ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 941 - Chương 945

Chương 942: Tế phẩm long vương

Vân Diệp vứt cờ đi, cười với Lý Thái:

- Chúng ta gặp phải người quen rồi, ngươi nói nữ nhân đồng thời có thể điều khiển người Cao Ly và Oa Quốc là ai?

Lý Thái hỏi Phùng Áng:

- Việt quốc công có biết Thiên Ma Vũ không?

Phùng Áng nghi hoặc nói:

- Lão phu sống ở Lĩnh Nam, đúng là ít biết phong hoa Trung Nguyên, không biết Thiên Ma Vũ có liên quan gì tới nữ hải tặc này?

Lý Thái cười lớn:

- Việt công cứ tưởng tượng sáu nữ nhân trần truồng khiêu vũ, bày ra đủ tư thế quyến rũ, nghe nói là có loại bí dược hỗ trợ, người xem vũ đạo huyết mạch căng phồng, bất giác tham gia vào điệu múa, trong đầu sinh ra ảo giác, bản vương xem qua một lần, suýt nữa thì bị bêu xấu, người cầm đầu là vương nữ Nước Oa, nghe nói hiện Thiên Ma Vũ mê mẩn sinh linh Oa Quốc, không phải đại lễ không dùng.

- Múa dâm tà ngày thường giải trí cũng đành đi, sao lại mang ra xúc phạm lễ điển tổ tiên?

Phùng Áng kinh ngạc đồng thời khéo léo bày tỏ muốn xem Thiên Ma Vũ:

- Có gì khó, đợi chiến hạm của chúng ta về, bản vương đích thân ra tay, bắt Cao Sơn Dương Tử múa cho Việt công xem là được.

Lý Thái chỉ thuyền nát, hào khí ngút trời:

Nói đùa cũng không xua đi được lo âu trong lòng ba người, thuyền chưa về, cả ba chỉ biết ngồi đợi, Vân Diệp còn đỡ, dầu sao cũng ra biển nhiều, có lòng tin vào thuộc hạ. Lý Thái và Phùng Áng thì không ngồi yên được nữa, dọn luôn trụ sở của mình vào sơn động, mỗi ngày chuyện đầu tiên phải làm là nhìn ra biển, Vân Diệp lo bọn họ đợi lâu quá sẽ biến thành đá vọng phu.

Tới ngày thứ sáu Phùng Áng già vẫn khỏe là người đầu tiên phát hiện cột buồm thuyền Công Chúa, kính viễn vọng trong tay thiếu chút nữa rơi xuống chân, đây là bảo bối Vân Diệp tặng Phùng Áng, ông ta coi như châu báu, bọc trong vải lụa, chưa bao giờ rời người.

Thợ của Vân gia tổng cộng làm ra bảy bộ kính viễn vọng nguyên thủy nhất, cho dù nhìn xa không rõ lắm vẫn gây ra oanh động ở Trường An.

Sinh nhật của Lý Nhị, Vân Thọ bê một cái hộp gấm lên điện, thái độ vênh váo, vì món quà của nó quý trọng nhất trong tất cả quà mọi người, hoàng đệ bệ hạ long nhan mừng rỡ, đứng ở trước điện Vạn Dân, nhìn hết núi xa cây gần ở Trường An, đặt tên là thiên lý nhãn.

Dâng lễ vật xong, Vân Thọ ngồi bên cạnh thái tử, coi lửa giận của thái tử phi như không, thái tử cười vui vẻ, thích lắm, còn lấy bơ lạc trên bàn mình ban cho Vân Thọ. Thọ bái tạ, chiếc Thiên lý nhãn nhỏ hơn một chút cho rằng thần không biết quỷ không hay luồn dưới bàn đưa cho thái tử.

Quần thần trên điện cười nghiêng ngả, Lệnh Hồ Đức Phấn cười lớn:

- Thủ đoạn làm quan như thế, thêm thời gian nữa nhất định là nhân vật cực kỳ khôn khéo, sau này ắt là hạng điên đảo phong vân.

Tiếng cười dừng lại, mọi người không tin ông ta ý tốt khen ngợi con của Vân Diệp, chỉ còn thái tử vẫn cười, cầm kính viễn vọng chơi đùa, nói:

- Tiếc rằng phụ thân ngươi không có ở đây, nếu không sẽ gả Yên Dung cho ngươi.

Lệnh Hồ Đức Phấn không biết tiến lui, ấp úng không nói gì nữa.

Hoàng đế cười không nói, hoàng hậu lên tiếng:
- Việc của Vân Diệp, bản cung cũng quyết được, Yên Dung tuy mới có hai tuổi, gả cho Vân Thọ cũng thích hợp, cứ thế quyến định đi.

Vân Thọ ngô nghê rời bàn bái tạ, tiệc tan đi hỏi Trình Giảo Kim thê tử là cái gì? Lão Trình cười chảy cả nước mắt.

Số thiên lý nhãn còn đưa tới Lĩnh Nam, Lý Thái lấy một cái, Vân Diệp tặng Phùng Áng cái của mình, ba cái còn lại mỗi vị thuyền trưởng một cái.

- Vân hầu, đúng như ngươi nói, thuyền của chúng ta đã trở về, tuy hơi thảm một chút, nhưng đã về cả rồi.

Phùng Áng tựa hồ mất hết sức lực, chân mềm nhũn ngồi xuống tảng đá, bộ dạng già nua.

Chiến hạn tới gần mới phát hiện một câu thê thảm chưa miêu tả hết thảm cảnh của ba chiếc thuyền, buồm thủng lỗ chỗ, tượng điêu khắc mũi thuyền không thấy đâu nữa, chiếc Thanh Tước thủng lỗ lớn ở mạn phải, cột buồm phụ đằng sau chỉ còn một nửa, chiếc Công Chúa hơi hoàn chỉnh một chút, cũng chỉ là tương đối thôi, nhìn sàn thuyền tổn hại đủ thấy trận gió lốc đó khủng bố thế nào.

Thuyền vào cảng, vô số thợ thuyền ùa lên, đồng tâm hiệp lực nhân lúc thủy triều lên đưa ba chiếc chiến hạm vào ụ thuyền, đóng cửa áp lại, mở cửa áp sau ra, nước biển khoảnh khắc bị rút cạn, ba chiếc thuyền nằm trên cát, lặng lẽ đợi tu xửa.

Lý Thái, Phùng Áng thấy Vân Diệp không hỏi ba vị thuyền trưởng tình hình thương vong, chỉ chú ý tới hạm thuyền, biết bên trong có lẽ có điều kiêng kỵ, đành ngậm miệng không hỏi.

- Hầu gia, ba chiếc thuyền tốt lắm, chỉ thương nhẹ mà thôi, khoang thuyền kín nước đúng là pháp bảo đi thuyền, lân fnayf nếu không có bảo bối đó, chiếc Thừa Càn e đã chìm rồi, chứ không phải bị thương nhẹ như bây giờ.

Vân Diệp lúc này mới thở phào, hỏi Lưu Nhân Nguyện:

- Thương vong ra sao?

- Bẩm hầu gia, tử vong hai người, mất tích chín người, thượng nặng bốn người, một người thương tổn nội tạng e không cứu được, lần này thương vong nặng nề như thế chủ yếu do người Phùng gia và thủy sư Liêu Đông, bọn họ không quen sóng lớn, nhiều thứ khi huấn luyện nắm được, đến khi kinh hoàng quên mất hết. Phùng gia tử vong hai người, mất tích bảy, thủy sư Liêu Đông mất tích bảy, chủ yếu là bảy người này khi thuyền sắp lật, tự ý lên t huyền nhỏ bỏ trốn, bị sóng biển cuốn đi, khả năng sống bằng không?

Lúc này Phùng Trí Dũng ôm hai chân Phùng Áng khóc rống lên, mới lần đầu ra biển, Phùng gia đã mất bốn người, mà trên thuyền chỉ có tổng cộng hai mươi lăm người Phùng gia thôi.

Phùng Áng đá Phùng Trí Dũng ra: - Có kẻ nào cố ý mưu con cháu Phùng gia không?

Phùng Trí Dũng lắc đầu:

- Cái này thì không, mọi người đều vật lộn tự cứu, ai có thời gian hại người, cũng không cố ý hại người, Đình Ung của nhà Cửu thúc bị cột buồm gãy đè chết, Đình Thụy khi buộc hàng trong kho bị hàng đề chết, còn Đình Khởi và Nghiêm Dũng là hoảng sợ không buộc thừng vào sàn thuyền, bị sóng biển cuốn đi, cha cũng biết, lúc ấy không ai cứu được ai.

Phùng Áng hài lòng gật đầu, lớn tiếng nói:

- Các ngươi nghe rõ chưa? Không ai mưu hại chúng ta hết, là do bọn chúng lúc huấn luyện không chú tâm, tự mình tìm chết không trách thể ai khác.

- Phùng gia dốc sức khai thác biển khơi, lão phu chưa bao giờ nghĩ con cháu Phùng gia sẽ bình an trở về không thiếu một ai, muốn xưng hùng trên biển, không chết người là không thể, chúng ta năm xưa tới Lĩnh Nam, chung tay sáng lập cơ nghiệp Phùng gia, năm xưa chết bao nhiêu tiền bối, trong từ đường viết rõ ràng, hiện ngày tháng yên ổn của Phùng gia đã hết, con cháu tăng dần, muốn đường ra, phải hi sinh.

- Vừa rồi ta hỏi Trí Dũng là muốn nói, Vân hầu nghĩa sáng, không vì hiềm khích của hai nhà mà khiến con cháu Phùng gia chết oan uổng, hiện giờ không có, sau này cũng không có, cho nên chúng ta có thể thống khoái ra biển, kiếm con đường cho con cháu, tương lai chúng có được giàu có an khang không phải xem bản lĩnh của các ngươi. Chết, lấy vải trắng bọc xác ném vào biển coi như hiến tế cho Hải long vương, ta nghĩ tế phẩm nhiều rồi Hải long vương sẽ động lòng, cho chúng ta một tiền đồ tươi sáng, học tập cho tốt, cơ hội không dễ có, lão phu cao tuổi rồi, không ra biển được nữa, các con, ta sẽ đợi các ngươi từ biển về, Phùng Áng thề, chết rồi không vào mộ tổ, khi các ngươi ra biển mang theo thi thể lão phu, bọc vải trắng, kiếm chỗ hung hiểm nhất ném ta xuống, nhớ buộc chắc đã, lão phu sẽ ở đó phù hộ các ngươi.

Lão Phùng nói xong ném giày, vứt mũ, xõa tóc, đi chân đất hưỡng ra bãi cát, chắp tay hô lớn:

- Hồn phách trở lại đi! Hải long vương! Tế phẩm của Phùng gia ta có ngon miệng không?

Vân Diệp, Lý Thái, tất cả mọi người chắp tay, ra biển chính là lấy mạng nuôi Hải long vương, chỉ khi nào Hải long vương no rồi mới có thu hoạch.

- Chỉ cần lên cùng một chiếc thuyền coi như trói buộc mạng sống vào nhau, cho nên lo lắng của Phùng gia là dư thừa, nếu người trên thuyền không đồng lòng còn ra biển làm cái gì, đó là tự tìm cái chết.

Vân Diệp nhìn Phùng Án đau thương, lòng cũng chẳng thoải mái, trước kia mình dẫn thủy sư Linh Nam tung hoành, bọn họ chỉ thấy thủy sư đánh đâu thắng đó, không thấy tử vong của thủy sư đứng đầu quân đội Đường, vì không phải chỉ chiến đấu với địch, mà còn phải chiến đấu với trời, với Hải long vương, ra biển là cuộc chiến bắt đầu, ngay cả Vân Diệp cũng muốn hỏi Hải long vương đã no nê tế phẩm của thủy sư Lĩnh Nam chưa?

Lý Thái thu lại thái độ chơi đùa, hắn phát hiện ra biển không phải là chuyện đơn giản, nhưng cần có người phải làm, đại ca đang tranh quyền, đám đệ đệ hưởng phúc, vậy bắt đầu từ mình đi.

Hắn viết một bản tấu, miêu tả rõ ràng chỗ được mất của biển, cho rằng người Đại Đường tay canh điền mắt hưởng ra biển, mới khiến thanh uy ngàn năm không giảm, các triều đại đều dùng một chân để đi, nếu khai sáng ra đường biển, đi bằng hai chân sẽ vững vàng hơn.

- Trung tâm thiên hạ, thượng quốc thiên triều, làm chúng ta đứng tại chỗ, không mấy ai giương buồm ra biển thăm dò bờ đối diện nữa. Tiểu đệ đứng bên bờ biển lâu, muốn đích thân ra biển thử, đến lão thất phu Phùng Áng còn dám đánh liều, tiểu đệ thân là con cháu Lý gia sao thiếu can đảm được.

- Đại ca bảo trọng, tiểu đệ ra biển, nếu bị biển khơi chôn vùi cũng đừng bi ai vì đệ, càng đừng dừng bước tiến tới, phải phái con cháu ưu tú hơn nữa đi, tuyệt đối không thể để Vân gia, Phùng gia độc chiếm.

Khi Lý Thừa Càn nhận được phong thư này, Lý Thừa Càn thống khổ đập đầu vào cột, huynh đệ mình, bằng hữu mình càng yêu quốc gia này hơn mình, lấy mạng đi đánh cược, chỉ mình ở trong thâm cung u ám mưu tính quyền lợi, hắn muốn ngửa mặt cười lớn, nhưng dù hắn cười thế nào, hối hận thế nào, xe lớn đã xuống dốc, chỉ càng đi càng nhanh, nếu mình không tập trung toàn bộ tinh thần, lập tức xe hủy người chết.

Hầu thị vẫn không hài lòng chuyện đó, trên triều không tiện nói, chỗ riêng tư tìm cách bác bỏ chuyện này:

- Điện hạ định thực sự muốn gả Yên Dung cho thằng nhãi phù hiếm Vân Thọ kia à? Vân gia đã suy bại, thiếp thân chỉ lo Yên Dung bị khổ.

Lý Thừa Càn nhìn Hầu thị trào phúng:

- Vân gia suy bại? Sao cô vương không thấy? Cô vương chỉ thấy Vân gia sẽ ngày càng hưng thịnh.

Chương 943: Vân Hương

Sắp phải đi rồi, Vân Diệp trở về Ung Châu, chẳng mấy ngày nữa Linh Đang sẽ sinh, bất kể thế nào Vân Diệp cũng thấy con ra đời mới đi.

Lý An Lan đã đưa cả nhà trở về, lão nãi nãi tinh thần càng thêm khỏe khoắn, không thấy có chỗ nào không khỏe, Tân Nguyệt trở nên quyến rũ hơn vài phần, chẳng lẽ sông núi Quế Lân nuôi người tốt thế sao? Ngược lại Na Mộ Nhật luôn khỏe mạnh lại không ngừng có chuyện, nhìn thấy phu quân nhào tới khóc lóc, nói cả đời không rời Trường An nữa, vì mặt nàng mọc hai cái mụn, trong miệng cũng có, nàng đau tới chết đi sống lại.

Vân Mộ, Tiểu Nha, Đông Tây Nam Bắc chẳng hề có chút vấn đề gì, Tiểu Vũ càng trở nên rắn chắc có thể đá chết trâu, Hi Mạt Đế Á tiều tụy, nàng đi khắp Lĩnh Nam cũng không gặp được đồng hương, cơ hội chào hỏi một câu cũng chẳng có, nên nàng thất vọng đau thương, bệnh nhớ quê này chỉ có tình quê hương chữa được, tiếc là Lĩnh Nam không có thuốc đó.

Tiểu Nha vừa về liền phát hiện trong nhà có thêm một mỹ nhân chân dài, còn cho rằng là tân tẩu tử ca ca lén cưới về, muốn làm khó một chút, nhưng phát hiện nữ nhân đó không đơn giản, biết dùng đá ném cá trong nước, cực kỳ chính xác, nhìn thấy nàng đứng bên cao cầm hai cục đá ném xuống, mất nước liền có hai con cá lớn nổi lên, Tiểu Nha phục hẳn rồi, Thì Thì cũng không có bản lĩnh này.

- Phu quân à, mới từ biệt có vài tháng mà chàng đã biết sưu tầm mỹ nữ rồi, có điều nhìn dáng vẻ nàng rõ ràng là xử nữ, chẳng lẽ chàng cố nhịn tới giờ, cần thiếp thân đồng ý mới nạp thiếp.

Vân Diệp không để ý tới lời này, mấy tháng rồi, sắp nghẹn chết rồi, mình không quen món lạ, chẳng ăn bậy như Lý Thái, Linh Đang không dùng được, khó lắm Tân Nguyệt trở về, vừa mới tối, hai mắt xanh rực, mấy câu oán trách của Tân Nguyệt không ảnh hưởng tới hứng trí của hầu gia.

Hứng trí cao là chuyện tốt, nhưng loại hứng trí này tương đối thôi, trong nhà có ba nữ nhân hứng trí với y, khi Vân Diệp lưng mỏi nhừ chân tay mềm nhũn mới hối hận cưới lão bà quá nhiều, có điều đây là số mệnh, nhận thôi.

Địch Nhân Kiệt cũng trở về rồi, Tiểu Vũ suốt ngày bám lấy hắn, nhìn hai đứa đệ tử nói cười đi dạo khắp nơi, Vân Diệp lắc đầu, một không muốn gả, một không muốn cưới, có trời mới biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì. Địch Nhân Kiệt vốn thích Bàng Thi Nhi yếu đuối, nhưng sau khi nghe sư phụ nói lai lịch của Bàng Thi Nhi, cùng tình hình cha mẹ nàng, dù Bàng Thi Nhi có đẹp như tiên cũng chẳng hề có chút hấp dẫn nào với hắn.

Nếu như không tìm được người thích hợp thì dùng tạm Tiểu Vũ vậy, ai ngờ Tiểu vũ cũng nghĩ như thế, trong toàn bộ nam tử thiên hạ, nàng thấy sư phụ kiệt xuất một chút, dưới nữa là Địch Nhân Kiệt, tuổi lớn dần, nàng cũng biết tình cảm của mình với sư phụ không đúng.

Đêm khuya vắng lặng Tiểu Vũ liệt kê những lý do ái mộ sư phụ ra, cuối cùng làm thành bảng biểu, đem so với đường ái tình của người khác, phát hiện mình khác người ta, mang ơn nhiều hơn ái mộ, như vậy không đúng, ái tình không phải như vậy. Nàng lại đem tình cảm với cha so với sư phụ, cũng làm thành bảng biểu, lúc này mới thở phào, hai bảng biểu giống nhau rất nhiều, xem ra mình coi sư phụ thành phụ thân rồi, thế mới đúng, vốn phải như thế mới là đúng.

Nàng vì nghiên cứu con đường tình cảm của mình, nàng không ngại tổ chức điều tra trong thư viện nữ, dưới sự truy hỏi rất có kỹ xảo của nàng, đám bạn học đáng thương vô tình bại lộ suy nghĩ thực của bản thân, bao gồm cả Cao Dương cao ngạo.
Tiểu Vũ đem kết quả điều tra chỉnh lý thành cốn sách, phát hiện ra mình bất tri bất giác có một quân chủ bài, nếu tương lai muốn đối phó với ai, có thể căn cứ vào kết quả điều tra này mà xem bệnh bốc thuốc.

Là đệ tử của Vân Diệp, tuy duy mang tính chất mở rộng tất nhiên là có, nữ tử như thế, vậy nam tử hẳn cũng như thế? Lấy Địch Nhân Kiệt ra tập dượt liền thất bại ngay, vì nàng hỏi ba câu, Địch Nhân Kiệt trả lời có vấn đề, nhìn thì rất quy củ, nhưng tổng hợp lại liền phát hiện ra tên này thực chất chẳng nói gì cả, tất cả mọi câu trả lời đều nước đôi, không có tác dùng, câu đầu có hai đáp án, câu thứ hai có bốn đáp án, bảng điều tra Địch Nhân Kiệt thành tính cách toàn nhân loại, tên này không có điểm nào khác biệt à?

Khi ngày hôm sau Tiểu Vũ đùng đùng nổi giận đi tìm Địch Nhân Kiệt tính sổ, ngay lập tức Địch Nhân Kiệt đưa cho nàng một chồng lớn bản điều tra, toàn của đám nam nhân thối, coi như hắn biết điều, lúc này mới nguôi giận.

Qua một mùa hè làm việc, Tiểu Vũ đã tích trữ một rương bao cáo, vì xác định tính chuẩn xác của kết quả báo cáo, nàng chuyên môn tìm người của các nghành nghề xác nhận, tổng kết xong phát hiện ra nhiều thứ thù vị, xem ra ngự thần toán tính vô thường là như thế.

Tiểu Vũ cho rằng mình đã mở ra một cánh cửa lớn thần bí, càng nghiên cứu càng phát hiện đám người ngoài kia vô vị chừng nào, nàng căn cứ điều kiện hiện hữu đoán ra phản ứng của một người với sự kiện mới, càng thiếu kiến thức, càng dễ suy đoán.

Khi Vân Diệp từ Nhạc Châu về, thấy phòng Tiểu Vũ có hai rương đầy chặt báo cáo, Tiểu Vũ còn hỏi mình những câu làm bản thân choáng váng, nghiêm khắc cảnh cáo Tiểu Vũ không được truyền thứ này ra ngoài, bất cẩn một chút sẽ gây họa sát thân, thứ này là một phần học thuật đế vương.

Yên nghiệt đúng là yêu nghiệt, cho dù biến hóa thế nào cũng không thay đổi bản chất yêu nghiệt của nàng, thấy Địch Nhân Kiệt cười hì hì chơi cùng Tiểu Vũ, Vân Diệp thấy bất kỳ thế nào cũng phải tác thành nhân duyên này, gả Tiểu Vũ cho ai cũng là hai hắn, muốn giở trò trong lòng bàn tay Tiểu Vũ quá khó. Nghĩ tới kho tư liệu ngày càng lớn của Tiểu Vũ, Vân Diệp đau đầu, nha đầu này chuyên môn xin mình rất nhiều tiền, để phân loại tư liệu, có trời mới biết tương lai nàng muốn làm gì? Vì tăng gạnh nặng cho Tiểu Vũ, để nàng tạm thời bỏ nghiên cứu lòng người, liền đem nhiệm vụ Tôn Tư Mạc giao chia cho nàng, đó là chỉnh lý hải dược, cùng với việc giao lưu đông tây nhiều hơn, Tôn Tư Mạc phát hiện rất nhiều hương liệu có thể trị bệnh, đây là nhiệm vụ trọng yếu của ông ta lần tới Lĩnh Nam này.

Cái gọi là hải dược chính là thuốc tới từ dị quốc hải ngoại.

Thích hương thơm là bản tính của nhân loại, lịch sử sử dụng hương liệu thiên nhiên của Trung Quốc rất lâu đời, từ Thi Kinh đã nhắc tới không ít loại cây mang mùi thơm.

Nhưng khí hậu trung hổ không thích hợp với hương liệu sinh trưởng, hơn nữa lan, quyế, bạch chỉ, úc kim mùi hương không đậm, tuy phù hợp với gu thẩm mỹ, song dù sao quá đơn điệu, nên hương liệu nước ngoài liền có thị trường.

Đại Đường hiện giờ trở nên giàu có, nhu cầu hương liệu cực lớn,Vân Diệp chưa bao giờ nghĩ dựa vào cướp bóc lâu dài, giao dịch cần quá trình qua lại, chỉ xuất mà không nhập không phải là chuyện tốt, mình không có hàng, Lĩnh Nam cũng chẳng có gì cả.

Tính đi tính lại, chỉ có cách dùng hương liệu hải đảo nam hải, trước kia Vân Diệp nói nơi đó toàn hương liệu, nhưng người Trường An không tin, ai mà tin hương liệu giá đắt bằng vàng lại mọc như cỏ dại, Vân Diệp nói vài lần, còn bị người ta xem thường, Trường Tôn thị nói, lừa người cũng phải có lý do đáng tin chứ.

Giờ lão tử tự đi, lấy hương liệu trao đổi châu báu với dân tộc sa mạc, dùng hương liệu đổi tài phú trong tay đám phú hộ Đại Đường, phải có lượng lớn tài phú mới bù đắp được thị trường bị cuộc tranh đâu của Lý Thừa Càn và Lý Nhị tàn phá.

Lý Thừa Càn dùng tiền trang như lợi khí của mình, nếu như tới mức dầu sôi lửa bỏng, bất kể Lý Thừa Càn có muốn hay không bộ hạ của hắn đều kéo sập tiền trang liều mạng, nếu tiền trang sập, giữa cha con họ không còn đường hòa giải nữa.

Trong sự chờ đợi nóng ruột của mọi người, đứa con thứ sáu của Vân Diệp ra đời, tiểu nha đầu vừa xuất thế đã khóc váng nhà, Vân Diệp nghĩ tới hương liệu ngoài biển, bất giác đặt con mình tên Vân Hương.

HẾT Q 15, mình nghỉ 1 ngày, chỉ còn 2 người dịch, mệt quá

Chương 944: Hương liệu

Ngày Tuất Dần tháng Tân Hợi năm Nhâm Thìn, hoàng đạo đại cát, hợp xuất hành, mở chợ, nạp tài, đại lợi hướng tây.

Vân Diệp, Lý Thái mang bốn lăm chiếc thương thuyền lớn nhỏ xuất phát từ Quảng Châu, chắm thẳng tới nam hải, chuẩn bị triệt để đả thông đường kinh thương trên biển, thương lộ trên đất liền đã tới Tây Vực, Ba Tư, Hồ thương tụ tập tại Trường An, từ đó trở đi tiếng lạc đà trên cổ đạo leng keng suốt năm trăm năm.

Con đường tơ lụa trên biển có lịch sử rất dài, đáng tiếc không phát huy được sở trường của nó, chẳng nói tới so với đường bộ. Rõ ràng một chiếc thuyền có thể chở được nhiều hơn một đội lạc đà, nhân thủ cần ít hơn, thời gian cần ít hơn, vì sao thương nhân tinh minh lại không thấy?

Hồ thương đi vạn dặm đường tới Đại Đường giao dịch cần mang theo đồ tiếp tế lớn gấp mười lần số hàng, trên biển thì không cần phiền phức đến thế, chuyến đi này của Vân Diệp chính là để phát triển ưu thế mậu dịch biển tới mức tối đa.

Có hạm đội hùng mạnh bảo hộ, với thương cổ mà nói đây là chuyện ngàn năm khó gặp, huống hồ ra biển lại là Vân hầu lẫy lừng, hạm đội của y vốn là sự tồn tại vô địch.

Khi ba chiếc chiến hạm vào vịnh, xung quanh lặng ngắt như tờ, không phải là chưa thấy thuyền lớn, Mộc Lan Chu còn to hơn cũng thấy rồi, nhưng chưa ai thấy một chiến hạm hoàn toàn phục vụ cho mục đích chiến tranh, toàn thuyền trình hiện đường nét cực đẹp, mũi thuyền lóe hàng quang, có thể đâm nát bất kỳ chiếc thuyền nào chắn trước mặt nó, hai bên thuyền không có mái chèo, chỉ có chi chít nỏ tám trâu, đầu cuối hai chiếc máy ném đá, thủy thủ trèo lên trèo xuống như khỉ, nhìn thân thủ là biết toàn hạng hùm beo.

Thương thuyền trong cảng nối đuôi nhau đi ra, bám sát chiến hạm tới Tam Lan quốc, ai cũng biết đây thực chất là chuyến thám hiểm dò đường, nhưng chuyện làm ăn cũng không thể không làm.

Trên biển không chỉ có sóng gió, còn có hải tặc vô cùng hung ác, hải tặc Cao Ly, Oa Quốc, Đại Thực, nhưng đáng sợ nhất là hải tặc Tam Lan quốc, bọn chúng không chỉ cướp hàng còn giết người vô số, rất nhiều thương cổ chiến thẳng được sóng gió, nhưng chớp mắt bị đám hải tặc nuốt sạch.

Giờ không sao nữa, trái phải không là chiến hạm làm bọn họ đầy tự tin, tới lúc thương cổ phục thù rồi.

Vân Diệp ngồi trên một chiếc ghế, nâng kính viễn vòng nhìn ra sao, trước mắt là đảo Hải Nam, bên trên chỉ có ít thổ dân và phạm quan, Vân Diệp nhìn thấy rất nhiều người trên bãi biển đang nhảy cao, vẫy tay, nỗ lực để chiến hạm nhìn thấy mình, ôm hi vọng xa vời là chiến hạm đem mình rời khỏi chốn địa ngục nhân gian này.

Vân Diệp thu kính viễn vọng lại, trả Lưu Nhân Nguyện:

- Tăng tốc cao nhất đi, chúng ta không có nhiều thời gian, trở ngại lại không ít, mở được mới là chuyện quan trọng nhất.

Lưu Nhân Nguyện nhận lệnh, chẳng bao lâu tù và vang lên, thủy thủ không ngừng vẫy đủ các loại cờ, hiện giờ gió cực kỳ thích hợp, không lớn không nhỏ, quan trọng nhất là không có sóng.
Chiếc Công Chúa chỉ giương nửa buồm, buồm của thương thuyền phía sau đã căng gió, tốc độ toàn hạm đội tức thì nhanh hơn rất nhiều, xé sóng, thuận hải lưu trở lại biển rộng.

Mặt trời dần nhô lên, sàn thuyền cũng trở nên nóng rát, Vân Diệp về thương phong, thấy Vô Thiệt và Lưu Phương mỗi người ôm một cái ấm trà lớn, đánh cờ trên chiếc bàn được cố đây, đây là bàn cờ làm bằng sắt, quân cờ gắn nam châm, đặt cờ xuống là dính chặt lấy, Vô Thiệt coi nó là chí bảo, bình thường không cho người khác đặt vào.

Đơn Ưng đứng bên quan chiến, từ nhỏ hắn theo Đinh Ngạn Bình lớn lên ở Chu Sơn, chẳng lạ gì biển, nên huấn luyện thời gian qua với hắn chẳng là cái gì, khốn khổ cho Hàn Triệt và Hi Đồng, Tiểu Thiết còn giỏi hơn, mấy tháng huấn luyện đã bơi rất giỏi.

Hàn Triệt nhìn qua thì cân đối, võ nghệ phi phàm, nhưng tên này ném xuống biển là thành quả cân, không hề có ý nổi lên, được cứu lên còn đánh bị thương hai giáo úy dạy bơi. Về sau chỉ có Đơn Ưng dạy được hắn, Hàn Triệt tìm Đơn Ưng tỷ thí, đáng tiếc bị đánh một trận, bị Đơn Ưng ném vào biển hết lần này tới lần khác, đợi hắn uống no nước mới kéo lên, lâu dần Hàn Triệt phạt hiện mình biết bơi.

Tiểu Thiết từ lần đầu tiên bị Vô Thiệt đá xuống nước liền thích bơi, thêm vào hắn là người luyện võ, hơi thở dài, thích nhất là lặn, giờ chỗ có cá mập cũng dám xuống, đại đao đổi thành lao sắt, theo hắn nói, hiện luận công phu dưới nước, lão tử không kém ai.

Vân Diệp phải Đông Ngư, Nhân Hùng tới chiếc Thanh Trước, Lão Thiết đích thân điều khiển chiếc Thừa Càn mình thích nhất, ba chiếc thuyền tạo thành hình tam giác bảo vệ thương thuyền.

- Qua đảo Hải Nam, rời Vọng Hương đài là rời khỏi thủy vực của Đại Đường, hầu gia, thổ nhân đương địa sẽ ùn ùn kéo tới, không biết hương liệu ở đâu? Chỉ ba chiếc thuyền của chúng ta không có hàng, dù thế nào cũng không thể để các huynh đệ đi một chuyến tay trắng.

Lưu Nhân Nguyện rất lo đại soái lừa gạt, nếu không có hàng hóa, sẽ tạo thành đả kích trí mạng với sĩ khí. - Yên tâm đi, lần này chuyên môn chuẩn bị năm chiếc thuyền trống là để chở hương liệu, ta chỉ lo không đủ người hái hương liệu, không lo không có hương liệu.

Cái gọi là hương liệu là đồ gia vị như đậu khấu, hạt tiêu, đinh hương. Hương liệu là thương phẩm quan trọng nhất trong mậu dịch quốc tế, từ thời Tần đã xuất hiện trao đổi hương liệu rồi, đáng tiếc tới Ngũ Hồ loạn, dân tộc trên lưng ngựa không biết làm mậu dịch trên biển, thế là một thời gian dài loài mậu dịch này đứt đoạn.

Cho tới khi thương nhân Ba Tư xuất hiện, mậu dịch hương liệu mới ngẩng đầu lên, người Ba Tư có được hương liệu từ Ấn Đồ xa xôi đưa tới Trường An, giá cả thế nào thì khỏi nói cũng biết, chuyến đi này Vân Diệp trước tiên tìm thấy hương liệu trước rồi tính sau.

Vân Diệp chỉ biết đảo hương liệu ở Xích Đạo, cách Ấn Độ Ni Tây Á ( indonesia) không xa, cái khác y không biết, nhưng biết thế là đủ rồi.

Đi đường xa là chuyện buồn chán, Lý Thái lên thuyền của Vân Diệp, một mình ở lại chiếc Thanh Tước vô vị, đội thuyền của Đại Đường không cho nữ tử lên thuyền, đó là chuyện không may, dù thủy sư Lĩnh Nam văn minh n hất cũng thế, lần trước vì cứu một đám nô tỳ Tân La, kết quả gặp rồng hút nước. Bất kể Vân Diệp giải thích hai chuyện không hề lên quan tới nhau, nhưng cả thủy thủ hiền lành nhất cũng không tin, nữ nhân là tai họa trên thuyền vẫn là cấm luật của thủy quân.

Lý Thái không thể mang mỹ nhân lên thuyền giải sầu, đành xem Vân Diệp làm giá đỗ, thời gian dài không ăn rau, bổ xung vitamin thì bệnh máu xấu là sớm hay muột, quýt tuy không tệ, nhưng không để được lâu, nhưng Vân gia có đồ hộp hoa qua đơn giản, quýt được mọi người rất hoan nghênh.

Mỗi ngày ăn ít quýt là hưởng thụ vô thượng trên biển, Lý Thái cầm một cái thìa mò ăn, hắn thích món này, nhất là nghe Vân Diệp nói trên biển thiếu thứ này sẽ bị bệnh, càng không rời nó, may mà mang rất nhiều, một mình Lý Thái ăn không hết.

Vân Diệp lấy một cái sàng cực lớn, tỉ mỉ chọn hạt đỗ hỏng vứt đi, nếu ở mặt dất lấy nước rả qua hai lượt là được, nhưng ở trên biển, không ai muốn lãng phí nước, nên Vân Diệp đành nhặt từng hạt một.

- Diệp Tử, cuộc chiến sôi máu mà ngươi kể chưa thấy đâu, trên biển chẳng có lấy chiếc thuyền nào, muốn ăn cướp cũng chẳng được. Mà ngươi nói không ăn quýt và giá đỗ sẽ bị máu xấu thật à?

Vân Diệp liếc xéo hắn một cái:

- Tất nhiên, ngươi đừng than vãn, bình an trên biển là chuyện bao người mong mỏi, có thể đi bình an thế này ta cũng không ngờ, có điều ngươi nhìn thấy ba chiếc chiến thuyền này, muốn cướp cũng chạy thật xa. Lại Truyền Phong, Dương Nguyệt Lễ ở trên thuyền của ngươi có nghe lời không?

- Không tệ, người của ngươi dễ sai bảo. Cẩu Tử cũng được, bảo với ngươi nhé, sau này để Cẩu Tử theo ta đi, tên thị vệ trưởng của ta trung thành đấy, võ nghệ cũng không tệ, có điều đầu óc ngu si.

Chương 945: Lý do

Vân Diệp bọc giá đổ lại, cho vào nước ngâm, nói:

- Cẩu Tử không phải người nhà ta, người ta tự có nhà mình, ngươi muốn dùng hắn thì bàn với hắn, rồi nói với Vô Thiệt một tiếc, đoán chừng vấn đề không lớn, Hồng Thành cứ ép hắn kiếm lấy quan chức, tới phủ ngươi làm cấm vệ ít nhất cũng là quan.

Nhìn thương thuyền dần cập bờ, Vân Diệp nhìn ngoài, bảo Lý Thái:

- Đây là nước Trảo Oa, nghe nói bọn họ rất hung dữ, sao giờ trông hiền lành như thế?

- Trong (Địa chí lý) thì người Trảo Oa đúng là rất hung hãn, nhưng ngươi phái Hi Đồng, Lại Truyền Phong mang giáp sĩ công phá vương thành của người ta, ngươi nói người ta dám không hiền lành à?

- Ta đã treo cờ đầu lâu lên, nói rõ ta là hải tặc, bọn chúng còn dám tấn công, không phải tìm chết là cái gì? Tên quốc vương còn chổng mông về phía chúng ta, tưởng có hai con voi là ghê gớm lắm à?

Đợi tới khi ván thuyền dài đặt xong, Vân Diệp và Lý Thái xuống thuyền, thế nào cũng phải tới vương thành xem sao chứ, nghe Lại Truyền Phong nói ở đó chất đầy đá và gỗ.

Người Trảo Oa không thích mặc y phục, mái tóc xoăn tít như chăn chiên, Vân Diệp rất tò mò, đám thương nhân giao dịch gì với họ, hình như bọn họ có cái gì để trao đổi đâu chứ?

- Ha ha ha, Vân hầu, sa trường tranh hùng là sở trưởng của ngài, nhưng lấy vật đổi vật lại là sở trường của đám lão hủ.

Lão chưởng quầy Phùng gia cười híp cả mắt, đi trước dẫn đường cho Vân Diệp và Lý Thái, tới vương thành chỉ đại môn nói:

- Vương gia, hầu gia, mời xem, cánh cửa này dùng đàn mộc đen tốt nhất làm ra, ngài xem, dày nửa xích, chặt từ cây đàn mấy trăm năm xuống đấy, chất gỗ chắc chắn, thủy hỏa bất xâm, gõ vào có tiếng kim loại, vận chuyển về sẽ là giá trị ngang với vàng.

Lý Thái lấy đao gõ mấy cái, quả nhiên là thế, chắp tay thụ giáo.

Lão chưởng quầy càng đắc ý, lấy trong lòng ra một cái búa nhỏ, gõ vào góc tường, mấy cái đã mẻ một góc, chỉ cái ruột lóng lánh cho Lý Thái xem:

- Vương gia, ngài xem sắc ngọc, tuy hơi tạp, nhưng mang về làm trang sức cũng cực tốt, năm xưa Vân hầu tặng nương nương Trài tim của biển, tặng bệ hạ Vua toàn thạch, đều lấy từ đây ra, nghe nói đi tiếp sẽ tới Sư Tử quốc, bảo thạch nơi đó mới là tốt nhất.

Lại chỉ tòa chủ lâu xiêu vẹo:

- Vương gia ngàn vạn lần đừng xem thường tòa lầu đó, ngài biết làm bằng gì không, trời ạ, đàn hương đỏ, chống sâu mọt, sàn làm bằng gỗ son, trần làm trầm hương, ruồi muỗi tránh xa, ở trong nhà thế này không chỉ rắn chuột trốn chạy, còn kéo dài tuổi thọ. Vương gia, nói thực, nhà của Đại Đường ta tuy đẹp, nhưng đem một trăm cái ra cũng chẳng đổi được một căn nhà thế này.

Đi vào phòng chỉ thấy da lông chất đống, một đám nữ nhân đen xì xì nép vào góc tường, lão chưởng quầy đuổi họ đi, nhưng lại lấy lông vũ trên đầu họ xuống, xòe trước mặt Vân Diệp:

- Vân hầu xem, đây là lông phượng hoàng, giá trị vô cùng.
Mắt Lý Thái sắp lồi cả ra, Vân Diệp vỗ đầu mình, lão già này đúng là giỏi phét lác, trên đời lấy đâu ra phượng hoàng.

Lão chưởng quầy chẳng để ý tới Vân Diệp cười nhạo, lấy một sợi lông đặt lên lửa đốt, Vân Diệp kinh ngạc phát hiện ra, lửa đốt không cháy, thế là sao? Vân Diệp cướp lấy, mang diêm của mình ra thử, mẹ nó, không cháy thật, chẳng lẽ đúng là lông phượng hoàng.

- Vương gia, hơi thối một chút, đều do đám quỷ nữ nhân kia làm thối, mang về xông hương, treo nửa tháng đảm bảo không còn mùi thối nữa, giá trị không nhỏ.

- Thứ này cho mẫu hậu ta, khi nào đại thọ ta sẽ dùng tới.

Lý Thái không chút khách khí thu hết lông vũ vào túi mình, còn cảnh giác nhìn Vân Diệp.

- Trông bộ dạng kém cỏi của ngươi kia, lông vũ là cái gì, mang mấy con phượng hoàng sống về mới có thể diện.

Hai người rời vương cung, lệnh Lại Truyền Phong tháo rỡ hoàn chỉnh gỗ ở trong nhà, về Ngọc Sơn, Vân Diệp định xây một căn nhà như thế, thị của bánh bao không thấy ở ngoài, ai mà ngờ một căn gia như thế giá trị liên thành.

Trảo Oa vương bị xách tới, thông dịch vô cùng ân cần lau mồ hôi cho Trảo Oa vương, nói lí lố một đống, còn lấy hai xếp gấm Thục tinh xảo giũ ta, gẩm sáng bóng, cực đẹp, nhưng Trảo Oa vương kinh khủng không ngừng lui về đằng sau, cho rằng người ta muốn thắt cổ mình.

Thông dịch khuyên bảo mãi, Trảo Oa vương mới yên tâm, giơ một bàn tay ra, biểu thị muốn năm xấp, chắc là thấy ít, lại xòe năm ngón nữa, Lý Thái một lòng muốn phượng hoàng, mười xếp lụa có là cái gì, vội vàng đồng ý.

Nhưng tên Trảo Oa vương rất thông minh, nhận ra sự nôn nóng của Lý Thái, đưa ra yêu cầu mới, muốn Vân Diệp giúp giết tên Trảo Oa vương khác, hắn mới giúp bắt phượng hoàng.

Vân Diệp kéo thông dịch nói: - Ngươi nói cho ta biết, Trảo Oa có bao nhiêu vương? Nghe ý tứ hình như không chỉ có một hai người, rốt cuộc có bao nhiêu?

- Hầu gia, đếm không xuể, chỉ cần có một tòa thành, dưới tay có một đám người là xưng Trảo Oa vương, ngài cứ tính như lý trưởng đi, ai mà nói được ở Đại Đường có bao nhiêu lý trưởng chứ.

Lưu Phương chẳng xa lạ gì vùng đông nam, khi Lý Thái lấy lông phượng hoàng ra khoe, ông ta bỏ cờ vào bình, cầm xem kỹ, sau đó đặt xuống lau tay:

- Phượng hoàng gì chứ, đây là lông chim Cực Lạc, năm xưa lão phu đã thấy rồi, đúng là rất đẹp, lông vũ của nó không sợ lửa, vì nó lấy nước bọt bôi lên lông, khi có sét đánh, nó lăn mình vào đống lửa, vì đốt chết bọ trên người, một vị đại tế ti nói cho ta, không sai đâu, phượng hoàng gì, đừng mang ra bẽ mặt.

- Có điều Ngụy vương mang vài con về hiếu kính hoàng hậu nương nương cũng không tệ, đây đích xác là lông chim đẹp nhất mà lão phu thấy, không phải do những nữ nhân kia làm thối, do nước dãi của chim gây ra đó.

- Tòa cung điện kia ta muốn một cái.

Lý Thái xấu hổ chuyển đề tài sang cung điện:

- Tùy, ngươi có nhiều thủ hạ, tự đi cướp một cái là được, thông dịch nói có rất nhiều, cứ tháo mang về.

Lý Thái như trẻ con nhảy cẫng lên, lớn tiếng gọi đám Lưu Nhân Nguyện, chuẩn bị bài binh bố trận.

Vân Diệp thì uể oải về thương thuyền, cảm thấy vô vị.

Hàn Triệt phe phẩy quạt từ sàn thuyền xuống, nhìn Vân Diệp nhắm mắt trầm tư:

- Đây thực ra là cướp bóc trắng trợn, ngươi dựa vào thuyền to nỏ mạnh, đánh ta tuyến phòng thủ của người ta, bắt sống thổ vương. Vân Diệp, trước kia ta hành tẩu nhân gian cũng có cảm giác giống ngươi, thấy toàn kẻ ngu xuẩn, ức hiếp chúng rất vô vị, theo ta về núi đi, cái trần thế ô trọc này có gì đáng lưu luyến, chúng ta tuy không thể trường sinh bất lão, nhưng được cái yên tĩnh.

- Ài, ngươi suốt ngày vất vả vì cái gì? Ngươi nỗ lực kiến thiết, bọn chúng ra sức phá hoại, khi thế gian chỉ còn ngươi là kẻ kiến thiết, loạn thế sẽ tới, hủy đi toàn bộ tâm huyết của ngươi.

- Tổ tiên ta không phải chưa từng thử để người đời đuổi kịp bước chân mình, kết quả phát hiện uổng công vô ích, ngươi muốn tìm đạo lý từ chỗ nguyên thủy nhất sẽ không thành công đâu. Ngươi cũng thấy đấy, một tên quốc vương dã nhân cũng có dã tâm khống chế tất cả, càng khỏi nói tới Đại Đường đã phồn hoa, ngươi sẽ thất bại thôi.

Vân Diệp lấy ngọc thô đặt trên bàn:

- Hàn Triệt, việc ta có thể làm là bóc đi lớp vỏ ngoài, để ngọc lộ ra, đặt trước mặt mọi người. Hàn Triệt, chúng ta khác nhau, ta thực sự yêu Đại Đường.

Chương 946: Chi bằng không về

Thích một người không có lý do, nếu ngươi nói ra lý do thì đó là yêu có mục đích, không phải yêu thực, Vân Diệp có thể tuyên bố toàn thế giới mình yêu sáu đứa con, yêu vô cùng, có thể trong phòng ngủ nói với bốn như nhân của mình, mình yêu các nàng hơn bất kỳ thứ gì, mặc dù buồn nôn, nhưng nói ra Tân Nguyệt, Lý An Lan, Na Mộ Nhật, Linh Đang cũng không buồn nôn. Về phần Vân diệp vừa mới nói mình yêu Đại Đường, Hàn Triệt thấy dạ dày mình không thoải mái, đối diện với kẻ vô sỉ thế này, hắn thấy mình tu luyện chưa đủ.

Chính nghĩa là thứ che đậy tốt nhất, khi đi ăn cướp lấy nó ra có thể làm gì tùy thích.

Thổ dân không biết gì cả, lấy hương liệu ra đốt, còn chê loại củi này không tốt, mùi quá nặng, lấy ra một quả cầu lưu ly, mang đống củi của hắn đi, để nó phát huy tác dụng vốn có.

Lấy gỗ ra làm bàn ghế không đúng, tuy bàn ghế được mông thổ dân mài đen bóng, nhưng đó là đàn mộc, cho ngươi quả cầu lưu ly, ngàn vạn lần đừng làm vỡ, bảo bối lóng lanh đổi lấy toàn bộ bàn ghế của nhà ngươi, vì bọn ta không có thứ để ngồi, chẳng lẽ ngồi trên đá?

Thổ dân lương thiện, không đành lòng nhìn khách ngồi trên đá, vì thế mang cả bàn ghế, giường cống hiến ra, đổi hai viên ngọc lưu ly cung kính mang về đặt ở nơi an toàn nhất.

Lý Thái hứng thú công thành chiếm đất, tên thổ vương kia phát hiện khách của mình thật quá tốt, trong vòng trăm dặm chỉ còn mình hắn là Trảo Oa vương, suốt ngày đội mũ bện lông chim đứng trên cành

Lần đầu tiên nhìn thấy chim Cực Lạc, Vân Diệp thiếu chút nữa quỳ xuống, nếu như nói trên đời này còn thứ chim nào giống phượng hoàng hơn nó thì Vân Diệp không tin, y tưởng rằng mình nhìn thấy phượng hoàng rồi, nhất là con đực, bốn cái đuôi rực rỡ dưới ánh mặt trời cứ như mây màu.

Vân Diệp bóp cổ Vân Diệp uy hiếp không cho y có mưu đồ với chim Cực Lạc, nghĩ cũng không được, tự sai người làm một cái lồng cực lớn, chuyên môn xin thổ vương hai thợ săn hiểu tính chim Cực Lạc chăm sóc, hắn ảo tưởng cảnh phượng hoàng bay qua Trường An sẽ gây nên oanh động thế nào.

- Diệp Tử, nơi này giàu có, quá giàu có, ông trời ạ, gạo mọc hoang cũng thu hoạch được hai vụ, khắp nơi là hoa quả, hương liệu. Rừng toàn gỗ quý, ngươi biết ta thấy bao nhiêu đàn mộc không?

Lý Thái điên rồi, rời Trảo Oa, bọn họ cập bờ ở một hải đảo, nhìn thấy đinh hương, nhục quế, phục khấu vô tận, hai mắt hắn đỏ rực.

Nổi điên không chỉ một mình Lý Thái, cả Lưu Phương cũng không chế nổi, Vô Thiệt thậm chí không đợi thủy thủ dọn nơi đổ bộ, đã tung mình lên bảo, bóp chết một con rắn độc chuẩn bị cắn mình, bẻ một cành nhục khấu quay về, bóc ra một hạt nhục khấu xuất hiện trong lòng bàn tay.

- Lão Lưu, đây là ba đồng nguyên.

Vô Thiệt thả vào lòng bàn tay Lưu Phương kích động không thôi, bách tính Trung Nguyên muốn kiếm ba đồng nguyên đâu có dễ, ở nơi này lại gần như quơ tay là có.

- Chả trách Vân Diệp nói phú thương Trường An chẳng qua là một đám nhà quê, hiện giờ xem ra không sai chút nào, lão phu luôn không hiểu vì sao y kiếm tiền dễ thế? Muốn bao nhiêu có bấy nhiêu, còn nghĩ Vân gia chuyển nhà là đả kích trí mạng, ai ngờ chớp mắt y tìm được đảo hương liệu như thế, quá dễ, trời ơi con cưng của trời chính là nói về y.

Vân Diệp chẳng quan tâm hai lão già thì thẩm với nhau, hiếm mới quý, nếu quơ tay là có thì nó thành rác chứ nói gì tới ba đồng, y chẳng buồn nói, tới giờ ở Đại Đường này y vẫn là người ngoài, không hiểu bọn họ, ví như ai cũng nói chuyện y làm ở thảo nguyên là thâm độc, tà ác đặc biệt là Lý Tịnh. Nhưng mấy năm qua, mục dân không lo chết đói mùa đông nữa, không phải xác đao đi cướp bóc nữa, người Đại Đường ở biên cương không lo bị giết nữa, nếu thực thi tốt thì hòa bình kéo dài mãi mãi, mọi người vui vẻ sống cùng nhau, vậy ác độc ở chỗ nào?

Chính vì trong lòng chứa chất tâm sự như thế, đôi khi Vân Diệp làm việc thái quá, nếu không phát tiết ra thì y sẽ điên mất, đó là chuyện thường tình của con người.

Lắc đầu bỏ chuyện đó đi, hiện cần phải ngăn Lý Thái đang điên khùng lại, tưởng con cháu hoàng gia phải kiềm chế một chút, nhưng Lý Thái làm người ta rất thất vọng, cùng đám hộ vệ vác bao tải chạy lên đảo hái hương liệu. - Tỉnh lại đi, Thanh Tước, trên đảo có rắn độc, cắn một cái là mất mạng, ngươi ở trên thuyền đi, chuyện này giao cho các thủy thủ làm. Chỉ cần thuyền xuất hiện ở vùng biển này là phải đánh chìm, thuyền ngươi có thuốc nổ mới làm được, chúng ta phải giữ bí mật.

- Đúng đúng, kẻ nào tranh hương liệu với ta, ta cho hắn xuống biển, bất kể là ai, Diêm vương cũng không được, ngươi trông coi hương liệu, ta cảnh giới.

- Bỏ đi, ngươi không cần đi, để bộ hạ người và Đông Ngư làm là được, chiếc Thừa Càn cần phải đưa hương liệu tới thương thuyền ở Trảo Oa, xem ra không tới được nước Phất Lâm nữa...

Lý Thái nổi điên không dễ ứng phó, đầu tên này bây giờ chắc chỉ còn hương liệu.

- Hương liệu này mang về Trường An, muốn bao nhiêu tiền có bấy nhiêu, ngày ngày tắm hương liệu cũng được.

Chân Hàn Triệt đang run, xem ra hắn đang cực lực khống chế để bản thân không lộ vẻ tham lam, thể diện của thân nhân phải giữ. Nhưng Hi Đồng, Tiểu Thiết, Cẩu Tử thoải mái phát huy ưu thế thân phận thấp, cười điên dại vác bao tải cực lớn lên bờ, chuyên môn lấy nhục khấu, nghe nói người ở đây nấu thịt thích nhất là cho nhục khấu vào.

Đơn Ưng chẳng coi hương liệu vào đâu, vì nhà hắn chưa bao giờ thiếu, chỉ cần hết là Đại Nha xin ca ca, sau đó thương đội đi qua để lại cả đống.

Hắn chèo lên cây dừa cao nhất, chém rụng dừa xanh, nhìn khắp toàn đảo, đột nhiên Đơn Ưng trượt xuống, xin Vân Diệp một cái găng tay da hươu, tới cái cây không xa dùng bình lấy chất lỏng màu trắng sữa, mắt nóng rực, còn kích động hơn thấy vàng.

Lý Thái đi tới định sờ, bị Đơn Ưng đẩy ra thật xa, ngạc nhiên nhìn Vân Diệp hỏi đáp án.

- Điện hạ, loại nhựa cây này này kiến huyết phong hầu, nên Đơn Ưng không cho ngài tới. Lưu Phương bê ấm trà tới, chỉ cái cây nói với Lý Thái:

- Kiến huyết phong hầu? Nói đùa, dù hạt mã tiền, tỳ sương cũng không độc đến thế.

Đơn Ưng bắt một con thằn lằn, ngay trước mặt Lý Thái cắt một vế nhỏ, ném xuống đất, con thằn lằn đó lảo đảo chạy vài bước, không ngừng co giật, xem ra không sống được bao lâu nữa.

Đơn Ưng giơ doo lên:

- Vửa rồi dùng nó cứa vỏ cây.

Nói xong lại đi hứng nhựa cây.

- Thứ này không tệ, giết người bịt miệng rất tốt, cho ta một ít, ta là vương gia, thế nào cũng có lúc cần giết người bịt miệng, ngươi là tên hầu tước nhỏ nhoi không cần.

Vân Diệp cẩn thận hỏi:

- Ngươi định làm thịt ai? Ngươi sống tới giờ chỉ có một kẻ thù, bị ngươi dùng ong đốt dở sống dở chết rồi. Hiện tính ra bí mật của ngươi chỉ có ta biết nhiều nhất, không phải định giết ta chứ?

- Giết ngươi? Tốn công thế à, khi ngươi uống say kiếm chút tỳ sương nói là nước đường, ngươi sẽ tự uống, cần gì thứ cao cấp thế này?

Lý Thái khinh bỉ nói:

Người khác đều mải mê phát tài, Vân Diệp và Lý Thái, Lưu Phương, Vô Thiệt ngồi thuyền nhỏ dạo chơi, nước biển trong xanh vỗ bở cát trắng, thuyền nhỏ trôi trên đó như nổi giữa lưng chừng không. Vô Thiệt cảm khái:

- Lão phu thật muốn ngủ giấc dài ở đây, đây mới là đất thần tiên, trời xanh, nước biếc, mây trắng, giàu có rực rỡ, nếu dựng căn nhà nhỏ, ngày ngày bắt cá ăn cũng không mất thú vui nhân gian.

- Lưu huynh, không biết ý huynh ra sao? Huynh vì tôn nhi định cả đời không qua lại, hai chúng ta đều là cô hồn dã quỷ, chẳng bằng sống ở chốn chắng cảnh nhân gian này tới chết.

Lưu Phương hoang mang nhìn cá đủ màu bơi dưới nước, không biết trả lời thế nào.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau