ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 886 - Chương 890

Chương 887: Cáp Lôi là tiên sư của ta (2)

Thị vệ vốn không dám đắc tội với Vân Diệp, cho nên nắm cánh tay y rất tùy ý, ai ngờ Vân Diệp nghe Viên Thiên Cương nói vậy thì nổi khùng, vùng tay, lao tới trước mặt Viên Thiên Cương không nói một lời đấm luôn vào mũi, Viên Thiên Cương võ công không tệ, nhưng ông ta có nằm mơ cũng không ngờ Vân Diệp dám đánh mình trước mặt hoàng đế, còn chưa kịp phản ứng thì mũi đã chảy máu, Vân Diệp bị thị vệ tóm lại vẫn rống lên:

- Lão già ngu xuẩn khốn kiếp, bản thân ngu dốt chỉ biết bịa đặt lừa người, một ngôi sao tốt mà ngươi nói thành cái gì, ngươi không biết sinh mệnh ở trên mặt đất này là do nó ban cho, ngươi dám xúc phạm nó.

Lý Nhị lần này giận thật rồi, quát thị vệ kéo Vân Diệp đi, trừng phạt gấp bội, Lý Thừa Càn cầu xin cũng vô ích, Lý Thái cười hả hê lắm, không ngờ Lý Nhị chỉ mặt hắn nói xử tương tự, Lý Thái tịt luôn.

- Bệ hạ, vi thần bị đánh không hề gì, Vân hầu tâm tính thiếu niên nóng nảy là khó tránh khỏi, vi thần chỉ muốn hỏi, mình vô tri chỗ nào, từ xưa tới nay sao chổi xuất hiện luôn mang tới tai họa, chuyện này nên hỏi rõ thì hơn.

Lý Nhị không nghỉ ngơi nữa, bảo Viên Thiên Cương hỏi, kết quả chưa kịp hỏi thì Vân Diệp đã nói trước:

- Sao chổi được ghi chép lần đầu tiên đại khái là ở ( thượng thư), khi đó Vũ Vương phạt Trụ, thời đó tác chiến hành quân phải bấm quẻ, cho nên ghi chép hành quân có thiên tượng không có gì lạ. Ta chỉ lạ là câu "phụ nhân loạn chính" do kẻ nào thêm vào? Lão Viên, đừng có nói ông thêm vào, nếu không ta nhất định giết chết ông, sao Cáp Lôi là vì Bạch Ngọc Kinh kỷ niệm tiên sư của ta nên đặt tên đó, ông dám vấy bẩn ngôi sao này sẽ là tử địch của ta.

Viên Thiên Cương sợ mất vía, Vân Diệp nghiến răng nói ra hai chữ tử địch, nếu mình nói nữa, nhất định sẽ gặp họa, ông ta đột nhiên phát hiện trong mắt Lý Thừa Càn cũng lóe sát khí, Lý Thái nhìn mình không chớp, liền suy nghĩ sâu hơn, tức thì rụng rời chân tay, thường ngày nếu Vân Diệp bị hoàng đế xử phạt, hoàng hậu liền đi ra nhận lấy, nhưng lần này thì không, căn lều của hoàng hậu không có động tĩnh gì.

Mồ hôi tức thì túa ra, run run nói:

- Bần đạo cũng không biết xuất xứ của câu này, sao chổi xuất hiện không có quy luật, có lẽ tại lần nào đó xuất hiện gặp đúng chuyện phụ nhân loạn chính, nên tiền nhân tiện thể ghi vào.

Ngụy Trưng đi tới nói:

- Từ xưa tới nay thiên nhân cảm ứng tuy không được chuẩn xác, nhưng cũng có đạo lý của nó, nếu không vì sao sao chổi sớm không có muộn không có, lại đúng vào lúc phụ nhân loạn chính lại xuất hiện, có thể nói là có dấu hiệu.

Chử Toại Lương từ Tùy Châu trở lại cũng nói:

- Sao chổi được công nhận là sao tai họa, Vân hầu, cho dù tiền bối của ngài thở phụng nó, hiện giờ cũng phải thay đổi, chả lẽ vì một mình ngài mà muốn toàn thể mọi người phải thờ phụng ngôi sao đó.

- Mấy năm trước các ngươi đều thích uống đan dược, cho rằng đó là cách kéo dài tuổi thọ, sao giờ không uống nữa? Ta nhớ khi đó chỉ có một mình ta cho rằng thứ đó là độc dược, chẳng phải các ngươi đều sửa lại đấy à?

Vân Diệp hừ một tiếng: - Vân Diệp, hai chuyện này sao có thể so với nhau, chuyện đan dược chứng minh ngươi chính xác là nhờ có Tôn đạo trưởng nghiệm chứng. Còn tinh tượng thì hư vô xa xăm, đến khi nên xuất hiện thì sẽ xuất hiện, nói nó là sao họa cũng không phải quá, trừ khi ngươi có thể gọi nó ra cho mọi người chứng kiến, nếu sao họa xuất hiện mà vẫn quốc thái dân an thì lời đồn sẽ mất.

Phòng Huyền Linh đứng ra tổng kết lời mọi người, giọng điệu mỉa mai, đám đại thần sớm cho rằng sao chổi là tai họa đều cười phá lên, nhìn thấy Vân Diệp bị bêu xấu đúng là khoan khoái lòng người, ai bảo y quá thông minh, hết phần của người khác, nho quân tử chỉ quân tử khi đứng trên đầu người ta thôi.

- Thiên nhân cảm ứng? Các ngươi cho rằng có loại chuyện này? Bạch Ngọc Kinh coi thứ này là trò cười, sư phụ ta nói cho ta biết chân lý trên đời vĩnh viễn chỉ nắm trong tay số ít, đừng vì số đông ngu xuẩn mà vứt bỏ, nhận thức là một quá trình, một người nếu như thông minh hơn kẻ khác quá nhiều sẽ bị coi là dị loại trên đời, người khác tránh xa ngươi.

- Cho nên xưa nay ta không cho rằng mình thông minh, thế nhưng các ngươi vẫn cho rằng ta là người thông minh nhất Đại Đường, vì tránh thành dị loại, ta dạy bảo học sinh, đem thứ ta biết truyền cho bọn chúng, để bọn chúng cùng trở nên thông minh.

- Ta xin bệ hạ thành lập Ngọc Sơn thư viện, nỗ lực đè cao dân trí, kỳ thực chẳng cao thượng như ta nói, ta chỉ muốn mọi người thông minh hơn, ánh mắt có thể nhìn thấu thứ chưa biết, như vậy ta không quá nổi bật nữa, chư vị thấy ta chỉ cho rằng ta là vãn bối thông minh, yêu quý nhiều hơn đề phòng.

- Không cần phải nghiên cứu tấu chương của ta hết lần này tới lần khác, sau đó đưa ra đáp án đúng mà chẳng phải đúng. Nếu như các ngươi muốn ta thể hiện tri thức ta ẩn giấu, vậy được, ta sẽ cho các ngươi thấy, trên vòm trời này, tất cả đều có thể tính toán được.

- Các ngươi chắc không biết trên mặt đất một năm xảy ra ba tới năm lần nhật thực, còn nguyệt thực càng nhiều không kể siết, các ngươi cho rằng trên tầng mây có thiên cung huy hoàng, vậy ta cho các ngươi biết, trừ hơi nước ra thì chẳng có gì giết.

- Các ngươi cho rằng sao họa không thể tính được, cho các ngươi biết, ba ngày sao nó sẽ xuất hiện ở chân trời, vì sao ta biết? Vì bảy mươi sáu năm nó lại tới một lần, không tin các ngươi lật hết sử sách mà xem, các ngươi sẽ thấy.
- Nếu các ngươi cho rằng một số năm tháng lịch sử không xác nhận được? Vậy lấy cái gọi là sao họa làm chuẩn đi, ba ngày sau người thuộc mạch Bạch Ngọc Kinh cung nghênh sao Cáp Lôi tới.

Tất cả im lặng nhìn nhau, Vân Diệp không phải kẻ nói năng tùy tiện, càng hiếm khi thấy y kích động như vậy, giờ nói chẳng may sai, sẽ thành trò cười.

Lý Nhị phất tay bảo thị vệ đưa hai người họ đi, xuân canh cũng kết thúc.

Vân Diệp đang bị đánh, Lý Thái đang bị đánh, bất kể các ngươi có lý do lớn thế nào, bị đánh là cái chắc, Lý Thừa Càn nghe tiếng gậy đánh vào mông, răng nghiến ken két, mắt đỏ ngầu như con sư tử nóng nảy đi dưới mái hiên, tông chính của phủ tông nhân tuy địa vị cao, nhưng cũng không chỉ nổi lửa giận do thái tử phát ra.

Vì thứ sao chó má mà đệ đệ và huynh đệ của mình bị xỉ nhục, hai người có công lớn vì nước, nay bị nhục hình bởi nô lệ, sao khiến Lý Thừa Càn cam tâm.

Trong Điện Lưỡng Nghi, Lý Nhị ngẩng đầu nhìn bầu trời rất lâu không nói, hành vi của Vân Diệp và Lý Thái sao thoát khỏi mắt ông ta, mới lúc đầu còn chưa hiểu, đến khi Vân Diệp nói ba ngày sau sao họa sẽ xuất hiện, còn gì không hiểu nữa, trong lòng vừa chua chát lại xúc động.

Trường Tôn thị mang ấm trà của Lý Nhị tới, cười:

- Nhị lang, chàng thấy con và học sinh của thiếp thế nào?

Lý Nhị lúc này mới phát hiện khuôn mặt cười như hoa nở của Trường Tôn thị đẫm nước mắt, tuy khóc, nhưng đầu ngẩng cao, cố chấp nhìn mình.

- Nàng thành công hơn ta, Quan Âm tỷ, bất kể lúc nào cũng có người bảo vệ nàng không bị tổn thương, còn ta? Phụ thân ta hận ta, huynh đệ ta muốn giết ta, bằng hữu của ta muốn giết ta, con cái sợ ta. Tính đi tính lại, ta chỉ có một mình nàng mà thôi.

- Nhị lang, cả đời nhìn chúng ta được định sẵn phải nương tựa vào nhau, nếu mạng thiếp tốt hơn, thiếp tình nguyện cho chàng mượn, để chàng hoàn thành mộng tưởng thiên cổ nhất đế của mình.

Lý Nhị chỉ thoảng thương cảm, kiêu hãnh nói:

- Không cần! Trẫm định sẵn sẽ là thiên cổ nhất đế, ba ngày sau tai họa, mười ngày sau nhật thực, trẫm sẽ ngồi trên điện Vạn Dân ngắm nhìn, xem chúng làm gì nổi trẫm, trẫm nhận mệnh từ trời, có chư thần phù hộ, không phải sợ gì cả.

- Con nàng cũng là con trẫm, trẫm muốn chúng biết, lão bà của Lý Thế Dân này không cần chúng lo, một đám hủ nhỏ mà thôi, dám ức hiếp cả trẫm rồi, trẫm sẽ cho chúng biết mặt.

Chương 888: Trái tim anh hùng

Trường Tôn thị khẽ nép mình vào lòng Lý Nhị, đầu ngả lên vai trượng phu, cảm thấy vô cùng vui mừng, nói cho cùng, mình vẫn chưa mất đi trượng phu.

- Hoàng hậu, nàng nhìn ra chưa, ba thằng tiểu tử đó hôm nay làm việc rất dứt khoát, ngày xuân canh mà dám phát động kế hoạch này, trẫm thấy, chúng không hề thương lượng trước, hành động gấp gáp, làm trẫm trở tay không kịp. Nhưng bọn chúng thành công rồi, đem sao họa thành tranh luận học thuật, bất kể ai đúng ai sai, nàng vẫn an toàn, đúng là bất phàm.

- Nàng xem khí thế hôm nay Thừa Càn tỏa ra làm trẫm cũng kinh động. Có điều đó mới là nhi tử của trẫm, chỉ có như thế mới trấn áp được đám kiêu binh hãn tướng kinh.

- Thực ra khi Vân Diệp nói với thiếp ba ngày sau sao họa sẽ xuất hiện, lòng thiếp cực kỳ bình tĩnh, thiếp biết có phu quân bảo vệ mình, giống như hai mươi ba năm trước ở phủ cữu cữu Cao Sĩ Liêm, thiếp ngã từ xích đu xuống, chính chàng ôm lấy. Khi đó không biết chàng là ai, thiếp quên cả sợ hãi, chỉ muốn thoát khỏi chàng.

- Ha ha ha, nữ tử trẫm nhìn trúng làm sao có thể thoát khỏi lòng bàn tay của trẫm, chúng ta yêu thương nhau hai mươi ba năm, sẽ yêu thương nhau lâu hơn nữa.

Nói tới đó Lý Nhị cười khổ:

- Trẫm phát hiện, giờ không tương thân tương ái với nàng cũng không được, biết hôm nay trẫm phát hiện ra cái gì không?

Trường Tôn thị nghi hoặc lắc đầu, Lý Nhị vỗ lan can:

- Từ trong mắt ba bọn chúng, trẫm nhìn thấy sự phẫn nộ, nàng có biết, năm xưa trẫm và phụ thân nói đại thế của triều Tùy đã đi, chúng ta nên lập tức khởi binh, trẫm cũng nhìn thấy sự phẫn nộ như thế trong mắt ba đứa bọn chúng, nếu như trẫm phế truất nàng, trẫm dám cược ba tên tiểu tử kia sẽ đưa nàng đi thật xa, nói không chừng mười năm sau có đại quân tới thảo phạt trẫm.

- Nhị lang, không có đâu.

Trường Tôn thị thét lên, tựa như vô cùng hoàng sợ:

- Nếu có ngày đó, thiếp thà chết chứ không muốn thấy quân thần phụ tử chàng tương tàn, để xảy ra chuyện đó, thiếp mới là sao họa.

- Quan Âm tỷ, trẫm nói cho nàng biết, kỳ thực trẫm rất muốn nhìn thấy cảnh đó, Thừa Càn làm thống soái, Thanh Tước làm quân sư, Vân Diệp ở đằng sau, Trình Xử Mặc là tiên phong, Ngưu Kiến Hổ là tả quân, Trường Tôn Xung là hữu quân, dẫn mười vạn quân được Vân Diệp vũ trang tới tận răng, cùng trẫm đại chiến trên bình nguyên, một bên giáp đen, giống núi cao sừng sững, một đêm mặc giáp trắng như sóng cả vỗ bờ, đó mới là đối thử trẫm mơ ước, còn kẻ khác không đáng luận.

Trường Tôn thị ngây ra nhìn, thấy Lý Nhị múa tay hình dung ảo tưởng của mình, nói tới chỗ kịch liệt còn cười dài, vô cùng điên cuồng, bà tin, Lý Nhị thực sự muốn chiến đấu với nhi tử và Vân Diệp.

Điên cuồng đủ rồi, Lý Nhị chán chường ngồi xuống, vỗ thảm bảo Trường Tôn thị cũng ngồi, thô bạo kéo bà vào lòng:

- Những năm qua trẫm ngày càng uể oải, trừ lúc nhìn Hiệt Lợi khiêu vũ còn vui vẻ chốc lát, thực sự chẳng có mấy chuyện vui.

- Các đại thần rất đắc lực, tuy luôn chống đối trẫm, có điều không sao cả, bọn họ vẫn làm việc cần mẫn, Cao Ly nội chiến, chỉ cần đại quân tới là giải quyết được. Thổ Cốc Hồn hiện chưa thể xử lý, người Thổ Phồn từ cao nguyên đánh xuống, luôn có đường hòa hoãn. Tiết Duyên Đà? Hiện chẳng cần phái binh tới. Vốn trẫm mong đợi người Thổ Phồn, ai ngờ Lộc Đông Tán tới cầu thân, giờ thế giới này buốn chán như thế, trẫm có tài chẳng thể thi triển. Trường Tôn thị vuốt ve lồng ngực Lý Nhị:

- Trái tim anh hùng của chàng nên nghỉ ngơi rồi, đối thủ của chàng đều đã chết, tất cả đều bại dưới kiếm của chàng, chàng đừng cố y ép con mình tạo phản, Đại Đường sẽ bình an bàn giao, bách tính sống vài năm yên ổn.

- Trẫm không mong thế, Vương Thế Sung, Đậu Kiến Đức, Tiết Cử, Mạnh Công Hải, Cao Đàm Thánh, những anh kiệt này sống lại quyết tử chiến với trẫm thì tốt quá.

Những lời này làm Trường Tôn thị rợn người, hét lên:

- Bệ hạ, không thể, năm xưa đại chiến cuối triều Tùy làm vạn dặm không có bóng người, là thảm cảnh nhân gian, sao đột nhiên chàng muốn binh đao trỗi dậy?

- Nàng không biết đâu Quan Âm tỷ, đôi khi máu trong người trẫm sôi trào, nửa đêm tỉnh giấc, bên tai luôn vang lên tiếng đao kiếm va chạm, tiếng chiến mã hí vang, tiếng móng sắt dẫm lên đầu lâu, tiếng kêu thảm của thương binh trước khi chết. Cho nên trẫm cho rằng chỗ trú thân tốt nhất của mình là chiến trường, chỉ có mùi máu tanh tràn ngập ở đó mới khiến trẫm bình tĩnh.

Nhìn mạch máu nổi lên đầu Lý Nhị, Trường Tôn thị vội vàng ôm lấy Lý Nhị, khẽ vuốt lưng ông ta, Lý Nhị cười dài, bế xốc Trường Tôn thị lên, sải bước đi ra sau màn, chốc lát sau truyền tới tiếng thở dốc nặng nề của Lý Nhị, cùng tiếng rên khẽ của Trường Tôn thị...

Vân Diệp cắn răng chịu ba mươi gậy, lần này không chảy nước mắt như lần trước, kéo quần lên, nhẹ nhàng đi ra, thấy Lý Thừa Càn liền nói:

- Lợi hại không, lão tử không kêu lấy một tiếng, xem như là một hảo hán rồi chứ? Tên nội thị vừa mới đánh Vân Diệp xong khinh bỉ cầm một cái đệm rất dày từa trong đi ra, hành lễ với Lý Thừa Càn rồi đi ngay, không thèm nhìn Vân Diệp khoác lác.

Lý Thái vừa thắt đai lưng vừa nói lớn:

- Chúng ta tới Ngọc Sơn, xem thứ sao họa đó rốt cuộc thế nào, phải rồi Tiểu Diệp, cái sao Cáp Lôi gì đó thực sự bảy mươi sáu năm sẽ tới Đại Đường một lần?

- Ngươi cố gắng sống đi, chỉ cần ngươi sống thêm bảy mươi sáu năm nữa, nhất định có thể nhìn thấy sao Cáp Lôi, nó tới rất đúng giờ, chuẩn hơn cả đồng hồ cát, các ngươi lật sử sách mà xem, tìm học sinh thư viện giúp, nhất định tìm thấy, tập hợp chúng lại, đó là vũ khí chúng ta chống lại đám hủ nho.

Lý Thái thắc mắc:

- Hai huynh đệ ta đi làm việc, ngươi làm gì, đừng để như trước kia, để người ta chết mệt, ngươi thì đi ngủ, không phải ta hẹp hỏi, mà ngươi có tiền án vô cùng nghiêm trọng.

- Ngươi đánh ta thâm tím mặt mày còn dám nói, nói tới đánh nhau, ngươi thấy giờ ta còn mặt mũi gặp ai không? Thế nào cũng phải để vết bầm tan đi mới được, ba ngày sau khi sao Cáp Lôi xuất hiện ta còn phải đưa Thì Thì, Tiểu Vũ, Tiểu Kiệt, Vân Thọ, Vân Mộ đi bái tế tiên sư, đây là điển lễ lớn nhất của Bạch Ngọc Kinh cần tiến hành long trọng.

- Ngươi đừng có nói với ta có Bạch Ngọc Kinh, ngươi đúng là có ân sư, có truyền thừa, thậm chí tiên sư Cáp Lôi chắc cũng không phải sai, nhưng ta chưa bao giờ tin có thứ Bạch Ngọc Kinh rắm chó gì, dù ngươi tìm thấy ba tấm ngọc bài ta cũng không tin.

Lý Thái xoa chỗ sưng trên đầu nói:

Kiến thức của Vân Diệp tới từ các tiền nhân, nói Cáp Lôi là tiên sư của y cũng chẳng sai:

- Ta cũng không tin, vì ta chưa tận mắt nhìn, nhưng sư phụ ta nói có, ngọc bài cũng có, khắp thế giới đều tin, nói không chừng có thật, bất kể có hay không ta cũng phải lấy nó tăng cường độ đáng tin trong lời nói, chỉ cần đám hủ nho tin là được, còn ngươi tin hay không chả ảnh hưởng gì.

Lý Thừa Càn đẩy hai bọn họ đi, thời gian không còn sớm nữa, tới Ngọc Sơn thì trời cũng tối rồi, từ Ngọc Sơn tới quan tinh đài còn đi tiếp một quãng, thời gian không dư giả.

Vân Diệp mặt mày bầm dập làm Lưu Tiến Bảo gác ở cửa giật mình, rút đao ra tìm hung thủ liều mang, Lý Thái cho hắn một cước:

- Hung thủ là ta, vết thương trên mặt ta là kiệt tác của hầu gia nhà ngươi, đừng có làm cái bộ trung thành nữa, trông đến tởm.

Lưu Tiến Bảo đành mời hầu gia và vương gia lên xe, chưa khởi hành đã thấy xe ngựa của thái tử lao đi.

Chương 889: Sao rơi

Từ trái đất nhìn lên bầu trời, tất cả thiên thể như mặt trời, mặt trăng, hành tinh, hằng tinh, tân vân đều có vị trí đặc biệt, muốn ghi chép vị trí chúng lại thì phải cần bản đồ sao.

Thế giới sao là thế giới thuộc về Triệu Duyên Lăng, thế giới đó yên bình tĩnh mịch, khắp nơi thoang thoảng hương trà, Lý Thừa Càn nằm trên một cái ghế tựa cực lớn, nhìn bảo thạch lấp lánh trên trần nhà, hoặc có thể nói đó là vì sao lấp lánh, đó là bản đồ sao Triệu Duyên Lăng bố trí nghiêm ngặt theo bốn mùa.

Thực ra hắn không hiểu, đơn thuần chỉ là thích nhìn sao, thích sự rộng lớn, thích sự tự do, lần trước hành quân tác chiến làm hắn vấn vương mãi, nằm trên thảm cỏ, hít thở cái lạnh từ sa mạc, từng làn hơi trắng từ miệng phả ra, nhìn cả bầu trời sao nháy mắt với mình, trái tim hắn muốn tự do bay lên.

Lý Thừa Càn chưa bao giờ thích Trường An và tòa cung điện lộng lẫy kia, thậm chí hắn muốn mặc áo da, cưỡi ngựa không đóng yên, dẫn một đám võ sĩ đi chém giết. Cho nên khi đua ngựa với Vân Diệp và Lý Thái, hắn luôn là người thắng, mặc dù chặc hiểu sao mắt Vân Diệp cứ chĩa vào chân mình, lại còn kêu lên như quạ, cái chân này sắp xui xẻo rồi, nhưng hắn vẫn thích phi nước kiệu, thích kích thích tốc độ mang lại.

Hiện giờ hắn thích gian phòng này, quyết định trở về phải xây một gian, tuy sẽ tốn rất nhiều bảo thạch, nhưng đông cung có một ít, thêm vào Thanh Tước, Vân Diệp có rất nhiều, tóm lại sẽ gom đủ.

Nghĩ tới sau này mình sẽ ngủ trong một gian phòng như vậy, Lý Thừa Càn hưng phấn phát run, thái tử phi thì thôi, khi phu thê ân ái còn mặc áo trên không thích hợp ở trong gian phòng này, có điều Hầu thị thì không vấn đề, sự hoang dại của nàng trên giường làm khóe môi hắn cong lên.

- Ngươi cười rất dâm.

Hai cái đầu lợn từ trên cao nhìn xuống, ban ngày đánh nhau dữ dội làm giờ mặt sưng húp lên.

Lý Thừa Càn thu lại nụ cười, nghiêm trang hỏi:

- Đã tới giờ chưa?

- Chưa, bọn đệ đang uống trà, muốn hỏi huynh có uống không?

Lý Thái hồ nghi hỏi:

- Ngươi là người đầu tiên nhìn sao mà sinh ý bậy bạ, chẳng lẽ đế vương xưa nay là thế? Coi trời đất thành mỹ nhân của mình, có thể dày vò trong đầu? Thanh Tước, ngươi có bản lĩnh này không?

- Không có, ta quá lý trí nên nhìn núi thấy núi, nhìn sông ra sông, không biết nhìn cái nọ liên tưởng thành cái kia, có điều đại ca, tời giờ huynh mới có hai lão bà có ít không? Đệ đã có bảy tám nữ nhân, cho huynh biết một bí mật, mỗi nữ nhân lại có tư vị khác nhau.

Lý Thái hất hàm lên khoe khoang bản lĩnh nam nhân của mình:

- Nhưng ta đã có một nam một nữ, Thanh Tước, tới giờ đệ vẫn chưa có đứa con nào đấy, lần trước Tôn tiên sinh nói đệ dương hư, không biết bồi bổ thế nào rồi? Đừng ham chơi mà lỡ chuyện con cái.
Đây là điểm yếu của Lý Thái, ai nói tới là nổi khùng với người đó, đôi khi hắn cũng bất an, chẳng lẽ đúng là mình chơi bời tới hỏng người rồi?

Chưa nổi giận thì Triệu Duyên Lăng đi vào nói:

- Thái tử điện hạ, đám mây lớn lúc nãy đã bay đi, vi thần xem thử, đã có thể thấy rõ ràng sao chổi, to hơn hôm qua một phần, hai tối nữa không dùng kính viễn vọng cũng có thể nhìn thấy, hiện mời điện hạ dời bước tới quan tinh đài.

Có chuẩn bị tâm lý, huynh đệ Lý gia có lý giải nhất định về sao chỏi, muốn xem ngôi sao họa đó rốt cuộc trông như thé nào, xấu xí tới mức nào mà người ta liên hệ nó với tai họa.

Trong quan tinh đài có gian phòng hình cầu, hai phó dịch vất vả xoay bánh răng, nóc nhà tách ra làm hai, bầu trời sao liền xuất hiện.

Lý Thừa Càn mở to mắt cố tìm ngôi sao họa kia trong trời sao chi chít, có điều nhìn thế nào cũng không nhìn ra ngồi sao nào mới là thứ sao họa bỏ mẹ kia.

Sao với ca ca nóng nảy, Lý Thái càng hứng thú với mái nhà tách ra, đuổi phó dịch đi tự chơi.

- Điện hạ, nóc nhà hình cầu này do Vân hầu thiết kế, Công Thâu gia hoàn thành, có thể nói là thần kỳ..

- Triệu Duyên Lăng, bớt nói nhảm đi, mau tìm cho ta ngôi sao kia.
Lý Thừa không tìm thấy sao chổi rất không vui.

Vân Diệp chỉ nhìn cái kính viễn vọng cho Lý Thừa Càn, bảo dùng thứ đó nhìn, năm năm qua Triệu Duyên Lăng chẳng làm gì ngoài chế thứ này, làm hỏng vô số thủy tinh, thư viện sắp phá sản vì nó, Hứa Kính Tông đã tìm ông ta cãi nhau nhiều lần, tuy không như ý, nhưng có thể dùng tạm.

Triệu Duyên Lăng vuốt ve kính viễn vọng, mời Lý thừa Càn nằm xuống ghế, nói nhỏ:

- Điện hạ nhìn góc trên bên trái, dưới Thái Âm, sai rồi, gần Đấu Túc, phải, một cái chấm trắng nhỏ, hai ngày trước thần còn chưa phát hiện ra, tối hôm qua đột nhiên sau Thái Âm có sao lạ tập kích, phát hiện ngôi sao này có cái đuôi màu trắng, còn tưởng là sao băng, kết quả rạng sáng thần quan sát thấy nó to hơn không ít, mới khắc định là sao chổi. Thần ước tính mười ngày sau xuất hiện nhật thực toàn phần, sao chổi ắt trùng nhật, nên bẩm với Vân hầu.

Lý Thừa Càn xem rất lâu mới đứng dậy nhường Lý Thái, chỉnh trang y phục, cung kính hành lễ với Triệu Duyên Lăng:

- Lý Thừa Càn không dám quên ân của Triệu tiên sinh, chỉ là không biết cái nhìn của tiên sinh với ngôi sao này thế nào?

Nhắc tới sở trường, Triệu Duyên Lăng đắc ý chắp tay sau lưng, đủng đỉnh nói:

- Thái tử điện hạ có điều chưa biết, lấy tinh tượng định số mệnh nhân gian, dựa vào tinh tượng bấm quẻ có từ xưa, nhận thức của chúng ta với bầu trời bắt nguồn từ nó, xuất hiện trong ( Cam Thạch Tinh Kinh), rồi hiện giờ sau này bổ xung vào, như Thiên Quan Thư, Chu Bễ Toán Kinh, đó toàn là suy đoán của họ với bầu trời, khiến thiên văn học bị lạc lối.

- Vân hầu nói với thần, từ vẩn thạch rơi xuống đất có thể đoán ra sao trên trời thế nào, giống như thứ dưới chân chúng ta vậy, lấy bùn đất định nhân mệnh thì thật là buồn cười, cho nên thần cho rằng, ngôi sao này chẳng phải sao họa, chỉ là sao băng lớn mà thôi, muốn hoàn toàn biến mất cần thời gian dài hơn. Thái tử điện họa, thần chịu trách nhiệm mà nói, nó chỉ là một ngôi sao, ngoài ra chẳng là cái gì cả.

Lý Thừa Càn thở phào, mới đầu hắn bài xích ngôi sao này vì nó có khả năng hại tới mẫu thân mình, giờ từ miệng nhà thiên văn biết nó chỉ là ngôi sao hơi kỳ quái một chút, chỉ có thế.

- Ha ha ha, ta nhìn thấy rất nhiều sao băng, có một ngôi sao nở rồi, sao băng như mưa vậy.

Vừa nghe Lý Thái nói thế, Triệu Duyên Lăng kéo ngay hắn lên, nằm xuống ghế tựa.

Khống chế kính viến vọng, quả nhiên là thế, ôi trời ơi, quá đã, Phá Quân, Tham Lang trong thất tinh bắc đầu sáng rực, như muốn nổ vậy, vội chuyển kính viễn vọng tới Thất Sát, nhưng không thấy gì xảy ra, thế là vì sao? Tử vi không đúng à? Sao nói một sao động, ba sao cùng động? Sao Thất Át không có động tĩnh gì?

Chẳng những Triệu Duyên Lăng hỏi thế, Viên Thiên Cương cũng hỏi, sao nhà ai nổ thế kia? Nhìn sao băng bay đây trời, ông ta không biết giải thích thế nào, lúc này nói linh tinh sẽ mất mạng, không thấy thái tử đã nổi điên, Ngụy vương cũng lửa giận ngập lòng, thiên hạ nhất định do một trong hai người bọn họ nắm giữ, chuyện này khỏi phải nghĩ, sao chổi gây hại tới ai? Hoàng hậu, hai người này đều là nhi tử do hoàng hậu sinh ra, trên lịch sử không phải không có ví dụ tân hoàng đăng cơ chuyện đầu tiên là báo thù cho mẫu thân của mình.

Với năng lực hai huynh đệ đó, ai làm hoàng đế thì người lắm mồm kia cũng sẽ không có kết cục tốt đẹp, cho dù tốt số chết trước khi tân hoàng đăng cơ cũng gây họa cho con cháu.

Chương 890: Sao lớn rụng, năng thần vong

- Có một ngôi sao rụng rồi.

Triệu Duyên Lăng cao hứng múa chân múa tay, Vân Diệp sợ tới vãi linh hồn, khốn kiếp, sao rơi còn không mau chạy đi? Đợi nó rơi vỡ đầu à?

Triệu Duyên Lăng bỏ kính viễn vọng chạy ra ngoài, Lý Thừa Càn, Lý Thái bám theo, Vân Diệp di chuyển hai cái chân cứng đờ, chỉ thấy Triệu Duyên Lăng chỉ một ngôi sao, gào lớn:

- Ha ha ha, cuối cùng lão tử cũng có một ngôi sao để nghiên cứu.

Lý Thừa Càn vô cùng hưng phấn, dẫn thị vệ chạy về phía sao rơi tìm kiếm, Vân Diệp giờ mới hiểu là ngôi sao nhỏ tới mức không thể nhỏ hơn, lúc này cũng nổi hứng, vui vẻ lên ngựa đi theo Lý Thừa Càn, bỏ lại Triệu Duyên Lăng dậm chân chửi bới đằng sau.

Hôm nay là đại triều hội, Vân Diệp đứng bên đường, rất lễ độ hành lễ với từng vị lão đại, vẻ mặt kích động, như là trùng phùng sai kiếp nạn vậy, nhất là nhìn thấy Phòng Huyền Linh lới, lập tức đi tới giúp Lão Phòng vén rém, đỡ Lão Phòng xuống xe, vái thật dài hỏi:

- Phòng tướng vẫn an khang chứ?

Phòng Huyền Linh ngạc nhiên đáp:

- Lão phu thân thể an khang, trước giờ ăn ngon ngủ kỹ, hôm qua chúng ta mới gặp nhau, làm gì có chuyện được? À, lão phu hỏi ngươi mới đúng, ngươi và Ngụy vương đánh nhau, lại tới phủ tông nhân chịu hình, mặt hiện giờ còn sưng, một thiếu niên đàng hoàng, sau này không được tùy tiện đánh nhau.

Các đại lão xung quanh nghe Phòng Huyền Linh nói khôi hài, không kìm được cười rộ lên, mặt Vân Diệp tới giờ vẫn bầm tím cả mảng, rất thê thảm, nếu là người khác đánh nhau với Ngụy vương thì đã bị tùng xẻo rồi, Vân Diệp thì khác, ai chẳng biết thực chất y là phò mã, chuyện đánh nhau với thân vương có thể nặng có thể nhẹ, có điều nhìn cách bệ hạ xử trí hôm qua thì thấy bệ hạ coi Vân Diệp như nhi tử, vì mỗi người đánh năm mươi gậy, chỉ có xử lý tranh chấp giữa các hoàng tử mới làm thế.

Các đại lão biết nội tình đều không ý kiến với loại xử phạt này, dù sao đó là chuyện của hoàng gia, lại không ảnh hưởng tới người khác, xử trí ra sao là chuyện của hoàng đế.

- Phòng tướng còn có điều chưa biết, tiểu tử sợ hãi suốt một đêm, chỉ lo có tin tức không hay truyền tới, cả đêm không ngủ ngồi trong thư phòng lo sợ tới sáng, nay thấy các vị trưởng bối đều bình an vô sự thì yên tâm rồi. Tiểu tử hiện vẫn đang cấm túc, vốn không nên làm thế, người cần thấy đã thấy, có thể yên tâm về ngủ rồi.

Vân Diệp lần nữa hành lễ với các vị đại lão, xoay người đi.

- Tiểu tử, chậm đã, rốt cuộc có chuyện gì, chẳng lẽ nói qua một đêm, bọn lão phu gặp phải đại họa à?

Phòng Huyền Linh tóm lấy ống tay áo Vân Diệp không buông.
- Phòng tướng chưa biết sao? Hôm qua có sao lớn rơi ngoài thành Trường An, tiểu tử tận mắt nhìn thấy, đồng thời tìm được nó, nặng tới ba mươi cân. Tinh tượng nói, sao lớn rụng, năng thần vong. Năm xưa Gia Cát Lượng chết có sao lớn rụng xuống đồng, chư vị trưởng bối là năng thần quốc gia, thiếu vị nào là tổn thất của Đại Đường. Tiểu tử không thể không lưu tâm, Tôn đạo trưởng cũng cả đêm không ngủ, chỉ cần nghe có tin dữ là lên đường, xem xem còn cứu được không?

Vân Diệp nói rất thành khẩn, cứ như lo lắng cho mọi người vậy, nhưng ai cũng nghe ra y nguyền mình chết, sao thoải mái được.

- Càn rỡ, nào có chuyện nói năng với trưởng bối như thế, mau xéo về, có hầu gia nào như đầu lợn thế không? Để sao lại, lão phu trông cho ngươi, hôm nay ai không tới thì nhất định toi rồi, hạ triều đi bái tế.

Trình Giảo Kim đi tới mắng Vân Diệp, nhưng lời trong ý ngoài làm người ta càng nghe càng khó chịu.

- Ha ha, lão phu ở đây, cho nên không phải lão phu chết, Lý Tịnh đâu rồi? Mấy ngày trước nghe nói chân ông ta phát bệnh, chẳng lẽ ngôi sao đó rơi vào đầu ông ta?

- Lão Úy Trì độc mồm, yên tâm đi, lão phu chỉ đau chân, cách tim còn xa lắm, ngược lại ông mặt đen xì, ấn đường mờ mịt, không giống dấu hiệu trường thọ.

- Sao chó má gì chứ, lão phu từ núi xương biển máu mò ra, trên trời rơi xuống một cục đá, thế là bọn lão phu sẽ chết à? Năm xưa khi bọn ta đại chiến với Đỗ Phục Uy, Lão Đỗ mông trúng ba mũi tên, vẫn sống ngon lành, khi đó có sao rơi, ai cũng bảo Lão Đỗ chết chắc, vậy mà sống sờ sờ còn gì? Khối vẩn thạch đó được bệ họa nấu chảy rèn binh khí, ai ngờ rơi xuống đất một cái đã gãy, thứ rác rưởi, làm bệ hạ tức điên.

Ngưu Tiến Đạt bê một cục vẩn thạch trên xe ngựa của Vân Diệp xuống, ném xuốn mặt đất, chỉ cục đá đen xì xì chửi bới:

- Sao so với nhau được, Vân Diệp muốn tìm một khối vẩn thạch chẳng khó, thương đội của nhà y chuyên môn tới nơi xa xôi hẻo lánh, có thứ này lạ gì?
Một lão già râu dê nói, mọi người nhìn tới, ra là Lệnh Hồ Đức Phấn, lão già này lần trước bị biếm quan, không ngờ về nhanh như thế.

- Trung thư lệnh, khối vẩn thạch này do bần đạo tìm thấy trước, bị Vân Diệp lấy mất, hôm nay bần đạo muốn vạch trần bản chất ác ôn của y trước mặt bệ hạ, cho nên ngàn vạn lần đừng nói do thương đội nhà y kiếm được từ phương xa.

Viên Thiên Cương phẫn nộ đi tới, chỉ Vân Diệp chửi bới, tối qua đúng là ông ta tìm thấy trước, mọi người cùng ngắm sao, phát hiện sao rơi, tất nhiên huy động người đi tìm, nhân mã của Viên Thiên Cương ở gần hơn, vừa vặn có tín đồ ở ngay gần đó, mau chóng dẫn bọn họ tới nơi vẩn thạch rơi, chưa kịp đào thì đám Vân Diệp tới nơi, khối vẩn thạch bị Lý Thừa Càn và Lý Thái cướp đi.

Nếu Viên Thiên Cương có mặt ở hiện trường thì Lý Thừa Càn không thể cướp đồ trong tay ông ta, sau khi biết chuyện, Viên Thiên Cương vô cùng phẫn nộ, đạo gia xưa nay luôn coi vẩn thạch là chí bảo, bị Lý Thừa Càn dùng quyền thế cướp đi, trong lòng không chịu nổi, nhưng không làm gì được Lý Thừa Càn, nhưng chẳng lẽ cũng không làm gì được Vân Diệp? Nên sáng sớm tới hoàng cung, chuẩn bị đòi lại công bằng.

- Lão Viên, ông là nhân vật được xưng là rán sành ra mỡ, sao lại bị Vân hầu cướp mất bảo bối, chẳng lẽ có ẩn tình?

Đới Trụ căn bản chỉ xem náo nhiệt không sợ làm to chuyện, ở bên đổ dầu quạt gió, vì ông ta cho rằng ngục tam ti có thứ chí dương chí cương này nói không chừng giảm bớt cảm giác âm u.

- Các ngươi đều nói thứ này mình phát hiện, không ai chịu nhường ai, vậy Đại lý tự tiếp nhận vụ án này, ngươi đâu, mang tảng đá về, đợi ngày thẩm phán.

- Đới Trụ, bớt giở trò đi, ông là loại cắn vào là không nhà ra, nghe nói cái cái gì vào Đại lý tự mà trở ra lành lặn chưa?

Tần Quỳnh cũng không chịu, biết đây là bảo bối, ông ta còn muốn Vân Diệp nấu chảy, xem có luyện ra được vài thanh kiếm thượng hạng không?

Ngụy Trưng bàng quan rất lâu mới lên tiếng:

- Lão phu nhớ vừa rồi còn nói sao lớn rụng, năng thần vong mà, sao lại kéo sang chuyện bảo vật? Chuyện này dừng ở đây, cửa cung mở rồi, chúng ta vào thôi.

Tất cả mọi người theo Phòng Huyền Linh vào cung, tuy quyến luyến lắm, nhưng quy củ lớn hơn trời, trước khi đi còn trừng mắt nhìn Vân Diệp.

Vân Diệp ngây ra, không phải lo Viên Thiên Cương trị mình, loại thầy bói mù này dù có ức hiếp thế nào cũng không sao, y đang suy nghĩ lời của Ngụy Trưng, hiện giờ không ai không biết Vân Diệp đang bênh vực hoàng hậu, nhưng ông ta lại không nói một câu, có điều lão già này nhìn mình rất bất thường, có vài phần thương hại, lại có chút căm ghét, đúng, đúng là cảm giác đó.

Căm ghét thì Vân Diệp có thể hiểu, thương hại là sao? Loại người như ông ta không tùy tiện để lộ tâm tình, là nhân vật cấp đại lão rồi, một ánh mắt cũng đủ truyền nhiều tin tức.

Chương 891: Thông điệp cuối cùng

Vân Diệp không về nhà, mà tới thẳng một cái ngõ nhỏ, trong ngõ có quán cơm, vừa mới mở cửa, thấy nam tử trẻ mặt mày bầm tím nhưng thân phận tuyệt đối không thấp đi vào, vội cẩn thận hầu hạ, người bị đánh thường mang theo cơn giận mà tới, không đắc tội được.

Vân Diệp uống hết chén rượu này tới chén rượu khác, rượu gạo do chủ quán nấu, vị không tệ, món ăn trong quán không gọi, ngược lại đậu vàng chủ quán luộc khá vừa mồm, thêm ít muối, nhấm rượu rất được.

Uống rượu suốt cả một buổi sáng, Vân Diệp không hiểu vì sao mình uống giỏi như thế, trên bàn đã có ba cái vò trống, khi mở tới vò thứ tư thì Ngụy Trưng vén rèm đi vào, ném cho chủ quán một ngân tệ, bảo ông ta vào hậu viện, không được ra.

- Vân hầu đúng là có một trái tim nhạy bén, lão phu chỉ mới vô ý liếc một cái mà có thể đọc ra hàm ý trong đó, không đơn giản, nào chúng ta cạn chén.

Nói rồi rót một chén rượu cụng với Vân Diệp một cái, uống cạn, lau miệng nói:

- Đây là cơ hội cuối cùng lão phu cấp cho ngươi, nếu Vân hầu giả vờ không hiểu, dù ngươi là kỳ tài cái thế, bọn lão phu cũng phải hạ độc thủ.

Vân Diệp đủng đỉnh rót rượu, không nhìn ông ta:

- Nói đi, ta đáng thương ở chỗ nào, tuy ta trẻ, nhưng trải qua không ít việc, tuy chưa thể nói công thành danh toại, nhưng là huân quý hợp cách, không phải là đồ làm cảnh, không nghĩ ra các ngươi vì sao hạ độc thủ với ta, hình như ta đâu cản đường thăng quan phát tài của ai.

- Đúng thế, Vân hầu trơn như trạch, sai lầm nhỏ liên tiếp, sai lầm lớn không phạm, lão phu nhiều lần muốn tóm đuôi của ngươi, đều bị ngươi dễ dàng thoát được, hiện thì khác, ngươi không quay đầu thì chỉ còn đường chết.

- Chưa chắc, ta tới đây là muốn biết ta làm việc có chỗ nào không đúng, đôi khi nghe ý kiến người khác cũng không phải sai, nhưng muốn dồn ta vào chỗ chết thì khỏi phải nói tới nữa, Lộc Đông Tán dù lớn gan tới đâu cũng không dám làm càn ở Vân gia trang, nếu tới sẽ không có về. Ta không hại người, nhưng chưa bao giờ lơi lỏng phòng bị người khác, nói thần gần đây ta từng bước áp sát các ngươi cũng là vì Lộc Đông Tán. Ta là thần tử Đại Đường, nếu các ngươi muốn đối phó ta thì cứ việc, không cần câu kết người ngoài, khiến ta khinh cho.

- Ngươi sai rồi, bọn lão phu không câu kết với người Thổ Phồn, cùng lắm đứng ngoài xem thôi, về phần ân oán của các ngươi, lão phu không can thiệp. - Hai quân giao chiến, bất kể là chiến tranh quy mô lớn hay đột kích quy mô nhỏ, Vân Diệp ngươi đúng là không dễ đối phó, ta nói đường chết là tự ngươi dấn thân vào, Lộc Đông Tán không giết được ngươi, mà là ngươi tự giết mình.

- Lão phu không nghĩ cho bản thân, cũng không cần nghĩ, lão phu lúc còn sống nhất định làm quan lớn, cưỡi tuấn mã, nhưng lão phu chết rồi cũng nhất định bị bệ hạ đốt xương ra tro. Tiểu tử, hai vùng Sơn Đông, Hà Bắc không một lòng với triều đình, nguyên nhân vì năm xưa Tần vương điện hạ giết chóc ở nơi này quá nặng, gần như nhà nào cũng có ngươi chết trong tay Tần vương, cho nên hai nơi đó là tâm bệnh của bệ hạ, trước kia ta một mình một ngựa tới Sơn Đông, tốn bao công sức mới vỗ về hào tộc Sơn Đông an phận thủ thường, nhưng bệ hạ vì hư danh, một cái ( thị tộc chí) đã đắc tội với toàn bộ hào tộc Sơn Đông.

- Cao Sĩ Liêm trước kia soạn ( thị tộc chí) đem Thôi, Văn, Can tôn sùng là đệ nhất thị tộc, Lý gia Quan Lũng thành tam đẳng, không biết Cao Sĩ Liêm ngu xuẩn bậc nào mới làm ra chuyện như vậy. Quả nhiên bệ hạ nổi giận, sai Trường Tôn Vô Kỵ chế định lại, tiểu tử, đúng lúc này ngươi khiến Đậu gia tan thành tro bụi, cho nên thị tộc chí lại sửa lần nữa, thành ra thế này.

- Không phải ta nói ngươi, nhưng nam đinh Vân gia ngươi, tính cả đứa con tư sinh kia mới có bốn người, một gia tộc như vậy mà được liệt vào tam đẳng, ngươi tưởng xếp hạng thị tộc tùy ý vậy sao?

- Chuyện này cần khảo tra tổ tiên mười tám đời, tộc phổ Vân gia ngươi người ta không dám tính lên trên, đếm tới đời thứ chín là cụt, ở chín đời này, có bốn đời là điền hộ, cho nên người ta mới coi ngươi là thủy tổ, địa vị của sư phụ ngươi do ngươi kế thừa, nên mới có chút chỗ dựa.

- Ngươi có phát hiện ra không, quyền uy của bệ hạ ngày càng lớn, ngũ lễ tư mã có đáng ghét không? Bọn chúng ngay cả tấu chương do lão phu phê cũng muốn xem, nếu không phải bọn lão phu cực lực góp lời với bệ hạ, quyền uy của ngũ lễ tư mã càng lớn.
- Làm thứ sử Nhạc Châu ra sao? Ta biết ngươi làm rất thoải mái, vì ngươi vốn là kẻ không có chí lớn, ông trời mù mắt, cho tên lưu manh như ngươi đầy bụng văn thao võ lược, đầu óc chật kín mưu mô. Nay công này, mai công khác, lập công suốt ngày.

- Thế cũng đành đi, ngươi lại còn tinh như ma, văn võ toàn triều ai không nhìn ra ngươi hiếu kính hoàng hậu như nương thân, không sao cả, từ nhỏ ngươi cô độc, theo sư phụ như thần tiên đi khắp nơi, gặp được nương nương dạy bảo, sinh ra cảm tình là bình thường, là chuyện tốt thôi, một ngày làm thầy cả đời là cha mà, đạo lý này nói cũng thông. Ngươi và hoàng gia thân như một nhà, đó là tạo hóa của ngươi, không ai nói được gì.

- Nhưng ngươi tự dưng nói chuyện phong thiện Sơn Đông làm gì? Liên quan tới ngươi à? Ngươi chê quyền lực bệ hạ chưa đủ lớn sao? Ngươi bóp méo lời lão phu khiến lão phu cứng họng, nếu chỉ tới Thái Sơn phong thiện thì lão phu tuyệt đối không ngăn cản, nhưng ngươi không nhận ra bệ hạ giấu đồ đao trong ông tay áo à?

- Bệ hạ là võ hoàng đế, tôn thở cường quyền, vũ lực, cho nên triều ta mới có sự biến Huyền Vũ môn, giam cha giết huynh diệt đệ cướp tẩu bức đệ tức, có chuyện nào không chứng minh bệ hạ mê bạo lực?

- Bách kỵ ti thoát thai từ Thiên Sách phủ, những năm qua làm gì ngươi có biết không? Lương Châu thứ sử vì riêng tư chỉ trích bệ hạ vài câu, khi Bách kỵ ti nấp trong nhà ông ta làm mã phu đứng ra, khiến ông ta sợ tan hồn mất vía, ngay trong đêm hạ độc cả nhà, treo cổ ở công đường mà chết.

- Tiểu tử, đương nhiên ngươi không sợ Bách kỵ ti, khi ở Nhạc Châu sai phái Bách kỵ ti như chó, không ai dám nói một lời, tùy ý sửa ý chỉ, bệ hạ cũng chỉ cười mà thôi, triều Trinh Quan chỉ có hầu gia ngươi sống thư thái nhất.

Mình sống thư thái? Vì tránh họa phải chạy tới Nhạc Châu, bất cẩn chút thôi rơi vào cảnh vạn kiếp bất phục, lão già hồ đồ này lại bảo mình sống thư tái? Còn thế tộc Sơn Đông, đoán chừng không liên quan tới thần nhân, Lý Nhị chẳng thèm ngó tới. Nhưng mới định phản bác thì Nguy Trưng xua tay át đi:

- Công lao của Lý Tịnh có lớn hơn ngươi không? Ông ta làm gì? Đóng cửa uống rượu một mình, ngay nhà đệ đệ cũng không đi. Phòng Huyền Linh thân là thủ tướng, bệ hạ ban thưởng cung nữ cho, ông ta dám nhận không? Nhận là gài đinh bên gối, còn sống thế nào, Phòng phu nhân thà để thanh danh tổn hại, liều mạng uống bát dấm của bệ hạ, tiểu tử, ngươi nghĩ xem, bệ hạ nói đó là thuốc độc, ai dám nghĩ là dấm?

- Vì sao Phòng phu nhân uống? Vì không uống thì người của Bách kỵ ti sẽ bao vây nhà mình như chuồng dê, chỉ cần bất cẩn một chút là nhà tan cửa nát, liều mạng uống, đổi cho Lão Phòng cái nhà sạch sẽ, về nhà phu thê ôm nhau khóc có ai biết chăng?

- Đỗ Như Hối lần trước vì một vấn đề của ngươi mà thiếu chút nữa cùng đường, nếu như không phải Trương Lượng nhảy ra, Lão Đỗ nhất định sẽ vô cùng thê thảm. Ngươi có ý thức được chuyện mình làm gây ra cái gì không?

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau