ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 961 - Chương 965

Chương 962: Một năm nhung nhớ

Khi cánh buồm của Vân Diệp xuất hiện ở chân trời, thành Quảng Châu trở nên điên cuồng, vô số thương cổ ngóng đợi hàng hóa vây chặt bến tàu, vô số hỏa kế giơ biển gỗ viết tên hàng hóa, liều mạng chen về phía trước, chỉ có phú thương cần hương liệu là ngồi trong tửu lâu, chẳng hề quan tâm, hương liệu chẳng thể có nhiều, mọi người đã thương lượng hạn ngạch rồi, đợi đội thuyền xử lý xong hàng hóa khác mới ra tay.

Dương Nguyên Nghĩa thứ sử Quảng Châu mặc thanh bào, chắp tay sau lưng đứng trên bến tàu, ông ta tới đón Ngụy vương và Vân hầu, các loại ý chỉ ở kinh thành đã chất đống trên bàn, dịch trạm cũng chật kín tín sứ khắp nơi, vì không liên hệ được với hai người họ, đành đợi ở dịch trạm, khí hậu Lĩnh Nam hành ông ta thừa sống thiếu chết, đã có một vị trung sử chết ở Quảng Châu rồi.

Ba chiếc chiến hạm khi đi mới toanh, khi về thì rách rưới, cứ nhìn cánh buồm chắp vá, mạn thuyền tan nát là biết chuyến đi xa này gian nan thế nào.

Tướng sĩ gày đen nhưng càng thêm khỏe khoắn, vừa bước xuống thuyền liên loạng choạng, quen sống trên biển khơi rồi, dẫm lên đất liền vững trãi không có cái cảm giác bồng bềnh kia, ngã cả một đám.

Cản này quá quen rồi, Dương Nguyên Nghĩa cười ha hả lệnh thủ hạ đỡ người bị ngã đi chầm chậm, đợi tới khi quen cảm giác trên đất liền rồi mới buông tay.

Lý Thái ăn vặn chỉnh chu, dương dương đắc ý xuống thuyền, hắn không ngã, vì thị vệ trưởng đã đỡ một bước rồi, tiếp nhận Dương Nguyên Nghĩa hành lễ.

Vân Diệp chẳng có triệu chứng gì, y quá quen chuyển đổi hai cảm giác bồng bềnh và chắc chắn rồi, thủ hạ của y tới từ thủy sư Lĩnh Nam cũng không thành vấn đề.

Dương Nguyên Nghĩa đỡ Lý Thái chỉ có thể cười gật đầu tạ lỗi với Vân Diệp, Vân Diệp chẳng rảnh nói chuyện với ông ta, vì nhìn thấy Phùng Áng và Lý An Lan.

- Vân hầu trên đường có bình an không?

Phùng Áng từ xa thấy nhi tử xách một cái bọc lớn xuống thuyền, rõ ràng rất muốn nói chuyện với nhi tử, lại tới bắt chuyện với Vân Diệp.

- Phùng công, tâm tư của ông không ở chỗ ta, cứ đi gặp con cháu mình đi, chúng ta nói chuyện kỹ lưỡng sau, lần này nhiều điều để nói đấy.

Vân Diệp đùa:

Lão Phùng nhìn Lý An Lan sau lưng, nhướng mày cười:

- Được, lão phu không làm người ta ghét nữa, ngươi thoải mái đi, lão phu xem Trí Dũng mang thứ bảo bối gì về mà phải tự mình vác.

Lý An Lan má đỏ rực nhìn Vân Diệp cười hì hì đi tới, trước mặt bao người, Vân Diệp không thể không thi lễ, chắp tay nói:

- Điện hạ có khỏe không?

Lý An Lan lườm Vân Diệp một cái, định đi gặp Lý Thái.

- Một tên đệ đệ có gì mà cần gặp, nàng phải gặp ta đây này, mau về thôi, chỗ này đông quá không tiện ra tay.

Vân Diệp đĩnh đạc nói: Một nữ tử yếu đuổi sao là đối thủ của nam nhân khả năng đang bị t*ng trùng lên não, bị Vân Diệp kéo lên xe ngựa, người trên thuyền đã bố trí xong cả rồi.

Vân gia cũng có viện tử ở Quảng Châu, xe ngựa vào nhà là tới thẳng hậu viện, trong ánh mắt kinh ngạc của nha hoàn và bà tử, Vân Diệp bề Lý An Lan y phục xộc xệch vào phòng ngủ.

Một năm rồi, lúc đi là trước năm mới, khi về vẫn là trước năm mới, một đám nam nhân rúc trên thuyền, nín nhịn tới phát điên, giờ lên bờ, lại đối diện với mỹ sắc, ai còn để ý hạ nhân chê cười, một năm nhung nhớ, một năm khao khát chỉ chực bùng nổ.

Lý An Lan ngây ngất trong vòng tay Vân Diệp, y đen hơn, nhưng cường tráng hơn, rắn chắc hơn xưa rất nhiều, bốn cánh môi từ lúc xuống xe xoắn xuýt lấy nhau không rời, suýt làm nàng ngạt thở.

Vân Diệp hết sức thô bạo, hôm nay Lý An Lan ăn mặc cực kỳ chính quy, chính vì thế cực kỳ phiền phức, y chẳng đủ kiên nhẫn, xé tan nát y phục cao quý của nàng, Lý An Lan vừa tức mình vừa buồn cười, nhưng chỉ đành phối hợp, chiếc yếm vừa kéo xuống, hai bầu vú mềm mại lọt vào tay y, người nàng khẽ run rẩy, tay Vân Diệp giờ thô ráp vô cùng, lại vày vò bầu vú mềm không thương tiếc, chút đau đớn đồng thời mang theo khoái cảm mạnh mẽ như thủy triều sâu trong lòng tràn lên.

Lý An Lan bị giải trừ vũ trang toàn bộ rồi, người Vân Diệp nóng sôi, gấp gáp cởi y phục, nhưng càng gấp cởi y phục càng phiền, khốn kiếp, cái đai lưng sao thắt chết rồi, cởi thế nào cũng không ra, toát hết mồ hôi, Lý An Lan nhắm mắt chờ đợi, đợi mãi không thấy y tiến vào, mở mắt ra thấy y loay hoay cởi y phục đến là thương, ngồi dậy giúp y cởi đai lưng, cởi mãi đến bản thân phì cười, Vân Diệp ngạc nhiên rồi cũng cười ha hả, Lý An Lan càng cười càng lớn, người nhũn ra trên giường gấm.

Vân Diệp ìu xìu nằm xuống bên cạnh nàng:

- Chịu thôi, nam nhân vô dụng vậy đấy, mấy ngày trước khi về tới nhà trong lòng toàn các nàng, chuẩn bị thấy các nàng rồi là ôm chặt lấy, hận không thể đem các nàng hòa vào lòng, ai ngờ nhìn thấy nàng chỉ muốn dày vò, hoàn toàn chẳng còn chút nhu tình nào nữa.

Lý An Lan mắt khép hờ nằm trên người Vân Diệp:

- Càng thế thiếp càng yên tâm, càng thích, nữ nhân thủ tiết là thiên kinh địa nghĩa, nhưng chưa từng nghe nói nam nhân thủ tiết, trên biển tịch mịch sao không kiếm ít hồ cơ xinh đẹp? Thiếp thân không phải người không hiểu tình lý.

Vân Diệp lật nàng lại đét lên cái mông trắng trẻo: - Chuyện này làm cùng các nàng mới có ý nghĩa, bừa bãi cùng người khác còn ra gì, chỉ dã thú mới làm thế, có điều nhanh một chút, ta sắp thành dã thú rồi.

Lý An Lan lấy dưới gối một cái chùy thủ, cắt đứt đai lưng của Vân Diệp, thổi phù một hơi vào tai y:

- Đừng để chưa tới chợ đã hết vốn như vừa rồi nhé …

Chưa dứt lời bị Vân Diệp rống lên đè xuống, như mãnh thú giam cầm bao năm thoát khỏi lòng, tiếp đó khoái cảm điên cuồng không đè nén được.

Sáng sớm, Vân Diệp tỉnh lại từ giấc ngủ say, trời đã sáng, y cùng Lý An Lan hoang đường suốt từ chiều hôm qua, chẳng nhớ nổi qua mấy lần nữa, chỉ biết cơm tối cũng chẳng ăn, lúc đầu Lý An Lan còn phối hợp, sau đó nằm bẹp ra kệ y muốn làm gì, cuối cùng cả hai ân ái còn lăn ra ngủ, gần nửa đêm Vân Diệp mệt mỏi cực độ mới ngủ thiếp đi, hiện giờ rèm châu phủ xuống khuê các, trong rừng hoàng anh đua ca, dưới hiên hai con chim én âu yếm..

Nha hoàn cuốn rèm lên, thêm hương vào lò, trong hương thơm dìu dịu, Lý An Lan ngồi trước gương trang điểm, màn màu xanh lục che ánh sáng chiếu qua khoe cửa, thành bóng hoa vụn trên giường, động tác Lý An Lan nhẹ nhàng mà ưu mỹ, nàng chỉ mặc yếm, gò vai trắng dưới ánh mặt trời mịn màng, cặp mông tròn trịa dưới eo khơi lên dục vọng của nam nhân, Vân Diệp vội nén xuống, còn tiếp tục thế nào lại có chuyện hoang đường.

Đem sự chú ý di chuyển ra ngoài phòng, lúc này mới phát hiện viện tử này rất đẹp, dưỡng liễu lay động bên ao sen, mấy cây nhỏ nở đầy hoa vàng, mang hương hoa vào trong màn.

Vân Diệp vặn mình, mọi thứ đều làm người ta dễ chịu! Trong hoàn cảnh và không khí này nếu không ngủ giấc nữa thì có lỗi với bản thân, Vân Diệp ôm gối của Lý An Lan, chui vào chăn, định ngủ tới trời già đất hoang mới thôi, ở trên thuyền chẳng ngày nào được ngủ yên ổn, giờ xong cả rồ, muốn ngủ thế nào thì ngủ.

Lý An Lan khẽ lay Vân Diệp:

- Phu quân, dậy đi thôi, không thể ngủ nữa, thiên sứ trong kinh đã tới lâu rồi, nếu không ra là thất lễ.

- Đừng làm phiền ta, nàng còn dám khiêu khích ta, cẩn thận ta khiến nàng giờ này ngày mai cũng chưa xuống giường được, chuyện trong kinh liên quan chó gì tới ta, ta là quan viên nhàn tản, có ta hay không cũng thế.

Lý An Lan nghiêm mặt đánh Vân Diệp một cái, lấy khăn mặt trong chậu ụp lên mặt y, đây là nước giếng lạnh băng, bà nương thối này muốn mưu sát thân phu, Vân Diệp rùng mình ngồi bật dậy.

- Ngủ với ta.

Vân Diệp mắt nhìn Lý An Lan không chớp, dụ khị:

- Chàng ra tiếp thiên sứ đi, rồi dùng ít cơm, sau đó muốn ngủ bao nhiêu thì ngủ, muốn thiếp bồi tiếp cũng được, ngủ tới vào quan tài luôn cũng không sao.

- Ngủ với ta!

Vân Diệp hét lên, kéo Lý An Lan ngã nhào xuống giường, mái tóc vừa vấn kỹ lưỡng bị xõa tung, lại bị y lột thành dê trắng trẻo, khiêu khích nàng thở hổn hển liên hồi, vỗ mông nàng hai cái mới cười ha hả ra tiếp thiên sứ.

Chương 963: Lần đông chinh đầu tiên của Lý Nhị

Thiên sứ là một quan viên lục phẩm không quen biết, Vân Diệp quỳ trên mặt đất nghe hắn đọc thánh chỉ, còn về phần nội dung thì hoàn toàn không hiểu, đợi thiên sự đọc xong tiếp lấy, đóng dấu, rồi nghe quan viên kia hỏi:

- Không biết bao giờ Vân hầu khải trình về kinh?

- Về kinh?

Vân Diệp đang lơ mơ làng màng tỉnh lại ngay, bảo thị nữ dâng trà, mới viên quan kia ngồi xuống, hỏi:

- Chưa thỉnh giáo tôn tính đại danh thiên sứ, Vân Diệp thất lễ rồi.

- Không dám, không dám, Vân hầu khách khí quá, hạ quan là lễ bộ viên ngoại lang Thôi Hạo, tới Lĩnh Nam nửa năm rồi.

Nghe tên này kể khổ, Vân Diệp cười:

- Trên biển phong ba không ngừng, chuyện ngoài dự liệu liên tiếp phát sinh, hải tặc, bão tố, gió lốc không phải thứ sức người kháng cự lại, lần này còn gặp phải cả núi lửa dưới đáy biển phun, thiếu chút nữa thành tro rồi, cho nên không về đúng dự định, phiền thiên sứ đợi lâu.

- Có điều biển tuy nguy hiểm, nhưng thu hoạch rất lớn, mang về không ít hương liệu, thiên sứ về mang theo vài cân, dỗ dành già trẻ trong nhà.

Có hương liệu tất nhiên Thôi Hạo tươi hơn hớn, Vân hầu nói mấy cân là khách sáo, nếu có trăm cân mang về, cũng đáng đợi ở Lĩnh Nam nửa năm.

- Viên ngoại lang có biết lần này bệ hạ chiếu ta vào kinh vì chuyện gì không?

Nếu đã bắt về kinh, vậy phải hỏi chuyện gì, không thể cho hương liệu miễn phí.

- Vân hầu có điều chưa biết, ý chỉ không phải do bệ hạ phát, mà do Phòng tướng lưu thủ kinh sư thông qua tam tỉnh, được nương nương đồng ý mới phát ra.

Vân Diệp đứng bật dậy, nổi giận quát:

- Phòng Huyền Linh tài đức gì mà phát chiếu thứ? Bệ hạ đâu? Thái tử đâu?

Thôi Hạo bị động tác của Vân Diệp làm hoảng hồn đổ cả chén trà, vội vàng giải thích:

- Vân hầu chớ hoảng, bệ hạ đi Cao Ly, chuẩn bị bình định nơi này, lệnh thái tử điện hạ vận lương, nương nương giám quốc, Phòng tướng phò tá, nên Phòng tướng mới có thể dùng ngự bảo.

Vân Diệp ngồi xuống, bất kỳ trong kinh có chuyện gì, đợi tới khi mình về thì chuyện đã qua một năm rồi, hoàng đế xuất chinh không biết có thành công không, dù sao trên lịch sử Lý Nhị thua cực thảm, giờ có thuốc nổ và dầu, chẳng biết có thay đổi được không?

- Thủy sư Lĩnh Nam đâu? Hiện Vân Diệp không có ấn tín thủy sư, tất nhiên không biết thủy sư đi đâu:

- Bẩm Vân hầu, khi bệ hạ xuất chinh gần như mang hết kho Thường Bình, nên thủy sư Lĩnh Nam đang đi khắp nơi vận lương bù lại.

Toi rồi, chuyến này Lý Nhị nổi hứng bất ngờ đi đánh Cao Ly, nhất định thê thảm trở về, nói không chừng hiện đã về rồi, chỉ cần là người Quan Trung, có ai không thương tâm vì Đường thái tông ba lần xuất chinh Cao Ly, ba lần chiến bại quay về, bởi vì ba lần này không phải do tướng sĩ không anh dũng, không phải do lương thảo không đủ, mà là do có kẻ ngáng chân đằng sau, ba điều kiện thiên thời, địa lợi, nhân hòa đều không có.

Hoàng đế muốn dùng chiến tranh để di chuyển mâu thuẫn trong nước là hành động thông minh, nhưng Đại Đường vừa mới hòa bình, mọi người đều muốn hưởng thụ một phen, thực sự chẳng mấy hứng thú với Cao Ly, tất nhiên là trừ tỳ nữ và nô lệ, nếu hoàng đế giương khẩu hiệu đi cướp nô lệ, Vân Diệp đảm bảo ông ta sẽ chiến thắng trở về.

Vì đám người đánh nhau giỏi nhất Đại Đường hiện một là hải tặc của Vân Diệp, còn lại là đám buôn nô lệ, đám khốn kiếp này vốn là phủ binh Đại Đường, từ khi Lý Nhị quyết định dưới cấp đội chính mà trên bốn mươi tuổi phải rời phủ binh, ngành nghề bạo lực của Đại Đường cực hưng thịnh, tiêu cục khắp nơi, trước kia mở tiêu cục phải tìm mọi cách quan hệ với lục lâm, để có thể bình an đi qua địa phận của người ta.

Hiện tiêu cục bắt đầu có tổ chức, có dự mưu đi kiếm chuyện với đạo phỉ, khi làm phủ binh phải tự trang bị vũ khí áo giáp, không thể vứt ở nhà cho rỉ sét được, đạo tặc thì ngày càng ít, không đi cướp nữa, phí bảo tiêu sụt giảm, để đạo tặc cướp của mình, toàn bộ đi trêu chọc chúng, may mắn trừ được đạo phỉ, tiền tài bất nghĩa thuộc về mình, còn có tiền thưởng của quan phủ.

Bọn buôn nô lệ là sinh ra sau khi Hầu Quân Tập đánh hạ toàn bộ thảo nguyên, triều đình không hạn chế huân quý sở hữu mục trường ở thảo nguyên nữa, mục trường của Vân gia là hình mẫu, mỗi năm không ngừng có cừu dê đưa về Trường An, không biết bao người thèm khát.

Nhưng ai chăn cừu, chăn ra sao? Chả lẽ gia chủ tự cầm roi đi chăn? Thế là nghề buôn nô lệ ứng vận sinh ra, khắp nơi từ Cao Ly, Hãn Hải, cao nguyên, Thổ Cốc Hồn đều có nhân khẩu mất tích.

Pháp luật Đại Đường rất thất đức, đám buôn nô lệ chỉ cần nộp đủ thuế thì người mang về là hàng hóa, mà thuế là thuế trâu ngựa.

Vân Diệp không muốn nghĩ tới chuyện Lý Nhị xuất chinh, cả năm rồi, dù đánh nhau thành thế nào thì mình chẳng làm gì được.

Lý An Lan lần nữa trang điểm xong ra phòng khách, chuẩn bị báo thù Vân Diệp, vừa rồi bị y đánh rất đau, mông đỏ cả rồi, nhưng thấy Vân Diệp ngồi đờ đẫn trên ghế lẩm bẩm cái gì đó, lén đi tới gần mới nghe rõ. - Vội cái gì chứ, hai con sói đánh nhau, nếu hổ nhảy vảo, nói không chừng chúng ngừng chiến quay lại cùng cắn hổ. Ông đánh Cao Ly cũng phải mang thủy sư Lĩnh Nam theo chứ, có mỗi lục quân thì ông phải tốn bao công mới hạ được?

- Đợi tới khi ông đánh đến Bình Nhưỡng thì mùa đông xuống, ông chỉ còn đường lui binh, đúng là chuốc khổ vào thân, không biết làm thế càng cổ vũ Thừa Càn lấn tới sao?

- Phong thiện Thái Sơn là kế hoạch tốt kéo đổ hào tộc Sơn Đông, sao lại muốn dùng cuộc chiến Liêu Đông khốc liệt để kéo đổ Sơn Đông? Sinh ra một tên Vương Bạc chưa đủ, muốn có tên Lý Bạc nữa à?

Lý An Lan nói nhỏ:

- Phu quân, chàng không coi trọng chuyến xuất binh này của phụ hoàng à?

- Quá gấp, người am hiểu Cao Ly nhất là ta và Trương Kiệm đều không có mặt, bệ hạ dù có Bách Kỵ ty thì vẫn rất xa lạ với Liêu Đông, khí hậu và tiếp tế đường xa sẽ có vấn đề.

- Phụ hoàng nói, cửu doanh đã định, chỉ thiếu một góc, cho nên ai nói cũng không nghe, nhất quyết đông chinh, Ngụy Trưng vất vả khuyên can, nói sẽ dẫm vào vết xe đổ của Tùy Dương đế, bị phụ hoàng biếm quan, phải rời kinh về nhà hối lỗi. Chử Toại Lương khuyên can cũng bị phụ hoàng mắng giữa triều, phu quân à, xin chàng, đừng nói chuyện này nữa, khi thiếp biết phụ hoàng đánh Cao Ly, rất lo, cũng mừng, mừng là chàng ra biển rồi, không liên quan nữa.

- Nếu như chàng hứng trí, thiếp cùng chàng về ngủ cũng được, chỉ cần đừng nghĩ tới chuyện đánh trận, Thừa Càn ở Sơn Đông, động tĩnh không rõ, nhà chúng ta đừng xen vào.

Câu cuối cùng Lý An Lan nói chém đinh chặt sắt, khoác tay Vân Diệp kéo về phòng ngủ:

- Được được, không nghĩ nữa, nàng đi làm cho ta bát mỳ ăn, nhớ, bát phải to, ớt phải nhiều, nếu như ta ăn thoải mái, có khi quên chuyện này, nghỉ ngơi một hồi rồi đem nàng về Ung Châu, xem xem nàng có sinh được đứa nữa không?

Vân Diệp vỗ lưng Lý An Lan nói:

- Thêm một bát nữa, yêu cầu giống bát trên, tốt nhất thêm hai nhánh tỏi.

Giọng Lý Thái từ cổng vòm truyền vào, vừa rồi Vân Diệp nói hơi to, bị hắn nghe thấy.

Lý An Lan thẹn đỏ dừ mặt, trừng mắt với Vân Diệp một cái đi ra ngoài cửa, thuận tiện cho Lý Thái một cước, Lý Thái ôm chân la toáng lên:

- Đệ chỉ nghe thấy chuyện mỳ, còn về sinh con không nghe thấy.

Kết quả cái chân còn lại cũng gặp nạn.

***

Chương 964: Lần đông chinh đầu tiên của Lý Nhị (2)

Đợi Lý An Lan đi xa, Lý Thái ngồi phịch xuống nói:

- Phiền lớn rồi, phụ hoàng hạ lệnh Hình bộ thượng thư Vân quốc công làm Bình Nhưỡng đạo hành quân tổng quản, Lô Châu đô đốc Tả Nan Đương làm phó tổng quản, Trương Văn Can, Bàng Hiểu Thái, Trình Danh Chấn suất lĩnh bốn vạn ba nghìn sĩ tốt Giang, Hoài, Lĩnh, Giáp cưỡi năm trăm chiếc chiến thuyền xuất phát ở Lai Châu, vượt biển tiến về Bình Nhưỡng.

- Cùng lúc đó Anh quốc công Lý Thế Tích làm Liêu Đông đạo hành quân đại tổng quản, Lý Đạo Tông làm phó tổng quản, Trương Sĩ Quý, Chấp Thất Tư Lực, Ngô Hắc Thát, suất lĩnh sáu vạn bộ kỵ tiến quân Liêu Đông. Hạ lệnh tù chưởng Khiết Đan Vu Câu Chiết, Tân La vương Kim Thiện Đức, Bách Tế vương Phù Dư Nghĩa trợ chiến.

- Diệp Tử, hiện giờ đã qua một năm rồi, chúng ta ở Lĩnh Nam không hay biết gì, ngươi am hiểu Liêu Đông nhất, nói xem phụ hoàng ta lần này có thể bình đình Cao Ly, khiến chín châu toàn vẹn không?

Vân Diệp cười không đáp, Lý Thái nói với giọng hưng phấn, cho rằng tinh binh Đại Đường xuất phát, Cao Ly ắt đánh một trận là xong, lúc này hỏi Vân Diệp là muốn nghe lời khen ngợi.

- Bệ hạ văn thành võ đức, hô hấp khiến sông sinh sắc, nằm xuống như có sấm rền, uy của đế vương đủ phục tứ phương, lần này cầm kiếm thiên tử thảo phạt kẻ bất thần, mang theo toàn hùng sư hổ báo, Cao Ly nhỏ nhoi sẽ tan nát dưới thần uy của bệ hạ, chúng ta chỉ cần ca hát ngâm thơ là được.

Thấy Vân Diệp ca ngợi công đức, Lý Thái mắt mở to, kinh hãi nói:

- Ngươi nói phụ hoàng sẽ bại?

- Ta nói câu không lành đó bao giờ? Ta đang ca ngợi công đức, chứ không Ngũ Tử Tư phải treo đầu lên cổng thành nguyền rủa đại quân, đừng có đặt điều.

Vân Diệp miệng nói hay, nhưng mặt không có chút nụ cười nào:

- Vậy phải làm sao? Ngươi chẳng đánh nhau mấy, cũng không biết tình hình chiến đấu nơi đó, cứ như ở nhà phét lác tán gẫu, sao ta nghe lại bất an? Lý Tích, Lý Đạo Tông, Trương Lượng, Trương Sĩ Quý làm người ta đáng tin hơn, vậy mà sao ta lại cảm thấy ngươi đúng.

Miệng Lý Thái đã run lên rồi:

- Nếu ngươi muốn ta chết sớm thì cứ đi nói lung tung đi, Điền Phong thời Tam Quốc chết thế nào ngươi không thể không biết, ông ta chết vì lắm mồm, huống hồ ta chưa lắm mồm, tất cả do ngươi suy đoán.

Vân Diệp nhận lấy từ khay thị nữ hai bát mỳ lớn, đẩy cho Lý Thái một bát, bắt đầu ăn sùm sụp, rất hợp khẩu vị:

- Diệp Tử, chúng ta đi Liêu Đông ngay thôi, mang theo ba chiếc chiến hạm, ta tin sẽ dùng tới.

- Không cần năm trăm chiếc chiến thuyền đủ để đại quân tung hoành, kỳ thực chúng ta đánh bại thủy sư Cao Ly rồi, ngươi cho rằng ả ngụy hoàng hậu Cao Sơn Dương Tử lấy đâu ra hơn trăm chiến thuyền? Đều là thủy sư Cao Ly, chúng ta kéo ả tới Nam Dương, đánh thê thảm là đủ rồi.

Vân Diệp lắc đầu phân tích:
- Bệ hạ tiến hành từ lúc chúng ta vừa đi, trước kia không hiểu vì sao bệ hạ đóng bốn trăm chiến thuyền kiểu cũ, giờ hiểu rồi, bệ hạ muốn đánh Cao Ly, suy tính này nhất định ấp ủ rất lâu, bệ hạ chẳng những lừa được người Cao Ly, còn lừa cả chúng ta.

- Hiện chiến tranh, đã tới giai đoạn cuối, đợi chúng ta tới Liêu Đông, nói không chừng bệ hạ đã về rồi, trận này chúng ta tới không kịp đâu.

Thấy Lý Thái không có tâm tình ăn uống, Vân Diệp ăn hết mỳ của mình xong, kéo bát của hắn, ăn tiếp, hôm qua hoang đường quá mức, giờ phải bồi bổ.

Lý Thái người dựa vào bàn, hai mắt thất thần nhìn nóc nhà, không muốn nói gì cả, Vân Diệp nói không sai, giờ đã quá muộn, nhưng dù muộn vẫn phải đi, không có lý nào cha ở trước đánh trận, con ở sau hưởng phúc, đó không phải đạo làm người.

- Diệp Tử, cho ta ba chiếc chiến hạm, mười chiếc thuyền tiếp tế, ta phải dùng tốc độ nhanh nhất tới Liêu Đông, nếu cần ta thuận theo Liêu Thủy ngược dòng mà lên, đi theo đường năm xưa ngươi đi.

Vân Diệp ăn hết cả hai bát mỳ, nó tới tức bụng, thấy nha hoàn lại bê lên hai bát mỳ nữa, đẩy tới trước mặt Lý Thái:

- Muốn làm việc thì cứ ăn nó trước đã, rồi chúng ta đi.

Từ khi biết Lý Nhị đông chinh, Vân Diệp biết mình không thể thoát thân khỏi cuộc chiến này, nếu không biết còn có thể nhàn nhã sống ở Lĩnh Nam, giờ biết rồi, dù nói thế nào cũng chẳng thể nào khoanh tay ngồi nhìn.

Ngưu Tiến Đạt, Trình Giảo Kim tất nhiên theo Lý Nhị, Tần Quỳnh sức khỏe không tốt, tới Liêu Đông là tìm chết, Úy Trì Cung phải ở Trường An trấn nhiếp kẻ có dị tâm, trên lịch sử Lý Nhị lần đầu đông chinh trên đường về bị truy kích, sĩ tốt tử thương nặng nề, Trình Giáo Kim liều mạng toàn quân mới rút lui được, hung hiểm vô cùng.

Cao Ly đã đánh nhau ba năm rồi, tuy bần cùng, nhưng chiến tranh gian khổ tạo ra vô số sĩ tốt từng trải sa trường, giờ không phải lúc đánh Cao Ly.
Lý Thái bắt đầu ăn mỳ, Vân Diệp sai Lưu Tiến Bảo triệu tập các tướng tới phủ nghị sự, đặc biệt mời cả Phùng Áng, một số phương sách phải được ông ta chấp nhận, còn về Lưu Phương, Vân Diệp đã đem toàn bộ báo cáo cùng ý chỉ của Phòng Huyền Linh nhận được đưa cho ông ta rồi.

Lý An Lan đứng sau màn thương cảm nhìn Vân Diệp không ngừng ra lệnh, thở dài về hậu viện thu thập hành trang cho phu quân, nam nhân đôi khi không nghe lời nữ nhân, tâm tư của họ không phải nhu tình nữ nhi có thể níu kéo, càng bản lĩnh càng cố chấp.

Lưu Nhân Nguyện mặt toàn dấu son, xem ra hắn rất được nữ nhân Quảng Châu yêu thích, Lại Truyền Phong, Dương Nguyệt Lễ không ngừng đấm lưng, khỏi nói cũng biết đó là hậu quả do chinh phạt quá độ để lại, cứ đó mà suy, đội quân mệt mỏi thế này chẳng biết còn tác chiến được không?

- Bệ hạ thân chinh Cao Ly, có điều đó là chuyện mười tháng trước, Ngụy vương cho rằng chúng ta nên đi, các ngươi còn chơi nổi không?

Vân Diệp nói thẳng luôn, với bọn họ thì không cần phải giấu diếm gì hết:

Hai mắt Lưu Nhân Nguyện tức thì sáng lên, chắp tay nói:

- Đại soái, mạt tướng sẵn sàng, đại soái cứ yên tâm, quân tâm buông thả sẽ được thu thập lại trên đường.

Lại Truyền Phong và Dương Nguyệt Lễ nhìn nhau cười, Cao Ly là nơi họ phát tích, nay có cơ hội đi, sao chẳng đi, lão huynh đệ dưới tay họ gần như đều tới Cao Ly cả rồi, huống hồ có chiến hạm vô địch, cuộc chiến này chẳng có chút áp lực nào.

Lưu Phương bề một chồng quân báo vào, vỗ đống giấy thở dài;

- Lý Tích bị Dương Vạn Xuân chặn ở thành An Thị không tiến được một tấc, bệ hạ đã tới dưới thành Bình Nhưỡng, Trương Lượng ở Cao Ly cướp bóc giết chóc làm dân phẫn nộ, Trương Văn Can vì tham tài bị bệ hạ chặt đầu, đó là tin báo cuối cùng.

- Không thể, Dương Vạn Xuân là kẻ nào mà có thể ngăn cản đại quân tiến lên, trong quân Lý Tích không thiếu thuốc nổ, thành An Thị bé tẹo mà không làm được gì?

Lý Thái nhảy dựng lên, thuốc nổ là lợi khí công thành, huống hồ tiếng nổ của nó đủ khiến người ta vỡ mật.

Phùng Áng cười ha hả đi vào:

- Dương Vạn Xuân là danh tướng Cao Ly, văn võ đều có thành tựu phi phàm, một lòng trung với Cao Kiến Vũ, nghe nói ông ta cắt tai thề nếu trên chiến trường gặp được Vân hầu sẽ xé xác, sau đó chia cho các tướng ăn. Ông ta chính là thông gia với Toàn Quảng Trì, Toàn Quảng Trì đánh mắt thành Đại Vương, hổ thẹn nôn ba đấu máu mà chết, trước khi chết còn thề không có đầu lâu Vân hầu không hạ táng, hiện lĩnh cữu vẫn đặt ở thành Đại Vương, chưa đem chôn.

- Việt công, ngài là tiền bối sa trường, ngài nói xem, phụ hoàng ta liệu có khả năng thất bại không?

Lý Thái giờ bất chấp rồi, hỏi thẳng luôn:

Chương 965: Lão bà ngốc một chút vẫn hơn

Phùng Áng kiếm cái ghế thoải mái ngồi xuống, ung dung nói:

- Bệ hạ không thể chiến bại, tối đa là vô công trở về thôi, thuốc nổ là lợi khí của hoàng gia, trước kia vì không ai biết, bệ hạ dựa vào nó hạ liền ba thành, thiên hạ chấn động, hai chữ thuốc nổ trong tai binh gia như sấm sét, hừ, Vân hầu năm xưa tấu một khúc sơn thần đánh trống thật là hay.

Thấy Vân Diệp xấu hổ chắp tay với mình, nói tiếp:

- Lợi khí dù sao chẳng phải là thần khí, trước nay ảnh hưởng tới chiến tranh không phải ở vũ khí, uy danh thuốc nổ tới kẻ thông dã như lão phu đây còn biết, bậc danh tướng như Dương Vạn Xuân sao không hiểu?

- Dương Vạn Xuân tìm được nguyên nhân ba thành bị phá, Lý Tích gặp bất lợi ở An Thị cũng chẳng có gì lạ.

- Trước kia tác chiến ở Liêu Đông, cái lạnh nứt đá ở đó làm người ta chịu không thấu, nhưng bệ hạ có nỉ, thêm vào than, có thể qua được mùa đông, lão phu lo nhất là sình lầy mùa xuân, xuân ấm tuyết tan, toàn bộ Liêu Đông thành cái ao bùn, nhân mã không đi được.

- Lý Tích vì phối hợp với bệ hạ, dọc đường tiến công thần tốc, công phá vô số doanh trại, không kịp thu thập quân đội rải rác, cho rằng nhất định cùng bệ hạ hội quân ở Bình Nhưỡng, kết quả bị chặn ở An Thị, quân xé lẻ, thêm vào bùn lầy hạn chế hậu cần, như vậy an toàn của lương thảo khí giới sẽ thành vấn đề lớn.

- Từ tình báo mới nhất, Cao Kiến Vũ và Uyên Cái Tô Văn hợp thành mười bốn vạn đại quân, chi viện cho An Thị, đại quân chúng ta không thể phối hợp, hiện chiến cục giằng co với đại quân mà nói là cục diện tồi tệ nhất.

- May lần này bệ hạ suất lĩnh là những người tự nguyện tòng quân, không động viên toàn quốc, sức chiến đấu mạnh nhất, cầm cự được thời gian dài hơn, nên lão phu cho rằng, hiện Cao Ly với bệ hạ mà nói là cái gân gà rồi, đoán chừng bệ hạ đã có ý lui binh.

- Bệ hạ là tướng tài, tất nhiên biết buông biết thả, lão phu đoán chừng, chỉ cần thời tiết ấm lên một chút, nhân lúc tuyết chưa tan, hẳn bệ hạ sẽ về, các ngươi đi còn có thể gặp được bệ hạ ở Cao Ly.

Nghe Phùng Áng giải thích, Lưu Phương không ngừng gật đầu, những lời này nói vào tâm khảm của ông ta, Lý Thái chắp tay bái tạ, ý đã quyết, chuẩn bị dùng tốc độ nhanh nhất tới Liêu Đông, lấy lệnh bài của mình ra, lệnh thị vệ ngày đêm tới đất phong, sai chúc quan chuẩn bị hậu cần, đợi thuyền tới Hàng Châu, hỏa tốc tiếp tế, không được chậm trễ.

Lý Thái nóng lòng, Vân Diệp khẩn trương theo, Phùng Áng không ý kiến chuyện con cháu trong nhà theo Vân Diệp đi Liêu Đông, Lý An Lan sai quản sự trong nhà tức tốc chuẩn bị tiếp viện, ba chiếc chiến hạm đi trước, mười chiếc thuyền tiếp tế theo sau.

Bất kể nhanh chóng thế nào, hạm đội vừa đi xe về vẫn phải nghỉ ngơi, có điều từ ba tháng thành ba ngày.

Không kịp tới Ung Châu thăm nãi nãi và Tân Nguyệt nữa rồi, đành viết vài phong thư nói nguồn cơn sự việc, nói đợi chuyện Liêu Đông kết thúc, sẽ về Ung Châu, không rời nhà nửa bước.

Nhìn bến tàu bận bịu, Vân Diệp nói với Địch Nhân Kiệt đằng sau:

- Làm con mệt nhọc rồi, tuổi còn nhỏ phải xử lý chuyện phức tạp như thế, tìm điểm bình hành giữa Vân gia, Phùng gia, các hào tộc Lĩnh Nam và triều đình không dễ dàng, nếu thấy khó thì hỏi Tiểu Vũ, mấy năm qua Tiểu Vũ tiến bộ rất nhanh, đợi con tốt nghiệp thư viện, ta nói với phụ thân con, gả Tiểu Vũ cho con.

Địch Nhân Kiệt đang cúi đầu khiêm tôn lắng nghe, thấy sư phụ đổi chủ đề đột ngột, tức thì ngây người, lí nhí nói:
- Đệ tử tài đức gì mà dám cưới sư tỷ làm thê?

- Con không cưới thì sư tỷ con gả cho ai được nữa? Với học thức, lá gan của nó, gả cho ai cũng là hại người ta, chỉ con là còn kéo dài được chút hơi tàn dưới tay nó thôi. Sư phụ sớm nghĩ kỹ rồi, phải gả cho con, Tiểu Vũ là yêu nghiệt do sư phụ vô tình dạy ra, con giúp sư phụ trông coi một chút.

Địch Nhân Kiệt mặt nhăn nhó, bất giác đi chậm lại, hai chân như dính vào với nhau.

- Hả? Con thực sự không muốn? Chẳng lẽ Tiểu Vũ không đủ xinh đẹp?

Địch Nhân Kiệt đỏ mặt, mấy năm qua sư tỷ lớn hơn nhiều, sớm không còn là nha đầu gày gò nữa mà ngày càng có vị nữ nhân, sức hấp dẫn không thua kém gì Hi Mạt Đế Á tiên sinh, làm điên đảo không biết bao nhiêu nam sinh thư viện:

- Đệ tử chưa thấy ai xinh đẹp hơn sư tỷ.

Vân Diệp cười tủm tỉm, được thế lấn tới:

- Chẳng lẽ Tiểu Vũ không đủ thông minh? Hay không đủ hiếu thận?

Sư tỷ đẹp thì đẹp, hắn không phủ nhận bị sư tỷ thu hút, nhưng cưới về làm thê tử là chuyện hoàn toàn khác, nghĩ tới tính tình của sư tỷ, Địch Nhân Kiệt sắp khóc rồi:

- Sư tỷ rất xinh đẹp, rất thông minh, học vấn còn cao hơn con, làm thức ăn rất giỏi, tới nhà gặp cha mẹ con rất hiếu thuận, huống hồ giờ còn theo sư nương học thuê thùa may vá, với tài trí của tỷ ấy, đoán chừng sớm ngày hơn sư nương thôi, không có gì để chê trách cả.
- Nhưng sư phụ, sao người thích Na Mộ Nhật sư nương chứ? Sư nương rất ngốc, nhưng sư phụ lại sủng ái nhất, đệ tử cũng muốn kiếm lão bà ngốc một chút để yêu thương.

- Câu này có lý lắm, lão bà ngốc một chút vẫn hơn.

Vân Diệp gật gù, Địch Nhân Kiệt chưa kịp thở phào thì lại nghe y nói:

- Vậy con thấy Tiểu Nha ra sao? Trong nhà có hai đứa này không gả đi được, con chọn xem, rốt cuộc thích đứa nào, đừng băn khoăn bối phận của Tiểu Nha, ta lập tức đuổi con khỏi sư môn, thế là không có vấn đề gì nữa, con biết đó, Tiểu Nha tương đối ngốc.

Vân Diệp chắp tay tiếp tục đi về phía trước, Địch Nhân Kiệt cuống lên đuổi theo, tay xua liên hồi:

- Không được, sư phụ, có thể không chọn không, thấy hai người họ là con sợ rồi.

Sư tỷ thông minh đã đáng sợ rồi, Tiểu Nha cô cô còn đáng sợ hơn, luôn đột nhiên gây tai họa không ai đoán trước được.

Vân Diệp bợp gáy Địch Nhân Kiệt một phát:

- Còn dám kén chọn thật đấy à, Tiểu Vũ là cực phẩm trong giới nữ tử, chọn nó, ta dám nói Địch gia nhất định hưng vượng, không cần mấy chục năm sẽ thành đại hộ có thể đếm trên đầu ngón tay của Đại Đường. Không biết tốt xấu, sư phụ cho thứ tốt nhất còn không nhận, nếu không ta bảo cha mẹ con, có tin cha mẹ con lập tức đưa sính lễ không? Tiểu Vũ tới nhà con, nhất định được cha mẹ con yêu quý, nữ tử tốt như thế, mấy nghìn năm mới có một thôi, còn không biết quý trọng.

Địch Nhân Kiệt không phục, gân cổ nói:

- Không cần sư tỷ giúp, mấy chục năm sau Địch gia cũng thành hào môn đại hộ, chút tự tin này đệ tử vẫn có, ở bên sư phụ biết nhiều hiểu rộng mà không có bản lĩnh đó thì đệ tự thẹn chết luôn.

Mặt trời có hơi gắt, Vân Diệp kiếm bóng cây rậm rạp ngồi xuống, vỗ mặt đất bên cạnh, bảo Địch Nhân Kiệt cũng ngồi, mới nói:

- Tiểu Vũ quá ương ngạnh, lại thông minh, học cái gì cũng nhanh, gần đây nó làm cái bảng biểu kia con biết chứ, đó là môn học vấn mới, sư phụ gọi nó là suy luận, có thể nhận rõ lòng người, biết trung gian, có thể mê hoặc lòng người, đổ thiên hạ.

- Hoàng hậu nương nương muốn gả Tiểu Vũ cho một vị hoàng tử, ta không đồng ý, bất kể gả cho vị hoàng tử nào, không khéo hoàng gia sẽ đại loạn, vì tránh hại chúng sinh, ta dứt khoát từ chối. Nó khác với Thì Thì, Thì Thì là đứa trẻ ngoan, lòng dạ nhân hậu, cưới Lý Ảm sẽ an lạc cả đời, nên ta không lo.

- Tiểu Vũ là người theo đuổi sự hoàn mỹ, nó sẽ không hài lòng làm vương phi, vì nó phát hiện trên vương phi còn có thái tử phi, còn có hoàng hậu, vậy là nguy rồi. Với vốn liếng và học thức của nó, nổi lên tâm tư đó nói không chừng sẽ đạt thành tâm nguyện, cho nên sư phụ không dám giao phó Tiểu Vũ cho người khác, trừ con.

***Lý 2 đông chinh 3 lần thất bại, về sau bộ đôi chồn cáo Vũ Kiệt nắm chính quyền mới thành công.

Chương 966: Nhân duyên tốt

Địch Nhân Kiệt kêu thảm:

- Nếu gả sư tỷ cho con, chẳng may cũng nổi tâm tư đó thì sao?

Vân Diệp cười gian:

- Không đâu, thân ở hoàng gia sẽ có một quy tắc, thân ở nhà con sẽ có quy tắc khác, Tiểu Vũ sẽ hiếu kính cho mẹ con, yêu thương đệ đệ muội muội con. Còn về phần nó đối với con ra sao thì phải xem coi đối với nó thế nào, con hi sinh bao nhiêu, nó báo đáp con bằng đó yêu thương, gia đình nó không tốt, nên càng coi trọng gia đình mình.

- Hai đứa má ấp vai kề bao năm rồi, so với cưới kẻ ngu xuẩn vô tri, không bằng cưới Tiểu Vũ, tương lai trong khuê phòng có nhiều điều mà nói. Mà này tiểu tử, hiện giờ con cũng là yêu nghiệt, cho dù thường ngày con che dấu tốt, vẫn cứ là thứ yêu nghiệt, sư phụ là lão yêu rồi, con và tiểu yêu Tiểu Vũ vài năm nữa thành đại yêu, rồi tương lai là lão yêu, yêu tinh không cưới yêu tinh thì cưới cái gì? Chuyện này cứ quyết như thế, về nhà ta sẽ hỏi ý kiến Tiểu Vũ, nếu nó không có ý kiến, ta gửi thư cho cha mẹ con, chuẩn bị đính ước cho hai đứa.

Địch Nhân Kiệt đau khổ gật đầu, do dự mãi rồi chuẩn bị kháng cự lần cuối:

- Sư phụ đã nghĩ tới tất cả mọi khả năng rồi, nhưng sư phụ không nghĩ tới cảm thụ của con à?

- Nam tử đại trượng phu, phải tàn nhẫn với bản thân mới thành công, con xem, sư phu cưới mấy bà nương ngốc, chính là một loại tàn nhẫn khác. Con cưới bà nương thông minh, là một loại tàn nhẫn, trời sập xuống thì lấy vai gánh, cứ so cái này tính cái nọ còn ra gì nữa?

Địch Nhân Kiệt gật đầu, coi như đồng ý cưới Tiểu Vũ rồi, Vân Diệp thở ra một hơi dài, tảng đá đè trong lòng được chuyển đi, từ khi Tiểu Vũ làm bảng biểu kia, Vân Diệp lo tới mặt sinh nếp nhăn, giờ thì tốt rồi, gả Tiểu Vũ cho Tiểu Kiệt, mong chúng sống mỹ hảo cả đời.

Rất nhiều năm sau Địch Nhân Kiệt mới hiểu năm xưa mình không cẩn thận đồng ý cưới Tiểu Vũ là sai lầm lớn cỡ nào, mặc dù con cháu đầy đàn, gia đình hòa hợp, cha già sống tới chín mươi tuổi mới ngậm cười qua đời, năm đứa nhi tử giỏi giang, là rồng trong đám người, Địch gia thành huân quý Đại Đường, truyền thừa mấy trăm năm không thành vấn đề, nhưng ở lễ đại thọ tám mươi của sư phụ, sư đồ nhìn nhau không biết phải nói gì, cuối cùng sư phụ nhỏ giọng an ủi, nhịn thêm chút nữa là qua rồi.

Mình biết sư tỷ năm chín tuổi, tới nay đã bảy mươi, sáu mươi năm trời nhịn qua rồi, còn sống được bao lâu nữa, không nhịn thì sao?

Thuyết phục được Địch Nhân Kiệt, tiếp đó Vân Diệp về nhà híp mắt cười nhìn Tiểu Vũ bê trà cho mình, còn chưa mở miệng Tiểu Vũ đã nói:

- Sư phụ, Tiểu Vũ do người nuôi lớn, chuyện hôn nhân sư phụ cứ xem mà làm là được.

Tiểu Vũ thẳng thắng nói ra làm Vân Diệp hơi xấu hổ, ho khan một tiếng nói:

- Cũng không thể nói như thế, nếu con có người mình thích thì nói với sư phụ, sư phụ đi cầu thân cho con, không cần bận tâm loại lời vớ vẩn chỉ nam tử mới được cầu thân, muốn tương lai sống tốt, theo đuổi ngược một lần cũng chẳng mất mặt.

Không ngờ Tiểu Vũ ngây ra nhìn trời một lúc rồi thở dài:

- Nếu có nam tử đáng để con theo đuổi, nhất định con không bỏ qua, sư phụ nâng tầm mắt con lên rồi, hiện nhìn ra phía trước, chỉ còn Tiểu Kiệt có thể lọt vào mắt, thiếu niên khác con nhìn chỉ thấy ghét, người mà sư phụ hứa gả nhất định là Tiểu Kiệt.

- Địch thúc thúc, thẩm thẩm đều là người rất tốt, rộng lượng hiểu hậu, Tiểu Kiệt cũng là người duy nhất có thể so với con, tuy nó giả ngốc, nhưng bụng đầy mưu mô gian xảo, có phu quân như thế thực ra cũng tốt, chỉ là đệ tử hơn Tiểu Kiệt ba tuổi, đợi Tiểu Kiệt mười tám, bọn con mới thành thân được không?

- Tất nhiên là được, chỉ là uống phí thanh xuân của con, hơi đáng tiếc.

Vân Diệp sờ sờ mũi: - Sư phụ không cần ngại, sư phụ mới là người thân nhất của con, sư phụ kéo con khỏi lò lửa, dạy con học vấn, dạy con đạo lý làm người, chuyện ăn ở chưa bao giờ bạc đãi, hiện lại lo lắng vì hôn sự của con, cha mẹ cũng chỉ đến thế là cùng, đôi khi con nghĩ nếu mình họ Vân thì tốt biết mấy, như thế càng thoải mái ở trong ngôi nhà này.

Vân Diệp kéo Tiểu Vũ ngồi xuống, đưa tay vuốt mái tóc mềm của Tiểu Vũ:

- Có câu gái xấu khỏ gả, ai ngờ Tiểu Vũ nhà ta là mỹ nhân quốc sắc thiên hương cũng thế, nếu ở một thế giới khác, con sẽ tìm được người mình yêu thương, đáng tiếc đây là Đại Đường, sư phụ tìm đi kiếm lại cũng chỉ có Tiểu Kiệt miễn cưỡng xứng với con, người khác khỏi nói. Sư phụ lại không muốn gả con vào hoàng gia, với tính cách của con, nói không chừng đám Thừa Càn, Lý Thái sẽ gặp họa, vẫn gả cho Tiểu Kiệt là hơn. Đời người mà không trải qua chuyện ma chay cưới gả thì không hoàn chỉnh, sư phụ không muốn con đi theo số phận bi thảm của Hi Mạt Đế Á, Tiểu Vũ nhà ta là con cưng của trời, học tập cho tốt, sống cho tốt, vì trước kia sống không tốt, hiện giờ chúng ta càng nỗ lực sống cho thật tốt.

Lời của Vân Diệp làm Tiểu Vũ khóc sướt mướt, gục lên vai Vân Diệp khóc, khóc tới y phục của Vân Diệp ướt cả mảng.

Sư phụ trở về đi tìm sư tỷ, Địch Nhân Kiệt đương nhiên biết chuyện gì, lén lút tới ngoài phòng nghe trộm, nghe sư phụ và sư tỷ nói chuyện, nhớ cha sư tỷ mất sớm, mẹ bỏ về Thục, hai huynh trưởng tham tài không nghĩ tình thân, sư tỷ thực sự rất khổ, không ít lần bắt gặp sư tỷ khóc một mình, Địch Nhân Kiệt mắt đỏ hoe, xúc động từ ô cửa sổ thò đầu ra, hết sức chân thành dịu dàng nói với Tiểu Vũ:

- Sư tỷ yên tâm, đệ nhất định đối xử với tỷ thật tốt.

Nào ngờ Tiểu Vũ trừng mắt lên, hung dữ quát:

- Xéo!

Lý An Lan đứng bên ao từ xa xa nhìn sang bên này, không biết sư đồ họ đang làm gì, không tiện tới, thấy Địch Nhân Kiệt mặt mày ủ rũ đi đến, nâng mặt hắn lên nói:

- Cái mặt xúi quẩy.

Địch Nhân Kiệt giận dỗi quay đầu đi, về phòng ngủ.
Lại thấy Tiểu Vũ khóc tới mắt đỏ hoe đi tới, yêu thương vuốt má nàng:

- Tội nghiệp, khóc tới sưng mắt rồi.

Tiểu Vũ cười gượng, cũng về phòng ngủ.

Lý An Lan càng thêm tò mò, rón rén tới cửa sổ nghe thấy phu quân đang ngâm nga:

- Bình minh trời đông, mưa trời tây, nói là vô tình lại hữu tình.

Hình như vô cùng có ngụ ý, liền thò đầu ra hỏi:

- Ba sư đồ chàng lén la lén lút làm cái gì? Tiểu Kiệt như hoa màu gặp sương muối, Tiểu Vũ cũng không có tinh thần như mọi khi, càng nấp ở đây đọc thơ ra vẻ thâm ảo, là ai có tình với ai?

Vân Diệp gật đầu:

- Nàng nói không sai, ta gả Tiểu Vũ cho Tiểu Kiệt, nàng là nữ nhân, tâm tư tinh tế, thấy hôn sự thế nào, nghĩ hộ ta có thỏa đáng không?

Đề tài hứng thú nhất với nữ nhân rồi, Lý An Lan nhảy phốc từ ngoài vào:

- Đương nhiên là thích hợp, Tiểu Vũ xinh đẹp, Tiểu Kiệt thông, là đôi thiên địa tạo ra, trên đời không có đôi nào xứng với nhau hơn chúng.

- Nàng cũng thấy Tiểu Vũ không hợp gả cho đệ đệ của nàng?

Vân Diệp đã nói ý định của Trường Tôn thị với Lý An Lan rồi, giờ nàng nhiệt tình như thế, nguyên nhân vì không muốn Tiểu Vũ gả vào hoàng gia.

Lý An Lan ngượng ngùng vẫy khăn tay, đặt tay lên vai phu quân, nói:

- Thiếp cứ thấy Tiểu Vũ nhìn thấu được lòng người, như mấy ngày trước ở nhà thiếp và nó tán gẫu, bất giác nói cho nó biết rất nhiều chuyện trong cung. Chàng cũng biết rồi, những chuyện đó thiếp chưa bao giờ muốn nhắc tới, trừ chàng rảnh rối nhắc tới trêu thiếp thì không ai dám hỏi, nhưng hôm đó lại nói với nó cả chiều, nếu không phải là nó nói phải ăn tối rồi thì thiếp còn muốn nói nữa, quá không bình thường, đến tối nằm trên giường nghĩ lại mới phát hiện ra, con nhóc đó lấy thiếp ra làm đối tượng thí nghiệm.

- Trong hoàng gia, thiếp không thông minh nhất, cũng không phải ngốc, thiếp thừa nhận Thừa Càn, Thanh Tước, Tiểu Khác thông minh hơn thiếp, nhưng đám đệ muội khác thì không hơn được thiếp, nếu gả Tiểu Vũ cho chúng, không hiểu sẽ xảy ra chuyện gì, nên thiếp nói phu quân gả Tiểu Vũ cho Tiểu Kiệt là nhân duyên tốt.

***

Kiệt mất khi 7x, Vũ sống tới 8x, khổ cho Kiệt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau