ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 91 - Chương 95

Chương 91: Chốn cũ

Rời xa hết thảy, Trường An, người yêu, trưởng bối tàn ác, Lý Nhị kinh khủng, Trưởng Tôn hiền lành mà xảo trá...

Trong nháy mắt ngựa qua cầu, tâm tình Vân Diệp liền tốt hơn hẳn, thế nhưng vì có nhiều trưởng bối ở đây nên y cũng không dám lộ ra mặt, chỉ có thể ra vẻ bi thương.

Y làm bộ, nhưng bên cạnh y lại có người thống khổ, hai mắt đẫm lệ.

- Hoài Nhân, tiểu đệ thấy thân hữu tiễn đưa, lòng sinh buồn bã cũng là thường tình thế nhân, nhưng vì sao huynh bi thương như vậy? Huynh đệ ta ly biệt cũng chỉ có một hai năm, cớ gì phải thống thiết như vậy?

Lý Hoài Nhân oán giận liếc Vân Diệp:

- Tám trăm năm không thấy ngươi, ta đảm bảo cũng không chút khổ sở, chỉ là tối qua cha nói cho ta biết, lần này theo ngươi mà không học được gì, thì hai chân ta khó giữ nổi. Nhưng nhìn ngươi thế này lòng ta không cầm nổi, không khóc thì đợi đến khi nào?

- Ngươi muốn theo ta đến điền trang?

Vân Diệp giật mình, bọn họ đi làm gì?

- Bất Khí huynh, còn có ta.

Trưởng Tôn Xung hờ hững nói.

- Hừ! Tướng lĩnh chỉ cần là người có hai nhi tử thì đều phải có một người vào đây, sao kẻ xúi quẩy đó lại là ta cơ chứ.

Mạnh Bất Đồng là con em đệ tử của một vị cao lương Trường An, bản tính phóng khoáng không theo khuôn phép, nghĩa khí phi thường, lão tử nhậm chức Thiên ngưu vệ.

- Mạnh huynh, chúng ta là chỗ huynh đệ, ngày ngày gặp mặt, giờ lại không phải chịu quản thúc của nhà, chính là lúc khoái hoạt, cớ sao lại mày ủ mặt ê như vậy?

Lại một tên hoàn khố nhảy ra.

Vân Diệp không rõ là xảy ra chuyện gì, không biết vì sao lại có nhiều người thế này, lẽ nào đây lại là học sinh lão Trình lão Ngưu tìm cho ta? Vân Diệp cảm thấy trước mắt hoa lên, thiếu chút nữa là không xuống được ngựa.

Tên hoàn khố này đang đánh tên vừa nói, quyền cước loạn xạ, tay còn cầm cả roi thép. Tên gia hỏa bị đánh cũng cứng cổ, từ trong đám người chui ra hô:

- Tiểu đệ dù có nói bậy, thì các vị ca ca cũng phải cho đệ một cái chết minh bạch.

- Tên hỗn đản này, vui lắm hay sao? Nếu như không phải có Ngưu lão gia tử bên kia, thì ca ca ta sao phải khổ sở như vậy? Nếu như chỉ có tiểu Diệp, ca ca ta dù có chạy tới chân trời góc biển cũng không quan hệ.

Lý Hoài Nhân vẫn oán hận nói.

- Ngưu lão gia cũng tới rồi?

Vân Diệp tinh thần chấn động, trong lòng thành kính cảm tạ đến từng vị thần linh. Có Ngưu lão gia tọa trấn, để xem các ngươi còn dám giở trò nữa không.

Lão Ngưu lúc này đang nện từng cước vào người một tên, mỗi cước đá ra phát tiếng ầm ầm, đám hoàn khố đứng xung quanh ai nấy hai mặt nhìn nhau. Tên hoàn khố vừa bị đánh sợ hãi nói với người bên cạnh:

- Tiểu đệ vừa rồi bị đánh quả đúng là đáng đời.

Uất Trì đại ngốc lúc này như tìm được đường sống trong chỗ chết, bèn tiến lên nghênh đón lão Ngưu, trước khi đi còn nhìn Vân Diệp với ánh mắt cảm kích.

Không riêng gì lão Ngưu, còn có thái tử thiếu sư Lý Cương, lão nhân gia gần đây thân thể không tốt, định trí sĩ về quê, Trưởng Tôn hoàng hậu lại phỉnh lão phong cảnh Ngọc Sơn tuyệt hảo, là địa phương cực tốt để tu tâm dưỡng tính, huống chi còn có hai vị Vân Diệp, Tôn Tư Mạc, không sợ không trị được bệnh. Bên cạnh tĩnh dưỡng thân thể, thì tiện thể giáo dục đám hoàn khố suốt ngày náo loạn Trường An này, coi như cũng là ra sức vì triều đình rồi.

Người Lý Cương lão tiên sinh dạy cho tới bây giờ đều là hạng hữu giáo vô loại. Trước là lão sư của Tùy thái tử Dương Dũng, kết quả Dương Dũng chết, làm lão sư của Lý Kiến Thành, Lý Kiến Thành cũng chết. Hiện tại lão nhân gia hắn làm lão sư của Lý Thừa Càn...

Y còn đang lo lắng cho Lý Thừa Càn thì đã thấy hắn từ xa phi tới, theo sau là một đoàn thị vệ, trùng trùng điệp điệp thế kia không lẽ cũng theo tới Ngọc Sơn?

- Bất Khí huynh, tiểu đệ đến chậm, xin chớ trách.

Người này kỵ thuật không tệ, ngựa chưa dừng hẳn đã tung người nhảy xuống.

Vân Diệp mặc kệ hắn, chỉ thở dài một tiếng, nhìn chân của Lý Thừa Càn nói:

- Dùng không được bao lâu, ta lại phải làm một cái chân giả khác rồi.

- Tốt, tốt, ngươi rủa ta.

Hắn cho rằng Vân Diệp đang giỡn hắn.

- Ngươi thấy ta đang đùa?

Một câu nói khiến cho lời của Lý Thừa Càn nghẹn ứ trong cổ.

- Ngươi không hài lòng với cách ta xuống ngựa? Chỉ cần nói rõ, lần sau ta chú ý là được, sao phải nói làm lại chân giả?

Hắn có chút lo sợ bất an, Vân Diệp rất ít khi nặng lời, nhưng hắn biết, chỉ cần là sự việc mà Vân Diệp trịnh trọng nói cho hắn, thì sự việc đó ắt hẳn rất quan trọng.- Ngươi cũng đi Ngọc Sơn?

Nếu hắn đã nhận thức được độ nghiêm trọng của, Vân Diệp cũng không nói lại chuyện này nữa.

- Không đi, ta phải thính chính, mấy ngày nay phụ hoàng đối với tiểu đệ rất nghiêm, có điều lão tam, lão tứ sẽ đi.

(thính chính: nghe báo cáo và quyết định sự việc)

Nói rồi phía sau đi ra hai thiếu niên, một béo một gầy, người béo là Lý Thái, người gầy là Lý Khác.

- Mẫu hậu nói nam tử hán không thể quanh quẩn mãi chốn thâm cung, bằng không tính tình sẽ trở nên âm nhu. Trên Ngọc Sơn văn có Lý sư phó, võ có Ngưu tướng quân, còn có ngươi tên dối trá này, nói không chừng sẽ có tiến bộ, cho nên phụ hoàng đã đồng ý.

Vân Diệp nhìn Lý Tiểu Tam, Lý Tiểu Tứ nói:

- A Khác, A Thái, không biết lần này xuất cung học tập, hai ngươi thấy cao hứng hay là bi ai?

- Vân hầu cho rằng hai huynh đệ ta không đáng để dạy?

Lý Thái vẫn là tên gia hỏa khiến người khác khó chịu. Lý Khác có khá hơn, chỉ là liếc mắt nhìn Vân Diệp không nói lời nào.

- Có Ngưu đại tướng quân hướng dẫn, học tập không phải là chuyện dễ dàn. A Thái ngươi vốn rất thích đọc sách, lại có thiên phú, đọc sách đối với ngươi mà nói là chuyện đơn giản mà lại thú vị, thậm chí đó còn là lạc thú lớn nhất của ngươi. Thế nhưng ngoài toán học, các chuyện khác sẽ không thú vị như vậy, huống chi phương pháp quản lý của Ngưu đại tướng quân, đại ca ngươi rất rõ ràng.

Lý Thừa Càn thấy Ngưu đại tướng quân đang răn dạy Trường Tôn Xung, thì hạ giọng nói với hai đệ đệ:

- Thời gian làm thủ hạ của Ngưu ma vương thảm không nói thành lời, vi huynh thời còn trong Lũng Hữu quân chết đi sống lại biết bao lần, nhận ra rằng nghìn vạn lần đừng để bị giam, thà rằng bị đánh chết cũng đừng để bị giam lại, đây là điều duy nhất vi huynh có thể cảnh cáo các ngươi.

Lý Thừa Càn lúc nói trừng trừng hai mắt, điệu bộ vô cùng kinh khủng, vừa nói vừa run, dường như đang hồi tưởng lại quãng thời gian đó.

Sau khi phát quang bờ sông, đại đội nhân mã bắt đầu xuất phát về hướng Ngọc Sơn. Nữ quyến Vân gia hôm qua đã tới đất phong trước, một đoàn người ngựa mang theo đám bụi cuồn cuộn tiến về phía Vân gia.

Lão Ngưu lần đầu tiên không cưỡi ngựa, cùng ngồi với Lý Cương trên xe Vân Diệp uống rượu. Quan lộ bằng phẳng, lại thêm xe ngựa của Vân gia giảm xóc cực tốt. Hai lão hán vừa uống vừa trò chuyện, thỉnh thoảng lại gắp chút đồ ăn nhấm nháp. Lý Cương nhắm mắt nhai, gật đầu tán thưởng không ngớt.

- Mỹ thực của Vân phủ quả nhiên danh bất hư truyền, đồ ăn này được diệu thủ chế biến, đã trở thành vô thượng mỹ vị, Ngưu hầu quả không gạt ta.

- Lão Lý, về việc học tự nhiên là do ngươi định đoạt, dạy dỗ thế nào đều tùy ý lão huynh ngươi, lão phu sẽ không hỏi tới. Chỉ là bệ hạ dồn tất cả tai họa của Trường An vào Ngọc Sơn, định làm thế nào cứ nói cho tiểu đệ này một câu.

- Đám cao lương đệ tử này trong phủ cũng không phải là trưởng tử đích tôn, trước giờ cũng không được coi trọng, hầu hết là mặc cho tự sinh tự diệt. Tấu chương của Vân hầu lão phu cũng có nghe thấy, việc đầu tiên là hỏi địa vị nho gia trong lòng bệ hạ có vững chắc hay không? Hai là hỏi vì sao lại coi rẻ bách gia độc tôn nho gia học thuật? Ba lại hỏi nho gia thì dùng đầu óc, có kẻ nào mà dùng tay chân? Đây là tiểu tử thông minh, thấy không thể lay động nho gia, bèn tìm sinh cơ trong đó. Lão phu nghe được việc này liền uống liền 3 ly rượu, trong tấu chương lộn xộn không ngờ lại ẩn dấu tâm tư, khiến bệ hạ cũng bất giác rơi vào bẫy. Thiếu niên có thể có tâm kế thế này không nhiều lắm. Hành trình tới Ngọc Sơn lần này, chúng ta nếu đã phụng hoàng mệnh thì tự nhiên không được chểnh mảng. Mặc kệ bọn chúng là lương tài hay phế vật, vào trong tay chúng ta, có là củi khô lão phu cũng bắt chúng nở hoa.

Lão Ngưu gật đầu nói phải, lại hỏi:

- Còn hai vị hoàng tử thì tính sao?
- Lão phu đã làm lão sư của ba thái tử, bệ hạ rất rõ con người lão phu, nếu đã đưa tới chẳng lẽ còn bắt lão phu phải biệt đãi? Ở Quốc Tử Giám, lão phu mời ba vị, vị nào không phải là bậc túc nho danh dương thiên hạ? Lão phu không tin không giáo dục ra được mấy tên hài tử đức hạnh. Đám hài tử này trong mắt gia chủ chỉ là phế vật, không tin bọn chúng có thể làm nên trò trống gì. Đề cao trưởng tử, chèn ép thứ tử, cách làm vô liêm sỉ trong đại trạch môn lão phu sớm đã nhìn không thuận mắt rồi.

Sắc mặt Ngưu Tiến Đạt chợt vui mừng, nâng ly mời rượu, hai người lại chìm trong thuần tửu mỹ thực của Vân gia.

Xa xa Ngọc Sơn đen nhánh đứng sừng sững, được xưng kỳ phong chót vót. Hậu thế mỗi lần về nhà Vân Diệp đều phải qua đó, quái thạch lởm chởm, câu cốc thăm thẳm, thanh đầm điểm điểm, là nơi phong cảnh mê đắm mắt người.

Ngọc Sơn được xem là "Chỗ xung yếu của Tần Sở, là lá chắn của Tam Phụ", xưa nay là vùng giao tranh của binh gia. Các triều đại đều có dấu tích hào hùng, văn nhân mặc khách, thiên khách tao nhân, ngắm cảnh sinh tình, để lại hơn 300 bài thơ. Hàn Dũ tại đây viết nên danh ngôn "Mây ngang Tần lĩnh nhà không thấy, tuyết đóng Lam quan ngựa đứng nhìn". Có người nói thần tiên Hàn Tương Tử chính là ở nơi đây tu luyện thành tiên, Vân Diệp quyết định lúc rảnh rỗi sẽ thăm thú kỹ ngọn núi này, thế nào cũng phải tìm được bí tịch của Hàn Tương Tử để lại trước lúc thành tiên.

Lam Điền Linh rất thành thật, từ lúc Vân Diệp hồi Trường An thì đã giao hết điền thổ bị xâm chiếm bao năm qua lại cho Vân gia. Nhất là từ khi nghe Vân hầu ở Trường An khiến cho một tên hoàn khố dám đắc tội với Vân gia thành thái giám, thì đối với mọi việc của Vân gia hết sức tích cực.

Bên bờ Đông Dương có cường hào thành lập trang viên, tường cao hào sâu để tránh chiến hỏa, huyện lệnh chỉ hạ một đạo mệnh lệnh, tức thì cường hào ngoan ngoãn dọn nhà. Cũng không biết đã cho cường hào đó bao nhiêu, nhưng sắc mặt của chủ cũ trang viên đang đứng chờ tân chủ nhân rất tiều tụy.

Vân Diệp có chút không thích, ta làm thư viện chứ không phải là thổ phỉ, vì tiền tài mà làm ảnh hưởng đến danh tiếng thư viện thì không đáng.

Lại nhìn huyện lệnh đang khom lưng bên cạnh, có người nói là hiền tài do Đỗ Như Hối tiến cử, không thể không nể mặt. Cảm tạ huyện lệnh xong, cũng đồng ý khi có thời gian nhất định sẽ du ngoạn Ngọc Sơn cùng hắn. Sau khi để lại mấy bài thiên cổ có một không hai, huyện lệnh mới mỉm cười rời đi. Trước khi đi còn uy hiếp chủ gia, phải hầu hạ cho tốt, nếu có mạo phạm thì vân vân...

- Trang viên này của ngươi là nơi phong cảnh tuyệt trần, lại nguy nga tráng lệ, ngươi nói cho ta biết giá trị chân chính của nó, chắc hẳn không phải chỉ 20 quan như lời huyện lệnh chứ?

Vân Diệp hỏi phòng chủ.

- Bẩm Hầu gia, quy mô tòa trang viên này là do hai đời tổ tiên nhân tài của tiểu nhân mất 60 năm mới tạo thành. Tuy có chút vượt quá quy định, nhưng quả thật nó đã được xây trước khi Đại Đường lập nước, huyện lệnh đại nhân lại nói tiểu nhân phạm vào điều luật. Cầu Hầu gia khai ân, toàn tộc tiểu nhân hơn 200 khẩu không còn nơi dung thân nữa rồi.

Phòng chủ khóc rống, liên tục dập đầu xuống đất.

- Một khi quan phủ đã hạ lệnh thì thay đổi cũng không đơn giản, cái gọi là nhất tự nhập công môn, cửu ngưu duệ bất hồi, hiện tại dù bản hầu có trả lại trang viên cho ngươi, ngươi cũng dám ở sao?

Vân Diệp rất cảm thông với phòng chủ.

Phòng chủ chỉ biết quỳ rạp trên mặt đất khóc lóc, Hầu gia đã nói rõ ràng như thế, sao lại không hiểu cho được?

- Ta định lấy giá bình thường mua lại tòa trang viên này, ngươi thấy thế nào? Đương nhiên, với bên ngoài ngươi chỉ có thể nói đây là Hầu gia cao hứng ban cho, hiểu chưa?

Nói xong thì không để ý tới phòng chủ đang còn ngây ngẩn nữa, phân phó quản sự trong nhà đi xử lý, bản hầu có chuyện quan trọng phải làm.

Lý Cương, lão Ngưu từ phía sau đi ra nhìn nhau cười.

Lão Lý cười nói:

- Đây mới là bộ dáng của thư viện, nếu như lừa gạt thì thư viện này không làm nữa cũng được.

**********

Vân Diệp có 63 tên học sinh, cộng thêm cả 11 tên bàng thính sinh.

Lý Cương không thương lượng với Vân Diệp đã tự lập làm sơn trưởng, còn lấy bút viết mấy chữ thật lớn "Ngọc Sơn thư viện" rồi đưa cho quản gia Vân phủ đi khắc thành biển treo lên trước cổng trang viên. Hành động chiếm quyền này hai người lão Ngưu và Vân Diệp cũng cười cho qua, thậm chí Vân Diệp còn cho rằng lão Lý thật là một người tốt, tận lực hướng dẫn người thiếu hiểu biết, nhận vào mình phần nặng nhọc, để công lao lại cho mọi người. Hậu thế mà có những lãnh đạo thế này thì y còn phải chạy tới Đường triều sao?

Vân Diệp còn nhỏ tuổi, dù y công cao cái thế cũng không thể thay đổi được sự thật y vẫn chỉ là một thiếu niên 16. Từ Lý Nhị y biết được sự cường đại của lực lượng học phái, đừng thấy hiện giờ từng lão đại càng ngày càng bảo vệ Vân Diệp, một khi chạm đến lợi ích căn bản, bọn họ sẽ xuống tay không chút lưu tình. Đấu tranh trong học phái cho tới bây giờ đều rất tàn khốc, nhất đại thánh nhân Khổng Tử cũng từng tru sát Thiếu Chính Mão, nói gì đến đồ tử đồ tôn. Môn phiệt Sơn Đông bởi vì nắm giữ đỉnh cao học thuật, mới có thể coi rẻ hoàng quyền, khiến cho Lý Nhị đau đầu không thôi, lại không có cách nào trấn áp. Phỏng chừng Lý Nhị thà rằng mặc kệ Sơn Đông, cũng không muốn đối mặt với cục diện hiện tại.

Không thể trêu vào, vậy thì lão tử trốn đi. Phía trước có Lý Cương chống đỡ, các ngươi chẳng lẽ không nể chút mặt mũi nào? Lão tử quyết làm con kiến trên đê, nay gặm một chút, mai gặm một chút, không tin đê của ngươi đúc bằng sắt thép. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Lý Thái hiện tại cảm thấy lão Ngưu không thèm nể mặt hắn. Tử kim quan bị thu mất, cẩm bào cũng thu mất, lộc bì ngoa cũng thu mất, tiền cũng thu mất, đến cả người chuẩn bị đồ điểm tâm cũng bị điều đi. Một tiểu nam hài đang bưng một bộ quần áo màu xanh, một đôi giày vải tròn, đây là 11 tên bàng thính sinh, bọn chúng vẫn phải làm tạp dịch trong thư viện. Lý Thái được di truyền hoàng gia, cho nên với mệnh lệnh của Ngưu Tiến Đạt mặc dù không hài lòng nhưng cũng lộ ra mặt. Ngoài nội y thì tất cả đồ mang theo đều phải nộp lên.

Từ lúc hắn hiểu chuyện kia thì hắn đã hiểu được một quy củ quan trọng, nếu là của ngươi thì chắc chắn là của ngươi, còn không phải của ngươi thì không thể đoạt...

Sáng sớm ở Ngọc Sơn lạnh mà yên tĩnh, khi tiếng chuông vang lên, ở cửa thư viện cũng chỉ có rất ít người.

Trưởng Tôn Xung, Lý Hoài Nhân, Lý Thái, Lý Khác đều có mặt, 11 tiểu thiếu niên kia xếp thành hai hàng, hai tay để sau lưng, hình như đang chờ kiểm duyệt.

Vân Diệp thay bộ áo màu tối, tóc dài buộc thành đuôi ngựa sau người, trên mặt đầy tiếu ý, giống như một tên nhóc bướng bỉnh đang muốn chọc phá hàng xóm. Nói chung ngươi cho rằng y là thiếu niên quý tộc hoàn khố cũng phải, mà là tiểu tử vô lại quê mùa cũng đúng, nhưng chắc không thể nào ngờ rằng y lại là một Hầu gia.

- Hà, chim buổi sáng cũng cần đồ ăn, ta đây cũng phải có chút điểm tâm mới được.

Trưởng Tôn Xung liếc nhìn đồng bạn đang đi từ túc xá ra, túm Lý Thái, Lý Khác đi theo Vân Diệp.

Vân gia cách thư viện cũng không xa, kỵ mã chạy trong thời gian ăn một bữa cơm đã đến dưới bài phường cực kỳ xa hoa của Vân gia.

Trang Tam Đình và hộ viện sớm đã thủ tại chỗ này chờ gia chủ trở về, thấy đoàn người đến thì vội vàng nghênh đón, đỡ người dắt ngựa chu đáo.

Chương 92: Khác vật học

Vân Diệp quan sát Vân gia thôn trang, cũng có nhận thức tương đối về sinh hoạt của nông dân thời đại này.

Nghèo! Thôn trang bên đường có lẽ vì đón tiếp gia chủ đến mà hôm nay đã quét sạch sẽ. Dân cư hai bên hầu hết đều là nhà lá lợp, cái đặc sắc của Quan Trung chính là hình nóc nhà, so với nóc nhà của các địa phương khác đều có hình chữ đích, thì chỉ có Quan Trung là một phiết của chữ nhân, trên tường phía nam có một ô lớn cỡ 1 thước coi như cửa sổ. Ngoại trừ Vân gia là hào trạch, còn lại cũng không thấy có mấy nhà lợp ngói.

Nông hộ đều đang đứng phơi nắng dưới chân tường, thấy một đám người tiến tới thì lập tức giải tán, kẻ hiếu kỳ thì ở trong nhà nhìn qua kẽ cửa ra ngoài.

- Tiểu trùng, phôi đản, đất phong nhà ngươi cũng giống thế này?

Vân Diệp cảm thấy khó hiểu, luật Đại Đường quy định nam đinh thụ điền 40 mẫu, nữ tử thụ điền 20 mẫu, cộng thêm 20 mẫu ruộng dâu, ngay cả trâu hơn 4 tuổi cũng có đến hơn 30 mẫu, so với hậu thế tốt hơn nhiều lắm, sao lại có thể nghèo thế này?

- Lười biếng mà thôi, mẫu hậu nói cho chúng ta, Đại Đường ta điền lệnh rất chu đáo. Chỉ cần nam canh tác, nữ dệt vải thì sẽ có cuộc sống tươi đẹp, càng không thể nào đói bụng thế này được. Vân hầu ngươi xem bọn chúng thà rằng phơi nắng dưới chân tường cũng không chịu làm lụng, nghèo cho đáng đời, tất cả thôn trang của ngươi đều là kẻ lười biếng.

- A Thái! Chúng ta chớ vội kết luận, nói đúng thì không sao, nhưng nói sai thì sẽ bị chê cười. Chúng ta chưa từng tiếp xúc với nông hộ, không rõ vì sao lại như vậy, phải điều tra kỹ mới cho ra kết luận, không tìm hiểu thì không được lên tiếng. Gia sư nói Đại Đường con dân ta là dân tộc cần cù nhất trên thế giới này, nhất định không thể nào xuất hiện thôn trang lười biếng thế này.

Vân Diệp rất không thích loại thuyết pháp này.

Lý Thái vẫn chưa cho là đúng, còn Lý Khác thì gật gù đồng ý.

- Thôn trang của ta cũng là như vậy, nghe phụ thân nói khi đã đến bần cùng, gia nghiệp mà nông hộ mấy đời tích cóp từng li từng tí bị chiến loạn hủy hoại, thì muốn làm lại từ đầu cũng không dễ dàng như vậy. Không chỉ có hai thôn trang này, mà thôn trang của toàn Trường An cũng đều như vậy. Dù sao địa chủ thu tô cũng đều như nhau.

Trưởng Tôn Xung từ nhà mình cũng luận ra được một chút chứ chưa trọn vẹn. Vân Diệp định lúc rảnh rỗi sẽ tự mình điều tra nguồn thu của nông hộ, từ đó mới xem xem có thể cải thiện được điểm nào, phương pháp phù hợp với bọn họ mới là tốt nhất.

Khi đến Vân gia mới thấy rõ uy phong, sư tử đá cao to uy mãnh, đại môn đỏ thắm với những đinh đồng cực lớn, trên môn lang vẽ 5 con dơi đang hoan hỉ. Trên phi diêm (mái cong) toàn là đầu thú, thanh chuyên (gạch xanh) xếp chồng lên nhau, tường viện cao to chắc chắn.

Tiền Thông dẫn theo tôi tớ mở cửa chính, đứng hầu hai bên. Vân Diệp, Lý Thái, Lý Khác, Trưởng Tôn Xung, Lý Hoài Nhân bước vào từ chính môn, còn lại thị vệ vào phủ từ trắc môn (cửa hông).

Hai vương gia chào nãi nãi, hành lễ vãn bối. Nãi nãi sau hai lần gặp hoàng đế, hoàng hậu thì đã biết hai vương gia nên thoải mái nhận lễ, tay cầm lấy tay của Lý Thái, Lý Khác mà luôn miệng khen bệ hạ sinh được hai hài tử có tinh thần, mày rậm mắt lớn, vừa nhìn đã biết có phúc.

Lý Thái, Lý Khác chưa từng được người nào khen như thế, khuôn mặt tức thì đỏ bừng ngơ ngẩn đứng tại chỗ, đi cũng không được mà đứng cũng không xong, khiến cho các cô cô thẩm thẩm được một trận cười vui vẻ.

Trưởng Tôn Xung, Lý Hoài Nhân thường xuyên qua lại Vân gia, so với nhà mình có khi còn tự do hơn. Sáng sớm còn chưa ăn cơm, lúc này vớ lấy điểm tâm trên bàn mà nhai ngấu nghiến. Ai đời khách nhân đến nhà lại sà vào bàn ăn như thế, khiến cho Lý Tiểu Tam, Lý Tiểu Tứ nuốt nước bọt, hai người từ tối qua đến giờ cũng chưa ăn gì cả, chỉ vì ngại lễ tiết mà không dám hạ thủ.

Nãi nãi xoa nhẹ lên đầu hai người:- Không cần quy củ gì cả, cơm canh đã sớm chuẩn bị chu đáo rồi, còn ăn điểm tâm ngày hôm qua sao.

Hai gia hỏa cười hì hì nâng nãi nãi vào phòng ăn.

Vân gia có một nhà ăn rất lớn, bên trong đặt một bàn tròn cực to, nha hoàn đang bày biện đồ ăn lên bàn, mỗi người một phần, đồ ăn trên bàn rất ngon mắt, nhìn là chỉ muốn ăn.

Trưởng Tôn Xung, Lý Hoài Nhân mỗi người kéo một cái ghế, một người đỡ nãi nãi lên ghế chủ vị, sau đó chia ra ngồi hai bên trái phải, liên tục giục Lý Tiểu Tam, Lý Tiểu Tứ ngồi xuống.

Cho tới bây giờ chưa từng thấy cái bàn nào lớn như vậy, cũng chưa từng thấy cách ăn cơm thế này. Bình thường đều là quỳ ăn trên bàn riêng của mình, nào thấy hơn chục người ngồi quây quanh bàn lớn cùng ăn bao giờ, được cái đồ ăn trông có vẻ rất ngon. Sau khi được Trưởng Tôn Xung chỉ chỗ ngồi, liền có nha hoàn mang khăn ăn quàng lên cổ. Y phục của Đường triều rộng thùng thình, chỉ cần không để ý là sẽ dây hết đồ ăn ra người. Vân Diệp không ít lần bị nãi nãi quở mắng, nói người không ăn cơm vương vãi như vậy là người không có phúc khí, trong lúc tức giận liền mang khăn ăn ra, từ đó cứ ăn cơm lại dùng khăn này, bắt đầu là mấy tiểu nha đầu, sau đó lan ra toàn phủ, hiện trong phủ người nào không dùng khăn ăn sẽ bị khinh thường.

Lý Hoài Nhân, Trưởng Tôn Xung, Lý Thái, Lý Khác hoàn toàn chìm đắm trong mỹ thực, lúc thì hùng hục ăn cháo, lúc thì ngấu nghiến bánh bao, chỉ nghe Lý Hoài Nhân nói:

- Diệp tử, ngươi cướp của Ôn Thang giám? Lần sau gọi chúng ta đi cùng, lấy nhiều nhiều một chút để dành. Mùa đông ăn rau khô khó nuốt lắm.

- Hoài Nhân ca ca, cướp của Ôn Thang giám mất đầu như chơi đấy.

Lý Khác là một hảo hài tử rất hiểu quy củ.- Gì mà đến nỗi thế, chuyện này có phải Diệp tử chưa từng làm đâu? Ta không tin chỉ vì mấy cọng rau mà hoàng đế thúc thúc sẽ chém đầu ta.

- Ai bảo ngươi rau nhà ta cướp từ Ôn Thang giám?

- Thế nhân màn thầu từ đâu mà ra? Đừng nói đấy là bệ hạ thưởng nhé, cha ta bị dạ dày, bệ hạ đưa tới hai cân rau chân vịt mà cũng héo rũ ra. Ngươi hỏi A Thái, A Khác xem, mùa đông trong cung có rau tươi ăn sao?

Nãi nãi buông đũa, nói với mấy tiểu tử đang tranh cãi:

- Được rồi, được rồi. Diệp nhi nhà ta là bé ngoan, sao lại đi ăn cướp. Tất cả đây đều được trồng trong nhà, thôi ăn cơm đi, cơm nước xong Diệp nhi dẫn bọn ngươi đi xem.

- Loại nào?

Lý Hoài Nhân mắt trừng cả ra, nhìn ngoài phòng cây cối tiêu điều, không biết còn có loại nào tươi tốt.

Lý Hoài Nhân tay nắm bánh bao còn đang nhét trong miệng, phùng mang trợn mắt cố nhai nuốt. Trưởng Tôn Xung húp vội bát cháo lớn xong không thèm lau miệng, tay còn với thêm cái bánh bao. Lý Thái, Lý Khác cũng vứt bỏ phong thái nho nhã của hoàng gia cố nhai nhanh nuốt gọn, vì nhanh quá còn ho sặc lên vài cái.

Nãi nãi bên cạnh vừa vuốt lưng bọn hắn, vừa nói:

- Lão thiên à, ăn chậm một chút kẻo nghẹn, rau vẫn ở đó có chạy được đâu mà sợ...

Đợi được Vân Diệp ăn uống no nê, thì Lý Hoài Nhân cũng sốt hết cả ruột. truyện được lấy tại TruyenFull.vn

Đi qua hậu hoa viên tới hoa phòng, so với nhà ở Trường An cũng không khác nhau mấy, đều rất lớn.

Ánh dương tháng 2 ấm áp, toàn bộ cửa sổ của hoa phòng đều mở ra, trong hoa phòng các loại rau cỏ đều tươi mơn mởn, sinh cơ bừng bừng. Trưởng Tôn Xung, Lý Hoài Nhân, Lý Khác, Lý Thái thấy vậy há hốc cả mồm miệng.

- Đây là khác vật học các ngươi sắp học đấy.

Vân Diệp đắc ý nói.

Chương 93: Tài đức gì?

Lý Thái, Lý Khác không có tật xấu như Lý Nhị, nhưng thấy Trưởng Tôn Xung, Lý Hoài Nhân như lợn rừng chạy ào vào thái viên, vặt xuống một trái dưa chuột rửa qua loa rồi nhét vào mồm nhai nghiến ngấu, hai người cũng không chịu kém, chạy ào vào một người vặt lấy một quả, rồi thì chẳng rửa ráy gì đã ăn luôn, trông bộ dạng đâu còn thấy vẻ quý tộc nào? Có khác nào trẻ con chết đói?

- Ăn vừa thôi, ăn nhiều đau bụng đó.

Vân Diệp không khuyên nổi, bốn người này thèm khát quá rồi.

Đột nhiên Lý Hoài Nhân hét lớn, nghe rất thảm thiết.

Không tốt, đau bụng rồi! Vân Diệp vội qua đỡ hắn, hỏi hắn khó chịu chỗ nào?

Chỉ thấy hắn há mồm thở lấy thở để, lưỡi đã dài đơ ra không nói nổi, lại nhìn xuống tay thấy còn đang cầm nửa trái ớt, nước mắt nước mũi chảy ròng ròng. Vân Diệp thấy thế thì mang nước cho hắn uống, rồi mặc xác hắn ở một bên. Đây chính là ớt thóc Cam Cốc, không phải là thứ ăn được, mà phải phơi nắng làm khô. Độ cay của nó không phải là thứ người bình thường có thể chịu được. Nãi nãi sợ trong kinh không chăm sóc được, mới dùng noãn xa (xe ấm áp) mang về đây tự mình chăm sóc. Tôn tử rất coi trọng những cây ớt này, cho nên nãi nãi cũng coi như bảo bối, hạ nhân dám động vào sẽ bị chặt tay.

- Diệp tử, sao ngươi lại có loại độc dược thế này?

Trưởng Tôn Xung vẫn còn sợ hãi hỏi Vân Diệp, hai vương gia cũng lo lắng hỏi.

- Độc dược cái con khỉ, thứ này ngươi ở Lũng Hữu ăn bao nhiêu mà có chết không? Giờ lại định giá họa cho hoa phòng nhà ta sao?

- Lũng Hữu? Ta ăn rồi? Sao ta không nhớ?

Lý Hoài Nhân cuối cùng cũng đỡ, nếu Trưởng Tôn Xung đã từng ăn, thì nhất định hắn cũng ăn rồi.

- Cút! Các ngươi chỉ biết cắm đầu cắm cổ ăn, có tên nào nhớ được gia vị thế nào đâu.

- Ớt? Ta nhớ ra rồi, ngươi nói chỉ cho một chút thôi, chính là thứ đỏ đỏ đó? Ăn vào cảm thấy miệng nóng bỏng?

Trưởng Tôn Xung nhớ mang máng.

- Thảo nào trong miệng ta giờ vẫn cảm thấy như lửa đốt.

Vân Diệp đoạt lại nửa quả ớt trong tay hắn, lau lau một chút rồi thoải mái ăn từng miếng.

- Diệp ca nhi, ta muốn mang cho phụ hoàng, mẫu hậu, ngươi thấy có được không?

Lý Thái có chút không có ý tứ, đây mới là phong độ hoàng gia, không như Lý Thừa Càn có gen ngoại tộc. Vân Diệp vỗ vỗ vai Lý Thái nói:

- Vị đại ca kia của ngươi sẽ bỏ qua hoa phòng của ta trong kinh thành hay sao? Chỉ e sớm đã thành thái viên của hoàng gia rồi. Vân gia nhiều thứ tốt, vì lo lắng nên mới trốn đến nông thôn thế này đây.

Lý Khác nghiêng đầu nhìn Vân Diệp ra vẻ không tin, Vân Diệp cũng không có cách nào miêu tả được sự tham lam của Lý Nhị, con nào mà không bênh cha, cứ tránh đi một chút là hơn.
- Vậy đồng song ăn gì? Cũng ăn thế này sao?

Lý Thái liếm mép, dường như đang nhớ lại mùi vị bữa sáng.

(đồng song: bạn đồng môn)

Trường Tôn Xung, Lý Hoài Nhân cười khổ một tiếng, nghe rất thê lương, vừa đi ra vừa nói chuyện.

- Phương pháp quản lý của Ngưu đại tướng quân chỉ có một, lão nhân gia cũng chỉ có một phương pháp đó, chính là quân pháp, chính là dùng quân côn. Bây giờ khác nào bị giam lỏng? Ba chúng ta, còn có Trình Xử Mặc, đại ca ngươi là những nạn nhân đầu tiên, tư vị khó nói lên lời, nghiêm phạt khắc cốt minh tâm. Tóm lại nói cho các ngươi bí quyết kiếm ăn dưới trướng Ngưu ma vương, chính là thà bị phạt cũng đừng bị quân côn, thà bị quân côn cũng đừng bị giam lại, nhớ kỹ, nhớ kỹ. Đây là biểu ca ta dùng nước mắt tổng kết ra, người khác ta cũng không thèm nói cho biết.

Ăn uống xong, năm người năm ngựa đi về phía thư viện. Lúc này chỉ khoảng 10h sáng, xa xa đất bằng hình như có sắc lục, nhưng khi tới trước mặt chỉ có đất trơ trọi một mảnh. Đoàn ngựa cứ thấy màu lục phía xa lại tưởng có cỏ xanh, không khỏi đi nhanh hơn trước.

Cứ thế nhanh nhanh chậm chậm mà đi, chẳng mấy chốc đã đến thư viện.

Lý Cương đang uống trà cùng ba lão giả râu tóc hoa râm dưới ánh dương, thỉnh thoảng lại ngâm lên vài tiếng, phong thái trông rất nhàn nhã, chỉ là trong thư viện thỉnh thoảng lại truyền ra tiếng giống như lợn bị chọc tiết, cho nên trông rất không hợp cảnh.

Bước đến chào mấy lão tiên sinh, trong đó có một vị nhìn Vân Diệp mỉm cười.

- Lão phu không biết khác vật học của ngươi dạy về cái gì, về toán học ngươi cũng có thể coi nhất đại danh gia, người Lưu lão nhi khen chắc cũng không đến nỗi nào. Nếu như hôm nào cơm canh cũng như sáng nay, thì lão phu dù có ở Ngọc Sơn cả đời dạy học cũng có hề gì?

Mấy người Lý Cương cười ha ha chỉ vào lão đầu đang nói, nói lão chỉ là kẻ bất đắc chí.

- Ngọc Sơn tiên sinh là đại gia vãn bối kính ngưỡng đã lâu, xưng hô của sử học thế gia sao lại có thể chỉ là hư danh? Thư viện mới thành lập, rất cần sự giúp đỡ của tiên sinh, về phần cơm canh, nhất định sẽ không để tiên sinh thất vọng.Tân Huyền Ngự là sử học gia đại danh đỉnh đỉnh, gia học uyên nguyên, hiệu Ngọc Sơn, là người rộng rãi, chủ biên của [Tấn thư] lừng danh. Những năm gần đây ở nhà tu thân dưỡng tính, không biết Lý Cương làm sao có thể mời được lão.

- Hôm nay cơm canh đưa tới có năm loại bánh màn thầu, đều được chế biến từ đồ tươi sống, rất thơm ngon. Lão phu ăn nhiều đến không ăn nổi nữa, phải ra đây uống trà cho xuôi. Lão phu biết món ăn của Ôn Thang giám tiểu tử ngươi còn chưa đến lượt được dùng, chẳng lẽ vào đông mà ngươi vẫn còn loại này ăn sao?

Một lão nhân khác không kìm được hiếu kỳ, đặt [Sử ký] trong tay xuống hỏi Vân Diệp.

- Khi còn nhỏ, tiểu tử thường theo gia sư phiêu bạt khắp nơi, thấy nơi đâu cũng khổ sở về ăn uống, quanh năm chỉ có vài loại rau xanh, vào đông thì chỉ còn thịt để ăn, gia sư sợ tiểu tử không sống được nên mới thử làm theo cách giống trồng hoa, không ngờ lại thành công, nên tiểu tử có học được chút ít. Tiền bối chê cười, thật ra khác vật học của tiểu tử chỉ là một tiểu nhánh của thực vật học, đáng tiếc tiểu tử chỉ biết bề ngoài mà không nắm được bản chất, cô phụ ân sư rồi.

- Ngươi có một lão sư thật tốt. Sau này cần phải cần cù hơn nữa, đừng nên phụ lòng lão sư ngươi. xem tại TruyenFull.vn

Vân Diệp gật đầu nói phải, cam đoan sau này sẽ không sống những ngày uổng phí nữa.

- Nguyên Chương tiên sinh cảm thấy rất hứng thú với thái viên nhà ngươi, chúng ta có thể xem một chút được không?

Chuyện này cũng chẳng có gì, cho dù ngươi thấy được không chưa chắc đã làm ra được một thái viên như Vân gia, không phải cứ trồng rau trong bồn là được, đây là hồi môn của muội muội, Vân Diệp không định phổ biến khắp thế giới.

Mấy lão đầu không mượn Vân Diệp đi cùng mà gọi theo một tiểu đồng, ngồi ngưu xa do một lão bộc đánh về phía Vân phủ.

Bốn gia hỏa Trưởng Tôn Xung, Lý Hoài Nhân, còn Lý Tiểu Tam, Lý Tiểu Tứ khom người nhìn vào trong, thỉnh thoảng người còn run lên, khỏi cần phải nói, nghiêm phạt của lão Ngưu đã khiến bọn họ run như cầy sấy.

Vân Diệp ho khan một tiếng, khiến cho bốn tên suýt chút nữa ngất tại chỗ.

- Diệp ca nhi, ta thấy Ngưu tướng quân dùng gậy to đánh vào mông bọn họ, máu chảy đầm đìa rồi.

Lý Khác run run nói.

- Gậy gỗ? Vẫn còn là nhẹ, gặp phải roi da thì mới biết tay nhau.

Lý Hoài Nhân là người từng trải qua phương pháp quản lý của Ngưu ma vương nói.

- Thế này không được, nếu chỉ dùng vũ lực thì không ổn, để ta vào khuyên can.

Vân Diệp vừa mới nói xong, bốn tên hỗn đản đã bỏ chạy mất dạng.

Vừa đẩy cửa y đã hít sâu một hơi, thấy trên mặt đất nằm một người lộ mông trắng hếu, trên mặt cũng đầy vết thương. Mười thân binh của lão nhân gia đang lăm lăm gậy gỗ trong tay, thỉnh thoảng lại có một người đánh xuống mông một cái. Lão Ngưu ngồi dưới mái hiên chậm rãi nhấm rượu, trong tay là bầu rượu nhỏ bọc đồng Vân Diệp làm cho lão, cất đầy rượu mạnh, lúc nào cũng có thể mang theo người, rất là thuận tiện.

Chương 94: thư viện và con lừa

- Tiểu tử về rồi sao? Cả nhà có tốt không? Lão phu nhân vẫn mạnh khỏe chứ?

Lão Ngưu thuận miệng hỏi thăm nãi nãi vài câu.

- Ngưu bá bá, những học sinh này mới đến, không biết lợi hại của ngài, có lỗi lầm cũng nên châm chước, hiện tại bọn họ đã biết sai rồi, ngài cũng nên khoan hồng độ lượng, tha cho bọn hắn đi thôi.

Mạnh Bất Đồng nằm sấp dưới chân Vân Diệp, tiểu tử này ôm chân Vân Diệp mà nước mắt chảy thành sông.

- Đám tiểu tử thối các ngươi nghe đây, bệ hạ giao các ngươi vào tay lão phu, chính là không muốn các ngươi trở thành đám phế vật giá áo túi cơm. Lão phu tung hoành đại giang nam bắc, mạng trên tay cũng không dưới một ngàn, các ngươi nếu không muốn chết, thì ngoan ngoãn học tập cho lão phu, mỗi tuần thi nhỏ một lần, mỗi tháng thi học kỳ một lần, nếu có lười biếng, bất kính sư trưởng, lão phu sẽ khiến các ngươi hối hận không thôi. Bắt đầu từ ngày mai, nghe tiếng chuông là phải dậy, nghe tiếng trống là phải ngủ, không được làm trái. Lão phu cùng ăn ở với các ngươi, dù các ngươi có là bùn, lão phu cũng biến các ngươi thành thép.

Lời này mặc dù không đúng lắm, nhưng cũng cho thấy quyết tâm không đạt mục đích không bỏ qua của lão Ngưu, lão hy vọng trong những người này sẽ xuất hiện vài người như Vân Diệp, có thể ra sức vì Đại Đường. Ngoài ra có thể san sẻ áp lực với Vân Diệp, chỉ cần có người có trình độ như Vân Diệp, thì chứng minh Vân Diệp cũng không phải quỷ dị như vậy, thủ đoạn thần kỳ của y cũng chỉ do y học thức hơn người, chứ không có cái gì thần tiên yêu quái ở đây cả.

Lời này Vân Diệp đã nghe lão Ngưu nói qua ở Trường An, cho nên lão Ngưu mới giả bộ không biết bệ hạ muốn giao tất cả tai họa của Trường An giao cho lão, làm bộ trên đường mới biết, để tạo cơ hội cho lão và những tên hoàn khố này. Sau đó ở thư viện lão nghiêm khắc, chấp nhận làm người ác. Vân Diệp không khỏi khâm phục tâm của lão.

Nhìn lão Ngưu nước miếng tung bay, mắt Vân Diệp mắt đỏ ngầu, trong lòng điên cuồng gào thét: ta có tài đức gì mà lại khiến một lão nhân vất vả vì ta?

**********

Điển lễ khai nghiệp của Ngọc Sơn thư viện khác với các thư viện khác, chính là cho 59 học sinh sưng mông đón khai giảng.

Còn may lần này bọn họ còn nhận được đồ của Vân gia tặng miễn phí, một bộ bàn, một bộ dụng cụ học tập. Đây là com-pa, thước kẻ, Ê-ke, thước đo góc cần cho khác vật học. Vân Diệp dự định cùng với việc phát dụng cụ toán học, thì mở một số chương trình học đơn giản, dù sao bọn họ cũng đều 17, 18 tuổi, người bé nhất cũng là 14, 15 tuổi, hẳn là có thể tiếp thu học tập cường độ lớn.

Thực tế Vân Diệp hơi lạc quan, điều duy nhất y quên tính tới đó là chỉ số thông minh của học sinh. Tiết đầu sẽ dạy từ 1 đến 9. Vân Diệp nghĩ số Ả Rập đơn giản đến nỗi không thể đơn giản hơn, nhưng cũng có người nắm được có người không. 11 bàng thính sinh đã bắt đầu sử dụng thuần thục rồi, nhưng Uất Trì đại ngốc vẫn còn đang loay hoay chưa rõ. Vân Diệp chỉ mãi cho hắn, ngón tay giở sách đã tê dại cả rồi, nhưng cũng không thể mắng chửi hắn, y chỉ cần đổi sắc mặt một cái, là hán tử cao 9 xích sẽ khóc tu tu ngay. Vân Diệp hận không thể tự cho mình một đao kết thúc nỗi thống khổ y đang phải chịu.

Phía sau có 4 lão đầu đang quan sát, cố gắng nhìn chữ trên bảng đen, nghiêm túc hơn cả học sinh. Sau khi tất cả học sinh giải tán, Vân Diệp định một mình dạy bù cho Uất Trì Bảo Lâm.

- Bảo Lâm, năm nay ngươi bao nhiêu tuổi rồi?

- 18.

- Tốt, trả lời rất chính xác, ngươi từ tuổi của ngươi viết ra 2 số tạo thành được không?

Úy Trì Bảo Lâm rất nhanh viết ra hai số, nhưng có làm thế nào Vân Diệp cũng không thể ghép 2 số này thành 18 được, có điều có thể tạo thành tuổi của Lý Cương. Lửa giận Vân Diệp bốc ra ngoài, đột nhiên Vân Diệp không tức giận nữa, y phát hiện Úy Trì Bảo Lâm biết chữ, còn viết đẹp hơn cả Vân Diệp y, hắn không ngốc, chỉ là y không tìm ra phương pháp mà thôi.

- Bảo Lâm, chữ này ai dạy cho ngươi? Viết rất đẹp.

- Mẹ ta dạy, tiên sinh không muốn dạy ta.

Úy Trì Bảo Lâm rất tự hào.

- Phu nhân dạy ngươi nhận mặt chữ thế nào?

- Mẹ ta viết chữ lên bài bài rồi treo lên cổ ta, mỗi ngày nhận mấy chữ, ba năm thì ta nhận được hết.

Vân Diệp đã hiểu, mẫu thân hắn đã nỗ lực hết sức vì hắn, mà sự thực chứng minh nỗ lực của bà là hiệu quả, hiện tại đưa Úy Trì Bảo Lâm đến đây đại khái cũng hi vọng con trai có thể mở mang đầu óc, chỉ sợ cũng chỉ có Vân Diệp mới tận tâm dạy dỗ con trai ngốc của bọn họ.

Vân Diệp liền đem những thứ muốn dạy vẽ thành hình vẽ rồi cho vào sợi dây đeo trên cổ Bảo Lâm, lại gọi một bàng thính sinh thông minh nhất đến, hắn gọi là Hỏa Trụ, Vân Diệp rất thích tiểu tử này, vì muội muội mà chấp nhận ăn lần khổ sở, là một hài tử có nghị lực.

- Hỏa Trụ, lao dịch sau này của ngươi thì miễn đi, ngươi tập trung chỉ dạy cho Bảo Lâm học trưởng thi qua cuộc thi số học nghe chưa?

- Tiểu nhân minh bạch, sau này mỗi khi rảnh rỗi sẽ chỉ cho Uất Trì học trưởng.

Trả lời rất kiên quyết, chỉ là trước khi ra khỏi cửa còn do dự nhìn Vân Diệp.

- Ta biết dạy hắn không dễ dàng, ngươi có gì thì cứ nói.

Vân Diệp không ngại cho hài tử này chút ưu đãi.

- Tiên sinh, ta có thể thuận tiện dạy cho muội muội ta một chút hay không, ta đảm bảo sẽ không làm lỡ việc học của Uất Trì học trưởng.

Vân Diệp không nói gì, chỉ lấy từ bàn giảng ra một bộ dụng cụ đưa cho Hỏa Trụ, vỗ vỗ gáy hắn, sau đó chắp tay sau lưng rời đi...

Đồ dùng học tập mới được mấy vị đại nho hoan nghênh, sự xuất hiện của bảng đen khiến cho bài giảng của các lão sư thêm sinh động, giảm bớt việc miêu tả rườm rà, rất thích hợp với mấy lão nhân cao tuổi. Lý Cương hết sức thích thú với những thứ này, mấy đêm liền muốn đề cử Vân Diệp vào Quốc Tử Giám, Sùng Văn Quán.

Vân Diệp thở dài một tiếng, xem ra lại khổ sở đến nơi rồi.

Lão Trình đi từ Trường An tới Ngọc Sơn, mang đến khúc viên lê (lưỡi cày), còn cả lâu xa (máy gieo hạt), nói sau khi Lý Nhị sử dụng thì long nhan đại duyệt, gia tăng một cấp cho lão nãi nãi Vân gia, ban thưởng 15 đầu trâu, Lý Nhị biết Vân Diệp không quan tâm tiền tài, quan lại không thể thăng cho y, tuổi vừa 16 đã là hầu tước, giờ nếu thăng quan không phải là vinh sủng, mà ngược lại còn làm hại y. Ban thưởng như vậy là tốt nhất, có thể thỏa mãn tâm hư vinh một chút.

Lão nãi nãi hiện tại ngày ngày đều ngồi xe đi vòng quanh Vân gia phong địa một vòng, giống như hổ đi tuần lãnh địa, nghỉ một hai hôm không chịu được lại phải đi.

Vân Diệp cũng lười chẳng quản, người ta chê cười thì chê cười đi, chỉ cần lão nãi nãi thân thể an khang, thì cho bà đi chính là để bà rèn luyện. Không thấy bà mỗi lần đi về đều mặt mũi tươi cười đó sao?
Thư viện cũng dần dần đi vào quỹ đạo, có bốn vị đại nho giảng bài ở thư viện, nên thường có một số thư sinh bần hàn đến nghe giảng, mấy lão tiên sinh cũng không xua đuổi ai, chỉ cần họ nghiêm chỉnh nghe thì mấy lão cũng không hỏi tới. Về phần họ nghe được bao nhiêu, nghe có hiểu không thì mấy lão cũng không để ý.

Dưới sự kiểm soát chặt chẽ của lão Ngưu, toàn bộ cuộc sống xa hoa sớm đã không còn xuất hiện trong Ngọc Sơn thư viện.

Sáng sớm khi tiếng chuông vang lên, từng tên hoàn khố mang thùng tôn tới nhà bếp xách nước nóng về rửa mặt, kể cả hai vương gia cũng không ngoại lệ, mỗi người đều tự mang thùng của mình vừa nói chuyện ngày hôm nay thế nào, vừa nghĩ cách đến Vân phủ ăn một bữa no nê. Từ cổ chí kim, cơm canh của trường học chẳng ngon lành gì, Ngọc Sơn cũng không phải ngoại lệ, tuy rằng hồng thiêu nhục (thịt kho tàu) trong trường cũng thuộc hàng có tiếng, ít nhất thư sinh bần hàn có thể dùng hai văn tiền mua một khẩu phần, toàn bộ đều là vô thượng mỹ thực khiến họ kinh sợ, có người còn không nỡ ăn mà mang về để cả nhà cùng hưởng.

Vân Diệp không vì bọn họ không phải là học sinh thư viện mà tăng giá, thật ra y rất thích cái cảm giác tưởng tượng khi miếng thịt vào miệng thư sinh bần hàn, vui sướng hơn so với vào miệng Lý Nhị.

Úy Trì Bảo Lâm hiện tại dường như đã được khai mở, cũng không biết Hỏa Trụ chỉ dạy thế nào, dù không thể so được với Lý Thái, Lý Khác, cũng kém cả Trưởng Tôn Xung, Lý Hoài Nhân. Nhưng so với những tên bại hoại Mạnh Bất Đồng thì cũng dư sức. Bảo Lâm thích nhất ăn thịt kho tàu của thư viện, mỗi lần đều mang phần về cho huynh muội Hỏa Trụ. Cảnh thường thấy là ba người cùng nhau vui sướng ngồi bên bàn đá ăn cơm, đây có thể chính là hạnh phúc của bọn họ, Vân Diệp cũng không làm phiền.

Có phụ huynh của hoàn khố tới thăm, đều không ngoại lệ bị lão Ngưu từ chối, trước mặt lão Ngưu đúng là không có mấy người dám khóc lóc om sòm, quân sự hóa quản lý vẫn là điều lão Ngưu đang làm. Lão cho rằng tất cả người trong thư viện đều là người trong tướng môn tử đệ, ít nhất cũng phải hiểu quân sự thường thức, cho nên mỗi khi lão nhàn rỗi là lại chỉ dạy quân sự thường thức cho học sinh, khổ nỗi số người nghe lão nói rất đông, khiến cho Lý Cương tức mãi không thôi.

Toàn thư viện đều mặc trang phục thống nhất có màu xanh thẫm. Trang phục rất tiện nghi, thuốc nhuộm cũng rất quý. Chính vì điều này mà Lý Cương vẫn mãi trách cứ, nói không cần thiết phải nhuộm y phục thành xanh thẫm, chỉ cần xanh là đủ rồi, như vậy ít nhất cũng tiết kiệm được một nửa tiền. Lão không muốn thấy Vân Diệp tiêu tiền như nước, vẫn thường lấy dẫn chứng lối sống giản dị của cổ nhân giáo dục Vân Diệp.

Trời ạ, lão nhân gia ngài ngày ngày muốn mỹ thực Vân gia, muốn rượu ngon Vân gia, ăn đến no căng bụng, uống đến say lướt khướt, bình thường còn nói: "Lão phu tuổi đã thất tuần, có thể tùy tâm sở dục, cũng không vượt quá quy củ." Ngài bảo ta cho đám tiểu tử đó mặc áo lam quần tối của hạ nhân, bọn chúng không làm phản mới là lạ. Màu xanh thẫm này khiến cho bọn chúng khác với nông phu, mặc lên người có thể coi là mốt thời thượng, không phải là đồ nhà nghèo có thể mặc được.

Vân Diệp đang tính mua thổ địa trước cửa thư viện làm sân bóng, thao luyện quân sự hàng ngày quá khô khan. Một đám tiểu tử suốt ngày đóng cửa trong sân, y có thể nhận thấy sự bí bích của chúng, không giải quyết cho tốt khéo lại xảy ra vấn đề.

Hỏa Trụ vội vã chạy tới:

- Tiên sinh, không hay rồi, có hương dân tới cầm theo cuốc, đòn gánh, nói là muốn tìm súc sinh trong thư viện tính sổ.

Khốn nạn rồi, điều Vân Diệp lo lắng nhất đã xảy ra rồi, là tên khốn nào chọc ghẹo nữ nhi để người ta tìm đến tận cửa không biết?

Y vội vã chạy ra ngoài đại môn thư viện, thấy khoảng 40, 50 thôn nông quần áo tả tơi đang vây lấy lão Lý nói cái gì, sắc mặt lão Lý xám đen lại, xem ra tức giận không ít.

- Ai là người bị hại? Có chuyện gì cứ nói với ta, đừng nên bắt lão nhân gia, lão nhân gia mà bị thương một chút, thì mạng của các ngươi không đền nổi đâu.

Lời này vừa nói ra thì tràng diện nhất thời an tĩnh lại.

Hương dân không dám nói tiếp nữa, nhưng Lý Cương chỉ vào Vân Diệp nói:

- Ngươi dạy đệ tử tốt lắm.

Vân Diệp vẻ mặt như đưa đám, thầm nghĩ: "Đệ tử là của ta sao? Ngài mới là sơn trưởng chứ?"

- Một con lừa của hương dân lương thiện, bị đệ tử tốt của ngươi giết chết, nếu như lấy thịt cũng thì thôi, đằng này lại lấy có mỗi cái móng lừa là thế quái nào?

Lão Lý lòng đầy căm phẫn.

Vân Diệp thiếu chút nữa ngã từ trên bậc xuống, thì ra là một con lừa, không phải là khuê nữ nhà người ta.
Mang theo mặt cười nói với Lý Cương:

- Lão đại nhân bớt giận, tiểu tử sẽ bồi hoàn lại con lừa này, ngài nghìn vạn lần đừng làm tổn hại thân thể.

- Đây không phải chỉ là chuyện một con lừa, mà là trong đám học sinh có kẻ đạo đức bại hoại, không thương xót sinh linh, phớt lờ bách tính, tùy tâm sở dục, tùy ý làm bậy, lão phu ở đây xem ngươi xử trí thế nào.

Lời lão Lý nói rất đúng, đây đích xác không còn là chuyện một con lừa, chuyện này có liên quan đến vấn đề đạo đức.

Y xoay người hỏi học sinh thư viện phía sau:

- Trong các ngươi ai làm chuyện này, tự mình nhận lỗi sẽ được khoan hồng.

Không ai nói gì, Vân Diệp lấy làm lạ, học sinh của thư viện đều xuất thân công huân thế gia, có ai lại quan tâm tới một con lừa, căn bản không có ai hứng thú với móng lừa cả. Xảy ra chuyện này y chỉ muốn có người đứng ra thừa nhận cho dễ xử lý. Chứ để điều tra ra, đến lúc đó mặt mũi còn biết giấu đi đâu?

**********

Vân Diệp hỏi liền 3 lần, nhưng vẫn không có ai trả lời.

Con mắt của Lý Cương sắp rớt ra tới nơi, phẫn nộ tới mức sùi bọt mép, chỉ là trên đầu lão không còn mấy cọng tóc, lại còn phải mang nho quan nặng nề, cho nên chỉ biết trừng mắt nhìn.

Vân Diệp bảo Hỏa Trụ chú ý lão đầu cho tốt, hiện tại thư viện không thể thể thiếu lão nhân gia. Bản thân thì tới trước mặt hương dân hỏi:

- Bọn họ không ai thừa nhận, các ngươi có thể chỉ ra ai không? Đừng sợ, ta đảm bảo sau này sẽ không có kẻ nào dám báo thù các vị.

Hương dân nhìn nhau lắc đầu.

Một hán tử trông cao lớn vạm vỡ đứng ra nói:

- Hương thân đều sống trong phương viên mười dặm quanh đây, nên con lừa của nhà Tôn Cẩu Nhi ai cũng biết. Hương thân chắc chắn không có ai lại đi làm việc thương thiên hại lý này, chỉ có các ngươi là ngoại nhân, không phải là các ngươi làm thì còn ai vào đây?

Người Quan Trung tính tình đều lỗ mãng, ngươi không bằng không chứng mà chạy đến trách móc một đám quan viên đệ tử, nói bọn họ giết lừa của ngươi. Không nói họ có thật sự giết con lừa đó hay không, dù cho họ có giết, thì dân kiện quan dễ lắm sao? Nếu như vu cáo, sung quân 3000 dặm là còn nhẹ, đúng là một đám không biết suy nghĩ.

- Người đâu, bắt tên dâm tặc này lại cho ta.

Vân Diệp hét lớn một tiếng, lập tức có hộ viện gia tướng động thân ra, vung ta một cái đã trói tráng hán kia xuống đất.

Tên kia nằm trên đất gào thét:

- Ta không phải dâm tặc, ta không phải dâm tặc.

Chúng hương dân quần tình kích động, muốn lao lên giải cứu tráng hán.

Lý Cương lên tiếng:

- Im miệng hết cho lão phu, Vân hầu, hôm nay nếu ngươi không thể cho lão phu một công đạo, thì lão phu sẽ buộc tội ngươi.

Đám hoàn khố cười nói xem náo nhiệt, xung quanh đám hương dân vẻ mặt thống khổ.

Vân Diệp không để ý đến bọn họ, tới bên đại hán vẫn đang gào thét, vỗ khuôn mặt hắn nói:

- Theo như vừa rồi ngươi nói, thì thư viện ta vì có nhiều học sinh, cho nên con lừa ấy nhất định là do bọn họ giết đúng không? xem tại.

Hán tử cứng họng nói:

- Không sai, không phải bọn họ thì còn là ai? Dù hôm nay ngươi có chém ta, ta có thành quỷ cũng không buông tha cho ngươi, ngươi đừng có bôi nhọ danh dự của ta.

- Án theo cách nói của ngươi, chúng ta tiếp tục suy diễn. Nếu kẻ có tiền sẽ giết con lừa, thì trên người ngươi mang theo dâm cụ, chẳng phải sẽ gian dâm phụ nữ? Này có gì không đúng?

Lời vừa nói xong, lập tức khiến cho người thư viện cười ngất trời. Lý Cương vốn là người chính trực, nghe Vân Diệp nói như thế cũng không khỏi mỉm cười, lão cũng hiểu Vân Diệp không muốn làm gì hương dân, mà chỉ đang khuyên bảo mà thôi.

Đại hán đớ ra câm lặng, đúng rồi, có tiền sẽ giết lừa? Đây là đạo lý gì? Vậy cái kia của mình..., chẳng phải gặp lúc sẽ...? Hắn không thể hiểu nổi sự việc sao lại chuyển biến thành thế này.

Một hán tử gầy yếu khoảng 30 tuổi chạy đến quỳ xuống đất, nói với Vân Diệp:

- Tiểu nhân không dám nữa, con lừa không thể nào do học sinh thư viện giết được, là tiểu nhân nghĩ sai rồi, đại nhân đại lượng đừng chấp nhặt tiểu nhân chúng tôi. Cầu ngài thả Mãn ca, tiểu nhân nguyện chịu đánh chịu phạt, mong lão gia khai ân.

Chương 95: Đệ nhất công trình sư của Vân Diệp

Vân Diệp bảo người thả tráng hán ra, nói với tráng hán:

- Vốn không định làm vậy với ngươi, nhưng suy nghĩ của ngươi quá sức hoang đường, nên ta mới muốn cho ngươi nhớ lâu, để sau này phàm làm việc gì cũng phải dùng đầu óc. Trong thư viện này toàn quý nhân, há có thể để ngươi nói xấu lung tung, dân cáo quan kết quả thế nào, chẳng lẽ ngươi không biết?

- Lão gia không biết đấy thôi, hiện tại vừa qua xuân canh, chính đang vào lúc giáp hạt, Tôn Cẩu Nhi thân thể gầy yếu, cả nhà chỉ trông vào con lừa đen này làm mướn ruộng người khác sống qua ngày. Giờ còn lừa không còn, ngài bảo toàn gia 6 người họ sống thế nào đây? Cho nên tiểu nhân cuống quá, mới nghĩ do học sinh thư viện làm, hồ đồ chạy tới đây. Tiểu nhân giờ đã biết sai, sau này sẽ không dám hấp tấp nữa.

Nói xong vái hai cái rồi định đi.

- Chậm đã! Nói còn chưa xong mà định đi đâu. Nếu nhà hắn không còn lừa, không còn cách nào sống thì ta có một cách. Thấy mảnh đất trống trước thư viện kia không?

Vân Diệp chỉ vào bãi đất mọc đầy cỏ cao phía trước thư viện, để đám huyết khí phương cương kia phát tiết, không gì tốt hơn bóng bầu dục hoặc bóng đá. Mã cầu là thứ quá phí tiền, chỉ có bóng đá là dễ làm, dù sao nhân công sẵn có, chỉ cần phát cỏ, sau đấy mướn mấy hương dân chăm sóc cỏ thường xuyên, chẳng phải là sẽ có một sân vận động sao? Lão Ngưu vẫn tức vì không có chỗ thao luyện những tiểu tử này, có chỗ này thì tốt rồi.

- Gọi những ai đang nhàn rỗi trong thôn trang các ngươi tới, dọn dẹp mảnh đất kia cho ta, sau đó tìm mấy giống cỏ mềm trồng lên. Tôn Cẩu Nhi không phải không có đường sống sao, sau này chỉ cần chuyên môn chăm sóc mặt cỏ cho thư viện là được, tiền công các ngươi đi thương lượng với quản gia, ta không quản.

Vân Diệp nói xong cũng không để ý tới đám hương dân đang quỳ phía sau, tới nâng Lý Cương vào thư viện.

- Tiểu tử, việc này làm tốt lắm, lão phu càng ngày càng thấy tiểu tử ngươi thuận mắt.

Hai lão tiên sinh Ngọc Sơn, Nguyên Chương nói chuyện với nhau trước cửa thư viện, rõ ràng một màn vừa rồi khiến hai người rất vừa ý, đối với cách xử lý của Vân Diệp hai người rất tán thành.

- Còn chưa có manh mối kẻ giết lừa, có gì đáng khen.

Lý Cương vẫn hoài nghi trong đám học sinh có người làm việc này.

- Lão Lý à! Ngươi nhọc lòng làm gì, ngươi xem tiểu tử này có gì không trong suy tính của y? Có khi trong lòng y đã biết rồi cũng nên. Lớn tuổi rồi thì nên tu thân dưỡng tính mới phải, các việc khác bớt quản đi. Được rồi, tiểu tử, bình rượu trong phòng ta hết rồi, nhớ bảo quản gia rót đầy cho ta. Mấy hôm nay không uống rượu lão cảm thấy khó chịu quá, rượu của Vân gia ngươi rất mạnh, uống một ngụm mà toàn thân ấm áp, thoải mái, so với Tam Lặc Tương, Ngọc Đống Xuân mạnh hơn nhiều, ngươi nhớ đó.

- Tiểu tử, ngươi đã biết ai giết con lừa?

Lý Cương có chút giật mình.

- Mới có chút đầu mối, còn chưa xác định được, đêm nay sẽ biết. Tiên sinh, ta định tìm một tên bại hoại có bản lĩnh cho thư viện, ngài thấy thế nào?

- Vậy phải xem hắn bại hoại thế nào.
- Đầu lở loét, chân chảy mủ.

- Bản lĩnh thế nào?

- Đào tường, khoan thành như trên đất bằng, nhìn núi biết địa thế, nhìn nước biết nước trong.

- Đại tài như vậy xem ra cũng có thể dùng được một chút.

- Nhưng hắn rất xấu.

- Không sao, kỳ tài đâu phải để ngắm.

- Vậy tiểu tử đi bố trí, nếu không có bất ngờ gì xảy ra thì đêm nay ngài sẽ thấy hắn.

Dưới ánh trăng vằng vặc, trong rừng cây thưa thớt, một mộ bia trơ trọi dựng giữa vùng hoang vu. Đây là phần mộ của quý nhân tiền Tùy. Từ thạch thú ngổn ngang có thể đoán được người này lúc sinh tiền địa vị hiển hách thế nào.

Thời gian là thanh đao giết người nhanh nhất, bất kể ngươi là vạn thế tướng quân, hay tuyệt thế mỹ nhân, kết quả cũng không thoát được thanh đao đoạt mạng này. Xương khô mộ hoang, có ai còn nhớ rõ tới ngươi lúc sinh tiền xấu hay đẹp?

Thực ra là vẫn có người nhớ tới, nhưng không phải hắn nhớ tới mỹ mạo của ngươi, cũng không để bụng ngươi trung hay gian, hắn chỉ muốn biết thật ra trước khi chết ngươi chôn bao nhiêu tài bảo theo người.
Vì thỏa mãn lòng hiếu kỳ này, hắn không ngại cẩn thận đào ngươi lên.

Bọn họ cũng là một đám người rất chân chất, có tín ngưỡng, có nguyên tắc, phối hợp với móng lừa đen, cầm theo gạo nếp trắng, gà gáy nến tắt không mô kim (tìm vàng).

Từ khi Tào Tháo lập Phát Khưu trung lang tướng, Mô Kim giáo úy, phần mộ khắp Quan Trung đều bị quật trộm không còn. Thiểm Tây có câu danh ngôn: Hà Nam chôn tài tử, Hà Bắc chôn danh tướng, còn Quan Trung chỉ để chôn hoàng thượng, cho nên đất nơi đây không biết mai táng bao nhiêu vương công quý thích, tạo điều kiện cho Tào Tháo. Đây chỉ là kế nhất thời của Tào lão đại, không ngờ lại gieo hại vạn năm. Sau đó để tránh bị báo ứng, tương truyền Tào Tháo lập 36 tòa mộ giả, còn mộ thật đến cả nghìn năm sau vẫn chưa bị phát hiện.

Hoàng Thử (chuột hoang) hôm nay rất thuận lợi, từ trong quan mò lấy hai hạt châu, trong phần mộ tối như mực lại phát ra quang mang lục sắc, nếu như để Vân Diệp thấy được thì y sẽ quay đầu chạy trối chết, con bà ngươi chứ, cầm khoáng thạch phóng xạ mà như bảo bối, chán sống rồi phải không?

Kim quan trên đầu thây ma nặng chừng một cân, đồ ngọc hắn không dám cầm, nếu như bị người khác biết đây là đồ trong mộ táng, thì hắn còn sống hay không cũng là vấn đề.

Cũng đủ rồi, hôm nay thu hoạch cũng khá, ngọn nến góc Đông Nam vẫn đang cháy, xem ra chủ nhân ngôi mộ này đối với việc hắn lấy đồ cũng không có ý kiến, tổ tiên tám đời đều làm nghề này, xem người chết nhiều cũng thành bình thường. Hắn cẩn thận mặc y phục lại cho thi thể, rồi thắp một nén nhang, chậm rãi rời khỏi phần mộ.

Khi hắn vừa thò đầu ra khỏi mộ táng, còn chưa kịp hít thở chút không khí thì phát hiện thấy một đôi mắt sáng đang hiếu kỳ nhìn bản thân.

- Hà, ngươi đệ nhất công trình sư của ta, rốt cuộc tìm được ngươi rồi.

**********

Hoàng Thử chạy không thoát khỏi tay Vân Diệp, bị Uất Trì Bảo Lâm đang hưng phấn dùng dây gân bò trói thành một cục, lại được hai hộ vệ cho vào gậy gỗ khiêng đi.

Vân Diệp lục loi trên người này tìm được thứ gì đó. Móng lừa đen? Vẫn còn mới, chắc hẳn từ con lừa của hương dân. Còn có gạo nếp? Đồ trừ tà tốt nhất chẳng phải là gạo nếp sao?

Kim quan? Tay nghề vẫn còn non, nấu chảy đúc thành khối có lẽ sẽ dễ dùng hơn.

Dạ minh châu? Trời ạ! Vân Diệp run bắn lên, rớt bịch viên minh châu xuống đất. Trong bóng đêm viên minh châu phát ra quang mang lục sắc. Phản ứng đầu tiên của y chính là muốn chạy, nhưng nhìn một chút lại thấy yên lòng. Con mẹ nó là huỳnh thạch, không phải nguyên tố phóng xạ. Lúc trước trong viện nghiên cứu khoáng chất y đã bị phóng xạ ám ảnh. Lão giáo sư chết tiệt muốn chứng minh sự tồn tại của phóng xạ, nên đã dùng phóng xạ chiếu vào huỳnh thạch bình thường, kết quả huỳnh thạch bình thường cũng có thể phát quang trong bóng đêm. Dạ minh châu giả mạo thế này, không biết là kẻ nào tán tận lương tâm, ai sở hữu đều không may. Truyện được copy tại

Trưởng Tôn Xung, Lý Hoài Nhân nước dãi rớt ra, lộ dáng vẻ thèm muốn.

- Đừng nhìn nữa, thứ này không có gì hay hết, nhìn như bảo bối, thực tế chỉ là viên đá bình thường, đã từng nghe huỳnh thạch chưa?

Mọi người đều lắc đầu quầy quậy.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau