ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 86 - Chương 90

Chương 86: Thất vọng và lửa giận

Làm rõ rồi, Vân Diệp từ ngay sáng sớm đã mang vành mắt thâm đen chạy tới Ti nông tự, Tương tác giám, rồi lại lấy hồ sơ của quân khí giám xác nhận, cuối cùng đã làm rõ, phần thưởng cao nhất cho phát minh kỹ thuật tối tân của triều Đường là con bà nó mười lăm quan.

Năm Vũ Đức thứ tư, có thợ chế khát ô, thưởng một vạn. Năm Vũ Đức thứ sáu, dịch trạm hiến mi tô ( tg: Không biết nó là cái gì), trên hài lòng, thưởng một vạn. Năm Vũ Đức thứ sáu, Vạn Niên Lệnh hiến phiên xa, thượng hai con dê, tiền một vạn. Sau đó chính là Ti nông tự viết, năm Trinh Quan thứ ba, Vân hầu hiến máy cày, thưởng tiền vạn năm.

Chẳng trách mà lão già Hoàng Phủ Vô Dật lại giả điên giả dại chạy tới Vân phủ lừa gạt, thời buổi này, cho dù ngươi có làm ra tàu ngầm, máy bay thì cũng chỉ thưởng 15 quan. Lão già đó không nói láo, ông ta bị rượu thịt Vân gia mua chuộc, cấp thêm năm quan ngoài quy cách, xem tới đó lửa giận trong lòng Vân Diệp với dịu xuống.

Đứng ở cửa nhà cửa nha môn Tương tác giám, chỉ thấy công tượng quần áo lam lũ ra ra vào vào các công phường, trong lòng càng thấy chua xót. Đời sau mình cũng là một người trong số họ, còn bây giờ, bọn họ không gọi là công nhân, gọi là "đinh nô" là "hộ nô" là "quan nô". Mỗi năm bọn họ phải làm việc không công hai mươi mấy ngày, chẳng trách sau khi Khác vật viện của mình phân phát lương tưởng, hành vi đám tiểu lại phía dưới lại kỳ quái như thế, gạn hỏi mãi, có phải là phát thưởng không? Khi đó mình đang bận chỉnh đốn tài liệu, đầu cũng chẳng ngẩng lên, nói:" Không phải có trong sách cả rồi sao, cứ dựa theo bảng biểu mà phát." Dùng người làm việc, trả tiền cho họ, với mình mà nó đó là chuyện quá đương nhiên, cần phải suy nghĩ à? Hiện giờ nhớ lại, những công tượng kia thấy mình là thi lễ, không phải do lão tử hổ thân nhất chấn rồi tỏa khí Vương Bát, mà là do cảm kích mình trả tiền lương cho bọn họ.

- Lỗ rồi, lỗ lớn rồi.

Đang lẩm bẩm cái máy cày của mình chẳng khác nào ném ngọc vào xó giường thì lão già Hoàng Phủ từ sau rón rén đi tới, nghe được câu này của Vân Diệp.

- Vân hầu nổi tiếng là gia tài vạn quan, có mười lăm quan nho nhỏ đáng gì chứ?

- Đừng nói là mười lăm quan, dù là một vạn năm nghín quan ta cũng không để trong lòng, vừa rồi lật xem hồ sơ thưởng các năm, vì sao cao nhất mới có mười lăm quan, lão đại n hân đừng nói với ta là quan phủ không có tiền, khát ô hấp thủy ( ống hút nước), phiên xa quán khái, máy cày trồng lương, đều là những thứ hàng đầu, thưởng có mười lăm quan liệu có bạc quá không?

- Vân hầu tâm tính thiếu niên tất nhiên là dũng mãnh tiến về phía trước, lão phu gần đất xa trời khơi sao được sóng lớn, những tục lệ cũ chẳng thể sửa được trong thời gian ngắn, lão phu cũng từng dâng thư, nhưng mà ngay cả tam tỉnh đều không thông qua, nói gì tới bệ hạ. Vân hầu cứ nói sự thực cho lão phu biết, nếu tối qua không phải là lão phu mà là thuộc hạ khác của Ti nông tự làm như thế sẽ có kết quả gì?

Thật oan uổng cho ông già này, nói vậy đi, Hoàng Phủ Vô Dật nổi tiếng thanh liêm trong lịch không tới mức thiếu phẩm giá như thế.

- Ti nông tự cũng chính là lão nhân gia rồi, nếu là người khác tối qua đã bị vãn bối đánh cho gãy chân.

- Ha ha ha, đó chính là chỗ khó của lão phu, thò tay xin bí kỹ của người ta làm gì chuyện không bị ghét, may mà cái mặt này của lão phu còn có vài phần thể diện, nếu không hậu quả khó lường.

Từ biệt Hoàng Phủ lão đầu, vừa mới tiến cung, định đi trêu ghẹo Lý An Lan một chút, chưa tới Thính Đào Quán đã bị hai thái giám chết bầm đưa tới hậu hoa viên, đây đâu phải chỗ mình tới được? Đang định bỏ chạy thì Trường Tôn hoàng hậu tháp tùng một ông già từ trong đình đi ra, nếu như y mà không biết ông già đó là ai thì bị nước tiểu lọt vào óc rồi.Vân Diệp gặp được mấy ông già ở Đại Đường đều không tệ, Tống Liêm ngay thẳng, Lý Cương nghiêm khắc, Phòng Phủ khôi hài, có thể nói là tấm gương cho đời, người già thì nên có dáng vẻ của người gia, trí tuệ rộng rãi, xem thường mây tan gió cuộn đó mời là người già. Đừng có già rồi mà lòng không già, trái ôm phải ấp, đi mấy bước còn cần nữ tử vai u thịt bắp khiêng giường, như thế là vô đạo đức. Càng quỷ dị hơn nữa là Lý An Lan cũng ngồi trên giường, cười tươi như hoa, thi thoảng lại đấm lưng bóp gối cho ông già, cực kỳ ân cần.

Chuông báo động trong lòng Vân Diệp reo lên, sao Lý Uyên lại chạy ra đây, chẳng phải nghe nói lão nhân gia này định cạn tinh mà ra đi trong đám hoa cỏ hay sao? Cách chết sáng khoái như thế sao không tiến tục tiến hành đi, chạy ra đây kiếm ta gây chuyện à? Ông trong vòng hai năm sinh cho Lý Nhị chín đệ muội, cống hiến to lớn cho việc gia tăng nhân khẩu Đại Đường, đó là do con ông ép ông chứ, liên quan gì tới ta đâu.

Song lễ vẫn phải làm, vị lãnh đạo tối cao trên danh nghĩa của Đại Đường đã già thật rồi, da nhăn nheo, râu tóc bạc phơ, nếu như không phải đôi mắt như mắt sói, Vân Diệp sẽ không liên hệ ông ta với cái tên Lý Uyên.

- Chính tên tiểu tử này ức hiếp cháu à?

Đầu còn chưa kịp ngẩng lên đã nghe Lý Uyên nói:

- Gia gia, chính là chẳng những ức hiếp cháu còn hãm hại cháu.

Lý An Lan chẳng còn chút vẻ mạnh mẽ nào, nhõng nhẽo làm nũng với Lý Uyên.- Tiểu tử, ngươi dám ức hiếp tôn nữ của ta, to gan lắm, người đâu! Kéo nó đi chém nuôi chó.

Nghe câu phán quyết đơn giản này, lông tóc Vân Diệp dựng cả lên, lão tử bị đem nuôi chó thế này sao? Chớp mắt nhìn Trường Tôn hoàng hậu cầu viện, bà ta vờ như không thấy, mặt vẫn cái nụ cười tựa có tựa không kiểu Quan thế âm.

Mẹ nó, hai tráng phụ mặt mày bặm trợn dùng lụa đỏ chỉ loáng cái đã trói gô cổ y, lúc này Vân Diệp lại trở nên bình tĩnh. Chỉ vì một chút va chạm nhỏ mà thái thượng hoang ông có quyền tùy tiện chém đầu một quốc hầu?

Vân Diệp rất tức giận, không phải giận Lý Uyên mà là giận Lý An Lan, thời gian qua y chưa bao giờ ngừng đưa thức ăn vào trong cung, còn do đích thân y làm, dù bận cũng không bao giờ bỏ, Lý An Lan nàng là tảng đá, ta biết, ta không phải tùy tiện trêu ghẹo nàng, mà là ta thích nàng. Cho dù nàng không có ý chặt đầu ta thì làm như vậy cũng quá đáng rồi, trò đùa của hoàng gia có phải ai cũng chịu nổi đâu? Hay là nàng thích nhìn ta quỵ gối van xin?

Trói rất chắc, nhưng không mang đi nuôi chó, Vân Diệp mặt tím lại, cúi đầu không nói.

Lý An Lan có chút ngượng ngùng, không nhìn nỡ vẻ thảm hại của y, mình đi đánh hết van xin lại vái lạy, không thì hứa hẹn, rất là không có khí cốt, tại sao trước sự uy nghiêm của thái thượng hoàng thì y lại không sợ?

Trường Tôn hoàng hậu thầm hô hỏng rồi, Vân Diệp nổi tiếng là con lừa, thái thượng hoàng dùng hoàng quyền ép y, khơi lên ngạo khí của đệ tử cao nhân, hiện giờ chỉ e trong lòng y sinh oán hận với An Lan. Người tâm cao khí ngạo một khi lòng sinh rạn nứt, không phải vài ba lời là khuyên nổi. Công công hồ đồ mất rồi, ông ấy không hiểu tầm quan trọng của Vân Diệp với Đại Đường.

- Vân hầu, ngươi vô lễ với An Lan, sao còn không mau thỉnh tội.

Trường Tôn hoàng hậu còn chưa kịp nói, bên cạnh một nữ tử ăn mặc lỗng lẫy nói trước, bà ta cũng nhìn ra hiện đã thành thế cưỡi hổ, thế nào cũng phải có một bên nhún nhường.

Vân Diệp lạnh giọng nói: Truyện được copy tại

- Quan quan sư cưu, tại hà chi châu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Đó là danh ngôn của bậc tiên triết, vi thần chưa cưới, công chúa chưa gả, có tâm tư phượng cầu hoàng cũng là lẽ thường của con người, thái thượng hoàng vì thế trách thần thì không công bằng.

Chương 87: Mạt chược

- To gan!

Lý Uyên đứng bật dậy chỉ Vân Diệp nói với Trường Tôn hoàng hậu:

- Thần tử của Nhị lang đấy! Không coi quân thượng ra gì, hoàng đế dạy y như thế sao?

Trường Tôn hoàng hậu mặt trắng bệch, Lý An Lan không ngờ rằng Vân Diệp lại cương liệt như thế, đối diện với thái thượng hoàng mà không chịu lùi bước, nàng lo lắng nháy mắt với Vân Diệp, hi vọng y chịu nhún, nhưng lúc này trong lòng Vân Diệp lửa giận ngùn ngụt cháy, làm gì còn nhìn tới nàng.

- Phụ hoàng bớt giận, Lam Điền hầu từ nhỏ theo thế ngoại cao nhân du lịch thiên hạ, bị chiều hư, thiếu gia giáo, gần đây luôn do thần thiếp tiếp nhận giáo dục, nói lời bất kính là lỗi của nhi tức, xin phụ hoàng niệm tình y tuổi nhỏ vô tri, tha cho y một lần.

Hoàng hậu kệ mặt đất bụi bẩn quỳ sụp xuống:

Lý Uyên hơi nguôi giận một chút, sai người đỡ Trường Tôn hoàng hậu lên:

- Phu thê các ngươi rất thích tên tiểu tử này phải không? Thường ngày ngươi không bao giờ trái ý trẫm, chỉ cần trẫm hạ lệnh, ngươi đều làm theo mà không hỏi gì, nay vì y mà quỳ xuống, đây là lần đầu tiên trong mười mấy năm qua, xem ra tên tiểu tử này không đơn giản.

- Thần thiếp và hoàng đế không biết vì sao nhìn thấy tên tiểu tử này thì sinh lòng thân thiết, có lẽ là do ý trời.

Trả lời Lý Uyên xong lại quay sang quát Vân Diệp:

- Tên khốn kiếp này, còn không xin lỗi thái thượng hoàng, thực sự không muốn sống nữa à?

Tâm huyết của người khác không thể lãng phí, ý tốt của người khác không thể không cám ơn, đó luôn là quan niệm làm người của Vân Diệp. Hoàng hậu vì y làm tới mức này rồi, y còn có gì để nói nữa. Bị trói không quỳ nổi, khom người xuống:

- Vi thần nhất thời thất lễ, mong thái thượng hoàng tha thứ.

Lời nói ra rồi, nhưng ngữ khí thì vẫn cứng như đá.

- Ngươi không phục sao?

Lý Uyên nhấp một ngụm rượu, thong thả nói:

Không biết vì sao Vân Diệp nhìn thấy Lý An Lan là nổi cơn điên, lửa giận vừa lắng xuống đã bốc lên, lại lớn tiếng nói:

- Vi thần đương nhiên không phục, chẳng lẽ chỉ cho phép châu quan thái thượng hoàng thắp lửa, không cho bách tính Lam Điền hầu đốt đèn.

Lý Uyên thiếu chút nữa phun cả rượu ra ngoài, cố nuốt xuống, kỳ quái hỏi:

- Châu quan thắp lửa, bách tính đốt đèn là điển cố gì?

- Thần nghe người ta nói có tên quan là Điền Đăng, kỵ húy tên mình ( Đăng là đèn), ai xúc phạm sẽ bị phạt roi. Vì thế cả châu không có ánh đèn. Đến tên Nguyên Tiêu, cho phép người vào tham quan, treo bảng viết:" Bản quan theo lệ đốt lửa ba ngày." Thần nói với gia sư, gia sư nói:" Chỉ cho châu quan thắp lửa, không cho bách tính đốt đèn."*** Thực ra nó là điển cố nổi tiếng thời Tống, chắc mọi người biết cả rồi.

Vừa mới nói xong không giai nhân nào bên cạnh không che miệng cười, Lý Uyên cũng tựa mỉm cười, Trường Tôn hoàng hậu yên tâm, Lý An Lan mặt đờ đẫn, không biết là nghĩ gì.

- Vậy ngươi nói xem rốt cuộc châu quan thắp lửa ra sao, nếu không nói rõ ngọn ngành thì phạt gộp hai tội, tuyệt không tha.

- Bệ hạ quên thời Tùy, chuyện "tước bình trúng tuyển" rồi sao, điển cố này cả thiên hạ đều biết, tiểu tử chẳng qua là học theo bệ hạ mà thôi.

Vân Diệp khinh bỉ nhìn Lý Uyên, lão khốn có mỹ nhân quên mất cố nhân.

*** Đậu Thị sinh ra xinh đẹp vô cùng, cha nàng thường nói:" Con gái ta xinh đẹp, lại học thức bất phàm, sao có thể tùy tiện gả được." Vì thế ông ta vẽ 2 con khổng tước ở bình phong, ngầm định ai bắn trúng mắt thì gả con gái cho, cuối cùng Lý Uyên bắn hai mũi tên trúng đích lấy được Đậu Thị.

Trường Tôn hoàng hậu hít sâu một hơi, tên tiểu tử này cái gì cũng dám nói.

Lý Uyên chìm vào trong hồi ức, phất tay bảo cung nhân khiêng ông ta hồi cung, không còn tâm tư để ý tới Vân Diệp nữa, Đậu Thị mất đi là nỗi đau vĩnh viễn trong tim ông ta, nhất là sau khi trải qua kịch biến như cứa tâm can người ở Huyền Vũ môn, những đứa con của Đậu Thị tàn sát lẫn nhau, máu chảy thành sông. Đậu Thị, nàng thật tốt số! Để lại ta một mình...

*** Lý Thế Dân, Lý Kiến Thành, Lý Nguyên Bá, Lý Tú Ninh đều là con của Đậu Thị.

Lý An Lan nhìn Vân Diệp, Vân Diệp lại nhìn lên trời, chua xót chiếm đấy lòng ngực, y không thèm nhìn mình nữa rồi...

Vân Diệp đang nỗ lực đóng vẻ kiêu ngạo không thèm để ý sự đời thì đột nhiên thấy tai đau nhói, khuôn mặt phẫn nộ của Trường Tôn hoàng hậu xuất hiện.

Bị cấm túc mất rồi, đó là mệnh lệnh của hoàng hậu. Dám ra khỏi cửa phủ sẽ bị đánh gãy chân, mà có hai tên thị vệ hoàng gia hung thần ác sát ở lý tại Vân gia không đi, hung ác theo sau Vân Diệp một bước không rời.Nữ quan tuyên chỉ vừa mới rời đi, thị vệ hoàng gia lập tức thể hiện bản sắc gấu chó, khom lưng rụt cổ lại, bản lĩnh của Vân Diệp được bọn họ học mười phần mười, lớn tiếng thưa thốt mình bị hoàng hậu nương nương ép không thể không tới, mong hầu gia thương xót cho hai bọn chúng, chỉ cần không rời Vân phủ thì làm gì cũng được.

Một mình ngồi trên xích đu, nhớ tới mỗi nụ cười mỗi cái nhăn mày của Lý An Lan, lòng đau nhói, chẳng lẽ mình thích nàng rồi? Nữ nhân không có đầu óc này, chỉ có khuôn mặt giống vợ mình đời sau, nhưng không có trái tim lương thiện của cô ấy! Hoang tưởng rồi, mình bị cái vẻ ngoài che mắt, nói cho cùng nàng là công chúa hoàng gia, là bá long vương nhỏ, nàng cho rằng chỉ là trò chơi, với mình đó là chuyện chết người, không có tay rồng thì đừng nên chơi cái trò nguy hiểm cao này.

Mình đâu phải là thằng nhóc con bị ái tình làm mê muội, ngay cả lý trí nên có cũng mất đi chứ.

Trò cười! Lão tử đường đường là người sống dưới lá cờ đỏ, làm gì có chuyện suy đồi, hủ bại, sa đọa dưới chân tiểu nha đầu của vương triều phong kiến đối lập chứ.

Phải tìm niềm vui cho bản thân thôi, nếu không sẽ bị chứng tự kỷ mất, chuyện Lý An Lan để sau hẵng nói, giờ không rảnh nghĩ chuyện này, Vân Diệp cổ vũ bản thân.

Lý Nhị thật vô lý! Nói cha mình bị Vân Diệp làm không thiết tha cơm nước, đêm không chợp mắt, lại còn ngày càng hao mòn.

Bố láo bố toét, tổng cộng mới có ba ngày, gầy thế chó nào được? Nhớ lại năm xưa Vân Diệp vì giảm béo mà nhịn đói ba ngày, lên cân đo thử còn nặng thêm một cân, đi kiếm ai mà kêu đây? Còn nói sau này cấm Vân Diệp tới gần Lý Uyên trong vòng mười trượng.

Điên mất, lão tử có phải bị bệnh hủi đâu mà cách ly? Còn phải phụ trách làm cha ông vui lên nữa à? Ông không làm thịt ca ca đệ đệ của mình thì cha ông có khổ sở vậy không?

Đã nói xã hội phong kiến không có nhân quyền mà, mệnh lệnh của Lý Nhị mà không chấp hành thì bản thân ngay cả quyền lợi làm người cũng không có.

Vân Diệp nghĩ thật kỹ lại xem người già ở đời sau làm gì? Luyện thái cực? Múa kiếm? Khiêu vũ? Hình như đều không hợp với người u uất quá sâu như Lý Uyên, ông ta có chút tinh lực đều đem gieo mầm rồi. Xem ra phải mạnh tay mới được.

Mạt chược! Chẳng phải có câu một tỷ nhân dân chín trăm triệu chơi à? Chính nó rồi, bất kỳ ai dính vào cái thứ này là không thoát ra được nữa. Đó là thần kỹ trị chứng u uất.

Nghe thấy Vân Diệp gọi thợ mộc, lão nãi nãi và cô cô liền chạy tới ngay, biết là y lại làm ra thứ đồ mới. Lần trước sau khi bị người ta lừa mất bản vẽ máy cày, lão nãi nãi thương tâm rất lâu, luôn miệng nói mình trông nhà không tốt, để bảo bối trong nhà bị kẻ không liên quan lừa đi mất. Lần này đồ tốt quyết không thể để mất nữa.

An bài thợ mộc trung thành nhất trong nhà tới báo danh, Vân Diệp vẽ từng bức hình lên giấy, quan trọng nhất là phải vẽ yêu kê thành khổng tước, mắt phải lấp lánh có thần, để Lý Uyên nhìn một cái là thích.

*** Yêu kê là thuật ngữ trong mạt chược, món này mình chẳng biết chơi.

Toàn bộ làm bằng gỗ đàn hương, còn xóa đi hoa văn, trông cứ giống nhau y như đúc, tài nghệ của thợ mộc trong nhà tốt thật, khắc họa yêu kê sống động như thật, Vân Diệp hô lên:

- Ngon văn lành!

Lão nãi nãi ở bên nhìn không hiểu gì hết, hỏi:

- Diệp Nhi mấy miếng gỗ nhỏ này dùng để làm gì? Còn còn chim này lại khắc rất đẹp. Truyện được copy tại

- Nãi nãi, có thứ này rồi các thẩm thẩm, cô cô, tỷ tỷ trong nhà sẽ không buồn nữa, đây là một thứ đồ chơi, đồ chơi của người lớn.

Chương 88: Hoang mang

Đánh mạt chược với Lý Uyên thì thua cũng được, Vân gia còn có của mà thua. Đánh mạt chược với Lý Nhị thì mất cả hứng, cả nhà ba người bọn họ và Vân Diệp yên tĩnh ngồi trên bàn đánh bài, không một ai nói gì hết, đến quân bài cũng phải cẩn thận đặt cho ngay ngắn, không được ném tùy tiện, nếu đánh ra một quân bài mà phu thê nhà kia không cần, sẽ nhìn chằm chằm ngươi, ánh mắt quỷ dị, ai không biết tưởng đang ở động ma, đổi sang quân bài tốt hơn thì chỉ được một tiếng hừ hài lòng của Lý Nhị, làm Vân Diệp chỉ muốn hất tung cái bàn.

Đánh bài cùng Lý Nhị chi khó chịu chút thôi, chứ đánh bài với Lão Trình, Lão Ngưu, Úy Trì lão ngốc thì có nguy hiểm tới sinh mạng bất kỳ lúc nào, bài bay vèo vào trên bàn, xen lẫn với tiếng chửi cha chửi mẹ, Vân Diệp muốn bịt tai mà không dám, tai phải nghe tiếng gió, ấy kia kìa, có một quân bài bay tới mặt, thành thạo giơ tay tóm luôn, đặt trên bàn, bài tốt! Ù rồi....

Lão nãi nãi càng ngày càng hiền từ, chẳng có việc gì cũng thưởng cho phó dịch nha hoàn trong nhà, làm cả nhà sôi sùng sục. Nhất là sáu thợ mộc trong nhà chuyên môn thuê về thì càng được thưởng suốt.

- Sài phủ ba bộ, Phàn công phủ hai bộ, hai bộ của phủ Lưu thượng thư nã... Mạt chược của nhà ta không bán được bao lâu nữa, nghe nói Bác nghệ hiên đã làm bài bằng ngọc thạch, Diệp Nhi, cháu phải nghĩ cách chứ, không thể để người ngoài lấy thứ của nhà ta ra kiếm lợi được, có còn vương pháp không?

Vương pháp? Cổ đông của Bác nghệ hiên chính là hoàng hậu nương nương, vương pháp là nhà bà ta, dám nói tới vương pháp trước mặt bà ta sẽ bị đưa tới đường Chu Tước du hành thị chúng.

- Nãi nãi, đây vốn chỉ là vụ làm ăn nhất thời, bán được thêm bộ nào tốt bộ đó, hiện triều đình đã có ngôn quan ngứa mắt với mạt chược rồi, nói làm cho người dân hư hỏng, Vân gia không đứng ở đầu sóng, Bác nghệ hiên nhay ra là tốt nhất, chịu tội thay cho chúng ta.

Có vài lời Vân Diệp phải nói rõ cho nhà biết, nãi nãi xuất thân hộ nhỏ, tầm nhìn hạn hẹp là khó tránh khỏi.

- Cũng không dám nói tới bán, chúng ta đều là đem tặng, mau bán là chuyện đám thương cổ mới làm, chúng ta không dính dáng tới nó.

Nãi nãi chưa bao giờ quên thực tế mình là quý tộc, xem thường Vân gia trước kia, hơi chút là nói luôn mồm trước bài vị gia gia, có khi nói tới nửa đêm, hiện gia gia mà còn sống chắc là sống không bằng chết. Bây giờ nãi nãi đã hiểu bán đầu dê treo thịt chó rồi, chẳng lẽ nó là môn học nhập môn của quý tộc.

Trong nhà mời tiên sinh cao tuổi về dạy học, mấy muội muội đều đi học cả, hiện học Bách gia tính, âm thanh "Triệu Tiền Tôn Lý, Chu Ngô Trịnh Vương" vang lên trước mấy trăm năm. Lý Thừa Càn còn hỏi, vì sao không đặt họ Lý ở vị trí thứ nhất, liệu có hiềm nghi đại bất kính không?

Vân Diệp đáp, họ Lý nhà các ngươi mới ngồi trên giang sơn này được bao năm, cuốn sách này sư phụ ta nói là viết từ hai mươi năm trước, hơn nữa họ Lý gieo vần đầu tiên không đọc tới méo miệng à, thiên hạ lớn như thế, họ Lý nhà ngươi muốn chiếm hết cái hay trên thế giới à?

Cô cô thu áo choàng của Vân Diệp lại, quần áo trên người đã chuyển sang áo nhẹ hơn, Trường An vào tháng hai trời trong nắng ấm, mỗi sáng sớm đã có chim con tới trước cửa sổ ca hát, người đi đường vắng hơn, nhà nào cũng bận rộn chuẩn bị xuân canh.

Tiền Thông sáng sớm đã tới nông trang, Lão Trang cũng đem sáu hộ vệ về đất phong trước để an bài chuyện an toàn, mọi người đều bận hết, chỉ có Vân Diệp là không có việc gì, Lý Thừa Càn nói hắn chuẩn bị phải đi nghe chính sự rồi, vừa vặn lấy Khác vật viện ra luyện trước, hiện Khác vật viện đang ở thời kỳ kiến thiết, bộn bề đủ loại việc, phải tiếp xúc đủ loại người, phải xử lý đống chuyện kỳ quái, còn phải chú ý tiến độ sao chép các loại tư liệu, quan trọng nhất là dùng ít tiền nhất làm được nhiều việc nhất, chuyện này cần nhãn quang và thủ đoạn xã giao thuần thục. Đoán chừng chẳng tới vài ngày là Lý Thừa Càn sẽ khóc thôi.

Qua mùa đông Vượng Tài lớn hơn rất nhiều, cổ dài ra, bốn chân tráng kiện khỏe khoắn, bờm mọc ra vào mùa đông dài mượt như lụa. Mã phu nói Vượng Tài mọc sá cái răng sữa, đã có thể cưỡi quãng đường ngắn, nếu hầu gia muốn có thể thử, rồi lắp yên ngựa cho Vượng Tài.

Mã phu nói hơi lạ, thấy hầu gia nhìn miệng mình cười nói:

- Mấy ngày trước nô tài đóng móng cho Vượng Tài, không nỡ buộc nó vào giá, để nó đứng dùng dao gọt móng, kết quả....

Mã phu rất tận tâm, ném cho hắn mẩu bạc vụn, bảo hắn đi tìm đại phu xem có cách nào lắp răng giả vào không, chả biết có không nữa.

Vượng Tài không dùng cương, Vân Diệp cũng không muốn lấy thừng buộc nó, hai huynh đệ thong thả rời Vân phủ, Lưu Tiến Bảo vội đi theo trong tiếng quát tháo của nãi nãi. Rời cửa phường, Vượng Tài một mình đi trước, thi thoảng dùng miệng ngậm cổ áo Vân Diệp tựa hồ chê y đi chậm. Nó sắp thành tinh mất rồi. Bạn đang đọc chuyện tại

Ở chợ phường Vượng Tài vẫn được hoan nghênh như cũ, tiểu nhị mời chào khách trước cửa hiệu từ xa xa nhìn thấy Vượng Tài đã chạy ngay vào hiệu, một hũ rượu ủ ấp mang theo mùi thơm hoa quế được đặt bên miệng Vượng Tài.

Vượng Tài hưởng thụ hít hít, hơi rượu ngập khoang mũi, ngây ngất một lúc mới vươn miệng ra uống như máy hút nước, chớp mắt thôi một vò rượu đã cạn sạch. Tiểu nhị lấy khăn trên vai hầu hạ Vượng Tài đại gia lau miệng, sau đó lấy mười đồng từ cái túi trên cổ Vượng Tài. Đếm từng đồng trước mặt Vượng Tài, cứ như nó là một vị khách thực sự. Đếm xong lại lấy từ trong túi ra hai đồng, nói là đa tạ Vượng Tài ban thưởng.
Toàn bộ quá trình hoàn toàn không đếm xỉa tới Lam Điền hầu gia ở bên cạnh và Lưu Tiến Bảo cứ há hốc mồm. Một người một ngựa vui vẻ hoàn thành giao dịch, tiểu nhị gãi gãi cổ Vượng Tài vài cái coi như phục vụ thêm.

Vượng Tài đại gia uống rượu xong đi vài bước thò cái đầu to tướng vào một cửa hiệu treo rèm bằng vài bố, bên trong không hề có tiếng la hét, khách uống rượu vẫn uống rượu, đang ăn cơm vẫn ăn cơm, chẳng ai ngạc nhiên, còn có hai vị khách chào nó như cười quen, lão bản nương cười hi hi đem một khay kẹo đường, đút cho Vượng Tài từng cái một, xong lại lấy tiền trong túi của nó.

Ở đời sau, cái câu đối đãi công bằng chỉ là câu nói đùa, ở nơi này ngay cả một con ngựa cũng chẳng ai lừa gạt, ngay cả đứa bé ăn mày bên đường cũng nỗ lực xoa bụng cho Vượng Tài xong mới lấy hai đồng trong túi nó rồi đi mua bánh ăn.

Vân Diệp phát hiện mình đã yêu cái thời đại không có ô nhiễm này rồi, không cần khế ước, giữa người và người đầy tin tưởng nhau, một lời hứa thực sự đáng nghìn vàng. Mình định ra quy tắc nghiêm ngặt, tự lấy đó làm tự hào, họ họ không một ai lo quy định nghiêm khắc sẽ ràng buộc bản thân, không một ai đề xuất dị nghị với hầu gia. Khi đó còn tưởng rằng bọn họ sợ uy của mình mà giận không dám nói, hiện giờ xem ra bọn họ đang cười nhạo Lam Điền hầu vô tri, lấy hành vi bình thường của mình ra bắt mình tuân thủ, nực cười nhường nào. Có lẽ, khả năng, đại khái, mình mới chính là nguồn ô nhiễm lớn nhất ở triều Đường, Vân Diệp bất giác nghĩ như vậy.

Cả một mùa đông xa hoa, cả một mùa đông sống cho qua ngày chẳng suy nghĩ gì, thành công cũng mơ mơ màng màng, lượn bên quan cao quý nhân, qua lại vương công quý thích, ăn trộm tinh hoa đời sau mà chẳng có chút xấu hổ, mình đã thành loại người gì thế này? Mình đã bao giờ chuyên tâm làm một việc, một việc hữu dụng thực sự? Làm một việc của mình.

Bất giác tới phủ Tống Liêm, ông già đang ăn cơm, cơm gạo, rau khô, chỉ có ít thịt thôi.

Nhìn ông ta ăn cơm mà giống như dạy học, nhã nhặn, gọn gàng, rất có nhịp điều, sau khi ăn hết hạt cơm cuối cùng, miếng rau cuối cùng, ông ta đặt đũa xuống, bảo thị nữ để thịt lại tối ăn.

- Vân hầu tới thăm, không biết có gì chỉ giáo?

Ông già quỳ ngay ngắn sau bàn:

- Tống sư, tiểu tử gần đây lòng sinh mê hoặc không tự thoát ra được, đến xin tống sư chỉ điểm.

Vân Diệp kệ cái thống khổ phải quỳ, vì thỉnh giáo cố nhịn.

- Hầu gia còn có chỗ nào chưa hiểu từ thế ngoại cao nhân mà phải cần lão phu dạy?- Vì xuất thế nên mới không hiểu chuyện đời, mấy ngày qua làm việc thật lộn xộn, tiểu tử tuy có lòng, nhưng sự đời như nước lũ, đành phải đi theo dòng, không thể tự chủ được. Gia sư nói cho dù sống trong nhà dột cũng phải giữ bản ngã của mình, tiểu tử tự nhận lòng chưa bao giờ có chút yếu mềm, vì sao vẫn không thoát khỏi u mê là cớ gì?

- Đại thiện! Lão phu thấy hầu gia tính tình siêu thoát, vốn cho rằng tới ngày tự lầm lạc, không ngờ hầu gia chỉ bước vào chốn phồn hoa một cái đã ngộ ra rồi, đáng mừng đáng mừng thay.

- Có gì đáng mừng ạ.

- Trong lòng có chuông cảnh báo kêu, khiến hầu gia không rơi vào ma đạo, còn không đáng mừng sao?

- Vậy tiểu tử phải quay đầu ra sao?

- Hầu gia quay đầu thế nào, cần gì lão phu chỉ điểm.

- Nam sơn ( ý nói ẩn cư) có được không?

- Tất nhiên là được.

- Tiểu tử cũng xem như trưởng thành, xin Tống sư ban hiệu.

- Hầu gia đa tài đa nghệ, lại thông hiểu bách gia, Khổng Tử nói: Quân tử bất khí. Vậy hầu gia hãy lấy Bất Khí làm tự.

Lão Tống nghĩ nửa ngày trời mới nghĩ ra được:

- Tiểu tử đa tạ, sau này tiểu tử tên là Vân Diệp, Vân Bất Khí.

- Quân tử không nên như thứ công cụ, chỉ có một tác dụng. Phải gánh trọng trách trị quốc an bang. Đối nội có thể xử lý ổn thỏa các loại chính vụ, đối ngoại có thể ứng phó bốn phương, không nhục quân mệnh. Hầu gia bác học, có tài cán nhiều phương diện, Bất Khí rất hợp.

Cáo biệt Lão Tống rồi, miệng vẫn lẩm nhẩm tên của mình:

- Bất Khí, Vân Bất Khí, tên hay … nhưng mà khí cũng là đồ đạc? Vậy cả tên đọc lên chẳng phải mang nghĩa họ Vân chẳng là cái thứ gì? Fu... Lão Tống, ta và lão không thù không oán, vì sao lại chửi ta?

***

Khí công cụ, đồ dùng hoặc khí độ.

Quân tử bất khí: Người quân tử không phải như đồ vật, không giống như ly trà mà không thể dùng vào việc khác được.

Chương 89: Ta có một giấc mộng

Trong nhà đã thu dọn xong xuôi cả, ngày mai sẽ trở về đất phong. Trình Xử Mặc cũng về, có điều đất nhà hắn cách Trường An rất gần, không giống Vân gia cách tới hơn năm mươi dặm. Nhà Lão Ngưu cách nhà Vân Diệp không xa, chỉ ngăn bởi một con sông, một bờ đông, một bờ tây.

Đất phong của Vân gia tới tận một nghìn hai trăm mẫu, lưng dựa Ngọc Sơn, mặt quay Bá Thủy, cũng dược coi là ruộng đồng phì nhiêu, ở mặt này Lý Nhị còn tử tế, không bạc đãi Vân Diệp, cũng là điểm duy nhất y hài lòng.

Hôm nay phải xin nghỉ với triều đình, triều Đường coi xuân canh trọng yếu vô cùng, theo thông lệ sẽ cho quan viên có ruộng đất một tháng bận rộn gieo trồng mùa xuân.

Vân Diệp ngồi ở trên xích đu trong hoa viên, định năm nay không về kinh thành nữa, Khác vật viện giao cho Lý Thừa Càn, dù sao hiện giờ chức trách của bọn họ là thu thập tài liệu, làm phong phú thêm thư viện, lập nên cơ sở lý luận vững trãi cho sự phát triển sau này.

Lý Cương nói không sai, cơ sở mới quyết định tầm cao sau này. Vân Diệp không muốn đốt cháy giai đoạn, mình bỏ ra kiến thức hơn nghìn năm để cách tân là chuyện dễ như trở bàn tay, khi nào mình còn sống, Khác vật viện không lo không có phát hiện mới, nhưng mình chết đi rồi thì sao? Đình trệ là nhẹ, chỉ sợ Khác vật viện sẽ biến mất trong dòng sông lịch sử.

Trên lịch sử Trung Hoa từng xuất hiện bao người tài tuyệt thế, giờ đâu cả rồi! Đừng chỉ làm bóng ngựa qua cửa.

Muốn vững bền phải chắc chắn, phải đi từng bước về phía trước, thúc đẩy phát triển xã hội không phải là công việc của một người, mà là nỗ lực không ngừng của nhiều người mới có thể kiến thiết tiền đồ đẹp nhất.

Vân Diệp có một mộng tưởng, nếu như ở đời sau y sẽ bị bắt lấy vì coi là tâm thần, hiện giờ ở Đại Đường liền cho y cơ hội biến mộng tưởng thanh hiện thực.

Khổng Tử lập nên hệ thống nho học, vì sao ta không thể lập nên hệ thống công học sánh ngang với nho học?

Mỗi khi đêm khuya vắng lặng, Vân Diệp thấy như có lửa đốt trong lồng ngực, khiến ruột gan y ngứa ngáy không sao ngủ được.

Khi Khổng Tử sáng tạo nho học đâu có được điều kiện như mình chứ, không có quan lớn bằng mình, không có tiền tài sung túc như mình, không có nhãn quang nhìn thấu ngàn năm như mình. Mình biết xã hội sẽ tiến triển theo phương hướng nào, mình biết khi nào có vương triều thay thế, quan trọng hơn mình không có hoàn cảnh gian nan như thời bách gia tranh đua. Bạn đang xem truyện được sao chép tại: chấm c.o.m

Đổng Trọng Thư nói học thuyết nho học của bản thân là một thiếu nữ trẻ trung xinh đẹp, cần gả cho vị đế vương ưu tú nhất trên lịch sử, ông ta đem Tam cương ngũ thường gả cho đế vương ưu tú nhất Hán Vũ đế.

Trên lịch sử, nhãn quang của Lý Nhị chiếu rọi sử sách Hoa Hạ nghìn năm, Hán Đường, Đường Hán là hai thời đại làm người ta nhung nhớ. Sự diệt vong của họ ít nhiều làm sử học nuối tiếc, quốc gia yếu thì sập, chỉ có Hán Đường mạnh mà sập!

Vân Diệp lấy tâm tư xấu xa nhất tính toán, hàng Đổng Trọng Thư đúng là mỹ nữ, hàng của mình đủ loại gả cho tên Lý Nhị bụng dạ đen tối thủ đoạn độc ác cũng là tương xứng nhỉ? Ngay cả đồ của người Hồ mà ông cũng không bỏ qua, không tin ông lại bỏ qua Khác vật học có thể khiến Đại Đường của ông hùng mạnh gấp trăm lần.

Ta về Nam Sơn ẩn cư, ta về Nam Sơn trông ngày quay lại, ta về Nam Sơn dậy dỗ đệ tử của ta, ta về Nam Sơn đợi ngày phát tiếng hót oanh động thế nhân, khi Khác vật viện của ta ra đời, ta muốn mỗi người phải biết rằng, thượng đế đã chết rồi.

Một năm, hai năm hay là mười năm, hai mươi năm? Lão điên Zarathustra chỉ quay mặt vào tường có mười năm thôi, lão tử ăn uống ba năm không tin không điên cuồng bằng mười năm của ông.

*** Zarathustra triết gia Đức, đã bắt chước phong cách của Kinh thánh để giới thiệu những ý niệm trái ngược một cách triệt để với quan niệm về đạo đức và truyền thống của Thiên chúa giáo và Do Thái giáo.

Ba năm sau thảo nguyên sẽ bị Lý Nhị khơi lên gió tanh mưa máu, kim qua thiết mã của Đại Đường sẽ dẫm đạp khắp mọi tấc đất trên thảo nguyên. Hiệt Lợi? Chỉ là trò cười!

Ta chẳng điên mà chạy tới thảo nguyên, nấp sau lưng reo hò cổ vũ Lý Nhị là đủ rồi.

Đủ các loại suy nghĩ như thủy triều dồn dập hết đợt này tới đợt khác, tràn ngập trong đầu. Ế! Sao toàn thân ướt sũng thế? Chẳng lẽ bão tố trong đầu mình sinh ra nước?

Vân Diệp ngẩng đầu lên nhìn quanh, phát hiện ra cả nhà đang ở bên cạnh khóc nức nở, trong tay lão nãi nãi cầm một chậu nước khóc tới thương tâm, lửa giận xẹp xuống ngay, ai dám ức hiếp nhà tà? Lão tử băm nó thành tám miếng! Đang định tìm vũ khí vừa tay thì bị lão nãi nãi ôm lấy, gọi bảo bối, bảo bối không ngừng.

- Cháu ngoan à, sau này đừng dọa nãi nãi nữa, cháu mà có gì bất trắc, cả nhà còn làm sao mà sống nổi.
Nãi nãi căn bản không cho Vân Diệp nói, luôn mồm khuyên y đừng nghĩ quẩn.

Ai đem mùng bọc xích đu lại thế này? Ăn no rửng mỡ à?

- Cháu ngoan à, cháu ngàn vạn lần đừng học đám lừa ngốc đi niệm Phật, Vân gia ta chỉ có độc cháu, còn mong cháu nối dõi tông đường, nhà ta cũng không niệm Phật nữa, ai mà đi chùa nãi nãi đánh gãy chân kẻ đó.

- Niệm Phật? Ai niệm Phật? Trước giờ cháu không có ý định làm hòa thượng, tương lai cũng không, ai nói tôn nhi muốn đi làm hòa thượng cứ đánh gãy chân nó.

Chả hiểu cái cóc khô gì hết!

- Đệ ngồi ở cái xích đu này hai ngày rồi, nãi nãi tưởng đệ nhập ma, mời cao tăng ở chùa Từ Ân tới giải, không ngờ cao tăng nói đệ đang thiền định, còn chúc mừng Vân gia sắp xuất hiện một vị cao tăng đại đức. Bị nãi nãi dùng chổi đuổi đi.

May nhờ tỷ tỷ nói rõ được:

- Hai ngày? Nãi nãi nói cháu ngồi ở cái ghế đu này hai ngày rồi à? Cháu cảm giác mới có một lúc, còn chưa tới một canh giờ mà.

Trời ạ! Ta lợi hại như thế từ bao giờ, tới tận hai ngày được cơ đấy.

- Ồ! Hiểu rồi, nãi nãi ơi, tôn nhi chỉ muốn làm rõ một số vấn đề về học vấn, không ngờ lại vào ngõ cụt, tâm tư không rứt ra được, may mà người dùng nước hắt tỉnh, nãi nãi lợi hại quá, cách này mà cũng nghĩ ra được.

Người già mà, thi thoảng ngươi khen vài câu sẽ có ích lớn cho việc kéo dài tuổi thọ.

Nãi nãi thấy cháu ngoan không sao, cũng không định làm hòa thượng nữa thì yên tâm:

- Trình công gia muốn tới vả miệng cháu, nãi nãi không cho, dùng nước ấm hắt cháu, may mà cháu tỉnh rồi, không thì nãi nãi đi theo mất.Nói rất thê thảm, nhưng mặt dần hiện nụ cười.

Ôm từng muội muội khóc ướt nhẹp mặt, nói với bọn chúng mình không sao, lại thơm lên khuôn mặt nhem nhuốc của chúng, cả nhà cuối cùng được vỗ về.

Vừa mới nằm xuống một lúc thì bộ mặt đen xì của Lão Trình xuất hiện trước mắt, bị lôi ra khỏi chăn, còn chưa tỉnh ngủ, đã hỏi:

- Tiểu tử hai ngày qua bị nhập ma à, nghĩ cái gì thế?

Chẳng nghĩ gì đã nói:

- Đang nghĩ làm sao đem nữ nhân giống Úy Trì bá bá gả cho bệ hạ.

Lời vừa ra khỏi miệng đã thấy không ổn, trong phòng không chỉ có một mình Lão Trình, sau lưng ông ta là Lão Ngưu, sau nữa là Lý Thừa Càn đang nhịn cười như bị táo bón, ngồi trên ghế định uống trà là Lý Nhị, đứng bên cạnh dựng mày liễu lên là Trường Tôn hoàng hậu.

Xong đời rồi, hôm nay chết chắc rồi, sao lại đem suy nghĩ trong đầu nói ra thế, ông bà đường đường là hoàng đế, hoàng hậu rãnh rỗi chạy vào phòng ngủ của người ta làm cái quái gì thế hả?

Vội vàng thỉnh tội:

- Vi thần không biết bệ hạ, nương nương giá đáo, không nghênh tiếp từ xa được, xin bệ hạ nương nương thứ tội.

Lý Nhị không nói, chỉ tò mò nhìn Vân Diệp, đại khái vẫn còn chấn động.

- Hừ! Ngươi còn chưa thành niên, bổn cung sao không tới phòng ngủ của ngươi được? Nếu không tới, sao nghe thấy ngươi muốn làm mai cho bệ hạ? Nói rõ ra, bổn cung sẽ lấy cho ngươi đúng loại thê thiếp như vậy.

Chuyện này liên quan tới bà ta, dù chạy lên triều cũng chiếm lý đàng hoàng.

Phải giải thích ngay, nếu không cưới cho lão tử mười thê tử như thế thì chẳng bằng chết luôn bây giờ cho xong.

- Hồi bẩm nương nương, chuyện này từ cổ đã có, vi thần chỉ học theo thôi.

- Loại tâm tư đại bất kinh này chỉ ngươi có, còn ai có nữa? Bổn cung cũng xem như thông hiểu lục kinh, sao chưa bao giờ nghe qua??

Trường Tôn hoàng hậu còn chưa nguôi giận:

- Dạ, Đổng Trọng Thư đã từng làm, chỉ là nữ tử trong tay vi thần không đẹp bằng của ông ta, nhưng hơn ở thân thể cường tráng, có thể tác chiến, có thể cày ruộng, có thể kinh doanh, có thể xây thành, có thể an thiên hạ.

Lý Nhị ném chén trà đi, tới trước mặt Vân Diệp, gằn giọng nói từng câu một:

- Nữ tử như thế, trẫm cần càng nhiều càng tốt.

Chương 90: Thoát nạn trong gang tấc

Trong hoa phòng của Vân gia, Lý Nhị ngồi khoanh chân dưới giàn dưa chuột, không dùng ghế, mà chuyên môn bảo trải thảm trên mặt đất, Trường Tôn hoàng hậu quỳ bên cạnh, phía trước đặt một cái bàn nhỏ, bên trên có một cái lò lửa Vân gia thường dùng, đốm lửa lam nhạt liếm đáy chiếc ấm đồng, nước sắp sôi rồi, phát ra tiếng xì xì.

Vân Diệp quỳ ở đối diện với Lý Nhị, trước mặt cũng có một cái bàn nhỏ, trừ một chén trà gốm ra, chỉ có một mực và giấy.

Đây là bố cục tấu đối chính quy.

- Đổng Trọng thư hiến trân bảo nho gia, khiến từ thời Hán Vũ xa xôi đã có tam cương ngũ thường, tôn ti già trẻ dùng một loại phương thức không thể làm trái cố định lại, thần cho rằng vạn vật sinh ra có mục đích. Thiên ý muốn đại nhất thống, hoàng đế triều Hán nhận lệnh trời tới thi hành thống trị. Vương hầu các phong quốc lại nghe lệnh hoàng đế, đại thần tuân lệnh quốc quân. Ở quan hệ gia đình, nhi tử nhận lệnh phụ thân, thê tử nghe lệnh trượng phu, từng tầng quan hệ thống trị này đều làm theo ý trời. Bệ hạ có tán đồng không?

Vân Diệp sau khi đọc đại khí tư tưởng của Đổng Trọng Thư trên lịch sử rồi hỏi hoàng đế:

- Lớn bé có phân, tôn ti có khác, lời ấy của Đổng Trọng Thư là đại thiện.

Lý Nhị là hoàng đế, trả lời như vậy không nằm ngoài dự liệu của Vân Diệp, lão huynh này là kẻ theo chủ nghĩa công lợi triệt để. Một câu nói của ông ta khiến bất ai công kích gốc rễ chấp chính của cây đại thụ hoàng quyền là không thể, Vân Diệp không ngu tới mức đi chạm vào vảy ngược của Lý Nhị.

- Vi thần kể cho bệ hạ một câu chuyện, một câu chuyện hoang đường, không có thần tiên, không có ngũ đức luân chuyển, không có âm dương thay đổi. Kể xong thần sẽ nói tỉ mỉ cho bệ hạ biết thứ thần học tập được.

Trường Tôn hoàng hậu rót cho Lý Nhị và Vân Diệp mỗi người một chén trà, không nói gì cả, quay lại chỗ ngồi của mình.

Vân Diệp đem tiến hóa của nhân loại kể sơ qua cho Lý Nhị nghe, đương nhiên không nói con người tiến hóa từ khỉ lên, chỉ bắt đầu nói nhân loại từ khi nắm bắt được lửa, linh trí được khai thông, tới phát minh ra các loại công cụ, mỗi lần phát minh đều đưa xã hội nhân loại tiến bộ cực lớn, từ cung tên, tới lưới cá, tới bẫy, từ săn bắt sang nông canh, từ mặc áo lá, ở trong sơn động, tới có ổ, có nhà gỗ, có thành trì.

Xã hội cơ bản của nhân loại kiến lập rồi mới tới truyền thuyết Tam Hoàng Ngũ Đế, đều không thoát được khỏi cải tiến công cụ, sự vật mới phát minh, mỗi lần cải tiến là phúc lành của nhân loại.

Lý Nhị trầm mặc không nói, ông ta chưa bao giờ nghe ai nói quỹ tích của con người như vậy, mới nghe thì hoang đường, càng nghĩ càng thấy có đạo lý lớn, càng nghĩ càng thấy phiền lòng, điều này hoàn toàn vượt ngoài phạm trù lý giải của ông ta.

- Ngươi chỉ cần nói cho trẫm biết những đạo lý này là được rồi.

Lý Nhị mất kiên nhẫn rồi, cũng tức rồi, vì căn bản ông ta nghe mà không hiểu, đầu óc bị Vân Diệp làm ù loạn hết cả, mất đi năng lực tuy duy bình thường. Vân Diệp cũng bực mình, trong lòng thầm lẩm bẩm, nếu chẳng phải lão tử lỡ mồm thì đâu phải kể lịch sử công cụ cho ông nghe.

- Thần chỉ muốn hỏi bệ hạ, rõ ràng là phát minh mới đem lại lợi ích cực lớn cho Đại Đường, vì sao thần hiến máy cày chỉ được thưởng 15 quan?

Lý Nhị không khép miệng lại được nữa:

- Ngươi ngồi lỳ trên xích đu hai ngày là vì 15 quan này?

- Bệ hạ, đừng nói là mười lăm quan, dù là một vạn năm nghìn quan thì vi thần cũng không để trong lòng, vi thần muốn hỏi là, nếu như máy cày, khát ô, phiên xa quan trọng với triều đình như thế, vì sao triều đình lại bạc đãi nó? Một người từ cải tiến nông cụ này tới khi hoàn thiện nó sẽ hao tốn bao nhiêu tâm tư, hẳn trong lòng bệ hạ cũng thấy, vì sao lại bỏ qua công tích của bọn họ.- Thần hôm nay kính hiến lên bệ hạ chính là Khác vật học, nó bao gồm thiên văn, vật lý, sinh học, số học, hàng hải. Có thể nói là bao la toàn diện, nó sẽ mang tới tầm quan trọng cốt yếu với chiến tranh, dân sinh, quốc gia cường thịnh, vì sao chư công triều đình lại coi nó như trò cười? Luyện thép không quan trọng sao? Khoai tây, móng sắt không có tác dụng gì với triều đình sao?

- Chúng ta khao khát có thứ quân giới tốt nhất, khao khát có thứ lương thực sản lượng cao nhất, khao khát có tơ lụa đẹp nhất, vì sao triều đình là chủ nhân quốc gia lại cứ dửng dưng? Vì sao lần trước vi thần dâng thư hi vọng có thể kiếm được thêm nhân tài phương diện khác vật, lại bị đánh giá là không hiểu gì cả? Nho gia đúng là có thể vũ trang đầu óc cho chúng ta, nhưng ai vũ trang đôi tay cho chúng ta?

- Thần ngồi lý hai ngày chính là vì không hiểu đạo lý thô thiển như vậy mà văn võ trong toàn triều lại không có ai nghĩ tới? Thần từ lúc xuất thế tới nay đã cùng Đại Đường ta kết tình nghĩa thâm hậu, Đại Đường cũng báo đáp thần yêu thương sâu nhất. Vi thần nhiều lần không biết trời cao đất dày nhiều lần vô lễ với bệ hạ, bệ hạ chỉ cười cho qua, tới ngay cả va chạm với thái thượng hoàng, vi thần cũng chẳng qua bị cấm túc ba ngày mà thôi, nương nương vì vi thần quỳ dưới đất cầu xin, thái tử như huynh đệ như bạn hữu của thần, thâm tình này thần làm sao trả hết?

- Thần vốn đã thu dọn xong hành lý, chuẩn bị trong vòng ba năm không quay về Trường An, chuẩn bị đem toàn bộ học vấn ân sư truyền thụ ghi chép lại, rồi dạy mấy đệ tử, tiêu diêu cho qua ngày ở Ngọc Sơn, không ngờ một mình ngồi trên xích đu nghĩ lại từng chuyện ở Trường An, nhớ tới bệ hạ, nương nương, thái tử làm thần hổ thẹn vạn phần. Thân là thần tử thấy tệ nạn mà vờ như không, chỉ biết tiêu diêu một mình, thực sự trái cái đức của con người. Suy nghĩ phương sách, chỉ có có truyền bá khác vật mới có thể cởi bỏ nút thắt này. Làm Đại Đường ta vĩnh viễn đứng trên đỉnh cao, bệ hạ có lòng dung nạp trăm sông, xin thứ vi thần thất lễ.

Nói xong liền phục xuống bái lạy:

Trong hoa phòng yên tĩnh rợn người, Lý Nhị không nói, Trường Tôn hoàng hậu không nói, Vân Diệp quỳ trên thảm sắp thiếp đi rồi. Bạn đang xem tại - www.TruyệnFULL.vn

- Ngươi nói thật cho trẫm biết, ngươi một mình xuất thế, chứ không phải là quân cờ do môn phái học thuật kia tung ra?

Nói cho cùng thì Lý Nhị vẫn không tín nhiệm người mất tích mười lăm năm này, vừa rồi Vân Diệp lấy Đổng Trọng Thư thăm dò đã khơi lên hoài nghi của ông ta.

- Sư phụ của thần là độc nhất vô nhị, thần là độc nhất vô nhị, trên đời này không một ai có thể sai khiến sư phụ thần, tiểu thần không có tài hoa của sư phụ, nhưng tính cách của lão nhân gia lại học cả mười phần. Nho gia là đối tượng sư phụ khinh bỉ, Mặc gia là đối tượng sư phụ cười nhạo. Đạo gia? Tung hoành gia? Binh gia? Sư phụ đại khái đều hiểu một ít.

Vân Diệp không hiểu vì sao Lý Nhị và những môn phái sắp biến mất kia liên hệ với nhau.- Nghe lời của ngươi thì tựa hồ sư đồ các ngươi đều biết bí mật của những môn phái đó, vì sao?

Cái thời đại đáng chết này, đa phần học vấn đề là truyền miệng, chú trọng bí pháp không truyền ra bên ngoài, Vân Diệp đúng là biết nhiều hơn một chút.

Vân Diệp cười khổ trong lòng, ở đời sau trên TV trên mạng đủ các làn sóng tư tưởng kỳ quái, học thuyết nhiều như nước lũ, ai mà biết rốt cuộc mình học được cái gì. Đánh chết cũng không thể thừa nhận.

- Bệ hạ, sư phụ dạy gì thì đệ tử học nấy, làm sao thần biết được, dù sao sư phụ cũng nói, chó đen hay chó vàng, chỉ cần đuổi được sói là chó tốt, cho nên cái gì cũng học.

- Tiểu Diệp, bổn cung biết ngươi định đem học vấn của sư phụ ngươi truyền xuống, đó là trách nhiệm của kẻ làm đệ tử, bổn cung định tìm cho ngươi mấy học sinh, được không?

Trường Tôn hoàng hậu lên tiếng, đoán chừng đây cũng là ý của Lý Nhị, ông ta sẽ không ra mặt ủng hộ tân học.

Vân Diệp thở dài, tâm huyết hôm nay uổng phí hết rồi, lão tử khó khăn lắm mới nghiêm túc được một lần, chẳng đạt được mục đích, ngay cả một lời hứa cũng chẳng có.

Nho gia cường đại hiện giờ chỉ hiện lộ sơ qua cái khí phách không coi người khác là gì, cho tới khí Chu Hi xuất hiện, ông ta bắt đầu biến Nho gia thành thứ ăn thịt người, thật sự xin lỗi phụ nữ cận đại của Trung Quốc, các nàng vẫn tiếp tục bó chân đi, ta không cứu nổi các nàng.

- Trẫm tưởng rằng ngươi sẽ hiến cho trẫm một nữ tử trưởng thành, không ngờ chỉ là một đứa bé, thôi vậy, trẫm có thời gian, vẫn đợi được. Ngươi yên tâm ở thôn trang ghi chép lại học vấn của sư phụ ngươi đi, mỗi khi thành sách thì gửi tới Trường An. Trẫm muốn xem qua, trẫm cho ngươi cơ hội thuyết phục trẫm.

Lý Nhị cười tủm tỉm nói:

Vân Diệp đứng bật dậy:

- Thật chứ?

- Đương nhiên.

- Vua không nói chơi nhé?

Vân Diệp ăn một đá.

Tác giả giới thiệu quyển 3: Nam Sơn Cư, tuổi thiếu niên phù hoa của Vân Diệp đã hết, ở Q 3, Vân Diệp bắt đầu lắng đọng nhân sinh, sẽ có câu chuyện hay hơn, ngôn ngữ ưu mỹ hơn, y gặp rất nhiều người kỳ quái, rất nhiều chuyện thần bí, câu chuyện phủ bụi của Đại Đường sẽ được hé lộ, nguy cơ của Lý An Lan, tiểu cô nương Linh Đang dũng cảm, Lý Nhị tàn nhẫn, Trường Tôn giảo hoạt, Lý Thừa Càn thống khổ, sẽ tạo nên một chương trầm nhất trong khúc ca triều Đường. Hãy xem chân giò thi triển thủ đoạn nghịch thiên, dùng nụ cười xua đi mây đen trên thành Trường An.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau