ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 956 - Chương 960

Chương 957: Thói xấu của võ sĩ (2)

Vân Diệp kỳ quái nhìn thuyền của Cao Sơn Dương Tử có một người bị treo trên cột buồm, thuyền khác đều rút lui, chỉ có cái thuyền này tiến lên, nữ nhân này không bại bại não muốn dùng một cái thuyền để ngăn cản hai chiến hạm của mình chứ? Vân Diệp không định bỏ qua bất kỳ chiếc thuyền nào.

Thuyền khác chạy rất nhanh, hơn ba mươi chiếc giương căng buồm thuận gió dốc sức chạy, hai chiếc chiến hạm dù có giỏi mấy cũng chẳng bắt hết được toàn bộ thuyền bỏ chạy, thuyền của Cao Sơn Dương Tử không ngừng tiếp cận.

Từ kính viễn vọng Vân Diệp nhìn thấy một nữ tử che mặt đứng ngẩng đầu ở mũi thuyền, phượng quan lấp lánh dưới ánh mặt trời.

Vân Diệp không tin Cao Sơn Dương Tử lại đại nghĩa hiên ngang đến thế, y chưa bao giờ tin, chuyển kính viễn vọng lên cột buồm phát hiện một người quen, mặt, người đều là vết nứt toạc máu, thảm nhất là miệng bị một cái châm lớn đâm xuyên qua.

Cầu Nhiệm Khách, té ra ông ta ở đây, hại Vân Diệp lo lắng cho rằng rằng ông ta nấp trong chỗ tối tìm thời cơ cho mình một đòn, té ra trúng kế của người ta, còn thê thảm như vậy.

Hai chiếc thuyền cuối cùng tới gần nhau, Lưu Nhân Nguyện hạ lệnh cho thuyền đối phương dừng lại, không cho áp sát thêm nữa, nhưng thuyền Cao Sơn Dương Tự vẫn tiến tới, Lưu Nhân Nguyện quyết đoán hạ lệnh công kích.

Toàn bộ nỏ lắp thuốc nổ, tin rằng một loạt là chiếc thuyền hải tặc lớn nhất này sẽ bị hủy bảy tám phần, không ngờ thuyền của Cao Sơn Dương Tử kéo màn lên, nhìn trang phục toàn là người Đại Đường, có hai hán tử thân trần đang chém giết nhau.

Lưu Nhân Nguyện vội hô ngừng công kích, hai thuyền giao nhau, thuyền hải tặc đột nhiên tung ra vô số móc câu, móc vào chiếc Công Chúa, cùng lúc đó, chiếc thuyền lớn này rừng rực cháy, đám hải tặc mình trần mang xích sắt định buộc hai thuyền vào nhau.

Trên thuyền có vẻ rưới rất nhiều dầu, lửa lập tức từ mạn thuyền phun ra, hải tặc Đại Đường chạy loạn như ruồi không đầu, kêu gào cứu mạng.

Nỏ trước tiên giết chết đám hải tặc muốn dùng định đóng vào mạn thuyền, tuy một hai tên thành công, nhưng hai thuyền đi qua nhau, bị lực xung kích kéo đứt.

Mạn thuyền chiếc Công Chúa bốc cháy, nếu không có máy hút nước thì thực sự rất nguy hiểm, Cao Sơn Dương Tử trước khi chết còn muốn hại mình một phen, Vân Diệp phẫn nộ nghĩ thế.

Đáng tiếc là y nhầm rồi, ở mũi thuyền kia đúng là một nữ nhân, nhưng không phải là Cao Sơn Dương Tử, mà là nữ nhân Oa Quốc bị ả trói vào cột, mặc y phục rộng phủ bên ngoài, trông giống thà chết không khuất phục.

Cầu Nhiệm Khách được cứu xuống, vết thương đã thối rữa, không biết là bị treo mấy ngày, người còn toàn muối trắng, da dẻ nứt toạc, toàn thân tựa như cục đất phơi mấy này nứt ra.

Vân Diệp ngâm ông ta vào nước, người này không phải là bằng hữu của mình, là kẻ địch, người Đường trên thuyền là hàng thật, là hải thương ra biển làm ăn bị Cao Sơn Dương Tử bắt được, giờ thấy vốn liếng ả ngăn cản Vân Diệp truy kích.

Vân Diệp nhìn mạn thuyền cháy xém, lần này bị tổn hại nghiêm trọng, do mình sơ xuất gây ra, thủy thủ treo mình ở mạn thuyền, dưới sự chỉ huy của Lão Thiết rỡ mảnh bị tổn hại nặng ra, thay bằng thứ mới.

Tín hiệu truyền đi, thương thuyền trong eo biển bơi ra, vô số cá mập qua lại trên mặt nước, vì quá nhiều thi thể, Lão Phùng nhìn cá mập ngậm thi thể bơi qua thuyền, rợn cả người.
Chiếc Công Chúa bị thương làm Vân Diệp cực kỳ đau lòng, sai lầm này vốn có thể tránh được, nhưng mình và Lưu Nhân Nguyện cùng lúc sai lầm mới gây ra chuyện này.

Quân lệnh là quân lệnh, tuyệt đối không thể vì nhân tố con người mà thay đổi, không thể vì muốn bắt Cao Sơn Dương Tử hoặc cứu bách tính vô tội mà làm trái, con ác thú chiến tranh sẽ chẳng bận tâm ngươi tốt hay xấu, nó cứ tiến theo con đường của mình.

- Ngươi là thuyền trưởng, con thuyền này do ngươi định đoạt, sau này ta không tùy tiện xen vào nữa, lần này tổn hại là sai lầm của ta, Lưu Nhân Nguyện, ngươi không cần khổ sở, bất kể thế nào chúng ta cũng đã thắng.

Vân Diệp tự phê phán, nhận hết trách nhiệm lên người, Lưu Nhân Nguyện là thuyền trưởng, phải có quyền lực tuyệt đối mới đúng, uy vọng của hắn bị đả kích không hề có lợi.

Cầu Nhiệm Khách ngâm trong nước đã tỉnh lại, nhìn thấy Vân Diệp liền vùi đầu xuống nước, nếu nói trên đời này còn ai ông ta không muốn gặp, đó là Vân Diệp.

Cướp Vân Diệp không có gánh nặng tâm lý nào, nhưng bị Vân Diệp cứu thì khác nào lấy mạng ông ta, mình lật thuyền trong tay một nữ nhân là đại sỉ nhục, nay dở sống dở chết còn mặt mũi nào thấy ai.

- Khỏi khó xử, ta cứu ông là để chặt đầu, mấy năm qua ông tạo nghiệt không ít, bị ta chặt đầu hẳn không oán hận gì chứ?

Vân Diệp kéo cái thùng gỗ ngồi xuống đối diện, có thể làm một kiêu hùng thẹn thùng như nữ tử là bản lĩnh hiếm có, lúc này không thưởng thức chút thì có lỗi với bản thân.

Con người bỏ thể diện xuống thì chẳng có gì không vượt qua được, Cầu Nhiệm Khách suy nghĩ một lúc, không muốn bị chết đuối, ngoi lên nói:
- Ta vốn cướp của ngươi, hiện bộ dạng này chẳng làm gì được nữa, tùy ý ngươi, ta chỉ có một cái mạng thối, ngươi không xỉ nhục thì muốn chém hay giết mặc xác.

Má ông ta có hai cái lỗ, nói chuyện lọt gió, miệng rất đau.

- Miệng ông sau này không ăn cháo được nữa, có hai cái lỗ thế này, cơm nước phải làm sao?

Hai cái lỗ ghê tởm cứ có mủ chảy ra, mặt sưng lên như cái bánh bao, lợi cũng bị cương châm đâm nát.

Cầu Nhiệm Khách ngừng một lúc mới nói:

- Ta muốn chết, dù có thành cô hồn dã quỷ. Vân Diệp, kiếp này của ta quá thất bại, trừ Dược Sư và Hồng Phất, ta không có người thân nữa, giúp ta báo tin ta chết với họ một tiếng, Đại Minh Tự thì khỏi, hẳn họ thất vọng với ta lắm. Bọn ta không phải bằng hữu, cũng chẳng thể tính là địch, ta muốn đánh với ngươi một trận cũng không có cơ hội, nếu không chết cũng chẳng có gì phải tiếc.

Vân Diệp lắc đầu, đã có cách xử trí ông ta, vỗ vai mấy cái rồi đi, bất kể có phải anh hùng sa cơ không, tội danh gây hại hải cương là không thể thoát, cứ nhìn ông ta giết thương cổ Đại Đường mà chẳng hề áy náy là biết ông ta chẳng chút trung thành nào, như thế chẳng cần bận tâm ông ta sống hay chết, xem ông trời an bài vậy.

Huynh đệ Mạch gia bị chiếc Thừa Càn bắt sống, chúng không thông minh như Cao Sơn Dương Tử, thấy chiếc Thừa Càn đuổi theo, không ngờ mọc gan báo muốn chiếm lấy, kết quả là bị đánh tan, chẳng biết chúng nghĩ gì cuối cùng lại hạ buồm đầu hàng.

Loại người này Vân Diệp chẳng có hứng gặp, tuy hai huynh đệ bọn chúng luôn mồm nói đem tài phú bao năm cướp được đổi lấy tự do, vẫn bị treo bên mạn thuyền nuôi cá mập, tới khi thừng treo hông bọn chúng cũng bị cá mập cắn đứt, nửa đoạn người còn lại cũng rơi xuống nước thì Vân Diệp và Lý Thái đang buồn rầu vì quá nhiều tiền, ai rảnh đi lấy chút tài phút ít tới tội nghiệp của huynh đệ chúng, huống hồ Vân Diệp muốn biết chỉ cần hỏi thủ hạ của chúng, đâu phải mỗi chúng bị bắt sống.

Cao Sơn Dương Tử chạy biệt tăm rồi, đường về nhà không có sóng gió gì, gặp một hòn đào không lớn, Vân Diệp thả Cầu Nhiệm Khách xuống, cho ông ta một cái rìu, một cái đao, một bao gạo, rồi bỏ đi.

- Vân hầu, đem nữ nhân nước Oa kia cho ta, một mình ta trên đảo cần thứ giải sầu.

Cầu Nhiệm Khách chẳng hề oán tránh vận mệnh, tranh thủ lợi ích:

Vân Diệp bĩu môi, sai người ném cả nữ nhân nước Oa kia xuống, nói:

- Hi vọng các ngươi sáng tạo ra một chủng tộc mới.

Nói xong chèo thuyền về Công Chúa, hòn đảo này vô cùng hẻo lánh, lại không nằm trên tuyến đường biển, nếu Cầu Nhiệm Khách vẫn còn sống trở về đại lục, Vân Diệp chúc mừng ông ta hồng phúc tề thiên.

Chương 958: Hải tặc rau cần

Cuộc đại chiến này từ đầu tới cuối Vô Thiệt không ra tay, ông ta lặng lẽ nhìn toàn bộ, rồi quay về phòng, chẳng biết nghĩ gì, Lưu Phương mời uống trà cũng bị khéo léo từ chối, xem ra ông ta tới một ngưỡng cửa mới, Vân Diệp hi vọng ông ta vượt qua được, chẳng biết sau khi đột phá, Vô Thiệt thành bộ dạng gì.

Nghiêm cầm tất cả mọi người quấy rầy, còn chuyên môn phái Cẩu Tử tới chiếu cố ăn ở, bất kỳ ai có đột phá Vân Diệp đều vui, trải nghiệm này ở đời sau không có.

Ngồi thuyền lâu con người ta sẽ nổi điên, điên trước tiên là Lý Thái, hắn bóp cổ Vân Diệp nói muốn ăn bánh bao rau cần, muốn ăn lắm rồi, nếu buổi tối không được ăn thì hắn sẽ chết, đồng thời đóng giả chó chết trên giường Vân Diệp, thề không được ăn bánh báo rau cần không thôi.

Tên này nhớ đất liền tới điên rồi, suốt ngày lênh đênh trên biển làm hắn bất an.

Trên thuyền hiện có mỗi giá và khoai tây, Vân Diệp đem giá phơi khô, tùy tiện nặn cho hắn mấy cái bánh bao, Lý Thái ăn một miếng ném đi, đồng thời sốt cao liên miên.

- Ở đâu có rau cần?

Vân Diệp nhìn khắp bản đồ, lúc này vì một mớ rau cần, y không ngại tiêu diệt cả quốc gia, đám thương cổ thấy hầu gia hai mắt đỏ ngầu thì run rẩy, vắt óc nghĩ xem ở đâu có rau cần, vương gia đã hôn mê, miệng toàn vết rộp, là người đi biển lâu năm, họ biết đây là tâm bệnh, vương gia không quen sống trên thuyền, giờ bệnh phát tác phải trị nhanh, tới Quảng Châu là có rau cần, có lẽ không cần rau cần, tới Quảng Châu là hắn khỏe lại.

Nhưng muốn tới Quảng Châu còn cần một tháng nữa, bất kể thế nào vương gia cũng không cầm cự được tới lúc đó, làm sao bây giờ? Cuối cùng một thương cổ cẩn thận nói:

- Hầu gia, tiểu nhân nghe nói thương thuyền người Đại Thực luôn trồng ít rau cần trong chậu, chẳng biết có chuẩn xác không, hải đảo quanh đây có lẽ có rau cần.

Vân Diệp tóm ngay lấy cổ thương cổ đó:

- Ngươi nói thật chứ?

- Tiểu nhân chỉ nghe nói, chưa bao giờ thấy.

Vân Diệp buông tay ra, bảo Lưu Nhân Nguyện:

- Thanh Tước bảo vệ thương đội, Công Chúa và Thừa Càn xuất kích, truy bắt thương thuyền người Đại Thực, nhớ, không bỏ qua bất kỳ một chiếc nào.

Đây gọi là túng quá làm bừa, y thề sau này sẽ trồng ít rau trên chiếc Công Chúa, dù một cây cũng được.

Thương thuyền Đại Thực gặp họa, bị truy kích chạy khắp nơi, nhưng bất kể chạy đâu hoặc là hộ vệ trên t huyền kháng cự thế nào thì đều bị người ta bắt được, dám phản kháng sẽ bị đánh rất thảm.

Khi người Đại Thực kinh hoàng khiếp vía đem toàn bộ châu báu và nữ nô của mình hiến ra chỉ mong được giữ lại cái mạng thì đám hải tặc hung hãn kia chẳng thèm nhìn lấy một cái, đá phú thương Đại Thực ngã lăn quay hỏi có rau cần không? Nghe thấy không có rau cần là bị đánh túi bụi không rõ nguyên cớ, khi bọn họ tưởng mình sắp chết rồi đám hải tặc đã lên chiến hạm bỏ đi, ngay cả nữ nhân cũng chẳng đụng vào, châu báu cũng không lấy, từ thời khắc đó phú thương Đại Thực thề, sau này chỉ cần ra biển nhất định sẽ mang theo mấy chậu rau cần, hải tặc rau cần thực sự đáng sợ. Ông trời không phụ người có lòng, Vân Diệp sau khi tấn công thương thuyền Đại Thực thứ tám thì tìm được rau cần, đường đường truyền quốc hầu ôm hai chậu rau cần khóc như trẻ trong nôi.

Chẳng kịp làm bánh bao, hái hai khóm cần nhét vào miệng Lý Thái, còn may Lý Thái hai ngày không ăn lấy một hạt cơm tham lam nhai rau, nhìn cảnh này Vân Diệp muốn đi bái Phật, mình tính tới mọi khả năng, không ngờ Lý Thái lại mắc phải bệnh tâm lý, thiếu chút nữa mất mạng.

Bánh bao rau cần đã gói xong, vừa ăn một chút rau cần Lý Thái đã miễn cưỡng có thể ngồi dậy, ngoạm cái bánh bao to tướng, bộ dạng tham lam của hắn làm Vân Diệp chua xót không thôi, vị vương gia này đáng lẽ ở Trường An hưởng phú quý đỉnh cấp trên đời, muốn gì có nấy, sống an nhàn vô cùng, hiện giờ suốt ngày cùng mình ăn cá, khoai tây, vài ba ngày mới có được ít giá, bách tính bình thường còn hơn cả chục lần.

Ăn được bánh bao rau cần Lý Thái cực kỳ thỏa mãn, đôi mắt mờ đục cũng thành sáng rõ, nhìn Vân Diệp râu tua tủa, mắt đỏ hồng, khẽ hỏi:

- Diệp Tử, có phải gây thêm phiền toái cho ngươi rồi không?

Vân Diệp mũi xụt xịt nói:

- Không sao, ngươi chỉ muốn ăn bánh bao rau cần, không phải chuyện lớn.

- Rốt cuộc ta chưa đủ kiên cường, có phải ta suy xụp rồi không? Trên biển mà muốn ăn bánh bao rau cần, ta nghĩ cái gì không biết? Nhớ rồi, lần đầu tiên ta ăn há cảo không có nước là ở nhà ngươi, ngươi nói đó là bánh bao rau cần, ta ghi nhớ, thế gian này có loại thức ăn như thế.

Tư tưởng của con người là phiền toái nhất, ngươi chẳng biết được một giây sau mình nghĩ cái gì, tự cho rằng mình kiên cường như tảng đá, nhưng luôn có một hai suy nghĩ hoặc sự việc đánh trúng chỗ yếu của ngươi, dù tảng đá cứng đến mấy cũng biến thành nắm cát vụn. Một người có kiên cường hay không quan trọng ở bao nhiêu điểm yếu, nếu không có điểm yếu thì người đó thành cục đá thật rồi, người như thế sống cũng chắc có gì thú vị, vui buồn chẳng thân thêm, ai nộ chẳng tổn thương, sợ hãi chẳng buông thả, uy vũ chẳng khiếp sợ, không hiểu kính úy là cái gì, không hiểu yêu thương là gì, tảng đá trơ trơ giữa đời có gì thú vị? Trải qua đau thương mới hiểu chuyện, không ngừng từ trở ngại định vị bản thân, người sống như vậy hình như cũng thảm một chút, Vân Diệp thề mình theo đuổi nhận thức bản nguyên của mình, kết quả y không tìm thấy bản nguyên, hoặc là y chả có.

Lý Thái đã tìm được thứ thuộc về mình rồi, chỉ có bản thân vẫn dẫm chân tại chỗ, trừ sáu đứa con ra, hình như chẳng có thứ gì thực sự thuộc về mình.

Sống lại, Lý Thái càng thêm tinh thần, càng giống thần tiên hơn Hàn Triệt, Vân Diệp và Lưu Tiến Bảo câu được một con cá mập, thấy nó vùng vẫy đáng thương, hai con mắt tròng chớp chớp khao khát sống, liền yêu cầu Vân Diệp thả ra, đổi một con cá mập một lòng muốn chết, cắt vây ăn, thế là mọi người đều thỏa mãn.

- Đáng thương cái cứt chó ấy, sao ngươi nhìn ra thứ đó trong mắt cá mập? Ta chỉ thấy nó nghĩ làm sao cắn chết ngươi.

Đối với Lý Thái thần tiên này, Vân Diệp chịu đủ lắm rồi:

- Lần này ra biển ta hiểu ra rất nhiều, sóng gió dạy ra rất nhiều, nhìn thấy tranh đấu, nhìn thấy cướp bóc, phản bội và xấu xa. Cuộc sống đặc sắc, ta chỉ nhất thời mất đi phương hướng mà thôi, phượng hoàng cần tắm lửa mới trùng sinh. Giờ ta là phượng hoàng tắm lửa rồi, thế nào? Có phải sau khi trùng sinh ta hoàn toàn thay đổi không?

Lý Thái không ngừng lải nhải bên tai Vân Diệp bận rộn:

Vân Diệp không thèm trả lời hắn, thấy các thủy thủ bê từng chậu gỗ trong khoang ra, nói:

- Sắp mưa rồi, ngươi cởi y phục ra chuẩn bị tắm mới là chuyện chính, thối hoắc rồi có biết không hả?

Lý Thái cúi đầu hít hít, tức thì biến sắc, quát tháo thị vệ mau lấy cái chậu to nhất ra, hắn muốn hứng thật nhiều nước để tắm, mấy ngày qua bị bệnh, toàn thân đổ mồ hôi, giờ khỏe rồi, sao có thể chấp nhận bản thân biến thành kẻ hôi thối.

Nước ngọt trên thuyền không nhiều, chẳng những thủy thủ không được tắm rửa mà cả Vân Diệp và Lý Thái cũng không được tùy ý tắm rửa, khi nào kiếm được nguồn nước tiếp theo mới bỏ cấm nước.

Lưu Tiến Bảo thoán cái đã cắt vây cá mập, đá nó xuống biển, chốc lát bị con cá mập khác ăn mất.

Mưa trên biển luôn rất ngắn, tới nhanh mà dữ dội, khi Vân Diệp mặc quần đùi đứng ở sàn thuyền thì Lý Thái trần truồng nằm trong chậu gỗ đón mưa, mưa lớn từ xa chớp mắt cái đã tới, màn mưa đi qua chiến hạm, tức thì toàn hạm vui sướng.

Mưa ở biển nhiệt đới chẳng lạnh chút nào, âm ấm, đựi khi người bị nước mưa làm ướt, lập tức phải xoa xà phòng, vì chỉ cần muộn một chút, có khi mưa ngừng ngay.

Lý Thái la hét giơ hai tay lên trời, mưa đập rầm rập lên người làm hắn vô cùng thoải mái, đôi lúc khoái lạc chỉ đơn giản vậy thôi.

Chương 959: Đêm xuống

Có lẽ ông trời biết hạm đội thiếu nước, chuyên môn cho một trận mưa to, đầu bếp trên thuyền vội mang nước ăn đã đầy lăng quăng đổ đi, lấy nước mới vào chum. Vân Diệp rất hiểu, nếu như trong nước trà của mình uống có một lăng quăng, y sẽ trấn định lấy nó ra, thong thả uống hết chén nước, trên biển thiếu nhất không phải cái ăn, mà là nước sạch, chuyện này Vân Diệp không định để Lý Thái biết, nếu không hắn thà chết đói chết khát chứ không đụng vào bất kỳ thứ thức ăn nào trên thuyền.

Tắm rửa sạch sẽ rồi, nước sạch cũng chứa đầy rồi, mưa vẫn cứ đổ xuống, màn mưa mênh mông che kín cả bầu trời, che cả biển xa, chỉ loáng thoáng thấy bóng dáng ba chiếc chiến hạm, giữa các thương thuyền không ngừng dùng tù và để duy trì liên hệ, thủy thủ không ngừng dọn nước mưa đọng ở trên sàn thuyền, may mà không có gió lớn, nếu không thành tai họa.

Đêm xuống thực sự biến thành xòe tay ra không nhìn thấy ngón, Lưu Nhân Nguyện mắt nhìn kim chỉ nam không chớp, đèn gió cực lớn treo trên cột buồm, bên trong là nến mỡ trâu, không ngừng báo ví trị của mình cho những chiếc thuyền khác biển, đại dương bao la, hạm đội của Vân Diệp gian nan tiến lên.

Cao Sơn Dương Từ đờ đẫn quỳ trong khoang thuyền, thi thể Đằng Nguyên đã thối rồi, khi còn sống, ả chẳng thấy người này không thể thiếu, nhưng chết rồi mới phát hiện Đằng Nguyên rất quan trọng.

Giòi từ trong vải bố chui ra, chui vào trong váy đỏ của Cao Sơn Dương Tử, ả bắt lấy cho vào cái bát bên cạnh, trong bát đã có một nửa là giòi, quấn lấy nhau, muốn bò ra ngoài, Đằng Nguyên từ người biến thành con giòi nhớp nháp, nhưng chúng giống Đằng Nguyên, vẫn cứ si mê mình.

Bên ngoài tối đen như mực, mưa như trút, người Oa không ngừng hò hét truyền bá tin tức mới, đêm tối không thích hợp di chuyển, đành hạ lệnh buông neo, khi trời sáng mới nghĩ cách, hiện giờ cách hạm đội của người Đường quá gần, đi xa thêm được bao nhiêu tốt bấy nhiêu, người Đường là ác ma.

Hai người Oa đội mũi cao khiêng thi thể Đằng Nguyên đi, Cao Sơn Dương Tử ôm bát giỏi, từ chối thị nữ che ô, mặc bộ váy đỏ đi vào màn mưa.

Người Oa ném Đằng Nguyên xuống biển đen ngòm, Cao Sơn Dương Tử cũng đổ bát giòi xuống, hai thủy thủ người Oa ném xác quỳ xuống, Cao Sơn Dương Tử rút tay khỏi cỏ áo, để mưa lớn khinh bạc bầu ngực no căng.

Eo mang một thanh trường đao, ả rút đao ra, hai tay nắm chặt, xoay hai vòng trong mưa, ống tay áo bay lên như mây màu, ánh đao xẹt qua, một cái đầu người Oa đang quỳ rời khỏi cổ, nảy trên sàn thuyền mấy cái rồi rơi xuống biển, thân thể còn lại cũng như được giải thoát, ngã xuống lăn theo vào biển.

Tên người Oa còn lại run rẩy, không biết niềm tin gì giúp hắn quỳ trên sàn thuyền, đầu cúi xuống, cổ vươn ra, để Cao Sơn Dương Tử tiện xuống đao.

Chém một cái đầu lâu, Cao Sơn Dương Tử cầm đao ngang ngực, để nước mưa rửa đi vết máu, thân hình lần nữa xoay tròn, trường đao chuẩn xác chém vào cổ người Oa kia, giống hệt người thứ nhất, thân thể và đầu lâu cùng lăn xuống biển. Thị tòng mất chủ là cô hồn, không bị kẻ địch giết chết bị người trên chém đầu cũng coi như có nơi về.

Khi Cao Sơn Dương Tử về khoang thuyền thì đã không còn mùi thối nữa, thị nữ đã dùng nước sạch rửa qua, góc khoang còn có cái lư hương hình hạc, vừa được đốt lên, miệng hạc bốc làn khói trắng nhẹ, đàn hương có thể ngưng thần tĩnh khí, giúp giấc ngủ.
Cao Sơn Dương Tử đứng đó, thị nữ cởi áo ướt, lấy vải lau khô nước mưa, đột nhiên ả cười, ngồi xuống nhặt một con giòi trên y phục, con giòi bò trên trên ngón tay trắng muốt của ả vào lòng bàn tay.

Ả trần truồng nằm xuống giường, mở mắt nhìn còn giòi bò từ lòng bàn tay lên cánh tay, bò lên vai, cuối cùng dừng trên bầu vú trắng ngần không nhúc nhích nữa.

Cao Sơn Dương Tử cười càng lúc càng vui vẻ, bầu ngực phập phồng kịch liệt, như muốn đem chút không khí cuối cùng trong ngực phát ra, con giỏi sợ hãi bỏ chạy, Cao Sơn Dương Tử bắt lấy nó, tới lư hương, nghịch ngợm ném vào, nghiêng tai nghe con giỏi bị nướng nổ tanh tách, Đằng Nguyên chưa bao giờ làm mình thất vọng, đến khi nghe tiếng nổ phụt một cái, ả hài lòng về giường, cầm cuốn ( toán số sơ giải) nghiên cứu...

Thương cảm trong mưa lớn còn có Hồ Đồng Hải, lão điều khiển thuyền nhỏ mặc nó trôi trong đêm, từ khi rời chiến trường, lão ra sức bỏ chạy, lão tin chắc Cao Sơn Dương Tử không phải là đối thủ của ba chiếc chiến hạm khủng bố kia, mà cho dù ai thắng, mình đều không có kết cục tốt đẹp, kế sách hiện nay chỉ có chạy càng xa càng tốt.

Vì tránh chiến hạm truy đuổi, khi lão cảm thấy mình an toàn mới phát hiện mình rơi vào dòng hải lưu không thoát thân được, đành trôi nổi theo dòng chảy, trong đêm tối thế này, cảm giác nghe mệnh trời thật đáng sợ. Thuyền nhỏ va vào đá ngầm vỡ nát, lão ra sức bơi về một phương hướng, chẳng biết có phải là ảo giác không, lão nhìn thấy ánh sáng, có ánh sáng là có người, bất kể thật hay không, có hi vọng là tốt rồi.

Lão ta bò lên được bãi cát, liền quỳ xuống vái bốn phương, ánh lửa mình nhìn thấy không phải là ảo giác, mà tồn tại thật, kéo lê thân thể mệt mỏi leo lên tảng đá, quả nhiên có ánh lửa đỏ từ sơn động phát ra, theo thói quen sờ đao bên hông, đao và chĩa đều rơi xuống biển rồi.

Hồ Đồng Hải nghỉ ngơi một lúc, cảm thấy phải tránh mữa, nước mưa ấm áp, nhưng cứ không ngừng đổ xuống thế này sẽ mang đi chút nhiệt độ cơ thể cuối cùng của mình. Ghé ở cửa nhìn vào, sững sờ, vì lão thấy một mỹ nhân trần truồng nằm trên chiếc giường trúc ngủ, mái tóc đen che khuất khuôn mặt, nhưng vóc dáng mê đắm vô cùng, ánh lửa bập bùng chiếu lên núm vú hồng hồng, vùng đào nguyên ẩn hiện,...

Khung cảnh quỷ dị làm Hồ Đồng Hải ngạt thở, đây là tiên nữ hay yêu quái? Lão Hồ không phải thiếu niên thấy sắc nổi dâm dục, biết chuyện càng quái dị, ẩn chứa nguy hiểm càng lớn, lão thả quay lại mưa to chứ không muốn đối diện với nguy hiểm chưa rõ, rón rén chân tay chuẩn bị bò về, động tác nhẹ nhàng mà cảnh giác.

Khi lão đứng lên chuẩn bị bỏ chạy thì sau lưng bị đẩy mạnh, ngã lăn vào động, nghe thấy động tĩnh, nữ nhân ở giường trúc hoang mang ngồi dậy, chẳng hề xấu hổ thả chân xuống mép giường, ngạc nhiên nhìn Hồ Đồng Hải ngã trên mặt đất.

- Thế nào hả Lão Hồ, nữ nhân của lão tử không tệ chứ hả?

Cầu Nhiệm Khách người đầy nước bùn chống gậy từ ngoài đi vào, tay cầm một cái rìu sáng loáng.

Hồ Đồng Hải vừa định giải thích thì quai hàm trúng ngay một rìu, răng rụng mất quá nửa, Cầu Nhiệm Khách cười lớn:

- Lão Hồ, dám làm thì đừng có giải thích, lão tử bị Vân Diệp ném lên hoang đảo tự sinh tự diệt, lão tử chấp nhận, vì lão tử định cướp của y, y làm gì cũng là hợp lý, nhưng Lão Hồ à, ngươi bán đứng lão tử, lão tử không phục, nói! Lão tử có chỗ nào không bằng con ả lẳng lơ kia, khiến các ngươi tuyệt tình như thế?

Hồ Đồng Hải xông pha giang hồ, chẳng sợ chết, nhổ răng đi, nói lớn:

- Theo ngươi có cái gì hay? Lập quốc à? Đầu ngươi bị lừa đá sao? Đại Đường như mặt trời giữa trưa, hạm đội Lĩnh Nam hùng mạnh, Vân Diệp càng nổi danh tàn độc, y sẽ cho ngươi lập quốc à?

- Chúng ta là hải tặc, hải tặc thì đi cướp bóc trên biển, sống cuộc đời lang bạc kỳ hồ, não ngươi có vấn đề mới đi lập quốc, lập quốc xong để Vân Diệp tới tiễu trừ à? Ngươi tưởng đây là loạn thế cuối thời Tùy để ngươi tung hoành không ai quản chế sao?

- Ngươi cũng thấy ba chiếc chiến hạm của y khủng bố ra sao, hiện có ba cái, năm sau có ba mươi cái, chúng ta lấy cái gì mà đấu?

Chương 960: Dấu hiệu khủng bố

Cầu Nhiệm Khách sững người, Lão Hồ thì càng nói càng kích động:

- Ngươi còn muốn đem giả trẻ cả nhà bọn ta tới đảo Kim Ngao, lão tử không chơi, làm thế là ném cả nhà vào lò lửa, một khi hạm đội Đại Đường tới truy quét, chúng ta sẽ không ai chạy thoát. Lão tử là hải tặc thật, đời này bị chặt đầu là số mệnh, lão tử chấp nhận, nhưng lão bà hải tử thì phải có tiền đồ.

- Đại Đường trước giờ không có chiêu an, chỉ có phái đại quân tiêu diệt, nữ nhân kia là là hoàng hậu Cao Ly, thủ đoạn cao siêu, Cao Ly tuy cũng là cái thuyền sắp chìm, nhưng so thế nào cũng hơn thứ ngu xuẩn ngươi cả trăm lần, ngươi đi hỏi toàn bộ huynh đệ của ngươi đi, có ai không nghĩ thế không? Nếu ngươi một lòng muốn làm vua hải tặc, bọn huynh đệ chấp nhận số mạng theo ngươi, lão đại như ngươi đúng là hiếm có, dầu sôi lửa bỏng cũng theo, nhưng con mẹ ngươi muốn lập quốc?

- Mười tám lộ phản vương trên đất liền nay đâu rồi? Chẳng phải bị Lý Đường tiêu diệt sao? Đó là kết cục của lập quốc, trước kia huynh đệ trên biển theo Từ Nguyên Lãng tạo phản, trong đó có ba huynh trưởng của lão tử, bọn họ toàn là hảo hán số một, nhưng chẳng ai trở về.

Hồ Đồng Hải nói tới kích động, xé áo, chỉ vết thương khủng bố trên vai:

- Ngươi xem đi, đây là thứ để lại khi ta tác chiến với Huyền giáp quân Đại Đường đó, khi đó ta còn chưa phải là người của Từ Nguyên Lãng, chỉ nhận lời đại ca đi đón già trẻ trong nhà, ta bị thương, đám đại ca ta vì giữ ta sống chăm sóc người nhà mà bị đại quân Đại Đường dẫm chết.

- Trương Trọng Kiên! Lập quốc là lấy mạng người xây lên, không ai muốn lấy xương cốt xây vương tọa cho ngươi, ngươi nghĩ bọn ta trừ phản bội còn cách nào khác không?

Cầu Nhiệm Khách không ngờ Hồ Đồng Hải còn phẫn nộ hơn cả mình, nói ra cũng có lý, đi tới giường trúc, khép hai chân nữ nhân kia lại, ngồi xuống lẩm bẩm:

- Sao trước kia các ngươi không nói?

Hồ Đồng Hải cười điên cuồng:

- Nói? Ngươi đối đãi với huynh đệ phản bội ngươi ra sao? Lương lão đại là hào kiệt một đời, cho rằng ngươi đã chết, mới ngủ với bà nương của ngươi, thấy ngươi về, lập tức thoái vị giao trả long đầu cho ngươi, vậy mà trước mặt mọi người ngươi chém Lương lão đại làm đôi, bà nương của ngươi van nài ngươi giết nàng, đừng giết hai đứa con nhỏ, ngươi đá gãy đầu lão bà, ném chết hai đứa bé, oai phong lắm, lão tử chán sống hay sao mà đi nói với ngươi lập quốc là nước đi thối?

Cầu Nhiệm Khách mặt biến đổi mấy lượt, cuối cùng tinh thần sa sút nói:

- Hiện nói gì cũng muộn rồi, chúng ta hiện bị giam trên đảo này, Vân Diệp nói đảo này có dòng hải lưu ngược, dù chúng ta chạy thế nào nó cũng đưa về hải đảo, không có đủ động lực muốn thoát khỏi đảo là nằm mơ.

- Trước đó ta xin y nữ nhân này là nhìn trúng y phục của ả, toàn làm bằng lụa, có thể làm buồm, hôm qua kết xong bè, còn chưa đi được bao xa đã bị sóng đẩy về, va vào đá ngầm nát rồi. - Hừ, lão tử biết Vân Diệp sẽ không dễ dàng buông tha cho mình mà, Lão Hồ, bỏ đi, rìu vừa rồi coi như ta đã báo thù, giờ người không ra người, quỷ không ra quỷ, chuyện trước kia xóa bỏ hết, chúng ta hợp sức nghĩ cách thoát khoải cái nhà giam này mới được.

Lời của Cầu Nhiệm Khách vẫn đáng tin, Hồ Đồng Hải ra cửa động rửa máu me trong miệng, quay về đống lửa nói:

- Chỉ cần ngươi không làm chuyện lập quốc ngu xuẩn kia, Lão Hồ này thề theo ngươi, thói đời này kiếm được người nói giữ lời quá khó, toàn kẻ trước mặt gọi ca ca, sau lưng đâm dao người ta.

- Ta già rồi, không chơi nổi nữa, bao năm qua cũng gom góp được ít tiền dưỡng lão, nếu hùng tâm của ngươi chưa chết, ta có thể giúp ngươi chút tiền tiền, nhưng chuyện lập quốc thì tha cho ta đi, lần này đi nhi tức phụ của ta đã có thai, ta muốn nhìn tôn tử rồi mới chết.

Hai người nhìn nhau cùng thở dài, Hồ Đồng Hải ném cành cây đi, Cầu Nhiệm Khách vứt rìu, ôm đầu phiền não, chỉ có mỹ cơ kia lén đưa chân cọ cọ lên lưng Cầu Nhiệm Khách...

Hạm đội của Vân Diệp vẫn lênh đênh trên biển, chiến hạm không có vấn đề, nhưng thương thuyền đi gian nan, cuối cùng Lưu Nhân Nguyện đành hạ lệnh thả neo, trời không có sao, dùng kim chỉ nam vẫn đi được, nhưng quá nguy hiểm.

Trời sáng, mưa vẫn chưa ngớt, biển trở nên nóng nảy, mây đen sà sát mặt biển, chim hải âu lớn cứ bay xẹt qua buồm, thường ngày cá heo thích đi trước mũi chiến hạm dẫn đường cũng biến mất, đây là dấu hiệu của gió bão, Lưu Nhân Nguyện lệnh toàn bộ thuyền giương hết buồm đi thật nhanh, chỉ có chạy ra khỏi đám mây này mới thoát được bão tố đang âm ỉ.

Chim hải âu là đèn chỉ đường tốt nhất, hạm đội dốc sức đuổi theo bóng dáng chim hải âu, suốt từ sáng sớm tới chiều, khi Lưu Nhân Nguyện nhìn thấy nước vàng đục mới thở phào, phía trước không xa có một cái tả hồ, hạm đội tới được đó là an toàn. Từng trận gió thổi qua, cờ hải tặc run rẩy, bão tố cuối cùng cũng tới, Vân Diệp đứng ở cầu hạm nhìn thương thuyền nối nhau vào tả hồ, tiếp đó là chiếc Thanh Tước, Thừa Càn, đợi tới chiếc Công Chúa đi vào thì buồm phụ không chống nổi sức gió nữa, roẹt một cái rách toạc, cả thuyền run chuyển dữ dội, Lưu Nhân Nguyện cật lực đưa thuyền vào hồ, cùng lúc đó ba chiếc neo sắt thả xuống, chiếc Công Chúa khựng lại, cuối cùng cũng ổn định được.

Rất lạ, gió thổi một lúc thì ngừng, nhưng biển động càng dữ dội, nương theo chút ánh sáng cuối cùng, Vân Diệp giương kính viễn vọng nhìn quanh, không có gì khác thường.

Vô Thiệt bất an đi đi lại lại trên thuyền, nói với Vân Diệp rằng có cảm giác tai họa sắp ập xuống, không chỉ ông ta, Đơn Ưng cũng ngồi trên cột buồm chưa xuống, Hi Đồng không ngừng lau đao, bàn tay lớn đầy gân xanh, Hàn Triệt đem toàn bộ vũ khí buộc lên người, đồng thời buộc hai miếng gỗ nổi.

- Vân Diệp, lần trước ta có cảm giác này là khi cha ta nổi điên muốn bóp chết ta, ta trốn trong bụi cỏ ba ngày đợi ông ta khôi phục mới về, lần này cảm giác còn mạnh hơn, chuẩn bị đi.

Đối với chuyện này Vân Diệp bảo sao nghe vậy, y đón Lý Thái từ chiếc Thanh Tước, học Hàn Triệt buộc phù mộc toàn thân Lý Thái, rồi lấy thừng buộc hai người vào nhau, Lưu Tiến Bảo dứt khoát muốn buộc bản thân vào hầu gia, thị vệ trưởng của Lý Thái cũng chung suy nghĩ.

Vân Diệp dứt khoát ra lệnh cứ mười người buộc cùng một chỗ, chuẩn bị ứng phó với tai nạn chưa rõ.

Biển xa có tiếng động lớn truyền trới, cực trầm, liên miên, như có con quái thú khổng lồ đang từng bước đi tới, Vân Diệp không tin biển có ma quái gì, nhưng thương cổ trên thuyền đã quỳ xuống khấn bái.

Vân Diệp, Lý Thái võ trang toàn bộ ngồi trên bàn, dưới ánh đèn tờ mờ, đột nhiên Vân Diệp thấy chén nước của mình gợn sóng, khác với thứ sóng do thuyền lắc lư tạo thành, cắt đứt thừng buộc người, ra mạn thuyền nhìn, chỉ thấy cả tả hồ như muốn nhảy lên.

- Động đất! Mọi người chuẩn bị kháng cự sóng thần!

Giọng Vân Diệp lạc cả đi:

Trong bóng đêm, chỉ có một ánh sáng đỏ rực phá tan bóng tối, Vân Diệp qua kính viễn vọng nhìn thấy dung nham phun trào, trời ơi! Ra là núi lửa dưới đáy biển bùng nổ, tất cả bị cảnh trượng trước mắt thu hút, biển sôi sùng sực, dung nham phun cao hơn mười trượng mới rơi xuống, hơi nước mù mịt như mộng như ảo, biển rực cháy.

Vân Diệp đột nhiên nhớ ra chỗ mình ở hình như là tả hồ, tả hồ là gì, là bốn phía có núi, ở giữa có nước, chỗ này hình thành thế nào? Con bà nó, đại bộ phận nguyên nhân là do núi lửa phun, toẹt vời, hiện giờ mình neo trong cái miệng núi lửa, cái núi lửa cách đây trăm dặm đang bùng nổ, chẳng lẽ ngọn núi lửa này an toàn?

Chương 961: Thoát nạn trong gang tấc

Vân Diệp cố nén sợ hãi nói nhỏ với Lưu Nhân Nguyện:

- Mau hạ lệnh rời khỏi đây, đừng để gây ra hoảng loạn, dưới thuyền chúng ta là một miệng núi lửa khác.

Lưu Nhân Nguyện xem chút nữa ngất xỉu, vội hạ lệnh giương buồm, chuẩn bị xuất phát, nguyên nhân là nơi này quá gần miệng núi lửa, không an toàn.

Chiếc Công Chúa đi đầu, tuy bên ngoài sóng rất lớn, nhưng mọi người không kêu ca gì cả, Lưu Nhân Nguyện nói không sai, nơi này cách miệng núi lửa quá gần, một trăm dặm không đủ an toàn.

Đội thuyền rời tả hồ, Vân Diệp hạ lệnh giương toàn bộ buồm, chạy nhanh bao nhiêu tốt bấy nhiêu, dần rời xa tả hồ, sự bất an của Vô Thiệt biến mất, Đơn Ưng cũng từ cột buồm xuống, Hàn Triệt tháo phù mộc ra, Hi Đồng vò đầu Tiểu Thiết thở phào.

Còn chưa đi được mười dặm đã nghe thấy đằng sau nổ dữ dội, đá xung quanh tả hồ bay cả lên, Vân Diệp hoài nghi một số cục đá xuyên cả qua tầng mây thấp, một cột lửa khổng lồ vọt lên trời, còn mãnh liệt hơn miệng núi lửa lúc nãy.

Lý Thái che miệng nói:

- Vừa rồi ngươi cứu mọi người một lần, nếu không đều thành tro bụi ráo, sao ngươi biết nơi đó không an toàn? Nói cho ta biết, ta không tiết lộ ra ngoài đâu.

- Có gì lạ đâu, Vô Thiệt, Tiểu Ưng, Hi Đồng, Hàn Triệt đều là cao thủ võ học, có cảm giác nhạy bén với nguy hiểm, sống được tới giờ là dựa vào cảm giác đó, khi ngọn núi lửa bên kia bùng phát, ta thấy bọn họ vẫn cực độ bất an, biết nguy hiểm chưa giải trừ, ai ngờ nó lại ở ngay dưới chân.

- Sau đó lại xem hoàn cảnh xung quanh, cái tả hồ đáng chết kia cơ bản hình thành sau khi núi lửa phun trào, lúc đó ta còn không biết đưa mọi người chạy cho mau thì đáng chết rồi.

Lúc này trên trời đổ xuống không phải là mưa nữa, mà là tro bụi đen, cánh buồm trắng muốt chẳng mấy chốc thành đen xì, sàn thuyền tích một lớp dày, thủy thủ đeo khẩu trang không ngừng xúc tro núi lửa đổ xuống biển, công tác này tiến hành cả đêm.

Sau khi trời sáng, núi lửa vẫn phun trào, một hòn đảo mới xuất hiện ngoài khơi, trên đảo khói dày đặc, như địa ngục nhân gian, Vân Diệp đội nón, không phải phòng mưa, vì mưa đã dừng, chỉ có một mảng tro bụi vẫn bao phủ trên đầu, vươn tay ra hứng lấy cho Lý Thái xem.

- Đây là vật chất màu mỡ nhất thế giới, nếu trồng lương thực trên loại tro này, nó cho sản lượng làm ngươi phải thất kinh, có người nói, sinh mệnh của chúng ta bắt nguồn từ một đợt núi lửa phun trào, nó sáng tạo ra đại dương, lục địa. Thanh Tước, hãy tự hào về trải nghiệm của mình đi, vì cảnh này gần như không thể thấy được ở Đại Đường.

Lý Thái lấy hai ngón tay nhón ít tro núi lửa:

- Sống và chết cách nhau gang tấc, ngươi bảo ta tự hào ra sao? Nói cho cùng ta vẫn thích lục địa, Diệp Tử, ta là tên hải tặc giả, lần này trở về, ta định nghiên cứu học vấn ở Ưng Châu, vượt qua hai năm khó khăn này. - Thế cũng tốt, hiện thời cuộc không hay, chúng ta thế nào cũng phải có chỗ ẩn thân, giấu người, giấu lòng đi, tính cách của ngươi đúng là hơi nhu nhược một chút, điểm này ngươi khác Thừa Càn, hắn dám lên tiếng đòi quyền lực với bệ hạ, chứng tỏ đã chuẩn bị làm đế vương rồi, ngươi không cần đặt bản thân ở địa vị một vương tử bi tình, Đại Đường là của bệ hạ, của Thừa Càn, cũng là của ngươi, của tất cả chúng ta, có gia mới có quốc, đây là đạo lý vô cùng rõ ràng.

Lý Thái gật đầu, cùng Vân Diệp ngồi thuyền nhỏ về chiếc Thanh Tước, những thứ mắt thấy tai nghe thời gian qua khiến hắn muốn ghi chép lại, làm một tổng kết, phát hiện ra nhiều hương liệu như thế, không lý do gì không lập hồ sơ đầy đủ, đây là thứ tài nguyên mới, cũng là loại cuộc sống mới.

Cao Sơn Dương Tử đứng trên đảo hoang, nhìn hạm đội của Vân Diệp tới đảo Con Cua, tới đây ả không còn làm gì được Vân Diệp nữa, vì thủy sư Lĩnh Nam luôn xuất hiện quanh đảo, nơi đây đã thành lãnh thổ cố hữu của họ.

Ả vô cùng hâm mộ Vân Diệp có tài nguyên khổng lồ như thế, muốn làm gì thì làm nấy, cái của cô là của ta, của ta, vẫn là của ta. Ả không bao giờ quên được câu Vân Diệp nói với mình.

Thậm chí ả nhớ lại vẻ mặt của Vân Diệp khi nói câu đó, tự nhiên, chẳng lẽ bọn họ thực sự tán thành đạo lý đó sao? Nước lớn đều như thế thì nước nhỏ phải sinh tồn thế nào?

Từ khi nhìn thấy ba chiếc chiến hạm của Vân Diệp, ả biết Oa Quốc không còn an toàn nữa, người Đường ngày càng đi xa, biển khơi không cản được bước chân của họ nữa, thế giới này còn chỗ nào an toàn?

Trường An đông đúc làm ả sợ hãi, thư viện Ngọc Sơn hưng thịnh làm ả sợ hãi, khoai tây và ngọc mễ xuất hiện càng làm ả khổ sở, thứ lương thực thần kỳ đó sao không xuất hiện ở Oa Quốc và Cao Ly.

Nghe nói người Đường vì quá nhiều lương thực mà lấy nuôi lợn, nuôi gia cầm, đây là tội nghiệt, Cao Ly, Oa Quốc đang chết đói, ông trời thật bất công. Khi không nhìn thấy cánh buồm nữa, Cao Sơn Dương Tử ra mặt sau đảo, lên thuyền, đi về phía Nam Dương, nghĩ tới Cao Ly chiến hỏa liên miên, Cao Sơn Dương Tử chẳng oán hận nổi Vân Diệp nữa, oán hận chẳng giết được ai, có thời gian thương thân oán đời thì không bằng đi cướp thương thuyền, Uyên Cái Tô Văn đang đợi tinh thiết của mình.

Lần ra biển này Địch Nhân Kiệt không theo, hắn ở lại phủ công chúa để đảm bảo toàn bộ đất phong vận chuyển bình thường, từ khi Lý An Lan tới Quế Lân cùng quan sát sứ thương lượng nộp thuế, Ung Châu càng trở nên phồn hoa, Phùng gia cũng rất hứng thú với đề nghị này.

Phùng Áng quản hát tám châu, là thụ trượng quốc Cao La tổng quản, sau phong Ngô quốc công, rồi tới Việt quốc công, ông ta mới là chủ nhân chân chính của mảnh đất này, phú thuế phải nộp hàng năm cũng là nhiều nhất, nay Lý An Lan đả thông thủy đạo Tây Giang, chỉ có lợi không có hại với ông ta.

Lý Nhị không chịu mở Mai Lĩnh cổ đạo, đường trên biển bị Vân Diệp khống chế, Lĩnh Nam muốn phát triển thêm phải dựa vào ngoại lực, nay có con đường mới này, Phùng Áng sao chẳng mừng rỡ.

Cùng vui mừng còn có Trần Long Thụ, tên này làm thứ sử Khâm Châu, Lang Châu, Nam Phù Châu, Kiến Châu, quận huyện dưới quyền cai trị nằm gần đất phong của Lý Dung, nên cũng muộn mượn thủy đạo mới khai phát này.

Địch Nhân Kiệt hiểu, Lý Dung chỉ có cách bất hòa nghiêm trọng với hai người này mới giữ được đất phong, nếu đoàn kết với nhau, tin rằng đả kích từ Trường An sẽ tới rất nhanh.

Phùng Áng đã tới bái phỏng Vân gia lão nãi nãi, trong bữa tiệc nhắc tới ước hẹn với Vân Diệp, đó là hôn sự của Lý Dung và tôn nữ của mình, chuyện này trước khi đi Vân Diệp đã căn dặn Lý An Lan rồi, nói cơ bản là đồng ý, nếu nàng không có ý kiến thì kết thông gia với Phùng gia, nếu không hài lòng thì thôi.

Lý An Lan lần đầu hưởng thụ quyền lợi của mẫu thân, làm sao không vui, chuyên môn tới Quảng Châu, nhìn thấy tiểu nữ nhi của Phùng Trí Đái, như phấn như ngọc, tuyệt đối là mỹ nhân, làm Lý An Lan hài lòng nhất là cô bé này là đứa con duy nhất của chính thê Phùng Trí Đái, tất nhiên sủng ái vô cùng.

Sau khi bàn bạc xong, Lý An Lan lấy tay chấm son lên mi tâm cô bé, cô bé tên Phùng Viện này liền thành vị hôn thê của Lý Dung.

Đáng thương cho Lý Dung không biết phụ mẫu mình đã định chuyện chung thân rồi, còn đang mơ mộng tung hoành tứ hải, khi mẫu thân hớn hở ôm mình thơm liên tục, nó hoang mang không hiểu sao mẫu thân lại vui mừng như thế, nó còn chưa biết mẫu thân là cái gì, nó chỉ biết mình đã là nam tử có lão bà.

Địch Nhân Kiệt phải suy nghĩ ảnh hưởng của việc kết thông gia này tới Lĩnh Nam, may là Phùng gia đang thu lại thế lực, chẳng những không phát triển ra ngoài, còn đem nhân thủ ra biển, xét từ điểm này, kết thân không phải chuyện xấu.

Xử lý xong chuyện đất phong, Địch Nhân Kiệt ra hậu hoa viên, thấy Tiểu Vũ đang quan sát Lý Dung, hỏi nó có biết lão bà là cái gì không? Còn thì thầm bên tai Lý Dung, nhìn ánh mắt gian giảo của nàng, Địch Nhân Kiệt biết không có chuyện gì tốt đẹp hết.

**Phùng Viện, Phùng Viện, nghe quen quá mà không nhớ ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau