ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 976 - Chương 980

Chương 977: Thì ra là thế

Vân Diệp tuy không đành lòng, nhưng Tiểu Nha sớm muốn cũng phải gả đi, chẳng thể giữ mãi muội muội bên mình:

- Bệ hạ có chuẩn bị là tốt rồi, Tiểu Hữu không tệ như người nói, nếu có chuyện để làm nhất định không như thế, ba năm giáo dục của thư viện không phải uổng công.

Lý Nhị cười cổ quái:

- Trẫm cho Tiểu Nha một ân điển, đó là nó có thể đánh Lý Hữu, chỉ cần nó có lý, trẫm sẽ không hỏi tới.

Vân Diệp gật đầu, tỏ ý đã hiểu, Tiểu Nha không học thành võ công, nhưng Vô Thiệt rất cưng Tiểu Nha dạy nó lợi dụng điều kiện bản thân, khuất phục kẻ địch mạnh hơn mình.

Đại thọ Lý Nhị, Tân Nguyệt dẫn Tiểu Nha, Thì Thì, Tiểu Vũ vào cung chúc thọ, làm khách ở cung của Âm Phi, không ngờ Lý Hữu nói Tiểu Nha là người xấu nhất, không chấp nhận được, trước mặt Âm phi thì Tiểu Nha rất quy củ, khi Âm phi tiễn khách, Tiểu Nha mới phát tác.

Khơi rời nội cung, cách Thái Cực điện không xa, Tiểu Nha ấn vào thịt mềm bên sườn Lý Hữu, đẩy hắn ngã xuống đất, cưỡi lên lưng đấm, mỗi cú đấm đều rất chú ý, Vô Thiệt dạy nàng đánh vào chỗ nào bị thương ít nhất nhưng lại đau nhất, nàng cứ thế mà làm, Lý Hữu bị đánh khóc chảy nước mắt nước mũi.

Khi đó Lý Nhị dẫn một đám quần thần bái kiến Lý Uyên từ Thái Cực điện đi ra, vừa vặn nhìn thấy Tiểu Nha mặc váy đỏ rực cưới lên người Lý Hữu, chỉ nói là tiểu nữ nhi chơi đùa rồi đi, vô số huân quý nhìn Vân Diệp, hại y che mặt không mặt mũi nào nhìn ai nữa.

Tiết Vạn Triệt còn nói đùa, quyền pháp của Tiểu Nha cao thâm, đều đánh địch vào chỗ ắt phải cứu, luyện vài năm sẽ thành cao thủ, vốn có vài huân quý còn có ý kết thông gia với Vân gia, phát hiện thân thủ của Tiểu Nha liền không nhắc tới nữa.

Tân Nguyệt cứ nhắc tới hôn sự của Tiểu Nha là thở dài, cứ thế này sao được, tiểu nương tử của Vân gia lại thành ác phụ, sao ai dám tới cầu thân, hôn sự của tiểu nương tử không thể qua loa, Đại Nha gả cho Đơn Ưng, vì Đơn Ưng xuất thân danh môn, cha hắn bị chặt đầu, nhưng không mất kiêu hùng, dù sao cũng là môn đăng hộ đối.

Tiểu Nha mà tùy tiện gả đi là sỉ nhục của Vân gia, không giống Đông Tây Nam Bắc chẳng qua là biểu tiểu thư, thân thế lại khả nghi, chỉ cần đôi bên có tình cảm dù gả cho nông phu cũng không thành vấn đề, hôn sự của Tiểu Nha không thể như thế.

Hiện giờ tốt rồi, phụng chỉ thành hôn, thành vương phi, nhưng nghĩ tới tính phá phách của Tiểu Nha, Vân Diệp nghĩ cũng thấy ê răng, có lẽ mình chiều hư nó thật.

Lý Hữu hiện giờ điều xấu nhất là thích tới thanh lâu, công bằng mà nói cái này ở Đại Đường không phải là tật xấu, ngâm thơ làm phú, váy hồng trợ hứng là nhã sự, người sợ vợ như Phòng Huyền Linh, phu nhân ông ta còn chẳng cấm tới Yến Lai lâu, chỉ cần không mang về nhà thì thoải mái.

Còn về nghênh ngang dắt cho ra đường, đi săn ở nam sơn, dẫm hỏng mạ non, ác nô ức hiếp bách tính tuy nhiều, nhưng không phải quá đáng, Vân Diệp tin, gả Tiểu Nha tới là đám bạn xấu của Lý Hữu sẽ biến mất, Thiên Ma cơ có rất nhiều thứ hại người độc ác, riêng thuốc làm nam nhân bất lực có không dưới ba loại.

Trước khi tới Liêu Đông nghe Lý An Lan nói chuyện nhà, nhắc tới Thiên Ma cơ phát hiện loại cây sơn, chỉ cần phơi khô nhựa cây, nghiền thầy bột, rải lên người, toàn thân sẽ ngứa ngáy vô cùng, còn thối rữa chảy mủ, một tháng sau lại không cần thuốc cũng lành.

Tiểu Nha có đủ điều kiện của ác phụ, nhưng lại học cách quyến rũ nam nhân từ Thiên Ma cơ, nghe nói còn được Thiên Ma cơ chân truyền, văn võ giáp công, Lý Hữu nhất định sướng như trên thiên đường đồng thời khổ hơn xuống địa ngục. - Nghĩ cái gì thế? Chẳng lẽ ngươi không muốn?

Lý Nhị hơi giận rồi, cho rằng không biết điều.

- Không phải, bệ hạ, chúng ta làm thế có ác với Tiểu Hữu quá không?

Vân Diệp lo lắng hỏi:

- Chỉ cần Lý Hữu làm vương gia thái bình cả đời là nhân từ lớn nhất với nó rồi.

Lý Nhị nói chém đinh chặt sắt, xem ra ông ta đang bắt đầu an bài lối ra cho nhi tử:

Trước kia vương gia chỉ cần mười bốn tuổi là phải tới đất phong, nhưng thư viện Ngọc Sơn xuất hiện, các vương tử đại bộ phận tới đó học, học xong khóa trình của thư viện, tuổi tới mười sáu mười bảy, sau đó đợi ở kinh sư thành thân mới tới đất phong, đã thành thông lệ.

Lý Thái là ngoại lệ, ai cũng nói hoàng đế cho hắn điện Vũ Đức là ân sủng thái quá, chỉ có Lý Thừa Càn và một vài trọng thần mới biết, điện Vũ Đức là nơi thế nào, nên đám đàn hặc toàn là quan cấp thấp muốn mượn chuyện kiếm danh thôi.

Từ lều Lý Nhị ra, Vân Diệp rầu rĩ vô cùng, y hiểu rồi, hiểu hết cả rồi, thành An Thị không phải là chướng ngại của Lý Nhị, thuốc nổ sao lại không công phá được một cái tòa thành thế kỷ thứ 7 chứ? Thuốc nổ mà bị mấy tên điếc ôm chạy khắp thế giới thì làm sao nó có thể là một trong bốn phát minh lớn của thế giới, huống hồ Vân Diệp đã dùng phương thức kinh điển nhất tạo thuốc nổ, thêm Lý Thái ngày đêm nghiên cứu dưới điện Vũ Đức, sao nó có thể vô dụng đến thế? Người Đường chưa biết bớt xén vật liệu, tuy là thủ công, nhưng Vân Diệp thề, thuốc nổ do thợ làm ra còn hơn cả máy móc.

Mình đã đi xem thành An Thị, không lý nào không phá được, dù mùa đông đất bị đóng cứng, hiệu quả của thuốc nổ suy giảm, nhưng xuân ấm thì sao? Nguyên nhân gì khiến đại quân bị cầm chân ở đây?

Vì Dương Vạn Xuân ư? Đây là chuyện nực cười nhất của Đại Đường, Lý Đạo Tông điên cuồng tấn công ba ngày mà không hạ được một ngọn đồi đất, sĩ tốt Đại Đường vô dụng như thế từ bao giờ? Không lý nào đánh tan mười bốn vạn quân lại không hạ được một ngọn đồi đất.

Nguyên nhân duy nhất là Lý Nhị cố ý!

Lý Thừa Càn ơi Lý Thừa Càn, ngươi ngàn vạn lần đừng có làm chuyện ngu xuẩn, cha ngươi chẳng qua muốn xem phản ứng của ngươi, xem ngươi có khiến ông ta phải đối phó với thù trong giặc ngoài không, xem ngươi có bất chấp làm chuyện ác không.

Cái gì gọi là Lý Hữu có thể làm vương gia thái bình tới cuối đời là nhân từ lớn nhất với hắn? Là, ngươi là nhi tử của ta, chỉ cần không mưu phản sẽ bình an tới già, trời ạ, Lý Hữu sao có thể sinh tâm tư không nên có đó? Lý Nhị ông thăm dò con cái mình tới mức độ này sao?

Hầu Quân Tập nắm đại quân ở thảo nguyên, lục soái của thái tử ở kinh sư, Cao Sĩ Liêm ý hướng không rõ thủ Lạc Dương, nếu Thừa Càn tạo phản, ông dám chắc dẹp được loạn không?

Vân Diệp lảo đảo về lều, Lưu Tiến Bảo nhìn thấy vội vàng đỡ lấy hầu gia, Vân Diệp đuổi hắn đi, mình như con lừa xoay vòng vòng vậy.

Hết cách rồi, đây là sự khảo nghiệm của Lý Nhị giành cho Lý Thừa Càn cũng như Vân Diệp. Trước đó ông ta nhắc tới mưu phản, sao có thể là vô tình, chỉ cần mình báo tin cho Lý Thừa Càn, không cần nghi ngờ Lý Nhị sẽ đả kích tàn bạo, không được, chơi quá lớn rồi, tính mạng cả nhà phụ thuộc cả vào ý niệm của mình.

Cược vàng bạc, cược gia sản, cược tước vị, chỉ tính mạng không thể đem ra cược, Lão Trình, Lão Ngưu nhìn ra rồi, nên lấy Trương Lượng ra cảnh cáo mình, khi cần có thể vứt bỏ tình bằng hữu, giữ lấy tính mạng cả nhà mới là thượng sách.

Vì tăng thêm ấn ượng cho mình, không ngờ đem cả chuyện mất mặt của bản thân ra, mấy ông già đúng là dụng tâm rất sâu, khi đó chỉ đơn thuần là nói đạo giữ mạng, ai ngờ chớp mắt phải đối diện lựa chọn sinh tử rồi.

Lão tử không chơi không được à? Lão tử giờ về Lĩnh Nam không được à? Coi như ta chưa tới không được à? Các người giết nhau, liên quan gì tới ta?

Hầu Quân Tập đã biến thành dã tâm bừng bừng rồi, giúp Lý Thừa Cần tạo phản xong nói không chừng diễn trò ép thiên tử lệnh chư hầu, chỉ cần nhìn ông ta dốc sức giúp Lý Thừa Càn lên làm hoàng đế ra sao là thấy phần nào.

Quyền lực chẳng phải cần bình hành sao? Vì sao lại phá vỡ sự bình hành vi diệu đó? Ngươi tốt, ta tốt, chúng ta vui vẻ sống kiếm tiền không hơn à? Sao cứ phải giành lấy quyền lực.

Chương 978: Cái lợi của con lừa

Vân Diệp mở mắt nhìn nóc lều, cả đêm không ngủ, Lưu Tiến Bảo gác bên ngoài thấy hầu gia lăn lộn trên giường suốt đêm, tên khốn Dương Vạn Xuân, làm hầu gia lo lắng.

Sáng thức dậy, Vân Diệp lấy nước ấm lau rỉ mắt, đau đầu vô cùng, nhiễm lạnh rồi, hình như còn hơi sốt, uống một bát thuốc, miệng rộp lên.

Lão Trình thấy sắc mặt Vân Diệp trắng bệch thì hoảng hồn, vừa định hỏi là chuyện gì thì nghe y chua chát nói:

- Bá bá, xưa nay chỉ cái chết là khó nhất, biết dễ mà làm thì khó.

Trình Giảo Kim liền đuổi Lưu Tiến Bảo:

- Hiểu rồi hả?

- Hiểu rồi, hiểu hết rồi, hôm qua bệ hạ đã quyết định gả Tiểu Nha cho Tề vương Lý Hữu làm vương phi, có nói vài câu, nếu tiểu chất còn đoán không ra thì thành con lừa ngu xuẩn rồi.

Trình Giảo Kim vội đẩy ngã Vân Diệp xuống giường:

- Con ngoan, chúng ta là đám lừa ngu xuẩn, không hiểu gì cả, không biết gì cả, làm lừa có cái lợi của nó, nãi nãi ngươi có thể sống lâu trăm tuổi, Tiểu Thọ Nhi có thể cưới vợ sinh con, ngươi còn có thể sinh thêm vài đứa con, tương lai dưới gối có cháu nhỏ gọi gia gia, tới khi đó ngươi sẽ thấy cái lợi của làm con lừa, Trình bá bá, Ngưu bá bá ngươi hiện giờ đều là con lừa. Dưỡng bệnh cho tốt, đừng nghĩ gì cả.

- Sao có thể không nghĩ gì chứ ạ, hiện giờ tiểu chất lòng như tơ vò, Thừa Càn là huynh đệ sinh tử của tiểu chất, thấy hắn nhảy vào lò lửa, tiểu chất không nỡ.

Lão Trình đột nhiên bật cười:

- Muộn rồi, muộn lắm rồi, cho dù bây giờ ngươi dùng khoái mã ngày đêm đi báo cho Thừa Càn thì cũng đã muốn, chuyện phải xảy ra nhất định sẽ xảy ra, thái tử nếu muốn làm gì đó thì lúc này đã phát động rồi.

- Ngươi cũng là tướng quân, phải biết quân lênh hạ xuống coi như vạn sự được định đoạt, xe nặng ngàn cần xuống dốc lý nào dễ phanh lại, so với bỏ dở giữa đường chẳng bằng thừa thắng xuất kích. Hầu Quân Tập là chuyên gia chiến trận, sao không hiểu thiệt hơn, nếu họ đã phát động thì ngươi chỉ có thể chọn bệ hạ hoặc thái tử thôi, nhìn ngươi tới đây là biết ngươi chọn bệ hạ.

- Ha ha ha, lão trời già chó má là thế đấy, luôn bắt chúng ta phải lựa chọn, lúc này phải xem nhãn quang rồi, ngươi nói xem, thái tử có khả năng thành công không?

Vân Diệp bực bội ngồi dậy, vỗ giường chửi:

- Hắn có khả năng cái rắm, đây là cái bẫy của bệ hạ, bất kể bọn họ vùng vẫy thế nào cũng không nhảy ra được, tiểu chất dám nói, chỉ cần bệ hạ xuất hiện giữa hai quân, các tướng sĩ nhất định trói Thừa Càn và Hầu Quân Tập đưa tới trước mặt bệ hạ, nếu tạo phản thật, Thừa Càn tới một tia hi vọng cuối cùng cũng chẳng có.

Trình Giáo Kim vui vẻ giơ ngón cái lên:
- Đúng là thằng bé thông minh, nhãn quang hơn tên Hầu Quân Tập bị quyền thế mờ mắt cả trăm lần, bệ hạ tạo phản lập nghiệp, với loại chuyện này thành thạo lắm rồi, phản bệ hạ là tìm chết, giang sơn chỉ có thể do bệ hạ muốn cho ai thì người đó được, không phải ngươi không thể cướp, nhưng kết cục không lành, đây là điều nghiệm chứng qua vô số xương máu.

Lão Trình nói không sai, giờ thì không ai làm được gì nữa rồi, chỉ xem Lý Thừa Càn có thể giữ được bản tâm không, nếu mê muội tạo phản, không biết sẽ chết bao nhiêu người, mình không thể làm gì nữa, Vân Diệp thở dài nằm ngửa lên giường.

- Trông coi hầu gia ngươi, lúc này không gặp ai hết, cũng không cho ra ngoài, đây là lệnh cấm túc của lão phu, ngươi bị thương phong phải ngủ kỹ, nếu rời lều, tính mạng khó giữ.

Nghe lão Trình nói nghiệm trọng như thế, Lão Tiến Bảo vã mồ hôi, nói như khóc:

- Lão công gia, hôm qua hầu gia còn khỏe mà, sao lại ngã bệnh rồi, chẳng lẽ lần trước bị bệnh để lại mầm họa?

- Đúng thế, lần này còn hung hiểm hơn lần trước, vạn vạn lần không thể gặp gió, đây là bệnh gặp gió là chết.

Trình Giảo Kim dọa lần nữa, Lưu Tiến Bảo hoảng sợ kéo rèm lều xuống, lấy tay giữ chặt, lúc này Trình Giảo Kim mới hài lòng rời đi, có tên ngốc như Lưu Tiến Bảo canh, Vân Diệp muốn cũng chẳng đi được.

Nghe nói Vân Diệp ngã bệnh, Lý Nhị cười khan phái ngự y đi xem, nói hai mắt đỏ, miệng rộp, đó là do ưu lo gây ra, chỉ cần giải được tâm kết là không sao hết.

- Tiểu tử, thế mới đúng, muốn thanh nhàn đâu có dễ, trẫm đêm đêm mất ngủ, chỉ lo Thừa Càn lạc lối, không thể suốt ngày bắt mình trẫm lo được.

- Thế này mới giống người một nhà, khuê nữ của trẫm đâu thể để ngươi chà đạp miễn phí, vào hoàng gia không phải chỉ hưởng phúc, còn phải chịu tội, cứ thong thả đây là bắt đầu thôi, vài năm nữa mới là lúc tiểu tử ngươi khó sống.
Nhưng thật sự Vân Diệp có thể giả ngốc được không?

Vân Diệp càm giác như bị cuộc sống lăng nhục cho toàn thân bị thương tích, cung tiễn của người Cao Ly rất lợi hại, nhiều lúc rơi xuống thực sự như mưa, tiễn leng keng rơi xuống lá chắn, đôi khi tướng sĩ mang lá chắn bị nỏ tám trâu mang đi, trước kia Vân Diệp chỉ sợ mình bị thương, lần này bất chấp, chỉ muốn công phá thành An Thị, nói không chừng tròn trì hoãn được Lý Thừa Càn, không lún quá sâu.

Lấy ở chỗ Lý Nhị một nghìn cân thuốc nổ, hiện giờ chỉ cần đào hào tới thành là được, khác với hào của Lý Nhị, Vân Diệp vừa đào hào vừa đắp nóc hào, nói thẳng ra muốn tiếp cận tường thành, đặt thuốc nổ, châm lửa, đoạn tường thành này hẳn không còn nữa.

So với việc nằm trong lều lo âu chẳng bằng làm chút việc, hữu dụng hay không chẳng sao, làm mình an tâm thôi, công phá thành An Thị chỉ là việc sớm muộn, viện binh Cao Ly đã nửa đường quay về, nhân số nhiều tới mấy cũng không thể duy trì được lấy bánh bao thịt đánh chó như thế.

Một ngày vất vả kết thúc, hai cái hào tiến hơn trăm mét, ngày mai chiền đấu sẽ càng thêm hung hiểm, vì vào phạm vi máy ném đá của Cao Ly rồi.

Theo lệ tới lều Lý Nhị điểm danh, báo cáo thành tích hôm nay, đồng thời dự tính ngày mai, Lý Tích nheo mắt không nói, Trình Giảo Kim nghiến răng ken két, Trương Sĩ Quý giơ ngón tay khen ngợi, chỉ có Lý Nhị nhìn Vân Diệp đầy thâm ý, không biết là tức giận hay thương cảm, nói chung là vẻ mặt phức tạp.

Báo cáo xong Vân Diệp về lều, chẳng cởi giáp trụ, ngã thẳng xuống giường, mệt mỏi tràn tới như thủy triều, đầu chẳng còn thứ lung tung, chỉ muốn ngủ, cảm giác này thật tốt, trước khi ngủ còn lẩm bẩm một câu.

Lão Trình, Lão Ngưu thấy Vân Diệp mệt mỏi cực độ, không biết phải nói gì, Ngưu Tiến Bảo nghĩ rất lâu mới nói:

- Kệ nó đi, dù sao đây cũng là cách hay, toan tính của bệ hạ có hỏng cũng chẳng thể trách y.

Lưu Tiến Bảo tốn nhiều công sức mới cởi được giáp trụ của Vân Diệp ra, trong quá trình đó y vẫn ngủ.

Hôm sau trờ tờ mờ sáng Vân Diệp đã tỉnh, ăn một cái bánh nướng to, húp một bát cháo loãng, mặc khải giáp tới dưới thành, đêm qua Dương Vạn Xuân phái tử sĩ đi phá hào, bị binh sĩ Vân Diệp an bài trong hào bắn chết, ông ta không có hành động nào nữa.

Càng yên tĩnh thì hôm nay công kích càng mãnh liệt, Vân Diệp nhìn ván gỗ Lại Truyền Phong lấy làm nóc hào, lắc đầu:

- Quá mỏng, sẽ bị đá xuyên qua, chúng ta tháo xe mang tới ra, lót thêm một lớp ở đáy, như thế an toàn hơn.

Khi cách hào quanh thành chừng ba mươi mét, đá rơi xuống đúng dự liệu, có điều độ chuẩn xác quá thếp, hào rộng chưa tới nửa mét khó lấy đá lớn ném trúng được.

Biết mình khá an toàn, nhưng tiếng động do đá lớn phát ra vẫn khiến người ta hết nồn, một số tảng đá trơn bóng, còn mang hoa văn, xem ra người Cao Ly không còn nhiều đá nữa, phải phá nhà rồi.

Một số tảng đá rơi trúng hào, dù sao gỗ cũng yếu sao kháng cự nổi, thương vong là khó tránh hỏi.

Chương 979: Mưa tuyết vẫn rơi

Vân Diệp điều tới một đội thủy long, nhân lúc người Cao Ly bị mưa tên áp chế, phun dầu lên, mũi hỏa tiễn bắn tới, tường thành biến thành biển lửa, rất nhiều người Cao Ly bốc cháy gào thét, máy ném đá trên tường thành cũng cháy rừng rực.

Tốc độ đào tăng lên, nhưng không hiểu sao người Cao Ly lại xây thành trên vùng đất cát mềm xốp, khi Vân Diệp đào hào qua hào của người Cao Ly liền có đáp án, không ngờ dưới tường thành có nguồn nước sung túc, mà chỗ xây tường thành lại là đá, may mà đây là mùa xuân khô hạn, nước ngầm không nhiều, để cho an toàn Vân Diệp đào rãnh thoát nước giữa hai chiếc hào.

Dù Vân Diệp muốn đào trong đêm, nhưng đêm giá rét, không thể làm việc, người đầy bùn nước sẽ bị tuyết rơi xuống làm đóng băng mà chết.

Tiết Nhân Quý khoác một miếng vải phủ bùn lặng lẽ nằm cách tường thành không xa, Vân Diệp nói với hắn, muốn lập công tích phi thường phải làm chuyện phi thường.

Cho dù toàn thân mặc áo da, bên ngoài còn bọc lớp vải dầu, nhưng thời gian dài không cử động vẫn làm hắn thấy mình sắp chết cóng rồi.

Hai tay cho vào lòng, toàn thân lạnh tới mấy vẫn phải đảm bảo hai tay linh hoạt, một chiếc cung cường lực vác trên lưng, Tiết Nhân Quý nhân lúc trời nhá nhem tối, từng bước áp sát tường thành, ám sát Dương Vạn Xuân là nhiệm vụ duy nhất của hắn.

Vị trí thích hợp, tầm nhìn rộng, khoảng cách vừa phải, Tiết Nhân Quý biết năng lực của mình, chỉ cần Dương Vạn Xuân xuất hiện, hắn có chín phần thành công.

Tám canh giờ trước, Tiết Nhân Quý ăn một bữa ngon nhất trên đời, Vân hầu nấu cho hắn một nồi mỳ lớn, thêm nửa con dê nướng vàng ruộm.

Mỳ thật là ngon, cho thêm ớt, thịt, làm người ta thèm nhất là còn có rau xanh, đúng vậy là rau tươi, chứ không phải thứ rau khô mốc meo.

Có bữa cơm này, Tiết Nhân Quý thấy lúc này mình chịu chút khổ cực cũng xứng đáng, khi nhỏ chịu khổ còn ít à? Bị lạnh còn ít à? Vân hầu hứa, giết được Dương Vạn Xuân sẽ có một tòa phủ ở kinh thành, tới khi đó đón mẹ con Nghênh Xuân tới kinh thành hưởng phúc vài năm.

Lấy ra một ống sậy, cho vào miệng vò hút, rượu thơm vào miệng, Tiết Nhân Quý khoan khoái muốn rên lên, mỹ tửu Vân gia quả nhiên danh bất hư truyền.

Chỉ uống hai ngụm rồi thôi, Tiết Nhân Quý cố nhịn cơn thèm cất ống đi, muốn vượt qua đêm nay phải tiết kiệm, cơ thể không thể cử động, phải dựa vào rượu kích thích nhiệt độ, Vân hầu nói, rượu không thể ngự hàn, nó chỉ đánh lừa cảm giác cơ thể thôi, nếu lấy rượu ngự hàn, sẽ chết càng nhanh, đừng tùy tiện dùng.

Người có học vấn nói sẽ không sai được, vả là hầu gia chẳng nói dối để mình không uống trộm rượu, rượu chỉ có thể dùng lấy tinh thần, tuyệt đối không thể uống nhiều.

Trên tường thành có tiếng động, khỏi nói cũng biết người Cao Ly lại muốn xuống phá hào, Tiết Nhân Quý co người lại không nhúc nhích, huynh đệ phòng thủ sắp phát tên rồi.

Quả nhiên một quả cầu lửa sáng ngời được máy ném đá phóng tới, tử sĩ Cao Lý không đường ẩn nấp, tên tới tấp bắn tới, tử sĩ Cao Ly vác bao đất còn chưa tới được bên mép hào.

Trên tường thành có tiếng kêu bi thương, Tiết Nhân Quý không hiểu tiếng Cao Ly, nhưng bên cạnh có người khuyên bảo thì hắn nghe rõ, hắn nhận ra được hai chữ thành chủ, không phải Dương Vạn Xuân thì là ai? Đáng tiếc không nhìn thấy, nếu bắn về phía phát ra âm thanh thì chuẩn xác quá kém, kết hoạch của hầu gia sẽ hỏng.

Nhất định còn có cơ hội tốt hơn, Tiết Nhân Quý tự nói với mình, cúi đầu xuống, đợi trời sáng, khi ấy Dương Vạn Xuân sẽ xuất hiện, vì hầu gia nói thế.

Trận mưa tuyết này như không có điểm kết, trời sáng sương mù vần vũ như ma quái lướt qua mặt đất, sương mù mịt mau chóng bị nước mưa ăn mòn, tiêu tán.

Trong doanh trại quân Đường vang lên tiếng tù và, tiếng vó ngựa đạp đất bùn truyền tới, kỵ sĩ từ trong sương xông ra, dàn trận trên đất bằng.
Vân Diệp dẫn quân sĩ đào đoạn hầm hào cuối cùng, lần này Vân Diệp chuẩn bị còn kỹ càng hơn, khiên sắt được y cố định trên hào, dù đá trên thành ném xuống cũng không bị thương.

Trong hào vang lên tiếng reo hò, rốt cuộc đào tới được chân tường rồi, chỉ cần đào thêm một lúc nữa là có thể bố trí thuốc nổ, tướng sĩ thủy quân Lĩnh Nam chưa bao giờ hoài nghi lời đại soái, trước kia không ai phá nổ được tường thành vi chúng vô dụng, không biết dùng thuốc nổ, thuốc nổ do đại soái phát minh, trên đời có ai hiểu cách dùng thuốc nổ hơn đại soái?

Nhân Hùng mặc trọng giáp đi ra, mỗi bước chân đều vô cùng nặng nề, bùn bắn tứ tung, tới ngoài tầm bắn của nỏ tám trâu chống đao xuống, thân hình hùng tráng trong mưa tự ma thần giáng thế.

- Dương Vạn Xuân ra đây, bản tướng không chém hạng vô danh.

Lý Đạo Tông nghe thế phì cười, ghìm cương hỏi Trương Sĩ Quý:

- Tướng này hùng tráng lắm, nhưng Vân hầu định đấu tướng sao?

- Lão phu chưa bao giờ thấy đấu tướng, nếu Vân hầu có thể khích Dương Vạn Xuân xuất chiến, lão phu rất muốn xem họ đấu với nhau, có điều theo lão phu thấy, ý của Vân hầu không phải ở đây, e là tranh thủ thời gian cho hai đoạn đường hào kia thôi.

Trương Sĩ Quý trấn an ngựa phía dưới, bình thản đáp:

Lý Nhị nhìn quanh, như tìm ai đó, Đoàn Hồng muốn hỏi, Lý Nhị cười ngăn lại, nhìn phía trước tường thành mỉm cười không nói.

Trên thành không ngừng ném đá, còn có từng thùng dầu đổ xuống, mép thành khói đen ngùn ngụt, lửa cháy bừng bừng, dưới khiên sắt đột nhiên có bùn hất lên, dập tắt lửa, tiếng đục tường keng keng truyền tới.

Nhân Hùng từng bước tiến về tường thành, tên liên tiếp bắn lên khải giáp cũng chẳng sợ hãi, một tay che trước mắt, tiếp tục rống lên:
- Dương Vạn Xuân ở đâu? Ra đây cho ta nhìn, lát nữa chém đầu ngươi khỏi nhầm.

Nhân Hùng xuất thân thổ phỉ cả đời chỉ mong lập công tích, phong thê ấm tử, nay thời cơ tốt như vậy sao chịu bỏ qua, lấy sau lưng ra một cái đầu lâu:

- Dương Vạn Xuân! Có muốn gặp nhi tử không?

Nói xong ném đầu lâu lên tường thành, đầu lâu vỡ nát, óc văng tứ tung.

- Vân Diệp, tên ác tặc, lão phu nhất định ăn sống ngươi, có giỏi thì công thành đi.

Âm thanh trên tường thành vừa vang lên, gần như vạn mũi tên từ nỏ tám trâu bắn tới, bao phủ chỗ phát ra âm thanh.

Sau loạt tên, tiếng trên tường thành lại truyền ra:

- Tiểu nhân vô sỉ, Vân Diệp, lão phu ở đây.

Lại một loạt tiễn bay tới.

Trò chơi này cứ vậy diễn ra, Vân Diệp như bị Dương Vạn Xuân chọc dận rồi, nỏ tám trâu dần bị giọng nói kia kéo khỏi chính diện chiến trường.

" Đây là đánh trận, không phải trò chơi, Vân Diệp sao có thể hành động theo cảm tính như thế? Nó tám trâu điều đi, còn đánh cái gì? Không ít tướng sĩ nghĩ thế, tiến công vô mục đích thế này chỉ uống phí nỏ tiễn quý giá.

Lý Nhị chỉ cười, Lý Tích trầm tư, Trình Ngưu nhắm mắt dưỡng thần, không để ý tới lời bàn tán của tướng sĩ. Đoàn Hồng không ngừng chú ý chiến trường, đột nhiên người cứng lại, chiến mã bước tới một bước, âm thầm chắn trước Lý Nhị.

Tường thành có một lá cờ dựng lên, vị lão tướng râu tóc bạc phơ cùng một phó tướng xuất hiện trên tường thành:

- Nhãi con Vân Diệp, ngu xuẩn như lợn, lão phu chỉ dùng một kế nhỏ là có thể vờn ngươi trong lòng bàn tay, đầu Dương Vạn Xuân ở đây, ai có thể lấy được.

Phó tướng trung niên cũng cười lớn, chỉ Vân Diệp dưới cờ soái, tựa hồ vô cùng coi thường Vân Diệp.

- Dương Vạn Xuân chết rồi!

Lý Nhị vừa lạnh nhạt nói một câu, trong hồ bùn cách tường thành không xa, một bóng người khôi ngô xuất hiện, bóp cò nỏ trong tay, ba mũi tên bắn vào người phó tướng, người kia lập tức vứt nỏ, vác thi thể binh sĩ Cao Ly bên cạnh chạy ngược về.

*** Vợ Tiết Nhân Quý theo sử chép chỉ ghi là Liễu thị, dân gian có nhiều tên gọi, Liêu Ngân Hoàn ( phổ biến nhất), Liễu Nghênh Xuân ( vừa search mới biết), có riêng một bộ phim về cô này, mười năm trước mình có xem, sướt mướt hơn phim Hàn. Hình như vì Lưu Đào đóng nên mới xem thì phải...

Chương 980: Phá thành

Lý Tích chẳng bận tâm tới sinh tử của binh sĩ đang chạy về kia, hồ nghi hỏi Trình Giảo Kim:

- Sao tên đó bắn phó tướng mà không phải Dương Vạn Xuân?

- Ông thấy Dương Vạn Xuân chưa?

Lý Tích trầm tư lắc đầu, quay lại hạ lệnh phó tướng chuẩn bị tấn công, không cần Trình Giảo Kim giải thích, lão tướng trên tường thành kinh hãi ôm phó tướng đủ nói tất cả, nếu ông ta là Dương Vạn Xuân thì lúc này phải nấp đi, chứ không phải là xem tính mạng của phó tướng cao hơn mình.

Trình Giảo Kim ngạo nghễ nhìn tướng lĩnh sau lưng:

- Một lũ ngu xuẩn, nhớ kỹ, khi các ngươi nghĩ kẻ địch ngu xuẩn, rất có khả năng chính bản thân ngươi ngu xuẩn.

- Con mẹ nó, Lão Trình, có phải ông bày kế đâu, vênh váo cái gì, tên vương bát đản Vân Diệp, dùng kế vừa âm hiểm lại độc ác.

Khi mọi người đang nói chuyện, đội hình nỏ tám trâu vừa chạy xa đã quay về, quân sĩ trong hào như thỏ bị kinh hãi rời hào bỏ chạy, thuốc nổ đã được đốt.

Tới lúc này Tiết Nhân Quý mặt mày tím tái chạy về, thi thể cõng trên lưng cắm đầy mũi tên, nếu chẳng phải hắn chạy theo hình chữ Z như Vân Diệp nói thì sớm đã táng thân dưới nỏ tám trâu rồi.

Đoàn Hồng đưa hai nắm bông trắng cho Lý Nhị, ông ta lắc đầu, Lý Nhị có một sở thích quái đản, đó là thích nghe tiếng động đinh tai nhức óc này, người mà tiếng sấm cũng thích sao có thể bỏ qua thời khắc hưởng thụ như thế.

Tường thành tượng hồ nảy lên, tử sĩ Cao Ly như lắp cánh bay lên không, tiếng nổ không vang, cực trầm, sóng xung kích phát ra làm người ta ngạt thở.

Chiến mã hí liên hồi không ngừng đạp chân tại chỗ, mặt đất run chuyển làm chúng cảm thấy cực kỳ khó chịu, nhìn mảnh vỡ văng tới trước mặt không xa, Lý Nhị thở dài:

- Thành phá rồi.

Không đợi bụi đất lắng xuống, tiền quân của Vân diệp đã nhanh chóng xông vào, thủy quân lục chiến đội của thủy sư Lĩnh Nam vốn sinh ra vì những chiến trường chật hẹp này, Tiết Nhân Quý vừa đổi chiến giáp xung trận lúc đầu còn đi trước, nhanh chóng phát hiện ra, quân sĩ lục chiến đội xung quanh càng lúc càng nhiều, giết người càng nhanh, càng hiệu suất hơn mình, lau nước mưa trên mắt, mua phương thiên hoa kích đánh về phủ thành chủ, có lẽ tới đó có công huân mình muốn.

Người Cao Ly kháng cự cực kỳ kiên quyết, bất kể già trẻ nam nữ đều chiến đấu tuyệt vọng.

- Cẩu tử, thổi tù và, nhiệm vụ của chúng ta hoàn thành rồi, phải rút lui thôi, tay chúng ta không dính máu bình dân thì hơn, không cần lấy đầu bình dân lĩnh công.

Vân Diệp nhìn Huyền giáp quân mặc giáp đen xông vào như thủy triều, biết Lý Nhị bỉ chửi nhục, hiện giờ họ báo thù, tòa thành này không thể có người sống:

Cẩu Tử tuân lệnh, đứng trong mưa thổi tù ù ù, đây là tín hiệu tập hợp khẩn cấp, nghe thấy tiếng tù và quân sĩ không tới sẽ bị chém đầu.

Tiết Nhân Quý đang chém giết say máu, đột nhiên phát hiện chiến trường chỉ còn lại mình mình, những người khác đều nhanh chóng thoát ly chiến trường, khi tiến công họ luân phiên yểm họ nhau, khi rút lui cũng vậy, làm kẻ địch tưởng họ rút chạy tử thương nặng nề. Tiết Nhân Quý cười hăng hắc, đây là lúc lập công dựng nghiệp, còn một mình thì sao, vung phương thiên hoa kích tiếp tục hướng về phủ thành chủ cao nhất.

Khi Vân Diệp gập ngón tay cuối cùng thì cả đội báo nhân số, không tệ, một nghìn hai trăm người đã về, tuy không ít người tập tễnh, nhưng còn sống là tốt rồi.

- Ha ha ha, Vân hầu quả nhiên anh hùng xuất thiếu niên, đám lão phu tấn công hơn nửa năm không làm được gì, Vân hầu dùng ba ngày đã hạ được thành An Thị, lấy máu rửa sạch sỉ nhục của bệ hạ, lão phu bội phục.

Giọng nói nham hiểm của Lý Đạo Tông vang lên:

- Vương gia, nếu ngài muốn cười thì mang nụ cười thật ra, nếu khó chịu thì cứ mở miệng chửi, ta đều tiếp nhận, chứ nói năng méo mó kiểu này thì quá đáng rồi.

- Ba tháng trước vì sao ông không hạ luôn núi đất đi? Vì sao đánh được mà bỏ dở? Chúng ta là tướng quân, không phải chính khách, chúng ta chỉ suy tính chuyện trên chiến trường, những chuyện khác do bệ hạ và Phòng tướng lo, nghe nói trong ba ngày vì ông lơ là, khiến bộ hạ tổn thất hơn nghìn người, nói cho ta biết, vì sao?

Lý Đạo Tông không ngờ Vân Diệp xưa nay luôn tốt tính lại chớp mắt bùng phát, bất kể trên triều đường hay chỗ riêng tư, Vân Diệp nói thế là không thích hợp, còn lớn tiếng rống lên như vậy là không biết lễ nghi, muốn tranh cãi nhưng thấy hai mắt Vân Diệp đỏ hồng, hầm hừ nói:

- Nhãi con vô lý.

Rội vội vã bỏ đi, ông ta có chút hổ thẹn với tướng sĩ vô tội bị chết.

Vân Diệp kéo lê thân thể mệt mỏi dẫn bộ hạ rời đi, trả lệnh cho Lý Nhị, Lý Nhị và đám Trình Giảo Kim ngồi dưới ô lụa vàng trò chuyện vui vẻ, thấy Vân Diệp bẩn thỉu đi tới, vẫy tay gọi y.
- Không tệ, biết thật thật giả giả, giả mà là thật, rèn luyện thêm vài năm có thể nắm đại quân rồi, tướng quân theo trẫm lập nghiệp nay đều đã già, cứ lội tuyết đội sương không tốt, quân ngũ là thế, lão tướng về ruộng, người trẻ lên thay, ngươi giúp trẫm vãn hồi thể diện, nói đi, muốn gì trẫm cũng đồng ý.

Lão Trình, Lão Ngưu, Hứa Kính Tông khẩn trương không nói ra lời, lo Vân Diệp đưa ra yêu cầu không thích hợp, bất kể là yêu cầu hoàng đế bỏ qua cho thái tử hay bách tính thành An Thị đều khiến hoàng đế nổi giận.

Vân Diệp mấp máy môi mấy lần, cuối cùng buông một tiếng thở dài:

- Vi thần mệt mỏi cực độ, xin bệ hạ cho thần về Lĩnh Nam nghỉ ngơi, gia tổ mẫu còn ở Lĩnh Nam cần thần phụng dưỡng, mong bệ hạ ân chuẩn.

Lý Nhị nghe thấy đám Trình Giảo Kim thở phào t hì bật cười:

- Cũng tốt, không quyết tâm làm đại sự, vậy giúp trẫm làm việc nhỏ, ấn tín thủy sư Lĩnh Nam giao cho ngươi, trẫm muốn ngươi phong tỏa Cao Ly, Tân La, Bách Tế trên lục địa.

Vân Diệp chẳng thèm hỏi vì sao Tân La, Bách Tề đều là đồng minh mà nhốt lại như lợn, tính mạng Lý Thừa Càn treo trên sợi dậy, còn quan tâm gì tới cái khác.

Dẫn quân về đại doanh, sai đầu bếp khao thưởng tướng sĩ, bản thân tới thẳng lều, chuẩn bị ngủ cho xong, có khi tỉnh dậy phát hiện ra tất cả chỉ là ác mộng.

Thắng trận, quân doanh reo hò vui sướng, thành An Thị không còn nữa, mọi người có thể về nhà rồi, Vân Diệp quấn mình trong chăn như con tằm, đầu cũng chui vào chăn, dặn Lưu Tiến Bảo trừ khi hoàng đế triệu kiến, dù Lý Đạo Tông có muốn đánh nhau với mình cũng phải đợi mình ngủ dậy đã.

Nằm trong chăn cũng không yên lành, trong đầu luôn có tiếng kêu gào thảm thiết, không phải của Trương Lượng, mấy ngày qua ông ta không kêu gào nữa, còn biết tập tễnh mò tới nhà bếp trong quân doanh của Vân Diệp kiếm cái ăn, ông ta rất tốt số, luôn kiếm được bát canh trứng, hoặc canh thịt bò, hoàng đế trừng phạt còn lâu mới kết thúc, Trương Lượng có chuẩn bị tâm lý.

Vân Diệp phát hiện ra tiếng kêu gào không phải tời từ bên ngoài, mà từ trong đầu mình, như máy ghi âm liên tục phát đi phát lại, tiếng kêu khô khốc không có chút tình cảm nào.

Bò dậy cầm vò rượu tu rất nhiều, chẳng những tiếng kêu thảm không còn, ngay bản thân nói cũng chẳng nghe thấy, nhân lúc còn chút lý trí, chui lại chăn, cứ thế thiếp đi.

Không biết ngủ bao lâu, bị tiếng chiến mã đánh thức, rên một tiếng, xương cốt toàn thân rã rời, khớp xương như bị rỉ, nhịn đau ngồi dậy, gọi Lưu Tiến Bảo, hầu gia ta hiện tay chân mềm nhũn không mặc được y phục, nhắm mắt đợi một lúc không thấy ai vào, tên này chạy đâu mất rồi.

Nỗ lực mở mắt ra, phát hiện một người đứng ở đầu giường, rất quen, mắt hơi hoa, cố lần nữa, nhìn rõ rồi, là Lý Thừa Càn.

Xong rồi, tên chết tiệt này bị hoàng đế đánh bại hay là bắt bắt sống? Xem ra trong thời gian mình ngủ xảy ra rất nhiều chuyện, chẳng lẽ mình bị liên lụy, hoàng đế khai ân nhốt tên chết tiệt này cùng với mình?

Nhìn thấy hắn chắp tay cười là sôi máu.

- Đứng cái gì mà đứng, đưa y phục của ta đây, giờ ngươi là tù phạm, lên mặt thái tử cái gì?

Chương 981: Nằm mơ nói mộng

Lý Thừa Càn ném y phục Vân Diệp tới:

- Ta bao giờ lên mặt với ngươi? Con ngươi thiếu chút nữa đốt cháy nhà ta, ta cũng chỉ cười cho qua, không tới lượt ngươi trách ta.

Vân Diệp không thèm để ý, tự mình nói:

- Được rồi, giờ xong chưa? Bệ hạ đầy ngươi đi đâu? Nếu tới Nhai Châu thì tốt, ngươi thích làm hoàng đế thì chúng ta tay trắng lập nghiệp, dựng lên đế quốc trên biển, biển to hơn lục địa nhiều, không làm được thái tử cũng chẳng sao, dù sao ngươi là nhi tử của bệ hạ, bệ hạ sẽ không giết ngươi đâu, đó là cái vốn của ngươi, còn sống là còn vốn.

- Ta phát hiện ra mấy hải đảo hương liệu, chúng ta kích doanh hương liệu, dần tích lũy vốn, khi vốn liếng nhiều rồi chúng ta đi thật xa lập quốc, à ngươi ném cho ta cái quần đã, ai lại mặc áo ngoài trước.

Nghe Vân Diệp lải nhải, Lý Thừa Càn cười càng thêm vui vẻ, ném quần cho y.

Nhìn nụ cười Lý Thừa Càn, Vân Diệp cũng cười:

- Thế là đúng rồi, bất kết hoàn cảnh tồi tệ đến đâu, chúng ta cũng phải cười đối diện, lúc này ngươi là phượng hoàng mất lông chẳng bằng gà, rất nhiều người chuẩn bị gây bất lợi với ngươi, những người trước kia lấy lòng ngươi, nhận ân huệ của ngươi, nói không chừng là người muốn lấy mạng ngươi nhất.

- Huynh đệ ta dù gặp nạn cũng không phải thứ chó mèo gì cũng ức hiếp được, chỉ cần giết con chó cầm đầu, thủ đoạn phải khốc liệt, xem bọn chúng còn dám sinh ra tâm tư không nên có không?

- Thị vệ của ngươi còn mấy người? Hộ vệ của ta sẽ không bỏ chạy, có họ, an toàn của chúng ta sẽ không phải lo, không được, ngay từ giờ phải lập kế hoạch, trước tiên cho ta biết, bệ hạ định đầy ngươi tới đâu? Có địa phương rồi mới dễ lập kế hoạch, nơi đất nghèo cằn cỗi cũng có tài phú khắp nơi, đó là điều phụ hoàng ngươi vừa dạy ta.

Lý Thừa Càn không phục hỏi:

- Ngươi khẳng định ta không đấu được phụ hoàng tới mức đó à?

Vân Diệp liếc xéo mắt, khinh bỉ nhìn Lý Thừa Càn một lượt:

- Không phải ta coi thường ngươi, ngươi và nhạc phụ ngươi với một đám cỏ đầu tường cộng lại cũng chẳng bằng một ngón tay của bệ hạ, các ngươi manh động, bệ hạ sẽ nhào tới như con hổ. Đừng nói Hầu Quân Tập là danh tướng, rắm thối ấy, giờ ta cũng là danh tướng, nhưng chỉ cần bệ hạ xuất hiện trước trận, tướng sĩ sẽ trói chặt ngươi đưa tới trước ngựa bệ hạ ngay. Phải rồi, ngươi bị bệ hạ bắt ra sao? Có phải thuộc hạ phản bội nộp lên không?

Lý Thùa Càn ngồi phịch xuống đầu giường, thừ người nói:

- Chẳng ai bắt ta cả, là do ta phát hiện chuyện bất thường nên tự chạy tới, ta không có ý tạo phản, ta cũng không dám, ta chỉ muốn có nhiều quyền lực hơn để làm việc, chưa ba giờ hi vọng xa vời tới hoàng vị.

- Nhưng nhạc phụ ta nói, đây là thời cơ ngàn năm khó gặp, phụ hoàng ta bị vây ở thành An Thị, Cật Can Thành Cơ ở U Châu, Phong Sư Tiến ở Đăng Châu, chỉ cần phong tỏa đường lương thảo thủy lục, đại quân của phụ hoàng ta sẽ tan vỡ, khi ấy không cần đao dính máu cũng nắm được đại quyền, chỉ cần học theo cách của phụ hoàng ta là tiến vị phụ hoàng thành thái thượng hoàng, vẫn là cha hiền con thảo. - Cuối cùng mời cữu cữu Cao Sĩ Liêm chủ trì đại điển trong triều, nhạc phụ ta có thể dân đại quân thảo nguyên nhập quan, nhanh chóng dẹp chư vương không phục, chư vị quốc công xuất chinh, gia quyến đều ở trường an, chỉ cần uy hiếp sẽ ngoan ngoãn chấp nhận hiện thực, rồi ta đăng cơ.

Vân Diệp cười nhạo:

- Kế hoạch tốt lắm, sao ngươi lại thấy không ổn?

- Xéo, nếu làm thế thật, dù thành công ta còn lại cái gì ngoài hoàng vị? Phụ hoàng ta có mẫu hậu làm bạn vẫn thống khổ bao năm, ta làm thế thì triệt để thành cô gia quả nhân rồi, hơn nữa quyền lực nhạc phụ ta hình như càng lớn, đó không phải thái độ của thần tử.

- Lý Thừa Càn ta muốn thực hiện hoài bão, nhưng trả giá lớn như thế ta không làm được, phụ hoàng mẫu hậu sẽ nhìn ta như thế nào, đám Thanh Tước nhìn ta thế nào? Còn có ngươi nữa, không có các ngươi, cuộc đời này còn gì thú vị nữa, nên ta vận lương tới ở cùng phụ hoàng, bọn họ hẳn sẽ không sinh lòng dạ khác nữa?

Vân Diệp thở phào, tên này làm đúng cách tốt nhất rồi, bao nhiêu nghi kỵ sẽ theo đó mà bay hết, chỉ là làm thế sẽ khiến Lý Nhị xấu hổ.

- Thành thực nói ra, khi Hầu Quân Tập lập kế hoạch, ngươi có động lòng chút nào không?

Vân Diệp ghé vào tai Lý Thừa Càn hỏi nhỏ:

- Nói thế nào nhỉ, đúng là có tích tắc muốn làm thế, hự! Sao ngươi đánh ta.

Lý Thừa Càn ôm bụng đau đớn ngã ra giường làm bộ vô tội hỏi Vân Diệp: Đá đè trong lòng không còn nữa, nhìn cái gì cũng thoải mái, Lưu Tiến Bảo cười sao đôn hậu thế? Cười như được thưởng, ném hạt châu tới, hắn cười càng ngốc.

Mưa tuyết sao mãi chẳng dứt? Trên lều toàn là mảnh băng long lanh, xếp thành từng hàng, trông giống que kem, nếu rắc thêm ít đường chắc là ngon.

Nghĩ là làm, mút que băng, giữa trời rét buốt đúng là hưởng thụ tột đỉnh.

Tâm tình Vân Diệp tốt, không khí trong doanh trại y trở nên vui vẻ, mấy ngày trước mặt hầu gia như đóng băng, dù thắng trận cũng chẳng vui, giờ nhìn hầu gia mút que băng chùn chụt, biết ngay tâm tình hầu gia rất tốt.

Thái tử điện hạ mang tới vô số đồ tiếp tế, thịt khô, đồ hộp đều có, Nhân Hùng vừa ngoạm một miếng thịt, vừa cắn quả quýt, mồm đầy nước, sướng khoái vô cùng. Mỗi tội trong quân không cho uống rượu, mất hứng, trên thuyền mỗi ngày được hai lạng rượu, xét từ điểm này, làm lục quân rất lỗ vốn.

Chỉ cần tâm tình tốt là Vân Diệp muốn làm đồ ăn, trên đống lửa bắc một cái nồi lớn, ớt đỏ rực quay cuồng, thịt dê to như bàn tay nhấp nhô, ai thích ăn miếng thịt mỏng tẹo, thịt phải cắm ngập răng mới là vương đạo.

Lý Thừa Càn vừa ăn vừa suýt xoa, hắn sợ cay, thế nhưng lại thích cảm giác cay rát này, hôm nay Vân Diệp quá hưng phấn, chẳng những cho nhiều ớt, mà còn lỡ tay cho nhiều hạt tiêu, hiện giờ miệng cả hai đã mất tri giác, Lý Thừa Càn thống khổ chỉ môi ú ớ nói:

- Mất tri giác rồi, lát nữa ta còn phải tấu đối với phụ hoàng, rất bất kính.

- Bất kính cái rắm, chỉ cần ngươi không tạo phản là tôn kính lớn nhất với phụ hoàng ngươi rồi, cha con ngươi cứ thong thả mà chơi với nhau đi.

- Ngươi không thể giúp ta nghĩ cách à, chuyện này không che giấu được người khác, ta không tạo phản tất nhiên không sao, nhưng nhạc phụ ta, Cật Can Thành Cơ, Phong Sư Tiến, Đỗ Chính Luân, Đỗ Hà sẽ gặp họa, đều là thuộc hạ của ta, nếu bị chặt đầu thì sau này còn ai trung thành với ta nữa, ngươi lắm mưu mô, mau nghĩ cho ta một cách tốt.

Vân Diệp ăn thịt quá nhiều rồi, mò một miếng khoai tây đã nhũn nhoét, vừa ăn vừa nói:

- Với cái tình này mà ngươi còn muốn đoạt hoàng vị, thực ra đây mới là lúc ngươi thể hiện, đám Hầu Quân Tập chết hết mới có lợi cho ngươi, bọn họ chết rồi, thế lực ban đầu tiêu vong, khi lòng người hoảng loạn, ngươi thi triển chút thủ đoạn là có thể làm họ quy thuận dưới cờ của ngươi.

- Nghĩ mà xem, đám Hầu Quân Tập có mấy kẻ một lòng theo ngươi, bọn họ chỉ nhìn trúng lợi ích tương lai, đều có tính toán riêng, chỉ có đám người đó chết hết thì thế lực kia mới thực sự thuộc về ngươi, lúc này ngươi phải mong bệ hạ nặng tay mới đúng, cứu giúp? Ngươi định tự chuốc lấy phiền toái à?

- Tiểu Diệp, thế nào cũng phải có chút đạo nghĩa chứ? Nghĩ cho họ cũng là việc của kẻ trên như ta.

Lý Thừa Càn dừng đũa, do dự hỏi:

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau