ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 851 - Chương 855

Chương 852: Âm mưu lúc nửa đêm

Tân Nguyệt cả ngày tính sổ sách, phu quân về nhà, trong nhà thêm vào một khoản thu nhập, năm nay thu nhập trên thảo nguyên nhất định sẽ giảm bớt, Na Mộ Nhật chạy về nhà, không có chủ nhân, biên quân nể mặt phu nhân Vân hầu, không có nghĩa là nể mặt Vân gia quản sự, có số tiền này bù vào khoảng trống cũng tốt.

Na Mộ Nhật tốn cả ngày làm bản thân thơm phưng phức, tối nay phu quân sẽ tới phòng mình ngủ, mình cỏ thể bỏ thể diện tới giường Tân Nguyệt, nhưng Tân Nguyệt không bỏ thể diện tới tranh giường với mình, nghĩ tới đó liền vui vẻ, làm tiểu thiếp cũng có cái lợi của tiểu thiếp.

Muộn lắm rồi, Vân Mộ đã ngủ rồi, phu quân vẫn chưa tới, nước rửa chân đã lạnh, đi đâu mất rồi? Na Mộ Nhật lén lút ghé vào cửa sổ của Tân Nguyệt nhìn trộm, không có phu quân, chỉ có Tân Nguyệt đang tính sổ, không nhịn được vào phòng hỏi:

- Tỷ tỷ, phu quân đi đâu rồi? Sao cả tối chưa về.

Tân Nguyệt mỉm cười đi tới gần Na Mộ Nhật, ghé vào cổ ngửi một cái, cười tới gập người, đập bàn nói:

- Đúng là oán phụ, đêm nay muội phải canh phòng trống rồi, đám Lão Giang có chuyện tìm phu quân, trời vừa tối đã cưỡi ngựa ra ngoài, để lại lời dặn nói đêm nay chưa chắc đã về, ha ha ha, cười chết mất, ai bảo muội thích thủ đoạn, tối nay ôm gối mà ngủ đi.

Nói xong đẩy Na Mộ Nhật ra ngoài, đóng cạnh cửa lại. Na Mộ Nhật ra tới cổng vòm vẫn nghe thấy tiếng Tân Nguyệt cười.

Hoạn Nương vừa mới dỗ Vân Mộ ngủ, thấy Na Mộ Nhật ỉu xìu quay về, hầu gia không đi cùng, chuyện gì nữa đây, nữ nhân ngốc nghếch này lại chọc giận hầu gia rồi sao?

Nghe Na Mộ Nhật giải thích xong, Hoạn Nương thở phào, mình mong Na Mộ Nhật sinh bé trai, tương lai kế thừa thảo nguyên, để khuê nữ như Vân Mộ ở thảo nguyên thật quá tàn nhẫn. Hầu gia có việc phải đi không phải là ghét Na Mộ Nhật, hầu gia là nam nhân tốt trọng tình trọng nghĩa, vừa rồi mình quá lo.

Đoàn người bảy tuấn mã phi nước kiệu trên quan đạo, chẳng bao lâu tới Tế liễu doanh, xa xa nhìn thấy doanh trại người Thổ Phồn dựng trên mảnh đất nhiều cây, nơi mát mẻ nhất quanh đây, Trường An vào mùa thu vẫn khiến người Thổ Phồn quen cái lạnh giá ở cao nguyên cảm thấy nóng bức khó chịu.

Ra sau ngọn đồi, Lão Giang bới cỏ lộ ra một cửa động, hướng vào trong hắng giọng, chẳng bao lâu một bóng người xách đén lưu ly đi ra, bóng đen lay động làm người ta sởn gai ốc, Vân Diệp cố nhịn không chạy, đợi bóng người tới gần phát hiện ra là hoàng Thử, cái mặt xấu xí của tên khốn này bị đèn chiếu trắng bệch, từ lòng đất đi ra có thể dọa chết người ta.

- Hầu gia, tiểu nhân đã tìm thấy chỗ người Thổ Phồn giấu tài bảo, tối mai có thể ra tay.

Hoàng Thử thấy Vân Diệp tới thì vô cùng kích động, hầu gia tới tức là đồng ý làm việc này.

- Làm cũng không sao, nhưng có sạch sẽ không? Nếu để quan phủ bắt được thì khó coi lắm.
Vân Diệp nhỏ giọng hỏi Hoàng Thử, tên này là lão tặc, cần ý kiến chuyên gia:

- Hầu gia, hai ngày qua tiểu nhân luôn ở dưới đất, phát hiện người Thổ Phồn chỉ sáng tối kiếm tra một lượt, lúc khác không cho người ta tới gần hai gian phòng đó, bọn chúng không thích ở trong nhà, thích ở trong lều, một số tên ngủ luôn trên cỏ, tiểu nhân có nửa buổi tối để xóa đấu vết.

- Không được, cao thủ của Bách kỵ ti rất nhiều, một số thuật truy tung rất đáng sợ, muốn thần không biết quỷ không hay chỉ có cách phá hủy hiện trường, trước kia ngươi nói có thể làm sập mảnh đất này phải không? Làm đi, ai tới cũng chỉ cho là thiên tai chứ không phải nhân họa.

- Hầu gia, nếu muốn làm sập nơi này thì mình tiểu nhân không đủ, nếu chẳng may người Thổ Phồn chuyển vào thành, thì chúng ta tốn công vô ích.

- Ngươi cho ta biết, nếu đổ đầy nước vào cái động này sẽ có kết quả gì?

- Hầu gia, ở đây toàn đất vàng, ở trong vốn nguy hiểm rồi, chỉ dựa vào hai cây trụ đá lớn chống đỡ, nếu trút đầy nước vào, vách hầm nhũn ra, chỉ cần tiểu nhân làm sập hai cây trụ đá, cả vùng đất lớn sẽ sụp xuống, người Thổ Phồn sẽ chẳng còn mấy kẻ sống sót.

- Sau ngọn đồi là một con suối nhỏ, lượng nước không ít, chỉ cần dẫn vào là được.

- Không được hầu gia, nếu chúng ta sửa dòng nước, há chẳng phải để mọi người biết có người hại chúng, cả Trường An chỉ có nhà ta có thù với người Thổ Phồn, kẻ ngốc cũng biết là ai làm.
- Làm tốt việc của ngươi đi, ai nói phải sửa dòng nước, ngươi tước cách một ngọn đồi là ta không có cách dẫn nước tới à? Ngươi chỉ cần ngụy trang tốt cửa hầm là được, cỏ đổ phải dựng lại, có gãy phải xử lý, chẳng may không kịp xử lý thì lấy vài con dê ở gần đây tới làm loạn hiện trường.

Hoàng Thử mặc dù không biết làm sao mới có thể dẫn nước tới, nhưng xưa nay hắn luôn tin vào hầu gia, hầu gia nói được là làm được.

Dặn dò Hoàng Thử vạn sự phải cẩn trọng, còn cấp cho hắn một gia tướng liền vội vàng trở về, đêm nay có một việc rất quan trọng phải làm.

Về nhà liền bảo Lão Tiền lấy ngay da trâu trong nhà ra, mời những lão binh ngay trong đêm may thành từng miếng hình chữ nhật, cuối cùng cuộn lại thành thùng da, giữa dùng nan trúc chống lên, nối liền với nhau xong dùng sơn bịt hết chỗ lọt khí, tới khi trời sáng thì làm xong ống da dài bảy tám trượng, ống to thế này một ngày là đủ đổ nước đầy lăng mộ.

Chọn chỗ làm thí nghiệm, kết quả rất tốt, vừa tháo thừng bị đầu ống ra là nước chảy ào ào, mọi chuyện đã đã chuẩn bị đầy đủ, chỉ đợi đêm nay hành động, đợi sau khi người Thổ Phồn kiểm tra tài bảo lần thứ hai liền đổ nước vào lăng mộ.

Lão Giang không cho phép đích thân Vân Diệp làm chuyện này, một khi gia chủ bị bắt thì chút đường xoay chuyển cũng không còn, đường được quốc hầu đi làm trộm, đúng là chưa từng có.

Lão Giang thì không có vấn có vấn đề, cùng lắm là nói nhất thời nảy ý, giấu gia chủ làm việc này, gánh hết trách nhiệm, hầu gia chỉ có tội dạy dỗ kẻ dưới khôn nghiêm, chẳng có gì to tát, hào môn đại hộ Trường An có gia thần nào không gánh cho gia chủ vài tội danh, sạch sẽ như mình là hiếm có.

Vân Diệp rất tán đồng, mình là một vị truyền mệnh hầu lại đi làm cái chuyện chỉ Hoàng Thử mới làm thì quá mất mặt, bị bắt coi như nổi danh rồi, chẳng biết sử sách mỉa mai mình ra sao, khó thoát cái danh hầu gia ăn trộm. Lý Nhị chẳng qua chỉ nạp tẩu tẩu, đệ muội của mình vào cung mà bị sử sách viết thành cực kỳ ô uế. Hán kinh học, Tấn thanh đạm, Đường ô quy, Tống lánh đời, Nguyên hồ đồ, Thanh nhếch nhác, đó là Tam Tự Kinh tổng kết lịch sử, nói tới nhà Lý Nhị là nói tới con rùa đen cực lớn, mũ của nam nhân Lý gia đều xanh rì.

Tới mình, đám sử gia kia không múa bút bôi nhọ mới là lạ, mình phải tránh đi, không thể hồ đồ hỏng ở chuyện này.

Thấy trời còn sớm, liền ngủ ở xưởng rượu một canh giờ, tới khi mặt trời lên tới ba cây xào mới tỉnh ngủ, mở mắt ra thì không thấy các lão binh đâu nữa, Vân Diệp không hỏi mà về thẳng nhà, Lưu Tiến Bảo rất muốn cùng các tiền bối làm trộm một chuyến, nhưng bị Lão Giang chửi mắng té tát.

Trong nhà đã chuẩn bị xong, Na Mộ Nhật bĩu môi tủi thân thay y phục cho phu quân, Vân Diệp dỗ dành chút là qua, Na Mộ Nhật xưa nay vô tư, nữ nhi thảo nguyên chưa biết làm mình làm mẩy với nam nhân của mình.

Bốn cố xe ngựa mang toàn bộ nhà Vân Diệp rầm rộ tới Trình gia trang tử, hai canh giờ sau tới nơi, thấy Trình Giảo Kim đứng vuốt râu, lòng Vân Diệp ấm áp, Trình Xử Mặc hiện cũng để đống râu ria, ôm chầm lấy huynh đệ, vỗ mạnh lưng.

Dẫn hai đứa bé biết đi tới hành lễ với phu phụ Lão Trình, Vân Bảo Bảo thì hay gặp rồi, nhưng Vân Mộ mặc giáp da, cưỡi cho lớn được Lão Trình thích lắm, ông ta thích nhất đứa bé có chí tính khí phỉ tặc, chứ ngoan ngoãn như Vân Bảo Bảo không giống con nhà tướng.

Chương 853: Ngũ quỷ chuyển đồ

Tới Trình gia cũng không khác gì về nhà, trong trạch viện của Trình gia có một viện tử để giành riêng cho Vân Diệp. Tân Nguyện, Na Mộ Nhật, Tiểu Linh Đang đưa con tới tiểu viện gần hoa viên đó, quá quen rồi, giống như vãn bối từ ngoài về, thỉnh an trưởng bối xong là chạy hết.

Lão Trình thích người Vân gia là vì điểm ấy, cho nên thấy Vân Mộ cưỡi chó lớn truy sát phó dịch chẳng hề phật ý, lại còn cười càng lớn.

Thanh Hà công chúa sau khi ra gặp Vân Diệp liền tới tiểu viện tìm Tân Nguyệt, trên tay còn cầm một chồng sổ dầy, thấy Vân Diệp ngạc nhiên, Trình phu nhân liền nói:

- Chuyện làm ăn trong nhà thẩm thẩm giao hết cho Đức Hiền xử lý, nó vừa mới tiếp nhận, còn chưa quen, xem ra muốn tìm Tân Nguyệt thương lượng, mọi người nói chuyện của nam nhân, thẩm thẩm đi xem hai đứa bé.

Trình phu nhân rời cửa, Lão Trình đuổi Xử Lượng, Xử Bật đi, hỏi nhỏ:

- Tiểu tử, lần này ngươi bắt được cá lớn, vì sao lại thả đi? Đừng đối phó với lão phu, nếu không có nguyên nhân khác, ngươi nhất định sẽ hạ sát thủ ngay lập tức, làm gì cho hắn cơ hội chạy trốn, nói ra xem.

Trình Xử Mặc cũng ghé đầu tới, Vân Diệp nói nhỏ:

- Tiểu chất vốn tưởng bọn chúng chỉ là một nhóm nhỏ thôi, định lần theo bắt sạch, ai ngờ giao thủ mới biết thế lực của bọn chúng cực kỳ to lớn, chúng ta không chọc vào nổi, trong nhà có bao người thế, đắc tội tới cùng với chúng không lợi gì cả. Bá bá, ngàn vạn lần đừng xem thường bọn chúng, chúng thủ đoạn tàn độc, hành sự không bị ràng buộc gì, nếu như không phải tiểu chất kéo chúng vào lĩnh vực sở trường thì thắng thua thế nào chưa biết.

- Dùng sở trường đấu sở đoản, thế nên Hàn Triệt mới thất bại, bọn chúng giỏi nhất là nấp trong bóng tối gây sóng gió, chứ không phải ra tranh đấu với tiểu chất ở đạo thương cổ, buồn cười nhất là còn nhảy ra tổ chức quân đội, so tài với tướng quân chuyên nghiệp như tiểu chất, đúng là chuốc lấy cái chết.

Lão Trình bĩu môi, với ông thì Vân Diệp là quân nhân nửa mùa, nhưng không nói, nghe y kể tiếp.

- Hai con chim ưng đã khiến mãnh tướng như Trường Tôn Xung thiếu điều mất mạng, thủ đoạn như vậy không dùng, lại tự tìm đường chết. Bá bá, khi tiểu chất phát hiện thế lực của bọn chúng cực kỳ hùng mạnh, liền quyết đoán bỏ tranh đấu vũ lực, lại làm cho Hàn Triệt một bữa sủi cảo, lấy lễ đối xử với hắn, chôn cất huynh đệ của hắn, là muốn đem tranh đấu giới hạn ở mức quân tử giao phong. Hàn Triệt đã nổi lên khỏi mặt nước, là kẻ địch chúng ta hiểu nhất, nếu giết chết hắn, địch sẽ phái người khác tới, chúng ta không hay biết gì, như thế mới là đáng sợ nhất.

- Xử Mặc nhớ lấy, nếu phát hiện kẻ địch của ngươi là đám người kia, lập tức rút lui. Ngàn vạn lần đừng tranh đấu gì với chúng, là huynh đệ ta nói rõ ràng với ngươi, ngươi chơi không lại bọn chúng đâu.

Lão Trình trầm ngâm gật gù, thấy nhi tử còn không phục, tát luôn một cái, quát:

- Câu này chỉ huynh đệ mới nói với ngươi, Tiểu Diệp cả Trường Tôn Xung cũng không nói, ngươi không nghe còn không phục cái gì? Bằng đầu óc của ngươi mà đòi đi đấu với chúng, trước tiên sinh cho ta mấy đứa tôn tử mới được. Vân Diệp thấy Trình Xử Mặc gật đầu rồi mới đem đầu đuôi câu chuyện kể ra, Lão Trình nghe mà rùng mình, khi Vân Diệp kể dùng cầu gỗ dụ giết hai tên hàm nô, lau trán nói:

- Đó chính là Hoàng Cân lực sĩ, loại người này tổng cộng xuất hiện bốn lần, thứ nhất là dùng chùy giết đại tướng nước Ngụy Tấn Bỉ, thứ hai là tại Bác Lãng Sa dùng trùy đánh Tần Thủy Hoàng, lần thứ ba là trên tửu yến Đồ Tuy, hắn bị người ta dùng chùy đập thành thịt nát ngay trước mặt khách khứa, lần thứ tư, hắc, Tiểu Diệp, chính là chỗ ngươi, ba lần trước mỗi lần xuất hiện là thiên hạ đại loạn, chỉ có lần này là không có tiếng vang nào.

- Lão phu biết Ngụy Thiên Ngọc, là kẻ có tài nhất trong đại tộc Tấn Dương, thường khoe khoang về sức mạnh của mình, lời đồn hắn đọc thuộc binh thư chiến sách, trong quân cũng có chút công tích, ai ngờ kết cục thế này. Sửu Ngưu, đừng xem thường, Tiểu Diệp không được tự mãn, cẩn thận mới là thượng sách, có thể không kết thù với chúng thì đừng két.

- Bệ hạ năm xưa phá trận ở dưới thành Lạc Dương nghe nói được dị nhân tương trợ, không biết có liên quan tới chúng không, bệ hạ chưa bao giờ nói tới. Khi đó bọn ta mới hàng, chỉ nghe loáng thoáng, Lão Ngưu thì khác, ngươi tới nhà ông ta hỏi xem, có điều đoán chừng ông ta không nói đâu, với lão phu mà ông ta cũng chẳng kể.

Ánh mắt mong đợi của Trình Xử Mặc bất kể thế nào cũng không che giấu được, lực sĩ giết Tấn Bỉ, Trương Lương và một chùy kinh thiên ở Bác Lãng Sa, toàn câu chuyện anh hùng khiến mạch máu căng phồng, chỉ là lần này người lực sĩ muốn giết là huynh đệ của mình, không khỏi có chút nuối tiếc, là võ nhân, Trình Xử Mặc thích nhất mấy câu chuyện thế này.

- Đừng dùng ánh mắt đó nhìn ta, ta không làm chuyện thương thiên hại lý để bị người ta nhắm vào, bá bá vừa rồi nói mấy kẻ đó chưa chắc là người xấu, chỉ cần mới có người đi giết.

Trình Xử Mặc thu ánh mắt lại huých Vân Diệp:

- Lần sau có có gặp những lực sĩ đó nhớ gọi ta, ta muốn xem rốt cuộc là loại dũng sĩ gì mới có thể làm ra chuyện kích động lòng người như thế. - Đừng cớ mơ, ta nhìn thấy loại người đó là chạy ngay, nghe Lưu Phương nói, những kẻ đó dũng mãnh tuyệt luân, hơn nữa dễ làm bị thương người khác.

Lão Trình thở dài vỗ lưng Trình Xử Mặc:

- Trình gia không sinh ra đứa con như Tiểu Diệp, chỉ có loại như ta và ngươi, biết rõ là nguy hiểm vẫn muốn xem. Đừng nói là Xử Mặc, lão phu cũng muốn gặp hào kiệt như thế.

Tức thì ba người trầm mặc, theo đuổi tâm sự riêng.

Chuyện thần nhân có thể nói với Lão Trình, còn chuyện làm trộm thì khỏi, một khi Lão Trình biết là bị ăn chửi, nếu xách đao đi nói chuyện với Lộc Đông Tán nhất định sẽ được Lão Trình ủng hộ hết mình, nhưng nấp trong lòng đất trộm tiền tài của người ta thì dứt khoát Lão Trình sẽ phản đối, dù năm xưa ông ta làm cướp.

Ở nơi cách phía đông Tế Liễu doanh chưa tới trăm trược, người Thổ Phồn đang vui vẻ cười đùa ầm ĩ bên rừng cây, có hai người đang vật nhau, xung quanh hò reo cổ vũ, vò rượu chất đầy đất, nhiều người đã sắn áo da lên, lộ ra cái bụng đen xì, lớn tiếng cổ vũ.

Hoàng Thử lúc này ở dưới đất vô cùng bận rộn, người Thổ Phồn mang theo thật nhiều tài bảo, hiếm có nhất đều là vàng, bạc thiên nhiên, còn mã não với ngọc thạch, tặc nhãn trải qua nhiều năm rèn luyện nhìn ra đều là hàng thượng hạng, những thứ này đều tùy tiện bỏ trong túi da, lấy quá thuận tiện.

Lão Giang và bảy tám lão binh đã chạy năm sáu chuyến rồi, chẳng những mang tài bảo về, còn phải chất đầy đá vào túi da, bận rộn chút chẳng là gì, nhưng khắp nơi là đầu lâu mở to mắt nhìn làm toàn thân người ta sởn gai ốc, nếu ở trên mặt đất, các lão binh chẳng sợ người chết, nhưng ở đây là dưới đất có thể nói là âm phủ, là địa bàn của người ta, tất nhiên là sợ, chỉ có mỗi Hoàng Thử là vô cùng hưởng thụ, mùi tanh thối trong mộ làm hắn nhớ tới năm tháng huy hoàng xưa cũ.

Đổi sạch bảo bối trong túi, hiện giờ chỉ còn lại vài cái rương, khỏi cần nói cũng biết lễ vật trân quý nhất ở trong đó, nói không chừng là cống phẩm dâng lên bệ hạ, nhưng hầu gia nói không để lại cho bọn chúng lấy một sợi lông. Hoàng Thử cực thích câu này, cẩn thận từ trong động chui ra, ngoài cửa có hộ vệ, cả gian phòng tối om, sờ rương, có khóa, chẳng làm khó được Hoàng Thử, chỉ cần một que sắt là mở được, vừa mở rương ra thì có một cái đầu người từ động thò lên, còn bịt mặt, làm Hoàng Thử kinh hãi suýt kêu ra tiếng, nhưng bị người kia bịt mồm lại, kéo khăn che mặt xuống thì ra là Cẩu Tử.

Hai người ra hiệu rồi ai làm việc nấy, từng khối ngọc bích chật kín rương, còn có rất nhiều tranh vẽ, hiện chẳng kịp xem, mang hết đi. Bạch Ngọc cho vào giỏ nhìn thế nào cũng thấy thích, bên tranh khắc ầy hình cổ quái, như ác quỷ nhe nanh múa vuốt.

***

Tra wiki tiếng trung thì mới thấy ngũ quỷ có quá nhiều truyền thuyết, từ của TQ tới người Hồ, rồi Thổ Phồn đều có cách hiểu khác nhau về ngũ quỷ, nên mình bỏ qua luôn, không chú thích nữa.

Chương 854: Một cục đá ném chết người Thổ Phồn

Hai người làm việc tất nhiên nhanh hơn một người nhiều, đợi tới khi khoắng sạch rương, Hoàng Thử muốn đi, nhưng thấy Cẩu Tử nháy mắt, một cái đầu lâu từ động thò ra, Cẩu Tử cầm lấy cho vào rương, còn lấy xương cốt bày hoàn chỉnh thành hình người, rồi cho một con chuột cực lớn vào đầu lâu, lúc này mới đóng rương lại, cả năm cái rương đều làm thế. Hoàng Thử xóa dấu chân, Cẩu Tử cầm hai cái xương chân in dấu lên mặt đất, sau đó cho vào túi, đó là mô hình của Tôn Tư Mạc, dùng xong phải trả, nếu không bị Lão đạo đánh chết.

Khi chui vào động, Cẩu Tử nổi tính nghịch ngợm, lấy một miếng bạch ngọc bỏ vào tay một bộ xương khô, bảo Hoàng Thử chỉnh sao cho vừa vặn lộ ra cái tay cầm bạch ngọc ở cửa động.

Khi mặt trời ở giữa trời, năm cỗ xe ngựa không có dấu hiệu chạy trên quan đạo, mau chóng chui vào Tần Lĩnh, từ đó biến mất khỏi nhân gian.

Hai cái ống da châu đang đổ nước vào lăng mộ, đợi khi mặt trời sắp xuống núi, đám lão binh nhanh chóng rút nan trúc khỏi ống da, gấp lại, đặt trong cái xe ngựa cũ kỹ.

Một cây hương lớn buộc vào sợi dây thừng, chỉ cần hương cháy tới thừng đã thấm ướt dầu, dây cháy hết, tảng đá lớn rơi xuống sẽ đập gãy hai tây cột đá cuối cùng, chỉ cần sụp một đoạn nhỏ sẽ dẫn tới phản ứng dây chuyền, đều do gia thần Công Thâu Phổ tính toán, có thể nói không có sai sót gì được.

Xong xuôi toàn bộ rút lui.

Tiểu Thất của Lưu gia vội vàng xua đàn dê của mình đi đuổi Nhị Cẩu của Hoàng gia, tức tối cầm ném một cục đá vào con dê đầu đàn phía trước thúc nó chạy nhanh hơn, Nhị Cẩu chăn ba con trâu trong nhà, có thể cưỡi lên lưng trâu, không cần phải đi chân đất, thấy Nhị Cẩu sắp xuống dốc, Tiểu Thất mừng rỡ phát hiện trâu của Nhị Cẩu không chịu nghe sai bảo nữa, mem theo suối nhỏ rồi quay về, bất kể Nhị Cẩu quát tháo thế nào cũng không nghe.

Chỉ cần Nhị Cẩu bực mình là Tiểu Thất vui vẻ, cười khanh khách đi qua bên cạnh Nhị Cẩu, còn chưa cười được bao lâu thì phát hiện dê nhà mình cũng không nghe lời nữa, con dê đầu đàn ngửi ngửi mặt đất rồi theo trâu của Nhị Cẩu quay đầu về, đầu đàn đi đâu, đàn dê theo đó, Tiểu Thất chạy tới cầm sừng dê muốn quay đầu nó lại, kết quả con dê thường ngày rất nghe lời nằm vật ra đất. Nhị Cẩu vừa xong còn tức giận, lúc này thì hết rồi, đâu chỉ mỗi mình xui xẻo.

Cả hai không vui vẻ được nữa, bởi vì phiến có trước mắt luôn bị ma ám, bất kể hai đứa mục đồng thúc dục đàn gia súc thế nào, bọn chúng cũng không đi, hai đứa bé sợ lắm, nhưng không dám bỏ lại gia súc, đây là mạng sống nhà mình, không có chúng thì cũng đừng sống quay về nữa.

Khi hai đứa bé sợ hãi thì nghe thấy đằng xa doanh trại của người Thổ Phồn nhốn nháo, đứng trên dốc nhìn xuống, chỉ thấy người Thổ Phồn cầm đao chém lung tung, còn có kẻ quỳ ở mắt đất vái lạy. Hai đứa bé càng sợ hãi, rõ ràng trúng tà rồi, Tiểu Thất cuống cuồng kéo sừng dê, Nhị Cẩu lôi trâu về, trâu và dê đều không nghe lời. Thấy người Thổ Phồn cứ la hét inh ỏi, Tiểu Thất nổi giận cầm một hòn đá ném vào doanh trại người Thổ Phồn, biết là không ném tới chẳng qua là phát tiết một chút thôi.

Nào ngờ một loạt tiếng động rung chuyển trời đất vang lên, hai đứa bé sợ hãi ngồi bệt ra đất, chỉ thấy doanh trại người Thổ Phồn biến mất quá nửa, mặt đất xuất hiện cái hố rất sâu.

- Tiểu Thất, ngươi ném chết người Thổ Phồn rồi.

Nhị Cẩu ngồi hồi lâu mới ngây ngốc nói được một câu:

- Không phải ta! Không phải ta!

Tiểu Thất sợ hãi mếu máo:

- Cẩu ca, không phải ta.

- Ta nhìn thấy ngươi ném đá.

Nhị Cẩu sùng bái nhìn Tiểu Thất, quá lợi hại một cục đá ném chết bao nhiêu người, về phải hỏi cho kỹ. May là lúc này trâu dê đã bình thường trở lại, thấy trời đã tối, chẳng cần ai đuổi cũng quay đầu về nhà, hai đứa bé run rẩy đi theo.

- Tiểu Thất, ngươi yên tâm, chuyện này ta sẽ không kể với ai hết, chúng ta mau về nhà, nếu quan sai hỏi tới, đánh chết cũng không được nói, hiểu chưa?

Nhị Cẩu lớn tuổi hơn không ngừng căn dặn:

- Đánh chết ta cũng không nói.

Tiểu Thất vừa khóc vừa đáp, cả hai xua gia súc đi thật nhanh, chẳng bao lâu để lại một bãi cỏ bị dẫm be bét.

Cẩu Tử ngồi trên cành cây nhìn thấy vô số người bắt đầu lùng sục khắp nơi, tung mình một cái tới cành cây khác, chẳng mấy chốc đã tới bên quan đạo, nhảy lên lưng ngựa buộc bên đường, giật dây cương, tới thẳng Trình gia.

Vân Diệp và Lão Ngưu cùng cha con Lão Trình uống rượu suốt cả đêm, tới sáng mới say khướt nằm xuống, ai ngờ vừa mới ngủ được một lúc thì Đoàn Hồng xuất hiện bên giường, không nói một lời, đưa hai ngón tay sờ mạch cổ Vân Diệp, phát hiện Vân Diệp say thật rồi, sắc mặt rất cổ quái, lại nắm tay Vân Diệp kiểm tra lại, không sai, đúng là uống say rồi, bị hắn đụng chân đụng tay cũng chẳng có tri giác gì.

Thấy Tân Nguyệt ở bên cạnh mặt mày phẫn nộ, Đoàn Hồng vội xin lỗi:

- Phu nhân, đây là mệnh lệnh của bệ hạ, muốn nô tài phải làm rõ hôm qua ở đâu, nô tài không dám qua loa.

Tân Nguyệt còn chưa nói đã nghe thấy giọng Lão Trình truyền tới: - Cả ngày hôm qua Tiểu Diệp làm khách ở nhà lão phu, buối tối cùng bọn ta uống rượu suốt đêm, giờ mới ngủ, xảy ra chuyện gì?

Đoàn Hồng thi lễ:

- Công gia lên điện Vạn Dân sẽ biết, nếu cả ngày hôm qua Vân hầu làm khách ở Trình phủ, vậy không có chuyện gì rồi, bệ hạ nghiêm lệnh không cho tiết lộ việc này, xin công gia thứ tội.

Lão Trình tức thì vui vẻ cười lớn:

- Thế thì tốt, tên tiểu tử này cả ngày ở đây, ăn cơm uống rượu, chẳng những y mà còn cả nhà y nữa, sao? Lúc này mà ta còn phải tới điện Vạn Dân à? Có thể xin nghỉ thay ta không, nói Lão Trình bệnh rồi, tiện thể nói Lão Ngưu, Tiểu Diệp cũng bệnh tuốt.

- Công gia, lúc này không tiện xin nghỉ, ngài và Ngưu công, cả vân hầu cứ lên điện Vạn Dân một chuyến, bệ hạ ra lệnh, bất kể Vân hầu làm gì cũng phải lập tức nhập cung.

Tân Nguyệt đang cho trượng phu uống canh dã rượu thì Trình Xử Mặc sáng sớm vào cung trực quay về, lo lắng nhìn Vân Diệp, nói nhỏ với phụ thân và Lão Ngưu:

- Giờ Dậu hôm qua, trong doanh trại sứ tiết Thổ Phồn xuất hiện ngũ quỷ chuyển đồ, tiền tài mất hết, tiếp đó mặt đất sụp xuống, tòng lại chết không ít hơn ba trăm người, đều bị chôn sống, đại tướng Thổ Phồn yêu cầu truy tìm hung thủ, nếu không sẽ dẫn đại quân hỏi tội.

Lão Trình, Lão Ngưu đưa mặt nhìn nhau, người Thổ Phồn hỏi tội có thể coi là đánh rắm, võ tướng khắp Đại Đường đang rảnh phát cuồng, có cơ hội đánh nhau không dễ, bất kể đánh với ai cũng được, vậy nên mới có vụ thảm sát trong Thục chỉ vì cuộc nổi loạn bé tí.

Còn về chuyện trời nứt đấp sụt thì sao lại tìm Vân Diệp? Thằng bé này cả ngày hôm qua ở đây uống rượu chẳng đi đâu cả, bệ hạ cả nghĩ rồi.

Vân Diệp uống nửa bát canh dã rượu mới tỉnh lại, nôn ồng ộc một hồi mới dễ chịu hơn một chút, được Tân Nguyệt mặc quan phục đưa lên xe, nàng cũng đi theo hầu hạ.

Dọc đường cứ đi vài bước là Vân Diệp lại quỳ ở đuôi xe ngựa nôn, bất kể Tân Nguyệt cho ăn gì cũng nôn sạch, có điều Vân Diệp càng nôn thê thảm thì Đoàn Hồng càng vui sướng, say thật rồi, chỉ cần không dính vào chuyện này là may, giờ khó chịu chút có là gì.

Khi Vân Diệp chân lảo đảo, mặt vàng vọt được thị vệ dìu vào điện Vạn Dân, Lý Nhị giật mình, Vân Diệp chỉ còn nửa cái mạng thôi, đứng bật dậy hỏi Đoàn Hồng:

- Lam Điền hầu bị làm sao? Ngã bệnh à? Đã tìm Tôn đạo trưởng khám cho chưa?

Đoàn Hồng vội nói:

- Bẩm bệ hạ Vân hầu không bệnh, chỉ vì say rượu nôn quá nhiều nên mới thế.

Chương 855: Ác mộng của Đại Đường (1)

Lý Nhị bấy giờ mới yên tâm ngồi xuống, sai người lấy một cái đệm cho Vân Diệp ngồi dựa vào trụ, chỉ Vân Diệp đầu cúi gằm nấc cụt, nói với Lộc Đông Tán toàn thân giáp trụ:

- Khanh thấy sao?

Lộc Đông Tán đứng ra chắp tay nói:

- Nhìn khắp huân quý Đại Đường, chỉ có Làm Điền hầu có thù với thần, nay chuyện không thể tưởng tượng được xảy ra, thần không biết phải về trả lời với vương của thần ra sao, xin bệ hạ phái quan tài mau chóng phá án, miễn ảnh hưởng tới giao tình hai nước, Lam Điền hầu say rượu, chẳng phải ăn mừng mà ra sao?

- Đại tướng ăn nói cẩn trọng, Vân hầu là truyền mệnh quốc hầu của Đại Đường, không được xúc phạm, lão phu vừa mới hỏi rồi, Vân hầu ngày hôm qua dẫn cả nhà tới phủ Lô quốc công làm khách, chưa từng bước ra ngoài một bước, lời của ngài thật khiến người ta cười chê.

Phòng Huyền Linh vừa mới hỏi Trình Giảo Kim và Ngưu Tiến Đạt xong, chuyện này dễ kiểm chứng, hai người Trình Ngưu không vì thế mà nói dối.

Vân Diệp cúi gục mặt đột nhiên đứng dậy lảo đảo ra ngoài diện, cướp lấy ống nhổ của nội thị, lại nôn một trận tối tăm trời đất, lần này nôn cả dịch vàng. Nôn xong gục xuống bậc thềm bạch ngọc ngủ, hai đêm không ngủ đúng là quá khó chịu.

Nội thị vội vàng vào điện bẩm bảo Vân hầu nôn ra dịch mật, cứ thế này sẽ hại tới thân thể, Lý Nhị đùng đùng nổi giận vỗ ghế sai thái y đưa Vân Diệp tới tiền điện chiếu cố, nói với Lộc Đông Tán:

- Vân Diệp xưa nay kiêu ngạo, nếu thực sự là y làm việc này, dứt khoát không giả say trốn tránh, ngươi muốn phá án e rằng cần y phối hợp, nhìn tình hình này mà xét thì y không nhận đâu. Lộc Đông Tán ngươi là trí giả, vì sao không tự tra rõ, chỉ cần ngươi có chứng cứ xác đáng, trẫm nhất định sẽ cho ngươi một câu trả lời vừa ý, thoái triều.

Lý Nhị nổi giận phất tay áo bỏ đi, bỏ lại Lộc Đông Tán không thèm để ý, Đại lý tự khanh Đới Trụ chắp tay nói với Lộc Đông Tán:

- Đại tướng yên tâm, Đại Đường dứt khoát không khoanh tay ngồi nhìn, vừa rồi chỉ là lời nóng giận của bệ hạ thôi, bệ hạ xưa nay rất thích Vân hầu, thấy Vân hầu như thế, trong lòng không vui là chuyện thường tình. Nhưng Trường An phát sinh đại án kinh người như thế, Đại lý tự nhất định phải điều tra, lão phu đã phái người tới Tế Liễu doanh rồi, không ai có thể gây án không để lại dấu vết, chỉ cần đại tướng phối hợp, trước khi chân tướng rõ ràng không nên tranh đấu với Vân hầu, nếu không luật pháp Đại Đường sẽ không dung tình.

Đợi Trụ xưa nay không biết nói lời dễ nghe, Đường Kiệm cười khổ, nghe giống dọa dẫm hơn là an ủi, lắc đầu đi tới nói:

- Đại tướng, người trông coi luật pháp là thế đấy, đại tướng đừng nổi giận, nghe nói Thổ Phồn đang chế định luật pháp của mình, quan chính là một trong nhiệm vụ trong yếu, sao không nhân cơ hội này quan sát luật pháp của Đại Đường, biến chuyện xấu thành chuyện tốt, thông qua sự kiện này nắm hoàn chỉnh quy trình luật pháp Đại Đường, nói không chừng có lợi cho Thổ Phồn, đá ở núi kia, có thể đem ra rũa được ngọc, đại tướng chớ coi thường luật pháp. Đại Đường có được sự phồn hoa ngày nay là dựa vào luật pháp ước thúc hành vi mọi người, bản quan cho rằng, Thổ Phồn cùng cần phương diện này.

Đây là Đại Đường, Lộc Đông Tán có tài chẳng thể thi triển, chỉ đành tán đồng lời Đường Kiệm, ông ta không bận tâm tới tiền tài bị mất, ngọc ngũ sắc trong danh sách dâng lên hoàng đế phải tìm thấy, Tùng Tán Can Bố viễn chinh Đông Nữ quốc mới mang về được, nó quan hệ tới việc thành bại thông hôn với Đại Đường, Tùng Tán Can Bố dã tâm bừng bừng muốn thống nhất cao nguyên, nhưng nhân lực vật lực hạn chế, viễn chinh Đông Nữ quốc một lần làm Tùng Tán Can Bố và bộ tộc mình nghèo khó vô cùng.

*** Đông Nữ quốc: Chính là quốc gia toàn nữ nhân nhắc tới trong Tây Du Ký.

Trên cao nguyên không thiếu kim ngân ngọc thạch, chỉ thiếu sắt để làm binh khi, còn thiếu tơ tằm vải vóc, mỗi khi Lộc Đông Tán nhìn thấy tiều phu Đại Đường cũng có dao chặt củi làm bằng sắt, trong mắt ông ta hiện lên cảnh dũng sĩ kiêu dũng thiện chiến của Thổ Phồn cầm chĩa gỗ xung phong.

Chỉ có chiến sĩ cao quý mới có đao bằng sắt, Lộc Đông Tán hận không thể cướp lấy dao chặt củi của tiều phu, dao phay của đồ tề, thực ra trên đường các tướng sĩ đem tiền tài đổi hết thành đồ sắt rồi, ông ta mang theo năm trăm thị tòng, là hi vọng khi về mang theo năm trăm võ trang đầy đủ.

Nhưng bây giờ hơn ba trăm người đã biến mất, dũng sĩ Thổ Phồn nhìn thấy đầu lâu trong rương hoạt động cằm cành cạch, cũng nhìn thấy bàn tay muốn kéo bạch ngọc xuống địa ngục.

Dũng sĩ sợ vỡ mật chỉ trời thề, cướp tài bảo của mình không phải người, mà là u hồn dưới địa ngục, chỉ có thượng sư pháp lực cao thâm nhất mới sứng phó được, còn người nhỏ bé như cây cỏ như mình không dám tranh đấu cùng thần linh, nói xong còn ca hát, toàn là ca tụng thần thánh, hi vọng được thần phù hộ.

Điều này khiến trí giả như Lộc Đông Tán đau khổ vô cùng, từ khi đại trí giả Tượng Hùng bôn ba Hỉ Nhiêu sáng tạo bản giáo, trên cao nguyên không vật gì không thành thần. Thần Tuyết Sơn, thần lúa mỳ, thần trâu bò, thật đất, thần núi, thần sông, chỉ cần nhìn thấy thứ không hiểu được là có thêm một vị thần, dân trí Thổ Phồn chưa được khai sáng, vạn người chưa có lấy một hiểu văn tự. Vô số thượng sư thống trị đầu óc của bọn họ, bỏng phải hiến tế, đi đường trẹo chân phải hiến tế, thượng sư nói đó là vì đắc tội với thần linh, nếu hiến tế bò dê làm thức ăn để ăn cũng đành đi, nhưng lại lấy rất nhiều củi, đốt cháy toàn bộ thức ăn quý giá, nói chỉ có khói xanh bay đi theo gió mới tiêu trừ được tội nghiệt của họ. Mỗi năm đại hiến tế, chu vi mấy chục trường chất đống củi khô, vô vàng bò dê, da lông đẹp đẽ, cùng bơ, lùa mì, đôi khi còn cả nữ nô mỹ lệ. Đại hiến tế như thế, Tùng Tán Can Bố châm lửa hai lần, đến lần thứ ba không chịu nổi, để Lộc Đông Tán thay thế, châm lửa một lần, Lộc Đông Tán ba ngày không bước ra ngoài cửa. Vì ông ta sai hộ vệ nhốt mình lại, ông ta sợ mình không nhịn được, cầm đao đi chém chết hết lũ thượng sư béo múp như lợn.

Tùng Tán Can Bố tưởng ông ta bị bệnh, khi tới thăm thấy ông ta trói mình, bi thương vỗ thảm hát.

Núi Cương Đề Tư thánh khiết ơi

Uy danh của ngươi vang xa

Chỉ có điều bị tuyết lớn bao bọc.

Thánh hồ Mã Bàng Ung Thố mỹ lệ ơi

Vẻ đẹp của ngươi vang xa

Nhưng sóng sau xô sóng trước.

Lộc Đông Tán trí tuệ ơi

Vì sao ngươi lại trói bản thân

Chẳng lẽ ngươi cũng phẫn nộ muốn chiến đấu?
Thần núi Cương Để Tư ơi

Uy danh ngài truyền gần xa

Đỉnh núi trắng không tỳ vết

Làm chứng cho lòng ta

Thánh hồ Mã Bàng Ung Thố ơi

Sóng sau xô sóng trước

Rửa sạch tà niệm thế gian.

Lộc Đông Tán trí tuệ ơi

Mau tới mảnh đất phì nhiêu nhất

Tìm đế vương uy nghiêm nhất

Đưa nữ nhi của hắn về

Núi Cương Để Tư uy nghiêm ơi

Ta không còn gì để hiến tế nữa rồi

Con dân của ta

Đang chịu đói.

Nghe thấy lời ca của Tùng Tán Can Bố văn võ song toàn, Lộc Đông Tán không chút do dự dẫn hộ vệ rời cao nguyên, muốn cưới về cho vương của mình một vị công chúa thực sự, đồng thời mang về kỹ thuật tiên tiến nhất của Đại Đường.

Nhưng con đường của ông ta không thuận lợi, nhìn trúng một tiểu cô nương vô cùng tốt, muốn cô bé làm nhi tức của mình, kết quả người ta không đồng ý, những huân quý Đại Đường mà ông ta nỗ lực làm tốt quan hệ vì ông ta lỗ mãng đắc tội với Vân Diệp khiến mọi chuyện trở nên khó khăn trùng trùng, tất cả mọi người đợi cuộc chiến giữa ông ta và Vân Diệp phân thắng bại mới tỏ thái độ.

Lộc Đông Tan gặp Vân Diệp hai lần, lần thứ nhất y cười cuồng ngạo ở mũi thuyền, lần nữa là uống say ngất vừa rồi, một tên hoàn khố đạo đức be bét như vậy vì sao bao nhiêu huân quý phải nhìn sắc mặt của y? Chẳng lẽ ta, Lộc Đông Tán, đại tướng bách chiến bách thắng của Thổ Phồn trong mắt họ không bằng một thằng nhãi phù phiếm? Thời khắc đó, Lộc Đông Tán cũng muốn uống thật say.

Chương 856: Ác mộng của Đại Đường (2)

Vân Diệp lần này ngủ tới tận hoàng hôn mới khổ sở ôm đầu bò dạy, Tân Nguyệt ở bên hầu hạ vội đỡ lấy y, một bán cháo trắng âm ấm bị Vân Diệp húp hai ngụm là hết, đáng tiếc, vừa mới nuốt vào là nôn ra, không còn hạt nào.

Nôn xong lau nước mắt, nhìn xung quanh:

- Đây không phải là nhà ta.

Tân Nguyệt hoảng hốt đỡ y nằm xuống:

- Đây là điện Vũ Đức, bệ hạ sai thái y đưa chàng tới nơi này, phu quân, đám Trình bá bá cũng thật là, sao có thể chuốc chàng say như thế, trước kia chàng say cùng lắm coi Tiểu Linh Đang là thiếp thân, giờ hay rồi, say luôn cả trên Kim Loan điện, may mà bệ hạ không trách.

- Ai bảo trẫm không trách?

Giọng Lý Nhị từ ngoài điện truyền vào, thấy ông ta và Trường Tôn thị đi cùng nhau, Tân Nguyệt vội thi lễ, Vân Diệp muốn bò dậy nhưng hai tay mềm nhũn, lại ngã xuống giường, áy náy nói:

- Thần thất lễ quá.

- Không bò dậy nổi thì nằm, dù sao ngươi thất lễ trước mặt trẫm không phải một hai lần nữa, Tân thị, ngươi hãy lui ra đi, trẫm có chuyện muốn hỏi tên phu quân say rượu của ngươi.

Lý Nhị ngồi trên ghế đối diện bảo Tân Nguyệt ra ngoài, Trường Tôn thị nắm tay Tân Nguyệt cũng đi luôn.

Hai nữ nhân đi rồi, Lý Nhị lập tức nhảy tới gần Vân Diệp, cúi đầu nhìn y tò mò hỏi:

- Tiểu tử, sao ngươi làm được thế? Hạ Thiên Thương tời giờ tra ra vô số câu đố không giải nổi, nếu như không có những câu đó đó, trẫm nhất định không hoài nghi tới ngươi, nhưng toàn bộ sự việc kín kẽ, chỉ quỷ thần mới làm được thì nhất định do ngươi làm, nói mau, trẫm tò mò lắm rồi.

- Đúng là do thần làm, tên khốn đó ức hiếp nữ nhi của thần, thần không băm vằm là may cho hắn rồi, bệ hạ, trước mặt người thần thừa nhận, rời cửa thì đánh chết thần cũng không nhận.

Vân Diệp nói rất thẳng thắn:

- Ừm, không tệ, dám gánh vác đấy, có vài phần long trung kính, nếu như trẫm không hỏi, có phải ngươi không định nói ra không? Tâm địa đáng chết! Lý Nhị rất hài lòng với câu trả lời của Vân Diệp, y có thể nói thật trước mặt mình là rất hiếm có, người thường không có cái gan này, khi mình chưa có chứng cứ xác thực sẽ tìm mọi cách chối cãi, điều này chứng tỏ Vân Diệp coi mình như một trưởng bối đáng tin, chứ không phải hoàng đế cao vời, mình vừa rồi chuyên môn mặc thường phục là định truyền đi một tín hiệu, tên tiểu tử thông minh lựa chọn vô cùng chính xác.

- Bệ hạ nếu không hỏi, vi thần tất nhiên không nói, có điều ngọc ngũ sắc thế nào cùng phải tìm cơ hội đưa vào cùng, ngọc này chỉ bệ hạ mới sở hữu được, vi thần giữ là phiền toái lớn.

- Trước tiên kệ chuyện ngọc bích, làm sao ngươi làm được chuyện đó.

Lý Nhị tự rót cho mình một chén trà, định nghe câu chuyện dài:

- Thực ra là do Lộc Đông Tán cắm trại nhầm chỗ thôi, bệ hạ còn nhớ một tên quản sự tạp dịch của thư viện tên là Hoàng Thử chứ?

- Ngươi nói tên đào trộm mộ? Chẳng lẽ Lộc Đông Tán cắm trại trên một cái mộ lớn bỏ hoang? Chẳng trách cả mặt đất bị sụp xuống, không tệ, câu đố đầu tiên đã được giải, nói, nói tiếp đi.

- Bệ hạ biết đấy, tiểu nữ Vân Mộ bị ức hiếp, gia tổ mẫu vô cùng tức giận, hạ lệnh đánh gãy chân người Thổ Phồn, Hoàng Thử vô tình đi tới Tân Phong, khi qua Tế Liễu doanh, phát hiện Lộc Đông Tán cắm trại trên một cái mộ thời Hán bị Tào Tháo vét sạch, theo hắn phán đoán, tài bảo của người Thổ Phồn ở đây, vì xả giận cho nữ nhi của thần, định cho chúng một bài học...

- Sau đó vì dù sao cũng cho một bài học, nên cho luôn bài học nhớ đời chứ gì? Vì thế hơn ba trăm người Thổ Phồn bị chết, cho trẫm biết, xả hận cho nữ nhi của n gươi không cần làm lớn đến thế, ngươi định làm gì? Vân Diệp nghỉ một hồi, cơ thể có chút sức lực, ngồi dậy thi lễ với Lý Nhị:

- Chuyến này người Thổ Phồn tới đúng là có chuyện muốn cầu Đại Đường ta, Thổ Phồn vừa mới dựa vào hơn một vạn người của Tùng Tán Can Bố bình định bốn phương, đánh hạ được một phần lớn của Đông nữ quốc, lần này bọn chúng lui khỏi Đông Khương không phải vì không đánh được, mà vì không đủ quốc lực. Người Thổ Phồn dũng mãnh, đánh trận vô cùng mạnh mẽ, nhưng giống như các bộ tộc thảo nguyên, đều chia thành nhóm nhỏ, không đoàn kết làm một được, Tùng Tán Can Bố muốn nghỉ dưỡng sức, đánh phá từng bộ tộc cao nguyên.

- Nhưng người Thổ Phồn có một tập tục rất xấu, đó là thích mang lương thực ra đốt, kính hiến cho thần linh, dù bản thân đói cùng phải chiếu cố thiên thần trước. Có hủ tục này thì làm sao khôi phục được nguyên khí, chỉ cần dư dả một chút là đốt đi, thế thì nghìn năm cũng vô ích.

- Trẫm biết động tĩnh người Thổ Phồn, sao người biết họ thích đốt lương thực đồ dùng?

- Bệ hạ, người Thổ Phồn cũng có văn tự, nhưng phương pháp ghi nhớ của bọn họ là hát, vi thần từng nghe qua một bài ca dao, vả lại đại hiến tế của người Thổ Phồn chẳng phải là bí mật, chỉ cần thông qua thương đội là biết. Thần hạ thủ nặng tay là vì không muốn người Thổ Phồn đạt được mục đích, bất kể là mục đích gì, một dân tộc mạnh mẽ như thế thoát khỏi ngu muội sẽ là ác mộng của Đại Đường.

Hạ Thiên Thương dẫn đại đội nhân mã tới Tế Liễu doanh, đào hố, đông người dễ làm việc, chỉ cần hai ngày đã đào ra hơn trăm cỗ thi thể người Thổ Phồn, đào ra được cỗ thi thể nào, người Thổ Phồn sẽ sẽ đặt lên đống củi thiêu.

Sứ tiết Thổ Phồn không phải chỉ một nhóm, mà là hai ba nhóm, bộ tộc gần Tùng Châu và Kiếm Nam cũng phái sứ giả tới kinh sư, thủ đoạn của Lộc Đông Tán rất dứt khoát, tới tận nơi giết đầu mục, thu nạp số còn lại.

Vụ án xác treo ở thành Lạc Dương còn chưa phá, nay lại thêm vụ án ngũ quỷ chuyển đồ ở Tế Liêu doanh, tức thì hai tòa thành lớn bao phủ bởi tin đồn, khi phát hiện Ngụy Thiên Ngọc đã thành phế nhân vô dụng, việc đầu tiên Hạ Thiên Thương làm là bóp chết hắn, bảo lên triều nói Ngụy Thiên Ngọc chết khi bị treo ở cổng thành, ai cũng biết Hạ Thiên Thương nói láo, nhưng không một ai trong triều dị nghị, ngay hoàng đế cũng ngầm thừa nhận sự kiện này.

Phu thê Vân Diệp ở điện Vũ Đức hai ngày, rồi bị hoàng đế đuổi ra khỏi cung, vì tội danh ngang ngược trên Bá hà, phạt ba tháng lương, loại xử phạt sấm chóp to, mưa gió nhỏ này thì Vân Diệp quen rồi, các vị đại thần quen rồi, đám đại lão Phòng Huyền Linh không nói gì cả, coi như chuyện này chưa từng có.

Phải đi tìm người Thổ Phồn kiếm chuyện, đó là kế hoạch Vân Diệp tính trước, không thể vì các ngươi chết ba trăm người mà bỏ qua chuyện ức hiếp con ta, chính các ngươi nói mình xúc phạm quỷ quỷ thần, bị trời phạt phải hiến tế. Lộc Đông Tán khuyên can hết lời mới thuyết phục được đem thi thể hiến cho thiên thần, còn những thứ khác để lại cho các dũng sĩ còn sống.

Mang toàn bộ gia tướng rầm rộ kéo tới Tế Liễu doanh, nỏ tám trâu không dám mang, nỏ cứng thì không thể thiếu, xa xa đã nhìn thấy rất nhiều người đứng trên đồi chỉ trỏ về chỗ người Thổ Phồn cắm trại, thậm chí có người thắp hương khấn bái.

Vân Diệp ném thẻ bài của mình cho quan viên Hồng lư tự trông cửa, từ khi người Thổ Phồn xảy ra chuyện, hoàng đế sai người Hồng Lư tự canh cửa, người khác cho rằng hoàng đế đang hạn chế tự do của người Thổ Phồn, chỉ có số ít mới hiểu hoàng đế đang bảo vệ người Thổ Phồn, chỉ có trộn lẫn người Đường vào đó mới không có chuyện sụt đất xảy ra lần nữa.

Thấy hoàng đế chỉ thúc giục chú ý tới vụ án ở Lạc Dương, còn vụ án xảy ra ngay dưới vành mắt thì lại chẳng để ý, đám thành tinh như Phòng Huyền Linh liền nhận định vụ án này do Vân Diệp làm, nếu không hoàng đế phải nóng ruột vì chuyện xảy ra bên cạnh mới đúng.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau