ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 881 - Chương 885

Chương 882: Bạch thạch điện (2)

Sau khi ăn xong, hắn cảm thấy càng thêm đói. Hàn Triệt lại cười, đây mới thật sự là ảo giác, trước đây mỗi lần hắn ăn không nhiều cơm, một bữa chỉ cần một cái đùi gà đã thấy no, nhưng giờ hắn lại muốn ăn thêm, nhất định là ảo giác.

Số phận là thứ rất kì lạ, dường như không ai có thể khống chế được. Khi còn ở Nhạc Châu, Hàn Triệt từng hỏi qua Vân Diệp, kẻ mạnh liệu có thể khống chế vận mệnh của mình? Vân Diệp nói đó chỉ là lời vô nghĩa, số phận là cái gì, vận mệnh của y chính là bình an sống đến trăm tuổi, sau đó chết già trên giường. Cho nên số phận là thứ không gì không thể tiếp nhận, cứ thấy gì đúng là theo, quản cái khác làm gì.

Ăn xong tư duy cũng hồi lại, lý trí cũng phục hồi, không giống vừa rồi còn nghĩ làm sao để bắt được bạch nô, rồi ăn tươi nuốt sống sạch sẽ.

Không được, dù cho ngươi là lão tử của ta cũng không thể mặc ta chết đói. Ngày trước ta muốn giết ngươi, nhưng đó chẳng qua chỉ là một cái ý nghĩ. Nhưng giờ thì khác, giờ ta thực sự muốn giết ngươi, sống rụt đầu như rùa thì trường sinh bất lão cũng chẳng có ý nghĩa, giống như Vân Diệp sống đến trăm tuổi rồi chết già trên giường chẳng có gì khác biệt. Hàn Triệt bắt đầu phẫn nộ, chẳng thèm nghĩ đến đạo lý nào khác.

Biết bạch nô còn quay lại, cho nên Hàn Triệt liền lên kế hoạch. Một gia tộc lớn như vậy, lúc nào cũng đặt tâm tư vào việc tìm kiếm một nơi vô định và trường sinh bất lão, nhưng đời này qua đời khác, cái chết vẫn là kết thúc chẳng thể tránh khỏi.

Một tháng tĩnh dưỡng làm Hàn Triệt càng thêm giống tiên nhân. Tuy rằng ăn hơi nhiều lá sen, bụng dạ cũng lạnh từng hồi, nhưng Hàn Triệt vẫn đặt mấy tảng đá có dấu răng trong mâm của mình.

Khi đại môn mở cửa, Hàn Triệt cố nén cảm giác muốn chạy ào ra ngoài, hắn bình tĩnh sửa sang quần áo rồi mới nhấc chân ra cửa. Ra hẳn ngoài rồi hắn mới ngoảnh đầu lại nhìn bạch thạch cung, cảm giác mọi thứ cứ như giấc mơ.

Trong truyền thuyết mĩ lệ kia, thư sinh cùng đường vừa lao vào tảng đá thì có được cuộc sống mĩ lệ với mỹ nhân không gì sánh được, truyền thuyết đẹp như vậy sao lại không có phần của Hàn Triệt hắn? Hàn Triệt muốn hận, bởi thứ hắn gặp chỉ là đói và đói.

Thư sinh mặc dù đâm vào tảng đá, nhưng vừa mới chạm thì cửa đã mở nên lao xuyên qua, sau khi rơi vào trong liền bị ngất đi. Nữ tử trong tảng đá vô cùng tịch mịch, cho nên mới lừa dối giữ hắn lại ở với nhau hai năm, đến lúc chán ghét mới tìm cách đuổi thư sinh đi. Sau đó thư sinh quay lại, gọi không được nên mới làm như lần trước lao tới, nhưng lần này người ta không mở cửa, đầu đập vào đá thì sao mà sống.

Đây không phải là chuyện đùa, trong nhà Hàn Triệt có ghi chép. Hắn có thể chỉ rõ ràng chuyện đó xảy ra lúc nào, nhân vật chính là ai, người thư sinh kia vì sao bị đuổi giết. Có đôi khi thần tiên nhất định phải cho người bên ngoài biết sự tồn tại của mình, bằng không ai biết có thần tiên mà kính nể. Chẳng qua bây giờ những việc đó chẳng có quan hệ gì với Hàn Triệt, hắn phải xuống núi lần nữa để tìm lại vinh diệu của mình. Hắn là người đầu tiên ở trong bạch thạch ốc mà không chết, cho nên có tư cách kiêu ngạo.

Trên người Hàn Triệt chỉ có một bộ áo gai rất mỏng, chân mang giày vải, tay bám vào thành núi đi xuống. Hắn cố sức để mỗi bước đi của mình được bình ổn, để mỗi bước đi có được thi ý. Trên tiểu lộ quanh co đầy bụi gai, đi chưa được bao xa áo hắn đã bị gai đâm nát bươm.

Chân hắn cũng bị đâm chảy nhiều máu, tuy rất đau nhưng gương mặt Hàn Triệt vẫn mỉm cười, chỉ có như vậy hắn mới cảm thấy mình còn sống, bởi mừng rỡ, giác quan so với lúc thường cũng linh mẫn hơn nhiều.

Đối diện bụi gai có một lục y thiếu nữ đang đứng, ôm một con ly miêu trắng đang mỉm cười đi về phía hắn.

- Sao lại cứu ta? Đúng ra muội phải là người mong ta chết nhất mới đúng chứ?

- Đó là trước đây, hiện tại ta nhận ra có một ca ca cũng rất tốt. Ca ca người khác thương yêu muội tử, thương yêu đồ đệ, thương yêu nữ nhi, ta nhìn thấy mà ước ao, cho nên cũng muốn có một ca ca yêu thương ta. Ngươi ngoại trừ việc muốn cưới ta ra, thì thực ra vẫn là một ca ca hợp cách. - Trước đây ta nói muội không tin, giờ ta lặp lại lần nữa, ta từ trước tới giờ chưa từng muốn lấy muội, dù muội đẹp hay xấu, ở trong mắt ta muội chính là muội muội của ta. Thần nhân đâu phải cái gì cũng làm được, ngươi xem xem, ca ca muội cũng thảm bại, cũng thiếu chút nữa bị chết đói. Tiểu muội à, không phải ta trách muội, nhưng muội không thể mang thứ khác tới cho ta sao? Một tháng liền ăn đùi gà, giờ hơi thở của ta cũng toàn mùi gà.

Hàn Triệt nhận ra hiện giờ tâm tình hắn rất nhẹ nhàng, khoác vai muội muội bước xuống núi rất tự nhiên, không có một chút thẹn thùng, cũng không có cảm giác không ổn. Đây là muội tử của ta, là thân muội tử mà thôi.

- Bên trong Bạch thạch điện không có tiên tử sao?

Muội muội ngẩng đầu nhìn khuôn mặt ca ca gần trong gang tấc, nhẹ nhàng hỏi.

- Chỉ toàn đá mà thôi, sau này đừng nên tin nữa, bạch thạch không thể ăn. Nhớ kỹ, sau này không nên đi vào, chờ ta nắm đại quyền, nếu như muội thích ca ca liền tặng Bạch thạch điện cho muội. Thật ra nếu bên trong trồng chút cây cỏ thì cũng không tệ.

- Huynh không nên gạt ta.

- Không gạt muội, Bạch thạch điện sau này sẽ là của muội. Giờ tốt nhất muội cứ sống như bình thường, thích nam nhân mà mình thích, trong nhà đã có ta, ta sẽ xử lý mọi chuyện đáng ghét, xử lý mọi tên đáng ghét, sẽ không để muội lo lắng.

Hàn Triệt nghe được tiếng cười thiếu nữ, hắn thề đây là lần đầu tiên hắn nghe được tiếng muội muội cười. Bất giác hắn mỉm cười theo, cảm thấy người trong sơn động phía xa kia cũng không còn quá đáng sợ nữa. Đi tới cửa sơn động, Hàn Triệt liền kéo muội muội sang một sơn động, rồi dọc theo sơn động lớn nhất đi tới trước một vách đá, đáy vách đá quanh năm khói phủ dày đặc, nếu như tới gần, sẽ phát hiện trong đó có rất nhiều đốm lửa.

Đối với Hàn Triệt thì đây chính là địa ngục, thế nhưng đối với người ngồi ghế trên tảng đá mà nói, thì đây lại là thiên đường của hắn.

- Ngươi trở lại rồi?

Hàn Triệt nghe những lời từ trong bóng tối truyền tới cơ hồ muốn nổi điên, mặc dù hắn chẳng còn hi vọng hão huyền về thân tình, nhưng nghe được những lời này hắn thật muốn tử chiến một trận.

- Muội muội ngươi là ta gọi về.

Người ngồi trên ghế nhỏ giọng xuống cười khẩy:

- Ngày thứ 9 đã về rồi.

- Ngươi muốn làm gì, nếu như ngươi cảm thấy ta đáng chết thì cứ để cho ta chết, đừng đùa giỡn muội muội. Kể từ khi ta biết chuyện tới nay, lúc nào ta cũng mong có một ngày ngươi chết trên ghế kia, hoặc là chết ở Thiếu lâm tự, tại sao ngươi không chết?

Hàn Triệt bước từng bước về phía ghế kia, hai tay nắm lại thành đấm, giọng nói bị dồn nén giống như cổ họng bị bóp vậy.

- Như ngươi, mong muốn bây giờ ta thực phải chết, Triệt nhi, ta 80 tuổi mới sinh ngươi, 83 tuổi sinh muội muội ngươi, khi đó răng ta mọc lại lần nữa, lông mày cũng biến thành đen, cơ thể tràn đầy sức sống, ta cứ nghĩ đã phản lão hoàn đồng rồi. Nào ngờ hết thảy vẫn là hư không, Triệt nhi, ta quả thật sắp chết, ngươi không nên quá vội, có lẽ chỉ ngày mai thôi.

Hàn Triệt nghe vậy lập tức khựng lại, đứng ở nơi đó nhỏ giọng hỏi:

- Thật lâu trước đây ta cứ nghĩ là ngươi không chết, nghĩ rằng cho dù là ta chết ngươi cũng sẽ không chết.

- Tin tưởng ta, nhi tử, trường sinh bất tử thật sự là chuyện cười lớn nhất thế gian. Ta đã thử qua vô số cách, [Âm kinh] ta đã thử qua, [Hoàng đế nội kinh] ta cũng thử qua, thậm chí ta còn thử dùng đan dược, kết quả nhận ra đó chỉ là tử lộ. Ta ẩn cư trong Thiếu lâm tự, thật ra chính là muốn xem Đạt Ma thật sự đã chết hay chưa. Bây giờ ta có thể nói cho ngươi biết, lão đã chết từ đời tám hoánh nào rồi, còn Đạt Ma chết rồi sống lại chẳng qua chỉ là một Hồ tăng, dáng dấp bọn họ không khác nhau mấy. Vốn đám Hồ tăng kia luôn muốn cho Đạt Ma còn sống, nhưng bị ta giết sạch, cho nên Đạt Ma chết. Giờ đến phiên ta, những đạo lý Đạt Ma nói kia ta không thèm để ý tới, những lời của tên lường gạt rất khó làm ta tin, cho nên đạo trường thọ thực ra cũng là dối gạt thế nhân mà thôi.

Chương 883: Người tốt Hàn Triệt

- Ngươi biết rõ nhiều chuyện trên đời, sao còn bắt ta và muội muội thành thân? Đấy chính là tự chịu diệt vong, chẳng lẽ ngươi không biết?

- Ta đương nhiên biết, hôn nhân trong 5 đời tất bị trời phạt, sao ta lại có thể không biết đạo lý này. Chẳng qua ta cho là mình đã được trường sinh, đương nhiên không coi những luân thường thế tục này vào mắt. Nếu ta có thể trường sinh, vậy ngươi và tiểu muội ngươi cũng có thể, nếu đã trường sinh tất không cần con cháu, đó là đại đạo. Có được thì phải có mất, thiên địa pháp tắc không cho phép ngươi vừa trường sinh bất lão, lại vừa con đàn cháu đống. Chỉ cần ngươi và tiểu muội không còn nằm trong vòng sinh tử liền không còn vấn đề. Trường sinh lộ dài mãi mãi, các ngươi kết hợp chính là kết quả tốt nhất.

- Bây giờ ngươi đã biết không thể trường sinh, chúng ta còn phải thành thân sao?

- Như vậy sao được, không thể trường sinh, đương nhiên không thể được.

- Chúng ta còn tính gì luân thường? Tận hang sâu còn có một người bị ngươi sử dụng chẳng khác nào ngựa đực, ta còn phải gọi hắn là cha sao? Ngươi bảo ta gọi hắn là ca ca, hay là gọi bằng cha?

Hàn Triệt ngồi trên đá, chỉ vào hang sâu hỏi người trên ghế.

- Nào có ngựa đực gì, làm gì có cha nào khác, phụ thân của ngươi chỉ có ta, không có người nào khác.

Hàn Triệt chợt đứng dậy hướng vào chỗ sâu chạy tới, hai bên hang sâu thẳm cắm đầy đèn dầu, càng chạy vào trong càng cảm thấy nóng bức, đến khi hắn chạy đến cuối thì nhận thấy thay đổi rất lớn. Trước đây vốn khắp nơi là nữ tử lõa lồ, bây giờ một người cũng không có, vốn nơi này treo đầy lăng la tơ lụa, trân tu mỹ thực, bây giờ không còn thứ gì cả, chỉ có một đống đồ lặt vặt phủ đầy bụi bặm.

- Nhi tử, con nhìn thấy gì? Cha đã nói trong động không có gì cả, cái con thấy chỉ là ảo ảnh, hoặc là con đang nằm mơ? Đừng nghĩ quá nhiều, tương lai con là vương trong tòa sơn cốc này, đừng vì những thứ phiền não kia làm tổn hại tinh thần.

Rõ ràng khoảng cách rất xa, nhưng từ đầu tới cuối lại như xuất hiện bên tai. Hàn Triệt phiền não kéo vạt áo xuống nhét vào ống nói, xong rồi, rốt cuộc cũng yên tĩnh.

Cả phòng khách bị Hàn Triệt lật tung hết một lượt, cuối cùng vẫn không thu được gì đành ấm ức mà về bên đoạn nhai (vách đá) hỏi:

- Ngươi muốn ta làm gì thì cứ nói, ngươi đã vứt bỏ tất cả những thứ ta chán ghét chắc không chỉ đơn giản là muốn ta làm người thừa kế của ngươi chứ? Cứ nói rõ ràng đi, ta sẽ đi làm. Chúng ta cũng là người, không phải thần nhân gì hết, bây giờ ta ghét nhất là nghe hai chữ thần nhân này, sau này người nào nhắc lại hai chữ này trước mặt ta, ta sẽ ăn thua đủ với hắn.

- Ta nghe nói trong tay Vân Diệp có hai khối ngọc bài, phía trên ghi chép bí mật Bạch Ngọc kinh. Vân Diệp đối với lần này không để bụng, cái này không đúng, làm sao có thể không nóng lòng về xuất xứ của mình chứ? Y không làm, chúng ta giúp y làm. Ta không tiện ra ngoài, vậy thì ngươi tìm cách mang ngọc bội bên người Vân Diệp về.

Hàn Triệt lấy hai tay bưng mặt ngồi xuống, buồn bực nói:

- Được, ta đi đòi Vân Diệp, ngươi cứ chờ là được.

- Đòi?

Thanh âm bén nhọn lại vang lên:
- Khương Cách cùng Lục Châu đã tiêu thất trong thiên địa rồi, bọn họ vốn định ép Vân Diệp phát điên mới xuất thủ. Kết quả sống chết không rõ, ngươi muốn tìm Vân Diệp đòi?

- Đúng vậy, chuẩn bị xong lễ vật, đưa bái thiếp xong sẽ tới hàn huyên, nói chuyện phiếm một chút, cuối cùng nói thỉnh cầu, ngươi thấy nên thế nào?

Hàn Triệt bình thản nói với người trên ghế.

Hàn Triệt không chờ người nọ trả lời, đứng dậy phủi mông một cái liền rời khỏi hang, hắn vô cùng chán ghét mùi lưu hoàng nồng nặc trong hang, ở thêm một khắc cũng không muốn.

Ra khỏi hang đã thấy Bàng Chuẩn buông tay đứng chờ, cửa hang rất cao càng khiến cho Bàng Chuẩn thêm nhỏ bé.

- Chuẩn bị một lễ vật cho ta, chọn đồ quý trọng một chút, đừng làm mất khí độ phong nhã của ta. Ta phải tới Trường An thăm một người, tiện đường dẫn tiểu muội tới thư viện.

Hàn Triệt vừa thấy Bàng Chuẩn liền nói.

- Thiếu gia, Trường An gió to sóng lớn, bây giờ không phải là thời điểm tốt để đi. Bách Kỵ ti chỗ nào cũng có mặt, thần phó (nô bộc của thần) đã bị giam hơn nửa, còn lại mấy lão thần tiên cũng không được xuất hiện. Hơn nữa lần này vì cứu thiếu gia đã dùng đến nhân thủ Sơn Đông, hoàng đế đã có phát giác, chuẩn bị phong thiện Thái Sơn, đến lúc đó Sơn Đông tất sẽ đại loạn, đối với chúng ta không phải là chuyện tốt.

Bàng Chuẩn vội bẩm tình báo mình biết.

- Không cần, mua cho ta một ít phó dịch, ta không cần dùng tới bọn họ, tự ta có thể đi Trường An. Nếu việc đã đến nước này, tiểu muội ta trông cậy vào ngươi, cuộc sống trong thư viện rất tốt với nàng. Ta thấy ngươi hiện giờ sáng sủa hơn một chút, không còn âm nhu như trước, không tệ, Bàng Chuẩn, chuyện này ngươi làm rất tốt.
Bàng Chuẩn cúi đầu đáp ứng rồi vội vã rời đi.

Bàng Thi Nhi ngồi trên chiếc ghế to, dài đang chơi với tiểu miêu Bạch Nô rất thích thú, thấy Hàn Triệt đi tới cũng không để ý, chỉ chăm chú chơi đùa với Bạch Nô. Gian phòng này là của Hàn Triệt, ghế dài là giường của Hàn Triệt, hắn thích nhất ngủ trên đó, hơn nữa cũng chẳng cần chăn đệm. Hắn vừa vào phòng liền có một cô gái người nhỏ đầu to bưng nước tới cho hắn rửa mặt, bên cạnh còn để một bộ trường bào nguyệt bạch sắc (màu xanh nhạt).

Hàn Triệt rửa mặt, định cởi y phục ra, thấy muội muội vẫn ngồi đó không ra ngoài thì nói:

- Ta muốn thay quần áo, muội đi ra ngoài thì tốt hơn.

Bàng Thi Nhi cầm tóc mình ngoáy vào mũi Bạch Nô, nhìn miệng nó há ra trông xinh xinh khiến nàng thích thú. Nghe Hàn Triệt nói chuyện với mình thì quay đầu lại nhìn Hàn Triệt khinh bỉ nói:

- Muội không thèm nhìn lén, huynh muốn thay thì cứ thay, khi còn bé cũng không phải là chưa thấy qua.

Nói xong tiếp tục chơi đùa cùng Bạch Nô, mặc kệ Hàn Triệt.

Hàn Triệt cũng không hỏi lại, cởi chỉ còn trơ khố, mới định mặc y phục lại thì bất thình lình Bàng Thi Nhi quay đầu lại. Nàng nhìn Hàn Triệt một lượt, thấy hắn cuống quít lấy y phục che thân thì cười ngặt nghẽo, sau đó lấy từ trong bọc y phục của mình ra hai cái nội khố, đặt trên ghế dài nói:

- Mỗi lúc buồn chán ở thư viện, thấy tỉ muội thư viện đều may nội y cho người thân nhất, tiểu muội cũng học theo làm hai cái, huynh thử một chút, so với nội khố thoải mái hơn nhiều.

Nói xong ôm Bạch Nô ra khỏi phòng, một người một mèo không ngừng ríu rít những gì chẳng ai hiểu. Bàng Thi Nhi ra khỏi cửa thuận tay đóng lại, Hàn Triệt buông y phục, ngồi xuống ghế cầm nội y lên cẩn thận nhìn, đây là lễ vật đầu tiên mà từ nhỏ đến giờ y mới được thân nhân tặng.

Miên bố (vải bông) cầm trong tay thật mềm mại, vừa vặn với thân người, thích nhất là phần đai có một đoạn gân bò mềm, có thể co giãn. Hàn Triệt liền tháo nội khố, cầm lên cái nội y hoa màu xanh da trời, co chân kéo lên, lắc hông một cái, nhún hai cái. Trời, cảm giác thật sướng, nhất là lúc đứng trước gương ngắm nghía, thật bảnh bao. Thanh niên trong gương vóc người cao lớn, vai rộng eo nhỏ, bắp thịt cân đối, chỉ cần mặc bộ trường sam nguyệt bạch sắc (xanh da trời) lên, còn ai không bảo là công tử trọc thế gia? Hắn bỗng nhiên tràn đầy lòng tin vào chuyến đi Trường An lần này.

Người nọ là người nọ, mình là mình, cần phải tách bạch rõ ràng, giống như sủi cảo của Vân Diệp, cần phải ăn từng miếng mới được, cái gì cũng phải từ từ thưởng thức mới tốt.

Thử nhìn lần đi Trường An này, không phải phòng bị người nào, cũng không phải ám hại người nào, ngoại trừ ngụy trang thì có thể thoải mái đi khắp nơi. Nếu như thất bại bị người bắt lại, vậy thì chạy trốn rồi về nghĩ cách khác. Có điều chỉ cần Vân Diệp không nói, sẽ không ai có thể nhận ra được mình.

Nô tỳ thấp bé bày cho Hàn Triệt một bàn ăn, mặc dù Hàn Triệt rất đói, nhưng vẫn cho nô tỳ đi gọi muội tử đến ăn cùng. Đây cũng là một loại trải nghiệm, cơm nước từ trước tới giờ cũng chưa từng chia sẻ với ai.

Tiểu muội cũng rất kích động, loại trải nghiệm này không phải chỉ là một phía mà là lẫn nhau. Hai người cười nói cùng ăn cơm, Hàn Triệt nói lại đấu pháp thất bại với Vân Diệp, tiểu muội nói trải nghiệm của nàng ở thư viện, thuận tiện nói đồ đệ Tiểu Vũ của y đáng ghét thế nào.

Nô tỳ bé nhỏ bưng thức ăn lên xong vẫn chưa đi, cầm một cái giẻ cần mẫn lau khắp nơi, trong lúc làm việc cái tai vẫn dỏng lên, trong mắt hiện ra vẻ tưởng tượng say mê. Hàn Triệt cũng không đuổi nàng đi, khi nói đến đoạn mình bị ăn đòn còn cười lớn.

Chương 884: Nghe nói sắp có nhật thực

Xuân canh luôn luôn là đại sự của Đại Đường, cho dù lương thực trong kho có nhiều tới mức không chứa nổi nữa thì từ hoàng đế tới bách tính vẫn cứ cung kính bái thần, cầu năm nay mưa thuận gió hòa.

Cho dù ngươi có chuyện lớn bằng trời, chỉ cần không phải chiến đấu, đều phải dừng lại tham gia xuân canh, tục lệ này từ Lĩnh Nam xa xôi lan tới tận phương bắc.

Hoàng đế dẫn bách quan tới Tiên Nông đàn tế tự, sau đó đích thân canh tác, thái tử dắt trâu, hoàng đế cầm cày, hoàng hậu gieo mạ, thân vương khơi mương, quy trình này không được có bất kỳ canh tác nào.

Vân Diệp đang cuốc đất đắp bờ, mảnh ruộng dài hơn một trăm mét làm bờ ruộng tiện cho tưới nước, may mà y không dùng thuổng của Đại Đường, mà dùng xẻng hành quân của mình, không phải vừa cào đất vừa xúc đất, nên nhanh hơn người khác nhiều. Người trẻ tuổi sức lực dư thừa, chỉ thoáng cái đã hoàn thành phần của mình, thấy Lão Tần làm việc vất vả, tới giúp Lão Tần đắp luống, chỗ đất này trồng khoai tây, cho nên phải làm luống.

Sức khỏe Lão Tần ngày càng kém rồi, chuyện truyền máu được mọi người ở Trường An chấp nhận, cái tên khốn kiếp trước kia truyền máu cho Lão Tần nay vì mỗi năm cần truyền máu cho Lão Tần một lần, cho nên kiếm được không ít tiền thưởng, chẳng những không sao, mà còn sinh hai đứa con, tên này vì duy trì con đường kiếm tiền nhanh chóng ấy, nghe Vân Diệp nói ăn nhiều thịt không có lợi cho máu, hiện suốt ngày ăn chay.

Vì tước vị cao cho nên cũng phải làm nhiều, không giống với đám tử tước, nam tước, chỉ cần cào đất vài cái là có thể ngồi xuống chiếu phơi năng nhìn hoàng đế và quan quý trong triều bận rộn, kỳ quái nhất là bọn họ có vẻ vô cùng hâm mộ.

Trước kia chuyện này hoàng đế chỉ làm qua loa vài cái, còn lại do lão nông hoàn thành, sau nạn châu chấu, Lý Nhị bệ hạ liền sửa quy củ này, hai trăm mẫu ruộng vua này do hoàng đế và các huân quý đích thân hoàn thành, ba mẫu ruộng tốt nhất trong đó do ông ta, hoàng hâu, thái tử và thân vương Lý Thái làm, người khác không được xen vào.

Vân Diệp thích phương thức trước kia, chỉ cần tùy tiện cào đất vài cái là mọi người liền tham gia yến tiệc, cuộc sống chè chén phủ phê mới là của quý tộc, hiện chẳng những làm nhiều còn muốn huân quý tự chuẩn bị cơm nước. Đầy tớ cũng không thể lạm dụng như thế.

Lão Trình, Lão Ngưu, Lão Úy Trì ở đằng khác ngồi nhìn, bọn họ không thích hợp tới giúp, Vân Diệp có thể, vì y là vãn bối, giúp trưởng bối là thiên kinh địa nghĩa, không ai nói được gì, thậm chí quan viên lễ bộ còn khen ngợi việc làm của Vân Diệp, bọn họ mà tới giúp thì thành kết bè kết đảng trắng trợn rồi. Mặc dù ai cũng biết năm nhà bọn họ cực kỳ thân thiết, nhưng để người ta biết chứ đừng cho người ta thấy.

Đợi Lão Tần đắp xong miếng đất cuối cùng, Vân Diệp đỡ Lão Tần thở hồng hộc tới bên bờ ruộng, Tần gia không có đứa vãn bối nào ra hồn, đó mới là điều Lão Tần lo lắng, ông ta trù trừ không cáo lão, lo mình nghỉ rồi trong nhà chẳng còn ai có thể gánh vác việc lớn nữa.

Lần trước phái quản gia đến Nhạc Châu đưa tiền cho Vân Diệp, không ngờ gặp phải lực cản chưa từng có trong nhà, tới ngay lão thê cũng khuyên đừng nhảy vào hố lửa, Lão Tần dùng gia pháp, trừng phạt năng hai đứa nhi tử do thiếp sinh ra, mới trấn áp được số đông chi viên cho Vân Diệp, vì việc này lão thê suốt ngày lấy nước mắt rửa mặt, cho rằng Lão Tần coi trọng Vân Diệp hơn nhi tử.

Tần gia mà có đứa con kiệt xuất thì Tần Quỳnh chẳng coi trọng Vân Diệp như thế, vì không có, lại muốn gia nghiệp truyền thừa, nên phải cần ngoại lực, Vân Diệp là lựa chọn tốt nhất.

Khi quản gia từ Nhạc Châu về, đem chuyện nhà mình kiếm lợi lớn kể cho cả nhà, đám người kia tranh giành nhau, nói mảnh đất này là tiền mình góp, mảnh đất kia phải là của mình, nhìn cảnh ấy Lão Tần khóc hết nước mắt, ngay trước mặt mọi người chỉ lão thê và nhi tử nói: - Cái thói đời này dù muốn hưởng lợi phải có trí tuệ và tình nghĩa, các ngươi một là không có trí tuệ, hai là không có tình nghĩa, ngay cả bước tiến của người ta cũng không theo kịp, lấy gì đứng chân trên đời? Đối với Vân Diệp mà nói, Tần gia là một gánh nặng, nếu chẳng phải vì tình nghĩa năm xưa, y kéo Tần gia phát tài làm gì? Nhớ kỹ, người Tần gia có thể không có trí tuệ, nhưng nhất định phải có tình nghĩa.

Lời nói hết, đám người đó tuy cúi đầu, nhưng nhìn thái độ hoàn toàn chỉ còn nghĩa tới chia chác lợi ích ở tân thành ra sao, Lão Tần tuyệt vọng.

Vân Diệp đỡ Lão Tần cảm thấy rõ ràng tấm thân cao lớn này đã suy sụp rồi, vị anh hùng năm xưa với một cây hổ đầu đao, một đôi kim trang giản đánh khắp Sơn Đông không có đối thủ cuối cùng đã biến mất trong dòng sông dài lịch sử. Nay chỉ còn lại cái xác, một anh hùng xế bóng đang nỗ lực kéo dài cái mạng già của mình vì con cháu, không đánh được hổ, cũng chẳng bắt được giao lòng nữa rồi.

- Tần bá bá, đưa trưởng tử của Tần Anh tới Vân gia đi, tiểu chất nhàn rỗi có thể dạy bảo phần nào.

Lão Tần ngẩn ra:

- Không phải ngươi không thu đệ tự nữa sao? Chúng ta nói một lời nặng tựa chín đỉnh, sao có thể hối lại?

- Tính của tiểu chất thì bá bá cũng biết rồi đấy, bản tính như con khỉ, thích nhảy nhót, không phải đại anh hùng như bá bá, nuốt lời quen rồi, nếu bị một lời nói trói buộc không thể làm việc mình muốn thì đúng là một sự dày vò. Gia sư nói, tiểu chất không làm được quân tử, cũng chẳng thành được tiểu nhân, đành sống bừa bãi trên đời, con trẻ theo tiểu chất dù không học được bản lĩnh, cũng học chút cách đối nhân xử thế.
Lão Tần mặt đỏ lên, ngửa mặt nhìn trời một lúc, vỗ mu bàn tay Vân Diệp, tới chiếu bên cạnh.

- Ngươi xem, ngày xuân tươi đẹp, khí trời ấm áp, vậy mà đám khốn kiếp ti thiên giám lại nói có nhật thực, thiên cẩu thực nhật, hiện tượng đáng ngại đó sao có thể xảy ra vào mùa xuân.

Trình Giảo Kim đưa túi nước cho Lão Tần, làu bàu:

- Trình bá bá, thiên cẩu thực nhật là chuyện bình thường, năm nào chả có.

- Vớ vẩn, Trình bá bá ngươi sống bốn mươi tám tuổi rồi tổng cộng thấy có ba lần, đâu ra mỗi ngăm một lần.

- Bá bá, thật đấy, mặt đất không phẳng, mà là hình cầu, năm xưa bá bá nhìn thấy nhật thực ở Sơn Đông, nhưng cùng thời điểm ở Trường An sẽ không thấy, nhật thực có khi xảy ra ở Đại Đường, có khi xảy ra ở Đại Thực, tóm lại một năm luôn có vài lần.

- Viên Thiên Cương, Lý Thuần Phong nói, nhật thực xuất hiện ắt có họa mất nước chết vua.

- Hai tên vương bát đản này thực sự cái gì cũng dám nói, không sợ bệ hạ lôi ra chém đầu à?

- Thế đã là gì, sử sách nói thế mà, trong ( Hậu Hán thư) nói "nhật già dương tinh, thủ thật bất khuy, quân chi tượng dã", cho nên lão ta mới dám nói thế, có căn cứ cả, gần đây ngươi không ở nhà, bệ hạ rất nóng nảy, đám lão phu cũng chuẩn bị sẵn sàng rồi, tới ngày đó chúng ta phải mặc giáp lên triều, ngươi cũng không ngoại lệ.

Lão Ngưu nghiêm nghị dặn:

- Thái sử lệnh cũng đã chuẩn bị xong, nhật thực tới chiêng trống sẽ gõ vang, trống trận trong quân cũng đất, Trường An thập lục vệ đều đề phòng, bệ hạ không tới điện Vạn Dân thượng triều mà tới điện Thừa Lộ, bách tính cũng đánh trống đuổi thiên cẩu. Khi đó ngươi theo sát đám lão phu, đừng chạy lung tun, thời điểm này mà gặp chuyện xui, sẽ họa cả đời.

Vân Diệp gật đầu, đám cổ nhân rảnh rỗi thích vẽ chuyện này ai biết họ sẽ làm ra thứ cổ quái gì, nhật thực thì mọi người cầm chén trà, đeo kính râm ngắm kỳ quan thiên văn có phải hơn không? Phải đội mũ đỏ, làm như sao bản mệnh tới vậy.

Chương 885: Sao chổi tới

Giữa trưa, mọi người lấy thực ăn trong nhà ra bắt đầu dũng bữa, cái bọc của Vân Diệp lớn quá cỡ, không thế không được, mấy lão hán đều nói hôm nay không mang thức ăn, nên Vân Diệp phải mang, chẳng biết bên trong có gì, đều là đám Tân Nguyệt chuẩn bị.

Trước tiên lấy ra một con vịt quay mỡ màng được bọc lá sen, Lão Úy Trì lấy ngay, ông ta thích cắn ngập răng, cả con vịt chưa đủ ông ta ăn một bữa.

Vịt nướng bị Lão Trình lấy mất, ông ta có con dao nhỏ cực bén, đặt vịt nướng lên bàn tiệc, đợi Vân Diệp lấy nước chấm ra, Lão Ngưu thì thích thịt băm viên, thích nhất là thịt bò băm viên vừa dai vừa dẻo là khoái nhất. Tân Nguyệt biết sở thích của ông ta, chuẩn bị một gói lớn, làm hai mắt Lão Ngưu chỉ còn thịt bò.

Lão Tần dạ dày yếu, Vân Diệp lấy ống trúc cho vào nồi nước sôi, khi nón rồi vớt ra, mở nắm, canh sen trong ống trúc đủ Lão Tần uống nửa ngày.

- Móng giò để cho trẫm.

Lý Nhị sắn ông quần, vạt áo cắm vào đai lưng, rất giống một lão nông, phủi tay mấy cái ngồi vào ghế đầu, đợi Vân Diệp lấy đồ ăn, ông ta vất vả cả sáng rồi.

Vân Diệp lục lọi một hồi mới tìm ra móng giò, thứ này phải làm nóng ăn mới ngon, Lý Nhị chẳng để ý lời Vân Diệp, cầm lấy một một miếng da cho vào mồm nhai nhiệt tình.

- Mang rượu ra, trẫm biết ngươi có, tuy lễ bộ không cho uống rượu, nhưng đoán chừng ngươi coi lời họ như gió thoảng bên tai, lấy cho trẫm làm một ngụm giải khát.

Bầu rượu được đưa lên, thị vệ định kiểm nghiệm, Lý Nhị đuổi đi, ngửa cổ tu một ngụm lớn, thuận tay đưa cho Tần Quỳnh, Tần Quỳnh nhiều năm không uống rượu, nhưng hoàng đế cho, dù là thuốc độc ông ta cũng uống, vả lại ông ta thèm lâu rồi, lý nào từ chối, làm một hơi nửa bình, nín thở, phả ra một hơi dài, trông hạnh phúc lắm.

Đến khi Lão Trình đưa bầu rượu cho Vân Diệp thì chẳng nhìn cũng biết bên trong cạn queo rồi, Vân Diệp lấy hết thức ăn ra chất trên bàn, kiếm cành cây cắm hai cái bánh báo đem nướng, vnagf rượu rồi mới đưa hoàng đế.

Bản thân cầm chân gà, trứng gà, đậu hũ, lấy cả ồng trúc chứa rượu nếp, bánh bao, thịt viên mang tới cho hoàng hậu, hôm nay ở chỗ này chỉ có hoàng hậu là nữ nhân, phải chiếu cố đặc thù. Còn đám Lý Thừa Càn, Lý Thái đói khát nháy nát mắt với Vân Diệp thì coi như không thấy, mỗi năm xuân canh hoàng gia phải hồi tưởng lại ngày tháng vất vả, đó là truyền thống, không thể qua loa.

Khí sắc Trường Tôn thị trông rất kém, ngồi trên bàn tiệc uể oải ăn bánh kê, thứ này dù chế biến kiểu gì cũng khó mà ngon nổi, kê thô, không mịn được như cốc, dù nấu thành cháo cũng chẳng dễ uống, ưu điểm duy nhất là kháng hạn, cho nên ở Quan Trung vẫn nhiều người ăn.

Vân Diệp trải một tấm vải sạch sẽ trước mặt bà, tiếp theo là lá sen, đặt thức ăn lên, món khấu nhục mà bà thích ăn nhất ở ống trúc, sau khi phong kín ném vào nồi nước sôi.

Đợi khi Vân Diệp đặt rượu nếp xuống Trường Tôn thị mới lấy lại tinh thần, hơi do dự rồi cầm ống trúc lên uống
- Đây là rượu nếp nhà Hoàng Thử, tên Hoàng Thử này lén lút nuôi một tiểu thiếp bên ngoài, bị lão bà biết, hiện xung đột, hai phu thê chẳng nói với nhau một lời, Anh Nương chuyển khỏi đại trạch của Hoàng Thử rồi, tự mở một quán rượu nếp, người tới rất nhiều, thần cũng chiếu cố một chút.

- Tình cảm luôn từ nồng thắm chuyển phai nhạt, từ xưa đã thế, Hoàng Thử sao có thể ngoại lệ.

Trường Tôn thị thuận miệng nói một câu nhưng khiến Vân chỉ muốn co cẳng chạy, hoàng đế và hoàng hậu mâu thuẫn, mình không biết thì hơn.

- Ngồi cho nghiêm chỉnh, cứ ngọ nguậy còn ra cái thể thống gì, nói xem, sắp nhật thực rồi, trên triều đường luôn có lời khó nghe, ngươi chạy rõ xa, định đứng ngoài xem kịch vui à?

- Thần thân mang hoàng mệnh, đang kiểm tra khu công nghiệp Trường An.

- Câm mồm, ngươi đang xây nhà, còn rút mình khỏi phiền toái, tính toán giỏi lắm, giờ ca ca ta có chủ ý riêng, ngươi cũng có toan tính riêng, các ngươi có ai nghĩ tới ta sống trong hoàng cung ra sao không?

Vành mắt Trường Tôn thị tức thì đỏ hoe, ca ca thân thiết với bà nhất trong số thần tử gần đây vì phân phong thứ sử có thể nói đã trở mặt với hoàng đế, chuyện phong thiện Sơn Đông đã làm tình nghĩa của quân thần mất hết sạch, hoàng đế phái Vân Diệp kiểm tra khu công nghiệp là phóng ra một tín hiệu với Trường Tôn Vô Kỵ, hoàng gia không cần dựa vào cương thiết của nhà ngươi nữa, hiện khu công nghiệp đang tăng cường sản lượng. Bản báo cáo thổi phồng mà Vân Diệp dâng lên được hoàng đế lệnh bí thư giám đọc trước triều, cùng quần thần thảo luận mở rộng khu công nghiệp.

Chính vì có tin tức này mà Vân Diệp tùy tiện xây nhà ở Hạn Nguyên mới được hoàng đế ngầm chấp nhận, rồi mới có Lý Thái tham dự, đánh tan mưu đồ của tương tác giám.
Trường Tôn thị ở chuyện này đúng là khó xử, một mặt là trượng phu, một là ca ca, không thể chí công vô tử giúp trượng phu xử trí ca ca, cũng không thể giúp ca ca đối phó trượng phu, cho nên thời gian qua bị kẹp ở giữa sống không bằng chết.

- Nương nương, đó toàn là chuyện nhỏ thôi, phiền toái lớn còn chưa tới đâu, người cho rằng lần này chỉ là một lần nhật thực bình thường à? Chắc nương nương không ngờ, sao chổi cũng tới góp vui, nương nương cứ tưởng tượng mặt trời bị che kín, mặt đất tối tăm, cái đuôi dài của sao chối xuất hiện ở chân trời, cổ nhân gọi cảnh này là gì? Là trùng nhật! Nương nương, sao chổi bảy mươi sáu năm xuất hiện một, lại đúng lúc nhật thực, phiền toái lớn của nương nương cũng tới.

Trường Tôn thị cả kinh, sao chổi xuất hiện mang hàm ý gì bà quá rõ, Võ Vương phạt Trụ, đuôi ở phía đông, quét người phía tây, đây là hiện tượng phụ nhân loạn chính.

Náo nhiệt rồi đây, nhật thực là hoàng đế toi mạng, sao chổi lại là phụ nhân loạn chính, hai thứ gộp lại, không phải phiền toái mà là phiền toái lớn.

Hiện giờ Vân Diệp thấy phu thê hoàng đế thật đáng thương, mặt trời bị che mất, hoàng đế toi đời, sao chổi Cáp Lôi xuất hiện, hoàng hậu phải bị chặt đầu, hoặc đầy vào lãnh cung, đám đại thần cổ hủ đều biết, chuyện đầu tiên phải làm là khuyên hoàng đế sửa sai, bọn họ là thứ y sinh đần độn đau tay chặt tay, đau đầu chặt đầu.

Không thẹn là nhân vật nổi danh lịch sử, Trường Tôn thị chỉ thoáng tái mặt, trán có chút mồ hôi, sau đó khôi phục lại bình tĩnh, bóc một quả trứng, vừa ăn vừa hỏi:

- Chuyện sao chổi ngươi chắc được mấy phần?

- Bẩm nương nương, hiện tượng nhật thực được bọn họ tính rất chuẩn, nếu có sai sót, thì nhất định là vấn đề giờ giấc, nhật thực dứt khoát sẽ xuất hiện, sao chỗi bảy sáu năm xuất hiện một lần, không sai được, mười ngày sau khi nhật thực thì sao chỗi sẽ xuất hiện, hơn nữa ba ngày sau có trên bản đồ sao, đại khái dừng trên khoảng ba bốn tháng, nương nương hãy cẩn thận.

- Hiện giờ ai biết ba ngày sau sao chổi sẽ xuất hiện?

- Triệu Duyên Lăng tiên sinh, ông ta dùng cả đống tiền xây cho mình một cái quan tinh đài, đồng thời lấy bảo thạch khảm các loại bản đồ sao trên trần nhà, đám ngu xuẩn của ti thiên giám tuy tính ra được nhật thực, nhưng tuyệt đối không thể tính ra sao chổi, nương nương, người có ba đêm bốn ngày để tận dụng.

- Bản cung là giới nữ, có cách gì chứ, đành nghe thiên mệnh thôi, nếu sao chổi xuất hiện, bản cung lập tức tự tận, tránh bệ hạ bị uy hiếp.

Sắc mặt Trường Tôn thị ngày càng bình tĩnh, khẩu vị cũng ngày càng tốt, cả đống thịt viên mà ăn sạch.

Sao chổi Cáp Lôi - Halley, một sao chổi nổi tiếng nhất lịch sử ( dốt thiên văn như mình cũng biết), là sao chổi có chu kỳ ngắn nhất ( thì phải?), Halley là người tính ra chu kỳ của nó, nhưng ông chết trước khi tính toán của mình được chứng minh.

Chương 886: Cáp Lôi là tiên sư của ta

- Nương nương nói lý chút chứ, rõ ràng đẩy khó khăn cho bọn thần xử lý, người chẳng làm gì cả.

Vân Diệp rất bất mãn, ai nói Trường Tôn thị là nhân vật buông tay chịu chết thì y nhổ cho bãi nước bọt vào mặt, lúc này nói thê lương lắm, thực ra để Vân Diệp và đám Lý Thừa Càn, Lý Thái nghĩ cách, ba bọn họ đánh chết cũng không hại bà ta được, Trường Tôn thị xảy ra chuyện, ba bọn họ là cua cùng xâu, chẳng ai chạy thoát.

- Các ngươi trưởng thành cả rồi, có thể làm việc rồi, mấy năm qua chẳng phải làm nhiều chuyện rất tốt sao? Chuyện này hẳn cũng xử lý tốt thôi, trước kia mấy đứa các ngươi làm ta lo nát lòng, giờ đến lượt ta hưởng phúc rồi.

Trường Tôn thị nói rất vô trách nhiệm, thái độ có con cái lo bản thân kê cao gối ngủ kỹ, rất ung dung cao quý.

- Cũng phải, hiện nương nương làm nhiều sai nhiều, làm ít sai ít, không làm không sai, hiện nương nương chỉ cần ở trong cung bồi bổ sức khỏe, còn lại để chúng thần làm, một cái sao chổi nho nhỏ còn chưa làm khó được chúng thần.

Trường Tôn thị gật đầu, Vân Diệp nhặt hai cái đùi gà rồi rời lều, huynh đệ Lý gia nằm trên chiếu tắm nắng, bánh kê to tướng ném bên cạnh, Vân Diệp tới cũng chẳng ngó ngàng, đến khi hai cái đùi gà xuất hiện mới mễn cưỡng ngồi dậy, mỗi người một cái thong thả ăn, cả hai đều uể oải chẳng có chút tinh thần nào.

- Một cái đùi gà làm sao mà đủ, ngươi phải mang cả con gà tới mới đúng.

Lý Thái không hài lòng.

- Điều tiếp theo ta nói, các ngươi nghe xong mà còn tâm tư ăn uồng thì ta phục.

Vân Diệp cũng nằm xuống chiếu lười nhác nói:

- Đừng nói vội, để ta ăn xong đùi gà hẵng nói.

Lý Thừa Càn khá là thông minh, biết nếu Vân Diệp không nói cái gì kinh động, thì cũng buồn nôn, nói chung là ảnh hưởng tới khẩu vị.

Vân Diệp rất kiên nhẫn đợi họ ăn xong mới nói nhỏ:

- Ba ngày sau sao chổi sẽ xuất hiện, mười ngày sau khi có sao chổi sẽ có cảnh tượng hoành tráng trùng nhật, thư viện làm ra một cái kính viễn vọng, hai vị có hứng thú xem không? Nghe Triệu Duyên Lăng nói là kỳ quan thiên cổ đấy.

- Ế, sao không nói nữa, vui lắm mà, khi đó ta chuẩn bị yến tiệc, mang theo rượu cùng ngắm cảnh nhé? À, hai ngươi có kính râm rồi, không cần ta chuẩn bị.

Lý Thừa Càn mặt trắng bệch, Lý Thái thì lên cơn sốt rét, cả hai không nói ra lời, vì hậu quả quá ác liệt, trên lịch sử Trường Tôn thị không sống tới lúc có sao chổi, Lý Thuần Phong, Viên Thiên Cương mặc sức múa lưỡi, làm từ đó về sau Lý Nhị không lập hoàng hậu nữa, Tiểu Vũ cũng gặp xui xẻo lớn vào thời điểm này, sao chổi kéo cái đuôi dài sáng rực treo trên bầu trời ba bốn tháng, ba ngày sau mắt thường có thể nhìn thấy, không thể lấy vải che kín cả Đại Đường được.

- Diệp Tử, ngươi chắc chứ?

Lý Thừa Càn hít hơi như đau răng hỏi:

- Tối nay tự tới thư viện mà xem, hiện nó là sao mờ, chỉ có dựa vào kính viễn vọng mới thấy, ba ngày sau tới gần, mắt thường cũng thấy được, khi ấy không giấu được nữa. Tốt nhất ngươi hãy cầu khẩn lúc nhật thực có mây đen che kín trời, không nhìn thấy gì hết. Có điều may phải che kín cả Quan Trung cơ, như thế không ai thấy thì không dám nói bừa.

Lý Thái đã bay cái bánh kê, hung dữ nói:

- Kẻ nào dám đàn hặc mẫu hậu, lão tử sẽ giết cả nhà, đại ca! Chuyện này huynh có làm không? Không làm thì tránh đường, đệ làm thái tử, sau khi lên làm hoàng đế, chuyện đầu tiên sẽ giết hết già trẻ nhà bọn chúng.

Lý Thừa Càn cũng kích động nói:

- Không cần đệ, kẻ dám đàn hặc mẫu hậu, ta sẽ băm vằm xé xác. - Bình tĩnh chút, kích động được ích chó gì, ngươi cho rằng người ta không dám đàn hặc à? Ngươi nhìn đám ngự sử trong triều, có kẻ nào sợ chém đầu? Khi đó bọn chúng kéo cả lên, tấu chương đàn hặc đù chôn sống hai ngươi rồi, giết kiểu gì? Đồ sát toàn triều à? Bạo quân thiên cổ cũng làm như các ngươi, tới khi đó Lý gia bị thiên hạ chỉ trích, còn mong truyền thừa giang sơn à?

- Vậy phải làm sao?

Lý Thái quát hỏi, khuôn mặt cực kỳ đáng sợ, tên khốn này khả năng thực sự nảy ý giết người, lần trước Tề vương chẳng qua làm thịt chó của hắn, hắn cho ong đốt thành phế nhân, nghe nói hiện giờ cả ngày chỉ biết nằm trên giường chảy nước dãi, Lý Uyên muốn giết nhưng ra tay được...

- Làm thế nào à, đơn giản, chúng ta đánh nhau một trận.

Vập Diệp nói xong dấm thẳng vào mặt Lý Thái.

Lý Thái bị đánh choáng luôn, chớp đôi mắt bị thương không hiểu nhìn Vân Diệp, Vân Diệp rống lên:

- Trong truyền thuyết của Bạch Ngọc Kinh có truyền thuyết về sao Cáp Lôi, mỗi bảy sáu năm giáng lâm một lần, mang tới cho mặt đất hơi nước, có thể nói là mẹ của sinh mệnh, ngươi dám nói nó là sao họa, đúng là ngu xuẩn hết thuốc chữa, là vương gia ta cũng đánh.

Lý Thái thông minh lập tức biết tính toán của Vân Diệp, chỉ có khống chế chủ động, đem sao chổi thu hút vào mình mới có thể giảm thiểu nguy hại cho mẫu thân xuống mức thấp nhất, đem sao chổi giáng lâm thành nghiên cứu thảo luận học thuật, tuyệt đường hậu họa.

- Ngươi dám đánh ta.

Lý Thái xông lên vật Vân Diệp xuống đất, đồng thời đấm vào mũi y, tức thì máu mũi chảy dài, Vân Diệp giật cổ áo Lý Thái rách toạc.

Hai người vật lộn trên mặt đất, đè đổ lều, luân phiên đè lên người nhau, trông có vẻ vô cùng phẫn nộ.

Lý Thừa càn ở bên không ngừng quát thảo, ngăn bọn họ đánh nhau, một thân vương, một quốc hầu, trong ngày trọng đại thế này mà lăn lộn trên bùn đất, đánh nhau không khác gì lưu manh.

Đợi khi Lý Nhị đùng đùng nổi giận đi tới thì y phục cả hai rách bươm, mũi thì vỡ, mắt thì sưng, bị thị vệ tách ra, vẫn đạp chân không thôi.
- Hai ngươi vì sao đánh nhau, làm càn trong ngày xuân canh, chẳng lẽ không sợ luật hoàng gia à?

Lý Nhị chưa bao giờ nghĩ Vân Diệp và Lý Thái lại đánh nhau, cả hai quan hệ tốt tới mức mặc chung một cái quần rồi.

- Lý Thái làm nhục sư môn tổ tiên của thần, không thể nhịn được.

- Coi sao họa là tổ tiên, Bạch Ngọc Kinh của ngươi đúng là kỳ lạ đấy. Bản vương chửi ngươi, ngươi làm gì được.

Ba chữ Bạch Ngọc Kinh có hiệu quả thần kỳ, lập tức xung quanh im phăng phắc, mấy kẻ vốn đang hể hả cười nhạo cũng giương tai lên lắng nghe, chỉ sợ bỏ sót câu nào.

Thật ra chẳng cần làm thế, vì Vân Diệp tiếp tục rống to:

- Ngu dốt, ba ngày nữa sao Cáp Lôi sẽ tới, xem ngươi nói được gì?

- Giả thần giả quỷ, Vân Diệp, giỏi thì gọi sao tới đây, bản vương lập tức cúi đầu xin lỗi.

Vân Diệp tức tới run rẩy:

- Vạn vật thế gian bao gồm trăng sao trên trời đều có thể dùng toán học tính toán, sao Cáp Lôi cách bảy mươi sáu năm giáng lâm trung thổ một lần, bản thân ngươi ngu xuẩn, còn buông lời xỉ nhục là cớ gì?

- Ha ha ha, trăng sao mà cũng cho vào toán học được? Vân Diệp, ta cũng học toán học, sao không biết?

- Đó là vì ngươi vô tri, thử đi hỏi Viên đạo trưởng của ti thiên giám xem ông ta tính ra có nhật thực thế nào, ngươi mới có được chút thành tựu đã dám coi thường người tài trong thiên hạ.

Viên Thiên Cương thấy Vân Diệp nhắc tới mình thì vuốt râu đi ra nói:

- Ngụy vương điện hạ, Vân hầu, hai vị đừng cãi nhau nữa, nhật thực nguyệt thực đúng là có thể thông qua toán học thêm vào thiên tượng đồ tính ra. Điều này Vân hầu nói không sai, nhật thực lần này do tiểu đồ Lý Thuần Phong tính ra.

Lý Nhị cuối cùng cũng hiểu hai người này vì sao đánh nhau, té ra tranh chấp vì tinh tượng, loại chuyện này một tay vỗ không lên tiếng, xử trí cũng đơn giản, nếu là người khác, kéo ra chém đầu là xong, hiện hai tên này không giết được, cũng không nỡ.

Tức giận chỉ Vân Diệp nói:

- Chẳng qua là chuyện trăng sao mọc lặn, một thân vương một quốc hầu vật lộn đánh nhau, phá hỏng đại lễ xuân canh. Tội không thể tha, Lý Thừa Càn, lệnh ngươi mang hai đứa nó tới phủ tông nhân xử theo luật, không được nương nhẹ.

Hai người cùng kêu oan, Lý Thái lớn tiếng nói:

- Phụ hoàng, Vân Diệp nói sao chổi do tiên nhân Bạch Ngọc Kinh phát hiện ra trước tiên, rất có quy luật, khi tới thì y mang theo đệ tử bái tế tiên nhân, y bái tế sao họa, hài nhi nghe tới đó mới tranh chấp với y.

Viên Thiên Cương thất kinh:

- Vân hầu, sao chổi là sao họa, thuần âm, ứng hậu cung gây họa, vì sao ngài bái tế sao này? Đây là đại tội, nguyền rủa quốc gia.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau