ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 906 - Chương 910

Chương 907: Di dân thương nghiệp (2)

Vân gia chuẩn bị lặng lẽ đem cả nhà đi du lịch thì thành Trường An lại không yên ổn, vô số thương nhân đem theo vợ con tới Nhạc Châu, nghe nói đợt nhà đầu tiên ở đó đã làm xong chỉ còn đợi trang trí nội thất.

Thương nhân là những người thuần túy nhất trên đời, cũng là những người có quan niệm thời gian nhất, nửa tháng tiêu hao trên đường, đợi khi mình tới Nhạc Châu, hẳn nhà cửa đã có thể ở được rồi. Nhạc Châu cái gì còn tốt, chứ nhân thủ không đủ, nhất là người dùng được, nên mọi người khi tới Nhạc Châu không hẹn mà cùng mang gia tài đổi thành hối phiếu, nhẹ nhõm mang gia nhân phó dịch lên đường, một là an toàn, hai là đỡ tốn công.

Nếu như có một hai chục nhà chuyển tới Nhạc Châu thì chẳng có gì lạ, thương cổ mà, trọng lợi nhuận khinh biệt ly, chạy đông chạy tây kiếm lời thì có gì đâu.

Khi bọn họ thấy cả nghìn phú hộ kết đội tới Nhạc Châu thì khủng bố rồi, xưa nay chỉ có chuyện người ta chen nhau vỡ đầu tới đế kinh, chưa bao giờ thấy có người từ đế kinh bỏ ra ngoài, quan viên Trường An cuống lên, một số người biết được chút nội tình không hùa theo đám đông công kích Vân gia nữa, dừng lại nghe ngóng.

Rất nhiều cửa hiệu biến mất, ví như tiệm tạp hóa lớn nhất thành là tiện nghi phường không còn nữa, nghe nói đó là cửa hiệu làm ăn bất lương, đóng thì đóng thôi, nhưng lâu lắm rồi không được ăn cá mặn từ Đăng Châu, miệng cứ khó chịu.

Đem so ra thì nha hành của Trường An sáng suốt hơn nhiều, bọn họ như nổi điên báo cáo với quan phủ ngăn chặn những di dân thương nghiệp này, nhất là các xưởng sản xuất hàng hóa, nếu mặc cho người ta hút máu Trường An tới Nhạc Châu, tương lai không xa Trường An sẽ thành thành thị loại hai, vì Nhạc Châu có ưu thế thương nghiệp không gì sánh bằng.

Thành Trường An chỉ riêng một mục giới nghiêm đã khiến thương nghiệp không nhiều cơ hội pháp triển, mà Nhạc Châu thì không có, tháp chuông là để báo giờ, không phải thúc mọi người về nhà ngủ, toàn thành chia ra thành trong thành ngoài, không nhiều cổng phường như Trường An.

Nhạc Châu chỉ có một loại thuế, đó là quốc thuế, đem tất cả mọi loại thế dung hợp vào, thương gia chỉ cần nộp một loại, nghe nói không hề có thuế nhập thành, không có đủ mọi loại thuế phí do nha hành đặt ra.

Đáng sợ nhất là Nhạc Châu nằm ngay ở trên Trường Giang, cho nên hàng hóa bắc nam đều vận chuyển qua đó, đồ ngốc cũng biết, một thành trì như thế xuất hiện có sức hút với thương cổ ra sao?

Thương cổ tài lực hùng hậu sớm mua đất ở Nhạc Châu, nhà đang xây, chỉ cần không phạm hạn chế, muốn xây kiểu gì thì xây, đây là sức hút trí mạng với người chán ngãn kiểu đình viện cổ xưa đơn điệu ở Trường An rồi.

Người Đại Đường lãng mạn, Vân Diệp chứng minh dễ dàng điểm này, Tân Nguyệt một ngày thay đổi tám kiểu tóc là có thể nhìn ra phụ nữ Đại Đường thích những thứ dị tộc thế nào, vì nó không có sự ràng buộc, bao dũng sĩ hi sinh tính mạng chinh chiến là vì cướp về mấy kiểu tóc sao?

Vân Diệp khi thiết kế Nhạc Châu đã suy xét tới điểm này, kiến trúc bằng gỗ dễ đụng chạm vào lễ chế, đó là luật trời không được xúc phạm, ti lễ giám sớm quy định thân phận nào dùng vật liệu gì, cột trụ to sao, mái ngói cong thế nào, tỉ mỉ tới mức không có sơ hở nào để luồn lách.

Ở Nhạc Châu thì vô tư, mọi người dùng đá, dùng xi măng xây nhà, chỉ cần độ cao không vượt qua ly cung hoàng gia là không ai truy cứu, người có tiền mà không có địa vị nhìn trúng điểm này. Vân Diệp đứng ở Bá Kiểu tiễn chân Hà Thiệu, hai trăm chiếc thuyền lớn tạo thành đội thuyền khổng lồ chẳng biết mang đi bao nhiêu vật tư, nhìn Hà Thiệu như được tái sinh, Vân Diệp thành tâm chúc phúc hắn mở ra cục diện mới ở Nhạc Châu, không phải ai cũng có khí phách làm lại từ đầu.

- Vân hầu muốn dọn sạch cả thành Trường An đấy à?

Vân Diệp nhìn thấy Phòng Huyền Linh trong đám đông, không định chào hỏi, hiện giờ người ta chủ động lên tiếng, Vân Diệp đành tới thi lễ.

- Trong này không có lấy một cái thuyền của Vân gia, Phòng tướng nói thế, Vân gia không gánh nổi.

Nhìn hộ vệ Vân gia tay đặt lên đao thái độ cực kỳ thù địch, không hề coi vị tể tướng vào đâu, Vân Diệp cũng chẳng thèm quát lui, biết Vân Diệp cực kỳ bất mãn với đám bọn họ, dây dưa ở mấy chuyện này này với y chỉ thiệt thân, Phòng Huyền Linh đành vờ như không thấy:

- Ngươi tuy không ra tay, nhưng Trường An vẫn sấm nổ chớp rền, Vân Diệp, đừng hận Lão Ngụy, nếu lòng có oán hận, lão phu là nhân tuyển tốt nhất, con người sống trăm năm trên đời, đôi khi không kịp suy xét kỹ lưỡng, đúng sai chúng ta chẳng thể phân biệt, dựa vào sự cố chấp sống tạm bợ trên đời, Vân Diệp, nhìn mọi thứ thoáng hơn một chút đi.

Lão Phòng lúc này giống một vị ẩn sĩ, bộ dạng lừa gạt phát ra từ phế phủ này khiến người ta không chịu nổi, Vân Diệp cố nhịn cơn khó chịu ở dạ dày, lấy ra môt bản tấu, nói thẳng luôn: - Phòng tướng, nếu như hai bên ghét mặt nhau thì ngài ký bán tấu chương này đi, tiểu tử lập tức xéo tới chân trời góc biển, vài ba năm không trở về.

Phòng Huyền Linh nhận lấy tấu chương, xem lướt một lượt:

- Cũng tốt, nhân lúc còn trẻ đi khắp nơi xem giang sơn như họa, giang sơn này có máu mồ hôi của ngươi trong đó, nếu không nhìn thì đúng là tiếc nuối. Chỉ tiếc lão phu tuổi đã cao, nếu không cùng Vân hầu kết bản du lịch cũng là chuyện khoan khoái, chỉ là vì sao nhất định hạn là ba năm?

- Chuyến đi xa này nói là du lịch, thực chất là vì tránh họa, tiểu tử luôn là người lòng thẳng miệng nhanh, ngứa mắt với hạng ruồi nhặng trên triều, phát hiện chuyện không vui nói không chừng nói thẳng, khi ấy gây họa sát thân không đáng, nên tránh xa cho đỡ ngứa mắt.

Phòng Huyền Linh nhận lấy bút lông từ tòng lại, phê duyệt, lại lấy con dấu trong lòng ra đóng dấu lên. Vân Diệp coi như hoàn thành thủ tục nghỉ phép, mai chỉ cần đưa tới lại bổ cho vào hồ sơ là có thể rời Trường An, vân du tứ hải, nghỉ tới đó Vân Diệp chân mình nhẹ bẫng như bước trên mây.

Cười bái tạ Phòng Huyền Linh, cưỡi Vượng Tài mau chóng rời đi, mục đích đã đạt được, y chẳng buồn khách sáo có lệ với Phòng Huyền Linh, chỉ muốn đi cho sớm.

Phòng Huyền Linh đứng ngây ra trên Bá Kiều, nhìn bóng dáng Vân Diệp xa dần, lòng không rõ vui hay buồn, không biết việc làm của mình có chính xác hay không, ông ta có cảm giác tháo xích cho mãnh thú, niềm vui dưới đáy mắt của Vân Diệp lúc bỏ đi sao qua được mắt đông ta, Vân Diệp thực sự vui mừng, không phải y bất đắc dĩ bị bọn họ ép rời Trường An.

Lưu Tiến Bảo không hiểu trạng thái hiện giờ của hầu gia, sao thúc Vượng Tại đi nhanh như thế, Vượng Tài cũng chưa bao giờ chạy nhanh như thế, tựa hồ nó cảm nhận được niềm vui của Vân Diệp, hí dài, tiếp tục tăng tốc, chẳng bao lâu bỏ lại đám Lưu Tiến Bảo ở rất xa..

Vân Diệp thì vui nhưng Hàn Triệt rất khổ não, cái tên Hạ Thiên Thương bám mình như âm hồn bất tán, mình bước chân vào nhân gian chưa đầy năm ngày thì tên này đã xuất hiện. Đánh lén, ám sát, hạ độc, có lần thậm chí xô đá trên núi xuống muốn giết chết mình, đúng là không gì không làm.

Đã nói muốn làm người tốt, không hại người nữa, sao những kẻ này vẫn đáng ghét như thế? Mình chuyến này tới Trường An làm khách, cùng Vân Diệp tham khảo học vấn của Bạch Ngọc Kinh, không có mưu đồ gì, ngay cả hàm nô cũng không mang theo, đủ thể hiện thành ý rồi, sao vẫn không chịu bỏ qua?

Lúc xuất hành được hoàng đế Đại Đường các ngươi đồng ý, trước khi xuất phát lại viết thư, hoàng đế cũng cấp văn thư, tên bộ khoái khốn kiếp nhà ngươi kích động cái gì? Chẳng nhẽ mấy lần trước đánh nhau chưa đủ?

Chương 908: Quỷ dị

Hàn Triệt mặt tối sầm, đội một cái nón che nắng, đánh cỗ xe ngựa đi trên cổ đạo hoang vu, trước không có người, sau không có thú, tuy không có cổ thụ tiêu điều, song ý cảnh đủ thê lương.

Hạ Thiên Thương đứng ở cuối con đường, buộc khăn trắng trên trán, tay buộc trường đao sáng loáng, hắn thế lần này không để người ta cướp đao của mình nữa, vì hắn nhận lời cầu khẩn báo thù không ra tiếng của Ngụy Thiên Ngọc trước khi chết, Ngụy Thiên Ngọc vươn cổ để Hạ Thương Thiên kết thúc thống khổ.

- Lần này ngươi buộc đao ở tay cơ à, thế không đúng, một khi buộc vào sẽ không linh hoạt nữa. Nói trước nhé, nếu lần này ngươi lại thất bại thì đừng tới làm phiền ta, ngươi xem, văn thư do hoàng đế cấp cũng ở đây, ngươi lại không có người giúp đỡ, nhất định không đánh lại ta.

Hàn Triệt vô cùng tốt bụng khuyên giải Ngụy Thiên Thương, bản thân hắn bị sự lương thiện của mình làm xúc động, ngữ khí càng ôn hòa:

- Hạ Thiên Thương, người hại Ngụy Thiên Ngọc có phải là ta đâu, ngươi tìm ta làm gì, nếu ngươi muốn báo thù thì đi tìm lão, dù băm lão thành tám mảnh cũng được, tuy lão là cha ta. Ngươi xem ta hiến cả cha ta ra rồi, ngươi đừng làm phiền ta nữa, lần này ta tới thực sự vì nghiên cứu học vấn thôi.

Hạ Thiên Thương chẳng nói chẳng rằng, bước nhanh tới, đâm xéo một đao muốn giết chết con ngựa kéo xe, một cây trường thương đen xì xuất hiện chắn trước mặt, Hạ Thiên Thương xoay đao men theo cán thương tước xuống, Hàn Triệt hai tay cầm cán thương, đẩy hắn ra, nhảy từ càng xe xuống, dựng thương bên người, đợi Hạ Thiên Thương xông tới.

Hạ Thiên Thương lùi hai bước rồi vọt lên, lần này hắn vô cùng cẩn thận, nhưng bất kể cẩn thận thế nào gặp phải Hàn Triệt vẫn không làm gì nổi, vì trường thương quét ngang, hắn không thể không đỡ, kết quả lại lần nữa bị Hàn Triệt bắt sống, vì trường thương của Hàn Triệt đột nhiên gãy, bột xám bung ra, mắt hắn tức thì không nhìn thấy gì cả, bất kể múa đao kín thế nào, vẫn bị Hàn Triệt nhắm đúng cơ hội gõ một cái vào gáy, co giật rồi ngất xỉu.

Bạch ngải thảo có chỗ không hay là dính váo mắt vô cùng khó chịu, Hạ Thiên Thương tuy đã hôn mê nhưng vẫn nước mắt nước mũi vẫn chảy ròng ròng, bạch ngải thảo còn có một biệt danh là một cân nước, ý là ngươi khóc khóc đủ một cân nước mắt đừng mong khôi phục bình thường.

Hàn Triệt khó xử lắm, vứt Hạ Thiên Thương ở đây, đoán chừng chưa tới một canh giờ sẽ bị chó hoang ăn sạch, đã nói chuyến này mình ra ngoài không giết người, đành nhíu mày lấy thường trói chặt Hạ Thiên Thương, ném vào khoang xe, tốt rồi, trời đất lại khôi phục không khí thê lương.

Con đường cũ tới Ngọc Sơn này hiện giờ không ai đi nữa, mọi người đều thích đi đường trải xi măng, vừa thẳng vừa bằng phẳng, không giống con đường này, ngày nắng thì bụi bặm, ngày mưa thì lầy lồi. Hàn Triệt không đi đường lớn, hắn không quen đi cùng đám đông, vì như thế mình sẽ thành tầm thường như đám phàm nhân ô trọc, đi con đường này tốt hơn một chút, tuy bẩn, nhưng giống như chuẩn bị cho một mình mình.

Chuông trên cổ ngựa cứ reo mãi, đó là do muội tử buộc vào, hiện giờ chắc muội ấy đã tới thư viện, mình đã thành một ngọn đuốc chói mắt ở nhân gian, chỉ cần xuất hiện là có phiền toái lớn, lần này vốn chỉ nghĩ thương lượng với hoàng đế, ai ngờ mọi sự thuận lợi, hoàng đế cho phép mình vào lãnh thổ Đại Đường, xem ra sau này làm việc cứ thương lượng tốt hơn làm bừa.

Hoàng đế vô cùng giữ chữ tín, không phải ái tới bắt mình, Hạ Thiên Thương tới là vì ân oán riêng tư, đoán chừng về sẽ bị hoàng đế xử lý, hoàng đế cũng thích thần nhân ngoài cõi đời cầu mình, nói ra đều là vì thể diện.

"Có khách quý sẽ tới", trên bái thiếp chỉ viết năm chữ này, như rồng bay phượng mua, Vân Diệp đang an bài chuyện nhà thì nhận được, chẳng hiểu đầu cua tai nheo gì, không biết ai sẽ tới? Bái thiếp là thứ mười đồng bình thường nhất bán trên phố, ai nhỉ? Vân Diệp đứng ở cửa đợi khách quý tới, đương nhiên nếu khách không quý, y nhất định sẽ đánh gãy chân.
Trước khi mặt trời lặn tên đó sẽ tới, vì đưa bái thiếp, vậy phải bái phỏng ban ngày, nếu không là thất lễ, người Đại Đường cực kỳ coi trọng chi tiết này, Vân Diệp nhìn mặt trời sắp hạ xuống chân trời, liền quay về, dặn hộ về điều tra bái thiếp do kẻ nào bày ra, đánh gãy chân xong rồi báo quan.

Một cố xe ngựa tựa hồ từ trong mặt trời đi ra, mui xe đen xì nhìn thế nào cũng không giống xe ngựa nhà hiển quý, trừ mấy nhà giao hảo, lâu lắm rồi Vân gia không có khách.

- Tiểu đệ Hàn Triệt bái kiến Vân huynh.

Mắt Vân Diệp mở to hơn chuông đồng, bất kể thế nào y cũng không ngờ khách quý là Hàn Triệt, hoàng đế đang lùng sục hắn khắp thế giới, nghe nói còn là nghiêm lệnh bất kể sinh tử, thế này chẳng khác gì chê mình chết chưa đủ nhanh.

- Ngươi làm sao đi ra được từ mặt trời, chẳng lẽ thực sự là thần? Thời gian trước ta nhận sao chổi làm tổ tiên, cho nên có hiểu biết nhất định về mặt trời, ngươi đừng có nói nhà của ngươi ở trên mặt trời nhé.

Rõ ràng muốn hỏi vì sao Hàn Triệt lại quang minh chính đại xuất hiện, nhưng lời ra khỏi miệng lại thành kiểu nói khác.

- Ta gửi cho hoàng đế một phong thư thương lượng chuyện xuất hành, nói chuyến này ta ra là để tìm Vân huynh trao đổi học vấn, không định làm bậy, xin ông ta cho ta đi ra, đừng phải người truy sát, vốn chỉ nói cho có thế thôi, ai ngờ hoàng đế đồng ý, còn cấp cho ta văn thư, Vân huynh xem đi.

Hàn Triệt như hiểu ý Vân Diệp muốn hỏi gì, lấy từ trong lòng ra văn thư cho Vân Diệp xem, Vân Diệp ngơ ngơ nhìn qua, đúng là ngự ấn của hoàng đế, không thể làm giả. - Từ ngàn dặm xa xôi tới làm khách, còn muốn cùng ta thảo luận học vấn, không mang chút lễ vật, cứ tay không mà tới thế à? Không có giác ngộ của khách.

Hàn Triệt có hơi xấu hổ, gãi đầu, đột nhiên mắt sáng lên, sách Hạ Thiên Thương từ trong xe ra:

- Đây là lần đầu ta tới phủ người ta làm khách, thực sự không biết lễ nghi thế tục, tên này do ta bắt được nửa đường, thân thủ không tệ, nếu ngươi không chê thì nhận đi.

Nước mắt Hạ Thiên Thương chảy ra càng nhiều, dọc đường đi đã khóc rất lâu, hai mắt sưng húp, do Hàn Triệt trói chân tay, chỉ có thể nằm ngửa mặt lên, nếu lúc này thả hắn ra, dứt khoát sẽ lựa chọn tự sát.

- Hắn làm gì mà ngươi đánh hắn khóc?

Vân Diệp nhìn thấy Hạ Thiên Thương thì càng thêm kỳ quái:

- Hắn muốn giết ta, hoàng đế cũng cho ta đi khắp nơi rồi, hắn còn muốn giết ta, ngươi nói có đáng ghét không?

- Hắn muốn giết ngươi thì ngươi cứ để hắn giết, có phải cái gì to tát đâu, cần gì khiến hắn thành ra thế này, ngươi là thần nhân, cải tử hoàn sinh là kỹ năng cơ bản mà.

Hàn Triệt lắc đầu:

- Không được, nếu để hắn giết, nhất định chết ngay, khi đó người mang lễ vật tới là hắn, không phải là ta rồi.

Vân Diệp tuy đầy nghi vấn vì chuyến viếng thăm này, vẫn mời hắn vào nhà, Hàn Triệt theo lệ vấn an lão nãi nãi, hai người mới tới thư phòng chuẩn bị nói chuyện, không dám thả Hạ Thiên Thương ra, thả ra là liều mạng ngay, bảo Lưu Tiến Bảo đem rượu mạnh nhất tới chuốc say, rồi đưa Hạ Thiên Thương tới phòng khách ngủ.

Tự sát thường thường là chuyện máu xộc lên đầu, chỉ cần qua thời điểm kích động, đừng nói tự sát, ngươi muốn giết hắn cũng không được, huống hồ Hạ Thiên Thương còn mẹ già, há lý nào tùy tiện kết liễu tính mạng.

Chương 909: Oan lớn

Tới thư phòng Vân Diệp pha một ấm trà, hai người ngồi bên bàn kể chuyện sau khi ly biệt, Vân Diệp không hỏi tới chuyện Ngụy Thiên Ngọc, Hàn Triệt cũng không nói, toàn nói chuyện nhỏ nhặt.

Uống qua vài tuần trà, Hàn Triệt hắng giọng nói:

- Mục đích lớn nhất chuyến đi này của ta là muốn xem hai tấm ngọc bài Bạch Ngọc Kinh mà Vân gia lưu giữ, thứ này với bọn ta vô cùng quan trọng, nếu Vân huynh chấp thuận, bọn ta chuẩn bị trả giá lớn, tiểu đệ không muốn đánh giết với Vân huynh nữa, ta vốn không coi trọng mấy người, Vân huynh là người đầu tiên muốn ta nổi ý kết giao, ta rất trân trọng.

Nhìn đáy mắt trong veo, Vân Diệp lấy trong lòng ra một cái hộp để lên bàn, ngạc nhiên hỏi:

- Ngươi sống mái với ta là vì thứ này à?

Hàn Triệt gật đầu:

- Chỉ có thứ này khiến ta hứng thú, Bạch Ngọc Kinh là một chi truyền thừa từ thượng cổ, nghe nói trước kia cao nhân xuất hiện tầng tầng lớp lớp, trong lời truyền miệng của bọn ta, đó là nhóm người tiếp cận với thần nhất, cho nên Vân huynh có thể tưởng tượng sau khi bọn ta nghe tin Bạch Ngọc Kinh xuất thế đã chấn động thế nào.

Hiện giờ tính khí Vân Diệp vô cùng hung bạo, nghĩ tới mình vì thứ này hao tổn bao nhiêu tinh thần, mấy lần suýt mất mạng cũng vì nó cả, trời ạ, thì ra mình là kẻ oan uổng nhất thế giới, vì ba tấm ngọc bài vớ vẩn mà khốn khổ, càng nghĩ lửa giận càng bốc cáo.

Một tay mở hộp gấm ra nói:

- Thứ này ta có ba cái chứ không phải hai, ngươi tùy tiện xem, nếu bồi thường cho ta thì mang đi cũng được, nhưng trước khi nhìn thứ này phải đáp ứng ta một chuyện, nếu không khỏi nghĩ.

Hàn Triệt gật đầu, đây là điều hợp lý, người ta lấy chí bảo cho ngươi xem, nghiên cứu bí ẩn trong đó, trả giá một chút đúng là nên làm, mình không nhìn nhầm Vân Diệp, y đúng là người rất hào phòng, chắp tay nói:

- Vân huynh cứ nói, vốn nên như thế, Hàn Triệt chấp nhận hết.

- Thằng vương bát đản, con mẹ ngươi muốn ngọc bài sớm nói chứ, làm ta thiếu chút nữa chết mấy lần, huynh đệ dưới tay chết hơn sáu trăm, yêu cầu của ta là đánh ngươi một trần, không được đánh trả.

Nói xong nhào lên, Hàn Triệt tự thị là cao thủ vạn người không có lấy một, nghe thấy yêu cầu cứ ngớ ra, không nghĩ người ta đề ra yêu cầu như thế, định hỏi xác nhận lại liền thấy Vân Diệp như chó dại từ sau bàn xồ, nắm đấm mang tiếng gió lao tới, lòng máy động, lấy mũi ra đón...

Một tuần hương sau, người bị đánh trừ mũi chảy máu, mắt sưng vù thì không có mấy phản ứng. Khoan khoái cầm ngọc bài xem, cứ như vừa rồi không phải hắn bị đánh. Người đánh thì nằm trên mặt đất, ngực phập phồng kịch liệt, thở như cái bếp bễ, mu bàn tay toàn vết máu, không phải máu của người ta, mà đốt ngón tay của Vân Diệp bị xước mấy mảng da, thê thảm hơn bị ăn đòn, nằm đó thều thào nói:

- Vì mấy cái ngọc bài nát, chúng ta đánh từ Trường An tới Ngọc Sơn, lại đánh từ Ngọc Sơn tới Nhạc Châu, không biết có bao người vì thế nhà tan cửa nát, vợ con ly tán.

- Động Đình hồ xác chết trôi lềnh phềnh, chưa nói người bị thương, riêng trận vong đã hơn sáu trăm, ta ký văn thư xác nhận mà nát lòng, tên vương bát đản, sớm nói thì đã nhìn thấy rồi, đâu phải đợi tời giờ mới thấy?

- Ta tuy hẹp hòi, nhưng với người vừa mắt luôn hào phóng, ngươi vừa mắt với ta, ta cũng thấy ngươi không tệ, chỉ cần thực lòng tương giao, lo gì không thánh chí hữu? Làm cho bây giờ người không ra người, ma không ra ma, vừa rồi ta còn muốn báo thù cho huynh đệ đã chết.

Hàn Triệt vừa rồi bị đánh đòn còn cẩn thận bảo vệ không để vỡ ấm trà, chẳng để ý tới điều Vân Diệp nói, thuần thục rót cho mình một ấm trà, nghĩ không rót trà cho Vân Diệp không hay, rót chén nữa để bên Vân Diệp, lại tập trung tinh thần vào ba tấm ngọc bài, xem dáng vẻ này thì trong thời gian ngắn không rảnh để ý tới cái khác.

Vân Diệp mò dậy, thấy Hàn Triệt nhập tâm như thế thì rời thư phòng, bảo nha hoàn đốt đèn, chuẩn bị thức ăn, ai mới đầu nhìn ngọc bài đều thế, rõ ràng chẳng hiểu cái chó gì vẫn làm ra vẻ chuyên tâm nghiên cứu, từ Lý Thái, tới Hi Mạt Đế Á, Kim Trúc tiên sinh đều thế cả.

Người sái thoát nhất là Nhan Chi Thôi lão tiên sinh, xem một tuần trà rồi ném qua một bên bảo không hiểu, đó mới là phong độ đại gia chân chính, người hiểu được thì nhìn một cái là hiểu, không hiểu thì cả đời như chó xem sao.

Bạch Ngọc Kinh có lẽ là tồn tại thực sự, không chỉ là một truyền thuyết, nhưng chỉ còn lại chút manh lẻ tẻ mối trên đời, muốn xâu chuỗi lại để tìm ra chân tướng thì khó, khó vô cùng.
Sớm muốn tìm thần nhân xem ngọc bài, xem rốt cuộc có tác dụng không, bọn họ là người gần gũi với Bạch Ngọc Kinh, tìm bọn họ mới là chính xác, cho dù bị họ nhanh chân giành trước vẫn còn hơn chẳng biết cái gì.

Có điều suy nghĩ đại đa số mọi người khác với Vân Diệp, suy ngĩ kỳ quái mà cực đoan của họ là: Lão tử không có được thì ngươi cũng đừng hòng có được, nuôi lợn cũng không cho ngươi.

Thế nhưng không biết rằng thế gian này mới là sát thủ lớn nhất trên đời, nó có thể làm mỹ nhân sớm già, anh hùng bạc tóc, tất nhiên cũng có thể làm toàn bộ châu báu biến thành tro bụi, cho nên giữ được chút nào hay chút đó, Hàn Triệt có được Bạch Ngọc Kinh thì sao? Vân Diệp không tin bọn họ có thể vũ hóa thành tiên, dù thành tiên thật không phải cũng chứng minh trên đời có thần tiên sao? Nói chung đều là chuyện tốt.

Đi thăm Hạ Thiên Thương, tên này đã say ngất rồi, chẳng biết Hàn Triệt làm gì mà ngủ mơ hắn cũng khóc, gối bị ướt hết rồi. Lưu Tiến Bảo quỷ dị nói:

- Hầu gia, rất có khả năng là...

Vân Diệp đá đít hắn, xưa ý nghĩ kỳ quái đi, Hàn Triệt vốn là người kỳ quái, nghe Lưu Phương nói tên này chưa bao giờ gần nữ sắc, một năm trời không thấy hắn đi kiếm nữ nhân, có lẽ tên đó thích nam, lát nữa vào phải tránh xa hắn.

Vì biểu thị định hướng giới tính của mình, Vân Diệp chuyên môn bảo Linh Đang bụng bầu mang hai bát mỳ vào thư phòng, Hàn Triệt thấy Linh Đang vội thi lễ, thấy bụng nàng lùm lùm liền chúc mừng, Tiểu Linh Đang thẹn thùng che mặt chạy mất.

Khẩu vị của Hàn Triệt và Vân Diệp cực kỳ giống nhau, tuy hắn chưa ăn mấy bữa cơm của Vân gia, nhưng thấy sao học vậy, cho ớt và dưa vào bát, ăn sùm sụp ba bát.

Sau khi nha hoàn bê bát đi, Vân Diệp hỏi:

- Có nhìn ra cái gì không? Nếu không nhìn ra thì cứ thong thả, ngươi đi đường cả ngày rồi, nghỉ sớm đi, có một vị trưởng bối nói, xem không hiểu thì đừng cưỡng cầu, ta mang tâm thái này. Bàn có giấy bút, ngươi in lại từ từ mà xem, ngươi còn có mười ngày, nếu vẫn không nhìn ra thì nhìn nữa cũng vô ích. đọc truyện mới nhất tại truyenyy. com

Hàn Triệt phủ giấy lên ngọc bội, lấy bút than mài lên gấy, hỏi:

- Lúc vào nhà thấy nhà ngươi đang thu doạn rương hòm, trông như ngươi sắp đi xa, còn mang cả nhà.

- Ừ, gần đây hướng gió ở Trường An bất thường, ta định mang cả nhà đi tránh, đem sinh mệnh của mình lãng phí ở chuyện đấu đá là không đáng, người sống trăm năm vội vã, chớp mắt cái đã qua, không bằng đem cả nhà đi chơi thoải mái ba năm, ba năm sau trở về nếu Trường An vẫn tăm tối be bét, ta sẽ đóng cửa từ khách, không tiếp ai cả, không chui vào cái hố phân kia làm gì.

Hàn Triệt nếu muốn biết thì sẽ có cách để biết, không cần giấu, quan hệ với loại người này, nếu không phải đối địch thì tốt nhất đừng lừa dối, có gì nói nấy mới có được thiện cảm của người ta, sau khi biết sự đáng sợ của hàm nô, Vân Diệp không muốn đắc tội với lũ điên này, ngay hoàng đế cũng mang tâm thái tiếp xúc tìm hiểu, mình cần gì liều mạng với lũ điên?

Chương 910: Vân Diệp đầu độc

Hàn Triệt không hiểu:

- Tìm được Bạch Ngọc Kinh có phải là tốt không? Ngươi mang cả nhà vào đó tiêu diêu tự tại, thích cảm giác nắm đại quyền hãy lăn lộn quan trường, thích thế gian phong hoa thì lân lộn trong nhân thế, đó mới là đạo tiến lui, mang cả nhà đi du ngoạn sao tận hứng được.

- Ai bảo ngươi mang cả nhà đi không thể du ngoạn? Ai bảo ngươi du ngoạn một mình mới tận hứng? Suy nghĩ rắm chó gì đấy, kiến thức của chúng ta đủ nhiều rồi, nhưng gia tổ mẫu cả đời quanh quẩn ở Trường An, chuyết kinh cũng thế.

- Lần này không phải ta du ngoạn, mà là cả nhà du ngoạn, lão nãi nãi thích bái phật, vậy tới danh sơn. Chuyết kinh thích mua sắm, vậy tới chỗ phồn hoa. Đệ tử tham ăn, vậy nếm thứ món ngon các vùng. Cho ngươi biết, nhận được chưa chắc đã là khoái lạc, bỏ ra nói không chừng còn vui hơn...

Phong phạm quý tộc không phải học mà có được, ít nhất Vân Diệp có trải nghiệm thiết thực, mình và Lý Thái đánh nhau, thành cái đầu lợn, ai nhìn thấy cũng cười, Vân Diệp soi gương xong chỉ muốn tìm túi lớn chùm lên đầu.

Lý Thái thì thản nhiên như không, mang cái đầu lợn nghênh ngang dạo phố, dù có bị Hi Mạt Đế Á cười nhạo, hắn vẫn mặt tỉnh bơ, bỏ lại một câu khi nào Hi Mạt Đế Á hiểu được mang khuôn mặt thương tích không phải là xỉ nhục mà là vinh quang, nàng sẽ thành người Đại Đường thực sự, tiền đề tất nhiên là không mặc y phục hở hang chạy lăng quăng khắp nơi.

Hàn Triệt làm việc càng phóng khoáng, ngủ một giấc, hôm sau mắt như gấu mèo vẫn oai phong trên bàn ăn, cháo được lắm, chơi một bát, quẩy ngon, làm một đĩa, lần đầu ăn phù nhự (chao), tuy mùi khó ngửi nhưng ăn vào mới biết tuyệt diệu.

Trên người áo bào trắng muốt không có một hạt bụi, nha hoàn hầu hạ hắn buổi sáng còn giúp búi tóc, Vân Diệp phát hiện nha hoàn đó muốn lấy thân hứa hẹn rồi.

Bát cơm của hầu gia trống rất lâu mà chẳng ai để ý, chỉ cần một con ruồi mon men tới cạnh Hàn Triệt là họ hận không thể truy sát con ruồi tới chết mới thôi, nhất là khi nghe mắt Hàn Triệt bị hầu gia nhà mình đánh, mắt nhìn hầu gia liền vô cùng u oán, cho cái bánh bao còn không lành lặn.

Sự cả gan của phó dịch làm Hàn Triệt lạ lắm, lén hỏi Vân Diệp:

- Vân huynh, đây không phải đạo ngự hạ, phó dịch không sợ huynh gì cả, tương lai sẽ có loạn.

- Láo toét, nhà ta như thế này đã mười năm rồi, ngươi đi nghe ngóng xem có phó dịch nhà ai trung thành như phó dịch nhà ta? Toàn là khuê nữ và tiểu tử nhà đàng hoàng, tới phủ để mưu sinh, không phải chịu tội, thoải mái một chút ai cũng dễ chịu, kẻ nào kẻ nấy ngoan như cun cút còn thú vị gì.

Hạ Thiên Thương đi ra, bộ dạng thê thảm, hai mắt sưng như trứng gà, nhưng nước mắt không chảy nữa, bảo phó dịch mang cơm cho mình, ngồi đối diện với Hàn Triệt, khí thế không chút thua kém.

Mặc dù tò mò với vành mắt đen xì của Hàn Triệt, nhưng chẳng hỏi câu nào, cầm bát cháo húp một phát hết luôn, chẳng biết cháo nóng có làm hắn bỏng ruột không.

Phong độ của Hàn Triệt đúng là không soi mói gì được, người hơi ngả ra sau, chân vắt lên, nha hoàn vội trải khăn ăn lên đùi, áo sam trắng muốt nếu làm bẩn không dễ giặt.

Vân Diệp, Cẩu Tử coi hai người đó là không khí, chăm chú xử lý bữa sáng của mình, hôm nay nhiều việc, trang hộ ở lại còn phải trả toàn bộ to cho chủ gia, cần Vân Diệp đích thân cảm tạ, không chậm trễ được.
Cẩu Tử nay có nhà không thể về, lão trượng nhân đem cả nhà chiếm trạch viện của hắn, Cẩu Tử dám về nhà là cung nỏ phục vụ ngay, Hồng Thành không đánh lại Cẩu Tử, nhưng hung dữ liều mạng thì Cẩu Tử chỉ còn cách trối chết, thành thân rồi còn thảm hơn chưa thành thân. Về phần Vô Thiệt thì mặc kệ, ngày ngày huấn luyện Tiểu Miêu, nhàn hạ thì bế Tiểu Hồ Đầu do Hồng Quả Nhi sinh ra cười ha hả suốt.

Trong nhà nhiều quái nhân, phó dịch Vân gia quen rồi, ở Vân gia còn loại người nào chưa từng xuất hiện, Hàn Triệt và Hạ Thiên Thương còn xa mới đạt tới tiêu quẩn quái nhân.

Hai người đó cuối cùng không đánh nhau, Hạ Thiên Thương ăn no hỏi quản gia hai vò rượu mạnh, kẹp ở nách tới phòng khách, chắc hôm nay lại say.

- Hôm qua ta nghĩ cả đêm mà không thấu ngọc bài, nhưng hiểu vì sao huynh muốn đem cả nhà đi du ngoạn, du ngoạn là bịa đặt, ta thấy cả nhà huynh đều hành động, như muốn dọn trống cả nhà là biết huynh định an gia ở Nhạc Châu, nơi đó là yếu đạo nam bặc, ở đó có thể nhìn hướng gió, quan sát đại thế thiên hạ. Phương bắc loạn thì tiến sâu về phía nam, phương nam không ở được thì quay về phương bắc, đúng là nơi tiến có thể công, lui có thể thủ, nhất là Nhạc Châu do một tay huynh dựng lên, cần ứng phó thế nào trong lòng nhất định đã có kế hoạch, nói xem có phải địa đạo cũng đào rồi không?

Vân Diệp bĩu môi khinh bỉ:

- Mấy ngày trước ta còn chửi người khác tầm nhìn hạn hẹp, giờ lại phải chửi ngươi, là thần nhân, ngươi cũng chỉ đến thế, nhìn giáo hoàng phương Tây, ngươi ta muốn thiêu chết người nào là thiêu chết người đó, muốn nữ nhân trần truồng đầu với sư tử là làm ngay, ngươi lại nhìn Mạc Hãn Mặc Đức, tay cầm kiếm, tay cầm kinh Cổ Lan, tin ta là huynh đệ của ta, không tin ta là kẻ địch của ta, ngầu không? Mặc dù ông ta đã chết, nhưng người kết thừa đã san bằng lưu vực Lưỡng Hà, đang tấn công tàn dư Ba Tư, chẳng bao lâu một đế quốc cường đại sẽ xuất hiện.

- Nhìn lại các ngươi, trốn sau lưng người khác bày mấy thứ âm mưu quỷ kế, sống như chuột, có chút khí phách nào của thần nhân không?

- Đừng nói ta, ngươi cũng là hậu duệ của thần nhân, hiện giờ gặp chuyện chẳng phải cũng chạy như chó à? Ồ, ta sai rồi, không bằng chó, ngươi còn kéo cả nhà chạy.

Nghe Hàn Triệt ác độc phản kích, Vân Diệp dẫn hắn tới thư phòng, lấy một tấm bản đồ, chính xác là hải đồ, trải ra trên bàn:
- Hôm nay để con chim sẻ ngươi biết thế nào là chí của đại bàng, có biết nhìn bản đồ không?

Hàn Triệt nheo mắt nhìn rất lâu:

- Đây không phải Trung Nguyên, là hải vực Lĩnh Nam, ngươi muốn làm cái gì?

Vân Diệp lấy ra một cái bịt mắt màu đen, cười hăng hắc:

- Ta làm gì có thời gian mà lãng phí, lần này dẫn cả nhà lữ hành đường xa, từ Trung Nguyên tới Lĩnh Nam, dọc đường du sơn ngoạn thủy, thỏa mãn tâm nguyện người nhà, tới Lĩnh Nam rồi, hắc, Hàn Triệt, ngươi có tin không, ở đó ta muốn làm gì thì làm nấy, ngươi cho rằng mấy năm qua ta thống lĩnh thủy sư là vô ích à?

- Ngươi muốn làm gì, nếu muốn tạo phản, thuyết phục được ta thì ta giúp ngươi, phải xem ngươi có vài phần thắng.

Hàn Triệt mắt tỏa sáng, hắn cho rằng Vân Diệp khống chế Lĩnh Nam xong sẽ học người ta tạo phản, hắn cực kỳ hứng thú với chuyện này, thời buổi thái bình, gần đây không ai tạo phản nữa làm hắn buồn chán.

- Hàn Triệt, ngươi có thể thu tâm tư từ chuyện tạo phản lại không? Nghĩ xem cái gì mới là chuyện nam nhân nên làm nhất? Không biết à? Để ta cho ngươi biết, ngươi biết Dzách Xì Ba Râu không? Cũng không biết à? Tiểu Triệt ơi là Tiểu Triệt, ngươi sống thật phí hoài, nam nhân vĩ đại thế mà không biết sao? Hãy nhìn về phía trước …

Hàn Triệt ngơ ngác nhìn theo hướng Vân Diệp, trần nhà? Nhưng Vân Diệp như thấy cái gì kích động lòng người lắm.

- Thử tưởng tượng, biển khơi mênh mông, cuồng phong bão bùng, vô số nam tử mình trần đang đấu tranh với biển, đợi sóng gió qua đi, tuy buồm rách, nhưng thuyền lớn vẫn còn, nhiều người mất đi, thức ăn đã hết, nước uống chẳng còn, gần như rơi vào khốn cảnh.

- Thế rồi mặt biển có một cái thuyền đi tới, trên chứa đầy hương liệu, châu báu, còn có nữ nô mỹ lệ, mọi người hô một tiếng đánh tới, đu dây lên con thuyền kia, dùng đao kiếm giành tiền tài, thức ăn, nước uống cùng với cả mỹ nhân.

- Tưởng tượng xem, ngươi toàn thân máu me, vừa dùng răng cắn chết tên hung dữ nhất, người quấn đầy châu báu, vai vác mỹ nhân, tay sách thùng lớn, trong toàn rượu nho đỏ rực, cắm đao vào thùng rượu, uống ừng ực trong tiếng la hét của mỹ nữ mới khoan khoái nhường nào.

- Tưởng tượng xem, ngươi chỉ huy một đám vong mệnh tấn công thành trì, kéo trường đao cười ha hả đi trên đường lớn, hai bên nhà cháy ngùn ngụt, vô số người yếu đuối chạy tán loạn trước mặt ngươi, thấy ngươi như thỏ thấy hổ.

- Chỉ cần ra biển, không luật pháp nào ước thúc được nữa, gia sư nói, nhân chi sơ, tính bản thiện, nhưng ta thấy nhân chi sơ tính bản ác mới đúng. Đó chính là việc Dzách Xì Ba Râu làm.

-o00 Jack Sparrow 00o-

Chương 911: Trường An tiêu điều

- Tưởng tượng thôi đã hâm mộ Cầu Nhiệm Khách, ông ta đang làm chuyện này, mang đám huynh đệ lênh đênh trên biển khơi. Hàn Triệt, ngươi xem đây là cái gì?

Vân Diệp cười lớn lấy ra một tấm lụa màu đen, chỉ thấy bên trên vẽ một cái đầu lâu trắng, dưới là hai cái xương vắt chéo, cái hốc mắt đen trên đầu lâu như đang kêu gọi Hàn Triệt, Hàn Triệt kỳ quái cảm thấy, cái đầu lâu như cười với mình.

Hàn Triệt nỗ lực để mình bình tĩnh lại:

- Cuối cùng ta biết vì sao mình thua ngươi rồi, ngươi không những vô sỉ hơn ta, còn hung ác hơn ta, ta thất bại là khó tránh khỏi.

Vân Diệp bỏ bịt mắt xuống đưa cho Hàn Triệt:

- Cảm thụ một chút đi, ta luôn muốn làm một tên hải tặc hung ác, trở thành ác mộng với tất cả quốc gia gần biển, họ nhìn thấy cờ đầu lâu của ta sẽ mang mỹ nữ dâng tới, ngươi không muốn à? Hàn Triệt, làm hải tặc sướng lắm, đầu với trời, đấu với biển, đấu với người, vui vẻ vô cùng, huynh đệ à, đừng nghiên cứu ba miếng đá kia nữa, chúng ta còn nhiều chuyện đáng làm hơn...

Hàn Triệt nhắm mắt lại, không biết hắn nghĩ gì, nhưng từ hơi thở nặng nề, Vân Diệp biết hắn động lòng rồi, ba năm này mình lưu lang bên ngoài, không bằng buộc tên này vào hông, như vậy tốt nhất với mọi người.

Thình lình cửa sổ bị đẩy ra, Hạ Thiên Thiên khản giọng nói:

- Khi đi nhớ gọi ta với.

Hàn Triệt không cho rằng Vân Diệp làm ra chuyện tức cười như vậy, đường đường một vị hầu tước lại đi làm một tên hải tặc ác danh thối hoắc ư? Nhân gian sao có người không đáng tin cậy như thế, nghiên cứu ngọc bội làm rõ Bạch Ngọc Kinh ở đâu mới là chuyện nam nhân lên nàm, chứ không phải mặc thứ y phục bẩn thỉu đi cướp lấy miếng cướp cuối cùng hoặc cái quần che thân của người ta.

Trước nay Hàn Triệt cho rằng mình tới từ gia tộc bị điên, hiện khẳng định, so với Vân Diệp, người nhà của mình chưa đủ điên.

Lúc nghiên cứu ngọc bội nhìn qua ô cửa sổ, thấy Vân Diệp bế con, đút cơm cho chúng, đứa bé rất nghịch ngợm, đút cơm vào là phun ra, bình quân ba miệng mới ăn một miếng, cuối cùng nó không ăn nữa. Hàn Triệt thấy một cảnh khủng khiếp, cái bát cơm không biết dính bao nhiêu nước bọt của đứa bé được Vân Diệp ăn hết, nhìn y cười híp mắt, không thấy có gì không ổn.

Hàn Triệt chỉ thấy buồn nôn, đây không phải là hiện tượng bình thường, Vân Diệp có bệnh thích sạch giống hắn, chỉ cần nhìn một ngày y rửa tay không biết bao lần là biết bệnh đã ăn vào xương, sao có thể không để ý tới nước bọt trẻ con? Hắn không biết rằng, bệnh của Vân Diệp bị tình trạng vệ sinh cá nhân kinh tởm của quân Lũng tạo thành, trước kia y đâu có quái dị như thế, dù y bẩn thỉu thế nào cùng lắm là mặc quần sịp vài ngày, tất hai ngày không thay thôi, so với đám nặng mụi chấy rận bò lổn nhổn trên đầu kia thì không là cái gì cả, vì đề phòng một ngày mình trở thành dã nhân, y mới dần thích sạch, hơn nữa càng ngày càng biến thái. Còn về phần ăn cơm thừa của con thì không thành vấn đề.

Hàn Triệt phát hiện mình chưa đủ hiểu Vân Diệp, hôm qua còn cho rằng y đùa chuyện chơi trò hải tặc, không ngờ tên này đang tiến hành chuẩn chuẩn bị tích cực, nhìn thấy gia tướng tháo nỏ tám trâu, xếp thành một đống, chuẩn bị vô số cột gỗ tròn, buộc thành bó trên giá, nói là củi, quỷ cũng biết thứ này cắm thêm mũi tên là thành cái gì.

Y định làm hải tặc thậ sao? Hàn Triệt bất giác nghĩ.

- Vân Diệp muốn vân du Đại Đường ba năm, Quan Âm tỷ, đây không phải dấu hiệu tốt, tên tiểu tử này muốn thoát khỏi ổ thị phi Trường An rồi. Trẫm không hiểu ba năm sau có gì khác với bây giờ? Gặp phải khó khăn thì phải khắc phục chứ, trốn cái gì, thật không ra sao, còn chạy ba năm.

Lý Nhị xem tấu chương nghỉ phép của Vân Diệp, vô cùng bất mãn, nhất là thấy Phòng Huyền Linh phê chuẩn càng đùng đùng nổi giận.

- Bệ hạ, Vân Diệp không làm thế thì làm thế nào? Nay quốc thái dân an khắp nơi là khung cảnh thịnh thế, nếu như y muốn phản kích, thần thiếp tin rằng y sẽ có cách, nhưng như thế phân tranh trên triều khó tránh khỏi lan tới địa phương, thịnh thế hiếm có sẽ chết yểu, không bằng y tự lùi một bước, tóm lại cần người lùi bước, Vân Diệp lùi bước còn cần dũng khí hơn phản kích, y muốn phản kích cứ buông thả tính tình mà làm là được, dù sao bệ hạ chẳng làm gì y.

Nói tới Vân Diệp, Trường Tôn thị hiếm hoi giúp hoàng đế phân tích, lời thế này lâu lắm rồi hoàng hậu không nói, Lý Nhị nghe hoàng hậu bất ngờ trả lời mình, cười nói:
- Nàng tin vào đệ tử của mình thế sao? Có biết tên tiểu tử lòng dạ hẹp hòi đó đã dọn sạch Trường An rồi, làm hiện trừ giá gạo muối dầu cùi không thay đổi, những thứ khác tăng vọt, nghe nói thịt lợn tăng gấp đôi, người dân đi tìm đồ tể lý luận, ai ngờ người ta còn nhiều lý do hơn, lại còn uy hiếp, mua thì mua nhanh, nếu không mai còn tăng nữa.

- Bệ hạ đã lo lắng thì hạ văn thư ngăn cản là được, cần gì lấy ra mỉa mai thần thiếp, thịt lợn đâu có lên được bàn ăn của bệ hạ.

- Mấy năm qua trẫm cũng ăn không ít thịt lợn rồi, cũng không quan tâm y đem tới Nhạc Châu, chỉ cần vẫn ở trên Đại Đường thì những thứ đó vẫn còn là của trẫm, trẫm chỉ thuận miệng nói thế thôi, chính vụ nói cho cùng chú trọng hai chứ tiến lui, có điều Vân Diệp lui quá dữ dội, chẳng để lại cái gì? Quan Âm tỷ nói xem tên tiểu tử này rốt cuộc nghĩ gì, trẫm thấy y không đơn giản là rút lui đâu.

Người của Vân gia rất kín miệng, chuyện cả nhà du ngoạn người ngoài vẫn chưa biết, các trang hộ phân gia tới Nhạc Châu thì mọi người đều hiểu, gia nghiệp lớn thế nào cũng phải trải rộng, bất kể đại gia hay tiểu gia đều sẽ phải đi tới bước này.

Đất phong của Vân gia là hai nghìn ba trăm mẫu, đó là cực hạn của quốc hầu, thậm chí là hơi nhiều, nhưng trên triều đường không ai dám lấy điểm này công kích, vì chuyện này không thể đem ra tra, nếu bày hết số ruộng thực lên, chẳng mông đít ai sạch sẽ cả, cả Lệnh Hồ Đức Phấn hận Vân Diệp nhất cũng không dám.

Người của Vân gia không ngừng đổ về Nhạc Châu, không có gì lạ cả, rất nhiều nhà trong thành đều làm thế, Trình gia, Tần gia, Úy Trì gia đều làm vậy, chỉ Ngưu gia là đem sản nghiệp ở Nhạc Châu thổi thành ở quanh Trường An, Lão Ngưu nói nhà ít người, không chú ý hết được.

Chợ Trường An rất tiêu điều, người rất nhiều, hàng hóa thì ít, giá lại cao, xe ngựa của Ngụy Trưng đi ở chợ tây, trong tai toàn là tiếng chửi bới, thương gia mặc cho ngươi chửi, chỉ cần nói ra giá là nhất định không cho mặc cả.

- Thời buổi này ăn đậu hũ cũng thành hi vọng xa vời, mỗi mình Trương gia bán, gia tăng ba thành so với trước kia, nếu Kỷ gia, Lô gia mà không đi Nhạc Châu ai thèm nhìn đậu của Trương gia lấy một cái.

- Biết làm sao, Trường An không phải chỗ buôn bán tốt, đi Nhạc Châu cũng nên, nếu xưởng da nhà ta chẳng phải không thể rời thảo nguyên, ta cũng đi Nhạc Châu, nghe nói ở đó ngươi có mở hiệu quanh năm cũng chẳng sao, còn ở Trường An, cái chiêng nát gõ một cái là chúng ta phải đóng cửa, muộn chút thôi là lũ vũ hầu chó má lấy roi quất.

- Người có tiền đều đi Nhạc Châu rồi, lưu lại Trường An hoặc là người giàu nhất, hoặc nghèo rớt mùng tơi, đồ chúng ta bán thì các quý nhân không thèm, người cùng khổ lại không mua nổi, không làm ăn được nữa. Đợi Nhạc Châu xây xong, chúng ta đi luôn cho xong, chúng ta là người kiếm ăn, phải đi theo khách.

Cổ thành Trường An lần đầu tiên bị thành thị bên ngoài tác động, làm người Trường An xưa nay kiêu ngạo không chấp nhận được, nhưng bất kể ngươi có chấp nhận hay không, sự thực bày ra trước mắt, không chống lại được đại thế, đành theo dòng thôi.

HẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau