ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 931 - Chương 935

Chương 932: Cáo trạng

Khỉ hai bên vách núi không ngờ biết lấy đá ném người, một hai con cũng đành đi, cả trăm con ném đá thì kinh khủng rồi, cuống cuồng chạy khỏi sơn lộ, Vân Diệp còn chưa kịp thả nhi tử trong lòng xuống thì nghe thấy tiếng cung nỏ liên hồi, khỉ trên vách núi đuổi theo bị bắn gục, số còn lại tóm lấy cành cây đung đưa, kêu thê lương.

- Ngụy vương điện hạ, lão phu đợi ở đây lâu rồi.

Một lão hán mặt đen cầm cung cưỡi trên ngựa quát lớn:

- Phùng Áng? Cái lão già này sao lại ở đây?

Vân Diệp hỏi nhỏ:

- Còn phải nói à, sai được lão ta thì chỉ có phụ hoàng thôi, chuyến này phiền toái rồi, ta không muốn về kinh chịu tội, mau nghĩ cách.

Lý Thái kín đáo bảo Vân Diệp, bản thân đi tới lớn tiếng nói:

- Tiểu vương mới tới Lĩnh Nam, vốn phải tới Quảng Châu bái phỏng Việt công, không ngờ gặp nhau giữa đường, đúng là làm tiểu vương vui mừng.

Phùng Án từ trên ngựa xuống, cắm cung lớn sau lưng, thi lễ:

- Ha ha ha, Ngụy vương đa lễ rồi, lão phu vốn không định quấy rầy Ngụy vương du ngoạn, nhưng mà hoàng mệnh trên người, mong điện hạ theo lão phu về Quảng Châu, tự có thiên sứ hộ tống điện hạ về kinh.

- Vân Diệp bái kiến Phùng công, mấy củ nhân sâm năm ngoái tặng ngài hữu dụng chứ?

Vân Diệp kéo Lý Dung tới thi lễ:

- Lão phu không nhận nổi đại lễ của Vân gia, hai củ sâm đó đó lão phu trả tiền rồi, hai nghìn ngân tệ, khỏi phải lĩnh tình của Vân hầu.

Chỉ cần nhìn thấy Vân Diệp là Phùng Áng không lịch sự gì cả, Lĩnh Nam yên lành bị y làm chia năm xẻ bảy, Phùng gia không còn là hào tộc thống lĩnh hai mươi châu năm xưa nữa.

- Làm gì có chuyện đó, đã nói là lễ vật, sao lại còn nhận tiền của ngài, có nhầm lẫn gì không? Vãn bối sai người đi tra, nhất định cho Phùng công một câu trả lời thỏa đáng.

- Không dám nhọc công Vân hầu, ăn nhân sâm trả tiền lòng mới thoải mái, hôm nay lão phu chuyên môn tới đón Ngụy vương điện hạ. Hi vọng Vân hầu không nhiều chuyện, ngày nào Ngụy vương còn ở Lĩnh Nam thì lão phu còn ăn không ngon ngủ không yên, ngày ngày lo lắng cho an nguy của điện hạ, cứ sớm tiễn đi thì hơn.

Lý Thái định nói thì đám khỉ trên vách núi càng lúc càng kêu to, bực mình nhìn lên vách núi nhưng không có cách nào.

Phùng Áng quát khẽ một tiếng, rút cung lớn ra, bắn liền ba phát, chớp mắt có bốn con khỉ rơi xuống, đám còn lại vội vàng chạy trốn vào sơn cốc.

- Chà chà chà, Phùng công bảo đao chưa già, ba tên bốn khỉ, Vân Diệp bội phục, bội phục. Quá kinh người, hơn trăm mét mà lão già này bắn không trật phát nào, trong đó một mũi xuyên qua hai con.

- Khỉ thôi mà, chịu sao nổi tên của lão phu, giết vài con chẳng phải là giỏi giang gì.

Phùng Áng liếc xéo Vân Diệp, buông lời cực kỳ ác độc:

Ai không nghe ra Phùng Áng một lời hai ý, chỉ là ngại thể diện của Vân Diệp không cười, không chỉ người bên Vân Diệp mà người Phùng Áng mang theo cũng không châm chọc.

Vân Diệp hơi ngạc nhiên, Phùng gia ở Lĩnh Nam tuy kìm nén rất nhiều, nhưng chưa hạ mình tới mức ngay chế nhạo cũng không dám, phải biết rằng lần trước Phùng Áng mang cung vào phủ công chúa giương oai là kiêu ngạo của người Lĩnh Nam, chuyện chưa qua mấy năm, Phùng gia không thể thay đổi lớn như thế.

Có điều nhìn thấy Phùng Trí Đái là Vân Diệp hiểu rồi, nhất định là tên này quản thúc bộ hạ của mình, xem ra hắn sắp thành người phát ngôn của Phùng gia.

Gặp nhau giữa đường tất nhiên phải uống một chén, Phùng Trí Đái nhanh chóng dựng lều, bày bàn, Phùng Áng ngồi ở chủ vị, nâng chén nói với Lý Thái:

- Điện hạ không ngại ngàn dặm tới Lĩnh Nam, quý nhân tới đất hèn là phúc của Lĩnh Nam, lão phu cũng vinh dự, một chén rượu xấu biểu thị tâm ý, cạn!

Đêm nay không uống không được, không uống là khinh người ta, Vân Diệp cố uống cạn chén rượu mạnh, đặt xuống nói:

- Bọn vãn bối nhận tâm ý của Phùng công rồi, tưởng ngài nói một chén rượu xấu là lời khách sáo, không ngờ ngài mang rượu xấu ra thật, Ngụy vương thân thể quý giá, e không chịu được rượu xấu sát phạt.

Lý Thái không hiểu vì sao hai người này vừa gặp nhau đã xung đột, những năm qua hắn ít hỏi tới chuyện triều đường, nhất là vùng man hoang như Lĩnh Nam càng xa lạ, khó hiểu nhìn bọn họ đấu võ mồm. Phùng Áng quay đầu nhìn mọi người ngoài lều, hai tay ấn bàn, trầm giọng nói:

- Vân Diệp, ngươi không hiểu vì sao ta đường đường Việt quốc công lại uống rượu xấu à? Khiến chiêu đãi khách quý như Ngụy vương cũng không có rượu ngon.

Lý Thái nhìn chén rượu, chén rượu vừa rồi đúng là cực kỳ khó uống, đường đường Việt quốc công giàu có nhất vùng, nếu ngay chút rượu ngon không có để uống thì thật vô lý. Phùng Áng bề ngoài hỏi Vân Diệp, thực tế là muốn mình quyết định mới là thật, bất kể là mình có định đoạt được không, người như Phùng Áng vẫn cần vỗ về, vì thế chắp tay nói:

- Không ngờ Việt công nghèo như vậy, rốt cuộc nguyên nhân là sao?

Phùng Áng cười thê lương, sau đó chỉ Vân Diệp:

- Hẳn điện hạ không biết, chuyện ác của Vân Diệp ở Lĩnh Nam không bút nào tả hết, xin nghe lão phu nói từng thứ một.

Thấy Phùng Áng bắt đầu biểu diễn, vân Diệp giương tai lên lắng nghe xem tội ác mình kinh khủng thế nào, loại cáo trạng trước mặt thế này, không tới lúc vạn bất đắc dĩ thì không làm.

- Điện hạ còn chưa biết, từ khi Vân Diệp thèm muốn tài phú Lĩnh Nam cho tới nay đã là năm năm, điện hạ có biết bách tính Lĩnh Nam sống qua năm năm này ra sao không? Từ ngày y tới, chiến tranh, bệnh tật, ôn dịch không dứt, bách tính Lĩnh Nam bỏ chạy, thương cổ Quảng Châu run rẩy, chỉ sợ đắc tội với Vân Diệp mà gặp đại họa.

- Thủy sư Lĩnh Nam cấm hải, cổ đạo Mai Lĩnh càng chim bay không lọt, điện hạ có biết mỗi thuyền lương chúng vận chuyển tới Trường An là mồ hôi nước mắt của bách tính Lĩnh Nam không? Mỗi thuyền trân châu đều dính đầy máu tươi, tên đồ tể này chém giết, phá thành hủy trại, không việc ác gì chưa làm, cái tên Vân Diệp ở Lĩnh Nam có thể khiến trẻ khon nín khóc.

- Ha ha ha, lão phu Việt quốc công cũng không tránh khỏi độc thủ, hai đứa con vô tri ái mộ công chúa, bị tên ác tặc mưu hại, xương cốt chẳng còn, lão phu đau tới tận tim.

Phùng Áng nói rất thống khổ, muốn nặn ra mấy giọt nước mắt mà không nặn nổi, làm khó cho một hán tử thô hào nói ra những lời này, đoán chừng do Phùng Trí Áng đạo diễn.

Mưu đồ gì đây? Vân Diệp vừa ăn quả vừa xem kịch, chỉ không hiểu rốt cuộc ông ta muốn làm cái gì, mấy lời vô vị nhạt nhẽo này có mục đích gì? Thành phần biểu diễn quá nặng, Vân Diệp không tin Phùng gia ngay chút rượu ngon chiêu đãi Lý Thái cũng không có.

Vân Diệp thấy Lý Thái nhỏ giọng an ủi Phùng Áng, thở dài bảo Lưu Tiến Bảo mang rượu ngon nhà mình tới rót cho mọi người, vản thân chủi vào một góc tiếp tục suy ngẫm.

Thấy Lý Thái đánh mắt, ý bảo giải thích với Lão Phùng, Vân Diệp đánh đức dậy thi lễ, mình ép một vị quốc công phải uống rượu xấu, tạ lỗi cũng không quá đáng.

- Phùng công, khi mưu tính Lĩnh Nam hình như ngài làm mà, cướp còn nhiều hơn của ta, đánh trận ở Lĩnh Nam hình như ngài vẫn đang làm, tám châu Can, Cao, La, Xuân, Bạch, Nhai, Đam, Lâm, Chấn có cái do tổ tiên ngài truyền xuống, có cái là do ngài cướp, người Liêu các động La Đậu làm loạn, khiến ngài được phong thượng trụ quốc, sao giờ lại thành chuyện ác của vãn bối?

- Ngài có ba mươi nhi tử, phó dịch tỳ nữ tới vạn người, có thể nói là thêu hoa trên gấm, rang mỡ trên lửa, vãn bối chỉ sợ Phùng gia cực thịnh mà suy, cổ đạo Mai Lĩnh chỉ làm chút cấm chế, lại không cho thủy sư Lĩnh Nam chở kèm hàng của Phùng gia, là nghĩ cho Phùng gia, đạo trung dung mới là chỗ dựa cho gia tộc lâu dài.

- Ài, nói đi, Ngụy vương điện hạ cũng không phải là người ngoài, ngài muốn gì thì nói đi, chỉ cần không quá đáng, nể mặt Ngụy vương, vãn bối tận lực thỏa mãn là được.

Chương 933: Người cởi truồng trên đường Chu Tước

Diễn kịch với kẻ không biết diễn kịch rất mệt, lão già này cả đời ỷ sức trâu khuất phục người khác, giờ khóc lóc hớt lẻo không phải con người của ông ta, thậm chí ông ta còn chẳng phải trung thần vì một ý chỉ của hoàng đế mà chạy mấy trăm dặm tìm người, không rõ thì hỏi thẳng, đàm phán được thì đàm phán, không thì từ chối.

Lý Thái cũng phát hiện ra vấn đề, dọc đường đừng nói lưu dân, tới người đói bụng cũng chẳng có, sao lại sống thê thảm đến thế, nơi này thậm chí còn giàu có hơn đại bộ phận những nơi mình thấy trên đường.

- Nếu hầu gia đã có lòng hối cải thì lão phu cũng không quá đáng nữa, tuổi cao rồi, không chịu được vất vả, do khuyển tử Trí Đái nói với Ngụy vương, Vân hầu, lão phu đi nghỉ chốc lát.

Vân Diệp trơ mắt nhìn lão già giờ trò vô lại bỏ đi, Phùng Trí Đái xấu hổ khom người xin lỗi:

- Gia phụ tuổi cao, tâm tư khác xưa, mong điện hạ lượng thứ.

- Phụ thân ngươi muốn cái gì, ngươi nói đi, cô vương đang tò mò đây.

- Điện hạ, Phùng gia sinh ra bên bờ biển, chỉ mong khi Vân hầu kinh lược biển khơi, có thể cho Phùng gia theo đuôi được không?

Phùng Trí Đái mỉm cười đề xuất yêu cầu.

Không đi đâu được nữa, Phùng gia thấy khuếch trương trên đất liền vô vọng rồi, liền nhắm ra biển, ông ta có ba mươi nhi tử, Vân Diệp tuy giết chết hai, nhưng vẫn còn quá nhiều, với nền tảng của gia tộc tăm năm, nếu ra biển, vùng biển này sớm muộn cũng trở thành đồ trong túi Phùng gia.

Hiện giờ Phùng gia thiếu thuyền và thủy quân, bọn họ quanh năm trên biển, nhưng chỉ có thể bắt cá và mò trai trong vịnh, muốn Vân Diệp ra biển mang theo bọn họ, Vân Diệp có thể khẳng định bọn họ sẽ bán mạng, Phùng gia không tranh hơn thua nhất thời, muốn chuyển tầm nhìn từ đất liền ra biển?

- Diệp Tử, Phùng Áng muốn ra biển, sao ngươi có vẻ không vui?

Lý Thái không hiểu sao Vân Diệp lại gọi mình ra ngoài lều, sức lực luôn có hạn, nếu Phùng gia hướng ra biển, vậy giáp sĩ ở Mai Lĩnh có thể giảm thiểu, nhưng nhìn phản ứng của Vân Diệp có vẻ càng lo lắng hơn.

- Cái này khó quyết được, Thanh Tước, sở dĩ ta mạo hiểm đưa ngươi ra biển là để ngươi thấy biển giàu có ra sao, tổ tiên chúng ta đời đời sống ở cao nguyên đất vàng, vô cùng quyến luyến đất đai, đất không trồng được cây cũng trồng, vô cùng trân trọng từng tất đất, lại chẳng nhìn thấy biển khơi vô bờ.

- Phùng gia có người, có tiền, hiện chỉ thiếu năng lực đóng thuyền, lâu ngày sẽ thành hệ thống riêng, không có lợi cho con cháu khống chế biển khơi.

Lý Thái cười mà không nói, qua bên đường đái một bãi trở về bảo Vân Diệp:
- Diệp Tử, ta phát hiện ra một khuyết điểm của ngươi, ngươi hứa không giận ta mới nói.

- Khuyết điểm gì mà làm ngươi không nhịn nổi tiểu tiện? Ta rửa tai lắng nghe đây.

Lý Thái hơi do dự:

- Ta phát hiện ngươi không giống hầu tước, mà giống chưởng quầy tiệm tạp hóa.

Vân Diệp ngớ ra một lúc ra hiệu cho hắn nói hết.

- Ngươi thiếu phóng khoáng, vừa rồi khi đi đái ta nhớ lại những việc ngươi làm, phát hiện ngươi vô cùng nhỏ nhặt, kém đại ca ta xa, đừng nói tới phụ hoàng ta.

- Thiên hạ này nói là của Lý gia ta, không bằng nói là của người toàn thiên hạ, phụ hoàng ta chỉ là người lèo lái, lấy hoàng gia so với thuyền lớn, nói "nước có thể chở thuyền, cũng có thể lật thuyền", tức là không thể chiếm hết mọi cái lợi của thiên hạ.

- Lực lượng quốc gia có hạn, phụ hoàng ta chỉ bố trí lực lượng nhắm vào mối nguy hiểm, thứ quan trọng nhất. Còn các việc khác cần huân quý và bách tính Đại Đường hoàn thành.

- Ngươi quá lo lắng về Phùng gia rồi, Lý gia chẳng ngại tương lai có thêm một đối thủ, chuyện cần hiện giờ họ làm chỉ cần không trái quốc pháp, không có lòng dạ khác, vì sao chúng ta không cho họ một lối ra? Huống hồ lối ra này còn chưa chắc chắn, phải cần Phùng gia lấy mạng khai phá.
- Diệp Tử, Phùng gia là thần tử Đại Đường, ích lợi bách tính được hưởng thì họ cũng có, cuối thời Tùy, Phùng gia kiên trì không chịu chia đất, không tự lập, giữ gìn sự toàn vẹn của quốc gia, dẹp được một hồi đao binh, công tích này phong vương cũng không quá.

- Ta không hiểu sao ngươi cứ nói là nghĩ cho con cháu, ngươi chắc chắn suy nghĩ mình là đúng? Ngươi chắc thứ ngươi cho là thứ con cháu ngươi muốn? Con đường mà cha ta an bài cho ta mà ta còn chẳng muốn đi, huống hồ là con cháu!

- Tài phú trên thế giới này chúng ta lấy mãi không hết, không thể làm mọi chuyện cho con cháu được, chúng ta làm việc mình nên làm, tận trách là được.

- Nếu con cháu oán trách chúng ta không để lại cho chúng đủ đất đai, tài phú thì kệ chúng tới mộ chúng ta oán trách, loại con cháu vô dụng như thế nếu ta ở trong mộ mà biết sẽ nhảy ra bóp chết, loại vô dụng, giữ làm gì? Không thể để bọn chúng nằm trên công lao của tổ tông ngồi ăn chờ chết.

- Nếu như con cháu vô dụng làm mất biển, mất đại lục, mất Trường An, mất mộ tổ thì cũng đáng đời, nếu như khi ấy mộ của Lý Thái ta bị đào, xác bị lôi ra thì cũng đáng đời, ta làm ma cũng không trách ai.

- Diệp Tử, mở rộng cõi lòng ra, Phùng gia không phải là kẻ địch, nếu chúng ta cứ nghi kỵ, đề phòng thì không làm được gì hết. Ngụy Trưng luôn nghi ngờ đề phòng ngươi, ngươi hẳn hiểu cảm giác này?

- Phùng gia có thể chịu đựng tỷ tỷ ta vào Lĩnh Nam, có thể chịu đựng ngươi tung hoành Lĩnh Nam, chịu để cho triều đình chia năm xẻ bảy là trung thành lớn nhất rồi.

- Kẻ ở trên không thể chỉ biết yêu cầu thuộc hạ hi sinh, mà phải báo đáp, có qua có lại mới thành ân tình. Cổ nhân đã nói " Quân chi thị thần như thủ túc, tắc thần thị quân như phúc tâm ; quân chi thị thần như khuyển mã, tắc thần thị quân như quốc nhân ; quân chi thị thần như thổ giới, tắc thần thị quân như khấu cừu", Phùng gia tự lập hay không nằm ở thái độ của Trường An, chứ không phải vì họ chiếm lĩnh bao nhiêu biển.

- Ngươi nói biển khơi rộng lớn hơn lục địa nhiều, vậy để Phùng gia đi chiếm lĩnh, xem họ chiếm lĩnh được bao nhiêu, ba mươi nhi tử, hơn vạn nô tỳ chỉ là trò cười ở Đại Đường, còn chẳng đông bằng Vân gia trang tử, có đáng là gì.

- Ta không tin thành tâm đối đãi Phùng gia, Phùng gia lại phản bội, dù phản bội là sự phản bội vô sỉ, chuyện lật nhào chỉ là chớp mắt mà thôi.

Những lời của Lý Thái làm Vân Diệp đỏ mặt tía tai, vái dài, Lý Thái nói quá đúng, bản chất tiểu thị dân của mình bộc lộ hoàn toàn rồi, lòng dạ bao nhiêu làm chuyện lớn bấy nhiêu, khí phách thế nào tương lai thế đó, đấy vốn là chân lý, đến khỉ ở sơn cốc còn đồng tâm ném đá, mình lại luôn tính tới chuyện xấu nhất.

Sau lưng vang lên tiếng cười lớn, Phùng Áng đeo cung lớn từ sau đại thụ đi ra, lớn tiếng nói:

- Lão phu phục rồi, phục rồi, Lý gia ngồi trên thiên hạ là xứng đáng, có vương gia như ngươi, giang sơm ba đời chẳng cần lo, nghe nói đại ca ngươi còn ưu tú hơn, đó là phúc của Lý gia, con cháu giỏi nhất của Phùng gia là Trí Đái mà còn thua cả cả con khỉ Vân Diệp, đành theo sau ăn phân thôi. Lý Thái, nói với phụ thân ngươi, từ nay Phùng gia một lòng trung thành với ông ta, muốn con cháu Phùng gia cũng trung thành thì con cháu Lý gia hãy lấy ra khí phách quân chủ, chỉ cần có khí phách, Phùng gia đời đời làm thần tử cũng có sao.

Cảnh mất mặt nhất bị người ta nhìn thấy, huống hồ Lý Dung còn thò đầu ra nhìn, mặt Vân Diệp lúc xanh lúc trắng, định phát tác thì Phùng Áng nói:

Chương 934: Người cởi truồng trên đường Chu Tước (2)

- Vân Diệp, ngươi chớ không phục, tuy ngươi trí kế vô song, thủ đoạn vô tận, thậm chí có bản lĩnh giết sạch Lĩnh Nam, nhưng lão phu không phục ngươi, ngươi là kẻ tàn nhẫn nhất lão phu gặp, người khác có giới hạn, còn ngươi thì không, lấy cả Lĩnh Nam ra uy hiếp lão phu là thứ nhất, làm lão phu sợ nhất là ngọn lửa trong mắt ngươi, nếu lão phu thực sự làm hại tới Lý Dung, ta thấy ngươi thực sự sẽ khiến toàn bộ Lĩnh Nam chết theo.

- Nhưng dù thế lão phu vẫn coi thường ngươi, ngươi chưa bao giờ tin người khác, ha ha ha, e là lúc trên giường với lão bà cũng đề phòng.

- Lão phu nghe chuyện ở Trường An rồi, hành vi của ngươi càng làm lão phu khinh thường, thích thái tử thì đứng bên thái tử, lật nhào hoàng đế có gì to tát, thấy không báo đáp được ân tình hoàng đế thì theo hoàng đế khống chế thái tử là được, thất bại thì cùng lắm là mất đầu, chạy cái gì, đại trượng phu ân oán phân minh, hành sự lỗi lạc, làm việc rườm rà, đâu giống hán tử năm xích.

- Ngươi làm thần lại bất trung, làm bạn lại bất nghĩa, tự tư tự lại, nhỏ nhen tính kế người khác, đâu phải anh hùng hảo hán.

Vân Diệp mặt tái nhợt, y phát hiện mình rất muốn hộc máu, cảm giác bị người ta lột trần truồng ném lên đường Chu Tước là thế, chẳng trách Lệnh Hồ Đức Phấn bị mình làm tức hộc máu, hộc máu đúng là cách hay để hóa giải hổ thẹn.

Mắt vô tình nhìn thấy Phùng Trí Đái, phát hiện hình như hắn rất hi vọng mình tức chết, giận dữ hổ thẹn lui đi như thủy triều, chớp mắt bình tĩnh lại, mẹ nó, tất cả chuyện này hôm nay đều trong mưu kế của người ta, ngay cả phản ứng của tên chó má Lý Thái cũng lường trước được, đúng là ghê gớm.

- Phùng Áng, vừa rồi ông mắng ta bao nhiêu câu, Phùng gia sẽ phải lấy bấy nhiêu mạng bù vào, ta làm việc không tới lượt ông chỉ trích, muốn ra biển phát triển đúng là chủ ý rất hay, Phùng gia hưng vượng là có thể dự đoán. Nhưng kết cục lắm mồm là thế, ông từ từ mà đếm đi, con cháu phùng gia vì ông sướng mồm nhất thời phải trả giá đắt, có lẽ là một tấm hải đồ sai, có lẽ là bãi đá ngầm, có lẽ là một hòn đảo có bộ tộc ăn thịt người.

- Biển khơi không đơn giản như ông nghĩ, không phải là ông mang vài cái thuyền là có thể chạy khắp nơi, bệnh vàng da, máu xấu, thong thả lấy mạng con cháu Phùng gia nộp đủ học phí rồi hẵng nói chuyện tung hoành biển khơi.

Con người sống trên đời này phải kiên trì đường đi của mình, nếu như mười tám tuổi quyết định làm người tốt, vậy cả đời hãy làm người tốt, cuối cùng ngươi sẽ có báo ứng tốt. Nếu như quyết định làm người xấu, vậy hãy đi tới cùng, người tốt thành xấu, người xấu thành tốt đều bị người ta coi thường.

Chúng ta thường nói lãng tử quay đầu quý hơn vàng, vứt bỏ đồ đao biến thành phật, vấn đề là ai tin ngươi thành người tốt? Người tốt thành kẻ xấu thì người ta dễ tin, vì chúng ta sống ở thời đại con người không ngại dùng tâm tư ác độc nhất suy đoán người khác, trong thời đại đó, pháp luật là tiêu chuẩn đánh giá duy nhất.

Vân Diệp không quen hoàn cảnh Đại Đường, dù tới đây mười năm rồi, y vẫn là người ngoài, vẫn làm theo quy tắc hậu thế, xem ra dùng ở đây không được.

Thanh danh tốt của Vân gia do Vân nãi nãi, Tân Nguyệt cùng đám Tiểu Nha kiếm được, Vân Diệp là tên bại gia tử, là tên ác ôn sùng bái lợi ích, toàn bộ Trường An đều đánh giá y như thế. Tâm thái "tri ngã giả vị ngã tâm ưu, bất tri ngã giả vị ngã hà cầu" chỉ thánh nhân mới có, hiện thực chẳng làm được, một kẻ bắn đại bác cũng chẳng liên quan gì như Phùng Áng cũng có thể chỉ mặt mình chửi mắng, chẳng phải vì ông ta cao thượng, mà vì ông ta chiếm cứ đại nghĩa, Vân Diệp chỉ có thể nghe mà không thể phản bác, muốn phản kích chỉ có một cách là tiếp tục làm kẻ hẹp hòi trả thù, ngươi chửi ta, ta báo thù, không thèm giải thích, không thèm tha thứ. Bức tường đại nghĩa chỉ có vô sỉ mới khoét được.

(Người thấu hiểu tâm tình ta, nói rằng ta phiền muộn. Người không thấu tâm tình ta nói ta còn mong cầu điều chi?)

Phùng Trí Đái rất muốn đàm phán cùng Vân Diệp, giữa đại gia tộc với nhau không thể vì ân oán cá nhân mà làm hỏng, hắn cho rằng Vân Diệp suy nghĩ như mình, ai ngờ Vân Diệp là người cảm tính, dùng tâm tình cá nhân kéo theo cả hành vi của gia tộc.

- Trí Đái, Phùng gia muốn ra biển không thành vấn đề, học được bao nhiêu thì xem bản lĩnh của các ngươi, bản hầu không hứng thú dạy dỗ, nhưng cũng không ngăn cản con cháu Phùng gia, ngươi làm ta mất hết hứng thú rồi, phụ thân ngươi đã xác định bản tính con người ta, vậy ta cứ theo đó mà đi, xem tới được bước nào.

Nói xong bế Lý Dung vào trướng nghỉ ngơi, mai phải về, Phùng Áng cũng sững sờ vì phản ứng của Vân Diệp, lúc trước ông ta khóc lóc cáo trạng há chẳng phải mang theo một hàm ý đe dọa, nay Vân Diệp có thể coi là kẻ địch chung của đại lão Trường An, nếu có bản tấu đàn hặc y của nhân vật cấp trọng lượng ở địa phương như ông ta, có lẽ hoàng đế cũng không thể không cân nhắc, dè đâu Vân Diệp quật cường đến thế, chuyện sắp thành rồi lại đổ vỡ, không khéo còn có hậu quả khôn lường, nhưng ông ta là bậc kiêu hùng, chẳng đề trong lòng, bất kể Lý Thái muốn tới quận Quế Lâm ra sao, kiên trì phải tới Ung Châu, nghe thiên sứ sai bảo.

Lý Thái tránh Vân Diệp, hắn thấy lời mình nói làm tổn thương Vân Diệp rồi, còn để Phùng Áng lợi dụng, xấu hổ với bằng hữu. Xuất phát từ sự kiêu ngạo của Lý gia, lại không thể xin lỗi, nếu trước kia Vân Diệp có thể coi là lão sư của mình, giờ là bằng hữu thực sự, khuyết điểm của bằng hữu, không chỉ ra còn là bằng hữu sao?
Phá vỡ cảnh xấu hổ là Lý Dung, Lý Dung xin Vô Thiệt gia gia bắt cho mình một con gà núi xinh đẹp đuôi thật dài, nó muốn dùng mấy sợ lông đẹp đẽ nhất làm quạt cho mẫu thân, vì thế mà nó đã đã thu thập rất nhiều lông vũ.

Phụ thân đang viết thư cho nên không giúp được, Lưu Tiến Bảo là tên ăn hại, không làm được những việc tinh tế, đó là do cha nói. Hiện dùng được chỉ có Thanh Tước cữu cữu, Lý Thái vui vẻ nhận lời thỉnh cầu của ngoại sinh, hai người ngồi ở bên suối cẩn thận nhổ lông, nếu không may làm đứt lông rồi thì không thể làm quạt được nữa.

Vân Diệp viết thư xong sai gia tướng đem tới dịch trạm Liễu Châu, họ sẽ đưa thư cho những người nhận khác nhau, mình đi quá bất ngờ, phải nói cho mọi người biết.

- Thanh Tước, nhổ lông cho sạch, lát nữa dùng bùng đắp lên, nướng xong đưa Vô Thiệt tiên sinh, nếu mời tiên sinh ra tay thì không thể thiếu lễ số, cha nó đã vô lễ rồi, con không thể đi con đường đó.

Vân Diệp tới bên suối, ngồi xuống xem họ nhổ lông, thấy con gà núi rất béo, định làm gà ăn mày, đưa cho Vô Thiệt nhắm rượu.

- Không vấn đề, ở thư viện cái gì không học được chứ đi trộm gà làm gà ăn mày thì làm không ít, gà của trang hộ không tiện ra tay, toàn trộm gà của nhà ngươi, giao cho ta, mùi vị tuyệt đối không tệ.

Lý Dung cũng thích gà ăn mày, nghe cha và cữu cữu thảo luận, nó cũng muốn ăn lắm, nhưng hôm nay chỉ có một con gà, cha nói muốn đưa cho Vô Thiệt gia gia, đành nhịn thèm ăn chấp n hận lát đem tới.

- Diệp Tử, hôm nay ta nặng lời, ngươi đừng để bụng, lời này ta chỉ nói một lần, sau này không nói nữa, mẹ nó giữa rừng hoang núi thẳm còn bị người ta tính kế, uất thật!

Vân Diệp bảo Lý Dung về lều lấy lá sen, đợi con đi xa rồi mới nói:

- Ngươi nói không sai, là cách cục của ta quá thấp, câu này không chỉ ngươi nói, Nhan Chi Thôi lão tiên sinh, Lý Cương tiên sinh, cả cha ngươi cũng nói, Lưu Phương tiên sinh còn oán hận sắt không luyện được nên thép, nhưng Thanh Tước à, ta không định thay đổi.

- Trong lòng mỗi người đều có một con quỷ, lòng dạ lớn thì chí khí lớn, con quỷ đó cũng lớn hơn, ta biết mình muốn gì, chỉ muốn bản thân và Vân gia sống thật bình an vui vẻ, ham muốn hơn nữa sẽ đem lại uy hiếp với họ, ta không phải loại hào kiệt máu lạnh như Phùng Áng, nếu không có bọn họ, dù chí hướng ta lớn đến đâu cũng chẳng vui vẻ được, cho nên không cần sửa, sửa đi sửa lại có còn là Vân Bất Khí không?

Chương 935: Chết không thay đổi

Lý Thái khựng người lại, nhìn Vân Diệp nói:

- Ta áp chế dục vọng của mình, ngươi cũng thế, xem ra chúng ta là một bọn, ngươi lo ở lại Trường An sẽ không kìm được mà ra tay?

Vân Diệp vừa nhổ lông vừa nói:

- Cho ngươi biết, Thừa Càn bất kế thế nào cũng không phải là đối thủ của cha ngươi, thêm vào ta nữa cũng không được, trừ khi hạ sát thủ, chuyện này bất kể thế nào ta cũng không làm ra được, Thừa Càn không làm được, nên hắn sẽ thất bại.

- Ngươi nói xem đại ca ta thất bại sẽ bị xử phạt thế nào?

Lý Thái hứng thú hỏi:

- Quyết định là ở thái độ của ngươi, cho dù bệ hạ không xử lý Thừa Càn, nhưng Thừa Càn ngồi ghế thái tử thế nào được? Quần thần sẽ không chấp nhận, vì đám cỏ đầu tường này sẽ ngả hết sang phía bệ hạ, cả cữu cữu của ngươi cũng thế, bất kể hiện giờ họ ủng hộ Thừa Càn thế nào, vào lúc quan trong sẽ đều trở giáo.

- Bọn họ làm chuyện có lỗi với Thừa Càn, lòng sẽ áy náy, ha ha ha, Thanh Tước, khi một người làm chuyện có lỗi vỡi người khác, sẽ hi vọng người làm mình áy náy chết đi, như thế bản thân sẽ được giải thoát, ít nhất là bản thân họ cho rằng như thế. Vì vậy ta sợ nhất người ta xin lỗi mình, vì nói thế tức là kẻ đó định tiếp tục có lỗi với người.

- Thanh Tước, ngươi là cọng cỏ cứu mạng cuối cùng của Thừa Càn, ngươi tới Lĩnh Nam có biết ta vui thế nào không, ít nhất ta không phải cô đơn tử chiến với đám vương bát đản đó ba năm.

Lý Thái vườn dài cổ xem phản ứng của Vân Diệp:

- Ngươi chắc chắn ta không tranh đoạt hoàng vị thế sao? Nói không chừng ta cũng muốn làm hoàng đế thì ngươi làm thế nào.

- Nhân sinh nếu chỉ như lần đầu gặp gỡ, thì sao có chuyện gió thu làm chiếc quạt đau lòng; Bỗng dưng cố nhân đổi lòng, lại nói là tình người luôn dễ đổi thay. Thanh Tước, ta không dám chắc, lòng người là thứ khó nắm bắt nhất, ngươi nghĩ ta đem cả nhà bỏ chạy là vì cái gì? Loại ngu xuẩn như Phùng Áng mà cũng xứng thăm dò tâm tư của ta à? Nếu ngươi tham gia, ta sẽ đem cả nhà biến mất, Hàn Triệt đã chuẩn bị đường lui cho ta, không làm được người thì ta đi làm thần.

- Ngươi vẫn cái tính đó, sao không nói khi tình thế lưỡng nan, cuối cùng đầu hướng về Trường An, vung kiếm tự sát, khảng khái như thế mới xứng với tình cảm của chúng ta, nghĩa cữ đó mới được thiên cổ truyền tụng, ngươi làm ta thất vọng quá.

- Ngươi ngu hay ta ngu vậy, cầm kiếm cắt cổ không đau à? Triệu thị cô nhi chỉ là một truyền thuyết, hành động ngu xuẩn trong chuyện đó ngươi cho rằng sẽ xảy ra với ta à? Còn quay mặt về Trường An tự sát, quá ngu! - Ai ai cũng vì hành động của họ mà nhiệt huyết sôi trào, người người đọc tới nghĩa cử của hiền nhân mà rơi lệ, sao ngươi không có chút tiết tháo nào của quân tử thế?

- Thanh Tước, ngươi chắc khi đọc truyện này trong lòng ngươi không hiện lên hai chữ ngu xuẩn chứ? Ta đọc câu chuyện này phát hiện chỉ thấy hai chữ ngu xuẩn, cho nên ta không kỳ vọng quá nhiều, ta cho rằng các ngươi chết rồi, ta sẽ gạt nước mắt sống, thế mới hợp với ta.

Lý Thái cướp ngay con gà, bực tức nhổ số long còn lại, chỉ Vân Diệp tức tối nói:

- Nhìn khắp sử sách, trong những sự kiện lớn luôn có một hai người tuẫn đạo, vì họ mà sử sách chỉ viết vài trang nhưng nặng tựa nghìn cân, ngươi là tên ngụy văn nhân, ngụy quân tử, ta không thèm làm bạn với ngươi.

- Thôi đi, ngươi cũng nghĩ thế đừng tường ta không biết, con người bị nói trúng tâm sự sẽ nổi khùng, Lý gia các ngươi đều thế, mẹ ngươi cũng thế, ta bị thiệt nhiều lần rồi, cũng tới lượt ta sống vài ngày sung sướng, đương nhiên là sau khi các ngươi đồng quy vu tận. Tưởng tượng ta đứng trên đỉnh núi cao, hét vài câu bi thương, cầm một bầu rượu ngon, mấy cái bánh, tế vong linh bằng hữu, chậc chậc, tâm cảnh như thế nhất định làm được bài thơ hay.

Loại mặt dày như thế Lý Thái không còn gì để nói nữa.

Lý Dung mang lá sen cùng vật liệu ra, ở bên cẩn thận học cữu cữu làm gà ăn ngon ra sao, Lý Thái quả nhiên rất thuần thục, Vân Diệp khẳng định tên khốn này trộm gà nhà mình nhiều lắm rồi.

Ngồi bên đống lửa nghe tiếng sói tru, bầu rượu chuyển một vòng đã hết, đương nhiên Lý Dung bê gà nướng thể hiện cung kính với Vô Thiệt xong hớn hở lấy gà về, đem mấy phần không đáng kể tỏ lòng hiếu thảo với trưởng bối, bản thân bẻ hai cái đùi ăn ngon lành. Bất kể nói chuyện gì đều bị gió núi thổi đi, vĩnh hằng chỉ có núi đá thôi, hiền nhân đều nói khắc tên lên đá, bia đá mài mòn còn nhanh hơn xác, cho nên Vân Diệp không định làm chuyện lưu danh thiên cổ.

Bất kể là ai phải quay lại đều sinh oán hận, huống hồ bị người ta áp giải về càng phẫn nộ, Lý Dung mấy ngày qua chịu nhiều ảnh hưởng xấu, ví như nói tục, trong đội ngũ nói tục nhiều nhất là cha nó, làm Lý Dung còn nhỏ cho rằng nói tục cũng là bản lĩnh, người nó sùng bái nhất là cha, cha nói tục, vì sao mình không thể.

Khi Lý Dung dẫm chết một con châu chấu, thuận mồm chửi một câu, bị cữu cữu nổi giận đè lên đùi đét đít, phụ thân bất lương đứng bên cười, cữu cữu giáo huấn ngoại sinh, y chẳng thể nói gì.

- Vấy bẩn huyết thống hoàng gia.

Đó là đánh giá của Lý Thái với Vân Diệp, Phùng Án cực kỳ tán thưởng, đồng thời định gả tôn nữ xinh đẹp nhất cho Lý Dung, ngôn từ không cho từ chối.

Vân Diệp chẳng phản đối, càng không buông lời xúc phạm, ngược lại nói hôn sự của Lý Dung cần đợi thương lượng với mẫu thân nó, đây là sự thực, Phùng Áng cười nói đợi tin lành.

Đây là cơ hội tốt nhất để chế nhạo Phùng Áng, Lý Thái không cho rằng lòng dạ Vân Diệp đột nhiên trở nên rộng lớn, có điều hắn thấy Lý Dung cưới tôn nữ Phùng Áng chỉ có lợi không có hại, nhưng từ chuyện Thôi gia muốn gả viên minh châu trong nhà cho Vân Thọ bị từ chối dứt khoát mà xét, Vân Diệp tựa hồ không thích kết thân với đại tộc, không hiểu hàm nghĩa trong đó, khi cắm trại hỏi Vân Diệp, vì sao thái độ lần này khác với Thôi gia?

- Huyết mạch của Tiền phu nhân xứng với bất kỳ chàng trai nào, gồm cả con ta, có người cần tôn kính, ta có thể xỉ nhục Phùng Áng, nhưng tuyệt đối không xỉ nhục tổ tiên ông ta, đây là hai chuyện khác nhau, đợi An Lan về ta sẽ cùng nàng trao đổi, thành hay không đều tới Phùng gia tạ ơn.

Vân Diệp nói rất trịnh trọng, có nhận quả tú cầu này hay không là ở Lý An Lan chứ không phải của mình, nói cho cùng Lý Dung là con nàng, tuy mình cũng có phần, nhưng chuyện lớn thế này hãy để nàng quyết.

Phùng Áng rất hài lòng với thái độ của Vân Diệp, càng thận trọng như thế, càng chứng tỏ Vân Diệp không coi thường Phùng gia, nếu như có thể lấy tôn nữ của mình đổi lấy sự tha thứ của Vân gia thì quá lãi. Chỉ là nghĩ tới mình ham sướng miệng nhất thời mà chuốc lấy họa, phải hạ mình cầu thân thì thương tâm, chó má, ngươi thông minh thì ghê gớm lắm sao?

Lĩnh Nam nhiều núi, dọc đường hổ gầm vườn hú, núi non thế này không hợp cho nhân loại cư trú, nhớ lại năm xưa mình một thân một mình vượt núi nhìn thấy cái hố trời cực lớn, Vân Diệp tràn ngập tôn kính rặng núi này, địa hình núi đá vôi, trời mới biến nghìn năm nước chảy sẽ sinh ra biến hóa gì, mình sống được đúng là cực kỳ may mắn. Đầu lâu của Tham Qua nữ vương đã cung phụng trong miếu tổ của Vân gia bốn năm rồi, còn mình vẫn bôn ba ở nhân gian, sống vất vả sợ hãi, chẳng ngày nào yên tâm, chẳng trách bao nhiêu cổ nhân ẩn vào núi sâu chứ không muốn lăn lộn hồng trần, làm người thật khó, nếu vô ưu vô lo như hai con khỉ đang thoải mái giao phối với nhau ở vách núi thì tốt, sống suy trước tính sau chẳng thống khoái.

Đầu voi đuôi chuột, thất vọng, tưởng phải đánh nhau với Phùng gia một trận.

Chương 936: Thải châu nữ

- Chỉ là khỉ giao phối thôi, có cần nhìn ngây ra như vậy không, còn chảy cả nước dãi. Trong nhà ngươi không thiếu nữ nhân, nghe nói ngươi lục tung Dương Châu tìm mỹ nữ, không biết có thừa không, tặng ta vài người, ta không mang thê thiếp tới Lĩnh Nam, không biết sống qua ba năm này ra sao.

Lý Thái nhắc Vân Diệp chú ý thân phận, đừng nhìn khỉ nhà người ta làm việc, đồng thời uyển chuyển yêu cầu, một mình tới Lĩnh Nam, tất nhiên cảm thấy cô đơn.

- Vương gia không muốn về Trường An bây giờ vậy ở lại một thời gian là được, nên cạnh không có người hầu hạ sẽ có nhiều điều bất tiện, lão phu đã an bài phủ cho vương gia ở Ung châu rồi, phó dịch hạ nhân đầy đủ, Lĩnh Nam tuy nghèo, nhưng mỹ nhân không thiếu, thải châu nữ nổi danh vóc dáng yểu điệu, vương gia nhìn một lần là hiểu.

thải châu nữ: Cô gái mò ngọc chai.

Lão lưu manh, Vân Diệp chửi thầm, Lý Thái ve cằm đi sóng vai với Phùng Áng, nhìn vẻ mặt hớn hở của cả hai là biết không nói chuyện gì hay ho, trân châu Hợp Phố nổi danh, nhưng nổi tiếng nhất lại là thải châu nữ.

Vân Diệp là người không nghiên cứu mỹ nữ cũng hiểu người bơi nhiều sẽ tốt cho vóc dáng, chẳng cần nói tới nữ tử quanh năm xuống nước mò ngọc, nghe Lý An Lan kể, bọn họ miệng ngậm một ống trúc, trần truồng nhảy xuống biển tìm chai. Nam hải nhiều chai, nhưng cá mập cũng nhiều, xuống biển mà gặp chúng thì chẳng dễ trở về, mỗi năm đều có thải châu nữ bị cá mập ăn thịt, mà dưới biển đâu chỉ có cá mập nguy hiểm, dưới đáy biển nếu gặp được chai há miệng tìm thức ăn là cơ hội tốt nhất, thải châu nữ sẽ chống ống trúc vào không cho chai ngậm miệng, nếu ống trúc gãy, cánh tay sẽ bị chai lớn kẹp lấy, như vậy chỉ có chết đuối.

Khủng bố nhất là bạch tuộc, thứ này thích ăn chai, nên chỗ nhiều chai thì cũng nhiều bạch tuộc, bị thứ này quấn lấy thì kết cục thê thảm.

Hiện giờ xem ra Lý Thái còn nguy hiểm hơn bạch tuộc, Ngụy vương điện hạ tới địa phương, quan viên sẽ kính hiến thổ sản, trong số thổ sản này tất nhiên có trân châu, lễ vật mà già trẻ đều thích hợp như thải châu nữ càng trọng điểm, quan viên bị đi đày tới đây khi về phương bắc đều mang theo vài nàng, nói gì tới Ngụy vương điện hạ.

Về tới Ung châu, đối diện với phủ công chúa có một đại trạch, đó là hàn cung của Lý Thái, Phùng Áng đã tân trang lại hoàn toàn, diện tích còn lớn hơn phủ công chúa, Lý Thái vội vàng chẳng kịp cáo từ Vân Diệp đã cùng Phùng Áng chui vào phủ, chuẩn bị thưởng thức chút phong tình Lĩnh Nam.

Vân Diệp về nhà tất nhiên vui mừng nhất là Linh Đang, bụng nàng đã to lắm rồi, hơn hai tháng nữa là nàng sẽ sinh, thấy bộ dạng vui sướng của Linh Đang, Vân Diệp cho rằng cảnh trí Quế Lâm không ngắm cũng chả sao.

- Di nương nhất định sinh muội muội.

Thường nói trẻ con bình luận giới tính thai nhi trong bụng phụ nữ mang theo là chuẩn nhất, Lý Dung chẳng chút cố kỵ phán đoán, Vân Diệp liếc nhìn Linh Đang, thấy nàng vui vẻ, biết nàng thích sinh nữ nhi hơn.

- Chỉ cần là con do phu quân và thiếp sinh ra thì thiếp đều yêu, nếu là nam, nó nhất định thông minh, anh tuấn giống chàng, là nam nhi tốt. Nếu là nữ, thiếp hi vọng nó xinh đẹp giống Na Mộ Nhật.

- Toàn nói ngốc nghếch, Linh Đang cũng rất xinh đẹp, con nàng sao phải giống Na Mộ Nhật, có một phu nhân giống nàng ấy ta đã lo chết rồi, thêm vài người không lấy cái mạng già của ta à?

Linh Đang chẳng có chút kháng cự nào với lời tình tứ cũ rích của phu quân, gác đầu lên vai y làm nũng, mỗi lúc như thế quản sự ma ma Hà gia đại nương tử sẽ dân đại thiếu gia đi, để lại không gian cho hầu gia và Tam phu nhân.

Nữ nhân mang thai rất phiền toái, chân thường phù lên như bánh bao, nửa đem thường xuyên thức giấc, những việc này Vân Diệp không bao giờ mượn tay người khác, xoa bóp hai chân cho Linh Đang, nửa đêm đỡ nàng dạy bao lần cũng không oán trách. Linh Đang gần đây càng bám y, đôi khi còn thích làm nũng, chuyện này rất hiếm thấy, nàng xuất thân cung nữ, biết mình không có tư cách làm nũng, đôi khi nhìn Na Mộ Nhật thoải mái nhảy lên lưng phu quân cười vui vẻ, nàng hâm mộ lắm, cũng muốn thử, nhưng nhiều năm sống trong cung cấm ảnh hưởng với nàng quá sâu, vĩnh viễn giống con thỏ con, dễ hoảng sợ.

Vân Diệp đang phê duyệt văn thư lại nghe thấy tiếng thỏ thẻ của Tiểu Linh Đang, biết mình làm việc quá lâu, làm Tiểu Linh Đang bất mãn rồi, bỏ bút xuống, quay đầu nhéo múi Tiểu Linh Đang một cái, đó là chỗ mẫn cảm nhất của tiểu nha đầu, chạm vào là nổi ráng hồng.

Tới giờ đi dạo rồi, Vân Diệp đỡ Tiểu Linh Đang ra vườn hoa ngắm quế, đây là lúc hoa quê thơm ngào ngạt, ngẩng đầu nhìn trăng tròn, tuy không phải trung thu, nhưng vẫn sáng ngời.

Tiểu Linh Đang cố chấp nắm tay Vân Diệp, muốn Vân Diệp nhắm mắt lại, nói có quà cho y, trò này tất nhiên Vân Diệp nhắm mắt lại, xòe tay ra, chỉ thấy bờ môi ấm mềm của Linh Đang chạm vào má mình một cái rồi tách ra, tay có thêm thứ cưng cứng.

Mở mắt, phát hiện Tiểu Linh Đang nấp sau cột đình viện, tay mình cầm một cục đá xanh, rất quen, đó là do mình nhắt bên Hoàng Hà cho nàng, không ngờ nha đầu ngốc này mang theo bên người.

Gọi thế nào Tiểu Linh Đang cũng không ra, sắp làm mẹ rồi còn thẹn thùng như thế, Vân Diệp định đi tới đình kéo nữ nhân ngốc này ra, tối nay hoa viên không đốt ngải cứu, rất nhiều muỗi, không sợ muỗi đốt sao?

- Giao muội tử ta ra đây, nếu không ta giết ả!

Một giọng nữ phẫn nộ truyền tới, Vân Diệp nhìn kỹ mới thấy Linh Đang bị một nữ nhân toàn thân bôi xanh bôi đỏ bịt miệng, cổ có một con dao mổ cá sáng loáng, toàn thân y rụng rời, theo bản năng sờ nỏ tay ở hông, không có, ở nhà Vân Diệp không mang thứ này.

Tiểu Linh Đang lo lắng chớp mắt, mong phu quân chạy nhanh, nhưng lúc này dù giết Vân Diệp y cũng không nhúc nhích, lão bà trong tay người ta, chạy đi đâu? - Muội muội ngươi không ở trong phủ ta, ngươi đang bắt thê tử của ta, trả lại ta, ta sẽ coi như chưa có chuyện gì xảy ra, để ngươi rời đi.

Vân Diệp biết lúc này không thể cậy thế, ôn tồn khuyên nhủ mới là thượng sách.

- Nói láo, các ngươi bắt muội muội của ta hiến cho tên vương gia, ngươi không trả, ta tiết ả.

Nữ nhân xanh đỏ dùng khẩu âm kỳ quái, buông lỏng miệng Linh Đang.

- Phu quân chạy mau.

Tiểu Linh Đang há miếng hô, còn muốn cắn nữ nhân đó, tay nữ nhân đó rất khỏe, ấn bên sườn Tiểu Linh Đang một cái, Tiểu Linh Đang nhũn người xuống tay ả.

Vân Diệp thấy ngực Tiểu Linh Đang vẫn phập phồng, biết nàng chỉ ngất đi thôi, y rất lo cho đứa con trong bụng nàng, cố kiềm chế lửa giận nói:

- Ngươi nhầm người rồi, vương phủ ở đối diện, đây là phủ công chúa, thê tử của ta có thai, ngươi thả nàng ra, đây là cơ hội cuối cùng của ngươi, nếu không ta giết cả trại của ngươi.

Nữ tử kia ngang ngược nói:

- Các ngươi nhân lúc bọn ta ra biển trong trại không có người canh gác cướp muội muội của ta, trả nó cho ta, đám quan lại các ngươi toàn là kẻ xấu, ta mặc kệ, ngươi không trả muội muội của ta, ta giết lão bà của ngươi.

- Ngươi chết chắc rồi, người trong trại các ngươi cũng chết chắc rồi, ta sẽ cho ngươi biết thế nào là hối hận.

Vân Diệp rít lên, vì Vô Thiệt đã đứng sau lưng nữ nhân kia.

Nữ nhân kia định nói thì tay Vô Thiệt đã bóp yết hầu ả, nhấc bổng lên, đẩy lưng Tiểu Linh Đang một cái, nàng liền ngã vào lòng Vân Diệp, không kịp xử lý nữ nhân đáng chết đó, Vân Diệp vội vàng bế Tiểu Linh Đang vào phòng, cở cúc cổ áo, bấm nhân trung Tiểu Linh Đang.

Rất lâu nàng mới tỉnh lại, Vân Diệp thở phào, trước sau chỉ một tuần trà mà y phục của hắn đã ướt đẫm, tim như sắp vọt ra ngoài.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau