ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 876 - Chương 880

Chương 877: Mặc sức tưởng tượng

Quả nhiên một luồng khí màu trắng theo lỗ thổi ra, Vân Diệp ước chừng nhiệt độ hơi nước nhất định cao đến phát hãi.

Công tượng tiếp tục rót thép, đến tận khi thép tràn ra miệng mới ngừng lại. Vì nguyên lý nóng nở lạnh co, cho nên lúc nào cũng phải rót nhiều hơn một chút mới được.

Xem ra đồ cần đúc cũng không lớn, bởi vì ba cái khuôn đúc xếp cạnh nhau, thùng đựng nước thép chỉ rót trong nửa canh giờ đã hoàn tất.

Chờ tráng hán ngừng lại, uống xong nước, Vân Diệp mới chỉ vào vết sẹo của hắn hỏi:

- Vì sao các ngươi không mặc đồ bảo hộ?

- Quá nóng, không mặc được.

Tráng hán vừa mới nói một câu đã bị quản sự xưởng thép đá vào khớp gối, tráng hán rất bất mãn liếc mắt nhìn quản sự, sau đó mới bất đắc dĩ quỳ một chân trên đất ôm quyền chào.

- Không cần phải vậy, nơi này là công trường, nên bỏ các lễ nghi rườm rà không cần thiết. Ta chỉ hỏi ngươi, có phải vì nóng mà các ngươi không mặc được đồ bảo hộ? Ngươi nhìn lại ngươi xem, toàn thân ngươi trên dưới còn chỗ nào lành lặn không? Nước thép gặp không khí liền bị bắn tung tóe, ngay cả chút tri thức thường thức ấy các ngươi cũng không biết hay sao?

- Vải bố tốt nhất có 3 tầng, tách ra cũng được 3 bộ, một năm tác phường phát hai bộ, cứ như vậy cả nhà đều có quần áo mặc, tiểu nhân tay chân vụng về nên mới bị sẹo vậy.

Tráng hán nói khiến Vân Diệp sửng sốt hồi lâu, có lẽ do khi tới Đại Đường đã quen với sinh hoạt phú quý, đối với sinh hoạt của tầng lớp dưới đã trở nên xa lạ, y đã tự phản bội lại giai cấp xuất thân của mình, trở thành một địa chủ vạn ác, một nhà tư bản hút máu, hơn nữa còn là một thân phận quan hầu đáng xấu hổ.

Cha y cũng từng sửa y phục bảo hộ của ông cho y mặc, chỉ cần là y phục mới thì chẳng cần biết nó từ đâu. Còn cha y vẫn cứ mặc y phục vá víu bận rộn trong nhà xưởng. Hiện giờ y cũng không còn nhớ rõ, chỉ còn nhớ tới bộ hay mặc có chiếc cổ âu xinh đẹp.

Hết thảy những việc trước mặt khiến Vân Diệp nhớ lại thời xa xưa, trời màu xám, nhà xưởng cũng màu xám, người cũng màu xám, có lẽ ở thời đại đó, tim có lẽ cũng màu xám.

- Mỗi năm phát thêm một bộ y phục lao động, giầy. Còn khẩu trang một tháng phát hai chiếc, sau này mỗi khi bắt đầu làm việc phải kiểm tra, người không mặc đủ không được đi vào.

Vân Diệp quay đầu phân phó quản sự xưởng thép.
Một bộ y phục chẳng đáng mấy tiền, đáng giá nhất nhà xưởng này kỳ thực là những công tượng, bọn họ đều là cao thủ từ Tượng Hộ doanh chiêu mộ tới, cũng coi là tinh anh trong công tượng Đại Đường. Lò sập có thể làm lại, nhưng người xảy ra chuyện thì tìm lại người như vậy rất khó. Nhiều người là người quen cũ từ khi Vân Diệp cải tạo lò luyên thép, 7 năm trôi qua, Vân Diệp đã trở thành hầu gia cao quý, còn bọn họ vẫn là những người dân lao động chăm chỉ trong nhà xưởng.

Luyện thép đã không còn nhiều cải tiến lớn, giờ là lúc tích lũy về lượng để biến đổi về chất, mới có thể tạo ra một bước nhảy vọt. Trước đây Vân Diệp nói không chuẩn với Trường Tôn Vô Kỵ, bất cứ chuyện gì trên thế gian muốn tiến bộ đều không thể tách rời tích lũy. Trường hợp luyện thép là vì Vân Diệp tồn tại, thuộc về trường hợp đặc biệt không thể có lần thứ hai. Hiện tại trường hợp đặc biệt này cũng dần đi đến bước phát triển cuối cùng. Giờ chỉ đành chờ hoá học vật lý hiện tại của Đại Đường, các ngành học tự nhiên phát triển thì mới có thể thúc đẩy công nghiệp phát triển, đây là một quan hệ kiểu con gà và quả trứng.

Lãnh đạo xuống cơ sở, tự nhiên không thể thiếu việc ngồi ăn chung. Trước kia Vân Diệp cho rằng quan lại Đại Đường không bao giờ chịu ngồi ăn chung với đám thợ đê tiện thấp kém, thế nhưng hiện tại Vân Diệp mới phát hiện mình sai rồi. Nghe quản sự nói, chỉ cần là quan viên tới xưởng thép, thì bất kể là Vương gia hay công hầu, thì việc ngồi cùng phòng bưng bát cùng ăn cơm đã thành một truyền thống. Thậm chí khi bệ hạ tới thị sát cũng tới phòng cùng ăn, chẳng qua hôm đó cơm canh cần thịnh soạn hơn một chút là được.

Thủ đoạn thân dân của quan lại Đại Đường cũng có ý vị, đường đường Hầu gia lại đi bưng mâm cơm, ngồi chung bàn nói chuyện vui vẻ với người quen cũ, đến nỗi ngay cả việc Hầu gia bị tro than hun cho đỏ như Trương Phi cũng có thể nói ra không kiêng kị.

Cơm được dọn lên, trước mặt Vân Diệp xếp đầy thịt béo, còn trước mặt các công tượng thì toàn xương. Không được, cần phải thay đổi, Hầu gia bèn chia thịt béo cho mọi người, còn mình thì nhận rau xanh xương xẩu về ăn, ai khuyên cũng không được.

Cơm đã ăn xong, cuối bữa mọi người bưng canh húp sạch, cả bàn sạch bách như chó liếm, đến nỗi gần như không phải rửa lại.

Cơm canh ăn vào muốn nôn mửa, vậy mà vẫn phải khích lệ đầu bếp một phen. Đầu bếp nghe xong như lên chín tầng mây, đường đường là Vân hầu mỹ thực gia trứ danh thành Trường An cũng khen hắn, giá trị của hắn lập tức tăng cao.

Cả bàn cơm canh Vân Diệp không tiêu hóa được, bụng cứ nhâm nhẩm đau, nhưng y vẫn phải cố gắng đi lom khom dẫn quản sự tiếp tục thăm thú.
Vào thương khố mới biết Đại Đường hiện nay hưng thịnh đến mức nào, không trách Lý Nhị có thể mang thép bách luyện tốt nhất cho hùng miêu. Trong nhà xưởng cao to, thép khối xếp đống đến tận nóc. Vân Diệp cầm chùy nhỏ, chạy qua chạy lại gõ gõ kiểm tra chát thép. Bốn người Ngũ lễ Tư Mã không rõ y đang làm gì, nhưng thấy sắc mặt Vân Diệp nghiêm chỉnh, vểnh tai lắng nghe tiếng thép phát ra, quản sự cũng lắng nghe, Chu tiên sinh cũng nhắm mắt nghe, thì họ biết việc này ắt có mục đích.

- Hầu gia, ngài xem nhóm thép này thế nào?

Quản sự không nghe thấy âm trầm đục mà chỉ nghe thấy âm thanh trong trẻo, thanh thúy thì đắc ý khoe khoang.

- Không tệ, không tệ, chất lượng thép không tệ, nghe âm trong đều cho thấy chất lượng tốt. Thế nào? Năm nay có lòng tin làm trăm vạn cân không? Ngươi cũng biết, với Đại Đường sắt thép bao nhiêu cũng không đủ dùng, thép ngươi luyện ra bao nhiêu cũng hết.

Quản sự cười tự tin, vỗ ngực nói:

- Hầu gia yên tâm, xưởng thép chúng ta lớn nhất Đại Đường, thép của Triệu công phủ không thể nào so được với chúng ta. Năm nay ta tính bọn họ luyện được 50 vạn cân là hết cỡ, chúng ta thì chỉ hai tháng đầu năm đã luyện được 28 vạn cân. Ngài xem, chỗ này chính là sản lượng năm ngoái và năm nay cộng lại. Do có lệnh cấm xuất thép ra ngoài nên tất cả chúng đều ở đây.

Biết Lý Nhị đang muốn dự trữ vật liệu thép, mấy thứ này đều là vật tư chiến lược, dự trữ càng nhiều càng tốt. Không biết là đang đề phòng ai, Vân Diệp cho rằng khả năng lớn nhất là Trường Tôn Vô Kỵ. Dù sao Trường Tôn gia chính là thương gia sắt thép tư doanh lớn nhất Đại Đường, là người có thể độc quyền lũng đoạn ngành thép. Cho nên cần phải phòng bị thật tốt.

Lão Chu bên cạnh nói:

- Đấy là vì Trường Tôn gia không chịu hạ vốn gốc, rõ ràng chúng ta có công nghệ tốt, không cần phải phí công đi mua của họ làm gì. Trưởng Tôn gia năm nay có thể làm được 50 vạn cân đã là liều mạng rồi.

Lão Chu nói vậy khiến Vân Diệp tức giận:

- Nói thì thật dễ, đừng chỉ biết nói như vậy. Người ta đã phải tốn 6000 ngân tệ mua thành quả thư viện, ngươi còn cười nhạo người ta làm gì. Nếu như tức giận, lần sau có kỹ thuật mới cứ nâng giá cao là được.

- Hầu gia cao kiến, lão Chu bội phục, lần tới sẽ nâng giá lên ba thành, ngài thấy thế nào?

Thấy lão Chu gãi gãi đầu, Vân Diệp không có ý kiến nhún vai, định giá thế nào là chuyện của bọn hắn không liên quan đến y.

Chương 878: Chấn động (1)

Chuyển quặng là một việc rất phiền phức, từng chiếc ngưu xa kéo thì đến bao giờ mới xong. Nhìn đoàn ngưu xa lầm lũi, Vân Diệp chợt nhớ đến đường ray đơn giản, bèn tiện tay cầm cành cây vẽ ra giản đồ thô sơ, hỏi quản sự:

- Nếu chúng ta không thiếu sắt thép, vậy năm nay báo lên triều đình bớt một chút, dư lại để chúng ta dùng. Ngươi xem, chỉ cần làm thế này, chúng ta đóng chúng lên gỗ, hai thanh song song, thẳng từ cửa hàng vào tận mỏ, chờ quặng đào ra liền đổ thẳng vào thiết xa. Bốn bánh xe của thiết xa vừa khéo có thể đứng trên hai đường ray, ta tin rằng tốc độ vận khoáng tăng lên không chỉ 10 lần.

Quản sự và lão Chu ngồi xổm trên mặt đất nghiên cứu hồi lâu, lão Chu chợt vỗ đùi nói:

- Hầu gia anh minh, đúng là một biện pháp tốt. Chúng ta có thể để long môn điếu chạy trên này, vậy sao lại không cho thiết xa chạy trên đó? Chúng ta có thể tận dụng sắt thép thừa để hoàn thành con đường này, chỉ cần làm xong, vấn đề sản lượng không phải lo nữa rồi.

Vân Diệp ném cành cây đi bùi ngùi thở dài, rất muốn nhìn thấy cảnh thiết xa chạy tới chạy lui trên đường ray, việc này ở hậu thế xem chừng rất quen thuộc, thế nhưng ở thời đại này chưa có, cho nên khiến cho sản lượng sắt thép rất thấp. Sản lượng 500 vạn cân nghe thì rất hay, bằng sản lượng cả toàn quốc thời tiền Tùy, thế nhưng đổi ra cũng chỉ tương đương 500 tấn. Ở hậu thế, một xưởng thép lậu thô sơ cũng làm được nhiều hơn, vậy mà hiện nay xưởng thép này lại được coi là đệ nhất thế giới.

Tròn ba nghìn công tượng, vậy mà cả năm không làm nổi nghìn tấn thép. Từ tuyển quặng đến luyện xong, ba nghìn người phải làm ròng rã 1 ngày 1 đêm mới có thể làm được.

Vân Diệp cảm thấy chua chát, thế nhưng Đại Đường từ hoàng đế đến công tượng đều đang bội phục nhà xưởng này, thậm chí hoàng đế còn cho rằng đây là một trong những mệnh mạch của đế quốc, lúc nào cũng có 1000 tên phủ binh đồn trú bên cạnh. Chỉ cần xưởng thép có biến, thì những phủ binh này chỉ có nhiệm vụ quan tâm đến việc bảo vệ nhà xưởng.

Trong Ngũ lễ Tư Mã, một vị Tư Mã tua mũ màu hồng nói:

- Vân hầu hà tất thương cảm, chúng ta với tác phường này vô cùng kinh ngạc. Binh khí trong tay của bách chiến hùng binh Đại Đường ta phải nhờ vào sắt thép nơi đây cung cấp. Lão phu năm nay đã 53, nhưng chưa bao giờ thấy qua nhiều sắt thép như vậy chứ đừng nói là thép tốt, dù có chút tiếc nuối nhưng cũng không có gì quan trọng. Hầu gia còn trẻ, thời gian còn dài, chờ hùng binh Đại Đường tiêu diệt tất cả uy hiếp thế gian, lúc đó Vân hầu muốn làm chắc chắn là được. Lão phu cũng muốn xem xem xe chạy trên đường sắt rốt cuộc có bộ dạng gì.

Vân Diệp nheo mắt nhìn lão, đối với một quốc hầu mà lão không có một chút kính ý, rất có khả năng là tâm phúc của Lý Nhị. Những người này rất thần bí, nếu như chỉ xét về công tích, phỏng chừng làm một hầu tước cũng không lạ. Lão Ngưu cũng từng nói, trong tay hoàng đế nhân vật ùn ùn, có điều đại bộ phận đều thuộc về quân đội.

- Hiện tại quốc gia còn chưa thái bình, tự nhiên cần thực thi quân chính trước, hạng mục dân sinh tất nhiên để sau. Có đôi khi chúng ta có tiền cũng không có cách nào hoàn thành mộng tưởng, đầu tiên chính là thế nhân không tán đồng, có điều đó cũng không phải là vấn đề lớn, bản hầu làm việc chỉ cần bệ hạ tán thành, không cần quá để ý đến những việc khác.

Lão này liền vỗ ngực nói: - Vân hầu uy vũ.

Những lão này đều đã thành tinh, những lời Vân Diệp vừa rồi chắc chắn sẽ không để trong lòng, những câu tán dương chẳng mất gì nên nói ra rất thuận miệng. Vân Diệp thấy vị Tư Mã này biết điều như vậy, tâm tình buồn bực nhất thời tốt hơn nhiều.

Khu công nghiệp thường không sạch sẽ gọn gàng, nhất là loại khu công nghiệp sơ cấp nhất thời Đại Đường. Phế thải chất đầy chân núi, Hạn Nguyên tính ra cũng thuộc loại bình nguyên tương đối phì nhiêu, đất đai nơi nay kỳ thực cũng có thể canh tác. Chẳng qua lợi nhuận công nghiệp trước mắt so ra lớn hơn nhiều, cho nên mọi người đều bỏ qua canh tác, gồm cả những người rất thông minh như quân vương, tể tướng.

Trên đống than lộ thiên, mười mấy hài tử đen thùi lùi đang xách giỏ bới tìm, hình ảnh cũng rất quen thuộc với Vân Diệp, bởi y cũng từng làm việc này. Đốt bằng than rất tốt, ít khói, lửa mạnh, nhưng có một khuyết điểm, đó chính là dễ bị trúng khói độc, không biết những hài tử này có biết hay không.

Người Quan Trung nếu có thể đốt cỏ, thì sẽ không bao giờ đốt củi, có thể đốt than, sẽ không bao giờ đốn cây. Nếu như không phải việc dựng nhà phải cần cây làm xà, làm cột, bọn họ tuyệt đối sẽ không động đến bất kỳ một thân cây nào. Nhưng dù có tiết kiệm như vậy, thì trải qua trăm ngàn năm dân số tăng lên, núi Quan Trung cũng trọc từng quả một, cũng khiến cho Hoàng Hà dần dần lộ nguyên hình một con ác long.

Bây giờ Quan Trung bắt đầu đốt than đá, dân cư cũng bắt đầu di chuyển dần về các vùng biên, không biết làm như vậy có thể tạm hoãn bớt tốc độ cao nguyên hoàng thổ bị xói mòn hay không.
Viễn Cổ phong, ngày ngày được vận chuyển hoàng thổ từ xa đến, tạo thành một lớp vừa dầy vừa nặng. Vân Diệp không muốn dòng sông hung dữ lại cuốn nó đi. Không phải Vân Diệp đa cảm, mà là y đã uống say, những hán tử Quan Trung nhiệt tình sau khi gặp được Hầu gia thì càng thêm nhiệt. Không có rượu mạnh, chỉ có trù tửu của người Quan Trung tự cất, rượu này uống một, hai chén là giải khát, ba, bốn chén đầy bụng, năm, sáu chén nhất định phải đi vệ sinh. Nhà vệ sinh của các công tượng Vân Diệp không dám vào, không thể làm gì khác hơn là phi ra đống cỏ dại thoải mái tè bậy. Nước đi rồi chỉ còn cồn ở lại, dù rượu có nhẹ thì uống nhiều cũng say.

Vân Diệp cảm thấy đầu óc quay quay, cố tránh để khỏi bị ngã vào bãi nước tiểu, y ngã ngửa người ra sau. Trong khoảnh khắc đó y phát hiện, bầu trời Hán Nguyên vẫn xanh ngắt như lam ngọc...

Trù tửu uống xong hôm sau tỉnh dậy không bị đau đầu, đây coi như là một hiện tượng tốt.

- Hầu gia, ngài đã đồng ý giúp bọn hắn xây một học đường ở đây.

Lưu Tiến Bảo vừa hầu hạ Vân Diệp rửa mặt, vừa báo cáo những lời y nói trong cơn say hôm qua.

- Như vậy cũng tốt, xây một khu học đường cũng tốt mà chẳng tốn công, chỉ là đắp mấy gian nhà mà thôi, thỉnh hai vị tiên sinh là được rồi.

- Ngài còn nói để cho nhà xưởng bỏ tiền ra là tốt nhất, gọi là Tử đệ tiểu học, như vậy nhà xưởng chẳng những phải nuôi mọi người, mà cả hài tử cũng phải thay mọi người nuôi, như vậy nhất định phải tính toán lại.

Vân Diệp đấm đấm đầu, hôm qua uống say thế nào mà ngay cả loại chuyện đào góc tường quốc gia này cũng nói ra?

- Ngài còn nói trên triều đình toàn là một đám ngu như heo, chiếm chức vị mà không chịu làm việc, lãng phí công quỹ, thật sự là đại hại nhân gian, sâu mọt quốc gia, nên nhượng vị lại cho nhân tài như Hầu gia vậy.

- Cái này không sai, dù đứng giữa triều ta cũng dám nói như vậy. Những kẻ kia đã bị bách tính mắng không bằng heo chó, thêm ta nữa cũng không thành vấn đề. Chẳng phải có người còn đứng trên Chu Tước đại nhai mắng chửi đó sao, bệ hạ còn cho quan viên ghi chép lời người ta nói, cuối cùng vì chửi rất đúng còn được ban thưởng nữa kìa.

- Ngài lúc cuối còn nói, lương thực công tượng trồng không nên tự mình ăn, bởi vì nơi này bẩn, lương thực không sạch sẽ, dùng nước rửa cũng không sạch, ăn nhiều sẽ sinh bệnh. Tốt nhất mang vào thành Trường An bán, đổi lại lương thực sạch sẽ mà ăn. Ngài còn nói người trong thành mệnh cứng, chút độc dược như vậy ăn không chết được.

Chương 879: Chấn động (2)

:

Vân Diệp nghe vậy suýt chút nữa phun cháo khỏi miệng, đặt bát cháo xuống kinh ngạc hỏi Lưu Tiến Bảo:

- Hầu gia ta thật sự nói như vậy sao? Cái này dường như không giống con người của ta.

Lưu Tiến Bảo có chút ngượng ngùng, nhìn dáng dấp giống như hắn cũng cảm thấy xấu hổ vì sự thất thố của Hầu gia hôm qua. Vân Diệp húp xong cháo thì sút cho Lưu Tiến Bảo hai phát, ta đây là chủ nhân còn chưa xấu hổ, một hạ nhân như ngươi thì xấu hổ cái khỉ gì?

Ba ngày liên tiếp y ở xưởng thép, từ tuyển quặng đến dã luyện đều xem một lượt, hiện đang thảo luận cùng các tiên sinh thư viện, do lão Chu chấp bút, bắt đầu viết báo cáo. Lão Chu không biết viết như thế nào, Vân Diệp liền đem cách thức nói cho lão, đơn giản báo cáo sản lượng hiện tại, dự trù sản lượng lúc vận hành ở mức cao nhất là bao nhiêu, nói trắng ra là một báo cáo thổi phồng không chịu trách nhiệm.

Vô cùng đơn giản, chỉ cần mang sản lượng cao nhất mà xưởng thép làm được trong một ngày, rồi nhân với 365 là được, tính toán số học rất hợp lý, không thể có chỗ sơ hở.

Muốn tìm chỗ sơ hở trong báo cáo của Vân Diệp, vậy thì cần phải thông minh hơn y, nhưng hiện tại người như vậy ở Đại Đường cơ hồ không tìm thấy, cho nên Vân Diệp có thể khoái trá hưởng thụ sung sướng do chỉ số thông minh cao mang lại.

Báo cáo này là để cho Trưởng Tôn Vô Kỵ thấy, Vân Diệp có thể bảo đảm khi Trưởng Tôn Vô Kỵ thấy báo cáo này, nhất định sẽ ăn không ngon ngủ không yên. Sản lượng của Trưởng Tôn gia so với triều đình kém quá xa.

Bây giờ mọi người đều biết hiệu ứng quy mô, số lượng sản phẩm càng nhiều thì tiền vốn lại càng thấp, càng có sức cạnh tranh. Chỉ cần khắp Đại Đường đều là đồ sắt của triều đình, thì đồ sắt của Trưởng Tôn gia chỉ có nước gỉ sét trong kho. Thứ nhất uy tín của triều đình không phải thứ Trưởng Tôn gia có thể sánh được, uy tín của Lý Nhị đã có nhiều năm như vậy, đã biến thành Thái Sơn rồi, nói là đồ tốt thì nhất định là đồ tốt.

Thứ hai, Vân Diệp chỉ cần treo bảng hiệu sớm hơn Trưởng Tôn gia, thì liền dám tự nhận mình là uy tín lâu đời, người khác đều là tay mới hoàn toàn không đáng tín nhiệm.
Lão Chu đã hoàn toàn nhận thức được chênh lệch giữa mình và Hầu gia. Khó trách mình và Hầu gia tuy cùng luyện thép, nhà mình luyện đến ba trăm năm, vậy mà không cản nổi Vân hầu luyện có ba năm. Khó trách người ta là tam phẩm Hầu gia, còn mình chỉ là thất phẩm giáo thụ, cái chính là do nhận thức khác biệt, một người dám nói khoác đến liều mạng, ngươi sao lại không phục cho được?

Binh khí tác phường cũng ở Hán Nguyên, vốn Lý Nhị định dựng thành quây chỗ này lại, nhưng lại cân nhắc đến khu công xưởng Hán Nguyên còn mở rộng nên mới bỏ ý định này, chỉ để cho phủ binh nghiêm mật phong tỏa mọi chuyện.

Chế tạo hoành đao đã thành dây chuyền, từ bắt đầu đánh chế đao phôi đến tận lúc tôi vào nước lạnh nấu lại đều tuân thủ chặt chẽ quy trình tương ứng, 136 công nghệ thiếu một thứ cũng không được.

Chế tạo hoành đao vô cùng rườm rà, đầu tiên rèn hai khối thép cứng, áp dụng phương pháp xếp chế tạo, khi chế tạo nhiệt độ khống chế ở giữa 750-800 độ, số lần xếp khoảng 15 lần, được 32768 tầng. Sau đó đem hai khối thép có 32768 tầng cùng một khối thép mềm kẹp vào nhau, đun nóng đến chừng 1300 độ rồi luyện, khiến cho 3 khối thép này biến thành một, sau đó kéo dài đến hình dạng cần có. Lúc này bởi vì cương đao từng bị nung đến 1300 độ, cho nên than mặt ngoài đã bị mất bớt, độ cứng giảm đi, cho nên cần phải qua quá trình xử lý ngấm than để tăng cường độ cứng.

Vân Diệp đứng sau lưng công tượng xử lý thép với nước lạnh, xem tận mắt hắn thao tác thế nào, độ cứng của hoành đao yêu cầu là ngạnh bao nhuyễn, cái công nghệ này Vân Diệp chưa từng thấy qua, nghe nói đã sớm thất truyền.

Trơ mắt nhìn công tượng làm việc, từ mỗi cái hồ lô đổ ra các loại nước tiểu động vật, dùng nó nhào bùn, sau đó dùng trát lên đao, các bộ vị khác nhau thì dùng bùn đất khác nhau, riêng lưỡi đao thì gần như không trát bùn. Sau đó đặt đao trong ngọn lửa xanh nhạt bắt đầu nung, đợi đến khi toàn bộ thân đao biến đỏ thì treo thẳng trên giá, nơi đó là lỗ thông hơi. Vân Diệp mắt thấy thân đao từ đỏ bừng biến thành đỏ nhạt, cuối cùng trở nên đen nhánh, mặc dù hiện trường có mùi khó ngửi, nhưng Vân Diệp vẫn kiên trì xem hết toàn bộ quá trình, bởi vì đây cũng là một quá trình học tập, mà học tập phải nghiêm túc, đây là yêu cầu của Lý Cương cùng Thái Sơn lão nhân. Đại tượng chế tạo binh khí cầm một thanh hoành đao đi tới, đây là một thanh binh khí giản dị không màu mè. Thoạt nhìn cây đao trông như một cây gỗ đỏ dẹt, chỉ khi rút khỏi vỏ, hàn quang từ lưỡi mới xuất hiện. Bất kể công tượng trang trí cây đao này thế nào, vẫn không thể đổi được bản sắc bá chủ vũ khí lạnh của nó.

Vân Diệp chậm rãi rút đao, nhìn thân đao màu tối rồi lấy ngón tay búng một cái, lập tức một tiếng như rồng ngâm vang ra, thân đao hàn quang lấp lánh, giống như lưu chuyển từ cán đao đến mũi đao, cuối cùng từ từ biến mất.

Vân Diệp thích nhìn đao như vậy, mặc dù hàn quang kia chẳng qua chỉ là ánh mặt trời phản chiếu qua khe hở, lưu động cũng là do Vân Diệp nghiêng hoành đao, y luôn cảm thấy như vậy mới có thể biểu hiện đây là một thanh binh khí có linh tính.

Ở trong hoàng cung thấy được Ngư Tàng kiếm, cũng thấy cái gọi là Trạm Lư, hình dạng to lớn. Ghét nhất chính là bọn chúng đều là binh khí đồng xanh, nếu không cẩn thận để rơi trên mặt đất sẽ làm thủng một lỗ, làm hại y bị Trưởng Tôn phạt đứng suốt một giờ. Lý Nhị biết ôm Trạm Lư kiếm giống như ôm thi thể, đau đớn vô cùng, khi đi qua chỗ Vân Diệp bị phạt còn giơ chân sút một cước lên mông y làm y đau điếng.

Sau đó hai cây kiếm thường được đặt ở diễn võ đường của Lý Nhị không thấy đâu. Chẳng những hai cây đó không thấy, mà mấy bảo kiếm vô cùng nổi danh Lý Nhị thu thập được cũng biến mất, chỉ còn lại mã sóc, lưu tinh chùy, liên gia, trượng nhị trường đao, những thứ này Vân Diệp tuyệt đối không đụng đến.

Nếu như Vân Diệp muốn kiến nghị nghề chế tạo binh khí cho Đại Đường, vậy chẳng khác nào đọc sách trước cửa nhà Khổng phu tử, múa đao trước mặt Quan công. Theo Vân Diệp biết, nghề chế tạo vũ khí lạnh của Đại Đường dù ở hậu thế cũng không cách nào so sánh, cho nên khi tới xưởng binh khí, Vân Diệp chỉ có thể đề nghị mọi người thử một chút dây chuyền sản xuất, về phần khác y không cho là mình có tư cách dạy dỗ các các đại sư có thể đem vũ khí lạnh chế tạo đến tột cùng này.

Nếu không thể đề nghị, vậy thì đem hết toàn lực trợ giúp bọn họ giải quyết nỗi lo thường ngày của họ, ví như vấn đề đi học của hài tử, việc bán lương thực cho kinh thành, hoặc có thể mở một cái chợ nhỏ, tốt nhất là khiến cho triều đình giúp lợp lại mái nhà, bởi mái nhà tranh ở Hán Nguyên khi vào mùa đông sẽ rất lạnh.

Quyền tới nơi tay cứ làm tới là được, đây là lý giải của Vân Diệp với quyền lực. Thứ này thường truyền tới truyền lui qua tay rất nhiều người, muốn chiếm vĩnh viễn làm của riêng là chuyện không thể. Nếu giờ nó đã vào tay, tội gì không dùng chút quyền lợi Khâm sai đại nhân.

Mấy ngày nay Công Thâu Mộc vẫn nhàn rỗi không chuyện gì, làm một nhân viên nhàn tản trứ danh. Lão gia đối với việc Vân Diệp muốn xây một thôn công tượng mới ở Hán Nguyên rất có hứng thú. Nếu Vân Diệp đã không quan tâm đến chi phí xây dựng tân thôn này, vậy một kiến trúc sư vĩ đại như Công Thâu Mộc càng không thèm để ý.

Chương 880: Các công tượng xây nhà?

Thượng du Kinh Hà cách xưởng chừng 3 dặm chính là một lựa chọn tốt. Địa thế bằng phẳng, trọng yếu nhất là nó ở chỗ đầu gió, bởi xây tân thôn cho công tượng phải tránh các chỗ có thể xây dựng nhà xưởng sau này. Chọn nơi này cũng là vì cân nhắc đến việc không để cho những công tượng này bị độc khí của chính nhà xưởng mình gây tổn hại.

Khi bản kế hoạch được đưa tới tay các quản sự nhà xưởng, Vân Diệp mới biết thân hào là thế nào. Bọn họ đối với việc Vân Diệp cẩn thận khi dự trù số lượng vốn thì khịt mũi coi thường, đối với tiểu lâu hai tầng đơn sơ cười nhạt, thậm chí bọn họ đều tỏ ra tức giận, cho rằng đây là Vân Diệp coi thường tài lực của khu công nghiệp.

Làm quan ở khu công nghiệp là một ràng buộc, bọn họ chỉ có thể thăng chức trong hệ thống này, vị trí cao nhất là đại tượng Tương Tác giám, hơn nữa đều là nhân vật từ các thế gia Tương Tác, bọn họ đối với các công tượng gia không có bao nhiêu kỳ thị, có mấy người quản sự cũng từng có tổ tiên xuất thân từ công tượng, xây nhà bọn họ rất quen thuộc. Sở dĩ trước kia không dám, đó là bởi vì thân phận hèn mọn không dám nói ra, dù là có tiền cũng không dám nói.

Nếu đã có một đầu sỏ đứng ra nói xây nhà cho các công tượng, hơn nữa chỉ lấy vốn thì ai mà chẳng vui vẻ? Dù sao tấu chương xin xây nhà vẫn đang trên đường trở về Trường An, cho nên các quản sự khu công nghiệp đang ngồi chung một chỗ thảo luận, xem xem có nên dùng cẩm thạch để xây dựng tân thôn hay không.

Về thủy nê (xi-măng), trong từng tác phường đều có tồn kho, đá thì vào núi kiếm bao nhiêu chẳng có? Về phần gỗ, nếu gần không được thì vào sâu trong núi mà tìm, rồi cho thả sông trôi ra, việc này hoàng đế bệ hạ không nhất định hỏi tới. Bọn họ không thiếu tiền, không thiếu nhân thủ, cái thiếu chỉ là một đạo công văn mà thôi.

Đối với việc vượt chức phận của Vân Diệp, Tương Tác giám, quan viên Công bộ vô củng tức giận, bởi từ xưa đến nay công tượng là đối tượng bị nô dịch, địa vị của bọn họ chẳng khác nào dân đen.

Tấu chương Vân Diệp mới qua 3 tỉnh đã bị người ta bác bỏ tơi bời. Chỉ cần là quan viên có tiếng nói là sẽ chỉ trích tấu chương của Vân Diệp là hành vi ngu xuẩn, bởi các công tượng muốn trở nên lành nghề, thì không được ở chỗ cố định, phải giống lục bình, hôm nay ở Trường An làm việc, nói không chừng ngày mai đã phải đi Lạc Dương. Nếu như chiến sự Cao Ly bộc phát, bọn họ còn phải theo quân chinh chiến, cho bọn họ một cái nhà không thực tế, thật sự không cần thiết.

Trong thể chế này, loại kiến nghị như vậy căn bản sẽ không thông. Cho nên ngươi có tiền cũng không được, ngươi có vật tư cũng không được, mà lý do từ chối lại lạnh lùng và vô cùng vô lý. Vân Diệp lật xem tấu chương của mình, mặt trên bị người ta phê duyệt vô cùng thê thảm, ngay cả việc sai ngữ pháp cũng bị lôi ra chì chiết một phen. Lại còn có tên động kinh nào không ngờ còn viết bốn chứ thật to "Lời vô chứng cứ", khiến Vân Diệp tức đến nỗi thất khiếu bốc khói.

Quản sự lón nhỏ trong khu công nghiệp buồn như cha chết, cúi đầu ủ rũ không nói tiếng nào, có người còn che mặt khóc. Mặc kệ bọn họ lập được bao nhiêu công lao, nhưng trong mắt những quan viên kia bọn họ vẫn chỉ là dân đen không hơn không kém. Trước đây khi xác lập khu công nghiệp, Vân Diệp cũng đã loại bỏ mầm móng cừu hận, khi y hiệp trợ Lý Thái xác định nhân viên quản lý khu công nghiệp, những đại tượng của Tương Tác giám không chịu làm, những nhân viên quản sự của Công bộ suốt ngày ngồi chơi đều bị hai người vừa cười vừa sút ra ngoài.

Cho nên hiện tại người ta không nể tình cũng không phải chuyện lạ. Nhìn bốn chữ không giống như là của Phòng Huyền Linh, Đỗ Như Hối thì trước nay chỉ quản việc quân nên cũng không thể nào là lão. Hiển nhiên người này khi viết bốn chữ này chắc chắn trong tâm tràn đầy phẫn nộ, thiết câu ngân hoa, nét chữ cứng cáp, ngoại trừ tên Diêm Lập Đức thì còn ai vào đây được nữa.

Nhìn bốn chữ này, Vân Diệp rất muốn viết lại một tấu chương khác, nhưng do dự hồi lâu lại bỏ đi nghĩ cách khác. Bốn Ngũ lễ Tư Mã bên Vân Diệp cũng tức giận bất bình, mấy ngày này theo Vân Diệp đi thăm 17 tác phường một lượt, bọn họ đối với những công tượng này có nhận thức mới, những công tượng thấp bé như cỏ dại này, lại có đôi tay kì diệu chế tạo ra cho Đại Đường vô địch hùng binh, người như vậy không được đối xử tử tế, thật sự là thiên lý nan dung.

Không nói đâu xa, nhìn những công tượng này kéo sợi thép, chế tác kim ty giáp, liên giáp thì mới biết trang bị trên thân mình được làm ra không hề dễ dàng. Hai tay công tượng thô ráp không nói, còn bị biến dạng, ngón cái, ngón trỏ trở nên thô to vô cùng. Thanh sắt nóng hổi bị bọn họ bóp trong tay mà không thấy bỏng, thừa dịp thanh sắt còn ấm, bọn họ dùng thiết côn để tạo hình. Nếu những chuyện này là do một lão công tượng làm thì cũng thôi, nhưng làm việc này còn có các thanh niên 17, 18 tuổi, tuổi còn nhỏ mà đôi tay đã như vậy, không biết đã phải chịu bao nhiêu đau khổ.

- Sao phải cúi đầu, sao phải khóc lóc? Vốn chỉ định cấp cho công tượng một chỗ ở là được, giờ lão tử không thèm làm vậy nữa. Những công xưởng này vốn đều có phần của Vân gia ta, từ trước đến giờ ta chưa dùng tới, cũng không lấy ra, giờ ta lấy hết. Lão tử muốn dựng một tòa Hầu phủ thật lớn trên Hán Nguyên, phải thật to, thật sang trọng, bên trong để cho ta một phòng là được, còn lại cứ tiếp tục xây, xây không cần để ý đến những tên khốn kiếp kia. Sau khi xây xong ta liền bán giá 1 đồng cho các ngươi, lão tử thích phá của như vậy thì có sao? Dù sao ta cũng nổi danh bại gia tử thành Trường An từ lâu rồi.

Vân Diệp nói khiến cho các quản sự lập tức lên tinh thần, từng người từng người liền đi tìm khế ước từ hồi đầu tiên. Lúc đầu ký kết đã nói rõ Vân gia có cổ phần, nhưng Vân Diệp không dám đáp ứng, nhưng đến khi Lý Nhị xác định khế ước thì lại thêm vào điều này. Việc này kẻ ngu cũng biết Vân gia chỉ là ngụy trang, dù sao hoàng gia ăn cũng không thể quá trắng trợn.

Rất nhanh, Vân Diệp liền ký kết khế ước, đem cổ phần của mình bán hết cho hoàng gia để lấy tiền xây phòng. Đây mới là kết quả Vân Diệp mong muốn, từ từ thoát thân khỏi các sản nghiệp hoàng gia khống chế. Nhân tình là thứ rất kỳ quái, một khi dính vào lợi ích liền sẽ biến thành công lợi (hiệu quả và lợi ích). Thời kì các công xưởng còn mới thì Vân gia rất lợi, nhưng giờ tất cả công xưởng đều đã bị hoàng gia chia cho Tương Tác giám, Vân gia ngươi có tài đức gì tranh lợi với Đại Đường? Đó cũng là lí do Tương Tác giám không thèm quan tâm đến cổ phần của Vân gia, cho rằng không đi gây chuyện với Vân gia đã là tích đức hành thiện rồi.

Vô duyên vô cớ rút ra sẽ tổn hại lòng tin của hoàng đế, bởi tất cả mọi người sẽ suy diễn: ban đầu bệ hạ mượn Vân gia làm bình phong để mưu lợi, giờ xong rồi thì bỏ mặc, khiến cho Vân hầu vô cùng tức giận, vì vậy mới ba máu sáu cơn không thèm cổ phần, cũng phải xây phòng cho công tượng. Nhưng việc này không liên quan đến việc thu mua lòng người, mà chỉ là kèn cựa với Tương Tác giám và Công bộ mà thôi.

Tấu chương thứ hai yêu cầu xây nhà ở Hán Nguyên đã được gửi đi, lần này không phải cho hoàng đế, mà là công văn cho Tương Tác giám. Không đề cập tới công tượng, chỉ nói bên bờ Kính Hà phong cảnh xinh đẹp, y muốn dựng một tòa biệt phủ, vật liệu đã tìm khắp Tam Nguyên huyện xong xuôi, chỉ cần Tương Tác giám trả một phần tiền lại cho Vân gia là sẽ bắt đầu xây dựng.

Chương 881: Bạch thạch điện (1)

Diêm Lập Đức tức giận đứng giữa triều đường bác bỏ công văn của Vân Diệp, hơn nữa còn cao giọng mắng y là sự sỉ nhục của đại thần, giọng điệu lưu manh của Vân Diệp cũng bị hắn diễn lại giống như đúc.

Phòng Huyền Linh cười khổ, mấy năm rồi Vân Diệp vẫn là tên hồ ly giảo hoạt như vậy. Diêm Lập Đức tính khí thư sinh, cho là mình đang ngăn trở Vân Diệp làm điều sai trái, hắn nào biết đây là Vân Diệp đang suy nghĩ tới con đường lui thân cho y.

- Trẫm nhớ ban đầu những công xưởng này quả thật có cổ phần của Vân gia, điểm này không giả. Nếu người ta đã không muốn làm ăn với hoàng gia, vậy thì cứ để người ta đi thôi. Cổ phần của y đổi lại một tòa nhà cũng là phải, Diêm khanh không cần chấp nhặt với hắn, trẫm sẽ bảo hoàng hậu trách y là được.

- Trách cứ?

Diêm Lập Đức mới thật sự là người phải tức giận, đây là quốc gia đại sự chứ nào phải trò đùa. Hoàng hậu trách cứ? Một năm hoàng hậu hạ không biết bao nhiêu chỉ ý trách cứ đám hoàn khố, người nào không biết đó chỉ là làm cho qua chuyện? Trừng phạt lớn nhất của đám hoàn khố cũng chỉ là chịu một chầu gia pháp, sao hôm nay Vân Diệp cũng như vậy?

Diêm Lập Đức đang định nói tiếp thì Phòng Huyền Linh liền đứng ra tâu chuyện khác, đó chính là chuyện bất động sản ở Nhạc Châu, các phú hộ Trường An đã bỏ vốn đầu tư vào đây tranh đoạt địa sản Nhạc Châu, giá đất ở đó một ngày thay đổi đến ba lần.

Diêm Lập Đức phái rất nhiều người đi giám sát công tượng tu kiến Hầu phủ. Ba chục ngàn tên công tượng, hắn cũng không tin một Hầu phủ diện tích không quá 30 mẫu có thể đủ cho bọn chúng. Ba chục ngàn người cộng thêm thân nhân, coi như là người nào người nấy đứng thẳng đớ cũng đứng chật mảnh đất này. Không cho ngươi lấn chiếm, một tí cũng không, ngươi xây ra nhiều nhất cũng chỉ có thể thỏa mãn một nhóm người, đến khi đó xảy ra tranh chấp, vậy cũng đừng trách Tương Tác giám san nhà thành bình địa.

Vân Diệp cũng chẳng thèm làm gì khác, đang ở đất hoang cầm gỗ dựng đại môn. Không còn cách nào, cửa Hầu phủ cao bao nhiêu đã có quy định rõ ràng, trên cửa có bao nhiêu đinh đồng cũng vậy, khi người của Tương Tác giám thấy Vân Diệp đặt mấy đồng tiền không còn hiệu lực lên làm đinh đồng, thì tỏ rõ vẻ không thoải mái.

Tìm cho Hầu phủ ba mươi mẫu đất, không nhiều cũng không ít, người nào cũng phải tuân theo, đây là điển chế, ngay cả hoàng đế cũng rất khó để không tuân theo, bởi đây là cơ sở thống trị của hắn.

Diêm Lập Đức vui mừng chẳng được bao lâu, thì bên cạnh một tòa thân vương phủ đệ diện tích tới ba trăm mẫu cũng bắt đầu dựng lên. Lý Thái xây nhà trước giờ cũng không cần phải hỏi ý kiến người khác.

Có một thư sinh họ Lưu, một ngày qua nơi đồng không mông quạnh thì gặp một tên cướp cầm đao chặn đường, thư sinh sợ quá cuống quít chạy trốn, không ngờ phía trước có một tảng đá lớn, trong cơn hoảng sợ thư sinh đã không kịp dừng lại mà lao thẳng vào. Nhưng không ngờ thư sinh lại không thấy đau đớn như tưởng tượng mà cả người lại rơi vào trong cự thạch, bên trong cự thạch bỗng có một cung điện, rồi một cung trang nữ tử hiện ra, tự giới thiệu mình là tiên nhân. Thư sinh họ Lưu cầu xin tiên tử cứu mạng, tiên tử liền đồng ý, vậy là thư sinh bèn ở lại trong tiên cung. Nhưng tên cướp cứ lùng sục xung quanh cự thạch không chịu rời, thư sinh không thoát đi được. Một lúc lâu sau thư sinh vẫn ở tiên cung, thư sinh lúc này cũng sinh lòng mến mộ tiên tử, vì vậy ở lại cung điện hơn hai năm thời gian của thần tiên. Một ngày thư sinh chợt nhớ tới trong nhà còn lão phụ lão mẫu không ai hầu hạ, sợ rằng lúc này đã đổ bệnh, cho nên mới thỉnh tiên tử cho mình về hiếu kính một thời gian, sau đó nhất định sẽ trở lại. Tiên tử nói:

- Vốn định cùng ngươi hưởng tiên thọ, nhưng ngươi chưa trút được lòng trần, vậy đi thôi.

Lưu thư sinh ôm châu bảo ngọc thạch trở về nói với phụ mẫu tiên duyên của mình. Lão phụ, lão mẫu dù rất không muốn, nhưng cũng không thể không để Lưu thư sinh đi, cũng may còn có của cải để dưỡng lão.

Lưu thư sinh quay trở lại chỗ bạch thạch, gọi lớn hồi lâu vẫn không thấy tiên tử đi ra. Thư sinh bèn làm như lần trước lao vào bạch thạch...

Trước mặt Hàn Triệt hiện tại cũng có một khối cự thạch, toàn bộ màu trắng, chỉ có phía dưới năm màu, trên cự thạch có một hố nhỏ. Mỗi ngày trước lúc mặt trời mọc cái hố nhỏ này sẽ có một vũng nước trong, khi mặt trời lên là lúc nó ngấm vào trong đá, tất cả mọi người đều nói đó là ngọc tủy (mã não). Nhưng Hàn Triệt biết đó chẳng qua là do hơi nước lưu lại tạo thành vũng mà thôi. Để gột rửa nội tâm mình, hắn bị đẩy tới trong bạch thạch. Trong mắt người khác thì đói ăn bạch thạch, khát uống ngọc tủy, thật là một cuộc sống vô cùng tiêu dao của thần tiên.

Đầu óc trống rỗng, chỉ còn nghĩ tới thức ăn chỗ nào. Hàn Triệt không ăn được bạch thạch, hắn tuy có chút điên nhưng vẫn chưa tới mức cho rằng bản thân phải ăn đá mới sống được.
Vô số lần hắn đã thấy trưởng bối vào trong bạch thạch, sau rồi cũng chết đói trên giường ngọc, rồi bị người lôi xác đi như chó ném vào vách núi, bọn họ gọi đó là tàn thốn, còn thứ cần phải tôn kính đã theo mây trắng lên tới chín tầng trời, rồi từ đó đi đâu không biết.

Hàn Triệt vì đại chiến thua Vân Diệp, cho nên phải ở trong bạch thạch 49 ngày. Nếu như còn sống thì cho thấy cơ duyên của hắn chưa tới, cần phải tiếp tục tu hành. Nếu như chỉ còn lại tàn thốn, vậy thì cho thấy Hàn Triệt đã theo chân tiền bối đi về nơi xa nào đó.

Hàn Triệt không ngừng nhớ lại cảnh mình và Vân Diệp ăn sủi cảo, cảm giác đích thật là mĩ vị nhân gian. Người đói lả không còn lí trí, hắn nhặt một viên đá trắng trong mâm lên dùng sức cắn một cái, nhưng ngoại trừ cảm giác ê răng thì hắn chẳng còn cảm thấy gì.

Đống đá ăn thừa ở góc tường từ đâu mà có? Hàn Triệt ngẩng đầu nhìn đống đá trong góc tường rồi chậm rãi đi tới nhặt lên một viên, hắn muốn xem một chút đá này so với đá hắn vừa ăn có gì khác biệt. Hai viên đá chạm vào nhau phát ra tiếng côm cốp, chẳng có gì khác nhau, vì sao những viên đá này lại đầy dấu răng?

Nhiều năm mê muội khiến hắn cho rằng mình còn chưa đủ đói, hắn nghĩ chỉ có người cực đói mới có thể tạo ra kỳ tích. Thế nhưng đã bảy ngày trôi qua, Hàn Triệt cho là mình đã đói vô cùng, dù cho giờ có chuột chạy qua hắn cũng không chút do dự nhặt bỏ vào miệng, chỉ cần xoa dịu cái dạ dày lép kẹp đau đớn này.

Quả thật hắn đang đi tìm chuột, thế nhưng trong bạch thạch cung này kiến chuột không có, trùng, rắn không thể vào, ngay cả trên ngũ sắc thạch bên ngoài cũng không có vật sống.

Đến ngày thứ 10, Hàn Triệt nằm thẳng cẳng trên sàn nhà, gian nan liếm nước trong vũng. Hắn biết hắn sẽ chết, hắn từng gào thét, từng cầu xin, nhưng đại môn phía ngoài cho tới bây giờ chưa từng mở ra. Giờ đi ngủ hắn còn không biết mình còn có thể tỉnh lại hay không nữa.

Bạch nô tới, trong miệng cắn một gói lá sen. Chỉ cần nhìn dây buộc liền biết đây là do tự tay muội muội gói. Bạch nô ném gói lá sen, gói từ từ chạy trong đường thoát nước mà vào.

Đường thoát nước kia Hàn Triệt cũng từng thử qua, chỉ có điều không chui lọt. Thế nhưng xem ra bạch nô có thể, trong gói sen có hai cái đùi gà, bạch nô không ăn vụng thật là hiếm có.

Hàn Triệt không lập tức ăn ngay, mà cẩn thận kiểm tra lại một lượt, sau cùng mới xé nhỏ ăn từng miếng một, ngay cả xương hắn cũng lấy đá đập nát hết rồi ăn chứ đừng nói là lá sen bọc gà.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau