ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 861 - Chương 865

Chương 862: Đông Chí

Lúc này nhựa thông Vân Diệp muốn đã nấu xong, quản gia bê lên, còn đưa cho Vân Diệp một cái bàn chải, Vân Diệp đợi nhiệt độ nhựa thông giảm xuống, chọc ngón tay vào, thấy không nóng lắm nữa, nhân lúc nó chưa đóng lại, dùng bàn chải quét lên người Lý Hoài Nhân, quét hết toàn thân, đợi nhựa thông đông lại rồi, Vân Diệp cẩn thân cuộn mép lên, thình lình giật mạnh, Lý Hoài Nhân gào thảm thiết, chẳng những giật lớp keo cùng với thứ lông tơ kỳ quái kia, mà lông ngực mà Lý Hoài Nhân luôn kiêu ngạo cũng bị đứt luôn.

Lý Hoài Nhân đau tới chảy nước mắt, vừa định nói thì thấy Vân Diệp lấy tay chạm vào ngực mình, quả nhiên ngực không đau không ngứa nữa, thấy Vân Diệp chuẩn bị giật lớp keo ở lưng, cắn răn chịu đựng.

Lý Hiếu Cung nghe nhi tử gào thét, tay run lên, lão phu nhân càng nóng ruột, Tôn Tư Mạc nhàn nhã uống trà, từ đầu tới cuối không nói câu nào, luận y thuật, ông ta hơn Vân Diệp rất nhiều, nhưng luận tới bàng môn tà đạo, Vân Diệp lại hơn xa ông. Vân Diệp xưa nay chưa bao giờ nói gì dứt khoát lại nói chữa được, vậy nhất định chữa được, huống hồ trong tiếng gào của Lý Hoài Nhân, ông ta nghe ra tên này rất khỏe, không có chuyện được.

Một canh giờ sau, một tên béo mặt chùm khăn đen đằng đằng sát khi xuất hiện ở đại sảnh, thấy Lý Hiếu Cung liền nói:

- Cha, hài nhi đi tìm con tiện tỳ kia, bắt ả về băm vằm xé xác mới hả giận.

- Súc sinh, mới nhặt được cái mạng về đã quên mất giáo huấn rồi à? Diệp Tử tốn công trị bệnh cho ngươi, Tôn đạo trưởng cũng bận rộn, ngươi không nói một câu cảm tạ, vừa cử động được dã chạy ra ngài?

Lý Hiếu Cung thấy nhi tử đi tìm kẻ thủ là biết bệnh đã khỏi hẳn, nghĩ tới thủ đoạn khó lường của đám người kia, liền nghiêm cấm Lý Hoài Nhân ra ngoài.

Vân Diệp bỏ tay áo xuống đi vào:

- Hoài Nhân, bá bá nói không sai, ngươi không đấu được đám người đó đâu, cho ngươi biết, cái đầu quỷ đó rất đáng sợ, đừng đi trêu chọc vào, trừng mắt lên cái gì, ta nói không phải là khích tướng đâu, chữa lành thân thể đi.

Lý Hiếu Cung há miệng muốn hỏi, rốt cuộc không hỏi ra, chỉ phải tên quản sự mua tiểu thiếp cho Lý Hoài Nhân đưa Vân Diệp ra ngoài, nài nỉ mãi Tôn Tư Mạc mới ở lại phủ Hà Gian Vương làm khách hai ngày.

Ngoài đại môn Vân Diệp nghe quản sự miêu tả tình hình khi đó, vỗ mông Vượng Tài trở về Vân gia trang tử, miệng không ngừng lẩm bẩm:

- Xiếc tạp kỹ?

Lấy trong lòng ra hình vẽ ba cái đầu quỷ, nhìn thế nào cũng thấy quen thuộc, mình thấy ở đâu? Rốt cuộc thấy hình vẽ này ở đâu?
Suốt hai ngày liền Vân Diệp không đi đâu hết, trốn trong thư phòng nghiên cứu ba cái đầu quỷ, cái đầu xuất hiện sớm nhất có chi tiết phức tạp nhất, tới đầu quỷ trên ngực Lý Hoài Nhân chỉ lưa thưa vài nét, nhìn là biết không cùng đẳng cấp.

- Thú vị lắm, trong số thần nhân cũng có địa vị cao thấp khác nhau? Bọn chúng không tiêu diệt giai cấp sao? Đáng lý với loại chủ nghĩa đó, tín ngưỡng đó phát triệt tới giai đoạn tối cao thì vật chất cực kỳ phong phú, đến thần cũng không diệt được giai cấp, thần như thế thì có khác gì người thường?

Vân Mộ và Vân Bảo Bảo luôn ngoan ngoãn ngồi trên bàn của cha vẽ rùa, Vân Bảo Bảo đã vẽ xong một con rùa cực lớn, đợi hồi lâu không nghe thấy cha khen mình, lắc tay trước mặt Vân Diệp.

Nhi tử là quan trọng nhất, để đám đầu quỷ đi gặp quỷ đi, cầm lấy đại tác phẩm của nhi tử thưởng thức, không tệ, đúng là họ Vân, ngươi xem con rùa này vẽ khí thế chưa, cái mai bèn bẹt méo mó, cái móng dài ngắn khác nhau, đuôi dài hơn đầu, đặc sắc nhất là cái đầu hình tam giác, mắt mọc luôn ngoài đầu.

- Nhi tử, ba cái vạch dưới tai rà là gì thế con?

Vân Diệp thỉnh giáo:

Vân Bảo Bảo chưa đáp, Vân Mộ thò đầu tới nhìn nói:

- Đó là cái miệng. Vân Diệp không sao lý giải được, sao đường ngắn dưới tai này lại là miệng? Thấy Vân Bảo Bảo gật đầu thừa nhận, đầu óc Vân Diệp lóe sáng, đúng rồi, vì sao lại không được? Vì sao nó không thể là miệng? Ai quy định vẽ rùa không được vẽ tai? Ai quy định nét ngắn không thể là miệng rùa? Ai quy định đầu quỷ không thể trải ra thành những đường nét dài ngắn khác nhau.

Thiên can địa chi, Hà Đồ Lạc Thư, Âm Phù kinh, Ngũ hành bát quái, rồi đến đường nét trên ngọc bài, không phải chỉ cần cuộn lại sẽ thành đầu quỷ lập thể sao? Chẳng liên quan gì tới những học vấn cao thâm kia.

Vân Diệp mừng phát cuồng mở ngăn kéo, lấy một hình vẽ, đó là đường nét trên ngọc bài, cuộc lại thành ống tròn, nhìn kỹ có chút nhụt chí, chẳng thay đổi gì cả, vẫn toàn đường nét lộn xộn, chẳng ra đầu mối. Không thô quánh như hình vẽ của Hàn Triệt, cũng chẳng đẹp đẽ như đặc tính của vật tổ.

Nghĩ không thông thì bỏ qua, Vân Diệp bế con ngồi lên đầu gối, ba cha con cùng ngồi ghế đu lắc lư, chẳng bao lâu mơ mơ màng màng, chiều mùa thu là lúc dễ ngủ, ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ pha lê chiếu vào phòng, ba cha con ngủ tít. Na Mộ Nhật đi vào nhẹ nhàng đắp chăn lên, dọn dẹp bàn, nhặt cuộn giấy dưới đất để lên bàn, một tờ giấy trong thư phòng phu quân cũng không thể mất, đó là quy củ của Vân gia, là gia quy do đích thân lão nãi nãi lập nên, dọn xong ra ngoài khép cửa lại.

Mặt trời từ từ lặn xuống, ánh sáng quét qua mặt bàn, chiếu qua cuộn giấy, phía sau cuộn giấy không ngờ xuất hiện cái đầu quỷ một sừng hung dữ, cảnh này chỉ xuất hiện thoáng chốc, ánh mặt trời chuyển đi, Vân Diệp ngủ say không hề hay biết.

Tới khi trời nhá nhem tối, Tân Nguyệt đi vào đánh thức hai cha con, hai đứa bé không thể ngủ nhiều, nếu giờ ngủ no mắt, tới tối sẽ không chịu ngủ ngữa, vả lại tới giờ cơm rồi.

Vân Diệp cầm ống giấy trên bàn cho vào ngăn kéo, dẫn hai đứa bé đi ăn cơm, tất nhiên trước đó phải rửa tay, ba cha con rửa sạch rồi, bị Tân Nguyệt kỳ lòng bàn tay từng người mới cho vào bàn. Hôm nay trù nương rất vất vả, vì đông chí tới rồi, thông lệ của Vân gia là ăn sủi cảo, trên bày bày mân sủi cảo lớn, đám trẻ con cho đầy sủi cảo vào bát, trước kia đều ăn vằn thắn, tới khi Vân Diệp làm gia chủ liền sửa lại, thông lệ này đã kéo dài năm năm..

Tục ngữ nói rất đúng: Đông chí tới đầu tháng, sẽ lạnh ở cuối năm, đông chí tới cuối tháng, sẽ lạnh ở tháng Giêng, đông chí ở giữa tháng, không tuyết cũng không sương.

Mỗi năm tháng mười một là tới đông chí, nông gia dựa vào đông chí ở đầu tháng, giữa tháng hay cuối tháng để an bài sinh hoạt mùa đông.

Trước kia Van gia trang tử qua mùa đông rất đơn giản, chỉ cần tích trữ đủ củi khô là đươc, cả ngày bớt hoạt động, mọi người tụ tập bên bồn lửa từ từ vượt qua mùa đông, bất kể buồn hay vui đều đợi mặt trời xuống núi, vậy là một ngày qua đi.

Hiện giờ thì khác rồi, còn ai rảnh rỗi ngồi trên giường đốt thời gian, chỉ hạng không ra gì mới làm thế, rau xanh trong phòng ấm cần chăm sóc, dê nuôi ở hậu viện phải cho ăn, trứng gà trong ổ không biết nhặt chưa, gà đẻ còn đỡ, vịt đẻ rất tùy tiện, muốn đẻ là chổng mông lên trứng rơi bịch xuống, mùa đông lạnh giá, chẳng bao lâu trứng vịt thành trứng đá.

Mới sáng sớm trẻ nhỏ bị đánh thức đi học, trước mười tuổi bất kể nam nữ đều phải đi học, chủ phụ múc cho con một bát cháo, cho một cái bánh bao tối qua ăn thừa coi như bữa sáng, dám đòi bánh rán sẽ bị lão tử đánh, học đường buổi trưa có cái ăn, ở nhà phải cần kiệm.

Chương 863: Đông Chí (2)

Đánh xe lừa đi làm chỉ có người Vân gia trang tử mới làm thế, lò than, lò gốm, lò vôi, những cái lò cỡ lớn đều ở đất hạn, đi làm phải đi trăm dặm đường, nông hộ Vân gia trang tử cơ bản đều là quản sự hoặc là thợ cả, một tháng về nhà một chuyến.

Vốn lò ở ngay cửa nhà, về sau hầu gia chê lò bẩn, một trăm dặm quanh Ngọc Sơn không cho phép có lò kiểu này, dám làm bẩn nước sông Đông Dương sẽ bị đánh gãy chân, thực ra nông hộ không hiểu, trẻ con cởi truồng tắm sông được, nông phụ giặt quần áo được, sao lại không cho lò lấy nước từ sông? Cuối cùng nhất trí đem nguyên nhân quy tội cho hầu gia quá thích sạch, không thích mấy cái lò đen xì xì.

Có điều làm ở đất hạn ba năm liền hiểu vì sao hầu gia không cho dựng lò trên đất của mình, từng luồng khói đen che kín trời đất, trong không khí toàn mùi khói làm người ta sặc sụa, khi tuyết rơi mặt đất phủ một lớp tro than đen xì xì.

Người của Vân gia trang phát hiện ra điều này, nhưng đều ngậm chặt miệng, hiện Trường An tới ngày nhiều sương, khắp thành bị khói bao phủ, làm hoàng cung trên Long Thủ Nguyên như bị mây đen bao phủ.

Đó là vết xe đổ, Vân gia trang tử mới là chốn tốt để sinh sống, cho nên lò nung bị nghiêm cấm ở Ngọc Sơn, xưởng nhuộm, xưởng giấy, xưởng thuộc da, đều nằm trong danh sách cấm.

Khi Hứa Kính Tông di chuyển tất cả các xưởng của thư viện tới huyện Tam Nguyên, huyện lệnh huyện Lam Điền cực kỳ bất mãn, khó lắm mới thuyết phục được, còn huyện lệnh, chủ bạ huyện Tam Nguyên đích thân tới Ngọc Sơn bái tạ. Dù sao bách tính phía dưới có thêm một đường sống, xưởng của thư viện xưa nay trả công cao, hơn nữa thanh danh tốt.

Thành Trường An vào mùa đông không sống nổi, trong thành hiện giờ có tới tám mươi vạn người, lò than của nhà nhà hộ hộ phụ khói đen, không khí nơi đó thế nào khỏi nghĩ cũng biết, đáng sợ nhất là toàn đốt than nhiều khói, Quan Trung chỉ sản xuất ra loại than này.

Cứ mỗi lần vào thành làm việc là Vân Diệp cảm thấy quan quý trong thành vô cùng đáng thương, cổ nhân nghìn năm trước được hưởng thụ đãi ngộ của con cháu đời sau đâu phải dễ, lắm lúc vào thành y nhắm mắt lại hít không khí ô nhiễm, hồi tưởng tương lai xa xăm.

Trương Tôn thị ho rất dữ, không ở nổi hoàng cung nữa, bà vốn có bệnh hen, những năm qua được Tôn Tư Mạc không ngừng dùng thuốc an dưỡng, nên mới không phát tác, Trường Tôn thị vốn qua đời năm Trinh Quan thứ chín, đến năm Trinh Quan thứ mười, sức khỏe vẫn an khang.

Thái tử thứ phi Hầu thị ở bên giật dây:

- Mẫu hầu, sức khỏe người không tốt, theo nhi tức thấy đều do khói than trong thành gây ra, mà bệnh lên quan tới hô hấp kỵ nhất là khói, hay là nhi tức cùng mẫu hậu lên Ngọc Sơn ở một thời gian được không?

Từ khi sinh ra khuê nữ, sự kiêu ngạo của Hầu thị giảm đi không ít, may mả thái tử yêu thương khuê nữ vô cùng, bù đắp lại chút tiếc nuối của nàng, hiện đang lấy dũng khí thề phải sinh bảy tám nam hài.

Trường Tôn thị nửa nằm nửa ngồi trên giường gật đầu, mùa đông ở thành Trường An thực sự làm bà không chịu nổi, thở không được, cổ họng ngứa ngáy, muốn ngủ một giấc ngon lành cũng không xong. Tới Ngọc Sơn cũng tốt, Tôn Tư Mạc và Vân Diệp nhất định giúp ngực mình thoải mái hơn, hiện giờ như có tảng đá đè lên, không chịu nổi.

Thật là lạ, xa giá vừa qua Bá Kiều, Trường Tôn thị liền thấy đỡ hơn nhiều, mơ màng ngủ thiếp đi, đến khi tỉnh dậy mới phát hiện mình đã tới Ngọc Sơn từ lâu, xa giá đỗ bên tiểu lâu của mình, tất cả tùy tùng hộ vệ xung quanh, chỉ có thị nữ trong tiểu lâu không ngừng bận rộn.
- Mẫu hậu, hiếm khi người ngủ được, nhi tức thấy người ngủ say không nỡ đánh thức, mẫu hậu ngủ tận năm canh giờ đó.

Hầu thị ở bên giúp Trường Tôn thị mặc y phục, lại khoác áo choàng cho hoàng hậu rồi vui vẻ bảo hoạn quan chuẩn bị kiệu, Trường Tôn thị đưa tay ngăn lại, tự mình xuống xe.

Không khí lạnh lẽ ẩm thấp bên ngoài làm ba ho khẽ, nhưng tới khi thở hết trọc khí trong lồng ngực ra, cảm thấy toàn thân thư thái, hoạt động hai tay, không vội vào tiểu lâu, mà rảo bước trên con đường nhỏ.

Nơi Trường Tôn thị thích nhất là Ngọc Sơn, trước kia cứ hay đi cung Cửu Thành, nhưng từ khi Ngọc Sơn xuất hiện, mấy năm qua chỉ tới một lần, bà thích dẫm lên lá khô tản bộ, thích nhìn thác đổ, đôi khi tới đồ thư quán của thư viện ngồi cả ngày, cầm khay cơm tới nhà ăn lấy ít thức ăn đơn giản, dùng cơm với đám học sinh, thuận tiện hỏi tình huống của chúng.

Ở bên cạnh người trẻ tuổi bà cảm giác mình cũng trẻ hơn.

Hoàng hậu không nên như thế, hoàng hậu phải cao cao tại thượng, không phải chưa có đại thần đàn hặc bà mất lễ nghi, nhưng Trường Tôn thị thực sự chẳng bận tâm, cả đời chẳng có mấy niềm vui, vẫn cứ làm theo ý mình. Lý Nhị đem tên đàn hặc hoàng hậu tới Cao Châu câu cá, ông ta giữ thái độ ủng hộ chút sở thích nhỏ này của hoàng hậu.

Cách tiểu lâu của hoàng hậu không xa là một mảnh rừng trúc, bà nhìn thấy hai tiểu cô nương đang lấy cuốc đào đất, tò mò đi tới mới phát hiện ra là Cao Dương và Lan Lăng, cả hai đào rất hăng, mệt tới thở phì phò, đầu bốc hơi rồi, giỏ trúc bên cạnh có bốn năm cay măng, xem ra đã đào một lúc.

Nhìn một cái là biết không biết làm việc, măng bị cuộc bổ làm đôi, thật đúng là, Trường Tôn thị không nhịn được đi tới nhận lấy cuốc trong tay Lan Lăng, không để ý tới hai tiểu nha đầu rối rít thi lễ, tú hoa hài đá lá khô, đi theo hướng rễ trúc chẳng mấy chóc phát hiện búp măng mùa đông, cuốc vài ba cái, dễ dàng bé một búp măng còn nguyên.
- Mẫu hậu thật lợi hại, tỷ tỷ là đồ ngốc đã làm đứt mấy búp măng rồi.

Lan Lăng giỏi nịnh nọt lập tức đi tới, còn không quên dẫm đạp Cao Dương một phát:

- Sao lại tới đây đào măng? Giờ còn chưa tới mùa đào măng đông mà, đào bây giờ chẳng ăn được mấy, uổng phí.

Trường Tôn thị đào một hơi ba búp măng, cảm thấy toàn thân nóng hầm hập mới dừng tay hỏi Cao Dương:

- Vân Nha và Vũ Mị có măng chua cực ngon, tỷ tỷ tới xin, nó cho có một chút, sau đó tỷ tỷ nổi giận, muốn tự đào măng kiếm đầu bếp làm măng chua.

Trước mặt Trường Tôn thị, Cao Dương nói rất ít, Lan Lăng lém lỉnh liền báo cáo:

Trường Tôn thị cười lớn, cầm cuốc bảo hai tỷ muội theo mình đi đào măng, khi rời rừng trúc mới phát hiện ra bên ngoài đã có tuyết rơi, thị vệ hoàng cung đang bố trí trạm canh, trên xe trâu chở tới từng cái tiểu đình mượn từ thư viện, loại tiểu đình này có thể di chuyển, bốn phía lắp pha lê, chuyên môn để các hộ vệ sử dụng ở dã ngoại. Từ lần Vân Diệp nghe kể hộ vệ trong núi lạnh tới tru như sói, liền chuyên môn bảo thư viện thiết kế thứ này, bên trong đặt lò nhỏ, người ở trong đó rất thoải mái, trạm canh công khai thắp ngọn đèn nhỏ là được, trạm canh ngầm thì không, thứ này ra đời được các hộ vệ nhiệt liệt hưởng ừng.

*** Đại khái nó giống cái bốt canh thôi.

- Mẫu hậu, tối nay con không tới thư viện ngủ được không? Sáng sớm phải chạy bộ, rét run, nước mũi cũng đóng băng, không phù hợp với nghi thái của công chúa.

- Không được, tối các con có thể ăn cơm với mẫu hậu, nhưng phải tới thư viện ngủ, sáng mai vãn phải chạy bộ, chuyện chảy nước mũi phải tự nghĩ cách, công chúa chảy nước mũi đúng là bất nhã.

- Con chỉ chảy nước mũi, Vân Nha ngủ còn đánh rắm, có lần đêm con tỉnh dậy nghe thấy, rất vang, làm con giật cả mình. Buổi sáng hỏi nó, kết quả bị nó đánh một trận, còn ngó lơ con, trước kia hay cho con măng chua, giờ không cho nữa.

Nghe Lan Lăng lải nhải kể chuyện thư viện, Trường Tôn thị cười vui vẻ vô cùng, xoa đầu Lan Lăng:

- Con là đứa lanh lợi sao không nghĩ tới điều đó? Khuê nữ người ta bị hỏi chuyện hổ thẹn, làm sao còn làm người nổi, nó đánh con, mẫu hậu không tin con không phản kích.

Chương 864: công chúa thô tục

Cao Dương giờ mới có cơ hội nói vào:

- Lan Lăng đặt cho người ta ngoại hiệu Rắm Vương, nói Vân Nha đánh rắm rất to, là vua các loại rắm, kết quả cái tên này truyền khắp thư viện, không những nữ sinh biết mà ngay rất nhiều nam sinh cũng biết, Vân Nha khóc tận ba ngày, ca ca nó về dỗ mãi mới thôi, Lan Lăng bị xử phạt.

- Muội tối đa tới bếp giúp việc, tỷ theo Thiên Ma Cơ học những động tác kỳ quái, muội còn chưa mách mẫu hậu, chỉ mặc đồ lót, uốn éo như rắn, mông rung như sàng, mẫu hậu không biết chứ, hiện giờ eo Cao Dương rất mềm, có thể đặt mông lên cổ.

Trường Tôn thị cau mày lại, hai khuê nữ của mình trước khi tới thư viện chưa bao giờ nói chuyện thô tục như thế, sao ở thư viện nửa năm toàn mông với đít cũng nói ra được, có còn là công chúa nữa không? Mai phải hỏi Vân Diệp xem y dạy dỗ thế nào?

Cao Dương và Lan Lăng cùng hoàng hậu ăn tối xong được xe ngựa đưa về thư viện, Lan Lăng dựa vào cửa sổ nhìn ngoài, nói với Cao Dương:

- Tỷ t hấy cách này có tác dụng không?

Cao Dương cúi đầu sắp xếp măng, chẳng nghe lọt lời của Lan Lăng, bản thân đã hứa gả cho Phòng Di Ái rồi, khi đó không hài lòng, giờ xem ra thật may mắn, Phòng Di Ái giỏi võ nghệ, tuy trong đám thiếu niên huân quý không phải tốt nhất, gặp đám Lý Bằng Trình vẫn thua tan tác, nhưng so với phu tế của các tỷ muội khác thì đã là hạng nhất rồi.

- Muội biết vô dụng, mẫu hậu thông minh như thế, nhất định nhìn thấy trò của bọn ta, hiện người Thổ Phồn không ngừng du thuyết các đại thần, muốn đồng ý thông hôn, hiện tuổi thích hợp nhất chỉ có muội. Tỷ tỷ, muội không muốn đi Thổ Phồn, tiên sinh nói nơi đó không có mùa hè, một năm chỉ có ba mùa, tuyết lớn bao phủ quá nửa năm, huống hồ, người Đường lên cao nguyên chẳng sống được bao lâu, tỷ tỷ, giúp muội với.

Mặt Lan Lăng trắng bệch rồi, bên ngoài tuyết trắng bay múa càng làm nàng trông yếu ớt vô cùng, xưa nay nữ tử kết giao hòa hiếu đều không có kết cục tốt, giang sơn bốn trăm linh sáu năm nhà Hán không biết thấm đẫm biết bao nước mắt máu của quý nữ hoàng gia.

Vương Chiêu Quân xuất tái làm một khúc bình sa lạc nhạn khiến người ta đứt ruột, mười tám nhịp hồ già của Thái Văn Cơ cứa vào tim, Lan Lăng chỉ muốn ở Đại Đường bán kẹo sữa, không muốn tới cao nguyên tuyết phủ làm phi tử Thổ Phồn vương, khó lắm mới nghĩ ra một cách thô tục, nay xem ra hiệu quả không tốt.

Cao Dương không dám tùy tiện góp ý, lúc này dù là một cọng cỏ thì Lan Lăng cũng bấu chặt lấy, các nàng lén lút đi nhìn người Thổ Phồn rồi, kết quả sợ mất vía, mặt bôi bùn vàng, các nàng không dám khẳng định rốt cuộc là thứ gì, gió thổi qua, mùi thối làm người ta ngất xỉu. Ngày nóng nực mặc áo da dê, chấy rận ra ra vào vào đi dạo, có một tên võ sĩ mò được một con to, không nghĩ gì ném luôn vào mồm...

Người Thổ Phồn thường chỉ tắm hai lần, một là khi sinh ra, hai là khi chết đi, nghĩ tới phong tục địa lý thiên hạ mà tiên sinh kể, Lan Lăng cho rằng mình tới Thổ Phồn tuyệt đối không sống được quá mười năm.

Cao Dương ra sức nghĩ, nàng phát hiện trừ Đại tỷ, hình như hôn sự của các tỷ tỷ khác đều do phụ hoàng chỉ định. Đại tỷ cũng thế, nghe nói người đó kinh tởm không kém gì người Thổ Phồn, nhưng thổ vương đó chết rất nhanh, Đại tỷ thành chủ nhân của Lĩnh Nam, nếu Lan Lăng muốn thoát được, trừ khi y ra tay.

Do dự hồi lâu mới nhỏ giọng nói vào tên Lan Lăng chủ ý của mình, khuôn mặt người chết của Lan Lăng khôi phục chút sức sống, nắm đấm nhỏ siết chặt, sao mình quên mất, Đại tỷ phu mới là hi vọng cuối cùng của mình. Vào viện tử, nữ quản sự liền cài then cửa vào, Lan Lăng về thẳng phòng ngủ của mình, thấy Vân Nha, Tiểu Vũ, Trường Tôn Lan đang ôm chăn ngồi đánh bài. Thấy Lan Lăng về Vân Nha nói ngay:

- Ta hi sinh danh tiết giúp cô, không biết có hiệu quả không? Dù sao ta không định gả đi, có danh tiết hay không cũng thế. Hoàng gia các ngươi sao mà phiền phức, nếu là ca ca ta, không nỡ gả bọn ta cho đám người thối đó đâu.

- Người thối vừa mới chú ý tới Tiểu Mộ, ca ca ta liền không ngừng kiếm chuyện với người Thổ Phồn, nghe nói đã đánh gãy mấy cái chân người Thổ Phồn rồi.

Tiểu Vũ đẩy Vân Nha một cái:

- Hai chuyện khác nhau, sư phụ suy nghĩ trên lập trường nhà mình, bệ hạ suy nghĩ trên lập trường thiên hạ, người Thổ Phồn hiếm có thể hiện thiện chí với Đại Đường, đúng là cơ hội tốt để hai nhà tu bổ quan hệ. Hơn nữa tương lai nhi tử của công chúa Đại Đường sẽ thế thừa vương vị Thổ Phồn, chẳng phải đời đời hòa hảo sao? Gả một công chúa như thế rất lãi, nếu công chúa đó thông minh, dựa vào Đại Đường nói không chừng sẽ mau chóng nắm đại quyền, đương nhiên phải giết chết trượng phu của mình và tên Lộc Đông Tán kia mới được.

Trường Tôn Lan, Vân Nha, Lan Lăng cùng với cả Cao Dương vừa mới đi vào đều choáng váng nhìn Tiểu Vũ, Tiểu Vũ ra hiểu mấy người bọn họ đều biến thành kẻ ngốc rồi, đặt bài trong tay xuống, nói tiếp:

- Người Thổ Phồn không muốn cưới công chúa, bọn họ cần là của hồi môn của công chúa, Đại Đường cũng không gả công chúa, mà muốn Thổ Phồn thần phục. Tóm lại cả Đại Đường và Thổ Phồn mà nói, có phải công chúa hay không không quan trọng, dù là một con lợn nái, chỉ cần người Thổ Phồn hài lòng, bọn họ cũng vui vẻ nghênh đón.

- Lan Lăng, ngươi đánh giá bản thân quá cao rồi, ngươi chẳng quan trọng như thế, trước mặt thiên hạ xã tắc, bất kể ai cũng không đáng là gì, có điều theo ta thấy ai thích hợp nhất à? Chính là con yêu tinh sát vách. - Ả ta muốn dung mạo có dung mạo, muốn vóc dáng có vóc dáng, lại là con của thương cổ, tùy tiện kiếm một vương gia nhận làm nghĩa nữ, rồi phong cho ả một cái danh công chúa, gá đi thế là xong. Nói không chừng con yêu tinh đó sẽ lộn nhào của Thổ Phồn, ả ta có cả tâm kế lẫn thủ đoạn, thêm vào xinh đẹp, đám nhà quê Thổ Phồn sẽ mừng tới xỉu luôn.

Trường Tôn Lan run rẩy nói:

- Tiểu Vũ, các ngươi không được hại Thi Nhi, cô ấy yếu đuối như thế, lên cao nguyên chỉ còn đường chết, chúng ta không được làm như vậy.

- Bàng Thi Nhi là bằng hữu của cô, Lan Lăng là biểu muội của cô, cô nghĩ xem, dù sao đều phải chết, cô muốn ai chết? Trường Tôn Lan, nghĩ cho kỹ, trên đời này chẳng có chuyện gì vẹn cả đôi đường, Lan Lăng chắc chắn không muốn đi, còn Bàng Thi Nhi có muốn đi hay không làm sao cô biết được, nói không chừng nhà ả đang muốn khai thác thương đạo Thổ Phồn mà không tìm được cửa, hiện có cơ hội này cầu mà chẳng được.

Trường Tôn Lan ấp úng rất lâu, đột nhiên nói:

- Ta không muốn lựa chọn, Vũ Mị, cô suy nghĩ quá đơn giản rồi, nói không chừng Thổ Phồn chê thân phận thương cổ quá thấp, muốn người thân phận cao hơn, dưới công chúa chỉ có cô và Vân Nha, sao cô không bảo ta chọn giữa cô và Vân Nha mà phải chọn giữ Thi Nhi và Lan Lăng?

Tiểu Vũ theo thói quen lấy quạt gấp của mình ra xoay trên tay một vòng, lấy phạt phảy nhẹ vào mặt Trường Tôn Lan, cười tươi:

- Ái chà chà, không nhìn ta Trường Tôn Lan thường ngày ít nói lại mồm mép sắc sảo như thế, nói hay lắm, nếu là ta và Tiểu Nha, cô đoán xem sẽ xảy ra chuyện gì?

Trường Tôn Lan và Lan Lăng lắc đầu, chỉ có Vân Nha phổi bò cười khúc khích.

- Ta dám đảm bảo, người Thổ Phồn không cưới được bọn ta, vì sư phụ ta không đồng ý, khi ấy người Thổ Phồn sẽ gặp phiền toái lớn, có biết bọn họ đột nhiên chết hơn ba trăm người không? Nếu người Thổ Phồn dám đòi bọn ta, nhất định sẽ còn chết nhiều hơn nữa, cho dù ta và Tiểu Nha lên cao nguyên, không khéo tới nơi thì tên Thổ Phồn vương đã chết ngắc rồi, bọn ta tới đó trực tiếp làm vương hậu, nắm đại quyền cũng không tệ.

***

Mình nhớ một điều kỳ lạ, Văn Thành công chúa nổi tiếng lịch sử như thế vậy mà lịch sử lại chỉ ghi là cháu Đường Thái Tông, không rõ con ai...

Chương 865: Tâm tư thiếu nữ

- Đồ ngốc!

Cao Dương mắng một tiếng rồi cởi y phục leo lên giường, với kẻ ngu ngốc coi anh hùng thiên hạ như cứt chó này thật không có gì để nói.

Lan Lăng vừa mới khơi lên hứng trí liền xìu xuống, cúi đầu cởi áo lên giường, chẳng còn hứng thú nói chuyện nữa, phụ hoàng, mẫu hậu mình là bá vương trong con người, Tùng Tán Can Bố nghe nói cũng là bậc nhân kiệt, Lộc Đông Tán lần này tới Đại Đường cũng được quân thần Đại Đường nhất trí đánh giá cao, một tiểu nữ tử như mình muốn len khoảng trống giữa họ thực quá khó.

Trường Tôn Lan có chút xấu hổ, nhà nàng nhiều ca ca, về nhà hay được nghe họ nói chuyện, cũng mưa dầm thấm đất loại chuyện này, hiện bị Tiểu Vũ nói thẳng ra, rất xấu hổ.

Tiểu Vũ đứng dậy lấy quạt gõ đầu:

- Thiên tài và kẻ ngốc chỉ cách nhau một bước, biết ai nói câu này không? Là sư phụ ta nói đấy, người nói, chim sẻ và đại bàng có điểm chung, đó là đều phải bay, nếu không qua kiểm nghiệm thì ngươi không thể nói người ta sai, câu này nghe qua vô cùng buồn cười, rất lâu trước đó, mọi người cho rằng thịt chỉ có một cách ăn, đó là nước, về sau nổi xuất hiện, mọi người bắt đầu biết luộc thịt. Trước kia mọi người cho rằng nhảy từ vách núi xuống sẽ chết, kết quả Ngụy vương điện hạ chứng mình chỉ cần chuẩn bị dù nhất định sẽ không ngã chết.

- Cao Dương, ngươi chỉ suy đoán, bằng vào cái gì nói chủ ý của ta là ngu ngốc?

Cao Dương chùm kín chăn, không tranh luận với Vũ Mị, vì tranh luận kiểu này là sở trường của Vũ Mị, trong thư viện có một lời răn, không bao giờ tấn công kẻ khác ở lĩnh vực hắn sở trường nhất, sở trường của mình là lý trí, sở trường của Vũ Mị là điên cuồng và mạo hiểm, tranh luận với cô ta là không lý trí.

Không ai nói chuyện với mình, Tiểu Vũ thấy vô vị, thấy Trường Tôn Lan chỉ mặc mỗi cái yếm ngực, liền dọa:

- Hôm nay Hi Mạt Đế Á tiên sinh kiểm tra phòng, bị phi lễ đừng trách ta không cảnh báo.

Trường Tôn Lan trợn mắt lên, lấy túi giữ nhiệt ra rồi chui vào, trời giá rét nằm trong chăn ấm đúng là hưởng thụ tột đỉnh.

Cách pha lê nhìn tuyết rơi bên ngoài, Tiểu Vũ cảm thấy vô vị vô cùng, không biết ở Thục xa xôi nương thân và đại tỷ, tiểu muội có bình an không, lần trước thư tới nói đại tỷ gả đi rồi, một tiểu lại ở phương nam, Tiểu Vị thấy không đáng cho tỷ tỷ, trưởng nữ nhà công gia lại gả cho tiểu lại, đúng là nhục gia môn, tỷ tỷ lại xinh đẹp như thế, thật quá đáng tiếc. Nếu như nương thân và tỷ tỷ không về Thục, mình dễ dàng tìm được trượng phu tốt cho tỷ tỷ ở thư viện, dù có khổ vai năm, tương lai chắc chắn sẽ là cáo mệnh phu nhân.

Chủ đề vừa rồi khơi lên suy nghĩ của tiểu cô nương, rốt cuộc mình sẽ gả cho ai? Hầu Kiệt ư? Đó là tên ngốc, không có đầu óc, gả cho hắn chẳng phải xui xẻo quả đời.
Địch Nhân Kiệt a? Quá quen rồi, có thể nói quen tới mức không còn cảm giác, cùng với hắn sống cả đời, hiện giờ có thể đoán được năm tám mươi tuổi ra sao, mất hứng.

Ai có thể đem lại cho nàng cuộc sống đủ kích thích mới mẻ? Tiểu Vũ đột nhiên đỏ mặt, dẫm Tiểu Nha ở giường dưới kêu toáng lên, cởi sạch sẽ y phục, lấy chăn cuốn mình lại như cái vỏ ngoài che mưa chắn gió.

Tuyết ở Trường An chỉ cần rơi xuống là sẽ không dễ ngừng lại, đứng trên đỉnh Ngọc Sơn nhìn xuống, trừ tám nguồn nước đen xì, còn lại thành trì, phòng ốc đều bao phủ trong tuyết trắng mênh mông.

Trời đất chẳng có lấy một ngọn gió, bông tuyết không ngừng rơi xuống, chẳng biết là ai nói tuyết rơi không lạnh bằng tuyết tan, trong cái thời tiết này không ngờ còn có sương mù, sương mù khác toàn màu trắng, cái chết tiệt này lại màu xanh, tuyết lớn liên tiếp hai ngày hai đêm, đường đi đã bị nhẫn chìm, Vân Diệp mặc áo da ba lớp, nấp trên xe trượt tuyết, dẫm chân thúc giục Lưu Tiến Bảo nhanh lên.

Chẳng biết nổi cơn gì mà hoàng hậu lên đỉnh Ngọc Sơn thưởng tuyết, chưa nói cái khác, riêng thị vệ dọn tuyết đã là công trình lớn, vì ngắm nhìn cảnh tuyết rơi mà trả giá quá lớn, đó là vị hoàng hậu vì tiết kiệm tiền mà mặc váy ngắn đó sao?

Ai cũng biết trên Ngọc Sơn có đình ấm, nhưng không mang theo một quản sự Ngọc Sơn nào thì làm sao biết dùng ra sao, đoán chừng bây giờ địa long còn chưa đốt.

Xe trượt tuyết chỉ tới được lưng núi, còn lại phải đi bộ lên, nhìn dấu chân loạn xạ trên mặt đất là biết hoàng hậu nổi hứng bất chợt, sắp bốn mươi tuổi rồi mà không làm người ta bớt lo một chút, bản thân có bệnh hô hấp, không biết tự giữ gìn, Lão Tôn vì bệnh của hoàng hậu mà khốn khổ, nếu chẳng phải thí nghiệm penicillin thành công thì năm Trình Quan thứ chín đã đưa hoàng hậu xuống địa cung rồi, làm gì còn cơ hội giữa ngày băng tuyết thế này chạy ra hại người khác.

Khi Vân Diệp leo lên được đỉnh núi thì đến mi cũng đóng băng rồi, trên cái mũ da chó cũng kết băng, nhổ bãi nước bọt ra là thành băng luôn, thời tiết thế này sao muốn lên núi chịu tội. Nhìn thấy một đám ngu xuẩn run rẩy vây hoàng hậu ở giữa, Vân Diệp biết mình chưa tới muộn, hoàng hậu và Hầu thị ngồi ở trong đình bình nước nóng, tình hình vẫn ổn.

Chẳng có thời gian thi lễ, trực tiếp sai quản sự bắt đầu treo màn, một tấm chăn chiên dày nhanh chóng quây quanh đình, cuối cùng quấn vào bảy tám sợi dây thừng, một cái đình ấm thực sự được dựng lên, lò sắt được đốt trước nhanh chóng lắm vào, bên trên đặt ấm nước bằng sắt đen, lấy luôn tuyết bên ngoài đun nước nóng.

Bên ngoài đình, hai phó dịch đổ một thùng dầu lên khúc củi lớn, châm lửa, lửa bùng lên, nhanh chóng bị ống khói hút vào cột, cuối cùng luồng khói dầy bốc lên ở nóc.

Trường Tôn thị buông bình nước nóng trong lòng ra, đặt trên ghế, dẫm đôi chân đã tê dại:

- Vừa rồi tuy lạnh, nhưng phong cảnh cực đẹp, trời đất mênh mông, nhân gian mơ hồ, đẹp tựa giấc mơ.

- Nương nương, lượng sức mà làm là tính tốt, người đường đường là hoàng hậu, có vô số tài nguyên, tất cả mọi người thiên hạ đều nguyện ý nghe sai bảo, chỉ cần hạ lệnh một tiếng, muốn ngắm cảnh đẹp thì đâu chẳng được, nhưng nương nương không thể ép bản thân hoàn thành chuyện ngoài sức, bệnh của nương nương đáng lo nhất là bị lạnh.

- Một khi bị lạnh, bệnh cũ sẽ tài phát, nương nương có biết vì bệnh của người mà Tôn tiên sinh tốn bao tâm lực không? Có thể nói, thứ thuốc thanh môi tố ( penicillin) thực ra là phát minh cho nương nương. Xin nương nương bảo trọng thân thể, còn về Hầu thị, ta sẽ nói với thái tử xử trí cô, dám xúi nương nương lên núi vào thời tiết này, đúng là không biết đại thể.

Hầu thị thấy Vân Diệp nổi giận, liền rụt người lại đằng sau, bình thường nàng có thể mặc sức làm mình làm mẩy với Vân Diệp, vì hai nhà có tình thông gia, nhưng ở trường hợp này, nàng là thái tử thứ phi, không có quyền lên tiếng.

- Được rồi, đừng trách Hầu thị, là tự ta nhất thời nổi hứng, không ai nói gì cả, vốn chỉ muốn lên ngắm phong cảnh rồi xuống, ai ngờ bị cảnh đẹp thu hút, đứng lâu một chút phụ lòng tốt của ngươi và Tôn đạo trưởng. Lần sau sẽ không làm thế nữa, ngươi đã tới rồi thì cùng ta ngắm cảnh tuyết, làm một bài thơ được không?

Lúc này trong đình đã ấm như xuân, địa long thêm vào lò than, Vân Diệp không mặc nổi áo da nữa, ít nhất không cần đội mũ da chó nữa, đặt lên bàn đá, Trường Tôn thị nhận lấy, còn cầm thử đội lên đầu, thấy không tệ, buông hai cái tai xuống che kín mặt.

- Tiểu Diệp, ngươi nói Liêu Đông cũng lạnh thế này sao? Vậy tướng sĩ ở đó làm sao sống được qua mùa đông?

- Nương nương, vùng Liêu Đông lạnh hơn Quan Trung nhiều lắm, nói nơi đó lạnh nứt ngói cũng chẳng phải là quá, đốt lửa cũng vô ích, ngực nóng lưng lạnh, gió thổi qua vẫn run rẩy. Có điều tướng sĩ tất nhiên có biện pháp, ví như đào hầm là một cách, thêm vào lò sưởi, áo choàng bông, tuy nhiên áo bông hơi ít, do bông không đủ, thêm vài năm nữa Đại Đường không thiếu gì nữa.

Chương 866: Tuyết lở

Phụ cận Trường An đã có nhà trồng bông rồi, ví như đất đai Hầu gia trồng không ít, giống lấy về từ Cao Xương, ai ngờ trồng thử một lần ở Quan Trung đã thành công, vì công lao này ngoài lều của Hầu Quân Tập được cắm thêm một đôi hoa kích, vinh dự này làm Lão Hầu cực thích.

- Đúng đấy mẫu hậu, con nghe mẫu hậu con nói, năm sau sẽ trồng nhiều bông hơn nữa, khi ấy mời Ngụy vương điện hạ nghĩ cách kéo bông thành sợi, lúc đó có thể dệt ra rất nhiều vải, khi ấy Đại Đường không chỉ có tơ, lụa vải gai, dạ mà còn có vô số vải bông.

Nhắc tới bông là Hầu thị phấn khích, nhà mẹ đẻ của nàng mà, tất nhiên phải nói nhiều một chút, Vân Diệp chẳng khách khí nói:

- Hiện giờ máy dệt của chúng ta trước tiên thỏa mãn lông cừu đã, thứ này không đơn giản là dệt ra dạ, còn là chính sách của quốc gia. Còn bông không nhất định phải làm ra vải, chúng ta có thể phơi khô, cho vào giữa áo, thành áo bông, rất ấm, cho vào chăn thành chăn bông, đêm đắp lên vô cùng thoải mái. Lát nữa xuống núi để Tân Nguyệt mang tới cho nương nương, dùng xong nương nương sẽ biết cái hay của nó.

Trường Tôn thị cười gật đầu, Vân Diệp thấy nước đã sôi, liền lấy pha trà, là hồng trà, trước tiên phải xua hàn khí trong người hoàng hậu ra đã.

Nghe thấy tiếng cung nữ thị vệ bên ngoài vây quanh hố ngầm sưởi ấm, nấu canh, Vân Diệp cũng yên tâm, thời tiết thế này không trừ hàn khí sẽ sinh bệnh, Vân Diệp lên núi không phải chỉ quan tâm tới Trường Tôn thị, những người còn lại thường ngày đều thân quen với Vân Diệp, không thể bỏ mặc họ như chó lợn.

Cho thêm lát trà vào gừng, thế là thành trà gừng, Trường Tôn thị uống liền ba chén trà, thấy bụng ấm áp, cởi áo choàng, nhìn qua cửa sổ pha lê, vẫn thấy cảnh tuyết đáng xem, khẽ ngâm:

Dĩ nhạ khâm chẩm lãnh,

Phục kiến song hộ minh.

Dạ thâm tri tuyết trọng,

Thì văn chiết trúc thanh.

Tuyết Đêm - Bạch Cư Dị - Thivien.net.

Lạ lùng chăn gối lạnh

Lại cửa sáng long lanh

Càng khuya tuyết càng nặng

Nghe tiếng trúc gãy cành

Đọc thơ xong nói với Vân Diệp:

- Đêm qua đã biết có tuyết rơi, nhưng không ngờ tuyết rơi dày như thế, ta bị tiếng trúc gãy đánh thức, ai ngờ tỉnh dậy liền không ngủ được nữa, nhìn cảnh tuyết bên ngoải tới ngây dại, bất giác ngẩng đầu nhìn Ngọc Sơn, nghĩ trên đỉnh Ngọc Sơn nhìn xuống sẽ tráng lệ thế nào, nên thúc giục hộ vệ quét tuyết thang đá, đi thẳng lên đây. Ôi, làm khó bọn họ rồi, Hầu thị, khi vễ thưởng mỗi người mười ngân tệ.

Hầu thị thưa vâng, có cung nư nhanh nhẹn lập tức đem tin này bào cho thị vệ cung nữ bên ngoài, lập tức người bên ngoài mừng rỡ, đồng thanh hô lớn:
- Tạ ơn nương nương ban thưởng.

***, hô một lần cũng đành đi, lại hô những ba lần, sóng âm vang vọng sơn cốc, Vân Diệp mặt tái xanh, vội vàng đỡ Trường Tôn thị ngồi xuống.

Trường Tôn thị không hiểu gì cả, vừa mới ngồi xuống liền thấy cả ngọn núi rung chuyển, Hầu thị hoàng sợ ré lên chui vào lòng Trường Tôn thị, Trường Tôn thị cũng kinh hãi, nhìn ra ngoài, chỉ thấy tuyết trắng tràn ngập, tiếng động kinh thiên không ngớt bên tai, bảy tám thị vệ đẳng cấp cao đã cầm đao xông vào, bảo vệ hoàng hậu đằng sau, mặt đảo tròn tìm kẻ địch.

Lũ chó má, địch đâu ra, chính lũ các ngươi hò hét lung tung gây họa, mặt đón gió của triền núi phủ tuyết dày tới ba xích, có chút động tĩnh thôi cũng phát sinh tuyết lở, lại còn hơn trăm tên đần độn cùng rống lên, giờ còn mặt mũi xông vào bảo vệ, may đây là đỉnh núi, may lúc này đã dọn hết tuyết, nếu không thể nào cũng tử thương một ít.

Trong ánh mắt kinh ngạc của Trường Tôn thị và Hầu thị, Vân Diệp đá mỗi tên thị vệ một cái, đuổi hết ra ngoài:

- Nương nương đừng sợ, vừa rồi chỉ là tuyết lở, lát nữa sẽ dừng, chúng ta tiếp tục uống trà.

Bên ngoài bụi tuyết mù mịt, không thể nhìn quá năm mét, đám cung nữ ôm chặt hông thị vệ, thị vệ thừa cơ sờ soạng, dù sao toàn là hán tử vào sinh ra tử rồi, sự kiện đột phát vẫn có thể bình tĩnh ứng phó, còn về nữ sắc lại là chuyện khác.

- Vì sao có tuyết lở?

Trường Tôn thị nghe tiếng động bên ngoài dần lắng xuống, hỏi Vân Diệp:

- Nương nương cũng thấy đó, tuyết lớn đổ xuống chất đống, kỳ thực rất không ổn định, chỉ cần chút chấn động sẽ chảy xuống gây phản ứng dây chuyền, cuối cùng khiến cả đống tuyết lớn sụp đổ, nương nương tưởng tượng trăm vạn cân tuyết từ núi đổ xuống sẽ tráng lệ thế nào.

- Vân Diệp, nhiều tuyết lớn đổ xuống như thế, chẳng phải lấp kín toàn bộ đường đi rồi sao, ngươi nói chúng ta xuống thế nào?
- Hầu thị, cuối cùng cũng thấy cô thông minh một lần, thực ra chúng ta bị nhốt trên núi rồi, không xuống được nữa.

- Vậy phải làm sao bây giờ?

Hầu Liên Nhi kinh hoàng thật rồi, thường ngày có chuyện, không phải cha nàng xử lý giúp thì phu quân nàng xử lý, đâu ngờ có ngày hôm nay.

- Vân Diệp, nghĩ cách đi, đừng trêu Liên Nhi.

Trường Tôn thị ôm Hầu thị khóc thút thít, nói:

Vân Diệp phát hiện hoàng hậu chẳng hề sợ hãi, ngược lại hình như còn rất cao hứng, nay hơn trăm người bị vây khốn trên đỉnh núi lẻ loi, cách tuyệt với đời chẳng làm bà ta bận tâm.

- Không có cách nào cả, chúng ta chỉ chỉ có thể ở lại trên núi đợi phía dưới cứu viện, nói không chừng lúc này bệ hạ đã biết rồi, sẽ lập tức tổ chức toàn bộ Trường An đào tuyết, cứu chúng ta ra, nhiên liệu chỉ đủ cầm cự hai ngày, nếu hai ngày chúng ta chưa xuống được thì đợi biến thành cột băng.

Hầu Liên Nhi khóc váng óc, nàng thực sự sợ chết, một khuê nữ được cưng chiều từ nhỏ đã bao giờ gặp phải cảnh ngộ này, có ngốc cũng biết hơn vạn cân tuyết không thể thanh trừ trong hai ngày, huống hồ trên trời vẫn đổ tuyết xuống.

- Vậy mẫu hậu phải làm sao, mẫu hậu không thể xảy ra chuyện.

Hầu Liên Nhi nức nở ngẩng đầu lên, kéo tay áo Vân Diệp hỏi:

- Nương nương tất nhiên không sao, nơi này là đỉnh Ngọc Sơn, Ưng Chủy Nhai ở mặt chắn gió, nơi đó thư viện có một gian phòng, trong phòng có dù, chỉ cần đeo cho nương nương, nhảy xuống sẽ mau chóng tới thư viện. Hầu thị, đãi ngộ này chỉ nương nương có, hai ta không có phần đâu.

Không ngờ Hầu Liên Nhi nghe Vân Diệp nói ba lăng nhăng liền bình tĩnh lại, lau nước mắt nói:

- Chỉ cần mẫu hậu không sao, chúng ta lạnh mấy ngày cũng được.

Quả vỗ mông này hơi bị chắc tay, Vân Diệp nghẹn họng không nói ra lời, chỉ biết giơ ngón tay cái lên khen, nữ nhân này được tất cả mọi người trong cung yêu quý, không phải không có lý do.

Trường Tôn thị phẩy ống tay áo, khoác áo choàng ra ngoài, thấy thị vệ cung nữ nấp trong hầm ôm nhau thành một đống, cực kỳ bất nhã, mấy hộ vệ đẳng cấp cao tới đã một trận, đuổi mọi người ra. Trong lòng Lưu Tiến Bảo ôm liền hai cung nữ, đang há miệng cười, kết quả nhìn thấy hoàng hậu, vội buông cung nữ ra, vờ cho củi vào địa long.

Trường Tôn thị bảo các cung nữ đều vào trong màn, phải đợi rất lâu, bọn họ không chịu nổi tới lúc đó, đám cung nữ vào rồi, Vân Diệp đành phải ra, Lưu Tiến Bảo tìm cho hầu gia chỗ khuất gió, hai người trải thảm, đặt nồi lên bếp, canh dê tỏa hương ngào ngạt, người của Vân gia còn đỡ, đám thị vệ cũng nữ đói mờ mắt rồi, ngửi thấy mùi thịt ai nấy nuốt nước miếng.

Vân Diệp nhìn quanh một vòng, tuyết trắng bao phủ, đúng là không còn đường xuống núi nữa, nở nụ cười bí hiểm, lúc này mới ung dung ngồi xuống lấy trong người ra một cái bánh lớn, xé vụn cho vào ống trúc, cho cả miến ngâm nở trong nước ấp cho vào, lấu canh dê rưới hai lượt, cuối cùng xé thịt dê làm từng sợi nhỏ, lấy ít tỏi từ ống trúc khác cho vào, cho thêm ít mỡ, vậy là món phao mô thịt dê đã xong, chỉ tiếc đây là dã ngoại, người Vân gia chỉ cần ra ngoài, đồ dùng ăn uống chỉ là ống trúc, nếu không chỉ một món phao mô này cũng đủ bày tiệc.

*** phao mô là món ăn đường phố, chưa nói ngon, còn tác dụng ấm dạ dày, món trứ danh của Thiểm Tây, lịch sử lâu đời. Nếu liên tưởng món gần giống nhất ở VN chắc là bánh đúc thịt HN, hôm nào trời lạnh làm bát bánh đúc nóng cứ gọi là....

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau