ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 951 - Chương 955

Chương 952: Phản bội

- Đại ca, người Cao Ly muốn đàm phán với huynh.

Một hán tử tới bên Cầu Nhiệm Khác nói nhỏ:

- Bảo chúng đi chết đi, lão tử xử trí xong Vân Diệp sẽ tìm chúng tính sổ, trước giờ Cầu Nhiệm Khác ta đều ăn một mình.

Cầu Nhiệm Khách từ chối không chút do dự:

- Đầu lĩnh, nên gặp thì hơn, trước vụ làm ăn lớn, nghe xem bọn chúng nói gì, không hợp hẵng trở mặt cũng không muộn.

Mưu sĩ mặc đồ văn nhân tới nói:

- Lão Bạch, có một số kẻ không thể gặp, bọn chúng giống như ôn dịch, sẽ mang tin không tốt tới cho chúng ta, ta đã chứng kiến Vân Diệp đùa bỡn lòng người thế nào, đám hán tử thô hào như chúng ta xông pha nước lửa không thành vấn đề, nhưng chơi mưu kế với chúng là không xong.

Nghĩ tới cách Vân Diệp từng đối phó với mình, toàn thân Cầu Nhiệm Khách rét run, ông ta nằm mơ cũng không quên được đứa bé bị chặt tay kia.

- Lão Bạch, muốn đối phó với Vân Diệp thì đừng nghe y nói lung tung, vung đao lên chặt đầu y xuống mới an toàn, Vân Diệp chỉ có ba chiếc thuyền, đội thuyền của chúng ta đã tới đủ, huynh đệ Mạch gia cũng tham dự, Hồ gia của đảo Đông Sơn cũng tới đúng hẹn, ta không tin ba chiếc chiến hạm của Vân Diệp có thể đấu với bảy mươi chiếc thuyền của chúng ta, dù ta lấy mạng người lấp vào cũng phải chiếm lấy thương đội kia, có nó chúng ta là bá vương trên biển thực sự.

- Đại đương gia vẫn xem thường Vân Diệp rồi, theo tiểu nữ biết, y chưa bao giờ mạo hiểm, càng không thể đẩy mình vào hiểm cảnh, huống hồ trên thuyền có Ngụy vương Thái, hắn cũng phải kẻ lỗ mãng.

Một giọng nói quyến rũ từ sau lưng truyền tới, Cầu Nhiệm Khách thất kinh, quay đầu lại phát hiện phụ nhân mặc cung trang cách mình không xa.

Phụ nhân đó tóc vấn cao, đầu gài chiếc sai vàng chói mắt, con phượng hoàng ở giữa đong đưa như muốn vỗ cánh bay lên.

Con ngươi Cầu Nhiệm Khách co lại, không nhìn mặt nữ nhân đó, nhìn chằm chằm xương quai xanh tú mỹ tuyệt trần của ả:

- Ngươi lên thuyền của ta thế nào?

- Chư vị là anh hùng hảo hán, tiểu nữ lên thuyền, mọi người đều cho rằng không phải là uy hiếp gì, chẳng lẽ đại đương gia sợ một nữ nhân sao?

Cầu Nhiệm Khách lạnh lùng quét mắt nhìn đám thủ hạ của mình, thấy chúng đều hổ thẹn cúi đầu xuống, liền biết đám này ở trên biển quá lâu, thấy nữ nhân đại khái quên cả tổ tiên của mình rồi.

- Thiếp thân tự giới thiệu một chút nhé, thiếp thân là hoàng hậu Cao Ly, tên Cao Sơn Dương Tử, đại đương gia đã bao giờ nghe qua chưa?
Cao Sơn Dương Tử thong thả bước ngồi xuống cái đôn, hai tay đan nhau đặt trên đùi, nghi thái vô song.

Cầu Nhiệm Khách ôm đại đao của mình hỏi:

- Ngươi là hoàng hậu cao cao tại thượng, ta là tên hải tặc thô bỉ, xưa nay không qua lại, ngươi tìm ta có việc gì?

Cao Sơn Dương Tử lấy một bộ pha trà ra, yêu thích nói:

- Thiếp thân may mắn có được chút trà ngon, hay là để thiếp thân pha cho đại đương gia một chén trà?

- Ta là kẻ thô dã, hưởng thụ không nổi thứ này, huống hồ Vân Diệp sắp từ eo biển đi ra, ta phải chuẩn bị ứng chiến.

Cầu Nhiệm Khách ngửi thấy mùi nguy hiểm, lần nữa từ chối.

Cao Sơn Dương Tử thong thả nói;

- Đại đương gia chớ vội, Vân Diệp hình như đang lập trại trong vịnh, đợi ngài xông vào đó, y không định tới nạp mạng đâu.

Miệng nói, tay không hề chậm, dùng nước sôi tráng cốc, bắt đầu đun nước pha trà rồi.
- Sao ngươi biết Ngụy vương Thái cũng trên thuyền? Người Cao Ly sao luôn biết bí mật mà bọn ta không biết?

Tay cầm đao của Cầu Nhiệm Khách run lên, cảm giác không lành càng lúc càng rõ, vì ông ta nhìn thấy Khuê Lục cũng lên thuyền của mình.

- Uống một chén đi, đại đương gia là một hảo hán, nhưng luôn bị thuộc hạ của mình bán đứng, tư vị này nhất định không dễ chịu, trà dễ gột rửa phiền muộn, ngài cứ nếm thử một ngụm, xem tài nghệ thiếp thân tới đâu.

Cầu Nhiệm Khách quát lớn một tiếng, chân đá cái bàn về phía Cao Sơn Dương Tử, nhưng Lão Bạch đá trật sang bên, rơi ùm xuống biển, Cầu Nhiệm Khách không lùi mà tiến, đấm mạnh vào ngực Lão Bạch, chỉ nghe rắc một tiếng, ngực Lão Bạch không biết gãy bao nhiêu cái xương, phun máu liên tiếp lui lại, ngã bịch xuống sàn thuyền, thấy sắp không sống nổi nửa, giương mắt chảy máu nhìn Cao Sơn Dương Tử như muốn nói gì.

- Ngươi không cần lo cho mỹ cơ và đứa bé, họ vốn không phải là vợ con ngươi, do ta cố ý bày ra thôi, mỹ cơ là ca cơ của ta, đứa bé là do ta cướp được, ngươi và mỹ cơ chẳng qua chỉ một đêm ân ái, tưởng rằng ả sẽ sinh con cho ngươi à? Ngươi nghĩ gì thế? Muốn có con phát điên rồi sao?

Lão Bạch trừng mắt cố bò tới phía Cao Sơn Dương Tử, một bàn chân lớn dẫm lên lưng hắn, chỉ nghe thấy tiếng xương vỡ vụn, miệng Lão Bạch phun ra nội tạng, không nhúc nhích nữa, hai mắt lòi ra khỏi tròng, tới chết mới biết người ta chơi cho thảm thế nào, cái chân kia đá vào hông hắn, người bay lên rơi xuống biển.

Cầu Nhiệm Khách lúc này toàn thân đẫm máu, Trường Đao trong tay mỗi lần chém ra là có máu tươi vọt lên, bất kể ông ta giết bao nhiêu vẫn có người xông tới, sàn thuyền dưới chân toàn màu, quát lớn một tiếng, đu thừng bay lên, hai chân đá vào mặt kẻ cách đó không lâu còn gọi là huynh đệ, cổ hắn bị đạp gãy, đầu gập hẳn ra sau, ngã xuống vũng máu, chết ngắc.

Cầu Nhiệm Khách xông về phía Cao Sơn Dương Tử ba lần, lưng đã thêm ba vết thương, vẫn chầm chậm áp sát, chỉ có bắt sống, hoặc giết nữ nhân này mình mới có đường sống, ông ta không ngờ huynh đệ của mình mới là rào cản lớn nhất.

Lần trước chẳng qua chỉ mất tích vài năm, bị huynh đệ ở lại phản bội, chiếm nữ nhân, quốc gia của ông ta, cho nên Cầu Nhiệm Khách sau khi giết sạch đám huynh đệ vong ơn phụ nghĩa kia, chém làm đôi nữ nhân bị vấy bẩn kia, cho rằng làm thế mới có thể cắt đứt quá khứ và hiện tại, không ngờ lại càng bị phản bội mãnh liệt hơn.

Tình nghĩa huynh đệ đã không còn hợp thời nữa sao? Cầu Nhiệm Khách thề mình thực lòng đối đãi với huynh đệ, khi đi cướp thì xung phong phía trước, lúc rút lui thì đi sau, chia chác trừ để lại khoản chi tiêu thích hợp, gần như chia hết cho huynh đệ, dù bên ngoài huynh đệ gây họa lớn thế nào, mình chưa bao giờ chối bỏ, vì sao tất cả lại phản bội ta?

Cương đao của Thành Cửu xẹt qua trước mắt, Cầu Nhiệm Khách né hơi chậm một chút, mày xuất hiện vết thương, máu che mắt, nheo mắt lại, chiêu Thần Long Bái Vĩ đá bay Thành Cửu đi, giật khuỷu vào hông Hoa Tam, vết thương trên vai rách ra, Cầu Nhiệm Khách thấy chóng mặt, không ổn, đây là dấu hiệu mất máu quá nhiều, còn dây dưa mình sẽ chết ở đây.

Cao Sơn Dương Tử khẽ phe phẩy quạt nữ sĩ, che nửa khuôn mặt quyến rũ, cười khúc khích:

- Trương Trọng Kiên, đừng ương bướng nữa, nếu không sẽ chết đó, ngoan ngoãn cho bọn ta bắt được, ngươi sẽ có lợi.

- Phì! Hạng điếm như ngươi tặng cho lão tử cũng chê bẩn, ngươi đợi đó, lão tử tới chém đầu ngươi.

Cầu Nhiệm Khách vừa đánh vừa lui, đá một cái rương lớn đi, người theo đó rượt lại, khi nó bay vọt khỏi mạn thuyền, thất vọng thở dài, vì cái rương không rơi xuống biển, mà rơi vào một cái lưới cá lớn, dẫm rương lại lần nữa nhảy lên, một cái lưới lớn hơn từ trên đầu chụp xuống.

Vung đao chém lưới, một cái lao đâm cá mang móc ngược đâm vào đùi, Cầu Nhiệm Khác bị người ta lôi đi trên sàn thuyền như cá, hai cái lao xuyên qua cánh tay ông ta, cố định vào sàn thuyền.

Chương 953: Cao Sơn Dương Tử bi thương

Cầu Nhiệm Khách gian nan ngẩng đầu lên, chỉ nhìn thân một cái bắp chân mềm mại sáng bóng, đỉnh đầu truyền tới tiếng cười của Cao Sơn Dương Tử:

- Thì ra ngươi thích nhìn chân nữ nhân à, chẳng phải người thành thực.

Thắng làm vua thua làm giặc, Cầu Nhiệm Khách luôn cho rằng như thế, hiện giờ thành tù nhân, nhắm mắt lại, mặc Cao Sơn Dương Tử chế nhạo, đáng thương hùng tâm tráng chí của mình lại lần nữa trôi theo dòng nước.

Cầu Nhiệm Khách cảm thấy lao ở vai, chân bị rút đi, dù đau đớn cũng không kêu tiếng nào, người bị dựng đứng lên, có người giúp cầm máu. Cao Sơn Dương Tử lấy móng tay dài quét giọt máu trên mặt Cầu Nhiệm Khách, huơ trước mặt ông ta, ngậm vào miệng, tham lam hút lấy.

- Trương Trọng Kiên, thế giới này không thích hợp cho loại người như ngươi tung hoành nữa, hay là đưa ngươi cho phụ phụ Lý Tịnh nhé, ngươi cần được trông nom.

Cầu Nhiệm Khách muốn cười, một cái cương châm xuyên qua má, đâm ngang hàm răng, miệng không há ra nổi nữa.

- Ngươi rất đáng tiền, hiện giờ chưa thể chết, chiến tranh giữa Đại Đường và Cao Lý sắp nổ ra tới nơi, bọn ta cần ngươi sống, để đổi lấy thứ bọn ta cần từ Lý Tịnh. Từ giờ trở đi, mỗi ngày một bát cháo loãng, hẳn ngươi có thể sống được. Chỉ cần bọn ta đánh bại Vân Diệp, y sẽ mau chóng làm bạn với ngươi, có lẽ còn có cả Ngụy vương Thái.

- Ta đường đường là vương phi Cao Ly mà phải lưu lạc ngoài biển làm bạn với hải tặc đã khiến tổ tiên phải hổ thẹn rồi, nếu không phải vì đại nghiệp Cao Ly, ta nên ở trong thâm cung giáo hóa thiên hạ, nay Cao Ly nguy cơ trùng trùng, ta không thể không tận tâm.

Cao Sơn Dương Tử vừa rồi còn hưng phấn, lúc này trở nên buồn bã vô cùng, mình vì Cao Ly vào sinh ra tử, sao không có được trái tim của Uyên Cái Tô Văn?

Làm vương phi đã hai năm rồi mà tới nay vẫn là xử nữ, đây là trò cười, cũng là xỉ nhục, nữ nhân được Vân Diệp đưa về bế theo một đứa bé nói là của Uyên Cái Tô Văn, làm ả kinh hãi là Uyên Cái Tô Văn lại tin tưởng, bộ dạng mừng rỡ đó làm trái tim ả tan nát.

Uyên Cái Tô Văn không bận tâm Cao Sơn Dương Tử đối đãi với Vinh Hoa ra sao, dù Vinh Hoa có bị phái đi làm công việc ti tiện nhất trong cung thì hắn cũng không ngó ngàng tới, nhưng đứa bé được hưởng thụ đãi ngộ vương tử chân chính, mười hai gia thần của Uyên Cái gia có bốn vị chuyên môn hầu hạ đứa bé này, Vinh Hoa bất kể làm gì, mỗi ngày đều cho con bú, theo quy củ Uyên Cái gia, trẻ con phải bú tới khi ba tuổi.

Vinh Hoa cam tâm tình nguyện rửa bồn cầu, bất kể Cao Sơn Dương Tử phái bao nhiêu sát thủ lợi hại, ngày hôm sau đầu sát thủ đều bị treo trong cung, làm Cao Sơn Dương Tử không chịu đựng được nhất, mỗi khi Uyên Cái Tô Văn phát cuồng, nữ nhân đầu tiên bị muốn dày vò là Vinh Hoa, người khác hôm sau thấy Vinh Hoa toàn thân tâm tím rửa bồn cầu đều cảm thấy nàng vô cùng đáng thương, chỉ có Cao Sơn Dương Tử không nghĩ thế, ả thấy mình mới đáng thương, nữ nhân bị bầm tím phải là mình, phải do mình oán trách đại vương thô bạo, chứ không phải con tiện nhân rửa bồn cầu.

Móng tay dài bị gãy trong nắm đấm xiết chặt của Cao Sơn Dương Tử, khe móng tay có máu chảy ra, ả nhìn hạm thuyền trên biển hít một hơi, muốn quyền lực là do mình lựa chọn, Uyên Cái Tô Văn thỏa mãn yêu cầu của ả, cho ả điều động thủy sư Cao Ly, dù chiến đấu với Cao Kiến Vũ kịch liệt nhất cũng không thu hồi.

Nông dân Cao Ly không làm ruộng nữa, thương nhân không làm ăn nữa, thợ không làm việc nữa, vì bọn họ đang đánh trận, cả nước trừ đánh nhau thì chẳng còn việc gì làm.
Không làm ruộng không có lương thực, phải mua từ Tân La và Bách Tề, thương nhân không làm ăn, không có hàng hóa lưu thông, thợ không làm việc, dân gian không có đồ dùng, làm sao duy trì quốc gia vận chuyển bình thường? Chỉ có đường đi cướp thôi.

Cao Sơn Dương Tử ra sức cướp bóc, cướp của người Đường, người Bách Tề, người Tân La, thậm chí lúc thiếu thốn nhất ngay cả Oa Quốc cũng không bỏ qua.

Mũ phượng trên đầu là do Uyên Cái Tô Văn đích thân đội lên, lễ nghĩ long trọng chưa từng có, Uyên Cái Tô Văn không tiết chút hoàng kim cuối cùng làm sách hoàng kim, mỗi chứ trên đó đều nói, Cao Sơn Dương Tử mới là hoàng hậu Cao Ly.

Nhưng ích gì, Cao Sơn Dương Tử dù không phải nữ nhân tầm thường vẫn có mặt bình thường, khao khát được nam nhân yêu thương.

- Hoàng hậu nương nương, eo biển có một chiếc thuyền nhỏ bơi ra, trên thuyền hình như có người.

Thành Cửu cung kính đi tới báo:

Trấn tĩnh lại, rứt mình khỏi bi thương, Cao Sơn Dương Tử ra lệnh:

- Kiểm tra kỹ rồi mang tới, ta muốn tự mình xem.
Nghe được giọng hoàng hậu tựa hồ là một ân điển với Thành Cửu, ưỡn ngực lên đi hạ lệnh.

Trên đời này chỉ có hai người không rung động với nữ sắc của ả là Vân Diệp và trượng phu của ả, thế nhưng hai người này lại chính là người khiến ả muốn mê hoặc nhất, cũng khiến ả động lòng nhất.

Một chiếc thuyền nhỏ không người điều khiển bập bềnh theo sóng từ eo biển trôi ra, tất cả hải tặc nhìn thấy trên thuyền dựng một cái cột, một người Đại Thực bị trói trên đó, một cái cọc nhọn xuyên qua miệng hắn đầy máu bầm, ngực khắc ba chữ lớn:" Ta tới rồi!"

Cao Sơn Dương Tử bịt mũi cố chịu đựng mùi thối đi vòng quanh thi thể, ngoại trừ ba chữ kia không có gì khác, Vân Diệp như đang chào hỏi.

- Ném thi thể vào biển, đốt thuyền đi, nới với huynh đệ Mạch gia và Hồ lão đầu, đừng có vọng động, đây là kế công tâm của Vân Diệp, lờ đi là được.

Thành Cửu lập tức phát tín hiệu với hai nhóm hải tặc kia, không ai thích đời đời làm hải tặc, Cầu Nhiệm Khách không biết huynh đệ mình muốn gì, nằm mơ ông ta cũng không ngờ bọn họ không muốn làm hải tặc nữa, tiền có rồi, mỹ nữ có rồi, sao cứ phải trôi nổi trên biển? Mình tới lúc phải trốn đi làm phú ông rồi, nếu không có có chỗ trốn vậy quang minh chính đại hưởng thụ tất cả là tốt nhất.

Cao Sơn Dương Tử chẳng qua bỏ ra hàm quý tộc không đáng tiền, đám hải tặc như ruồi ngửi thấy mùi máu bay tới, ngược lại, xúi Khuê Lục làm phản tương đối khó, ít nhất hắn đòi thêm ba mỹ cơ.

Suốt cả một ngày không ngừng có đồ vật trôi tới, đôi khi là một cái rương, mở ra bên trong là một tên hải tặc bị chặt đứt người, đôi khi là một cái ván gỗ, bên trân là kẻ bị đóng đinh sống, cứ thế không ngừng quấy nhiễu đám hải tặc. Khi Cao Sơn Dương Tử không chịu nổi hạ lệnh không để ý tới thì một cái thuyền nhỏ trôi tới bên cạnh rồi đột nhiên bốc cháy, trên thuyền chứa đầy dầu, khi bùng lên mau chóng nuốt chửng cả thuyền hải tặc, tránh lan tới thuyền khác, Cao Sơn Dương tử đành hạ lệnh đánh chìm.

Chút tổn thất nhỏ ấy Cao Sơn Dương Tử không bận tâm, Vân diệp không thể trốn cả đời trong vịnh, ở đó chiến hạm của y phát huy uy lực vô cùng, khác với Cầu Nhiệm Khách, ả không cho rằng Vân Diệp óc có vấn đề mang mang Lý Thái đi lung tung trên biển, nhất định có bí mật, ả muốn biết là bí mật gì.

Nếu là năm thuyền hương liệu, chưa đáng hai nhân vật lớn như Vân Diệp và Lý Thái xuất hiện, trừ khi là có bí mật liên quan quốc gia hưng suy, Cao Sơn Dương Tử cho rằng khả năng lớn nhất là Vân Diệp giải được bí mật người Đại Thực có hương liệu thế nào.

Tất cả mọi người đều muốn biết hương liệu của người Đại Thực từ đâu ra, sa mạc không phải chỗ sỉnh ra hương liệu, vì sao bọn họ có hương liệu vô cùng vô tận, đầu nhân sa mạc vì hương liệu mà giàu chảy mỡ.

Cao Sơn Dương Tử cũng âm thầm tấn công một bộ tộc, giết hết người bộ tộc trước mặt đầu nhân bộ tộc mà không hỏi ra hương liệu từ đâu tới, đầu nhân bộ tộc đó tựa hồ cho rằng giữ bí mật hương liệu còn quan trọng hơn tính mạng cả bộ tộc.

****

Chương 954: Trước cuộc chiến

Chuyện nhân gian chẳng thể làm rõ, dù là chuyện của ai, chỉ cần ngươi làm rõ từ đầu, sẽ thấy rối loạn, cắt chẳng nổi, giỡ càng rồi là thế.

Trên đời không có thắng lợi thuần túy, dù là người có kinh nghiệm như Vân Diệp vẫn cứ sống loạn tung beng, ân oán tình thù hỗn hợp vào chỗ, thành thứ mùi vị đáng sợ, ăn vào thì đắng, nghĩ lại thấy chua, nuốt vào buồn nôn, miệng vẫn phải nói:

- Mùi vị cực ngon.

Lý Thái và Vân Diệp đang ngồi cùng nhau nghiền ngẫm, lần này có chút đặc thù, nguyên nhân vì vấn đề Lý Thái mang tiền kiếm về cho ai, cho hoàng đế lão tử là vứt bỏ ca ca, cho thái tử ca ca là muốn cùng ca ca tạo phản. Cuối cùng thấy mình kiếm tiền chẳng có ý nghĩa gì.

- Cho lão nương của ngươi ấy, dù sao nương nương thích tiền tài, đem khó khăn cho nương nương xử lý, vậy chuyện có lỗi với người khác do lão nương ngươi làm, không liên quan tới ngươi.

Vân Diệp góp ý:

- Nếu lão nương ngươi thì ngươi có tính kế bà ấy thế không? Ta khó chịu, vậy mẹ ta dễ chịu à? Suy nghĩ đại nghịch bất đạo của ngươi đáng đem cho chó ăn.

Lý Thái bực tức ném bánh xuống bàn:

- Vậy ngươi chia tiền cho ta, ta không sợ khó chịu, bỏ tiền trong kho, rảnh rỗi ngắm cũng tốt, chuyến này về chắc phải mở rộng kho rồi.

Vân Diệp dùng rau muối quấn giá, thịt thái lát thành cuộn dài, cắn một miếng, khoan khoái muốn rên lên:

Lý Thái bật cười, cầm bánh lên học Vân Diệp ăn, ăn hết cái bánh vui vẻ nói:

- Ta bỏ tiền vào nhà ngươi, không cho ai cả, bất kể là đại ca ta hay phụ hoàng ta ai thua cũng phải cần tiền, cho họ hết, ta vất vả thêm hai năm, tiền kiếm được chắc đủ cho họ sống cả đời.

- Thanh Tước, ngươi có chắc ngươi muốn nuôi một hoàng đế hoặc thái tử chứ? Ta nghe câu này của ngươi sao giống mấy lão đầu tử ở Vân gia trang, than thở hai nhi tử trong nhà kém cỏi, nhưng trưởng bối không biết làm sao, đành kiếm chút tiền, hai đứa con dù tương lai có phá cũng đủ phá hai năm. Đây là lời của từ phụ, không đến lượt kẻ làm con, làm đệ đệ như ngươi nói.

- Thế cả mà, một là cha ta, một là ca ca ta, hai người họ thích tranh chấp, ta đành phải suy nghĩ cho bọn họ, trong nhà luôn cần một người như thế. Xem bộ dạng Lý Thái bị sự cao thượng của bản thân làm cảm động lắm rồi, cúi đầu ăn không nói nữa, Vân Diệp không quấy rầy ý nguyện tươi đẹp của hắn, giúp hắn gắp thức ăn, chỉ cần tim lương thiện là được, bất kể là ấu trĩ, Vân Diệp thà bị sự ấu trĩ này bao vây còn hơn đối diện với suy tính quá lý trí.

- Chúng ta ở trong vịnh đã ba ngày, rốt cuộc tới bao giờ mới đi?

- Sắp rồi, sáng ngày mai chúng ta sẽ ra, ba chiếc chiến thuyền sẽ đại chiến với người ta ở cửa eo biển, hiện giờ còn chưa biết đối thủ là ai, hình như chúng ta hút hết hải tặc tới rồi. Có điều thám tử từ kính viễn vọng nhìn thấy người Cao Ly, Oa Quốc với cả hạm đội của Cầu Nhiệm Khách, lão này càng sống càng đi xuống, giờ làm đồng bọn với cả người Cao Ly và Oa Quốc, ta không nương tay nữa.

- Kẻ muốn quyền lực đều thế, bọn họ vì đạt được mục đích chẳng ngại giao dịch với ma quỷ, đám nô tài của quyền lực đó chết một kẻ là cứu bách tính một phương, mai ta về chiếc Thanh Tước, trải nghiệm thế nào là tác chiến.

- Thế cũng tốt, Vô Thiệt đi cùng ngươi, nhớ kỹ, mạng ngươi mới là quý nhất, người ta làm thịt ngươi là toàn thắng.

- Câm cái mồm quạ của ngươi lại, ngươi không nói được cái gì tốt lành à?

Lý Thái nhân lúc trời còn chưa tối hẳn về chiếc Thanh Tước, chuẩn bị mai chém giết.

Lý Thái đi rồi, Vân Diệp lấy ra một lá thư, ghi nguyên văn lời của Lý Thái vào, đây là thư cho Lý Nhị, Vân Diệp không định dâng tấu, viết thư ổn thỏa hơn, mong hoàng đế nể mặt Thanh Tước đừng hạ thủ quá tay với Thừa Càn, đừng bóp chết hùng tâm của hắn, phế thái tử sẽ là mở đầu của kiếp nạn của Đại Đường. Nhiều người xem trọng Lý Thừa Càn, cho rằng hắn nên nắm đại quyền, Vân Diệp không nghĩ thế, Lý Nhị đẩy khẽ một cái là tòa thành trên cát của hắn sẽ sụp đổ, thêm vào một đợt sóng là không còn gì, Lý Nhị là người khủng bố nhất trên mảnh đất này, nhất chứ không phải là một trong.

Cái có thể làm đã làm rồi, thậm chí tai họa hai năm sau cũng dự liệu được, nay chỉ có thể im lặng xem biến hóa, cảm giác đấng cứu thế này làm Vân Diệp vừa thống khổ vừa sợ hãi, y phát hiện Hàn Triệt nói không sai, bất tri bất giác đặt bản thân vào vị trí bảo mẫu của Đại Đường, cẩn thận trông nom cái đế quốc mới sinh vừa mạnh mẽ lại yếu đuối này.

Vân Diệp tỉnh lại trong những tiếng quát nhổ neo, không kịp rửa ráy, vội vàng lên sàn thuyền, thấy khắp nơi là quang cảnh bận rộn, từng căn phòng nhỏ dựng lên, lưới gai bảo vệ đáy thuyền không bị tổn hại cũng vào sâu trong nước, chỉ cần có hải tặc dám lặc xuống đục thuyền sẽ bị ngưới bắt như bắt cá treo lên, mỗi lần thu lưới là luôn có sinh vật cổ quái mắc vào.

Đám Lão Phùng đứng trên thương thuyền tiễn tướng sĩ xuất chinh, nghi lễ đơn giản mà long trọng, binh sĩ ra sức thổi tù và, tiếng tù ù ù vang khắp sơn cốc, bọn họ không cần lén lút ra trận, mà đường đường chính chính đối diện với tất cả.

Vân Diệp mặc giáp trụ, ở thuyền bên cạnh Lý Thái cũng thế, hông đeo trường kiếm ra dáng lắm, hai tay vịn mạng thuyền, nhìn chiến hạm phá sóng lao tới, với đối thủ như Cao Sơn Dương Tử, không đánh thật đau là ả không nhớ.

Buồm căng phồng tiến lên, tốc độ chiến hạm đạt tới tối đa, chiếc Công Chúa lao ra eo biển trước tiên, cờ đầu lâu bay phần phật trong gió, bộ xương trắng như sống lại, sẵn sàng giết người.

Cao Sơn Dương Tử từ miệng thám tử biết được động tĩnh của Vân Diệp, toàn bộ chiến hạm đủ loại tốt xấu được ả dàn chính diện eo biển, hai bên không có cái nào, ả đã biết Trát Mộc Lý thất bại ra sao, nên ngay lập tức chuẩn bị áp sát rồi đánh giáp lá cà.

Rất nhiều thủy thủ mang theo bong bóng cá âm thầm xuống biển, canh ở con đường chiếc Công Chúa ắt phải đi qua, dùi đục đã chuẩn bị xong, bọn chúng là kẻ bơi giỏi nhất trong đám hải tặc, cầm đầu là lão hải tặc Hồ Đồng Hải, là thế gia hải tặc, đục thuyền người ta là chuyện cơm bữa, nhìn thấy chiếc Công Chúa lao về phía mình chẳng hề sợ hãi, hô một tiếng toàn bộ hải tặc lặn xuống, chỉ cần móc bên hông móc vào thuyền là có thể bắt đầu hành nghề.

Tiếng động ầm ầm bên trên thuyền truyền vào trong nước tuy làm lão giật mình, nhưng lão tặc vẫn theo thông lệ mò tới dáy thuyền, lão biết nhược điểm của tất cả các loại thuyền, có chỗ chỉ cần hư hại một chút, gỗ bị áp lực làm sập cả mảng, căn bản không thể cứu viện.

Lưng nhói đau, Hồ Đồng Hải thất kinh, đây là cái gì? Đợi mắt lão thích ứng với bóng tối dưới nước mới phát hiện đáy chiếc Công Chúa là từng hàng lưới mang móc ngược, biết mình gặp phải đối thủ, Hồ Đồng Hải không chút do dự cầm dao cắt thịt, chỉ cần dám giãy dụa, sẽ càng có nhiều móc câu móc vào người.

Nước biển làm vết thương đau tới muốn ngất xỉu, hít một hơi hết sạch không khí trong bong bóng cá, lão tặc len lén bơi về phía đuôi thuyền, thân thuyền không thể công kích, vậy tấn công vào bánh lái, lão cẩn thận tránh đám thuộc hạ múa tay cầu cứu, lúc này không thể cứu, chẳng may có kẻ nào mất lý trí ôm lấy mình thì đáp cả cái mạng vào.

Hiện giờ xử cái thuyền lớn này mới là việc phải làm, Cao Sơn Dương Tử đưa ra cái giá rất mê hoặc, ả chỉ cần ba chiếc chiến hạm, số thương thuyền toàn bộ thuộc về mình và huynh đệ Mạch gia, nhiệm vụ duy nhất của mình là ngăn chiếc thuyền này tiến lên.

Chương 955: Ác chiến

Bánh lái chuyển động hai bên, cho thấy chiếc thuyền này đang di chuyển theo hình chữ Z, một cái thuyền lớn như vậy mà có thể làm được động tác của thuyền nhỏ? Hồ Đồng Hải hối hận, có một chiếc chiến hạm thế này muốn bao tiền mà chẳng được.

Bánh lái cực lớn, Hồ Đồng Hải thấy nó còn to hơn người mình, nhân lúc thuyền rẽ trái, tiếp cận, cầm đục ấn vào trục đầy vỏ sò, gian nan gõ một búa, không hề đục vào trục gỗ như lão nghĩ mà bắn ra, Hồ Đồng Hải không ngán, chẳng qua là thiết mộc thôi, trước kia từng đục rồi, chẳng khó lắm, cầm búa đập phát nữa, tay tê rần, nhìn lại mới phát hiện cái trục đó không phải bằng gỗ gì hết mà bằng đồng xanh.

Nhìn thấy cảnh này, Hồ Đồng Hải vội bơi đi thật xa, nấp sau một cái rương nát lén nhìn mặt biển, trên biển tên bay như châu chấu, vô số hỏa tiễn rơi lên chiến hạm, khắp nơi bốc khói, nhưng chiến hạm chẳng hề tổn thất lớn, chỉ cần nỏ từ trong nhà gõ kia bắn ra, là một chiếc thuyền của bên mình bốc lửa, hoặc là tan nát trong tiếng nổ lớn.

Đây là thứ chiến hạm gì vậy? Hồ Đồng Hải phát hiện ra rất nhiều tấm ván gỗ ở mạn thuyền mở ra, mũi nỏ nhọn hoắt xuất hiện.

Ối mẹ ơi, không chỉ những cái phòng nhỏ kia bắn ra được nỏ, mạn thuyền cũng có thể, Hồ Đồng Hải hít sâu một hơi lặn xuống, có điều lão không tới gần chiếc Công Chúa nữa, mà bơi về một hòn đảo nhỏ, ở đó có một chiếc thuyền không lớn, có nó là đủ về nhà rồi.

Xuyên qua eo biển, sóng lớn rất nhiều, chiến hạp bập bềnh không ngớt, như vậy ảnh hưởng tới nỏ xạ kích, chỉ có bắn liên hoàn bới có thể ghim nỏ vào hạm địch, tuy hủy không ít hạm địch, nhưng càng có nhiều hạm địch kéo tới, móc câu dày đặc như mạng nhện ném tới chiếc Công Chúa.

Tướng sĩ trọng giáp buộc thừng an toàn xông ra lấy rìu chặt đứt thừng, hỏa tiễn bắn keng keng trên người, bốn tráng hán ra sức kéo máy hút nước, không ngừng hút nước biển trên sàn thuyền, chẳng mấy chốc sàn thuyền có một lớp nước biển, dưới tác dụng lay động của thuyền, dập tắt hỏa tiễn.

Lại Truyền Phong tay cầm búa lớn đi lại tuần tra trên sàn thuyền, một khi có hải tặc xông lên là cười điên cuồng bổ tới, búa lớn xoay tròn như chong chóng, chém chết hải tặc, hắn tham gia vô số cuộc chiến công phòng thế này rồi, giày dưới chân mang vảy sắt đóng chắc vào sàn thuyền sáp cá voi, đối diện với đám hải tặc đứng không vững kia, chỉ một rìu là xong.

Búa đá cực lớn ở cần treo được năm lực sĩ không chế giống như hai cái nắm đấm, chỉ đấm một phát là nát thuyền, vô số dây thừng buộc vào xích sắt lớn, cái búa đá đung đưa, ba chiếc địch hạm bị nó kéo lức lư theo.

Cao Sơn Dương Tử mặt đanh lại nhìn ba chiếc chiến hạm ở cửa eo biển như cối say, mỗi lần xoay một vòng, đám hải tặc của mình lại suy yếu một phần, ả cũng mặc khải giáp, lộ ra khuôn mặt tú mỹ, Thành Cửu ở bên không ngừng truyền lệnh cho hải tặc xung quanh.

- Nói với Mạch Thiết Chùy, nếu hắn còn mang thái độ đứng xem, đợi chúng ta bị diệt, Vân Diệp sẽ rút gân hắn bó giáp, chỉ có đồng tâm hiệp lực chúng ta mới có một đường sống.

Thành Cừu vứt cờ hiệu trong tay đi, nhảy xuống một chiếc thuyền nhỏ bơi tới chỗ Mạch Thiết Chùy, tọa sơn quan hổ đấu là một loại trí tuệ, nếu thực lực hai con hộ không cân bằng, con hổ còn lại sẽ ăn nốt kẻ ngồi xem.

Đằng Nguyên cởi y phục trên người, chỉ còn mảnh vải quấn bên hông, tay cầm trường đao, miệng ngậm đoản đao, muốn nhảy xuống thuyền chuẩn bị tới chỗ giao chiến kịch liệt nhất, là vị đại danh (daimyō) dự bị, Đằng Nguyên làm thế là đi nạp mạng, từ khi Cao Sơn Dương Tử gả cho Uyên Cái Tô Văn thì hắn đã không muốn sống nữa rồi.

- Đằng Nguyên, đừng đi, đây không phải cuộc chiến của ngươi, mà là cuộc chiến của ta, cuộc chiến n ày sinh tử chưa rõ, cần dũng sĩ phá vỡ cục diện, nhưng không phải là ngươi. Cao Sơn Dương Tử gọi hắn lại.

Đột nhiên Đằng Nguyên xông tới, vứt đao kiếm đi, ôm lấy Cao Sơn Dương Tử hôn ngấu nghiến, hai tay luồn qua sườn ả, vuốt ve tấm thân mỹ miều, rồi bóp lấy hai bầu vú khao khát từ lâu, ra sức dày vò nhào nặn. Cao Sơn Dương Tử cười khẽ mặc cho hắn khinh bạc, cổ ngửa lên hưởng thụ khoái lạc mang tới từ sự thô bạo của nam nhân, cổ họng dần phát ra tiếng rên khẽ, tuy lẳng lơ, tuy khoe cơ thể trước không ít nam nhân, nhưng chưa có nam nhân nào thực sự chạm vào ả, người dần lịm đi, khi Đằng Nguyên mắt đỏ ngầu định định đè tấm thân nóng hừng hực của ả xuống, Cao Sơn Dương Tử lại đẩy ra, quay lại tiểu lâu tiếp tục quan chiến như chưa từng có chuyện gì.

Đằng Nguyên nhắm mắt cắn chặt răng đè nén dục vọng, vũ trang trở lại, nhảy lên một chiếc chiến hạm sắp xuất chiến, đánh về chiếc Công Chúa đang hỗn chiến, chỉ có mình sắp chết, Dương Tử mới cho mình làm càn, nữ nhân nói không tin được.

Thuyền quá cao sẽ bị búa đá đập nát, rất nhiều hải tặc ngồi thuyền nhỏ áp sát chiếc Công Chúa, ra sức đem hỏa tiễn đóng vào vỏ chiếc Công Chúa, nhưng nước biển từ trên đổ xuống không cho chúng thành công.

Đợi hai bên chiến hạm tụ tập đủ hải tặc, có mấy cái ống thò ra, dầu phun ra như mưa, ống thu vào, mấy mũi hỏa tiễn bắn ra, chiếc thuyền thấp liền biến thành cầu lửa.

Hải tặc toàn thân bốc cháy la hét kinh hoàng nhảy xuống biển, nước biển dập tắt đại đa số ngọn lửa, nhưng vẫn có ngọn lửa xanh cháy trên người, đó là lửa lân xanh ác độc nhất, không cháy hết không thôi.

Chiếc Công Chúa là thứ vũ khí chiến tranh gần hoàn mỹ, khi đóng chiếc thuyền này, Vân Diệp yêu cầu tính năng tấn công và phòng thủ của nó phải toàn vẹn, mãnh tướng thủy sư Lĩnh Nam thí nghiệm công phòng vô số lần.

Ở trên biển chỉ thiên tai mới có thể phá hủy nó, đó là ý kiến nhất trí của tướng lĩnh thủy sư. Nhân số hải tặc quá nhiều, giáp sĩ trên sàn thuyền không kịp giết, có một số tên hảo thủ hải tặc đã đối diện với giáp sĩ rồi, Cao Sơn Dương Tử cuối cùng cũng yên tâm, chỉ cần người của mình có thể lên được, sớm muộn cũng có thể chiếm chiếc chiến hạm vô địch này, ả không bận tâm bao nhiêu người bị chết.

Trên sàn thuyền đột nhiên bị người ta ném vô số gai tam giác, thứ này thường để đối phó với kỵ binh trên đất liền, đột nhiên xuất hiện làm đám hải tặc đi chân đất kêu khổ liên hồi, giáp sĩ đi giày sắt tất nhiên chẳng coi ra gì, nhẹ nhàng chém chết hải tặc ném xuống bieenr.

Lý Thái không ngừng la hét muốn xông lên sàn thuyền, bị hai tên thị vệ giữ chặt, người Lý gia chỉ cần thấy chiến đấu là muốn xông lên, cái gen này thể hiện mạnh mẽ nhất trên người Lý Thái.

Sàn chiếc Thanh Tước sắp bị hải tặc nhấn chìm rồi, giáp sĩ vừa đánh vừa lui, đã lui tới cửa khoang thuyền, đám hải tặc điên cuồng tấn công phòng gỗ chứa nỏ tám trâu.

- Buông ra ta, hải tặc sắp xông tới rồi, chẳng lẽ các ngươi muốn bản vương bị bắt sống à? Ta thà chết chứ không muốn bị nhục.

Lý Thái ra sức đá đầu lĩnh thị vệ của mình:

Thị vệ trưởng đành nói:

- Vương gia không bị bắt sống, cũng không chết đâu, người không nhìn ra đây là chiến thuật à? Cửa khoang bố trí đầy nỏ, người xem, bắn rồi đó.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Lý Thái, nỏ không ngừng từ khoang thuyền bắn ra, thoáng cái thi thể đã chồng chất trên sàn thuyền, những giáp sĩ rút lui kia lại đi ra, dùng đoản mâu đâm vào chỗ hiểm của mỗi thi thể, đảm bảo đám hải tặc này đã chết hẳn, rồi mới ném vào biển.

Lý Thái xấu hổ sờ mũi, vừa rồi mất bình tĩnh, bộ mặt chim non trên chiến trường lộ ra hoàn toàn, thị vệ đầu lĩnh khôn khéo nói:

- Hành động của vương gia là hán tử chân chính, chỉ có hán tử chân chính mới muốn ra trận chém giết mà không nấp sau lưng, có điều đám sâu nhỏ này chưa đáng để vương gia ra tay, bọn tiểu nhân sẽ dẹp hết.

Khi chiếc Thanh Tước và Thừa Càn đi qua nhau, Lý Thái hâm mộ nhìn Hàn Triệt tung hoành trên sàn thuyền, gần như không ai chống nổi một chiêu của hắn, khi cái đầu cuối cùng bị chém xuống, tấm áo trắng của Hàn Triệt gần như thành áo máu, nhìn hắn đứng ở mũi thuyền gào thét điên cuồng thị uy với hải tặc, Lý Thái lại ra sức đá thị vệ trưởng.

Chương 956: Thói xấu của võ sĩ (1)

Trên chiến trường kỳ thực so nhau cái dũng khí, tác dụng của mãnh tướng lúc này rất rõ ràng, khi bộ hạ hình thấy trưởng quan của mình chém giết tưng bừng, bất giác đem thân nhập vào bóng dáng dũng mãnh đó, cho rằng mình cũng có thể tả xung hữu đột, nên chọn chỗ đông người đánh tới, như vậy thành trí mạng với kẻ địch. Đương nhiên những quân sĩ điên cuồng đó vận mệnh không tốt lắm, người chiến tử nhiều nhất là họ.

Đằng Nguyên thân trần nhảy lên thuyền Công Chúa, theo bên hắn có rất nhiều người dễ dàng cho rằng mình là vô địch, nhất là khi nhìn thấy Đằng Nguyên chém đứt tay một giáp sĩ, còn ném một giáp sĩ khác vào biển, bọn chúng cho rằng mình cũng làm được như thế, chọn giáp sĩ cao lớn nhất xông tới...

Hi Đồng rất phẫn nộ, đám cá nhép kia hình như rất thích mình, cứ nối nhau xông tới, vốn định kiếm tên đại hán mình trần lợi hại kia đánh nhau, kết quả không tìm được cơ hội.

Vân Diệp cứ nhất định mặc giáp lên người mình, làm mình trông cũng giống bọn cá nhép kia, rống lớn một tiếng, thanh đao lớn xoay tròn, hai tên hải tặc lập tức bị chém ngang lưng, Hi Đồng dẫm lên cái ruột, tên hải tặc bị chém ngang lưng kia còn muốn kéo chân hắn, như muốn trả đũa...

Biển rộng hình như ghét sự chém giết không ngơi nghỉ này, một trận mưa như trút nước đổ xuống, sàn thuyền bị máu tươi nhuộm đỏ dần bị nước mưa làm tràn ra mép, ào ào đổ vào biển.

Nếu bình thường đây là một ngày tốt để tắm rửa, nhưng hiện giờ trừ Đằng Nguyên trần truồng ra thì chẳng ai còn muốn tắm rửa nữa, cái khố của Đằng Nguyên chẳng biết bay đâu rồi, vẫn cứ say mê chiến đấu, trường đao trong tay hắn cực bén, có thể chém rách cả trọng giáp, nhưng chém nhiều rồi biến thành cái lưỡi cưa, đá bay một giáp sĩ bị hắn chém gục, lại dùng răng cưa cứa đầu một giáp sĩ vừa chém chết hải tặc khác, thấy Vân Diệp đứng ở tiễn lâu lạnh lùng nhìn mình, gào lên muốn xông tới.

Hi Đồng khó khăn lắm mới dọn sạch đám cá nhép bên cạnh, phát hiện Đằng Nguyên dám nhắm vào Vân Diệp, đá văng thi thể tên hải tặc không đầu tới, Đằng Nguyên né thi thể, nghe thấy tiếng gió sau lưng, vội chém ngược đao lại, thân đao truyền tới lực đạo khủng bố làm hắn khiếp vía, vội vàng lăn trên mặt đất, tuy hắn phản ứng nhanh nhưng vai vẫn đau dữ dội, một miếng thịt lớn rơi trước mặt.

Đó là thịt của mình, yêu cầu của đại danh là thân thể vẹn toàn, nếu về Oa Quốc mình sẽ là đại danh nhà Đằng Nguyên, giờ thân t hể tổn hại làm sao chấp nhận được.

Nhân lúc Hi Đồng bị đạo đao nặng nề làm chúi sang một bên, hắn nhặt miếng thịt lên cho vào mồm nhai, lấy vũ khí của một giáp sĩ bị chết, hung dữ ném về phía Hi Đồng.

Phẫn nộ nhất lại là Vân Diệp, tên khốn kiếp Hi Đồng và Đằng Nguyên chơi đã đời, đao qua đao lại, xung quanh như trong lò rèn, keng keng không ngừng, giáo sĩ thanh lý sàn thuyền cũng phải dè dặt, rõ ràng bắn một phát nỏ là xong, tên khốn lại bỏ qua, đánh nhau tưng bừng.

- Ăn sống thịt của mình, đây là dũng sĩ chân chính, chỉ có thể giết chết chính diện, không được chết dưới ám tiễn.

Lân Nhân Nguyện chuyên môn từ vị trí chỉ huy chạy ra, nói một câu như thế với Vân Diệp, lại vội vàng chạy về.

Hải tặc rút lui như thủy triều, tập kết lại ở đằng xa, xem chừng muốn quay lại lần nữa, chỉ còn Đằng Nguyên quyết chiến trên chiếc Công Chúa. Toàn thân đã đẫm máu, hai chân cũng đầy thương thích, giáp sĩ chuyên môn dọn một vùng không có chông ba cạnh, để bọn họ đánh nhau thống khoái.

Đột nhiên Đằng Nguyên nhảy ra ngoài vòng chiến, Hi Đồng cũng không đuổi theo, chống đao đợi, chỉ thấy Đằng Nguyên khom người với những giáp sĩ quét dọn chiến trường, trịnh trọng nói một câu, vứt vũ khí trong tay đi, chỉ đao của một giáp sĩ, ý bảo mình muốn thanh đao đó. Làm Vân Diệp giật mình là giáp sĩ kia lấy vải lau đao, ném cho Đằng Nguyên.

Vân Diệp nhìn trái ngó phải, phát hiện trừ mình ra thì chẳng ai giật ngạc nhiên, mặt cung kính nhìn hai người, hoàn toàn quên mất vừa rồi Đằng Nguyên còn giết đồng bạn của mình, có hai giáp sĩ mất một tay bị đá xuống biển nhờ bám vào gỗ sống sót, được vớt lên đùng đùng nổi giận định tìm Đằng Nguyên tính xổ, được đồng bạn nói cho biết hành động vừa nãy của Đằng Nguyên, liền quên hết thù hận, vẻ mặt vinh dự đứng bên quan chiến.

Tới giờ Vân Diệp mới hiểu vừa rồi Lưu Nhân Nguyện chạy ra không phải xem đánh nhau, mà vì chuyên môn bảo mình không dùng quỷ kế giết Đằng Nguyên, nếu không sẽ bị căm hận.

Vân Diệp kiếm chỗ ngồi xuống, được, con mẹ đám dũng sĩ, võ sĩ các ngươi, ở đây mỗi lão tử là kẻ tiểu nhân hèn hạ, vậy xem dũng sĩ bị Hi Đồng giết ra sao?

Đằng Nguyên khom người thi lễ với Hi Đồng, Hi Đồng đáp lễ, Vân Diệp rất lo Đằng Nguyên thừa cơ chém xuống, kết quả chẳng có chuyện gì xảy ra. Đằng Nguyên vừa rồi ăn nửa cân thịt của bản thân, hiện giờ tinh thần dư dật tấn công trước, xoay tròn chém Hi Đồng, Hi Đồng cũng vặn hông phát lực, tiếng kim loại va chạn đinh tai vang lên, chỉ là Hi Đồng dùng lực hông, không bằng lực toàn thân của Đằng Nguyên, lui liền ba bước.

Mạch đao tác chiến coi trọng nhất là khí thế, một đao bất lợi là thất thế ngay, Đằng Nguyên xoay tròn, hai chân không ngừng đổi chỗ cho nhau, từng đao sấm sét bổ xuống, Hi Đồng phải toán lực nghênh đón, cứ đỡ một đao là lùi một bước, chẳng mấy chốc đã lui tới mép thuyền. Hi Đồng rống một tiếng, dùng sức đạp mạn thuyền xông tới, hai đao va chạm còn át cả tiếng mưa, Vân Diệp nhìn một đoạn mũi đao, vừa rồi hai đao chạm nhau, đao của Đằng Nguyên bị gãy một đoạn, bay lên lầu tiễn, bị Lưu Tiến Bảo lấy thuẫn bài chắn. Tên Hi Đồng khốn kiếp hoàn toàn cho kẻ địch cơ hội giết chủ soái của mình. Chẳng hiểu Cao Sơn Dương Tử nghĩ cái gì, lại phái một cái thuyền nhỏ tới, bên trên có hai người Oa đội mũ cao bê một tấm vải tới thuyền Công Chúa, Lưu Nhân Nguyện còn cho chúng lên t huyền.

Hai tên kia lên thuyền, quỳ trong mưa, xem Hi Đồng đánh nhau với Đằng Nguyên, mưa lớn trên biển tới nhanh đi nhanh, mây đen bay đi, mư ngừng. Nói ra cũng quỉ dị, khi đao của Hi Đồng đâm vào ngực của Đằng Nguyên, không ngờ xuất hiện cầu vồng, Đằng Nguyên nhìn thanh đao bị gãy một đoạn của mình, thở dài, ngã ngửa trên sàn thuyền.

- Ngươi là một hán tử, lần này ta thắng là nhờ vào vũ khí, luận chiến kỹ, ngươi không dưới ta, Oa Quốc có hảo hán như ngươi, Hi Đồng bội phục.

Đằng Nguyên nhìn cầu vồng tươi đẹp trên trời, cười khẽ một tiếng rồi bất động.

Hai người Oa kia bắt mạch cho Đằng Nguyên, xác nhận hắn đã chết, lấy vải trắng bọc thân thể hắn lại, vóc thi thể hắn leo thang dây xuống thuyền, quá trình này không ai ngăn cản, cũng không ai định giết chết hai người Oa kia.

Nói thế cũng không chính xác, Vân Diệp rất muốn giết chết hai người Oa kia, tinh thần võ sĩ mới là hung thủ hải chết người Oa, hiện xem ra tinh thần võ sĩ của Đại Đường nghiêm trọng không kém.

Hi Đồng đợi thi thể của Đằng Nguyên được thuyền nhỏ mang đi, vứt trường đao, nhìn cầu vòng nói:

- Mong hồn phách của ngươi theo cầu màu này tới thiên quốc.

Nói xong câu này chắp tay sau lưng đi vào khoang thuyền, bộ dạng tông sư rất buồn nôn, rõ ràng hai tay rách toạc rồi còn ra vẻ oai phong.

Hạm đội của Cao Sơn Dương Tử đã có kẻ muốn chạy, mười mấy chiếc chiến hạm ra sức chạy vào sâu trong biển, chiếc Thừa Càn nhận được hiệu lệnh của Vân Diệp, căng buồm đuổi theo, đó là đoàn hải tặc của huynh đệ họ Mạch, xem ra chúng không định theo Cao Sơn Dương Tử nữa.

Núi không tới chỗ ta thì ta tới chỗ núi, Công Chúa và Thanh Tước chầm chậm áp sát hạm đội của Cao Sơn Dương Tử, nơi đó chỉ còn lại người Oa và Cao Ly, bọn chúng không chạy, mà chạy cũng chẳng thoát.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau