ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 936 - Chương 940

Chương 937: Hậu đại phạm nhân

- Phu quân đi mau.

Tiểu Linh Đang vừa mở mắt một cái là hét lên, Vân Diệp vội vàng ôm lấy Tiểu Linh Đang, vuốt lưng nàng nói:

- Không sao, không sao, kẻ xấu bị bắt rồi, không sao rồi.

Tiểu Linh Đang nhìn xung quanh phát hiện mình ở trong phòng ngủ, đằng sau không có nữ nhân khủng bố kia, lúc này mới biết sợ, khóc rống lên, chỉ cần khóc ra là được, nếu không Vân Diệp vô cùng lo lắng an toàn cho nàng và con.

Đại phu trong phủ vội vàng chạy tới, bắt mạch xong bảo Vân Diệp:

- Hầu gia, thai nhi không sao, phu nhân chỉ bị hoàng sợ, lão phu khê đơn an thần dưỡng thai, uống ba ngày là không đáng ngại nữa.

Tiểu Linh Đang ngây ngây ra nhìn Vân Diệp đang đổ mồ hôi như suối, nhỏ giọng nói:

- Phu quân, thiếp thân không sao, chàng đừng sợ.

- Nàng không sao, nhưng hồn phách ta còn chưa về hết, hộ vệ tối nay đi đâu cả rồi, có kẻ nào lơ là chức vụ không?

Vân Diệp nhìn chằm chằm vào Lưu Tiến Bảo đi vào, rống lên:

- Công tử thế nào? Có chuyện gì không?

- Bẩm hầu gia, hộ vệ nhà ta bị đánh ngất năm người, đều bị đá cuội ném ngất, thiếu gia không sao, ở cùng Hà gia đại nương tử, đã xác định vào phủ hành thích chỉ có một người.

Nói xong Lưu Tiến Bảo xòe tay ra, chỉ thấy cục đá to bằng quả trứng ngỗng, sắp bị hắn nắm ra mỡ rồi.

Vân Diệp bực mình xua tay, năm tên đại lão gia bị một nữ nhân dùng đá ném ngất, đúng là chuyện lạ, Vân gia hộ vệ toàn hảo thủ từ chiến trường ra, không ngờ yếu ớt như thế.

Toàn là lão vương bát Phùng Đáng gây họa, Lý Thái cho dù bị lửa dục công tâm cũng không làm chuyện cướp dân nữ, làm loại chuyện này chỉ có hạng thổ hào như Phùng Áng, thường ngày ở Lĩnh Nam hoành hành bá đạo quen rồi, cướp dân nữ ở Trường An còn chẳng phải chuyện lớn, huống hồ là nơi xa xôi như Hợp Phố.

Phủ Lý Thái bị năm sáu trăm người vây kín mít, muốn vào đó hành hung còn khó hơn lên trời, phủ công chúa vì Lý An Lan dẫn cả nhà đi Quế Lâm, hộ vệ thiếu bảy phần, khó tránh khỏi có sơ hở cho thích khách lẻn vảo, xem ra nữ nhân này không đơn giản, ngay cả Vô Thiệt đều không phát hiện ra, vậy năm hộ vệ càng không biết.

Có điều lúc này Vân Diệp không rảnh mà để ý tới nó, vỗ về Linh Đang mới là chuyện lớn, còn lại để mai hẵng nói, Vân Diệp không định bỏ qua cho bất kỳ kẻ nào liên quan tới vụ ám sát này.

Đỡ Tiểu Linh Đang nằm xuống, bị nàng nắm lấy tay, thấy vẻ cầu khẩn của nàng, Vân Diệp vuốt ve mái tóc mềm:

- Được được tối nay ta không đi đâu cả, sẽ ở bên nàng, vừa rồi nàng bị hoảng sợ, ngủ ngoan, phu quân quạt mạt cho.

Quạt mấy cái lại lo cho Lý Dung, bảo Lưu Tiến Bảo bế Lý Dung đang ngủ say tới giường Tiểu Linh Đang, tự mình trông mới yên tâm.

Ngồi bên giường suốt cả đêm, không biết gục vào giường lúc nào, tỉnh lại phát hiện trời sáng rồi, thấy Tiểu Linh Đang và Lý Dung ngủ say, vươn mình chuẩn bị đi rửa mặt, phải lạnh, tinh thần phấn chấn rồi làm rõ chuyện tối qua, tuy đã đoán được tám phần, nhưng vẫn phải xác minh. Tiểu Linh Đang tỉnh dậy, thấy Lý Dung ngủ bên cạnh, liền đắp lại chăn cho nó, áp vào lưng Vân Diệp làm nũng.

- Trời sáng rồi, ngoan ngoãn đi ăn sáng, gọi Dung Nhi dậy, phải ngoan, ta đi xem xem rốt cuộc kẻ nào to gan như thế, dám tới đây hành thích.

- Phu quân, đừng giết nữ nhân đó, muội muội nàng ta bị bắt, rất đáng thương, đừng làm khó người ta.

- Nói lung tung, tối qua nếu chúng ta thất thủ, nàng và con có mệnh hệ gì, ta mới là người đáng thương, thứ họa hại này không thể lưu lại, đây là chuyện của nam nhân, nàng ngoan ngoãn dẫn Dung Nhi đi ăn cơm đi.

Vân Diệp đánh thức Lý Dung, bảo Hà gia đại nương tử chuẩn bị bữa sáng cho họ, bản thân không có thời gian để ăn, khoác áo xuống địa lao.

Một đêm không gặp, nữ nhân kia đã thoi thóp rồi, toàn thân trên dưới toàn là vết roi, Lưu Tiến Bảo vô cùng phẫn nộ, ra tay không chút dung tình, nếu không phải hầu gia nói hôm nay muốn tra hỏi thì nữ nhân này bị băm vằm nuôi cho rồi.

Vân Diệp tới bên cái cột trói nữ nhân, quan sát một lượt, té ra màu xanh xanh đỏ đỏ kia vốn là bộ áo trắng, vì thuận tiện ban đêm xuất hành, nên lấy dịch cây cỏ bôi lên, nhiều chỗ không đều.

Ấn tượng đầu tiên của Vân Diệp là chân nữ nhân này rất dài, cực dài, phải nói là chân dài tới nách, eo nhỏ, vai rộng, cơ bắp hai tay rất phát triển, chân trần, tóc không dài, làn da rám nắng ánh lên một sắc thái khỏe mạnh.

Đây hẳn là thải châu nữ trong truyền thuyết rồi, có điều chỉ nghe tới vẻ đẹp của bọn họ, chưa từng nghe tới sự hung dữ của họ, có điều phải thôi, nữ nhân quanh năm vật lộn với cá mập, sao nhu nhược được.

- Trả muội tử cho ta.

Nữ nhân kia trong lúc hoảng hốt lặp lại câu nói này.
- Hầu gia, từ tối qua tới giờ ả ta chỉ nói đúng câu đó, dùng hình thế nào cũng không nói, chặt cái tay làm hại phu nhân của ả, xem ả có nói không?

- Gọi Lưu Phúc Lộc tới đây, ông ta là chúc quan của phủ công chúa, hiện hẳn thông thạo Lĩnh Nam lắm rồi, ta muốn biết nữ nhân này thuộc trại nào, vì sao nói tiếng quan thoại lưu loát như thế?

Vân Diệp vừa rồi nghe rõ ràng, đúng là tiếng quan thoại Trường An, một thải châu nữ biết nói tiếng quan thoại nhất là ở vùng Linh Nam ba dặm không đồng ăm, mười dặm không cùng tục này là hiện tượng quái lạ, nếu ả chỉ là một thải châu nữ, Vân Diệp sẽ hạ lệnh giết ngay không do dự, kẻ làm hại tới người nhà y sẽ xử lý ngay, bất kể oan khuất cỡ nào, ả tìm nhầm người thì phải bị trừng phạt.

Lưu Phúc Lộc chẳng mấy chốc tới, sự kiện thích khách hôm qua đã biết rồi, lo lắng mình bị liên lụy, nay bản thân hô mưa gọi gió ở Lĩnh Nam là dựa vào hầu gia ủng hộ, chỉ cần hầu gia vứt bỏ, kết cụ sẽ thê thảm, ai cũng thế, thứ có được không dễ dàng vứt đi.

- Hầu gia, nữ nhân này đúng là thải châu nữ, ngài xem hai vai rộng, tay thô như nam nhân, đó là do quanh năm bơi lội tạo thành, tóc ngắn là vì giảm thiểu trở ngại trong nước, tránh bị chua kẹp tóc, da ả giống bôi lớp sáp ong, đó là dấu vết thường xuyên bôi sáp ong để lại, thải châu nữ này chỉ có ở huyện Hợp Phố.

- Thời hán vì mò ngọc quá điên cuồng, Nam Châu gần như tuyệt tích, nghề thải châu nữ gần nhưu diệt vong, chỉ hai ba trăm năm qua mới chuyển biến tốt, thải châu nữ dần quay lại, nhưng số lượng không nhiều, châu ngọc lấy được không tốt lắm, nên cuộc sống không giàu có.

- Ông nghe nói tới thải châu nữ biết nói tiếng quan thoại chưa?

Vân Diệp nghi hoặc hỏi:

- Tuyệt đối không thể, hầu gia, thải chau nữ là người đương địa, tính cách hung dữ, dám đấu với cá mập dưới nước toàn là xuẩn phụ không biết chứ, nói được tiếng quan thoại chứng tỏ biết chữ, không có khả năng.

Lý Phúc Lộc nghe thế buồn cười lắm, vội đính chính:

- Chưa chắc đâu, Lưu Phúc Lộc, thích khách trước mặt ông là thải châu nữ, cũng biết tiếng quan thoại, ông nghe kỹ xem có phải không?

Vân Diệp ra hiệu cho ông ta ngậm miệng, ghé tai tới gần thải châu nữ nghe.

Lưu Phúc Lộc để tai sát bên miệng nữ nhân kia, ả vẫn nói như nằm mơ:

- Trả muội muội ta cho ta.

Kinh hãi, Lưu Phúc Lộc ghé tai tới gần hơn..

Lưu Phúc Lộc rõ ràng không có kinh nghiệm thẩm vấn phạm nhân, khi tai ông ta sắp gặp họa thì Vân Diệp kéo lại, Lưu Phúc Lộc kinh hoàng nhìn hàm răng trắng ở của nữ tử kia, cuống quít lui liền mấy bước.

Tái mặt nói với Vân Diệp:

- Hầu gia, nữ tử này đúng là biết nói tiếng quan thoại, theo hạ quan thấy, ả hẳn là hậu đại của phạm quan, thải châu nữ tuy hung dữ, nhưng chưa bao giờ rời Hợp Phố, vì quanh năm lặng dưới nước, thân thể bị tổn thương, khó sinh con cái, cả đời cô quả.

- Hậu đại phạm quan à? Tìm được xuất thân xác thực không, quan viên đi đầy là tội thần, nhưng ngay cả hậu nhân cũng bị trừng phạt thì quá đáng rồi, người không ra người, quỷ không ra quỳ. Lưu Tiến Bảo, thả ả ra, cho ả ăn uống, khi nào ả tỉnh lại bảo ta.

Chương 938: Tất cả đều hài hòa

Vân Diêp rời địa lao liền thấy Linh Đang dắt tay Lý Dung, định tới nhà Lý Thái đối diện chơi, cữu cữu ở đối diện nhà mình, Lý Dung vô cùng vui sướng.

Cả nhà ba người tới chơi, nói ra ba bốn ngày rồi Lý Thái không lộ diện, nữ nhân bị cướp kia khiến hắn mê mẩn như vậy à? Bản thân mê mẩn đã đành, nhưng bằng cái gì khiến nhà lão tử bị ám sát?

Vân Diệp tới nhà, Lý Thái cười vô cùng vui vẻ, vì sau lưng hắn là nữ tử kiều diễm như hoa, nhìn châu báu khắp người nàng là biết nàng rất được Lý Thái sủng ái.

Nữ tử này da trắng trẻo, dáng vẻ yếu đuối, khi hành lễ với Vân Diệp hương tỏa thơm ngát, không biết sức bao nhiêu nước hoa, mỹ nhân như họa, nhưng Vân Diệp càng nhìn càng thấy xấu, không phải vấn đề tướng mạo, không phải vì nước hoa quá đậm, không phải vì nàng quấn chặt lấy Lý Thái nhõng nhẽo, vì nàng nói với Vân Diệp nhà nàng đời đời ở Hợp Phố, tổ tiên là huân quý Tiền Tùy, vì đắc tội với hoàng đế mà bị đày tới đây, may mà gặp được vương gia nên thoát khỏi bể khổ.

Khi vào cửa Vân Diệp đã làm rõ, nữ nhân từ Hợp Phổ đưa tới Ung Châu chỉ có một, thị vệ trưởng chỉ tay lên trời thề tuyệt đối không có chuyện cướp đoạt dân nữ, khi Phùng gia đưa tới, nữ tử này rất vui mừng, mấy ngày qua càng tìm đủ mọi cách lấy lòng vương gia, không khác gì nữ nhân trong Ngụy vương phủ, có khác là nàng đẹp hơn thôi.

Vùng Hợp Phố có mấy người biết nói tiếng quan thoại chứ? Vân Diệp thậm chí đã đoán được chiều hướng câu chuyện, tỷ tỷ kiên cường vì nuôi muội muội đã biến mình thành thải châu nữ, xem ra còn là cao thủ đỉnh cấp trong đám thải châu nữ, bản thân khổ cực, nhưng chăm muội muội như đại gia khuê tú, không phải lo cái ăn cái mặc.

Khi tỷ tỷ ra biển mò ngọc, thám tử Phùng gia biết trong thôn cá có một mỹ nhân hiếm có, vì thế cướp mỹ nhân đi, khi mỹ nhân khóc lóc thút thít biết mình hầu hạ vương gia thì lập tức không còn bi thương nữ, ngược lại một lòng muốn ôm lấy cái cây lớn này. Đó là tình huống đại khái của câu chuyện, không thể sai bao nhiêu, đáng thương cho tỷ tỷ liều mạng đi cứu muội muội.

- Tối qua có nữ thích khách tới phủ, thân thủ nhanh nhẹn, có điều bị hộ vệ bắt được, đợi tới giờ ngọ ba khắc chặt đầu, nói cái gì mà tới cứu muội muội của mình, phủ lãnh chúa đâu ra chuyện cướp đoạt dân nữ, đúng là hoang đường, cứng đầu không nói ra người sai phái, đành giết cho xong chuyện.

- Lĩnh Nam từ xưa là vùng loạn lạc, thích khách xuất hiện không ngớt, Đồ Tuy thống lĩnh bốn mươi vạn quân Tần không phải bị giết mất nhi tử sao? Nếu trong nhà thị vệ không đủ thì điều từ chỗ ta một chút, huynh đệ chúng ta thân quý thịt mềm, chết dưới tay thích khách không kiếm lại nổi nữa.

Vân Diệp và Lý Thái thấp giọng cười đùa, một sinh mạng thế là bị xác định, khóe mắt Vân Diệp phát hiện người mỹ nhân kia run lên, mặt cứng đờ, có điều chốc lát là khôi phục bình thường, bê ấm trà mỉm cười nghe hai bọn bọ tán gẫu, bộ dạng điềm tĩnh lạnh nhạt.

Cứ nhìn trộm cơ thiếp của người ta mãi cũng không ổn, liền đưa mắt ra sân, Lý Dung đang hò hét đuổi theo một con vẹt cực lớn, khó lắm mới bắt được con vẹt không nhỏ hơn gà là bao, xách cổ mang tới trước Linh Đang khoe, nó cho rằng mình bắt đượcmột con chim đẹp nữa, có thể nhổ lông làm quạt cho mẫu thân. Lý Thái vỗ bàn cười lớn, nói con vẹt đó là thú cưng của mỹ nhân, nay bị Lý Dung nhổ lông làm quạt cho mẫu thân cũng coi như tận dụng triệt để, mỹ nhân tuy không đành lòng, nhưng vẫn cười nói tán thành.

Linh Đang khuyên mãi mới làm Lý Dung hiểu ra, con chim này do người ta nuôi, không phải là chim hoang, trẻ con vẫn có quan niệm thị phi, quyến luyến buông con vẹt, nhìn con vẹt chui vào dưới váy nữ tử kia không ra nữa, mặt không giấu nổi thất vọng.

Mỹ nhân bắt lấy con vẹt đặt lên giá, thuận tay buộc chân nó lại, hai tay đưa cho Lý Dung: - Nếu thế tử thích, vậy tỳ thiếp hiến cho thế tử, con vẹt này tên là Lục Nô, rất thú vị, mong nó làm thế tử vui.

Lý Dung cao hứng nhận lấy con vẹt, bất chấp con vét kêu khiếp đảm, kéo tay di nương trở về nhà, tự mình dạy con vẹt nói chuyện.

Vân Diệp trầm tư nhìn mỹ nhân, thấy mắt nàng đầy vẻ khẩn cầu, không làm tiểu nhân nữa, Lý Thái khi tận hưởng cơ thể mỹ nhân, nào biết mỹ nhân đang tận hưởng vinh hoa phú quý? Vốn đây là vụ trao đổi, chẳng thể nói ai chiếm đoạt của ai, mỹ nữ vứt bỏ tỷ tỷ, lại muốn lấy thú cưng bịt miệng mình, hi sinh nhiều như thế chỉ vì muốn sống cuộc sống quý phu nhân, chỉ cần không hại gì thì ai thèm quản.

Thương lượng với Lý Thái chuyện đón thiên sứ, người tới Lĩnh Nam chẳng ngờ là Chử Toại Lương, không biết mang theo sứ mệnh gì, Phùng Áng không thăm dò được, rất kín miệng, nếu Lý Thái tới đất phong của mình, trong triều có lẽ có tin đồn hắn chuẩn bị tạo phản, tới Lĩnh Nam thì chỉ là làm bừa, nơi này Lý Thái không có đất để cắt đất xưng vương.

Cho nên không ai rõ hoàng đế có ý định gì, lệnh Lý Thái trở về? Tựa hồ không cần tới trọng thần như Chử Toại Lương, có điều năm ngày nữa chân tướng sẽ sáng tỏ thôi.

Thái châu nữ kia nghỉ ngơi một buổi sáng, cuối cùng đã phục hồi, tựa hồ biết vận mệnh của mình, liền lấy một vòng ngọc trên cổ, đưa Lưu Tiến Bảo, nói chỉ cần đưa vòng này cho muội muội, ả sẵn sàng hi sinh bất kỳ cái gì, kể cả tấm thân xử nữ của mình.

- Hầu gia, chuỗi ngọc đó là vật bản mệnh của thải châu nữ, không thể tùy tiện đưa cho người khác, cho dù chết cũng mang theo, ngài xem... - Không tệ, Lưu Phúc Lộc biết thương hương tiếc ngọc rồi, ả lấy phu nhân ra uy hiếp ta có do dự chút nào không? Huống hồ phu nhân còn có thai, phạm lỗi sao có thể không bị trừng phạt.

Lưu Phúc Lộc thấy hầu gia không vui, quỳ sụp xuống, cúi đầu không nói.

- Nếu ông thương ả thì nói với ả, muội muội ả sống rất tốt, gầm vóc lụa là, lại được người ta yêu thích, mấy năm nữa nói không chừng còn thành phi tử, không cần lo nữa.

Lưu Phúc Lộc ủ rũ nhận lệnh rời đi, hầu gia muốn phá vỡ ảo tưởng cuối cùng của thải châu nữ, biết rõ sắp chết, lòng có lưu luyến sẽ dễ chịu hơn, vì muội muội mà hi sinh tính mạng của mình, như thế xuống suổi vàng có thể ăn nói với cha mẹ, khi biết mình hi sinh vô ích, sẽ sống không bằng chết, đây gọi là xát muối vào tim.

Thấy Lưu Phúc Lộc xuống địa lao, Vân Diệp cười, muốn sống lại lần nữa không phải dễ dàng, tâm không chết đâu ra trùng sinh, trong nhà luôn theo một người bảo vệ phụ nữ trẻ nhỏ, nam nhân không tiện, lần này Linh Đang bị bắt chạm vào thần kinh của Vân Diệp, thải châu nữ đánh gục được năm tráng hán kinh nghiệm sa trường, tuyệt đối là nhân tuyển thích hợp, Vân gia thích thu giữ các loại người kỳ quái, thích hơn giữ vàng.

Tiếng thét điên cuồng trong địa lao mà Vân Diệp vẫn nghe thấy rõ ràng, người trọng tình nghĩa đều là người tốt, tội phạm giết người trọng tình nghĩa cũng được người ta đánh giá cao hơn một bậc, lấy mạng nuôi một muội muội lòng lang dạ sói coi như ngươi xui xẻo, may mà bản hầu gia gặp được ngươi, với bộ dạng họa quốc ương dân kia của muội muội ngươi thì sớm muộn cũng có chuyện, kẻ thèm khát mỹ sắc sẽ giết ngươi trước tiên, tuy ngươi tổn hại Tiểu Linh Đang, nhưng hầu gia vẫn cứu ngươi một mạng.

Đem suy nghĩ của mình nói với Linh Đang, Linh Đang cười rất vui vẻ:

- Phu quân, làm thế là đúng, chàng là người tốt, khi chàng phát hiện thiếp thân ăn vụng trong cung, thiếp đã biết chàng là người tốt rồi, người tốt sẽ chịu thiệt, người bị phạt trong cung đại đa số là người tốt. Hiện giờ thiếp sống rất tốt, được chàng chăm lo, chân thiếp phù, chàng xoa bóp cả đêm, thiếp đều biết cả.

- Phu quân, thiếp chỉ mong con chúng ta bình yên sinh ra, ông trời cho thiếp mọi thứ rồi, phu quân chàng thả thích khách đó, thiếp rất vui, coi như tích đức cho con trong bụng.

Vân Diệp cũng cao hứng, mắt nhìn nữ nhân của mình không quá tệ, mặc dù không giống thần tiên cầm sắt hòa minh trong ảo tưởng, ít nhất nàng nào cũng là con người đầy đủ hỉ nộ ái ố, nếu từ sáng sớm thức dậy đã ngâm thơ làm phú chẳng bằng chết ngoéo cho xong, vì lúc đó đi nhà xí quan trọng hơn so với làm thơ.

Thật tốt, mọi thứ diễn ra theo tự nhiên, Lý Thừa Càn đồ mưu hoàng vị, Lý Thái chìm đắm trong nữ sắc, mình hưởng thụ tự do, Phùng Áng chuẩn bị gả tôn nữ qua, lão nãi nãi, đại lão bà đi du lịch, tiểu nữ bà đợi sinh, nghe nói đại nhi tử đốt chuồng ngựa đông cung, quốc công cao tuổi bị thương vài vị, đang đợi mình về xin lỗi, có điều chả sao, đợi lão tử về Trường An thì các ngươi đã chết sạch rồi.

Chương 939: Thiên sứ tới

Thải châu nữ nằm trên sàn gỗ chẳng thục nữ tẹo nào, giang chân giang tay, cứ như đợi người khác cưỡng bức mình, mái tóc không dài che hết mặt, giống nữ quỷ, từ khi biết muội muội không cần mình, nàng liền thế này, trừ ăn ị thì không quan tâm bất kỳ thứ gì khác, nếu không có mấy phó phụ tắm cho thì chắc thối tới ván gỗ rồi.

- Sau lại bắt đầu chơi trò chó chết rồi? Muội muội cô giỏi hơn cô nhiêu, cô xem, chưa bao lâu người ta thành sủng phi của Ngụy vương, tuy phong hiệu cần hoàng hậu nương nương thừa nhận, nhưng quan viên Lĩnh Nam đã gọi cô ta là vương phi rồi. Nhìn lại cô xem, nữ nhân mà dạng chân ra thế kia chẳng phải mời người ta cưỡng bức à? Khép chân lại, phụ nhân phải cho giống phụ nhân.

Vân Diệp đối diện với nữ nhân này không có biện pháp nào, người ta mang suy nghĩ giống hòa thượng, ngươi muốn cưỡng bức, tùy, ngươi muốn tra tấn, tùy, ngươi muốn chặt đầu, vừa vặn đang muốn chết, tóm lại là không quan tâm tới gì hết, Vân Diệp vốn muốn lòng nàng chết đi, thế này thì chết thật rồi.

Vốn không phải thế này, từ khi ngày hôm đó nhìn lén muội muội nằm trong lòng Lý Thái ở phủ lãnh chúa, thiếu chút nữa là làm chuyện kia tại chỗ, linh hồn liền mất đi, chỉ còn lại thể xác. Nàng nhìn ra, muội muội vô cùng hưởng thủ cuộc sống hiện giờ, cái trâm trên đầu kia dù nàng mò ngọc mười năm cũng chẳng đổi được, từ thời khắc đó nàng biết mình chẳng những không phải thần bảo hộ của muội muội, mà còn là hòn đá cản trở muội muội theo đuổi cuộc sống của mình.

Vân Diệp thử mọi cách không có tác dụng, đành bỏ mặc, có lẽ chỉ thời gian mới làm nàng tỉnh lại.

Chử Toại Lương cuối cùng đã tới Ung Châu, muỗi Lĩnh Nam khủng bố hành hạ vị danh sĩ phong lưu này còn thoi thóp, ai chẳng biết bị muỗi Lĩnh Nam đốt xong sẽ tiêu chảy, khi Vân Diệp nhìn thấy Chử Toại Lương mặt xám xịt, môi trắng bệnh, gầy như củi, mới nhớ ra ông ta táng thân ở Lĩnh Nam.

Người cổ hủ cho dù sắp chết vẫn cổ hủ đáng sợ, ông ta chỉ cần bảo Lý Thái mở thánh chỉ ra tự xem là xong, cần gì bày bàn thờ, đứng trên đài lảo đảo đọc thánh chỉ, đọc thánh chỉ một lần mà đáp cái mạng vào thì lỗ vốn.

Thánh chỉ chưa đọc xong ông ta đã ngất xỉu, đây là do mất nước tạo thành, thuốc tiêu chảy Vân gia mang theo rất hữu dụng, nhưng bị Chử Toại Lương gạt đi, cựa mình nói:

- Ta thà chết không uống thứ thuốc của phường đạo tặc.

Vân Diệp xoay người đi luôn, Phùng Áng cười ha hả lấy bí dược của nhà ông ta tới, tuy loại thuốc này tanh thối vô cùng, không dễ uống như thuốc Vân gia, nhưng Chử Toại Lương vẫn uống một bát lớn.

Trong thánh chỉ trách mắng Vân Diệp ý tưởng khác người, cho rằng Vân Diệp đem ánh mắt hướng ra biển là điển hình không chịu làm việc đàng hoàng, đối việc y xin hoàng đế ban giấy chứng nhận cướp bóc càng làm mọi người phẫn nộ, lễ nghi ngàn năm bị hủy trong chốc lát.

Chử Toại Lương cho rằng loại chuyện này suy nghĩ trong đầu cũng là tội lỗi, Đại Đường lấy nhân hiếu lập quốc, đường đường hầu quốc mà sinh ra tâm tư phỉ tặc, tội đáng muôn chết.

Lúc này huân quý Trường An bị ý tưởng của Vân Diệp làm chấn kinh, lật hết sử sách, không thấy chủ ý nào ác độc hơn nữa, Tào Tháo tuy độc ác cũng chỉ thành lập Mạc kim giáo úy, trộm cướp của người chết mà thôi, suy nghĩ của Vân Diệp làm chính nhân quân tử hổ thẹn mà chết, trong đó kịch liệt nhất là Chử Toại Lương, lần này mạo hiểm đi Linh Nam là ngăn cản Vân Diệp, không để Đại Đường hổ thẹn với bên ngoài.

Thánh chỉ của hoàng đế làm ông ta vô cùng thất vọng, toàn bộ là lời lẽ trách mắng Vân Diệp, nhưng không cấp cho ông ta chút quyền hạn chế Vân Diệp ra biển nào cả.

Phủ lãnh chúa không gặp được Vân gia lão nãi nãi, nghe nói đi tới quận Quế Lâm ngắm cảnh, quốc pháp không ngăn được, người có thể chấp hành gia pháp với Vân Diệp thì ở cách đó ngàn dặm, Chử Toại Lương đành cầu Lý Thái, Phùng Áng giúp đỡ ngăn cản Vân Diệp ra biển.

- Điện hạ, hành động của Vân Diệp là đem toàn bộ nhân nghĩa lễ hiếu vứt bỏ, vì mấy đồng tiền mạt hạng mà đi làm hải tặc, điện hạ làm bạn với y, chẳng nhẽ trơ mắt nhìn hảo hữu rơi vào vực sâu mà chẳng động lòng?

Chử Toại Lương nửa nằm nửa ngồi dựa vào ghế, cật lực khuyên bảo Lý Thái.

- Huyền Tử nói đúng lắm, bỏ mặc hảo hữu sa đọa không phải đạo làm người, cho nên bản vương cũng định ra biển làm hải tặc, trên thuyền Thanh Tước đã chiêu mộ đủ thủy thủ, vũ khí cũng lắp xong, hiện đang diễn luyện thành thục, bản vương muốn cưỡi thuyền Thanh Tước tung hoành đại dương, Huyền Tử cho rằng như thế đã trọn đạo bằng hữu chưa?
Chử Toại Lương tay chân băng giá, tóm chặt lấy tay Phùng Áng nói:

- Việt công, hai người họ còn trẻ chưa hiểu chuyện, ngài nhất định phải ngăn cản không cho họ làm bừa, thể diện của Đại Đường, thể diện của Đại Đường, những tiểu quốc quy phục biết thân vương, hầu tước đại đường ra biển làm đạo tặc, chuyện vạn quốc triều bái sẽ tan tành.

Phùng Áng dìu Chử Toại Lương lên ghế, nói:

- Chỉ là những nước nhỏ có gì đáng nói, nếu dám có những lời không nên, lão phu sai con cháu lên thuyền, xem xem kẻ nào dám làm càn.

Chử Toại Lương tuyệt vọng, rõ ràng ba người này đã hình thành liên minh lợi ích, trong thời gian ngắn muốn phá vỡ đâu phải chuyện dễ, đành rầu rĩ về bắc, không muốn ở lại Lĩnh Nam thêm ngày nào nữa, nơi này đúng là phần mộ của người phương bắc.

- Diệp Tử, trong mật chỉ phụ hoàng ta cấp cho ngươi nói gì thế?

Tiễn Chử Toại Lương đi rồi, Lý Thái nôn nóng hỏi:

- Đã nói là mật chỉ, tức là không thể nói, nếu nói được đã nói rõ trên thánh chỉ rồi, không liên quan tới ngươi, bảo ta lưu tâm một vài chuyện thôi, ta lại cho cho Thừa Càn, hình như hắn giận ta rồi, tới giờ chẳng gửi một lá thư nào.

Vân Diệp nói xong cho mật chỉ vào trong túi yên của Vượng Tài:

- Là ta thì ta cũng không gửi, đại khái là không muốn chúng ta dính dáng vào, chúng ta là cọng cỏ cứu mạng cuối cùng của huynh ấy, vả lại đại ca cũng biết lập trường của hai ta, không dễ bị lay chuyển, như thế không liên hệ cũng tốt.

Phong ba trên triều nhất thời không quấy nhiễu tới Lĩnh Nam, khoảng cách quá xa, hoàng đế cũng chỉ mắng Lý Thái không chào đã đi, tán thưởng việc Lý Thái muốn ra biển xem có giá trị không, chuyên môn điều mãnh tướng thủy sư cho hắn, chẳng bao lâu sẽ tới. Đó là nội dung Vân Diệp nhìn trộm mật chỉ của Lý Thái, đương nhiên Lý Thái cũng xem trộm mật chỉ của Vân Diệp cất trong túi, hoàng đế không cho mình nói với người khác, nhưng người khác xem trộm thì biết làm sao?

- Phụ hoàng muốn ngươi ra biển tìm núi tiên? Vì sao không bảo ta tìm? Ta cũng ra biển mà.

Lý Thái cho mật chỉ vào túi yên của Vượng Tại, bực tức nói:

- Ta là đệ tử thần tiên, còn ngươi thì không, bệ hạ cho Hàn Triệt chạy lăng quăng, chẳng phải mục đích là ở đó sao? Bọn chúng tự nhận thần tiên, lại thêm ta là đệ tử thần tiên, nói không chừng tìm được núi tiên, à phải, tìm được tiên đơn trường sinh bất lão ngươi có ăn không?

- Nếu như chỉ có một viên thì đánh chết ta cũng không ăn, nếu có hai viên ta sẽ ăn, sống tới bây giờ mới biết mình vô tri thế nào, nếu có thể sống đủ lâu để thăm dò điều chưa biết, ta nhất định dốc toàn lực.

- Ngươi cũng biết đó, thứ càng quý giá thì số lượng càng ít, đan dược rất có khả năng chỉ có một viên, xem ra ngươi rất có hiếu.

Vân Diệp thấy Lý Thái thẳng thắn như thế thì bội phục:

- Ngươi nghĩ nhiều rồi, nếu chỉ có một viên, ai mà biết nó không phải thuốc độc, cho nên ta sẽ cho kẻ khác uống, rồi lấy đao chém, xem hắn có chết không, nếu hữu hiệu, ta đem kẻ đó luyện đàn, nói không chừng có thể phục hồi như cũ, ta không định đưa ngụ hoàng ta uống.

- Đáng tiếc trên đời không có thứ này, nếu có hiến cho phụ hoàng ta cũng không tệ, như thế Thừa Càn sẽ hết hi vọng, ba chiếc thuyền đều có thuyền trưởng, ba chúng ta đi làm hải tặc có phải hay không?

Một giả thiết nông cạn làm Lý Thái thương tâm, hai năm qua lớn lên, Thừa Càn không kháng cự nổi dụ hoặc, muốn đi con đường của mình rồi, quan hệ huynh đệ khăng khít không còn nữa.

Vân Diệp vỗ vai hắn an ủi:

- Cứ để Thừa Càn thẳng tay làm đi, Thanh Tước, nói không chừng trong lòng bệ hạ cũng muốn thế, bệ hạ trút quá nhiều tâm huyết cho đế quốc, lựa chọn người kế thừa không thể không cẩn thận, diễn luyện trước một chút có gì không hay?

Lý Thái cười gật đầu, sư tử già muốn huấn luyện sư tử con, nói không chừng sẽ có chút tổn thương, nói không chừng trong quá trình đó xuất hiện ít báo săn mưu đồ làm loạn, sư tử già muốn diệt hết những thứ uy hiếp đó mới yên tâm giao ra quyền lực trước khi lâm chung.

Sóng biển bắt đầu có bọt rồi, hải lưu có biến hóa mới, Đông Ngư nếm thử nước biển, kêu mặn ầm ĩ, từ bên bờ biển chạy tới một cái chuông gõ loạn lên.

Bãi biển vừa rồi vô cùng tĩnh mịch liền tràn ra vô số người, bọn họ không nói gì cả, xếp thành bốn hàng, hô khẩu hiệu, kéo thừng, cửa áp bị kéo lên, nước biền ùng ục đổ vào ổ thuyền, một canh giờ sau, chiếc thuyền cuối cùng vững vàng nổi lên.

Chiếc Thừa Càn vang lên tiếng tù trầm, hai chiếc chiến hạm trên mặt biển cũng vang lên tiếng tù phụ họa.

Chương 940: Cách của Linh Đang

Phủ lãnh chúa im ắng, Lý Dung mất đi hứng thú dạy con vẹt lớn nói chuyện, bắt đầu diễn luyện hạm đội của mình trong bể bơi, hạm đội địch do Hà gia đại nương tử thống lĩnh luôn bị đánh tan tác.

- Thế tử à, trong nhà bao nhiêu kẻ từng lên chiến trường người không dùng, nhất định muốn lão bà tử không biết chữ này làm tổng quản hạm đội gì đó, làm sao lão bà tử đánh lại người.

- Cha nói hiện hạm đối tác chiến vẫn là tờ giấy trắng, muốn ta chơi vài lần, chiến thuật trên sông không mấy tác dụng ở biển, nhân tố trọng yếu quyết định chiến lực là thuyền chắc pháo mạnh, thuyền ai to, ai có nhiều nỏ pháo lớn hơn thì chiếm lợi, cha muốn ta chơi từ cấp cư bản nhất, nhũ nương là người sơ cấp nhất trong phủ, không tìm nhũ nương thì tìm ai?

Lý Dung ngẩng đầu vô tội nghìn Hà gia đại nương tử, bà ta nghiến răng nghiến lợi, thẹn quá hóa giận cách bể bơi nhổ Lý Dung một cái, ai bị xem thường đều chẳng vui, huống hồ Hà gia đại nương tử bế Lý Dung từ nhỏ tới lớn.

Thấy Hà gia đại nương tử phẩy tay bỏ đi, Lý Dung làm bộ thở dài, lấy gậy trúc vớt từng chiếc chiến hạm lên, bảo phó dịch lau khô, bản thân như ông cụ non chắp tay vào phòng.

Thải châu nữ theo Linh Đang không rời một bước, hai người nói cười vô cùng hài hòa, khuyên bảo được sư tử chỉ có hổ, vậy khuyên giải được nữ nhân chỉ có nữ nhân, gần đây Vân Diệp bận tối mắt vì chuyện hạm đội, không có thời gian quan tâm tới thải châu nữ, Linh Đang không việc gì làm tự xung phong làm nhiệm vụ này.

Vân Diệp mới đầu không đồng ý, lo Linh Đang bị thương tổn, ai ngờ Linh Đang vỗ ngực nói mọi việc cứ giao cho nàng là được, phu quân bận đại sự, bản thân có thể giúp phu quân ở việc nhỏ này.

Hiệu quả tốt tới bất ngờ, thải châu nữ nói thế nào cũng là nữ nhân, trước mặt nam nhân có thể tỏ ra chẳng bận tâm, nhưng đối diện với Linh Đang xinh đẹp liền có chút tự ti, dù nàng cũng không xấu, nhưng vì kiếm sống làm thân thể biến hình khiến nàng không tự nhiên.

Tiểu Linh Đang vô cùng hâm mộ đôi chân dài miên man của thải châu nữ, chân mình không đủ dài, còn nói làn da thải châu nữ quá tốt, chỉ mụn đỏ trên cằm mình than vãn nửa canh giờ, còn hỏi thải châu nữ làm sao giữ được làn da đẹp như thế, có bí quyết gì không?

Khi thải châu nữ nói mình quanh năm đổ sáp ong lên người mới thành như thế, Tiểu Linh Đang hưng phấn phát run, kéo thải châu nữ ra chợ mua sáp ong, chuẩn bị bôi lên toàn thân, nếu đã ra chợ, tất nhiên phải dạo chơi cửa hiệu, hiệu gì cũng vào, tới chỗ bán cá muối cũng bịt mũi hỏi giá, đó là sở thích hiếm hoi của Linh Đang.

Ung Châu có rất nhiều hiệu y phục may sẵn, đó là học ở Trường An, nghe nói hiện người Trường An đã rất ít khi tự may y phục rồi, đều ra hiệu mua, y phục đủ mọi loại giá, thậm chí còn tiết kiệm hơn là tự mình làm, đó là cái lợi của việc làm số lượng lớn.

Nữ nhân có ai không thích y phục mới, thải châu nữ chẳng phải là ngoại lệ, nhìn thấy y phục đủ màu cũng không kìm được ngó thêm vài cái, chỉ cần ánh mắt nàng dừng ở bộ y phục nào lâu một chút là Tiểu Linh Đang lập tức bảo nữ chưởng quầy lấy xuống. Chẳng bao lâu trong lòng nha hoàn đã ôm một đống, thải châu nữ không ngừng quay đầu lại nhìn, Linh Đang có thai không mặc được những y phục này, chẳng lẽ là mua cho mình?

- Ái chà chà, phu nhân đúng là có phúc, nhìn bụng phu nhân, tối đa một tháng nữa sẽ có thiếu gia ra đời, bụng phu nhân nhọn thế kia, bên trong nhất định là tiểu thiếu gia, mắt của lão bà tử này chuẩn lắm.

Nữ chưởng quầy chúc mừng xong còn liếc ngực Linh Đang, ghé miệng vào gần tai nàng thì thầm vài câu, Linh Đang mặt ửng hồng nói:

- Thật chứ?

- Tất nhiên là thật, là thứ nổi bật vóc dáng nhất, phu nhân yên tâm, đều làm từ tay phụ nhân, nam nhân thối nhìn cũng không cho. Phu nhân sinh con xong sẽ dùng tới, là thứ truyền tới từ Nhạc Châu đấy.
Thải châu nữ còn đang do dự thì bị Linh Đang và nha hoàn cùng nữ chưởng quầy đẩy vào gian trong, đúng một canh giờ mới ra, chiếc áo vải rách rưới đã biến mất, thay vào đó là toàn thân váy lam, tóc vấn cao, ngực không biết nhét cái gì mà cao ngất, thế mà Linh Đang còn chưa hài lòng, rút trâm trên đầu ra gài lên tóc thải châu nữ, tức thì làm nữ chưởng quầy và nha hoàn tấm tắc khen mãi.

- Ông trời ơi, đúng là làm mai một đại mỹ nhân mà, vì nhãn quan của phu nhân, lão bà tử giảm giá toàn bộ số y phục phu nhân mua hôm nay, không cần kinh doanh, chỉ cần phu nhân có thể thường xuyên qua đây chỉ điểm một chút cho tiểu hiệu.

Nữ chưởng quầy nhìn ra Linh Đang không phải là phụ nhân tầm thường, ra sức nịnh bợ:

- Không nên, bà vất vả làm ăn, kiếm được vài đồng không dễ, phu quân ta không cho chiếm lợi của người khác, đáng giá bao nhiêu trả bấy nhiêu, không cần khách khí.

Nha hoàn lập tức bước ra:

- Buồn cười chết đi được, phu nhân nhà ta chẳng thiếu vài đồng giảm giá, chỉ cần hàng của bà tốt, phu nhân nhìn trúng, tiền là cái gì, thứ nhà ta ít thiếu nhất là tiền, hừ, Nhạc Châu bà vừa nói do lão gia nhà ta xây, thành Ung Châu này là do lão gia nhà ta định đoạt.

Nữ chưởng quầy khom người xin lỗi, đây mới là nhà phú quý chân chính, giảm giá cũng bị mắng, coi như mở rộng tầm mắt rồi, thái châu nữ cũng phát hiện một cách sống khác trên đời.

Về tới nhà hai người đã thành bạn thân, Linh Đang bụng ta không ngồi được, nằm nghiêng trên giường nói:

- Muội muội à, đừng giận phu quân nhà ta, chàng xuất thân tướng quân, tính cách khó tránh khỏi thô lỗ, nhưng chàng tuyệt đối là người tốt. Muội phạm sai lầm, khi muội uy hiếp ta, phu quân nói giết toàn tộc của muội không phải là dọa dẫm đâu, muội quá lỗ mãng rồi, chưa hỏi rõ đang làm bậy.
- Cũng may là tới nhà ta, nếu tới vương phủ đối diện thì chỉ còn đường chết, ta gặp muội muội của muội rồi, đúng là sống rất tốt, cô ta không muốn muội xuất hiện trước mặt cô ta thì đừng xuất hiện nữa, gánh nặng như thế muội gánh bao năm chưa đủ sao? Giờ tới lúc sống vì mình rồi.

- Ta nhiều hơn muội một tuổi, trước kia là cung nữ, khi đó ta đã thích phu quân nhà ta, chàng ôn hòa, vô cùng thông minh, là người thông minh nhất trên đời, thường xuyên xuất hiện trong giấc mơ của ta. Ta vốn cho rằng cả đời này không có cơ hội gả cho chàng, chỉ mong kiếp sau gặp lại, nhưng trời cao hiểu lòng người, sau bao lần vòng vèo, cuối cùng ta được gả cho phu quân, hiện giờ sống rất thoải mái, phu quân vô cùng thương ta.

- Muội cũng thế, cô ta không cần muội, nhưng người khác cần muội, luôn có một ai đó ở đâu đó đợi muội, muội chưa được nếm thử tư vị mỹ hảo đó, sao chà đạp bản thân, cuộc sống còn dài lắm.

Thải châu nữ trầm mặc rất lâu, ngước mắt nhỏ tong tong xuống mặt đất, nghẹn ngào đem toàn bộ lai lịch của mình nói cho Linh Đang nghe, Linh Đang nghe tới chỗ thương tâm cũng rơi lệ.

Khi Vân Diệp trở về nhìn thấy thải châu nữ đã có biến hóa cực lớn, tuy còn có chút lạnh lùng, nhưng sống lại là tốt rồi, không khỏi lấy làm lạ vì thủ đoạn của Tiểu Linh Đang.

Thấy Tiểu Linh Đang lấy sáp ong bôi lên người liền biết đây là chủ ý của thải châu nữ:

- Đừng tùy tiện dùng những đồ lung tung, nàng đang có thai, phải vô cùng chú ý, bôi sáp lên người sẽ bịt kín lỗ chân lông, dễ mắc bệnh, ngoan.

- Như Hoa sẽ không lừa thiếp, muội ấy nói từ nhỏ đã bôi sáp ong, nên da mới tốt nhưu thế.

Tiểu Linh Đang ở loại chuyện này cố chấp như biến thành người khác, giống như khi nhỏ thích ăn ngon, không dễ thay đổi.

- Như Hoa? Ai đặt cái tên này? Khuê nữ mà gọi Như Hoa cái gì, muội muội cô ta không phải là Phù Dung chứ?

Vân Diệp rất ghét hai cái tên này:

- Không phải đâu, muội muội của muội ấy tên là Như Ngọc, cha mẹ họ mong muốn tỷ muội họ đẹp như hoa như ngọc, quả nhiên người đúng nhưu tên. Chỉ thiếp là đáng thương, cả đời gọi là Linh Đang, ngay cả một cái tên cũng chẳng có.

Chỉ cần nói tới cha mẹ là tâm trạng Linh Đang rất kém:

- Vớ vẩn, đó là trước khi nàng xuất giá, xuất giá tòng phu có biết không hả, hiện nàng tên là Vân Linh Đang, tên đẹp như vậy, chuông kêu trên mây màu, chuông kêu là tiên nữ giáng trần, nàng sinh ra là chuẩn bị cho ta, không tin nàng xem quan điệp của mình đi, bên trên ghi Vân Linh Đang, đưa nàng bao lâu mà nàng chưa xem à?

Linh Đang lúng túng cười nhẹ, Vân Diệp thở dài, Linh Đang vẫn coi mình là cung nữ nữ, làm gì có cáo mệnh phu nhân cung nữ, cái này vẫn cần thời gian thay đổi.

Chương 941: Gió lốc

Rồng, có thể vờn mây, có thể ban mưa, khi hiền hòa mưa thuận gió hòa, khi nổi giận thì phong ba bảo tố.

Nam Hải Long Vương đang lúc lửa giận, biển lớn cuộn tào, vỗ đập, như phát tiết phẫn nộ của mình.

Sóng cả hết đợt này đợt khác kéo tới, như muốn hòa trời và biển vào một sắc màu.

Lý Thái tham lam nhìn biển khơi sôi trào, hai mắt nóng rực như muốn hòa tan nham thạch, thời gian trước hắn thấy biển luôn yên tĩnh, ôn nhu như xử nữ, không ngờ có lúc cuồng bạo thế này.

Gió xuyên qua khe nứt của đá, mang theo các lọa tiếng rít ghê sợ, tất cả biến thành trống trận trong tai Lý Thái, từng hồi làm người ta phấn chấn, làm máu hắn sôi lên.

Đi cùng gió còn có mưa, không phải thứ mưa lất phất tháng ba để ngươi đủng đỉnh dạo bước ôm ấp ý thơ, mưa do gió mang tới quất vào mặt chỉ khiến ngươi đau đớn.

- Uy của trời đất không ngờ tới mức này, hảo hán phải ngồi thuyền lớn cưỡi sóng to, tuy chết không có gì đáng tiếc.

Vân Diệp cầm đùi dê, nhíu mày nướng trên đống lửa nổ tanh tách, trong sơn động tối tăm chỉ có ánh sáng yếu ớt chiêu vào, làm mặt y lúc mờ lúc tỏ, ném đá vào hào khí của Lý Thái:

- Ta thường gọi loại hảo hán đó là thằng ngốc, khi gió lốc tới thì chúng ta phải nấp vào cảng hoặc vịnh, nếu có thể ngay cả thuyền cũng phải kéo lên bờ, loại hảo hán ngươi nói thích hợp nuôi cá.

Gió mùa tới, không ngờ gió lốc cũng tới, Vân Diệp không mang tâm tình lãng mạn như Lý Thái, y chỉ mong gió lốc qua cho mau, tốt nhất biển nên lập tức phẳng lặng, vừa rồi Lưu Tiến Bảo vào báo cáo, nhà gỗ lắp bên bờ biển không biết bị cuồng phong thổi đi đâu rồi, rất nhiều cây dừa bị nhổ cả gốc, đang bay trong gió, trông rất khủng khiếp.

Không biết đám Lưu Nhân Nguyện, Đông Ngư có cầm cự được không, chỉ mong ba chiếc chiến thuyền bình yên, may toàn là người kinh nghiệm rồi, phát giác gió lốc tới đưa ra cách ứng phó, trong đó quan trọng nhất là đuổi mình và Lý Thái xuống thuyền, Lão Thiết cho rằng đây là cơ hội tốt kiểm nghiệm chiến thuyền, không đồng ý cho thuyền vào ụ thuyền, Vân Diệp cũng nghĩ thế, thuyền mới nên trải qua sóng gió kiểm nghiệm thì hơn.

Biết gió lốc sẽ tới, nhưng không ai ngờ dữ dội như thế, làm bây giờ Vân Diệp hối hận chết thôi, không biết bây giờ Lão Thiết thấy sao.

Gió lốc tới, ông trời cũng chịu chết, lúc này nói gì cũng muộn rồi, đành xem kỹ thuật lái thuyền của họ có thể giúp họ tránh được kết cục tan xương nát thịt không, vì chuyện gió lốc thích nhất là đẩy thuyền tới gần bờ, sau đó ném vào đá ngầm. Vân Diệp không lo cho đám Lưu Nhân Nguyện, bọn họ có kinh nghiệm hàng hải phong phú, chỉ cần có chút cơ hội là đều có thể sống được, không biết những người được gọi là cao thủ mà hoàng đế gửi tới cho nhi tử cùng với trai tráng Phùng gia có sống nổi không?

Vân Diệp tước một miếng thịt đưa cho Phùng Áng im ắng bên cạnh:

- Phùng công đã hối hận chưa?

Phùng Áng nhận lấy thịt dê nhưng không ăn:
- Vân hầu, đây là hoàn cảnh tệ nhất có thể gặp trên biển à??

- Rất tệ, nhưng chưa phải là tệ nhất, vãn bối lần trước vận lương về Trường An gặp phải rồng hút nước, còn tệ hơn, ra biển, đừng hi vọng vào vận may của mình, Phùng công tính thừ tổn thất của hải thương là biết nguy hiểm cỡ nào.

Phùng Áng miệng nhai thịt dê mà như nhai rơm, hiện tinh nhuệ của Phùng gia đều ở trên thuyền, bất kể thế nào cũng không thể ung dung điềm tĩnh được, Phùng gia muốn khai sáng kỷ nguyên trên biển thì còn một chặng đường dài phải đi.

- Hầu gia, tiểu nhân nghe thấy tiếng tù.

Lưu Tiến Bảo như vớt từ biển lên, lau nước mưa trên mặt vào động bẩm báo:

- Gió nhỏ rồi, đám Lưu Nhân Nguyệt đang đi tránh sóng, lúc này chỉ có thể chống lại sóng vượt lên, nếu xoay ngang sẽ bị lật nhào, xem ra bọn họ không sao.

Vân Diệp lắng nghe một hồi, tiếng gió rít không chói tai như vừa rồi nữa, mơ hồ nghe thấy tiếng hò truyền tới, sơn động này ở vách nói đối diện với biển, vách núi hình vòng cung thành máy tiếp âm khổng lồ, là nơi quan sát biển tốt nhất.

Thấy Vân Diệp yên tâm ăn uống, Phùng Áng cũng trấn tĩnh lại, chỉ có Lý Thái còn ngắm cảnh khí tượng hùng tráng chưa đủ, làu bàu mấy câu, khiến cả Vân Diệp và Phùng Áng trừng mắt với hắn, Lý Thái ngượng ngùng sờ mũi, ngồi xuống bên đống lửa lấy dao xẻo thịt dê ăn.

Trời tối, ánh sáng cuối cùng bị mây đen che kín, sóng biển vẫn rất lớn, đây mới là lúc khảo nghiêm công phu trên thuyền, trong hoàn cảnh tối đen đó phải nghiêm khắc dựa vào mệnh lệnh thuyền trường thi hành, đi theo hướng định sẵn, tránh thuyền nhà mình, thuyền trưởng như thế mới là cao thủ thực thụ.
Đám Vân Diệp lúc này trong lòng có nghĩ gì cũng vô ích, đành phải đợi khi trời sáng hẵng nói, Vân Diệp ngủ trong tiếng cầu khẩn của Phùng Áng.

Sau khi trời sáng tỏ, Vân Diệp nghe thấy tiếng hét lớn bên bờ biển, biết mây đen đã tan, ra ngoài sơn động, trước mắt là cảnh ngổn ngang, gió vẫn rít chói tai, sóng biển tuy không cuồng bạo như hôm qua vẫn cứ mạnh mẽ mười phần, sóng cao hơn một mét cuốn tạp vật lên biển, ném thẳng vào đá ngầm, phát tiết lửa giận sót lại.

Trên mặt biển không có lấy một chiếc thuyền, Phùng Áng kinh hãi quay đầu nhìn Vân Diệp, muốn y nói cho mình một tin tức an tâm.

- Phùng công chớ sợ, hôm qua sóng lớn như thế mà bọn họ vẫn còn ở nguyên tại chỗ mới là lạ, lúc này dù bọn họ có tới Quảng Châu cũng là bình thường, tin vãn bối đi, bọn họ sẽ mau chóng trở về thôi.

Phùng Áng chỉ một cái thuyền rách nát trên bờ biển hỏi:

- Ngươi xem đó là cái gì?

Nói xong đi nhan theo bậc đá xuống, Lý Thái, Vân Diệp vội đi theo tới gần mới phát hiện không phải là bất kỳ chiếc nào trong ba chiếc thuyền kia, là chiếc thuyền đầu vuông, thứ này sao lại chạy ra biển? Nó chỉ thích hợp chạy trên sông thôi.

Thiết lão đại đã lên chiếc thuyền kia, thấy đám Vân Diệp tới, vội vàng nhảy xuống bẩm báo.

- Hầu gia, đây là thuyền Cao Ly, chỉ có thuyền Cao Lý mới thế này, khi gió nổi lên nhất định chiếc thuyền này ở phụ cận, người xem, đây không phải thương t huyền, là chiến thuyền.

- Thuyền Cao Ly? Ai cho chúng tới nam hải?

Đại Đường thi hành chính sách phong tỏa Cao Ly, đoạn tuyệt tất cả giao dịch thủy bộ, cấm lệnh này tuyệt đối không được xúc phạm, thương thuyền Cao Ly còn không được tới gần nam hải nữa là thuyền chiến, cách xa cả vạn dặm, chúng lấy tiếp tế từ đâu.

Trên thuyền không có một ai, Phùng Áng lập tức hạ lệnh hộ vệ tìm kiếm bên bờ biển, không được bỏ qua bất kỳ người khả nghi nào.

Tới chiều có báo cáo, phát hiện ra người, nhưng toàn là thi thể, tổng cộng có chín người, không chỉ người Cao Ly mà còn có cả người Oa Quốc, xem ra khi thuyền lọt nước đã bỏ thuyền chạy, lên tuyền nhỏ, kết quả thuyền lớn vào bờ, thuyền nhỏ bị lật nhào, toàn bộ bị chết đuối, cờ trên đó rất lạ, là cở xương người.

Vân Diệp lật đi lật lại hai lá cờ, phát hiện rất giống cờ của mình, cái cờ này chỉ có một cái đầu lâu, phía dưới là một con quạ ba chân, đầu đội vương miệng răng cưa.

- Vân hầu, đây là cờ hải tặc Cao Ly, lão phu đã thu được nhiều báo cáo, nói có một đám hải tặc chuyên môn cướp thương thuyền Đại Đường, cầm đầu là một nữ nhân vô cùng xinh đẹp, hình như là huân quý Cao Ly hoặc Oa Quốc, sắc chiến đấu mạnh mẽ, thương thuyền Đại Đường đều được vũ trang, nhiều thương thuyền còn thuê tiêu cục hộ tống. Vùng Quảng Châu có không dưới ba mươi tiêu cục, đều là du hiệp các nơi cùng tướng sĩ giải ngũ, làm nghề này toàn là hán tử có chút tài cán, nhưng lão phu vẫn liên tục nhận được báo cáo bị cướp, đáng tiếc chuyện trên biển không vươn tay tới được.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau