ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 911 - Chương 915

Chương 912: Ngụy Trưng thống khổ

Trước kia mọi người đều thảo luận ở Trường An tốt hơn hay ở Lạc Dương thuận tiện hơn, hiện thêm một lựa chọn rồi, đó là Nhạc Châu, nhưng chỉ lưu truyền trong bách tính, nhà quan quý chỉ cười mà thôi, chuyện vô căn cứ. Trước kia Vân Diệp thiết kế Nhạc Châu căn bản không nghĩ sẽ biến nó thành kinh sư, đó là tòa thành thương nghiệp thôi, so với Trường An thiếu một phần trang trọng khí thế.

Ngụy Trưng định qua phường Chiêu Quốc về nhà, trước kia nơi này suốt ngày tiếng gõ sắt choang choang, hôm nay đi qua, âm thanh quen thuộc đó không thấy nữa, cả phường im ắng rợn người, rác rưởi khắp nơi, gió luồn qua cửa, rác bay múa, như bãi tha ma.

Một lão hán lưng còng đang tìm kiếm đồ vứt đi còn dùng được trong đống rác, thấy một cái xe quan đi qua, vội lui qua một bên, xe ngựa dừng lại, Ngụy Trưng vén rèm hỏi:

- Lão ca ca, người ở phường Chiêu Quốc đi đâu rồi? Hiệu rèn sao không thấy nữa?

- Bẩn quan nhân, đi cả rồi, tới Nhạc Châu phát tài hết rồi, nơi đó có cả một con phố làm đồ rèn, mọi người tụ lại một chỗ, chiếu cố lẫn nhau, có vụ làm ăn lớn cũng cùng nhau nhận được, cho nên đi cả rồi, nhà cửa nơi này đều bán cho Độc Cô gia, nghe đâu chuẩn bị phá bỏ làm vườn, hôm qua có người tới xem, giờ trong phường chỉ còn lão hán ở lại đóng mở cửa.

Ngụy Trưng tạ ơn ông già, nắm đấp gầy guộc bóp chặt, ông ta biết Trường An chuyến này tiêu điều, phải năm bảy năm mới khôi phục lại được, Vân Diệp đang rút tinh hoa của Trường An bồi bổ nguyên khí cho Nhạc Châu. Nhạc Châu hưởng thụ thứ có sẵn, những cửa hiệu kia chỉ cần tới là lập tức kinh doanh, thương nhân muốn lượng lớn vật tư, trừ Nhạc Châu, căn bản không đâu cung cấp được.

Y đang trừng phạt toàn bộ người Trường An, chỉ vì những tin đồn kia mà y bày ra kế sách độc ác tới mức độ này, Nhạc Châu vốn kế hoạch ban đầu không phải như thế, nơi đó đẩy mạnh phát triển ngư nghiệp và dâu tằm, cùng với trà, mục đích chủ yếu là không xung đột với sản nghiệp của Trường An, còn bổ xung cho nhau.

Một nam một bắc nương tựa vào nhau, cuối cùng đạt được mục đích cùng phồn vinh, trước kia mình bội phục quy hoạch của y, cùng nhau phồn vinh mới là phương sách quốc lực tăng trưởng nhanh chóng.

Giờ biến thành cái gì? Lấy Trường An bù đắp cho Nhạc Châu? Trước kia thương lượng là rút một phần sản nghiệp của Trường An, cũng là tiến hành từng bước, không phải sau một đêm vườn không nhà trống thế này. Chỉ vì trừng phạt những người thì thầm sau lưng ngươi vài câu thôi mà ngươi lật nhào hết phương án thương lượng trước kia, mượn tâm tư hoàng đế muốn Nhạc Châu nhanh chóng phồn vinh mà làm cái chuyện táng tận lương tâm này.

Đây không phải chuyện con người làm, ngươi không thể trút giận lên người bách tính, đó là khí độ mà một quan viên phải có, cũng là giới hạn đạo đức của một con người, Vân Diệp, sao ngươi có thể làm thế?

Người khác không hiểu chứ Ngụy Trưng cực hiểu, thương gia bỏ đi chỉ là bước đầu tiên, hậu quả sẽ dần hiện ra, không có các xưởng, những người trước kia làm công ở xưởng sẽ không còn cái ăn, chỉ đành tới nhà huân quý làm ruộng, thuế thu của Trường An sẽ giảm kịch liệt, không có tiền cải thiện hoàn cảnh, khiến cho Trường An ngày càng đổ nát, Trường An sẽ không còn gánh được trọng trách của kinh sư, nói không chừng Lạc Dương sẽ thành quốc đô thứ hai.

Ngụy Trưng không dám tưởng tượng mình sẽ rơi vào cảnh này, thống khổ vô cùng.

Ngụy Trưng đi khắp thành Trường An suốt ba ngày, đi hết một trăm lẻ tám phường, khi xe ngựa của ông ta đỗ lại phường Bình Khang liền phát hiện nơi này đã thay đổi lớn, khác với những phường xuống cấp kia, quy mô phường Bình Khang ngày càng lớn, những lầu cao trạm trổ, mỹ nhân vẫy tay áo dài, con cháu hào môn tiêu tiền như rác, làm Ngụy Trưng choáng váng. Vân Diệp sợ Trường An không chết, cố ý lưu lại những thứ này, chốn ăn chơi hưng thịnh, các ngành nghiệp khác tiêu điều, đó không phải một thành thị khỏe mạnh.

Một thành thị thối rữa, trước tiên là thối rứa ở lòng người, ổ ôn nhu luôn là mồ chôn anh hùng, nó không chỉ mài mòn ý chí một con người, đồng thời cho cả thành thị vào phần mộ, tới khi người ta chỉ chê kẻ ngèo, không chê kỹ nữ nữa thì Trường An sẽ mạt vận.

Tới lúc phải nói chuyện với Vân Diệp rồi, Ngụy Trưng nghĩ thế, cho nên ông ta liền làm thế, xe ngựa rẽ thẳng tới Ngọc Sơn, ông ta muốn nói chuyện đàng hoàng với Vân Diệp, nếu Vân Diệp vẫn cứ ngu xuẩn không chịu hối cải, thì đừng trách mình hạ sát thủ, trước vị truyền mệnh hầu không phải không thể tước bỏ. Vân Diệp bất kể được hoàng hậu yêu quý ra sao, là một kẻ bình dân, y không muốn thành món đồ chơi cũng phải biến thành món đồ chơi vẫy đuôi tồn tại, y nhất định sẽ thành trò cười thiên cổ, tới lúc đó y sẽ không thể gây hại cho nhân gian nữa.

Khi rời thành ông ta nhìn thấy những đội xe kéo dài không dứt, phụ nhân bế con ngồi trong xe, nam nhân ngồi ở càng xe, nói chuyện với người xung quanh, thi thoảng lại nhắc tới hai chữ Nhạc Châu.

Ngụy Trưng nhìn ra, người bỏ đi đều là chủ nhà xưởng, đó là nền móng của một thành thị, mình không thể cản trở, dù muốn cản trở, lúc này cũng không còn kịp nữa.

Tới khi tấu chương được tam tỉnh đồng ý, soạn thành điều lệ đưa lên bàn hoàng đế, đợi hoàng đê phê duyệt phát trả tam tỉnh, tam tỉnh điều phái, cuối cùng tới tay mình chấp hành, ít nhất mất mười lăm ngày. Đó đã là đơn giản hóa rất nhiều trình tự rồi, triều đình muốn ra một chính sách, phải tuân thủ thời gian, hoàng đế cũng không thể tránh được.

Trên Bá kiều đã không còn cảnh tượng người xe nườm nượp nữa, liễu hai bên sông trở nên trơ trụi, thế mà vẫn còn có người lấy gậy trúc bẻ gãy cành liễu cuối cùng, tặng cho người thân, chúc phúc họ tleen đường bình an.

Lão nhân Vân gia trang lấy ghế trúc ra làm giường nằm, nghỉ ngơi dưới tán cây, vất vả một ngày, cuối cùng được nghỉ ngơi, chẳng buồn nhìn xe ngựa đi qua, dù xe quan cũng thế, vì nó chẳng liên quan gì tới Vân gia trang cả.

Vốn tưởng đón nhận thái độ thù địch của Vân gia, song Lão Tiền niềm nở tiếp đãi Ngụy Trưng, trà thơm bánh ngọt, lễ số đầy đủ, nhưng không gặp được chủ nhân, Ngụy Trưng vô cùng tức giận, bất kể hai người có thù đến thế nào, mình chiếu lễ nghi mà tới, chủ nhân không ra chiêu đãi là cực kỳ thất lễ.

- Trình công chớ giận, không phải gia chủ nhà tiểu nhân không gặp khách, mà đang theo phu tử đọc sách, ngài đợi chốc lát, chủ nhân học xong nhất định ra tiếp. Ngụy Trưng tức thì biến sắc, đứng bật dậy:

- Vân hầu đi đâu rồi?

- Hầu gia nhà tiểu nhân đi xa thăm bằng hữu rồi.

- Lão phu nhân có nhà không? Cho Ngụy Trưng chào hỏi.

- Lão phu nhân luôn muốn đi danh sơn bái phật, cũng theo hầu gia, phu nhân cũng đi, trong nhà chỉ có một mình đại công tử, theo cô lão gia học tập.

Lão Tiền vẫn tươi cười đáp:

- Vân hầu đi từ bao giờ?

Ngụy Trưng thấy trời đất đảo lộn, ôm hi vọng cuối cùng nói:

- Hầu gia đã đi ba ngày, vì lo quấy rầy Trịnh công, nên không tới phủ cáo từ, mong ngài lượng thứ.

- Hầu gia nhà ngươi vứt bỏ đất đai tổ tiên, đinh du hoạn bao lâu? Ngay cả tiệc phong tước sắp tới cũng không tham gia, chẳng lẽ định bỏ cả truyền thừa tước vị à?

Ngụy Trưng măt dần dần đỏ lên:

- Hầu gia nói: Trước kia Vân gia không có tước vị chẳng qua sống thanh bần một chút thôi, có tham gia tiệc phong tước hay không do đại công tử tự quyết, muốn đi thì đi, không muốn thì thôi, chỉ cần sống khoái lạc cả đời là đủ. Ngài hãy đợi một chút, tiểu nhân đi bẩm báo Đại công tử biết.

Lão Tiền nói xong là đi luôn, không định quấy rầy chuyện học tập của Đại công tử, tới thẳng hậu hoa viên, gần đây nước hoa rất đắt hàng, mấy vị cô nãi nãi đều giúp đỡ, mình cũng phải trợ giúp mới được, nhà không đủ người sai bảo, không biết đám buôn người có kiếm được vài người thích hợp cho phủ không?

Chương 913: Khỉ diễn trò mà thôi (1)

Ngụy Trưng cũng không chờ đợi, tự mình rời Vân gia, ông ta nhìn ra được người ta chỉ đối phó có lệ với mình, không cần nhìn sắc mặt người ta, cũng không ai dám thái độ với mình.

Về nhà, Ngụy Trưng phát động bằng hữu cũng chí hướng soạn tấu chương đàn hặc Vân Diệp, lần này quyết tâm lột bỏ tước vị của y, có điều ngay tam tỉnh không còn một lòng như trước, tấu chương bị Phòng Huyền Linh áp xuống, người ta quan chức không còn, cũng rời bỏ Trường An, vẫn đổ tội lỗi lên đầu người ta thật sự nói không thông, đấu tranh phải có mục đích, không phải thuần túy vì tranh đấu.

Ý kiến không thống nhất, hiệu quả rất ít, Ngụy Trưng đành tạm gác lại, chuyện cấp bách hiện nay là tiêu trừ ảnh hưởng Vân Diệp gây ra ở Trường An.

Phủ doãn Trường An đổi thành một người trẻ tuổi tên Mã Chu, sáu năm ở thảo nguyên đã mài rũa một người trẻ tuổi non nớt thành hán tử cứng cỏi. Phong sương trên thảo nguyên không mài mòn góc cạnh của y, chuyện đầu tiên sau khi nhậm chức là thanh tra ruộng đất Trường An, chẳng những thanh tra bách tính mà huân quý cũng không phải ngoại lệ, đó là chuyện duy nhất gần đây Ngụy Trưng hài lòng.

- Năm xưa khi ta còn là một kẻ thư sinh đã muốn thấy ruộng đất Trường An ra sao, nay bản quan từ thảo nguyên về rồi, ngồi vào vị trí này, vậy tiếp tục làm chuyện kia, các ngươi tốt nhất là giết chết ta, nếu không chỉ còn ngày nào ta còn sống, tuyệt đối không ngơi, Đại Đường muốn truyền thừa, đất đai không thể hồ đồ.

Đó là câu nói đầu tiên khi Mã Chu nhậm chức, vì câu nói này tấu chương đàn hặc lập tức đổ xuống trung thư tỉnh, như truyết rơi, không ai dám áp xuống không báo, cuối cùng hoàng đế bệ hạ ở đại nội truyền ra một câu nói:

- Trẫm cũng muốn biết, Trường An còn bao nhiêu đất đai.

Đấu đá nhau nhiều rồi thì chẳng còn mấy thời gian làm việc thực sự nữa, tuy công tác thanh tra ruộng đất Trường An rất trọng yếu, nhưng Ngụy Trưng cho rằng, chuyện cấp bách của phủ doãn Trường An hiện nay là khôi phục sự phồn vinh của đế kinh, chứ không phải chọc giận toàn bộ huân quý. Bởi vì thành thị đang co rút lại với tốc độ mắt thường có thể trông thấy, người nhàn tản không có việc gì để làm ngồi dưới chân tường thành đợi có người thuê cũng ngày càng nhiều, phải biết rằng trước kia đều là chủ đi tìm người làm, chứ không phải như bây giờ, chọn lựa trăm người mới lấy một hai người, dù là người nuôi ngựa, dọn phân cũng chọn chàng trai tướng mạo đường hoàng.

Những người trước kia không theo chủ đi Nhạc Châu giờ hối hận thối ruột, trong ba tháng ngắn ngủi, con người không còn đáng giá nữa.

Ngụy Trưng cầu kiến Trường Tôn thị, thỉnh cầu hoàng gia chiêu nạp người thất nghiệp, chớ để bách tính không có cơm ăn, Trường Tôn thị xưa nay có tiếng hòa thiện, nhưng sản nghiệp trong tay bà chỉ phù hợp phụ đạo nhân gia, không cần nam tử mấy. Ngụy Trưng hết cách, đành xin hoàng hậu nương nương tận lực thu nhận phụ nhân, trong nhà thế nào cũng phải có một phần thu nhập.
Nghề dệt may vì đó được xúc tiến mạnh, Ngụy Trưng sau khi tĩnh toán mới phát hiện sản nghiệp trụ cột hiện giờ của Trường An là dệt may, châu báu, nấu rượu, kẹo, nước hoa còn một nghành nữa mà ông ta cực kỳ không muốn thừa nhận, đó là thanh lâu. Ngành đóng gạch, xi măng xưa kia uy danh hiển hách, nay thu hẹp mạnh, nghe nói bọn họ cũng định đi Nhạc Châu, vì Trường An không mấy người dùng nữa rồi.

Cả thợ mộc cũng khó kiếm, những thợ mộc tài nghệ tốt trước khi bị những xưởng gỗ lớn nhỏ vét sạch, nay đại bộ phận xưởng gỗ đã tới Nhạc Châu. Ngụy Trưng nói suy nghĩ của mình với Mã Chu, Mã Chu không tán đồng, cho rằng Ngụy Trưng lo bò trắng răng, trước kia Trường An làm gì có những thứ đó, vẫn là thiên hạ đệ nhất đô thành.

Hiện giờ chuyện cần làm là quay về gốc, trước tiên đặt nông sự lên hàng đầu, thương cổ để sau hay tính, Ngụy Trưng đùng đùng nổi giận nói lương thực trong kho đã mốc meo rồi, dân gian không còn thiếu lương thực nữa, hiện quan trọng là để tất cả mọi người có việc làm, chỉ thế mới khiến Trường An ổn định, dần dần chữa làn vết thương do Vân Diệp gây ra.

Mã Chu mời Ngụy Trưng đừng có vượt quyền, cấp sự trung thì làm tốt chuyện trong phận sự của cấp sự trung là được, đừng để thanh danh cả đời bị hủy trong việc giúp địa chủ cướp đất đai của bách tính. Quản lý Trường An ra sao là việc của phủ doãn.

Ngụy Trưng nổi trận lôi đình, mình nghĩ cho dân cho nước, thế nào lại thành kẻ giúp địa chủ cướp đất dân rồi, nhưng chẳng làm gì nổi Mã Chu tính khí quật cường, vì người ta nói không sai, chức trách của cấp sự trung là phân biệt hiền gian, tra xét kỷ cương, bù đáp thiếu sót của bệ hạ, chứ không phải quản lý quan viên Trường An.

Vất vả suốt cả một ngày Ngụy Trưng khi đi qua một cửa hiệu nhỏ, chủ hiệu đưa cho ông ta một phong thư, Ngụy Trưng nhìn đề danh, té ra là Vân Diệp viết, liền vứt đi, khỏi nghĩ cũng biết là thư mỉa mai châm chọc, hôm nay tâm lực kiệt quệ, không còn sức mà giận nữa rồi. Nhưng tính quật cường trong lòng trỗi dậy, lấy thư lên xem, xi vẫn còn nguyên, lúc này mở ra đọc, lòng chuẩn bị sẵn tinh thần bị châm chọc rồi.

Trịnh công đại giám: Khi ngài đọc phong thư này thì Bất Khí đã ở xa ngàn dặm rồi, lần này ly biệt không phải do lo sợ bị thương hại, hay là phẫn nộ mà tự đầy đọa mình. Thực ra vãn bối đã chuẩn bị chuyến đi xa này từ rất lâu, nên không cần đau buồn.

Tinh hoa Trường An chuyển sang Nhạc Châu là điều tất nhiên, không phải sức người có thể vãn hồi, Trường An là kinh sư, cần trang nghiêm chứ không phải phồn hoa, nơi này chẳng những là nơi đặt hoàng cung, cũng là nơi tinh binh Đại Đường quy tụ, một khi có biến sẽ gặp họa hủy diệt. Thương nghiệp yếu ớt, những chủ xưởng vẫn kinh doanh đơn độc kia không có sức phòng ngự nguy hiểm chính trị nào, suy tính vì bọn họ, nên để họ tới Nhạc Châu không khí cởi mở, thuận tiện thương nghiệp thì hơn.

Lần này dọn sạch Trường An, không phải là tai họa, mà là một loại khiêu chiến, cho Trường An cơ hội bố cục lại, đây không phải là lời chơi đùa ngôn ngữ, mà lời ruột gan.

Trường An có bảo tàng lớn, Trịnh công vì sao không thấy? Tiền trang cực lớn, Ngọc Sơn thư viện hùng vĩ, Quốc tử giám nổi danh văn hoa, Hoằng văn quán đầy đại nho, đó mới là điều Trường An cần....

Ngụy Trưng gấp thư lại, cho vào trong phong bì, lòng muôn vàn cảm xúc, không có mỉa mai, không thù địch, không kiêu ngạo chỉ là lời lẽ chân thành chẳng lẽ mình thành kẻ tiểu nhân rồi, luôn nghĩ xấu về người khác, dù thế nào phong thư này gợi mở cho ông ta rất nhiều, Vân Diệp chia sản nghiệp Trường An thành ba đẳng cấp, cao nhất là thư viện và tiền trang, nhất là Ngọc Sơn thư viện, đó không chỉ là nơi dạy học, còn là nơi sản vật mới xuất hiện không ngớt, đó là sản nghiệp hàng đầu.

Làm Ngụy Trưng giật mình nhất là Vân Diệp lại liệt thanh lâu, sòng bạc vào sản nghiệp loại hai, nói những người kia đi trật hướng, thanh lâu có thể thành sân khấu ca vũ lớn, chứ không phải là giao dịch thể xác. Sòng bạc cũng vậy, coi trọng mang tới lượng người lớn, chứ không phải dùng thủ đoạn lừa tiền khách.

Những nhà xưởng mà Ngụy Trưng coi trọng nhất lại bị Vân Diệp liệt vào loại ba, khiến ông ta vô cùng phẫn nộ, công nông xưa nay là cơ sở của quốc gia, khinh thường như thế thật ngu xuẩn.

Phẫn nộ này khác với phẫn nộ trước kia, hiện phẫn nộ tới mấy thì nội tâm Ngụy Trưng vẫn bình tĩnh, đây chỉ là bất đồng chính vụ, không tiếp nhận là được, ít nhất nói rõ người này suy nghĩ rồi mới đưa ra kiến nghị, tận chức của mình.

Chương 914: Khỉ diễn trò mà thôi (2)

Trường An lúc hoàng hôn chẳng còn mấy người nữa, xe ngựa của Ngụy Trưng đi qua nhà mà không vào, rẽ tới phủ của Phòng Huyền Linh, tiếng chuông dọn đường càng lúc càng gấp gáp, khi Ngụy Trưng tới Phòng phủ là lúc vạn nhà thắp đèn.

Phòng Huyền Linh mặc áo cộc phe phẩy quạt xem thư, thi thoảng lại ngâm nga, gật gù lên tục, Ngụy Trưng lại cúi đầu ăn cơm, cơm nước đơn giản, một món ăn một món canh thôi. Ngụy Trưng ăn hết thức ăn, rồi đỏ nước rau vào bát, tráng qua rồi uống sạch. Ăn cơm xong ngồi trên ghế nghỉ ngơi chốc lát, thứ Vân Diệp viết, Lão Phòng ít nhất xem ba lượt mới phát biểu.

- Lão Ngụy, đừng lấn cấn nữa, người ta đang làm rồi, lo lắng cho hưng suy của Trường An không phải chỉ có một mình ông, thái tử, Ngô vương đang chỉnh đốn sản nghiệp hoàng gia. Trường Tôn Vô kỵ đang đầu tư vào tiền trang, xưởng đúc tiền sẽ tách khỏi sản nghiệp của hoàng gia, chính thức nạp vào sự quản hạt của hộ bộ. Bệ hạ hôm nay tan ngọ triều đã triệu lão phu vào cung, quy định rõ ràng, chuyện đúc tiền chỉ có công bộ mới có quyền, nếu ai dám tự ý đúc tiền giả, giết không tha!

- Máy dệt lông nay đã cho phép chế tạo ở Trường An, khu công nghiệp huyện Tam Nguyên đã chuẩn bị bản vẽ, không bao lâu nữa xưởng dệt lông lớn nhất sẽ xuất hiện, ít nhất dung nạp một vạn người làm công. Chỉ riêng hạng mục này, người nhàn tản sẽ bớt đi quá nửa.

- Khi ông và Vân Diệp giao phong làm bệ hạ nhìn ra một sản nghiệp, đó là tuyền đơn các người ném vào nhau, bệ hạ nói thứ lợi khí khiến Ngụy Trưng, Vân Diệp khốn đốn này phải nắm trong tay quốc triều. Cho nên bệ hạ điều thợ của Ngọc Sơn thư viện, làm một thứ giống công báo, ba ngày in một bản, chuyên môn cho đăng chính lệnh triều đình, phong vật địa phương, còn có tin mua bán, lão phu tính rồi, một nhà xưởng như vậy cũng cần rất nhiều người.

- Ngoài ra bệ hạ ra lệnh, chiêu mộ lương gia tử vào điện Vũ Đức, nhân số không rõ, mục đích không rõ, hạng mục này cần không ít người, lão phu đoán chừng có liên quan tới quân bị quốc gia, vì người chủ trì là Trường Tôn Thuận Đức.

- Lão Ngụy, ông cả nghĩ rồi, bệ hạ là quân chủ vạn thế, nếu như Vân Diệp không vạch ra con đường cho Trường An trước, ông cho rằng bệ hạ trơ mắt để y vét sạch Trường An à? Thời gian qua ông oán trách mọi người đúng là vô lý.

- Bệ hạ đồng ý, các vương gia công chúa đều hành động, nhà Lý Hiếu Cung muốn mở Ấn Thư quán, nghe nói chuyên môn in ấn kinh phật, tộc độ thông dịch của Huyền Trang thật kinh người, nghe nói đã có mười bốn quyển cần in ấn.

- Nhà Lý Đạo Tông sắp mở trại bò sữa, nghe đâu đã mang từ thảo nguyên về năm nghìn con bò, chuyên môn lấy sữa, một là vì làm kẹo, hai là cung cấp cho xưởng bơ lạc, bò không cho ra sữa nữa còn có thể giết bán thịt.

- Hai vị công chúa Đơn Dương, Trường Lạc tính dùng xưởng xay xát đem toàn bộ mạch thừa sắp mốc say thành bột, bán lên thảo nguyên, Cửu Giang và Hành Dương công chúa phụ trách bán, phu quân hai vị công chúa này là Chấp Thất Tư Lực và A Sử Na Đỗ Nhĩ, không lo không có người mua.

- Trông ông mệt mỏi lắm rồi, hiện giờ ăn no, tinh thần khôi phụ, vậy đi về đi, cho tiểu cơm, về nhà tắm rửa thoải mai, bảo tẩu phu nhân hâm cho ấm rượu, uống xong ngủ một giấc. Lão phu đã chuẩn bị cho ông ba ngày nghỉ, tự điều chỉnh lại, Vân Diệp chuyến này không coi ông là tử địch, tâm tư của y dùng cả vào việc bố trí Trường An, ông nên vui mừng đi, y vẫn là thần tử Đại Đường, không độc ác tới mức làm tổn hại quốc gia để kéo đổ ông như ông nghĩ đâu, ông hiểu lầm người ta rồi, người ta chẳng qua nổi hứng chơi bời, chạy đi du ngoạn, ông mở đường cho người ta, tội gì mà không chạy?
Phòng Huyền Linh thao thao bất tuyệt, lúc thì mừng, lúc thì giận, còn hổ thẹn, ông ta lo nát lòng vì Trường An, cho rằng Trường An tiêu điều do mình công kích Vân Diệp gây ra, nghe Phòng Huyền Linh nói, mới biết trong con mắt hoàng đế, hoàng hậu thậm chí cả Vân Diệp, mình chỉ là một con khỉ diễn xiếc.

- Đùa bỡn thần tử như thế, không phải khí độ đế vương, lão phu dâng tấu, hỏi sao bệ hạ có thể ung dung ngồi trên long ỷ nhìn thần tử suốt ngày bôn ba mà ung dung chê cười.

Thứ ta thấy sao ông không nhìn thấy, rõ ràng ông vì thiên kiến bản thân mà tự biến mình thành khỉ, còn trách người khác, nhưng chuyện đã qua, cần thiết nhất là vỗ về Lão Ngụy, Phòng Huyền Linh vỗ đầu:

- Đế vương luôn ở trên cao nhìn thần tử đấu đá nhau, bản thân nắm chắc phần thắng xem náo nhiệt, đó là sở thích hiếm hoi của đế vương, ông làm thần tử phải chuẩn bị tinh thần bị coi như khỉ, nếu không ông học Vân Diệp, người ta không muốn làm khỉ nên nghỉ phép ba năm dẫn cả nhà đi ngao du, đúng là hâm mộ chết thôi, lão phu cũng muốn làm như thế, nhưng không có cơ hội, chỉ cần có nhất định sẽ nắm lấy.

Ngụy Trưng quả nhiên đi bộ về nhà, dọc đường gặp mấy nhóm võ hầu tra hỏi, thấy đèn lồng của phủ Trịnh quốc công, liền lặng lẽ đi theo hộ vệ.

Bước chân của Ngụy Trưng nhẹ nhõm hơn nhiều, tuy nhiên không hài lòng Vân Diệp nhúng tay vào Trường An, luôn cho rằng Vân Diệp đang mở rộng ảnh hưởng của Ngọc Sơn thư viện, để đợi ngày bản thân quay lại, vì sự an ổn của Trường An, trải đắng này bất kể thế nào Ngụy Trưng cũng phải nuốt xuống. Thấy người ta nhàn nhã giải quyết vấn đề, mình thì oằn lưng không được tích sự gì, cứ thấy Vân Diệp làm việc tùy ý, cười hì hì hà hà, không đủ chững chạc, hiện giờ xem ra ở phương diện dân sinh, mình không phải đối thủ của y...

Lý Nhị gối đầu giữa hai bầu vú đầy đặn của Dương phi, nhắm mắt để Dương phi bóp đầu, chẳng mấy chóc ngáy khò khò, Dương phi nhoẻn miệng cười, nhẹ nhàng đặt Lý Nhị xuống, mùa hè nóng nặc, biết Lý Nhị chịu nóng rất kém, liền lấy quạt quạt mát cho ông ta, hôm nay trời rất oi, ếch trong ao cứ kêu ộp oạp suốt, bảo nội thị đi bắt mãi không hết. - Hôn sự của Tiểu Ảm nên chuẩn bị rồi, nãng chuẩn bị ra sao? Vân Diệp trước khi xuất hành chuyên môn để đại đệ tử lại, là chuẩn bị để chúng hoàn hôn, thế cũng tốt, Thì Thì là đứa bé đơn thuần lương thiện, trẫm gặp vài lần rất hài lòng, bỏ đi phụ thân hòa thượng kia, nể mặt Vân Diệp không được bạc đãi nó, trẫm nghe nói trong cung có kẻ vì phụ thân nó mà gièm pha, nàng phải ngăn chặn, cần thiết phải mạnh tay, đừng có như bồ tát không ra tay được.

- Không phải thiếp không ra tay được, Thì Thì không cho thiếp thân xử trí, nó nói cha mình là hoàng thượng không phải chuyện gì xấu hổ, nó có cha yêu thương, có sư phụ yêu thương, đó là chuyện hạnh phúc, người ta nói là vì đố kỵ, không cần để ý.

Lý Nhị hừ một tiếng, nắm lấy tay Dương Phi:

- Tiểu Ảm gặp phải vận rồi, năm xưa trẫm hận không thể tát chết thằng tiểu tử thối đó, giờ cưới được nữ tử tốt như thế, đúng là tạo hóa. Bình ngọc dương chi do Vu Điền kính hiến nên thưởng cho Thì Thì, trẻ ngoan nên được thưởng.

Dương Phi cao hứng thay Thì Thì tạ hoàng ân, lại lo lắng hỏi:

- Khi thành thân Vân Diệp không có mặt, sao y lại xuất hành lúc này, khách nhà nữ có một mình y thôi.

- Thế mới là sư phụ tốt, thanh danh của y đã thối hoắc rồi, đứng ra chủ trì hôn lễ không có lợi, nghe nói Lý Cương, Ngọc Sơn, Nguyên Chương, Ly Thạch cùng ba vị Thái Sơn ông đều ra được, thể diện thế là đủ, lúc Thanh Tước thành thân cũng chẳng long trọng như thế, nàng đợi hưởng phúc là được.

Lý Nhị miệng nói tay không thành thật luồn vào trong yếm lót của Dương Phi nhào nặn, Dương Phi đỏ mặt tía tay đánh tay Lý Nhị, len lén nhìn nội thị và cung nữ trong điện, bộ dạng thẹn thùng khiến Lý Nhị càng thêm hứng trí...

Vân Bảo Bảo vừa khóc vừa nhảy dây, người béo múp míp nện rầm rầm xuống đất, nhìn trộm cô gia gia, vừa định lười biếng thì bị đánh một cái, nó rất nhớ tổ nãi nãi, nhớ các cô cô, nhớ cha, nhớ nương thân, nhị nương, tam nương, thậm chí là cả muội muội hay bắt nạt nó cũng nhớ lắm. Cha đi mình còn tưởng sẽ vui lắm, ai ngờ sống càng thê thảm, cô gia gia lúc nào cũng ở sát bên cạnh, buổi tối léo cửa sổ tới bếp kiếm cái ăn cũng bị xách cổ về, Vân Bảo Bảo thề mình đã rất cẩn thận, bôi cả dầu lên cửa sổ, không phát ra tiếng động, vì sao cô gia gia bắt được mình?

Nãi nương nước mắt đầm đìa nhìn Đại thiếu gia nhảy dây, mặt đỏ rực, nhất định là mệt lắm rồi, còn không dám lười, chỉ cần lơi lỏng một chút là mông sẽ bị đánh, hôm qua tắm cho thiếu gia phát hiện mông thiếu gia thâm tím, ông trời ơi, Đại thiếu gia mới năm tuổi đã biết rất nhiều chữ rồi, còn muốn thế nào nữa?

Chương 915: Lưng đeo mười vạn quan tiền, phen này cưỡi hạc tới miền Dương Châu

Tên Hàn Triệt khốn kiếp lại biết thổi tiêu, đây là việc Vân Diệp không ngờ, tất cả nữ nhân ghé vào cửa sổ nhìn Hàn Triệt một thân áo trắng đứng trong gió, phiêu dật như thần tiên, khúc từ trầm trầm ai oán vang vọng trong gió, ánh mặt trời đỏ au ở bên chiếu xiên xiên xuống, để lại cái bóng dài, tên khốn này luôn biết làm sau bày ra mặt đẹp nhất của mình.

- Phu quân, hắn làm cái gì thế? Thổi tiêu như quạ kêu, khó nghe chết đi được.

Tân Nguyệt rất hiểu lòng người, biết phu quân muốn nghe lời gì nhất, kịp thời nói lời phu quân muốn nói ra:

- Thần tiên mà, nàng không cho người ta biểu diễn một chút khí chất xuất trần à, lúc này nếu hất một thùng phân tới, đảm bảo hắn không làm thần tiên được nữa.

- Phu quân đừng, Hàn Triệt công tử thổi tiêu rất hay, đây là khúc Vãn Tình trứ danh, chàng nghe ra ý cảnh trăng sáng xuyên vân không, trước kia công chúa hay thổi khúc này, thiếp thích nghe.

Tiểu Linh Đang ngây thơ cuống lên:

- Sau này không được nghe những thứ vớ vẩn này, tối phu quân hát cho nàng nghe khúc sói tây bắc, đảm bảo nàng chết mê, bớt nghe loại này đi, vờ vờ vịt vịt trông buồn nôn.

Tân Nguyệt cười khúc khích kéo Linh Đang mừng rỡ đi, giảng giải sói tây bắc là khúc ca gì, Na Mộ Nhật nhảy cẫng lên hoan hô, nàng thích sói tây bắc nhất.

Thuyền của Vân gia rất lớn, phải nói là cực kỳ lớn, đặt trên vận hà khí thế vô cùng, Nhân Hùng quát lớn, mỏ neo nặng ba trăm cân thả xuống, tối nay Vân gia nghỉ ở đây, phụ nữ trẻ nhỏ quá nhiều, Vân Diệp chưa bao giờ cho thuyền đi đêm.

Tiểu Miêu mau chóng leo lên cột buồm, đi chân trần trên cột ngang, tựa hồ trượt chân ngã xuống, khiến người khác thét lên kinh hãi, không ngờ người đột nhiên khựng lại, đánh người, xoay vòng quanh cột, lại vững vàng dứng đó, chống hông cười đắc ý.

Tiểu Nha cũng leo lên cột buồm, leo được một chút thì trượt xuống, đá Cẩu Tử cười nhạo mình một phát, liền về phòng thăm nãi nãi và Đại Nha, con của Đại Nha cực kỳ đáng yêu, nãi nãi thích nhất đứa ngoài tôn này, bà chưa bao giờ bế con của Nhuận Nương và Nhất Nương, chẳng biết vì sao, khả năng vì bọn chúng xấu quá?

Tiểu Nha soi gương vô số lần, biết mình bị đại ca lừa bao năm, khi mình còn nhỏ đại ca đã nói Tiểu Nha tương lai sẽ là đại mỹ nữ, nhưng hiện giờ nữ nhân trong nhà ai cũng xinh đẹp hơn mình, nhất là cái mũi kia sao to như mũi ca ca, oán tránh với nãi nãi, kết quả nãi nãi cười híp mắt:
- Đương nhiên rồi, cháu và ca ca là thân huynh muội, giống nhau là phải, không giống mới làm người ta thương tâm.

Nãi nãi nói rất kỳ quái, Tiểu Nha nghe mà không hiểu, thi thoảng nghe thấy thẩm thẩm nói Đại Nha xuất giá mới là tiểu thư hầu phủ xuất giá, người khác chẳng qua là làm theo lệ của khuê nữ thiếp thất thôi.

Nói tóm lại là lạ lắm, cơ mà Tiểu Nha chẳng thèm quan tâm, nàng biết trong số các tỷ muội, ca ca thương mình nhất, thế là đủ, nãi nãi cũng cho mình rất nhiều tiền, tẩu tử có lần ở trong bảo khố nói, trong đó có một phần là của hồi môn của mình, nghĩ tới mình xuất giá một cái là thành tiểu phú bà, Tiểu Nha vô cùng vui vẻ, chỉ không biết sẽ gả cho ai.

Hỏi Tiểu Vũ, Tiểu Vũ nói có rất nhiều người để chọn, trừ Địch Nhân Kiệt ra thì ai cũng được vì khả năng nàng sẽ dùng tới Địch Nhân Kiệt, hỏi dùng làm gì, lại không nói, toàn là người kỳ quái, chẳng lẽ Tiểu Vũ muốn Địch Nhân Kiệt nâng váy cho sao?

Mặc kệ đi, chuyến này đi chơi thật thích, Đông Tây Nam Bắc thì chỉ biết nằm trên giường nôn ọe, mình và nãi nãi, Đại Nha đều chẳng sao, các tẩu tử khỏe mạnh, Tiểu Vũ, Tiểu Miêu cũng như không, hai đứa cháu mới chập chứng biết đi cũng không sao. Ca ca nói say sóng mấy ngày là ổn, nhưng nãi nãi lẩm bẩm mấy câu, chẳng đi thăm Đông Tây Nam Bắc.

Nhìn thấy ca ca và Vô Thiệt gia gia, Lưu Phương gia gia, Đơn Ưng tỷ phu, Cẩu Tử, với cả nam tử xinh đẹp mặc đồ trắng cùng nhau ngồi húp cháo cá, cháo do Đông Ngư nấu, nghe nói thơm lắm, Tiểu Nha nuốt nước bọt, vẫn quyết định đi thăm nãi nãi và Đại Nha, mình là đại cô nương rồi, không tiện cướp cơm trong bát ca ca nữa.

Lão Triệu là người bận rộn nhất trên thuyền, toàn bộ chuyện ăn uống ngủ nghỉ đều do ông ta chăm lo, lần này cả nhà đều đi, không dám xảy ra sự cố, tuy nói thủy tặc bị hầu gia bắt hết rồi, nhưng chẳng may xuất hiện mấy tên trộm vặt, kinh động tới các phu nhân tiểu nương tử thì không hay. Chuyến này gia thần đi cả, Lão Giang cầm nỏ bố trí cảnh giới trên thuyền, xung quanh thuyền lớn còn có bốn cái thuyền nhỏ, người trên đó đều là hộ vệ trong nhà cùng nhân thủ thủy sư giải ngũ, nghe nói có năm mươi người, còn lại đã đuổi tới Lĩnh Nam an gia, Lão Triệu biết ở Lĩnh Nam nhà mình có xưởng đóng thuyền lớn.

Hầu gia không vội, cho nên đi hai tháng rồi mà mới tới Sơn Dương, dọc đường có thể nói là gặp thần bái thần, thấy phật bái phật. Tới Lạc Dương đón Đại nương tử về, cô gia cũng theo, Nhuận Nương muốn đi lắm, tiếc là bụng to rồi, chỉ đành cùng phu quân ở lại Lạc Dương.

Ngày mai là tới Dương Châu rồi, Tân Nguyệt muốn tới Dương Châu từ lâu, chỉ là đã qua mất mùa hoa Quỳnh nở, hoa Quỳnh nở vào tháng ba, giờ đã là tháng bảy, chỉ có thể nhìn lá, không có hoa để ngắm, Tân Nguyệt định mua sắm ở Dương Châu, nghe nói hàng hóa ở đây khác với ở Trường An, Lạc Dương, nổi tiếng nhất là đồ son phấn, nữ nhân có ai không thích thứ này, nhất là Na Mộ Nhật thích trang điểm mình trông cực kỳ yêu khí.

Mỗi người đều có nguyện vọng riêng, nãi nãi muốn bái phật, Dương Châu có rất nhiều chùa miếu. Tiểu Nha muốn ăn hết món có thể ăn ở Dương Châu, Thiên Ma Cơ hi vọng có thể về cố hương bái tế tổ tông, Hi Mạt Đế Á tìm những thương nhân Ai Cập tới Dương Châu.

Nhưng cũng có người tới với ý đồ bất lương.

- Đại Minh tự bất kể lúc nào cũng canh phòng nghiêm ngặt, năm xưa ta tới tham quan một lần, kết quả chỉ đi tới sân thứ hai đã bị phát hiện, mẹ nó chứ, nghe đâu bên trong đó cung phụng xá lợi của Phật tổ, quan trọng nhất là các loại hải đồ, nghe nói đám hải tặc chuyên môn giấu trong chùa, bọn chúng lo mình chết rồi con cháu đời sau không có cái ăn, cho nên chúng ta muốn ra biển, phải có hải đồ của hải tặc, mới có thể tung hoành tứ hải.

- Thời gian qua ta tới Đại Minh tự một chuyến, phát hiện tăng nhân nơi đó vô cùng căng thẳng, không biết là đề phòng ai, ta nói muốn vào bái phật cũng bị người ta từ chối. Diệp Tử, Đại Minh tự có một thứ mà ta phải tìm thấy, nói trước, thứ này ta nhất định phải có, không có gì ghê gớm, là một hạt châu thôi, là của nhà nương tử ta, phải tìm về, ta nhận lời với nàng rồi, sau khi bảo Tiểu Thiết mang về nhà, chúng ta có thể ra biển.

Vân Diệp khi đi viết thư cho Hi Đồng, hỏi hắn có hứng thú đi làm hải tặc không, ai ngờ tên này không trả lời thư mà dẫn đại nhi tử tới Dương Châu, xem chừng cũng có việc cần làm, không nghĩ là tìm về bảo vật gia truyền, tới giờ Vân Diệp cũng không rõ là chuyện lão bà nào của hắn.

- Lão Hi, huynh nhiều lão bà như thế, nếu mỗi người đều có việc thì đời huynh khỏi làm việc gì nữa, đi chạy vặt cho các nàng là được, cần hải đồ ta đi lấy, ta nghĩ bọn họ không dám không cho, cần gì làm trộm, còn cả hạt châu của huynh, ta đòi lại giúp, hạm đội Lĩnh Nam cũng phải có chỗ trú chân chứ?

- Hầu gia, huynh đệ thủy sư Lĩnh Nam vẫn một lòng với ngài, chỉ cần là chuyện của hầu gia, dù là trong nước hay trong lửa cũng không chớp mắt một cái.

Nhân Hùng ở sau lưng ồm ồm nói, hầu gia đã giải quyết vấn đề gia thần, hiện mình là gia thần của Vân gia.

Chương 916: Chúng ta đi làm hải tặc

- Ha ha ha, Vân Diệp, ngươi đánh giá cao thân phận hầu gia của mình rồi đấy, Đại Minh tự tới nay đã gần hai trăm tuổi, là cứ điểm trọng yếu của Phật tông Giang Nam, cho ngươi biết ngươi từng gặp cao tăng chủ trì nơi này, có liên quan rất sâu tới nhà Lý Tịnh, chính là Đạo Pháp hòa thượng sư phụ của Cầu Nhiệm Khách, ngươi nghĩ xem Cầu Nhiệm Khách không ai hỗ trợ thì dựa vào cái gì tung hoành trên biển.

Hàn Triệt cầm cái quạt cực lớn phe phẩy, còn chắp một tay sau lưng, vừa đi vừa nói, trông phong lưu tiêu sái, lời phun ra thì khó nghe.

- Biết ngay đám lừa trọc không tốt đẹp gì, mẹ nó chứ bên ngoài là cao tăng hắc đạo, trong thì tiêu thụ đồ của hải tặc, chẳng trách lão tử làm cướp càng ngày càng đi xuống, nếu không phải có hầu gia nâng đỡ thì giờ đã chết đói rồi, hầu gia nói một câu thôi, đám huynh đệ đi chọc tiết chúng.

Kẻ thô lỗ vỗ mông luôn làm người ta khoan khoái, không như tên bại hoại phe phẩy quạt kia.

- Mai tới Dương Châu hẵng nói, nãi nãi ta nhất định tới Đại Minh Tự, gặp Đạo Pháp sẽ nói chuyện đàng hoàng, thủy sư Lĩnh Nam chưa bao giờ ra biển, bọn họ có hải đồ, về công về tư đều phải giao ra, dù Lý Tịnh ở đây cũng phải tuân thủ đạo lý này. À, Hàn Triệt, thuận tiện nói một câu, bất kể chuyện gì ngươi cũng phải đặt mình ở lập trường chính nghĩa, ví như bây giờ chúng ta muốn đi làm hải tặc, có thể nói là triều đình cần, thủy sư Lĩnh Nam cần, chỉ cần Đại Minh tự ngươi còn ở trên quốc thổ Đại Đường thì phải khuất phục, cho dù họ nhờ được Lý Tịnh ra biện giải thì mọi người đoán xem tình hình thế nào?

Vân Diệp cướp lấy quạt của Hàn Triệt, phương nam khốn kiếp nóng quá đi thôi.

- Một tên hầu gia hết thời như ngươi thì làm được gì Lý Tịnh, Lý Tịnh trong quân là nhân vật nói một là một, dù thủy sư Lĩnh Nam ngả về phía ngươi, trú quân dương địa được Lý Tịnh nhờ cậy, ngươi làm gì nổi người ta.

Hàn Triệt không phục, nói có vẻ là đạo lý, thực ra toàn là rắm chó, y quá tự coi mình là đúng rồi.

- Biết ta là ai không? Tướng quân, Hàn Triệt, để ta dạy khôn ngươi, biết loại người nào trong quân sướng nhất không? Cho ngươi biết, chính là ta, vị trí không lớn không nhỏ, ta có thể tham ô hối lộ, có thể làm chuyện xấu, ngươi xem đại lão như Lý Tịnh dám không?

- Ta phạm lỗi, cùng lắm là bị hoàng đế đánh một trận, tiếp theo muốn làm gì cứ làm, vì ta một lòng trung thành ra sức cho hoàng gia, có sai mới mới thật, không uy hiếp với hoàng gia, thi thoảng bị giáo huấn là đóng kịch thôi.

- Còn Lý Tịnh? Bên cạnh lúc nào cũng có Bách kỵ ti giám sát, nói không chừng đi nhà xí cũng bị nhìn trộm, ngươi nói xem ông ta thì dám làm cái gì?

- Dù sao Lý Tịnh cũng là đại tướng quân, Đại Minh tự có quen biết với ông ta, chúng ta có nên nể mặt chút không?

Vô Thiệt biết Vân Diệp một khi nhìn trúng mục tiêu nào, không hoàn toàn hủy diệt sẽ không thôi, lo lắng gây ra phiền tới lớn, trong mắt ông ta thì hiện giờ Vân Diệp đã có một đống phiền toái rồi, không cần chuốc thêm phiền toái nũa.

- Không đâu, ta chỉ đi bái Phật, tiện thể đòi hải đồ và hạt châu, không định kiếm chuyện.

Vân Diệp rất khẳng định:

Sau khi mọi người tản đi, Vân Diệp nhìn Hi Đồng và đứa bé như con báo kia:

- Năm xưa huynh nói, đưa con tới Trường An để ta quản giáo, ta đợi ba năm, huynh bặt vô âm tín, nếu chẳng phải ta biết tính khí của huynh thì đã phái người đi Hà Bắc tìm rồi, nói đi, gặp phải phiền toái gì?

Hì Đồng cào tóc rối ra đằng sau, trầm giọng nói:
- Môt kẻ làm ruộng như ta thì có thể có phiền toái gì, săn bắn rồi sinh con, trước kia còn có ý nghĩ để đám nhỏ làm quan, giờ bỏ hẳn rồi, làm dã nhân cũng sạch sẽ hơn làm quan, cho nên không đưa đám nhỏ vào cái vũng bùn đó.

- Oán khí lớn quá, người ta nói quan ép dân phản, huynh giận dữ như thế hẳn là phải có lý do, nói xem, huynh không chặt đầu tên cẩu quan kia làm ta kinh ngạc đấy.

- Không chém được, cả nhà bốn mươi hai người, toàn phụ nữ trẻ nhỏ, đám nhỏ chỉ có ba đứa giúp được, chém đầu cẩu quan dễ, muốn thoát thân rất khó. Con mẹ nó, trên đời này không có chỗ nào yên tĩnh để lão tử làm ruộng sao?

Hi Đồng lửa giận bùng lên, vỗ bàn một phán, chén bát rơi loảng xoảng.

- Có chứ, Trường An được mà, ai bảo huynh không tới, Nhạc Châu cũng được, huynh không đi, cứ nhất quyết giữ cái thôn nát đó để người ta ức hiếp, ta giúp được gì c hứ? Huynh nhiều lão bà, mấy tẩu tử tư sắc không tệ, một nông phụ xinh đẹp, người ta có mưu đồ cũng là bình thường.

- Chó má, kẻ nào dám mưu đồ với lão bà ta, ta chém thành tám mảnh, ta phiền là tên cẩu quan kia cứ tới cảnh cáo, nói không được qua lại phỉ tặc, nếu hắn làm cứng, lão tử không ngán, nhưng hắn cứ bái phỏng Minh Ngọc, để Minh Ngọc nói ta..

- Gươm đã, gượm đã, huynh nhiều lão bà quá, nhất thời ta không nhớ ra, huynh phải nói với ta Minh Ngọc là ai chứ, là tiểu lão bà huynh mới cưới à?

Vân Diệp toàn nghe thấy những cái tên xa lạ trong miệng Hi Đồng, lão bà của hắn thực sự quá nhiều:

- Minh Ngọc là Đại phu nhân, trước kia nàng dùng tên giả là do sợ làm nhục tới tổ tông, sau khi động phòng mới nói với ta tên thật, cha của nàng không ngờ là Lai Hộ Nhi, cái tên này ngươi quen chứ, địa vị người ta không kém Vân gia. Phu nhân không muốn các con đi làm quan, nói Trường An là chỗ thối tha, người tốt cũng bị hun thối, nàng không muốn con cái thanh bạch nhiễm mùi thối của các ngươi.

- Nói láo nói lếu, ai bảo Trường An thối? Một ngày ta hận không thể tắm tám lần, người của Ngọc Sơn thư viện ta ngửi không thấy thối, tiểu tử, ngươi tới nửa ngày rồi, có thấy mùi thối không?

- Thúc thúc không thối, muội tử phía kia rất thơm. Tiểu Thiết thật thả chỉ chỗ Tiểu Nha vừa đứng, hít hít, cứ như nơi đó còn mùi thơm.

- Mấy năm qua vẫn không dạy dỗ được ngươi, biết đi ngửi mùi khuê nữ nhà người ta, lão tử đánh chết ngươi.

Hi Đồng sầm mặt đánh một phát vào cổ Tiểu Thiết, làm thằng bé mặt đỏ sắp khóc luôn.

- Hi Đồng, bớt lên mặt cha mẹ trước mặt ta đi, thằng bé nói không sai, người Vân gia đều thơm, quan phủ địa phương chỗ huynh cũng không sai, loại người ương ngạnh như huynh kỳ thực hợp làm cướp nhất, thi thoảng nhắc nhở một chút là đúng, Đại phu nhân huynh xuất thân nhà quan hoạn, người ta thường bái phỏng là hợp lý, Hà Bắc là cái chỗ cướp đầy rẫy, có một người đọc sách biết chữ, ai chả muốn gần gũi.

Hi Đồng thấy Vân Diệp nói đáng ghét, mình nói không lại, xông lên muốn đánh y, bị Lão Triệu ôm chặt lấy chân, sống chết không cho tên dã nhân này làm hầu gia bị thương.

Vân Diệp ngồi yên không nhúc nhích, chẳng biết vì sao gần đây hay có cái họa đổ máu, hay là vì cái miệng này, thở dài:

- Những người kia kỳ thực không làm gì sao, quan trọng nhất là huynh lạc lối rồi, nếu như Đại phu nhân của huynh chưa bị huynh chinh phục, huynh đã không phiền não như thế, giờ Đại phu nhân huynh đã bụng to, cái thôn nhỏ trước kia đương nhiên không chịu nổi con mãnh hồ dày vò, là bản thân huynh tự thấy buồn chán, Hi Đồng, huynh tưởng ta không có gì làm lại rủ huynh đi làm hải tặc à? Là Đại phu nhân huynh gửi thư cho ta, bảo ta khi nào làm chuyện xấu thì gọi huynh theo, nếu không huynh sẽ tự làm chuyện xấu, chậc chậc, lão bà tốt thế còn gì.

- Là phu nhân bảo ngươi gọi ta?

Hi Đồng đá Lão Triệu ra, ngồi xuống, do dự hỏi:

- Tuy ta không phải là người tốt, nhưng chuyện lôi kéo bằng hữu đi làm hải tặc thì không làm được, huynh đừng lấy hạt châu ra nói nữa, thực ra huynh muốn làm hải tặc chứ gì? Cho huynh biết, trừ số phụ nữ trẻ nhỏ ra, ở đây toàn người muốn đi làm hải tặc, à trừ luôn tên áo trắng là bị ta lừa đi.

Vân Diệp háy mắt với hắn, bộ dạng đắc chí, nhìn đội ngũ của mình ngày càng lớn, tất nhiên là trong lòng vui vẻ.

- Thúc, Tiểu Thiết cũng muốn làm hải tặc, thúc mang cháu đi theo nhé, nhất định không làm thúc thất vọng, cháu theo cha luyện võ sáu nắm rồi, trộm cướp ở Hà Bắc đều sợ cháu.

Tiểu Thiết mắt nhìn Vân Diệp mong ngóng, Vân Diệp vỗ đầu hắn:

- Được, được, chúng ta vui vẻ đi làm hải tặc.

Hi Đồng trừng mắt lên, nhưng chẳng thể làm gì.

....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau