ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 871 - Chương 875

Chương 872: Gấu mèo và Hủy Tử (2)

Hủy Tử vỗ đôi tay nhỏ cười to, cười một lúc thì dừng lại, trong đầu nghĩ muốn ngày mai Vân Diệp tiếp tục vào hoàng cung giúp nàng nuôi cẩu cẩu. Cho tới bây giờ nàng vẫn coi hùng miêu là cẩu cẩu như cũ.

Mặc dù có thể lập một vườn nuôi hùng miêu, thế nhưng Lý Thừa Càn ôm Hủy Tử nói;

- Vân Diệp không thể chỉ nuôi cẩu cẩu cho muội được, y còn hải nghĩ cách giúp phụ hoàng chăm lo cho bách tính thiên hạ, Hủy Tử thiện lương chịu khó vậy, mang ba con hoa cẩu cẩu cho Vân Diệp, để y nuôi trong thư viện, rồi từng tháng đến thăm chúng là được.

Học sinh thư viện đang nghỉ định kì, trong thư viện vắng ngắt, chỉ còn vài học sinh học thêm ở lại ra sức học hành, vì thời gian nghỉ ngơi chỉ có nửa tháng, không đủ cho họ về nhà rồi quay lại.

Từ mùng một đến 15 là thời gian cả thiên hạ ăn mừng, học sinh ở lại khó tránh khỏi nhớ nhà, có điều những nỗi niềm này cũng không thể biến thành các áng thi ca mĩ lệ, bởi sự xuất hiện của ba con hùng miêu dáng điệu thơ ngây.

Trên núi vẫn còn một mảnh trắng xóa, trúc đều bị đại tuyết ép gẫy. Vào đông hùng miêu không tìm được nơi có thức ăn nên mới mò ra khỏi núi, tất cả động vật đều cần muối, cho nên khi hùng miêu vào nhà bách tính, phát hiện nồi sắt trong nhà bách tính còn dính chút muối mặn, lúc này mới liếm nồi sắt không ngừng. Có con hùng miêu hăng quá còn liếm nát cả nồi sắt, bị bách tính thấy được mới ngộ nhận hùng miêu là quái thú ăn thiết.

Khi chúng được chuyển đến thư viện thì không còn chuyện thê thảm như vậy xảy ra nữa, các học sinh ở lại khi nghe tao ngộ của hùng miêu thì rất thương cảm và quan tâm đến chúng. Lễ mừng năm mới mọi người đều được phát bánh ngọt, nhưng bọn họ thà nhỏ dãi bên cạnh cũng phải đút bánh cho hùng miêu. Về phần lá trúc thì phải chia buồn với đám cây trúc quanh thư viện, lá non lá già đều bị vặt trụi, còn có học sinh chịu khó chuyên môn đi tìm măng mùa đông cho chúng nữa.

Hùng miêu có lẽ thực sự chỉ thích hợp sống trong sự yêu thương của nhân loại, ba con hùng miêu nhanh chóng hồi phục lại thân thể tròn vo, giờ dù có xua chúng ra khỏi thư viện chúng cũng không chịu đi, cả ngày ở trong thư viện chạy đông chạy tây, còn chiếm tòa giả sơn làm cứ điểm của mình, rõ ràng là chúng biết học sinh đang phải hong chăn mền làm ổ cho chúng, vậy mà chúng cứ tiêu dao không để ý đến ai.

Chúng cũng không bộc lộ dã tính, không chặn đường học sinh bưng cơm, mà mỗi khi nghe tiếng chuông vang lên, một nhà ba con sẽ đến ngồi chờ ngoài cửa chứ không dám đi vào, chúng biết đầu bếp mập mạp sẽ dùng cán chổi đuổi chúng ra ngoài.

Đám đầu bếp thấy chúng thức thời thì cũng vui vẻ, nên mỗi lần nấu cơm đều nấu thừa ra một ít, rồi cho vào một cái máng để cho chúng ăn.

Hủy Tử đến thăm bọn chúng một hồi rồi về, Vân Diệp không cho nàng tới gần đám hùng miêu, ai biết lúc nào nó sẽ nổi điên. Hủy Tử luôn muốn được như Vân Mộ, lắp yên cho hùng miêu để cưỡi chúng đi dạo, đáng tiếc thân thể nàng nhu nhược, hơn nữa nàng bị bệnh tim bẩm sinh, cho nên mong muốn của nàng đều không thể thành hiện thực.

Tiểu Hủy Tử từ đáy mắt luôn xuất hiện tơ máu hồng, mười móng tay cũng có màu xanh trông yếu ớt, Tôn Tư Mạc đã dùng rất nhiều dược vật, thế nhưng cũng không có nhiều hiệu quả.
Vân Diệp biết đứa bé này không sống quá 12 tuổi, cho nên với nàng rất khoan dung. Lý Nhị, Trưởng Tôn, Lý Thừa Càn, Lý Thái đều biết, chỉ cần là thứ muội tử muốn, thì dù là sao trên trời cũng sẽ tìm cách hái xuống.

Chỉ cần Vân Mộ có thì Vân Diệp cũng chuẩn bị cho Hủy Tử một phần như vậy, đại cẩu trong nhà cũng tìm cho nàng một con ngoan ngoãn nhất. Lý Thừa Càn thì tìm thợ giày tốt nhất, chế tạo cho nàng một bộ yên ngựa vô cùng xinh đẹp, có thể đeo lên thân đại cẩu. Tuy rằng không được như Vân Mộ cưỡi Vượng Tài xung phong, nhưng để nội thị dắt đi dạo vài vòng thì cũng được.

Sống trong sự nuông chiều như vậy, Hủy Tử vẫn không bị nhiễm thói xấu, tiểu cô nương 5 tuổi đang cố gắng học thư pháp, hơn nữa tư chất thông minh, bản tính hiền lành càng làm cho tất cả mọi người trong hoàng cung thương yêu nàng.

Tấn Dương công chủ chính là phong hào của nàng, Lý Nhị dành tặng danh hiệu cao quý nhất này cho nữ nhi suy nhược, chỉ hy vọng phúc uy cường đại của đế quốc có thể giúp nàng kéo dài dương thọ.

Nhưng thời gian thì vẫn vội vã trôi đi, nên khi Hủy Tử nhận ra người trong thư viện càng ngày càng nhiều thì mới biết học kỳ mới đã bắt đầu rồi. Nàng vốn không thích hoàng cung hoàng cung thanh lãnh, chỉ thích được như những tiểu thiếu niên trong thư viện kia, còn có Lý Cương tiên sinh râu bạc, vì lão nhân gia luôn chơi đùa với nàng, còn được phó dịch trong thư viện dẫn đi dạo chơi. Thỉnh thoảng khi xem ba con cẩu cẩu ngủ, nàng cũng mơ màng ngủ theo.

- Vân Diệp, bệnh tình Hủy Tử thực sự ngươi không có cách nào sao?

Đôi khi Lý Cương nhìn tiểu hài tử đang ngủ mà hỏi Vân Diệp, không biết đã là lần thứ mấy hỏi rồi. - Không có cách nào, bệnh của nàng là do bẩm sinh đã phát triển không được hoàn toàn, hơn nữa còn là tâm mạch thượng bệnh kinh khủng nhất. Tôn đạo trưởng nghiên cứu rất nhiều phương thuốc, tuy rằng có thể nhất thời đề cao khí huyết, thế nhưng không thể được như vốn có. Nếu như gia sư còn sống, nói không chừng có thể mở ngực tu bổ tâm mạch nàng. Nhưng chúng ta thì không thể làm được như vậy.

Vân Diệp mượn gia sư để nói thay phương pháp chữa bệnh hiện đại của hậu thế. Tại hậu thế, nếu có gia thế khổng lồ như vậy thì thậm chí có thể thay cả tim, bệnh của nàng hẳn là chữa không khó.

Lý Cương vỗ tay vịn ghế thở dài một trận, lại bắt đầu lên lớp Vân Diệp theo dị nhân mà không chịu học dị thuật, mà lại đi học vài thứ nhăng nhít.

Đối với việc này Vân Diệp cũng chỉ đành ậm ừ cho qua.

**********

(Phong thiện: lên Thái Sơn tế trời)

Khai trường xong, thư viện cũng trở lại không khí như ngày thường, ngoại trừ xuất hiện thêm ba con hùng miêu thì dường như không có gì thay đổi, các nữ hài tử rất thích đám hùng miêu xinh xắn, vì vậy rất nhanh các nữ tử trong thư viện đã rộ lên phong trào làm hùng miêu bố ngẫu (gấu vải), Hi Mạt Đế Á cũng không ngoại lệ, con bố ngẫu to nhất chính là của nàng.

Một năm qua Đại Đường xảy ra một sự kiện vô cùng trọng yếu. Lý Nhị thấy quốc khố tràn trề, tướng sĩ hung mãnh, vạn quốc đến triều, tự thấy chiến công của mình đã đủ để báo thiên, cho nên mới dự định đến Thái Sơn phong thiện, còn dẫn theo Tấn Dương, để nàng có thể hưởng một chút số mệnh quốc gia, nói không chừng bệnh tình Tấn Dương sẽ không thuốc mà lui.

Ngụy Trưng đánh chết cũng không đồng ý, dâng sớ nói quốc gia hiện tại từ Lạc Dương, Đông Trực đến bờ Đông Hải ngàn dặm hoang dã, người ở thưa thớt, chó gà không thấy, trăm nghề khó khăn, nếu lúc này đi Thái Sơn phong thiện, nhất định sẽ càng khiến bách tính Sơn Đông khổ sở nhiều hơn.

Chỉ bằng câu nói này, Vân Diệp thấy Lý Nhị có thể nói đã thất vọng về Ngụy Trưng đến cực điểm. Để ngăn hoàng đế đến Sơn Đông phân hoá hào môn, Ngụy Trưng bắt đầu nói nhảm.

Nếu như là 5 năm trước, những lời này của Ngụy Trưng không sai lấy một điểm, thế nhưng hiện tại những lời này không còn đúng. Khi hoàng đế hạ lệnh lưu dân quy điền, đã có vô số lưu dân trốn ở rừng sâu núi thẳm đã trở về với gia viên ngày trước, bắt đầu trùng kiến gia hương của mình. Pháp lệnh ba năm không thuế của triều đình đã chiêu cáo thiên hạ, khoai tây cũng được phổ biến khắp nơi, Đăg Châu, Lai Châu, những nơi này đã bắt đầu hình thành nên những thành thị lớn. Tấu chương của Thứ sử Đăng Châu muốn xây dựng thêm thành trì đã đặt trên bàn hoàng đế hơn một tháng. Bây giờ lão nói Sơn Đông khó khăn là thế quái nào?

Chương 873: Hoàng đế muốn phong thiện

Mọi người đều biết chống đỡ thiên hạ Đại Đường có ba cỗ lực lượng, mà trọng yếu nhất là tập đoàn Quan Lũng. Bọn họ vốn xuất xứ từ quân nhân quý tộc Tiên Bi Bắc Nguỵ, trong đó cũng có Hán nhân đã Hồ hóa, cũng có Hồ nhân đã Hán hóa.

Bắc Chu và Bắc Tề cát cứ Trung Nguyên là do Quan Lũng tập đoàn một tay điều khiển, đến nỗi Bắc Chu khai quốc hoàng đế Vũ Văn Thái tự mình bồi dưỡng bát đại trụ quốc Vũ Văn Thái (tằng ngoại tổ phụ Lý Thế Dân), Nguyên Hân, Lý Hổ (tổ phụ Lý Uyên), Lý Bật (tằng tổ phụ Lý Mật), Triệu Quý, Vu Cẩn, Độc Cô Tín (nhạc phụ Dương Kiên), Hầu Mạt Trần Sùng, uy danh không đâu không biết.

Trong bát đại trụ quốc thì Vũ Văn Thái là tằng ngoại tổ phụ của Lý Thế Dân, Lý Hổ chính là tằng tổ Lý gia dòng chính, Lý Bật là tằng tổ phụ Lý Mật, mà hoàng hậu của Tùy Văn Đế và tổ mẫu Lý Thế Dân lại là nữ nhi của Độc Cô Tín.

Tây Nguỵ, Bắc Chu, Tùy, Đường bốn triều đại đều có liên kết chặt chẽ với bát trụ quốc không thể phân. Nếu như cẩn thận chú ý sẽ phát hiện thấy, giữa hưng thế và loạn thế của Tùy Đường, lực lượng tứ phương hào kiệt hỗ trợ và đại tướng trứ danh triều đình thường thường đều có quan hệ họ hàng sâu xa, có phúc cùng hưởng, có họa cùng chịu.

Còn lực lượng thứ hai chính là Sơn Đông tập đoàn, nhưng trong đó lại chia thành hai phái: một có lịch sử lâu đời, là sĩ tộc thế đại Sơn Đông, một dã tâm bừng bừng, là Sơn Đông hào kiệt xuất thân hàn môn. Kẻ trước đã trải qua trăm năm tích lũy danh vọng, môn phiệt tự lập hậu thế, người sau lại dựa vào vũ trang lực lượng nắm giữ từ cuối đời Tùy đến nay để tự lập phái riêng, hai cỗ lực lượng tuy có mâu thuẫn mà lại tương hỗ lẫn nhau, có thể coi đó là hợp tác vì lợi ích. Cũng chính bọn họ khiến cho Lý Thế Dân từ trước đến nay có cảm giác đuôi to khó vẫy.

Cũng may mượn lực lượng Vân Diệp, Lý Nhị đã thành công áp chế hào môn Sơn Đông. Lô gia huyết án đã khiến cho bọn họ nhận thức được nguy hiểm, hiện tại đã ngoan ngoãn ở Sơn Đông, mưu đồ hậu thế.

Ấn hồ lô xuống bầu lại lên, Thôi gia, Trịnh gia, Lô gia ngày xưa không ai bì nổi giờ im hơi lặng tiếng, ngoan ngoãn tiếp nhận [Thị tộc chí], an bài thành nhị đẳng, tam đẳng gia tộc. Phải biết rằng Vân gia hiện tại cũng chỉ là tam đẳng gia tộc, nhưng chỉ cần Vân gia có khuê nữ kết thân với hoàng gia, hoặc hoàng gia có khuê nữ gả cho Vân gia, thì sớm muộn Vân gia cũng sẽ trở thành nhị đẳng gia tộc.

Ngụy Trưng làm đại biểu cho tập đoàn quan liêu Sơn Đông, cũng chính là lợi dụng thế lực thị tộc to lớn để khiến các chính lệnh của Lý Thế Dân phải nhượng bộ nhiều ít. Chỉ vì tập đoàn Sơn Đông vào lúc Lý Thế Dân đoạt thiên hạ và trị thiên hạ, đã cống hiến không ít tài năng văn võ hơn người, cho nên Lý Nhị đối với cỗ thế lực này vừa yêu vừa hận, vừa phải đề phòng lại vừa phải lung lạc.

Còn cỗ lực lượng cuối cùng là văn sĩ tập đoàn tồn tại lâu đời ở Giang Nam. Bọn họ cũng được thừa kế thế lực từ môn phiệt quý tộc Ngụy Tấn tới nay. Vào lúc Tùy thống nhất phía nam thì địa vị chính trị của nó đã giảm mạnh, nhưng ở Giang Nam vẫn khó có thế lực nào có thể thay thế.

Đặc điểm của những người này là vô quyền vô dũng, để bọn họ thống binh chiến tranh là trái với sở trường. Có điều từ trước đến nay bọn họ vẫn tự cho mình là y quan chính thống. Phải nói đến lúc nghiên cứu phát triển điển chương tiền triều, có thể nói ngoài bọn họ không có người nào khác. Vì vậy thiết kế chế độ chính trị, điển chương lễ nghi chế định lúc Sơ Đường, phần nhiều là từ bọn họ mà ra.

Ba cỗ lực lượng này tạo thành cách cục cơ bản trên chính đàn quan trường Sơ Đường, quan hệ lẫn nhau phức tạp dị thường, vì vậy đối với bọn họ, từ trước đến nay Lý Nhị đều áp dụng nguyên tắc chia để trị. Ngọc Sơn thư viện có thể lớn mạnh trong thời gian ngắn chắc chắn có sự dung túng của Lý Nhị. Sự tín nhiệm, dung túng này cũng chỉ có Vân Diệp có mà người khác không thể nào có được.

Vân Diệp nhìn ra lời nói của Ngụy Trưng đã làm tổn thương Lý Nhị, đây cũng không phải là một triệu chứng tốt. Lý Nhị đang hăng hái bừng bừng muốn tế thiên, vậy thì cứ tế bái, mọi người có cơ hội đi Thái Sơn du ngoạn một vòng chẳng phải cũng tốt sao? Sao phải ngăn cản? Huống chi hoàng đế xuất hành đối với kinh tế địa phương nhất định sẽ có tác dụng thúc đẩy rất lớn. 5, 6 vạn người ăn, mặc, ở, đi lại chẳng lẽ không dùng tiền? Mà Lý Nhị hiện giờ lại chẳng có gì ngoài tiền.

Toàn bộ triều đình yên lặng đến nỗi cây kim rơi cũng có thể biết. Lý Nhị chuyển ánh nhìn về phía Phòng Huyền Linh, hắn quên mất lão bà của lão Phòng cũng là Sơn Đông đại tộc. Đỗ Như Hối thì không muốn tham gia việc này, nhắm mắt lại giả bộ suy nghĩ. Tần Quỳnh, Trình Giảo Kim càng cúi thấp hơn nữa, bọn lão cũng xuất thân từ Sơn Đông.

Từ xưa đến nay hoàng đế đi tuần cũng đồng nghĩa với địa phương tổn thất. Tranh chấp thị tộc với những người như Tần Quỳnh, Trình Giảo Kim chẳng hề quan hệ, bọn họ chỉ là người được lợi từ [Thị tộc chí], chỉ đơn thuần không muốn hoàng đế đến Sơn Đông khiến hương thân tổn thất mà thôi.

Ánh mắt Lý Nhị có vẻ càng thêm phẫn nộ, Trường Tôn Vô Kỵ vẫn không đi ra, bởi lão vẫn còn rất bất mãn việc hoàng đế sắp xếp cho lão danh hiệu Thứ sử Triệu Châu, đây rõ ràng là muốn đuổi lão khỏi Trường An rồi tự sinh tự diệt, trong lòng tức giận tự nhiên không chịu xuất lực.

Cuối cùng hoàng đế đưa ánh mắt đến Vân Diệp đang đứng bất động. Vân Diệp thậm chí có thể cảm nhận được ánh mắt của Lý Nhị đang nhìn vào chỗ nào trên người y.
- Bệ hạ, vi thần cho rằng Ngụy Trưng nói có lý. Hiện tại Sơn Đông, Hà Bắc vẫn hoang vắng như xưa, nghèo khổ không chịu nổi. Bệ hạ muốn đi phong thiện, nhân mã đi theo chắc chắn sẽ không ít hơn 6 vạn người, những người này ăn như tằm ăn rỗi, chỉ qua một lượt là sẽ khiến tài phú dự trữ trong nhà bách tính Sơn Đông, Hà Bắc mấy năm này hết sạch sẽ, cái được không bằng mất.

Ngụy Trưng tức giận nhìn Vân Diệp, vì lão hiểu Vân Diệp đã ngầm chuyển ý niệm, chuyển từ lý do không thể đi Thái Sơn phong thiện thành thuế ruộng đơn thuần.

Quả nhiên những lời này khiến Lý Nhị long nhan vui vẻ, ra vẻ làm như chợt hiểu ra:

- Thì ra là thế, Ngụy khanh quả nhiên nói có lý, phúc lợi bách tính lớn bằng trời, đạo lý này trẫm cũng phải tuân theo. Có điều Ngụy khanh quá lo lắng, lần này phong thiện trẫm sẽ tự mang theo lương thảo, đồ vật, quan địa phương không được tu tạo hành cung, cũng không cần phá núi mở đường, dân dịch toàn bộ bãi bỏ, như vậy có thể đi chứ?

Ngụy Trưng rơi vào đường cùng, không thể làm gì khác hơn đành chắp tay nói:

- Nếu như vậy thì đương nhiên là không vấn đề gì.

Trường Tôn Vô Kỵ lập tức bước ra khải tấu:

- Ngô hoàng từ ngự cực tới nay, diệt Đột Quyết, khắc chế thảo nguyên, mở mang bờ cõi, nuôi dưỡng vạn dân. Hiện nay quốc nội tứ hải thái bình, vực ngoại quần hùng khấu đầu triều bái, mấy năm nay mưa thuận gió hòa, tự nhiên cần phải chiêu cáo thượng thiên, khắc thạch ghi nhớ công tích Ngô hoàng.

Từ trước đến giờ Trường Tôn Vô Kỵ thuận gió giong buồm cũng không phải ít.

Lý Thừa Càn hiện tại cũng đã hiểu rõ cha mình muốn làm gì, cho nên đi ra tâng bốc trắng trợn. Dòng họ Lý thị luôn luôn có một nguyên tắc đứng về phía hoàng đế, đám người Ngụy Trưng, Phòng Huyền Linh dù không muốn, cũng chỉ có thể đồng ý hoàng đế đi Sơn Đông. Lần trước sơn động phản loạn là Ngụy Trưng đi bình định, không phí một binh một tốt. Hiện tại hoàng đế rốt cuộc vẫn không yên lòng, phải tự thân đi xem.

Chương 874: Bị kiểm tra (1)

Ra khỏi Vạn Dân cung. Tần Quỳnh, Trình Giảo Kim liền thấp giọng hỏi Vân Diệp:

- Tiểu tử, ngươi giảm gánh nặng cho bách tính Sơn Đông, nhưng ta thấy có vẻ Ngụy Trưng cũng không muốn lĩnh tình.

- Bá bá, cái Ngụy Trưng lo lắng vốn không phải bách tính, cái lão lo chính là Sơn Đông sẽ bị thanh tẩy một lần nữa. Bệ hạ chắc chắn không quên sỉ nhục lớn nhất khi ban đệ nhất bản [Thị tộc chí] cho Thôi gia. Trình bá bá, mau về nói cho thẩm thẩm, bảo thẩm thẩm đừng dính vào chuyện Sơn Đông, nhà thẩm thẩm ở Sơn Tây cứ mặc kệ chuyện ở Sơn Đông, hãy học theo thê tử của Phòng Tương là được. Lần trước bệ hạ cứng rắn xử lý Lư thị, Lư phu nhân không phải giả ngơ đó sao? Có những lúc cần phải giữ mình mới được.

Trình Giảo Kim than thở một tiếng rồi vội vã rời đi, đây rõ ràng là hoàng đế đang buồn đến chết muốn nghịch ngợm gì đó. Tranh chấp thị tộc lắng xuống được mấy năm hiện giờ sắp gợn sóng. Không biết hoàng đế rốt cuộc muốn làm gì, cuộc sống huân quý càng ngày càng không dễ chịu.

Vân Diệp biết hoàng đế muốn làm gì, sự tình của thần nhân đã chọc giận hoàng đế, báo cáo điều tra của Bách Kỵ ti mặc dù Vân Diệp không thấy, nhưng cũng có thể đoán được một ít. Vụ án của Ngụy Thiên Giác nhất định có tiến triển, dù sao hơn năm trăm người muốn hoàn toàn mai danh ẩn tích là không thể, chỉ cần Bách Kỵ ti dụng tâm đi tìm, chắc chắn rồi cũng sẽ mò ra dấu vết.

Hoàng hậu gặp nạn ở Ngọc Sơn, mặc dù nói là chuyện ngoài ý muốn, hoàng đế cũng không hề xử trí người nào mà bình tĩnh đến đáng sợ. Từ khi sự tình xảy ra, Vân Diệp đã bắt đầu lo lắng đề phòng, mãi đến bây giờ mới cảm thấy yên lòng, cái hèo nặng trịch này vẫn là nện vào mông thị tộc.

Theo tấm màn của thần nhân từ từ vén lên, hoàng đế tuyệt đối sẽ không dễ dàng tha thứ cho sự tồn tại của bọn họ. Mà những thị tộc cổ xưa này, chính là mảnh đất màu mỡ đề những thần nhân kia sinh tồn phát triển, nhất định phải trảm thảo trừ căn.

Kể từ khi tới Đại Đường, sinh tồn chính là mục tiêu lớn nhất Vân Diệp theo đuổi, chỉ cần không ảnh hưởng đến sinh mạng, việc gì y cũng chẳng bận tâm. Sống, chính là an ủi lớn nhất với y, phàm là người đọc qua lịch sử đều biết, Lý Nhị lúc này bạo ngược đến mức nào.

Đều nói nếu ngoài không có địch, trong liền không có sĩ. Nhận thức của Lý Nhị đối với quốc gia và quyền lực vượt xa Vân Diệp, đạo lý này không phải là y không biết, nếu như đế vương không muốn bị cuộc sống kiêu xa dâm dật hủ hóa, nhất định phải không ngừng tạo địch nhân cho mình. Hiện tại địch nhân giờ đã tiêu diệt gần hết, vài anh hùng mạnh hơn chút thì đang ở hành quán chuẩn bị diễn kịch cho hắn xem, tâng bốc hắn bằng những ngôn ngữ và hành động khiến người nghe nôn mửa.

Chỉ có một Cao Ly vẫn còn giãy giụa trong nội chiến, một khi nội chiến phân thắng bại chính là lúc Đại Đường nhảy vào. Còn lúc này Lý Nhị chỉ chằm chằm vào quốc nội.
Kể từ thời tam quốc khi Trần Quần lập ra hệ thống huân quý thế tập (cha truyền con nối) [Cửu phẩm trung chính chế], đã xâm nhập đến chỗ sâu nhất trong nội tâm huân quý. Huân quý trời sinh muốn làm quan, chỉ cần sinh ra liền tài trí hơn người.

Lý Nhị chính là dựa vào môn phiệt dựng nhà, làm sao hắn không lo lắng sau này có người sẽ đi theo con đường của hắn? Lần này chẳng những hắn phải đánh đổ kiêu ngạo của huân quý lâu đời, mà còn an bài hướng đi cho huân quý mới nổi.

Phân phong chư hầu để bảo vệ hoàng thất, chính là mộng tưởng của Lý Nhị từ trước tới giờ. Năm 10 Trinh Quán, Lý Nhị hạ quyết tâm phổ biến mộng tưởng này, bằng cách thành lập chế độ [Thế tập Thứ sử], truyền cho danh hào chư vương quý thích, công huân đại thần thế tập Thứ sử, phân trấn các nơi, đời đời không đổi, trong đó bao gồm 21 thân vương cùng 14 công thần. Dưới sự an bài của Lý Nhị, sau khi bọn họ tiếp nhận chiếu lệnh liền lập tức tới các nơi nhậm chức, từ đó trở thành hàng rào bảo vệ đáng tin của hoàng thất Lý Đường.

Trưởng Tôn Vô Kỵ thân mang đầu hàm Thứ sử Triệu Châu, Phòng Huyền Linh là Thứ sử Vũ Châu, Đỗ Như Hối Hạ Châu, Trình Giảo Kim Lư Châu, Tần Quỳnh Tề Châu, ngay cả Vân Diệp không thân thích giờ cũng có đầu hàm Thứ sử Nhạc Châu.

Cái này nói rõ là muốn phân phong hình thế thiên hạ, vốn Lý Nhị muốn dựa vào những thủ đoạn này để khống chế quý tộc mới sinh ở địa phương, để cho thế lực gia tộc bọn họ cách xa trung tâm quyền lợi Trường An, vì thế hắn gửi gắm kỳ vọng rất lớn đối với minh hữu trung thành nhất Trưởng Tôn Vô Kỵ, hy vọng lão có thể đi đầu đáp ứng dạng phong thưởng như vậy.

Nào ngờ Trưởng Tôn Vô Kỵ lần đầu tiên không chịu nghe theo hoàng đế an bài, dưới sự hướng dẫn của Trưởng Tôn Vô Kỵ, tập thể công thần được thụ phong biểu thị không muốn đi nhậm chức thế tập phong địa, ngươi cũng không thể cầm gậy đuổi bọn hắn đi nhậm chức chứ? Không lâu sau đó, Trưởng Tôn Vô Kỵ lại thông qua con dâu Trường Nhạc công chúa liên tục thỉnh cầu hoàng đế: - Lão thần cùng bệ hạ năm xưa cùng đánh thiên hạ, trải qua cửu tử nhất sinh, thật vất vả thiên hạ mới thái bình, vì sao phải đẩy chúng ta đến nơi khác nhậm chức? Như vậy có khác nào lưu đày?

Trên thực tế Trưởng Tôn hoàng hậu chính là ở trong hoàn cảnh như vậy mà đến thư viện. Nàng muốn giải tỏa phiền muộn, bị vướng giữa trượng phu cùng ca ca thật là khó cho nàng. Trưởng Tôn biết ca ca nàng đã hi sinh cho nàng quá nhiều, bằng không ngay từ Trinh Quán thứ 8 đã trở thành Bình chương sự, đấy chính là vị trí của tể tướng. Nhưng lần này ca ca nàng không nghe theo chính sách của hoàng đế, ngược lại còn cầm đầu phản đối, nói rõ không muốn buông quyền lợi của mình.

Sau khi biết những chuyện này từ miệng Lý Thừa Càn, Vân Diệp liền hiểu Trưởng Tôn tại sao phải bò lên Ngọc Sơn dù trời đại tuyết, nếu đổi lại là y có lẽ y đã bò đến Tuyết Sơn tận Thổ Phồn rồi cũng nên.

Thật ra thì Vân Diệp rất chức vị Thứ sử Nhạc Châu này, bây giờ cũng trở lại kinh thành, Vân Diệp cũng không chủ động từ bỏ nó. Dù sao bây giờ Nhạc Châu đang tiến vào thời kỳ đại khai phát, chỉ cần làm tốt theo kế hoạch là được, một mặt bán nhà bán đất, một mặt tăng nhanh tốc độ kiến thiết, tin rằng chẳng mấy chốc sẽ lại có một tòa thành lớn sẽ xuất hiện bên cạnh Động Đình hồ.

Vân Diệp không có từ bỏ chức vị Thứ sử Nhạc Châu, đây là tấm màn che duy nhất trong sự kiện Lý Nhị phân phong Thứ sử. Vào thời điểm Trưởng Tôn Vô Kỵ dẫn mọi người từ chối, Vân Diệp không theo mà lại nhậm chức.

Khoảng thời gian này Vân Diệp không có bất kỳ động tác gì, chỉ một lòng xử lý sự tình trong thư viện, khích lệ những học sinh xuất thân hàn vi. Nuôi hùng miêu, thỉnh thoảng vào cung thăm hỏi hoàng hậu một chút, dẫn theo Tôn Tư Mạc thăm bệnh cho Tấn Dương, chỉ duy không tới bái kiến Lý Nhị.

Bầu không khí triều đình cực kỳ quỷ dị, việc hoàng đế phải đi Thái Sơn Sơn Đông phong thiện lại bị những đại thần kia hùa với nhau bắt lùi đến sang năm, về phần sang năm có đi hay không thì còn phải xem Đại Đường có mưa thuận gió hòa hay không đã.

Đây là thời điểm giả bộ làm rùa đen rụt đầu, mặc hoàng đế tự làm một lần vậy. Vân Diệp đã bị đồn là lộng thần, lúc này nếu như còn nhiều chuyện thì chẳng khác nào nhúng tiểu đệ vào nước sôi. Lúc này Vân Diệp thật muốn tự đào hố chôn mình, như vậy sẽ không ai thấy y, cũng không còn ai mang phiền toái cho y được nữa.

Thấy quỷ rồi, Ngọc Sơn thư viện của hoàng gia Đại Đường lần đầu tiên bị đón đoàn kiểm tra liên ngành. Hộ bộ, Lại bộ, Lễ bộ, Công bộ liên hiệp đại kiểm tra, nếu như cộng thêm Vệ sinh bộ, Công an bộ của đời sau thì đây chính là một lần bị đại kiểm tra của liên hiệp sáu bộ ủy.

Chương 875: Bị kiểm tra (2)

Vốn tưởng rằng phải tiếp nhận thẩm kế không chỉ riêng Ngọc Sơn thư viện, mà Quốc tử giám, Hoằng văn quán hẳn cũng phải bị kiểm tra mới phải. Ai ngờ người ta nói kiểm tra thí điểm, vì vậy trong mấy trăm đơn vị ở Trường An thì Ngọc Sơn thư viện là người thứ nhất lên thớt.

Dẫn đầu kiểm tra chính là Ngụy Trưng, bộ mặt người chết lạnh như băng, ra vẻ làm việc công làm người ta chán ghét. Hàng năm hoàng gia đều cho thư viện tiền lương, Hộ bộ cho bổng lộc, muốn truy tra sản nghiệp của thư viện thì cũng chỉ từ hai chỗ đó mà thôi.

Hứa Kính Tông cười gian sai người dẫn tới một gian phòng đầy sổ sách, hắn ghi chép tất mọi thứ, từ bổng lộc phát ra mỗi tháng cho các tiên sinh, đến tiền trợ cấp cho học sinh cũng ghi chép lại hết, rất dễ dàng để tìm, trong căn phòng to lớn, quả thực có thể gọi là sách chát như núi.

- Cấp sự trung, nhiều năm nay thư viện chưa từng có quan gia kiểm tra, nếu đã tới vậy thì không thể cưỡi ngựa xem hoa, mỗi một đạo sổ sách đều cần Cấp sự trung kiểm tra rõ ràng mới được. Quên mất, thư viện đã tốt nghiệp ba khóa học sinh rồi, hiện nay bọn họ làm quan ở khắp Đại Đường, cũng có người giờ là đại tượng (thợ thủ công), cũng có người làm thương nhân. Trợ cấp năm xưa chính là một khoản sổ sách lung tung, cho nên bản quan đã biến tiền bạc đó thành một khoản trong sổ sách. Nếu như ngài muốn hiểu rõ, thì phải tìm những học sinh đã tốt nghiệp kia để đối chứng.

Hứa Kính Tông xem mặt bắt hình rất chính xác, bởi vì hắn thấy chỉ cần thư viện ôm chặt bắp đùi hoàng đế, thì dù đắc tội những người khác cũng không thành vấn đề, cho nên cố ý làm vẻ sơ hở, ngươi có bản lĩnh thì cứ tới truy xét, tất cả rồi sẽ đến tai hoàng đế. Nếu như Ngụy Trưng có thể trên triều đình tố cáo hắn thì càng thêm tuyệt vời.

Người có học ánh mắt rất khác, Ngụy Trưng vốn đã quen đọc các con số cũng khó có thể nhìn ra điều gì. Đối với loại sổ sách này, nếu hai người có cách làm tương đương nhau, thì cần phải có năng lực lý giải cực mạnh mới có thể hiểu được. Hứa Kính Tông mất ròng rã 2 năm mới áp dụng được những quy tắc ghi sổ sách mà Vân Diệp nói đại khái. Hiện tại sổ sách của bọn họ ngay cả đến Vân Diệp tự xem cũng còn khó, Hứa Kính Tông lại là chuyên gia ở phương diện này, cho nên có tư cách coi thường mấy tiên sinh kế toán của Hộ bộ.

Muốn biết rõ từng trương mục của thư viện, không tốn 2, 3 năm thì không thể. Còn nếu như muốn biết cả về khoản trợ cấp cho học sinh, thì cần ít nhất 10 năm. Cái thời đại này muốn tìm được hết mấy trăm người khắp Đại Đường thì thực là nói mơ.

Hơn nữa có vài trương mục bí mật, chỉ có thể đưa cho hoàng đế nhìn, Ngụy Trưng ngươi thì là cái gì?

Ngụy Trưng coi như là người lì lợm, chui vào trong phòng ở hẳn một ngày một đêm không chịu ra, cũng không biết đã xem hiểu được mấy cuốn, đến lúc trời sáng mới mang theo đôi mắt đỏ vằn đi tìm cơm, nhưng đến nơi lại bị báo cho biết, cơm nước trong thư viện đều là trợ cấp, không bán ra ngoài, ngay cả trà nóng cũng không được, chưa bao giờ thư viện lại bán những thứ có hạn ra ngoài, bằng không trên trương mục cũng không phải ghi rõ ràng lại làm gì. Đại Đường là một xã hội nhân tình, không có nhân tình thì đi nửa bước cũng khó. Khi Ngụy Trưng thấy thư viện đem cháo hoa và một ít bánh ngọt đút cho ba con hoa hùng béo ục đến đi bộ cũng khó ăn thì cảm thấy vô cùng tức giận. Cái khiến lão tức giận là sau khi hoa hùng húp xong cháo, ăn xong bánh, thì đầu bếp liền lấy trứng gà từ trong túi bên người ra, nhét cho mỗi cái tàu há mồm 2 quả. Đợi khi lũ hoa hùng ăn xong còn cầm khăn lông lau miệng cho chúng, rồi mới sút vào mông ý bảo bọn chúng tiếp tục vào rừng trúc ăn.

Từ khi nào hoa hùng ăn còn sướng hơn cả người vậy? Người Đại Đường không có cơm ăn đâu đâu cũng có, vì sao phải phô trương lãng phí như vậy? Ngụy Trưng làm nhiều chuyện như vậy, việc khó coi hơn thế này lão gặp không ít, nhưng thư viện phách lối không thèm coi lão vào đâu, khiến cho đáy lòng lão bốc lên lửa giận.

Hết năm khí trời cũng dần ấm lên, thư viện bận bịu dọn dẹp Đông Dương hà, năm ngoái vào ngày đại tuyết đã xảy ra sạt lở, khiến cho dưới chân Ngọc Sơn chất đầy băng tuyết, nếu như đầu mùa xuân băng tan, có thể sẽ khiến nước Đông Dương hà dâng cao. Vân Diệp, Hứa Kính Tông đều đang tối mắt tối mũi vì chuyện này, thừa dịp mực nước Đông Dương hà đầu xuân cao, có thể từ Tiết Hồng cừ lấy lượng nước dư thừa tưới cho một số ruộng đất bị hạn. Quan viên Lam Điền huyện dẫn theo rất nhiều dân phu tu chỉnh thủy đạo. Để trữ nước, thậm chí bọn họ còn kiến tạo một cái mương to ở hạ lưu Đông Dương hà, cho nên những tiên sinh chuyên về thủy lợi của thư viện được dịp bận rộn không nghỉ.

Chẳng có ai để ý đến tổ kiểm tra này, bởi vì hoàn cảnh sinh hoạt không tốt, Ngụy Trưng cùng đám người chỉ có thể dùng ngưu xa kéo đống sổ sách thư viện trở về Trường An tiếp tục thẩm tra.

Phòng Huyền Linh có tới một lần, lão tới làm người hoà giải, hy vọng Vân Diệp có thể điều nhân thủ từ thư viện trợ giúp xem xét đống sổ sách chất như núi kia. Điều động nhân thủ thư viện ít nhất phải có bốn người Vân Diệp, Lý Cương, Nguyên Chương, Hứa Kính Tông đồng ý mới được. Hứa Kính Tông nghe ra được ý mềm mỏng, người thư viện mình tra mình? Hắn thích kiểm tra như vậy. Phòng Huyền Linh sở dĩ đến là bởi vì đích sự kiện hoa hùng bộc phát, khi tất cả đại thần đều cùng nhau buộc tội thư viện ưu đãi ba con béo ú đó, coi chúng chẳng khác nào tổ tông, Lý Nhị rốt cuộc cũng phát nộ...

Thật ra thì mọi người đối với việc thư viện ưu đãi hoa hùng không có ý kiến gì quá lớn, chỉ là muốn mượn cớ này để nói cho tất cả mọi người thư viện không chú ý tiểu tiết thế nào, tùy ý lãng phí công quỹ. Có người còn tính qua, sinh hoạt phí một ngày của một con hoa hùng là 4 đồng, ba con tổng là 12 đồng, một năm cần 40 đồng bạc mới có thể nuôi, số tiền này đủ để một nhà ba người ăn no mặc ấm, lãng phí cho dã thú thực không đáng giá.

Cứ vậy suy ra, thư viện hiện giờ có 1300 học sinh, hơn 200 tiên sinh, cộng thêm quản sự, phó dịch, tính sơ sơ cũng đã thấy một con số kinh người, về phần con số thực tế thế nào thì còn đang trong quá trình tính toán.

Đầu bếp thư viện bị dọa đến vãi tè, bách tính vào Đại Lý tự khác nào vào quỷ môn quan? Đại Lý tự là nơi chuyên môn thẩm tra xử lý phạm quan, mình nếu như phạm án nhiều nhất cũng chỉ vào huyện nha là cùng, sao giờ lại vào tới tận Đại Lý tự? Nhìn ba vị quan viên trên đại đường chân đã mềm nhũng không đứng nổi, miệng có gì nói sạch sẽ, tất cả chi phí nuôi hùng miêu đều không dám giấu diếm, hơn nữa còn thề thốt không có ăn bớt khẩu phần lương thực của hùng miêu.

Ngự sử phong văn tấu sự, buổi sáng mới dâng tấu chương lên, xế chiều đã phải thu thập hành lý chuẩn bị đến Nhai Châu nhậm chức, đúng là sớm tấu cửu trùng thiên, chiều đã đến Nhai Châu 8000 dặm. Vốn là bị biếm đến tận An Nam, nhưng được đám người Ngụy Trưng khổ sở van xin mới được như vậy.

(phong văn tấu sự: nghe chuyện mà tố cáo, không cần chứng cứ)

Buộc tội hoàng đế cũng không thảm như vậy, về phần Thái tử Lý Thừa Càn, đó là nhân vật ai cũng có thể buộc tội, buộc tội sai cũng chẳng sao.

Duy ở Đại Đường có một người không thể buộc tội, đó chính là Tấn Dương công chúa. Hoa hùng là của Tấn Dương công chúa, dù được nuôi trong thư viện cũng là của Tấn Dương tiểu công chúa, chi phí nuôi hoa hùng cũng là tiền của nàng mà ra.

Chương 876: Hoa thép tung tóe

Từ điểm này có thể thấy được sự khả ái của tiểu cô nương. Khi nghe ma ma nói, nàng liền lục tung tất cả các chỗ có thể có tiền, thư viện nuôi hùng miêu, như vậy sẽ có ba học sinh không có cơm ăn, vì không muốn học sinh thư viện đói bụng, nàng liền tự bỏ tiền. Cứ cách 10 ngày lại đích thân mang một giỏ trứng gà tới thăm hoa hùng. Trứng gà đầu bếp đút cho hoa hùng ăn đều là do tiểu công chúa cầm tới, cứ đến bữa trưa là đầu bếp lại mang 6 quả trứng gà ra bồi bổ cho ba con hoa hùng.

Cho nên buộc tội thư viện phô trương lãng phí, thật ra chính là đang buộc tội Tấn Dương. Hiểu lầm lần này ngay cả hoàng hậu cũng không thèm nói giúp. Kể từ khi Vân Diệp, Tôn Tư Mạc kết luận đứa nhỏ này không thể sống lâu, Lý Nhị, Trưởng Tôn càng thêm yêu thương nó, không cho phép người nào nói nửa chữ không.

Đầu bếp thư viện nơm nớp lo sợ đi ra khỏi Đại Lý tự, tận nửa tháng sau vẫn còn sợ. Nhưng qua nửa tháng liền bắt đầu ba hoa, gặp ai cũng khoe khoang kỳ ngộ của mình ở Đại Lý tự.

Vân Diệp cùng Hứa Kính Tông ở thư viện cũng không có cách nào thống kê của cải thư viện, bây giờ hộ bộ cũng không hi vọng tìm ra chỗ sơ hở, chỉ muốn làm rõ ràng thư viện rốt cuộc có bao nhiêu của cải. Lý Nhị dù sao cũng tò mò, kế hoạch của Ngọc Sơn thư viện vô cùng khổng lồ, khiến hắn giật mình đánh thót, cho nên việc làm rõ nội tình thư viện trở nên vô cùng trọng yếu.

Hai đạo thánh chỉ hạ xuống, Vân Diệp cần phải dẫn người của Công bộ, Tương Tác giám đi thanh tra khu công nghiệp Trường An, xem xem nơi đó còn có gì có thể khai thác. Hiện tại Đại Đường luyện thép, đào than, luyện than cốc, đúc, chế tạo, gia công đã tiến vào một bình cảnh mới, cần phải có người đại trí tuệ định ra tiêu chuẩn cho những thứ này. Trên dưới triều đình đều nhất trí, việc này trừ Vân Diệp ra không còn có thể là ai khác.

Về phần Hứa Kính Tông, hắn phải đi thanh tra Thường Bình thương (kho thóc), chẳng những muốn tra của Trường An, ngay cả Lạc Dương, Tấn Dương, Dương Châu cũng phải tra rõ thực hư, xem năng lực chống đỡ thiên tai của Đại Đường rốt cuộc đến đâu.

Hai việc này không thể chỉ động miệng lưỡi là có thể hoàn thành, mà phải tận mắt thấy, tự tay mò, hơn nữa hai việc đều trọng yếu như nhau, không thể coi nhẹ việc nào.

Vân Diệp không muốn thấy mặt nhọn của ngũ lễ Tư Mã, hết lần này tới lần khác phải dẫn bốn vị Tư Mã đi. Bây giờ những chi tiết này được triều đình quy định vô cùng nghiêm khắc, chỉ cần Vân Diệp dùng cương vị của mình, bốn vị Tư Mã sẽ bám theo thật sát, hơn nữa còn ghi chép lại những việc y làm, những điều y nói trong khoảng thời gian này, điều này khiến cho Vân Diệp vô cùng hoài niệm khoảng thời gian hạnh phúc ở tửu trì nhục lâm trước kia, chỉ cần khinh ca mạn vũ là đã có thể hoàn thành công vụ.

Tiên sinh chuyên môn nghiên cứu sắt thép đều bị yêu cầu đi, nghiên cứu mỏ cũng phải đi, thợ thủ công lành nghề cũng không thể thiếu, cuối cùng cộng thêm lão Công Thâu liền hợp thành đội ngũ khảo sát siêu hào hoa.

Hứa Kính Tông bây giờ cũng vô cùng đắc ý, nhớ năm xưa khi còn một mình, gặp phải việc này thì mệt đến chết. Bây giờ thì không cần, vơ một cái là được một đống học sinh cao niên cấp chuyên về toán học, trồng trọt đi cùng, thuận tiện cả tiên sinh cũng dẫn theo, sung làm cu li cho hắn, lại còn mang tên rất kêu là lớp thực hành. Hai người hi hi ha ha chắp tay từ biệt ở Bá Kiều, một người đi thuyền xuống Giang Nam, một người cưỡi ngựa thẳng tới thảo nguyên, cần gì biết đi làm cái quái gì, chỉ cần rời xa cái miệng núi lửa Trường An là tốt rồi. Vì thế Hứa Kính Tông chọn trạm thứ nhất để kiểm tra thực hư là ở Dương Châu ngoài ngàn dặm.

Nếu như Long Thủ thật sự là một đầu rồng, thì hai ống khói cao lớn trước mắt Vân Diệp chính là sừng nhỏ trên đầu cự long. Đây có lẽ là kiến trúc cao nhất Đại Đường, Vân Diệp không ngờ nó cao đến hơn hai mươi trượng, người Đại Đường sao có thể dựng nó thẳng đứng ở đây? Guồng nước to lớn chậm chạp chuyển động, kéo theo cái đòn ngang cực lớn chuyển động theo bánh răng. Cứ như vậy giảm dần xuống, đợi đến lúc chỉ còn cao bằng nửa bánh răng thì đòn ngang chuyển thật nhanh, làm bễ thổi gió to lớn thổi thẳng vào lò, làm phụt ra ngọn lửa xanh lam dài hơn thước.

Trạm thứ nhất của Vân Diệp là tới xưởng luyện thép, một bên nghe quản sự giảng giải, một bên cẩn thận quan sát quá trình vận chuyển của lò cao. Bễ thổi gió cũng không lý tưởng, nó không thể thổi gió liên tục, bất kể như thế nào vẫn có giai đoạn nghỉ, nhìn ngọn lửa phụt ra cũng biết, cứ thò ra thụt vào như là hô hấp vậy.

- Hầu gia, như ngài đã thấy, chính là cái bộ dáng này. Đám người ty chức đã điều chỉnh tất cả các khớp nối có thể, trước mắt chính là trạng thái tốt nhất. Ty chức cho rằng trình độ luyện thép còn rất nhiều chỗ có thể cải tiến, Nhưng than cháy ở nhiệt độ cao như vậy, mà còn rất nhiều tạp chất trong thiết vẫn luyện hóa không hết. Chúng ta múc những tạp chất này ra, lưu lại cũng là thứ tốt, chờ tương lai chúng ta tìm được nhiên liệu tốt hơn là có thể luyện hóa chúng, đến lúc đó phải xem sẽ thu được bảo bối gì.

Chu phu tử vốn xuất thân từ Tương Tác giám, là nhân tài Vân Diệp đặc biệt tìm tới. Đến thế hệ của hắn, luyện thép đã được 300 năm, biện pháp sao thép với hắn mà nói không xa lạ gì, chỉ là hắn không rõ phải sao làm sao để ra được thép tốt. Nếu như không phải được Vân Diệp giải thích tác dụng của than cốc, sợ rằng có sao thêm 300 năm nữa hắn cũng không hiểu được đạo lý trong đó.
300 luyện thép cũng đủ cho Chu gia tích lũy kinh nghiệm, chỉ còn thiếu một tầng cuối cùng không cách nào vượt qua. Sau khi hắn tới thư viện đã từng bám chặt lấy Vân Diệp mấy tháng, bóc lột sạch sẽ chút tri thức luyện thép đáng thương của Vân Diệp, còn mang theo tiểu tác phường vào thư viện, cả ngày quai búa đập thiết.

Có lão Chu gia nhập liên minh, thư viện đã khiến cho Trưởng Tôn gia vốn kiếm cơm bằng cương thiết nghiệp bị chậm lại, giờ muốn tiến thêm còn khó hơn lên trời.

Đây là tri thức mới về biến đổi chất Vân Diệp mang tới, hiện tại hóa học còn đang ở thời kì sơ khai. Trong phòng thí nghiệm Vân Diệp có thể từ vôi chế ra dưỡng khí, thế nhưng ở trong cuộc sống dưỡng khí này không dùng được.

Hậu thế dùng lò điện, xưởng sắt thép dùng than cốc, muốn than cốc phát huy hết năng lượng thì phải cần dưỡng khí. Giờ Vân Diệp biết lấy dưỡng khí ở đâu để bọn họ thổi vào lò?

Đang nói thì chục con trâu kéo long môn điếu lên, xem chừng bọn chúng phối hợp rất thuần thục. Hàng ngày đến giờ đó đám thợ lại xua bọn trâu làm việc. Móc sắt chậm rãi kéo thùng thép lên, sau đó một thùng đựng nước thép được đặt phía dưới.

(long môn điếu: Cần cẩu đường ray/Gantry)

Chợt nghe một tiếng hô lớn, miệng lò thép đã bị mở ra, một dòng thép nóng chảy màu vỏ quýt chảy xuống, rơi vào thùng đựng nước thép làm văng lên vô số hoa thép.

Một lò thép cũng không nhiều, chỉ đổ đầy được một thùng đựng nước thép. Đàn trâu phía xa tiếp tục bị đám thợ thét to kéo theo long môn điếu đến bên khuôn đúc. Một hán tử tráng kiện ở trần, đẩy viền của thùng đựng nước thép khiến nó nghiêng sang một bên, không nhanh không chậm rót nước thép vào khuôn cát, không thể không nói hảo thủ nghệ, còn chưa rót xong đã thu tay, Vân Diệp không hiểu vì sao bèn hỏi lão Chu.

- Hầu gia, hiện tại công tượng đang chờ không khí thoát ra, vì không khí thu nhiệt sẽ giãn nở, nếu như chỉ rót một lần thì không khí sẽ tạo thành khí khổng trong vật đúc. Ngài xem, không khí ra rồi.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau