ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 856 - Chương 860

Chương 857: Chuyện nhỏ?

Lộc Đông Tán lấy cớ người không khỏe không gặp Vân Diệp, không thể được, ở Đại Đường này Vân Diệp muốn gặp ai là gặp được, đội cho mình cái mũ thần y rồi xông vào doanh.

- Vân hầu, ngài yên ổn một chút có được không, cả dọc đường ngài đã không ngừng gặp phong ba rồi, vì sao còn muốn gây thêm chuyện? Chúng tôi đều biết ngài là thần y, thuốc ngài kê hạ quan dám uống, bệ hạ dám uống, nhưng ngài nghĩ đại tướng Thổ Phồn dám uống sao? Ông ta uống xong lăn ra chết thì hạ quan cũng chẳng lạ. Ngài cứ về nhà nghỉ đi, người Thổ Phồn dù khinh nhục tiểu nương tử quý phủ, ngài nhìn thấy đống tro cốt này, giận đến mấy cũng phải nguôi rồi chứ, Vương Huyền sách ngươi tiễn khách hộ bản quan.

Phác Nguyên Tu thiếu khanh Hồng lư tự cũng là chỗ quen biết cũ của Vân Diệp, biết y không có ý tốt gì, dứt khoát từ chối yêu cầu của Vân Diệp, còn đẩy học sinh của Vân Diệp ra tiễn ôn thần.

Vương Huyền Sách cười hì hì đi tới, chào hỏi Vượng Tài rồi dẫn ngựa ra ngoài, người ta làm việc công, Vân Diệp không có lý do gì xông vào, đành để Vương Huyền Sách dẫn khỏi doanh trại Thổ Phồn.

- Tiên sinh, chuyến này người tính sai một chút, nếu tàn nhẫn hơn, diệt toàn bộ nhân mã của Lộc Đông Tán, đợi hắn quay về sẽ do người của chúng ta đưa đi, khi ấy học sinh xung phong tới Thổ Phồn, xem xem có tìm được cách khống chế đồng tuyết thì tốt quá.

Vương Huyền Sách là học sinh kiệt suất của thư viện, hắn chú ý tới những điều người khác không chú ý tới, còn về quỷ thần, trong thư viện trò ác đóng quỷ giả thần liên tục, muốn tìm ra mánh khóe quá dễ dàng, nhìn hai cột đá cháy đen là hắn biết chuyện này do tiên sinh làm.

- Câm mồm, với sự thông minh của ngươi đi cao nguyên sẽ nguy cơ trùng trùng, đừng tưởng học được ít kiến thức mà xem thường anh hùng thiên hạ, Tùng Tán Can Bố và Lộc Đông Tán là nhân kiệt một thời, dựa vào hơn một vạn người đã thống nhất được Thổ Phồn chia năm xẻ bảy, Hướng Hùng Nhân là bộ tộc truyền thừa vạn năm, đám sói hoang trên thảo nguyên không thể sánh bằng, cứ học bản lĩnh ở Hồng Lư tự, thời cơ tới hẵng đi Thổ Phồn cũng không muộn.

Vương Huyền Sách làu bàu vài câu rất không tình nguyện, hiện người Đại Đường đều thành loại khốn kiếp dã tâm bừng bừng rồi, không chăm chỉ làm ruộng, đầu óc chỉ nghĩ tới mở rộng bờ cõi, làm làng giềng của Đại Đường đều gặp xui xẻo, phải cẩn thận dè chừng.

Cao Ly vốn kiêu ngạo nay chiến hỏa liên miên, Cao Kiến Vũ và Uyên Cái Tô Văn đánh tới say máu rồi, quan viên Hồng lư tự tới khuyên hai bên bắt tay hòa bình, kết quả đụng đầu vào tường, thẹn quá hóa giận tuyên bố nếu một trong hai phe cầu viện Đại Đường, không cần lễ vật, chỉ cần nói một tiếng, Khế Bật và Lý Tích ở bên bờ Liêu hà sẽ lập tức tiến quân diệt phỉ, trả lại cho bách tính Cao Ly vùng trời yên bình.

Nghe tin này, Cao Kiến Vũ và Uyên Cái Tô Văn lập tức đình chiến, kỵ binh của Khế Bật vừa vượt qua Liêu hà gặp ngay hơn mười vạn quân của Cao Ly, Cao Kiến Vũ và Uyên Cái Tô Văn bày ra tư thế tử chiến, Khế Bật đành lui quân, xem Cao Ly đánh nhau.

Hai người đó không ngờ đều để ba vạn quân ở Liêu hà, sáu vạn quân này không tham dự chiến sự trong nước, tác dụng duy nhất là theo dõi Đại Đường, làm Lý Tích nuốt nước bọt chẳng tiến lên được, thử một lần, kết quả phát hiện trước mặt toàn là tinh nhuệ Cao Ly.

Có ngốc cũng biết Đại Đường đầy dã tâm, tính thêm năm nay đã dưỡng sức năm năm rồi, giá lương thực bình ổn ở mức một đồng một đấu, theo tỉ lệ cũ là năm tiền mà thôi, bách tính Quan Trung mỗi ngày ăn ba đã thành chuyện thường, lương thực phong phú khiến nghề chăn nuôi phát triển. Nông hộ giờ biết thêm vài quả trứng vào bữa ăn, đó là điều trước kia không dám nghĩ tới, Vân Diệp trên đường về thấy trang hộ khắp nơi thu hoạch ngọc mễ, thực ra y không hiểu, rõ ràng kho không chứa nổi nữa rồi, vì sao bách tính vẫn ra sức trồng lương thực?

Khoai tây làm miến, ngọc mễ hiện giờ là thức ăn nuôi chiến mã tốt nhất, trừ hai thứ này còn trồng hoa quả, ớt, rau xanh, thứ nào cũng cũng lãi hơn lương thực, cứ nhìn bách tính đất hạn dựa vào trồng dưa hấu còn giàu hơn bách tính bình nguyên là biết.

Mỗi lần thấy nông hộ vùng đất hạn mang dưa hấu đi đổi lúa mạch là Vân Diệp muốn cười, một cân khoai tây đổi một cân lúa mạch, người bình nguyên còn thấy mình lời, thế là sao? Người Vân gia trang thông minh cũng không ngoại lệ, chỉ cần người ta tới đổi lúa mạch là đổi ngay, rất rộng rãi, có điều bọn họ không biết sản lượng dưa hấu bao nhiêu, sản lượng lúa mạch bao nhiêu, hai thứ có thể ngang giá với nhau được sao?

Chặn tài lộ như giết cha mẹ, Vân Diệp chẳng chuốc lấy phiền phức, các nông hộ ăn vạ, hầu gia cũng chẳng chống nổi. Nếu thương phiến ăn vạ, hầu gia dù có đánh gãy chân cũng chẳng ai để ý, nếu là đại hộ, bách tính sẽ xem nào nhiệt, nếu là kẻ gian, mọi người sẽ vui vẻ, trói lên bia có thế làm hương thân tiêu khiển rất lâu.

Nhưng nông họ thì không xong rồi, chỉ cần cởi giày, vò rối tóc lên, ngồi trước cửa hầu phủ khóc lóc là chẳng bao lâu hương thân vây kín cửa phủ, tuy không ai nói gì, nhưng ánh mắt khinh bỉ đó sẽ làm ngươi rợn xương sống. Quan phủ cũng tới, chưa hỏi rõ rắng đen đã vỗ về nông hộ trước, quan địa phương sẽ như con gà trống kích động đưa thiếp bái phỏng, chưa nói ăn nói khó nghe, còn thiếu lễ số, chắp tay với ngươi là khá lắm rồi, làm người ta nhìn chỉ muốn đập chết.

Nhưng mà con gà trống không sợ, có khi còn đang đợi ngươi đánh đập, nếu bị đánh, chắc chắn được nổi danh là quan tốt vì dân rồi, cần dùng làm việc lớn, huân quý tranh đấu với nông hộ, đúng cũng thành sai, tất nhiên nếu ngươi thấy thủ đoạn mình cao, quan phủ không phát hiện ra thì nửa đêm có thể tới đào hố trôn cả nhà nông hộ.
Quan phủ tra không ra thì thôi, một khi tra ra thì nhìn gương Nhị nhi tử của Hoài An vương Lý Thần Thông, ngủ với khuê nữ người ta mà không nhận, cha mẹ người ta tìm đến cửa bị đuổi đi, đến tối cả nhà sáu người biến mất, cuối cùng quan phủ đào ra trong vườn quả nhà Lý Thần Thông. Kết quả tước vương mà Lý Thần Thông phải đánh trăm trận mới có bị tước, Nhị nhi tử bị chặt đầu, mười một tên ác nô cũng bị xử trãm, từ đó cả nhà thối hoắc.

Hiện giờ trước cửa Vân phủ có một nông hộ đang ngồi, bộ dạng vô cùng thê thảm, y phục rách nát, mông đùi loang lổ máu, thoi thóp dựa lưng vào sư tử đá của Vân gia.

Chuyện gì thế này? Vân Diệp vừa mới từ Trường An về không biết, Vân gia chưa bao giờ ức hiếp nông hộ, sao hôm nay lại có chuyện.

Thấy Lão Tiền ngồi bên người kia nhỏ giọng nói chuyện, xem ra đang xử lý, quản gia đã tiếp nhận, Vân Diệp không hỏi tới nữa, xuống ngựa, vào nhà từ cửa phụ.

Vừa mới vào cửa thấy Vân Mộ ghé vào cửa nhìn qua khe, thấy cha về, lập tức chạy tới thút thít kể đâu đuôi câu chuyện.

Quả nhiên không ngoài dự liệu, là Vượng Tài của Vân Mộ gây chuyện, thứ Tạng ngao này thực ra rất ngu, vì sao nó chỉ nhận một chủ nhân, là vì đầu óc nó không xử lý được mối quan hệ phức tạp, từ thảo nguyên thưa thớt tới Trường An phồn hoa, trong thời gian ngắn không thích ứng được, có người thấy Vân Mộ đáng yêu, nhìn thêm vài cái, kết quả Vượng Tài nổi giận, nếu chẳng phải tiểu nha đầu ra sức giữ lại, người ngoài cửa đã không còn mạng nữa.

Nếu là không cố ý thì không sao cả, chỉ cần bồi thường tiền tài là xong, Lão Tiền sẽ xử lý tốt, Vân Diệp dẫn khuê nữ ra ngoài, chắp tay với nông hộ:

- Trong nhà không trói chó dữ, nay làm bị thương người khác, tội là ở Vân gia, ngươi cứ yên tâm, toàn bộ thuốc men do Vân gia chi trả, thời gian dưỡng thương lãm lỡ thu nhập trong nhà cứ bảo lên, quản gia sẽ xử lý. Tiểu nữ sai, người làm cha xin lỗi thay nó.

Theo lý mà nói Vân Diệp đường đường hầu gia đã xin lỗi, đồng thời đồng ý bồi thường, theo lý chuyện đến đây là hết, ai ngờ chuyện phát triển hoàn toàn nằm ngoài dựa liệu của Vân Diệp.

Sáng sớm ngày hôm sau, mười mấy người mặc đồ tang đem theo phướng khiêng một người chết chặn ở cổng Vân phủ, một lão bà bà tuổi cao cứ muốn đâm đầu vào sư tử đá, nói nhi tử chết rồi, mình sống không còn ý nghĩa nữa, chẳng bằng để chó của Vân gia cắn chết cho xong, không an cản nổi.

Chuyện chẳng lành rồi.

Chương 858: Diêu Tư Liêm

- Lão Tiền, hôm qua ông đưa hắn về nhà, lang trung nói sao?

Vân Diệp ngồi ở đại sảnh hỏi Tiền quản gia bên cạnh, hôm qua trông người đó chẳng có vẻ gì là sắp chết, sao qua một đêm đã đi đời rồi?

- Hầu gia, lang trung trong trang hôm qua xem xét, vết thương không nghiêm trọng, đại bộ phận là thương nhẹ, chỉ là hoảng sợ quá độ, không lý nào lại chết. Hôm qua lão nô bồi thường mười ngân tệ ngay trước mặt hương thân, bản thân Đào Tứ Bảo cũng hài lòng, nói là lãi rồi.

- Vậy để quan phủ xử trí đi, ông bảo lang trung trong trang lần nữa đi xem xem vì sao hắn chết. Ta cứ cảm thấy chuyện này không ổn lắm, mấy ngày này cảnh vệ trong trang phải tăng cường, những người bên ngoài nếu dùng tiền dẹp được thì cứ dùng, cứ tiếp tục thế này không có lợi cho Vân gia.

Lão Tiền gật đầu ra ngoài làm việc, Na Mộ Nhật đãn tiểu nha đầu hốt hoảng từ trong phòng chạy ra, thấy tiểu nha đầu cũng sợ hãi lắm, Vân Diệp nhíu mày nói với Tân Nguyệt theo sau:

- Chó cắn người sao lại đi trách trẻ nhỏ? Bốn tuổi thì hiểu cái gì, nàng xem con sợ thế kia, xảy ra chuyện thì giải quyết, các nàng không được trừng phạt con nữa.

Vân Diệp bế Vân Mộ vào lòng, thấy con cứ che mông, liền vèn váy của nó lên, cởi quần cộc xuống, phán hiện cái mông nhỏ có hai dấu tay đỏ rực. Thế là nổi giận, hung dữ trừng mắt lên nhìn Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật, không thèm nói câu nào, bế Vân Mộ đi xoa rượu thuốc.

Đặt Vân Mộ và Vân Bảo Bảo ở giường mềm, Vân Diệp hứng trí dạy hai đứa bé Tam Tự Kinh, mình đọc một câu, con đọc một câu, chưa tới một khắc, Vân Mộ đã nhớ được chín câu, là đứa bé cực kỳ thông tuệ, Vân Bảo Bảo kém hơn. Cả buổi sáng không một ai dám tới thư phòng quấy rầy cha con họ, Tân Nguyệt và Na Mộ Nhật càng tránh thật xa, sai Tiểu Linh Đang mang nước tới một lần, bánh hai lần.

Tới trưa Lão Tiền trở về, vừa qua cửa liền nói:

- Hầu gia, nhà đó chỉ vòi tiền, không có ý khác, lang trung nói người kia chết vì quá hoảng sợ, không có điều gì khả nghi, lão nô bồi thường cho lão phụ nhân kia một trăm ngân tệ, coi như xong rồi.

Vân Diệp gật đầu, hiện đang lúc rối ren, chỉ cần dẹp được chuyện là tốt, Vân gia an ổn là tốt nhất.

Buổi chiều rời nhà tới thư viện quả nhiên không thấy nhà kia đâu nữa, tốc độ làm việc của Lão Tiền không tệ, mang cả hai đứa bé theo, tới thư viện ba cha con có thể chơi cả ngày, mấy ngày tới không muốn nhìn mặt nữ nhân trong nhà.

Vượng Tài kéo xe ngựa nhẹ chạy phăng phăng trên con đường trải đầy lá rụng, chó Vượng Tài đeo giọ mõm chạy đằng sau, cứ thích đái vào cây, đánh dấu lãnh địa của mình.

Thấy hai đứa bé thích ngồi xe ngựa, thế là không tới thư viện nữa, chạy dọc sông Đông Dương, vừa vào tháng mười, lá hòe treo gió lất phất rơi xuống, hai bên đường luôn có sĩ tử áo xanh cầm cuốn sách, đi một mình trong lá rụng, thi thoảng ngửa đầu thở dài, hoặc cúi đầu trầm tư, thân đơn bóng lẻ, làm người ta sinh ra vô vàn cảm xúc mùa thu.

- Cha, nhưng đại ca kia làm gì thế? Cha xem, người kia vừa mới lén đá vào cây một cái.

Vân Bảo Bảo tinh mắt, tức thì phát hiện ra ảo diệu trong đó:
- Bọn họ ấy à, thực ra không phải ra đọc sách, mà là làm ra vẻ cho các tiểu thư ở bờ đối diện xem thôi, vị kia chê lá rụng không đủ, không thể hiện được nỗi buồn mùa thu, nên mới đá cây, đều là đồ ngốc, không được học hắn.

Từ khi thư viện ra quy định bên trái sông Đông Dương là nơi nam tử giải trí, bên phải là nơi nữ tử chơi đùa, sông Đông Dương rộng chưa tới mười trượng bị bọn họ gọi là Ngân Hà. Công Thâu Mộc vì khoe khoang tài xây cầu của mình không kém lão tổ tông, chuyên môn lấy đã xây một cái cầu, khoảng cách vượt qua cầu Triệu Châu do Lý Chuân xây nên, Công Thâu gia chuyên môn đi tìm sử quan, muốn viết chuyện này vào sách, kết quả bị người ta chửi cho, không nể mặt chút nào.

Cầu Triệu Châu được xây là để cho bách tính hai bờ thuận tiện qua sông, cầu của ông xây hoàn toàn cho đẹp, ý nghĩa khác nhau một trời một vực, dù ông xây cầu dài như cầu vồng cũng chẳng được tích sự gì, chỉ lãng phi tiền tài.

Vân Diệp kệ xác, cầu Đông Dương đúng là rất đẹp, như cầu vồng gác trên sóng, đã được khen là cảnh đẹp nhất ở sông Đông Dương, đánh xe lên cầu Đông Dương, tới giữa cầu bị người ta chặn lại, một bà tử cao to thô kệch rống:

- Lại là một tên vô lại, ngươi tưởng mang theo hai đứa bé xinh đẹp là có thể lừa được à? Bên phải là chỗ của khuê nữa, không có qua, quay xe lại, cho ngươi biết mấy ngày trước có kẻ cho tiền ta cũng vô ích, tới bốn đồng, bà tử không thèm nhìn một cái.

Một câu làm Vân Diệp tức xì khỏi, bỗng dưng bị người ta mắng là vô lại, còn không thể cãi được, đành quay đầu ngựa hậm hực nói:

- Mai sẽ khai trừ ngươi.

Bà tử lời lẽ cay nghiệt độc ác hơn ba mươi trượng vẫn lọt vào tai, hai đứa bé nhìn bà tử dậm chân chửi bới, cười khanh khách không ngừng.

- Hai đứa ngốc này, cha bị người ta mắng mà các ngươi cười vui vẻ thế à?
Vân Diệp khẽ vỗ mông hai đứa bé:

- Đường đường hầu gia bị thôn phụ sơn dã vô tri mắng mỏ đúng là chuyện vui vẻ. Vân hầu, xưa nay thôn phụ xỉ nhục quốc hầu mà không bị hạch tội, chỉ có ở thời thánh nhân thôi, người phẩm đức cao thượng mới không chấp thôn phụ, hôm nay nhìn khí độ Vân hầu, đúng là khiến người ta khâm phục.

Một giọng nói đột ngột vang lên, Vân Diệp nhìn lại, chỉ thấy dưới cây dương liễu có một lão giả áo thô, trâm gỗ, chỉ là khuôn mặt xấu xí, mặt dài, má cao, đây là tướng cổ quái mà người ta hay nói, cao nhân ẩn sĩ toàn thế.

Vân Diệp dừng xe lại, chắp tay hỏi:

- Nghe tiên sinh ngôn đàm cổ nhã, không biết là kỳ nhân nào, dám hỏi đại danh?

- Ha ha ha, lão phu lâu không xuất thế đã quên tên rồi, để lão phu nghĩ xem, phải rồi, hình như là Diêu Tư Liêm, ngươi có thể gọi là Yếu Tử Kiểm, tức là chết cũng muốn thể diện ấy, ha ha ha.

Nghe tên ông ta, Vân Diệp yên tâm hơn không ít, là người đóng cửa chuyên môn nghiên cứu học vấn, từ đầu năm Trinh Quan bắt đầu soạn sử, ba mươi quyển, đó là quốc sử thể kỷ truyện duy nhất, ai có thể ghi chép bí mật của quốc triều? Chỉ có Diêu Tư Liêm.

Đây là vị học giả trân chính, ( Lương thư) và ( Trần thư) hai trong hai mươi bốn bộ chính sử trong năm nghìn năm lịch sử Trung Hoa chính là tác phẩm của ông ta, trước kia Lý Cương mời Diêu Tư Liêm xuống núi, dạy quốc sử, kết quả ông ta uyển chuyển từ chối, không ngờ hôm nay gặp bên sông Đông Dương, chẳng lẽ nói tiên sinh chuẩn bị xuống núi.

- Giản Chi tiên sinh tới Ngọc Sơn đúng là hiếm có, vãn bối mạo muội mời tiên sinh tới thư viện uống một chén trà được không?

- Một chén trà thì không đủ đâu, lão phu từ lúc mặt trời mọc tới Ngọc Sơn, tới giờ chưa có hạt cơm nào vào bụng, bụng sôi như sấm gầm, nghe nói thịt kho tàu của thư viện là món ngon hiếm có, không thể không thử.

Nói xong leo lên xe ngựa, bế Vân Bảo Bảo trêu chọc.

Từ lúc thấy Diêu Tư Liêm là Vân Diệp đã thích ông già khôi hài này rồi, ông ta và Hứa Kính Tông là thập bát học sĩ đương thời, tiếc là nhân phẩm đạo đức chênh nhau quá xa.

Tới thư viện liền vào thẳng bếp, giờ cơm trưa đã qua, chỉ còn lại cơm thừa chưa bán hết, Diêu Tư Liêm chẳng ngại, bảo đầu bếp hâm nóng, ăn ngon lành, ma bà đậu hũ thêm vào thịt kho, mùi vị chắc chắn chẳng ra gì, ông ta vẫn khen không ngớt, ông trời ạ, vị đại nho này thường ngày ăn cái gì? Cám lợn à?

****

Thể kỷ truyện là một thể loại viết sử truyền thống của Trung Quốc: kỷ là bản kỷ của đế vương; truyện là các truyện của các nhân vật khác. Bắt đầu từ sử ký của Tư Mã Thiên.

Chương 859: Sư tử đá kỳ lạ (1)

Vân Diệp nhầm rồi, Diêu Tư Liêm tới Ngọc Sơn chỉ có một mục đích, là in Lương thư và Trần thư thành sách. Lương thư năm mươi sáu quyển, Trần thư bốn mươi hai quyển, thực ra không nhiều, thêm vào lão tiên sinh rất keo kiệt, không có chữa thừa, nên theo Vân Diệp thấy chỉ là hai cuốn sách mỏng thôi.

- Vân hầu cũng biết, lão phu cả đời chỉ biết đọc sách, không biết tích góp gia tài, trong nhà có mỗi một đống sách mà thôi. Bản thảo hai cuốn Lương thư và Trần thư đã hoàn thành, mãi chưa được sao chép, nay nghe nói thư viện in sách hiệu suất cực cao, lão phu nóng lòng muốn đem hai cuốn sách này xuât bản, mong Vân hầu giúp cho.

Ông già nói xong liền đẩy một cái bọc tới, Vân Diệp mở ra xem, là hai bản thảo, chính là hai cuốn sử nổi danh kia, còn có một tấm phiếu của tiền trang, chỉ có năm mươi ngân tệ. Vân Diệp dở khóc dở cười, lão tiên sinh còn tưởng in sách phải thu tiền, không biết rằng thư viện in sách phải trả ông ta tiền.

Vân Diệp đặt tờ phiếu sang một bên, gọi phó dịch tới bảo tìm chưởng quầy của xưởng in, người ta là chuyên gia, biết tin hai cuốn sách này cần bao nhiêu chi phí, phải trả Diêu Tư Liêu bao nhiêu tiền, đều có quy định cả rồi.

Không bao lâu sau chưởng quầy tới, trước tiên hỏi tên lão tiên sinh, sau đó xem bản thảo, ước lượng số chữ toàn bộ sách, cuối cùng chắp tay nói:

- Diêu tiên sinh, hai cuốn tổng cộng một trăm tám mươi ngân tệ được không? Mỗi cuốn in một nghìn bản, tổng cộng là hai nghìn bản.

- Mỗi cuốn một nghìn bản?

Diêu Tư Liêm mắt suýt lọt khỏi tròn, ông ta chưa bao giờ nghĩ xách của mình có thể in thành một nghìn cuốn, ông trời ơi, cả một xe trâu. Nhưng nghĩ tới một trăm tám mươi ngân tệ, cắn răng nói:

- Không vấn đề, lão phu sẽ đi gom tiền, các ngươi in đi, giá rất phải chăng.

Chưởng quầy tưởng nghe nhầm, mãi mới nói được:

- Diêu tiên sinh không phải trả chúng tôi tiền, mà chúng tôi trả tiên sinh tiền.

- Các ngươi trả ta tiền?

Diêu Tư Liêm đứng bật dậy rồi lảo đảo ngã xuống ghế, xưa nay thuê người chép sách đều phải trả tiền, không ngờ giờ lại đảo ngược, thành in sách phải trả tiền. Hoang mang nhìn Vân Diệp:

- Vân hầu, không cần làm thế, lão phu tuy không giàu có, nhưng hơn một trăm ngân tệ vẫn lo được.

- Giản Chi tiên sinh, đúng là in sách phải trả tiền cho ngài, chứ không phải ngài trả tiền. Tiên sinh nghĩ mà xem, ngài vất vả viết ra sách, chúng tôi mang đi phát tài, dùng thành quả của ngài thì phải trả ngài tiền. Tiên sinh yên tâm, không phải Vân Diệp tác quái, Lý Cương, Nguyên Chương, Tiêu Vũ tiên sinh in sách đều được trả tiền, không phải chỉ mỗi mình ngài.

- Làm sao được, văn chương là chuyện thiên cổ, muốn lão phu lấy ra bán kiếm tiền là không được. Các ngươi in bao nhiêu thì in, không cần trả tiền lão phu.

Diêu Tư Liêm lắc đầu: - Tới giờ sao còn cái tính thối này, đông không biết tới cái ấm, năm được mùa mà vợ đói con khóc, đầu đau răng rụng, còn giữ thể diện, không biết tự lo, lại đi giáo huấn người khác.

Bên ngoài có tiếng vọng vào, Vân Diệp nghe kiểu nói chuyện này là đau đầu, Diêu Tư Liêm chẳng hề phật ý:

- Không phải cá, sao biết niềm vui của cá.

Nói xong định đi, không ngờ bên ngoài có người vào kéo Diêu Tư Liêm đi, Diêu Tư Liêm vùng vẫy mấy lần không thoát, đành mặc kệ.

- Vân tiểu tử, sách của Yếu Tử Kiểm phải in cho tốt, lão già này là người bần tiện, nhưng học vấn tuyệt đối là hàng đầu, in hai nghìn cuốn ngươi sẽ không lỗ đâu, thu lại bản thảo đi, đồ thư quán cần lưu trữ. In ngay trong đêm, mai cho ông ta trăm cuốn, nếu cần thêm chi phí lấy từ bổng lộc của ta là được.

Nghe giọng Nguyên Chương tiên sinh từ xa truyền lại, Vân Diệp bảo chưởng quầy:

- Nghe rõ chưa, cứ theo đó mà làm, xem ra tối nay Diêu tiên sinh không về nhà đâu, in trăm cuốn trước đem tới chỗ Nguyên Chương tiên sinh.

Chưởng quầy vâng lời ôm bản thảo lui ra.

Không biết Nguyên Chương có thể giữ Diêu Tư Liêm ở lại thư viện dạy học không, nhưng có vẻ sẽ không định bỏ qua cho Diêu Tư Liêm, chỉ nghe hai câu "đông không biết tới cái ấm, năm được mùa mà vợ đói con khóc" mà xét thì Diêu Tư Liêm là con mọt sách chân chính, gia cảnh không tốt, chẳng hiểu Lý Nhị làm gì, một vị đại nho như vậy mà không ngó ngàng tới, thật đáng tiếc.

Dẫn hai đứa bé đi chơi trong thư viện rất lâu mới về nhà, thấy Lão Tiền đang sai gác cửa lau dọn cửa, thuận miệng hỏi: - Lão Tiền, ở đây không bẩn, sao phải lau rửa lại? Ta thấy sàn đá cũng lau rửa qua rồi.

- Hầu gia, vì xui xẻo, vừa rồi có một con lừa hoảng sợ, kéo xe chạy loạn trên phố, nếu không phải hộ vệ nhà ta chém chết, không biết làm bao nhiêu người bị thương, mặt đất toàn máu lừa, không rửa không được.

Vân Diệp thấy lạ vô cùng, nhưng nghĩ mãi không ra chỗ nào bất thường, đang định vào cửa thì nghe thú Vượng Tài đeo giọ mõm kêu ư ủ, muốn lao vào con sư tử đá, chẳng những chó Vượng Tài mà cả ngựa Vượng Tại cũng dựng vó lên, không ngừng hí vang. Vân Mộ giữ lấy chó Vượng Tài, hai con Vượng Tài không ngừng lui lại, chó Vượng Tài thậm chí hất giọ mõm đi, ngậm áo Vân Mộ kéo chủ vào phủ.

Con ngươi Vân Diệp đảo một vòng, lần này y nhìn ra rồi, cả hai con Vượng Tài đều sợ hãi hai con sư tử đá trước phủ, xét từ phản ứng vừa rồi của chó Vượng Tài thì nó vô cùng thông minh, khác hoàn toàn với những con Tạng ngao khác, một con chó như thế lại vô duyên vô cớ cắn người?

Tiền quản gia bế Vân Bảo Bảo còn ở trên xe vào trong lòng, cũng kinh hãi nhìn quanh, lấy thân thể của mình che chắn Vân Bản Bảo, thận trọng lui vào phủ.

Vượng Tài cào vó lên mặt đất dứt khoát không vào phủ, Vân Diệp lòng máy động, sai hộ vệ đã rút đao kiếm khỏi vỏ vào phảu lấy một bình nước hoa và một miếng vải, chẳng mấy chốc đã có, Vân Diệp mở bình nước hoa đổ vào khăn bịt mũi Vượng Tài, nó liền yên tĩnh lại.

Vân Diệp mặt âm trầm đáng sợ, dắt Vượng Tài qua cửa, giao cho mã phu, gỡ Vân Mộ khỏi miệng chó, giao cho Na Mộ Nhật nghe tin chạy tới, bảo họ đi vào, ở cùng Tân Nguyệt, không được ra ngoài. Lão Giang xách nỏ xuất hiện ở nóc nhà, hộ vệ Vân gia trong khoanh khắc chuẩn bị sẵn sàng.

Vân Diệp dắt chó trong nhà ra, vừa tới cửa đã sợ đái ra, chân chũn nhoét quỳ xuống đất, vùi đầu giữa hai chân không dám nhúc nhích.

Xác định được rồi, là sư tử đá bên trái, vừa định ra ngoài thì bị Lão Tiền ôm chặt lấy, một hộ vệ gần cửa nhất cắn răng xông ra, cầm đao từ từ áp sát sư tử đá, bất kể hắn quan sát thế nào cũng không phát hiện con sư tử đá có gì không ổn, nghi hoặc quay đầu nhìn Vân Diệp.

- Lão Tiền, lấy vôi rửa con sư tử đá đó, lấy chổi cọ thật sạch, nó bị người ta đổ nước tiểu dã thú lên, cho nên chó và ngựa mới sợ.

Nghe Vân Diệp giải thíc, Lão Tiền liền yên tâm, mới đi được vài bước, đột nhiên quay lại nói:

- Hầu gia, người bị chó cắn kia e có vấn đề, lão nô phái người đi tra.

- Đừng vội, mang theo người của quan phủ đi, riêng người nhà ta e không nói rõ được, nếu ta đoán không nhầm thì nhà đó đã chết rồi, sư tử đá cũng không động vào vội kẻ tên là Đào Tứ Bảo quá khả nghi, Lưu Tiến Bảo, mang yêu bài của ta tìm Hạ Thiên Thương, nói là có đại án phải tra.

Trong tích tắc Vân Diệp đã hiểu rõ ràng, đám thần nhân khốn kiếp lại mò tới rồi, Hàn Triệt dùng người chết làm lễ vật, còn tên khốn kiếp này giở trò âm hiểm.

Trước tiên là ra tay từ thanh danh của Vân gia, không biết bôi cái gì lên người Đào Tử Bảo, chắc là nước đái chồn, khiến Vượng Tài cắn, biết Vân gia không ngồi yên, sẽ bồi thường, tới tối giết chết Đào Tứ Bảo, Vân gia bồi thường lần nữa, giết cả nhà Đào Tứ Bảo, chỉ một việc rất nhỏ, chỉ hai đêm đã thành thảm án diệt môn. Vết xe đổ của nhi tử Lý Thần Thông chưa xa, tới khi ấy Vân gia có trăm miệng cũng không cãi được, thanh danh bị hủy trong sớm tối.

Chương 860: Ngươi là kẻ tàn nhẫn

- Nói như thế Vân hầu đã đoán ra cả nhà Đào Tứ Bảo ở đâu rồi?

Hạ Thiên Thương như phát hiện chuyện gì đó:

- Đừng mớm cung ta, người ta muốn hãm hại ta, ngươi còn ra sức tính kế với ta, ngốc cũng biết chỗ chôn họ chỉ có thể là đất đai Vân gia, nói không chừng trong vườn quả. Biết vụ án nhà Lý Thần Thông chứ, người ta học vụ án đó vu cáo cho ta. Lão Tiền, ông phát động trang hộ tìm kiếm trong đất đai nhà ta, nhất định tìm t hấy, bọn chúng sẽ không giấu thi thể đi đâu, hẳn dễ dàng tìm thấy thôi.

Lão Tiền dẫn huyện úy đi, Hạ Thiên Thương đặt chén trà xuống:

- Ngươi giết chết người Thổ Phồn thế nào vậy, ta biết rõ là ngươi làm, nhưng không tìm được chứng cứ. Vốn có chút chứng cứ, kết quả ngươi rải nước muối, dụ bò dê tới phá hỏng hết, buồn cười nhất là nhóc mục đồng kia cứ nhất định nói người Thổ Phồn do nó ném đá chết. Lộc Đông Tán suốt ngày hỏi tiến triển, ta không biết gì cả thì trả lời làm sao?

- Ngươi là đồ ngu ngốc, chuyện của người Thổ Phồn nếu do ta làm, ngươi thấy ta sẽ nói cho ngươi à? Sau đó ngươi đem ta tới cho người Thổ Phồn chặt đâu? Nếu ngươi có tài đoán tội phạm thì mau đoán xem ai hãm hại ta, ta phải băm nát hắn, đặt tâm tư vào chỗ đáng đặt ấy.

- Ta đường đường là hầu gia, bị người ta hại có khổ không dãi bày được, tổn thất tiền tài còn mất cả danh tiếng, ngươi lại cứ đi tìm cảnh giải oan cho người Thổ Phồn, mặc ta sống chết là sao?

- Chúng ta còn chết ba trăm người kia kìa, Ngụy Thiên Ngọc bị treo trên tường thành Lạc Dương, ngươi có biết chuyện này bêu mặt ra sao không? Cảm giác đích thân bóp chết Ngụy Thiên Ngọc thế nào?

Hạ Thiên Thương trán nổi gân xanh, bị cái lưỡi rắn độc của Vân Diệp tổn thương không nhẹ, từ cái tên có thể nhìn ra, một là Ngụy Thiên Ngọc, một là Hạ Thiên Thương, cùng xuất thân từ đại tộc Tấn Dương nếu nói cả hai không liên quan gì thì Vân Diệp không tin.

- Vân Diệp, ngươi biết rõ đối phương vô cùng đáng sợ, vì sao không cảnh báo hắn trước, nếu ngươi quay về đưa theo bọn họ thì làm sao xảy ra chuyện được? Ta thậm chí cho rằng, ngươi dự liệu được hậu quả, nên cố ý làm thế, Ngụy Thiên Ngọc là tên khốn kiếp, chết chưa hết tội, nhưng tướng sĩ đi theo chết quá oan.

Hạ Thiên Thương cố kiềm chế nói:

- Ta là người quy củ thế nào không phải ngươi không biết, trước kia tính tình phóng túng, làm theo ý thích quên nên nếm vô số đau khổ, vì thế ta ép bản thân tuân thủ quy củ Đại Đường, mới dần hòa nhập vào xã hội, vì một tên Ngụy Thiên Ngọc không coi ai ra gì mà thay đổi sao?

- Ngụy Thiên Ngọc là...

Hạ Thiên Thương đau khổ định nói ra quan hệ của họ, nhưng Vân Diệp ngăn lại:
- Ta không hứng thú biết quan hệ giữa các ngươi, bệ hạ cũng không cho ngươi nói bừa. Câm mồm lại!

- Ngươi là kẻ tàn nhẫn, Vân Diệp, ngươi thực sự là kẻ tàn nhẫn.

Hạ Thiên Thương chỉ mặt Vân Diệp rống lên, rồi sách kiếm rời đại sảnh:

Người Vân gia đào bới trên đất đai của mình, cuối cùng tìm ra được mười cỗ thi thể, từ người già tóc bạc tới đồng tử, vị trí rất kín đáo, nhưng chôn rất qua loa, nếu không phải chó hoang chạy ra thì không thể tìm thấy ngay được. Toàn bộ Trường An chấn động, Tân Nguyệt không dám tưởng tượng nếu không phải người Vân gia tự đào ra thì sẽ có hậu quả gì, vì toàn bộ học sinh và tiên sinh của Quốc tử giám đã tập thể dâng thư, yêu cầu nghiêm trị hung đồ.

Quốc tử giám mấy năm qua vô cùng kín tiếng, chất lượng học sinh không bằng thư viện Ngọc Sơn, cho nên các tiên sinh của Quốc tử giám chú trọng môn học vấn khác, đó là phong cốt.

Giàu sang không mê hoặc được, nghèo khó không dời đổi được, sức mạnh không khuất phục được, như thế gọi là bậc đại trượng phu. Đứng đầu là Nhan Hồi Hữu, trước kia tiền nhân cho rằng phong cố là thứ từ trong xương cốt ra, nay Quốc tử giám coi phong cốt là học vấn để giảng giải và yêu cầu.

Khổng Dĩnh Đạt và các phu tử khác cho rằng, là quân tử phải dễ dãi với người khác, nghiêm khắc với bản thân, lấy khí phách khắc gian nịnh, mở lòng đón thiên hạ, học sinh coi phúc khí của bách tính thiên hạ là trách nhiệm của mình, dám nói, dám làm, dám vượt khó tiến lên.

Không ngờ làm vậy kết quả rất tốt, học sinh Quốc tử giám tuy học vấn không bằng học sinh thư viện, nhưng xương cốt kẻ sau cứng hơn kẻ trước, Lý Nhị mừng lắm, ngự sử, ngôn quan, chưởng hình đa phần dùng giám sinh, Quốc tử giám đã chuyển khỏi hoàng cung, bắt đầu phát triển ở Nam Sơn.
Bọn họ cực kỳ quan tâm tới thời sự, khiến cho thảm án Vân gia trang vừa xảy ra, bọn họ ùn ùn kéo tới, điều tra, lấy chứng cứ, tìm hiểu sự thực, rồi tập thể dâng thư yêu cầu trừng trị hung thủ làm gương.

Vân Diệp cũng hi vọng tùng xẻo hung thủ, có điều hi vọng luôn đẹp đẽ, còn hiện thực thì lạnh băng, một tháng trôi qua rồi, rừng cây sắp rụng hết lá, nhạn đã bay về phương nam, hung thủ vẫn không thấy bóng dáng đâu.

Có phong cốt tức là cố chấp, thảm án không có kết quả không được. Huyện lệnh Lam Điền chẳng lẽ bị quyền quý gây áp lực, không dám minh oan cho dân? Ngươi không dám thì để bọn ta.

Mười mấy tên giám sinh đang quan chính tới Vân gia, yêu cầu Vân Diệp ra nhận thẩm vấn, kết quả Vân Diệp rất tức giận, mười mấy con Tạng ngao đem về từ thảo nguyên xuất quân, đuổi đám giám sinh chạy bán sống bán chết, chạy được ba dặm bị hộ vệ Vân gia tóm lại, đưa về quốc tử giám.

- Ngu xuẩn, trông coi lấy cái mạng nhỏ của các ngươi, hiện hung thủ ở phụ cận Vân gia, nếu giết hết đám ngu xuẩn các ngươi, Vân gia trăm miệng cũng khó cãi.

Lưu Tiến Bảo đuổi toàn bộ đám giám sinh xuống xe, cảnh cáo xong liền bỏ đi, đi mấy bước quay lại nói với tên giám sinh cầm đầu:

- Hầu gia nhà ta nói, các ngươi tới Vân gia trang cũng được, phải ký văn thư sinh tử, bất kể các ngươi chết thế nào đừng đổ lên đầu nhà ta. Chỉ cần các ngươi lấy ra văn thư sinh tử, nhà ta mặc kệ, từ hậu viện Vân gia không thể vào thì mốn đi đâu thì tùy.

Đám giám sinh còn chưa kịp chửi mắng ép người thái quá thì Lưu Tiến Bảo đã lên ngựa chạy mất hút.

Lý Nhị, Trường Tôn Thị và các đại lão đều biết Vân Diệp đang làm gì, thảm án ở Trường An chẳng qua là diễn biến tiếp theo của cuộc chiến Động Đình Hồ, trên cổng thành xuất hiện đầu quỳ mới, đó là do Vân Diệp nhắc nhở, Bách kỵ ti mới kiểm tra cổng thành, phát hiện một cái đầu quỷ trẻ con.

Đó là điều dự đoán trước, không có ý nghĩa nhiều. Thời gian cứ dần trôi, cuộc sống quay lại nhịp điệu vốn có của nó.

Xiếc tạp kỹ trong thành Trường An cơ bản do người ngoại tộc thống trị, đi dây, leo cột cao, trân trần đi qua đống lửa, bàn chông v..v..v.. Còn về xoay đĩa, đội chum ở Trường An thì chẳng kiếm được tiền thưởng. Gần đây người ta thích nhất là xích đu, thứ này thường ngày mọi người đều chơi, nhưng chưa ai thấy xoay xích đu thành hình tròn, chết người nhất là khi tới lưng chừng không còn buông tay ra, tiểu nương tử xinh đẹp trên đó như sắp bay đi, người xem đềm nhắm mắt lại, bất cẩn một chút là tiểu nương tử tan xương nát thịt, Trường An khắp nơi là đường lát đá, muốn có xác hoàn chỉnh cũng không dễ, khuê nữ nhát gan đã hét lên rồi.

Đợi nửa ngày không thấy tiếng kêu thảm thiết, lúc này mới phát hiện tiểu nương tử kia đã tóm lấy một xích đu khác trên không, hai người một cao một thấp ở trên không coi xích đu như bánh xe phong hỏa.

Đợi yên tĩnh lại, một tên lùn mang mũ xin phần thưởng, kẻ thất đức cố y giơ đồng nguyên thật cao, để tên lùn nhảy lên lấy, bộ dạng của hắn làm mọi người cười phá lên.

Chương 861: Thê tử của ta không bán

Trong đội ngũ xiếc tạp kỹ, chỉ hắn và tiểu nương tử kia là người Đường tóc đen, mắt đen, còn lại là người Ba Tư tóc vàng mắt xanh, không biết vì sao hình như những người Ba Tư rất sợ tiểu nương tử và tên lùn.

Tiểu nương tử tóc như mây đen, da như tuyết trắng, mặt phớt hồng như hoa đào, lông mày cong như lá liễu, vóc dáng mỹ miều, nụ cười quyến rũ làm say lòng nam nhân, thấy tên lùn bị bắt nạt liền cười hì hì lộn vòng tới dễ dàng bế tên lùn lên, đại hán ngây ra nhìn mỹ nhân bị tên lùn lấy tiền đi.

Cảnh này tức thì khiến tiền ném tới như mưa, tên lùn kêu thảm như bị tiền đồng ném chết rồi, nằm co giật trên mặt đất, vừa mở một mắt giảo hoạt nhìn mọi người. Tiểu nương tử thì bắt đầu khóc trượng phu của mình, đợi mọi người ném tiền cả rồi, tên lùn bò dậy, đi vòng quanh cảm tạ sự khảng khái của người Trường An.

- Tiểu nương tử, diễn lại trò vừa rồi cho đại gia xem, chỉ cần đại gia hài lòng, đồng ngân tệ này là của nàng.

Toàn thân lục bào cùng với mũ xanh, cuối thu còn cầm một cái quạt xanh phe phẩy, đó là trang phục của Lý Hoài Nhân. Vân Diệp lún vào phiền toái lớn, không rứt ra được, Trường Tôn Xung ở Nhạc Châu theo dõi thủy tặc xây nhà, Trình Xử Mặc phải vào cung trực, chỉ có Lý Hoài Nhân không có việc gì, dẫn hộ vệ đi lăng quăng.

Nhìn thấy tiểu nương diễn xiếc tạp kỹ này lâu rồi, cũng thèm khát nàng, nhất là vừa rồi tiểu nương tử lộn nhào, cái bụng trắng muốt lộ ra ngoài, nhìn rõ cả rốn, lòng ngứa ngáy chẳng thèm để ý đây là chỗ phố xá sầm uất của Trường An.

Tên lùn đi tới vái liên hồi, nhưng trong mắt Lý Hoài Nhân lúc này chỉ có mỹ nhân, đâu coi tên lùn vào mắt, giơ chân lên đá như đá một quả bóng, cười nham nhở đặt ngân tệ vào bàn tay trắng nón của tiểu nương tử, thật mịn như bông, chỉ nắm một cái đã khiến người ta bủn rủn, nắm lấy tay nàng không buông. Tiểu nương tử đâu phải đối thủ của Lý Hoài Nhân từng trải sa trường, bất kể dùng sức thế nào cũng không thoát được, bàn tay nhỏ bị người ta nắm chặt biến thành màu phấn hồng.

Tiểu vương gia nhìn trúng tiểu nương tử rồi, quản sự xách cổ áo tên lùn lên, nói:

- Tiểu tử, ngươi có phúc đấy, tiểu chủ nhân nhà ta nhìn trúng nương tử nhà ngươi, ra giá đi, chỉ cần không quá đáng, lão tử sẽ không mặc cả, cho ngươi tiền kiếm tám lão bà khác, tiểu nương tử thuộc về tiểu chủ nhân nhà ta, nghe rõ chưa?

- Thê tử của ta không bán!

Tên lùn nói chém đinh chặt sắt, nhưng cổ áo bị siết chặt, nên không nghe rõ lắm.

- Cái gì? Mười kim tệ? Tên vương bán này này nhỏ mà tham, ở Trường An mua một nha đầu có năm ngân tệ, xinh đẹp mọng nước lắm cũng chỉ có sáu ngân tệ, ngươi dám mở mồm đòi mười kim tệ?

Mua bán nhân khẩu ở Trường An không phải là hiếm thấy, nhưng bán lão bà thì hiếm rồi, rất nhiều người cùng đường đem lão bà thế chấp cho người ta, một khi không trả được tiền, lão bà thành của người ta. Có điều làm thế không thể để quan phủ biết, chỉ cần quan phủ phát hiện, bất kể là người mua hay người bán đều bị đầy một nghìn dặm.

- Thê tử của ta không bán.

Tên lùn quẫy đạp nói: - Thế mới đúng chứ, ngươi không thể nhất quyết giữ một giá, lão bà của ngươi là mỹ nhân hiếm có, năm kim tệ coi như cũng xứng. Thiếu gia, tiểu nương tử thành người nhà ta rồi, thiếu gia đưa lên xe ngựa đi.

Lý Hoài Nhân giơ ngón cái với quản sự nhà mình, giật cổ tay, tiểu nương tử liền bay lên vai hắn, vác tiểu nương tử về xe ngựa nhà mình.

- Thê tử của ta không bán!

Tên lùn dùng sức lực lớn nhất rống lên, tiếng nói của hắn bị nhấn chìm trong tiếng hò hét của mọi người, một nữ nhân bán năm kim tệ, trông dáng vẻ còn là một phụ nhân, lần đầu tiên của tiểu nương tử đẹp nhất Yến Lai Lâu cũng chỉ một kim tệ thôi, tên lùn phát tài lớn rồi.

Hộ vệ nhanh chóng tới cửa hiệu bên cạnh làm khế ước, ấn tay tên lùn vào, ấn cả bàn tay luôn, quản sự cười ha hả lấy ra năm kim tệ, đặt vào tay tên lùn trước mặt mọi người, nói tiền trao cháo múc, rồi đuổi theo xe ngựa.

- Thê tử của ta không bán!

Tên lùn cuối cùng gào lên xé lòng, tất cả mọi người yên tĩnh lại, một võ hầu tuần tra đi tới đá tên lùn lộn nhào, quát:

- Rõ ràng nhìn thấy ngươi bán lão bà, nhận tiền của người ta, vừa rồi mặc cả sao không nói, giờ gào cái gì? Còn gào cho ngươi vào đại lao, cho ngươi gào đã đời.
Người Trường An chỉ nhìn thấy năm đồng kim tệ, nhiều người còn nghĩ, nếu cho mình bằng đó tiền liệu có bán lão bà không? Ý nghĩ này vừa nổi lên, liền xấu hổ nhìn quanh, chui vào đám đông.

Tên lùn toàn thân nhớp nháp bùn đất ngã trên mặt đất, đợi mọi người tản đi hết, cầm năm kim tệ cho vào đĩa, đứng dậy phủi bùn đất trên người, nhìn theo hướng Lý Hoài Nhân, lẩm bẩm:

- Phúc họa tự mình chuốc lấy. Nếu ngươi chịu mang nữ nhân đó đi mãi mãi, ta trả cho ngươi một nghìn kim tệ.

Từ đầu tới chân tím bầm, cả người như bị thổi phồng lên, ngực vẽ một cái đầu quỷ trẻ con, thoi thóp nằm trên giường rên rỉ, chỉ cần Tôn đạo trưởng chạm vào người hắn một cái là hắn gào thảm thiết, tên này từ lòng bàn tay và bàn chân thì chỗ khác không đụng vào được. Tôn Tư Mặc tỉ mỉ kiểm tra lưỡi và mạch của hắn, nói với Lý Hiếu Cung, Lý Hoài Nhân không trúng độc, lục phủ ngũ tạng không sao, còn về phần vì sao toàn thân sưng lên, đau đớn tột độ thì không rõ, ông ta hành y bao năm chưa bao giờ thấy qua.

Lão Tôn bó tay, Lý gia tức thì vang lên tiếng khóc, cảnh tượng tang thương, nhưng Vân Diệp lại dửng dưng, lấy kính phóng lúp quan sát cẩn thận cơ thể Lý Hoài Nhân, từ ngực tới lưng, cả lòng bàn chân cũng không bỏ qua. Y đi qua cửa một cái là biết Lý Hoài Nhân bị làm sao rồi, toàn thân sưng ngứa, triệu chứng này Vân Bảo cũng bị một lần vào năm ngoái, trẻ con ham chơi, cởi truồng chạy lung tung, bị lông ta của cây tạo giác ( loại cây họ đậu?) dính vào khắp người, chui qua lỗ chân lông, Vân Bảo Bảo không đau, nhưng ngứa ngáy vô cùng, chỉ cần mặc y phục vào là khóc lóc thảm thiết. Cuối cùng Vân Diệp nhớ tới chuyện lấy dùng nắm cơm nếp trị bệnh cho Tiểu Nha, liền nắm cơm nếp lăn trên người nhi tử, kết quả rất hiệu quả, lăn ba lần thì Vân Bảo Bảo không sao nữa.

Bệnh trạng của Lý Hoài Nhân nghiêm trọng hơn của Vân Bảo Bảo cả trăm lần, vừa rồi dùng kính lúp quan sát, trên người tên này toàn những sợi nhỏ li ti, không biết là cái thứ gì, Vân Diệp dùng nhíp lấy một cái, cực mảnh, đâm rất sâu, dùng cơm gạo nếp e vô cụng. Có điều không sao, chừng sưng do viêm da này chẳng chết nổi, gọi quản gia nấu một nồi nhựa thông loảng mang tới, còn cả bàn chải.

Lý Hoài Nhân vội hỏi:

- Diệp Tử, ca ca còn cứu được không? Không cứu được thì ngươi nói rõ, ca ca chịu được.

- Không sao, cứu được. Chỉ cần ngươi cầm cự được năm ba ngày là xong, chuyện này không gấp, nghe nói ngươi nạp một tiểu thiếp, là tuyệt sắc giai nhân, có thể mời ra cho tiểu đệ xem không?

Sau khi Vân Diệp nói không sao, cả nhà Lý Hiếu Nhân yên tâm, Lý Hiếu Nhân cung kính mới Tôn đạo trưởng ra tiền sảnh dùng trà. Còn bệnh tình của nhi tử có Vân Diệp sẽ không sao, còn trị bệnh thế nào là chuyện giữa huynh đệ bọn chúng, không cần mình quản.

- Ngươi là tên khốn kiếp, ta sắp chết rồi ngươi còn nói mát mẻ. Rốt cuộc ngươi tới cứu ta hay là tới dụ dỗ tẩu tẩu? Tiểu thiếp của ta xinh đẹp hay không liên quan chó gì tới ngươi?

Vân Diệp thở dài:

- Ngươi trêu chọc ai không trêu, lại đi trêu vào lũ điên, chính vì ta đụng vào bọn chúng, mới bị người ta làm cho trốn trong nhà không dám đi đâu, ta tránh còn không kịp, ngươi lại sán đến, đi xem đi, tiểu thiếp của ngươi nhất định không còn nữa.

- Đương nhiên ta biết, ngay tối hôm đó đã mất tích rồi, trong lúc ta tắm rửa thì không thấy đâu nữa, sau đó toàn thân ta ngứa ngáy, còn tâm tư nào đi tìm à. Ngươi bớt lải nhải đi, mau chữa cho ta, chúng ta đi tìm ả tỉnh sổ, không lột da ả, lão tử làm con rùa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau