ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 846 - Chương 850

Chương 847: Không xích được giao long

Trường Tôn thị cũng cho rằng hoàng đế đã sai, do dự rất lâu mới nói:

- Nhị lang, thiếp cứ thấy chàng phái Ngụy Thiên Ngọc đi tiếp nhận Hàn Triệt là sai lầm, chuyện này do Vân Diệp làm mới đúng, chàng biết y mà, một khi chàng hạ lệnh là y chấp hành, không có chút do dự nào. Nhưng nếu giao cho Ngụy Thiên Ngọc, thiếp tin, nếu kẻ kia trốn thoát ngay trước mắt y, y cũng mặc. Tuyệt đối không xen vào, chàng cứ khen y hiểu chuyện, thiếp thấy đó là tính rất xấu.

Lý Nhị vuốt chòm râu ngắn:

- Quan Âm tỷ sai rồi, ở vị trí nào lo chức phận đó, đấy là lời răn thiên cổ. Nếu như bất kỳ ai cũng có thể xen vào việc người khác, lệnh đưa ra từ nhiều miệng, quốc gia sẽ hỗn loạn, Vân Diệp hiểu đạo lý này, cho nên chỉ cần không phải việc của mình thì y không hỏi tới, đây là tính tốt, không phải là khiếm khuyết. Cho dù những người kia không thể làm tốt hơn y, nhưng chuyện trong thiên hạ không thể dựa vào một người, nhìn khắp cổ kim, người hoặc hoàng đế làm thế đều không có kết quả tốt.

Trường Tôn thị bái tạ thụ giáo, đặt ấm trà ở chỗ thuận tay của Lý Nhị rồi khom người lui ra, vào màn rồi mới thở dài, Vân Diệp phải an bài thế trận cực lớn, mạo hiểm mới bắt được Hàn Triệt, nói rõ hắn không phải hạng tầm thường, Trường Tôn Xung chỉ bị hai con ưng tập kích đã khốn đốn, chẳng lẽ Ngụy Thiên Ngọc lợi hại hơn Trường Tôn Xung?

Bà quá hiểu tính khí Vân Diệp, chỉ cần chấp hành xong mệnh lệnh là rút lui, tuyệt đối không tham quyền cố vị, lần này nếu Hàn Triệt chạy mất, bệ hạ vì thể diện sẽ không bảo Vân Diệp đi bắt nữa, cái họa này không trừ, Trường Tôn thị không yên tâm, vì chúng sẽ ra tay với nhi tử của mình, khơi lên dã tâm của các vương gia với ghế thái tử, không thể được, Trường Tôn thị về điện Lưỡng Nghi, vội vàng viết một phong thư, mong Vân Diệp không hoàn toàn buông tay.

Thư của hoàng hậu còn trên đường thì Vân Diệp đã bàn giao xong, Ngụy Thiên Ngọc kiêu ngạo coi toàn bộ lời dặn dò của Vân Diệp như gió thoảng bên tai, Ngụy Thiên Ngọc xuất thân từ đại tộc Tấn Dương, làm hắn coi thường loại quý tộc mới nổi như Vân Diệp, vì cho rằng công lao của bọn họ là may mắn mà thôi.

Hàn Triệt bị trói như cái bánh tét, cho vào lồng sắt, cười tạm biệt Vân Diệp, chẳng thấy chút buồn bã nào, không giống tù phạm, mà giống đế vương tự chịu phạt.

Cái roi chưa bao giờ rời tay của Ngụy Thiên Ngọc quất chát lên mặt Hàn Triệt, hắn cực kỳ căm ghét khuôn mặt thanh tú đó, Vân Diệp nhíu mày định nói thì nghe thấy Hàn Triệt cười bảo:

- Vân huynh, hôm nay hai ta từ biệt chẳng biết bao giờ mới gặp lại, hãy bảo trọng, chuyện nhỏ nhặt này không cần bận tâm, một roi hôm nay ngày sau hắn phải trả giá gấp ngàn lần, chuyện nhỏ mà thôi.

Vân Diệp không nói nữa, chỉ chắp tay xoay người đi, đối loại người coi như đã chết như Ngụy Thiên Ngọc chẳng cần để ý, chẳng biết hắn còn sống tới được Trường An không.

Ngụy Thiên Ngọc đi rồi Vân Diệp cũng thu dọn hành trang chuẩn bị về Trường An, chuyện bán đất đã ủy thác cho Hà Thiệu, giao dịch với thương nhân nên để thương nhân làm là hơn. Trường Tôn Xung ta tiếp nhận toàn bộ thủy tặc, trong ba năm tới bọn chúng phải lao động khổ sai, lúc đó còn bao kẻ sống được phải xem có nghe lời hay không.

Cuộc chém giết cuối cùng ở Nhạc Châu tiến hành trước mặt bách tính, đó là công việc của Vân Diệp, tới giờ ngọ ba khắc, tất cả đầu mục thủy tặc bị chặt đầu, lấy vôi ướp, đội thuyền mang đi khắp Động Đình Hồ một vòng, đi tới đâu đám thủy tặc nhỏ lẽ đều tan tác, thế là trên Động Đình Hồ không còn chuyện thủy tặc quấy nhiễu nữa.

Đông Ngư điều khiển thuyển lớn, men dòng Đại Giang mà đi, bốn xung quanh là thuyền lớn nhỏ, cột buồm tung bay cờ soái chữ Vân cực lớn, rất uy phong.

Thuyền vào cửa sông liền nghe thấy một câu chuyện kinh người, một võ tướng mặc quan phục tứ phẩm bị người ta treo ở cửa đông thành Lạc Dương, toàn thân trên dưới trừ đầu lâu nguyên vẹn, xương sườn chưa gãy thì xương cốt chỗ khác bị chùy đập nát, khuôn mặt kinh hoàng, vặn vẹo, xem ra xương cốt bị đập nát khi hắn vẫn tỉnh táo, người chưa chết, nhưng chỉ biết há miệng kêu gào. Đó là Ngụy Thiên Ngọc, ba trăm người đi theo không thấy tăm tích đâu, tin dữ truyền về Trường An, đế phẫn nộ, lệnh Bách kỵ ti lùng sục khắp thiên hạ, thề băm xác tặc nhân thành vạn mảnh.

Vân Diệp trốn trong khoang thuyền chơi cờ năm quân với Tiểu Linh Đang, cược cởi quần áo, cờ vây thì y không phải đối thủ của Tiểu Linh Đang, may là nàng không thông thạo cờ năm quân, Vân Diệp thừa cơ thắng mấy ván, nhưng khi Tiểu Linh Đang chỉ còn yếm ngực và quần lót lại thể hiện thần uy, vài ván Vân Diệp đã chẳng còn chút quần áo nào, nam nhân trần truồng không phải thứ tử tế, đó là câu ngạn ngữ xưa, mang tiếng xấu rồi còn khách khí gì nữa, làm chuyện xấu tới cùng luôn.

Mỗi lần ân ái với Tiểu Linh Đang đều để lại dư âm vô tận, vóc người nàng nhỏ nhắn, bờ vai xinh xinh, cái eo gọn gàng, nhưng đừng nhầm chính thế càng làm nổi bật cặp mông tròn vênh vểnh, hai bầu vú nảy nở tròn căng, khi nàng mặc y phục không bao giờ nhận ra điều này, nên Vân Diệp thích nhìn nàng lõa thể thích nhìn khuôn mặt đỏ rực như lửa của nàng khi bị mình ngắm nhìn, thích nghe tiếng van vỉ chực khóc của nàng.

Tất nhiên y càng thích lúc mình tấn công điên cuồng, Tiểu Linh Đang không kìm được khoái cảm xung kích cơ thể, vẫn thẹn thùng nhẫn nhịn, tiếng rên siết cố kìm nén đó càng mê người, Tiểu Linh Đang là mỹ nhân sinh ra cho người ta yêu thương và dày vò. Mưa tan mây tạnh rồi ôm thân thể mịm màng của nàng trong lòng, nghe tiếng nàng thở, cảm nhận tiếng tim nàng đập, vuốt ve làn da ngọc của nàng …

Vân Diệp vừa mân mê cái ấm sứ trơn mịn vừa tưởng tượng làn da của Tiểu Linh Đang, nước dãi chảy dài không biết, làm Tiểu Linh Đang không dám tới thay nước mới cho y …

Hạm đội chẳng có thời gian dừng ở Lạc Dương, Lưu Nhân Nguyện lên bờ tới phủ đô đốc đổi văn thư, Vân Diệp ở trên truyền làm bậy, bất kỳ ai muốn gặp hầu gia, Lưu Tiến Bảo chỉ có một câu:

- Hầu gia bị phong hàn, không tiện tiếp khách.

Người của phủ đô đốc không gặp, thứ sử Lạc Dương không gặp, người hình bộ cưỡi khoái mã tới cũng không gặp, tóm lại Vân Diệp quyết định không gặp ai hết, trên thuyền chở đầu phú thuế Lưỡng Hồ, không ai dám lên thuyền. Khi hạm đội vào Hoàng Hà, bên bờ không ngừng có khoái mã chạy dọc bờ gọi, nhìn cờ vàng cắm sau lưng thì biết là tín sức của hoàng gia, bảo Đông Ngư đi đếm số móng rồng, năm móng thì gặp, còn ít hơn chỉ là thân vương phiên vương, không cần dừng lại, dừng lại là phiền toái lớn.

Đông Ngưng ú á ú ớ lắc mông, bảo đi đếm mấy móng mà không đếm được, đúng là ăn hại.

- Hắn nói trên cờ có một con chim lớn, đuôi rất dài, rất đẹp.

Nhân Hùng ở bên Đông Ngư lâu nhất phiên dịch giúp, Vân Diệp mới hiểu là tín sứ của hoàng hậu, không gặp không hay.

Đón tín sứ lên thuyền, thấy hắn lấm lem bùn đất, quỳ rạp xuống, thở hồng hộc nói:

- Vân hầu, nương nương có tin gấp tám trăm dặm.

- Xảy ra chuyện gì, ta sắp tiến kinh rồi, chuyện gì khiến nương nương nóng ruột như thế?

Vân Diệp vờ không hiểu, tín sứ nói năng lẫn lộn kể rõ sự tình.

Đội ngũ của Ngụy Thiên Ngọc vừa mới rời Động Đình Hồ liền bị một đám áo lam tập kích, nói tập ích cũng không chuẩn xác lắm, đám người áo lam đeo mặt nạ bao vây bọn họ, Ngụy Thiên Ngọc bị hai tên khổng lồ bắt sống, hộ vệ liều mạng chiến đấu, nhưng không địch lại, bị người ta đánh cho chạy tán loạn, tội tù bị bắt đi, hộ vệ ngay cả thời gian giết tội tù cũng không có, nay bị quan phủ đương địa giam trong ngục đợi sau thu xử quyết, đó là do hoàng đế hạ lệnh, dù là đại tộc Tấn Dương cũng không tha.

Sau đó cổng thành Lạc Dương xuất hiện tấm thân tàn tật của Ngụy Thiên Ngọc, thiên hạ chấn kinh, từ đô đốc tới trưởng sử Lạc Dương đều bị đình chức đợi tra xét.

Nghe hết ngọn ngành Vân Diệp thắc mắc:

- Những chuyện đó liên quan gì tới ta, phú thuế trên thuyền không thiếu một xu, ta mang tới Trường An là xong việc.

- Hầu gia, ngài cứ xem thư của nương nương trước thì hơn.

Chương 848: Nhãi con ngông cuồng

Người xưa nói chim Đỗ Quyên kêu đầu hè như tiếng khóc than ứa máu, đó là điều hình dung phong thư của Trường Tôn thị, không có ngữ khí cao cao tại thượng, chỉ có một người mẹ thỉnh cầu học sinh của mình giúp mình, viết bức thư này rõ ràng khi Ngụy Thiên Ngọc còn chưa xảy ra chuyện, muốn Vân Diệp cảnh cáo hắn phải làm việc cẩn thận, vạn vạn lần không thể kiêu căng khinh địch, nếu khi Vân Diệp về kinh có thể đưa Ngụy Thiên Ngọc đi theo là tốt nhất.

Vân Diệp gập thư lại, hỏi tín sứ:

- Ngươi còn đi được không, tới đây cưỡi ngựa nhanh hơn thuyền lớn đi ngược dòng.

- Bẩm hầu gia, mạt tướng đi được, chỉ cần để nương nương sớm ngày an tâm, mạt tướng có chết cũng cam lòng.

Vân Diệp gật đầu, về khoang thuyền viết một phong thư, cho vào ống da trâu, đưa tín sứ lên bờ, đồng bạn của hắn đã dắt ngựa đợi sẵn.

Dõi theo bóng dáng tín sức biến mất, Vân Diệp nói với Vô Thiệt:

- Có phải ta mềm lòng quá không? Người ta đã không tin mình rồi, lại còn đưa chủ ý hộ, thật là.

- Toàn thân ngươi chỉ có mỗi điểm này là làm người ta thích thôi, khi đối diện với tình nghĩa chịu cúi mình, biết bao hào kiệt muốn làm việc này, kết quả đều bị dục vọng mê hoặc, thành kẻ ô tình vô nghĩa, ngươi hỏi người xung quanh, xem có ai nghi ngờ tình nghĩa của ngươi không? Dù nguy hiểm đến mấy họ cũng theo ngươi, vì cái gì? Những năm qua Vân gia kiếm vô số tiền tài, nhưng không ai tham ô, vì sao? Ngươi lên xuống bao phen, nhưng có ai phản bội không?

- Những người như lão phu, Lão Lưu, Tiểu Ưng, hầu phủ nho nhỏ của ngươi giữ nổi bọn ta sao? Còn chẳng phải tình nghĩa níu kéo, ngươi thông minh, nhưng người thông minh đa phần bạc tình, ngươi làm rất tốt, chưa bao giờ dùng sự thông minh với người của mình, một người thông mình cam lòng vì tình nghĩa làm chuyện ngốc nghếch. Lão phu thích gia phong của Vân gia, bình hòa điềm đạm, ở nhà ngươi dưỡng lão không tệ, ít nhất lúc tuổi già suy yếu không bị đuổi ra khỏi nhà. Tiểu tử, cứ làm chuyện của ngươi, làm người theo cách của ngươi, khi cần bọn ta, nhất định sẽ dốc toàn lực giúp ngươi, trẻ ngoan phải giữ gìn.

Vô Thiệt mới đầu nói còn cười, nhưng về sau sắc mặt vô cùng trang trọng.

Nếu đã quyết định rồi thì Vân Diệp cũng không suy nghĩ nhiều nữa, người nhà bằng hữu đều ủng hộ còn phí óc làm gì? Có thời gian nghĩ ngợi, chẳng bằng đánh cờ năm quân với Tiểu Linh Đang.

Ba ngày sau đội thuyền về tới Trường An, hiện Bá hà rất đáng ghét, lại còn bị kẹt thuyền, khi cách Trường An mười dặm, mặt nước bị thuyền lớn thuyền nhỏ lấp kín.

Toàn là thương thuyền, nghe giọng quát tháo đủ cả nam bắc, Vân Diệp cười vui vẻ, cuối cùng được cảm nhận sự chật chội của đời sau, quá tốt, kiếp trước không có cơ hội dùng đặc quyền, giờ có cơ hội rồi, lão tử là quân hạm hầu gia, có quyền ưu tiên.

Tiếng tù và trầm hùng vang lên, trống trận cũng gõ rầm rầm, quân hạm chẳng hề ngần ngại lao thẳng tới con đường chật hẹp, tuần kiểm trên mặt nước xoay ngang thuyền tựa hồ chặn quân hạm, ra sức xua tay, miệng lớn tiếng la hét gì đó, Vân Diệp nổi lòng hung ác đâu thèm quan tâm, thấy quân hạm sắp va phải thuyền nhỏ rồi, tuần kiểm hét lớn nhảy xuống nước, lâu thuyền cao lớn lập tức nghiến qua thuyền nhỏ, khi đi qua, trên mặt nước chỉ còn lại ít ván gỗ và tuần kiềm đang cố sức quạt nước.

- Đại soái, sao thế? Lại Truyền Phong nhỏ giọng hỏi Lưu Tiến Bảo, hai kẻ này đều thô lỗ, nên hợp nhau.

- Đại soái thấy mình lỗ lớn, nên phải đòi lại một chút, lần nào cũng thế, chỉ cần bản thân làm chuyện ngốc nghếch là đều phát tiết lung tung, ngươi theo hầu gia lâu rồi sẽ không thấy lạ nữa.

Lại Truyền Phong gật đầu tán đồng, đại soái không vui, nếu đại soái không vui thì toàn quân trên dưới cũng không vui, phải cùng phát tiết, không để đại soái thống khoái một mình.

Trên đường sông khắp nơi tiếng kêu cha gọi mẹ, đương nhiên không ít tiếng chửi bới, tất cả thuyền bè lũ lượt né sang hai bên, đã có một số thuyền mắc cạn, nhìn thấy quân sĩ hung ác trên thuyền, chỉ đành nuốt lời chửi bới vào bụng, vươn cổ ra xem phía trước còn tên xủi xẻo nào không, không thể để mỗi mình gặp họa.

Một chiếc thuyền hoa cao lớn, Lộc Đông Tán đang nhận quan viên Hồng lư tự tẩy trần, trên đường về bị kẹt ở đây, nghe bên ngoài huyên náo, còn có tiếng trống chận, liền vén rèm nhìn, chỉ thấy một đội thuyền lớn ngang ngược đi tới, ngẩng đầu lên thấy cờ soái viết chữ Vân, biết Vân hầu mà mình đắc tội quay về rồi, hỏi:

- Trương thiếu khanh, đội thuyền treo cờ chữ Vân kia có phải là Lam Điền hầu Vân Diệp không?

Hồng Lư tự Trương thiếu khanh vội nhìn ra ngoài, mặt tái đi, vội hạ rèm xuống, bảo thuyền phu mau cập bờ, mắc cạn cũng không sao.

- Thiếu khanh cần gì phải sợ, chẳng qua chỉ là tên nhãi phù phiếm thôi. Lộc Đông Tán nhìn Vân Diệp đứng ở mũi thuyền vừa nhảy vừa hét, đội mũ tử kim trừ Vân Diệp không thể là ai khác.

- Đại tướng chê cười rồi, Vân hầu từ Động Đình Hồ khải hoàn trở về là lúc kiêu ngạo, mười vạn thủy tặc đánh một trận là dẹp, công cho xã tắc, lợi ở quốc gia, chỉ cần tướng sĩ quay về, chút quấy nhiễu nhỏ là gì.

- Té ra là đi tiễu phỉ, có hạm thuyền thế này diệt mười vạn phỉ tặc chẳng có gì khó, chỉ chút công lao ấy mà khiến thằng nhãi này quên hết tất cả à?

Lộc Đông Tán cười khẩy nói:

Trương Khắc Kỳ nghiêm mặt lại:

- Đại tướng nói thế là sai rồi, Vân hầu là mãnh tướng triều ta, trước kia ở Liêu Đông, trong vòng một tháng diệt địch mạnh, hạ kiên thành, cô quân xâm nhập Cao Ly mang thi cốt tướng sĩ tiền triều rồi, công tích đó Đại Đường đều thuộc lòng, sao có thể xem thường.

Thấy Trương Khắc Kỳ nổi giận, Lộc Đông Tán cười không đáp, lòng thầm nghĩ, một tên ngu xuẩn thế này cũng xứng làm đối thủ của ta? Uổng cho mình thời gian qua còn lo lắng Vân Diệp tới hỏi tội thì sao, loại hoàn khố này, chỉ cần dũng sĩ Thổ Phồn ta quát một tiếng là đái ra quần, đem nhân vật này so với mình, đúng là sỉ nhục suốt đời.

Quân hạm rẽ một con đường trong đoàn t huyền, húc đổ trạm kiếm tra của ti tuần kiểm, nghênh ngang giương buồm đi xa, quân doanh thủy quân cách Bá Hà không xa.

Người tới nghênh tiếp giật mình, một đội hạm thuyền dài buồm chi chít, lấp kín mặt nước ùn ùn kéo tới, Trường Tôn thị ngồi trên loan giá nghiến răng ken két, sao bà không hiểu Vân Diệp cố ý làm thế.

Lần này khải hoàn rất có thể diện, mỹ nữ của giáo phường ty trong cung vung ống tay dài nhảy múa, lễ quan từng tiếng vấn đáp đúng quy củ, hỏi một câu, tướng sĩ hô lớn một hồi, mỹ nữ múa càng hăng. Nhìn eo nhỏ uốn éo, ánh mắt lả lơi, đám thô hán trong quân kẻ nào kẻ nầy há mồm đờ đẫn, nước dãi chảy dài.

Đáng tiếc Vân Diệp không được thưởng thức, vừa cười cuồng ngạo xuống thuyền, liền bị hai kiện phụ khỏe như trâu ném vào loan giá, không được, đây là loan giá của hoàng hậu, đánh chết Vân Diệp không dám bừa bãi, leo lan can loan giá định xuống bị một ngọc thủ thon thon vươn ra nhéo tai lôi vào.

Loan giá rất lớn, như một cái phòng nhỏ, trong có một lão hoạn quan và lão tỳ nữ cười với mình, còn tưởng véo tai mình là Trường Tôn thị, hóa ra là thị nữ thiếp thân của bà ta, đang định nổi giận thì nghe thấy tiếng hừ khẽ, Vân Diệp liền cúi đầu xuống, từ tiếng hừ này nghe ra Trường Tôn thị rất giận.

- Giỏi, giỏi cho một vị đại tướng quân oai phong, à, ngươi chưa phải là đại tướng quân, cùng lắm chỉ là tiểu tướng quân, sao tung hoành ở Động Đình Hồ chưa đã muốn làm chuyến nữa ở Trường An à? Sao ngươi không dùng máy ném đá với nỏ tám trâu? Nói không chừng có thể tái lập chiến công ở Động Đình Hồ đấy, oai phong biết bao.

Chương 849: An tâm

Không ngờ Trường Tôn thị lại tới, nghe thấy Vân Diệp ngang ngược và tận mắt nhìn thấy y ngang ngược là hai khái niệm khác nhau, lúc này ngoan ngoãn một chút thì hơn.

Lại lần nữa không ngờ Trường Tôn thị mắc hai câu lấy khăn tay ra khóc, vừa khóc vừa nói mình đối xử tốt với Vân Diệp ra sao, nói Vân Diệp lòng lang dạ sói thế nào, bắt được thần nhân Hàn Triệt, vì sao không chém đầu ngay lập tức, nhất định đưa tới Trường An, giờ bị đồng bọn cướp đi, hậu họa vô cùng, thái tử, Ngụy vương, Ngô vương không còn yên ổn nữa, nói tới bi thương, không ngờ mắng bản thân mù mắt, sao lại dạy ra loại khốn kiếp như Vân Diệp.

Trường Tôn thị chửi mắng thì Vân Diệp còn chống cự được một hồi, giờ người ta vừa khóc vừa mắng thì không dễ ứng phó rồi, đầu đau như búa bổ, vô số sao vàng lấp lánh trước mặt, rất muốn hét lớn, nhưng không dám, lão thái giám kia nhìn gườm gườm, mình dám làm càn, nhất định bị lão ta tóm lấy treo lên cột cờ.

- Nương nương, người nói lý một chút được không, không thể chặt đầu Hàn Triệt khi đó, bọn chúng không phải một người mà là một đám người, thế lực lớn hơn sự tưởng tượng của người. Tới giờ thần mới biết Thương Ưởng, Tôn Tẫn, Bàng Quyên đều có bóng dáng bọn chúng, không hỏi cho rõ ràng sao được, có chuyện thần không tiện hỏi, phải do bệ hạ hỏi, thần còn muốn giữ lại cái đầu ăn cơm, không muốn chết non.

- Cái tên Ngụy Thiên Ngọc kia tự tin đảm bảo với thần không có vấn đề, nói có trăm vạn tặc khấu tới cũng đối phó được, ai ngờ mấy trăm người đã dễ dàng xử lý hắn, người bệ hạ phái tới, thần dám nói là vô dụng không? Vả lại thần viết thư cho nương nương rồi, sao nương nương còn không tha?

- Nương nương cũng quá xem thường nhi tử của mình rồi, Thừa Càn tâm địa quang minh, làm việc lỗi lạc, dương mưu xuất thần nhập hóa, lần trước dùng tình cảm với bách tính trói thần vào chiến xa, dâng lên đạo ( lưu dân nhập thành sớ) mà tới giờ thần còn chưa tha thứ cho bản thân, không muốn gặp hắn nữa, lòng hắn sắt đá thế rồi, còn bị người khác xúi bẩy?

- Thanh Tước bây giờ thích nhất chơi đòn hiểm, cái này liên quan tới việc hắn ở dưới lòng đất lâu, một lòng muốn thành nhân vật như Khổng phu tử, coi thường quyền thế thế tục, nếu như hắn không muốn rời phòng thí nghiệm, thần muốn dụ hắn ra cũng chẳng được.

- Tiểu Khác? Tên này giờ trơn như trạch, lần trước bốn đứa bọn thần bị bệ hạ dọa một trận, hắn lập tức chạy vào Thục sơn tu tiên, thần dám đảm bảo, chỉ cần nương nương lộ ra một chút, hắn sẽ chạy xa ba nghìn dặm, hắn luôn cho rằng cả đời hạnh phúc an khang mới đáng sống.

- Ba tên đó giờ kẻ nào tầm thường? Tên nào cũng biết rõ mình muốn gì, Thừa Càn đợi bệ hạ trăm năm rồi kế nghiệp, Thanh Tước muốn đem tên khắc trên sử sách, còn muốn chiếm một chương lớn, Tiểu Khác kém hơn, chỉ mê tiền tài, các hoàng tử khác muốn đấu với ba bọn họ khác gì muốn chết. Thanh Tước, Tiểu Khác thừa nhận Thừa Càn, không có nghĩa là thừa nhận người khác.

- Hiện giờ nương nương yên cái tâm đi, về cung an dưỡng hưởng phúc, thần muốn về nhà thăm khuê nữ, sau đó đi xem xem mặt ngang mũi dọc tên khốn kiếp Lộc Đông Tán ra sao mà dám cướp khuê nữ của thần đi.

Trường Tôn thị nghe Vân Diệp than vãn cả đống, nói có vẻ có lý lắm, liền yên tâm, ở Đại Đường, hiểu ba huynh đệ Thừa Càn nhất là Vân Diệp. Nếu y nói ly gián vô dụng thì yên tâm rồi, đôi mày nhíu chặt đã giãn ra, rồi lại dựng lên, vì bà phát hiện vừa rồi Vân Diệp nói chuyện với mình không có chút tôn kính nào. Lại tóm lấy chuyện ngang ngược vừa rồi răn dạy, suốt ngày chỉ biết làm bừa làm bậy, may mà không có người chết, nếu không sẽ bị ngôn quan đàn hặc, hình bộ tra hỏi, mình phải gánh giúp Vân Diệp bao nhiêu lần rồi rồi, ở trong cung cũng giật mình thon thót, chẳng được yên thân.

Chửi mắng xong toàn thân khoan khoái mang đám anh vuốt rời đi, đám ca cơ giáo phường ti cũng bị mang đi nốt, chẳng để lại một ai an ủi trái tim cô tịch của tướng sĩ.

Quy về địa bàn của mình, Vân Diệp chợt thấy thân xác rã rời, lại đánh trận nữa, bất kể Thủy sư Lĩnh Nam hùng mạnh đến đâu, tổn thất vẫn khó tránh khỏi, hậu sự phải xử lý thỏa đáng, còn phải viết báo cáo cho hoàng đế. Thứ này binh bộ cũng cần, phải cho vào hồ sơ, sử quan sẽ tới hỏi tỉ mỉ chiến sự, chuẩn bị dùng ánh mắt khác viết cuộc chiến này vào sử sách.

Thăng quan là quyền lực của hoàng đế, còn phát tài thì phải dựa vào đại soái rồi, hoàng hậu đã mang ca cơ đi, không có mỹ nhân để xem, mọi người liền vươn cổ nhìn lều soái, thấy tư mã, tham quân, chủ bạ ra vào không ngớt, liền đoán lần này mọi người được thưởng bao nhiêu, vàng bạc lấy từ hang ổ thủy tặc không ít.

- Đại soái, không biết lần này tiền phong doanh của ti chức được bao nhiêu? Trong doanh chiến tử bảy sáu huynh đệ, đại soái không thể thấy chúng tôi không đại chiến mà phân tiền tài cho đám thủy quân.
Lại Truyền Phong nghe nói đại soái triệu kiến liền lập tức vào lều, vừa thấy Lưu Nhân Nguyện tới trước đã cuống lên:

Lưu Nhân Nguyện tay phải phe phẩy một tờ giấy trước mắt Lại Truyền Phong, con số trên đó làm miệng Lại Truyền Phong khô khốc, định nói thì Vân Diệp ném cho tờ giấy cắt ngang, vội nhặt lên, may quá, con số không nhỏ, giờ mới yên tâm uống trà, phe phẩy tờ giấy của mình với Lưu Nhân Nguyện.

- Đại soái, hiện giờ chúng ta chưa được phép chia tiền, làm thế này liệu có ổn không, theo luật chúng ta nộp cho quốc khố, sau đó binh bộ phát lại cho chúng ta.

Ngũ lễ tư mã cũng có một tờ giấy, phân chia cho tướng sĩ thủ doanh, tên này chưa bao giờ rời kho dầu một bước, vài ngày kiểm tra một lượt, làm toàn thân mang mùi hôi của dầu, huynh đệ quân doanh không ai muố quan hệ với hắn, hắn vác cái mặt người chết tự vui vẻ một mình.

- Nếu là biên quân, tất nhiên sẽ làm thế, tiếc rằng chúng ta là thân quân của bệ hạ, binh bộ không quản chúng ta, cho nên tiền tài thu được chúng ta tự dùng, đương nhiên bệ hạ và nương nương sẽ có một phần, ngươi cứ yên tâm mà thu tiền đi, trong thủy sư Lĩnh Nam thì ngươi nghèo nhất.

Miệng ngũ lễ tư ma co giật, do dự rất lâu đứng lên đa tạ đại soái ban thưởng, cơ hội chia chác với hoàng đế, hoàng hậu đâu có nhiều.

Thủy sư Lĩnh Nam là một chỉnh thể, Vân Diệp làm bất kỳ chuyện gì cũng không thiếu một ai, dù là chia cá khô cũng mỗi người một phần, ngũ lễ tư mã biết truyền thống này, đại soái nói thế rồi, không lấy là không coi mình là thành viên của hạm đội.

Tướng sĩ vất vả quá nửa năm, được nghỉ ngơi một tháng, Vân Diệp chỉ mặt Lưu Nhân Nguyện bảo hắn xéo về nhà, chuyện quân doanh giao hết cho ngũ lễ tư mã quản hạt, tướng sĩ về nhà thăm thân, đó là phúc lợi chỉ thủy sư Lĩnh Nam mới có.

Vân Diệp cũng phải về nhà, phong đại ấn, giao ngũ lễ tư mã, cưỡi Vượng Tài đi về, chỉ cần đánh trận xong đều phải mặc khải giáp trở về, hương thân của Vân gia trang thích nhân màn này, chỉ cần thấy hầu gia mặc khải giáp trở về, không cần hỏi cũng biết lại lên chiến trường, ai chẳng mong gia chủ của mình là công thần chiến công lừng lẫy.

Tất cả mọi người đều tới bái kiến hầu gia, chúc mừng hầu gia trở về, sau đó giải tán, việc gì làm việc nấy, bán thịt lợn tiếp tục xẻ thịt, bán hoa quả tiếp tục rao bán, vừa nãy nhân lúc bài kiến hầu gia bán một miếng da, giờ tiếp tục mặc cả với khách không hài lòng. Cho dù vẫn cúi gập người vẫn tới đòi hầu gia một đồng, vì vừa rồi Vượng Tài uống một vò rượu lớn.

Chương 850: Mùi vị của nhà (1)

Ai chịu nổi cả ngày mặc khải giáp, thứ này vừa bí vừa nặng, Trường An tháng chín, mùa hồ hoành hành, mồ hôi đầm đìa hoàn thành nghĩa vụ, lập tức tháo giáp ném đi, nhất là mũ trụ.

Vân Diệp cảm thấy như thế rất tốt, hầu gia phải có nghĩa vụ tiêu khiển cho đại chúng, đại chúng cũng biểu đạt tôn kính với mình, thế là xong, ai cũng có cuộc sống của mình, hầu gia ở tiền phương thu hoạch vô số không chia cho bách tính đồng nào, đương nhiên bách tính bán được tiền cũng chẳng cho hầu gia một xu.

Nhân vật lớn tới Vân gia trang nhiều rồi, cho dù có một ngày hoàng hậu nương nương đứng trước mặt mình muốn mua hai cân thịt về làm thức ăn cũng thường thôi, chả lẽ bệ hạ không ăn cơm?

Trước kia huyện thái gia xuống trang tỏ vẻ thân dân một chút cũng làm các trang hộ cảm kích bất tận, giờ tể tướng tới quán ăn một bát bánh cũng thu tiền, cho thêm ít hành phi là ưu đãi rồi.

Vân gia trang giàu có, lãn hán bán bánh cũng ưỡn thẳng lưng, cái danh trang tử giàu có nhất Đại Đường bị các trang hộ khịt mũi coi thường, hiện giờ so con ai thi vào được thư viện, chứ lấy trong lòng ra một xâu tiền khoe khoang bị người ta nhổ nước bọt dìm chết, một lão hán áo gai khiêng gánh ở Vân gia trang tử nói không chừng là ông chủ một cửa hiệu trong thành Trường An, ai dám xem thường.

Tài phú mang lại cho người ta sự thay đổi lớn nhất là tinh thần tự lập, tiền là lá gan dũng sĩ, ta chẳng cần gì ở ngươi, nên chẳng cần khom lưng uốn gối, ai thích làm thế chứ, hạ nhân của Vân gia không phải tiện tịch, không ai cả, nếu gia chủ ức hiếp thái quá đập bát đánh người không phải là không có, cho nên nếu thấy mã phu dắt ngựa oán trách hầu gia không biết thương động vật thì đừng lấy làm lạ.

Vượng Tài sau khi tháo yên ngựa, thân mật với mã phu, giương tai lên đợi hắn tắm rửa cho mình, sạch sẽ rồi có nha hoàn tới, đeo túi lên cổ, tự mình chuồn ra cửa, cỏ ở Nhạc Châu không ngon, về nhà rồi phải ăn chơi một chút, cái sạp dưa hấu kia không tệ, thứ này trừ Trường An thì nơi khác không có.

Lão nãi nãi nhận tôn tử thỉnh an, cười híp mắt về hậu trạch, biết tôn tử muốn tâm sự với thê thiếp, không ở lại chướng mắt nữa, Tân Nguyệt còn chưa nói được câu nào, Na Mộ Nhật đã nhào bổ vào lòng Vân Diệp, khóc tới nói không ra lời, Tân Nguyệt mặt tối sầm tát cho hai cái, Na Mộ Nhật mới đỏ mặt bò xuống, Vân Bảo Bảo và Vân Mộ ở bên há hốc mồm nhìn, làm nàng không biết giấu mặt vào đâu.

- Cha là cha con à?

Đôi mắt lớn của Vân Mộ đầy mong đợi, với loại sinh vật tên "cha" này, nó vừa quen thuộc vừa xa lạ:

Chỉ một câu đã làm Vân Diệp rơi nước mắt, ngồi xuống nhìn mắt khuê nữ nói:

- Đúng rồi, cha chính là cha.

Tạo nghiệt, chính thân khuê nữ của mình không biết phụ thân là ai.

- Cha không có râu, Trình gia gia có râu, Trình bá bá cũng có râu, vì sao cha không có râu?

Tiểu nha đầu cẩn thận sờ cằm Vân Diệp, chuyện cha không có râu làm nó lạ lắm. - Cha cạo râu rồi, vì lo đâm vào da khuê nữ.

Nói xong bế thật chặt Vân Mộ, hôn lên cái má phính, hai cha con quẹt mũi vào nhau cười, Hoạn Nương ở bên cạnh đã khóc chảy nước mũi, mắt Tân Nguyệt cũng đỏ hoe, chỉ Na Mộ Nhật kiêu ngạo, mình không ở nhà, phu quân vẫn yêu hai mẹ con mình nhất….

Vân Diệp ngằm trên ghế tựa, đầu dựa vào lưng ghế, Vân Mộ và Vân Bảo Bảo chơi với cha mệt rồi, Vân Bảo Bảo nâng chân cha lên so với chân mình, vì mẫu thân nói chân mình và chân cha đúc từ một khuôn. Vân Mộ thì áp tai vào ngực cha nghe tiếng tim đập bình bịch.

Tân Nguyệt nhẹ nhàng day huyệt thái dương cho Vân Diệp, nàng nhìn ra phu quân rất mệt mỏi.

- Tiểu Linh Đang hầu hạ chàng thế nào vậy, chàng xem, gầy thành cái gì rồi, cằm nhọm, xương tay lộ cả ra, lần sau không cho muội ấy đi nữa, không được cái tích sự gì, chỉ biết chơi, Na Mộ Nhật cũng thế, chẳng biết gì hết, xảy ra chuyện chỉ biết chạy về nhà, chuyện lớn chuyện nhỏ đều cần chàng giải quyết.

- Được rồi, đừng nói nữa, biết nàng hiền huệ, tài ba, không cần ta phải lo, có điều nói đi cũng phải nói lại, họ đều giống nàng cần nam nhân như ta làm gì, các nàng không thể làm hết mọi việc, phải để lại một ít cho ta làm chứ, hay dở gì ta còn có chút tác dụng, không phải phế vật.

Tân Nguyệt khẽ vỗ lên đầu Vân Diệp:

- Chàng là là người làm việc lớn, phiền não vì những chuyện nhỏ này không đáng, chuyện nhà làm chàng tốn công là không được. - Lại thế nữa, nói ngược rồi, chuyện nhà mới là chuyện lớn, chuyện triều đình mới là làm hay không cũng được, cái vũng bùn đó, ngu mới lún vào.

Vân Diệp thấy khuê nữ nằm trên ngực mình không biết ngủ từ bao giờ, ngược lại Vân Bảo Bảo vẫn đặt chân mình và chân cha một chỗ, xem ai lớn hơn.

Bận rộn suốt cả ngày, Vân Diệp cũng rất mệt, Tân Nguyệt gọi nha hoàn tới bế Vân Bảo Bảo đi, Na Mộ Nhật cũng tới bế Vân Mộ, nhưng ấp úng không muốn đi.

- Muốn thì cứ ở lại đi, tối nay ta cũng không định làm gì cả.

Vân Diệp vừa nói xong bị Tân Nguyệt nhéo một cái thật đau, tối nay vốn muốn cùng phu quân tâm sự, nhưng thấy phu quân ngáp liên hồi, đành chuẩn bị giường chiếu, Vân Mộ bị Hoạn Nương hiểu ý mang đi.

Ba người ngủ cùng nhau không phải là lần đầu nữa, đợi tới khi Tân Nguyệt bố trí xong xuôi thì phát hiện Na Mộ Nhật giống như con bạch tuộc quấn lấy trượng phu, nhìn tấm lưng trần kia là biết nữ nhân này đã cởi sạch rồi.

Không thể được, phu quân bôn ba đường xa, lúc này làm bậy rất hại người, vén chăn lên võ hai cái lên mông Na Mộ Nhật rồi chen vào giữa.

Vân Diệp theo thói quen ôm lấy Tân Nguyệt, sinh xong hai đứa con, nàng ngày càng trở nên đầy đã, sờ mó nắn bóp đều rất thích, ngủi mùi hương ngọt mát trên tóc nàng, cơn buồn ngủ ập tới như thủy triều.

Tiếng chim hót ngoài cửa đánh thức Vân Diệp từ giấc ngủ say, thói quen dậy sớm ở Nhạc Châu phát huy tác dụng cường đại, nam nhân mà dậy sớm là nguy hại nhất, đặc biệt khi bên cạnh có hai mỹ nhân.

Áo ngủ của Tân Nguyệt bị vén lên, hôm qua phu quân về nàng phải vất vả an bài nhiều việc, nên hôm nay dậy muộn, mơ mơ hồ hồ nàng thấy ngực mát lạnh, có một bàn tay gây tội ác trên ngực nàng, rồi rất nhanh hơi thở nồng nồng nóng hổi của nam nhân phả vào mặt, cơ thể nam nhân đó đè lên người, nàng vẫn nhắm mắt, để nam nhân đó chơi đùa thân thể mình, lúc này nàng tỉnh hẳng rồi, toàn thân run lên từng hồi, vẫn cố kìm nén không để phát ra chút tiếng động nào, vờ như đang ngủ say.

Phu thê lâu năm rồi phối hợp rất ăn ý, Tân Nguyệt không mở mắt làm đầu óc Vân Diệp ngập tràn ý nghĩ kỳ quái, lòng vừa khẩn trương, vừa phấn khích, nam nhân là giống đê tiệt, rõ ràng biết là thê tử của mình nhưng vẫn nảy ra một thứ khoái cảm vụng trộm làm người ta sôi trào.

Nhưng loại chuyện này sao nói kiềm chế là kiềm chế nổi, Tân Nguyệt đang vào độ tuổi nhiều khao khát nhất, lại nửa năm trời không cần gũi với trượng phu, như củi khô gặp lửa, khi nam nhân mạnh mẽ tiến vào trong cơ thể nàng bật ra tiếng rên say lòng, lửa cháy một lúc một mạnh, động tĩnh càng lớn, chẳng mấy chốc làm Na Một Nhật tỉnh lại, nhìn Tân Nguyệt mặt như hoa đào, lỗ mỗi phập phồng, tức tối ghen tị rồi nghịch ngợm lấy tóc của mình gãi cổ Tân Nguyệt, Tân Nguyệt sắp chết tới nơi rồi, nào còn để ý tới xử lý Na Mộ Nhật, hai bàn tay nắm chặt thảm, đôi mắt mê ly.

Sau một trận thở dốc kéo dài, Tân Nguyệt tóc tai xoa xượi trên mặt, cái miệng nhỏ hé ra, rất lâu sau mới hít sâu một hơi, như chết đuối ngoi lên mặt nước.

Chương 851: Mùi vị của nhà (2)

Na Mộ Nhật nũng nịu sán tới, liền nghe cạch một tiếng, cửa phòng bị mở ra, nàng thét lớn chui tọt vào trong chăn, kinh hãi nhìn ra ngoài, chỉ thấy Vân Mộ mặc áo ngủ mắt lim dim đi vào, Hoạn Nương không tiện vào, ở ngoài cuống lên gọi tiểu nương tử quay lại.

Vân Diệp trong tích tắc mặc quần cộc vào, thấy tiểu nha đầu mơ mơ màng màng bò lên giường, cũng chẳng lựa chọn gì, chui ngay vào giữa Vân Diệp và Tân Nguyệt, khả năng là Tân Nguyệt vẫn cho con bú, mùi sữa trên người nàng thu hút nó, ôm lấy Tân Nguyệt, thuần thục tìm được núm vú rồi bút chùn chụt.

Tân Nguyệt cười khổ ôm lấy khuê nữ, để nó bú no hẵng tính, Na Mộ Nhật hơi ghen tỵ, khuê nữ của mình bú sữa của người khác làm nàng không thoải mái.

Vân Diệp lúc này đã mặc xong y phục, đóng cửa phòng lại tránh cảnh xuân bị lộ.

Nha đầu lúc này đã tỉnh ngủ, phát hiện mình bú ti đại nương, xấu hổ lắm, vùi đầu vào lòng mẫu thân không ra nữa.

Có tiểu nha đầu ở đây thì chẳng làm được gì nữa, tới nhà tắm tắm rửa, nhìn thấy Vân Bảo Bảo rất ngoan tới thỉnh an, vốn lúc này nên có gia huấn, Vân Diệp cho rằng con còn quá nhỏ, chưa hiểu được những đạo lý trúc trắc cổ quái này nên đến giờ chưa tiến hành, dẫn nhi tử tới đại sảnh dùng cơm.

Na Mộ Nhật cùng khuê nữ đã ngồi trên bàn rồi, Tiểu Linh Đang ngồi bên cạnh, đang trò chuyện với Na Mộ Nhật, bữa sáng của nãi nãi và các cô cô thẩm thẩm đều do nha hoàn đưa vào phòng, Đông Tây Nam Bắc không thích chen chúc ở bàn lớn, thường cùng tiên sinh ăn ở học đường, cả đại sảnh chỉ có mấy người bọn họ.

Đợi Tân Nguyệt tới mới ăn cơm, Vân Mộ và Vân Bảo Bảo tất nhiên là ăn trước rồi, không phải là trẻ con không có quy củ, mà là kết quả Vân Diệp dung túng, Vân Mộ còn khoe với ca ca là vừa bú sữa của đại nương, Vân Bảo Bảo nói nó cũng bú rồi, có lần thấy cha cũng bú trộm sữa của nó, vì bịt miệng hai đứa bé, đánh cho chúng ăn trước.

Khí tức quen thuộc, mùi vị quen thuộc, âm thanh quen thuộc, đây là nhà, ăn sáng xong Vân Diệp giống con sư tử đi tuần thị lãnh địa, tới từng ngóc nghách một, hoa viên vàng óng, kỳ thực không hiểu vì sao tới mùa thu đại bộ phận hoa lại có màu vàng, hoa viên trồng từng mảng hoa cúc lớn, lạ nhất là thứ hoa cúc này ngay cả lá cũng có mùi thơm.

- Hầu gia, đây là hoa cúc dại của Ngạc Châu, do thương đội nhà ta vô tình tìm ra, rất thích hợp chế tác nước hoa.

Vừa rồi không phát hiện ra Xứng Tâm cầm cuốc, thế nào mà thoáng cái đã chui ra, đi tới mới thấy Xứng Tâm đang đào hố, bên cạnh đặt rất nhiều cây non.

- Ngươi không ở thư viện giúp đỡ, tới đây đào hố làm gì?

Vân Diệp thắc mắc: - Hầu gia, thư viện không cần tới nô tỳ nữa, nô tỳ vẫn thích điều hương nên về, đào hố là để chôn giống hoa, chôn sâu một chút đợi khai xuân đào lên trồng.

Trước kia đưa Xứng Tâm tới thư viện xuất phát từ trò đùa ác của Vân Diệp, định trêu đám loli kia, để bọn chúng tương lai sản sinh kháng thể với mỹ nam tử, xem ra có tác dụng rồi, nếu không chẳng bị Hứa Kính Tông điều về, muốn biết ngọn nguồn thì đi hỏi Hứa Kính Tông, hỏi Xứng Tâm thì làm khó hắn rồi.

Vân Diệp gật đầu, tiếp tục xem xét số hoa cúc dại này, rất nhanh phát hiện ra chỗ bất phàm của nó, hoa cúc dại thì đâu cũng có, nhưng ngươi bao giờ thấy hoa cúc dại toàn thân tỏa mùi hương chưa?

Ngắt lấy một phiến lá nhỏ, lập tức tay toàn mùi hương, giống như chanh, lại giống như bạc hà, lại có chút vị xạ hương, cảm giác thanh mát dễ chịu. Mùi hương nồng tới mức làm ruồi muỗi tránh xa, đây là bảo bối.

Trông giống hoa cúc bình thường, nhưng là to và dày hơn, lượng hoa cũng nhiều hơn. Trồng ở trên đất cát bình nguyên mà sắc lá vẫn xanh đậm là đủ biết loại hoa này có sức sống mạnh mẽ.

- Hầu gia, phu nhân gọi loại hoa này là Hương diệp cúc, chẳng những hoa có mùi thơm, dịch ép từ lá ra cũng vô cùng kiều diệu, nô tỳ sau khi điều chế chất dịch này, phát hiện nó có thể thay thế xạ hương, ngài cũng biết xạ hương có tác dụng kích dục, nhưng hoàng cung không cho đem vào cung, vì xạ hương có thể khiến phụ nhân có thai chưa đầy ba tháng xảy thai, các triều đại đều liệt xạ hương vào cấm phẩm, không cho mang vào cung.

- Nhưng trong dân gian xạ hương rất được hoan nghênh, do số lượng ít, nên giá cao, thợ săn khi săn cầy hương đực nếu không bắn một phát chết ngay, cầy hương sẽ cắn vỡ túi thơm của mình, và lại nhiều lúc xạ hương dùng như thuốc, nhà ta cũng không thể thu mua quá nhiều, nha hành dược tời đã đánh tiếc rồi, nếu nhà ta lại lần nữa mua xạ hương số lượng lớn với giá cao, khiến bọn họ không có cái dùng, họ sẽ cáo quan.
- Xạ hương là vị chính trong nước hoa của nhà ta, nước hoa bán cho quý nhân đa phần có xạ hương, hiện có Hương diệp cúc liền không có nỗi lo này nữa, hơn nữa chúng ta còn có thể bán nước hoa vào hoàng cung, vương phủ, bọn họ mới là người sử dụng nước hoa chủ yếu, nhưu thế lợi nhuận xưởng nước hoa nhà chúng ta nhất định tăng gấp đôi.

Vân Diệp mỉm cười nghe Xứng Tâm giảng kế hoạch của hắn, trong lòng cảm khái không thôi, hiện giờ một món đồ chơi cũng tỏa hào quang của mình, trên lịch sử Xứng Tâm bị Lý Nhị dùng gậy đánh chết, nổi danh trừ khuôn mặt xinh đẹp ra thì không có tích sự gì, hiện giờ có thể thoải mái yêu cầu một vị hầu gia cho hắn đủ quyền lực, hắn muốn bán nước hoa của Vân gia ra toàn thế giới.

- Giỏi lắm Xứng Tâm, quy củ cũ của nhà ta, cấp cho ngươi một nghìn quan, ngươi tự tìm người, tự quản lý, tự đi đàm phán với quản sự thương đội, xác định giá cả, trong n hà đợi ngươi sáng tạo ra lợi nhuận lớn hơn nữa. Có điều lời không hay nói trước, hai năm không thấy kết quả rõ ràng, ngươi giải tán đoàn đội tới từ được nhận gia pháp, sau đó tiếp tục làm việc hiện nay của ngươi ở xưởng nước hoa, ngươi dám mạo hiểm không?

Xứng Tâm ngẩng đầu lên, cố khống chế tình cảm, không để thân thể run rẩy, dập đầu nói:

- Hầu gia, xin cho nô tỳ cơ hội này.

- Đó là do ngươi yêu cầu đấy nhé, làm tốt ngươi thăng lên làm quản sự, làm hỏng thì tự đi lĩnh phạt, Vân gia xưa nay thưởng phạt rõ ràng, nếu ngươi muốn làm, trong nhà nhất định sẽ toàn lực ủng hộ.

Cả ngày Vân Diệp không đi đâu cả, do hôm qua binh bộ có người tới cùng hoàng hậu, cho nên văn thư hồi kinh không cần tự đi làm, quân đội có quy củ của quân đội, chỉ cần tuân thủ quy củ thì không ai tới quấy nhiễu y, đám Lý Thừa Càn, Trình Xử Mặc đều không tới.

Chỉ có quản gia nhà Lão Trình, Lão Ngưu tới truyền đạt ý tứ của lão công gia, mai tới nhà ăn cơm, mang cả lão bà hài tử theo, nhà mình đóng cửa hưởng niềm vui gia đình.

Vân Diệp suột cả ngày đưa hai đứa con còn nằm nôi và Vân Bảo Bảo, Vân Mộ đi chơi, may là có hai nãi nương đi theo, nếu không cái mạng già của Vân Diệp sẽ bị bốn đứa bé lấy mất.

Hái quả, toàn quả xanh, mấy quả thạch lựu còn lại trên cây cũng không thoát được, bị hái xuống hết, thực ra mấy quả lựu này do các trang hộ cố tình để lại, ý nói quanh năm dư dả, bất quá vụ này không ý nghĩa gì với Vân Diệp, thấy là chọc xuống, phía dưới còn có hai đứa bé la hét chờ đợi.

Ao nước nhỏ trong nhà vừa mới đưa vào ít ngó sen, trên mặt nước lác đác mấy đài sen nhỏ, Vân Mộ chỉ đài sen đòi, tất nhiên là không thành vấn đề, kiếm một cái chậu gỗ, Vân Diệp ngồi lên, các cô nương ở Giang Nam cũng hái sen như thế này mà.

Đám phó dịch hết hồn nhìn hầu gia loạng choạng chèo chậu gõ đi ngắt đài sen, hiện giờ đã là tháng chín rồi, nếu không cẩn thận ngã xuống nước sẽ bị phong hàn. May là kỹ thuật của hầu gia cao siêu, ngắt hết sen trong ánh mắt sùng bài của hai đứa con, hai đứa mỗi người cầm hai ba đài sen đi báo công với mẫu thân.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau