ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 96 - Chương 100

Chương 96: Đạo mộ tặc

- Loại đá này khi bị một loại tia sáng chiếu xạ thì sẽ phát quang vào buổi tối. Màu hồng cũng có, đỏ thẫm cũng có, còn loại màu lục này. Chúng ta không biết thật ra thứ này có phải bị chiếu xạ rồi không, có điều các ngươi có nghe chưa? Người có thứ này trong tay trường thọ sao? Không có bảo vật nào có thể làm như vậy, thứ này không phải thứ khiến người trường thọ, thậm chí còn làm tổn thọ, nhớ kỹ, nhớ kỹ.

Vân Diệp nghiêm trang lừa dối mấy học sinh đi theo.

- Vậy Diệp tử, thứ này ngươi định xử lý thế nào?

Trường Tôn Xung lòng tham chưa tắt.

- Đương nhiên phải xử lý nó, các loại vàng ngọc khi đói cũng không thể ăn, có phỏng ích gì? Ta nghe nói trong thành Trường An có vô số đại hào người Hồ, dùng thứ này đổi lấy vật tư chúng ta có thể sử dụng mới là việc nên làm.

Mọi người gật đầu khen phải, thứ gì yếu hại thì cứ để hại ngoại nhân.

Trong thư viện, mấy lão nhân Lý Cương, Ngọc Sơn, Nguyên Chương, Ly Thạch còn chưa nghỉ ngơi, đều ngồi ngoài cổng đợi học sinh, thị vệ trở về, lão Ngưu cười hào sảng:

- Lão Lý, ngươi không cần quan tâm, mấy tiểu tử Vân Diệp, Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân đều theo lão phu thao luyện lâu rồi, tính tình thế nào lão phu rất rõ ràng. Chẳng phải chỉ là đi bắt một tên trộm thôi sao? Có gì mà phải lo lắng?

- Bọn họ là đệ tử của lão phu, lại có tâm tính thiếu niên, khó tránh khỏi hấp tấp, vạn nhất...

Lúc này cửa bị Hỏa Trụ đẩy ra, chỉ nghe hắn hưng phấn hô:

- Bắt được, bắt được rồi, tiên sinh bắt được một tên trộm mộ.

Mấy lão đầu vội ra ngoài cửa nhìn, chỉ thấy mười mấy người đang từ núi trở về.

Lúc này Lý Cương mới thở phào, ngồi trên ghế Hỏa Trụ mang đến tự đấm đấm chân, thả lỏng một chút.

Vân Diệp mang móng lừa đen giao cho Lý Cương, nói:

- Tiên sinh lo lắng chúng đệ tử lạc lối, giờ không cần phải lo nữa. Bọn chúng dù có thói xấu nhiều hơn nữa, cũng tuyệt đối không phải là thứ bại hoại.

Lý Cương nhìn móng lừa đen trong tay vui mừng gật đầu, đệ tử của lão đã không để lão thất vọng.

- Tiểu tử, thu hoạch được gì?

Lão Ngưu cầm theo bầu rượu, uống ngụm lớn hỏi Vân Diệp.

- Một tên trộm mộ, một kim quan, hai khối dạ minh châu.

Nói xong thì móc những thứ y thu được cho mấy lão đầu nhìn. Bạn đang đọc chuyện tại

- A, kim quan này có lẽ có chút địa vị. Ngọc Sơn huynh, huynh xem quỳ long văn trên mặt xem, sợ rằng cũng có chút niên đại, tuyệt đối không phải là vật tiền Tùy.

Ly Thạch tiên sinh kinh nghi một tiếng, hình như có phát hiện gì đó.

- Chẳng phải chỉ là kim quan của Hán Quảng Xuyên Vương Lưu Khứ hay sao, có gì mà ngạc nhiên? Lưu Khứ này khi còn sống thì ra sức bới móc mộ huyệt người khác, sau khi chết, mộ huyệt của bản thân liền bị trộm, đúng là bị báo ứng. Ly Thạch huynh cớ gì ngạc nhiên như vậy?

Ngọc Sơn tiên sinh vẫn giọng nói không nhanh không chậm.

- Ngươi làm sao mới chỉ liếc mắt mà đã nhận ra đây là kim quan của Quảng Xuyên Vương Lưu Khứ? Tương giao hơn mười năm, đây là lần đầu tiên ta mới biết ngươi có bản sự này.

- Trên kim quan có viết tên, ngươi không nhìn thấy hay sao?
Mấy lão đầu nói chuyện với nhau, hoàn toàn không để ý tới hai viên dạ minh châu.

- Chư vị sao lại xem thường dạ minh châu vậy?

Trưởng Tôn Xung hỏi mấy người Ngọc Sơn tiên sinh.

- Vứt ngay, vứt ngay. Thứ này không phải là đồ tốt lành gì, mau chóng xử lý là tốt nhất.

Lý Cương không nhịn được nói.

Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân liếc nhau, định giữ làm của riêng.

Các lão tiên sinh không để ý tới tên trộm mộ, nên nhớ trộm mộ thời Đường sẽ bị đày 3000 dặm, bọn họ không muốn tham dự kế hoạch nhân tài của Vân Diệp, tự nhiên làm bộ không biết.

Lý Cương nói với Vân Diệp:

- Ngươi muốn thu phục, thì cần có thủ đoạn thu phục thích hợp, tự giải quyết cho tốt.

Nói xong ngáp mấy cái rồi cùng mấy lão huynh đệ về phòng nghỉ ngơi.

- Ngươi cần một tên trộm mộ làm gì?

Lão Ngưu có chút lo lắng.

- Đào động! Đào động quáng. Với thủ đoạn của hắn mà lan truyền thiên hạ sẽ giảm được rất nhiều người chết, nhất là tiểu tử muốn đào quáng, người thế này không thể thiếu.

Vân Diệp không giấu diếm lão Ngưu.

Lão Ngưu luôn yên tâm về Vân Diệp, nghe y nói có đạo lý thì cũng không hỏi nữa, xoay người đi ngủ.
Nhất thời ngoài đại môn thư viện chỉ còn lại Vân Diệp, Trưởng Tôn Xung, Lý Hoài Nhân, Úy Trì Bảo Lâm cùng hai thị vệ đang khiêng tên trộm mộ còn bất tỉnh.

- Trưởng Tôn huynh, Lưu huynh, Uất Trì có muốn xem ta diễn trò?

Hoàng Thử tỉnh lại từ trong hôn mê, phát hiện bản thân đang trần truồng bị trói trên một tấm ván gỗ. Bản thân hắn không phải chưa từng trải qua lao ngục, chỉ là không ngờ hắn chú ý như vậy mà vẫn bị người ám toán. Chơi chim có ngày bị mổ mắt, hắn thầm than một tiếng, chuẩn bị tiếp nhận cực hình sắp xảy ra.

Trong phòng rất yên tĩnh, ngoài tiếng thở của bản thân hắn thì không còn âm thanh nào khác.

Nằm trên mặt đất, khí tức ẩm ướt của bùn đất làm hắn bình tĩnh trở lại. Lúc rời mộ thất hắn đã nhìn trên dưới không thấy ai, nhưng vừa ra khỏi huyệt thì thấy cặp mắt sáng như sao làm hắn có chút hốt hoảng, đó là một loại ánh mắt hiểu rõ tất cả.

- Công trình sư? Là cái gì?

Hắn không tự chủ được lẩm bẩm.

- Là một loại chức nghiệp, một loại chức nghiệp có địa vị, có trách nhiệm, so với làm trộm mộ khá hơn nhiều, ngươi có muốn thử không?

Giọng nói đột ngột khiến Hoàng Thử lập tức căng thẳng, đây là giọng nói của người ngoài huyệt khẩu, hắn không bao giờ có thể quên được.

Theo tiếng nhìn lại, chỉ thấy một thiếu niên lang quân 15, 16 tuổi, trong tay đang cầm một cái mộc bàn, đứng ở cửa chính cười hì hì nhìn hắn.

- Thiếu lang quân thủ đoạn cao minh, Hoàng Thử cam bái hạ phong. Chỉ là không biết đã lộ ra điều gì mà để thiếu lang quân nhìn thấu, đến nỗi mỗ gia có cái tai hoạ này.

- Móng lừa đen, chính là móng lừa đen. Khi hương dân nói trong nhà có con lừa đen bị cắt chân, ta liền biết sẽ có một Mô Kim giáo úy đến đây, chỉ cần chịu khó tìm kiếm mộ táng xa hoa phụ cận quanh đây, không khó để phát hiện hành tung của ngươi.

Vân Diệp ăn ngay nói thật.

- Lẽ nào thiếu lang quân cũng là đồng đạo? Hoàng Thử bất tài, vật đêm nay lấy được toàn bộ đều đưa cho thiếu lang quân.

Hoàng Thử rất thức thời.

- Ngươi nghĩ rằng ta đường đường là một vị khai quốc huyện hầu lại đi trộm mộ?

Hoàng Thử chỉ cảm thấy lỗ tai ông lên, bản thân không ngờ lại khiến cho một vị Hầu gia quan tâm, nhất thời cũng không biết là vui hay buồn.

- Được rồi, ta đã xem đạo động ngươi đào, động 20 trượng mà trên mặt đất không hề đào lệch mảy may, cũng không thừa thãi chút nào, còn tách được tường bao cứng rắn, thẳng vào quan tài. Không thể không nói một câu, hảo thủ nghệ. Ta muốn biết thủ nghệ của ngươi có được chăng?

Con ngươi Hoàng Thử rụt lại, cắn răng nói:

- Đây là thủ đoạn mưu sinh mỗ gia được tổ truyền, đâu thể nói ra, thiếu lang quân đừng nên hỏi nữa.

- Lại cái tật cho mình đáng quý, có điều ngươi rơi vào tay ta rồi, nói hay không không phải là việc ngươi có thể tự quyết định.

- Ha ha ha, mỗ gia vào Nam ra Bắc có người nào chưa thấy qua? Đừng lên mặt dọa người, Hoàng Thử ta chỉ có cái mạng quèn, muốn lấy thì tùy ngươi, tổ truyền của tổ tông không thể rơi vào tay người như ngươi được.

Hoàng Thử có chút tuyệt vọng, thế nhưng dâng nghề tổ truyền cho quan phủ thì sau này những Mô Kim giáo úy còn lại làm ăn khỉ gì? Đó đều là huynh đệ tỉ muội của hắn, hắn cắn chặt khớp hàm chuẩn bị chịu đựng.

Vân Diệp buông mộc bàn xuống, trong mộc bàn có tiểu đao, có trúc ký, có ma chỉ, còn có một cái ống chích, y rất hưng phấn, muốn xem thủ đoạn tra tấn trong điện ảnh có thể dọa chết tên trộm mộ chết tiệt này hay không...

Chương 97: Trừng phạt

- Có người nói cho ta biết, hình cụ càng đơn giản thống khổ càng khủng khiếp, hình cụ càng thô ráp, hiệu quả càng mạnh, mật truyền của phái Mô Kim giáo úy ngươi đối với ta chỉ là trò cười, tầm long định vị? Ấm tử quan? Thanh đồng quách? Thụ táng khanh? Hay là hạp tử phần? Có gì ta không biết?

Vân Diệp vừa nói vừa mỉm cười, ngữ khí cũng nhẹ nhàng, đối với Hoàng Thử thân thiết như lão hữu.

Trong mắt Hoàng Thử càng toát ra vẻ tuyệt vọng, Vân Diệp càng nhẹ nhàng, hắn càng tuyệt vọng. Hắn cố đứng dậy, nhưng lại bị trói nên không thể động đậy. Gân xanh trên cổ đập loạn, miệng hô lớn:

- Ngươi cũng biết rồi, vì sao còn đối xử với ta như vậy? Có bản lĩnh thì một đao giết ta đi.

- Vì sao? Nguyên nhân nói ra có chút buồn cười, nói ra ngươi không được cười ta, ta muốn hành hạ ngươi không phải vì đạo tổ truyền đào mộ tổ tiên nhà người ta của ngươi, theo ta thấy bọn họ vọng tưởng sau khi chết vẫn được sung sướng như cũ, muốn mang tài phú của bách tính thế giới này sang thế giới bên kia, đây là hành vi buôn lậu nghiêm trọng, gây ra lãng phí rất lớn, các ngươi mang những thứ bọn hắn chôn cùng đào lên, để chúng được tiếp tục lưu thông, cũng coi như có công.

Hoàng Thử không nghe ra Vân Diệp muốn nói gì, hắn chỉ biết Vân Diệp khen hắn có công, bèn nói:

- Nếu mỗ gia đã có công, vì sao còn bắt mỗ gia, sao không để mỗ gia tiếp tục lập công có phải hay hơn không?

Vân Diệp lắc lắc ngón trỏ:

- Không không không, ngươi là tai họa, tai họa tất phải bị trừng phạt, bằng không thiên lý khó thành.

Y lại mang móng lừa đen lấy từ chỗ Lý Cương ra, gõ gõ lên ván gỗ.

- Đây mới là nguyên nhân chân chính khiến ta muốn trừng phạt ngươi.

- Móng lừa đen? Đây chẳng qua là pháp khí mỗ gia dùng, ngươi nếu đã quen thuộc Mô Kim nhất mạch ta, thì nên biết móng lừa đen là vật phải dùng lúc khai quan, điều này có gì sai đâu?

Hoàng Thử có chút hồ đồ.

Lừa đen là của ngươi sao? Ngươi vô cớ giết một con lừa đen, thiếu chút nữa khiến một nhà sáu miệng ăn tan cửa nát nhà, ngươi không thiếu tiền mua lừa, nhưng lại muốn ăn trộm, từ đó có thể thấy ngươi chỉ là một tên khốn kiếp, vì ngươi mà hương dân kia suýt bị bức phải tự sát, ta trừng phạt có gì sai sao?

- Chỉ là một hộ hương dân mà thôi, Hầu gia ngươi sao phải ra mặt cho họ?

Hoàng Thử triệt để hồ đồ, có loại Hầu gia thế này sao?

- Câm miệng! Không có hương dân lão tử làm Hầu gia với ai? Con lừa này ta thay ngươi đền, có điều ta phải lấy bốn, năm cân máu trên người ngươi làm đậu hũ ăn.

Nói xong liền đâm một đao vào cổ tay Hoàng Thử.

Hoàng Thử hồn phi phách tán, hắn nghe tiếng máu của mình đang rỏ tí tách xuống chậu đồng.

- Ngươi khóc sao? Chẳng phải vừa rồi ngươi tự xưng vào Nam ra Bắc không sợ gì sao? Mới bắt đầu thế này mà đã không chịu nổi rồi? Điều này làm cho ta nhớ lại trước kia, có một vị phụ nhân vô cùng kiên cường, nàng phải chịu loại hình phạt mà ngươi không thể tưởng tượng nổi, nhưng với một lý tưởng vĩ đại, tư tưởng của nàng đã chiến thắng nỗi đau thể xác, đứng vững trước các loại cực hình, tỷ như loại này.
Vân Diệp cầm trúc châm từ mộc bàn lên, đâm nhẹ vài cái lên mặt Hoàng Thử:

- Lấy búa chầm chậm đóng châm này vào dưới móng tay ngươi, đến tận khi móng tay ngươi bật ra. Có lần ta không cẩn thận bị cửa kẹp tay mà đã đau lắm, không biết vị phu nhân dũng cảm kia làm sao chịu đựng được. Ngươi chuyên trộm mộ chắc hẳn gan lớn lắm, từ từ hưởng thụ đi, người tốt có thể chịu được hình phạt, ác nhân như ngươi hẳn cũng không vấn đề gì.

Mồ hôi trên mặt Hoàng Thử to như hạt đậu, cố mở to hai mắt không để nhắm lại, con ngươi chuyển động theo tay của Vân Diệp, mắt không chớp lấy một cái.

Vân Diệp dường như quên gì đó, lại lấy từ mộc bàn ra một ống chích bằng gậy trúc. Kim tiêm thô to dùng nhánh cứng nhất của mao trúc tạo thành, kém xa so với kim tiêm hậu thế, nhưng nếu chỉ để đâm thủng da thì cũng không thành vấn đề.

- Ngươi từng nghe thi độc chưa? Đây là thứ ta lấy từ trong miệng thi thể đấy.

Nói xong thì nhẹ đẩy ống chích, làm cho dịch thể màu lục rỉ ra, rớt trên ván gỗ xèo xèo, chớp mắt ván gỗ đã biến đen.

Hoàng Thử cố gắng giãy dụa, tránh ống chích chạm vào người, miệng gào lên:

- Ta phục rồi, ta làm công trình sư của ngươi, ta làm công trình sư của ngươi.

Ống chích vẫn đâm vào cơ thể hắn, Hoàng Thử tuyệt vọng run run vài cái rồi bất động...

Cửa bị đẩy mạnh ra, Trưởng Tôn Xung, Lý Hoài Nhân, Uất Trì, Lý Thái, Lý Khác cùng một đám học sinh vọt đến, một đám bịt mũi nhìn tên trộm mộ đã vãi đái bất tỉnh trên ván.

- Tên trộm mộ chết tiệt này thật vô dụng, còn chưa thực sự lấy máu hắn, mới chỉ hù dọa hắn một chút mà đã chết ngất rồi, gan lớn khỉ gì, phì.

Trưởng Tôn rất tức giận.- Tiểu Xung, mau đưa 200 văn đây, không được chạy làng. Ai bảo ngươi cược tên trộm mộ có thể chịu được, ta chỉ biết tiểu Diệp xuất mã, tên kia chắc chắn không có chỗ tốt. nguồn TruyệnFULL.vn

Lý Hoài Nhân cao hứng đòi Trưởng Tôn Xung, mỗi người trong thư viện mỗi tháng chỉ được tiêu một số tiền cố định, dùng tiền để trả các loại phí. Thương thay cho Trưởng Tôn Xung, những ngày còn lại phải ăn bánh màn thầu, trong nhà có nhiều tiền nữa cũng vô dụng, tại thư viện chỉ nhận ngân phiếu của thư viện làm ra.

- Diệp tử, ngươi muốn tên trộm mộ này làm gì? Loại như chúng đều có thể treo cổ, ngươi cứ chích thi độc giết hắn luôn cũng được, vì thế gian trừ một mối hại.

Lý Thái không hổ là không hổ là người trong hoàng gia, gặp chuyện liền quyết đoán không chút do dự.

- Ngươi chỉ biết giết, người này có bản lĩnh đào động, chúng ta muốn tìm một mỏ than, đào ngọc thạch, động quật, sửa dòng nước đều cần đến bản lĩnh này, người tốt như vậy thì tìm được ở đâu? Hơn nữa tên hỗn đản này biết mình tội nghiệt, không chuộc hết tội lỗi thì còn lâu mới được chết.

- Vậy Diệp tử, việc này có cần đến người Đột Quyết quy thuận không? Vài ngày trước có Triêu Nghị lang Đậu Trung thượng tấu, nói có một đám người người Đột Quyết bị Hiệt Lợi truy sát không còn nơi nương tựa, bèn bỏ chạy đến Đại Đường ta cầu xin giúp đỡ. Phụ hoàng cũng không biết làm thế nào, không phải vì sợ Hiệt Lợi, mà vì bọn người này mặc y phục Kim quốc, an trí đến đâu cũng không tiện, quan lại khắp các châu huyện lớn nhỏ đều không chịu dung người Đột Quyết.

Lý Khác chợt có ý kiến.

- Có bao nhiêu?

Vân Diệp lập tức hứng thú.

- Nghe nói già trẻ gái trai có khoảng hơn vạn người, người đứng đầu gọi là cái gì Bác La, hiện tại đang ở Vân Trung kéo hơi tàn.

Lý Khác nói chuyện lúc trước gặp Đậu Trung ở cửa cung.

Năm nay Lý Nhị đúng là muốn hạ thủ với Đột Quyết rồi, đây là thắng lợi ít thấy trong lịch sử chiến tranh với dân tộc du mục. Trong tràng đại chiến này, Lý Tịnh, Sài Thiệu, Tiết Vạn Triệt quang mang vạn trượng, nhất là Lý Tịnh, người dùng đầu của dân Đột Quyết để khẳng định địa vị nhất đại quân thần.

Tháng 8, vào lúc trời đẹp cuối thu, Đột Quyết sẽ suy tàn.

- A Khác, vì sao không mang tráng niên vào quân ngũ, trên chiến trận công một thành, làm một tử sĩ cũng không tệ. Còn những kẻ khác phái tới các châu huyện mở một con đường, xây một cây cầu, cũng đỡ cho triều ta phải trưng lao dịch, khiến dân sinh oán.

**********

Kỳ nghỉ của thư viện ngay cả bốn vị phu tử cũng rời khỏi thư viện, vì tiết thanh minh đã đến, tế tự tổ tông là việc lớn nhất gia tộc, Vân gia cũng không ngoại lệ.

Lão Ngưu đã rời khỏi, còn nói sau này sẽ không quay lại nữa. Điều này làm cho Vân Diệp rất khổ sở, không có lão tướng quân tọa trấn, y lo rằng thư viện sẽ mất trật tự, có điều lão Ngưu thần bí nói:

- Sẽ không, ta đi rồi sẽ có người tới thay, là ai thì tạm thời không thể nói.

Chương 98: Thanh minh

Các học sinh trong thư viện giống như thoát khỏi gông cùm, tất cả đều thay cẩm y bào phục, tô điểm cho bản thân. Như Mạnh Bất Đồng, có gì mặc được là hắn mặc hết lên người, nghe đinh đinh đang đang như ngoài tạp hóa, miệng còn nói thiệt thòi, mua về không được khoe khoang mà phải cất trong tủ, lần này đến ngủ hắn cũng không cởi.

Tiên y nộ mã, khinh xa phì cừu phong phạm thiếu niên Trường An được bày ra triệt để.

Vân Diệp còn nói chỉ tiếc thiếu thiếu nữ thanh xuân, bằng không...

Lời còn chưa dứt, một đám cầm thú đã gào khóc đòi chạy về Trường An.

Lão nãi nãi chuẩn bị rất đầy đủ, thủ lợn hoàn chỉnh, nguyên một con dê, cá chép to 2 thước, ngan cổ cột lụa, gà chân bị trói, bánh điểm tâm, còn rương tiền giấy, hương nến, tất cả đều do tôn tử mang theo.

Lão nãi nãi ở trong phủ tướng quân chỉ đạo rất có phong phạm đại tướng, tôi tớ trong nhà bị sai vòng vòng, cô cô thẩm thẩm cũng không buông tha, mỗi người đều dẫn theo một nha hoàn bận rộn. Nghi trượng của Hầu phủ được lau sáng bóng, trên lá cờ cực lớn có hắc hổ giương nanh múa vuốt, đại biểu cho xuất thân tướng môn của chủ nhân.

Toàn bộ Vân phủ chỉ có hai thân quan phục, một bộ cho Vân Diệp, một bộ cho nãi nãi, một người tam phẩm, một người tam phẩm cáo mệnh. Chỉ có hai người này nên không có cảm giác chúng tinh phủng nguyệt, khiến cho lão nãi nãi rất thương tâm, bà ước được như lão phu nhân Bùi gia, chỉ là một nhị phẩm cáo mệnh, nhưng bên cạnh vây quanh một đoàn tam phẩm, tứ phẩm cáo mệnh, uy phong bát diện.

Lão nãi nãi u oán liếc mắt nhìn Vân Diệp, bà đã nói cho y vài khuê nữ tốt, nhưng y vẫn không chịu ai. Ví như tứ nha đầu của Anh Công gia, nhị tiểu thư của Vương gia, ngay cả biểu tiểu thư của Trưởng Tôn gia cũng không muốn, chẳng lẽ lại muốn kết hôn với công chúa?

Chuyện này không được, công chúa đâu phải là người tốt có thể lấy, không chỉ phải rời tôn tử, mà tôn tử cũng chỉ có thể lấy một người. Vạn nhất công chúa không sinh được, chẳng phải là Vân gia khốn đốn sao?

Vân Diệp bị lão nãi nãi nhìn mà lòng sợ hãi, biết lão nhân gia sớm muốn có chắt bế. Lão nhân gia nói bên người cô đơn Vân Diệp cũng không hiểu cô đơn thế nào, bên người lúc nào chẳng có 8 nha đầu nói chuyện, cô đơn như vậy sao?

- Ai u, lão tổ tông à, đừng nhìn tôn tử bằng ánh mắt đó có được không? Ta nổi hết da gà rồi đây, lão nhân gia ngài muốn có chắt bế thì chờ vài năm nữa, lúc đấy chỉ sợ ngài bế không xuể, quờ tay trái béo nha đầu, quờ bên phải xoa tiểu tử, xung quanh một đàn toàn là chắt, lúc đấy sợ ngài không thở nổi ấy chứ.

Vân Diệp nói làm cho mấy cô cô, thẩm thẩm cười nghiêng ngả. Lão nãi nãi cốc một cái lên đầu Vân Diệp:- Tiểu tử thối, đó là chắt ta, không phải vịt ngan mà là một đàn. Lúc đó dù có bao nhiêu chắt đi nữa, ta mệt cũng có sao?

Đất phong cách tổ từ chỉ có 30 dặm, mọi người đi một canh giờ đã tới.

Xa xa thấy hai cây bách thụ, đó là hai cây được hậu thế xưng là lão gia bách, hiện tại mới chỉ to bằng vòng tay tiểu nha đầu, lá tầng tầng lớp lớp, giống hai cây dù xanh che trước cửa từ đường.

Năm ngoái nãi nãi đã cho sơn lại từ đường, trụ hành lang đỏ thắm, đại môn cũng đỏ thắm. Lúc này một lão hán mặc quần áo đỏ, trên đầu cũng đội khăn đỏ, nếu béo thêm chút nữa thì trông chẳng khác gì A Phúc.

Lão hán từ xa chạy tới, hành lễ với lão nãi nãi, thấy Vân Diệp có chút kinh ngạc, lão nãi nãi nói:

- Lão là lão nhân trong nhà trước đây, sau khi Vân gia thất bại thì không nơi để đi, nãi nãi mới cho lão ở lại từ đường, thứ nhất chăm nom từ đường cho tốt, lại cũng cho lão một nơi an thân. Thế là lão ở đây đã 16 năm, những năm này may mà có lão, không thì từ đường sớm đã hỏng rồi, ngươi cũng không có cơ hội tới bái tổ tông.
Lão nãi nãi có chút thương cảm, bảo mọi người dừng lại rồi bế tiểu Nha đang ở trên người Vân Diệp. Hôm nay là ngày quan trọng, bà không muốn bị tiểu Nha quấy phá, sợ bị tổ tông trách phạt. Tiểu nha cũng ngậm miệng không dám khóc, Vân Diệp vừa định an ủi thì đã bị thẩm thẩm ôm đi rồi. nguồn TruyệnFULL.vn

Lão hán kia không ngờ lại tên là A Phúc, Vân Diệp chỉ đứng xem lão và nãi nãi nói chuyện, nãi nãi nói nói chuyện với lão còn vung tay múa chân, có vẻ rất vui mừng. Vân Diệp cũng không làm phiền bọn họ, bước vào từ đường xem xét khắp nơi.

Không to lớn như hậu thế, nhất là thiếu đi hai con thạch sư tử lớn. Đổi lại bốn bề mái cong, có treo linh đang, gió thổi qua nghe leng keng leng keng. Tiếng chuông này câu dẫn suy nghĩ người ta, khiến Vân Diệp có cảm giác một loại thời không liên tục biến hóa ở đây. Hậu thế tứ gia gia ngồi trên thái sư ỷ trong gia phả, miệng không cười liên tục mắng tử tôn này hóa ra lại là lão A Phúc quần đỏ áo đỏ đang vất vả cần cù lau dọn nơi đây. Nhắm mắt lại chỉ cảm thấy trời đất quay cuồng, tường bốn phía đều đang di chuyển về phía bản thân.

- Diệp nhi, Diệp nhi.

Nãi nãi gọi vài tiếng mới kéo được Vân Diệp khỏi cơn mê mị.

- Diệp nhi, ngươi làm sao vậy, khó chịu ở đâu sao? Ngày hôm nay tế tổ ngươi cố gắng một chút, cũng không mất nhiều thời gian. Vừa rồi có thể do tổ tông nhìn ngươi, không cần lo lắng, nơi này là từ đường, cô hồn dã quỷ không vào được, ngươi cạnh cửa cái đôn bên cửa, để lão tổ tông nhìn thiên lý mã của Vân gia cho kỹ.

Trên tường treo đầy mộc bài, âm hồn nam đinh đã chết hàng trăm năm của Vân gia hình như đều đang nhìn Vân Diệp. Không sao, Vân Diệp mặc kệ các người nhìn, ta chính là tử tôn Vân gia, từ thân thể cho đến linh hồn, không phải hàng giả, chẳng phải chỉ khác 1400 năm thôi sao?

Cái gọi là nghi thần nghi quỷ chính là như vậy, chỉ cần không để ý đến nữa sẽ cảm thấy toàn thân khoan khoái. Nhìn nãi nãi, thẩm thẩm đang bày cống phẩm, y cũng không biết bày biện nên cũng mặc kệ, chắp tay sau lưng đi xem khắp nơi, để tiểu Nha, đại Nha mò hạt thông trong túi y. Vân Diệp không có thói quen để đồ trong tay áo, nên bảo nãi nãi may hai túi bên hông, mùa đông cho tay trong túi rất ấm, y phục Trình Xử Mặc cũng như vậy, cho hai tay vào túi đi dạo phố trông rất có hình tượng.

Vân Diệp không muốn cầm nhiều tiền trong túi, nên nhờ nãi nãi dát bạc mỏng như lá cây, bên trên dập tiêu ký của Vân phủ. Mỗi chiếc lá như vậy tương đương 10 đồng tiền, rất thuận tiện, chỉ cần không mua đồ xa xỉ thì một chiếc lá cũng đủ vui chơi nửa ngày.

Không có thuốc lá! Tật hút thuốc của y hiện tại vì thiếu thuốc nên cũng bỏ được rồi, cho nên mới chuyển thành thói quen mang đồ ăn vặt trong người. Hai tiểu nha đầu hiện giờ rất khổ, nãi nãi không chỉ mời một lão sư dạy chữ, còn mời một lão cung nữ đã xuất cung tới dạy lễ nghi cho 8 nha đầu. Lần trước thấy tiểu Nha tội quá thì nói một hai câu, nào ngờ bị phụ nhân toàn gia thảo phạt, nói đây là phúc phận của bọn chúng, sau này chớ nói ra nói vào. Vân Diệp đau khổ cầu xin cả buổi bọn họ mới buông tha, tiếng hàng trăm con vịt bên tai quả thật không dễ chịu, chỉ đành bỏ mặc tiểu Nha hai mắt đẫm lệ mà chạy đi.

Dưới làn khói đám con cháu thành kính bái tổ tông, trên bàn thờ một trượng bày đầy cống phẩm, chính giữa là thủ lợn, còn có một con dê. Trâu không phải là thứ mà một hầu tước nho nhỏ có thể dùng tế tự tổ tông, bị người phát hiện sẽ bị chém đầu, cho nên Vân gia mới thay bằng một con cá.

Chương 99: Mỗi người một vẻ

Có mấy vị cao tăng không biết từ đâu đang tụng kinh văn ngoài từ đường, một lần lại một lần, bọn họ không vào từ đường, chỉ đốt tiền giấy ở bên ngoài. A Phúc áo đỏ thuần thục ném tiền giấy lên cao, để gió núi thổi tiền đi ra xa.

Hòa thượng niệm xong một trăm lần kinh văn, cầm theo túi tiền lớn mỉm cười bỏ đi. Toàn gia Vân Diệp cầm cuốc, xẻng cải tiến đi về một phần mộ phía sau từ đường. Phần mộ được chăm sóc rất tốt, trên mặt không có chút cỏ dại nào. Nãi nãi khích lệ A Phúc, cho lão một bình rượu lớn, cả thủ lợn cũng cho lão. A Phúc cao hứng bừng bừng ôm vò rượu đi gặm đầu heo.

Nãi nãi và Vân Diệp đều đã đắp thêm một chút đất lên phần mộ, trong mắt ánh nước nhưng mặt mang nét cười, trong miệng không biết đang lẩm bẩm điều gì.

Bồi xong đất thì đám cô cô, thẩm thẩm thân nhất tới khóc lóc. Nãi nãi ôm tiểu Nha còn đang ngơ ngác, dẫn theo đại Nha còn chưa biết gì chỉ vào phần mộ nói:

- Diệp nhi, trăm năm sau ngươi phải táng ta cùng gia gia ngươi một chỗ, chung một nấm mồ. Ngươi biết nãi nãi đã quen ở nhà to, nhà nhỏ sẽ không quen, chật chội lắm.

- Nãi nãi hôm nay sao lại nói những lời này, thân thể nãi nãi vẫn khỏe mạnh, sống với tôn tử vài chục năm nữa cũng không vấn đề, không phải nãi nãi muốn bế chắt trai sao? Sao bây giờ lại muốn theo bồi gia gia? Gia gia có nhiều người thân bên người như vậy sẽ không tịch mịch, ở đây Diệp nhi chỉ có một mình, nãi nãi nỡ lòng bỏ lại mình Diệp nhi sao?

Vân Diệp lệ rơi đầy mặt, tiểu nha đầu lau thế nào cũng mặc kệ. Nãi nãi ôm Vân Diệp vào lòng vỗ nhẹ, miệng nói:

- Ta không nỡ, không nỡ.

**********

Tiết thanh minh được nghỉ 3 ngày, trong ba ngày này đám hoàn khố phỏng chừng đang điên cuồng trác tác. Điều này khiến Vân Diệp nhớ lại bản thân khi còn đi học mà đến kì nghỉ. Cứ ăn rồi ngủ, ngủ rồi ăn, sau đó hôm trước buổi khai giảng còn cùng bạn ở uống rượu thâu đêm đến sáng, vàng mắt đi học...

Y cảm thấy bản thân có lẽ đã trở về quỹ đạo bình thường của nhân sinh, cho nên ở hoa viên cho đặt một cái ghế nằm, lót thảm mềm rồi đặt lưng. Sau đó lại gọi cô cô lấy hộ y cái chăn, ngáp một cái rõ to rồi lăn quay ra ngủ.

Nãi nãi không có thói quen chơi xuân, lão nhân gia cố chấp cho rằng chỉ có tên du thủ du thực cả ngày không có việc gì mới đi chơi. Muốn ngắm cảnh thì trong viện ngẩng đầu nhìn lên núi xanh là đủ. Trên núi làm gì có hoa nào đẹp bằng hoa trong viện. Hoa hồng nở mùi hương còn thoang thoảng nửa ngày, hoa trong núi làm sao có thể? Nhưng đáng khinh nhất là Tôn Tư Mạc kia, cả ngày chui lủi khe núi, vừa cầm cuốc đi tìm những hoa cỏ hoang dại, vừa nói chuyện với tôn tử thì có hết cả ngày. Chẳng phải lão là danh y sao? Sao không chữa cho trâu nhà bị bệnh, trâu đều tiêu chảy đến nỗi không ra hình trâu nữa rồi.

Thật là tôn tử ngoan, xem ngươi ngủ miệng chảy hết nước, nằm mơ cũng đánh quyền. Tôn Tư Mạc thở dài không nhìn Vân Diệp nữa, lão đã tuyệt vọng với vị Hầu gia thiếu niên này, lười biếng khiến người khác giận sôi, có thể nằm thì tuyệt không ngồi, hiện tại đã nằm ưỡn. Rõ ràng bản thân có bản lĩnh trị bệnh cứu người, nhưng lại lười biếng không chịu học tập. Vào xuân mà không biết lên núi tìm thảo dược, nghiên cứu một chút cách pha dược vật, bằng không ngươi bỏ mấy ngày tiếp tục nghiên cứu thấu triệt toan dịch không được sao? Bao nhiêu người quỳ xuống muốn học bản lĩnh của ta, nhưng giao cho đám hoàn khố sao có thể yên tâm được.

Nâng bao vải lên lưng huynh muội Hỏa Trụ, vỗ vỗ sau đầu chúng, đây mới là hảo hài tử, chịu khó, hiểu chuyện, lại có nghị lực, chỉ là thân phận thiếu chút nữa. Tuy rằng khế ước bán mình đã bị Vân Diệp đốt, nhưng một ngày làm nô, cả đời mang tiếng, Tôn Tư Mạc lão có muốn giúp cũng không giúp được.

Hài tử này thấy toan dịch đốt cháy cả thùng, liền muốn lấy tay bưng lấy, Tôn Tư Mạc muốn ngăn lại nhưng vẫn chậm một chút, tay của hai người đều đã bị bỏng.

Đều là tên gia hỏa này, nhìn Vân Diệp đang đánh đấm trong mọng, Tôn Tư Mạc lại càng giận không thể ức chế. Làm ra đồ cũng không dặn dò có nguy hiểm hay không, xong một cái là lấy một ống trúc rồi chạy, cũng không biết muốn làm gì, vứt lại lão trong phòng với mùi gay mũi chẳng thèm quan tâm.

Lão phu không ngờ thứ này có thể hủy được sắt, để hài tử này mang giúp thùng toan dịch, không ngờ chỉ một chút đã thủng rồi, thật ra đây là thứ gì vậy? Độc tính mãnh liệt như vậy, lại kì quái như vậy, chỉ bỏng người mà không có thương tổn nào khác, thế là thế nào?

- Tay của các ngươi bị thương?

Vân Diệp dụi mắt hỏi.

- Ngươi nói xem?

Tôn Tư Mạc giơ tay phải nói với Vân Diệp.

- Lão nhân gia ngài là đệ nhất danh y thiên hạ, chẳng phải chỉ cần có nơi có người bị thương là ngài lại đi sao?

Chòm râu của Tôn Tư Mạc không gió tự lay động.

Vân Diệp quá quen rồi, lão Trình, lão Ngưu mỗi khi tức giận là lại động râu. Vân Diệp vừa mới định chạy thì cơn giận của lão Tôn đã bộc phát, tay trái tóm chính xác vào đầu Vân Diệp, trong miệng còn quát lớn:

- Lão phu muốn đánh chết ngươi, cái đồ yêu tinh hại người này...

Vân Diệp không bị đánh chết, chỉ là nhận lỗi với lão Tôn và tiểu bằng hữu Hỏa Trụ, cũng nói cho họ rõ mình là thứ đó có tác dụng gì.

Vân Diệp lại đoán sai, đám hoàn khố không hề quậy loạn Trường An, vừa về đến nhà đã bị lão tử đích thân gọi vào thư phòng hỏi tình hình học tập. May mà Vân Diệp có thói quen lưu bài tập ở nhà, đám hoàn khố đành phải mang sách vở ra cùng bài thi cho lão tử xem, thậm chí có một số bài còn yêu cầu lão tử hắn kí tên.

Trong nhà Uất Trì cung náo nhiệt phi phàm, toàn gia mở yến chúc mừng thiếu gia nhà mình rốt cuộc cũng có ngày học xong bản lĩnh tính toán lương thảo đại quân. Lão Uất Trì lôi con trai cười rách cả mép, nhớ lại năm xưa đi học bị trắc trở đủ đường, đám tiên sinh xuất thân hào môn đại tộc đều khinh thường thiết hán như lão, lão chăm chỉ học cũng chỉ nhận lấy trào phúng. Cho nên lão rất tức giận, dựa vào vũ dũng xuất đầu. Sau đó lại ngoài ý muốn cứu được bệ hạ, từ đó về sau trung tâm cảnh cảnh theo bệ hạ đánh Đông dẹp Bắc mới có được tước vị hiện tại.
Thời niên thiếu khi đi học vẫn mãi là cái gai trong lòng lão, mỗi lần nghĩ đến lồng ngực lại đau nhức, cho nên lão quyết tâm dốc toàn lực bồi dưỡng cho con trai, để hắn thay lão hoàn thành mộng tưởng thiếu niên. Không con trai kế thừa vũ dũng của lão, nhưng lại không hề di truyền chút văn nhã nào của mẫu thân, học tập gian nan vô cùng. Bản thân lão đã sớm chết mộng đẹp Uất Trì gia có mẫu thân dật khách, nên để mặc con trai tới Ngọc Sơn hai tháng. Nào ngờ lão lại có sự kinh hỉ lớn nhường này, con trai ngốc của lão thường ngày đếm số còn khó, không ngờ giờ đã có thể tính được quân lương, tính toán giờ còn nhanh hơn cả lão.

Nghĩ tới đây Uất Trì liền cảm thấy hôm nay uống rượu thật thống khoái.

Trường Tôn Xung đến Ngọc Sơn vốn bởi vì mệnh lệnh của lão cha, muốn hắn học được bản lĩnh luyện sắt của Vân Diệp, học lấy những ý tưởng của Vân Diệp rồi nói cho lão. Nhưng điều này với Trưởng Tôn Xung thật quá khó, cảm thấy có lỗi với huynh đệ, bất đắc dĩ làm trái lời lão cha, bản thân chỉ còn cách tới đâu hay tới đó.

Trưởng Tôn gia chủ trì tác phường luyện sắt lớn nhất nước, những kỹ thuật này mà để người ngoài nắm trong tay chẳng phải là muốn mạng của Trưởng Tôn gia sao? Cũng may người đó là Vân Diệp, nếu như không phải y thì chỉ sợ toàn Trưởng Tôn gia sớm đã thi thể nguội lạnh rồi.

Khi Vân Diệp hỏi hắn thực ra là định học gì, trong lòng Trưởng Tôn Xung dậy sóng vạn trượng, đấu tranh cả ngày mới dám nói tới học luyện sắt. Trưởng Tôn Xung nói ra cũng đã chuẩn bị tâm lý bị từ chối, không ngờ Vân Diệp bĩu môi nói cái đấy chán ngắt, rồi từ thư phòng tìm loạn hồi lâu, mới tìm thấy một quyển bút ký rách nát dưới một cái rương, tiện tay ném cho Trưởng Tôn Xung hắn, nói là một chút tâm đắc khi y còn ở Lũng Hữu, còn bảo sao không nói sớm, hại y lục tìm nửa ngày, quần áo bụi bặm, còn nói sao huynh đệ trong nhà ai cũng lắm chuyện vậy.

Nghe xong lời này Trường Tôn Xung hận không có lỗ nẻ nào chui xuống...

Hôm nay, Trưởng Tôn Xung đặt bản bút ký vả bản sao hắn làm lại hoàn chỉnh trên thư án của Trường Tôn Vô Kỵ. Trường Tôn Vô Kỵ dùng bàn tay mập mạp vuốt mép bút ký, cười khổ một tiếng: Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Uổng công lão phu làm tiểu nhân.

Lý Hoài Nhân thì bị đánh, bị lão cha của hắn đánh. Tiếng kêu thảm thiết có một không hai, không phải là hắn không cố gắng học tập, mà là lão cha hắn xem không hiểu hắn học cái gì, tất cả sách vở đều chữ như gà bới, không đợi Lý Hoài Nhân giải thích đã thụi luôn một chập, mãi Lý Hoài Nhân mới giải thich xong, nói đây là một loại ký hiệu toán học mới rất đơn giản, là Diệp lão sư lén học được từ hoàng cung Đại Thực (khu vực A Rập), diệu dụng vô cùng, là một phát hiện lớn trên đời này. Lão Lý gật đầu lia lịa, xong lại đánh Lý Hoài Nhân một chập nữa, tiểu Lý hỏi vì sao thì lão tử hắn nói:

- Thẹn quá hóa giận.

Toàn cảnh Trường An hầu như đều là như vậy, dưới sự chỉ dạy của bốn vị đại nho, không có người nào hoài nghi con em mình lãng phí thời gian ở Ngọc Sơn. Có Ngưu Tiến Đạt tọa trấn, không phải lo có chuyện gì. Được lây chút thông minh của Vân Diệp ai mà không thích? Từ lần Vân Diệp quang minh chính đại lừa cả triều văn võ hơn hai vạn quan tiền, thì danh hiệu hài tử thông minh đệ nhất Trường An đã lan truyền mạnh mẽ.

Sự tình có vui thì cũng có buồn, tựa như ban ngày sẽ có ban đêm. Mạnh Bất Đồng chưa từng cảm thấy khổ sở như bây giờ, nguyên nhân cũng vì chuyện vừa nói với phụ thân, những lời này dường như vết dao cứa vào tim hắn.

Khi hắn kích động đưa lời bình của Lý Cương lão tiên sinh lên cho phụ thân hắn, phụ thân hắn lại không cao hứng bao nhiêu, thần sắc vẫn thản nhiên như không, nhìn một cái rồi đặt xuống bên cạnh, nói với hắn:

- Vi phụ không ngờ Ngọc Sơn thư viện có địa vị lớn như vậy, không chỉ có các tiên sinh Lý Cương, Ngọc Sơn gia nhập, còn có Ngưu hầu, Vân hầu tọa trấn. Những người này hoặc là đại nho đạo đức, hoặc là sử học danh gia, còn có đương triều danh tướng, nhất là Vân hầu, thân mang kỳ môn tạp học quỷ thần khó lường. Những người này ở Trường An đều là nhân vật số một số hai, làm mon hạ của bọn họ là may mắn của ngươi.

- Hài nhi tự biết cơ hội khó cầu, nhất định tiến bộ, không phụ kỳ vọng của cha.

- Không cần, ngươi tính tình xốc nổi, chỉ cần yên ổn sống một đời phú quý là được. Vi phụ quyết định, ba ngày sau để đại ca ngươi đi Ngọc Sơn sẽ tốt hơn, hắn luôn luôn thông minh trầm ổn, tuy nói mấy năm nay không có tiến thêm, cũng là do không có danh sư chỉ điểm. Nếu có thể tới Ngọc Sơn để mấy vị tiên sinh giáo huấn hai năm, nhất định sẽ thành lương đống quốc gia, ngươi ra ngoài tìm kế toán lấy 100 quan tiền đi vui vẻ đi.
Mạnh Hữu Đồng giống như con rối về phòng ngủ, thị thiếp trẻ tuổi trút bỏ xiêm y cho hắn, thấy hắn không nói gì cũng không dám hỏi, chỉ lặng yên lui ra.

Hai tháng qua hắn đã quen học dưới làn roi của lão Ngưu, người tuy mệt chết nhưng hắn chưa từng vui vẻ như vậy. Mấy lão tiên sinh khi giảng rất khôi hài, khiến hắn bất tri bất giác trầm mê trong đó, thì ra học lại thú vị như thế. Theo Vân Diệp chạy khắp núi, phân biệt thực vật, tìm kiếm khoáng vật, lại ghi lại từng loại, làm thành bảng, đóng thành sách. Cùng Tôn Tư Mạc đạo trưởng học tập y dược, mặc dù luôn luôn bị giáo huấn, nhưng cũng rất thích thú.

Hắn còn nhớ lần đến các trang hộ dưới núi, dựa theo theo hướng dẫn của Vân Diệp để dạy dạy cho mọi người cách dùng nông cụ mới để bón phân, gieo hạt, một ngày có thể làm được rất nhiều mẫu ruộng. Tuy nói lúc đó hắn vì chịu phạt mới đến đấy, nhưng nhìn ánh mắt sùng bái của các nông hộ hắn mới thấy thoải mái làm sao. Vung tiền như rác ở thanh lâu không thể nào cho hắn cảm nhận như vậy được.

Tiền có thể cho đại ca, tước vị có thể cho đại ca, điền địa cũng có thể để cho đại ca, nhưng cơ hội học tập ở Ngọc Sơn lần này không thể nào nhường cho đại ca, bằng không ta sẽ thực sự trở thành sâu mọt như Lý Cương tiên sinh vẫn nói.

Bóng đêm thăm thẳm, Mạnh Hữu Đồng một mình mang theo bao quần áo trở lại Ngọc Sơn, chưa bao giờ hắn tràn đầy ý chí như lúc này...

**********

Tảng sáng, người gác cổng A Thọ của Vân gia vừa ngáp vừa mở cửa bên. Dùng một cây gậy trúc dài hạ đèn lồng ngoài cửa, hắn thổi tắt đèn bên trong định hồi phủ, nhưng thấy một người mặc y phục thư viện đang cuộn mình ngủ ngoài hiên, hắn biết học sinh trong thư viện đều là quý nhân nên không dám quấy rối, lập tức vào phủ thông báo cho quản gia.

Tiền Thông vừa ra nhìn, đây chẳng phải là Mạnh nhị thiếu gia sao, sao lại ngủ ở đây? Vội gọi Mạnh Bất Đồng dậy, thấy quần áo hắn dính đầy bùn đất, trên chân chỉ còn một chiếc giầy, tóc rối bù, Tiền Thông cho rằng hắn gặp cường đạo, liền hỏi:

- Mạnh thiếu gia, ngươi làm sao rồi? Có phải gặp tặc nhân không, có cần tiểu nhân đi báo quan hay không?

Mạnh Bất Đồng mở mắt, nhìn hồi lâu mới nhận ra người:

- Tiền quản gia, không cần báo quan, ta đây là do đi đường buổi đêm nên mới vậy, ngươi lấy cho ta một bộ y phục sạch sẽ, rồi lấy gì cho ta ăn với, đói hoa cả mắt rồi.

Khi Vân Diệp tới thì thấy Mạnh Bất Đồng đang nhai nuốt điên cuồng, từng bát từng bát mì xếp chồng lên nhau, sau đó hắn vuốt miệng nói với Vân Diệp:

- Diệp tử, ca ca ta đã cùng đường, tới đây tìm ngươi nương tựa. Nể tình chúng ta từng là huynh đệ một thời gian, ngươi hãy thu lưu ta đi.

Nói xong còn ôm quyền thi lễ, rất có dáng dấp của một du hiệp.

- Ngươi làm gì khuê nữ nhà người sao? Cha ngươi cũng không bảo vệ được ngươi sao? Lẽ nào là Công gia sao?

Mạnh Bất Đồng lắc đầu.

- Thế là Vương gia sao? Lá gan ngươi quá lớn rồi.

Mạnh Bất Đồng vẫn lắc đầu.

- Trời ạ, chẳng lẽ ngươi đã cưỡng gian công chúa rồi?

- Nói bậy bạ gì đó, ta thường ngày đoan chính, sao lại làm những chuyện như vậy, ta không muốn sống nữa.

- Đó chính là vì ngươi đã cưỡng gian rồi, nên không mặt mũi nào gặp người.

- Ngươi...

Vì Mạnh Bất Đồng vừa ấm ức vừa kể lại, cho nên vấn đề nghiêm trọng lên nhiều, ấm ức vì bị phụ thân ngang ngược chèn ép, cũng biểu đạt quyết tâm nhất đao lưỡng đoạn của bản thân với gia đình bảo thủ mình.

- Sau đó ngươi sẽ ở thư viện nỗ lực học tập, rốt cuộc học thành tài, vừa lúc triều đình lại đang cần dùng người, ngươi đương nhiên sẽ tiếp nhận nhiệm vụ khó khăn nhất, nguy hiểm nhất, rồi vượt qua bao hung hiểm, ngươi cũng hoàn thành nhiệm vụ, nói không chừng lại có diễm ngộ tài tử với giai nhân, cuối cùng phong quang chiếu rọi khắp Trường An, lão cha nhà ngươi hối hận đấm ngực giậm chân, lão nương ngươi ôm ngươi gào khóc, còn nói rốt cuộc ngươi cũng xuất đầu, rồi ngươi ngửa mặt lên trời cười to ba tiếng, bao nhiêu phiền muộn trong ngực cũng được phát tiết hết?

Mạnh Bất Đồng há hốc mồm:

- Sao ngươi lại biết tâm tư của ta?

Chương 100: Sự tình đơn giản

Vân Diệp cốc đầu Mạnh Bất Đồng một cái:

- Ta đánh chết ngươi cái đồ bất trung bất hiếu, lão tử ngươi vì tương lai của toàn gia ngươi liều mạng sống chết tranh quân công, khắp người còn mấy chỗ da lành lặn? Đại ca ngươi nghe nói học tập ở Sơn Đông đã hai năm không hồi Trường An, thanh minh mới về nhà tế tổ. Chỉ có tên tiểu tử ngươi cả ngày chơi bời lêu lổng, lão tử ngươi yên tâm giao phó tính mạng toàn gia tộc cho ngươi sao? Chỉ vì như vậy mà bỏ nhà trốn đi, lão tử, lão nương ngươi sẽ nghĩ thế nào? Ngọc Sơn thư viện ta hồi nào lại dạy ra một tên lòng lang dạ sói thế này? Lão tử ngươi đối xử bất công với ngươi? Bất công mà ngươi lớn lên trắng trẻo mập mạp thế này à?

Vân Diệp sổ ra một tràng khiến Mạnh Bất Đồng á khẩu, hai tay bưng mặt khóc ô ô.

- Khóc cái con khỉ, hùng tâm vừa rồi biến đâu rồi? Mới nói vài câu đã nhụt chí sao? Tương lai ta làm sao trông cậy vào ngươi làm chuyện lớn được.

- Nhưng vừa rồi ngươi nói đúng, cha ta sẹo đầy người, đại ca của ta cũng đã 20 tuổi mà còn chưa thành thân, để làm rạng ranh tổ tông thì đại ca so với ta mạnh hơn nhiều lắm, chuyện học này nên để cho hắn, Diệp tử, ta luyến tiếc, ta thích ở thư viện ô ô...

- Ai bảo ngươi phải rời thư viện, ngươi cho là thư viện này do cha ngươi định đoạt? Ngươi cho là thư viện này ai muốn làm gì thì làm? Coi Ngọc Sơn thư viện ta là cái gì?

- Nhưng vừa rồi ngươi nói sẽ để đại ca ta đến học?

Mạnh Bất Đồng có chút ủy khuất.

- Sang năm sẽ lựa chọn thêm một nhóm học sinh, đại khái khoảng 50 người, sau này hàng năm đều làm như vậy. Học sinh học ở thư viện 4 năm phải mưu cầu một lối ra. Ta cho rằng lúc đó hẳn tất cả đều đã nhập sĩ, bệ hạ bỏ qua những người này mới là lạ.

- Ngươi ngủ một giấc xong lập tức trở về nhà, nghe cha ngươi mắng cả đêm cũng tốt, đánh cả đêm cũng được, nhưng không được nói ngươi trốn về thư viện, tránh cho lão thương tâm. Về phần ngày mai ngươi trở lại, cha ngươi đã có lão sư đối phó, không đến phiên ngươi nhọc lòng. Tên đần nhà ngươi, một việc vô cùng đơn giản mà ngươi lại khiến nó làm đau lòng người khác thế này đây.

Vừa mới đuổi Mạnh Bất Đồng đi ngủ, thì hậu viện đã xảy ra chuyện.

Tiểu cô cô ngồi dưới đất khóc chết đi sống lại, tiếng rất lớn khiến toàn gia đều chạy tới xem.

Gân xanh trên trán Vân Diệp nhảy loạn, vừa mới xử lý một người, sao lại lòi ra người nữa? Sao còn có thể nghỉ ngơi được đây.

Y ôm cô cô an ủi:

- Ai khi dễ cô cô, nói cho điệt nhi, điệt nhi đi lột da hắn.
Cô cô khóc nấc từng tiếng chỉ vào gian nhà, Vân Diệp liền một cước đá bay cửa phòng, xong cũng thấy kỳ lạ, trong phòng không có ai, đây là gian nhà tiểu cô cô chuyên dùng để nuôi tằm, giờ trong phòng chỉ có tiếng tằm ăn dâu, đừng nói tiếng người, đến tiếng quỷ cũng không có.

Y khó hiểu nhìn cô cô, nãi nãi vào phòng nhìn thoáng qua rồi ra đánh bốp lên người cô cô một cái:

- Không phải chỉ là mấy cái mẹt tằm sao, nuôi hỏng cùng lắm thì vứt đi, có gì mà bù lu bù loa trong sân như vậy?

- Chẳng phải tằm vẫn đang ăn dâu tốt lắm sao? Sao lại vứt đi?

Vân Diệp thấy lạ, ngăn nãi nãi đang đánh cô cô, người phương Bắc chưa từng nhìn thấy tằm.

- Diệp nhi ngươi không hiểu những chuyện này, những con tằm nay nuôi này đôi khi biến thành lục tàm, còn hồng tằm, hoàng tằm. Chúng nó phun ra tơ cũng màu lục, hồng, vàng, màu sắc của tơ không đều, tơ không có tác dụng, cũng không có ai thu mua. Nông gia nếu như gặp phải chuyện thế này thì chính là đại nạn. Cô cô ngươi đến giờ vẫn không nghe lời, ta đã sớm nói nhà ta giờ không phải thời kỳ dựa vào mấy mẹt tằm này ăn cháo cầm hơi rồi. Ngươi tránh ra, để nãi nãi đánh nó.

Vân Diệp nghe vậy mỉm cười, mấy vị trưởng bối trong nhà thì ra đều là người không chịu ngồi yên, cho dù hiện tại phú quý rồi, cũng không quên thói quen lúc nghèo khó, tiểu cô cô chính là như vậy, thấy con tằm mình chăm biến thành đồ vứt đi, nên thường lệ cảm thấy đau thương, cho rằng trong nhà sắp đói hết với nhau, cho nên mới khóc kinh thiên động địa như vậy. Nếu đây là nhà nghèo thì cũng bình thường, nhưng hầu phủ lại có chuyện như vậy thực sự là khiến người dở khóc dở cười.

Cô cô lấp ló phía sau Vân Diệp đã thôi khóc, chắc hẳn lúc này cũng bình tĩnh lại rồi, tiền tiêu một tháng của nàng gấp 10 đống mẹt tằm này, cho nên không cần thiết phải thương tâm.

- Kỳ thật, đây là chuyện tốt, là ông trời để cho Vân gia phát tài, bảo bối đưa đến cửa chẳng lẽ lại không lấy, ông trời đúng là có mắt.
Vân Diệp trong lòng khẽ động nói.

Nghe tôn tử nói như vậy, nãi nãi cũng bỏ không đánh cô cô, vội vàng bảo mấy nha hoàn, bà tử xung quanh ra ngoài, lôi Vân Diệp vào phòng, còn cho gọi cô cô cùng vào.

- Diệp nhi, vừa rồi ngươi nói gì, ngươi thông minh, tâm tư nhanh nhạy, ngươi nói cho cô cô không nên thân của ngươi biết, tránh mất mặt với cả nhà.

Nói xong thừa dịp Vân Diệp không chú ý còn nhéo cô cô một cái. Chuyện trong nhà Vân Diệp không quản được, chỉ đành mắt mở trừng trừng nhìn bạo lực gia đình hoành hành.

- Tằm này đã biến thành màu lục, nói lên bản thân con tằm đã xảy ra tiến hóa. Nhưng nó vẫn phun ra tơ màu lục, cho thấy nó vẫn không đánh mất bản tính nhả tơ của mình. Màu của tơ nói lên tằm chưa tiến hóa hoàn toàn, cô cô tiếp tục nuôi những con tằm này lớn, khiến nó nhả tơ kết kén, sau đó cho nó đẻ trứng, đến thu lại nuôi lớn, cứ lựa chọn như vậy, dần dần kết quả sẽ thu được tơ màu lục thuần khiết, lúc đó không tin tơ đó lại không bán được giá tốt.

Con mắt của cô cô đã biến thành hình đồng tiền, nãi nãi cũng thấy mừng rỡ, cho tới bây giờ bà vẫn luôn tin vào bản lĩnh của tôn tử, y nói được thì nhất định sẽ thành công.

- Cô cô có thể tới các nhà khác mua phế tằm, như hòng, vàng, có màu sắc khác cũng tốt. Tốt nhất mang bảy loại màu sắc về nuôi tất. Sau này nói không chừng dệt gấm cũng không cần nhuộm màu nữa, đây chẳng phải là đại bảo bối, còn có thể là cái gì nữa?

Nãi nãi kích động thơm một cái lên mặt Vân Diệp, cô cô cũng kích động nhảy tưng tưng. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

- Tôn tử ta mới đúng là đại bảo bối của Vân gia.

Cô cô có thể nuôi được tằm thải sắc hay không chẳng phải vấn đề Vân Diệp bận tâm, không cần biết thế nào, chỉ cần cho cô cô một phương hướng để làm, để nàng không cảm thấy quá mức buồn chán, tập trung vào chăm tằm sẽ không còn thời gian để cô cô nghĩ vẩn vơ nữa. Người thân là tài sản lớn nhất của y, còn chết bao nhiêu tằm Vân Diệp để ý gì?

Y biết trong nhà không có mấy người cao nhã chân chính, đều xuất thân từ tiểu hộ, lại nhiều năm khuất nhục, muốn thở mạnh cũng không được. Thân thế tiểu Nam tiểu Bắc cực kỳ khả nghi, chỉ cần tiểu cô cô nói đây là hài tử của nàng thì không thành vấn đề, Vân Diệp nuôi thêm mấy muội muội nữa cũng không phải vấn đề gì lớn, cũng không phải không nuôi nổi.

Giống như việc của Mạnh Bất Đồng, y cố gắng đơn giản hóa, không phức tạp hóa sự tình, truy đến cùng thì bất kể là ai cũng có thể liên lụy. Cổ nhân nói rất hay, cứ giả hồ đồ lại tốt.

Lý Cương tiên sinh hiện tại đang hồ đồ, hình như lão đã quên sự tức giận lúc dạy Uất Trì Bảo Lâm thế nào. Lão Uất Trì dẫn Bảo Lâm hành lễ với Lý Cương gầy yếu, giống hai con gấu đang khấu chào một con khỉ. Lão Lý tươi cười vỗ vỗ vào vai Uất Trì Bảo Lâm, Uất Trì Bảo Lâm cũng hạ mình xuống khiến lão sư cảm thấy động tác vỗ mới thoải mái làm sao. Lão Lý vừa vỗ vừa cười với lão Uất Trì bên cạnh:

- Ta thích hài tử Bảo Lâm này, thật thà chất phác, chỉ cần bỏ chút công phu, không khó trở thành lương đống.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau