ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 896 - Chương 900

Chương 897: Ngang ngược

Lý Nhị kinh ngạc nhìn Tôn Tư Mạc xách rương thuốc đi vào, một nội thị còn giúp ông ta vác túi thuốc lớn.

Tôn Tư Mạc vừa đi vừa tìm ngân châm trong rương thuốc, kiếm một cái thích hợp tới bên Lệnh Hồ Đức Phấn, đâm vào ngực ông ta, đâm liên tiếp bảy châm, miệng ông ta mới không chảy máu nữa, hơi thở cũng đều hơn nhiều.

Tôn Tư Mạc kê đơn thuốc, bảo nội thị đi sắc, dọn rương thuốc chuẩn bị đi, kết quả bị Ngụy Trưng chặn lại:

- E rằng Tôn thần y không phải trùng hợp đi qua điện Vạn Dân?

- Bần đạo tới xem bệnh cho Dương Phi nương nương xong liền đợi ngoài ở điện Vạn Dân, biết sao được, nhận ủy thác của người ta thôi.

- Nói như thế Vân hầu biết uy lực bài hịch văn của y, lo làm Lệnh Hồ đại nhân tức chết nên mới mời đạo trưởng viện trợ phải không?

Ngữ khí Ngụy Trưng bất giác trở nên nghiêm khắc, không để ý tới trước mắt là ai nữa:

Tôn Tư Mạc nhướng mắt lên, giọng nhạt nhẽo nói:

- Vân Diệp đúng là sợ Lệnh Hồ Đức Phấn chết, cho nên mới cầu bần đạo chữa trị, đợi ông ta lành bệnh rồi y sẽ chửi mắng tiếp, đến khi ông ta sống không còn sinh thú nữa mới thôi.

Tôn Tư Mạc nói xong không thèm để ý tới Ngụy Trưng mặt đen như đít nồi hướng về long ỷ thi lễ rồi lui ra, nội thị cũng theo sát tới khi ông rời khỏi điện.

Ngụy Trưng kệ vết máu trên người, ôm triều vật rời hàng tấu:

- Bệ hạ, Lam Điền hầu Vân Diệp vô pháp vô thiên, trên miếu đường buông lời ác độc, lập thập bất chính, giữa ban ngày ban mặt thiếu chút nữa làm trọng thần tức chết, xin bệ hạ giáng chỉ hỏi tội.

- Khởi tấu bệ hạ, thần cho rằng Lệnh Hồ Đức Phấn chửi tổ tiên người khác trước, Vân Diệp mắng sau, câu nói xưa rất hay, đánh nhau chẳng thể nương tay, chửi bới chẳng thể có lời tử tế. Huống hồ Vân Diệp đã nghĩ tới hậu quả, chuyên môn mời Tôn tiên sinh tới đề phòng bất trắc, thần cho rằng trách mắng là được, không cần giáng tội.

Trình Giảo Kim cũng rời hàng tâu:

- Trình Trì Tiết, Lệnh Hồ đại nhân e rằng đã không còn sinh thú nào nữa, tiên sinh đạo đức bao năm hủy trong phút chốc, Vân Diệp làm thế càng độc ác hơn giết người.

Ngụy Trưng nghiến răng ken két:

- Thế có sao, lão tiên sinh mắng lại là được, nếu ông ta gia cảnh bần hàn, không trả nổi phí in ấn cũng dễ, Lão Trình này bao hết, chửi người thôi mà, tìm bệ hạ ra mặt thì chuyện bé xé ra to rồi. Phòng Huyền Linh cười khổ:

- Trì Tiết, đừng càn quấy nữa, Vân Diệp có thanh danh gì chứ? Trường An tam hại đủ làm quỷ thần tránh xa rồi, Lệnh Hồ đại nhân có chửi ác độc tới đâu cũng chỉ làm ra trò cười mới cho bách tính thôi, lần này không giáo huấn y, e không được.

- Lệnh Hồ Đức Phấn có thanh danh, Vân Diệp thì không chắc? Cho lão phu biết hai bên chênh nhau bao tiền, lão phu bù là được cần gì làm thế?

Lão Ngưu cũng đứng ra càn quấy một hồi:

Ngụy Trưng không muốn dây dưa với hai tên cướp khoác áo đại thần Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt, hướng về phía Lý Nhị tâu:

- Khởi bẩm bệ hạ, vi thần kiến nghị, Vân Diệp làm sằng làm bậy, phải thu hồi chức Lĩnh Nam thủy sư đô đốc, hoàng gia Ngọc Sơn thư viện viện phán, Nhạc Châu thứ sử, ở nhà đợi xét xử.

Lý Nhị đang xem tấu chương, ngẩng đầu lên quơ trước mặt Ngụy Trưng:

- Khanh nói muộn rồi, hoàng hậu đã thu lại hai chức đầu, tự mình nắm giữ, lệnh Vân Diệp dưỡng bệnh cho tốt, đây là chức vụ của nội đình, hoàng hậu có quyền đó.

- Ngoài ra Vân Diệp còn dâng tấu xin trẫm đồng ý cho từ chức Nhạc Châu thứ sử, thế này làm kế hoạch phân phong thứ sử của trẫm trước kia chết trong trứng nước rồi, thôi vậy, như ý của khanh, trẫm thu hồi bổ nhiệm Nhạc Châu thứ sử, các khanh đã hài lòng chưa? Một câu các khanh đã hài lòng chưa, làm quần thân nghe mà hết vía, quỳ sụp xuống luôn mồm nói không dám.

Lý Nhị cũng không làm thái quá, thu hồi ấn tín, thư hàm của Vân Diệp, lấy tội dùng lời ác độc mỉa mai đồng liêu, phạt bổng lộc một năm, chuyện này tới đây là hết.

Lệnh Hồ Đức Phấn triệt để thành trò cười cho thiên hạ, Vân Diệp không đùa, thực sự phát năm nghìn truyền đơn ở Trường An, mười ngày sau Lạc Dương có truyền đơn phát đi, đoán chừng một tháng nữa tới Tấn Dương, Dương Châu.

Là người đời sau, Vân Diệp quá rõ làm sao để hủy diệt hoàn toàn thanh danh của một người, trên đời này không phải ngươi là người tốt là nhất định có thanh danh tốt, thanh danh là thứ vô cùng yếu ớt, luôn bị ảnh hưởng bởi những việc nhỏ xíu, buồn cười nhất là khi đại bộ phận nói là ngươi là người tốt, thì dù ngươi có gian dâm cướp bóc phóng hỏa cũng là người tốt, chỉ cần liếm sạch máu khi ở trước mặt công chúng là được.

Trường An cần đề tài làm mọi người giật mình, nếu không người ta sẽ ngẩng đầu lên nhìn ngôi sao ngày càng sáng kia, nhìn lâu rồi sẽ có lời gièm pha xuất hiện.

Giờ thì tốt rồi, Lệnh Hồ Đức Phấn xuất hiện đúng thời gian đúng địa điểm, chọc giận Vân Diệp thì ông nói cũng đành đi, phái học sinh tới cảnh cáo trước mặt là sao? Ông nghĩ ông là cái chó gì? Viết một bộ Chu Thư mà tưởng mình ghê gớm à? Trong thư viên có thừa kẻ hiếu sự lấy sách ông nghiên cứu đi nghiên cứu lại, không phải thưởng thức, mà là tìm sơ hở, chuẩn bị viết một quyển, thế nào cũng phải hay hơn của ông mới được.

Sách trong xưởng in đã chất tới nóc nhà rồi, có ba người viết Chu Thư, nhưng muộn hơn ông, nên thành đống giấy vụn, không còn giá trị xuất bản nữa, ba người họ mong ông thân bại danh liệt, thế mà ông dám nhảy ra, tự tìm lấy cái chết thì đừng trách người khác, những sơ hở bọn họ bới ra từ sách của ông, ông giải thích ra sao?

Lần này Vân Diệp không những muốn đả kích sự tự tôn của Lệnh Hồ Đức Phấn, ngay cả sự kiêu ngạo cũng hủy luôn, tưởng rằng là tác phẩm chói lọi ai dè thủng lỗ chỗ, chẳng ai chấp nhận nổi.

Điểm ác độc nhất trong sự kiện này là ở đó, Vân Diệp chửi Lệnh Hồ Đức Phấn có thể chẳng là gì, nhưng công kích văn chương của ông ta, hơn nữa chĩa thẳng vào bản tâm mới là nguyên nhân khiến ông ta hộc máu.

Tốt đẹp phô ra, xấu xa đậy lại luôn là bản tính của con người, hiện giờ xuất hiện một kẻ chuyên môn lờ đi ưu điểm của bộ sách, ra tay tỳ vết nhỏ của nó, còn khuếch đại tới vô hạn, từ sau khi Vân Diệp chửi mắng Lệnh Hồ Đức Phấn, ba người viết sách kia quang minh chính đại làm việc này, không cần Vân Diệp ủy thác.

Cuốn Chu Thư ghi chép trong Đại Đường Bát Thư của triều Đường bị hủy rồi, thư viện Ngọc Sơn, quốc tử giám, hoằng văn quán đều thu lại cuốn sách này, thay vào đó là cuốn Chu Thư do ba người khác soạn ra, nguyên nhân là sách của Lệnh Hồ Đức Phấn có quá nhiều sai sót.

Lệnh Hồ Đức Phấn đầu tóc rối bù chạy như điên trong nhà, thích lấy đầu húc vào cột, cả sáng tới tối cười si dại, người như bị rút mất sống lưng, hiện giờ mọi người mới biết vì sao Vân Diệp muốn cứu mạng ông ta, là vì muốn ông ta chịu dày vò đả kích không ngừng, tàn nhẫn hơn là giết người.

Ấu tử của Lệnh Hồ Đức Phấn trong cơn bi phẫn, cầm vũ khí tới Vân gia liều mạng, kết quả bị Lão Giang đánh gãy chân, ném về Lệnh Hồ gia, cảnh cáo:

- Nếu dám tới nhà hành thích, không chỉ đánh gãy chân dâu, mưu sát hầu gia là chặt đầu cả nhà, dù nhà ngươi cũng là hầu tước.

Trưởng tử Lệnh Hồ gia không kìm được phẫn nộ gõ chuông Đại lý tự, yêu cầu bắt hung thủ, Đới Trụ đành cười khổ mang vũ khí Vân gia đoạt của đệ đệ hắn ra, đồng thời có vố số lời làm chứng, đúng như gia tướng Vân gia nói, đánh gãy chân là xử phạt nhẹ nhất rồi.

Chương 898: Đuổi thao thiết, cứu mặt trời (1)

- Vân Diệp thật ngang ngược.

Ngụy Trưng vỗ bàn ở trung thư tỉnh, ông ta không ngờ Vân Diệp làm chuyện ác lại triệt để như thế.

- Y đang cảnh cáo tất cả những người có ý đồ ra tay với Vân gia, Lệnh Hồ Đức Phấn xỉ nhục tổ sư của y, đây vốn là nút thắt không cởi bỏ được, tên này hành sự dứt khoát nhanh gọn, từ chuyện giết địch một vạn tự tổn hại ba nghìn này mà xét, y không định lùi bước, mà thế cũng phải, võ tướng đều có cái tính này mà.

Phòng Huyền Linh an ủi:

- Nay y chỉ có mỗi hầu tước trên người, không còn chức vị gì nữa, sao ông còn chưa hài lòng, Lệnh Hồ gia đã hết, Vân gia cũng dần suy bại rồi còn gì.

- Phòng tướng nói thế là sai rồi, Vân gia chẳng qua chỉ tạm thời lui khỏi triều đình thôi, ông không nhìn tuổi y à? Năm nay tính tròn thì y mới hai tư, dù lãng phí mười năm thì sao? Y mới ba tư tuổi, dù làm thứ sử ba tư tuổi cũng quá trẻ, còn mười năm sau chúng ta thế nào? đọc truyện mới nhất tại truyện yy. com

- Phòng tướng ra sao thì Lão Đỗ ta không biết, nhưng ta tự biết mình, tuyệt đối không thể sống quá mười năm, tối đa sáu bảy năm sau cáo lão về quê, lão mẫu vẫn còn, về hầu hạ cũng là tận chức trách kẻ làm con.

Đỗ Như Hối tỏ ra rất bình tĩnh, ông ta đã chuẩn bị chỉ cần hướng gió bất thường là chạy luôn, làm tể tướng mười năm có thể cáo lão về quê là phúc rồi.

- Trọn chức trách kẻ làm con, nhưng chức trách của thần tử thì sao? Hiện bệ hạ ngày càng không áp chế nổi ác niệm trong đầu, ông không định góp sức cho sinh linh thiên hạ sao? Chúng ta trừ một tên Vân Diệp còn gian nan như thế, nếu ông rút lui, Đại Đường không còn tương lai nữa.

Trán Ngụy Trưng nổi gân xanh, ông ta không đánh giá cao sức kiềm chế của Lý Nhị, hoàng đế ngày càng kém nhẫn nại, nghe nói mấy ngày trước lại đánh chết hai nội thị, chuyện này trước kia chưa từng có, nhưng năm nay đã có ba lần rồi, lại xem lời phê trên tấu chương đầy sát khí, trước kia luôn tha được thì tha, hiện chỉ muốn phạt nặng, chặt đầu hết. Ông ta muốn đưa Lý Nhị quay về quỹ đạo vốn có, nhưng hiệu quả cực kém, nay hoàng đế rất có ý kiến với ông ta rồi.

Phòng Huyền Linh uống một ngụm trà, nheo mắt nhìn hai người, nghi hoặc nói:

- Lão phu cứ thấy cái gì đó bất thường, Vân Diệp xem như đươc lão phu nhìn trưởng thành, bình tâm mà luận, y tuyệt đối không phải là kẻ ác, ba ngày trước lão phu mời Huyền Trang đại sư tới Vân phu một chuyến, hi vọng mượn lòng từ bi hóa giải sát khí của y. Kết quả Huyền Trang đại sư ở Vân phủ nửa canh giờ đã ra, sau ta hỏi vì sao không khuyên giải Vân Diệp, đại sư nói, vốn không có sát khí, thì hóa giải cái gì?

- Khí chất ôn hòa của đại sư hóa giải sát khí tốt nhất, hiện đại sư nói Vân Diệp rất bình thường, không ngập ngụa sát khí như bệ hạ, ta tin lời đại sư. Lão Ngụy, ông nói xem nếu tất cả do Vân Diệp cố ý, điên cùng, hung hãn, nóng nãy đều do đóng kịch, ông sẽ nói thế nào? Ngụy Trưng lắc đầu:

- Tuyệt đối không thể, y không chịu nổi bị bài xích, cho nên mới lộ bản tính của mình, lão phu luôn cho rằng y là kẻ tàn ác, trước đây từng nghiên cứu đạo thương cổ của y, Lão Phòng, Lão Đỗ, y chính là một con sói đói, không gặm hết cái xương cuối cùng không thôi, ông xem hiện Trường An còn hiệu tạp hóa nào tồn tại không? Không chứ gì? Đi đâu rồi? Bị một mình tiện nghi phường nuốt chửng rồi.

- Ông lại nhìn về Nhạc Châu, công văn y viết còn trong tay ông chứ, vì phá thành cũ, y cố ý dụ thủy tặc công thành, rõ ràng có thể dễ dàng giết chết chúng, y lại nhất định làm thủy tặc phá hoàn toàn thành Nhạc Châu mới bắt, chiến sự không có gì để nói, nói thế nào thì y cũng có lý, vì thủy tặc bị y bắt hết rồi.

- Nhưng các ông nghĩ xem bách tính đáng thương nhìn nhà cửa bị phá hủy có tâm tình gì? Khi thủy tặc tới, phải mang con mang cái chạy nạn có tâm tình gì? Y không thèm bận tâm, vì đỡ tốn công giải tỏa lợi dụng thủy tặc đạt được mục đích, một kẻ máu lạnh đùa bỡn lòng người như thế mà ông nói y không phải kẻ ác, không có sát khí à?

- Có lần nào y xuất chiến mà không máu chảy thành sông, đây là chuyện chủ tướng nhân tử làm ra à? Đám Lý Tích chưa bao giờ dám tàn sát như thế, còn tên khốn kiếp này thì khác, chỉ cần đưa ra kế sách là độc kế, bao gồm cả đối phó với Lệnh Hồ Đức Phấn cũng vậy. Lão Phòng, đừng để bị y lừa, mấy năm qua ta chuyên môn nghiên cứu y, cuối cùng kết luận là, đừng cho y cơ hội nào, nếu không người khác sẽ rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, nếu đã ra tay phải lập tức dồn y vào chỗ chết.

Lời của Ngụy Trưng khiến cả hai mất đi hứng thú nói chuyện, Lão Ngụy không hiểu vì sao lại quá khích như thế, như bất kỳ chuyện gì Vân Diệp làm cũng xấu xa, phải trừ bỏ cho bằng được vậy, tuy họ đứng cùng lập trường, nhưng không khỏi có chút không hài lòng, họ làm thế vì quốc gia, không phải vì công kích cá nhân. Nhìn nước trên lò sôi ùng ục bốc hơi, gọi phó dịch pha trà mới, Vân Diệp là người yêu không được, hận không được, thân không được, xa không được, ba nhân vật đa mưu túc trí không biết làm gì y.

- Đó là tên yêu nghiệt thực sự, hiện lão phu đã tổ sư của y là sao chổi rồi, không phải y bịa ra vì hoàng hậu, y nói ngôi sao đó xuất hiện, nó đã xuất hiện, y nói ngôi sao đó treo trên trời ba tháng, hiện đã sáu ngày vẫn còn đó. Dù y nói tổ sư y muốn quan sát mặt trời khoảng cách gần thì lão phu cũng tin, sao họa này nhất định tạo thành cách cục trùng nhật ác độc nhất.
Ngụy Trưng cuối cùng đau đớn nói:

- À, hiện giờ không thể gọi là trùng nhật rồi, phải gọi là nghiên cứu mặt trời, giống như y thích tới gần bệ hạ nói chuyện vậy, mặt trời mà cũng có thể nghiên cứu à?

Lý Nhị cũng đang hỏi Trường Tôn thị câu tương tự, ông ta cũng cho rằng con của Đông Hoàng Thái Nhất không thể tới gần, trùng nhật là mạo phạm Đông Hoàng, nhưng Vân Diệp nói, nhân lúc nhật thực toàn phần lén tiếp cận mặt trời giống như tên trộm để nghiên cứu, đó là phẩm chất người nghiên cứu học vấn nên có.

Lời này chỉ lừa được quỷ, Lý Nhị không tin một câu, nhưng hiện giờ sao chổi là tổ sư của người ta, biết chút tin tức độc môn là tất nhiên.

Lấy kính râm Vân Diệp tặng đeo lên, ngẩng đầu nhìn quanh, bốn phía đúng là tối đi nhiều, Vân Diệp nói, mai là kỳ cảnh thiên văn mấy trăm năm khó gặp, phải thương thức một phen.

Vân Diệp nay là hầu gia nhàn tản, không cần lên triều, không cần mặc trang phục ngu xuẩn gõ chiêng la đuổi thao thiết, ai cũng bảo thứ đó ăn mặt trời, Vân Diệp thì không nghĩ thứ gì có thể ăn được món nóng hơn triệu độ đó, thao thiết nói ra cũng là tổ hợp của chất hóa học thôi.

Không nói được, mới sáng sớm Tân Nguyệt đã tới, còn bất chấp trượng phu bệnh nặng chưa lành, vừa mới tới cởi trần truồng y, nội khố đỏ rực, nội y đỏ rực, thế cũng đành đi, còn lấy lụa đỏ buộc lên đầu, ông giời ơi, nếu mặc thêm áo bào đỏ, đi giày đỏ, đừng nói thao thiết, chính Vân Diệp còn sợ mình nữa là.

Liều chết kháng cự, vẫn bị Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật hợp lực mặc vào người, còn bị hai ác bà nương đó sàm sỡ rất lâu.

Đương nhiên hai bên sàm sỡ nhau, muốn làm tới, người ta không cho, nói là bệnh mới đỡ, người hư nhược, Vân Diệp giơ ngón giữa làm động tác rất thô bỉ với Tân Nguyệt, kết quả bị người ta phì một cái, Na Mộ Nhật cười hi hi ưỡn ngực tới, hi vọng trò chơi vừa rồi tiếp tục, kết quả bị ác bà nương Tân Nguyệt xách tai kéo ra ngoài.

Nổi hứng chú thích:

Trước Ngọc hoàng rất xa, thiên đình do hai ông trùm cai quản là Thiên đế Đế Tuấn và Đông hoàng Thái Nhất. Hình như mặt trời là con của Đế Tuấn mới đúng, mà con ai cũng chả quan trọng, có tới 10 mặt trời, anh Hậu Nghệ sinh ra ở xứ lạnh, chịu không thấu, sẵn cái máu phản loạn nên bắn rụng 9 cái, thiên đình đại chiến, bác Tuấn bác Nhất ngang cơ oánh mãi không xong, sôi máu lên phang bom nguyên tử vào nhau, kết quả môi trường hủy hoại nghiêm trọng, tầng ozon bị thủng và hai bác ấy cũng tèo.

Nữ Oa phải vác đá đi vá trời, sau này không khí trong lành trở lại, Hồng Quân lão tổ ( 1st boss nhưng lười ít quản việc) cho ba em đệ là Nguyên Thủy Thiên Tôn, Lão Tử và Thông Thiên Giáo Chủ ra gây dựng lại thiên đình, và ai cũng biết rồi anh Tôn và anh Chủ lại kèn cựa nhau, sợ xảy ra vụ lạm dụng vũ khí hủy diệt hàng loạt nữa nên sinh ra Đài Phong Thần, cứ chú nào quá khích là nhốt vào đó, tiếp đó đánh mãi anh Tôn win, song lo tái diễn tranh đấu, mới cho anh Hoàng ba ngơ ba phải (xem phim Tây Du Ký là rõ) được đưa lên cầm đầu thiên đình như bây giờ để dung hòa mâu thuẫn, nên đừng nghĩ anh Hoàng to, chỉ là tép riu thôi, nhiều boss đứng sau giật dây lắm, vụ này bác nào là fan Phong Thần sẽ rõ, mình hơi mơ màng …

Chương 899: Đuổi thao thiết, cứu mặt trời (2)

Đánh chết cũng không mặc áo đỏ, đi giày đỏ, thà trần truồng chứ không mặc, cuối cùng mượn uy danh của tổ sư gia gia khiến Tân Nguyệt khuất phục, Tân Nguyệt hi sinh một tuần hương bị sàm sỡ, dỗ ngon dỗ ngọt mới buộc được khăn đỏ lên đầu Vân Diệp, còn về phần áo bào đỏ dù Tân Nguyệt hi sinh mỹ sắc thế nào thì Vân Diệp cũng không mặc, không phải y chịu được dụ hoặc, mà là mặc vào còn mặt mũi gặp ai nữa.

Vừa ra cửa đã thấy hai đứa Hồng Hài Nhi, mi tâm còn chấm son đỏ, nam nữ ăn mặc giống nhau, trẻ con ở Đại Đường không dễ nhận ra, tết tóc cũng y hệt, trừ khi kéo quần xuống trực tiếp xác nhận, may là Vân Diệp vẫn phân biệt được nhi tử và khuê nữ của mình.

Nhi tử cưỡi ngựa tre, nhảy tưng tưng tới, còn khuê nữ vẫn cưỡi chó Vượng Tài, cầm đao gỗ, oai phong lẫm liệt. Nhi tử không có chó lớn để cưỡi, tủi thân lắm, ngựa tre chẳng hay gì cả, vậy đành cưỡi lão tử, ném Vân Thọ lên cổ, đi đường vẫn lắc lư, Tôn Tư Mạc nói do bệnh nặng làm tổn thương nguyên khí.

Tân Nguyệt đón lấy nhi tử, kết quả Vân Bảo Bảo không nghe, nắm lấy tóc cha giận dỗi, nói thế nào cũng không được, đành tùy nó.

Mặt trời hiện giờ vẫn nguyên vẹn treo trên bầu trời, không thấy bóng dáng thao thiết đâu, ba cha con đi dạo quanh vườn hoa một vòng, Linh Đang đã chuẩn bị cơm sáng đưa tới, Vân Bảo Bảo không sờ vào chó lớn nên không phải rửa tay, vỗ tay nhìn muội muội bị Linh Đang di di đưa đi rửa tay, vui lắm.

Nghe nói thao thiết tới buổi chiều đói bụng mới xuất hiện, ba cha con không vội đi cứu mặt trời, ăn cơm mất nửa canh giờ, trong đó Vân Diệp phải điều giải vấn đề đứa cái bánh bao cuối cùng do ai ăn thừa mất quá nửa thời gian. Vân Diệp tuyệt đối không nói bánh bao do y lén cho vào đĩa nhi tử, hai đứa bé cũng không ngờ cha mình giở trò, chỉ trích lẫn nhau, lửa giận còn rất lớn, nhìn trí lực của con mình, Vân Diệp thực sự lo cho tương lai của chúng.

Lão Tiền xuất hiện thiếu chút nữa làm Vân Diệp té lộn cổ, lão này sắp toi rồi, hai năm qua học người ta phì ra, toàn thân bọc trong lụa đỏ, bộ dạng hãi người.

- Hầu gia, tổ sư gia gia nhà ta tới lúc đó cũng xuất hiện, người nói dọa thao thiết chạy đi, tổ sư gia gia có nguy hiểm không? Hay là lão nô bảo bọn họ tùy tiện hò hét hai ba cái cho có thôi?

Lão Tiền suy nghĩ thật là chu đáo, không thẹn là quản gia nhiều năm, nhưng tổ sư gia gia có phải trộm đâu mà sợ.

- Không cần, tới khi đó các ngươi cứ nhìn là được, tổ sư gia gia nhà ta đâu phải là thần nhân bình thường, không phải sợ con quạ đen ba chân, lần này nhìn rõ xem trong quả cầu lửa có quạ đen không.

Vân Diệp vỗ ngực đảm bảo cho tổ sư gia gia, Lão Tiền hiểu ý đi chuẩn bị, nghe nói ông ta lôi cả nồi thủng trong nhà ra, lúc đó góp thêm một phần sức lực.

Quan gia tới gọi ba lần rồi, hi vọng Vân hầu có thể cùng tham gia, đều bị Vân Diệp lấy danh nghĩa tế tổ chối từ, nếu không còn là quan nữa thì tham gia làm gì, giành uy phong với huyện lệnh, làm người phải biết ý, người ta tới gọi là lễ số, mình chối từ cũng là lễ số, dù đưa đưa đẩy đẩy giống hai thằng ngốc, nhưng hình thức phải đầy đủ, nếu Vân Diệp đột nhiên đổi ý, sẽ rất xấu hổ.
Lại nói hiện Trường An biến thành hải dương màu đỏ không phải là quá đáng, thực ra nhân loại tiến bộ tới giai đoạn này rồi không còn nhiều mê tín nữa, người Trường An coi đuổi thao thiết cứu mặt trời là phong tục, giống như tết Trùng Dương mọi người uống rượu hùng hoàng thôi.

Trong ba lão bà, Na Mộ Nhật mặc màu đỏ là đẹp nhất, tính nàng vốn hoạt bát, vóc dáng lại lả lướt, làm Vân Diệp nhìn mà muốn bốc hỏa. Tiểu Linh Đang yếu ớt thực ra mặc màu xanh là đẹp nhất, nhưng hôm nay mặc áo sam đỏ, váy đỏ, giống tân nương trong ký ức của Vân Diệp cũng làm y ngứa ngáy lắm.

Thiệt thòi nhất là Tân Nguyệt, nàng phải đội mũ quan, vì đó là quy củ, minh châu bên trên lóng lánh chói cả mắt, y phục màu đó có cả chỉ vàng, trừ đốt tiền thì Vân Diệp không biết dùng từ nào khác hình dung. Nhưng Tân Nguyệt chẳng bận tâm, chỉ cần thể hiện được thân phận của mình thì bảo nàng đội cả con lợn lên đầu cũng được.

Lão nãi nãi không thay đổi, dẫn một đám nanh vuốt tới miếu cầu phúc, khi Vân Diệp sinh bệnh, lão nãi nãi hứa tụng kinh nghìn lần, làm kim thân, nay tôn tử khỏe rồi, đã tới lúc đáp tạ, còn về phần mặt trời có bị thao thiết ăn mất không thì bà chẳng bận tâm, chỉ cần tôn tử sống khỏe mạnh là tốt rồi.

Lưu Tiến Bảo nhất định tiêu sạch tiền rồi, không còn đồng nào sắm trang phục nữa, tùy tiện lấy mảnh vài đỏ buộc lên đầu, lòng ôm đao, trông như tên đao phủ, xúi quẩy, Tân Nguyệt ném áo Vân Diệp không mặc tới, hắn vội vã thay ngay, trông càng tởm hơn.

Vân Diệp nằm xuống ghế tựa, đeo kính râm, định thưởng thức kỳ quan nhật thực, hai đứa bé cũng đeo kính nhỏ, những năm qua Vân gia thu thập vô số thủy tinh, thứ này không còn quá đáng tiền nữa, nên làm cho trong nhà mỗi người một cái kính râm cũng không thành vấn đề, nếu ở đời sau thì toàn là hàng cao cấp.

Na Mộ Nhật vừa đeo kính râm lên tức thì Vân Diệp chết đứng, nếu không phải y phục hơi cổ thì tuyệt đối là người đẹp đô thị đi trên phố có tỉ lệ quay đầu ngoái nhìn 100%, ở đời sau, mỹ nhân thế này Vân Diệp sao có thể với tới. Nhật thực cũng chỉ đến thế mà thôi, khi mọi người nhìn mặt trời bị bóng đen nuốt chửng từng chút một thì Vân Diệp thưởng thức ba mỹ nhân bên người, đang tơ tưởng bậy bạ thì thì cái giọng lệnh vỡ của Lão Tiền vang lên, Vân Diệp tức thì bị tiếng gõ xoong gõ nồi nhấn chìm, lúc này muốn ngắm mỹ nhân cũng chẳng xong nữa, đầu bị tiếng chát chát bùm bùm làm chấn động phát đau, dù thế Vân Diệp không có quyền lợi ưu tiên bịt tai mình, mà ôm hai đứa bảo bối vào lòng trước, Linh Đang thông minh xé bông nhé vào tai mọi người.

Bất kể đám người kia hò hét thế nào, gõ xoong nồi ra sao, mặt trời vẫn bị bóng đen nuốt mất, trời tối dần, Tân Nguyệt hơi sợ, Linh Đang cũng chui vào lòng trượng phu, lúc này có một ngôi sao băng cực lớn từ từ bay về phía mặt trời.

- Tổ sư gia gia?

Tân Nguyệt tức thì không sợ nữa, tổ sư gia gia nhà mình đang nỗ lực tiếp cận mặt trời, không biết con quạ ba chân có sợ tổ sư không, nắm chặt tay cổ vũ tổ sư.

Lão Tiên đá đám phó dịch đang nhiệt tình đập gõ, nín thở nhìn tổ sư nhà mình, khi sao băng sắp tới khu vực màu đen thì một ánh sáng thình lình xuất hiện, tiếp ngay đó là một vòng sàng, bầu trời có một cái nhẫn kim cương chói mắt, tiếng động bên ngoài ngày càng lớn, xem ra mọi người cho rằng mặt trời đã thắng lợi.

Người Vân gia đầu thương tâm nhìn tổ sư gia gia bị ánh sáng đó nhẫn chìm từng chút một, cái nhẫn dần biến thành vầng trăng cong, khi trời sáng lên, mặt trời chiếu ánh sáng xuống mặt đất, tổ sư gia gia cuối cùng triệt để biến mất giữa ban ngày, người Vân gia không biết kết quả đau lòng vô cùng, Linh Đang mềm yếu đã khóc hết nước mắt, cho rằng tổ sư gia gia chết rồi.

- Được rồi, tổ sư gia gia đi rồi, tối nay chúng ta vẫn nhìn thấy, không sao cả, kế hoạch muốn nhìn mặt trời của tổ sư gia gia đã thất bại, cần phải đợi thêm thời gian, chúng ta nhân cơ hội này ở bên tổ sư gia gia thêm, lần sau muốn gặp tổ sư gia gia phải đợi bảy mươi sáu năm nữa.

- Phu quân, tổ sư gia gia không chết chứ?

Linh Đang ngây thơ hỏi.

- Cô ngốc, tổ sư gia gia không chết được, sinh mệnh của người so với chúng ta là vĩnh hằng, trừ khi người phân giải hết trong vũ trụ.

Bất kể Linh Đang có hiểu hay không, Vân Diệp vẫn thấy nên giải thích thì hơn.

Chương 900: Chiến hỏa lan rộng (1)

Mặt trời hoàn toàn thoát khỏi bóng tối, mọi người trên mặt đất cho rằng đó là công lao của mình, lớn tiếng cười, lau mồ hôi trên trán, khoe khoang mình cứu mặt trời ra sao. Đương nhiên tổ sư ăn trộm của Vân gia bị mình hò hét đuổi đi thì không thể nói ra, nhưng ánh mắt nhìn người Vân gia không thể nào che giấu được sự khinh bỉ.

Từ khi tổ sư gia gia của Vân gia nhìn trộm Đông Hoàng Thái Tuế không thành, đường phố có tin đồn Vân gia không phải nhà tốt, tổ sư gia gia làm việc như kẻ trộm, đệ tử hậu bối làm sao ra gì được.

Người Trường An hiện giờ thích nhất là nhìn tổ sư Vân gia khốn đốn bỏ chạy, đáng đời, bị mặt trời xử lý rồi, tổ sư Vân gia ngày càng nhỏ, ánh sao ngày càng mở, không còn khí phái bá vương vắt ngang ngân hà như mấy ngày trước nữa, chính nghĩa đánh bại tà ác, luôn là chủ đề người dân say sưa bàn tán, lại thấy Vân Diệp bị bệ hạ thành minh tước hết chức vụ, vô số nhân sĩ tinh minh thở dài:" Thiên đạo tức là nhân đạo!"

Gia tộc Lệnh Hồ Đức Phấn bi tình kêu oan trên đường Chu Tước, xúi bẩy vô số nhân sĩ đạo đức bắt đầu chửi bới Vân gia, truyền đơn do Vân gia sáng chế ra tất nhiên không thể thiếu, tức thì Vân gia thành chuột qua đường ai ai cũng đánh.

Vân Diệp thông minh ở chỗ cả nhà không ở trong thành, đám người rảnh rỗi kia không dám chạy tới Vân gia trang sinh sự, tới đó kết cục sẽ là bị đánh gãy chân, nên bất kể ở trong thành chửi bới ra sao, Vân Diệp vẫn sống tiêu diêu ở Vân gia trang.

Vân Diệp không phải Đậu gia, cũng không phải Lệnh Hồ gia, y biết ứng phó với đám đông kích động, đó là bình tĩnh, chỉ cần làn sóng qua đi là vạn sự đại cát, cùng lắm không tới Trường An nữa là được, Tân Nguyệt vốn không vui, nàng để ý nhất là thể diện, nhưng giờ ngày ngày trượng phu ở nhà bồi tiếp ba tỷ muội nàng, nàng bỏ luôn thể diện đi, nói cho cùng phu quân yêu thương mới là quan trọng nhất, chỉ cần phu quân còn, chẳng có gì phải lo, thiên hạ ai thông minh hơn được phu quân?

Vân Diệp nhẫn nhịn, người Vân gia đều không lên tiếng, nhưng những kẻ hi vọng Vân gia toi đời lại không chịu yên, vô số tấu chương chất đống bàn của hoàng đế, bên trong chỉ có một nội dung, đó là lột bỏ tước vị của Vân gia.

Đồng đội ngu như heo, Ngụy Trưng tức điên người, Vân gia là truyền mệnh hầu, có đan thư thiết khoản, đây là nền tảng cơ bản của một quốc gia, không phải công lao tuyệt thế không phong, Vân gia được truyền mệnh hầu không phải dựa vào nịnh bợ như có kẻ cố ý rêu rao ngoài đường, mà là công tích thực sự. Chuyện đánh Cao Ly, bắt thủy tặc thì trong triều tùy tiện kéo ra một viên mãnh tướng đều công lớn hơn y, nhưng chỉ cần ngày nào con dân Đại Đường còn ăn khoai tây, ngọc mễ, triều đình không thể quên gốc.

Khi xưa phong tước văn võ toàn triều không ai có ý kiến, khi khoai tây trồng diện tích lớn, triều đình sửa quốc hầu thành truyền mệnh hầu cũng là hợp lý, Ngụy Trưng là người dự lễ, nay phản bác ra sao?

Người ta có công lớn với quốc gia, với vạn dân, chẳng lẽ ngay chút thể diện cũng không cho Vân gia? Điều này khiến hoàng đế phong thưởng cho Vân gia phải làm sao? Huống hồ trong mắt hoàng đế, Vân Diệp đang chịu tội thay mình, không sai gì cả, chẳng qua vì áp lực trên triều mới bất đắc dĩ phải làm thế.

Biện pháp tốt nhất hiện nay là mọi người đừng nhắc tới Vân gia nữa, để Vân gia dần thối nát trong tiếng chửi bới của bách tính, đến khi hoàng đế dần quên sự tồn tại của Vân Diệp. Quốc gia vạn sự phức tạp, hoàng đế không thể lúc nào cũng chú ý tới một người, hiện giờ tất cả ùa lên tấn công Vân gia, càng làm hoàng đế phản cảm.

Quả nhiên, khi tảo triều hoàng đế đặt khoai tây, ngọc mễ lên long án, khi có thần tử đàn hặc Vân Diệp, liền lấy ra hỏi nhà hắn có trồng không? Nếu có trồng, vì sao quên ân nghĩa này, vì sao trở mặt dồn công thần vào chỗ chết?

Không ai có thể phản bác lại hai thứ này, hoàng đế chẳng những không lột bỏ tước vị của Vân gia, ngược lại phong Vân gia trưởng tử Vân Thọ làm đô úy, thứ tử làm kỵ úy. Triều đường im tiếng, nhưng ngoài phố lại xôn xao, từng việc liên quan tới Vân gia phát tích dần bại lộ giữa thanh thiên bạch nhật, sự âm hiểm tàn độc, thủ đoạn vơ vét của cải của Vân Diệp khiến người ta há hốc mồm, trời ạ, làm láng giềng với loại người như vậy cũng là tạo nghiệt.

Hàn Phúc Lộc, chủ hiệu một hiệu tạp hóa phường Bình Xương, tổ tiên kinh doanh tiệm tạp hóa ở đây, tuy không đại phú đại quý, nhưng không lo cơm ăn áo mặc, thường ngày sửa cầu làm đường, đối xử hoàn thiện với người, ai ai cũng khiên, người tốt như thế đáng lẽ được trời phù hộ.

Đáng tiếc Vân Diệp mở một tiệm tạp hóa ở phường Bình Xương, tên gọi là tiện nghi phường, chặn đường tài lộ của Hàn Phúc Lộc, nếu Vân Diệp lấy thế chèn ép, tất nhiên có quan phủ lên tiếng bất bình thay, nhưng đáng hận là y dùng tài học của dị nhân, dùng cách mua giá cao bán giá thấp dồn Hàn Phúc Lộc vào đường cùng.

Ba tháng, không một cai hỏi tới tiệm tạp hóa của Hàn Phúc Lộc, đáng thương có con người thành thực, đành phải tự vẫn, tiện nghi phường thừa cơ mua tiệm tạp hóa với giá rẻ, vợ con Hàn Phúc Lộc đành bán hết gia sản, nương nhà thân thuộc, nay tung tích không rõ, làm người ta lo lắng....

Vân Diệp cầm tờ truyền đơn đọc say sưa, tới chỗ hay còn vỗ đùi khen ngợi, trí tuệ người xưa không phục không được, không nhắc tới công tích của tiện nghi phường, không nói người dân hưởng lợi ra sao, chỉ nói ông chủ tiệm tạp hóa thê thảm ra sao, khiến người ta thương hại, đoán chừng khắp Trường An không còn ai có thiện cảm với Vân gia nữa.

Trong xã hội nhân tình này, thanh danh còn quan trọng hơn mạng sống, người ta nhất định không bịa đặt, chắc chắn có Hàn Phúc Lộc, chắc chắn treo cổ tự sát, người ta nói sự thực, dù người muốn biện bác chẳng biết nói từ đâu, ngược lại càng bôi càng đên, thứ này nhìn một cái là biết xuất phát từ tay cao nhân.

Hà Thiệu vội vàng từ Nhạc Châu quay về, mồ hôi nhễ nhại ngồi trên ghế, nôn nóng nói:
- Vân hầu, thế này không xong, tuy ngài đã bán hết cổ phần tiện nghi phương nhưng xin ngài nể tình nghĩa ngày xưa giúp chúng tôi một lần, cục diện thế này Lão Hà thực sự không ứng phó nổi.

- Nếu là c huyện kinh doanh, ngài cứ giao cho ta, nhưng hiện giờ không phải nữa, nếu một hai người nói cũng không sao, nhưng cả thành nói thế thì phiền rồi, hay là chúng ta rút lui?

Vân Diệp vẫn bình tĩnh nói:

- Huynh rút lui người ta chẳng sướng quá à, vừa vặn nhân cơ hội tiến lên, tiện nghi phường khi ấy muốn quay lại khó lằm, hơn nữa chúng ta đi tới bước này đâu phải dễ? Vì sao rút lui?

- Nhưng hiện giờ dân tình kích động, rất nhiều người tới cửa hiệu chửi bới rồi.

- Lão Hà, uổng cho huynh là tay lão luyện thương trường, còn không nhìn ra người ta muốn làm gì à?

- Hầu gia, bọn chúng muốn đánh gục ngài từ gốc rễ đúng không?

- Nói đúng cũng được, nói không cũng được, mục đích cuối cùng của chúng thực ra là đề cao thực lực của mình, quyền lợi là một loại sức mạnh, kim tiền cũng thế, bọn chúng muốn thông qua công kích ta để thuận tiện kiếm tiền, cho nên một khi ngươi rút lui, bọn chúng sẽ xông vào, mục đích rõ ràng ra đó.

Con mắt nhỏ của Hà Thiệu tức thì híp lại, chỉ cần nhắc tới chuyện làm ăn là hắn như thế, không chịu được bị người khác áp bức, bao năm qua đánh đâu thắng đó, đã nuôi dưỡng thành tâm lý bá chú thương nghiệp.

- Bọn chúng tưởng rằng kinh doanh loại này ai làm cũng được sao? Không theo sau học tập, giờ muốn nuốt chửng chúng ta, được, nếu hầu gia đã nói c huyện làm ăn, vậy Lão Hà lấy thủ đoạn thương nghiệp đấu với chúng.

- Huynh định làm thế nào?

Vân Diệp đặt truyền đơn xuống, hứng thú nhìn Hà Thiệu.

Chương 901: Chiến hỏa lan rộng (2)

- Bọn chúng khí thế dữ dội, ta lui là được, thứ đáng giá nhất tiện nghi phường không phải là cửa hiệu, mà là mạng lưới cung ứng hàng hóa như mạng nhện, những thương đội vùng ngoài đã tới xin ta vô số lần, muốn mang hàng ra ngoài bán, ta không muốn Trường An đứt hàng nên không đồng ý, hầu gia cũng biết, hàng hóa ở Trường An bán ra ngoài cung luôn không đủ cầu.

Lão Hà gằn giọng nói:

- Chuyến này chúng ta điều đội thuyền ở biển về, mang hết hàng hóa ở Trường An ra ngoài bán, tiện nghi phường Trường An không nhập hàng nữa, những năm qua vì thuận tiện cho người Trường An mà chúng ta phải tổn thất quá nhiều lợi ích rồi, hiện giờ thừa cơ kiếm một khoản, sau này toàn bộ hàng hóa sẽ luân chuyển bên ngoài, ta cho bọn chúng mở hiệu mà không có hàng bán.

Vân Diệp rùng mình, đây là độc kế, chẳng biết Lão Hà có ý thức được không, điều này không đơn giản khiến mức sống người dân Trường An quay lại như trước kia, phản ứng dây chuyền của nó có thể hủy diệt cả thành phố phồn hoa, nhưng liên quan gì tới mình, đám người kia muốn xua đuổi mình đi mà, người dân Trường An vốn hưởng lợi nay vào hùa chửi bới Vân gia, thánh còn để bụng nữa là Vân Diệp:

- Người ta thế nào cũng tìm được hàng, huynh muốn khống chế nguồn hàng không được đâu.

- Hầu gia, đúng là chúng ta không làm được, nhưng ngân tệ làm được, chuyển ra ngoài bán, ít nhất lợi nhuận tăng thêm bốn thành, ta lấy hai thành trong đó phân lợi cho các xưởng, hầu gia nói chúng ta có khống chế được không?

- Tóm lại là lấy vốn ra đấu với nhau, phải xem bản lĩnh của huynh thế nào, à phải, từ ngày huynh phát động, huyện Lam Điền sẽ tổ chức nông hộ trồng rau mùa đông đem vào kinh bán, như thế bách tính kiếm thêm được ít nhiều, nhưng rau không bán cho tiện nghi phường nữa. Còn nữa, hiện giờ Nhạc Châu rất thiếu trâu bò gà dê, thời gian trước Quan lão phu tử bảo ta nghĩ cách vận chuyển một ít tới, Nhạc Châu giờ béo lắm, không thiếu tiền, huynh làm đi.

Hà Thiệu lúc tới mặt mày lo âu, khi về thì ưỡn ngực ngẩng đầu, cao thủ có tôn nghiêm của cao thủ, không cho người ta mạo phạm, các ngươi muốn đấu, vậy phải tính tới hậu quả.

Sức sản xuất của các xưởng ở Trường An vốn thiếu hụt nghiêm trọng, huống hồ đồ tốt đều tới từ Vân gia trang, nay tòa trang kéo dài ba dặm ngày nói là nông trang, không bằng nói là thị trấn nhỏ, huyện thị bên ngoài chẳng có mấy cái lớn hơn Vân gia trang, toàn bộ đất hoang đã bị nhà cửa bao phủ, người mua nhà toàn là người có tài nghệ, nguyên nhân Vân gia trang là nơi cung ứng nguyên liệu tốt nhất.

Hà Thiệu đi rồi, Vân Diệp nhàn nhã nằm xuống ghế tựa, đầu gối đắp một cái chăn chiên, tay cầm sách, y luôn hứng thú với Sơn Hải Kinh, những thứ thần kỳ cổ quái ở đó làm người ta say mê, y hiểu tưởng tượng ra một loại quái thú, hay một vùng đất khó khăn thế nào, không tin ngươi nhắm mắt lại nghĩ trong đầu, nghĩ ra bất kỳ thứ mới mẻ nào, lại không thể hỗn hợp các loại khác vào, xem khó ra sao.

Vân Diệp cho rằng mình không có bản lĩnh đó, kiến thức càng nhiều, độ khó sáng tạo càng lớn, nên hiện giờ tìm về cội nguồn, xem Sơn Hải Kinh mê say, có cuộc sống an nhàn thế này với y mà nói là không nhiều. Sau cơn mưa nhỏ, không khí tràn ngập mùi thơm mát của bùn đất, hạnh hoa chớm tàn, đào hoa hé nở, Vân Diệp mặc áo tơi chống cuốc nhìn đồng ruộng trong sương, lòng vui phơi phới, mạch mới có lá non, màu vàng non tơ lay động trong gió, trải dài tới hết tầm mắt.

Nông hộ ăn mặc như Vân Diệp rất nhiều, cuốc vung lên khắp bờ ruộng, đây là lần trừ cỏ dại đầu tiên của mùa xuân, Vân Diệp đã vô cùng thành thạo, cho dù đi ngược cũng không dẫm vào lúa mạc, phải nói đây là một kỹ năng của lão nông, chỉ có hạng lưu manh không chịu canh tác mới lóng ngóng chân tay.

Là địa chủ, Vân Diệp không cho pháp bản thân không thông thuộc chuyện canh tác, y cho rằng đó là sự phản bội giai cấp, Vân gia dựa vào khoai tây lập nghiệp, đi làm ăn? Đó là chuyện cực kỳ vô vị, chỉ nhìn đồng ruộng tươi tốt lòng mới khoan khoái, Vân Diệp thấy tuy là người hiện đại, nhưng truyền thống nông nghiệp nghìn năm vẫn để lại dấu ấn sâu đậm trong máu y.

Một tráng hán đi đánh đứa trẻ con, một vài lần còn được, lâu rồi sẽ bị người ta khinh bỉ, bản thân cũng thấy vô vị, hiện giờ cách Vân gia thu tài phú vô cùng đơn giản, đó là cho thuê kiếm tiền.

Vân gia trang tử nay lớn lắm rồi, quy mô vượt huyện thành, huyện lệnh đem báo cáo xin chuyển huyện nha tới Vân gia trang tử, vì đại bộ phận hoạt động kinh tế văn hoa của huyện Lam Điện đều ở phụ cận Ngọc Sơn, ở gần quản lý thuận tiện hơn, người khác nói Vân gia suy bại rồi, chỉ có quan viên huyện Lam Điền cho rằng đó là lời vớ vẩn.

Những lời đồn ở thành Trường An tới đây là lập tức bị đánh tan, ta chẳng phải là cha ngươi, việc gì phải dạy bảo ngươi? Câu nói này ở Ngọc Sơn, thậm chí trong nông hộ huyện Lam Điền đều rất có thị trường, hầu gia có phải kẻ xấu hay không, người ở đây có cái nhìn của mình, nơi giàu có nhất Đại Đường, phải có chút khác biệt chứ.
Mỗi khi thân thích trong thành Trường An thương hại nói ngươi làm việc dưới tay Vân Diệp thì làm sao sống nổi, nông hổ đều cười tủm tỉm lắng nghe, nếu là thân thích bình thường sẽ phụ họa vài câu, oán trách tiếng xấu Vân gia. Còn nếu là con cháu nhà mình nói câu này, lão nông sẽ sắn tay áo lên tát ngay, đánh xong mới nói, ngươi là con cháu ta ta mới dạy bảo, không nên học đám ngu xuẩn bên ngoài ăn nói lăng nhăng, hầu gia cướp lão bà hay là cướp bạc của ngươi? Hầu gia bao giờ hại gì tới ngươi chưa?

Nông hộ chú trọng nhất là tự mình cảm thụ, cũng chú trọng thực tế nhất, một khi nghe vài lời vô cớ mà thay đổi cái nhìn thì không còn là nông hộ nữa. Bọn họ chỉ biết rằng tiền trong nhà ngày một nhiều, kho lương luôn đầy ắp, con cái khỏe như nghé non, hầu gia chưa bao giờ cướp khuê nữ nhà người khác, đây là chủ gia tốt ông trời ban cho, làm điền hộ mà còn giàu hơn địa chủ nơi khác, đúng là hưởng phúc tới tạo nghiệt rồi.

Tộc độ vung cuốc của Vân Diệp còn chưa bằng lão nông, mỗi khi như thế luôn có nông hộ tới giúp hầu gia làm đất, sau đó mọi người đặt cuốc ngang dưới mông, khoanh chân dự đoán thu nhập năm nay bao nhiêu, bánh của hầu gia cùng trứng gà, bánh nướng của nông hộ chất thành đống, tùy ý lấy ăn, Vân Diệp thi thoảng kể chuyện biên quan, làm mọi người cười lớn.

- Hầu gia đừng chê lão hán nói lời khó nghe, ngài bỏ hết mọi công sự là phúc, biên quan chinh chiến nghe thì vinh quang, nhưng dầu sao là chuyện vứt bỏ gia nghiệp lấy mạng đi đánh đổi, giờ quốc gia không cần hầu gia đánh trận nữa rồi, hầu gia cứ ở nhà hưởng phúc nhàn đi.

- Lão hán là lão nhân trong trang, mỗi lần hầu gia xuất chiến, lão lo thắt lòng, năm xưa lão hán cùng từng tòng quân, trong trang có rất nhiều người tòng quân, hiểu chiến trường là gì, vào lúc nguy cấp, mạng đại tướng quân cũng ném vào. Hầu gia xem, mỗi lần xuất chiến, trang tử nhà ta luôn có tang sự, tuy nói có công huân đấy, nhưng dù sao người đâu còn nữa.

- Hiện giờ nhà ta có đủ các loại công lao rồi, lấy mạng đi đổi cũng chẳng được, trang cũng giàu có, chẳng thèm vài đồng tiền thưởng của quan gia, huống hồ phần lớn tiền thưởng do hầu gia bỏ.

- Hầu gia xông pha giết địch, nay ở Trường An có thanh danh gì? Đám cẩu quan trên triều mù hết sao, cứ đổ chậu cứt lên đầu hầu gia?

- Nhà ta không đi nữa, ai thích đánh trận để người đó đi, chúng ta đóng trang lại, sống một mình, chẳng trở ngại gì đến ai nữa, hầu gia vất vả bao năm, nên nghỉ ngơi rồi.

Những lời này làm vành mắt Vân Diệp đỏ hoe, vỗ tay lão nông nói:

- Đức thúc nói có lý lắm, nhà ta đúng là làm người ta ngứa mắt rồi, ha ha ha, ta nghe giận lắm, thôi thì chúng ta trốn trong trang không ra nữa, thấy buồn thì đi thăm bằng hữu, ngắm núi non, không làm gì cả thì sẽ không có những chuyện thối nát kia.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau