ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 891 - Chương 895

Chương 892: Thông điệp cuối cùng (2)

Ngụy Trưng cho Vân Diệp một bài học về quan hệ quân thần chủ nghĩa phong kiến, thì ra hoàng đế luôn đứng đối lập với đại thần, thì ra tác dụng của đại thần là phân chia quyền hạn của hoàng đế, thì ra hoàng đế và đại thần hai giai cấp, nương tựa vào nhau, đối lập nhau, cuối cùng tàn sát nhau.

- Mạnh Tử nói với Tề Tuyên Vương:" Quân chi thị thần như thủ túc, tắc thần thị quân như phúc tâm ; quân chi thị thần như khuyển mã, tắc thần thị quân như quốc nhân ; quân chi thị thần như thổ giới, tắc thần thị quân như khấu cừu."

- Quách Hòe tiên sinh ở đài Hoàng Kim nói với Yên Chiêu Vương:"Đế giả dữ sư xử, vương giả dữ hữu xử, phách giả dữ thần xử, vong quốc dữ dịch xử."

- Hai người này đều là hiền nhân thượng cổ, đạo lý bọn họ tới nay vẫn đáng chúng ta noi theo. Vân Diệp, nói cho cùng ngươi là thần tử, không phải hoàng tộc, dù ngươi là phò mã đô úy cũng không phải hoàng tộc.

- Lão phu chưa bao giờ nghe nói người rời bỏ lập trường của mình mà có thể sống tiêu dao tự tại, cái tính ngươi lười nhác, tới thư viện dạy học, như mây trôi có gì không tốt, thong thả chở con cái ngươi trưởng thành, lại sinh con đẻ cái, thế là một gia tộc lớn hình thành, cớ gì xen vào phân tranh trên triều? Năm xưa nam nhân Lô gia chết hết, ngươi u uất mất thời gian rất dài, ngươi không chịu nổi người chết vậy không nên ép người ta vào chỗ chết.

Ngụy Trưng thao thao bất tuyệt nói cả một đống, nói vô cùng thẳng thắn, không vòng vo chút nào, cứ thế múa lưỡi bày một số thứ Lý Nhị không muốn người nào biết trước mặt Vân Diệp.

Vân Diệp kinh ngạc tới mức quên cả ăn đậu, chớp mắt nhìn lời lẽ tuôn ra từ cái miệng bảo phủ bộ râu rậm của Ngụy Trưng, thực sự không biết dùng thái độ gì để ứng phó, nên phẫn nộ hay bày tỏ tán đồng, Ngụy Trưng nói không sai, quyền lực của hoàng đế không thể lớn mạnh một cách vô hạn chế, nếu không dễ xuất hiện thứ người ta căm ghét như thần thánh.

Ông ta nói mình chết rồi sẽ bị đốt xác, Vân Diệp có thể khẳng định ngay bây giờ là ông ta không sai, tuy là lấy roi quật xác nhưng có khác gì không? Miệng há ra hai lần không nói được.

- Kinh ngạc lắm phải không? Lão phu mà cũng có ngày tùy ý như thế? Nói vậy là để cho ngươi biết sự thực, bệ hạ là đế vương ưu tú, nhưng trong lòng ẩn giấu một con mãnh hổ có thể xồ ra cắn người, điều bọn ta làm là lắp thêm khóa trên người con mãnh hổ này. Ngươi là kẻ trọng tình nghĩa, đừng tham dự vào, khoanh tay là được, Lộc Đông Tán đã quay về Thổ Phồn lấy viện binh, đợi ông ta tới Trường An, hai ngươi còn phải đánh nhau, đừng xen vào chuyện khác được không?

- Không được, ít nhất chuyện hoàng hậu không được, ông nói không sai, bệ hạ, hoàng hậu đối xử với ta như con cái, ta gây chuyện tày trời cũng gánh thay, các ngươi đấu với bệ hạ, mọi người phải lựa chọn phe, ta đương nhiên đứng về phía bệ hạ và hoàng hậu. Con người phải có lập trường, làm thứ cỏ đầu tường ngả theo gió một khi giông bão tới sẽ chết đầu tiên. Ngụy Trưng, tim người là thịt, bệ hạ, nương nương đối tốt với ta, tất nhiên ta đứng bên họ.

Vây Diệp suy nghĩ xong trịnh trọng nói:

- Chuyện này không liên quan tới đạo lý, đúng sai, thậm chí không lý trí, bất kể bệ hạ là bên mạnh hay bên yếu, ta đều đứng phía họ.

Bất kể đúng sai, Vân gia đều cần lập trường, quan trường kỵ nhất hạng ba phải, tương lai bất kể phía nào chiến thắng, diệt trừ đầu tiên là những kẻ đó, vì mục tiêu của ngươi không rõ, nên bị coi thành nhân tố nguy hiểm nhất cần xử lý.

Cái trò Biện Trang đâm hổ không phải dễ chơi, không khéo bị cả hai con hổ giết chết, Ngụy Trưng đưa chủ ý thối tha này, chẳng lẽ có mục đích khác?
Từ lúc tới Đại Đường, Vân Diệp chẳng còn phân biệt được rõ trung thần với gian thần nữa, những việc tốt y làm cho Đại Đường bị hỏng trong tay Ngụy Trưng vô số, còn hạng gian thần như Hứa Kính Tông lại hỗ trợ cực lớn cho mình. Lời ai nên nghe? Lời ai không nên nghe? Cái này cần suy nghĩ.

Hạn chế hoàng quyền thì Vân Diệp không có ý kiến, dù cho hoàng quyền sang bên thi hành chế độ thủ tướng thì Vân Diệp không có ý kiến. Vấn đề là sự cảnh cáo của Ngụy Trưng làm y cảnh giác, đám chính khách chẳng kẻ nào tốt đẹp, kẻ đại thiện đại trung cũng là hạng đại gian đại ác, hai mặt này có thể luân phiên, khi người ta muốn xử lý ngươi, bất kể gian hay trung đều không thành vấn đề.

Ngụy Trưng biểu hiện rất hào hiệp, phẩy áo đứng dậy, còn cực kỳ buồn nôn vỗ vai Vân Diệp, vén rèm đi ra, Vân Diệp còn nghe thấy ông ta và chủ quán hàn huyên chuyện nhà, bình thường, nhà ông ta trong ngõ này.

Mỗi khi Vân Diệp có chuyện không chắc sẽ đi thỉnh giáo một người, người này không phải Lý Cương, cũng không phải Trình Giảo Kim, duy nhất khiến y tin tưởng vô điều kiện là Ngưu Tiến Đạt, nên y không vội rời thành, mà tới thẳng Ngưu gia ở phường Hưng Hóa.

Từ khi tôn tử, tôn nữ được đón về, Ngưu thẩm thẩm không muốn rời phường Hưng Hóa nữa, vì điều kiện nơi này tốt nhất, hai đứa bé cũng thích, để chúng được ăn ngon, Ngưu thẩm thẩm thậm chí tự mình tìm Tân Nguyệt, để Vân gia làm cho Ngưu gia một căn phòng ấm, mùa đông có rau xanh mà ăn, bà chưa bao giờ thèm để ý thứ rau bán bên ngoài.

Hai đứa bé không thích người đầu lợn, kết quả bị Vân Diệp giữ khuôn mặt nhỏ thơm chùn chụt, Ngưu thẩm thẩm đánh Vân Diệp hai cái coi như báo thù cho bảo bối, Lão Ngưu mặc áo cộc, để tay trần cầm rừu bổ củi, đây là phương pháp rèn luyện đặc thù của ông ta, bao năm chưa bỏ.

Trong nhà luôn có củi, trước kia hay có láng giềng sang xin, Lão Ngưu cũng thích cho, từ khi chuyển tới phường Hưng Hóa, không ai cần củi của ông ta nữa, hào môn đại gia tới nhà xin mấy cân củi không mất mặt à? Điều này làm Lão Ngưu buồn lắm, từ khi trong nhà mở quán vịt nướng, thế là tài nghệ của ông ta có đất dụng võ, nướng vịt cần gỗ cây ăn quả, nên mặt đất toàn gỗ đào với gỗ lê.

Lấy cái ghế nhỏ ngồi bên xem Lão Ngưu bổ củi, cảm hấy thư thái lắm, búa của Lão Ngưu rất sắc, động tác đẹp mắt, xoay cổ tay một cái, gỗ bị bổ làm đôi, vậy mà không đổ...
- Mặt mũi sưng vù thì đừng chạy lung tung, chuyện trung thành không cần lấy thân thể ra liều mạng, cấp cho người ta cảm quan không tốt, cho rằng ngươi đã hoàn toàn hòa nhập vào hoàng gia.

Lão Ngưu đặt rìu xuống, cầm ấm trà lên tu cái ực, lại bắt đầu đại nghiệp bổ củi.

- Đã bị người ta nhận định như thế rồi, hôm nay Ngụy Trưng chuyên môn tới cảnh cáo tiểu chất, nói tiểu chất tiếp tục như thế sẽ chết.

Vân Diệp cầm một thanh củi múa may.

- Vậy cũng không dọa ngươi thành như thế được, nam tử phải có trách nhiệm, người ta nói một câu đã sợ bỏ chạy thì còn lên triều đường làm gì nữa, không bằng về Ngọc Sơn dạy học cho sớm.

- Hôm nay ông ta nói nhiều lắm, tiểu chất chẳng bận tâm ông ta nói cái gì, mà để ý cách nói của ông ta, tiểu chất đúng là sợ rồi, vì ông ta nói một cách trắng trợn, cái gì cũng dám nói. Mấy năm qua bệ hạ làm việc đã không còn giới hạn nữa, còn bảo tiểu chất, đại thần trời sinh ra để đối lập với hoàng đế, hạn chế hoàng quyền bành trướng quá độ là thiên chức của ông ta.

- Câu này không sai, đại thần đúng là làm thế, quan hệ với hoàng đế là cộng sinh, không ai thiếu ai được, tìm lấy bình hành qua tranh đấu. Đại thần quá mạnh mẽ là tai họa của quốc gia, hoàng đế quá ngang ngược là bất hạnh của quốc gia. Hai bên thông qua tranh đấu tìm vị trí của mình.



"Vua xem bầy tôi như tay chân thì bầy tôi xem vua như tâm phúc, vua xem bầy tôi như chó ngựa thì bầy tôi xem vua như người thường, vua xem bầy tôi như đất cỏ thì bầy tôi xem vua như kẻ thù."

Biện trang đâm hổ:

Hai con hổ đang ăn thịt một con trâu. Biện Trang muốn ra đâm hổ. Có thằng trẻ con bảo rằng:

- Hãy gượm, ông ạ. Hổ là giống bạo tàn, trâu là mồi ngon ngọt. Bây giờ hai con hổ đang cùng ăn một con trâu, thấy thịt trâu ngon, tất tranh nhau, đánh nhau. Đánh nhau thì hổ nhỏ chết mất mà hổ lớn cũng bị thương. Ông đợi đến bấy giờ hãy ra, thì có phải chỉ đâm một con, mà rồi được cả hai con không? Như thế, thì chẳng là công dùng ít mà lợi được nhiều ư?"

Biện Trang cho lời nói là phải, làm theo y như thế, quả nhiên bắt được cả hai con hổ.

Chương 893: Lo lắng quá độ

B

Vân Diệp há mồm, không nghĩ ý kiến của Lão Ngưu cũng như thế.

- Kinh ngạc cái gì, thiên hạ này không phải chỉ của một mình hoàng đế, cũng có phần của chúng ta. Hoàng đế không thể một mình chinh phục thiên hạ, xem ra Ngụy Trưng đã nhận định ngươi là thứ ngoại lai phá vỡ cân bằng giữa hoàng đế và đại thần, nên cảnh cáo ngươi là nể mặt ngươi rồi.

- Sao trước kia bá bá không nói với tiểu chất tránh thật xa, không xen vào bên nào.

- Thằng nhãi này, giờ lại oán trách ta, các đại thần luôn cản trở ngươi, vì ngươi làm việc hoàng đế muốn làm, nói đơn giản là việc hoàng đế không có năng lực làm, giờ có ngươi rồi, tay hoàng đế tức thì vươn ra xa, cái không phải của mình cũng quơ vào lòng, người khác thèm, nên muốn chia một chén canh, tiểu tử ngươi làm việc độc đoán, không muốn chia quyền lợi, nên xuất hiện tình hình này có gì lạ đâu.

Vân Diệp đứng dậy thêm nước vào ấm trà cho Lão Ngưu, xoay người đi, Lão Ngưu gọi lại:

- Ngươi định làm gì, lúc này không được làm bừa, ngoan ngoãn ở nhà đi.

- Tiểu chất biết, giờ về nhà đón lão tổ tông Cáp Lôi, nghênh đón xong sẽ đi thăm bằng hữu, rất nhiều bằng hữu lâu rồi không gặp, nhớ lắm.

- Vậy chạy xa một chút, nghe nói nhà ngươi đóng một cái thuyền lớn, chạy ra biển là tốt nhất. Thuận tiện giúp thẩm thẩm ngươi mang ít đồ cho Kiến Hổ.

Vân Diệp nghe vậy quay lại, bực tức nói:

- Bá bá, chẳng lẽ tiểu chất chỉ còn cách bỏ chạy thôi à? Ngụy Trưng thì có gì ghê gớm, không chọc vào ông ta là được.

- Tiểu tử, có đường mà chạy thì cười trộm đi, chỉ cần ngươi ở Trường An là sẽ có phiền toái lớn, không phải ngươi chuốc lấy, mà nó tới tìm ngươi, đi xa vào, đợi bọn họ đánh chán rồi hẵng về, lúc đó kẹp cái đuôi lại, Ngụy Trưng không đáng sợ, nhưng ông ta đại biểu cho lợi ích của số đông, không thể không phòng.

Vân Diệp thấy Lão Ngưu vẫn không nóng không lạnh, đành rời đi, qua hoa sảnh bế hai đứa bé như búp bê lên thơm lấy thơm để, bị Ngưu thẩm thẩm quát mắng bỏ chạy.

Tân Nguyệt rất hưng phấn, cực kỳ hưng phấn, trong nhà sắp đón tinh quân, bảy mươi sáu năm mới có một lần, đây là đại lễ điển trong nhà, phu quân vì sao lợi hại như thế? Té ra sư môn là tinh quân, chỉ là tên hơi tệ, Cáp Lôi, vị tổ sư họ Cáp này nhất định là nhân vật tài ba.

Người đời ngu muội mới gọi tổ sư gia gia là sao chổi, buổi tối nằm trên giường cũng thầm nghĩ, té ra gia học nhà mình sâu xa như thế, có tinh quân phù hộ, Thọ Nhi, Hi Nhi tương lai không khó thành đạt, trong lòng tràn ngập vui sướng.

Còn hai ngày nữa là tổ sư xuất hiện rồi, vậy mà phu quân suốt ngày chạy không thấy bóng dáng đâu, thật đúng là, chuyện lớn như thế, không có phu quân sao được, Na Mộ Nhật, Linh Đang chỉ biết ăn, chẳng giúp được gì.

- Lão Tiền, Lão Tiền, ông mau đi xem xem lợn mổ xong chưa, nhớ kỹ đầu lợn không được có một sợi lông nào, bảo đồ tể chặt đầu lợn xa một chút, trông to hơn.
- Phu nhân yên tâm, đó là cái đầu lợn to nhất trong thành Trường An, người ta vốn không bán, nhưng thấy nhà ta muốn tế tổ nên mới mang tới, phu nhân không thấy chứ, con lợn đó to như con trâu vậy.

- Thế là tốt rồi, ông chú ý nhé, nhà ta tế tổ không thể làm nhỏ, tất cả cống phẩm phải chọn kỹ, cả nhà phải mặc đồ đỏ, nhớ kỹ đấy.

Nhìn Lão Tiền đi xa, Tân Nguyệt mới thở phào, quay đầu lại thấy Na Mộ Nhật và Tiểu Linh Đang nói cười từ vườn hoa đi ra, mỗi người sách một cái giỏ, là hạnh hoa màu phấn, thế là mày dựng lên, chỉ hai nữ nhân không hiểu chuyện mắng mỏ một trận, hạnh hoa trong phòng ấm mới nở một cành, đợi nở hết sẽ cắm vào bình hoa tế tổ, giờ hết rồi, bị hai nữ nhân ngu xuẩn này phá rồi.

Rút chổi lông gà ra, quất thật mạnh lên người cả hai, tức chết đi, không làm gì cả, chỉ biết gây thêm chuyện. Thấy cả hai che mông la hét, còn muốn mang hạnh hoa đi lại càng sôi máu, định giáo huấn thì giọng phu quân truyền tới:

- Được rồi, chỉ là một cành hoa thôi mà, có hay không cũng được, sáng ngày kia lão tổ sư sẽ xuất hiện, trong nhà chuẩn bị tốt là được, hai nàng ấy còn ít tuổi, nàng đừng khắt khe quá.

Vốn Tân Nguyệt không giận nữa rồi, nghe phu quân nói vậy liền tức điên:

- Một đứa hai mốt, một đứa mười chín, sinh cả con rồi, còn nhỏ à? Chàng chê thiếp già chứ gì?

- Không già, không già, kẻ mù mới nói phu nhân già, hai tư là độ tuổi rực rỡ như hoa, được rồi, oa oa, ta đau quá, đỡ ta vào nhà.

Tân Nguyệt vội đỡ Vân Diệp vào phòng ngủ, lấy vải ướt nhẹ nhàng lau mặt cho phu quân, vì diễn cho giống, Lý Thái không nương tay, vành mắt nhức vô cùng, khăn chạm vào một cái, Vân Diệp đau méo miệng.

- Tên Lý Thái chết đâm chết chém, đánh mạnh thế?
Tân Nguyệt lẩm bẩm:

- Ít nói đi, không chừng vương phi của Lý Thái cũng mắng ta như thế, nàng mắng hắn khác gì mắng ta?

Linh Đang mang thuốc dán vào, Na Mộ Nhật đốt đàn hương, nàng nhìn ra trượng phu vô cùng mỏi mệt.

Vân Diệp thiếp đi lúc nào không hay, Tân Nguyệt không đi đâu nữa, ngồi bên giường trông trượng phu, nàng không biết hai ngày qua xảy ra chuyện gì, chỉ biết phu quân tựa hồ sống rất gian nan, chuyện của nam nhân, thường không tâm sự với nữ nhân, mình chỉ có thể giúp phu quân ở việc nhà, thứ khác thì bất lực rồi.

Tân Nguyệt buông một tiếng thở dài, kéo chăn lên cho phu quân, nhìn y ngủ rồi mà mày vẫn nhíu lại, lồng thương lắm, ai cũng bảo phu quân nàng sống thoải mái, nhưng Tân Nguyệt thấy chưa chắc, cả cái nhà lớn như vậy đều dựa vào phu quân lèo lái, thường ngày nhìn thì thanh nhà, vẽ rùa đen, đào măng, chơi bời với đám hoàn khố, đó toàn là để người ngoài nhìn, phu quân rất ít khi thực sự vui vẻ, chỉ có khi Hi Đồng như ăn cướp kia cùng mấy quái nhân ở Mông gia trại tới mới cao hứng.

- Tỷ tỷ, hình như phu quân không khỏe, tỷ xem, mặt đỏ lên rồi, có phải sốt không?

Linh Đang đặt tay lên trán Vân diệp, vội càng nói với Tân Nguyệt:

Tân Nguyệt tức thì tỉnh lại, sờ thở, quả nhiên trán rất nóng, Tân Nguyệt chưa bao giờ thấy phu quân đổ bệnh, không ngờ lần này bệnh đột ngột như thế.

Na Mộ Nhật khóc nức nở cưỡi ngựa phi như điên tìm Tôn Tư Mạc, Vân gia tức thì hỗn loạn, lão nãi nãi từ phật đường vội vàng chạy tới, cô cô thẩm thẩm, tỷ tỷ xúm đến, ai nấy mặt mày hoảng hốt.

- Về cả đi, ở đây cả còn ra cái gì, Diệp Nhi chẳng qua bị sốt, không sao cả, ngủ một giấc là khỏe.

Lão nãi nãi nhìn quanh, để lại Tân Nguyệt và Linh Đang, người khác đuổi hết đi.

Tôn Tư Mạc vội vàng chạy tới, bắt mạch cho Vân Diệp, kê đơn, bảo tiểu đồng đi sắc thuốc.

Lại kiếm tra một lượt nữa, rồi nói với lão nãi nãi và Tân Nguyệt:

- Y lo lắng quá độ, khiến phong tà nhập thân, còn may sức khỏe không tệ, uống hai thang thuốc sẽ khỏe thôi.

Vân Diệp uống thuốc xong lại ngủ mê man, toát mồ hôi, có vẽ đỡ hơn nhiều rồi, tới canh tư, người lại lần nữa nóng rực, lần này còn tới nhanh hơn lần trước, Tân Nguyệt nghe phu quân thở nặng nhọc, không ngừng lấy khăn lạnh đắp lên trán, Na Mộ Nhật và Linh Đang lấy khăn chấm rượu lau người, cách hạ nhiệt đều dùng cả rồi, không hiệu quả là bao.

Tân Nguyệt siết chặt tay, cho vào miệng cắn, nước mắt giàn dụa, không dám khóc ra tiếng, Tiểu Linh Đang đã bị lão nãi nãi đuổi đi rồi, chỉ có Na Mộ Nhật vẫn cười, thong thả chăm sóc trượng phu.

Chương 894: Ác mộng

- Không được sinh ra ý nghĩ kỳ quái, phu quân nói rồi, nếu chàng có chuyện, chúng ta phải sống cho tốt, nuôi con khôn lớn, Vân gia sẽ thành hào môn đại gia.

Tân Nguyệt bỏ bàn tay chảy máu ra khỏi miệng, bình tĩnh bảo Na Mộ Nhật:

- Muội mặc kệ, dù sao Tiểu Mộ thích cha nó hơn muội, tỷ nuôi nó là được, nếu phu quân có chuyện, muội sẽ đi theo, không có phu quân, muội sống còn ý nghĩa gì nữa, phu quân biết muội ngốc, muội ương bướng, sẽ không trách muội đâu.

Lão nãi nãi tát Na Mộ Nhật một cái, hung dữ nói:

- Dám nguyền rủa tôn nhi của ta, không cần ngươi tự sát, ta đánh chết ngươi.

Tôn Tư Mạc đi đi lại lại, nghĩ cách trị bệnh, Vân Diệp hiếm khi ngã bệnh, có thể nói là chưa bao giờ bị bệnh, không ngờ bệnh lần này hung hiểm như thế, đẩy lui một đợt thì đợt khác tới, như đem toàn bộ bệnh trước kia bùng phát một lượt.

Trời còn chưa sáng Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt, Tần Quỳnh, Úy Trì Cung đã tới, thăm Vân Diệp xong chỉ biết bóp tay hết cách, trông cả vào Tôn Tư Mạc.

Trọng thần như Vân Diệp sinh bệnh nặng tất nhiên bẩm báo cho hoàng đế, đợi người của Vân gia đi rồi, một hắc y nhân vào báo:

- Bẩm bệ hạ, Lam Điền hầu đúng là bệnh nặng, sốt cao mãi, thiếp thất của y đã chuẩn bị tuẫn táng.

Lý Nhị buồn phiền bảo hắc y nhân lui ra, đi vòng quanh như con thú bị nhốt trong chuồng, định sai người chuẩn bị nghi trượng đích thân đi thăm thì Trường Tôn thị mặc trang phục hoàng hậu đi ra:

- Bệ hạ đi không ổn, Vân Diệp hiện chỉ bệnh nặng, sinh tử chưa rõ, bệ hạ tới chỉ càng sinh khủng hoảng, để thần thiếp đi tốt hơn.

Lý Nhị thở dài vè hầu cung, bảo nội thị:

- Hôm nay bãi triều một ngày.

Lý Thừa Càn đã tới Vân gia rồi, sau khi hay tin lòng sinh từng cơn hoảng sợ, người lạnh toát leo lên ngựa, chẳng mặc áo choàng, phóng như bay tới Vân gia, tới nơi thấy Lý Thái vẫn còn mặc áo thí nghiệm, Trình Xử Mặc ngồi bệt ở cửa không nói không rằng.

Người Vân gia tới ngày một nhiều, khi bộ hạ của Vân Diệp mặc khải giáp canh cửa trước cửa sau, một không khi đau thương đã bảo phủ Vân gia, chuyện này học lần trước Tần Quỳnh và Úy Trì Cung canh vua ngủ, đứng đó sát khí ngùn ngụt, đề phòng thứ không sạch sẽ vào.

Khi loan giá của Trường Tôn thị tới biển Vân gia trang liền dừng lại, đi bộ qua chợ, hôm nay người họp chợ vẫn rất đông, mọi người đều cho tay vào ống tay áo, đợi tin tức Vân hầu khỏe lại.

Hôm nay cho dù là hỏa kế chăm chỉ nhất cũng không chào khách, mọi người im lặng giao dịch, chợ mà như bãi tha ma. Lão Tần đón Trường Tôn thị vào, nhỏ giọng giới thiệu bệnh tình.
- Tôn tiên sinh nói Vân Diệp ưu lo quá độ, khiến ngoại tà xâm nhập, thêm vào y chưa bao giờ chính thức nghỉ ngơi, nên bệnh mới hung hiểm như thế.

Trường Tôn thị gật đầu, ngồi ở chiếc ghế bên giường bảo mọi người lui cả xuống, chỉ để lại Tân Nguyệt, lấy từ trong lòng ra một chiếc phượng bội giao cho Tân Nguyệt:

- Đây là tín vật của bản cung, do bệ hạ cấp cho bản cung khi sắc phong làm hoàng hậu, ta vẫn luôn giữ gìn, giờ ta giao nó cho ngươi, có vật này, có thể yêu cầu hoàng gia ba điều, chỉ cần không quá đáng, bệ hạ sẽ đồng ý, thái tử cũng đồng ý.

Tân Nguyệt cầm ngọc bội nghẹn ngào, nước mắt càng tuôn ra ào ạt, ngay cả hoàng hậu cũng lo ngại bệnh tình của phu quân, làm nàng càng ít hi vọng.

Trường Tôn thị cúi đầu nhìn Vân Diệp, khẽ vuốt trán y, nói nhỏ:

- Còn nhớ lần đầu ta gặp ngươi, ngươi từ Ngưu gia chạy ra, mặc áo xanh, tóc trên đầu không vấn lên, buộc như cái đuôi ngựa, dáng vẻ khẩn trương, còn có chút đắc ý, giống như đứa bé nghịch phá thành công vậy, vô tình đâm vào đám thị vệ, bị người ta bắt sống, không ngừng cầu xin, ta nhìn thấy rất rõ. Lần đầu gặp ngươi, cảm thấy ngươi và ta rất có duyên, quả nhiên ta sự cảm không sai, tình cảm sư đồ ta luôn rất tốt.

- Bệ hạ muốn nhận ngươi làm nghĩa tử, ngươi lại không đồng ý, khi đó ngươi ưỡn ngực nói, ngươi muốn Vân gia thành đại gia tộc kéo dài vạn năm, ta và bệ hạ chỉ cười thôi. Tiểu Diệp à, lập nên một đại gia tộc không dễ, phải làm nhiều việc lắm, ngươi cũng biết, nên mấy năm qua ngươi chưa bao giờ nghỉ ngơi, mệt quá rồi phải không Tiểu Diệp?

- Người là đứa trẻ tốt, chúng ta đều biết, ngươi thà ủy khuất bản thân chứ không muốn làm người yêu thương phải đau lòng, thái thượng hoàng, bệ hạ, ta, Thừa Càn, Thanh Tước, Lý Khác, Cao Dương, Lan Lăng, giờ lại thêm cả Tấn Dương, phải quan tâm tới nhiều người như thế, bản thân lại chẳng nghỉ ngơi.

- Cám ơn ngươi Tiểu Diệp, ta và bệ hạ đều vô cùng cám ơn ngươi.

Trường Tôn thị nói xong, lấy khăn tay chấm nước mắt, dặn dò Tân Nguyệt chiếu cố Vân Diệp, tự đứng dậy rời đi, bà ở lại Vân gia quá lâu không tốt.
Vân Diệp không biết chuyện xảy ra bên ngoài, y đáng sống rất gian nan trong mơ, đó là một thế giới ma quái, khắp nơi là thứ chân dài, tay dài, đầu dài quấn lấy bản thân, chặt đứt một cái lại tới cái khác, không ngừng không nghỉ, như muốn quấn chết y, cái cánh tay chết tiệt kia như con rắn uốn éo bò trên mặt đất, tóm lấy cổ chân không buông.

Chém giết rất lâu mà không hết, cúi đầu nhìn hai chân mình đã có vô số bàn tay đứt, đi mỗi bước đều vô cùng khó khăn, nhân lúc cánh tay còn chưa bò tới, Vân Diệp cầm đao chém bàn tay trên chân, chém phải vào chân mình, đau lắm, Vân Diệp không kìm được kêu lên.

Kêu xong mới phát hiện những cái tay dài, chân dài bị mình dọa bỏ chạy rồi, đắc ý xách đao đi trên con đường mấp mô, cái chỗ chết tiệt này không có mặt trời, không có trăng, cả bàu trời chỉ có ánh sáng mờ mờ chân trời, không rõ là bình minh hay hoàng hôn.

Ngụy Trưng ngồi ở trong một căn phòng đầy TV, thao thao bất tuyệt giới thiếu ưu khuyết từng chiếc TV, chẳng những ông ta nói, cái miệng trong TV cũng lải nhải không ngớt, bịt tai vẫn nghe thấy.

Cho ngân tệ không lấy, kim tệ cũng không lấy, rút ra một xấp 100 NDT cũng vẫn không lấy, Vân Diệp tức giận rống lên:

- Con mẹ ngươi rốt cuộc muốn cái gì?

Thế giới liền trở nên yên tĩnh, Vân Diệp cho rằng âm thanh của mình đối phó với những thứ loạn xà ngầu rất có hiệu quả, cho nên y quyết định hát, rất nhiều bài hát y đã không nhớ được nữa, cho nên hát từ con ong nhỏ, hát tới ta là con chim nhỏ, thấy rất có cảm giác, một cảm giác sảng khoái như xé gan toạc họng, tiếc là chỉ nhớ vài câu:" Ta chỉ là một con chim nho nho nho nhỏ, muốn bay nhưng chẳng sao bay cao được, ta tìm kiếm một vòng tay ấm áp, yêu cầu đó không cao chứ?"

Mệt rồi mới nhận ra mình đang nằm mơ, không xong, phải về thôi, trước khi mê man nhớ mình sốt thì phải, chỗ này không rộng lắm, nhưng đi mãi không tìm thấy cửa ra, con mẹ nó, cho một cái biển chỉ đường cũng tốt.

Thực sự không còn sức mà đi nữa rồi, nếu có Vượng Tài ở đây thì tốt quá, cái con ngựa lười đó có thể chở mình ra, ai cũng nói chiến mã có thể tìm được đường về nhà, tiếc là không có Vượng Tài ở đây.

Đây là giấc mơ, Vân Diệp biết thế, mình bị giam trong mơ rồi, chết tiệt, đao không còn tác dụng nữa, nên đã biến thành gậy, rất giống gậy mà mình nhặt được khi lưu lãng ở hoang nguyên khi mới tới Đại Đường, đành ôm gậy ngồi xuống nghỉ.

Trời đổ mưa rồi, ướt hết mặt, nhưng y phục không ướt, còn có mùi rượu, mẹ nó, đây là nước dãi của Vượng Tài, Vân Diệp lĩnh giáo mùi này không phải chỉ một vài lần, nó uống rượu xong không biết xúc miệng, cái mùi hoa quế làm người ta buồn nôn.

- Cút đi, Vượng Tài, bỏ cái mồm thối của ngươi ra.

Vân Diệp mở mắt, mờ mịt, chớp mấy cái mới rõ lên, quả nhiên là cái mặt dài của Vượng Tài oẳ trước mắt, thấy Vân Diệp nhìn mình, nó cao hứng phun phì một cái, mặt Vân Diệp dính đầy nước bọt.

Tai dần khôi phục tác dụng, Vân Diệp nghe thấy tiếng khóc xé lòng của Tân Nguyệt, nghe ra được, niềm vui khoảnh khắc lấp đầy lòng nàng, vì nàng khóc rất to.

Tôn Tư Mạc nghe thấy đi vào, lại bắt mạch cho Vân Diệp, mỉm cười đặt xuống, khuôn mặt già nhăn nheo chan hòa niềm vui, ông già này lâu lắm rồi chưa cười thì phải.

Quan Cư Nhất Phẩm có Hải Thụy, Đường Chuyên có Ngụy Trưng, toàn là thanh quan trung trực đời sau ca ngợi, các tác giả cũng không hề bôi xâu, miêu tả coi như công bằng, sao đọc chỉ thấy muốn đấm vào mặt mấy lão đó?

Chương 895: Không làm phái thiểu số

Tân Nguyệt kéo Linh Đang tới ấn xuống bên người Vân Diệp, dặn:

- Trông coi phu quân cho tốt.

Mình kéo Na Mộ Nhật đầu tóc bù xù ra ngoài, không kịp thi lễ với các trưởng bối ngồi đầy phòng, lớn giọng gọi Lão Tiền, Lão Triệu.

Trời còn chưa sáng, chân trời tờ mờ quả nhiên xuất hiện một ngôi sao sáng ngời, ngôi sao này khác những ngôi sao khác, thường sao chỉ là một dấu chấm, chỉ có nó hình bầu dục, như đột nhiên nhảy vào mắt mọi người.

Tân Nguyệt kích động không kiềm chế nổi, lão tổ sư nói tới là tới, rất chuẩn xác, nhà người ta cũng tế tổ, nhưng có tổ tông nhà ai rực sáng treo ở bầu trời như thế?

Lão Tiền, Lão Triệu quỳ sụp xuống, đầu không dám ngẩng lên, phó dịch càng như bò ra đất, không kịp để ý tới cống phẩm.

Lão nãi nãi coi như có can đảm nhất, ném quải trượng đi, cung kính hành lễ:

- Cung nghênh lão tổ sư, vãn bối đã chuẩn bị sẵn rượu, mời tổ sư nếm thử.

Lão Tiền, Lão Triệu lúc này mới bày biện bàn cúng, đám phó dịch cũng đặt lợn dê cùng con cá chép cực lớn lên, Vân gia là hầu, không được bày đầu trâu, đó là đặc quyền của nhà hoàng đế.

Bàn cúng thứ hai là gà ngan vịt, đều nửa sống nửa chín, không có chút vật liệu nào, chỉ đặt trong lồng hấp qua.

Bàn thứ ba bày đủ các loại hoa quả, chỉ cần là thứ quả có thể tìm thấy ở Trường An thì ở đây đều có, Vân Thọ, Vân Mộ không hiểu chuyện thấy quả đào hồng hồng liền thò tay ra định lấy, Na Mộ Nhật vội ôm chặt trong lòng, không dám buông. Lão tổ tông đang ở trên trời nhìn, không được làm càn.

Cái bàn dài nhất bày bánh, bức tranh Tiêu Dao Tử sư phụ của Vân Diệp treo bên, người trong tranh tiên phong đạo cốt mỉm cười nhìn đồ cúng, hình như cũng rất vui mừng.

Lư hương cực lớn do Vân gia chuyên môn đúc, Tân Nguyệt đổ gạo trân châu vào, cắm ba nén hương to như cánh tay lên, không khí cực kỳ trang nghiêm.

Lý Thừa Càn là người có thân phận tôn quý nhất nơi này, đi tới thắp ba nén hương ngắn, rồi lần lượt tới Lý Thái, Lý Hiếu Cung, rồi đám Lão Trình, xong rồi cáo từ, Vân Diệp đã ổn định lại, đang dưỡng bệnh không cần vào thăm làm phiền tới y. Tiếp theo là gia yến của Vân gia, họ không hợp ở lại.

Viên Thiên Cương, tới từ sớm rồi, kiên trì không đi, nhìn ngôi sao lớn bên bầu trời muốn nhét cả bàn tay vào miệng, đây là thứ bản lĩnh gì? Sao chổi thực sự do tổ sư thuộc mạch Vân Diệp hóa thành? Tổ tôn hậu bối lòng sinh cảm ứng nên mới biết tổ sư tới? Con mẹ nó không thể nào! Trên đời này người không tin thần linh nhất lại chính là đám đạo sĩ, vì bọn họ tự xưng mình là người gần thần nhất, cho nên mới biết rằng thần linh thông qua bọn họ mà tới, hiện giờ nhìn thấy ngôi sao sáng ở chân trời, chớp mắt đảo lộn nhận thức của Viên Thiên Cương với thần linh, trên thế giới này có thần linh thật sao?

Toàn thân Vân Diệp bọc trong áo lông, trông như quả bóng, ngồi trên cáng, được phó dịch khiêng ra, theo sau là Thì Thì, Tiểu Vũ, Địch Nhân Kiệt, Vân Thọ, Vân Mộ cùng với hai đứa bé đang bú được Tân Nguyệt và Linh Đang bế đi sau chót, hôm nay là thịnh yến của sư môn phu quân, nếu các nàng không bế con, không có tư cách tham gia.

Dâng một nén hương, Vân Diệp được phó dịch khiêng tới dưới Tiêu Dao Tử, thấy đám trẻ con cũng dân hương xong rồi, liền bảo chúng cùng mình ngồi trước bàn cung, nguyên nhân chỉ có một, Vân Diệp đói lắm rồi.

Thấy Vân Thọ, Vân Mộ chảy nước dãi nhìn quả đào, Vân Diệp đưa tay ra lấy cho mỗi đứa một quả, lại lấy quất, lê, dưa mật chia cho Thì Thì, Tiểu Vũ, Địch Nhân Kiệt. Hai đứa bé mới mọc răng thì cho bánh, để Tân Nguyệt và Linh Đang đút cho chúng.

Có nhà ai chưa cúng xong tổ tiên đã xơi đồ cúng không? Vân Diệp kệ, y rất thích mặt trời, mặt trăng, sao vì những thứ mãi không thay đổi này mới biết Vân Diệp tới từ đâu.

Tân Nguyệt nhìn Vân Diệp rót một chén rượu lớn, kính tổ sư và ân sư, sau đó uống từng chút một, lòng cuống lên, mới tỉnh dậy sao có thể uống rượu? Nhìn khuôn mặt vàng vọt của trượng phu, không biết phải nói gì.

- Tiểu Vũ, ăn đi chứ, bình thường con là đứa lớn gan nhất mà, sao hôm nay mắt sưng như quả đào thế? Muốn ăn đào à, không được rồi, sư đệ sư muội con còn nhỏ, con nhường chúng đi.

Vân Diệp nói đùa:
Tiểu Vũ chợt chạy tới, quỳ dưới gối Vân Diệp, ôm chân y khóc rống lên, nàng về nhà từ hôm kia rồi, vốn muốn nói chuyện với sư phụ, kết quả sư phụ mệt mỏi đi ngủ, nên không quấy nhiễu, không ngờ sư phụ ngủ một giấc thiếu chút nữa mất mạng. Trước kia có sư phụ làm nàng không biết sợ hãi là gì, luôn cảm thấy nam tử này cường đại tới mức đối kháng được với cả trời đất, hiện giờ phát hiện ra, sư phụ cũng có điểm yếu, một câu ưu lo quá độ của Tôn tiên sinh làm nàng hiểu tất cả, sư phụ vũng vàng như núi cũng có lúc yếu ớt, nàng chỉ hận không thể giúp được người cho nàng sinh mệnh thứ hai này.

Trong hoàn cảnh xấu xa ở Vũ gia, nàng luôn mơ ước có một phụ thân hiền hòa, một huynh trưởng thân thiết, mình có thể tận tình hưởng thụ yêu thương, sư phụ xuất hiện đã thỏa mãn mọi ảo tưởng của nàng, nay thiếu chút nữa mình mất đi người như thế, nghe sư phụ trêu mình, không kìm được gục đầu vào gối sư phụ khóc ròng.

- Con ngoan, con ngoan, đừng sợ, Tiểu Vũ là người dũng cảm nhất, không sợ gì cả.

Vân Diệp xoa đầu Tiểu Vũ, nhỏ giọng an ủi:

Thì Thì kéo áo sư phụ vừa tuột xuống lên, cũng ôm lưng sư phụ khóc, Địch Nhân Kiệt ngửa mặt lên trời nhìn sao chổi không chớp, lần đầu tiên trong đời hắn sinh nguyện vọng mạnh mẽ muốn nắm chắc vận mệnh trong tay mình.

Buổi tế lễ biến thành bữa tiệc nước mắt, Vân Diệp đuổi hết những kẻ khóc lóc đi, bảo chúng đi chỉnh lại mặt mày, cứ khóc lóc thế này còn ra gì. Chỉ còn lại bản thân, Địch Nhân Kiệt còn cả hai đứa bé ngây thơ Vân Thọ, Vân Mộ.

Địch Nhân Kiệt không khóc vì hai sư tỷ khóc rồi, hắn cho rằng trong ba người phải có một người lý trí, cho dù hắn rất muốn khóc, nhưng vẫn nhịn, hai đứa bé không khóc vì cha không cho chúng khóc tùy tiện, cười có phải tốt không, khóc lóc là biểu hiện thiếu chí khí.

- Sư phụ hay nói tới Bạch Ngọc Kinh, giờ còn nói chúng ta thuộc mạch Bạch Ngọc Kinh, còn đem sao chổi trên trời làm tổ sư gia, có phải vì hoàn cảnh bên ngoài của nhà ta rất ác liệt không?

- Đúng vậy, sư phụ con hiện là cái trống rách, vạn người muốn đánh rồi, hoàng gia tuy tin tưởng vi sư, nhưng dù sao vi sư không phải họ Lý, các đại thần đã nhận định ta là nhân vật trọng yếu trong hoàng gia, đứng ở phía đối lập với bọn họ, cho nên phải nhổ cái đinh này.

Vân Diệp khẽ thở dài, nhưng mặt không có mấy sợ hãi hay lo âu:

- Thực ra khi ở Nhạc Châu ta đã cảm nhận được, trong những kẻ thà mất tiền cũng mong ta xong đời có cả hảo hữu ngày trước, còn không ít người nhận ân huệ của Vân gia, vì sao họ làm chuyện bội nghĩa như thế? Phải biết rằng một gia tộc có trách nhiệm không thể làm chuyện đó, nguyên nhân duy nhất là ta đã tổn hại tới lợi ích cơ bản của tất cả mọi người.

- Tiểu Kiệt, con nhớ kỹ, sau này ngàn vạn lần đừng làm phái thiểu số, vi sư không qua được ải ân nghĩa, nên tự chuốc lấy họa. Con muốn hoàn thành mộng tưởng của mình thì đừng đối đầu với tất cả mọi người, người làm thế kết cục không tốt đẹp gì. Hán Văn Đế có thể coi là đấng minh quân, Triều Thác là nhân vật thông minh tuyệt đỉnh, một dạ trung thành với hoàng đế, nhưng khi đại bộ phận giương cờ " diệt gian nịnh, giết Triều Thác", không cần nói cho con biết kết cục nữa chứ?

Địch Nhân Kiệt gật đầu nói:

- Đúng vậy, lợi ích mới là hàng đầu, một cá nhân trước đại thế luôn nhỏ bé, sư phụ định làm sao? Con là đệ tử của người, cửa ải sư phụ không qua được, con qua được sao? Chúng ta không làm Triều Thác, sư phụ không phải người tới chết cũng không hối hận, đệ tử cũng không phải, sư phụ nói xem, rốt cuộc hai chúng ta phải làm sao, bọn họ đã chất củi rồi, chỉ còn đợi châm lửa.

Chương 896: Chửi mắng trên triều

Vân Diệp cười lớn, xoa đầu Địch Nhân Kiệt:

- Giáo điều của chúng ta chính là giữ mạng là số một, vươn đầu ra cho chém là chuyện ngu xuẩn như lợn mới làm, gặp trận đánh không thắng nổi thì bôi mỡ vào chân, chuồn!

- Hừ, có điều trước khi chạy, không cho bọn chúng chút kỷ niệm không được, sư phụ con lần này thiếu chút nữa không thoát được khỏi ác mộng, nếu không phải Vượng Tài, nói không chừng không về nổi nữa, cục tức này không xả sao được?

Địch Nhân Kiệt cười hăng hắc:

- Sớm nghe nói sư phụ có mấy bằng hữu rất phi thường, chúng ta đi bái phỏng một chút, con thì coi như đi du hoạc, ba năm năm sau về nhà cũng tốt, khi ấy hẳn tất cả đã quên chúng ta rồi?

- Ba năm năm? Tốt, cả nhà ta đi hết, gia nghiệp ở Trường An giao cho Lão Tiền chăm sóc là được, chúng ta sống thoải mái vài năm, đưa cả lão nãi nãi đi.

- Không biết Vân gia đột nhiên biến mất, đám người kia sẽ thế nào? Vẻ mặt bọn chúng khi đó nhất định rất hay.

- Đúng thế, ta đi khắp thiên hạ tìm thần tiên không được à? Sư phụ ta trước kia cũng làm thế rồi, tội gì cả ngày vất vả.

Hai đứa bé không hiểu họ nói gì, nhưng nghe thấy đi chơi cũng vỗ tay reo hò. Tân Nguyệt trốn sau cửa nhìn trộm thấy bốn người trò chuyện vui vẻ, tâm tình cũng tốt hơn nhiều.

Vân Diệp uống cạn chén rượu trong tay, nhìn sao chổi bị ánh mặt trời át đi:

- Tổ sư, tạ ơn người cho đồ tôn một cơ hội thoát thân.

Vân gia đại tế tự khiến cả Trường An chú ý, hiện giờ mọi người chỉ cần ngẩng đầu lên nhìn thấy ngôi sao lớn mang cái đuôi dài sẽ liên hệ với Vân gia, cho dù có người nói ngôi sao này không lạnh, cũng nhanh chóng bị nước bọt nhấn chìm.

Chẳng ai có thể lựa chọn tổ tiên, đó là đạo lý người người đều biết, ngôi sao này tuy xui xẻo một chút, cũng là tổ tiên của người ta, hổ dữ còn không ăn thịt con mà, tổ tiên nhà ngươi là dê, không hại người, cho nên cung kính, tổ tiên người ta là hổ, thích ăn thịt người, chẳng lẽ hổ con không phái tế tổ tiên nữa.

Tên ác ôn tiếng xấu lớn nhất Trường An, trước khi bị hành hình muốn bái tế tổ tiên, quan giá còn đồng ý, cho nén hương tiền giấy, tỏ lòng hiếu kín tổ tông, sau đó đao phủ cho một đao chặt đầu làm bóng đó, đó là chuyện khác, nói xấu tổ tiên người ta không phải chuyện người đàng hoàng làm.

Bọn hủ nho rất muốn lấy ngôi sao này ra làm khó hoàng hậu, hiện giờ không thể nói nữa, nói ra sẽ là tử địch của vân gia, thiên ý hữu hiệu với hoàng gia, nhưng cơ bản không ảnh hưởng gì tới một vị quốc hầu. Ngươi mà nói ngôi sao kia điềm báo hậu cung gây họa, Vân Diệp có thể xé mồm ngươi trước văn võ bá quan, nói tổ sư của Vân gia là nữ tử, đây là lời nguyền rủa cực kỳ độc ác. Chuyện vốn hết sức hợp lý đột nhiên gặp trở ngại, giống như giữa dòng suối có một tảng đá lớn, nước chảy không thuận, người thấy khó chịu muốn chuyển tảng đá này đi, vì Vân gia cung phụng sao tà, nên con người cũng tà ác, trái với luân thường đạo lý, quốc gia phải ra tay trừng trị, một khi ngôi sao này gây hại nhân gian thì đã quá muộn rồi.

Đó là nguyên văn lời của Lệnh Hồ Đức Phấn, đồng thời thông qua một số con đường ít người biết, truyền tới tai Vân Diệp, Vân hầu đang ở nhà tế tổ kiêm dưỡng bệnh lập tức dâng tấu, Lý Nhị chưa xem đã bảo bí thư giám thừa đọc tại chỗ, ông ta muốn biết Vân Diệp giải thích ra sao.

- Thần thường nghe trên đời có quạ đen phụng dưỡng cha mẹ, chưa bao giờ nghe nói tới có người chê bai tổ tiên, vứt bỏ tổ tiên để lấy cái danh văn chính.

- Đức Phấn tiên sinh là Chu thần, thời niên thiếu có tiếng thông tuệ vang khắp Quan Thành, tổ phụ Lệnh Hồ Chỉnh là đại tướng quân Bắc Chu, phụ thân Lệnh Hồ Hi làm tới đại phu lại bộ, Nghi Đồng đại tướng quân ở Bắc Chu, am hiểu kỵ xạ, giỏi âm luật, thiện quần thư. Nhất là Đức Phấn tài hoa xuất chúng, thông thạo văn sử, có tiếng từ xưa. Không ngờ năm tuổi tang mẹ, mười tuổi tang phụ, do tổ phụ Lệnh Hồ Chỉnh nuôi dưỡng trưởng thành. Nào ngờ chưa thành niên tổ phụ đã vong, mười lăm nay khắc chết cha, mẹ, tổ phụ, cả gia nghiệp to lớn bị tiên tán trong khoảnh khắc. Thực sự là kẻ bất tường.

- Sau khi trưởng thành nhập sĩ đồ, chưa tới hai năm Bắc Chu mất, rồi ra nhập Tiền Tùy, nhà Tùy cũng vong, nhìn cả cuộc đời Đức Phấn, có thể nói là kẻ gieo tai họa, hà cớ gì đến giờ vẫn đứng trên triều đình.

- Đức Phấn làm Chu Thư toàn nói tới chuyện thiên mệnh, cho rằng Ngụy là vận thủy đã tận, Đại Chu là mộc thay thủy, là thiên mệnh, không phải thứ sức người có thể lay chuyển được.

- Những lời đường đường lay tỉnh cả người điếc đó cớ gì không dùng với bản thân? Kẻ bất tường đứng trên triều đường, khiến cho gạch ngói rơi xuống gây họa vỡ đầu chảy máu, lá thu rụng đất có nạn đau đầu gãy răng, sáu mươi mốt năm vận mệnh gập ghềnh mà không biết tự tỉnh ngộ, nay kẻ hồ đồ đó lại chỉ trích tổ tiên người khác bất tường là cớ gì?

- Cả cái họ Lệnh Hồ đa số là thần tử hai triều, vì Đức Phấn mà đường hoàng liệt vào sử sách thế gia, tuy nhiên sách lại do Đức Phấn tự soạn, khoe khoang quan tước gia tộc Lệnh Hồ, bị thế nhân nhạo báng mà không biết xấu hổ. - Vân tộc bất tài, tổ tiên là tiểu dân, vì nắm quyền quý mà cả tộc gặp nạn. Bất Khí từ khi nhập sĩ, triều ta điềm lành không ngớt, nay khoai tây trồng khắp sơn cốc, ngọc mễ mọc kín núi hoang, tới thảo nguyên khiến Hiệt Lợi hàng, ra biển làm biển yên, tới đông khắc Cao Ly, hạ nam thì bắt quốc họa. Bất Khí cho rằng, có thể lấy khắc chữ điềm lành ở trán, khắc chữ cát tường sau lưng, mọi người thấy sao?

- Gia sư tổ phát hiện ra ngôi sao trên vũ trụ, dùng ngự thần toán tính ra vô thường, biết sao này bảy mươi sáu năm quay lại một lần, nên lấy tên gia sư tổ ghi nhớ, có gì không được.

- Chó sủa ăng ẳng ở phố, ấy thế cho người truyền vào sách trước, uy hiếp quốc hầu sau. Bất Khí nói, hả, ngươi là cái thứ chó gì?

Bí thư giám thừa mặt tỉnh bơ đọc xong, triều đường lập tức nổ tung, Lệnh Đồ Đức Phấn lớn tiếng la hét:

- Thằng nhãi, thằng nhãi, ta quyết không tha cho ngươi.

Phòng Huyền Linh định rời hàng đàn hặc Vân Diệp, không ngờ bí thư giám thừa lại lấy ra một tờ giấy nữa tiếp tục đọc:

- Đức Phấn tiên sinh, biết ông muốn chửi ta, không sao hết, bài văn này ta đã in ba vạn tờ, phát tán năm nghìn bản ở Trường An, ông hạ triều sẽ thấy, gia phó mang năm nghìn bản khác tới Lạc Dương, còn lại hai vạn bản sẽ theo thương đội đi tới Tấn Dương, Dương Châu, Trác Châu. Nếu tiên sinh chưa tận hứng, Vân gia còn chút gia tài, in tiếp là được, tranh thủ bách tính mỗi người một tờ nhé?

Lệnh Hồ Đức Phấn chỉ thấy hai tai có chuông Đại Lữ gõ ong ong, Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối, Ngụy Trưng ở bên cạnh mà tựa hồ cách mình rất xa, ngực nóng lên, cổ họng ngòn ngọt, há miệng định nói, mà chẳng nói được câu nào.

Ngụy Trưng muốn đỡ lấy, nhưng phát hiện hai mắt Lệnh Hồ Đức Phấn đờ đẫn, khóe miệng có máu tươi rỉ ra, gào lên phun một ngụm máu ra ngoài. Máu tươi dính khắp người Ngụy Trưng, khiến toàn thân ông ta rét run, trước kia Vân Diệp đấu tranh với người khác, mình toàn là người ngoài cuộc, đứng xem náo nhiệt, không thấy gì cả, hiện giờ trơ mắt nhìn hảo hữu bị một bài hịch văn của Vân Diệp chửi cho thảm như thế, không khỏi khiếp sợ.

- Ngự y, ngự y!

Khổng Dĩnh Đạt lớn tiếng hét, đánh thức Lý Nhị từ chấn động, vội bảo nội thị tìm ngự y khám Lệnh Hồ Đức Phấn, lão tiên sinh hiện giờ vẫn nôn ra máu, hẳn muốn sống cũng khó.

Đây mới chỉ là mở màn thôi.

HẾT

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau