ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 966 - Chương 970

Chương 967: Cắn răng lên đường

Lý Thái hai ngày qua chăm chỉ tuần thị khắp nơi chưa từng có, chuyện này rất ít xảy ra với hắn, hắn trừ làm việc trong phòng thí nghiệm khá chú tâm ra thì chẳng hề hứng thú với loại việc mang tính sự vụ thuần túy này.

Hiện giờ thì khác rồi, tên đạn, nước uống, lương thực, bồn rau, đậu xanh, dầu, buồm... Thứ nào hắn cũng đích thân hỏi qua, vì tới Liêu Đông tìm cha mình, hắn đã dốc toàn lực, còn về phần thải châu nữ tới tìm mình, bị hắn vứt ở phủ, không có thời gian để ý, vì mỗi lần về phủ còn vô số quản sự xếp hàng báo cáo tiến độ với hắn.

Khác biệt lớn nhất của Vân Diệp và Lý Thái là y không đem công việc vào sinh hoạt, về tới nhà là không nghỉ ngới công việc nữa, nhà là nơi nghỉ ngơi, nếu về nhà còn phải làm việc, Vân Diệp chẳng còn hứng thú gì nữa.

Chỉ cần có người làm là được, Lý Thái càng nóng lòng hơn mình, bận rộn có thể giảm bớt tâm sự của hắn, Vân Diệp không quấy rầy, nhưng nhìn thấy hắn ôm cả việc của thuyền trưởng vào người thì không nhịn được nói:

- Thanh Tước, những chuyện này là của thuyền trưởng, họ còn am hiểu hơn ngươi, họ hiểu rõ thuyền của mình và thủy thủ, như Lão Thiết giao cả tính mạng của mình cho biển rồi, tin ta đi, loại chuyện này để ông ta làm, đường đường Ngụy vương đi quản loại chuyện này thật mất mặt.

- Vậy ta phải làm gì?

Lý Thái hoang mang hỏi:

- Đi sủng hạnh mỹ cơ của ngươi, thư giãn thần kinh, cho ngươi biết, trên đường đi Liêu Đông ngươi ngàn vạn lần đừng đòi ta ăn thứ cổ quái, ta sợ lắm rồi, chỉ cần ngươi bất thường là ta cập bờ đưa ngươi lên.

Lý Thái nghe theo, phủi đít về phủ, tới khi xuất phát mới từ phủ ra, tinh thần không tệ, Vân Diệp và Lưu Tiến Bảo tới, liền xoa mặt rồi vào xe ngựa trước.

Hiện giờ với Lý Thái ngồi thuyền là một sự dày vò, sau khi từ biển về, hắn nhìn thấy nước cũng ghét, đây là một loại bệnh, tuy cơ thể hắn kháng cự ngồi thuyền, nhưng Lý Thái vẫn cố nhẫn nại đi lên ván.

Vân Diệp theo đằng sau kéo ngay Lý Thái lại, Lý Thái định nói gì thì Vân Diệp đã lệnh chèo thuyền, liền đứng trên bờ nghẹn ngào vẫy tay, vào xe ngựa đầu cũng không quay lại, giữa hắn và Vân Diệp vốn không cần khách sáo.

Hắn đã không còn thích hợp lên thuyền nữa, giờ nhìn thấy mặt nước rộng rãi là váng đầu hoa mắt, nôn mửa suốt. Hắn muốn mượn ba ngày vất vả để khắc phục loại bệnh tâm lý này, nhưng không thành công, Vân Diệp nhìn hai chân hắn liền quyết đoán ngăn cản.

- Ngụy vương không lên thuyền nữa, chúng ta tự đi Liêu Đông, Lưu Nhân Nguyện, mong đội quân mệt mỏi này có thể an toàn trở về, nhờ cả vào ngươi đó.

Lưu Nhân Nguyện trịnh trọng gật đầu, hạ lệnh nhổ neo, mấy thủy thủ thân trần khom lưng hô khẩu hiểu kéo chiếc neo sắt nặng nề từ trong bùn lên, mỏ neo dần kéo lên, chiếc Công Chúa chầm chậm quay đầu, đi về hướng đông, đây lại là chuyến đi xa vạn dặm nữa, liên tục đi xa, với bất kỳ ai cũng là khảo nghiệm tàn khốc, cho nên lần này ra biển, Vân Diệp từ chối Vô Thiệt, Lưu Phương, lão nhân bảy tám chục tuổi không nên chịu sự dày vò này nữa, nếu có thể y chẳng muốn đem Đơn Ưng, Cẩu Tử, Hi Đồng theo, chuyến đi này thuộc về việc công, không phải trách nhiệm của họ. Hàn Triệt thổi sáo cưỡi một con ngựa đi rồi, hắn cho rằng thanh kiếm tốt lấy từ chỗ Vân Diệp đủ cho hắn một mình đi tới tận chân trời, hắn cũng không muốn ngồi thuyền nữa, thà cưỡi con ngựa này chậm rãi về đất thần tiên của mình, dù thần tiên vô dục vô cầu cũng không chịu nổi sinh hoạt buồn tẻ trên biển.

Mỗi người đều có lý tưởng của mình, bọn họ không thể xoay quanh Vân Diệp, coi lý tưởng của y thành của mình, Cẩu Tử muốn làm phú ông, ngày ngày ăn sung mặc sướng, khoái lạc cả đời, Đơn Ưng muốn đi khắp thiên hạ quen hết võ học cao thủ, Hi Đồng chỉ muốn chém giết một phen, sau đó về nhà chăm sóc đám lão bà đông đảo.

Chỉ có Vân Diệp chẳng có lý tưởng, trước kia cho rằng thư viện là tất cả của mình, hiện giờ xem ra chỉ là vật ngoài thân, muốn tâm linh triệt để được an ủi, mình còn con đường rất dài phải đi.

Chiến hạm đi rất nhanh, Lưu Nhân Nguyện kéo toàn bộ buồm, chiếc Công Chúa phá sóng lao đi như chớp, thủy thủ trên thuyền đều nghe mình triệu tập từ nam bắc tụ tập lại, ôm mộng phát tài mộc mạc nhất, nay đã phát tài rồi, không cần bôn ba nữa, vì họ tin vào đại soái của mình, nên ăn thứ đồ ăn chán nhất, làm công việc gian khổ nhất.

Tới Liêu Đông rất có thể uổng công, Lý Nhị khi làm thống soái chưa bao giờ dùng tình cảm làm việc, lúc đó ông ta là cỗ máy chiến tranh lạnh băng, chỉ cần không thể thắng là dứt khoát bỏ đi, đợi tìm được biện pháp mới trở lại.

Cuộc chiến diễn biến tới mức này đã không cần nhiều sức chiến đấu nữa, nhưng đích thân mang Tả vũ vệ, Hữu vũ vệ, Long tương vệ ở sau áp trận cho tên điên Trương Lượng, có phải là quá cẩu thả không?

Trương Lượng nổi điên, toàn gia bị giết, ông ta báo thù lên người Cao Ly, đó là nguyên nhân duy nhất ông ta thành Bình Nhưỡng đạo hành quân tổng quản.

Vân Diệp nằm trong khoang cảm thụ chiến hạm lắc lư, an bài của mình làm thế cục Cao Ly càng thêm khó bề phân biệt, Cao Kiến Vũ và Uyên Cái Tô Văn thù không đội trời chung lại có sự nhất trí cao độ khi đối kháng với Đại Đường, mười bốn vạn quân ở đâu ra? Câu đố cần phải giải, bất kể hoàng đế có thân chinh không, mình phải tới Cao Ly xem, chỉ gieo mầm rồi vứt đó là chuyện vô đạo đức, nói không chừng chỉ càng khiến Cao Ly thêm thù hận Đại Đường.

Lý Thừa Càn tọa trấn Sơn Đông là có ý đồ gì? Lý Nhị muốn đối phó với hào tộc Sơn Đông, hai cha con họ phải nhất trí ở điểm này mới đúng, nếu Lý Thừa Càn chiêu mộ hào tộc Sơn Đông thì cuộc tranh giành quyền lực thực sự vén màn rồi.

Ân xuất từ bên trên, đó là nhận thức chung của Đại Đường, khởi nguồn quyền lợi là Lý Nhị, thái tử cũng chỉ là thứ sinh ra từ khởi nguồn thôi, nay chẳng lẽ cha con họ có rạn nứt ở chuyện đối phó với hào tộc Sơn Đông? Thừa Càn, ngươi không ngu xuẩn như thế chứ? Mộng tưởng cả đời của cha ngươi là hình thành tập quyền trung ương, nếu ngươi lệch bước, kết cục sẽ vô cùng bi thảm.

Hoàng đế đang ở tuổi đỉnh thịnh, lúc này sư tử con đột nhiên nhảy ra khiêu chiến vua sư tử, phải não tàn cỡ nào mới làm chuyện ấy? Ai bảo ngươi lớn tuổi rồi là phải nắm quyền?

Càng nghĩ Vân Diệp càng bực bội, lên sàn thuyền, gió thổi qua chắc dễ chịu hơn, vừa lên trên có mùi dầu ngô đồng nông nặc ập tới, thủy thủ đang cọ dầu lên sàn, công tác này ở Quảng Châu chưa kịp làm, buồm vẫn rách nát, dùng vải vá tạm, tro núi lửa thì mãi mãi không rửa sạch được.

Đẩy cửa khoang thuyền Đơn Ưng, hắn đang cầm chủy thủ điêu khác một khúc gỗ, xem ra làm lâu rồi, đùi toàn bụn gỗ, bên cạnh đặt ba cái tượng gỗ giống y như đúc.

- Đại Nha thích xem kịch đèn chiếu, thích cả tượng gỗ, giờ trong nhà có nàng và con, đệ hơi nhớ nhung, rảnh quá, liền khắc tượng gỗ, đợi tới Tuyền Châu, nhờ Ngưu Kiến Hổ mang tới Lạc Dương, Đại Nha sẽ thích, nàng ấy cứ thích khóc, đệ không ở nhà, chẳng biết sẽ khóc thành cái gì, mắt vốn không tốt, khóc mù thì sao?

Vân Diệp còn chưa hỏi, Đơn Ưng đã nói cả tràng:

- Tới Tuyền Châu thì đệ xuống thuyền, cưỡi ngựa về Lạc Dương, chuyến này ta đoán chừng tám phần là phí công, đi chỉ cho an tâm thôi, đệ về đi, mỗi người có con đường riêng để đi, ta chưa cần đệ trông như trông trẻ con.

- Trước kia tính tình ta rất tệ, gặp địch khắp nơi, hai năm qua không ngừng bù đắp, giờ cơ bản không còn kẻ địch nữa, Hàn Triệt, Trương Lượng, Ngụy Trưng, Chử Toại Lương, Trường Tôn Vô Kỵ hẳn cũng thay đổi cảm quan về ta, giờ chắc không còn ai muốn dồn ta vào chỗ chết nữa.

Lần này lui về Lĩnh Nam là muốn nói với tất cả mọi người, ta không có tâm tư như các ngươi nghĩ, ngay quyền ở thư viện và thủy sư cũng không cần, chỉ dựa vào ba chiếc chiến hạm để chơi. Tiểu Ưng, đây là trò chơi của ta, không cần đề chơi cùng, đệ có trò chơi của mình, chiếu cố tốt cho Đại Nha, cho con.

Nói xong Vân Diệp đi ngay, không để ý tới lời Đơn Ưng sắp nói:

Chương 968: Kiên thủ và né tránh

Lão tử tay trắng tới Đại Đường, tệ lắm cũng không bằng lúc đi khắp nơi tìm kiếm cái ba lô, tình thế tệ như thế lão tử còn sống được, còn khó khăn gì có thể làm khó ta?

Vân Diệp nỗ lực cổ vũ bản thân, kiên cường không phải tính tốt mà mọi người đều có.

Ngưu Kiến Hổ ba mươi tuổi đã là thứ sử Tuyền Châu, huynh đệ gặp mặt vốn phải vui mừng uống rượu tâm tình, nay chỉ có thể nhìn nhâu vài cái, lớn tiếng chúc nhau bình an, thứ Đường thi mà trước kia thấy vô cùng sướt mướt, lúc này đọc ra lại hợp đến thế.

Trên đời mười việc hết tám không vừa ý, chỉ cần không thẹn với lòng là được, trên thuyền Ngưu Kiến Hổ có một nữ tử bế con nhỏ, đó là tẩu tẩu, Vân Diệp chạy ra đuôi thuyền, muốn nhìn rõ hơn, nhưng chiến hạm đã đưa y đi xa.

Gặp tiểu chất không thể không có quà ra mắt, Vân Diệp lục lọi trong lòng, lấy một đồng ngân tệ, đây là tiền Bình An mà tiền trang đúc riêng khi khai nghiệm, bên ngoài buộc lụa đỏ, rất may mắn.

Vân Diệp đưa tiền cho Đơn Ưng xách bọc lớn, chỉ Ngưu Kiến Hổ ngày càng xa, xoay người đi, đã nghẹn ngào không nói ra lời nữa.

Đơn Ưng như con chim lớn vọt lên, lướt từ thuyền này qua thuyền khác, cuối cùng dừng ở thuyền Ngưu Kiến Hổ, qua kính viễn vọng Vân Diệp thấy Đơn Ưng thay mình treo tiền lên cổ đứa bé, rồi vẫy tay với mình.

Nhìn nhiều cũng vô ích, bên tai truyền tới tiếng Lưu Nhân Nguyệt kiểm kê đồ tiếp tế, tất cả tiến hành đâu ra đó.

Dưới nách Hi Đồng kẹp hai vò rượu tới tìm Vân Diệp, chẳng nói, uống đã, Hi Đồng lấy trong lòng ra một gói đậu nành, hai người uống rượu nhấm đậu.

Lưu Tiến Bảo cũng mang một vò rượu tới ngồi uống, hắn nhìn ra tâm tình hầu gia cực tệ, bản thân mồm miệng vụng về không khuyên được, vậy uống cùng cũng tốt.

- Huynh định ở Hà Bắc bao lâu nữa? Cho huynh biết chẳng bao lâu nữa Sơn Đông, Hà Bắc sẽ thành chỗ thị phi, huynh thân thủ tốt, mấy năm qua cũng có tiếng tăm, sớm muộn phiền toái cũng sẽ tìm tới nơi. Cứ đem cả nhà chuyển tới Quan Trung đi, nếu huynh thích thanh tịnh thì vào Tần Lĩnh kiếm một trang mà ở.

Hi Đồng đặt vò rượu xuống:

- Đi cũng không phải cách, Hà Bắc thành đất thị phi, Hi Đồng ta chạy mất, nếu Tần Lĩnh thành chỗ thị phi, chẳng lẽ ta cũng chạy sao? Mẹ nó, sống trên đời này đúng là để chịu tội, chúng ta là cỏ cây trên đời này, xuân mọc đông khô, chạy cái gì mà chạy.

- Hai ta khác nhau, ta thích chạy, lần này đem cả nhà chạy chắc thành trò cười ở Trường An rồi, quay về thế nào cũng có cái danh nhát như chuột. Có điều chẳng sao cả, một tên hoàn khố nhát gan mới làm người ta yên tâm, loại hùng tâm trang chí không hợp với ta. Huynh cũng đừng xem thường hành vi của ta, cổ thụ có cách sống của cổ thụ, có dại có cách sống của cỏ dại, vì sao cỏ dại đều mang tâm tư của cổ thụ chứ, thu lại đi, nếu không thích Trường An thì tới Nhạc Châu, nơi đó sớm muộn gì cũng thành thắng cảnh nhân gian.
- Cho huynh biết, ta mua một hòn đảo ở Động Đình Hồ, trên đó có thể trồng loại trà tốt nhất, nếu muốn làm ngư dân, tới đó cũng không tệ, có mới là cách sống của cỏ dại.

Lưu Tiến Bảo khâm phục hầu gia nhà mình, theo gia chủ như vậy là đúng rồi, thỏ khôn đào ba hang, nay nhà mình đã có bốn cái hang, nếu Trung Nguyên loạn lạc, nhà mình có thể tới thảo nguyên, Lĩnh Nam không thì đại hồ, cùng lắm thì tới đảo hương liệu an gia, nhìn thế nào cũng là kế vẹn toàn, như thế con cháu mới bình an, đám lợn ngu xuẩn ở Trường An thì biết cái gì? Nhát gan như chuột? Có giỏi ra biển đương đầu với sóng gió thử xem.

Hi Đồng tu cạn vò rượu, hỏi:

- Ngươi có phải chưa bao giờ sống yên ổn? Lúc nào cũng muốn bao mình trong tường cao mới thoải mái, có phải ngươi không tin thế giới này sẽ tồn tại mãi mãi? Trời sẽ sập xuống à?

Thấy Hi Đồng chẳng bận tâm, Vân Diệp nhún vai, ném cho hắn vo rượu nữa, uống tiếp, chẳng ai thuyết phục được ai, Hi Đồng là cục đá vừa thôi vừa cứng.

Sóng yên biển lặng, hải âu bay liệng, sức gió không đủ, tốc độ bất giác chậm lại, rời Tuyền Châu mười ngày rồi, trước mắt là Chu Sơn, vượt qua quần đảo này sẽ thuận buồm xuôi gió.

Lưu Nhân Nguyện làm việc rất tốt, sĩ khí được kích lên rồi, ít nhất thì nhìn qua là như thế, đầu bếp móc một miếng nội tạng lợn, ném xuống biển, vây quanh là bảy tám thủy thủ, kéo thừng, chỉ chốc lát một con cá lớn cắn móc câu, thủy thủ kéo thừng về, một con cá lớn nhô lên, đuôi lớn ra sức quẫy muốn quay về biển.

Bảy tám đại hán mà không kéo nổi một con cá, bị nói kéo ngã lăn ra sàn, đám thủy thủ nổi giận buộc thừng vào bàn tới, không ngừng xoay, rốt cuộc cá khỏe đến mấy cũng không phải là đối thủ của sức mạnh cơ giới, bị sợi thừng treo lủng lẳng ở mạn thuyền.
Người ta câu cá từ từ cho cá chạy, đợi cá mệt rồi mới kéo lên, trên biển không cần, trong biển toàn thứ hung hãn, kéo lên mạn thuyền rồi mà đuôi vẫn đập mạn thuyền rầm rầm, cái mồm lớn ngậm móc sắc đáp liền hồi, răng dài bằng cả ngón tay, bị nó đớp cho một phát là xui xẻo lớn.

Người và sói thật ra đều giống nhau, thấy máu là hưng phấn, gậy gỗ, trường đao, chĩa cá cùng xông lên, máu thịt tung tóe, con cá không nhúc nhích nữa.

Bữa tối là cá, trong đĩa là một miếng thịt cá dài nửa xích, thơm ngào ngạt, trên thuyền tất nhiên chẳng thiếu hương liệu, Vân Diệp rắc tiêu, ớt, hương liệu vào, bất kể có hợp không cứ cho, không ngờ hiệu quả cực tốt, ngay cả Lưu Nhân Nguyện đứng trên cầu tàu quan sát gió biển cũng hít hít đi xuống, ăn một miếng liền không kiềm được nữa.

Vân Diệp biết, thịt cá chắc gì đã ngon, chỉ có điều thêm vào rất nhiều hương liệu, tức thì biến thành món ăn đắt tiền, mọi người ăn giá trị của nó, không phải ăn mùi vị của nó.

Không biết cái gì đang đợi mình ở Liêu Đông, Vân Diệp cố gắng để tất cả mọi người được hưởng thụ món ăn ngon, Lý Nhị không chịu an phận, mình đành chạy khắp nơi theo gậy chỉ huy của ông ta, có câu ngày đi trăm dặm sẽ mất một thượng tướng, mình vạn dặm bôn ba, không biết kết quả thế nào.

Càng gần cuộc chiến thì càng phải thả lỏng, chuyện tới nơi thế nào cũng có cách, Vân Diệp đánh chết cũng không tùy tiện xông vào chiến khu, tới Đăng Châu, Lai Châu tìm hiểu tình hình rồi chế định phương sách, giờ phải thả lỏng hưởng lạc.

Gió lớn đã tới, tuyến đường này tướng sĩ thủy sư Lĩnh Nam đã đi vô số lần, tất nhiên là quen đường thuộc lối, chiếc Công Chúa giương căng buồm lao đi phăng phăng, chiếc Thừa Càn, Thanh Tước bám sát, như ba vị quân vương tuần thị lãnh địa của mình.

Tới nơi lần trước gặp rồng hút nước, Vân Diệp ngước đầu lên, không biết hai con chim ưng kia còn không, chim ưng trên biển vốn đã ít, thấy được hai con đúng là kỳ quan.

Tìm khắp nơi không thấy, xem ra vòi rồng đã phá vỡ ý định an gia ở đây của nó, chim ưng còn biết tránh dữ tìm lành, huống hồ là con người.

Hơi người nhiều lên, thuyền cá cũng đông hơn, các ngư dân ngừng tay nhìn chiến hạm đi qua, tặc lưỡi không thôi, so với chiến thuyền, thuyền của mình như con châu chấu.

Người lớn gan còn reo hò, thủy thủ ghé vào mạn thuyền cũng cười hì hì chào hỏi bọn họ, vo tròn y phục cũ của mình ném xuống, khiến ngư dân tranh giành, kiếm chút niềm vui. Thủy thủ một năm có bốn bộ y phục, cơ bản được tính là giàu có rồi, căn bản chả có gì mà tiếc.

Lưu Nhân Nguyện nhíu mày hạ lệnh thổi tù và, những chiếc ngư thuyền này cản trở chiến hạm tiến lên, phải đuổi đi, huống hồ trên mặt biển xuất hiện sáu chiếc chiến hạm không treo cờ, địch ta không rõ, chuẩn bị tác chiến vẫn hơn.

Tù và vang lên, ngư thuyền vội vàng tránh đường, chiếc Công Chúa đi đầu, hướng về sáu chiếc thuyền kia, không phải thuyền dân, vì sao không treo cờ, sau ba hồi tù, nếu không trả lời, đáp lại sẽ là sự đả kích khủng bố nhất.

Chương 969: Trương Lượng xui xẻo

Ba bao vây sáu, chỉ bọn họ mới có sự tự tin này, sáu chiếc thuyền đối diện giảm tốc độ, tới gần chiếc Công Chúa lắm rồi, nhưng vẫn không để ý tới tín hiệu của chiếc Công Chúa, trên sàn là đại hán áo vải, trông vô cùng hoảng hốt.

Lưu Nhân Nguyện thấy Vân Diệp gật đầu, nỏ không mang theo thuốc nổ hay dầu bắn ra, bốn chiếc nỏ bay qua mặt nước hơn trăm mét, đóng vào mạn thuyền, sự chuẩn xác khiến trên chiếc thuyền đó náo loạn.

Thủy thủ giọng khỏe cầm loa phóng thanh mệnh lệnh thuyền đối diện dừng lại tiếp nhận kiểm tra, nếu không sẽ hạ lệnh công kích, đồng thời Thanh Tước, Thừa Càn cũng phát động tấn công mang tính thăm dò.

Vân Diệp lấy làm lạ vô cùng, ở vùng biển này không có khả năng xuất hiện thuyền của nước khác, nhất là chiến thuyền, Đăng Châu có một đơn vị thủy sư, hoàng đế xuất chinh mang đi năm trăm chiến hạm, nếu có chiến hạm nước ngoài xuất hiện ở đây, thậm chí không cần hoàng đế xử phạt, thứ sử Cao Lý Hành phải tự tận tạ tội.

Nhìn hình dáng thì là chiến hạm Đại Đường, rất mới, nhất định do tên Diêm Lập Đức đóng ra, vì số chiến hạm này mà bách tính Ba Thục tạo phản, có thể nói là trả giá nặng nề, hoàng đế nhất định rất coi trọng, sao có thể để chạy lung tung thế này?

Cờ hiệu của mình treo trên cột buồm, ở vùng biển này e không nhiều người không nhận ra sờ soái của y, nếu đám người này là người Đường thì phải tới thi lễ với mình mới đúng, trên biển thủy sư Lĩnh Nam đứng đầu, đó là vinh dự do chiến đấu mà ra, thủy sư khác gặp phải đều lễ nhường ba phần, lề mề thế này là ý gì?

Vân Diệp nổi lên nghi vấn, thấy một chiếc chiến hạm tựa hồ muốn chạy qua khe hở, quyết đoán ra lệnh hủy chiếc chiến hạm này để cảnh cáo.

Chiếc Công Chúa còn chưa khai hỏa, chiến hạm kia đã ra tay trước, cùng là nỏ tám trâu, mục tiêu là cánh buồm, Vân Diệp nghe thấy buồm bị xé toạc, không khỏi giật mình nhìn Lưu Nhân Nguyện, dứt khoát là thủy sư Đại Đường, nỏ tám trâu, lại còn mang theo dầu hỏa, chỉ có ở Đại Đường.

Thủy thủ đứng trên trạm quan sát lập tức lập tức thả bùn trên cột buồm, bùn lan đi lửa đang cháy lập tức tắt ngấm, nhưng lỗ thủng lớn trên buồm như cái miệng há ra cười nhạo.

Chẳng những Vân Diệp nổi giận mà thủy thủ cũng rất phẫn nộ, trước giờ chỉ có mình đốt buồm người ta, nay bị người ta đốt buồm, đúng là đại xỉ nhục, khi đánh nhau với thủy sư Cao Ly cũng không có chuyện này.nỏ trên chiếc Công Chúa tức thì bắn ra như châu chấu, lái thuyền theo mệnh lệnh của Lưu Nhân Nguyện, lao thắng tới hạm đội nhỏ kia, búa đá cực lớn ở đầu và đuôi thuyền thả ra, bắt đầu đung đưa, Lưu Nhân Nguyện muốn đập nát đối phương.

Chiếc thuyền vừa khai hỏa với Công Chúa đã bị phá tan kết cấu gỗ trên sàn, mạn thuyền thủng bốn lỗ lớn, nước đang ồng ộc đổ vào, cột buồm bị nghiêng sang một bên, sắp chìm rồi, đám đại hán áo vải nhảy ào ào xuống biển. Dù thế chiếc Công Chúa vẫn không bỏ qua, búa đá chỉ đập hai phát là cả chiếc thuyền thành đống gỗ vụn bập bềnh trên biển.

Năm chiếc chiến hạm còn lại bị Thừa Càn, Thanh Tước uy hiếp, cẩn thận co lại một chỗ, buồm đã theo mệnh lệnh hạ xuống, Vân Diệp thấy tình hình đã được khống chế, thả thuyền nhỏ xuống, bảo thủy thủ đi vớt đám rơi xuống nước, từ tiếng kêu cứu, Vân Diệp phát hiện ra đám người đó toàn là người Trường An.

Giải trừ vũ trang của họ, Vân Diệp thấy Lại Truyền Phong mặt trắng bệch leo lên thuyền nhỏ giọng nói với Vân Diệp:
- Hạ lệnh tấn công là Vân quốc công Trương Lượng, hiện ông ta đang trên thuyền.

Lưu Nhân Nguyện sợ tới nhũn gối ra, thiếu chút nữa ngồi bệt xuống, Vân Diệp cũng không phản ứng kịp, mình và Trương Lượng tuy có thù riêng, nhưng ra tay trên chiến trường, bất kể quốc pháp hay tình người đều không chấp nhận được, nếu gặp người khác mình còn có thể giải thích, gặp phải Trương Lượng thì có vạn cái miệng không nói được, mình và ông ta có mối thù không thể cởi bỏ, riêng điểm này đủ chụp cái tội lấy thù riêng công kích đồng bạn rồi.

Vân Diệp do dự hồi lâu, thấy mắt Lưu Nhân Nguyện mắt lóe sát khí, làm động tác chặt đầu, ý nói làm cho tới cùng, tiễn luôn Trương Lượng và đám người trên thuyền xuống biển.

Không được, nếu trong thủ hạ của mình không có người của Bách kỵ ty thì Vân Diệp không tin, hiện chuyện còn có cơ xoay chuyển, nếu giết Trương Lượng, khi bại lộ không ai cứu được mình.

Ý đã quyết, Vân Diệp nói với Lưu Nhân Nguyện:

- Ngươi đi thay y phục thủy thủ, từ giờ ta là thuyền trưởng.

- Đại soái nhầm rồi, phải là đại soái thay y phục đi sang chiếc Thanh Tước, thuyền trưởng chiếc Công Chúa là mạt tướng, người ta thí xe giữ tướng làm gì có thì tướng giữ xe.

- Xéo ngay, lão tử khó khăn lắm mới có quyết tâm cứu các ngươi, không biết cần bao nhiêu dũng khí, nếu ngươi không đi, đợi ngũ lễ tư mã trên thuyền Trương Lượng tới, ngươi không đi được nữa. Vân Diệp tức mình quát:

- Đại soái, rất lạ, trên thuyền của bọn họ không có ngũ lễ tư mã, thuộc hạ đếm nhân số, tính cả Trương Lượng rồi, vẫn không có, chẳng những thế tham quân, phó tướng, chủ bạ đều không có một ai, Trương Lượng ngồi trên ghế không nói câu nào.

Lại Truyền Phong cẩn trọng đem nghi vấn nói với Vân Diệp, Vân Diệp và Lưu Nhân Nguyện nhìn nhau, đại quân xuất hành, nhất là quan quân cấp Trương Lượng hành động, phải có ngũ lễ tư mã, không có là tạo phản, chỉ cần một lần sử dụng nhân số quá giới hạn, ngũ lễ tư mã có quyền ngăn cản, Trương Lượng là quốc công, có ba trăm thân vệ, nay ông ta khống chế sáu chiếc chiến thuyền, không biết dùng bao nhiêu người, dù sao trên chiếc Công Chúa của Vân Diệp có ba trăm bảy mươi người.

Chuyện tới nước này, Vân Diệp định đi hỏi Trương Lượng rốt cuộc là sao, không có ngũ lễ tư mã, nói thành hai người dùng thân vệ tư đấu không phải là chuyện lớn.

Lên thuyền của Trương Lượng, Vân Diệp thấy ông ta ngồi trên ghế không nói không rằng, mấy năm qua già đi rất nhiều, tóc trắng cả rồi, trên người là vải bố, thấy Vân Diệp tới hai tay siết chặt tay vịn ghế, khàn giọng nói:

- Hoàng dế phái ngươi tới bắt ta?

Làm quan nhiều năm, Vân Diệp nắm rõ kỹ năng ý ẩn trong lòng, cho dù lòng nổi sóng, vẫn thở dài một tiếng, giống khẳng định lại như không phải, trấn định ngồi xuống.

Trương Lượng tựa như hồi ức, lại như tự lẩm bẩm, nhìn mặt biển nói:

- Trước kia ta thắc mắc, vì sao xuất chinh không có ngươi, thủy sư Lĩnh Nam cũng không có mặt, khi nhìn thấy cờ của ngươi, ta mới hiểu, hoàng đế đặt ngươi ở đằng sau, là để giám thị ta, cũng phải, luận tới thủy chiến, cũng chỉ ngươi giám thị được ta. Nhưng trước kia đường đường hoàng đế nói cái gì mà ngươi đi xa, không thể về được, vậy mà ngươi vừa về một cái là chặn đường ta, có ba chiếc chiến hạm khủng bố thế này, Vân hầu, bệ hạ đối xử với ngươi không bạc.

- Ba chiếc chiến hạm này đóng ở Lĩnh Nam, tên là Thừa Càn, Thanh Tước và Công Chúa, chúng đại diện cho công nghệ, vũ khí tối cao của Đại Đường, chiến hạm của ông không phải là đối thủ của thứ vũ khí mới này.

Vân Diệp không nói sứ mệnh của mình, lại nói tới chiến hạm, ngữ khí chân thành, không coi Trương Lượng làm tù phạm, làm lòng ông ta sinh ấm áp.

- Ha ha ha, không so được với người trẻ tuổi như ngươi, năm xưa lão phu thủy chiến dựa vào nỏ tiễn và đu dây, tác chiến lấy cung tiễn làm hàng đầu, đu dây là mấu chốt quyết định thắng bại. Nhưng cách đánh vừa rồi của ngươi, chẳng đu dây cũng dễ dàng phá hủy một chiến hạm mới sức chiến đầu siêu quần, xem ra lão phu đã lạc hậu rồi, Vân hầu, lão phu muốn xem chiến hạm mới của ngươi được không?

Chương 970: Tình hình

Trương Lượng nhất định có phiền toái lớn, hơn nữa hoàng đế đang truy bắt ông ta, đó là tình hình Vân Diệp tìm hiểu qua lời nói của ông ta, đợi đám Lại Truyền Phong tìm hiểu chi tiết từ đám đại hán áo vải, toàn bộ chân tướng đã xuất hiện, trong lòng Vân Diệp như có trăm con mèo đang cào, ngứa ngáy tò mò.

- Vân công có hứng, ta tất nhiên bồi tiếp, được khoe công tích của mình trước mặt tiền bối là vinh hạnh của vãn bối, lát nữa khoe khoang, mong Vân công tha thứ, mời!

Vân Diệp đưa tay mời khách, Trương Lượng cười lớn, đi lên chiếc Công Chúa, giống như quan trên tới tham quan.

Con số và bố trí trên thuyền Công Chúa được Vân Diệp thuộc lòng, mỗi loại cải biển đều nói qua, Trương Lượng đích thân vào phòng nhỏ đặt nỏ tám trâu, xem khoang thuyền của thủy thủ, không bỏ qua chỗ nào, còn đưa ý kiến mang tính kiến thiết vô cùng cụ thể, Vân Diệp gọi thư ký tới ghi lại, dù sao ông ta cũng là mãnh tướng trên mặt nước, kiến nghị đều nói trúng yếu hại.

Trương Lượng vuốt ve nỏ tám trâu, cảm khái:

- Cải tiến từ tám người điều khiển thành ba người, thậm chí hai người, đây là đại công, nỏ tám trâu vì thao tác bất tiện nên không an bài quy mô lớn lên hạm thuyền, một thuyền có bốn cái là cực hạn, Vân hầu trên sàn thuyền có tám cái, khoang thuyền tầng hai còn nhiều hơn, chẳng trách một lượt oanh kích làm chiến hạm của lão phu tan tành.

Vân Diệp cười:

- Vận dụng kỹ thuật mới là đặc điểm của ba chiếc chiến hạm này, Vân công, chuyện này không nói tới nữa, ta chuẩn bị chút rượu nhạt, chúng ta cùng say một bữa.

Trương Lượng gật đầu, vui vẻ nghe theo, tới phòng ăn, đầu bếp đã chuẩn bị bốn món nhắm, một bầu rượu, toàn bộ không gian phòng ăn nhường lại cho hai bọn họ.

Ngồi xuống rồi, Trương Lượng tự rót rượu uống liền ba chén mới nói:

- Lượng đã là tù phạm, ý tốt của Vân hầu chẳng thể báo đáp, ba chén rượu này tạ ơn Vân hầu không giết khuyển tử.

Khi Lại Truyền Phong báo không phát hiện ra quan quân, Vân Diệp biết Trương Cử Nhân, Trương Cử Trí nhất định ở gần đây, khi Trương Lượng hỏi Vân Diệp có phải hoàng đế phái tới bắt mình không, Vân Diệp lập tức phái Thanh Tước truy bắt hai người này, họ nhất định mang tinh nhuệ còn lại của gia tộc rời chiến trường, với tốc độ của Thanh Tước, họ chạy không thoát.

Dù không biết Trương Lượng phạm phải sai lầm gì, nhưng chắc chắn không phải là phản bội tổ quốc, còn lỗi khác, liên quan chó gì tới mình? Giết cả nhà người ta chẳng hay, dù nói thế nào Trương Lượng cũng có công với quốc gia, giả ngốc cho qua là được.

Trương Lượng đề xuất tham quan chiếc Công Chúa là để tranh thủ thời gian cho hai đứa con, biết không lừa được Vân Diệp, chỉ là dùng tư thái khác cầu khẩn Vân Diệp tha cho con mình, Vân Diệp vui vẻ đồng ý tháp tùng mình là câu trả lời, nay chỉ còn hai người, Trương Lượng nói rõ ra.

- Vân công cả đời nam chinh bắc chiến, cứu dân khỏi nước lửa, hương hỏa tất nhiên không thể đoạn tuyệt. Sáu chiếc chiến hạm đã bị bắt hết, chuyện khác không liên quan tới ta, ta cũng chẳng muốn có liên quan. Trương Lượng cười ha hả:

- Khi chia tay Cử Nhân, Cử Trí, ta nói vốn là chuyện chết cả mười phần, gặp được Vân hầu liền biến thành mười phần chết chín, nếu gặp Lưu Anh Hành bộ hạ cũ của lão phu thì chết chắc. Ha ha ha, quả nhiên là thế, chỉ mong các con ta có thể an thân lập mệnh ở đất mới, chuyện cũ để trôi theo gió, sống cho tốt mới là chuyện duy nhất chúng nên làm.

Nói xong những lời này Trương Lượng hình như hoàn toàn thả lỏng, ăn uống thoải mái.

- Vân công, ta không hiểu sao ngại lại bị hạch tội, người muốn chinh chiến ở Cao Ly nhất phải là cha con ngài mới đúng, vì sao bệ hạ lại mạnh tay với công gia như thế?

Vân Diệp nói ra nghi hoặc của mình.

- Ha ha ha.

Trương Lượng vuốt ve chòm râu trắng:

- Uyên Cái Tô Văn giết cả nhà ta, ta sao có thể buông tha cho hắn, khi bệ hệ ắt thắng, lại có người khuyên bệ hạ lui binh, nói Cao Ly đã thuần phục, không tiện đánh nữa, lão phu thấy bệ hạ có ý lui binh, liền dẫn tướng sĩ dưới trướng chém giết, tất nhiên không nương tay, vì lão phu hạ lệnh chó gà cũng không tha. - Kết quả, ha ha ha, kết quả tất nhiên là khiến người Cao Ly điên cuồng phản kích, Trương Văn Can bị phục kích, hai nghìn tướng sĩ tử chiến, chỉ có hắn chạy thoát, bị bệ hạ chém đầu. Trương Quân Tiện bị người ta điên cuồng báo thù sợ chết khiếp, không ngờ lại hạ lệnh rút lui, khiến tướng quân Vương Quân Ngạc chiến tử. Cao Duyên Thọ, Cao Huệ Chân thoát khỏi vòng vây, bệ hạ nổi giận hạ lệnh chặt đầu Trương Quân Tiện.

- Cao Duyên Thọ, Cao Huệ Chân tuy dựa núi tử thủ, cuối cùng vẫn đầu hàng, bệ hạ thu ba vạn sáu nghìn hàng binh, đồng thời đặt tên ngọn núi tác chiến là Trú Tất Sơn. Ngươi nói xem, lão phu tự ý làm càn, bệ hạ sao không giận, thời cơ tốt có thể thu phục sĩ tốt Cao Ly không cần động binh đao bị lão phu phá hỏng, thế là từ đó lão phu cứ tránh bệ hạ mãi, không ngờ một tháng trước nhận được ý chỉ của bệ hạ, lệnh Trình Danh Chấn thay lão phu làm tổng quản hành quân Bình Nhưỡng đạo, còn muốn nhốt cha con lão phu vào xe tù, giải tới An Thị, hẳn bị chặt đầu. May là thân vệ của lão phu trung thành, cướp sáu chiếc chiến thuyền ra biển, lại gặp phải ngươi, bệ hạ an bài không một kẽ hở, Trương Lượng bội phục.

Trương Lượng nhìn ra Vân Diệp không biết gì về thế cục Cao Ly, lòng căm hận, Lý Nhị vì đề phòng mình, đem người hiểu Cao Ly nhất giấu tới tận bây giờ, cười khổ xong đem toàn bộ tình hình Cao Ly kể rõ ràng.

Tới giờ Vân Diệp mới biết, Lý Nhị bất đắc dĩ bỏ tấn công Bình Nhưỡng, cùng Lý Tích giáp công viện binh, hiện nhắm vào An Thị, định công hạ An Thị xong rồi mưu tính cách khác.

Vốn chiến tranh có thể sớm kết thúc, vì Trương Lượng mà trì hoãn ba bốn tháng, qua mùa đông khốc liệt, tới giờ vẫn kịch chiến với Dương Vạn Xuân.

Muốn lấy lương thực ở Cao Ly là không thể, bản thân Cao Ly cũng đói khắp nơi, lương thực của đại quân toàn bộ trói buộc vào Trương Kiệm, vì chỉ có kỵ binh của ông ta mới có thể vượt qua vòng vây của phản quân Mạt Hạt, ngoài ra còn có thủy quân.

Dương Vạn Xuân tìm được cách khắc chế thuốc nổ, đâm điếc binh sĩ, những binh sĩ đó chỉ có thể tác chiến máy móc, không hề sợ hãi, thấy quân Đường dùng thuốc nổ là xông tới, triển khai công kích mang tính tự sát, nhiều binh sĩ cầm gói thuốc nổ châm lửa chạy khắp nơi, tuy bị nổ tan xương nát thịt, nhưng hành động này cổ vũ lớn đấu chí người Cao Ly.

Lắp thuốc nổ vào nỏ chỉ vô địch trên biển, vì nó đối diện với gỗ, nhưng với thành An Thị kiên cố chẳng có mấy tác dụng, chỉ có cách chôn cả đống thuốc nổ dưới chân thành mới có tác dụng.

Lý Nhị đào địa đạo, kết quả Dương Vạn Xuân trước khi khai chiến đào hào sâu quanh thành, Lý Nhị định chui qua hào, kết quả đào phải nước ngầm, chết hơn trăm sĩ tốt, đành quy củ công thành chiến.

Lý luận đại nhất thống Lý Nhị tuyên dương không được người Cao Ly tiếp nhận, Dương Vạn Xuân cho bách tính lên tường thành mắng chửi Lý Nhị, đây là xỉ nhục chưa từng có với ông ta từ khi đăng cơ, lệnh ba quân công phá thành An Thị xong sẽ đồ thành, tin tức truyền vào trong thành, tới trẻ năm tuổi cũng vác đất đá dựng sau tường thành, chuẩn bị làm bức tường thành thứ hai. Lý Nhị hết cách, lệnh Lý Đạo Tông cũng dựng núi đất, chỉ cần núi đất dựng xong, kỵ binh có thể trực tiếp đột kích vào trong thành, đập tan sĩ khí của người Cao Ly.

Vận khí của Lý Nhị tệ vô cùng, Lý Đạo Tông khó khăn lắm mới đắp được một ngọn núi đất, kết quả có một kẻ tên Phó Phục Ái lên núi đất quan sát, không ngờ núi bị sụp xuống, còn lấp lên cả tường thành An Thị, chẳng biết vì sao Phó Phục Ái không thừa cơ hạ lệnh công thành mà bỏ chạy, thế là núi đất biến thành điểm đột kích mới của thành An Thị, Dương Vạn Xuân phát huy tác dụng của nó tới mức cao nhất, quấy nhiễu, đột kích, thả tin đồn, quân Đường khổ không kể siết.

Lý Đạo Tông vì lấy công chuộc tội, liên tục dẫn quân công kích ba ngày ba đêm không chiếm lại được núi đất, khi Lý Nhị thấy Lý Đạo Tông thương tích đầy mình, đành hạ lệnh ngừng tiến công, tìm cách khác.

Cao Kiến Vũ và Uyên Cái Tô Văn không ngừng gom góp binh lực cứu viện thành An Thị, quân Đường đã vô cùng mệt mỏi, có lẽ chẳng bao lâu sẽ rút quân.

Chương 971: Trương Lượng ăn thịt người

Vân Diệp nghe xong tình hình thì lắc đầu:

- Đánh nhau tới mức này rồi không lý nào lại tùy tiện rút lui, đấm một cái không chết, đấm cái nữa thì chết được sao? Đại Đường mệt nhọc viễn chinh, mỗi lần viễn chinh là hao tiền tốn của, lại không có được bổ xung ở Cao Ly, cứ thế này chẳng mấy chốc hao sạch gia sản tích trữ mấy năm qua. Cửu châu đã định, chỉ thiếu một góc, bệ hạ nói không sai, đây là mảnh đất cuối cùng của chúng ta bị người khác chà đạp, không lý nào không lấy lại, thành An Thị tuy kiên cố, nhưng không phải không phá được?

*** Một góc thiếu ở đây nói về Liêu Đông một phần cửu châu, tới thời Ngũ Hồ loạn quốc, người Hán rút lui về phương Nam, Liêu Đông bị Cao Câu Ly chiếm lấy.

- Có kế gì hay?

Trương Lượng xỉa răng hỏi, hiện ông ta là lợn chết rồi, đặt mình ngoài cuộc tất nhiên tiêu dao tự tại.

- Chưa biết, nghe nói Dương Vạn Xuân muốn ăn thịt ta, ta muốn đi xem xem, lão ta có ăn được ta hay không?

Trương Lượng vỗ tay cười lớn:

- Hay lắm, lão phu cũng muốn tới An Thị hỏi bệ hạ, lão phu báo thù cho cả nhà, sai ở chỗ nào? Tuy giết hơi nhiều người, nhưng đây là đánh trận, sinh tử như lá rụng phiêu linh, ai mà để ý, Trương Văn Can không phòng bị để bị tập kích sao đổ lên đầu lão phu, Vương Quân Ngạc trời sinh bộ mặt người chết, lên chiến trường phải chuẩn bị chiến tử, lão phu không cần tước vị, không cần đất phong, chỉ muốn đòi lại lẽ công bằng cho cả nhà.

Trình Danh Trấn chức quan quá nhỏ, thấy Vân Diệp thấp ba phần, huống hồ ở Liêu Đông, Vân Diệp càng có tiếng nói hơn, tuy lời trong ý ngoài yêu cầu Vân Diệp giao Trương Lượng cho mình, nhưng Vân Diệp căn bản không thèm để ý, chỉ cười ha hả, bảo hắn ở lại Đăng Châu đợi thuyền tiếp tế.

- Dương Vạn Xuân muốn ăn thịt ta, ta tắm rửa sạch sẽ tới tận nơi cho ông ta ăn, ai dám ngăn cản ta đánh kẻ đó, Trình Danh Trấn, ngươi cũng dám diễu võ giương oai trước mặt ta rồi sao?

Trình Danh Chấn nói quân pháp, Vân Diệp lôi đạo nghĩa ra, Trình Danh Chấn kể ân tình, Vân Diệp nói quan chức, tóm lại là không giao Trương Lượng.

Trình Danh Chấn hết cách, đành ngồi thuyền đi theo Vân Diệp, bất kể thế nào thì hắn phải ở cùng Trương Lượng, hắn không dám trái ý chỉ của hoàng đế.

Nếu là tới quân doanh gặp hoàng đế thì Hi Đồng không muốn đi, dẫn đại nhi tử về Đăng Châu, hai cha con mang theo mười mấy bao hương liệu, làm Trình Danh Chấn nhìn lồi mắt.

- Cái này Vân hầu dẫn bọn ta lên đảo hái, cha con ta hái ba tháng chỉ được chừng này, thống lĩnh thích thì lấy một bao đi là được, tự hái mà, không đáng tiền.

Hi Đồng cả đời vào nam ra mắt, chút khéo léo này vẫn không thiếu, tử tước Trình Danh Chấn cẩn thật vác một bao mang về phòng, thu chút thổ sản cũng không phải quá.

Liêu Đông đầu xuân trắng phau phau, lấy từ doanh hậu cần rất nhiều ngựa, thợ trên thuyền làm ván trượt chất đầy các loại vật tư, Lại Truyền Phong chửi mắng thời tiết, hai tháng trước còn đi chân đất, hai tháng sau mặc khải giáp lạnh run người.

Lý Thái tính tới điều này, chuẩn bị áo choàng nỉ khoác lên người, đến găng tay cũng dài tới tận khuỷu tay, giầy cao tới tận đầu gối, mang khăn chùm mặt đội mũ trụ, đáng lý không lạnh nữa, vậy mà đám người này vẫn kêu lạnh luôn mồm.

Trương Lượng ngồi trên xe trượt tuyết nhíu mày hỏi: - Đám này toàn là người phương bắc, có trang bị thế này sao còn kêu lạnh.

Vân Diệp ở bên răng cũng va vào nhau cầm cập:

- Một năm qua mọi người toàn áo đơn quần cộc, phương nam quá nóng, khi lạnh nhất còn ấm hơn mùa xuân ở Trường An, hiện giờ tự nhiên tới chỗ băng thiên tuyết địa, tất nhiên không quen, có điều không sao, tới thành An Thị chắc là thích ứng rồi.

Dọc đường chậm rãi tiến quân, tình hình Cao Ly còn nghiêm trọng hơn Vân Diệp dự liệu, nhiều thôn không có lấy một người sống, đẩy cửa ra, cả nhà ôm nhau chết lạnh cứng đờ rồi, trẻ con đầu to thân nhỏ chết trong chum, chum sạch như bị chó liếm.

Vân Diệp từng thiêu chết hơn mười vạn người Cao Ly một đêm, bản thân y không nhìn thấy, với y chỉ giống đọc sử sách, nói trận chiến này chết bao người, trận kia chết bao người, chỉ là con số thôi. Nhưng tận mắt chứng kiến thảm cảnh là chuyện khác, Trình Danh Chân thấy y lộ vẻ đau lòng, lên tiếng khuyên giải:

- Hầu gia, người Cao Ly đã thiếu lương ba năm rồi, chết đói khắp nơi không có gì lạ.

Trương Lượng nhìn thấy thảm cảnh này lại cười ha hả, lấy tay vỗ thi thể miệng chum:

- Không tệ, không tệ, chặn lương thảo, cắt sinh ý, đám Trương Kiệm chơi kế này được lắm. Cao Sĩ Liêm, Lưu Kiệt, Mã Chu, Trương Hành Thành, không ngừng rút lương từ Cao Ly, đám quan văn này giết người còn tàn nhẫn hơn lão phu.

Vân Diệp lắc đầu rời phòng, đột nhiên phát hiện trong đống củi ngoài sân hình như có người, sai Lưu Tiến Bảo dùng trường mâu gạt đống củi ra, chỉ thấy một thiếu niên nằm co ro, hai tay cầm đao bổ củi, hung dữ nhìn bọn họ.

- Lão phu dám đánh cược thằng tiểu tử này ăn thịt người mới sống sót. Trương Lượng quay đầu bảo Lưu Tiến Bảo:

- Kéo tên tiểu tử này ra, sau lưng nó hình như có một cái chân người, nói không chừng nó ăn thịt cha mẹ nó đấy, ha ha ha.

Lưu Tiến Bảo thấy Vân Diệp gật đầu, dùng trường mâu gạt tên tiểu tử kia sang một bên, Trương Lượng nói không sai, quả nhiên có một cái chân người đầy dấu răng.

Lưu Tiến Bảo muốn đâm chết tên tiểu tử ăn thịt người, bị Lưu Tiến Bảo cười híp mắt ngăn lại, lấy túi muối, đặt lên cái chân người, bất kể tên tiểu tử kia có hiểu không, hiền hòa nói:

- Tiểu tử, thịt người hơi chua, cho thêm ít muối ăn ngon hơn.

Nói xong lấy ra đánh lửa, tiếp tục nói:

- Nướng thịt người đừng nướng chín kỹ, chín tám phần là tốt nhất, cái thôn này đủ cho ngươi ăn tới khai xuân, nếu như chôn đi, nói không chừng đủ ăn tới lập hạ, thế là ngươi sống được rồi.

Đám Vân Diệp nhìn Trương Lượng như nhìn yêu quái, lão già này điên rồi sao? Thấy ông ta dùng ánh mắt hâm mộ nhìn chân người, nhất trí cho rằng, lão già này nhất định đã ăn thịt người.

Trương Lượng cẩn thận đóng cửa vào, quay lại nói với Vân Diệp:

- Lão phu đúng là đã ăn thịt người, không chỉ một lần, năm xưa ở U Châu, La Nghệ dùng kế vườn không nhà trống, bệ hạ chỉ có cháo mạch, lão phu vì giữ sức chiến đấu, hạ quyết tâm chặt một cái chân người ăn, ăn rồi nôn, nôn lại ăn, cuối cùng ăn no. Về sau La Nghệ hiến đất đầu hàng, các ngươi còn trẻ không biết, thiết kỵ U Châu nổi danh khủng bố, hôm nay thấy người trong nghề, Vân hầu tha cho nó nhé?

Ngay chuyện này cũng mang ra rồi, Vân Diệp còn gì để nói nữa, đành về đội ngũ trước, Trương Lượng bồi hồi nhìn cánh cửa kia, chắp tay lên xe trượt tuyết.

Mười bốn vạn viện binh Cao Ly bị diệt ở Trú Tất Sơn, tân viện binh chưa tới, toàn bộ Liêu Đông trừ thành An Thị thì các nơi khác dần lắng xuống, Lý Nhị đang tập trung binh lực, xem ra lui bình về nước là không thể nghịch chuyển.

Đi được mười ngày thì tuyết tan, xuân ấm, khắp nơi là dòng suối nhỏ, vó ngựa lụn sâu vào bùn, rút ra vô cùng tốn sức, xe trượt tuyết đổi thành xe kéo, xe lún vào bùn, phải cần rất nhiều người mới nâng lên được, đội ngũ đi rất chậm.

Cách thành An Thị chưa tới năm mươi dặm thì trời đổ mưa, nhơ nhỏ xen kẽ với tuyết nhỏ, rơi lên khải giáp chắc mấy chốc biến thành băng, thời tiết thế này còn lạnh hơn mùa đông ba phần.

Đại quân kết thành liên doanh, hoàng kỳ bay phấp phới, thấp chút nữa là tướng kỳ trên lều, phóng mắt nhìn tới thấy Trình, Ngưu, Lý, Trương, Trường Tôn, còn rất nhiều lá cờ không biết tên. Văn thần không dựng cờ, bọn họ có biển của mình.

Toàn doanh nghiêm ngặt, hào, tường, chông, cung nỏ xếp quanh lầu gác, không ngừng có lính truyền lệnh cầm cờ đi lại.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau