ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 916 - Chương 920

Chương 917: Dương Châu mộng (1)

Sáng sớm thuyền đi vào Hàn Câu, nơi này nước chảy rất siết, lòng sông hẹp, thuyền lao đi như ngựa phi nước kiệu, hai trăm dặm chớp mắt đã qua, rời Hàn Câu, Dương Châu đã trong tầm mắt.

Ngay cả không khí cũng mang mùi thơm lay động, hai bên sông chẳng biết trồng cây gì mà thơm nức, điều Tân Nguyệt quan tâm duy nhất là có thể chặt xuống làm nước hoa không, Vân Diệp gật gù, thế mới là lão bà của ta.

Thuyền vừa cập bờ, một âm thanh bi sảng vang lên:

- Vân huynh, Vân huynh, bao năm không gặp, vi huynh nhớ chết thôi.

Vân Diệp nhìn theo, thấy rõ người kia rồi, đổi sang khuôn mặt bi thương:

- Tĩnh Văn huynh, Tĩnh Văn huynh, từ biệt ở Bá Kiều, chẳng biết tri âm nay có còn, ngờ đâu tương phùng ở Lạc Dương, lẽ não trời cao thương huynh đệ chúng ta chia tay nhiều năm, nên mới cho cơ hội tương phùng hôm nay.

Hết cách rồi, đó là đại lang Trịnh gia, hào sảng, tình cảm phong phú, hai năm không gặp hận không thể ngủ cùng giường, năm xưa hắn cũng cùng mấy tên hoàn khố để xảy ra chuyện tai tiếng, cha hắn không chịu nổi đá tới Dương Châu làm lục sự tham quân, hôm qua Vân Diệp viết thư nói sẽ tới Dương Châu, nhờ hắn giới thiệu quan lại Dương Châu.

Không biết tên này lấy đâu ra nhiều nước mắt như thế, nắm tay Vân Diệp khóc như mưa, ướt mẹ nó tay rồi mà không thể rụt lại, tới khi lão nãi nãi xuống thuyền, Trịnh Sảng buông tay Vân Diệp ra, dùng đại lễ bái kiến, nói thấy lão nãi lại nhớ tới tổ mẫu của mình, lại quỳ xuống đất khóc trận nữa, lão nãi nãi cũng rơi nước mắt, vỗ về rất lâu mới đứng lên.

Không tiện ôm đám Tân Nguyệt, đành chắp tay thi lễ, cười lớn nhất định mời cả nhà Vân Diệp tới viện tự hắn chuẩn bị, một tòa viên lâm, trước kia là tổ trạch của một phú hộ, về sau có xung đột với Trịnh gia, rồi không may nhận hàng hóa của hải tặc, kết quả gia sản bị xung công, thế là trạch viện này thuộc về Trịnh Sảng.

Nếu đổi lại là Ngụy Trưng, thế nào cũng tra xét một phen, Vân Diệp thì thôi đi, y chỉ thấy trạch viện này rất đẹp, chuyện như thế thấy quá nhiều rồi.

Cả trạch viện được quét tước vô cùng sạch sẽ, đám hoàn khố Trường An ai chẳng biết bệnh thích sạch của Vân Diệp, cái gì qua loa được chứ nhà phải sạch, đồ dùng phải sạch, Trịnh Sảng đương nhiên biết rất rõ.

- Vân huynh nói hơi muộn một chút, tới tận chiều qua ta mới nhận được tin, sai phó dịch quét dọn thâu đêm, sáng nay mới miễn cưỡng ở được, Vân huynh ở tạm, có cái tốt hơn lại đổi.
- Làm Tĩnh Văn huynh nhọc công rồi, ta đắc tội với các đại lão, thanh danh quá thối, bị nương nương mắng cho một trận, đuổi tới Lĩnh Nam thanh tra thủy sư, trong vòng ba năm không được về, nay thay Tĩnh Văn huynh mới dễ chịu hơn.

Trịnh Sảng sao không biết vì sao Vân Diệp rời kinh, bề ngoài là hoàng hậu nương nương phái đi, thực tế là bỏ chạy, có điều được nương nương kiếm cớ cho, chứng minh người ta thánh sủng không giảm, mặc dù rời kinh, nhưng ba năm sau còn trở lại.

Huống hồ Trịnh Sảng rất rõ giao tình của Vân Diệp với thái tử và Ngụy vương thế nào, người như vậy gặp chút trở ngại liền suy sụp mới là trò cười. Hắn còn nghe nói Vân Diệp trước khi xuất kinh chơi Ngụy Trưng một vố, dọn sạch Trường An, mấy ngày qua hắn tận mắt nhìn những đội thuyền không ngớt qua Dương Châu thuận dòng tới Nhạc Châu, người dám đấu đá với Ngụy Trưng đâu phải ghê gớm bình thường.

Khi Vân gia xui xẻo không kết giao còn đợi tới bao giờ.

- Lão thất phu Ngụy Trưng, ghen ghét hậu bối lập công, không thèm chấp, Vân huynh cần gì đưa lão phu nhân tới Lĩnh Nam, nơi đó nóng bức ẩm thấp, e không lợi cho sức khỏe, không bằng bố trí lão phu nhân ở Dương Châu, Vân huynh cứ đi làm việc, thay huynh hiễu kính lão phu nhân, sớm chiều không chút lơ là.

- Không được, Tĩnh Văn, lão nãi nãi muốn đi Lĩnh Nam thăm tôn tử, ai ngăn cản mắng người đó, tiểu đệ chỉ có thể để nãi nãi ở Dương Châu nghỉ vài ngày, khi nào gió lên, phải giương buồm ra biển, tới thẳng Quảng Châu.

Chuyện Vân Diệp và Lý An Lan thì huân quý Trường An có ai không biết, hâm mộ cực kỳ, rất nhiều người không ưa gì công chúa hoàng gia, nhưng với quả phụ công chúa thì cực kỳ hứng thú, hi vọng có thể giống Vân Diệp, kiếm cho nhi tử của mình cái phong hiệu quận vương. Trịnh Sảng gật đầu:

- Nếu thế thì Vân huynh nghỉ ngơi thật khỏe, đợi gió lên ta sẽ đi tiễn, thời gian tới không quấy rầy Vân huynh nữa, nếu như có gì cần cứ sai quản gia là được, huynh đệ trong nhà đừng có khách khí. Tối ngày mai tiểu đệ đợi Vân huynh ở trên thuyền hóa của Đắc Nguyệt lâu, khi đó thứ sử và biệt giá cũng tới, Vân huynh đừng quên.

Người ta an bài chu đáo như thế, Vân Diệp đâu ra lý do từ chối, vội tạ ơn, nói rõ mai nhất định sẽ đi, không cô phụ ý tốt của Văn Tĩnh.

Tiểu Vũ rất thích ao hoa sen ở hậu hoa viên, tháng bảy hoa sen đang nở rực rỡ, lá sen lớn che kín ao nước nhỏ, kỳ thực Tiểu Vũ không thích hoa sen mọc trong ao, nàng thích hoa sen ở trong tay mình, kéo Địch Nhân Kiệt đi hái hoa sen cho mình, còn hăm dọa nếu hắn không hái hoa sen cho mình sẽ đẩy xuống ao. Địch Nhân Kiệt sợ la toáng lên, cành sen có rất nhiều gai, đâm vào tay đau lắm, Tiểu Vũ chính vì sợ đau mới ép hắn đi hái, chuyện này sao có thể làm, đánh chết cũng không làm.

Hàn Triệt đang ngắm hoa sen đã quá quen với sự thô tục của Vân gia rồi, vung tay ném một thanh chùy thủ đi, chủy thủ xoay tròn cắt đứt mấy bông hoa sen mọc trên mặt nước, trước khi hoa sen rơi xuống, dùng một cái roi đen nhánh quấn lấy. Nhẹ nhàng vẫy cổ tay, hoa sen được lấy lên, mà lúc này chùy thủ cũng xoay tròn bay về, Hàn Triệt đưa tay đón lấy, chớp mắt đã cắt hết gai trên cành hoa, đưa cho Tiểu Vũ, cực kỳ tiêu sái phong độ.

- Ai muốn ngươi lắm chuyện, ta thích Tiểu Kiệt hái, ngươi hái ta không cần.

Không ai ngờ Tiểu Vũ lại hờn dỗi, nước mắt lưng tròn như muốn khóc.

Địch Nhân Kiệt vội vàng nhận lấy hoa sen trong tay Hàn Triệt, đảo ngược lại trật tự, lại hái thứ cỏ không biết tên bên ao, nhanh chóng bó thành bố hoa sinh động, cho vào mũ mình đưa cho Tiểu Vũ, bộ dạng cực kỳ nịnh bợ. Hàn Triệt lắc đầu bỏ đi, trông buồn nôn không chịu nổi.

Tiểu Vũ vừa rồi còn nước mắt long lanh, dáng vẻ ủy khuất, chớp mắt cái nước mắt mất sạch, nhận lấy mũ của Địch Nhân Kiệt, ngón tay trắng muốt khẽ vươn ra vuốt lên hoa sen, đôi mắt trong sáng nhìn hoa trong tay, đầu hơi xuống, cánh mũi xinh xinh khẽ nở ra, hít lấy một hơi, dáng vẻ vô cùng lay động lòng người, Địch Nhân Kiệt bị hút mất hồn rồi, nhưng đang nhìn tới thất thần thì thình lình bị Tiểu Vũ dẫm một cái thật mạnh lên chân hắn rồi cười khanh khách bỏ chạy.

Địch Nhân Kiệt ôm chân không ngừng nhảy lò cò trên mặt đất, đau quá, dưới đáy giày của Tiểu Vũ có dao, đó là quà sinh nhật Công Thâu gia tặng cho nàng, chỉ cần ngón cái kéo cơ quan, mũi dao sẽ nhô ra, là món quà Tiểu Vũ cực thích, lần này xuất hành, Tiểu Vũ chuyên môn đi đôi giày này. Địch Nhân Kiệt cởi cả giày và tất ra, kiểm tra ngón chân, may quá, không sao cả, biết rõ Tiểu Vũ kho dây, sao mình cứ sán tới gần chứ?

Yên lành nghe Lưu gia gia giảng binh pháp có hơn không? Sao nhất định chuốc khổ vào thân, Địch Nhân Kiệt không hiểu nổi bản thân nữa, mắt dõi theo hướng Tiểu Vũ chạy đi, mắt lại thẫn thờ, trong tai vẫn vang vang tiếng cười trong trẻo tinh nghịch của nàng, lòng hỗn loạn …

Chương 918: Dương Châu mộng (2)

- Phu quân, nữ đệ tử của hàng xem ra khó mà gả đi được, hiền lành như Tiểu Kiệt còn không chịu nổi nó, không biết ai chịu nổi? Hầu Kiệt thì bỏ đi, Tiểu Vũ căn bản không nhìn trúng, thế này cao chẳng với tới, thấp thì không được. Mà chàng định nuôi Tiểu Vũ tới bao giờ? Đại cô nương rồi.

Cách màn che muỗi, Vân Diệp và Tân Nguyệt nhìn rõ ràng cảnh bên ao sen, Tân Nguyệt phe phẩy quạt mỹ nhân, nhìn thấy Tiểu Vũ ức hiếp Tiểu Kiệt, tức thì không vui.

Ba đứa đệ tử của phu quân, Tân Nguyệt thích nhất là Tiểu Kiệt, tuy cũng thích Thì Thì và Tiểu Vũ, nhưng không thể so với Tiểu Kiệt được, có thể là trong nhà quá nhiều nữ hài tử rồi, Tân Nguyệt luôn nói thế.

- Cho nàng biết, trong ba đứa nhỏ này, nếu nói tới thành tựu, nhất định Tiểu Vũ là cao nhất, song sinh ra làm thân nữ nhi, định sẵn cả đời không sống yên ổn, ta rất muốn gả nó cho Tiểu Kiệt, có lẽ chỉ có Tiểu Kiệt mới có thể làm cả đời nó hạnh phúc, nam tử khác muốn khống chế nó thì quá khó, chỉ là làm thế thì lại khổ cho Tiểu Kiệt, cái tính không chịu an phận đó làm người ta đau đầu.

- Không phải thiếp nói chàng, dạy đệ tử thì dạy mấy đứa nam, tương lai con chúng ta còn có mấy huynh trưởng chiếu cố, lại đi dạy hai đứa nữ. Thì Thì giờ thành hoàng gia hưởng lợi, khi thiếp thân vào cung, Dương phi thấy Thì Thì cười tới lệch miệng, chỉ hận không thể cưới Thì Thì vào cung lập tức, thằng nhi tử vô dụng của Dương phi làm sao xứng với Thì Thì nhà ta.

- Tiểu Vũ coi như được chàng dạy thành rồi, khảo thí của thư viện, nó còn làm tốt hơn Tiểu Kiệt, các vị tiên sinh đều nói đáng tiếc, đầu nhầm thai, nếu là thai nam, sẽ là phiên bản của chàng.

Vân Diệp vươn mình:

- Bớt vỗ mông đi, mấy vị tiên sinh chưa bao giờ vừa mắt ta, ai gặp cũng giáo huấn, nương nương cũng thế, nàng tính mà xem, trước kia là bốn vị lão tiên sinh, sau thành Nhan Chi Thôi lão tiên sinh, rồi ba vị Thái Sơn ông, cuối cùng lại thêm Diêu Tư Liêm lão tiên sinh, vị này trực tiếp nhất, nói sai là choảng ta luôn.

- Lão bà à, nàng nói xem ta khiến người ta ghét cỡ nào mới sống thành như thế, Lý Thái nói người ta không nỡ nhìn miếng gỗ đàn hương tốt nhất làm thành thùng phân, nên nỗ lực cứu viện, cuối cùng phát hiện miếng gỗ ấy chỉ có thể làm thùng phân, nên từ bỏ, nàng nói xem tên khốn ấy nói đúng không?

- Nói bậy, hắn mới là thùng phân, phu quân thiếp là ngọc thạch hiếm có, ai cũng muốn dựa theo ý mình điêu khắc thành kỳ trân khoáng thế, cuối cùng phát hiện ra nguyên bản mới là tốt nhất, họ không giận chàng, mà là giận bản thân, đó là lời chính miệng gia gia thiếp nói, không sai được.

Tân Nguyệt ưỡn ngực lên, nói vang vang như chuông, cực kỳ tự hào:
Vân Diệp gật gù tâm đắc lắm:

- Ta cũng thấy đúng, xem ra gia gia mới có tầm mắt, sau này nghe được lời khen tương tự, nhất định phải nói cho ta.

Nếu như Hàn Triệt nghe thấy phu thê nhà này tâng bốc nhau như vậy, nhất định sẽ nôn ọe, nhưng nơi này chỉ có mấy con ếch ngồi trên lá sen tắm gió đêm ca hát, ộp oạp biểu thị cực kỳ tán đồng.

Bất kể đúng hay sai, con người sống trên đời luôn cần bạn, người ta sở dĩ cưới lão bà, kỳ thực là tìm đồng minh tri kỷ nhất, nếu không một mình sống ngáo ngơ mấy chục năm, không may giết một người ngay cả người giúp mình đào hố cũng chả có thì quá thảm, Tần Cối về nhà còn có Vương thị hỏi thăm nữa là.

Thế giới quá lớn, quá phức tạp, chúng ta không phải là bạc, không thể làm tất cả mọi người thích mình, vậy hãy cố gắng kiếm một lão bà mà cho dù mình đi giết người cũng canh gác hộ, lão bà như thế, dù không xinh đẹp, không có tiền, thì cũng hãy cưới ngay đùng do dự, cưới về cung phụng như bồ tát, cuộc đời coi như lãi rồi.

Có lẽ vì sống hai kiếp rồi, cho nên Vân Diệp không theo đuổi ái tình oanh liệt, y chỉ muốn tìm một tri kỷ, khi mình gặp ác mộng, có bầu ngực ấm áp chui vào là được.

Tân Nguyệt bất giác nép vào lòng trượng phu, thi thoảng quạt một cái, nàng thấy mình sống rất hạnh phúc, suốt ngày tiếp xúc với vương công đại thần, hậu viện bọn họ ra sao Tân Nguyệt biết rõ, giữa thê thiếp chỉ hận người khác không chết đi, nhà mình thì không như thế, phu quân vì chiếu cố tới cảm thụ từng người, nên nỗ lực giữ gìn, chàng luôn quan tâm tới mỗi người, kể cả Lý An Lan không biết xấu hổ kia, làm bản thân như con quay, không biết ngày nào đó có chóng mặt ngất xỉu không? Đêm trước khi phu quân xuất chinh, biết trở về sẽ không gặp được Na Mộ Nhật và con nữa, liền bế con đi trong phòng cả đêm, mình nói với phu quân, nếu không đành lòng thì đừng để mẹ con Na Mộ Nhật đi. Phu quân nói nhốt Na Mộ Nhật ở Trường An, bông hoa dại mỹ lệ của thảo nguyên đó sẽ khô héo, nên chàng thả đau thương, để Na Mộ Nhật theo đuổi cuộc sống của bản thân.

Hoàn cảnh tĩnh mịch thời gian luôn trôi rất nhanh, Giang Nam sơn thủy ôn nhu, dễ làm người ta sinh tơ tưởng, Giang Nam rất thích hợp để hồi ưc, nhất là mưa nhỏ như làn khói, nói tới là tới, hát mưa xiên xiên đan xen vào nhau, như cái lưới lớn, bắt hết u sầu của ngươi.

Vân Diệp muốn đi trong ngõ nhỏ lát đá tìm mỹ nhân như hoa đinh hương, chẳng phải vì mỹ sắc, mà vì tìm chút ôn nhu dưới đáy lòng, tiếc là người Đường quá mạnh mẽ, bất kể là bắc hay nam đều thế. Nếu làm thế rất có khả năng bị người ta tưởng là ác đồ đánh chết, chẳng may không chết thì cũng đi đày năm trăm dặm, Vân Diệp thuộc Đường luật lắm...

Tân Nguyệt hít sâu một hơi, dường như bừng tỉnh từ trong mộng, cảm giác dễ chịu vừa rồi đủ làm nhớ kỹ cả đời, nhưng nàng tham lam, muốn nhìn hơn nữa, mắt phơi phới xuân tình giật ống tay á phu quân, ý bảo trời không sớm nữa, nên thay áo đi ngủ, biết đâu cảm giác kia sẽ quay về...

Vân Diệp ngửi hương sen dìu dịu ngây ngất luồn vào mũi, chẳng biết mùi thơm tới từ ao sen hay tới từ cơ thể Tân Nguyệt, y biết hôm nay Tân Nguyệt hái rất nhiều sen để tắm, ý xấu nảy ra không dằn được nữa, cúi đầu xuống, Tân Nguyệt hoảng hốt né tránh, dù trời đã tối nhưng biết đâu còn có người qua lại, vội nghiêng đầu tránh đi, khiến Vân Diệp hôn lên cổ, thoáng chốc ngực nàng phập phồng gấp gáp, Vân Diệp dụi đầu giữa ngực nàng, phía dưới bụng âm ỷ truyền lại cơn kích tình nóng bỏng, Tân Nguyệt vẫn cố gắng lấy chút tỉnh táo cuối cùng thì thầm vào tai Vân Diệp:

- Về phòng đi, thiếp tùy ý chàng …

Vân Diệp bế xốc nàng lên đi về phòng, trên đường đi vẫn tận tình hưởng thụ đôi môi thơm ngọt của nàng, cách lớp lụa trơn mượt xoa nắn bầu ngực thiếu phụ hai con, hậu quả không ít lần va vào tường hoặc cột …

Vân Diệp không nhớ mình nằm trên giường từ khi nào, vừa rồi còn nói chuyện mấy đứa đệ tử cơ mà, cúi đầu nhìn thấy thân thể trần truồng sáng bóng như ngà voi của Tân Nguyệt đang quấn lấy mình, y phục hai người vương vãi từ cửa đến giường liền bật cười, cái gọi là mê mẩn thần hồn là thế đấy.

Cảm giác nhàn nhã thật tốt, chẳng phải nghĩ gì cả, Trường An để lại cho Lý Thừa Càn phiền não, Nhạc Châu để cho Quan Đình Lung vất vả, mình ngao du sơn thủy, lại nghĩ tới lúc đeo bịt mắt, cầm đao hô phong hoán vũ trên biển, Vân Diệp kích động tới run người.

Người run lên không phải là chuyện tốt, vì Tân Nguyệt trở mình, nhìn Vân Diệp như con mèo nhỏ, làn da vẫn mang chút ửng hồng kích thích, xoay người đè nàng xuống, lát sau tiếng mèo cái động tình lại vang khắp phòng...

Chương 919: Đại Minh Tự (1)

Mỗi người đều có nguyên nhân thích Dương Châu, như nãi nãi thích người Dương Châu ôn hòa, tuy người Quan Trung nhiệt tình, nhưng giọng nói khiến người ta đau đầu, hai người đứng với nhau nói chuyện mà như cãi vã, nghe rõ rồi mới biết họ thảo luận xem hôm nay ăn cái gì.

Giọng nói êm ái của người Dương Châu làm nãi nãi rất thích, tuy không hiểu họ nói cái gì, nhưng không trở ngại nãi nãi đích thân chọn đồ lễ phật.

Đám Tân Nguyệt không thích đi chùa, lão nãi nãi chưa bao giờ ép buộc, dẫn Thiên Ma Cơ và Đại Nha, Vân Diệp đi. Còn Tân Nguyệt dẫn một đám nữ nhân đi mua sắm, Hi Mạt Đế Á càng kỳ vọng được gặp người ở quê.

Đội ngũ của Vân gia cực lớn, làm người Dương Châu trố mắt, mười sáu con ngựa thảo nguyên cao lớn, bên trên là kỵ sĩ hùng tráng mang khôi giáp, khôi giáp không phải mới, vết đao kiếm rõ ràng, càng thế càng thể hiện sự bất phàm của võ sĩ.

Xe hai ngựa kéo, trên có hoa văn hình mây bằng bạc, cho thấy địa vị của chủ nhân, xe ngựa làm bằng gỗ, bánh xe bằng sắt, trên phủ lớp keo dày, đi trên sàn đá chẳng hề có tiếng động như xe khác.

Đi giữa là một văn sĩ mặc bào phục xanh, cưỡi ngựa cười nói, ngựa gần như không cần điều chỉnh, tự đi rất chỉnh tề, mười sáu kỵ sĩ đằng sau hộ tống sáu cỗ xe, thi thoảng có thị nữ kiều diễm như hoa thò đầu ra, tò mò nhìn thế giới xung quanh.

Người đi đường tự giác nhường đường, ngay cả xe ngựa nhà quan cũng nhanh chóng tạt vào bên đường, xe hai ngựa kéo là lễ chế của hầu tước, tước vị cao nhất trong thành Dương Châu là Cao Dĩnh, từ khi Cao Dĩnh bị Tùy Dương đế chặt đầu, Cao gia hoàn toàn suy sụp, sau khi Lý Uyên đăng cơ, nể mặt Hạ Nhược Bật đã qua đời mà phong Cao gia cái hàm hầu tước rỗng, nay đã truyền một đời, biến thành bá tước, là quan tước vô dụng trứ danh Dương Châu, bị người ta xem thường.

Hiện giờ đột nhiên nhìn thấy một đội ngũ như vậy, xì xầm bàn tán xem là hào tộc nào ở kinh thành, Vân Diệp và Hàn Triệt ung dung cười nói, Cẩu Tử thậm chí lấy roi ngựa chỉ đoàn người qua lại, dương dương đắc ý.

Nhân Hùng vóc dáng cao lớn nhất kiếm bộ trọng giáp mặc, như ma thần hộ vệ ở bên, ánh mắt hung bạo làm ai nấy phải né tránh.

Hôm nay tới Đại Minh Tự, Vân Diệp quyết định lấy thế ép người, trong thành Trường An làm thế bị người ta cười rụng răng, đó thực sự là nơi hầu tước nhiều như chó, Dương Châu thì không, hầu tước là sự tồn tại đỉnh cấp rồi.

Rời cửa bắc Dương Châu đã thoáng thấy Đại Minh tự, giữa non xanh nước biết lộ ra góc mái đình, thể hiện sự thâm sâu của nó, ngôi chùa cổ này xây thời Lưu Tống Hiếu Vũ đế của nam triều, hơn một trăm bảy mươi năm đã có sáu vị cao tăng tọa hóa ở đây, là nơi người bái phật Dương Châu ắt phải đi.

Chớp mắt đã tới nơi, hôm qua thông báo cho Đạo Pháp rồi, ông ta đích thân dẫn tăng chúng đứng ở sơn môn đợi Vân gia tới.

Lần nữa gặp vị tăng nhân gầy khô này, Vân Diệp chắp tay thi lễ:

- Từ biệt ở Trường An tới giờ lại được gặp bảo tượng của đại sư, là may mắn của Vân Diệp, gia tổ xưa nay một lòng tu phật, lần này tới Đại Minh tự lễ phật, mong đại sư giúp cho.

Đạo Pháp đáp lễ:

- Người xuất gia tất nhiên giúp đỡ, lão phu nhân một lòng hướng thiện, sẽ có ngày được tới cõi phật. Vân gia lão nãi nãi tự mình lấy một bộ cà sa vải, lập tức có thị nữ đi tới, rũ ra mời pháp nhãn thưởng thức, thấy Đạo Pháp cười gật đầu, liền đi tới cởi cà sa của ông ta, mặc bộ áo mới lên cho.

Trong quá trình đó trừ Hàn Triệt không ai không chắp tay kính lễ, Hàn Triệt thấy Vân Diệp cũng thế thì vẻ cười nhạo trong mắt càng rõ, hắn không hiểu, bản thân là thần nhân lại đi bái loại thần giả này là sao?

Đạo Pháp đưa tay mời lão nãi nãi vào chùa, bản thân ở bên giải thích cho bà nguồn gốc các pho tượng phật, Vân Diệp theo sau, cùng Hàn Triệt thưởng thức phong cảnh, khác với lão nãi nãi thành kính, y thuần túy đi xem cảnh trí.

Chính môn là tấm biển đề ba chữ "Đại Minh Tự", kiểu chữ cổ xưa, trong điện có tượng Di Lặc, sau là vi đà hộ pháp, hai bên là bốn vị tứ đại thiên vương, Trì Quốc, Tăng Trường, Quảng Mục, Đa Văn.

Qua Thiên Vương điện, chỉ thấy đình viện rộng rãi, cổ thụ che trời, hương khói lượn lờ, đông có bách trăm năm, tây có dương trăm tuổi, giữa là hai cái vạc, từ trọng lượng ước đạt năm trăm cân của nó mà xét, Đại Minh tự căn bản không thiếu tiền hương hỏa.

Đại Hùng bảo điện khí thế trang nghiêm, ngồi ở đài sen c hính giữa là Thích Ca Mâu Ni Phật, được tôn xưng là " Đại Hùng".

Vân Diệp thay lão nãi nãi rửa tay dâng hương, đồng thời khấu đầu ba cái, mỗi cái Đạo Pháp gõ chuông khánh một lần, âm thanh vang vang trong đại diện.

Nãi nãi muốn hoàn nguyện niệm kinh ở đại điện, không xong ngay được, niệm kinh xong còn thỉnh giáo Đạo Pháp thâm ảo của Phật gia, cuối cùng là dâng hương chúc phúc cho cả nhà, phải mất hai canh giờ.

Để lại Nhân Hùng canh ở cửa đại điện, Vân Diệp và Hàn Triệt dạo quanh chùa, tăng nhân rất đông, hương hỏa không tắt, người dâng hương đông nghịt, nhưng tới Đại Hùng bảo điện liền có tăng chúng dẫn đi nơi khác, nói có quý nhân đang dâng hương, không được quấy nhiễu, muốn lễ phật phải đợi quý nhân lễ phật xong mới được vào, mọi người tuy bất mãn, nhưng nhìn võ sĩ toàn thân khải giáp, đành nuốt lời vào, đi chỗ khác. Gần Đại Hùng bảo điện có một kiến trúc cao lớn, gọi là Tàng kinh lâu, hai tầng năm gian, trên nóc nhà khắc "pháp luân thường chuyển".

Hàn Triệt chỉ Tàng kinh lâu nói:

- Thứ ngươi muốn hẳn là trong đó, không biết người ta có nể mặt hầu tước ngươi không thôi.

Cẩu Tử nghe thế lập tức vượt qua bậc thềm, đẩy cửa đi vào.

Một hòa thượng người thô tráng chặn lại:

- Thí chủ nhầm đường rồi, Tàng kinh lâu là trọng địa bản tự, không mở cửa với người ngoài.

Cẩu Tử cười hì hì, tay ấn lên vai hòa thượng, hòa thượng muốn hợp hai tay lại ôm lấy Cẩu Tử, nhưng người Cẩu Tử vọt lên, mũi bàn chân đạp vai hòa thượng, tóm lấy ngưỡng cửa, xoay người một cái đã vào trong rồi.

Hòa thượng định đuổi theo thì thấy Hàn Triệt phe phẩy quạt đi vào, nổi giận vung tay quét ngang, Hàn Triệt giữ lấy tay, thuận thế vặn một cái, tấm thân to lớn lộn nhào, lưng nện mạnh xuống nền đá, rầm một tiếng làm Vân Diệp nghe đã ê răng.

Hàn Triệt lúc này mới bước qua hòa thượng, đi thẳng vào trong, Vân Diệp thấy hòa thượng đầu lắc lư, muốn khôi phục từ trạng thái ngất ngư này thì phải nằm im, cẩn thận bước qua đầu hắn.

Sách vô cùng phong phú, từ thẻ trúc đến vỏ sò đều có, thậm chí còn có rất nhiều phiến đá mỏng, trên đó khắc đầy lục tự chân ngôn của Phật gia, chứ nào cũng đỏ như máu, tới ngửi, không ngờ là xạ hương trộn chu xa, mẹ nó, phiến đá này không ít tiền.

Vân Diệp càng coi trọng cuốn da dê, hải đồ không thể vẽ lên giấy, biển rộng sóng to gió lớn, nếu bản đồ ướt, cả thuyền khỏi phải sống nữa. Quỷ mới biết vì sao nơi này có nhiều cuốn da dê cổ như thế, thi thoảng mở ra một quyển, phát hiện trên vẽ tinh đồ, mười hai cung của phương tâ chẳng lạ gì thứ này song chỉ biết mỗi cung đại biểu một tháng thôi.

Đây là đồ hiếm, Hi Mạt Đế Á nói phương tây có nhận thức rất sâu về thiên văn học, không phải thứ mê tín tà đạo như Đại Đường, mang thứ này về, nói không chừng Triệu Duyên Lăng sẽ vô cùng cảm kích mình.

Vân Diệp tổng cộng tìm được mười hai tấm tinh đồ, y xem không hiểu, nhưng không sao, cứ đề đây đã, khi về mang hết theo.

Cẩu Tử như con khỉ bới tung giá sách lên, chẳng mấy chốc làm quyền trục bừa bãi, Hàn Triệt giống Vân Diệp, chỉ tìm cuốn da dê, khả năng là tầm mắt hắn cao, hoặc xem không hiểu, tóm lại là khi tăng nhân mặt đen vào thì hắn vẫn chưa tìm được cái gì vừa ý.

Chương 920: Đại Minh Tự (2)

- Vô lượng thọ phật, không biết quý khách tìm cái gì, có thể nói với lão tăng, để lão tăng tìm giúp được không?

Thật lạ, lão hòa thượng này tựa hồ không giận chút nào, nhìn ba người như nhìn ba đứa trẻ nghịch ngợm, mắt đầy sự từ bi.

- Lão hòa thượng, bọn ta tìm hải đồ, ông thấy không, nếu thấy thì lấy cho bọn ta.

Cẩu Tử đứng trên giá sách, chẳng hề khách khí:

- Thí chủ nếu tìm phật kinh thì lão tăng nhất định nghe theo, nhưng hải đồ là sao? Đại Minh tự là nơi phật môn tu tâm, không phải là hải khách vong mệnh, cần hải đồ làm gì?

- Lão hòa thượng, mấy câu đó khỏi nói nữa, bản công tử gần đây học làm người tốt, nên ngươi giúp ta tìm hải đồ đi, đừng rước lấy tai họa cho Đại Minh Tự.

Hàn Triệt ném một cuộn da dê đi, phủi tay nói:

- Người xuất gia không nói dối, lão tăng thực sự không biết tàng kinh các có hải đồ, phải chăng thí chủ hiểu lầm?

Lão tăng cứ như không hề biết giận, thấy sách vứt vung vãi vẫn lễ độ nói:

- Nhìn tuổi ngươi hẳn là nhân vật cùng bối phận với Đạo Pháp, trước mặt người ngay không nói lời mờ ám, đưa hải đồ đây thì mọi chuyện kết thúc, không đưa, lão hòa thượng, ngươi nhẫn tâm nhìn Đại Minh tự hủy trong chốc lát sao?

- Không có được thứ thí chủ muốn thì thí chủ hủy Đại Minh tự, không sợ phật tổ giáng tội à? Lệnh tổ hiện đang ở Đại Hùng bảo điện hỏi phật pháp, một người trong ngoài bất nhất như thế mà lại mong phật tổ che chở. Vân hầu, ngài không sợ miệng thiên hạ hỏi à?

Vân Diệp bị hòa thượng mặt đen hỏi cho xấu hổ, sờ mũi nói:

- Gia tổ tin phật nên thành tâm lễ bải, Vân Diệp không tin nên làm bừa làm bậy, một cái chùa hương hỏa hưng thịnh, lại là nơi hải tặc tu tập, đám hải tặc mạnh nhất ở Nam Hải cũng có liên quan sâu xa với quý tự. Hòa thượng, bản hầu là thống lĩnh thủy sư, bảo gia vệ quốc là thiên chức, nay chỉ lấy hải đồ là nể phật tổ rồi, nếu không đại quân sẽ tới đây.

Hàn Triệt nhỏ giọng nói:

- Chúng ta đi làm hải tặc cơ mà, sao ngươi lấy triều đình ra nói? Ta biết ngươi rất vô sỉ, nhưng không ngờ ngươi vô sỉ tới cái độ này.

Khuôn mặt bình tĩnh của hòa thượng mặt đen đã có gợn sóng, thở dài:

- Bần tăng sớm biết như thế không ổn, thiện ác tự có quả báo, Cuồng Nguyệt tăng tuy xuất thân từ bản tự, nhưng đã bị trục xuất khỏi sư môn, nay việc hắn làm không liên quan tới bản tự. Trong Đại Minh tự thật sự không có bản đồ gì hết.

Vân Diệp đi mấy bước, đặt tinh đồ xuống:

- Phúc họa vô thường đều do con người chuốc lấy, chuyện hủy chùa diệt môn thì Vân Diệp đúng là không làm được, ông đã nói không có, vậy thì ta tin là không, lần này ta tới thử vận may, nói chuyện đạo lý rõ ràng, nhưng các ngươi cho rằng đang làm ác. Lão hòa thượng tuy thủ đoạn của ta đáng ghét, nhưng là đang cứu Đại Minh Tự đấy. Nói xong rời đi, Hàn Triệt và Cẩu Tử nhìn nhau rồi đi theo, để lại lão hòa thượng mặt biến đổi không ngừng.

Rời Tàng thư lâu, Vân Diệp cứ như quên mục đích tới đây, đi dạo loanh quanh chùa, không xa có một cái đình, trong đình có một nguồn suối, suối không lớn, nước róc rách từ khe đá chảy ra, đầy miệng giếng liền theo vách đá chảy xuống núi, Vân Diệp biết đây là suối Đệ Ngũ trứ danh, phàm là người thích trà, không ai tới đây lại không pha trà.

Lưu Tiến Bảo luôn đi bên cạnh Vân Diệp, buổi sáng rời nhà Vân Diệp đã chuẩn bị dụng cụ pha trà, đám Hàn Triệt không biết miệng suối này, Vân Diệp kiếp trước thích trà sao không biết.

Suối Bác Đột là thiên hạ đệ nhất, suối Huệ của Huệ Sơn Vô Tích là thứ hai, suối Hổ Bảo của Hàng Châu thứ ba, suối Lục Vũ của Quảng Giáo tự Thượng Nhiêu là thứ tư, đây là suối thứ năm, tương truyền suối này mới thích hợp pha trà nhất, có nước tốt, không pha ấm trà thì có lỗi với bản thân.

Các phó dịch mau chóng bày sau lò, Cẩu Tử hái mấy quả thông khô, Vân Diệp ném vào lò, chẳng mấy chốc lửa màu xanh lam bốc lên, một cái ấm hình dạng kỳ lạ được bắc lên, Vân Diệp bảo với Hàn Triệt:

- Trước kia nghe người ta nói cái suối này rất thích hợp pha trà, nay chúng ta thử xem, tiếc là có nước tốt, trà ngon, lại không có người biết thưởng thức, uổng phí.

Hàn Triệt ngồi xuống đối diện:

- Ngươi làm việc đầu voi đuôi chuột làm người ta khinh, giờ lấy trà ra lừa người, ai bảo ngươi nước ở đây thích hợp nấu trà, nước với nước khác nhau cái gì?

Vân Diệp lắc đầu:

- Giờ ta làm việc ít làm cái gì tuyệt tình, tuổi trẻ ngông cuồng, luôn cho mình đúng, người khác đều sai, hiện giờ dần dần nhận ra ai làm việc gì cũng có cái lý của họ, trưởng thành rồi phải học nhìn vấn đề ở góc độ người khác, cho nên khó tránh khỏi lề mề.

Hàn Triệt ngờ ngờ Vân Diệp không nói thật, y còn có chiêu gì chưa dùng, nhưng bản tính kiêu ngạo, nghĩ không ra cũng không hỏi. Sư mặt đen từ sau đình viện đi tới:

- Sớm nghe nói Vân hầu giỏi pha trà, không biết bần tăng có được may mắn xin một chén trà thơm thấm nhuần trái tìm khô cạn không?

- Ha ha ha, vừa rồi còn nói thiếu người biết t hưởng thức trà, mời đại sư ngồi, nước đã bắc lên, trà thơm trước mắt, nhất định không làm đại sư thất vọng.

Sư mặt đen lãnh đạm ngồi xuống, lấy từ ống tay áo ra mấy quả quýt xanh, đặt lên bàn chắp tay nói:

- Sơn tự thanh bần không có gì đãi khách, vừa qua rừng quýt, thuận tay hái vài quả, mời Vân hầu nếm thử.

Vân Diệp nhìn quả quýt xanh chỉ to bằng nắm đấm trẻ con, quýt thế này ăn sao được, thở dài:

- Đại sư đừng thăm dò nữa, Vân Diệp tới đây có hai tâm nguyện, một là cùng gia tổ dâng hương, Đạo Pháp đại sư đích thân chủ trì lễ, tất nhiên là vinh quang vô thượng. Thứ hai đúng là vì hải đồ, Đại Minh tự mang bảo vật, nhân mã các nơi thèm muốn, giờ còn may, tăng nhân vẫn đối phó được, nhưng một khi cơ cấu quyền lực quốc gia chú ý, Đại Minh tự muốn giữ mình khó lắm.

Vân Diệp không hiểu, hải đồ với Đại Minh tự trăm hại vô lợi, sao phải liều chết giữa thứ vô dụng đó?

Sư mặt đen cười không nói, nhưng lần này không phủ nhận sự tồn tại của hải đồ nữa, vừa rồi lấy quýt xanh là để cảnh cáo Vân Diệp, muốn ăn Đại Minh tự sẽ ê răng, thấy Vân Diệp đã hiểu, càng bình tĩnh.

Tuy là thế ngoại cao nhân, nhưng bọn họ biết phong vân trên triều không ít hơn người khác, Vân Diệp hoảng hốt bỏ chạy khỏi kinh tuy nghi vấn trùng trùng, nhưng chuyến này Vân Diệp đấu tranh thất bại là chuyện mười mươi, ông ta cược Vân Diệp không dám làm càn.

Trong lúc chờ nước sôi Vân Diệp rửa chén trà, hơ lá trà, bỏ nước đầu, nước trà lục nhạt đổ vào chén sứ trắng muốt, hương thơm ngào ngạt, Vân Diệp chia trà xong, mời mọi người uống.

Sư mặt đen đưa chén trà lên mũi ngửi khẽ, mặt đầy thất phục, thong thả nhấp một ngụm, đặt chén xuống chắp tay nói:

- Đúng là vô song.

Trà uống ba chén là được, uống nữa người ta nói là trâu uống nước, phó dịch mang dụng cụ đi rửa, Vân Diệp nói:

- Nếu quý tự muốn đông độ hoặc tây độ truyền pháp thì Vân Diệp không có gì để nói, nhưng đường biển phải không ngừng tu sửa, không ngừng hoàn thiện, chỉ đi một lần mà lỗ mang vượt biển thì khác gì mang mạng ra đùa, không có gì đảm bảo hết. Nếu quý tự đã có suy tính của mình thì chúc các vị thuận buồm xuôi gió.

Vốn Vân Diệp không hiểu Đại Minh tự muốn hải đồ làm gì, vừa rồi pha trà đột nhiên nhớ ra, đời sau Đại Minh tự cung phụng ai? Đột nhiên choàng tỉnh, đó là Giám Chân hòa thượng lừng danh, công tích lớn nhất của vị hòa thượng này là vượt biển truyền pháp, đem Phật giáo truyền tới Nhật Bản.

Độ một lần không thành, độ liền sáu lần, lần cuối cùng bất chấp tuổi cao mắt mờ vẫn ra biển mới thành công, người như thế Vân Diệp không phục cũng không được, Đại Minh tự hiển nhiên đã bắt đầu chuẩn bị rồi.

Chương 921: Nữ nô

Sư mặt đen lần đầu tiên lộ vẻ hoảng sợ, Vân Diệp cụt hứng, bỏ ra cái giá lớn như thế không phải để chinh phục đại dương, khai sáng đường biển, mà để tuyên truyền phật pháp, vậy mà lịch sử đời sau lại ra sức tán dương. Giống như phát mình ra la bàn không đi thám hiểm thế giới, lại dùng tính toán phong thủy, thuốc nổ đem làm trò mua vui mê tín, chẳng biết nói gì hơn.

Chợt nhớ Diêu Tư Liêm nói một chân không thể đi xa được, văn hóa Hoa Hạ tới Đại Đường gần như đạt đỉnh cao của thế giới rồi, nhưng toán học, vật lý, thiên văn, hóa học đều lạc lối, nên bị phương tây ngày càng hoàn thiện bỏ xa, đó là hậu quả việc diệt trừ bách gia, độc tôn nho giáo...

Đời sau Đại Minh tự xa hoa lộng lẫy là một minh chứng, mà hải thương cùng thời xuất hiện trên biển bị quan phủ truy đuổi cùng đường hết lối, đem chặt đầu lại nói là vì dân trừ hại.

Sống ở đất vàng quen rồi, người ta vô cùng sợ hãi biển rộng xanh lam, luôn cảm thấy chân dẫm trên mặt đất mới ai toàn, có phải là đại lực sĩ trong truyền thuyết Hi Lạp cổ đâu, cớ gì mà nhất định phải dẫm chân trên mặt đất.

- Vân hầu cho rằng làm thế không ổn?

Sư mặt đen cẩn thận hỏi Vân Diệp cụt hứng:

- Tùy tiện đia, mạo hiểm truyền bá phật pháp là chí nguyện của các ngươi, người có chí nguyện đều đáng kính. Hòa thượng, các vị muốn vượt biển, không xung đột với chuyện ta ra biển, sao chép hải đồ cho ta một bản, thủy sư Lĩnh Nam không biết gì về ngoài biển, sau này bọn ta khám phá ra chuyến đường biển mới cũng sẽ cho các vị một phần.

Sư mặt đen đành phải gật đầu, đó là giới hạn của Vân Diệp, nếu bọn họ không thức thời, người của Bách kỵ ty sẽ tiếp nhận, chuyện Vân Diệp sai bảo Bách kỵ ty như chó thì ông ta cũng rõ.

Lão nãi nãi bái phật xong, lòng thỏa mãn chuẩn bị về thành, Vân Diệp và Đạo Pháp vỗ tay ba lần cũng rời đi, mười ngày sau Vân Diệp sẽ có hải đồ, nhưng y thấy những hải đồ đó cực kỳ không hoàn thiện, Giám Chân đi Nhật Bản sáu chuyến mất mấy chục năm mới thành công, chẳng biết thứ hải đồ đó rác rưởi thế nào.

Về trạch viện mà Trịnh Sảng chuẩn bị, không ngờ đám Tân Nguyệt chưa về, dọc đường Hàn Triệt rất muốn hỏi làm sao Vân Diệp đoán ra được đám hòa thượng muốn vượt biển truyền pháp, nhưng thấy mặt y âm trầm, nên thôi.

Về tới trạch viện cùng Vân Diệp nằm xuống ghê trúc mới không kìm được nữa hỏi nhỏ:

- Ta phát hiện ngươi chẳng thông minh hơn ta, vì sao ngươi đoán được ý định của đám hòa thượng, còn ta thì không?

Vân Diệp xoay người đi, đáp không đầu không cuối:

- Hàn Triệt, thông minh là thứ không đo đếm được, ta cho rằng thông minh là tổng hợp của học thức, kiến thức và kinh nghiệm nhân sinh. Học thức và kiến thức của ngươi ta không hoài nghi, cái ngươi thiếu là kinh nghiệm tiếp xúc với con người, từ từ thôi, biển khơi hỉ nộ vô thường, ngươi có thể khống chế biển khơi, đoán chừng cũng có thể khống chế lòng người.

- Nghe người ta nói hải dương còn rộng lớn hơn mặt đất, bầu trời còn lớn hơn hải dương, ý chí con người còn lớn hơn bầu trời, nói ngược lại, nếu ngươi bao dung được cả thế giới thì ngươi là vô địch thiên hạ.

Hàn Triệt không hiểu, đến cả Vân Diệp cũng không biết là mình muốn biểu đạt ý tứ gì thì làm sao hắn hiểu cho được, y chỉ thuận miệng cảm khái thôi, Hàn Triệt chỉ thấy câu này rất có đạo lý, lời có đạo lý thì hắn luôn muốn làm rõ, đó là chỗ ngu xuẩn của người thông minh.

Lúc này Tân Nguyệt rất phẫn nộ, cực kỳ phẫn nộ, nào có chuyện chà đạp con người như thế, nữ tử lộ da lộ thị bị người ta bày trên đài dắt đi dắt lại trên đài như gia súc, đi hơi chậm một chút là ăn roi.
Chẳng những nàng phẫn nộ mà Tiểu Nha, Tiểu Vũ, Tiểu Miêu, Đông Tây Nam Bắc đều cực kỳ phẫn nộ, đám Hồ thương khốn kiếp không coi người ta là người, cho dù bán nô tỳ cũng không thể vén quần áo người ta cho người khác xem, Đại Đường sao lại có cảnh kinh tởm này, các phó phụ tuổi cao vội che mắt các tiểu nương tử lại, sợ làm bẩn mắt.

Những tên nam nhân tướng mạo hung ác kia đi trên đài dùng đủ từ dâm uế, Tân Nguyệt trừng mắt nhìn Hi Mạt Đế Á dẫn mình tới chỗ bán đấu giá này.

Hi Mạt Đế Á chẳng thèm để ý tới hiện trường hỗn loạn, vẫn ngồi trong phòng bao nhàn nhã uống trà, còn thi thoảng thì thầm với Na Mộ Nhật ở bên cạnh mấy câu, có vẻ đang bình luận vóc dáng Hồ cơ.

Tân Nguyệt bỗng dưng tát Na Một Nhật một cái, theo Hi Mạt Đế Á học thành cái gì rồi, thấy Na Mộ Nhật ngoan ngoãn đứng sau lưng mình, không dám ngẩng đầu lên nhìn Hồ cơ nữa mới nguôi giận một chút.

Một tên Hồ thương đầu quấn khăn vải trắng thì thẩm cái gì đó, một nữ nô liền bị bị lột trần truồng đứng trước mặt mọi người.

Tiểu Vũ vô cùng phẫn nộ cầm bán ném lên đài, tên phú thương kia lách mình né, tựa hồ chuyện này xảy ra thường xuyên, hắn chẳng hề bận tâm, khom người, tiếp tục giới thiếu làn da nữ tử đó trắng thế nào, vóc dáng đẹp đẽ ra sao v... v..v..

- Tân Nguyệt, cô đừng giận, bán nô lệ là như thế đấy, ở đây là Đại Đường, bọn họ kiềm chế bớt rồi, ở quê ta, còn quá đáng hơn nhiều, cô nhìn đi, ở đây đâu chỉ mỗi mình cô là quan gia quý phụ, sau màn kia nhiều lắm. Người ta có thể xem thì cô cũng xem được, phải biết ở phương tây đó là đặc quyền của quý tộc.

- Hi Mạt Đế Á, chẳng trách phu quân ta nói cô bị ném vào sàn đấu đánh nhau với sư tử không oan chút nào, nữ nhân phải lương thiện, cô không hề có, sau này dám dạy đám Tiểu Nha Tiểu Vũ thứ kỳ quái thì biết tay ta.

Hi Mạt Đế Á thấy Tân Nguyệt nổi giận thật rồi, thè lưỡi nói nhỏ:

- Vậy chúng ta chọn vài đứa mang về, coi như phóng sinh. Bọn chúng nói không chừng tới từ chiến tranh nô lệ của Sắc Liệt, cái chủng tộc đó bị người ta mua đi bán lại, đó là nguyên tội.
Tân Nguyệt chỉ mười mấy nữ tử trên đài:

- Ta bất kể nguyên tội hay không, những người đó trông không khác gì cô, có hai người tóc vàng, ta thích, coi như mua phóng sinh cũng không phải chuyện lớn. Hi Mạt Đế Á, nếu cô có thù oán với họ, cứ lấy đao chém là được, triều đình giết tội phụ còn che rèm, không thể tùy tiện chà đạp người khác, Lão Triệu đâu?

Lão Triệu vội vàng chạy tới, cúi đầu nghe phu nhân huấn thị.

- Mua hết những phụ nhân kia, mang cả về nhà, không cho thiếu một ai, đã bán cho nhà khác cũng mua lại, bỏ thêm tiền là được, dám không bán, bảo Đông Ngư xử lý.

Cực kỳ có khí chất của chủ phụ:

Chẳng bao lâu Tân Nguyệt thấy Lão Triệu ưỡn bụng lên đài, đằng sau có mấy hộ vệ, mỗi người cầm miếng vải lớn, chùm lên che người nữ nô, Lão Triệu nói với thương nhân:

- Còn bao nhiêu, nhà ta mua hết.

- Chỉ còn chừng này, bán cả rồi, ngài muốn nữa phải đợi thuyền sau mới có.

Nhìn hộ vệ Vân gia, tên thương nhân nô lệ đã thấy chuyện không ổn, vì Lão Triệu cười vô cùng âm hiểm.

- Số nữ nô đó bị ta mua rồi, huynh đài nếu muốn đợi lượt sau đi.

Một hán tử cao gầy đứng lên, trông dáng vẻ là nhân vật loại quản sự.

Lão Triệu không thèm nhìn tên đó, vén rèm lên, nhìn ra sau, đúng là không còn nữ nô nữ, mới hài lòng chuẩn bị đem về nhà.

- Huynh đài, làm gì cũng phải có trước sáu chứ, những người này gia chủ nhân cần, huynh muốn thì đợi lượt sau đi.

Hán Tử kia đứng dậy ngăn trước mặt Lão Triệu:

Lão Triệu không nghe thấy phu nhân bảo dừng, đẩy kẻ đó ra, tiếp tục ra ngoài, Vân gia mua mấy nữ nô làm gì có chuyện phải đợi đợt sau, đến giải thích cũng chẳng thèm, tên đó mặc hắc y, chẳng biết thổ tài chủ ở đâu, giải thích với hắn làm mất thân phận.

Tên buôn nô lệ đuổi theo van vài Lão Triệu trả nữ nô cho người ta, nhìn bàn tay lông lá sắp chạm vào mình, Lão Triệu nổi giận đá một phát, trúng bắp chân, dày da trâu, đá không thể nhẹ được, tên buôn nô lệ gào lớn ngã xuống đất.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau