ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 921 - Chương 925

Chương 922: Mang gai thỉnh tội (1)

Hắc y hán tử thấy Lão Triệu không nể mặt chút nào quát một tiếng, lập tức có mười mấy hán tử hắc y xông lên, người Vân gia không bao giờ đi vật lộn đấm đá với người ta, các hộ vệ rút nỏ tay, bắn luôn, giữa ban ngày ban mặt không tiện giết người, đều bắn vào đùi.

Hán tử hắc y cũng là tay kiên cường, hai đùi trúng tên vẫn cắn răng nói:

- Là hảo hán thì hãy để lại thanh danh, ta còn tuyên truyền cho các vị.

Đông Ngư nghe câu này thì cười lớn, nhấc hắn lên, cái đầu bóng lưỡng đập vào đầu hắn, đập liền ba phát buông tay, tên kia nhũn như bún ngằm dưới đất, đuổi theo Lão Triệu rời chỗ đấu giá.

Sàn đấu giá từ sau khi Vân Diệp bán đấu giá lưu ly ở phường Hưng Hóa liền nổi danh, rất nhanh, phương thức mua bán này được hào thương tiếp nhận, chỉ cần là nơi có thành phố lớn là có sàn đấu giá, hiện giờ đồ đem đấu giá có thể nói là đủ mọi thể loại, ngay cả con người cũng mang lên bán đấu giá rồi.

Tân Nguyệt hứng chí bừng bừng mang quân đoàn của mình định tàn sát tứ phương, điên cuồng mua sắm, ai ngờ không mua được tơ lụa và son phấn mình muốn đã mua người, hơn nữa còn theo cách thức ghê tởm như vậy.

Nữ nô bị đưa vào phòng bao của Tân Nguyệt, các nàng co rúm lại vào một đống, run rẩy trong góc, không biết chào đón mình sẽ là vận mệnh gì.

Hi Mạt Đế Á không biết nói cái gì mà những nữ tử đó bò tới hôn giày Tân Nguyệt.

- Bọn họ nói mình ăn rất ít, làm rất nhiều, biết dệt thảm, nhất định sẽ nỗ lực làm việc, không dám lười biếng, chỉ mong chủ nhân đừng bán đi.

Hi Mạt Đế Á phiên dịch:

Chịu ảnh hưởng lớn từ Vân Diệp, ở Vân gia chưa bao giờ có những lời kiểu này, làm Tân Nguyệt không quen, xua tay nói:

- Được rồi, toàn là người đáng thương cả, Vân gia không thiếu chút cơm cho các ngươi, cũng không cần các ngươi làm việc ngày đêm, chỉ cần các ngươi giữ bổn phận là được.

- Này Tân Nguyệt, nô lệ dùng để làm việc, bọn chúng làm nhiều cô càng thu nhiều lợi, lãng phí là có tội, Tân Nguyệt, cô không phải nữ chủ hợp cách.
- Đừng đem những thứ thối tha đó tới Vân gia, có phải nữ chủ hợp cách hay không do phu quân ta nói, Hi Mạt Đế Á, cô định cả đời không gả đi à? Cô đã hai mươi tư rồi, nhìn xem, con ta đã năm tuổi, sau này cô sống thế nào?

Tân Nguyệt xưa nay luôn cảnh giác với Hi Mạt Đế Á lẳng lơ, hận không thể gả nàng đi ngay lập tức:

- Hi hi, ta gả cho học vấn rồi, cả đời này thành thân với sách vở, khi ta một mình đắm chìm vào sách vở sẽ quên hết thê lương và cô độc, chỉ là khi gió tây nổi lên, không ngửi thấy mùi quê nhà mới làm ta vô cùng bi thương, lần này nhất định phải tới Lĩnh Nam, tới Quảng Châu xem xem, nếu có thương lữ ở phía tây tới đem tin tức ta còn sống mang về, những người yêu ta sẽ vui mừng thế nào.

Tiểu Nha mặc kệ người lớn đấu đá nhau, nàng lấy cái bánh đậu đưa cho cô bé rất nhỏ bên cạnh, cô bé đó do dự mãi, được Tiểu Nha cổ vũ mới ăn ngấu ăn nghiến cái bánh, xem chừng đói lâu lắm rồi, Tiểu Nha thương hại đem hết bánh trên bàn cho nữ nô, bảo bọn họ ăn.

Tân Nguyệt đợi một hồi, thấy chủ sàn đấu giá không có ý tiếp tục mua bán nữa, cũng không ai tới trả thù, thấy vô vị liền bảo Lão Triệu về nhà, trời không còn sớm, phu quân chắc từ Đại Minh tự về rồi.

Nàng quên trả tiền, lão Triệu tất nhiên cũng quên luôn, hôm nay phu nhân mua rất nhiều thứ, đám thương nhân kia sẽ tới đòi tiền, tới khi đó hỏi tên nói năng láo toét kia là ai? Khoản chi tiêu lần này tính cả vào đầu hắn.

Từ khi nghe chuyện phát sinh sàn đấu giá, Trịnh Sảng cười vô cùng sảng khoái, đám hải thương hiện đang kết thành hội đối kháng với mình, Trịnh gia tuy có người ở quan trường Dương Châu, nhưng không làm gì được đám vong mệnh này, bọn chúng được nước lấn tới, dần lũng đoạn mua bán hàng hóa từ biển, mình muốn một chút cũng phải tìm Khâu Ninh thương lượng, quan hệ thế này không bình thường chút nào.

Vân gia thì khác người ta là võ hầu, trong nhà không thiếu dũng sĩ không sợ chết, quan trọng là thủy sư Lĩnh Nam có một doanh trại ở đây, chỉ cần là người đi biển, ai không phải nhìn sắc mặt Vân gia, giờ có kẻ ngu xuẩn dám đắc tội với Tân Nguyệt, đúng là tự tìm lấy cái chết, đường đường mệnh phụ triều đình, phẩm cấp không kém biệt giá đại nhân, ở Trường An lấy đao đâm đùi người ta, là hình mẫu của nữ nhân, người không biết không nhiều. Mình xem náo nhiệt là được, khỏi xúi bẩy ly gián, một khi bị Vân Diệp phát hiện, nỗ lực sẽ trôi theo dòng nước.

Hải đồ thì thủy sư có một ít, trước kia Tiếu Thương Sinh giúp Vân Diệp mua ở chỗ Hồ thương, thêm mấy năm qua Lĩnh Nam được Lý An Lan thẳng tay chỉnh trị, dần xuất hiện nhiều thứ Vân Diệp cần.

Nhất là Kim Trúc tiên sinh ở lại Lĩnh Nam hai năm, dần đem lịch sử phát triển của Linh Nam theo đường lối rõ ràng, nhất là ông ta điều chỉnh hải vận làm Vân Diệp mừng rỡ.

Sau khi Tần diệt sáu nước liền bắt đầu bình định Bách Việt ở Lĩnh Nam, Tần phái Đồ Tuy làm chủ tướng, Triệu Đà làm phó tướng, xuất lĩnh năm mươi vạn đại quân bình định Lĩnh Nam, Đồ Tuy vì lạm sát người vô tội, khiến người Việt ngoan cường phản kháng mà chết. Tần Thủy Hoàng lại lệnh Nhậm Ngao làm chủ tướng, cùng Triệu Đà xuất lĩnh đại quân nam chinh, qua bốn năm nỗ lực, hoàn thành đại nghiệp bình định Lĩnh Nam.

Tần lập ba quận ở Lĩnh Nam: Nam Hải, Quế Lâm và Tượng Quận, lấy Nam Hải quận làm trung tâm dần phát triển vòng kinh tế phồn vinh của Lĩnh Nam. Cuối thời Tần, phương bắc chinh chiến không ngừng, Lĩnh Nam do Triệu Đà thống trị, sử gọi là Nam Việt quốc, khi ấy là khu vực hòa bình hiếm có đương thời.

Sau khi Lưu Bang thay Tần, Hán Cao Tổ thực hành chính sách nghỉ ngơi dưỡng sức, cùng Nam Việt quốc nghị hòa, hai nước phát triển kinh tế mậu dịch. Lưu Bang chết, Lữ hậu nhiếp chính phát sinh xung đột với Nam Việt quốc, hai bên kịch chiết ở Lĩnh Nam, chiến cuộc giằng co. Khi ấy Lĩnh Nam chủ yếu sản xuất tơ trù, Triệu Đà vì tìm kiếm vật tư quân nhu mà bắt đầu tìm kiếm đường biển thông sang quốc gia phương tây, xa nhất từng tới tận Nhã Điển (Athens).

Kim Trúc tiên sinh phát hiện ra đồ dùng bạc ở một số trại, những tế phẩm này Hi Mạt Đế Á thông qua hoa văn nhận ra thuộc về Nhã Điển, trong đống đổ nát của vương cung Nam Việt, rõ ràng có cột đá do người Nhã Điển làm.

Qua tướng lĩnh thủy sư kết hợp hải đồ xác định, thuyền xuất phát từ Quảng Châu, đi qua Hoàn Vương quốc, Độc Môn quốc, Cổ Đát quốc, La Việt quốc...Sư Tử quốc, Nam Thiên Trúc, Bà La Môn quốc.... Đại Thực quốc, cuối cùng tới Dã Nhân quốc, tức là nói đã tới được Châu Phi rồi, điều này làm người ta giật mình.

Khi Kim Trúc tiên sinh bày nghiên cứu trước mặt Vân Diệp, y không sao tim được, hoa văn trên vách đá của người Lĩnh Nam chứng minh ở thời đại chưa có văn tự, bọn họ ngồi thuyền độc mộc vượt biển.

Mọi người đều biết con đường tơ lụa trên biển mở ra là vì người Đại Thực chặn đường bộ, không còn cách nào mới phải đi đường biển, nay có tuyến đường cực kỳ rõ ràng rồi, dưới sự hỗ trợ của gió mùa là hải lưu, ngồi thuyền lớn là có thể tới thẳng Phi Châu. Khao khát nhận thức thế giới của Vân Diệp đôi khi còn lớn hơn cả cải tạo Đại Đường. Hải tặc không chỉ là kẻ vong mệnh ưa chém giết, đó là người khao khát khám phá điều mới mẻ, những nhà thám hiểm đầu tiên trên thế giới chính là hải tặc.

Nhưng cả gia đình lớn níu kéo bước chân y, khi y biết ba chiếc thuyền cỡ lớn đã đóng xong, y không sao áp chế được trái tim xao động nữa. Cho dù không đi được xa tới thế, nhưng đi xung quanh cũng là lựa chọn không tệ, cho nên mới có chuyến cả nhà hành động lần này.

Tiếc là người Việt không có một nhân vật giống Tần Thủy Hoàng thống nhất người Hán, Bách Việt từng sống trải dải ở diện tích rộng hơn người Hán.

Chương 923: Mang gai thỉnh tội (2)

Hải đồ trên tường rất đơn giản, không có kinh tuyến, không có vĩ tuyến, chỉ có hoa văn kỳ lạ, có dừa thì là có nước, có một cây cột gỗ thì tức là có thổ dân, chính dựa vào những thứ cực kỳ đơn giản này mà tổ tiên chạy bừa bãi trên biển, Vân Diệp khâm phục bọn họ vô cùng.

Tiếng huyên náo trong viện tử vang lên, khỏi cần nói cũng biết Tân Nguyệt dẫn đại quân mua sắm trở về, trước khi các nàng về đã có nhiều thương gia mang cả đống hàng hóa tới, đó là thành quả mua sắm của các nàng hôm nay, nhưng có một điều không rõ, Hi Mạt Đế Á không phải là thê thiếp của mình, sao thứ cô ta mua cũng do mình trả tiền?

Vân Diệp thu hải đồ trên thuyền lại, đợi hải đồ ở Đại Minh tự mang tới sẽ đem so sánh bổ xung, thứ này phải tới Ung Châu tìm nhân tài chuyên môn của thủy sư mới làm được.

- Đại ca, đại ca, tẩu tẩu hôm nay mua về mười một nha hoàn lông màu, huynh tặng muội một người được không?

Tiểu Nha về một cái liền lắc tay ca ca làm nũng, nàng rất thích Tiểu Hồ cơ kia, trên đường xin tẩu tử, kết quả bị tẩu tử mắng, nói Hồ cơ là người, không phải chó méo có thể tùy tiện phân phát cho muội chơi đùa, không cho, để trong nhà làm việc. Tiểu Nha thấy không xong, chạy tới chỗ đại ca đánh chuông.

- Tẩu tử muội sao lại không cho? Những chuyện này do tẩu tử muội quản mà, ngoan, đi chơi đi, ca ca phải làm việc.

Vân Diệp không rảnh cùng Tiểu Nha tán gẫu, phải tranh thủ thu thập hải đồ.

Tiểu Nha thấy ca ca đang bận, vẫn muốn dây dưa một lúc nữa, thấy Tân Nguyệt đi vào, đành chuồn mất, nếu bị tẩu tử thấy mình quấy rầy ca ca, tiền tháng sẽ bị trừ đi rất nhiều.

- Phu quân, chàng quản Na Mộ Nhật đi chứ, kẻ nào cũng luyện tim thành đá rồi, nhìn thấy người ta bán người, nữ nhân bị cởi trần truồng mà chẳng động lòng. Chàng nói xem có phải bị Hi Mạt Đế Á dạy hư không?

Tân Nguyệt gọi nha hoàn mang lụa tới, vừa than vãn:

- Ừm, đúng là quá thật, có điều chuyện này ở phương Tây lại rất bình thường, nếu nàng đã nhìn thấy, với lòng dạ bồ tát của nàng chắc là mua hết những nữ nhân kia rồi à? Vừa rồi Tiểu Nha còn quấn lấy ta xin một người để chơi. Nói là thích mái tóc vàng của người ta.

Vân Diệp đành ngồi xuống, Tân Nguyệt muốn nói chuyện, vậy phải nói chuyện cho tử tế:

- Không được, phu quân, không phải thiếp tiếc gì đâu, chỉ sợ nó không biết nặng nhẹ, đây là con người, không phải đồ vật, cái tính tùy tiện của nó thì chàng cũng biết rồi, chẳng may làm chết người ta, chàng nói xem thiếp xử phạt nó ra sao?

- Nàng nói cũng thái quá rồi, Tiểu Nha từ bé đã lương thiện, Hàm Hàm chết còn đau khổ hơn nửa năm, tới giờ không nuôi thú cưng nữa, ta tặng nó ly miêu nó cũng không thích. Nếu Tiểu Nha thích vậy nàng chia một người hầu hạ nó, nói rõ với nó, không được ngược đãi người ta là được.

- Vâng thưa đại lão gia, nói thế nào thì cũng là ngài có lý, đợi quản gia dạy dỗ xong những nữ nhân này, liền đưa cho bà cô đó. À phải, phu quân, thiếp thân hôm nay có hơi ngang ngược, cướp nữ nô của người ta.

Tân Nguyệt có hơi xấu hổ xin lỗi:

- Không sao, nàng làm thế là tích đức hành thiện mà, cướp thì cũng cướp rồi, mấy nữ nô thôi, chắc không ai ý kiến gì đâu. Í, trước kia làm loại chuyện này nàng luôn dương dương đắc ý, sao hôm nay lại xin lỗi, chẳng lẽ giết người rồi? Vợ chồng lâu năm cái trò vặt này sao qua mắt được Vân Diệp:

- Không ai chết, nhưng khi Lão Triệu đưa người về có rất nhiều kẻ nhảy ra, nếu không phải là thị vệ nhà ta lợi hại thì đã bị thuy thiệt rồi, đám Đổng Bình chỉ bắn què người ta.

Tân Nguyệt len lén liếc nhìn sắc mặt Vân Diệp nói:

- Không chết ai là tốt rồi, nếu nàng thất lễ trước, ngày mai bảo Lão Triệu cầm thiếp của ta đi cáo tội là được, mai còn nhiều hải thương tới bái phỏng, bảo Lão Triệu an bài.

Vân Diệp thấy cơm nước được đưa lên liền ngừng nói chuyện, hôm nay bận rộn cả ngày, bụng đúng là đói meo rôi:

Ăn cơm được một nửa, Lão Triệu nói có người tới thỉnh tội, còn khiêng một đám người bị thương, chính là đám người bị hộ vệ bắn thương, bên ngoài tối đen chẳng nhìn rõ là tới thỉnh tội hay là tới ra oai.

Vân Diệp mỉm cười, vì y thấy Tân Nguyệt giảu môi, thần thái tiểu nữ nhi này đã lâu lắm rồi không thấy, đưa ngón tay gẩy khẽ môi nàng, rồi ra cửa xem xem chuyện gì.

Hai hàng hộ vệ cầm đao đứng trong sân, phó dịch sau khi treo đèn lồng xong liền lui ra, đại môn vừa mở ra, liền thấy có người báo danh đi vào.

- Khâu Ninh đông gia Thiên Phúc hiệu tới phủ thỉnh tội, xin hầu gia xử lý.

Một tên râu quai nón hùng tráng để thân trần sải bước đi vào, tới giữa sân quỳ một gối xuống xin trừng phạt: - Tiểu dân vô tri, xúc phạm tới phu nhân, mong hầu gia giáng tội.

Vân Diệp đi quanh tên này một vòng, thú vị lắm, lưng mang một cành mận gai, sau là bảy tám hán tử bị khiêng vào, hai chân lộ ra ngoài, sưng cả rồi, xem chừng đã được đại phu xử lý, lại bị người ta rửa thuốc đi, đúng là kỳ lạ.

- Đông Doanh giáo úy Khâu Hổ khấu kiến đại soái.

Lúc này Vân Diệp mới thấy có người nữa đứng bên, là thuộc hạ Khâu Hổ của mình, tên này không tệ, đánh trận liều mạng, không ngờ bây giờ có thân thích làm hải thương.

- Khâu Hổ à? Ồ hiếm có lắm, ngươi còn nhớ tới đại soái ta sao, tưởng rằng ngươi thăng quan rồi mắt mọc trên mông chứ, sao, tới đòi lại công bằng cho thân thích à?

Vân Diệp nói như xoáy vào tìm, mặt Khẩu Hổ vã mồ hôi hột, ú ớ không biết trả lời thế nào, đành không ngừng khấu đầu.

- Khốn kiếp, chỉ có chút gian này thôi à, tưởng ngươi theo ta luyện ra được lá gan lớn rồi chứ, nếu dám tới nhà hỏi tội, lão tử còn đánh giá ngươi cao hơn một chút, thủy sư Lĩnh Nam không sinh ra thứ sâu dập đầu.

- Đại soái thứ tội, đều là ti chức sai, tiểu đệ Khâu Ninh ít va chạm với đời, toàn làm bừa, mong đại soái nể tình ti chức giết định cần mẫn, tha cho hắn khỏi chết.

Khâu Ninh quỳ trên mặt đất không sao ngờ thủ hạ của mình đánh nhau với người ta, đánh thua, sao nghe ý đại ca thì mình sắp chết?

Thiên hạ không có chuyện mang roi thỉnh tội hoang đường hơn nữa, Liêm Pha mang roi gai tới xin lỗi Lan Tương Như vốn là trò kịch chính trị, một sẵn lòng tha thứ, một sẵn lòng xin lỗi, thỏa hiệp chính trị xong mới có tình huống đó, Khâu Ninh ngươi có tư cách gì xin lỗi?

Khẩu Hổ chẳng qua là một chiến tướng dưới trướng mình, có lẽ không thể nói là chiến tướng, cứ nhìn mắt đám Đông Ngư, Nhân Hùng là biết, trong thủy sư Lĩnh Nam hắn chẳng là cái gì, cùng lắm là tên tiểu binh ngoi lên mà thôi, kẻ như thế có thể hoành hành ngang ngược ở Dương Châu?

- Trước kia ta đã nói, Khẩu Hổ, tướng sĩ thủy sư phải biết kiềm chế, hiểu tiến lui, thủ hạ của đệ đệ ngươi biết rõ đối diện là quý nhân thân phận cực cao, vì chút thể diện mà dám ra tay, có phải đầu óc bị cứt chó bịt kín rồi không? Hay là ngươi thấy toàn thiên hạ phải nể mặt ngươi.

- Khâu Hổ, vận khí của ngươi không may, lần này bản soái tới Lĩnh Nam, tiếng là đi chơi, nhưng nương nương lệnh ta, thanh sát quân kỷ, xảy ra chuyện thì đừng mong được tha thứ, công lao của ngươi là liều mạng lấy được, chức vị cũng thế, nên ta không động vào, giáo huấn không thể thiếu, người đâu, đánh Khâu Hổ năm mươi gậy, biệt giam nam ngày để cảnh cáo kẻ khác.

Khâu Hổ lúc này mới thở phào, đại soái đã xử trí, tức là mình chỉ cần chịu đòn, chịu giam là sẽ không sao nữa, nếu đại soái ôn hòa nói chuyện với mình mới là tai họa.

Khâu Hổ vội vàng bái tạ, cảm tạ đại soái hạ thủ lưu tình, liền bị hai hộ vệ của Vân Diệp kéo sang một bên, kéo quần xuống đánh năm mươi gậy, hai hộ vệ này là chuyên gia dùng hình trong quân, quân côn lúc nào cũng mang theo người, lâu lắm rồi không dùng, nên đánh rất hăng.

Chương 924: Mộng tưởng Vua hải tặc

Miệng Khâu Hổ nhét một khúc gỗ, cắn răng chịu năm mươi gậy, toàn thân run rẩy trở về nghe lệnh.

- Ta còn ở Dương Châu hai mươi ngày, hết hạn bị giam thì đi tìm hải đồ, càng nhiều càng tốt.

Vân Diệp xong việc liền về hậu đường, còn Khâu Ninh không phải người trong quân không thèm xử trí.

Đông Ngư vỗ một phát lên mông Khâu Hổ, Khâu Hổ đau gào thảm thiết, lớn tiếng nói:

- Đông Ngư đại ca, tiểu đệ vừa chịu hình, dù huynh có thích nam nhân thì cũng đợi mông tiểu đệ lành đã chứ.

Nhân Hùng đi tới bồi thêm một cước:

- Thứ chó má, hầu gia nhân hậu với huynh đệ, chứ gặp phải Lý Tích, Hầu Quân Tập thì con mẹ nó ngươi bị ném vào hố phân rồi, còn có tinh thần đùa với Đông Ngư à? Mau về ngồi giam đi, việc hầu gia an bài phải tranh thủ làm, vì chuyện hải đồ, suýt nữa hôm nay hầu gia hỏa thiêu Đại Minh tự. Mang tên đệ đệ ngu xuẩn của ngươi đi, để tay trần trông đến tởm, sau này đừng làm ra vẻ đại gia nữa, hắn chơi không nổi đâu.

Khâu Hổ dẫn đệ đệ rời đi, gạt một tên hắc y hán tử trên cáng xuống rồi bò lên nằm, Khâu Ninh thấp thỏm hỏi:

- Đại ca, đó là đại soái à? Trông trẻ quá.

Khâu Hổ thở hắt ra một hơi:

- Trẻ? Trong tay người ta có mười mấy vạn mạng người, Tiểu Ninh, lần này đại ca gánh cho, lần sau đừng ngang ngược nữa, nhà ta là thế gia hải thương, tuy trong nhà có vài đồng tiền, nhưng căn cơ không sạch sẽ, dựa vào đại soái bảo vệ mới có vài phần thể diện ở Dương Châu, hiện đệ đi tìm hải đồ, bất kể mua hay cướp cũng được, càng nhiều càng tốt, chuyện này phải làm cho đẹp.

- Vừa rồi huynh nói đệ phải ngoan ngoãn, giờ lại trống giong cờ mở đi lấy hải đồ có hợp không?

- Ngươi hiểu cái rắm, trước kia là ngươi làm bậy, hiện giờ là làm việc vì đại quân, hai đằng khác nhau, yên tâm, xảy ra chuyện đại soái sẽ gánh, đây mới là lúc đệ thể hiện uy phong, đi mau, để hai người đưa ta về quân doanh là được.

Khâu Ninh vứt cành mận gai trên lưng đi thật xa, mang theo một đám đông nanh vuốt, chia ra hướng về chỗ hải thương cư trú.

Khi Vân Diệp lần nữa trở về thư phòng, Hi Đồng đã ở đó, trên bàn đặt rất nhiều hải đồ trên bàn, Vân Diệp nhíu mày nói:
- Lão Hi, cần gì làm thế, Đại Minh tự đã đồng ý mấy ngày nữa mang hải đồ tới.

Hi Đồng hừ một tiếng khinh bỉ:

- Lời đám lừa trọc mà ngươi cũng đi à? Vừa mới nhận lời ngươi xong liền đem rất nhiều hải đồ giấu đi, cho rằng các ngươi kiểm tra tàng thư lâu rồi sẽ không tới nữa, liền đem trà trộn vào trong quyển trục khác, định lừa gạt qua ải, ngươi là người nắm đại quân, sao dễ tin tưởng người khác thế?

- Thời buổi này sao cả hòa thượng cũng nói dối, ta làm người thành thật một hồi có sao? Chẳng phải có huynh à, huynh giảo hoạt như khỉ, có huynh theo dõi Đại Minh tự rồi, ta chẳng lo đám hòa thượng giở trò.

Tính cách Hi Đồng nhiều lúc giống trẻ con, phải dỗ dành mới được, chẳng biết hắn làm gì dưới trướng Điền Tương Tử mà thành tính này, thật khó tin.

Nhìn hắn ngồi trên ghế vắt chân lên quá đầu là biết hắn đang đắc ý, có điều khi Vân Diệp mở hải đồ ra, cười khổ nói:

- Phiền rồi, huynh lấy bản đồ phân bố hải tặc của người ta, đoán chừng Đại Minh Tự sẽ nổi điên, Lão Hi nhìn xem, không ngờ ở Nam Hải lại có nhiều cái tai họa đến thế.

- Chậc chậc, trên biển cũng không thái bình, vầng trăng cong này đại biểu cho cái gì? Không phải Cuồng Nguyệt Tăng chứ? Cầu Nhiệm Khách phất lại rồi, không ngờ chiếm nhiều hải đảo như thế, ông ta muốn lập quốc à? Ha ha ha, Lý Tịnh! Ta đem thứ này lên triều đường, đủ xét nhà ông mười lần rồi, thôi bỏ, ta nổi danh lấy đức báo oán, không thèm so đo với ông, tìm cơ hội bóp nặn Cầu Nhiệm Khách là được.

- Cái vòng tròn này đại biểu cho ai nhỉ? A, người Oa. Con quạ ba chân này là người Cao Ly. Trên đời chắc trừ người Đại Nguyệt thích cờ trăng sao thì không còn ai khác? Oa oa, thích quá, cả bộ xương người, khỏi nói, chắc là hải tặc tới từ phía tây. Mẹ nó, long kỳ của thủy sư Lĩnh Nam bị vẽ như con giun.
- Mẹ nó chứ, mới lộ ra một chút tài phú đã có đám cá mập mò tới rồi à? Xem bộ dạng con nào cũng ăn tới béo múp.

Vân Diệp chìm đắm trong niềm vui vô biên, căn bản không phát hiện trước mặt Hi Đồng có một hòa thượng mặt đen, bên ngoài cửa cũng có, chính là Đạo Pháp, vẫn bộ mặt khắc khổ, hôm nay vô cùng oai phong, một cây trường côn chống sau lưng, hàng mi thỏ rung rinh, có vẻ giận dữ lắm.

Vô Thiệt đã xuất hiện trong thư phòng, chén trà trong tay chẳng thèm bỏ xuống, còn Hàn Triệt đứng bên ao ngắm hoa sen trắng trong đêm, thực ra hắn muốn đứng trên nóc nhà, sau lưng có một vầng trăng, trông càng giống thần tiên, nhưng trên đó có người mất rồi, Đơn Ưng đứng ở mái ngói cầm nỏ đợi bắn.

- Đám hải tặc này kém quá, không có chút tính sáng tạo này, Lão Hi xem đi, cờ khô lâu của chúng ta lên biển, ai nhìn cũng biết là hải tặc tới, tranh hùng trên biển, ta khoái trò này. Lão Hi, ta kích động tới run lên rồi này, nghĩ tới đám hải tặc kéo tới như bầy ong, cuối cùng bị ta cướp mất, ta chỉ muốn sớm ngày tới Lĩnh Nam.

- Lão Hi, tưởng tưởng sóng biển ầm ầm, vô số thuyền lớn va chạm vào nhau, trên cột buồm, dây thường thả xuống toàn hải tặc, miệng bọn chúng ngậm dao, tới gần một chút là nhảy xuống chém giết bừa bới, máu me lênh láng, đầu lăn lông lốc. Sóng lớn, thuyền chòng chành, nhảy không tốt bị hai cái thuyền nghiền nát, nếu như thêm vào sấm nổ chớp giật, mưa to như trút sẽ hùng tráng cỡ nào. Lão Hi, tới khi đó huynh sẽ hiểu, cuộc đời không đi làm hải tặc một lần thì sống không hoàn mỹ.

Vân Diệp xoay lưng lại cửa, luôn mồm kể cho Hi Đồng nghe làm hải tặc tuyệt vời thế nào, bản thân y đã chìm vào trong ảo mộng, từ nhỏ Vân Diệp được giáo dục hải tặc hoàn chỉnh, từ Peter Pan và thuyền trưởng Móc Sắt, tới Sinbad, Allibaba và bốn mươi tên cướp, lớn tuổi hơn một chút đọc thuộc Odyssey, càng khỏi nói trước khi tới Đại Đường bị đầu độc bởi Cướp biển vùng Caribbean, yêu chết đám hải tặc bại hoại.

Giờ có tư cách làm hải tặc rồi, vì sao không làm, nghĩ tới mình ít nhất có ba nghìn tên hải tặc, Vân Diệp kích động vô cùng, đã suy nghĩ có nên lưu lại một truyền thuyến về Vua hải tặc, tùy tiện kiếm ít kho báu rồi làm ra bản đồ kho báu Một Mẩu (One piece), làm hàng ngàn hàng vạn tên bại hoại đỏ mắt kết đội nhảy xuống biển đánh nhau không? Có thể suy xét.

Sao nửa ngày trời không thấy Hi Đồng phản ứng, cái tên đầy ADN cường đạo này lại không bị kích động? Không bình thường, khi Vân Diệp quay đầu lại thấy cả một đống người nhìn mình, không khỏi xấu hổ.

- Vân hầu, ngài muốn đi làm hải tặc thì bần tăng không cản được, nhưng tấm bản đồ này can hệ quá lớn, phải trả lại, nếu không dù hôm nay có đổ máu cũng phải thu hồi nó.

Đạo Pháp từng bước tiến vào thư phòng, gậy gỗ giộng xuống đất, đá xanh chớp mắt nứt thành mấy mảnh, lão già mấy chục tuổi đầu, sao mà khỏe thể?

- Lão hòa thượng nghĩ nhầm rồi, nếu chuẩn bị đàn hặc Lý Tịnh thì ta không cần tấm bản đồ này, nay Lý Tịnh trên triều đã là hổ không răng, không có tấm bản đồ này, ông cho rằng ta không thu thập được chứng cứ Cầu Nhiệm Khách cắt đất xưng vương sao?

- Vân hầu từ bi sẽ không làm chuyện tiểu nhân, chỉ là tấm bản đồ này không thể truyền ra ngoài, xin giao lại, những hải đồ khác Vân hầu thoải mái lấy.

Nhìn lão hòa thượng mặt mấy đau khổ, Vân Diệp gõ tay lên bàn, cuộn bàn đổ, buộc lại, đặt vào tay ông ta:

- Nhân gian hiểm ác, nhân tâm cũng khó lường, đại hòa thượng có chí lớn, Vân Diệp cũng không muốn làm tiểu nhân, bản đồ này trả cho ông, cũng sẽ không truyền ra, nhưng Cuồng Nguyệt Tăng bất kể thế nào cũng là một uy hiếp, chuyến này ra biển ta sẽ thay Lý Tịnh trừ cái ẩn họa này, triều đường loạn lắm rồi, không thể để đại tướng quân gặp nạn nữa.

Chương 925: Thánh nữ vô song và vương hậu độc ác

Lão hòa thượng lúc đi ánh mắt quái dị, cái vẻ muốn nói lại thôi làm Vân Diệp buồn nôn, nếu như là mỹ nữ thì Vân Diệp còn có tâm tình giải thích vì sao mình nhất định phải bắt Cầu Nhiệm Khách chứ một lão hòa thượng đầu lõm, người gày như củi thì thôi đi, càng chưa buổi tối leo tường muốn vào nhà người ta ăn cướp càng đáng ghét, không nói gì hết, tiễn hai lão hòa thượng ra.

Lão hòa thượng vừa đi, Vân Diệp liền lục một tấm hải đồ, nhân lúc ký ức còn mới, đánh dầu toàn bộ ký hiệu lên, phẩy một cái, bản đồ phân bố thế lực hải tặc đã xuất hiện trước mắt mọi người.

Cẩu Tử gãi đầu:

- Hầu gia, lão hòa thật ngu xuẩn, ông ta không nghĩ ngài sẽ vẽ một tấm khác à?

Câu hỏi ngu ngốc đó làm mặt Vô Thiệt sầm xuống, Hàn Triệt bỏ đi, Hi Đồng vỗ vai Cẩu Tử:

- Khác nhau chứ Cẩu Tử, tấm bản đổ kia là ta lấy từ Đại Minh tự về, có thể làm chứng cứ, nhưng tấm bản đồ này do Vân Diệp tự vẽ, dù vẽ giống thế nào không thể lấy làm chứng cứ, nếu bị người ta vạch trần thì thành họa lớn.

- Cho dù các chứng cứ khác của ngươi là thật, chỉ cần một cái là giả, tiểu tử, luc sđó toàn bộ lời ngươi nói sẽ thành giả, hơn nữa về sau không ai tin lời ngươi nói nữa.

Vân Diệp thu bản đồ lại, nói với mọi người:

- Vô Thiệt tiên sinh không chịu già, Cẩu Tử không có óc, con hùng ưng Tiểu Ưng không biết ra biển sẽ ra sao, còn về Lão Hi, e rằng muốn làm hải tặc lắm rồi hả?

Vô Thiệt chắp tay sau lưng nói:

- Cả đời này thứ nên thấy lão phu đã thấy cả rồi, lần trước theo Vân hầu ngồi thuyền, gặp phải rồng hút nữa, thiên huy đâu phải thứ con người có thể kháng cự, trong trận phong ba đó, lão phu mất hai cái răng, Vân hầu cũng bị cá đập xỉu. Đây không phải là trò đùa, binh sinh lần đầu tiên lão phu sợ hãi, sợ hãi là đại địch của võ giả, lần này lão phu ra biển là để khắc phục sợ hãi, còn làm hải tặc thì bỏ đi.

Vô Thiệt chẳng thể thay đổi loại suy nghĩ lung tung beng của Vân Diệp, ông ta hiện giờ coi biển là cửa ải tu hành, gạt bỏ chuyện khác, truy cầu đỉnh cao của võ đạo.

Cao thủ nhiều cũng phiền, Hàn Triệt luôn gây chuyện với Đơn Ưng, Hi Đồng muốn so tài với Vô Thiệt, Tiểu Thiết không đánh lại Cẩu Tử, thường bị đánh răng rơi đầy đất, nhưng càng thua càng đánh.

Sau khi Cẩu Tử lại đánh Tiểu Thiết một trận dế rên sên bò, Hi Đồng bước ra, đánh Cẩu Tử một trận:
- Cẩu Tử, ngươi nói gia gia ngươi lợi hại, hay thúc thúc Hi Đồng này lợi hại hơn?

Thấy Hi Đồng hỏi nghiêm túc, Cẩu Tử suy nghĩ rồi nói:

- Nếu năm nay gia gia bốn mươi tuổi, thúc cầm cự không quá một nén hương, hiện giờ nếu hai người chỉ đấu với nhau không quá ba khắc, thúc thúc sẽ thua, quá ba khắc, gia gia sẽ thua, nếu như là quyết sinh tử, thúc thúc vừa ra mặt là bị gia gia giết ngay.

Hi Đồng gật đầu, từ đó về sau không tìm Vô Thiệt lĩnh giáo nữa.

Dương Châu thời tiết nóng nực, lão nãi nãi tuổi cao, bái phật xong là không muốn đi đâu nữa, trước kia vì đề phòng nãi nãi không hợp thủy thổ, đồ ăn cái uống đều mang từ nhà đi, nên nãi nãi trừ tinh thần mỏi mệt thì tất cả vẫn ổn.

Tôn Tư Mạc cũng muốn đi Lĩnh Nam, nhưng lão đạo không muốn lãng phí thời gian trên thuyền, nên dẫn dược nô, dọc đường vừa hái thuốc vừa đi, chẳng biết lúc nào mới tới Lĩnh Nam được, lúc này chẳng thể hi vọng vào ông ta.

Tân Nguyệt lần đầu tiên làm chủ ở Dương Châu, Vân Diệp phát hiện ra nàng rất có tiềm chất là kẻ ác, chỉ cần nhìn cái gì ngứa mắt là xen vào, lại còn không làm triệt để, thấy người tốt bị ức hiếp, không cần hỏi, hộ vệ Vân gia xông lên đánh kẻ ác, đánh xong rồi nghênh ngang bỏ đi, để lại người tốt tiếp tục bị người xấu đánh đập.

Biết những năm qua nàng ở Trường An sặp nghẹn chết rồi, rời Trường An có cảm giác như được xổ lồng, ở đây không cần đóng kịch cho người khác xem, cũng không cần kiêng kỵ, có phu quân chống lưng, tất nhiên chẳng phải sợ gì, làm việc còn không đáng tin cậy như Tiểu Nha.
Vân Mộ chẳng bao giờ muốn rời cha, nên trong thành Dương Châu thường xuyên thấy một văn sĩ áo xanh tay dắt khuê nữ của mình, phía sau có con chó lớn đi theo, thong thả bước trên đường lát đá, nhất là thích đi dạo trong mưa nhỏ.

Tiểu Nha có một nữ nô tóc vàng, Tiểu Vũ tất nhiên cũng có, Đông Tây Nam Bắc không thích nữ nô mặt đầy nốt, thậm chí không cho phép họ tới gần mình, ca ca nói ngu xuẩn có thể lây truyền, nên các nàng đương nhiên cho rằng những cái nốt tàn nhang kia cũng lây truyền.

Các nữ nô đều thích quấn lấy Hi Mạt Đế Á, trong mắt bọn họ những chủ nhân tôn quý đều không bình thường, nữ chủ nhân cho bọn họ ngày ăn ba bữa, mỗi bữa lại ngon lành như thế, cháo yến mạnh là đồ ngon trong ký ức, ở nhà chỉ có ngựa mới được ăn.

Lần đầu tiên ăn cơm ở Vân gia, bọn họ không dám đụng vào đồ sứ tinh xảo, bên trên còn có hoa văn đẹp đẽ, mình chưa bao giờ thấy, đánh vỡ cái bát như thế dứt khoát sẽ bị treo cổ.

Hi Mạt Đế Á phí rất nhiều công sức mới làm bọn họ hiểu, những cái bát đó là cho họ dùng, còn đem khoe đồ sứ mà nàng dùng, mới khiến họ miễn cưỡng tin chủ nhân của mình giàu có thể nào.

Nhất định là một vị quốc vương, đó là lý giải của bọn họ, thị nữ đều mặc tơ lụa đẹp đẽ, khiến bọn họ trên người chỉ khoác một tấm vải đay càng thêm tự ti, lấy y phục mỹ lệ được phát, bọn họ cho rằng đây là đãi ngộ công chúa mới có, nhất định là quốc vương thích mình, muốn mình làm tình phụ, đó là suy nghĩ tự nhiên nhất, trừ tấm thân này, bọn họ không có gì khác.

Trang điểm thật xinh đẹp, mang nghi hoặc nói với Hi Mạt Đế Á, làm Hi Mạt Đế Á thiếu chút nữa cười ngạt thở, chỉ Vân Diệp và Vân Mộ vừa mới về, chơi ác nói đó là quốc vương bệ hạ và công chúa điện hạ.

Vì quyến rũ quốc vương bệ hạ tôn quý, bị vương hậu bệ hạ giáo huấn một trận nên thân, liền đi thỉnh giáo thánh nữ Hi Mạt Đế Á vô song, thánh nữ thương hại kể cho họ nghe sự ác độc của vương hậu, vương hậu từng dùng đao chặt gãy chân mấy võ sĩ, còn chặt tứ chi của tình địch, ném vào nơi hoang dã, vương hậu hỉ nộ thất thường, quốc vương bệ hạ đã ghét lắm rồi, chỉ cần nữ nô xinh đẹp cố chút nữa, nói không chừng được bệ hạ yêu thích, truất ngôi vương hậu độc ác.

Nghe thánh nữ nói thế, các nữ nô liền đem trang điểm và cần cù làm vốn liếng của mình, một số nữ nô thông minh lén sửa trang phục, nửa bầu vú lộ ra ngoài, làm đám gia tướng chảy nước giãi.

Đợi tới khi Tiểu Vũ thông minh học hiểu mấy câu của Hi Mạt Đế Á, dần dần làm rõ suy nghĩ của nữ nô, Tân Nguyệt đùng đùng nổi giận đi tìm Hi Mạt Đế Á tính sổ, từ khi nào mà mình thành hoàng hậu ác độc, lại còn chặt chân tay tình địch ném ra đồng hoang, Tân Nguyệt rất chú trọng danh dự của mình.

- Cũng không phải là sai, ở phương tây, hầu tước ở đất phong tương đương với quốc vương rồi, nói cô là vương hậu đâu có sai, đám nữ nô kia không hiểu hệ thống tước vị phức tạp của Đại Đường, chỉ đành giải thích như thế, còn về phần giết tình địch, chẳng lẽ cô không có ý nghĩ chôn Na Mộ Nhật vào chum chắc?

- Nếu là ta thì ta sẽ làm thế, nếu như ta thực sự thích một người, ta sẽ giữ thật chặt, không cho nữ nhân khác có bất kỳ cơ hội nào, nếu như thực sự co tình địch, ta sẽ cho vào chum, rải thêm muối nữa.

Tân Nguyệt tuy mồm mép chua ngoa, nhưng gặp phải Hi Mạt Đế Á là không đấu nổi, vì khi Tân Nguyệt ngứa mắt với Na Mộ Nhật là chửi mắng muốn đem Na Mộ Nhật làm thịt muối, giờ bị người ta vin vào đó, mới hối hận nói không lựa lời.

Chương 926: Ấm lạnh tự mình biết

Vân Diệp rất bận rộn, sau khi từ chối tất cả lời mời tiệc tùng vẫn bận, Linh Đang có thai sáu tháng mới nôn tới kinh thiên động địa, người ta có thai hai ba tháng đã nôn, nàng bụng tướng lên rồi mới nôn, Vân Diệp làm mỳ rau còn ăn được một ít, ăn hoa quả cũng nôn.

Toàn thân Na Mộ Nhật nổi rất nhiều mụn, đúng là lấy mạng nàng, Vân Mộ được Tân Nguyệt mang đi thật xa, chỉ sợ truyền nhiễm, còn muốn cách ly cả trượng phu, bị Vân Diệp mắng tối mặt, bị chút mẩn ngứa là do không hợp thủy thổ thôi, mụn tan đi là hết, tránh cái gì mà tránh.

Trong một ngày Vân Diệp phải làm cơm cho Linh Đang, xoa thuốc cho Na Mộ Nhật, mới vào thư phòng mở hải đồ ra thì nghe thấy Na Mộ Nhật lớn tiếng kêu ngứa, phải đi dỗ dành, chẳng lúc nào được nghỉ.

Hiệu suất công tác của Khâu Hổ rất cao, không ngừng có hải đồ được đưa tới, Lưu Phương xử lý xong, sẽ đánh dấu vào bản đồ mới, Vân Diệp cũng vét hết ký ức bản đồ đời sau, đem một số hải đảo mình biết điền vào.

Hải đồ của Đại Minh tự được đưa tới, muốn tìm ra thứ hữu dụng trong núi hải đồ đó là chuyện vô cùng buồn tẻ, vô cùng nhạt nhẽo, nếu không có Lưu Phương giúp, Vân Diệp muốn một mình hoàn thành là không thể.

Muốn chơi cho vui thì phải chuẩn bị rất nhiều, chuẩn bị đầy đủ rồi mới có thể làm hải tặc giỏi, Vân Diệp không muốn mình ra biển thành đối tượng bị đánh cướp, lúc này e là đám hòa thượng đã đem tin tức về Vân Diệp truyền cho Cầu Nhiệm Khách, ông ta đánh đâu thắng đó trên biển, chắc không chỉ có hư danh, huống hồ sau lưng có Lý Tịnh ngầm hỗ trợ, có được trang bị của quân đội có khi chẳng kém Vân Diệp.

Cuộc sống của Vân Diệp ở Dương Châu vô cùng phong phú, phải chăm sóc hai tiểu lão bà, còn phải trông coi đại lão bà không cho ra ngoài sinh sự, trong quan trường Dương Châu đã lờ mờ lan truyền Tân Nguyệt không có não rồi, là khách, đừng để chủ nhân quá khó xử.

Gió mùa tới đúng hẹn, sóng biển mang bọt sóng vỗ vào bãi cát, Vân gia ngang ngược cuối cùng cũng đi, người Dương Châu thở phào, đám hải thương thường ngày vênh váo cuối cùng cũng dám lộ diện.

Thuyền rời cửa Trường Giang, Hi Mạt Đế Á chỉ một hòn đảo mọc từng mảng lau sậy um tùm, nói:

- Vân Diệp, đó là hải đảo bảo bối, nghe nói trên đó có Tức Nhưỡng, lần trước ta tới không phát hiện gì hết, ngươi còn cho rằng nơi đó có Tức Nhưỡng không? Ngươi xem trên đó giờ vẫn có binh sĩ canh gác, ngươi định lừa người ta tới bao giờ?

- Ta chưa bao giờ lừa ai hết, Hi Mạt Đế Á, cô xem đi, hòn đảo đó chẳng phải lớn hơn lần cô thấy nó không? Có thể khiến một hòn đảo trong nước không ngừng lớn lên, cô nói xem trừ Tức Nhưỡng ra thì còn thứ sức mạnh thần kỳ nào nữa? Vạn sự đều có căn nguyên, trong sách của các cô có một vị lực sĩ mạnh mẽ vô song tên là Samson, sức mạnh của hắn tới từ bộ tóc của mình, bị nữ thám tử lén cắt mất tóc liền thành yếu ớt vô cùng.

- Hòn đảo này cũng thế, Tức Nhưỡng chính là suối nguồn sức mạnh của nó, nếu cô lấy Tức Nhưỡng đi, nó sẽ mau chóng bị sóng biển san bằng, kỳ tích trời cao tạo ra, chúng ta không nên quấy nhiễu, để nó dần hoàn thành sứ mạng của mình, đó là tôn kính tự nhiên nhất với trời cao.

Vốn không định nói, nhưng thấy Hàn Triệt lén lút giỏng tai lên nghe trộm, đành phải kể lại lần nữa, đã lừa người ta thì lừa tới cùng, nếu không sẽ đả kích chút lòng tin mà Hàn Triệt khó lắm mới gom lại được.

Hàn Triệt nghe xong trầm tư nhìn hải đảo trước mắt, trực giác nói với hắn không nên tin lời Vân Diệp nói, nhưng hòn đảo đó lại thực sự tồn tại, làm lòng hắn nổi sóng cồn, phải lấy được hòn đảo này, đây hẳn là nơi động tiên.

- Samson? Ngươi biết Samson à?

Hi Mạt Đế Á vén váy chạy tới, muốn ôm lấy cánh tay Vân Diệp, nhưng bị Tân Nguyệt đẩy ra.

Hi Mạt Đế Á không hề để ý, Tân Nguyệt luôn hẹp hòi, đứng vững rồi há miệng hỏi: - Mau mau nói đi, ngươi biết gì nữa? Có biết Zeus, biết Athena không? Có biết thần mặt trời không? Còn vị thần xa hơn có biết không? Như Gaia.

Vân Diệp kéo Tân Nguyệt tới, để nàng cùng mình dựa vào mạn thuyền, nói:

- Nàng có biết thần của bọn họ đều hơi biến thái không? Vợ của chủ thần Zeus là tỷ tỷ Hera của ông ta, Athena từ trong đầu ông ta chui ra. Tóm lại ông ta là tên quỷ đói trong đám sắc quỷ, chỉ cần gặp nữ nhân xinh đẹp một chút là ông ta biến thành con trâu đức leo lên giường họ, chén xong chạy thật xa. Lão bà của ông ta và khuê nữ thần sắc đẹp thi xem ai xinh đẹp nhất...

- Oa oa oa, không ngờ ngươi biết câu chuyện quả táo vàng, vậy có biết lông cừu vàng không? Biết mười hai anh hùng không? Có biết chuyện tình yêu giữa nữ thần Đại Daphane xinh đẹp và thần mặt trời không? Mau nói đi, mau nói đi!

Lần này bất kể Tân Nguyệt kéo thế nào Hi Mạt Đế Á không chịu buông tay ra, bầu ngực nóng bóng dán vào cánh tay y, không ngực thúc giục:

- Hi Mạt Đế Á những chuyện đó cô biết hết? Sao còn muốn ta kể lần nữa? Nói nhiều sẽ bị coi là tổn hại phong hóa cho vào lồng thả trôi sông, cô không muốn ta đường đường quốc hầu lại bị tha trôi sông chứ, như thế sẽ thành chuyện cười lớn.

Thấy Vân Diệp không chịu nói, Hi Mạt Đế Á buông tay y ra, cô đơn đi tới mũi thuyền, hát một bài ca bi thương, câu từ không nhiều, nhưng du dương.

Hàn Triệt nào đã bao giờ thấy cảnh quan phương tây, nghe tới há hốc mồm, hắn cảm thấy mình làm thần tiên lâu rồi hình như bỏ lỡ rất nhiều thứ, ví như mỹ nữ thông minh uyển chuyển hay thay đổi này vì sao mình chưa bao giờ gặp. Đây mới là nữ nhân, lão tử năm nay hai mươi hai rồi, tới lúc phải lấy lão bà thôi.

Tân Nguyệt rất mẫn cảm với chuyện nam nữ, đó là do nàng luôn đề phòng đám nha hoàn phó dịch làm chuyện hỏng gia phong, trong đôi mắt sắp phun lửa của Hàn Triệt thấy được dục vọng chiếm hữu Hi Mạt Đế Á, kín đáo chọc phu quân một cái, Vân Diệp thở dài, theo Tân Nguyệt xuống dưới. Tới tận buối tối đi ngủ Tân Nguyệt đều không cao hứng, Vân Diệp không biết mình đắc tội với nữ nhân này chỗ nào? Nghĩ mãi không ra, tới khoang thuyền Linh Đang thăm, lại tới chỗ Na Mộ Nhật gãi ngứa cho nàng, cuối cùng mới về phòng mình, Tân Nguyệt nằm chổng mông ra ngoài, chẳng nói chẳng rằng.

- Lại giận dỗi rồi, muốn mắng chửi thì mắng chửi đi, im thít thế làm gì?

Vân Diệp cởi áo, chuẩn bị đi ngủ:

Tân Nguyệt bò dạy nắm tay Vân Diệp van nài:

- Phu quân, nếu chàng thích Hồ nữ thì trong nhà có mười mấy người đấy, thiếp thân không để ý đâu, đừng cưới Hi Mạt Đế Á về nhà nhé?

Vân Diệp bị nàng làm ngớ ra rất lâu, mới nói:

- Ta không định cưới lão bà nữa, hiện giờ có bốn người các nàng đã không chiếu cố kịp rồi, thêm một người nữa còn sống nổi không? Vả lại con mắt nào của nàng thấy ta thích Hi Mạt Đế Á.

Tân Nguyệt u oán nói:

- Buổi trưa trên sàn thuyền lúc gió thổi, thiếp thân bảo chàng nhìn Hàn Triệt, hình như hắn thích Hi Mạt Đế Á rồi, thiếp thân thấy chàng thở dài, tưởng chàng không muốn Hàn Triệt thích Hi Mạt Đế Á.

Té ra là thế, Vân Diệp thở dài:

- Hai người đó đừng nhìn họ ăn lụa mặc là, thực ra là hai người đáng thương, có thể nói cả hai bọn họ đều không thích hợp thành thân, với ai cũng không thích hợp.

- Vì sao? Thiếp thân thấy họ là đôi người ngọc, rất xứng đôi.

Tân Nguyệt đề phòng nhìn trượng phu, cứ thấy trượng phu có dụng tâm khác:

- Nàng biết cái rắm ấy, Hàn Triệt là thần nhân, hôm nay ta kể chuyện thần thoại, nàng không nghe ra hàm nghĩa của nó à? Lão bà của Zeus là tỷ tỷ của ông ta, hiểu chưa? Cha mẹ của Hàn Triệt nói không chừng cũng thế, nàng nói xem tương lai con cái của Hàn Triệt sẽ thế nào?

HẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau