ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 971 - Chương 975

Chương 972: Lấy ân đòi báo đáp (1)

Còn chưa đợi Vân Diệp đi gặp hoàng đế, Lão Trình đã chạy ra, thấy Vân Diệp là mắng xối xả, đại ý nói Cao Ly hiện là vùng bùn, rảnh rỗi thì ở Lĩnh Nam câu cá, chạy tới đây góp vui làm gì?

Vân Diệp cười hì hì, Lão Trình lại nổi nóng định mắng tiếp thì thấy Đoàn Hồng từ doanh trại đi ra, tuyên lệnh hoàng đế, bảo Vân Diệp vào lều soái cận kiến.

Vào quân trại là phải báo danh, Vân Diệp xả giọng báo danh với Trường Tôn Vô Kỵ chống kiếm đứng trên tường, trong mưa tuyết không nhìn rõ mặt ông ta, chỉ nghe thấy ông ta hô cho vào.

Trong quân doanh thầy ao bùn rồi, vố số bước chân dẫm trên bùn phát ra tiếng động không muốn nghe, thường xuyên có binh sĩ giày bị dính vào bùn chửi rủa thời tiết, Vân Diệp thấy tay mặt bọn họ đều bị tổn thương do lạnh ở mức độ khác nhau, không hiểu sao họ qua được mùa đông.

Cái lạnh ở thảo nguyên không so được với ở Liêu Đông mà Vân Diệp đã lạnh tới dở sống dở chết rồi, chuyện xấu hổ cho tay vào quân giữ ấm không chỉ làm một lần, nhưng ở Liêu Đông làm thế cũng vô dụng, mùa đông ở nơi này là địa ngục trần gian thực sự.

Đoàn Hồng ta cũng bị thương, võ công cao tới mấy cũng không luyện được tới tai, Vân Diệp lấy trong lòng ra mũ che tai của mình ném ra, Đoàn Hồng học xong cách dùng, không chút do dự buộc vào.

- Đừng buộc thế, tai ngươi sẽ rỉ nước vàng, dính vào mũ, lấy ra sẽ rách da, trước tiên băng tai lại hẵng đội.

Toàn thân bọc trong áo lông lại đội mũ vào, Đoàn Hồng không khác gì con chồn, nghe Vân Diệp nói thế, vãn lắc đầu:

- Sắp lạnh chết rồi, ai còn chú ý nhiều thế, chân bệ hạ cũng bị lạnh, ngứa ngáy khó chịu, nếu hầu gia có cách thì mang ra.

- Không có cách nào cả, chỉ có thể dùng nước thuốc rửa chân thôi, trong quân chắc có, ta tới đây hoàn toàn ngoài ý muốn, sao biết bệ hạ bị lạnh, các ngươi không chiếu cố được cả bệ hạ, quân sĩ khác không phải tử thương nặng nề à?

Vân Diệp hỏi điều quan tâm nhất:

- Tướng sĩ thương vong không nghiêm trọng, nhưng bị thương rất nhiều, nhất là trước kia bị lạnh, càng dễ bị thương, biện pháp y quan chỉ có chặt tay chặt chân, Vân hầu có cách khác không? Cứ thế này bệ hạ cũng sắp phải chặt ngón chân, khi đại quân toàn thắng mà tàn tật hết thì khó coi lắm.

Đoàn Hồng không phải người nói nhiều, nhưng với Vân Diệp vẫn không kìm được giới thiệu chút tình hình, nhất là thương tích của hoàng đế thường không nói với người khác.

Thực ra Vân Diệp có hơi sợ gặp hoàng đế, tới lều do dự một lúc, bị Đoàn Hồng giục mấy lần mới vào, đám Trình Giao Kim gác ở cửa, Trương Lượng quỳ trên bùn đợi hoàng đế xử lý, tới thì đầy hào khí chất vấn Lý Nhị đã bay cả, hai chân như đang gảy tỳ bà, kiên trì bảo Vân Diệp trói mình lại, tới ngoài lều không chịu nỏi nữa, chân mềm nhũn quỳ xuống.

Vân Diệp biết Trương Lượng không sợ chết, nhưng bao năm sống dưới cái uy của Lý Nhị, sớm sinh lòng sợ hãi, càng tới gần Lý Nhị thì càng sợ.

Vào lều Van Diệp thấy Lý Nhị ngồi vắt chân hơ bên bếp lò, một cung nữ dùng gãi ngứa khẽ gãi cho ông ta, mé ngoài bàn chân có mảng hồng sậm, chắc bị cung nữ gãi trúng chỗ ngứa, mồm méo sang bên.

Lý Nhị thấy Vân Diệp vác cái bao lớn đi vào, chưa đợi y bái kiến đã nổi giận mắng:

- Toàn thứ khốn kiếp, trẫm tác chiến trong băng tuyết, các ngươi chạy đi hưởng phúc, thôi bỏ, biết tới đây là lương tâm chưa bị chó ăn mất, thằng súc sinh Thanh Tước đâu? Sao không thấy nó.

Vân Diệp đứng dậy đuổi cung nữ đi, cầm chân Lý Nhị xem kỹ: - Còn may, chưa nghiêm trọng, chú ý giữ ấm là được.

Nói xong lấy ra một đôi tất lông cừu dày, một đôi giày mới, ngồi xuống giúp Lý Nhị đi vào, thấy một đôi không đủ, lại lấy đôi nữa cho ông ta.

Lý Nhị để mặc Vân Diệp làm, đi giày xong mới liếc Vân Diệp, lãnh đạm nói:

- Thanh Tước không muốn gặp trẫm à?

- Không phải, Thanh Tước mắc bệnh tâm lý, không thể ngồi thuyền nữa, nếu không sẽ nguy hiểm tới tính mạng, nên khi hắn lên thuyền bị thần ném xuống. Nhưng thứ này đều do Thanh Tước đích thân chuẩn bị, vừa rồi thần thay hắn thể hiện lòng hiếu thảo.

Vân Diệp còn kể tỉ tỉ áp lực tâm lý hình thành do đi biển lâu ngày gây ra, còn nói cả tình hình lần trước Lý Thái phát bệnh.

Nghe tới bệnh của Lý Thái, Lý Nhị trở nên khẩn trương, về sau nghe nói không ngồi thuyền lâu ngày sẽ không sao, mới thở phào:

- Không ngồi được thuyền cũng không sao, người sinh ra ở đất vàng, chẳng mấy ai xuống nước, bắt nó đi biển là làm khó nó rồi.

- Từ xưa nam thuyền bắc mã, trẫm khi ngồi thuyền còn cần tướng sẽ che kín khoang thuyền, không nhìn thấy nước mới thoải mái. Thanh Tước theo ngươi bôn ba vạn dặm đã giỏi lắm rồi, tính nó đôn hậu, nếu ngươi không ném nó xuống, không chừng cắn răng tới Liêu Đông, hiếu thảo tuy quan trọng, nhưng không cần lấy mạng con ta chứng minh, ngươi tới cũng giống nó.

- Thanh Tước tìm được phượng hoàng, liền một lúc bắt bảy tám con, nay đang nuôi ở Lĩnh Nam, đợi đại thọ của nương nương, sẽ làm thiên hạ bất ngờ.
Thấy tâm tình Lý Nhị không tốt, Vân Diệp lấy chuyện vui ra kể:

Quả nhiên đề tài này khơi lên hứng thú của Lý Nhị, nhìn Vân Diệp chằm chằm rất lâu:

- Trẫm biết đám thần tử các ngươi đều coi trẫm và hoàng hậu là đồ nhà quê, dán vảy vàng lên người lợn dám gọi là kỳ lân hiến lên, các ngươi không làm thế chứ? Nếu thế trẫm và hoàng hậu sẽ thương tâm lắm, cả nhi tử, nữ tế cũng lừa mình rồi.

Tuy Lý Nhị nói rất chuẩn xác, chim thiên đường không phải là phượng hoàng thật, nhưng nó là thứ giống phượng hoàng nhất, hàng giả cao cấp như thế bị đem ra so với lợn dán vàng mới làm Vân Diệp thương tâm.

Thấy Vân Diệp sắc mặt khó coi, Lý Nhị thò đầu tới hỏi:

- Chẳng lẽ trẫm nói không đúng? Trên đời có phượng hoàng thật? Truyền thuyết nói cứ mỗi năm trăm năm phượng hoàng bốc cháy, sau đó trùng sinh diễm lệ vô cùng, phượng hoàng của các ngươi có bản lĩnh này không?

Vân Diệp ngồi xuống lục bao:

- Cháy thành tro còn trùng sinh được mà bệ cũng tin à, phượng hoàng Thanh Tước tìm được đúng là thích tắm trong lửa, cực kỳ giống phượng hoàng, ngoài trừ gọi là phượng hoàng ra thì không biết gọi nó là cái gì.

Lý Nhị kinh ngạc vô cùng, bề ngoài giống cũng đành đi, thế giới bao la không gì không có, nhưng thích tắm trong lửa thì kỳ rồi, bách thú cầm điểu sợ lửa là bản tính, nếu đúng là thích lửa như Vân Diệp nói thì trừ phượng hoàng không biết gọi nó là gì.

- Bệ hạ có thiên hạ, nhưng thấy loại trân châu nặng hai cân này chưa?

Vân Diệp lấy một hạt châu sáng long lanh đặt bên giường Lý Nhị rồi lại lục lọi:

Lý Nhị không kiên nhẫn xem Vân Diệp khoe từng món một, xách bao đổ hết ra giường, mấy thứ phỉ thúy bảo thạch không thèm nhìn lấy một cái, cầm hộp bạc, mở ra thấy chia làm nhiều ngăn nhỏ, mỗi ngăn là một loại hương liệu, bỏ xuống nói:

- Trừ phượng hoàng làm trẫm suy tưởng ra còn lại toàn thứ tầm thường, đừng lấy ra làm bẩn mắt trẫm nữa, hương liệu mà cũng coi là bảo bối, mất mặt.

- Một ít thì tất nhiên bệ hạ không coi vào đâu, nhưng mỗi năm mấy chục vạn cân bệ hạ có xem thường nữa không?

Vân Diệp nhướng mày lên:

- Ồ, phải thế chứ, đó là thứ Thanh Tước dựa vào để nuôi trẫm và ca ca nó à? Nói đi tiểu tử, người khác nói chuyện hoàng gia sẽ bị chặt đầu, ngươi thì thôi, cũng là một phần tử của hoàng gia, thấy chuyện trẫm và Thừa Càn phân tranh ra sao?

Lý Nhị lại cầm hộp bạc lên, xem kỹ, còn cho nhục khấu lên mũi ngửi, tâm tình khoan khoái:

Chương 973: Lấy ân đòi báo đáp (2)

- Rất tốt, Thừa Càn đang nỗ lực chứng minh mình đã chuẩn bị sẵn sàng để kế thừa, còn lại xem bệ hạ dạy dỗ hắn ra sao, con người không va vấp không trưởng thành, chỉ mong bệ hạ không đả kích hắn thái quá, đánh tan hùng tâm của hắn, thứ này cần bồi dưỡng cẩn thận, Thừa Càn khó khăn lắm mới có, bệ hạ phải bồi dưỡng tốt mầm non này mới được.

Loại chuyện này dùng cách nói tán gẫu trong nhà nó là tốt nhất, không thể quá sắc bén, tình cảm trong nhà ra sao, người ngoài đều thể tùy tiện xông vào, nếu khó khó rút lui toàn thần, kể cả kẻ làm cữu cữu như Trường Tôn Vô Kỵ cũng không được, nên Vân Diệp tránh xa.

Đoàn Hồng mang ấm trà vào, Lý Nhị nhấp một ngụm, mân mê trân châu nói:

- Bất kể là hiện thực hay lịch sử đều chứng minh loại tranh chấp này không thể hóa giải, ngươi dựa vào cái gì cho rằng trẫm tới chết cũng khống chế được Thừa Càn? Liên quan trong này quá lớn, dù Thừa Càn làm chuyện đại nghịch bất đạo cũng là do bộ hạ của hắn ép, nhân tố không xác định quá nhiều, suy nghĩ của ngươi quá mới mẻ, tạm thời nghe vậy thôi.

- Sao ngươi bắt được Trương Lượng? Trên biển mà chỉ dùng ba chiếc chiến hạm đã bắt sống được ông ta, chẳng lẽ ngươi thành đệ nhất mãnh tướng trên biển của Đại Đường rồi.

Lý Nhị thấy nói chuyện Lý Thừa Càn với Vân Diệp rất vô vị nên đổi đề tài.

- Bệ hạ, thực ra đánh có một hiệp Trương Lượng đã đầu hàng rồi, nghe nói ông ta tới là có lời muốn hỏi bệ hạ, khảng khái lắm, nhưng tới ngoài lều thầy con sâu dập đầu rồi.

Lý Nhị bật cười:

- Uy của trẫm thì Trương Lượng còn chưa kháng cự lại được, ngươi nhìn xem trên triều có mấy kẻ dám phóng túng trước mặt trẫm? Ngụy Trưng cũng không dám, ngươi gập ngón tay đêm xem, tội đại bất kinh ngươi chiếm mấy điều rồi, hoàng hậu cho ngươi chút ban thưởng, ngươi co cẳng chạy mất, còn thằng nhi tử vô pháp vô thiên kia của ngươi nữa, thái tử phi đại yến, vì nó nhỏ nhất, không tiếp đãi chu đáo, nó đốt chuồng ngựa, Trương Hành Thành thiếu chút nữa bị ngựa dẫm chết.

- Có điều thằng tiểu tử đó được hoàng hậu che chở, không ai làm gì được, kể cả trẫm, cho ngươi biết hoàng hậu mà thực sự nổi giận mới là thiên địa biến sắc, Trương Hành Thành rõ ràng bị ngựa dẫm mất nửa cái mạng, lại nói ông ta không may bị trật lưng, không nói nhi tử bảo bối của ngươi gây họa. Thái tử phi còn phải giao tên quản sự kia cho hoàng hậu, sau đó không ai thấy người đó nữa, tiểu tử, ngươi nói xem trẫm và hoàng hậu đối đãi với Vân gia ra sao?

- Ân tình này thần ghi nhớ trong lòng mãi không dám quên, bệ hạ có cần gì cứ sai bảo, Vân Diệp là thần tử, cần gì phải lấy ân đòi báo đáp.

Vân Diệp lấy làm lạ vì hành động của Lý Nhị:

- Không, không, đây là hai chuyện khác nhau, trẫm phát hiện khi ngươi báo ân luôn làm việc rất tuyệt, nhưng bản lĩnh ứng phó với việc công của ngươi là hàng đầu, trẫm xưa nay dùng n gười không dựa vào khuôn mẫu nào cả, lấy ân đòi báo đáp là một loại trong đó, thấy rồi chứ? Thành An Thị là sỉ nhục của trẫm, trẫm bị người ta chửi thê thảm, ngươi đi hạ nó cho trẫm.

Đoàn Hồng kéo cờ của Vân Diệp lên, nói với Dương Vạn Xuân, Vân Diệp tới rồi. Từ xưa tới nay chú trọng chủ nhục thần chết, hoàng đế bị người ta chửi, mọi người chẳng thể làm gì Dương Vạn Xuân, đó là sỉ nhục của Lý Nhị, vây công hơn sáu mươi ngày, thành An Thị tuy nguy ngập, nhưng quân Đường chẳng làm gì được nó, trước kia mọi người cho rằng An Thị tối đa cầm cực được ba ngày, vậy mà bốn tháng trôi qua, binh mã Đại Đường vẫn bị kiềm chế ở đây.

Lý Nhị không phải là Tùy Dương Đế thích công to, biết không làm được mà vẫn làm không phải trí giá, rút lui đã thành công thức chung rồi, vốn định lui khi băng chưa tan, nhưng người Mạt Hạt đột nhiên chia làm hai phái, trong đó Ô Duyên Hồ phản bội minh ước, không ngừng quấy nhiễu đường vận lương, nếu rút lui lúc này, Cao Ly sẽ trừng phạt nữ vương Kim Thiện Đức, tên ba phải Phù Dư Nghĩa của Bách Tề cũng sẽ phản theo, chỉ có công chiếm An Thị, xử lý Ô Duyên Hồ mới có thể thể diện về nước, nếu không chiến thắng huy hoàng ở Bạch Nham, Trú Tất Sơn sẽ bị che mờ.

Vì suy nghĩ cái này, Lý Nhị do dự chưa hạ quyết tâm rút lui, hiện Vân Diệp tới, ông ta muốn xem trí tuệ của Vân Diệp có phải hơn người ta không, còn về thành An Thị đã có tính toán.

Dương Vạn Xuân thời gian qua như sống trong địa ngục, một mùa đông khiến ông ta cảm giác sống cả đời.

Thành An Thị sắp bị vắt kiệt, y phục trên người binh sĩ đa phần lấy từ trên người chết, lương thực vẫn còn, nhưng hết củi rồi, sau khi phá hết nhà dân, trong đoạn thời gian bị vây khốn này phải ăn lương thực sống.

Dương Vạn Xuân cười sảng khoái, thi thoảng chỉ doanh trướng Đại Đường chê cười vài câu, trên người vác một cái bao lương thực, nhìn thấy quân sĩ ăn cao lương sống, lấy trong túi ra một nắm mạch chín cho binh sĩ, thề đợi quân Đường rút lui, ông ta sẽ giết hết bò dê trong vòng trăm dặm, cho mọi người ăn thoải mái, sĩ tốt reo hò.

Quân tâm ít nhất đủ chống cự một tháng, hiện giờ xem nghị lực của ai cao hơn, nụ cười của Dương Vạn Xuân tới thành lâu còn lại thì biến mất, nơi này chỉ có mỗi ông ta, thân vệ cũng bị ngăn bên ngoài. Chỉ có tới đây Dương Vạn Xuân mới thể hiện tâm tình xấu mệt mỏi, chán chường, thương tâm, mình đâm điếc hai đứa nhi tử, thảm kịch đó như đao cứa tim, hai đứa nhi tử chết, lão thê cũng đập đầu tự tận, thi thể vẫn đặt ở hậu trạch, nhưng thi thể của nhi tử không tìm về được nữa.

Hoàng đế Đại Đường lo thương vong, không tấn công toàn diện, ông ta biết chỉ cần Lý Nhị bất chấp hi sinh, hạ thành An Thị không thành vấn đề. Nghĩ tới đó Dương Vạn Xuân cười thảm, người Đường thà dùng vũ khí mạnh nhất tàn phá An Thị chứ không muốn lấy mạng người lấp vào, còn ở nước mình, thứ ít đáng tiền nhất là mạng người, khi mình hạ lệnh vườn không nhà trống đã vét sạch lương thực bốn phương tám hướng, e rằng ngoài thành An Thị đã thành địa ngục nhân gian rồi, lấy đâu ra dê bò sau cuộc chiến cho binh sĩ nữa, nhưng hiện giờ bất kể cách gì, cứ cổ vũ được sĩ khí là tốt rồi, lừa người cũng là một cách.

Hôm nay Đường doanh hình như có chút biến hóa, chủ doanh có thêm một lá cờ, khi gió lạnh làm lá cờ trải ra, ngực Dương Vạn Xuân lấp đầy lửa giận vì lá cờ đó mang chữ Vân, tên đồ tể vô sỉ đó tới rồi, ông ta vịn tường thành, xác định mình không nhầm.

Đây là tên đầu sỏ gây ra nội chiến Cao Ly.

- Lời của Vân Diệp không được tin một câu, cho dù trước mặt ông có xuất hiện chuyện kỳ quái nhất cũng đừng lấy làm lạ, mắt ông nhìn thấy là giả, lòng ông nghĩ cũng là giả, trừ khi ông chặt được đầu, băm xác y ra mới có thể nói là kẻ đó chết rồi.

Đó là nguyên văn thư Uyên Cái Tô Văn gửi cho, còn dùng bút đỏ đánh dấu, tuy ông ta trung với Cao Kiến Vũ, nhưng tin những lời này xuất phát từ lòng thành, dù phe phái ra sao, đối diện với người Đường xâm nhập, lập trường của họ là nhất trí.

Thần kinh Dương Vạn Xuân căng lên, con sói đói đã xuất hiện rồi.

Thực ra làm đầu bếp mới là sở thích lớn nhất của Vân Diệp, mỳ trứng tuyệt đối ngon hơn là cá thịt, nhất là trong canh còn có rau xanh xanh, làm người ta vui sướng.

Trình Giảo Kim mắng Vân Diệp luôn mồm, vẫn chuẩn bị múc bát canh thứ tư, Lão Ngưu thoáng hơn, bảo Lão Trình:

- Ông thôi đi, cơm nước còn chưa bịt được mồm ông à, thằng bé này là đứa trong tình nghĩa, thấy bệ hạ và chúng ta ở đây tất nhiên sẽ chạy tới, nếu nó là đưa tuyệt tình tuyệt nghĩa thì đã chẳng thèm nhìn một cái, chuyện trong dự liệu còn cằn nhằn cái gì, bệ hạ còn không nói, ông bớt nói đi.

Trình Giảo Kim lo lắng nói:

- Chuyện đánh trận thì lão phu không lo, Tiểu Diệp giờ cũng có thể coi là mãnh tướng sa trường rồi, không thiếu cách giữ mạng, lão phu lo là nó lún vào tranh chấp giữa bệ hạ và thái tử, lúc này nó nên chạy càng xa càng tốt, đợi chuyện Trường An kết thúc rồi mới về, ai thắng ai bại đều không tổn hại tình cảm.

***

Chương 974: Kiến thức Hừa Kính Tông

Hứa Kính Tông tới ăn chực phì cười nhạo báng Lão Trình, không biết tên này làm gì mà một năm đã thành trung thư thị lang, vọt lên thành đại lão triều đình.

Trình Giảo Kim lừ mắt:

- Ngươi chỉ giỏi vỗ mông, dựa vào một bộ ( Trú Tất Sơn đại thắng phú) mà leo lên có tư cách gì mà cười nhạo lão phu.

Hứa Kính Tông không giận:

- Trình công nói câu đó vô lý quá, mọi người đều kiếm quan chức, ta dựa vào một bài văn vỗ mông được thánh sủng, chẳng có gì mất mặt, cổ nhân nói rất hay, học thành văn võ nghệ bán cho nhà đế vương, hiện giờ ngài suốt ngày chỉ huy nhạc đội thì có thể diện lắm chắc? Ta dựa vào văn chương, Ngưu công dựa vào chiến công, ngài dựa vào nhạc đội, Vân hầu dựa vào tình cảm, đều là vỗ mông cả, không phân cao thấp.

- Vừa rồi ngài nói không giúp ai cả là có thể đặt mình ngoài cuộc, thật thế sao? Ngài còn lên chiến trường kiếm được việc chỉ huy nhạc đội, nhưng nhìn Lý Tịnh thì biết, ông ta ở Trường An sống thê thảm vô cùng, đoán chừng ngay cửa cũng chẳng dám bước ra, chỉ cần lộ chút tâm tư muốn quân quyền, nhất định có người cầm kim bài ra chặt đầu ông ta, đó là cái kết cục của người muốn đặt mình ngoài cuộc.

- Vân hầu và bệ hạ, thái tử, hoàng hậu tình cảm sâu nặng, né tránh chút có thể, nhưng hoàn toàn đặt mình ngoài cuộc có hiềm nghi đầu cơ, Vân hầu làm rất thông minh, đã trốn đi rồi, thấy bệ hạ xuất chinh vẫn không cầm lòng được nhảy ra giúp, dù mang tới phiền phức cho bản thân.

- Trong mắt bệ hạ, Vân hầu đem tình cảm đặt trên được mất, tình cảm này còn quý hơn trung thành, hoàng gia thiếu cái gì, chỉ thiếu loại tình cảm này, chỉ cần đảm bảo tình cảm vẫn còn là không cần kiêng kỵ gì hết. Trình công, kiến giải của cái tên chuyên viết văn vỗ mông này thế nào?

Ngưu Tiến Đạt gật đầu giơ ngón tay cái lên tỏ ý khâm phục, Trình Giảo Kim nghĩ một lúc cũng đồng ý, Hứa Kính Tông hài lòng cầm bát lên ăn tiếp.

- Lão Hứa vừa rồi nói đúng là một đạo lý lớn, nhưng thực sự ta không nghĩ xa như thế, khi ấy Ngụy vương lên thuyền bị ta đuổi xuống, xung phong nhận chuyện này, chỉ nghĩ giúp Ngụy vương tận hiếu đạo, không ngờ có cái lợi này.

- Ha ha ha, chuyện chỉ cần đi theo tình cảm thì thế nào cũng sẽ tới con đường chính xác, nếu nghĩ quá nhiều thì không thể làm hoàn mỹ được, bệ hạ cùng chư vị trên triều ai chẳng có con mắt lão luyện, nếu không xuất phát từ lòng thành khó mà được họ thừa nhận, thế này rất tốt, ngàn vạn lần cố ý đi làm, xen vào tính toán chỉ mang hiệu quả ngược.

- Hôm nay nói thế thôi, Vân hầu, ngài ra biển phát tài, về nhớ mang cho nhà ta một phần lễ lớn, chẳng biết làm sao, thăng quan rồi mà chi dùng trong nhà không đủ, lão bà than phiền mấy lần rồi, luôn muốn về Ngọc Sơn ở, không có tiền của thư viện, Trường An đắt đỏ sống không dễ.

Hứa Kính Tông đi trước, hắn biết có vài lời mình không nên nghe, tới làm tròn đạo nghĩa bằng hữu là đủ, không muốn xen quá sâu.

Vân Diệp sai người dọn dẹp bàn, mang nước ngâm chân lên, Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt cắn răng cho chân vào chậu nước nóng rửa chân, họ bị lạnh, hương liệu khô nóng là quá đúng bệnh rồi, một cân hương liệu đun nước, cho chân vào, hiệu quả trị liệu rất tốt.

- Đúng là tạo nghiệt, Lão Ngưu này, hai cái chân này coi như cả đời lập công cho chúng ta, không ngờ tới hôm nay mới được khao thưởng, phải ngâm cho sướng, đừng lãng phí, ngâm tốt, có khi hai cái chân này đem ăn được. Chậc chậc, tiểu tử, rốt cuộc ngươi mang về bao nhiêu hương liệu? Đốt tiền thế này không sợ trời đánh à?

Ngưu Tiến Đạt nhắm mắt hưởng thụ cảm giác tê ngứa thấu tim, Lão Trình lải nhải làm ông ta bực mình, ném vải lau chân tới: - Sao lắm mồm thế, thằng bé hiếu thảo tới miệng ông thành đốt tiền, già không nên nết.

Vân Diệp cười không đáp, ở bên giúp cho nước nóng vào chậu, thực ra vết thương của họ gần như khỏi rồi, lúc này lấy hương liệu ra ngâm, có thể hóa giải mệt mỏi, tối ngủ ngon hơn.

Tất cả đều vô cùng hài hòa ấm áp, chỉ là sau lều cứ truyền tới tiếng kêu của Trương Lượng, hỏng cả phong cảnh.

Hoàng đế khả năng thấy Trương Lượng còn cung kính, hoặc là tâm tình tốt, tám mươi quân côn đánh vào mông, nghe Lão Trình nói không hề nương nhẹ, mông không còn miếng thịt nào lành, chuyển lên trên, hoàng đế khai ân, tránh hông yếu, đánh vào lưng hai mươi quân côn nữa.

Trương Lượng đã bị đánh thổ huyết, Lão Trình đoán chừng bị nội thương, nếu không điều dưỡng tốt, chẳng sống được quá hai năm, sống hay chết chỉ trong một ý nghĩ của hoàng đế, chỉ cần không cho đắp thuốc chứng tỏ muốn lấy mạng ông ta, nếu cho đắp thuốc coi như Trương Lượng thoát chết rồi, về Trường An cùng lắm bị giáng tước, không phiền toái gì thêm nữa.

Lý Nhị không phải người tuyệt tình, tuy cực kỳ căm tức hành động của Trương Lượng, nhưng niệm tình năm xưa ông ta thà chết không bán đứng mình, ném vào một cái lều cũ, cho quân y đun thuốc mang tới, trị nội thương, còn ngoại thương thì bỏ mặc.

- Ngưu bá bá, Trương Lượng dù sao cũng là mãnh tướng cùng bối phận với người, sao vết thương cũng không chịu nổi, la hét thế này mất thể diện, năm xưa tiểu chất bị đánh cũng không kêu gào thê thảm như vậy.

Vân Diệp hỏi Ngưu Tiến Đạt, về phần Lão Trình đang nghiên cứu xem trong nước rửa chân cho những loại hương liệu nào, chép miệng, tựa hồ còn muốn uống nước rửa chân.

Lưu Ngưu chưa nói, Lão Trình xen vào: - Ngươi hiểu cái rắm, bệ hạ không trị thương cho ông ta là vì trừng phạt, trừng phạt phải có hiệu quả, nên Trương Lượng kêu gào là cầu xin bệ hạ, nói mình biết sai rồi.

- Ngoài ra, hắc hắc, dạy khôn ngươi nhé, nhớ lấy, nội thương phải hét lớn, như thế giúp khí tạng quay về chỗ cũ, Trương Lượng là quân nhân lâu năm, cái mánh này tất nhiên là biết.

- Tiểu Diệp, học lấy, cương cường là tốt, nhưng so với tính mạng thì chẳng là cái gì, cầu xin tuy làm người ta khinh thường, nhưng giữ được mạng mới nói cái khác được.

Lão Ngưu cũng dặn:

- Nhưng sách dạy, giàu sang không thể bất chính, Nghèo khó không thể biến chất, quyền uy không thể khuất phục, chẳng lẽ là sai, theo lời Ngưu bá bá nói thì mỹ đức thời xưa không còn thích hợp nữa.

Trong ấn tượng của Vân Diệp hai vị này là hình mẫu đại trượng phu, sao cũng tán đồng hành động bỉ ổi của Trương Lượng?

Lão Trình, Lão Ngưu cùng cười lớn, cười xong Lão Ngưu nói:

- Tiểu tử, có biết lão phu và Trình bá bá của ngươi đều là hàng tướng không hả?

- Năm xưa Ngõa Cương sơn bị đánh tan, ta và Trình bá bá ngươi theo Vương Thế Sung kiếm cơm, tác chiến với quân Đường, bọn ta đều rất ra sức, nhưng Tần bá bá của ngươi nói, không được, tên Vương Thế Sung này sắp chiến bại rồi, chúng ta theo hắn không có kết quả tốt.

- Thế là khi Vương Thế Sung và bệ hạ tác chiến ở Cửu Khúc, Lão Trình nói mấy huynh đệ chúng ta chuồn thôi, mấy bọn ta chạy trăm bước, quay đầu lại nói với Vương Thế Sung đang trợn tròn mắt: Hà công tiếp đãi, rất muốn báo ân, nhưng công tính nghi ngờ, nghe lời gièm pha, không phải nơi phó thác, nay xin cáo từ.

- Nói xong bọn ta quất ngựa chạy tiếp, sợ Vương Thế Sung phái người truy bắt, ngươi nói xem, bọn ta lâm trận bỏ chạy có phải vô sỉ không? Tới doanh trại quân Đường, mấy người bọn ta quỳ bài mà vào, đao phủ đứng như rừng, chỉ cần ai run tay một cái là cả đám huynh đệ thành ma ngay.

- Năm đó khuất nhục đổi lấy tước vị, người ta luôn nói anh hùng không luận xuất sứ, Hàn Tin có cái nhục luồn háng, Tô Tần trước khi cầm ấn tướng sáu nước cũng vô cùng tệ hại, người nói cái câu kia cũng chẳng sạch sẽ.

- Năm xưa bọn ta một lòng muốn sống, tiểu tử, đừng xem thường Trương Lượng, mất đầu rồi mới thực sự là mất hết.

- Ba bá không hi vọng ngươi quá cương liệt, người cương liệt kết cục không tốt, nhớ kỹ tương lại bất kể thế nào cũng phải giữ lấy tính mạng, cho dù tất cả mọi người khinh bỉ ngươi, bọn ta cũng không khinh ngươi, bất kể ngươi dùng cách gì cầu sống, bọn ta chỉ vui mừng, sống được là mừng rồi.

Chương 975: Tiết Nhân Quý

Những lời của Ngưu Tiến Đạt làm Trình Giảo Kim bùi ngùi, nhớ lại năm tháng đó, không khỏi sinh thương cảm, vỗ vai Vân Diệp, cùng Ngưu Tiến Đạt về phòng của mình.

Lời khó nghe, nhưng là ý tốt, hai vị lão tướng nói chuyện xấu năm xưa làm trò cười, là hi vọng Vân Diệp sống được lâu hơn, kinh nghiệm của họ là bộ huyết lệ sử.

Trương Lượng vẫn kêu gào, giọng đã khàn đi, nằm trong doanh trướng lạnh lẽo bị nước mưa không ngừng xâm chiếm, vùng vẫy vì cái mạng của mình.

Vân Diệp đột nhiên nổi lên cảm xúc thỏ chết cáo thương, kéo cái thảm dày trên người ra, lấy một vò rượu tới lều của Trương Lượng.

Hai thị vệ mặc quang minh khải ngăn lại, một người nói nhỏ:

- Vân hầu, mau mau đi đi, đây là chỗ thị phi, ngài đừng dây vào, Trương Lượng đáng tội, ngài tốt bụng không chịu được ông ta kêu gào, nhưng kêu gào có thể cứu mạng, không cần phải làm thế.

- Đa tạ huynh đệ nhắc nhở, ta và Trương Lượng cùng làm thần tử, ông ta phạm tội, bệ hạ chặt đầu, ta không có gì để nói, bệ hạ muốn ông ta chịu tội sống, ta cũng không cầu xin, chỉ nể tình nghĩa xưa, cho ông ta cái chăn chống phong hàn, một vò rượu bôi vết thương, ít nhất không bị thôi rữa, chỉ có thể làm vậy thôi, phiền huynh đệ mang vào, ta không vào nữa.

Thị vệ cắn răng đem vò rượu và chăn vào, nghe giọng Trương Lượng khàn khàn truyền ra:

- Vân hầu nghĩa cả, Trương Lượng nhớ rồi.

Vân Diệp làm thế không phải thi ân, y dễ bị tình cảm chi phối, nên cứ làm theo bản tính.

Vượng Tài ở Lĩnh Nam, Vân Diệp cưỡi một con ngựa cái hiền lành, Lưu Tiến Bảo dẫn ngựa bước thấp bước cao đi trong bùn, Cẩu Tử mặc thiết giáp, khoác áo choàng, trông còn giống đại tướng quân hơn cả Vân Diệp, ngựa là con bạch mã cực kỳ bắt mắt, vác cung lớn sau lưng, Lưu Tiên Bảo nhìn bĩu môi suốt.

Đi quanh thành An Thị đổ nát một vòng, Vân Diệp có nhận thức mới về tòa thành này, tường thành tuy bị thuốc nổ đánh sập lỗ chỗ, nhưng bùn trộn chông lấp vào chỗ trống khiến càng khó leo, Dương Vạn Xuân đã vận dụng lực lượng trong thành tới cực hạn rồi.

Người Cao Ly rất cảnh giác, chỉ đi một vòng mà Cẩu Tử bị bắn bảy tám lần, lần khủng bố nhất không ngờ là nỏ tám trâu, không phải Cẩu Tử nhảy xuống ngựa nhanh thì lúc này xác đã lạnh rồi, đáng thương con bạch mã bị ghim xuống đất, vó quẫy đạp yếu ớt, sắp không sống nổi nữa.

Lưu Tiến Bảo nhìn Cẩu Tử người bùn đất cười hô hố, giờ hắn đã hiểu hầu gia nói, ở chiến trước muốn chết nhanh thì ăn mặc đẹp vào, không phải sao, hầu gia rõ ràng chức quan cao nhất, người Cao Ly cứ chào hỏi Cẩu Tử.

Nhưng chuyện luôn có ngoại lệ, một tên cưỡi ngựa đỏ, mặc giáp trắng, cầm phương thiên hoa kích, tên này sống rất tốt, giống Lữ Bố hơn cả Lữ Bố, thấy Cẩu Tử bị tấn công, không nói một lời, rút cung lớn của mình, lắp tên to hơn ngón cái bắn lên thành.

Một phát bắn ba mũi tên, ba người Cao Ly ngã xuống, tên khốn này bắn trong phạm vi xạ kích của nỏ tám trâu, tiễn thuật khủng bố hơn cả của Phùng Áng.

Người như thế Vân Diệp gặp một lần rồi, đó là Hắc Xỉ Trường xạ điêu thủ, hiện giờ còn có một tên biến thái nữa sao? - Có gì ghê gớm đâu, hầu gia nhà ta hạ lệnh chặt tay một xạ điêu thủ, hừ, người chấp hành là ta, cánh tay kia ta còn giữ, về Trường An ta cho ngươi xem.

Lưu Tiến Bảo nổi tiếng ngang ngược trong quân doanh, từ khi hầu gia nhà mình thành danh tướng, hắn nhìn ai cũng ngứa mắt, bao gồm cả tên giáo úy giáp trắng vừa báo thù thay Cẩu Tử.

Trận chiến Trú Tất Sơn có một người chiếm hết danh tiếng, người này chính là Tiết Nhân Quý.

Cao Duyên Thọ suất lĩnh mười bốn vạn quân tới cứu viện An Thị, Lý Thế Tích suất lĩnh mười bốn vạn bộ binh, một vạn năm nghìn kỵ binh lập trận nghênh địch, Trường Tôn Vô Kỵ, Ngưu Tiến Đạt suất lĩnh một vạn hai nghìn kỳ binh mai phục, Lý Nhị đích thân dẫn bốn ngàn kỵ binh ẩn trên núi bắc.

Cao Duyên Thọ khi đối trận với Lý Thế Tích, đám Trường Tôn Vô Kỵ, Ngưu Tiến Đạt từ hẻm núi đánh ra, tấn công đằng sau quân Cao Ly, Lý Nhị dẫn kỵ binh lao xuống, ba mặt giáp kích, mười bốn vạn quân Cao Ly tan vỡ, chặt đầu hơn hai vạn.

Lý Nhị muốn ôn lại chuyện đại phá Đậu Kiến Đức năm xưa, bốn nghìn người lao vào mười bốn vạn quân, trong tất cả các hoàng đế cũng chỉ có ông ta làm ra loại chuyện này.

Trong trận đao thương không có mắt, Vân Diệp cho rằng, Lý Nhị ra trận hoàn toàn là gây phiền toái cho thị vệ.

May mắn là có Tiết Nhân Quý thích mặc giáp trắng thay hoàng đế thu hút rất nhiều mũi tên, bị bắn thành nhím vẫn liên tục xung sát, tung hoành trong quân không tướng nào địch nổi ba hiệp, chém giết nửa canh giờ hộ tống Lý Nhị đánh vào trận địch. Lúc này liên quân Cao Ly, Mạt Hạt đã bại trận, hoàng đế cũng thỏa mãn hoàn thành chuyến du lịch chiến trường, nghe nói cũng chém chết được ba tên tướng Cao Ly, khải giáp cũng bị người ta chém vài vệt trắng, sau cuộc chiến hoàng đế chỉ vết trắng trên giáp miêu tả khi ấy tình hình nguy cấp ra sao, bản thân anh dũng thế nào.

Khi ông ta thấy quần thân mồ hôi mồ kê đầm đìa khuyên giải mình không nên đích thân tham chiến nữa, mới hài lòng phong thưởng mọi người, Tiết Nhân Quý càng được trọng thưởng, trâu năm trăm con, cừu nghìn con, tước phong Chiêu vũ giáo úy, một bách nhân trưởng nho nhỏ nhảy vọt lên Chiêu vũ giáo úy, đây là ban thưởng hiếm có lắm rồi. - Vốn tưởng rằng tiễn pháp của Phùng công đứng đầu đương thế, không ngờ hôm nay gặp được thần xạ thủ, đúng là phấn chấn lòng người, không biết cung trong tay giáo úy là cung mấy thạch?

Tiết Nhân Quý thất kinh, Vân Diệp so mình với Việt quốc công uy danh hiển hách là vinh việu lớn lao, vội cúi người thi lễ:

- Hầu gia quá khen rồi, Phùng công tiễn pháp vô song, ba mũi tên bình định Lĩnh Nam, há hạng vãn bối có thể theo kịp, cung trong tay mạt tướng là thiết bối cung, ước chừng có sức năm thạch.

- Không tệ, không tệ, năm xưa bản hầu tác chiến ở Liêu Đông, Hắc Xỉ Trường cũng dùng cung năm thạch, nhưng chỉ có thể bắn liền năm tên, không biết Tiết giáo úy có thể bắn được bao nhiêu tên?

Thấy Tiết Nhân Quý trả lời có lễ có phép, đúng chừng mực, Vân Diệp lại hỏi, y thích thu giữ người võ nghệ cao thâm.

Tiết Nhân Quý xuất thân bần hàn, là giai tầng cỏ cây tiêu chuẩn, dựa vào một thân dũng lực đi tới mức này không dễ, Vân Diệp khi nhỏ nghe ( Tiết Nhân Quý chinh tây) mà lớn lên, làm y sao không tò mò với vị danh tướng này.

Tiết Nhân Quý ngượng ngùng nói:

- Mạt tướng nếu ăn no có thể bắn liền mười lăm mũi tên, nhưng mạt tướng dạ dày to, quân lương không đủ, nên thường ngày chỉ bắn tám mũi là cao nhất.

Vân Diệp tức thì nổi giận:

- Không ngờ có kẻ bớt xén quân lương, không thể chấp nhận được, dũng sĩ không ăn no, làm sao có thể lên trận giết địch, ta về xem kẻ nào to gan như thế, đường đường giáo úy mà ăn không no, nực cười.

Tiết Nhân Quý càng xấu hổ, nói nhỏ:

- Không liên quan tới người khác, là mạt tướng ăn quá giỏi, nay trong biên cảnh Cao Ly, lương thảo không đủ, bệ hạ cũng phải giảm lương, mạt tướng sao có thể là ngoại lệ, mạt tướng ăn lửng bụng cũng bằng phần lương của ba người rồi, đó còn là do Trương công chiếu cố đặc biệt.

- Ha ha ha, Quắc quốc công thật hẹp hòi, chút lương thực có là gì, lần này bản hẩu chuyên môn mang theo rất nhiều lương thực, hôm nay ngươi giúp ta, vậy ta mời ngươi một bữa thật no nhé.

Vân Diệp thấy rất buồn cười, dạ dày một người bao lớn, dù ăn giỏi cũng ăn được bao nhiêu? Lưu Tiến Bảo ăn rất khỏe, một bữa ăn hai cái bánh to như cái nón, ăn của Vân gia mười năm rồi mà nhà có nghèo đi đâu.

Tiết Nhân Quý ngại ngùng gật đầu đồng ý, xem ra được ăn no một bữa có sức dụ hoặc rất lớn với hắn, đoàn người rời thành An Thị, Vân Diệp dẫn bộ thuộc tới doanh trại nhỏ, cách đại doanh trung quân không xa.

Chương 976: Tiểu Nha được gả

Đại tướng lập doanh rất cầu kỳ, càng gần trung quân tức là địa vị trong lòng hoàng đế càng cao, quan văn như Hứa Kính Tông không tính, trong võ thần gần hoàng đế nhất là Trường Tôn Vô Kỵ, tiếp đó là Lý Đạo Tông, Lý Tích, Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt..

Vân Diệp tới, được hoàng đế bố trí ngay trong quân trướng của mình, an bài ở đây lại không tính là sủng tín nữa, vì ở đây toàn là thân binh của hoàng đế, thủy sư Lĩnh Nam trực thuộc hoàng gia, mọi người đều coi y là thân binh của hoàng đế, thân binh không bảo vệ hoàng đế thì bảo vệ ai?

Toàn bộ quân doanh vật tư phong phú nhất phải kể tới doanh trại của Vân Diệp, y là kẻ không chuẩn bị đồ ngon thì không nhấc đít.

Một con dê, một sọt bánh bao, chẳng mấy chốc bị Tiết Nhân Quý ăn hết, Vân Diệp dụi mắt tới mấy lần, tưởng mình nhìn nhầm, tên này tốc độ ăn không nhanh, nhưng không nghỉ chút nào, tay trái đùi dê, tay phải bánh bao, thi thoảng uống ngụm nước.

Thấy hắn ăn hết cổ dê, Vân Diệp đưa luôn cả nửa cái chân dê còn lại cho hắn, xem hắn có ăn được nữa không, Tiết Nhân Quý cười chất phác, chẳng chê, tiếp tục cắn xé.

Mói đầu Lưu Tiến Bảo và Cẩu Tử còn có ý đồ tỷ thí, về sau nó tới nứt bụng mà Tiết Nhân Quý vẫn thong thả ăn, đành chịu thua.

Dã sử cũng ghi Tiết Nhân Quý một bữa ăn hết một con trâu, Vân Diệp không tin, hổ cũng chẳng ăn được nhiều như thế, dê Cao Lý tuy hơi gầy, nhưng cũng phải ba mươi cân, thêm vào sọt bánh bao, để Vân Diệp ăn có thể ăn mười ngày, với Tiết Nhân Quý chỉ là một bữa mà thôi.

Vân Diệp tò mò nhìn bụng Tiết Nhân Quý, bụng hắn không thay đổi gì lớn, thứ vừa ăn đâu rồi? Thế này không phù hợp với định luật bảo tồn.

Chả lẽ trong bụng tên này trừ dạ dày không có tim gan phèo phổi gì cả? Tấm thân hùng tráng sinh ra chỉ để ăn cho nhiều?

Tiết Nhân Quý cuối cùng cũng ăn no, ợ một cái bái tạ Vân Diệp:

- Hôm nay nhờ hầu gia khoản đãi, mạt tướng được ăn no, có bữa này, mạt tướng có thể ba ngày không ăn.

Người không phải lạc đà, không có bướu chứa năng lượng, không phải trâu có bốn cái dạ dày, có thể ợ thức ăn ra nhai lại, cái tên này thân mang ưu điểm của cả lạc đà và trâu, kỳ nhân như thế phải để Tôn Tư Mạc đi nghiên cứu một phen, nếu có thể phổ biến bản lĩnh này, khi đánh trận sẽ rất thuận tiện.

Ăn no rồi người ta vỗ mông về chỗ Trương Sĩ Quý báo danh, chỉ để lại Vân Diệp ngây ra như ngỗng ỉa nhìn đống xương dê, con mẹ nó, tên này đúng là thứ giá áo túi cơm thực sự.

- Ăn một con dê với một sọt bánh bao có là gì, khi trẫm còn trẻ ăn chẳng kém hắn là bao, giờ có tuổi rồi không thể ăn uống tùy tiện như vậy nữa.

Khi Vân Diệp vào gặp Lý Nhị thì ông ta đang ăn cá hộp, bên cạnh bát cháo ngô, rau Vân Diệp mang theo xào hai mớ, y nhìn thế nào cũng không ra ông ta giảm lương như Tiết Nhân Quý nói. - Tiểu tử, ra biển biết giá trị của đất đai rồi chứ? Trên hoang đảo cũng phát hiện cả rừng hương liệu, chả lẽ Liêu Đông to lớn không bằng hoang đảo ngươi tìm thấy.

- Trẫm không ngại gian khổ muốn mở rộng bản đồ, kết quả bị người ta nói là ham công lớn, nói Liêu Đông là chỗ chó ăn đá gà ăn sỏi, cách Trường An quá xa, không dễ khống chế, lại dễ gây họa, viễn chinh hao phí tiền lương là chuyện không sáng suốt.

- Nếu đúng là thế năm xưa trẫm cần gì xông pha mũi tên hòn đạn đánh hạ giang sơn, cần mỗi cái Trường An là được, quản hạt một cái thành giàu có, đơn giản nhẹ nhõm sao không làm?

- Toàn muốn sống an nhàn sung sướng, không biết rằng khi tranh đoạt thiên hạ, chẳng những phải giác ngộ nắm giang sơn, còn phải đảm bảo quyền lợi hoàn chỉnh của nó, nên trẫm mới tới Liêu Đông, kiệt lực muốn đảm bảo cửu châu vẹn toàn.

- Anh linh hiền vương các đời đang trên đầu nhìn xuống, nếu giang sơn xã tắc nếu vẹn toàn trong tay ta, thậm chí mở rộng, trăm trăm tuổi gặp bọn họ cũng có thể thản nhiên ngồi ngang hàng với bọn họ.

- Nay nếu chỉ hạ An Thị rồi về nhà, mục đích chuyến chinh phạt lần này đã đạt được, Cao Ly đã bị áp chế ở bán đảo, để chúng và Tân La, Bách Tề tiếp tục đánh nhau, thời cơ chín muồi phái một viên tướng giỏi xuất chinh là đủ.

- Tướng sĩ đã xuất chinh một năm rồi, phải nghỉ ngơi thôi, tiểu tử, mau nghĩ cách, một tháng sau đất cứng trẫm sẽ đánh thành, vì giảm bớt tướng sĩ thương vong, ngươi cố gắng lên.

Lý Nhị dùng ngữ khí cực kỳ bình đạm, như nói chuyện nhà, nhưng hàm nghĩa trong đó không cần nghi ngờ, ông ta nghĩ thế và nhất định sẽ làm thế. - Thành An Thị đã là đèn cạn dầu, chỉ cần toàn quân tấn công từ bốn phương tám hướng nhất định sẽ phá được, nhưng Dương Vạn Xuân vẫn còn, ắt sẽ tử chiến, tướng sĩ gục ngã trước khi thắng lợi tới thật không đáng, chỉ cần giết Dương Vạn Xuân, thành An Thị không đánh cũng phá được.

- Ngươi cho Tiết Lễ ăn no là để hắn đi ám sát Dương Vạn Xuân à? Tiễn thuật của Tiết Lễ tuy cao, nhưng Dương Vạn Xuân nấp trong thành, muốn giết không dễ.

Lý Nhị hoài nghi nhìn Vân Diệp một lúc rồi nói tiếp:

- Không được có mưu đồ với Tiết Lễ, người này trẫm còn dùng vào việc lớn, không cho ngươi mang tới thư viện nữa, nay thư viện trái trĩu chịt, tới lúc trẫm thu hoạch rồi. Hứa Kính Tông không tệ, tâm tư mẫn tiệp, rất có kiến thức, nếu như còn người như thế ngươi là huấn quý phải tiến cử, đó là trách nhiệm, trẫm biết sở thích của ngươi, nhưng không cho thu nhân tài nữa, cứ như là chuẩn bị mưu phản vậy.

Vân Diệp trợn hết lòng trắng lên rồi, mưu phản? Kẻ nào chụp cho mình cái tội mới này? Không phải tử địch ai lại làm thế?

- Trợn mắt cái gì, làm việc không nghĩ tới hậu quả, để người ta tóm lấy đuôi, ngươi tự tính xem, chiêu mộ quân đội, chế tạo chiến hạm, có cái nào không phải tội chặt đầu? Tấu chương đàn hặc ngươi không ngớt, trẫm và hoàng hậu chỉ cười mà thôi, Phòng Huyền Linh cũng lo lắng rồi, ngươi mang cả nhà đi, rõ ràng là dấu hiệu tạo phản, có kẻ đã yêu cầu trẫm bố trí trọng binh ở Mai Lĩnh cổ đạo rồi.

- Về sau làm việc theo lẽ thường tình có được không hả? Tuân thủ một số quy củ không hai gì hết, thiên hạ thực sự không phải do một mình trẫm định đoạt, Hán Cảnh Đế tin tưởng Triều Thác như thế, ngươi biết kết cục của hắn đấy, từ xưa tới nay không chỉ có Triều Thác bị chết oan.

- Trước kia ngươi còn nhỏ có thể chấp nhận được, giờ ngươi để râu rồi, không thể làm thế nữa, trở về dạy dỗ tốt Tiểu Nha, về Trường An gả cho Lý Hữu, như vậy có thể bịt miệng được tất cả.

Nói một đống lời uy hiếp rồi mới vào trọng điểm, Vân Diệp yếu ớt nói:

- Bệ hạ, Tiểu Nha bị thần chiều hư rồi, vì thể diện hoàng gia, bệ hạ nghĩ lại một chút.

- Thì Thì rất tốt, Lý Ảm nay tới đất phong, có sư phụ quản giáo, nhưng tin tức truyền tới đã quy củ hơn nhiều, trước kia nó ở thư viện không tệ, rời thư viện lại ngựa quen đường cũ, tới khi thành thân với Thì Thì mới quy củ.

- Lý Hữu cũng thế, khi ở thư viện trẫm rất hài lòng, nhưng vừa về tới vương phủ, ngươi xem nó giao du với loại người nào, cho nên vương phi của nó phải mạnh mẽ, cưới khuê nữ nhà khác đoán chừng hại người ta, nhưng mà Tiểu Nha, ha ha ha, lần trước nhìn thấy Tiểu Nha cưỡi lên người Lý Hữu đấm đá trong hoàng cung là trẫm có ý này rồi.

- Lý Hữu văn không thành, võ chẳng xong, Tiểu Nha cũng thế phải không? Chẳng phải ngươi lo Tiểu Nha không gả đi được còn gì? Giờ tốt quá rồi, cá thối với tôm chết quá hợp, huống hồ Tiểu Nha tuy ngang ngược, nhưng tâm địa thiện lương, hiếu kính trưởng bối, Âm phi hâm mộ Dương phi có nhi tức ngoan, đã cầu xin trẫm, muốn Lý Hữu cưới Tiểu Nha.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau