ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 946 - Chương 950

Chương 947: Ai cũng thích lợn béo

Vân Diệp nói mát:

- Đây chính là thiên đường sao? Nhà Hàn Triệt có một cung điện bạch thạch, nghe nói là do một tảng đá tạc thành, đẹp vô cùng, chỉ cần ăn đá là sống được, há chẳng phải càng thích hợp cho hai vị dưỡng lão?

- Vớ vẩn, ăn đá sống được à? Ngươi hỏi Hàn Triệt xem hắn có tin không, một cung điện âm u sao so được với thắng cảnh trời đất tạo ra? Lão phu thích sống ở thế giới này, có hơi người là cuộc sống thần tiên, lão phu sống cô đơn sáu mươi năm, không muốn giam mình trong cung điện nữa, dù cho đẹp cỡ nào.

- Tùy ông, thích làm gì thì làm nấy, khổ cả đời rồi, lúc này hưởng phúc cũng không quá, nơi này yên tĩnh còn được, một khi bão tố nổi lên thì sao? Đổi nơi khác đi, nơi đây quá xa nhân gian, mộ ông ở Ngọc Sơn, mang xác về mệt lắm.

Vô Thiệt đứng lên nhìn quanh, há mồm gào thét, như tiếng rồng ngâm, Vân Diệp cũng hét lớn, nhưng bị giọng Vô Thiệt áp chế, chẳng nghe thấy được.

Vô Thiệt kêu sắp một tuần trà rồi mà không ngừng, Đơn Ưng đang hái độc dược nghe thấy cũng kêu lên phụ họa, khi hắn kết thúc tới Hi Đồng, cuối cùng kể cả người lẫn không phải người đều kêu lên, rung chuyển cả vùng đất.

Thuyền đội không đi tiếp được nữa, vì thức ăn và vật tư còn lại không đủ tới Phất Lâm quốc xa xôi, huống hồ thời gian qua hải tặc im ắng khác thường, cứ như biến mất hết rồi.

Nếu như nói hải tặc sợ Vân Diệp mà né tránh thì quá nực cười, trong mắt hải tặc không có chữ sợ, bất kể là loại hải tặc nào.

- Hầu gia, nhất định bọn chúng đợi chúng ta ở đường về, chính là để làm thịt dê béo, các thương gia khác đã dần hội tụ ở Trảo Oa, đợi chúng ta hộ tống về, ước hẹn rồi, lợi nhuận lần này có hai thành của chúng ta.

- Nơi này gần như không phân xuân hạ thu đông, làm ta quên mất cả thời gian, nếu đám bằng hữu cũ đang chờ đợi thì sao chúng ta có thể họ thất vọng. Bao giờ có gió mùa?

- Tối đa là nửa tháng nữa, chúng ta ở lại đảo này quá lâu rồi.

Lưu Nhân Nguyện thời gian qua đi quanh đảo khám trắc, đã ghi chép vào hải đồ, hải đồ bôi nến chống nước, cuối cùng cho vào ống đồng kín, do Vân Diệp cất giữ.

Lý Thái cầm con tôm hùm lớn, chấm muối dấm, thịt trắng nõn bị hắn ngoạm miếng lớn, hắn thấy ăn như vậy mới ngon.

- Chú ý chút, tôm hùm phải ăn thong thả, phối với hoàng tửu mới là ngon nhất, ngươi ăn bánh nướng là sao?

Vân Diệp không chịu nổi cảnh này:

- Ai bảo ngươi ăn với hoàng tửu? Ta ăn với bánh nướng có gì không ổn? Sau này Đại Đường ăn tôm hùm với bánh nướng, đó là do Ngụy vương Lý Thái sáng tạo ra, cho ngươi biết ăn như thế cực sướng, cứng cứng lại mềm mềm, thú vị vô cùng, cả đời ta cũng không quên được.

Vân Diệp học theo, kẹp thịt tôm vào giữa bánh nướng, cắn hai miếng thấy Lý Thái nói không sai, vị tuyệt vời, giơ ngón cái lên với hắn. ( Chú: Đây là trải nghiệm của chính tác giả!)

Công việc buồn tẻ được tiền kích thích, ai nấy làm quên ăn quên ngủ. Người Đường xưa nay có thói quen tát ao bắt cá, bọn họ đối với mỗi cây hương liệu đều được họ vô cùng trân trọng, Hi Đồng nhìn thấy một cây hương liệu đổ, thậm chí dùng đất dựng lên.

Ba tháng bận rộn, hương liệu đầy chặt năm chiếc thương thuyền, còn chưa bằng hai thành sản lượng của đảo, bất kể hương liệu quý trọng thế nào, Lưu Nhân Nguyện đều không cho chở quá hành trang cá nhân, mỗi cá nhân không được mang quá hai mươi cân hàng, đó là quy củ, từ thuyền trưởng tới thuyền viên đều không được làm trái.

Chiến hạm vốn dùng để tác chiến, không phải để chở hàng, nếu không phải tính cách dễ dãi của Vân Diệp, hắn sẽ không đồng ý cho một cân hàng nào lên thuyền hết, Lưu Nhân Nguyện không còn là thiếu niên say mê mỹ nhân ngư ra biển năm xưa nữa, hắn đã là thống soái thủy quân hợp cách.

Tải trọng thương thuyền đã tới mức cực h ạn, thấy nước ngập tới mép thuyền, Vân Diệp lo lắng hỏi Lưu Nhân Nguyện làm thế có vấn đề không, chìm cái thì không hay.

Lưu Nhân Nguyện không muốn trả lời, trước kia người chất bao nhiêu hương liệu như thế lên thuyền là Vân Diệp, giờ lại có quá nhiều, buồm chính không dám kéo lên, chỉ dùng thuyền phụ, từ từ về Trảo Oa, thương cổ đang đợi hạm đội tới, nửa năm rồi cũng nên về nhà thôi.

Tin tức làm người ta bất an không ngừng truyền tới, có thương thuyền cửu tử nhất sinh trở về chưa hết sợ kể, đám hải tặc hung hãn đã đuổi tới rồi, Trảo Oa vương không giúp được gì, có thể bảo vệ mọi người chỉ có chiến hạm, nhưng chiến hạm mãi không tới, rất nhiều thương cổ đã nhổ neo, không muốn chờ chết, thuyền thám tử của hải tặc đã tới lui hai ngày rồi.

Đúng lúc gió mùa nổi lên, mọi người hoàn toàn tuyệt vọng thì Vân Diệp mang theo ba chiếc chiến hạm, năm chiếc thương thuyền chở như xe trâu chậm rãi về Trảo Oa.

Thương thuyền vào vịnh, chiến hạm truy đuổi hải tặc, ba chiếc chiến hạm gần như không ra tay, ỷ vào động lực ba chiếc buồm, húc vào cái đuôi thuyền cao của hải tặc Đại Thực, chiến hạm đi qua, mặt biển chỉ còn gỗ vụn bồng bềnh và đám hải tặc ra sức đạp nước, bị nỏ bắn chết.

- Hầu gia, thương thuyền chở cái gì thế? Sao lão hủ ngửi thấy mùi hương liệu?

Lão chưởng quầy Phùng gia ỷ quen biết Vân Diệp, lượn lờ quanh thương thuyền, muốn xem vương gia và hầu gia chưa bao giờ ra biển làm ăn có phải bị lừa rồi không, năm chiếc thuyền chờ đầy hàng, nếu bị lừa thì tổn thất lớn. Sư tử quốc nhiều tích thổ, nếu mang cái đó về thì thảm, chẳng thể làm đao kiếm, cũng chẳng thể làm đồ gia dụng, chỉ có thể làm chút thứ như bình rượu, chỉ đám làm bạc giả mới dùng, mới đầu sáng bóng như bạc thật, sau đen xì, rơi xuống đất vỡ ngay, rất giòn, chẳng được tích sự gì. Còn chưa tới bên thuyền đã ngửi thấy mùi đặc trưng của hương liệu, đi biển lâu năm rồi, nhận ra ngay, trời ơi, đinh hương, nhục quế, còn có nhục khấu? Chẳng lẽ toàn bộ đều là hương liệu? Thế này phải tốn bao tiền, họ đi có mang theo hàng để đổi đâu?

- Lão Phùng, ông nói không sai, đúng là hương liệu đấy, chiến hạm không cho chở hàng, phải vứt đi, chỉ mang về được có chừng này.

Vân Diệp thản nhiên nói:

- Vứt, vứt đi?

Lão Phùng gần như muốn xông lên liều mạng, mình ra biển vô số lần, chỉ vài lần gặp được thương nhân Đại Thực chở hương liệu, gặp được là không tiếc tiền mua lấy, mang về cũng kiếm lớn, thứ quý giá như thế sao lại vứt đi.

Phùng Trí Dũng xuống thuyền, kéo lão chưởng quầy đi, nói nhỏ:

- Cửu thúc, hầu gia nói thật đấy, vứt đi rồi, vì hái quá nhiều, tên Lưu Nhân Nguyện chó má không cho chiến hạm chở hàng, nếu không còn nhiều lắm.

- Hái... Vứt?

Lão chưởng quầy lạc giọng:

- Các ngươi đánh tới đất người Đại Thực rồi à?

- Không phải, Vân hầu tùy tiện kiếm một hải đảo, trên đó toàn hương liệu, thứ hương liệu rẻ như nguyệt quế không cho hái, chỉ hái mấy loại có giá nhất. Tiểu chất ngoài phần chia trên thương thuyền, còn có hai mươi cân, các huynh đệ khác cũng thế, chúng ta gom lại giao thúc, nếu Vân hầu muốn lên đảo lần nữa, chúng ta còn có thể hái thêm. Không giấu thúc, lúc nhìn vứt hương liệu đi, tiểu chất chỉ muốn giết Lưu Nhân Nguyện.

Lão Phùng không nói gì, mở túi Phùng Trí Dũng đưa, toàn nhục khấu, vốc một năm cho vào mồm, nhai vài cái nước mắt chảy ra:

- Trí Dũng, đúng là hải đảo mọc đây hương liệu chứ? Đừng lừa cửu thúc, có biết vị trí ở đâu không, nếu biết chỉ cần hai n ăm, nhà ta sẽ giàu nhất Đại Đường.

Phùng Trí Dũng thở dài:

- Tiểu chất thấy hương liệu khắp hải đảo, tuy đầy rắn độc, nhưng đúng là núi châu báu. Cửu thúc, tiểu chất ăn sung mặc sướng quen rồi, thúc có tin cháu vác bao tải hái hương liệu ba tháng trời không? Da bong hết cả, chẳng có cảm giác gì, chỉ muốn hái thêm, hái thêm.

- Nơi đó địa vực phức tạp, muốn tìm được phải có bản lĩnh của vân hầu, hình như y biết nơi nào có hải đảo như thế, dẫn mọi người đi lòng vòng bảy tám ngày, rồi tới thẳng hải đảo đó, trừ y chỉ có Lưu Nhân Nguyện biết, vì hắn chế hải đồ.

Chương 948: Cầu Nhiệm Khách góp vui

Lão Phùng nuốt nước bọt cố gắng trấn định lại, vỗ vai Phùng Trí Dũng:

- Xem đi, đó là cái lợi của ra biển sớm, nhà ta hiện giờ chưa quá muộn, ngươi thấy rồi chứ, Vân gia muốn thực sự tung hoanh biển cả phải dựa vào nhi tử không có cái tính tùy tiện như y, y ra biển coi như trò chơi, nên chúng ta còn ít nhất mười năm. Trí Dũng, đừng nghĩ tới hương liệu gì hết, học bản lĩnh của y đi, học được rồi, tương lai muốn gì cũng có.

Phùng Trí Dũng gật đầu, đi chuyển hương liệu, năm chiếc thương thuyền chở quá nhiều, phải chuyển sang thuyền khác, gió mùa đã nổi lên, thời gian còn quý hơn vàng, phải tranh thủ.

Lưu Phương nghiên cứu hải đồ cả đêm, nói với Vân Diệp:

- Hiện giờ ngươi là lợn béo, ai cũng muốn nhắm vào, ngươi xem, giữa bán đảo và hải đảo này có một thủy đạo hẹp, đó là nơi ngươi muốn tương lai phái binh trú, ngươi ta định phục kích ngươi ở đây, trước sau trái phải toàn là địch, ngươi định ứng phó thế nào?

Vân Diệp nhăm mũi:

- Đó là việc của tiên sinh, sao lại hỏi ta, có điều ta thấy vào thủy đạo đó là ý hanh, ở đó thương thuyền không dễ bị tấn công, ba chiếc chiến hạm có thể khống chế toàn bộ thủy đạo, tiêu hao hết lực lượng của chúng ở đó, sau đó tiễu phỉ. Lưu tiên sinh, ta dám nói, sức chiến đấu của ba chiếc thuyền này không kém toàn bộ thủy sư Lĩnh Nam là bao, tiên sinh lên thuyền xem họ trang bị cái gì rồi hẵng nói những lời không may đó.

Đánh chết Vân Diệp cũng không tin hàng không mẫu hạm lại thua thuyền gỗ, ba chiếc chiến hạm này Vân Diệp chế ra là kết tinh công nghệ mấy trăm năm, trên thuyền có tạc đạn dùng nỏ tám trâu bắn, có ba cánh buồm, còn chưa tính buồm tam giác ở đuôi.

Gỗ mà thuyền dùng đã làm hết sạch gỗ tốt Vân Diệp thu gom mấy năm qua, một chiếc thuyền như vậy đủ làm bảy tám chiến hạm cùng cỡ, y cắt bỏ toàn bộ chỗ không liên quan, chỗ nào cũng trọng yếu.

Chẳng nói tới Lý Thái ở Lĩnh Nam chế vô số thuốc nổ, chất đống trong khoang, chỉ cần buộc lên tên của nỏ tám trâu, bắn trúng thuyền nào là thuyền đó tan xác. Nếu thuốc nổ chưa bắn chết thì còn thứ nỏ khác, trong nỏ toàn dầu, đốt lên bắn ra, ngọn lửa bá đạo của nó không phải chút nước biển có thể dập được.

Nếu ngay cả chút tự tin đó cũng không có, Vân Diệp sao dám đem Lý Thái chạy lung tung, chẳng may hắn có chuyện, kết cục Vân Diệp cũng không khá hơn, trừ khi cả hai cùng chết, bất kể ai còn sống, tương lai cũng khốn đốn.

Mắt Lưu Phương sáng như lửa ma chơi trong bãi tha ma:

- Tính tới tác chiến ngày mưa chưa? Hỏa khí ngày thường hiệu quả rất cao, nhưng ngày mưa sẽ thua thiệt, lão phu biết lửa của ngươi không sợ nước, nhưng chẳng lẽ thuốc nổ của ngươi cũng không sợ nước?
Vân Diệp đưa Lưu Phương lên chiếc Công Chúa, nói với một tên thủy thủ:

- Đem mô thức c hiến đâu ngày mưa diễn luyện cho Lưu tiên sinh xem.

Thủy thủ đó vâng lệnh, thành thạo mở cái hộp trước nọ tám trâu ra, gấp vài cái, Lưu Phương phát hiện một gian phòng nhỏ xuất hiện, ba mặt che kín, quan trọng nhất là cái hộp lại có thể xoay tròn theo nỏ tám trâu, thủy thủ xoay tròn một cái cần, một tấm thép được kéo lên, trừ lỗ xạ kích thì thủy thủ bị che kín, một thủy thủ khác nối cái ống với gian phòng.

- Cái ống này chuyên môn vận chuyển nỏ, có quan hậu cần nghe lệnh thuyền trường, cần bắn loại vũ khí nào, sẽ chuyển vào phòng tác chiến, trong phòng như thế có ba thủy thủ, khi cần bọn họ có thể xạ kich liên tục.

- Đây là kiệt tác của Công Thâu gia, ta cũng không ngờ họ làm ra thứ này, ban đầu ta chỉ nhờ họ thiết kế thứ phòng hộ thủy thủ thôi.

Lưu Phương gật đầu, rất vui vẻ xuống khoang thuyền, khi đi nói với Vân Diệp:

- Không cần kế hoạch gì cả, dưới điều kiện không phải lo cho thương thuyền, ngươi cứ thoải mái mà chơi. Eo biển kia đúng là nơi đánh trận tốt, lão phu với Vô Thiệt, Tiểu Ưng, Hi Đồng nên chia ra ba chiếc thuyền, chỉ cần ứng phó được với cao thủ của hải tặc là đủ. Tên Hạ Thiên Thương kia nên cẩn thận một chút, có vài thứ không nên để hắn nhìn thấy, hắn là tiền đề khiến bệ hạ yên tâm cho ngươi làm xằng làm bậy ở Lĩnh Nam.

- Hắn ở trên thương thuyền làm người tiếp ứng, thuyên thường cũng cần cao thủ, ta không tin hải tặc còn nhiều cao thủ hơn của ta. Lưu Phương mỉm cười biến mất trong khoang thuyền, trước mặt sức mạnh tuyệt đối, bất kỳ âm mưu quỷ kế gì cũng là trò cười, chỉ cần ba chiếc chiến hạm khủng bố kia không bị ảnh hưởng, hải tặc đông tới mấy cũng là nạp mạng, Vân Diệp nói đu dây không thể đối phó được với ba chiếc chiến hạm, không biết còn bao nhiêu thủ đoạn độc ác đang đợi đám hải tặc.

Lý Thái đang thu thập gỗ, hắn không cho phép chiến lợi phẩm của mình có chút tổn thất nào, nhiều thương gia nguyện giảm bớt hàng để chở hàng cho vương gia, không dám nhận một câu tạ ơn của vương gia, chỉ cần thị vệ trưởng của vương gia cười với mình một cái là đủ rồi.

Suốt ba ngày điều chỉnh hàng hóa, khi Lý Thái vỗ đầu Trảo Oa vương nói lần sau sẽ tới giúp hắn thống nhất toàn bộ Trảo Oa, Trảo Oa Vương kích động suýt khóc, thề bắt hết chim Cực Lực trong rừng hiến cho vương gia tôn quý nhất, có vài thương gia thông minh để lại nhân thủ chuẩn bị trước, ai cũng biết Vân hầu và Ngụy vương sẽ ở Lĩnh Nam mấy năm, mình tuyệt đối không chỉ tới Trảo Oa một lần. Chủ khách gạt lệ chia tay, thuyền lớn giương buồm trở về.

Cầu Nhiệm Khách chưa bao giờ thấy mình cướp của Vân Diệp có gì không ổn, biển là nơi Đại Đường không quản tới được, ân tình Vân Diệp trị bệnh cho mình đã lấy tấm ngọc bội kia bù lại rồi, cùng lắm không giết Vân Diệp, nhà y có tiền, chỉ lấy đòi tiền chuộc là được, thậm chí ông ta đã nghĩ trước số tiền.

Mười hai chiếc chiến hạm đã làm ông ta tung hoành vùng biển này mấy năm, tin tức từ Đại Minh tự truyền tới, nói Vân Diệp ngang ngược ở Dương Châu đã đánh tan chướng ngại tâm lý cuối cùng của ông ta.

Chỉ có hán tử chân chính mới đứng vững được, Cầu Nhiệm Khách mặc chiếc quần cộc để thân trần đứng trên cột buồm như thiết tháp, nhìn eo biển hẹp kia, đây là đường Vân Diệp ắt phải đi qua, đợi một hồi không thấy hạm đội của Vân Diệp xuất hiện, đu mình nắm thừng trượt xuống, đứng vững trên sàn thuyền.

Mười hai hán tử cao lớn đeo khăn buộc trán màu đỏ đứng sau lưng ông ta, gió biển thổi qua quần bọn họ, mang theo mùi khai, với Cầu Nhiệm Khách đó mới là hán tử trên biển, ông ta cực kỳ ngứa mắt với hành vi khạc đờm cũng lấy khăn tay che của Vân Diệp, đó là hành vi của đám bà nương.

Cho dù Cầu Nhiệm Khách tự đại ra sao thì ông ta cũng không dám xem thường Vân Diệp, người có thể lập nên một hạm đội tung hoành trên biển, bất kể là ai cũng không dám xem thường. Nếu lần này Vân Diệp mang hạm đội khổng lồ của y theo, Cầu Nhiệm Khách nhất định chạy càng xa càng tốt, ông ta thua hạm đội Lĩnh Nam không chỉ một hai lần, ông ta vốn có mười tám huynh đệ, giờ còn có mười hai, năm người vị đám vương bát đản hạm đội Lĩnh Nam treo cổ, thi thể cắm trên đảo Con Cua thị uy.

Vì mang thi thể huynh đệ về, Cầu Nhiệm Khách tự chèo thuyền nhỏ, lén lút lên đảo, nơi đó là cấm địa trong mắt hải khách, trên đảo quá nhiều thi thể, ông ta không thể tìm được huynh đệ của mình, tất cả đều thành bộ xương khô.

Nhớ tới một vị huynh đệ khác, Cầu Nhiệm Khách giận sôi máu, mình xử tử một đám huynh đệ phản bội mình lần trước, chẳng lẽ không xử tử được một kẻ nữa?

Khốn kiếp, đường đường trang thiết hán, không ngờ chui háng bà nương, muốn bà nương thì Dương Châu có đầy, chỉ cần ném bạc ra loại nữ tử nào mà chẳng có? Lại đọa lạc đi luồn háng bà nương Oa Quốc.

***

Chương 949: Vô vị

- Vân Diệp sắp tới rồi, y là người thế nào không cần ta nói, các ngươi tự biết, lần này y làm cao, chỉ mang ba chiếc thuyền dám ra nam hải tác oai tác quái, tưởng nam hải không có người sao?

Cầu Nhiệm Khách quay đầu nói với đám huynh đệ:

- Năm xưa lão tử đã đấu với Vân Diệp trên đất liền, nói thật, võ công của lão tử cao hơn y, nhưng con mẹ nó thua tan tác, huynh đệ hẳn cũng biết Đinh Ngạn Bình, một bậc tông sư võ học bị Vân Diệp hành hạ cho chết không có đất chôn thây.

- Nói những điều này để các ngươi chớ xem thường, tên đó cũng là kẻ kiếm ăn trên biển, quen thuộc biển cả không kém gì chúng ta. Ta muốn nói là, nỏ của chúng ta, máy ném đá của chúng ta không nhiều bằng cũng chúng, cho nên chỉ có đu thuyền, chỉ cần lên được thuyền của y là thắng, tên đó là đại tài chủ, bắt được đừng giết, tìm lão bà của y đòi tiền, hiện giờ vương quốc của chúng ta đang xây dựng lại, cần lượng lớn tiền tài.

Một hán tử gầy gò mặc áo bào văn sĩ đi ra:

- Đầu lĩnh, nhắm vào con heo béo đó không chỉ mỗi mình chúng ta, người Oa Quốc, Cao Ly ở gần đây, tên Khuê Lục đã xuất hiện, nói rõ ả lẳng lơ kia cũng ở vùng biển này. Nghe nói Trát Mộc Lý của người Đại Thực cũng nhìn trúng y. Bao nhiêu hào kiệt trên biển tụ hội như thế, Vân Diệp dù có tài thông thiên cũng chẳng chạy thoát, nhưng làm sao phân chia hàng hóa thì đầu lĩnh phải có kế hoạch, tới khi đó bất kể Oa Quốc, Cao Ly hay Đại Thực phải tuân theo, ngài mới là biểu bả tử trên biển.

Cầu Nhiệm Khách cười cuồng ngạo, nói với hải tặc trên sàn:

- Đương nhiên, lão tử nhân cơ hội này lập một quy củ trên biển, đó là lão tử nói là luật.

Câu này làm đám hải tặc máu sôi trào, huơ đủ thứ vũ khí trong tay la hét.

So ra thì hạm đội của Vân Diệp yên tĩnh hơn nhiều, kệ đám hải tặc Đại Thực theo sau không xa, cứ đủng định đi theo tuyến đường định sẵn.

Hôm qua câu cá mập, kết quả bắt được con rùa cực lớn, Vân Diệp bỏ ý định nấu canh thịt rùa, thứ này vừa tanh vừa dai, căn bản không ăn nổi, nếu rùa con còn được, chứ con rùa to như cái bàn này người ta không ăn nổi.

Rùa biển và rùa đất liền khác nhau, Vân Diệp bày bàn, chuẩn bị vẽ bức Hải Quy đồ, đám Vô Thiệt, Hàn Triệt đều vây quanh xem, Vân Diệp vẽ rùa nổi danh Trường An.

Chỉ đưa vài bút một con rùa sống động đã xuất hiện, Lưu Phương vuốt râu gật gù liên hồi, Hàn Triệt ghé tới, thấy Vân Diệp không cần dùng màu, chỉ bằng nét đậm nét nhạt đã thể hiện hoàn toàn đặc điểm của một con rùa biển, cho dù hắn giỏi vẽ cũng phải lên tiếng khen ngợi.

Người Đại Thực theo đội thuyền mười hai ngày, trong mười hai ngày này, thuyền hải tặc tụ lại mỗi lúc một nhiều, thấy sắp tới eo biển, thủy đạo ngày càng hẹp, đám hải tặc Đại Thực như thương lượng xong, kéo ùa cả tới.

- Quả nhiên là như thế! Lưu Nhân Nguyện cất kính viễn vọng vào túi, nói với phó thủ bên cạnh:

- Bọn chúng lo thịt bên mép bị người ta chia mất nên muốn ra tay rồi.

Phó thủ cười:

- Thuộc hạ luôn muốn thấy chiếc Thanh Tước và Công Chúa mạnh tới đâu, hôm nay có thể kiểm nghiệm phần nào rồi, chỉ cần đánh tan người Đại Thực, vỗ về chưởng quầy thương thuyền, qua eo biển mới không gây thêm chuyện cho chúng ta.

Tiếng hào trầm thấp vang lên, chiếc Thừa Càn vượt qua chiếc Công Chúa và Thừa Càn, tới đầu đội thuyền, thủ ở cửa vào eo biển, mục đích của nó là không cho hải tặc bên kia eo biển thừa cơ tấn công thương thuyền.

Chiếc Công Chúa đi theo hình chữ Z tới hậu phương đội thuyền, chiếc Thanh Tước đi ở bên phối hợp, Lưu Nhân Nguyện định dùng hai chiếc thuyền chống lại đám hải tặc ùn ùn kéo tới.

Eo biển hẹp, nước chảy gấp, chiếc Công Chúa nương theo gió mặt bên, ví trí không tốt lắm, giao chiến trên biển, chiếm hướng gió là chiếm chủ động, đội thuyền người Đại Thực nay chỉ chiếm mỗi ưu thế này.

Không có tuyên chiến, không có đàm phám, thậm chí chẳng có dụ hàng thông thường, vô số thuyền hải tặc ở tầng giữa, trung thò ra mái chèo xông tới, bọn chúng rất muốn tránh hai chiếc chiến hạm lao thẳng vào thương thuyền, tiếc rằng hai chiếc chiến chặn dòng chảy, không muốn thì bọn chúng cũng phải đột phá chiến hạm mới qua được.
Hành động trước tiên là chiếc Thanh Tước, một số thuyền hải tặc ỷ tốc độ hung hăng lao tới, định áp sát nhảy lên chiếm lấy chiếc Thanh Tước, một đám hải tặc thân trần, cầm loan đao sẵn sàng đu dây.

Đông Ngư cầm lái chiếc Thanh Tước, hét ầm ĩ, phó quan bên cạnh vẫy cờ, nỏ tiễn mang khói xanh phụt một tiếng bay sang thuyền hải tặc. Đám hải tặc đang reo hò vì nỏ không bắn trúng mình thì một tiếng nổ dữ dội hất chúng lên không, khua khoắng tay chân rơi xuống biển, ba mươi chiếc nỏ đồng loạn ra oai, thuyền hải tặc giữa chừng biến mất.

Hai chiếc thuyền luân phiên xạ kích, hải tặc vào vòng phục kích căn bản không có cơ hội làm gì đã biến thành bó đuốc hoặc mảnh vụn, thi thoảng có vài con cá lọt lưới cũng bị búa đá trên chiến hạm đập nát.

Lưu Phương xem tình hình cuộc chiến một lúc rồi làu bàu xuống khoang thuyền, loại chiến đấu vô vị này thật chẳng có hứng thú gì mà xem.

Khi mật biển ngổn ngang mảnh vỡ, người Đại Thực cảm thấy sợ hãi, đổ từng thùng dầu đen xuống biển rồi châm lửa, lửa lớn theo dòng chảy lan đi. Người Đại Thực nấp sau mong mỏi lửa có thể thiêu cháy hai chiếc chiến hạm khủng bố kia.

Lưu Nhân Nguyện hạ lệnh tránh đường, tất cả mọi người ở bên mạn thuyền ngắm kỳ cảnh, một vùng biển cháy rừng rực, đây vốn là trò lén lút, dùng một cách quang minh chính đại thế này có tác dụng gì, người Đại Thực đâu biết người đối diện là kẻ chuyên chơi lửa.

Lửa cuồn cuộn ập tới, đám hải tặc ôm ván thuyền đạp nước bị nuốt chửng, số thông minh hơn lặn xuống nước, nhưng cũng không thoát khỏi tai nạn, vì dù sao cũng phải ngoi lên thở.

- Bọn chúng định chạy, tưởng chút lửa này ngăn được chúng ta à? Nực cười! Đây là biển, không phải sông, chút dầu này làm sao mà phủ kín mặt nước được.

Khói đen trên biển lượn lờ, Lưu Nhân Nguyện phát hiện dầu đằng sau đang ít đi, mẫn cảm phát hiện ý định bỏ chạy của người Đại Thực.

Đông Ngư cũng nhìn ra rồi, chiếc Thanh Tước của hắn cách đám hải tặc càng gần, cẩn thận vòng qua vùng lửa cháy, thuyền làm bằng gỗ có tân tiến đến mấy cũng không chịu nổi lửa đốt, huống hồ trên chiến hạm đầy thuốc nổ.

Vòng qua liền nhìn thấy hơn mười chiếc thuyền hải tặc còn lại đang vội vàng quay đầu, rối loạn bỏ chạy, ngược gió quay đầu đâu có dễ, Thanh Tước quay đầu cũng phải đánh một vòng tròn lớn.

Đám Hải Tặc nhìn thấy chiếc Thanh Tước như con quái thú từ sau làn khói đặc thò đầu ra, càng trở nên hoảng loạn, dưới khoang thuyền mái chèo càng ra sức, khi đi ngược gió chỉ có thể đi theo hình chữ Z, đây là nguyên tắc với tất cả thuyền dùng buồm làm động lực, người Đại Thực có mái chèo vẫn không tránh được quy luật này.

Chiến hạm của Vân Diệp có buồm tam giác có thể giúp chiến hạm mau chóng quay đầu, thuyền người Đại Thực chỉ có cột buồm lớn ở chính giữa, muốn quay đầu phải dựa vào mái chèo, tốn công tốn sức, khi bọn chúng vừa hoàn thành quay đầu, buồm chính chưa giương lên thì chiếc Công Chúa từ bên sườn xông tới, mũi nó trang bị mũi nhọn cực lớn, đâm thẳng vào chiếc thuyền hải tặc, mũi thuyền chúi xuống, tiếp đó bị sóng biển đẩy lên, trong tiếng rắc chói tai, thuyền hải tặc bị xé toạc, sàn thuyền trên nứt toác, nô lệ dưới khoang tuyệt vọng nhìn con quái thú nghiến qua mình...

Chiếc Thanh Tước bỏ mặc đám hải tặc đang chạy tán loạn, nhanh chóng xuyên qua đám hải tặc, Đông Ngư ngoạc miệng cười lớn, xoay ngang chiến hạm, thế là đám hải tặc muốn chạy cũng không nổi.

Chương 950: Tâm tư khác nhau (1)

Bốn năm chục chiếc thương thuyền tụ lại trong vịnh không lớn, run rẩy đợi kết quả cuộc chiến, nghĩ tới sự hung ác của hải tặc Đại Thực, vô số chưởng quầy chắp tay cầu khấn các loại thần linh phù hộ chiến hạm của phía mình chiến thắng trở về.

Hạ Thiên Thương đứng ở trên thương thuyền ngoài cùng, buộc chặt y phục toàn thân, chuẩn bị chiến đấu.

Từ khi tới Lĩnh Nam, lòng hắn dễ chịu hơn một chút, Vân Diệp an bài công tác nặng nề cho hắn, gần như từ lúc buổi sáng mở mắt ra phải bận rộn tới khi đi ngủ, không có thời gian mà đau thương. Vân Diệp nói với hắn, loại đau đớn tinh thần kia vô cùng nhàm chán, là một thứ bệnh, phải chữa trị, mà phương pháp trị liệu tốt nhất là làm việc, không có thời gian mà thống khổ nữa, con người hay quên, qua thời gian đau đớn nhất, quay đầu lại sẽ thấy mình đau khổ thật vớ vẩn.

- Hạ tiên sinh, vừa rồi ở thượng du trôi tới rất nhiều gỗ vụn, đám hỏa kế còn vớt được mấy tên hải tặc, có vẻ hầu gia đánh không tệ, chiếm được thượng phong rồi.

Lão Phùng là đầu lĩnh thương cổ, tới bên Hạ Thiên Thương nói:

Hạ Thiên Thương theo Lão Phùng tới đuôi thuyền, các hỏa kế đang lấy roi đẩy đám hải tặc lên thuyền, một tên hải tặc cường tráng nhìn thấy Hạ Thiên Thương liền cười gằn, lao thẳng tới, Hạ Thiên Thương tùy ý né sang bên một bước, đao bên hông xẹt qua, đầu tên hải tặc bay vọt lên, máu phun ướt cả mảng sàn thuyền.

Giết một tên hải tặc chưa hài lòng, hắn liên tiếp chém rụng ba cái đầu, chỉ còn lại hai tên hải rặc xụi lơ trên sàn, mặt lạnh băng nói với Lão Phùng:

- Phiền Phùng chưởng quầy kiếm người thông dịch tới, chúng ta cần biết phía trước xảy ra chuyện gì.

Một hán tử tháo vát bên cạnh Lão Phùng dùng tiếng Đại Thực trúc trắc nói chuyện với hai tên hải tặc, chẳng cần đe dọa, hai tên hải tặc đem cảnh ngộ của mình kể lại, tới giờ bọn chúng vẫn chưa hiểu tại sao mình thất bại.

- Hạ tiên sinh, Cửu thúc, hầu gia đã diệt sạch đám hải tặc phía trước rồi, có điều chúng đang đổ dầu xuống biển, định đốt cháy chiến thuyền, nhưng không đốt được, còn giết chết đám hải tặc rơi xuống biển, mấy tên này bơi nhanh hơn nên thoát được.

Khóe miệng Hạ Thiên Thương hiện nụ cười, gần một năm rồi hắn mới cười, hai chiếc chiến hạm đã có sức chiến đấu như vậy, bệ hạ nghe thấy tin tức này nhất định sẽ cao hứng.

Lão Phùng không nghĩ nhiều, ông ta nhìn thấy những ngọn lửa rải rác trôi tới, áp lực trong lòng tức thì biến mất, người Đại Thực hùng hổ xông đến hẳn không ngờ mình đang đuổi theo một con quái thú.

Con quái thú này không chỉ ăn người mà còn ăn cả thuyền, chỉ là không biết có làm no bụng hai con mãnh thú không, ông ta hài lòng quay đầu lại nhìn chiếc Thừa Càn, ở đây còn một con mãnh thú đang đói.

Chiến trường mau chóng trở nên yên tĩnh, dưới sự uy hiếp của cái búa lớn đong đưa, hai chiếc thuyền hải tặc còn lại hạ buồm, Đơn Ưng, Hi Đồng nhảy lên, tiếp nhận toàn bộ thuyền.

Vân Diệp thích treo lủng lẳng hải tặc ở mạn thuyền, vì thế thủy sư Lĩnh Nam kế thừa trọn vẹn, khi Vân Diệp và Lý Thái ở khoang thuyền bước ra đã thấy hải tặc treo đầy hai bên mạn thuyền.

Cá mập không ngừng từ mặt nước nhảy ra, muốn nuốt chừng đám hải tặc đầm đìa máu, mỗi tên hải tặc bị bắt đều không thoát được năm mươi roi trừng phạt.

Mũi thuyền treo hai tên đầu lĩnh hải tặc, trong đó một tên hình như nổi tiếng lắm, tên là Trát Mộc Lý, thông dịnh nói hắn là vua bảy biển, là vua hải tặc chân chính.

Ba chữ vua hải tặc rất mẫn cảm với Vân Diệp, tính trẻ con nổi lên: - Đừng giết hắn vội, hỏi rõ chỗ hắn giấu kho báu, lần sau chúng ta ra biển chơi trò đi tìm khó báu, ta không ngờ lần này tìm được hương liệu sớm như thế, chả chơi được bao nhiêu, hải vực người Đại Thực còn chưa tới, hơi tiếc.

Hải chiến lúc này chẳng có gì đáng nói, húc, rồi bắn tên, áp sát đu dây sang chém nhau, so cái dũng hai bên là chính.

Công Chúa và Thanh Tước căn bản không cho kẻ địch tới gần, tầm bắn khủng khiếp của nỏ tám trâu cơ bản đảm bảo bản thân ở cự ly an toàn hủy toàn bộ thuyền địch.

- Ngươi không có bệnh gì đấy chứ, sao thích treo người ta lên, trông như hàng gà sấy khô.

Lý Thái lương thiện không quen sống trong tiếng kêu gào khủng khiếp kia.

- Thanh Tước, trên đời có người sinh ra trong nhung lụa như ngươi, cũng có người tốt sinh ra bình đạm như ta, có cả kẻ xấu xa, hết cách, người trời sinh may mắn như ngươi, ca ca đây chỉ biết hâm mộ, tuy có không ít đố kỵ, song vẫn kiềm chế được không đi đánh sưng mặt ngươi.

- Nhưng kẻ xấu bị ta bắt được không xử trí hiền lành đâu, ngươi chỉ thấy bọn cháu khóc lóc, kêu gào, van xin, nhưng ngươi không thấy bộ mặt của chúng khi đối diện với kẻ yếu hơn, sự hung tàn đó ta đảm bảo khiến ngươi gặp ác mộng, mọi người sống chẳng dễ dàng gì, qua loa chút là được, bọn chúng lại làm quá tuyệt tình.

- Ta không kỳ thị cường đạo, vì ta cũng giống chúng, thường ta chỉ cướp tiền, nếu có mỹ nữ đặc biệt, không chừng ta cũng cướp. Ngươi cướp tiền, cướp muội tử xinh đẹp của người ta đi thì ta có thể hiểu được, xong sau đó ngươi thiêu người ta, cuối cùng thêm một đao vào cổ thì quá đáng rồi.

- Làm thế là chặt đứt đường lui, ta quyết không cho trên biển xảy ra chuyện ngu xuẩn đó, mọi người không ra biển nữa thì hải tặc chết đói, hiện giờ ta là hải tặc, phải bảo vệ lợi ích của hải tặc.

- Trên biển có hải tặc không phải chuyện xấu, chúng đốc thúc thương nhân hám lợi cải tiến thuyền của mình, để khi hải tặc xuất hiện chạy nhanh hơn, đốc thúc thương cổ tìm tuyến đường đi mới, tác dụng giống như sói trên thảo nguyên, giết con cừu gầy yếu, để lại con khỏe mạnh, một quần thể mạnh mẽ là nhờ công của chúng. Vân Diệp thao thao bất tuyệt đem tư duy hải tặc của mình dạy cho Lý Thái một bài.

Lý Thái bực mình nói:

- Ngươi thích lập quy củ cho hải tặc thì đi mà làm, đừng có đặt mình ở vị trí đạo sư, ngươi thích ngược đãi hải tặc mặc xác ngươi, nhưng không bịt miệng chúng vào được à?

Hắn ghét nhất bị dạy bảo, dù là ai, dù đúng hay sai, Lý Thái kiêu ngạo không cần người khác chỉ trỏ, vĩnh viên thích làm gì thì làm nấy.

Vân Diệp gọi Lưu Nhân Nguyện tới:

- Nghe thấy chưa, đám hải tặc quấy rối giắc ngủ của Ngụy vương gia, ngươi đi bịt miệng chúng lại, ta cũng hết chịu nổi rồi.

Chiến tranh trông thì đơn giản, nhưng trước đó Vân Diệp chũng chẳng tự tin, sai bảo xong liền xuống khoang thuyền, đêm qua y và Lý Thái đều không ngủ, khó lắm mới cầm cự được tới lúc cuộc chiến kết thúc, phải vào ngủ bù.

Đi qua gian phòng của Vô Thiệt, thấy ông ta đang lẩm bẩm ở cửa sổ, tới gần, Vô Thiệt quay đầu lại:

- Thế này vũ khí càng ngày càng lợi hại, vũ dũng cá nhân không có đất dụng võ nữa, chẵng nhẽ sức mạnh trí tuệ quả nhiên sẽ vượt qua sức mạnh thân thể, thế này luyện võ còn tác dụng gì nữa.

Vân Diệp bật cười:

- Lão gia tử, chúng ta luyện võ không nhất định là dùng để giết người, nếu muốn giết người nỏ tẩm độc sẽ nhanh hơn. Từ khi nhân loại xuất hiện tới nay, chúng ta đang không ngừng khiêu chiến với bản thân.

- Sư phụ ta nói, mới đầu con người đi bằng tứ chi không khác gì khỉ, về sau để tiện phát hiện ra địch, liền học đứng thẳng, về sau nữa phát hiện dùng cành cây làm con mồi bị thương nhiều hơn nắm đấm, liền dùng gậy đi săn.

- Tiếp tới nữa chúng ta phát hiện buộc cục đá ngọn vào gậy càng lợi hại hơn, nên mới xuất hiện đao đá, búa đá, rồi cung tiễn xuất hiện, chúng ta chưa bao giờ ngừng đổi mới công cụ mới thành ra ngày hôm nay.

- Võ công là loại phương pháp bảo vệ bản thân hữu hiệu hơn được chúng ta tổng kết ra trong quá trình chiến đấu với dã thú, chúng ta không ngừng đào bới tiềm lực của mình, không ngừng hướng mục tiêu cao hơn, nhanh hơn, chỉ coi võ công là thủ đoạn giết người thì thành hạ thấp nó rồi.

- Hiện mục tiêu của lão gia tử không phải là có thể giết được ai đó không, mà xem xem mình có thể vượt qua cực hạn của bản thân không, để con người biết sống theo quy luật chính xác sẽ thọ tới đâu, tiềm lực của chúng ta rốt cuộc lớn thế nào. Như ta biết, người tám mươi tuổi mà có bản lĩnh thế này chỉ có một mình lão gia tử thôi.

Vô Thiệt cười hà hà, phẩy tay tiếp tục quay đầu sang cửa sổ đối diện ngắm phong cảnh bên ngoài, còn lý luận hậu thế này ông ta có nghe lọt không phải xem ông ta nghĩ thế nào.

Chương 951: Tâm tư khác nhau (2)

Trở về khoang thuyền, trong thời gian ngắn chẳng ngủ nổi, nhìn qua cửa sổ pha lê dày, phát hiện chiếc Thanh Tước vẫn tuần tra trên biển, mạn thuyền có nhiều thủy thủ cầm nỏ, thấy hải tặc dưới nước là bắn chết, gần bốn mươi chiếc thuyền bị đánh chìm, nhân số hải tặc hơn hai nghìn, sức mạnh này đủ diệt một tiểu quốc, chẳng trách tên Trát Mộc Lý tự xưng là vua bảy biển gì đó.

Dù rất muốn ăn chút gì đó, nhưng thân thể mệt mỏi nói với y giấc ngủ quan trọng hơn ăn, vứt giày, nằm trên giường ván gỗ không rộng, nhanh chóng chìm vào mộng đẹp.

Khi tỉnh lại thì trời đã tối, trong khoang thuyền treo chiếc đèn phát ra màu quất đỏ, bàn đặt một cái hộp thức ăn, xem chừng Lưu Tiến Bảo đã tới không chỉ một lần.

Xoa mặt, làm ướt khăn, lau mạnh vài cái mới ngồi dậy, xem đầu bếp làm cho mình món gì, bất kể ở đâu Vân Diệp yêu cầu với món ăn đều không thấp, vì bản thân tới thế giới này là sự hưởng thụ lớn nhất.

Không tệ, cháo gạo vẫn ấm, một đía giá trộn, hai quả trứng, đĩa hành băm, đó là bữa tối của Vân Diệp. Vùng xích đạo nóng nực, làm người ta có đói cũng chẳng ăn được là bao, loại thức ăn này hợp với khẩu vị Vân Diệp nhất, đầu bếp trong nhà rất hiểu hầu gia thích ăn gì.

Hàn Triệt đi vào, ngồi ở phía đối diện:

- Có vũ lực mạnh mẽ thế này mà ngươi không định làm chuyện gì khác à?

- Ngươi giật mình lắm sao?

Vân Diệp húp hết miếng cháo cuối cùng, hỏi ngược lại:

- Tất nhiên, nếu biết trước ngươi có bản lĩnh này, ta tuyệt đối không tác chiến với ngươi ở Động Đình Hồ, phải nói mặt nước là thiên hạ của ngươi, ba chiếc thuyền này tung hoành biển cả không thành vấn đề.

- Ếch ngồi đấy giếng, ta cho ngươi biết, chiếc chiến hạm tốt nhất luôn là chiếc tiếp theo, ba chiếc chiến hạm này trông qua có vẻ không tệ, nhưng cách tung hoành biển cả xa lắm, ngươi còn chưa thấy chiến hạm khổng lồ bằng sắt, mang theo vũ khí mà ngươi nằm mơ cũng không nghĩ tới. Cho nên chúng ta phải biết khiêm nhường, chiếc chiến hạm này ta chơi ba năm là hết hứng, khi đó cho thủy sư Lĩnh Nam làm kỳ hạm.

Bị Vân Diệp mắng, Hàn Triệt chẳng bất mãn, tới gần hơn hỏi:

- Ngươi có sức mạnh, có năng lực, vì sao không suy nghĩ cho bản thân? Chịu ấm ức bởi những kẻ ngu xuẩn, coi rẻ chính mình?

Vân diệp đặt tay lên bàn nghiêm túc nói:

- Thực ra ta không hiểu suy nghĩ của ngươi, con người có sức mạnh là phải tạo phản à? Đại Đường vì có quá nhiều người mang sĩ nghĩ này nên mới chiến tranh liên miên, toàn là tư tưởng cứt chó, giờ ta có trưởng bối, có lão bà, có hài tử, rảnh rỗi ta ở bên họ còn hơn đi đánh nhau với đám cứt chó đó.
- Hàn Triệt, đừng tốn công nữa, chúng ta có cái nhìn khác nhau về quyền lực, đưa ra kết luận cũng khác biệt, ta chẳng bận tâm ai làm hoàng đế, ta sống vui vẻ là được, làm chuyện mình thích là đủ rồi, như thế thời gian sẽ qua nhanh, sống hết cuộc đời là xong, a rảnh tốn thời gian vào chuyện tạo phản.

Hai con mắt Hàn Triệt trong bóng tối phát sáng:

- Ta không tin trên đời này có người vô tư như ngươi, nhất định ngươi có mục đích lớn hơn, chẳng qua ta không nghĩ ra thôi, tiếp xúc với ngươi một năm rồi, ta càng ngày càng không hiểu ngươi. Ngọc bài người ta coi trọng hơn tính mạng mà ngươi lại chẳng coi ra gì, để kẻ thù cũ như ta chơi nửa tháng, tòa thành chiến tranh như thế này mà ngươi coi như trò chơi, chơi chán thì cho người khác, Vân Diệp, ta thực sự nhìn không thấu ngươi.

Ngọc bài là câu đố, bất kể ai giải được với Vân Diệp mà nói chỉ có lợi, loại chuyển không phí công lại được hưởng thụ thành quả tất nhiên phải thúc đẩy, chiếc Công Chúa không tệ, nhưng Vân Diệp luôn mơ ngày đứng trên thiết chiến hạm, nên loại thuyền gỗ này không làm y có chút hứng thú nào, chỉ là thứ nghiên cứu sơ cấp nhất thôi, chơi ba năm kiếm đủ vốn là được. Sao trong miệng người khác lại thành có mưu đồ lớn hơn rồi.

Người không biết sự tồn tại của Lôi Phong đúng là đáng thương.

- Lôi Phong là ai?

Hàn Triệt như phát hiện cái gì liền hỏi gấp, khiến Vân Diệp sững sờ, sao Hàn Triệt lại biết Lôi Phong? Nhìn hắn với ánh mắt càng ngạc nhiên hơn.

- Đừng chối, vừa rồi ta đọc khẩu hình, biết được cái tên Lôi Phong, cho ta biết Lôi Phong là ai? Tên người trong miệng ngươi nói ra nhất định không đơn giản.

Điên con mẹ nó rồi, tên vương bát đản này biết đọc khẩu hình, loại người thích lẩm bẩm như lão tử còn bí mật gì nữa, muốn biết Lôi Phong là ai thì sống thêm 1400 năm nữa đi.
Đám thương cổ tới tối nhìn thấy chiếc Công Chúa và Thanh Tước trở về, không cần hỏi tình hình cuộc chiến, đám hải tặc treo đầy bên mạn thuyền đã nói rõ tất cả, hai chiếc chiến hạm trừ bị khói hun đen ra hình như không tổn thất gì, cánh buồm lớn chẳng có một lỗ thủng, đây chính là chiến hạm vừa trải qua đại chiến?

Tướng sĩ trên thuyền chẳng có vẻ gì ăn mừng, ai nấy bê bát cơm ăn ngon lành, đây là kết quả tất yếu, bọn họ biết trên thuyền mình lắp thứ vũ khí gì, chẳng tự hào với kết quả cuộc chiến.

- Tướng sĩ khải hoàn sao có thể thiếu rượu?

Lão Phùng quát lớn một tiếng, sau đó tự mình mang vò rượu chuẩn bị lên hạm, theo sau là một đám chưởng quầy, đã bắc xong thang.

- Tâm ý của các vị chưởng quầy xin nhận, hiện giờ là lúc tác chiến, theo lệ không uống rượu, không nhận đồ ăn bên ngoài, tới Quảng Châu sẽ tiếp nhận ý tốt của các vị.

Lưu Nhân Nguyện từ chối hết, đậu chiếc Công Chúa ở ngoại vi thương thuyền, chiếc Thanh Tước cũng vậy.

Đám Phùng chưởng quầy không vì bị lạnh nhạt mà nổi giận, ngược lại còn giơ ngón cái khen cấm lệnh nghiêm ngặt, quân đội như thế mới có thể đánh đâu thắng đó.

Eo biển nước chảy siết, không phải chỗ neo thuyền tốt, thuyền cứ chòng chành mãi không thôi, Phùng chường quầy lấy thừng buộc các thương thuyền lại với nhau, như vậy chẳng may có một chiếc tuột neo cũng bị các chiếc khác giữ lại, tối nay không thể qua eo biển được.

Cầu Nhiệm Khách mặt mày âm u, Vân Diệp rõ ràng hôm qua đã tới phía kia eo biển, vì sao mãi chưa xuất hiện, thám tử phái đi leo lên núi cao hai bên eo biển mới phát hiện chỗ thương thuyền tụ tập, nhưng chỉ nhìn thấy một chiếc chiến hạm, hai cái còn lại đâu mất rồi?

Ván gỗ, xác chết theo dòng chảy trôi tới chứng minh suy đoán xấu nhất của Cầu Nhiệm Khách, Vân Diệp đang giao tranh với người Đại Thực phía bên kia, ông ta rất rõ thực lực của Trát Mộc Lý, hai bên giao chiến không dưới sáu lần, không ai hơn ai, đành lấy eo biển làm ranh giới, mỗi người làm vua một bên.

Nay xem ra Trát Mộc Lý chẳng hề chiếm được lợi thế, vì những tấm vãn vụn kia toàn là của loại thuyền đuôi cao kỳ quái của người Đại Thực, màu sắc rực rỡ của ván gỗ cũng chứng minh điều đó.

Giết địch một vạn tự tổn hại ba nghìn là lẽ thường, Vân Diệp dù có thắng Trát Mộc Lý thì lúc này hẳn cũng đã kiệt quệ, chiến hạm của y có bị tổn thất không? Có lẽ cả hai chiếc chiến hạm đều bị trọng thương? Phía bên kia eo biển chẳng những có mảnh vụn, còn có vết dầu lớn, Trát Mộc Lý dùng tới cả hỏa công rồi, Cầu Nhiệm Khách không tin Vân Diệp bình yên vô sự, y rụt đầu vào vịnh là minh chứng.

Người Oa Quốc cũng đã tới, hạm thuyền của chúng cùng của người Cao Ly xuất hiện cùng lúc, bày sẵn đội hình phía trái chờ đợi, một đại hái trọc đầu cường tráng giống Cầu Nhiệm Khách, đứng ở mũi thuyền nhìn về eo biển.

Cầu Nhiệm Khách hận Khuê Lục, nhưng bây giờ không phải lúc nổi giận, tin tức từ Trảo Oa truyền về nói rõ năm mươi chiếc thương thuyền cở toàn đồ quý giá, trong đó có năm chiếc chở hương liệu, đúng là kinh hãi, nếu có được năm chiếc thương thuyền kia, Cầu Nhiệm Khách có thể mở rộng hạm đội lên gấp mười lần, đó là sức hấp dẫn trí mạng với ông ta.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau