vệ không một binh một tốt nào rời đi, lấy đâu ra tội mưu phản, đúng là muốn gán tội thiếu gì cớ, có phải mưu phản hay không do bệ hạ minh xét, đám người các ngươi muốn nghe lời trái lẽ từ miệng ta thì đúng là nằm mơ nói mộng.

- Bệ hạ viễn chinh, chính là lúc trí giả vùng lên, trời cho không lấy thì bản thân sẽ bị hại! Phong Sư Tiến, ngươi không lạ gì những lời này chứ, Bách kỵ ti ta tuy ngang ngược, nhưng không có chứng cứ chưa bao giờ bắt người, riêng câu này thôi tin rằng chém cả nhà ngươi cũng không oan uổng chứ?

Phong Sư Tiến mặt trắng bệch, không ngờ lời mình cùng Lý An Quảng, Triệu Tiết, Đỗ Hà khuyên gián thái tử cũng bị Bách kỵ ti biết, tức thì tuyệt vọng, người ta chứng cứ xác thực, mình không còn gì để nói.

Biết chuyện này chỉ vài người bọn họ, thái tử không nói, vậy chỉ có thể là ba người kia có phản đồ, là ai?

Im lặng thời gian dài làm Phong Sư Tiến áp thấy áp lực nặng nề, từ lúc hai người của Bách kỵ ti xuất hiện tới bây giờ chỉ mới một canh giờ, không có bất kỳ kỹ xảo tra khảo nào, chỉ ném thẳng chứng cứ ra, ép mình nhận tội.

Phong Sư Tiến chỉ thấy người nóng rực, mồ hôi ướt áo, ba tháng lo lắng biến thành ngọn lửa thiêu đốt trái tim hắn.

Liếm cánh môi khô cong, Phong Sư Tiến cắn răng nói:

- Không sai, câu này do ta nói, thân là chúc quan của thái tử, tận trung với chủ là trách nhiệm của thần tử.

Câu này nói xong hắn thấy nhẹ nhõm đi nhiều.

Mình chết chắc rồi, chỉ mong cứu được lão mẫu thê nhi là được, sai một bước thôi đã đi vào đường cùng, tâm tình vừa mới thả lỏng liền bị sự chua xót thay thế.

Vân Diệp không ngờ hắn lại vơ hết lời bốn người nói vào mình, vốn định đợi hắn tiếp tục khai đám Lý An Quảng ra, không ngờ hắn ngậm miệng lại, nhưng nhìn từ sắc mặt là biết hắn bắt đầu lo cho người nhà rồi.

- Giỏi cho Phong Sư Tiến nghĩa khí, ngươi ôm hết mọi chuyện vào người, không lo cho người nhà sao? Mưu phản và ý đồ mưu phản đều giống nhau, kẻ lòng mang oán hận chỉ có kết quả duy nhất là xử quyết, ngươi hẳn là phải biết thông lệ này? Cho ta biết, ai là chủ mưu?

Phong Sư Tiết cả kinh, Hầu Quân Tập, Cao Sĩ Liêm, Cật Can Thành Cơ thêm vào đám người hắn, đã là hạch tâm rồi, sao còn hỏi ai là chủ mưu?

Chẳng lẽ nói mục đích những kẻ này là thái tử? Giọng nói nghe rất trẻ, nhưng được phái tới thẩm vấn mình, nhất định là tâm phúc của ai đó, là ai nổi lên tâm tư đoạt vị?

- Ngươi là ai?

Phong Sư Tiến mở to mắt muốn nhìn người trong bóng tối, kết quả cổ trúng một roi, đau rát.

- Phong Sư Tiến, cho tới giờ ta vẫn nói chuyện đàng hoàng với ngươi, không dùng hình, đừng nói lời ngu xuẩn ngươi có thể chịu được tra tấn, hảo hán ta thấy nhiều rồi, đòn roi giáng xuống chẳng phải vẫn cầu xin sao? Cho ta biết, ai là chủ mưu, thống khoái giao ra, có lẽ ta nể tình ngươi phối hợp mà tha cho người nhà của ngươi.

Phong Sư Tiến gần như tưởng tượng được mình phản lại thái tử sẽ có chuyện gì, gặp tai ương không chỉ mỗi nhà mình, không chết vạn người không thôi. Mình cũng là người đọc sách, sao không biết vụ án Vu Cổ thời Hán Vũ đã bức tử một vị thái tử ra sao, sao không biết thái tử thất bại chết bao nhiêu người.

Không sống nổi nữa rồi, cả nhà già trẻ không sống được nữa, Phong Sư Tiến gào thét trong lòng, run rẩy kịch liệt làm xích sắt kêu loảng xỏng, vẻ mặt hung dữ nhưng mắt nhắm chặt.

Lý Thừa Càn ở sát vách đi qua đi lại, mấy lần muốn tới, nhưng đến cửa lại dừng bược, Vân Diệp nói những lời xoáy tim người như thế thì ai mà chịu được.

Lại hai roi quất xuống, làm Phong Sư Tiết điên cuồng thành yên tĩnh, hắn gục đầu lên giá gỗ, nói:

- Ta nói không lựa lời, buông ra lời đại nghịch bất đạo, tội đáng chết vạn phận, vợ con ta có tội gì, Phong Sư Tiến ta bị xử phạt thế nào cũng không oán hận, xin tha cho vợ con ta, ta làm ma cũng cảm kích.

- Phong Sư Tiến, tội gì phải khổ thế? Chỉ cần ngươi nói cho ta biết chủ mưu là ai, ta đảm bảo lập tức rời Đăng Châu, tuyệt đối không tới cửa nhà ngươi, đồng thời trên hồ sơ không chắc tới gia quyến của ngươi lấy một chữ.

- Chuyện này ngươi không làm cũng có người làm, hai bản lời khai ở trong tay ta rồi, vì định đoạt vụ án này, lời khai của ngươi cũng rất quan trọng. Nói đi, đây là cơ hội cuối cùng, nếu không ta đem cả nhà ngươi vào xe tù giải về Trường An, tới lúc đó ngươi vẫn sẽ nói thôi.

Tráng hán lấy hai lời khai đặt trước mặt Phong Sư Tiến, hàng chữ đỏ rực lọt vào mắt làm cho kinh hoàng:" Tường tây của ta cách đại nội chỉ hơn hai mươi bước mà thôi, gần như thế, thả binh vào chỉ trong chớp mắt."

- Giả, lời này là giả, câu này do Cật Can Thành Cơ nói, không phải điện hạ, khi đó Tả thứ tử Trương Huyền Tố cũng có mặt, lão tiên sinh nổi giận dùng nghiên mực đánh Cật Can Thành Cơ, bị hắn né được, các ngươi không được vu cáo thái tử, thái tử chưa bao giờ ủng hộ bọn ta làm thế, do bọn ta tham phú quý, không liên quan tới thái tử.

Vân Diệp thở dài một tiếng từ trong bóng tối đi ra, mắt Phong Sư Tiến muốn lọt khỏi tròng, làm sao hắn có thể ngờ muốn hãm hại thái tử lại là chí hữu của thái tử.
- Không ngờ phải không, xử lý chuyện này lại là ta, ta và thái tử quan hệ quá gần, lần này các ngươi dự mưu làm phản, ta phải trốn thật xa, nhưng bất kể ta trốn xa bao nhiêu, thái tử gặp chuyện, ta cũng xui xẻo theo. Vì dứt bỏ liên quan, ta đành có lỗi với thái tử.

Nói tới đó Vân Diệp nhỏ giọng nói:

- Thực ra càng người có lỗi với thái tử, càng mong thái tử chết sớm, ta chính là người như thế, thấy ta xuất hiện, hẳn ngươi biết đại thế của thái tử đã mất, thế nào? Ngươi chắc câu này không phải do thái tử nói chứ, ta chỉ đảm bảo được ngươi không chết, Ngụy vương điện hạ nhất định vô cùng vui mừng.

- Thì ra ngươi là người của Ngụy vương, chẳng trách ngươi đi Lĩnh Nam, Ngụy vương cũng theo, đó là kế sách của các ngươi đúng không? Bỏ lại một Trung Nguyên trống không để bọn ta nảy ra tâm tư không nên có, Vân Diệp, tên súc sinh mặt người dạ thú, thái tử đãi ngươi là chí hữu, ngươi lại mưu hại thái tử, sao ngươi có thể độc ác đến thế, phì!

Phong Sư Tiến cổ bị xích siết chặt, đờm không nhổ đi xa được, dính bên mép rất tởm, Vân Diệp lấy khăn tay lau hộ hắn, rồi ném khăn tay vào lò:

- Người có một đời, cỏ có một thu, vấn đề là đám cỏ cây chúng ta trên người luôn gánh nhiều thứ, lão nương này, lão bà này, hài tử này, nói tóm lại là chúng ta sống không thoải mái, ngươi không biết điều thì ta phải dùng hình thôi, mong ngươi có thể đóng giả hảo hán tới cùng.

Tráng hán thân trần mang lò lửa tới, một cái bàn là sắt đang nung, mười cái tăm tre đặt trước mặt, tất nhiên còn có bát ớt đỏ rừng.

- Phong Sư Tiến, tay con người linh hoạt nhất, cho nên cũng cảm thấy đau dữ dội nhất, mười cái tăm tre này đâm vào dưới móng tay, đau đớn vô kể, không biết ngươi chịu được mấy que, lần trước ta dùng với một tên đại đạo, hắn chịu được tới que thứ ba thì khai hết tổ tông mười tám đời ra.

Đặt tăm xuống, Vân Diệp cầm bát ớt lên:

- Ta biết bàn là nướng thịt với ngươi chỉ là chuyện nhỏ, nhưng ngươi thích ớt không? Mà không thích cũng không được, cái này không phải đổ vào miệng ngươi đâu, mà là đổ vào mũi, lần trước ta và thái tử uống say, khi nôn ra không may để nước ớt chảy vào mũi, tin ta đi cảm giác đó khiến người ta cực kỳ muốn chết, ta không hề thổi phồng đâu.

Phong Sư Tiến rống lên muốn thoát khỏi xích sắt, không thoát được, đành hỏi thăm mười tám đời nhà Vân Diệp một lượt, sau đó đập đầu vào giá, còn chuyên môn chọn góc đập, chẳng được mấy cái đã máu me đầm đìa, Vân Diệp thẹn quá hóa giận, hung dữ đập một gậy lên đầu hắn...

Vụ án Vu Cổ nổi tiếng:

Năm Chính Hòa nguyên niên (92 TCN), vợ của thừa tướng Công Tôn Hạ sử dụng thuật vu cổ bị phát giác, cả nhà Công Tôn Hạ bị giết hại. Ngoài ra những thành viên trong thân tộc họ Lưu cũng bị liên lụy, trong đó có Dương Thạch và Chư Ấp công chúa là con của Vệ Hoàng hậu. Hán Vũ Đế sau đó quyết định mở rộng việc điều tra, giao việc này cho sủng thần Giang Sung và Án Đạo hầu Hàn Thuyết, vì trước đó Giang Sung nói có cổ khí ở trong cung. Giang Sung vốn có hiềm khích với thái tử Lưu Cứ. Tháng 7 năm 91 TCN, Giang Sung tìm đến cung của Vệ hậu và thái tử Lưu Cứ, rao lên rằng có bùa yểm. Lưu Cứ sợ Giang Sung hại mẹ con mình, bèn giả lệnh vua bắt Sung và mang quân chiếm cứ các vị trí trọng yếu trong kinh thành Tràng An. Hán Vũ Đế đang dưỡng bệnh, nghe tin thái tử làm loạn bèn sai thừa tướng Lưu Khuất Mạo đem quân bắt thái tử. Cuối cùng thái tử Lưu Cứ bị thua, phải tự vẫn. Hoàng hậu Vệ Tử Phu bị buộc phải tự vẫn; 3 hoàng tử, 1 công chúa khác cũng bị xử tử.

Không lâu sau đó thừa tướng Lưu Khuất Mạo cũng bị cho là dính dáng tới chuyện yểm bùa và bị giết.

Cuối cùng Hán Vũ Đế tỉnh ngộ ra rằng những chuyện yểm bùa phần nhiều do Giang Sung bày đặt ra, nên bắt giết cả nhà Giang Sung. Vì thương nhớ thái tử, Hán Vũ Đế cho xây cung Tử Tư ( tức là nhớ con).

Sau cái chết của thái tử Lưu Cứ, người con thứ của Vũ Đế là Yên vương Lưu Đán dâng thư xin vào cung làm túc vệ. Hán Vũ Đế biết ý đồ của ông ta nên từ đó không còn tin tưởng Lưu Đán nữa.

Cuối cùng Hán Vũ Đế lập người con út là Lưu Phất Lăng làm thái tử, nhưng cảm thấy thái tử còn trẻ mà mình không sống được bao lâu nữa, sợ sau khi mình chết, Phất Lăng kế vị thì Câu Dặc sẽ được nhiếp chính, thao túng triều cương. Cho nên Vũ Đế bắt Câu Dặc phải chọn: hoặc là hai mẹ con ra khỏi cung, hoặc tự sát để Phất Lăng lên làm Thái tử. Cuối cùng Câu Dặc đồng ý tự tử và Vũ Đế lập Phất Lăng làm thái tử.

Chương 990: Vân gia không có kẻ ngốc (1)

Khi Phong Sư Tiến từ hôn mê tỉnh lại, rống lên ác tặc, muốn lao tới liều mạng, nhưng đột nhiên thấy thê tử, lão mẫu còn đám con vây quanh giường thì sững lại, chẳng lẽ xuống âm phủ rồi.

Lòng như dao cắt Phong Sư Tiến hai mắt đẫm lệ giang tay muốn ôm thê tử, bị thê tử xấu hổ đẩy ra, lão mẫu cười hà hà dẫn đám cháu ra ngoài.

- Phu quân, qua rồi, tất cả qua rồi, thái tử tới, thưởng rất lớn, nói với mẫu thân, chàng là thần tử hiếm có, tình nghĩa của chàng, thái tử đã hiểu.

Lưu thị hớn hở lấy hạt châu rất lớn ra cho Phong Sư Tiến xem, đúng là bảo vật hiếm có.

- Điện hạ nói là tình nghĩa chứ không phải là trung trinh?

Mất một lúc mới hiểu ra, hai mắt Phong Sư Tiến sáng lên:

- Đúng vậy, Vân hầu còn ở bên nói thiệt to, ngài ấy mang châu từ biển về bị điện hạ thưởng cho người không liên quan, hạt châu như thế ngài ấy cũng không có mấy viên, phu quân, chàng đắc tội với Vân hầu à?

Lưu thị đặt hạt châu xuống, lo lắng hỏi:

Nghĩ thông chuyện gì xảy ra, Phong Sư Tiến cười lớn:

- Không sai, ta chửi tổ tông mười tám đời của y.

Thấy thê tử không hiểu cũng không giải thích, tháo vải băng đầu, nói:

- Triệu hồi gia phó nhà ta về, đại yến ba ngày, không mời cữu cữu gia.

Khi Vân Diệp rời thành Đăng Châu, Lý Thừa Càn cứ nhìn y một cái là cười lớn một lần, Vân Diệp mặt đen xì, lần này mình vừa bị thiệt lại uổng công làm tiểu nhân, còn không trả thù được, có thể so với oan tình của Nghiêm Tùng.

Mình coi thường tiết tháo của cổ nhân rồi, Phong Sư Tiến biết mình không thoát khỏi hình phạt, muốn kết liễu tính mạng bảng thân, loại liệt sĩ này chỉ có trong truyền thuyền, không ngờ mình tận mắt nhìn thấy, chuyến đi này coi như không uổng, chỉ là chuyện xấu này sẽ bị Lý Thừa Càn cười nhạo cả đời, làm y không thoải mái.

….

Vân Thọ vừa mới ở trên phố thoát khỏi sự truy bắt của Lão Tiền, ngực căng phồng lẻn vảo đông cung của thái tử, thị vệ ở cửa không dám ngăn cản, lần trước người ngăn cản nó bị nó lấy roi ngựa quất túi bụi, trước kia còn có thái tử phi có thể trừng mắt với Vân Thọ, hiện thái tử phi bị hoàng hậu giám ở cấm cung, thái tử không có nhà, Lý Tượng còn quá nhỏ không làm được gì, tuy hơn Vân Thọ một tuổi, nhưng không đánh được Vân Thọ béo mập.

Tả thứ tử Trương Huyền Tố hiện quản lý đông cung, thấy Vân Thọ liền lắc đầu về phòng, thằng bé này được hoàng hậu cưng chiều vô độ, đã không coi ai ra gì nữa, ra vào đông cung và hoàng cung như chỗ không người, cũng may, tuy ngang ngược, nhưng gia giáo rất tốt, chỉ cần không nổi giận thì luôn lễ phép với mọi người.
Vừa mới ghé vào cửa sổ thư phòng thì tai đau nhói, thì ra là hữu thứ tử Khổng Dĩnh Đạt, ông ta không khách khí với Vân Diệp, càng chẳng thèm để ý tới Vân Thọ.

- Á, Khổng sư phụ, úi chao, tai sắp bị vặn đứt rồi.

Vân Thọ kêu la nhón chân theo Khổng Dĩnh Đạt vào thư phòng, Lý Tượng ngồi ngay ngắn, mất nhìn thẳng, cha nó không có nhà, Khổng Dĩnh Đạt gánh trách nhiệm dạy dỗ Lý Tượng.

Do mẫu thân bị phế, trên mặt đứa bé này rất ít khi cười, nếu như không phải Vân Thọ đưa nó vào hoàng cung tìm được lãnh cung thì tới giờ nó vẫn không biết mẫu thân ở đâu.

Khổng Dĩnh Đạt buông tai Vân Thọ ra, nổi giận đùng đùng hỏi:

- Hiện đang giờ học, làm sao ngươi lại chạy tới Đông cung, có nói với Ly Thạch tiên sinh không.

- Văn bốn chữ do Chu Hưng thời Nam Triều làm còn chưa làm khó được tiểu tử, cha tiểu tử nói loại chuyện đọc thuộc lòng này kiểm tra mức độ cần cù của một người nhất, cha về sẽ kiểm tra, tiểu tử tất nhiên phải thuộc, nếu không học tốt, mẹ tiểu tử lại khóc.

Khổng Dĩnh Đạt thấy Vân Thọ ngẩng đầu đáp rất cuồng ngạo, bất giác nảy ý kiểm tra:

- Nếu ngươi học thuộc Thiên Tự Văn, vậy ta hỏi, minh phượng tại trúc, bạch câu thực tràng, hóa bị thảo mộc, lại cập vạn phương minh phượng tại trúc, ý là gì?

- Nói phượng hoàng ở trong rừng trúc hót vang, ngựa trắng kiếm ăn trên bãi cỏ, quốc thái dân an, nơi nơi cát tường, hiền quân giáo hóa bao phủ từng ngọn cây ngọn cỏ, ân tạch khắp bách tính thiên hạ.
Khổng Dĩnh Đạt đang gật gù tán thưởng thì Vân Thọ trở giọng:

- Có điều câu này là sai, cha tiểu tử và Ngụy vương thúc thúc ở nam hải bắt được mười mấy con phượng hoàng, không con nào ở trong rừng trúc, cho nên Chu Hưng là tên lừa đảo, hắn chưa bao giờ thấy phượng hoàng, chỉ có cha tiểu tử và Ngụy vương thúc thúc mới thấy.

Khổng Dĩnh Đạt thiếu chút nữa rứt đứt râu, nghiêm mặt nói:

- Không được nói bừa, phượng hoàng là thượng cổ thần thú, sớm biến mất trên mặt đất rồi, sao có thể để cha ngươi và Ngụy vương điện hạ bắt được, ngươi nghe ai nói lung tung.

Lý Tượng bấy giờ lên tiếng phụ họa đồng bọn:

- Hừ, tiên sinh phạm tội đại bất kính rồi đấy, Tiểu Thọ Nhi không nói bừa, Tứ thúc đệ tử gửi thư cho tổ mẫu có nói tới chuyện này, khi tổ mẫu nói, đệ tử cũng có mặt, đúng là tìm được phượng hoàng, còn bắt về, đoán chừng hai tháng nữa tổ phụ khải hoàn sẽ mang tới kinh sư.

Bị hai đứa bé nói còn ngọng phản bác, Khổng Dĩnh Đạt bực tức nói với Lý Tượng:

- Còn tí tuổi đâu, sao đã vặn vẹo lời của người khác, đây không phải là thói quen tốt, quân tử phải sáng như trắng, không để ý tới cái sai của người khác được.

- Tiên sinh lại sai rồi, trăng không tự phát sáng, mà do mặt trời chiếu vào mới sáng, nếu không có mặt trời, mặt trăng chỉ là một cục đá đen xì xì, thư viện Ngọc Sơn đã chứng thực, Tiểu Thọ Nhi dẫn đệ tử tới Quan tinh đài của Triệu công công, mặt trăng đúng là chẳng đẹp tí n ào, là cục đá toàn hố to hố nhỏ.

Đại nho Khổng Dĩnh Đạt bị hai đứa nhóc nói cho cứng họng, thẹn quá đành phất tay nói:

- Ầm ĩ đau cả đầu, các ngươi chơi đi, đừng huyên náo trước mặt lão phu, ta muốn đi ngủ chốc lát.

Nhìn hai đứa bé tung tăng chạy ra hoa viên, Khổng Dĩnh Đạt thở dài, cùng với cái gọi là khoa học tự nhiên của thư viện Ngọc Sơn không ngừng phát hiện, rất nhiều thứ trước kia coi là chí lý bị chứng minh là sai, sâu có thể hóa bườm, dơi không phải chim chẳng phải thú, không phải do chuột ăn muối biến thành, mà là một loại thú mới.

Rất nhiều văn bản từ thời cổ đại truyền lại nay không vượt qua nổi nghiên cứu nữa, muốn làm học vấn hiện giờ vô cùng gian nan, không cẩn thận một chút bị học sinh thư viện lấy chứng cứ thực ra xin thỉnh giáo, không biết bao nhiêu danh sĩ bị chất vấn tối mặt, khiến hiện giờ viết sách cực khó, Ngũ Kinh Chính Nghĩa của mình ba lần biên dịch vẫn phải cân nhắc, tránh thành trò cười.

Lý Tượng và Vân Thọ ra vườn hoa, nó cho tay vào lòng Vân Thọ xem rốt cuộc chứa cái gì, nhưng bị Vân Thọ xoay người đá đi, nghe thấy Vân Thọ tủi thân nói:

- Không được, lần trước ta mang lê về, ngươi nói chỉ ăn một miếng, kết quả là chạy vào đình ăn còn mỗi lõi mới trả lại ta, hại Yên Dung nói ta lửa người, trên đời chưa bao giờ có lê to như vậy, lần này mẹ ta phải người từ Lĩnh Nam mang vải về, không cho ngươi, chỉ cho hai quả.

Lý Tượng làu bàu một câu hẹp hòi, nhận lấy hai quả vải định cho vào mồm, Vân Thọ vội ngăn lại, bảo nó bóc vỏ rồi mới ăn, Lý Tượng làm nhà quê một lần đỏ mặt ăn vải, lúc này mới dẫn Vân Thọ đi tìm Yên Dung.

Chương 991: Vân gia không có kẻ ngốc (2)

Vừa mới bước vào viện tử của Yên Dung, Vân Thọ lập tức nổi giận kêu ầm ĩ, Yên Dung đang ngồi trên mặt đất khóc, mặt mũi lấm lem, quần áo bẩn thỉu tóc tai rồi bù, đâu còn bóng dáng tiểu mỹ nhân đáng yêu nữa, khóc một lúc muốn bò dậy chạy ra ngoài, nhưng bị hai cung nữ già chặn lại, bất kể Yên Dung nói gì cũng không cho đi.

Lý Tượng nhìn một cái là hiểu rồi, cảnh ngộ này mình cũng gặp qua, đó là cấm túc, khi mẫu thân bị nhốt vào lãnh cung mình muốn đi, bị người ta ngăn lại, hiện giờ mẫu thân của Yên Dung bị giam rồi, Yên Dung cũng không thể đi, tuy không thích gọi thái tử phi là mẫu thân, nhưng nó lại cực tốt với Yên Dung, cấm túc thì không giúp gì được, Lý Tịnh từ nhỏ không phải học Tam Tự Kinh mà học gia pháp của hoàng gia, trên gia pháp quy định như thế.

Lý Tượng không dám, nhưng Vân Thọ dám, nó cầm một tảng đá tới trước mặt cung nữ già đập vào chân, nghe thấy cung nữ già đó kêu như lợn bị chọc tiết, Vân Thọ chỉ cung nữ già còn lại:

- Xéo ngay, chọc giận tiểu gia, tiểu gia sẽ cho ngươi biết tay.

Vị tiểu tổ tông này ác danh vang khắp Trường An rồi, nhưng ai cũng biết nó được hoàng hậu cưng như bảo bối, không dám đắc tội, cung nữ già vội vàng quỳ xuống vái lạy:

- Tiểu hầu gia, quận chúa không được ra ngoài, đó là quy củ của tổ tông, nếu quận chúa đi, lão bà tử khó giữ mạng, xin tiểu hầu gia thương xót.

Vân Thọ ngoẹo đầu nghĩ một lúc rồi nói:

- Nàng không thể ra, vậy tiểu gia vào được chứ gì!

Thấy hai cung nữ già không nói, liền đi vào đỡ Yên Dung lên, phủi bụi trên người nó, Yên Dung mới bốn tuổi nhìn thấy Vân Thọ càng khóc lớn, nghẹn ngào muốn Thọ ca ca đưa mình đi tìm mẫu thân, Lý Tượng nhìn thấy Yên Dung như thế, nhớ tới thảm cảnh cũ của mình, cũng khóc luôn.

Vân Thọ cho vải vào túi của Yên Dung, lại bóc một quả cho vào miệng Yên Dung, lúc này Yên Dung mới ngừng khóc, túi áo nhỏ chỉ chứa được ba quả vải, Yên Dung che kín muốn mang cho mẫu thân ăn, không thể để Tượng ca ca nhìn thấy, nếu không sẽ ăn vụng mất, món ngon nhà mình chưa bao giờ nhiều bằng của nhà Thọ ca ca, từ bánh trắng tới kem chưa bao giờ thiếu.

Lý Tượng đi vào bảo Vân Thọ:

- Không được dẫn Yên Dung đi, nếu không muội ấy sẽ bị trừng phạt, đó là quy củ của tổ tông, ai cũng phải tuân thủ, bên ngoài viện toàn là người của phủ tông nhân, bọn họ rất dữ, lần trước bọn ta lén chạy đi, không phải cha ta cầu xin thì hai bọn ta đều bỉ xử phạt, cha nói, nam tử đại trương phu phải nhịn được chuyện không thể nhịn.

Vân Thọ bĩu môi, làm ra vẻ ông cụ non:

- Cha ta không dạy ra như thế, cha luôn nói bất kỳ pháo đài vững chắc thế nào cũng có cách công phá, chúng ta không công phá được là vì phương pháp không đúng, tìm đúng biện pháp là được. Áo của ngươi khi còn nhỏ có còn không, còn thì lấy ra đây, Yên Dung mặc áo của ngươi không phải thành con trai rồi à, ngươi đưa muội ấy đi tìm nương thân.

- Y phục thì có, ta đem muội ấy đi, còn ngươi làm cái gì? Lý Tượng không hiểu, Vân Thọ am hiểu hoàng cung hơn mình, đám thị vệ hoàng cung lại không dám ngăn cản Vân Thọ, vì sao không dẫn muội muội đi tìm nữ nhân xấu kia, giúp muội muội mình không thành vấn đề, nhưng nó không muốn gặp nữ nhân xấu kia.

- Ngươi ngốc à, ta đi, không phải nói trong ba người có một là Yên Dung sao? Tú lâu của Yên Dung không có ai, đám nữ nhân gia kia còn không điên à?

- Ngươi mới ngốc, ngươi béo hơn Yên Dung, còn cao hơn muội ấy, có ngốc cũng biết là chủ ý thối của ngươi.

Lý Tượng chưa bao giờ cho rằng mình ngốc, cùng Vân Thọ tranh luận.

- Nói ngươi ngốc còn không thừa nhận, ngươi không biết tìm cái chăn bọc lấy Yên Dung, nói là ta uống trộm rượu bị say, ngươi cõng muội ấy lên, ta ở trong tú lâu giả Yên Dung. Cho ngươi biết, cha ta nói Vân gia không có kẻ ngốc, chỉ nhà Hàn Triệt mới không ngừng có kẻ ngốc xuất hiện.

Lý Yên Dung sùng bái nhìn Vân Thọ vỗ ngực, Thọ ca ca thật thông minh, Lý Tượng đành về chỗ mình ở kiếm bộ y phục nhỏ, cách của Vân Thọ có vẻ được.

Lý Tượng đi rồi, Vân Thọ mới lấy toàn bộ vải ra, vì do khoái mã đưa tin mang về, thêm vào hỏng dọc được, kỳ thực không còn bao nhiêu, sau khi đếm rõ số lượng chia thành ba đống nhỏ, chỉ đống lớn nhất nói với Yên Dung cho hoàng hậu nãi nãi, hai đống còn lại cho Dương phi nãi nãi và Âm phi nãi nãi, nãi nãi trong hoàng cung quá nhiều, nó không thể cho hết mọi người, đành cho người thân nhất.

- Ài, không nhiều, chỉ là ít tâm ý thôi, đợi muội không bị cấm túc nữa ta sẽ đưa muội tới Lĩnh Nam, chúng ta ôm cả cây ăn ăn thỏa thích. Vân Thọ học người lớn thở dài, nói tới vải nó không ừng oán trách cha mẹ ở xa tít chân trời..

Con trai và con gái chưa mười tuổi thì đâu ra vóc người khác nhau, Lý Yên Dung mặc y phục của Lý Tượng khi còn nhỏ, hai cái búi tóc tròn tròn cũng bị Lý Tượng xõa tung, lấy kim quan của Vân Thọ đội lên đầu, tiểu cung nữ thiếp thân của Lý Yên Dung biết ba vị tô tông muốn làm cái gì, sợ chết khiếp, ngồi trên mặt đất tiếp nhận sự giáo dục của Vân Thọ.

- Tốt nhân ngươi trang điểm ta giống Yên Dung, nếu không ngươi rồi, bọn họ không phát hiện thì vạn sự đại cát, nếu phát hiện, ta không nói ngươi cũng biết sẽ có kết cục gì.

Cung nữ run lẩy bẩy nỗ lực lấy áo của Yên Dung mặc lên người béo múp của Vân Thọ, khó lắm mới mặc xong, búi xong hai cái nắm tóc tròn tròn, lại cài vào một cái trâm vàng mang chuông, Vân Thọ đi vài bước rất hài lòng, phẩy tay với huynh muội Lý Tượng đã chuẩn bị xong, bản thân há miệng gào khóc, mỗi lần mình đi Yên Dung đều khóc.

Hai cung nữ già gác ở bên cửa thấy Lý Tượng cật lực cõng một người quấn chăn, định ngăn cản thì có tiếng khóc trên tiểu lâu truyền ra, một cái đầu gài trâm như muốn chui ra bị thiếp thân cung nữ kéo vào, lúc này mới thở phào, ngửi thấy mùi Quả Tử lộ trong chăn liền nhìn nhau cười, vị tiểu hầu gia phiền phức kia uống say rồi, chỉ cần quận chúa không rời tiểu lâu là được.

Lý Tượng đi tới chỗ nhầu cây, thả Yên Dung xuống, giúp nó vuốt lại tóc, nói nhỏ:

- Giờ chúng ta đi tới hậu cung, mẹ muội nhất định ở đó, ta lén đưa muội đi, dọc đường không được nói chuyện, lộ ra thì cả ba đều gặp xui xẻo, lát gặp mẹ muội không cho khóc, cũng không cho gọi lớn.

Thấy Yên Dung kiên quyết gật đầu mới đi trước, Yên Dung bám sát theo.

Điện Vu Lương là nơi chuyên giam cung nhân phạm sai lầm, Đông cung cũng trong phạm vi quản hạt, ai ngờ trong cung điện nho nhỏ này chỉ một năm ngăn ngủi đã giam hai vị thái tử phi.

Nơi này rất thanh tĩnh, thậm chí có thể nói là vắng vẻ, Tô thị hình như chưa bao giờ vì hoàn cảnh bên ngoái thay đổi mà thay đổi bản thân, nay y phục kim thân hoa lệ thành vải thô, vẫn không thay đổi khí chất điềm đạm của nàng, ngồi trước bàn từng châm từng châm thuê một đóa mẫu đơn nở rộ, tương lai Tiểu Tượng Nhi thành thân, thế nào cũng phải có một bộ y phục do đích thân mẫu thân làm, mỗi ngày mơ về tương lai của Tiểu Tượng Nhi là chuyện hạnh phúc nhất của nàng.

Hầu thị ở sát vách lại bắt đầu chửi rủa, ai cũng chửi, chửi từ ông trời tới hoàng đế, chửi phụ quân vô dụng, thậm chí chửi cả Vân Diệp, mình khuyên mấy lần càng chửi dữ, còn giận lây cả mình.

Khuyên bảo vô ích, roi của bà tử hung dữ kia lại rất có ích, mới yên lại hai ngày lại bắt đầu rồi, Tô thị lại rất hài lòng, Tiểu Tượng Nhi của mình chỉ cần có cơ hội là chạy tới thăm, đôi khi còn mang món ăn ngon lành chưa bao giờ được ăn từ Vân gia, nếu như đây là ông trời an bài, Tô thị không cho rằng ông trời đang trừng phạt mình.

Thị nữ thiếp thân lấy từ giếng một thùng nước, rải hoa vào, chẳng biết loại hoa gì, nhưng lá đẹp, nên Tô thị xin về, cẩn thận đem trồng, một năm đã lấp nửa sân, vì tính cách điềm đạm, thêm vào thái tử đôi khi qua thăm nàng, người ở lãnh cung không dám quá đáng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau