ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 981 - Chương 985

Chương 982: Tạo phản luận

- Đương nhiên, ngươi phải có đạo nghĩa, có điều thứ này phải xem cho ai, không phải thấy ai đáng thương là ném một đống đạo nghĩa tới, đáng cứu mới cứu. Một số kẻ chớp mắt cái là bán đứng ngươi, nếu ngươi cho chúng đạo nghĩa, cuối cùng bị thương tổn là ngươi. Có điều cũng không cần ngươi ra tay, chuyện của Hầu Quân Tập ngươi không xen vào được, bệ hạ cũng không cho, Đỗ Hà là con Đỗ Như Hối, sẽ không bị trừng phạt nặng, Đỗ Chính Luân là chúc quan bệ hạ cấp cho ngươi, tùy bệ hạ xử lý, còn hai người Cật Can Thành Cơ và Phong Sư Tiến thì chúng ta có thể thử.

Vân Diệp nói xong cũng đặt đũa xuống, trịnh trọng nói với Lý Thừa Càn:

- Chúng ta đánh cược, xem nhãn quang của ngươi ra sao, mục tiêu là Cật Can Thành Cơ và Phong Sư Tiến, chúng ta ngụy trang thành Bách kỵ ti, bắt lấy bọn họ, sau đó bức cung, xem bọn họ có giúp ngươi giữ bí mật không? Nếu họ không nói gì, sau này ta nhất định ủng hộ ngươi, nếu họ không giữ bí mật, vậy ngoan ngoãn làm việc, không mưu cầu quyền lực lớn hơn nữa, được không?

- Ngươi dùng hình bức cung, ai giữ được bí mật, chơi thế không công bằng.

Lý Thừa Càn như mèo bị dẫm phải đuôi, đạo lý ăn ba gậy khó còn dũng phu sao hắn không hiểu.

- Không có? Thực sự không có à? Vừa rồi cái tên tới bếp của ta ăn trộm đồ kháng cự được đấy, nghe nói là treo ngược lên cho đầu vào chum nước mà hắn vẫn chịu được, bệ hạ chính là dựa vào những kẻ này để hoàn thành đại nghiệp, ngươi nếu ngay cả một người cũng không có thì ngoan ngoãn đi, nhi tức phụ của ta còn đang nuôi ở chỗ ngươi, ta không muốn người Vân gia chịu tội theo ngươi.

Lý Thừa Càn đi lại rất lâu mới hỏi:

- Nếu người ta bắt ngươi nghiêm hình bức cung, ngươi có giữ nổi bí mật không?

- Cái.. Cái này khó lắm, ngươi cũng biết ta sợ đau, gan lại không lớn, nếu bí mật lớn hơn tính mạng thì ta tự tử, nếu bí mật không lớn bằng tính mạng thì ta khai trước khi bị tra tấn.

- Bản thân ngươi không làm được, dựa vào cái gì bắn người ta làm được?

Lý Thừa Càn rống lên, dù sao thăm dò bộ hạ mình như thế, bất kể kết quả ra sao đều cũng không thể vui vẻ được.

- Ta khác với bọn họ, ta thông minh hơn, ta là hình mẫu của người thông minh, người thông minh sẽ ngửi thấy mùi nguy hiểm tới gần, hoặc trốn, hoặc nấp, hoặc bố trí cạm bẫy cho địch nhảy vào. Cật Can Thành Cơ và Phong Sư Tiến có bản lĩnh này không?

- Phải biết rằng hiện giờ nguy hiểm đã tới gần bọn họ rồi, nếu ở dưới điều kiện này vẫn bị chúng ta dễ dàng bắt được thì ta thấy không cần thăm dò nữa, chém một đao là được, hi vọng đám ngu xuẩn đó giúp đỡ là sự sỉ nhục, bộ hạ của hổ ít nhất phải là sói, ngươi kiếm một đàn lợn làm cái gì, không giúp được còn làm hỏng việc.

Lý Thừa Càn cực kỳ thương cảm nói:
- Ngươi rõ ràng biết thủ hạ của ta đều là một bầy lợn mà không tới giúp ta, còn mang cả nhà chạy, ta muốn tìm ngươi cũng không được, lúc đó ta thấy thật cô đơn, nhất là Thanh Tước cũng chạy mất, ta ngồi trong hoa viên một đêm, nghĩ không thông, nếu có ngươi, hoàn cảnh của ta sẽ không gian nan như thế.

- Sai, ta và Thanh Tước bỏ chạy mới là giúp ngươi, ta hỏi ngươi, ngươi thấy bệ hạ dùng mấy phần sức đối phó với ngươi.

Vân Diệp ngồi thẳng mình lên:

- Ba phần, hoặc là hai?

Lý Thừa Càn không chắc lắm:

- Đúng thế đấy, nhiều lắm chỉ có hai phần thôi, một khi ta và Thanh Tước tham gia, bệ hạ sẽ dùng ít nhất là bảy phần, hai bọn ta một khống chế điện Vũ Đức, một khống chế thủy sư Lĩnh Nam, chưa nói ta khống chế thương nghiệp, ba chúng ta đứng với nhau thì náo nhiệt rồi, ha ha ha, nói không chừng vài hai ngươi mà bệ hạ nghi ngờ cả nương nương. Trình bá bá, Ngưu bá bá, Tần bá bá của ta càng không cần nói, đó là lực lượng có thể lần nhào thiên hạ.

- Dùng ít lực thì thu phát tự nhiên, bệ hạ có thể khống chế mức độ đả kích ngươi, niệm tình ngươi là nhi tử, sẽ không đấm chết ngươi.

- Nếu thêm bọn ta, như thế một quyền đấm tới chỉ mong tiêu diệt được địch, nào còn dám giữ sức, nếu ngươi đỡ không tốt là toi đời, bất kể bệ hạ sau này có hối hận hay không thì cứ phải đấm cái đã rồi tính sau, bệ hạ chịu bao khổ cực, tốn bao nhiêu tâm tư, gánh ác danh lớn mới có được giang sơn, tuyệt đối không để người ta cướp mất.
- Kết quả tốt nhất của chúng ta là cùng bệ hạ chia giang sơn, từ đó nam bắc khói lửa ngùn ngụt, Đại Đường vừa kiến thiết chìm trong chiến hỏa, bách tính ly tán, đoán chừng cuối cùng chúng ta bị bệ hạ đánh bại, ta dùng thuyền lớn đưa mọi người chạy ra biển, kiến lập lại quốc gia mới.

- Kết quả đó khác gì ngươi bị đày đi Nhai Châu? Trừ tướng sĩ chết vô số, bách tính chạy khắp nơi, Đại Đường tan nát thì chẳng có cái gì, chẳng bằng đợi ngươi bị đày tới Nhai Châu, chúng ta đi lập quốc cho thống khoái.

- Kỳ thật ngươi lấy đâu ra lý do tạo phản? Ài, ta nghĩ không thông, hiện ngươi là người duy nhất kế thừa hoàng vị, có khả năng tranh giành nhất với ngươi là Thanh Tước đối với hoàng vị vứt như rác, hắn một lòng muốn thông qua học thức để khắc tên mình vào lòng mọi người, ta vô cùng tán thưởng suy nghĩ của hắn.

- Tiểu Khác hiện như chim sợ cành cong, chỉ cần kinh thành có chút động tĩnh là chạy về đất phong, cùng mỹ nữ sản xuất em bé, những đứa đệ đệ khác của ngươi có muốn cũng chẳng có gan.

- Đám thúc bá của ngươi mà nảy sinh tâm tư này đoán chừng không cần ngươi ra tay, bệ hạ băm họ thành thịt vụn, sao ngươi lại sinh ra tâm tư này? Đừng có nói ngươi không phải là do bệ hạ và nương nương sinh ra, nếu thế ta không có gì để nói.

Nhân lúc tâm lý Lý Thừa Can suy sụp, Vân Diệp hỏi thêm một chút, nghi vấn này Vân Diệp muốn cởi bỏ từ lâu, trước kia nghĩ chỉ cần mình xử lý được Lý Thái, Lý Thừa Càn sẽ không dám làm chuyện khốn kiếp kia, hoàng vị của hắn vững vàng, chuyện đang phát triển theo phương hướng tốt đẹp, vì sao rẽ ngoặt?

Lý Thừa Càn tỉnh lại, thấy Vân Diệp dám nghi ngờ huyết thông của mình, nhảy lên đè y xuống đấm một trận, mới phủi tay đứng dậy cao ngạo nói:

- Ta tất nhiên là trưởng tử do phụ hoàng và mẫu hậu sinh ra, sinh ở điện Thừa Càn, nên lấy tên là Thừa Càn, tự Cao Minh, năm Vũ Đức thứ ba là Hằng Sơn vương, năm Vũ Đức thú tám ta là Trung Sơn vương, năm Vũ Đức thứ mười thành thái tử, huyết thống cao quý vô cùng, thứ cua cá lẫn lộn như ngươi sao bì được.

- Thái tổ ta là một trong bát trụ quốc của Tây Ngụy, ngoại tổ ta cũng là bát trụ quốc, đời đời qua lại toàn là huân quý vô song trên đời, bọn ta chỉ kết hôn với bát trụ quốc, tất nhiên huyết mạch thuần khiết vô cùng.

- Thái tổ ta được phong Đường quốc công, đó là nguồn gốc quốc hiệu Đại Đường, Lý gia Quan Lũng nhân tài lớp lớp, tới Tiền Tùy vẫn là thị tộc đứng đầu Quan Lũng.

- Tùy Dương đế làm ngược lẽ trời, cuối cùng tổ phụ, phụ thân ta khởi binh cứu thiên hạ, Lý Thừa Càn ta tên Thừa Càn, tất nhiên phải kế thừa thiên hạ, muốn kế thừa thiên hạ, trong tay sao có thể không quyền, cho nên ta muốn tranh thủ một chút, xem có khả năng thành công không, cùng thăm dò một chút phản ứng của phụ hoàng.

Vân Diệp nhổ cỏ khô trong miệng ra, lật người lại nói:

- Nói vớ nói vẩn, hai ta lớn lên cạnh nhau từ nhỏ, tính ngươi thế nào ta không biết à? Nói chút sự thật đi, rốt cuộc vì cái gì, đừng lấy gia thế áp ta, có biết Hàn Triệt không, huyết thống của người ta thuần khiết hơn của ngươi nhiều, người ta huynh muội thành thân, cho nên người trong nhà không phải tên điên thông minh thì là thằng ngốc biến dị. Đừng khoe khoang huyết thống thuần khiết với ta, không bằng thứ huyết thống tôm cá lẫn lộn như của ta đâu.

Chương 983: Tạo phản là truyền thống

Có thể nhìn ra Lý Thừa Càn rất không muốn nói, tựa như có gì đó kỵ húy lắm, Vân Diệp thở dài, cũng không cưỡng ép, vừa quay đầu đi, đột nhiên quay lại nhìn Lý Thừa Càn nói:

- Nỗi khổ của ngươi có phải liên quan tới huyết thông? Ngươi tung ra một đống tổ tông, nói không chừng có liên quan tới quy củ tổ tiên, hơn nữa bệ hạ không ngạc nhiên vì ngươi có tâm tư này, cứ như không có mới kỳ quái.

- Ha ha ha, chúng ta suy rộng ra xem có thể nghĩ tới cái gì nào? Trong tộc phổ của ngươi không có ghi chép kỹ về việc thái tổ qua đời, thế tổ cũng lưa thưa vài câu, không giống nhà khác ngay tang lễ cũng ghi vào, nghe nói truyền ký của nhà ta còn tỉ mỉ hơn thái tổ và thế tổ ngươi, không hợp lý, trừ khi hoàng gia còn có cuốn sổ khác, nếu ta nhìn thấy cuốn sổ này nhất định nhìn ra bí mật của nhà ngươi, có điều xem ra cái hủ tục của nhà ngươi không tốt đẹp gì, nếu thành quy củ rồi thì tương lai ngươi làm sao? Để con ngươi tiếp tục đi con đường cũ à?

Lý Thừa Càn ngồi xuống, giọng rất nhỏ nhưng kiên quyết:

- Nếu như ta thành hoàng đế, tuyệt đối sẽ không làm thế, ta biến tâm tư của phụ hoàng, người đã làm thế, vậy ta cũng phải làm thế, lang vương chỉ có thể có một, sói con cần không ngừng công kích lang vương mới học được bản lĩnh, đôi khi khó tránh khỏi thương vong, vẫn phải tiếp nhận khiêu chiến, kẻ thắng làm vương, đó là quy củ.

- Vốn là một đám sói con tranh nhau, hiện ngươi không có đối thủ nữa, nên lang vương mới đích thân đứng ra đong đếm phân lượng của ngươi, ài, khổ cho đám Hầu Quân Tập, té ra là một vụ huấn luyện, bí mật này đoán chừng chỉ ngươi và bệ hạ biết à? Thanh Tước đại khái cũng không biết.

Lý Thừa Càn tuy không nói rõ, nhưng Vân Diệp vẫn hiểu, té ra Lý gia nuôi nhi tử như sói, chẳng trách trên lịch sử Lý Nhị nhìn thấy Lý Trì nhu nhược phát ra tiếng than trứ danh " sinh con như cừu, chẳng bằng sinh con như sói".

- Chẳng trách bệ hạ chẳng hề bận tâm, chuyến này là xem ngươi có bất chấp lợi ích quốc gia công kích không, bệ hạ lo lắng tới tim tính của ngươi chứ chẳng phải tạo phản gì hết.

Chẳng trách triều Đường mỗi lần nối tiếp hoàng vị đều mang theo vô số máu tanh, Lý Thế Dân, Lý Trì, Lý Long Cơ, Lý Hanh, đến khi nhi tử của Lý Hanh không làm thế nữa thì triều Đường đi vào suy thoái, bị một đám hoạn quan tác động thế cục.

- Thừa Càn, cách này không tệ, ít nhất có thể đảm bảo người ngồi trên hoàng vị là nhân kiệt một đời, nếu như ngươi bỏ nó, con cháu ngươi sinh trong phú quý, lớn lên ở thâm cung, quanh quẩn giữa đám phụ nhân mà muốn thành một đế vương hợp cách là không dễ. Cho nên cách này không thể bỏ, bệ hạ anh minh như thế mà không cách nào bỏ vòng tròn ác tính này, chúng ta dần dần nghĩa cách vậy.

Hai người vì trải nghiệm thế nào là đẫm máu, hai người kết bạn ra ngoài quân trướng, bị thị vệ đưa tới bên một cái hố lớn, phản quân Mạt Hạt lúc này mới biết mình đào hố để làm gì, khóc lóc, van nài, bị trói hai tay, cả người dúi tới như lợn, hi vọng có thể thoát khỏi hố.

Huyền giáp quân quả nhiên là đám máu lạnh, ai mà leo lên dốc là đâm một mâu xuyên người, sau đó đá vào hố, Vân Diệp phát hiện ánh mắt bọn họ lạnh băng, giống như cỗ máy không có sinh mệnh.

Chôn sống người vượt quá phạm vi chịu đựng của Vân Diệp, cùng Lý Thừa Càn xoay người bỏ chạy, vừa rồi làm bộ lạnh lùng không còn chút nào nữa, hai người chạy thật xa, tới khi không nghe thấy những tiếng kêu thảm nữa mới gục xuống nôn thốc nôn tháo, vừa rồi ăn bữa ngon lành coi như vứt đi hết rồi.

Thị vệ múc nước, hai người súc miệng liên hồi, bất kể súc thế nào cũng cảm thấy có vị máu tanh trong miệng không rửa được, khi cho rằng mình không sao nữa, dạ dây cuộn lên lại làm hai người bắt đầu nôn mửa.

Đến khi nôn tới không còn gì để nôn nữa mới dừng lại, nhìn khuôn mặt vàng ệch của nhau lắc đầu, bất kể làm sao quyết tâm đi cảm thụ máu tanh, trước tiên cơ thể sẽ không chấp nhận, dạ dày yếu ớt ngăn cản hai người thành tuyệt thế kiêu hùng. Đó còn là đứng ngoài nhìn thôi, nếu đích thân hạ lệnh chôn sống kẻ địch, chắc bản thân cũng vào quan tài rồi, cho nên nhìn Lý Nhị cầm dao róc thịt dê, hai người khâm phục vô cùng.

- Sao xem hành hình lại nôn tới mất nửa cái mạng? Một là thái tử, một là hầu tước lĩnh binh tác chiến, còn ra thể thống gì nữa, sau này trẫm làm sao yên tâm giao Đại Đường cho các ngươi.

- Kẻ nắm quyền, có tâm địa bộ tát, cũng cần thủ đoạn sấm sét, chỉ biết khoan dung hoặc nghiêm khắc đều không được, có điều hôm nay cho hai đứa các ngươi tự mình cảm thụ một chút thế nào là công phạt.

- Người đâu, cho thái tử và Vân hầu mỗi người một cái đùi dê, ngồi ở hiện trường ăn hết mới được đi, Đoàn Hồng, ngươi trông coi, không được thiên tư.

Nghe thế mặt Vân Diệp và Lý Thừa Càn từ vàng ệch biến thành xám ngoét, lời Lý Nhị thì cả hai không dám nghi ngờ, cho nên cùng trừng mắt với Đoàn Hồng, ý rất rõ ràng, đó là nói với Đoàn Hồng, muốn chết thì cứ lên tiếng.

Bất kể là ai bị một vị thái tử và một vị hầu tước uy hiếp đều không dễ chịu, Đoàn Hồng võ công cao đến mấy cũng không tránh khỏi run rẩy, vì hắn biết rõ hai người này đều là hạng tiểu nhân có thù ắt báo, hiện mình có bệ hạ làm hậu thuẫn, có thể chỉnh hai người thê thảm, nhưng chuyện qua rồi, vận mệnh tương lai của mình không tốt, nhất là Vân Diệp, nếu y lại lấy mình làm bia sống thì làm thế nào.

Đoàn Hồng đang tiến thoái lưỡng nan thì Lý Nhị lại nói:

- Nghiêm Tùng, trói thái tử và Vân hầu vào với ghế, đảm bảo chúng xem hết hành hình, đùi dê cũng phải ăn hết.
Vân Diệp chưa bao giờ nghe tới Nghiêm Tùng, nhưng thấy vẻ mặt Lý Thừa Càn tuyệt vọng, biết tên này không phải người có thể uy hiếp như Đoàn Hồng.

Quả nhiên trong góc lều có một tên rậm râu mặc khải giáp loảng xoảng đi ra, chẳng nói chẳng rằng, Vân Diệp phát hiện, mắt tên này mang màu xám của mắt người chết.

- Đoàn Hồng, ngươi nướng đùi dê của ta chín tám phần thôi, thêm nhiều ớt vào.

Mọi con đường bị lấp kín, Vân Diệp đành yêu cầu chút phúc lợi:

Vừa ra ngoài doanh của hoàng đế thì thấy Trình Giảo Kim cắn xé một cái đùi dê đi tới, định chào hỏi hai người, nhưng nhìn thấy Nghiêm Tùng đi phía sau, cứ như gặp phải ma, rẽ một góc chín mươi độ, bỏ đi luôn.

- Thừa Càn, tên này lai lịch thế nào, sao ai thấy hắn cũng như thấy ma vậy?

Vân Diệp ngoắc ngón tay cái chỉ về đằng sau, một tên gia phó thôi, Thừa Càn là chủ tử tương lai, hắn dám mạo phạm à?

- Đừng hỏi, tên này thề đồng sinh cộng tử với phụ hoàng, hai ta chọc không nổi, nghĩ làm sao qua ải này đi.

Lý Thừa Càn không ngừng run rẩy, vì hắn chắc chắn mình không có cách nào vượt qua được.

Quân sĩ trên hố đang hăng say lấp đất, có mấy tên phản quân không ngờ há miệng ra đớp đất, còn nuốt vào, thế này không được, đất nhiều lắm, ăn không hết.

Nghiêm Tùng đúng là con chó ngoan, chấp hành nghiêm ngặt lệnh của Lý Nhị, đích thân dùng thừng trói chặt hai người vào ghế, hai tay cũng bị trói luôn.

- Lão Nghiêm, ngươi làm thế lát nữa ta ăn thế nào, mau thả ra, ta tự ăn.

Có lẽ chưa bao giờ có ai xưng hô với hắn như vậy, Nghiêm Tùng ngớ ra một lúc, lạnh băng nói:

- Ta sẽ bảo Huyền giáp quân đút cho các ngươi, trói các ngươi là muốn tốt cho các ngươi.

Chương 984: Thương cảm và kiêu ngạo

Lý Thừa Càn muốn nhắm mắt lại, nhưng tên chó má Nghiêm Tùng day khóe mắt hắn mấy cái, Lý Thừa Càn phải mở mắt ra, thảm cảnh lọt vào mắt.

Vân Diệp lại khác, y đang không ngừng la hét, chỉ trỏ:

- Ngu xuẩn, nhanh lên, sắp bò lên rồi kìa, đâm hắn xuống, á, đâm không đúng chỗ rồi, đâm một phát chết ngay hay ho gì, chậm thôi, ta nghe nói một kẻ giết người, ba tháng sau mới chết.

Nghiêm Tùng mặc kệ Lý Thừa Càn khó chịu ra sao, một quân sĩ giáp đen mặt vô cảm nhét thịt vào miệng hắn, Vân Diệp đỡ hơn, ngoạm từng miếng thịt lớn, còn không ngừng bình luận.

- Lão Nghiêm, chỉ thế này thôi à? Lão tử năm xưa ở thảo nguyên lấy đầu người làm bóng đá, ở Liêu Đông lão tử thấy kẻ ăn thịt người, còn cùng tên đó tới đại doanh, thế này chỉ là chuyện vặt.

Lý Thừa Càn sắp chết nghẹn rồi, ăn lại nôn, nôn lại ăn, nước mắt chảy cả ra, loáng thoáng nghe thấy Vân Diệp nói lăng nhăng, chỉ muốn bịt lấy cái miệng quạ của y.

Nghiêm Tùng cười lạnh, lấy một cái trường thương, tùy tiện đâm xuống hố, khều một người đang ra sức vùng vẫy lên.

Rút thương, tù binh kia ngã xuống trướng mặt Vân Diệp, từ hông Nghiêm Tùng lóe một đạo hàn quang, đầu tù binh bay vọt lên không, máu từ cổ phun hết xuống bãi cát dưới chân Vân Diệp, người y không dính chút nào.

Mặt Vân Diệp vàng như nghệ, cố nặn ra một nụ cười hung dữ, xé một miếng thịt dê, không nhai mà nuốt luôn, ép cảm giác buồn nôn xuống, ương ngạnh ngẩng đầu lên:

- Thế này là cái quái gì, lão tử ở Cao Ly giết chết mười vạn người.

Lý Thừa Càn đã nhũn ra ghế, ý thức mơ hồ, lời của Vân Diệp an ủi hắn phần nào, hiện giờ hắn nôn ra mật rồi, tên Huyền giáp quân kia vẫn nhét thịt vào mồm, hắn cảm giác mình không phải ăn thịt dê mềm, mà ăn thi thể.

Nghiêm Tùng giơ ngón tay cái lên với Vân Diệp, đá thi thể không đầu vào hố, lại móc lên một người nữa, cười gằn:

- Thử thêm người nữa.

Nói xong vung đao rạch bụng tù binh, nội tạng đổ ồng ộc xuống chân Vân Diệp.

Vân Diệp vẫn cười, mắt mở rất to, chẳng có chút phản ứng, Nghiêm Tùng rất kinh ngạc, bắt mạch Vân Diệp nói với tên Huyền giáp quân bên cạnh:

- Xỉu rồi.

Té ra nãy giờ phản ứng của Vân Diệp do hoảng sợ quá độ gây ra, hắn gặp nhiều rồi, con người khi hoảng sợ có hành động cực kỳ khó lường.

Không chỉ Vân Diệp ngất xỉu mà Lý Thừa Càn còn ngất sớm hơn y, làm người ta ớn lạnh là hai người đã ngất xỉu, tên Huyền giáp quân vẫn nhét thịt vào miệng, sau đó lại móc ra, lại nhét vào, móc ra. Xem chừng dù hai người họ có chết, chúng vẫn làm thế, ý chỉ của Lý Nhị là ăn hết cái chân dê, với bọn chúng bất kể là thịt dê hay đá thì hai người vẫn phải ăn theo đúng ý chỉ.

Được Nghiêm Tùng báo cáo, Lý Nhị đích thân tới kiểm tra mạch của hai người, thở dài: - Chẳng đứa nào ra hồn, mềm lòng thế này thì mai sau phải làm sao?

Nghiêm Tùng nhỏ giọng góp lời:

- Bệ hạ, hay là giao thái tử và Lam Điền hầu cho mạt tướng, mạt tướng tin ba tháng sau trả lại cho bệ hạ hai người tim như sắt đá, sắt tốt vẫn phải rèn mới được.

Lý Nhị lắc đầu:

- Ngươi không hiểu, trái tim như sắt đá có thể bồi dưỡng ra, còn kiêu hùng bản chất lại khác, đó là thứ sinh ra đã có, dù bồi dưỡng ra cũng là đồ giả.

- Năm xưa Triệu Vũ Linh vương có phiền não giống với trẫm, ông ta bồi dưỡng hai đứa nhi tử đầy dã tâm, nhưng không chú trọng bản chất của chúng, đó là tự tìm lấy cái chết, sử viết:"Triệu chủ phụ trước lập con là Chương làm thái tử, sau lấy Ngô Hài rồi sủng ái, sinh ra Hà, đến lúc tuổi cao thì phế Chương mà lập Hà làm vua. Đến lúc Ngô Hài chết thì mới nhớ đến con lớn, muốn lập hai vương nhưng lại do dự chưa quyết, rồi sinh loạn, cha con cùng chết, làm cái trò cười cho thiên hạ.."

Lý Nhị cúi đầu nhìn Lý Thừa Càn và Vân Diệp không ngừng co giật nôn mửa, giúp hai người lau khóe miệng, bảo Nghiêm Tùng:

- Hai đứa nó là nhi tử tốt nhất của trẫm và nữ tế tốt nhất của trẫm, là đứa trẻ trung hiếu nhân hậu, đế vương khác có một đứa con như vậy là may mắn, trẫm có tới ba đứa.

- Bệ hạ hồng phúc tề thiên, ắt có trời cao phù hộ, có ba người con giỏi là phúc người đáng có.

Nghiêm Tùng vỗ mông rất trơn:
Lý Nhị không hoài nghi sự chân thành của Nghiêm Tùng, gật đầu nói:

- Đúng là trời cao phù hộ, nội cung đế vương khác hỗn loạn, chỉ có chuyện nhà của trẫm đâu ra đó, nhi tử trung hiếu thành kính, nữ nhi đoan trang tài cán. Đều do ba đưa này làm gương, đôi khi trẫm còn hoài nghi, thế này có phải là nhà đế vương không.

- Thái tử đòi quyền lực là do trẫm ép ra, cũng là do thái thượng hoàng mang lòng dạ khó lường giảng giải cho thái tử truyền thống Lý gia, giờ ép nó sắp vào đường cùng, không ngờ nó vẫn lựa chọn phụ thân. Cả hai đứa biết rõ không nên tới tiền tuyến, đó là lựa chọn tệ nhất, thế nhưng chúng vẫn tới, như sói già thô bạo đuổi hai con sói con đi, chúng vẫn khóc thút thít quay trở lại.

Lý Nhị nói tới đó mắt hơi đỏ, thương cảm phẩy tay:

- Đưa chúng về doanh trước bảo ngự y chiếu cố, tinh thần chúng bị đả kích, thân thể nhất định hao tồn mạnh, nếu có chút sai sót nào, bảo ngự y mang đầu tới.

……

Vân Diệp rống lớn một tiếng từ trên giường bật dậy, cứ thế đi chân đất chạy ra ngoài đất tuyết, con bà nó, sợ quá, sống tới bây giờ mới biết lá lách màu vàng, gan màu xanh, đen là thận, ruột thì lộn tùng phèo, nghe nói tim lấy ra vẫn đập được, đều là thật cả.

Tên Nghiêm Tùng chó má, làm lão tử sợ chết khiếp rồi, trước kia nhìn Tiểu Ưng mổ lợn đã hơi sợ rồi, giờ nhìn Nghiêm Trung giết người sợ tới không nôn được nữa.

Thứ thời tiết chó má, chân không còn tri giác nữa. Tên Lưu Tiến Bảo chó má, không thể chạy nhanh chút giữ lão tử lại à, ôm chăn chạy như con rùa đen? Hai chân lão tử không nghe sai bảo nữa.

Trong sự mong đợi của Vân Diệp, Lưu Tiến Bảo khóc lớn bắt được y, dùng chăn bọc lại, khiêng vào lều.

- Vừa rồi ta đi chân đất chạy lung tung không được truyền ra ngoài, cẩn thận ta thẹn quá hóa giận giết người bịt miệng.

Vân Diệp vừa nằm xuống giường đã trừng mắt hăm dọa, điển hình của loại cần thể diện không cần mạng:

- Ái chà, Vân hầu, ngài hoảng sợ quá độ, chạy loạn là bản năng của con người, có gì mà xấu hổ, chỉ có đám khốn kiếp mới không sợ té phân, sợ là đúng, điều này nói lên ngài là người lương thiện, thái tử điện hạ còn nghiêm trọng hơn, đang ngồi đờ đẫn bên bếp lò.

Không thẹn là ngự y, chỉ vài câu đã cởi bỏ tâm kết của Vân Diệp, nếu là phản ứng của người bình thường thì không sao nữa, Vân Diệp chưa bao giờ liệt mình vào đám biến thái, Hàn Triệt mới là biến thái, mình là người tốt.

Vân Diệp cứ không ngừng lầm bẩm câu mình là người tốt mới ổn định lại, uống một bát thuốc tanh thối, chẳng biết có an thần bổ não không, nhưng cái bụng trống rỗng liền ấm áp, không đói như vừa rồi nữa. Phải đi thăm Lý Thừa Càn, tên này còn yếu đuối hơn cả mình.

Không xa, ngay sát vách, đuổi ngự y đi, tránh trở ngại hai người thảo luận bệnh tình, bộ dạng của Lý Thừa Càn làm người ta không khỏi lo lắng, hắn đang nướng khoai tây trên bếp, hơn nữa còn tập trung toàn bộ tinh thần. chẳng biết có phải thành thằng ngốc rồi không, chẳng để ý tới mình vào.

Khoai tây đã bị nướng vàng, sắp chín rồi, lều toàn mùi khoai tây nướng, dựa vào củ khoai mà phán đoán thời gian, tên này tỉnh sớm hơn mình.

Chương 985: Hoàng đế cũng là một cái nghề

May Lý Thừa Càn chưa ngốc, lấy khoai tây ra phù phù thổi hơi, nhăn mặt tách khoai tay làm đôi đưa Vân Diệp một nửa, Vân Diệp nhận lấy khoay tây, yên lòng rồi, tuy bị kích thích nhưng chưa thành thằng ngốc.

- Thực ra loại huấn luyện này ta đã tiếp nhận mấy lần rồi, trước kia là giết chó, giết cừu, giết gà, về sau giết bò, giết lợn, tới khi đích thân giết một con ngựa của ta, ta tưởng mình không sợ sát sinh nữa, không ngờ lên chiến trường giết địch và giết người tay không tấc sắt là chuyện khác nhau. Ngươi có cầm cự được không, khi đó nghe ngươi nói mạnh mẽ lắm.

- Không, xỉu rồi, vừa rồi còn chạy chân đất trên mặt tuyết, Lưu Tiến Bảo cũng không bắt được.

Lý Thừa Càn hài lòng, có một tên mất mặt hơn mình xuất hiện rồi, mình chưa phải thê thảm nhất.

- Ngươi biết không, con ngựa ta giết với ta rất quan trọng, giống như tình cảm giữa ngươi và Vượng Tài vậy, sau khi con ngựa đó chết, ta không thích con ngựa nào nữa, ta sợ chuyện kia lại xảy ra lần nữa.

- Ta thì không, ai muốn giết Vương Tài thì ta sẽ liều mạng, Vượng Tài thiếu một cọng lông cũng không được, Vượng Tài không phải là ngựa, nó là huynh đệ của ta, bọn ta hẹn cùng nhau hưởng phúc tới chết.

- Đó là nhược điểm của ngươi, nếu có người kề đao lên cổ Vượng Tài thì ngươi làm thế nào?

- Dễ thôi, lập tức giơ tay đầu hàng, khỏi phải suy nghĩ.

Vân Diệp trả lời rất nhanh và kiên quyết.

- Chính là như thế, phụ hoàng nói thứ mình thích càng nhiều, thứ lưu luyến càng nhiều thì càng nhiều nhược điểm, ta thấy ngươi rất dễ không chế, toàn thân là nhược điểm, sao ngươi có thể sống sót được trên triều đường phong ba quỷ dị được nhỉ?

Lý Thừa Càn lần đầu tiên nhìn Vân Diệp ở một góc độ khác.

- Luôn có người muốn không chế ta, bệ hạ và nương nương thì miễn đi, ta đánh không lại, nhưng loại như Đậu Yến Sơn thì không được, ta giúp hắn một chủ ý tốt, còn giúp hắn tìm được mỏ vàng, cuối cùng báo đáp đại ân của hắn.

- Ví như bị cá sấu cắn chết?

Lý Thừa Càn giễu cợt, lại tiếp tục ăn khoai tây, khoai nướng rất ngon, ngoài cháy trong mềm, cho vào miệng đúng là một loại hưởng thụ.

- Diệp Tử, trước kia ta tới Lũng Hữu đúng lúc tâm tình sa sút nhất, ta tự mình giết con ngựa cùng ta lớn lên từ nhỏ, nếu không cùng các ngươi quậy phá một hồi, đoán chừng không bước ra khỏi bóng tối được, lần này cũng thế, vì có ngươi làm bạn ta mới không quá sợ hãi, khi ta bị trói quay đầu sang thấy người cũng bị trói ở ghế bên cạnh, lòng bỗng nhiên an tâm. Vốn chúng ta có thể bình an qua được, ngươi lại đi trêu chọc Nghiêm Tung, hắn giết người quá ghê tởm..

- Có điều thế cũng tốt, phụ hoàng kỳ vọng rất lớn vào ta, ta lại luôn làm phụ hoàng thất vọng, thất vọng thêm lần nữa không là cái gì.

Vân Diệp cho miếng khoai tây cuối cùng vào mồm, vỗ vai Lý Thừa Càn:

- Ngươi có thấy mình làm sai không?

Lý Thừa Càn suy nghĩ một hồi rồi kiên quyết lắc đầu: - Ta không sai, bất kể từ kinh thư thượng cổ hay từ Tam Tự Kinh mà ân sư ngươi truyền đều nói con người sinh ra đều lương thiện, kinh Phật càng tuyên truyền quan điểm này, nếu như phải thành kẻ ác với thống trị được quốc gia, vậy truyền thống Lý gia và thánh vương rốt cuộc ai đúng?

- Diệp Tử, ta không tin chỉ có bá vương mới có thể quản lý quốc gia, ta nhất định trở thành hoàng đế, chẳng lẽ không dùng thủ đoạn hoàng đế thì không thành hoàng đế tốt được? Ta không tin, ta muốn thử.

- Cũng không phải tuyệt đối, có ánh sáng tất nhiên có bóng tối, giống như bệ hạ nói có lòng dạ bồ tát, tất nhiên có thủ đoạn sấm sét. Ngươi cứ theo bản tâm mà đi là được, cần gì sống mệt mỏi như thế, hoàng đế chẳng qua là một công việc, vì công việc mà đáp cả người vào không đáng, huống hồ với ta thì hoàng đế là công việc chán nhất trên đời, suốt ngày nhốt bản thân trong hoàng cung, giống nô lệ hơn người tự do, nhất là vị hoàng đế tận chức như bệ hạ thì càng thê thảm.

Lý Thừa Càn chớp nát mắt rồi, nhưng Vân Diệp không nhìn thấy, hắn đột nhiên nhớ ra trong túi mình có hạt dẻ, hiện mang ra nướng, nhất định không tệ.

Gáy đau nhói làm y nhảy dựng dậy, định ngoạc miệng chửi tên khốn kiếp nào dám láo thì lập tức theo quán tính khom lưng hành lễ, bị Lý Nhị đánh thành phải nhận thôi.

Lý Nhị cướp hạt dẻ trong tay y cho lên lò nướng, kiếm chỗ thoải mái ngồi xuống:

- Nói đi trẫm thê thảm thế nào, hôm nay không nói rõ không xong.

- Vừa rồi thần thuận miệng nói bừa, bệ hạ rộng lượng đừng để trong lòng.

Đang nói lăng nhăng bị chính chủ bắt được, xin lỗi là xong, Lý Nhị lòng dạ rộng rãi chắc không để trong lòng:

- Ừm, trẫm xưa nay khoan dung độ lượng, ngươi cũng nói bậy nói bạ quen rồi, chuyện này có thể không truy cứu, nhưng nói hoàng đế là một công việc rất mới mẻ, nói cái này đi, trẫm thấy có vài phần đạo lý.
Đầu óc Vân Diệp vận chuyển mau chóng, quá hiểu Lý Nhị rồi, càng nói thế là ông ta càng ghi hận, không tin ngươi nhìn Ngụy Trưng là biết, hôm nay phải vượt qua được nếu không thế nào cũng tới lúc nếm trái đắng.

- Bệ hạ, con người trời sinh ra phải đi kiếm ăn, chỉ cần là người thì không thoát khỏi vận mệnh nuôi gia đình, nông hộ là một nghề nghiệp, thợ thủ công là nghề nghiệp, quân nhân là nghề nghiệp mà tể tướng cũng là nghề nghiệp.

- Bất kể địa vị khác nhau, kết quả cuối cùng vẫn là kiếm tiền nuôi gia đình, tuy Phòng tướng có thể kiếm được nhiều hơn một chút, có thể cưới thêm vài phòng thê thiếp, nhưng bệ hạ nhìn vào bản chất, thực ra đều giống nhau.

- Nông hộ trồng trọt, thợ làm công, quân nhân bảo vệ quốc gia, huân quý hỗ trợ bệ hạ, cuối cùng quyền quyết định giao tới tay bệ hạ.

- Chúng ta kỳ thực là vòng tròn do sợi xích lớn kết thành, thiếu mắt xích nào cũng không được, cho nên thần nói bệ hạ dù là đáng cửu ngũ chí tôn cũng không thoát được vận mệnh lao tâm lao lực. Tần Hoàng một ngày xem số thẻ trúc nặng ba trăm cân, bệ hạ mỗi ngày xem tấu chương nếu khắc lên trúc, dứt khoát không ít hơn năm trăm cân.

- Như vậy hoàng đế là mắt xích quan trọng nhất không phải là nghề nghiệp sao?

Lý Nhị không bình luận đúng sai:

- Giỏi uốn lưỡi, thuật quỷ biện của Tung Hoành gia dùng chuẩn lắm, coi như ngươi qua ải, đại quân sắp nhổ trại trở về rồi, chiến hạm của ngươi ở đâu?

- Đỗ ở cửa Liêu Thủy ạ, chiếc Công Chúa phụ trách cảnh giới, chiếc Thanh Tước đi săn, chiếc Thừa Càn giám thị ngoài biển, lệnh này tới khi thần lên thuyền mới hủy bỏ.

- Vậy chiếc Đại Đế của trẫm ở đâu?

Lý Nhị đột nhiên hỏi, đoán chừng ba cái tên Công Chúa, Thanh Tước, Thừa Càn khơi lên tâm tư của ông ta.

- Đang dát sắt cho long cốt sắt ạ, Thanh Tước kiếm từ hải đảo rất nhiều gỗ quý, chính là để đóng chiếc Đại Đế, không biết tiến độ ra sao?

Vân Diệp quyết đoán bán đứng Lý Thái:

- Lời nói dối rất chắc, trẫm chưa có cách xác thực, đoán chừng lát nữa hộ vệ của ngươi sẽ đem tin chạy về Lĩnh Nam, để Thanh Tước khẩn cấp thi công, khi trẫm phái người đi xem xét thì e là long cốt được dát sắt thật rồi, thôi, nếu định làm thì phải làm cho tốt, không được qua loa.

Lý Nhị hiểu lòng người như thế làm Vân Diệp vô cùng cảm kích, vội hỏi:

- Bệ hạ có yêu cầu gì về chiếc Đại Đế không? Bên trên cần lắp vũ khí gì, bệ hạ cần nó to bao nhiêu, bố trí bao nhiêu thị vệ, chuẩn bị bao nhiêu phòng khách? Khoang của bệ hạ bố trí theo tẩm cung ở điện Thái Cực được không ạ?

- Bệ hạ thích đồng đàn, hắc đàn hay tử đàn? Ồ, thuyền của bệ hạ phải dùng tử đàn rồi, vũ khí chủ chiến dùng nỏ tám trâu? Cầu hạm làm thành kiểu cung điện được không ạ?

Chương 986: Trở về

Vân Diệp hỏi như pháo liên châu làm Lý Nhị há hốc mồm, vội chặn miệng Vân Diệp lại, kinh ngạc hỏi:

- Nghề đóng thuyền ở Lĩnh Nam đã tới mức đó rồi à? Các loại đàn mộc giá không thấp.

- Gỗ có là gì đâu ạ, bệ hạ chưa thấy quốc vương hải đảo trăm dặm mà cung diện toàn gỗ tốt, cả cung điện hương thơm ngan ngát, kiến bọ không dám vào. Thanh Tước giúp một vị quốc vương diệt mười mấy quốc gia khác, thù lao là mười mấy tòa vương cung, nhà xí của người ta đều làm bằng gỗ ngà voi, gỗ quý ở nam hải không đáng tiền, giống hương liệu, mọc khắp đảo.

Lý Thừa Càn nuốt một ngụm nước bọt, cấp thiết hỏi:

- Chiếc Thừa Càn của ta hình như không có gỗ tốt?

- Khi ở Trảo Oa, thợ trên thuyền đã thay đồ gia dụng trên thuyền của ngươi thành hắc đàn rồi, Thanh Tước nói ngươi thích màu đen, nên tự quyết đổi toàn bộ thành hắc đàn. Khi về nước ngươi có thể ngồi nó về.

- Thật chứ? Chẳng lẽ chiếc Thanh Tước, Công Chúa cũng toàn gỗ quý?

Lý Nhị vuốt râu rất khao khát:

- Tất nhiên là thật ạ, Thanh Tước thích gỗ son, toàn bộ thuyền mang mùi thơm của phấn son. Thần kém cỏi, thích hồng đàn, nên chiếc Công Chúa tục vô cùng, ít nhất thì Thanh Tước nói thế.

Lý Thừa Càn nóng lòng muốn đi xem thuyền của mình, Lý Nhị cũng cấp thiết nói:

- Hai năm nữa ngươi về nhà mang chiếc Đại Đế về, trẫm muốn bày tiệc thiết đãi quần thần trên đó.

- Không được đâu bệ hạ, chiếc Đại Đế quá to, cùng lắm thuận Trường An tới được Nhạc Châu, vận hà và Hoàng Hà không vào được.

Lý Nhị ngửa đầu cười lớn, vỗ đầu gối nói:

- Tên tiểu tử tinh quái, muốn dùng một cái thuyền lừa trẫm giá lâm Nhạc Châu, để ngươi thừa cơ biến Nhạc Châu thành tọa thành số một bên bờ Trường Giang. Mơ tưởng, trẫm không phải Tùy Dương Đế, chỉ vì muốn tới Dương Châu ngắm hoa quỳnh mà làm hại quốc gia. Ngươi nghĩ cách đưa thuyền tới, hoặc làm nhỏ đi một chút, tóm lại trẫm không mắc bẫy đâu, trước kia ngươi hại trẫm ăn châu chấu, trẫm còn chưa quên, trừ khi Nhạc Châu thành trọng trấn không thể thiếu của Đại Đường thì trẫm mới có khả năng giá lâm.

Vân Diệp rất đau đầu, hiện giờ muốn lừa Lý Nhị ngày càng khó, chỉ cần mình có chút toan tính, người ta nhận ra ngay, kệ ngươi nói hươu nói vượt, người ta lấy bất biến ứng phó vạn biến là ngươi chẳng làm gì được.

- Bệ hạ không biết rồi, đóng thuyền có quy cách, chiếc Công Chúa, Thừa Càn, Thanh Tước là hạm thuyền tỷ muội, quy cách tạo hình đều tương đồng, chiếc Đại Đế của bệ hạ ở các con số phải vượt qua ba chiếc thuyền này mới được.

- Nếu như chiếc Đại Đế không lớn hơn thì hữu danh vô thực rồi, không đóng còn hơn.

Vì trải đường cho Nhạc Châu, Vân Diệp đốc sức: - Chẳng lẽ ba chiếc thuyền này còn lớn hơn Ngũ Nha hạm của Dương Tố?

Lý Nhị tò mò không biết chiếc thuyền lớn như vậy rốt cuộc trông ra sao?

- Bệ hạ thuyền biển và sông khác nhau, kiến trúc trên sàn thuyền càng cao, khả năng bị lật càng lớn, nếu Ngũ Nha hạm mà ra biển, sóng lớn một chút là lật...

Phổ cập kiến thức cho con vịt cạn Lý Nhị rất khó khăn, chủ yếu là ông ta chưa bao giờ nhận mình vô tri, dù ông ta có sai, cuối cùng người đúng vẫn là ông ta:

- Xem rồi tính.

Lý Nhị mang thái độ thận trọng, Lý Thừa Càn thì điên rồi, lập tức thu thập hành trang ra biển, xem thuyền của mình.

Hai bọn họ là kẻ nhàn rỗi có hay không cũng được, Lý Nhị phái năm nghìn tướng sĩ do Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt hộ tống ra Liêu Thủy, đại đội nhân mã của ông ta cũng bắt đầu nhổ trại, lần đầu xuất chinh Cao Ly đã hoàn thành trọn vẹn, ép người Cao Ly ở Áo Lục thủy không tiến thêm được bước nào.

Khi rút lui khỏi Liêu Đông, Lý Nhị cưỡng ép cư dân di dời tới địa phận Đại Đường, ước chừng 7 vạn người Cao Lý bị ép di cư, ý chỉ của ông ta được Trường Tôn Vô Kỵ chấp hành hoàn mỹ, mảnh đất này trở về thời hồng hoang, không một bóng người.

- Mưa lớn rơi xuống con chim én lặng lẽ, sóng bạc tung trời, một mảnh đại dương mờ sương khói, ai biết phương hướng ở nơi nào? Chuyện cũ qua ngàn năm, Ngụy Vũ vung roi, Đông Lâm Kiệt Thạch nay đâu còn, gió thu tiêu điều đổi đổi nhân gian..

Vân Diệp ngồi trên thuyền hát trong mưa gió, Lý Thừa Càn ở bên phụ họa, Lý Nhị ngồi trên ghế hắc đàn gõ nhịp, Sầm Văn Bổn cũng vỗ mạn thuyền làm thơ, còn Hứa Kính Tông như uống rượu ngon, nhưng nghe tới câu "chuyện cũ qua ngàn năm" thì như ăn phải cứt chuột, mặt nhăn lại. Lý Nhị bực mình vỗ ghế để mọi người dừng lại, chỉ Vân Diệp nói:

- Biết ngay thứ ngươi chắp vá thế nào cũng có sơ hở, mất mặt chưa, lại nói chuyện cũ qua ngàn năm, Ngụy Vũ tới giờ tối đa là bốn trăm năm, đâu ra nghìn năm, chỉ biết lấy vần ghép câu, bất học vô thuật vẫn hợp vần điệu, chỉ mình ngươi có bản lĩnh đó.

- Sầm khanh, khanh là đại tài tử, sửa cho tên tiểu tử bất học vô thuật này, trẫm thử mấy lần đều không hài lòng, khanh thử xem.

Sầm Văn Bồn vét cạn chữ nghĩa mới nói:

- Bệ hạ câu "chuyện cũ qua ngàn năm" quả thực không hợp tình hợp lý, nhưng đặt vào bài ca này lại thích hợp vô cùng. Tuy dùng "chuyện cũ qua bốn trăm năm" hợp lý hơn, nhưng toàn bộ khí thế lại giảm đi ba phần, muốn sửa cho hợp với lịch sử, lại giữ được khí thế mênh mông của nó thì khó khó khó!

Lý Nhị đứng dậy đi ra mưa gió, cảm thụ khí thế phá sóng của chiếc Thừa Càn:

- Cả đời trẫm không dám truy cầu thập toàn thập mỹ, luôn thấy có chút thiếu sót mới tốt, chuyện hoàn mỹ chỉ trời cao mới làm được, để lại chút tiếc nuối đâu có sao, cứ để chuyện cũ qua ngàn năm đi.

Hứa Kính Tông vỗ tay cười lớn:

- Bệ hạ nói đúng là lời vàng ý ngọc, ân sư của Vân hầu cũng từng nói chuyện trên đời có bảy tám phần không được vừa ý, bệ hạ từ Liêu Đông đại thắng trở về, ghi công ở Lặc Thạch, công huân vô thượng, nhưng khí sát phạt khó tránh khỏi quá lớn, nay Vân hầu làm ca, là bổ xung văn nhã thiếu sót trong đó, đủ lưu truyền hậu thể, để con cháu đời sau cảm thụ được lòng dạ của bệ hạ, há chẳng đẹp sao?

Quần thần tức thì cười lớn, đồng thanh chúc mừng Lý Nhị, còn về phần tên ngụy tác giả Vân Diệp thì mọi người đều bỏ qua.

Trong mưa gió thuyền như cá lớn tiến lên, thủy thủ trên cột buồm không ngừng báo cáo tình hình tiền phương, Lưu Nhân Nguyện đích thân lái thuyền để chiếc Thừa Càn tiến lên vững vàng trong mưa gió.

Thuyền đích ở phía trước, Lý Nhị đứng ở cầu hạm quan sát, thấy Lưu Nhân Nguyện hạ lệnh một tiếng, trên sàn thuyền xuất hiện tám chiếc phòng nhỏ bằng gỗ, cửa ở mạn thuyền mở ra, tiếng nỏ tám trâu lên dây làm người ta ê răng truyền tới, Lưu Nhân Nguyện hạ lệnh khai hỏa.

Lý Nhị nhìn thấy mười mấy chiếc nỏ bốc khói trắng bắn chính xác vào thuyền đích, mấy tiếng nổ nhỏ vang lên, dầu trên nỏ tiễn bùng nổ, thuyền đích lập tức bị bao chùm trong lửa lớn, tiếp đó là quả cầu lửa cực lớn bùng lên, ngọn lửa rút lại, trên mặt biển chỉ còn mấy tấm ván gỗ nổi lềnh phềnh.

- Không ngờ uy lực chiến hạm tới mức này.

Lý Tích hạ kính viễn vọng xuống, nghi hoặc nhìn Vân Diệp, ông ta không tin mười mấy cái nỏ trong khoảnh khắc phá hủy một chiếc thuyền lớn.

- Không có uy lực lớn như thế, vì để bệ hạ có thể thấy hải chiến một cách trực quan hơn, bệ hạ cho thêm ít dầu lên thuyền, tiếng nổ cuối cùng là vì thế. Có điều mười mấy chiếc nó đủ để phá hủy cả chiến hạm rồi, Lý công cũng biết, nước không thể dập tắt được dầu, bất kể thế nào cái thuyền đó bị hủy chắc rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau