ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 866 - Chương 870

Chương 867: Tuyết lở triệt để

Trường Tôn thị rất thích, nhận lấy ống trúc dùng ánh mắt hỏi Vân Diệp người khác có không, thấy y gật đầu mới yên tâm ăn, bà không hỏi Vân Diệp tiếp theo phải làm thế nào, từ việc Vân Diệp còn tâm tư nấu ăn, chứng tỏ chút nguy cơ này y không để trong lòng. Hầu thị cũng có, nhưng không cầu kỳ bằng ống của hoàng hậu, chỉ có ít bánh khô và xương dê, nàng chẳng kén chọn, cầm ống đồng ăn ngon lành, những người khác phải đợi, Vân Diệp không mang theo nhiều dụng cụ nấu ăn.

Nghe nói phải ở trên núi một thời gian, thủ lĩnh thị vệ sai thị vệ tản ra tìm kiếm củi, nếu như có thỏ gà rừng đóng băng cũng nhặt về, người nhiều, đồ ăn không đủ, phải tìm cách khác.

Đợi mọi người ăn no rồi, Vân Diệp nhìn xuống vách núi, bảo với đám thị vệ:

- Nơi này có dù để nhảy, kiếm một người đeo vào nhảy xuống, tới thư viện báo tin, nói với họ chúng ta bị vây khốn trên núi, bảo bọn họ chuẩn bị cáp treo. Cho các ngươi biết, ta cũng không biết người nhảy xuống có chết không, tự nguyện đi, ta không điểm danh.

Sự thực chứng minh người sẵn sàng chết vì hoàng hậu rất nhiều, tranh cãi mãi cuối cùng một thị vệ rậm râu giành được việc này, Vân Diệp lấy từ trong nhà đá ra một cái dù, đeo lên cho hắn, kiểm tra một lượt liền nói có thể nhảy rồi, thừng buộc dù đã buộc sẵn, chỉ cần nhảy xuống, dù sẽ tự bung ra.

Thị vệ rậm râu tiếp nhận huynh đệ chúc phúc, thị lệ đầu lĩnh còn đỏ mắt nói:

- Từ hôm nay trở đi, cha mẹ ngươi là cha mẹ ta, con ngươi là con ta.

Vân Diệp đợi tới bực mình, nói:

- Có phải ngươi nhìn trúng lão bà của hắn không, mong hắn chết vậy à, ai nói nhất định nhảy xuống sẽ chết, một vạn người nhảy xuống chỉ có một hai tên xui xẻo, đó còn là tỉ lệ toán học, khả năng xảy ra chuyện giống ngươi cưỡi ngựa bị gãy cổ vậy, hắn cưỡi ngựa một lần, ngươi chúc phúc một lần à?

Cái lưỡi rắn độc của Vân Diệp chuốc lấy một đống ánh mắt khinh bỉ, rậm râu quay đầu nói với Vân Diệp:

- Huynh đệ như tay chân, lão bà như y phụ, Bành huynh nếu nhìn trúng lão bà ta, không cần mong ta chết, cứ mang đi là được.

Sau đó không thèm nhìn Vân Diệp một cái, đi nhanh mấy bước lao ra khỏi vách núi, một sợi giây thừng theo đó kéo dù bật ra, khí lưu bốc lên ở sơn cốc thoáng cái nâng hắn lên, sau đó chầm chậm hạ xuống. Mọi người tận mắt nhìn hắn bay quanh đồng tuyết, đều vô cùng vui sướng, rậm râu cười vang vọng sơn cốc, tức thì lại khiến tuyết lở một mảng nhỏ.

Vân Diệp nhìn phương hướng, tên này nhất định rơi vào trong thư viện, lúc này mới quay về sưởi ấm, ở ngoài một chút lạnh tới tê chân, quay đầu nhìn thấy Trường Tôn thị cũng đứng ở vách núi nhìn xuống, mặt đầy lo lắng. - Ngươi nói chỉ có một cái dù cho mẫu hậu dùng thôi mà, sao lại để người khác xuống?

Hầu thị vội vàng hỏi:

- Cô nhìn xem thứ đó nương nương dùng được à?

Vân Diệp vừa đi về phía đình ấm vừa giải thích cho Hầu thị, thoáng cái đầu đã có một đống tuyết.

- Vừa rồi ta đã xem, chúng ta chỉ có hai con dê, bốn con thỏ và chín con gà rừng, một trăm ba mấy người không chịu nổi ba ngày, mẫu hậu nói trời lạnh không thể thiếu cái ăn, nếu thiếu, người sẽ chết.

- Được rồi, không lấy cô ra đùa nữa, tên thị vệ đó tới thư viện rồi, một lát nữa cáp treo sẽ được dựng lên, chúng ta theo cáp treo xuống là được, chuyện nhỏ xíu, giờ đem hết thỏ với gà dê nấu đi, tối nay mới khó qua. Huống hồ trên đỉnh núi không lớn này hình như không chỉ có mỗi chúng ta.

Thấy Vân Diệp cười gian, Trường Tôn thị cũng cười:
- Đỉnh núi còn có ai? Bản cung rất tò mò, bảo thị vệ đi bắt là được, ta nghĩ người của bọn chúng nhất định không nhiều bằng chúng ta.

- Không tìm được nhưng thần dám khẳng định bọn chúng ở trên núi, vốn định đợi nương nương xuống núi rồi sẽ phong tỏa, hiện giờ bớt việc rồi, đợi ngày mai cáp treo lắp xuong, chúng ta cứ xuống, kệ là ai ở trên núi, chúng ta đợi khai xuân đi nhặt xác là được, chẳng cần lo, hắn dù có bản lĩnh ẩn mình giỏi tới mấy trước mặt thiên uy cũng vô dụng.

Vân Diệp làm rất quyết liệt, vì không cho kẻ địch chút dịp thừa cơ nào, suốt cả đêm, toàn bộ hộ vệ đều không ngủ, trước mặt mỗi người có một đống lửa, vây chặt đình ấm, Vân Diệp nửa canh giờ lại nhìn quanh xem có sơ hở nào không, tiếng người huyên náo dưới núi cũng cả đêm không dứt.

Kẻ địch không xuất hiện, cả bóng ma cũng không có, thủ lĩnh thị vệ định nói Vân Diệp sợ bóng sợ gió, nhưng thấy Vân Diệp bò trên mặt tuyết không ngừng tìm kiếm dấu vết nhỏ, cũng học theo bò ra, tìm kiếm con đường nhỏ ngoài đình, tìm tới chỗ sương mù, Vân Diệp không chịu tiến lên nữa, bò ngược lại, đốt dây cháy, ném ra xa.

Uỳnh một tiếng, sơn cốc như nổ tung, tuyết đọng trên cành cây đều bị chấn rơi xuống, tàn tuyết trên dốc vừa đắp lên đã lần nữa sụp đổ, thanh uy lần này lớn hơn lần trước nhiều, Vân Diệp nhìn tuyết chôn vùi rất nhiều cây lớn mới hài lòng vỗ tay đứng dậy, kẻ đó muốn ẩn nấp chỉ có cách ẩn trong tuyết.

Hoặc không làm, hoặc là làm tới cùng, tuyết dù không thể giết chết đám thần nhân âm hồn bất tán đó, vây hắn trên núi vẫn được, lần này mọi người làm việc đều rất tùy ý, Trường Tôn thị tùy ý lên núi, Vân Diệp không kịp chuẩn bị đã lên theo, tên theo dõi Vân Diệp hẳn cũng theo.

Suốt hai tháng ẩn nấp, Vô Thiệt mấy lần liền phát hiện tung tích của hắn, đáng tiếc luôn để người ta chạy thoát, Vân Diệp chỉ cần ra ngoài là có cảm giác bị người ta bám theo, cảm giác này làm Vân Diệp muốn điên, tên vương bát đản đó muốn lợi dụng loại tâm lý này khiến Vân Diệp nổi điên, một khi bắt đầu điên cuồng, sẽ lộ ra sơ hở, bị người ta đánh trúng.

Ba lần, hai tháng qua Vân Diệp gặp ba chuyện kỳ quái, Vượng Tài ra ngoài chơi trở về cứ muốn lấy đầu cọ vào lòng Vân Diệp mới thoải mái, lần này Vượng Tài cũng thế, Vân Diệp vừa định tới xoa đầu Vượng Tài thì bị Vô Thiệt giữ lại, cẩn thận lấy từ mang tai Vượng Tài ra một cái gai màu hạt dẻ, kiếm một con gà để thử, chẳng mấy chốc con gà đó toàn thân đen xì không cựa quậy nữa, Vân Diệp đoán chừng mình bị gai đâm phải cũng không khác gì.

Vô Thiệt chỉ nhìn thấy một lão phụ nhân sờ Vượng Tà một cái, giữa ngón tay có hàn quang, đuổi theo thì không thấy người, may mà về kịp thời, nếu không phải nhặt xác Vân Diệp rồi.

Đi ra cửa cũng thiếu cũng nữa bị băng ở cửa đâm chết, cột băng to như cổ tay mà nói gãy là gãy ngay được, tới thư viện cũng bị đá lớn từ trên núi rơi xuống, mẹ nó, trên ngọn núi đó không có lấy một tảng đá, toàn là núi đất, may mắn kéo xe là Vượng Tài, biết dụng mông chặn càng xe lại đi ngược, nhìn tảng đá lăn vù qua trước mặt.

Thực tế mấy tháng này Vân Diệp rất ít khi ra ngoài, chỉ cần ra ngoài có phiền toái lớn, đây là thời cơ duy nhất Vân Diệp có thể nắm bắt, chỉ không biết người ta có mắc bẫy không.

Thị vệ kia tới thư viện, chẳng mấy chốc đội cứu nạn đã tới, một chiếc thương cực lớn được nỏ tám trâu ghim vào vách núi, có dũng sĩ vác giây thừng leo vách đá lên, đáng tiếc Ưng Chủy Nhai có tên này là bởi vì có một bộ phận cực lớn nhô ra, dũng sĩ nắm lấy nỏ thương leo lên chỉ tới được đáy bộ phận leo ra, muốn leo lên đỉnh núi thực sự là hi vọng xa vời, tầm bắn nỏ tám trâu không đủ đạt tới đỉnh núi, khó khăn này làm sư đồ thư viện tuyệt vọng.

Chương 868: Đi tặng quà Tết

May mà có Lý Thái, một cái đèn Khổng Minh cực lớn được đốt lên, dưới buộc một sợi dây thừng nhỏ, nhìn đèn Khổng Minh bay lên núi, Vân Diệp chẳng lấy làm lạ, tên thủ lĩnh thị vệ buộc thừng vào chùy lưu tinh, xoay tròn ném ra, chùy quấn vào sợi dây dưới đèn Khổng Minh, mọi người hợp lực kéo đèn tới gần.

Dây thừng to bằng ngón tay chẳng thể lắp cáp treo đưa người xuống, Vân Diệp không hi vọng gì vào trí thông minh của những người này nữa, chỉ huy mọi người tiếp tục kéo thừng, kết quả phát hiện ở dưới còn buộc sợi dây thừng cao hơn. Vách núi cao trăm trượng, thừng phải nặng tới năm trăm cân, may trước kia thư viện chuẩn bị đo đạc hậu sơn, nên có thừng dài, nếu không đột nhiên muốn có dây thừng dài thế này là không thể.

Vòng sắt cực lớn được thị vệ dùng thiết chùy đóng vào nham thạch, hai sợi thừng dài một làm phụ lực, một làm thừng an toàn, nhìn giây thừng mắc cheo chéo, Trường Tôn thị hỏi Vân Diệp:

- Làm thế này là sao?

- Là để đảm bảo an toàn cho mọi người, dù giỏ chở người rơi, sợi thừng an toàn còn lại sẽ làm người ta trượt xuống dọc theo triền dốc, nương nương xem bọn họ chất ở đó rất nhiều cỏ là để đề phòng vạn nhất.

Trường Tôn thị không hỏi nữa, thủ lĩnh thị vệ hạ lệnh, hai thị vệ nhẹ cân đi trận đầu, hai người ngồi trong giỏ trúc, đem đai da ở hông buộc vào một sợi dây thừng còn lại, lắc chuông, giỏ trúc chầm chậm hạ xuống, chẳng bao lâu bình an chạm đất.

Đợi giỏ trúc lại kéo lên, Vân Diệp mời Trường Tôn thị ngồi vào, lại lệnh nữ thị vệ thân thủ nhanh nhẹn đi theo, nhìn cái giỏ chầm chậm hạ xuống, tim Vân Diệp thót lại, tất cả thị về nhìn ra ngoài, chỉ cần xuất hiện vật sống, Vân Diệp hạ lệnh giết không cần hỏi.

Thật vất vả đợi tới lúc Trường Tôn thị bình an chạm đất, mọi người cảm thấy hồn phách trở lại thân thể, không dám tưởng tượng hoàng hậu xảy ra chuyện, hoàng đế sẽ nổi cơn thế nào, tất cả mọi người ở đây, từ Hầu thị tới Vân Diệp đều đừng hòng thoát thân.

Thủ lĩnh thị vệ quỳ một gối hướng về Vân Diệp, dùng đại lễ tham bài, những người khác cũng vậy, cả Hầu thị cũng nhún eo thi lễ, giỏ lên, lại để Hầu thị và cung nữ xuống.

Bàn kéo dưới vách núi không ngừng vận chuyển, từ rạng sáng cho tới tận chiều, lúc này trên vách núi chỉ còn Vân Diệp, Lưu Tiến Bảo và vài thị vệ nữa, mọi người nói cười, đem đồ ăn cuối cùng ăn hết, Vân Diệp cười hì hì châm lửa đốt đình ấm, cùng Lưu Tiến bảo lên giỏ, lướt xuống như một làn khói.

Người xuống cuối cùng là thủ lĩnh thị vệ, sau khi kiểm tra nhân số, giây cáp treo bị Lưu Tiến Bảo đốt, trên thừng có bôi mỡ trâu, hai đốm lửa dưới chân núi mau chóng chạy vào tầng mây. Lúc này người trên đó giỏi đến mấy cũng chẳng xuống được.

Loan giá của Trường Tôn thị vẫn dừng ở dưới vách núi, thấy mọi người bình an xuống đất, lúc này mới khởi giá hồi cung, vì hoàng đế lệnh bà lập tức trở về.

Biết rõ trở về sẽ bị phạt, tất cả mọi người vẫn rất vui vẻ, Lý Thừa Càn, Lý Thái, Lý Khác đều tới, nghe nói hoàn hậu đã xuống đất bình an, hoàng đế đang trên đường mới không tới nữa.

- Vân hầu, đường cáp treo lão phu làm ra sao?

Công Thâu Mộc nóng ruột nhảy ra đòi công, Vân Diệp trợn mắt nói: - Vớ va vớ vẩn, ngồi bên trên chẳng thoải mái chút nào, bổn hầu vốn định hát vang một bài, kết quả lắc lư sợ không nói ra lời, may mà sống xuống đất.

Mọi người cười rộ lên, Lão Giang từ trong đám đông chui ra:

- Hầu gia, lão phu đích thân xem qua rồi, tuyết bao phủ mười mấy dặm, mặt tuyết xốp mềm, không đi được, dù buộc chảo ở chân cũng chẳng đi được, mặt đất còn đỡ chứ lên núi thì không xong, không cẩn thận một chút là rơi xuống vách núi. Lan can đá bị tuyết phủ kín, trên núi lạnh vô cùng, chưa tới khai xuân đại khái không tan.

Vân Diệp nghe thế liền cởi giáp mềm trên người ra, từ lúc xuất hiện nguy hiểm lần đầu, bộ giáp này chưa từng rời người, cởi giáp ra toàn thân khoan khoái, nhảy mấy cái tại chỗ, thấy nhẹ nhàng chưa từng có.

Trên đường về nhà, Vô Thiệt nhìn xung quanh, chỉ thấy mất đất nhô lên một đụn tuyết, Cẩu Tử mặc áo choàng trắng chui ra, chạy mấy bước đuổi theo xe ngựa, chui vào.

- Không phát hiện có gì khác thường, không có ai theo dõi.

Cẩu Tử báo cáo vội vàng rồi lấy bình rượu tu một ngụm, trốn trong tuyết không dễ chịu tẹo nào.

Gần cuối năm vốn là lúc đoàn xiếc tạp kỹ làm ăn tốt nhất, nhưng đoàn tạp kỹ bị Lý Hoài Nhân ngầm theo dõi kia đã chia năm xẻ bảy rồi, hỏi ra mới biết, trưởng đoàn mất tích, mọi người không có chỗ dựa, đành phân tán tự tìm đường sống. Nghe được tin này Vân Diệp uống cả vò rượu lớn, say ngất ở nhà, quỷ Vô Thường cuối cùng đã bị vây trên núi. Có thợ săn nói trên đỉnh Ngọc Sơn xuất hiện ma quỷ, thường xuyên có tiếng gào thê lương truyền ra...

Ngày hai mươi ba Tết, Vân phủ bao chùm trong không khí năm mới, lợn mua về đã được mổ, mười mấy cái nồi lớn xếp hàng một, hôm nay phủ giết súc sinh, qua ngày hai mươi ba sẽ không sát sinh nữa.

Quản sự đuổi một bày gà vịt ra, phó dịch quơ tay bắt, không cần nhìn, bẻ ngoéo cổ ném vào trong nồi lớn nhổ lông, giết gà vị bọn họ chú trọng không thấy máu, cho dù Vân Diệp không quen, nhưng cuộc sống không phải chỉ có một mình mình, nên kệ họ.

Vân Diệp dẫn Vân Mộ và Vân Bảo Bảo vào cung tặng quà tết, đó là thông lệ hàng năm của Vân gia, Trường Tôn thị là tiên sinh của Vân Diệp, nên lễ nghi phải đầy đủ, năm nay tiến cung còn có Thì Thì, Tiểu Vũ, Địch Nhân Kiệt, cả ba tới khấu đầu Trường Tôn thị, bà ta sớm muốn kiểm tra đám đồ tôn rồi.

Mới tiến cung, Thì Thì liền mang lễ vật tới chỗ Dương phi, Trường Tôn thị cũng không yêu cầu Thì Thì phải tới chào mình, Lý Ảm cười toe toét ra đón, hành lễ với Vân Diệp, ân cần nhận lấy bọc của Thì Thì, hai người nói cười vào hậu cung.

- Thì Thì tỷ tỷ cũng thật là, gả cho tên vương gia vô dụng cũng vui vẻ như thế, còn tận tâm may một cái áo lông rất đẹp, con xin cũng không cho, nói là để tặng cho Dương phi, còn có một cái khăn choàng rất đẹp, hoa mẫu đơn to như thế, không hiểu sao tỷ ấy thêu được, mượn tỷ ấy đem khoe cũng không cho, cái đồ hẹp hòi.

Tiểu Vũ bất mãn nhìn Thì Thì và Lý Ảm, cảm thấy hai bọn họ không xứng, Thì Thì dịu dàng, thuê thùa may vá giỏi, làm cơm ngon, nhất là bánh bao, hiếm có hơn nữa là võ công tốt, tường cao hơn một trưởng chỉ dẫm vách tường có thể nhảy qua, lại còn xinh đẹp, Lý Ảm như con cóc.

Có điều Lý Ảm cũng biết điều, từ khi Vân Diệp hứa gả Thì Thì cho hắn, tất cả thói xấu trên người tên này đều biến mất, trước kia còn nghe nói thi thoảng hắn cùng Lý Hữu không lên lớp tới thanh lâu, hoặc hoành hành ở Trường An, nhưng hiện giờ đúng là điển hình trong các vương gia, ngay đi lại cũng quy củ, trước kia ngông nghênh ai nhìn thấy cũng muốn tát, tuy là huynh đệ với Lý Khác nhưng không thấy chút ưu nhã nào của vương tộc.

Lễ vật Vân gia mang vào cung rất nhiều, cần phải tặng từ Lý Uyên, nay ông ta chiếm lĩnh toàn bộ cung Thái Cực, tác oai tác quái trong đó, nghe nói Vân Diệp tới, cao hứng bảo thị vệ đón vào, thấy Vân Diệp dẫn theo hai đứa bé mỗi đứa bê một cái hộp, hứng trí rời long ỷ, đích thân mở hộp, càng nhìn càng mừng.

Trong hộp Tiểu Vũ đựng một quả đào cực lớn, là đào tiên, nặng tới một cân, đỏ rực trông cực đẹp, lông tơ trên đó chưa rửa, Lý Uyên nhận lấy hút một hơi, nói với Vân Diệp:

- Tiểu tử, mùa đao tìm được quả đào thế này không dễ, tâm lý này lão phu nhận rồi.

Lấy trên người một viên minh châu, đặt vào bàn tay vươn ra của Tiểu Vũ, tiết mục này năm nào cũng có, bộ dạng nghịch ngợm tham lam của nàng khiến Lý Uyên cười sảng khoái, vỗ đầu Tiểu Vũ:

- Muốn có quà năm sau lại tới.

Chương 869: Bữa tiệc đêm giao thừa

Vân Mộ cũng bê một cái hộp, thấy Lý Uyên nói chuyện với Tiểu Vũ không để ý tới mình, liền lấy hộp cọ vào người ông ta, Lý Uyên vui vẻ mở hộp của Vân Mộ, thấy bên trong lại có một cái hộp pha lê, không hiểu gì, chỉ thấy Vân Diệp nhận lấy hộp, lấy chìa khóa vặn mấy vòng, liền nghe trong hộp phát ra tiếng tiếng tinh tang.

- Thái thượng hoàng minh giám, tiểu tử gọi thứ này là hộp bát âm, cột sắt ở bên trong có những chỗ nhô lên, âm điệu bất đồng, chỉ cần vặn cót, sẽ tự động diễn tấu, tiếc là tiểu tử không tinh thông âm luật, thái thượng hoàng là đại gia trong nghề, khi nhàn hẹ tự điều chỉnh, xem xem có thể làm ra âm nhạc mỹ diệu không?

- Có chuyện này à?

Lý Uyên tức thì khơi lên hứng trí, mở nắp hộp, quả nhiên thấy có một cái lò xo xoay tròn gõ vào cột âm, mừng rỡ nghiên cứu ngay lập tức.

Vân Mộ thấy mình không có quà liều mếu miệng khóc, Lý Uyên vội mò trong lòng ra một tấm kim bài đeo lên cổ Vân Mộ, mới làm nó không khóc nữa.

Lễ vật của nam hài rất bình thường, Vân nãi nãi tự mình thêu một chiếc áo bách phúc, Vân Diệp đích thân vẽ một con rùa trường thọ, tuy đây là lễ vật chính thức, nhưng Lý Uyên thích hộp bát âm hơn, chẳng hứng thú với quà chính, thuận tay thưởng cho Vân Bảo Bảo và Địch Nhân Kiệt mỗi người một cái ngọc bội cho có.

Tặng lễ vật một vòng hoàng cung, tới chập tối được Lý Thái, Lý Ảm tiển khỏi cung, Lý Ảm mong ngóng tới Nguyên Tiêu, mình cùng Thì Thì ngắm trăng, Lý Thái thì oán giận Vân Diệp, thứ hay như hộp bát âm mà mình không có một phần.

Không khí Tết bảo phủ khắp Trường An, à không hẳn toàn bộ, một nơi tuyết lạnh ngăn cản hơi ấm ngày vui lan tới đó.

Đỉnh Ngọc Sơn mỗi khi đến tối là có một làn khói bốc lên, trời sáng tắt đúng giờ, một thân hình gầy nhỏ chạy trên tuyết, tốc độ rất nhanh, nhưng vóc dáng nhỏ bé lúc này thành gánh nặng lớn nhất của hắn, chỉ cần hắn chạy chậm một chút là lún vào tuyết, trở nên vô cùng chậm chạp. Há miệng gào lớn, không ai ngờ được trong cơ thể nhỏ bé ấy lại phát ra được thanh âm lớn như thế.

Lại lần này phá vây thất bại, Khương Ly chỉ đành nằm trên mặt tuyết lăn lại, hắn đào một cái động trong tuyết, chỉ ở đó hắn mới cảm thấy chút hơi ấm, nếu chân Lục Châu không ngã gãy, hai người có thể phối hợp với nhau xuống núi, nay Lục Châu sốt cao, hai chân xanh tím, sườn gãy ba cái xương, không cử động được, làm sao thoát thân.

Trước kia còn cho rằng nắm chắc phần thắng trong tay rồi, ai ngờ khoảnh khắc chủ khách đổi chỗ, mình hồ đồ đi vào tuyệt lộ. Dạ dày khó chịu như có lửa đốt, Khương Ly nắm một vốc tuyết cho vào mồm, muốn dập tắt cơn đói, tuyết vào bụng, càng đói dữ dội.

Đào băng tuyết mới tìm được vài quả thông, bữa ăn lần trước là mình bắt được con sóc ngủ đông trong động, hai người dựa vào một con sóc để sống thì thế nào cũng không đủ.

Chui vào động, Khương Ly tách hạt thông ra, lấy nhân để bên miệng Lục Châu, mùi thức ăn làm Lục Châu tự động mở miệng, sáu quả thông thôi, dù miệng mở to tới mấy thì sao nào?

Lục Châu tỉnh rồi, hung dữ nhìn Khương Ly:

- Ta vẫn rất đói, cho ta thêm một ít.

Khương Ly lắc đầu:

- Hết rồi, một quả cũng chẳng còn.

Lục Châu gian nan quay đầu đi, đối mặt với vách tường tuyết không nói. Lúc này Lục Châu nào còn chút phong thái mỹ nhân, gò má non mịn đã thâm tím, bàn chân lộ ra ngoài váy đã đen xì, nếu Vân Diệp ở đây, y sẽ lập tức kiến nghị Lục Châu cắt chân đi, nếu không hàn khí xâm nhập vào huyết mạch sẽ nguy hiểm tới tính mạng.

- A Châu, nàng cứ nằm, ta đi kiếm cái ăn, hiện giờ trời tạnh rồi, nói không chừng có chim ưng bay tới, ta dùng đá ném, mang chim ưng về nướng cho nàng ăn.

Khương Ly ôn nhu an ủi Lục Châu, lấy cái chăn chiên rách nát đắp nên người ả, nghĩ một lúc lại cởi áo lông của mình đắp lên, rồi nhón chân đi ra ngoài.

Hiện muốn uống một ngụm nước nóng cũng là hi vọng xa vời, ra ngoài động, Khương Ly co ro nhìn chim ưng không ngừng lượn vòng trên không, ném một cục đá, kết quả nửa đường đã rơi xuống, chim ưng bay quá cao. Tuyết trắng xóa làm nhức mắt, Khương Ly trước kia ở Giang Nam chưa bao giờ gặp phải cảnh này, đôi khi mắt không nhìn thấy gì nữa. Bất lực nằm xuống đất, định nghỉ ngơi một chút, đưa mắt nhìn trời xanh mới thấy dễ chịu hơn, con chim ưng bay vòng tròn nhỏ hơn, hình như cũng to hơn, Khương Ly nheo mắt lại, không phải ảo giác, con chim ưng hạ xuống rồi, nói không chừng nó phát hiện ra con mồi.

Khương Ly nhìn trái nhìn phải chẳng thấy vật sống, chẳng lẽ mình chính là con mồi?

Hắn liền buông lỏng thân thể, y phục đen xì trên đất tuyết quá mức rõ ràng, con chim ưng bay qua trên người Khương Ly, một lần, lại một lần nữa, gió lạnh trên đỉnh núi sắp làm Khương Ly đông cứng rồi, kệ tay trái, chỉ cất tay phải ở trong lòng, để sát tim giữ ấm, nhất định lát nữa phải dựa vào bàn tay này cho con chim ưng một kích trí mạng.

Con chim ưng cuối cùng cũng đáp xuống đất, nhưng cực kỳ cẩn thận tiếp cận vài bước, rồi lui lại, con mắt màu vàng nhạt chứa đầy nghi vẫn, thấy con chim ưng khác trên trời cũng sắp hạ xuống, vì thêm một miếng ăn, con chim ưng lập tức lao tới Khương Ly, móng vuốt to khỏe bấm sâu vào vai hắn, mở dài mổ vào mắt hắn như ánh chớp, Khương Ly nghiêng đầu sang, đao trong tay đêm vào bụng con chim ưng.

Con chim ưng kêu thảm, vỗ cánh định chạy, cái cánh cực lớn cuốn lên cuồng phong, tuyết hất vào mặt Khương Ly phát đau, hai cái móng bấu vào thân thể hắn gần như kéo hắn lên. Khương Ly nhắm mắt lại, lấy đao ngoáy bụng nó, lưỡi đao tức thì cắt đứt nội tang, rơi vào mặt Khương Ly, con chim ưng yếu ớt vỗ cánh vài cái rồi bất động, Khương Ly vô cùng cao hứng, tách móng chim ưng ra, chẳng kịp băng bó, có con chim ưng này, Lục Châu không phải lo cái ăn trong bốn năm ngày, mình còn cầm cự được vài ngày, đợi khi đó tuyết cứng rồi, mình có thể mang Lục Châu đi, về thẳng Giang Nam, chỗ khốn kiếp này không muốn ở thêm ngày nào nữa.

Thần nhân vốn là món nợ hồ độ, không cần vì đánh cược mà đáp cái mạng mình vào, Vân Diệp không phải là người dễ đối phó, thời gian qua đã nhìn ra, lão đầu tử trông giống lão phụ nhân kia vô cùng khủng bố, chưởng tâm lôi mà Vân Diệp ném ra trên núi cũng đáng sợ vô cùng, phu thê mình không thể đối phó, sớm ngày về nhà mới là đúng, nếu vận may tốt Lục Châu có thai, ai còn quan tâm tới xuất thế hay nhập thế.

Chui vào động, Khương Ly kéo chim ưng tới bên Lục Châu, nhân lúc thân thể chim ưng còn nóng, cắt cổ họng, nhỏ giọt máu ấm nóng của chim ưng vào miệng Lục Châu. Nhìn Lục Châu tham lam nuốt vào, Khương Ly vui lắm, chỉ cần có thể nuốt vào là tốt, có thể chịu đựng thêm bốn năm ngày là sẽ thoát được.

Khương Ly vui vẻ nhổ lông chim ưng, trong thời gian bận rộn mà vẫn tranh thủ lấy lông làm mũ cho Lục Châu, đợi lông nhỏ hết, cẩn thận đốt lửa, hôm nay mây mù quấn quanh núi, không nhìn thấy động tĩnh ở đỉnh núi, cho nên đốt lửa giữa ban ngày cũng không sao.

Nhìn lửa liếm vào miếng thịt, yết hầu Khương Ly liên tục cuộn lên cuộn xuống, dù sao cũng bốn năm ngày không ăn rồi, chẳng ai chịu nổi. Lục Châu cũng không nói, mắt nhìn chằm chằm miếng thịt, nước rãi ròng ròng, Khương Ly yêu thương lau miệng cho ả, nhưng bị ả gạt tay ra, ngây dại nhìn miếng thịt.

Sợ Lục Châu bị bỏng, Khương Ly xé một miếng, thổi nguội đút cho Lục Châu, Lục Châu ăn rất nhanh, chẳng mấy chốc đã hết non nửa con chim ưng, Khương Ly treo phần còn lại lên vách tuyết, phải ăn bốn ngày nữa, không thể ăn hết luôn được.

Nhìn Khương Ly nhặt xương trên mặt đất ra sức gặm, Lục Châu lớn tiếng quát:
- Ta vẫn muốn ăn, ta đói.

Khương Ly nhai nhát từng miếng xương nhỏ, nuốt xuống:

- A Châu không thể ăn nữa, chúng ta còn phải ở nơi này bốn ngày, chim ưng bên ngoài đã trốn xa rồi, ta không bắt được nữa, nàng cố nhịn, đợi xuống núi ta mua bánh táo nàng thích nhất, ngoan, ngủ đi, ta ở đây với nàng.

Lục Châu lại quay đầu đi, ngây ra nhìn vách tường, Khương Ly sợ nàng bị lạnh, lại thêm ít củi vào đống lửa, mấy ngà qua bôn ba tìm kiếm thức ăn, chẳng nghỉ ngơi đàng hoàng, hiện dựa vào đống lửa ấm áp, ôm đầu gối thiếp đi.

Một cơn đau nhói tim từ sườn truyền tới, Khương Ly kinh ngạc nhìn sườn mình, chỉ thấy con con dao đâm sâu vào người, phương thức rất quen thuộc, từ dưới cái xương sườn thứ ba đâm lên, có thể tới thẳng tim, đây là chiêu nhất kích tất sát, biết cách giết người này chỉ có mình và Lục Châu.

- Ha ha ha ha.

Lục Châu cười cực kỳ vui vẻ, tên lùn khốn kiếp này đã khống chế mình mười mấy năm, hiện chút thịt chim ưng cũng không cho mình ăn, nói không chừng hắn định ném mình lại bỏ chạy, ông trời khốn kiếp sao không phải hắn ngã gãy chân mà là lão nương, nói không chừng tên này đang đợi mình chết để ăn thịt mình, hiện tốt rồi, lão nương hết cái ăn sẽ ăn ngươi.

Khương Ly không nói ra được câu nào, mắt cứ đen lại, cuối cùng ngả vào đống lửa, trên mặt không biết nước tuyết hay nước mắt, biến thành từng làn khói xanh bốc lên...

Ngày ba mươi Tết, Vô Thiệt màn theo Cẩu Tử, Lão Ưng lần nữa lên núi, lần này có thể vượt qua đống tuyết rồi, vì tuyết đã đóng lại rất cứng, gần như biến thành từng khối băng, đoán chừng sau khi khai xuân sông Đông Dương sẽ có lũ, băng tuyết thế này đủ tới cuối xuân mới tan hết.

Ba người gian nan vượt qua chỗ tuyết đóng, tìm kiếm ở đỉnh núi rất lâu mới thấy cái động tuyết kia, Vô Thiệt nhìn vào trong một cái liền rụt đầu lại, nói với Lão Giang:

- Rưới dầu vào đi, đốt hết, đừng để ông trời nhìn thấy, miễn tăng thêm tội nghiệt cho hầu gia.

Cầu Tử tò mò thò đầu vào lại nhanh chóng rụt ra, quỳ trên mặt đất nôn tới mật xanh mật vàng, Lão Giang cười khổ, ông ta chẳng cần nhìn cũng tưởng tượng ra được, chẳng qua là người ăn thịt người thôi, năm xưa nếu nếu gia nhập quân đội Chu Kiệt chứ không phải quân Đường thì mình cũng ăn thịt người, trời lạnh, hết cái ăn, không ăn thịt người thì ăn cái gì? Nghe qua có vẻ có đạo lý, nhưng người không phải dã thú, không thể tính như thế.

- Con bá nó, nữ nhân đó thật tàn nhẫn, ăn người ta chỉ còn lại cái mình, hai chân toàn dấu răng, ả ta ăn sống, có lửa vì sao không đốt?

- Lắm mồm.

Vô Thiệt bợp gáy Cẩu Tử một cái, Lão Giang chui vào động, lấy dầu giữ ấm rải đều lên hai cô thi thể, châm lửa rồi ra.

Tuyết trong hang mau chóng tan đi, chảy sang hai bên, tuyết đọng trên trần hang cũng tan dần, rơi xuống bốc lên thành hơi nước, khói ở cửa hang xộc tới tận trời.

Không bao lâu tuyết tan hết, tụ thành dòng suối nhỏ, mang theo miếng thịt đen thuận theo chỗ thấp rơi xuống vách, mấy con chim ưng ngừi thấy mùi, lao tới.

Vô Thiệt, Lão Giang, Cẩu Tử không hứng thú nhìn thêm cái nào nữa, đợi lửa tắt vội vàng xuống núi, tối nay trong nhà còn có tiệc thịnh soạn chờ đợi, không rảnh quản tới chuyện ăn thịt người.

HÊT Quyển 14

Chương 870: Thiên đường vị đạo

Trương Gián Chi ăn xong điểm tâm thì vào phòng ngủ, trên giường gỗ đơn sơ có một bộ áo dài màu xanh gấp chỉnh tề đặt đó, đây là bộ đồ hôm qua mẫu thân đã giặt giũ cẩn thận, các y phục khác có thể dùng chày đập, nhưng riêng bộ này thì lấy tay vò cẩn thận, bởi trong mắt bà, bộ y phục này cũng như nhi tử, đều là niềm kiêu ngạo của bà.

Thấy nhi tử mặc y bào, mẫu thân Trương Gián Chi ngồi xuống vuốt lại những nếp gấp cho phẳng. Hôm nay nhi tử tới hầu phủ làm khách, chúc tết tiên sinh, cần phải chỉnh tề một chút.

Nhìn nhi tử anh khí bừng bừng, lão phụ nhân thật không dám nghĩ mình cũng có ngày được nở mày nở mặt như này. Nhi tử ở trong thư viện theo các bậc đại nho học tập, rất nhiều nhà phú quý trong thành Trường An còn không được như vậy. Thế nhưng nhi tử của bà, một nhi tử của một ca kỹ lại có thể có được vinh hạnh lớn lao này. Một mặt vừa có thể an tâm dưỡng già, lại vừa có thể khiến cho đám phú thương nam thành vốn trước đây khinh thường nhi tử bà ngày trước phải ước ao đỏ mắt, nhất là nhà mà trước kia nhi tử bà làm ở đó, giờ gia chủ gặp nhi tử đều phải gọi một tiếng Trương thế huynh, nên nhớ xưng hô này trước đây chỉ để dành cho quan lại.

Tới làm khách Hầu gia là vinh quang, chỉ là lễ vật hơi ít ỏi một tí, chỉ là ma bố (vải gai) bà tự dệt lấy mà thôi. Có điều ma bố này là bà dùng tâm để dệt, dệt rất chặt, đầu sợi tiếp cũng ít, ai cũng nói là một tấm vải đẹp, nhưng không biết Hầu gia có coi trọng hay không. Trước đây khi bà còn làm ca kỹ, nhà phú quý nào tới mà chẳng lụa là đầy người?

- Con à, hay là con mang thêm chút điểm tâm?

Lão phụ nhân thấp thỏm hỏi nhi tử.

Trương Gián Chi mỉm cười, cầm tay thô ráp của mẫu thân nói:

- Mẫu thân, mẫu thân không biết, tài nghệ điểm tâm của tiên sinh trong thành Trường An, không, phải là toàn Đại Đường là đệ nhất. Học sinh đi gặp tiên sinh mang theo thủ tín, không phải đi khoe khoang, tiên sinh cũng nhìn trúng tâm ý, nếu như hài nhi mang toàn bộ gia sản mua lễ vật tới thì mới bị tiên sinh khinh thường. Ma bố của mẫu thân dệt rất vất vả, tiên sinh sẽ rất thích, đợi khi hài nhi về sẽ mang điểm tâm Vân phủ cho mẫu thân, thực sự rất ngon.

Lão phụ nhân cười mắng nhi tử:

- Nào có học sinh đi chúc tết tiên sinh còn mang đồ ăn về, không biết xấu hổ.

Trương Gián Chi nhìn sắc trời, ôm lấy ma bố rồi vừa đi vừa nói:

- Đấy là do các học trưởng bảo con, tới nhà tiên sinh nghìn vạn lần đừng khách khí, chỉ mong lần này bọn họ không lừa con nữa.

Vừa mới ra khỏi cửa, đã thấy xe ngựa đứng trước cửa nhà. Một tên mập nhô đầu ra gọi to:

- Gián Chi huynh, mau một chút, muộn tí nữa không kịp về Trường An đâu.

Trương Gián Chi đáp to rồi chạy ra ngoài, mẫu thân hắn cũng theo tới, khi thấy chiếc xe ngựa xa hoa này thì có chút ngây người, tên béo kia đã thi triển thân thủ mạnh mẽ nhảy xuống chào lão phụ nhân. Lão phụ nhân tay chân luống cuống vội vàng đỡ tên mập dậy, mắt thì đánh về phía nhi tử. - Mẫu thân, đây là Lôi Đồng, bình thường con vẫn nói với mẫu thân đấy. Hài nhi và hắn đã hẹn nhau cùng tới Ngọc Sơn từ trước, hài nhi đi đây.

Nói xong thì cùng Lôi Đồng chui vào xe ngựa, mã phu quát một tiếng, chiếc xe xa hoa chạy vọt ra đi, rất nhanh đã chạy khỏi ngõ rẽ vào Chu Tước đại nhai.

Hoa gia nương tử buồn bực hỏi lão phụ nhân:

- Trương nương tử, vừa rồi người lên xe ngựa chính là Gián Chi?

- Đúng vậy, nó muốn đi Ngọc Sơn chúc tết tiên sinh, đồng song (bạn học) tới đón nó. Cũng không biết cơm canh Hầu gia ngon thế nào mà hai đứa không đợi được, ngươi xem bộ dạng cuống cuồng của chúng kìa.

Lão phụ nhân tràn đầy kiêu hãnh nói.

Có xe ngựa tới Ngọc Sơn cũng rất khoái, chỉ hơn một canh giờ sau đã đến Vân gia thôn trang. Lôi Đồng cho mã phu vài đồng để hắn tự đi ăn uống, còn mình mang theo hai lễ hạp (hộp quà) đi cùng với Trương Gián Chi bước vào Vân phủ.

Trong phủ đã đông vui náo nhiệt, rất nhiều học trưởng đã ngồi trong phòng khách uống trà đợi tiên sinh ra. Quản gia đăng ký lễ vật và kế toán đứng chờ ở cửa sương phòng cười híp mắt, thấy Lôi Đồng và Trương Gián Chi được phó dịch dẫn tới, nhị quản gia lão Triệu liền bước lên hành lễ, cảm tạ bọn họ đã đến Hầu gia chúc tết.
Lễ vật của Lôi Đồng không tầm thường, chính là một quyển cổ họa, mới chỉ nhìn tư thái của thớt ngựa trong bức họa đã chắc đến tám phần mười là chân tích của Triển Tử Kiền. Lão Triệu vốn là tay lão luyện sao có thể không nhìn ra, cẩn thận cuộn bức cổ họa rồi đặt lại hộp, nói với Lôi Đồng:

- Thiếu lang quân có lòng, nhưng tính tình tiên sinh ngươi cũng biết, tặng lễ vật thế này khó tránh khỏi ăn mắng, xin mời mau thu lại, đừng để tiên sinh thấy.

Lôi Đồng thấy quản gia thái độ kiên quyết, không thể làm gì khác hơn đành thu hồi họa trục, mang lễ hạp còn lại ra. Quản gia vừa mở thì liền vui vẻ, chỉ thấy bên trong chứa một búp bê đất to, dáng điệu thơ ngây, thì vui mừng thu lễ vật vào. Lôi Đồng thấy lễ vật mình chọn lựa cẩn thận được chủ nhân thích thì rất vui sướng.

Lão Triệu tiếp nhận tấm ma bố của Trương Gián Chi, lấy tay vuốt một lượt rồi giơ ngón tay cái nói:

- Thật là tốt, mặt vải trơn nhẵn, hầu như không có đầu ghép, dày mà mềm mại, lão nãi nãi vẫn muốn tìm một tấm ma bố tốt để làm áo lót cho hai vị tiểu thiếu gia, giờ thì có rồi. Trong nhà thiếu lang quân có xảo thủ như vậy thật là hiếm có.

Đăng ký xong danh mục quà tặng, Trương Gián Chi và Lôi Đồng cùng đi vào viện, dạo xong một vòng Hạ huynh, Dương huynh, Văn huynh... các loại thì cũng đã đến buổi trưa.

Lão Tiền sớm đã chuẩn bị xong yến hội, nói Hầu gia được bệ hạ lưu trong cung chưa ra được, cho nên sẽ do lão tiếp khách, chư vị và Hầu gia đều là sư đồ thân thiết cho nên cũng không lấy làm phiền lòng, cứ ăn cho khỏe, uống cho say, năm nay cố gắng học hành tốt hơn nữa.

Ai cũng biết tiên sinh là cận thần của thiên tử, nếu đã được lưu lại trong cung thì không thể trong một giờ nửa khắc là có thể về được, cho nên mọi người cứ thả ga chén thả phanh một bữa no đủ.

Trương Gián Chi cho rằng mình ăn uống rất không có phong độ, nhưng không ngờ Lôi Đồng bên cạnh còn không có phong độ hơn, trong tay đang cầm giò heo đã đánh mắt sang khúc cá to bên cạnh.

- Tiểu Lôi, nhà ngươi không thiếu thịt để ăn, sao ăn uống liều mạng như vậy?

Trương Gián Chi ngượng ngùng huých Lôi Đồng, Lôi Đồng còn không cả ngẩng đầu lên nói:

- Thịt nhà ta có thể ăn sao? Ngay cả so với cơm canh của thư viện cũng không bằng. Ta về nhà bảo đầu bếp làm hồng thiêu nhục(thịt kho tàu) cho ta, kết quả làm ra cái gì? Ta thấy thế liền rượt hắn chạy trối chết. Cha ta còn không tin cơm canh thư viện lại ngon hơn so với ở nhà nấu, nên khi nghỉ ta mang một phần hồng thiêu nhục về cho cha ta ăn thử, chưa kịp chớp mắt cha ta đã ăn xong rồi, còn nói thịt này mới là thịt, đầu bếp bị đuổi không oan. Ngươi nếm thử xem, đây mới là móng heo chính hiệu.

Nói xong liền vặt nửa cái móng heo đặt trước mặt Trương Gián Chi, đều là tiểu thiếu niên 15, 16 tuổi, với rất nhiều người, đây là lần đầu tiên tham gia buổi tiệc nhiều người đến vậy, dù lúc đầu còn có chút câu thúc, nhưng khi thấy có người mở đầu thì liền không chịu thua thiệt, bởi ở thư viện không phải chưa từng cướp đoạt đồ ăn, cho nên chỉ chốc lát sau đã cắm mặt ăn không còn nhìn thấy người khác.

Lão Tiền thích nhất thấy cảnh này, Vân Diệp nhìn thấy thì không nỡ, nhưng lão Tiền khăng khăng cho rằng, khách nhân ăn sảng khoái chính là cho gia chủ mặt mũi lớn nhất, cho thấy danh tiếng thức ăn ngon của Vân phủ không phải giả, lão Tiền cầm bầu rượu không ngừng đi tiếp, cười chẳng khác nào phật Di Lặc.

Chương 871: Gấu mèo và Hủy Tử (1)

Lão Tiền đi một vòng 7, 8 bàn, phía sau cũng chất đống 7, 8 vò rượu không, đều là rượu mạnh nên chẳng bao lâu sau đã có không ít người mê sảng.

Bữa tiệc ăn trong hơn một canh giờ, mắt thấy sắc trời không còn sớm, Trương Gián Chi lảo đảo đỡ con lợn chết Lôi Đồng rời Vân phủ, trong tay còn mang theo hai giỏ trúc, một quyển họa trục.

Trong giỏ trúc là đáp lễ của Vân gia, bốn loại điểm tâm tinh mỹ, ở giữa đặt một cái bánh bông lan, Trương Gián Chi cố gắng đỡ Lôi Đồng, sợ hắn đụng đổ giỏ trúc. Khi thấy xa phu tiến lên đón Lôi Đồng mới thở dài một hơi.

Lại đi hơn một canh giờ, khi gần đến nhà Trương Gián Chi thì mã phu của Lôi Đồng vội thúc ngựa phi nhanh về, vì thiếu gia của hắn đã nôn đến 3, 4 lượt, lại còn hô to đáng tiếc, đòi quay trở lại ăn bù.

Trời lúc này đã tối, Trương Gián Chi lại bị mã phu đưa đến tận Trường An. Đến Lôi gia hắn tự thân trả lại đồ của Triển Tử Kiền cho Lôi gia, đồng thời nói rõ lý do Vân phủ không nhận. Lôi lão gia với cao phong lượng tiết (đạo đức tốt) của các tiên sinh thư viện thì tán thán không thôi, lại hết lời khen lễ Vân gia hồi lại. Lôi lão gia nhìn ngũ sắc lễ bên trong, lại nhìn về phía nhi tử say mèm thì biết bọn chúng ở Vân phủ được ăn uống sảng khoái thế nào. Như vậy cũng tốt, như vậy cũng tốt, không khinh thường người nhà thương nhân là tốt rồi. Thấy Trương Gián Chi cũng đang liêu xiêu, Lôi lão gia liền bảo mã phu đưa hắn về nhà, còn dặn khi rảnh rỗi cứ đến nhà chơi.

Mắt thấy trời đã tối đen mà nhi tử vẫn chưa về, lão phụ nhân không khỏi bắt đầu lo lắng, lo nhi tử trong tiệc rượu bị người khác chế giễu, dù sao tình cảnh như vậy khi còn làm ca kỹ bà cũng đã gặp nhiều. Lòng bồn chồn lo lắng, biết bao lần cứ nghe có tiếng bước chân là bà lại ra mở cửa, rồi lại thất vọng đi vào.

Lúc này một chiếc xe ngựa dừng lại trước cửa nhà, mắt thấy nhi tử được mã xa đỡ lảo đảo đi vào thì vội vã chạy đến. Thấy nhi tử gặp mình mỉm cười, tuy bị hơi rượu nồng nặc làm váng đầu, nhưng cũng hiểu được chuyến này nhi tử tới Hầu phủ rất tốt, không bị người khi dễ.

Trương Gián Chi cố gắng từ Hầu phủ đến nhà, khi về tới giường thì cơn buồn ngủ ập tới không thể cưỡng được. Nhưng chợt nhớ ra gì đó liền gắng đứng lên, cầm giỏ trúc đặt trong tay mẫu thân nói:

- Mẹ hãy nếm thử đi, đây là điểm tâm Vân phủ, mẹ ăn xong sẽ biết mỹ vị là thế nào, đây là Hầu phủ đáp lễ.

Lão phụ nhân đỡ nhi tử nằm xuống, cởi áo ngoài rồi đút một ít nước, lại lấy khăn lau chân xong mới kéo chăn lên cho hắn. Ngẩn ra nhìn nhi tử một hồi mới quay về bàn bên cạnh ngồi xuống, mở giỏ trúc ra thì thấy điểm tâm bên trong tinh mỹ, hít một hơi thật dài hương thơm ngọt ngào từ trong tỏa ra, mùi vị ngon như vậy đã bao nhiêu năm bà chưa từng được thưởng thức?

Đầu ngón tay quệt một miếng bơ nhỏ cho vào miệng, bà không khỏi rên nhẹ, đây là thiên đường vị đạo sao?

**********

Nguyên nhân Vân Diệp không về được nhà thực ra không phải do hoàng đế không cho về, cũng không phải hoàng hậu giữ lại, mà là do y gặp nan đề. Thái tử điện hạ, Ngụy vương điện hạ, cùng với y phải thay công chúa được sủng ái nhất Đại Đường - Hủy Tử công chúa Lý Minh Đạt, giải quyết phiền phức to bằng trời của nàng, cẩu cẩu của nàng không chịu ăn cơm.
(Hủy: tê giác)

Vân Mộ tự nhận rất rành về việc này, mang theo đại cẩu của mình tới xem cẩu cẩu của Hủy Tử vì sao không ăn cơm, nhưng rất nhanh đã quay lại, Vượng Tài thì cụp đuôi chạy về, trông có vẻ rất chật vật. Xem chừng cẩu cẩu của công chúa không đơn giản, có thể đem dọa cho Vượng Tài hung hãn sợ đến như vậy, nhất định nó phải là một mãnh thú.

Ở Trường An, nhà phú quý có nuôi linh miêu (Lynx) hay báo không phải là điều gì quá kì lạ, cho nên việc công chúa được yêu quý nhất Đại Đường có nuôi hai con bò tót cũng là chuyện thường.

Phải biết rằng tiên sinh trong thư viện khi rảnh rỗi không có việc gì thì thường gây giống để tạo linh miêu đời thứ ba loại nhỏ. Hiện tại cũng đã có hiệu quả ban đầu, chí ít chòm lông quanh tai đã biến mất, hình thể cũng nhỏ bớt, tính cách cũng trở nên ôn hòa hơn. Theo như tiên sinh thư viện nói, khoảng hai đời nữa, linh miêu sinh mới chỉ còn chục cân, nhưng dù như vậy Vân Diệp cũng không dám tưởng tượng đến cảnh một thiếu nữ ôm một con linh miêu chục cân bước chậm rãi vào hoa viên.

Quý nhân trong cung thích nhất mèo Ba Tư, thậm chí xuất hiện thương đội chuyên môn vận chuyển mèo từ Ba Tư tới. Vốn từ đầu dùng để bắt chuột, nhưng hiện tại các quý phụ đều coi chúng như sủng vật.

- Cẩu cẩu không ăn cơm.

Hủy Tử bắt đầu nức nở lay áo Lý Thái, Lý Thái đấm đấm lên đầu nói với Hủy Tử:

- Hủy Tử à, tứ ca vẫn cho rằng thực thiết thú không ăn thiết, hẳn là phải ăn thứ gì đó khác mới đúng. Nghe Lý Thái nói xong, Vân Diệp phụt cả trà ra ngoài, vội hỏi:

- Ngươi nói lại lần nữa, cái quái gì vậy? Cái gì ăn thiết vậy?

- Từ Tần Lĩnh chạy ra ba con hoa hùng (gấu mèo) bị dân chúng bắt được, lại do quan phủ địa phương đưa đến hoàng cung, nói là thượng cổ dị thú thực thiết thú. Nửa tháng nay Hủy Tử cho nó ăn thiết nhưng nó không chịu ăn, kể cả bách luyện thiết cũng không chịu ăn. Trước đây trong hoàng cung cũng có thứ này, kết quả không chịu ăn gì đều chết đói.

Vân Diệp nghe đến đần cả người, trong đầu xuất hiện một cảnh tượng đáng sợ, tiểu cô nương mặt hoa da phấn đang rưng rưng, nhét một khối thiết vào miệng con hùng miêu đang đói đến lả, đó không phải là thật, hùng miêu từ trước đến giờ có khi nào ăn thiết? Chưa từng có luôn. Nghĩ tới đây Vân Diệp có chút phát điên, phải cứu hùng miêu ngay, nó trong hoàng cung bị một đám bá vương long tàn nhẫn vây quanh, tuyệt đối không sống quá mùa đông này.

Y vội chạy đến lồng cẩu cẩu của Hủy Tử, quả nhiên có ba con hùng miêu hai to một nhỏ vô lực nằm sấp trong lồng, con nhỏ thì đói sắp chết, ba con hùng miêu đều suy nhược, bộ dạng rất đáng thương. Nếu như chuyện này xảy ra ở hậu thế, thì dù Hủy Tử có khả ái đến mấy cũng sẽ bị người của toàn thế giới chán ghét, chỉ cần nhìn từng cục thiết xanh trong lồng thì biết, chắc chắn là loại thiết tốt nhất. Để tiện cho hùng miêu ăn, Tương Tác giám còn chia thiết riêng thành từng thanh nhỏ. Đống thiết trong lồng còn được bôi mật ong lên, xem chừng là do đám thị thấy hùng miêu không chịu ăn nên bôi vào, cho rằng khi hùng miêu liếm mật thì tiện miệng ăn luôn cả thiết.

- Ta cũng thấy hoa hùng ăn thiết có chút quái lạ, cái tên thực thiết thú cũng vậy, giống như ngựa của ngươi là Vượng Tài, mèo của ta gọi Tố Phong giống nhau, đều chỉ là tên gọi.

Lý Thừa Càn gãi gãi đầu nói với Vân Diệp.

- Trước đây trong hoàng cung từng nuôi chúng rồi sao? Lẽ nào ta chưa nói cho các ngươi lai lịch của nó sao?

Vân Diệp kỳ quái hỏi, từ xưa đến nay Quan Trung, Thục trung, Lũng Nam là nơi hùng miêu sinh sống, mọi người đều gọi nó là hoa hùng, trong hoàng cung dị thú hiếm quý rất nhiều, sao có thể không có hùng miêu?

- Ây chà, Lan Lăng có từng nuôi, nhưng giờ Lan Lăng lúc nào cũng ở thư viện, cả ngày không thấy bóng dáng, Hủy Tử tuổi còn nhỏ, không biết cũng phải.

Lý Thái ra dáng chuyện gì cũng biết, như không có chuyện gì nói cho Vân Diệp tao ngộ bi thảm của hùng miêu trong hoàng cung, trong khi rõ ràng chính hắn cũng không biết.

Cũng may trong hoàng cung cũng có trúc, Vân Diệp bèn sai nội thị đi hái một ít lá non bỏ vào lồng, hùng miêu lập tức động đậy, vơ lấy lá trúc bắt đầu nhai ngấu nghiến, xem chừng rất đói. Về phần đống thiết Vân Diệp đã phân phó nội thị mang đi, chủ ý dại dột như thế cũng không biết là do ai nghĩ ra.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau