ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 841 - Chương 845

Chương 842: Vận mệnh

Hạch đào xanh, ăn rượu nếp hạch đào, Lão Giang thích nhất món này, đang ăn ngon lành thì thấy Hoàng Thử từ trong một viện tử đi ra, bộ dạng lấm lét, nhìn ngó xung quanh, lấy từ trong lòng một gói bánh xách ở tay, giả vờ vừa từ hiệu bánh đi ra, lúc này mới ưỡn thẳng ngực đi ra phố.

Lão Giang nhìn viện tử kia một cái là xướng kỹ tại gia, nam nhân phong lưu thành tính, giống con mèo tham ăn, muốn nó không ăn vụng thì còn khó hơn lên trời, huống hồ Hoàng đại tài chủ bây giờ gia sản dư dả, không đi thưởng thức Hồ cơ ở Tân Phong thì thật có lỗi với bản thân.

Chuyện Hoàng Thử ăn vụng Lão Giang thấy chẳng cần quản, thế là hắng giọng, Hoàng Thử khiếp hãi nhìn tứ phía, cuối cùng phát hiện ra Lão Giang mới thở phào, đi nhanh tới chắp tay ngồi xuống, gọi một bát rượu nếp cho thấm giọng.

- Nhìn bộ dạng của ngươi đi, đi chơi gái có cần như đi ăn trộm vậy không, vốn trông khó coi, vừa rồi càng khó coi, đừng để người ta tưởng là trộm đánh chết, vừa rồi trên phố mới đánh chết tám tên.

Hoàng Thử ngượng ngùng nhận lấy bát rượu nếp:

- Năm xưa lúc xông pha học phải một đống tật xấu. Anh Nương là nữ nhân tốt, ta không muốn phụ nàng, nhưng đôi khi không kiềm lòng được, đành...

Lão Giang cười vỗ vai Hoàng Thử:

- Nam nhân thật khổ, chỉ có chút thú vui này, lão phu còn chẳng phải hay tới Yến Lai lâu sao? Có gì to tát, trong nhà yên ổn là được, ngươi nhìn hầu gia nhà ta, tổng cộng có bốn vị phu nhân, còn tính cả công chúa không có danh phận, đại hộ chỉ có nhà chúng ta sạch sẽ nhất, hầu gia nói, "tao khang chi thê bất khả hạ đường", lão phu cũng cho rằng như vậy, ra ngoài chơi bời không sao, đừng có dẫn về nhà, Vân gia trang không có trò cười này cho người ta xem.

Hoàng Thử và Lão Giang ăn xong rượu nếp, khi cưỡi ngựa qua Tế Liễu doanh, đột nhiên phát hiện ra trại người Thổ Phồn, Lão Giang nhìn một cái, nói:

- Kẻ cầm đầu nhất định là người hiểu binh pháp, ngươi nhìn doanh trại của chúng, quẩn kỳ nghiêm ngặt, dẫn nước vào doanh, đào hố phòng bị, doanh trại năm trăm người thế này là kiên cố rồi. Kho vũ khí, lương thực đều đã lập xong, chẳng lẽ người Thổ Phồn định ở đây lâu dài, không vào Trường An nữa?

Hoàng Thử sắc mặt cổ quái, lấy chùy thủ cứa cành cây bên cạnh, xoay nửa vòng, rút chùy thủ ra ngửi:

- Lão nãi nãi nói phải đánh gãy chân người Thổ Phồn, nhưng chúng quá đông, không dễ ra tay, nếu như lừa hết tiền tài của chúng thì sao? Trường An gạo đắt, không có tiền cũng bằng gãy chân.

Lão Giang mắt sáng lên, vỗ yên ngựa:
- Ngươi chắc chứ? Lão phu nhân nói chỉ là tức giận mà nói thôi, nghe là được, để người nhà bị thương thì không đáng.

- Dưới Tế Liễu doanh có một cái mộ tập thể thời Hán, trước kia gia phụ liên hợp với sáu nhà trộm mộ mới đả thông được đường hầm phía dưới, người Thổ Phồn canh phòng nghiêm ngặt cũng vô dụng, chúng ta từ dưới chui lên, chỉ cần Giang thúc có thể xác định ví trí tài bào của chúng, hắc hắc, ta có thể mang hết đi trong đêm, một xu cũng chẳng để lại. Nếu thúc chưa hài lòng, dưới còn có cả sông ngầm, bị long thạch chặn mất, chỉ cần phá long thạch, sông ngầm sẽ phun trào, mặt đất sập xuống, chúng ta có lấy tài bảo đi cũng chẳng ai biết.

Hoàng Thử cười khùng khục, không nhìn người Thổ Phồn nữa, thức ngựa lên một ngọn đồi bên cạnh, Lão Giang tinh thần phấn chấn theo sau, Hoàng Thử ở trên mặt đất chẳng là cái thá gì, nhưng chui xuống đất thì thành thiên hạ của tên khốn kiếp này rồi, Lão Giang nghĩ đã thấy đắc ý, hầu gia toàn lôi về nhà kỳ nhân dị sĩ thật sáng suốt.

Nói tới dưới mặt đất thì phải nói tới đám người Lưu Phương, Hàn Triệt, Đơn Ưng. Ba ngày trôi qua rất nhanh, Hàn Triệt mấy ngày qua được đám Trình Phong tận tình chăm sóc, cuối cùng có chút tinh thần, còn chưa đợi hắn nghĩ ra cách bỏ trốn thì Đơn Ưng lấy một đoạn tơ trói lại, với cao thủ, Vân Diệp chưa bao giờ lơ là.

Nhìn sợi tơ, Hàn Triệt thống khổ rên lên, vốn tưởng rằng đám người này lấy Lưu Phương làm đầu não, muốn thôn tính thế lực ở Động Đình Hồ, mình đặt toàn bộ tinh lực lên Vân Diệp, nên mới bị Hàn tiên sinh này thừa cơ, hiện giờ xem ra mình lại thua thảm rồi, tất cả là từ tay Vân Diệp.

- Công tử hẳn là hiểu rồi chứ, lão hủ chẳng qua chỉ là mưu sĩ của Vân hầu thôi, tất cả điều công tử làm là chuyện Vân hầu phải làm, nhưng Vân hầu chẳng thể phá hủy toàn bộ nhà cửa của bách tính, đành nhờ tay công tử.

- Giờ tốt rồi, thành trì đã bị công tử san thành bình địa, hầu gia thoải mái xây tân thành bên trên, chuyện ác phá nhà do công tử và đám thủy tặc làm, còn hầu gia làm người tốt, xây nhà cho bách tính. Hiện lao lực cũng không thiếu, đám thủy tặc phải bị trừng phạt, không xây xong thành đừng mơ sống nữa, trận chiến này giải quyết vấn đề thiếu lao lực, lại giải quyết phiền toái của giải tỏa. Quan trọng nhất là quét sạch thủy tặc, về sau Nhạc Châu sẽ không bị thủy tặc quấy nhiễu nữa, chỉ cần mười năm sẽ thành viên minh châu của Đại Đường, đó đều nhờ công tử ban cho.

Những lời xói tim của Lưu Phương như xát muối vào vết thương của Hàn Triệt, muốn hét lớn, nhưng cổ họng nghẹn không nói được câu nào, cuối cùng rít ra được một câu: - Thành Nhạc Châu hủy rồi, không phải giải tỏa mà là hủy hoàn toàn rồi.

Tới giờ Hàn Triệt vẫn chưa hiểu nổi quan niệm tân thành của Vân Diệp.

- Chưa hủy triệt để, ban đầu hầu gia muốn tốt nhất xóa bỏ thành Nhạc Châu trên bản đồ, xây một tòa thành mới chưa từng có trên đất trống, như thế đơn giản hơn mở rộng nhiều, lại tiết kiệm thời gian, giờ vạn sự vẹn toàn, chỉ cần đợi xây nhà là xong, tin rằng đám thủy tặc sẽ rất chăm chỉ dưới đòn roi.

Lưu Phương không định để lại cho Hàn Triệt một chút tôn nghiêm nào, chỉ một câu nói ngắn ngủi đã phá hủy sạch sự kiêu ngạo cuối cùng của Hàn Triệt. Hàn Triệt nhắm mắt lại nằm trên đống cỏ, co mình hướng vào tường, không muốn nghĩ tới tương lai của mình, thậm chí hắn nghĩ cả đời trốn dưới đất cũng không tệ, như thế không ai biết mình bị đại sỉ nhục, bị người ta đùa như khỉ còn đắc ý, lão già nói không sai, mình không phải đối thủ của Vân Diệp.

- Hàn tiên sinh, đây hẳn không phải là tên thật của ông, có thể nói cho ta biết tên của ông không? Dù chết ta cũng muốn biết mình bại trong tay ai.

Giọng Hàn Triệt truyền tới:

- Công tử quá khen rồi, tiện danh của lão hủ chẳng đáng nhắc tới, là mưu sĩ của người ta, không biết tên họ là tốt nhất, nhưng nếu công tử đã hỏi tới, vậy lão hủ tên là Vô Thiệt.

Đơn Ưng nghe câu này cái đùi gà cầm trong tay rơi bộp xuống đất, người giữ nguyên tư thế hóa đá, Trình Phong, Tần Chiến mắt tròn xoe, không ngờ Lưu Phương vô xỉ như thế.

- Ta nhớ rồi, Vô Thiệt tiên sinh, thế nào cũng có báo đáp, ta chết, nhưng chuyện chưa kết thúc đâu, từ từ rồi sẽ có thần nhân khác tới, lần này các ngươi thắng, chẳng biết lần sau còn thắng được không. Kim giáp thi xuất hiện, phía sau còn có sáu thi thể nữa mới thành chín xác đón khách, thần nhân phải ra ngoài đời, không cho thần nhân lăn lộn nhân gian làm nhân gian tăm tối hỗn loạn, bọn ta dù sao cũng là người ngoài, có thể khống chế, không thể tự mình làm.

- Bàng Quyên xuất thế, cho nên Tôn Tẫn phải đi bắt hắn về. Thương Ưởng xuất thế, nên bị ngũ mã phân thây. Triều Thác xuất thế, cho nên bị hoàng đế giết chết. Gia Cát Lượng xuất thế, nên cả đời có Tư Mã Ý làm địch. Đều là nhân vật kiệt xuất, Vân Diệp ngươi xuất thế, Hàn Triệt ta không phải là đối thủ, nhưng thần nhân thế nào cũng có cách, thế nào cũng kiếm cho người kẻ địch không đánh lại được, thần nhân không thể làm loạn nhân gian, bất kể là ai, muốn nhân gian đi con đường tốt nhất là không được, thế nào cũng phải quay lại con đường ban đầu, đó là luật. Nói với Vân Diệp, đó là vận mệnh của y, y không thoát được đâu, huy hoàng qua đi, sẽ quay về bình đạm...

Đơn Ưng đột nhiên vung tay biến tay thành đao chém mạnh vào sau cổ Hàn Triệt, Hàn Triệt khựng người, ngất xỉu, một viên thuốc màu vàng từ miệng rơi ra.

*** Nôm na là khi sang giàu không bỏ vợ theo mình lúc nghèo khó. Điển cố thời gì đó, đại khái có ông vua có bà chị góa, có viên quan săn sóc vợ khi ốm đau, đích thân đút cơm cho vợ. Vua cảm phục đại khái ướm hỏi " sang đổi bạn, giàu đổi vợ", ý là mầy có muốn lấy chị tau không? Chị vua mà không thể làm vợ bé được, viên quan kia muốn lấy tất nhiên phải bỏ vợ, mới đáp, tao khang chi thê bất khả hạ đường. Mình chả nhớ ông vùa nào và vị quan nào nữa, chỉ biết ở bển.

Chương 843: Bình định

Không ai nói gì nữa, mắt Đơn Ưng lóe hung quang, tay nắm chuôi kiếm nổi gân xanh, đang định động thủ thì Lưu Phương nói:

- Sớm dự liệu được rồi, có gì lạ đâu, Vân hầu cũng là một thành viên của thần nhân, nếu không chẳng thể giải thích vì sao y trẻ như thế làm được bao chuyện, nhưng lão phu đảm bảo, bản thân y không biết mình là thần nhân, vì y rất xa lạ với đám người này, càng không biết gì về thủ đoạn của chúng.

- Tiểu Ưng đừng khẩn trương, Trình Phong, Tần Chiến cùng mấy vị này đều là người bệ hạ tin cậy, nhất định không đi nói lung tung, dù ngươi có giết họ cũng không ích gì, e rằng Vân hầu cũng không cảm kích ngươi đâu, giết người mình là chuyện thống khổ. Tiểu Ưng, tin lão phu đi, ngươi không muốn thử tư vị này đâu, Vân hầu sẽ có cách.

Trình Phong đặt đao trong tay xuống:

- Bí mật này ta sẽ bẩm báo với bệ hạ, nhất định là thế, nhưng Tiểu Ưng ngươi muốn giết, ta sẽ không phản kháng, ta là thành viên của Cấm Vệ quân, trung nghĩa xưa nay khó vẹn toàn, ngươi giết ta vừa vặn không phải phụ ai.

Tần Chiến cũng đặt đao xuống, ngồi xoay mặt vào tường chẳng nói chẳng rằng, mấy người khác nhìn nhau rồi buông đao, không có đao, Đơn Ưng muốn giết bọn họ sẽ không ai sống được, từ thời khắc này, sinh tử của bọn họ giao cho Đơn Ưng.

- Kế ly gián ghê thật.

Lưu Phương đột nhiên vỗ đầu, chỉ Hàn Triệt bừng tỉnh, vừa rồi mọi người bị lời của Hàn Triệt làm mất khả năng tư duy, Đơn Ưng chỉ muốn giữ bí mật thay Vân Diệp, không ngại hạ thủ với đám Trình Phong. Còn đám Trình Phong đang đấu tranh nội tâm, nghĩ xem có nên báo bí mật này cho hoàng đế không, đều không nghĩ vì sao Hàn Triệt nói thế.

Trán Đơn Ưng đẫm mồ hôi lạnh, suy sụp bỏ vứt kiếm xuống đất, quỳ một gối, khấu đầu ba cái với đám Trình Phong, lúc này toàn thân mới buông lỏng.

Đám Trình Phong kinh hãi nhìn Hàn Triệt đang hôn mê, một câu nói thiếu chút nữa làm bọn họ đánh giết lẫn nhau, kẻ này là loại người gì, dù cùng đường vẫn nắm sinh tử đám người mình trong tay.

- Chuyện này xin Vân hầu định đoạt đi, trí tuệ của chúng ta không đủ ứng phó, nếu Vân hầu muốn bọn ta giữ bí mật, có chết bọn ta cũng không nói ra ngoài một câu.

Thám tử Cấm Vệ quân lớn tuổi nhất nói:

Vân Diệp rất bận, ngồi trên đồi nhìn dân phu dọn sạch cổng thành từng chút một, khi bao cát cuối cùng bị mang đi, tất cả mọi người phát hiện trong thành trống trơn, dưới đất đám thủy tặc nằm ngổn ngang, tên nào tên nấy thói thóp. Đám Hàn Thành mang theo rất nhiều xe, thấy thủy tặc là ném lên như ném đá, toàn bộ đem ra hàng rào ngoài thành, đợi đóng gông, nếu chẳng phải thứ sử đại nhân muốn đám thủy tặc này làm lao lực, sửa sang lại nhà cửa bị chúng phá hoại, nói không chừng sớm bị bách tính xé xác.
Trong thành gần như không còn kiến trúc nào nguyên vẹn, cháy nham nhở cả, dân phu nghiến răng ken két, động tác càng thô bạo, tới nước này không thể đối xử với đám thủy tặc như con người nữa.

Trong mấy gian phòng kiên cố một chút đột nhiên một số kẻ xông ra, vung đao kêu gào tuyệt vọng đánh tới, Vân Diệp không chút do dự, hạ lệnh dùng loạn tiễn bắn chết. Nhìn đám người đó ngã xuống dưới mưa tên, Quan Đình Lung định mở miệng nói thì Vân Diệp ngăn lại:

- Thủy tặc vào thanh vì thuận tiện tác chiến không mang theo một hạt lương thực nào, hiện giờ bọn chúng bị vây trong thành năm ngày, năm ngày không ăn gì còn có sức chém giết, ông nghĩ xem chúng ăn cái gì?

Quan Đình Lung thất kinh:

- Hầu gia nói bọn chúng ăn...

Không đợi ông ta nói ra từ khủng khiếp đó, Vân Diệp gật đầu, lão phu tử thấy trời đất quay cuồng, gục đầu vào đoạn tường đổ nôn rất lâu, khi không còn cái gì để nôn nữa mới nhũn người trên tường rống:

- Giết sạch bọn chúng.

Kẻ ăn thịt người đương nhiên phải giết hết, điều này không cần xin chỉ thị ai cả, quân đội gặp loại người này chỉ có giết, có một giết một, có hai giết hai, cả thành ăn thịt người thì đồ thành, khi ăn miếng thịt người đầu tiên thì chúng đã gạt mình khỏi phạm trù con người. Chu Kiệt lấy thịt người làm lương khô, cho nên sau khi binh bại, thủ hạ của hắn bị nhổ tận gốc, giết không còn ai, mệnh lệnh này do đích thân Lý Nhị ban ra, không chút mảy may thương xót.

May là thủy tặc ăn thịt người không nhiều, sau khi đồng loạt thanh trừ, số còn lịa bị kéo ra ngoài thành cho ăn cháo loãng, húp cháo loãng xong lại tìm ra thủ lĩnh mới của chúng, đám người này phải giết, càng thủy tặc có uy vọng càng phải giết, để lại sẽ thành mầm họa.

Đơn Ưng đẩy ván gỗ ra, nghe ngóng bốn phía, phát hiện trong thành rất náo nhiệt, liền đốt một đống cúi, vẩy nước vào cho khói bốc lên.

Hầm ngầm mà Vân Diệp chuẩn bị cho đám Lưu Phương không ai tìm được, đang nóng ruột thì thấy khói đen bay lên mới yên tâm, tới chỗ phóng hỏa, chắc mấy chốc phát hiện hai tấm gỗ, gõ bên bên, tấm gỗ mở ra, liền thấy Đơn Ưng cười với mình.

Phủ binh trên mặt đất bận rộn đóng dấu cho thủy tặc, hạm đội trong hồ cũng đi mò tử thi khắp nơi, cuối cùng tập trung lại đổ dầu đốt hết. Đám Quan phu tử thì chỉ huy dân phu dọn dẹp gạch đá trên mặt đất, dưới sự uy hiếp của đám Hàn Thành, tường thành được giữ lại.

Nhạc Châu biến thành thành trong thành, trong ngoài khác nhau như trời với đất, Vân Diệp nhìn thấy cái công dụng này mới đồng ý giữ lại, khi đám Hàn Thành thấy tường thành bị mở mười mấy cổng thành thì thiếu chút nữa tức chết, tường thành thế này còn chút tác dụng phòng ngự nào nữa.

Thành Nhạc Châu chỉ trong một đêm biến thành công trường cực lớn, Lương công và đám thương cổ đấm ngực dậm chân, nếu biết thủy tặc yếu như thế ai còn trả lại địa khế, hiện giờ tình thế rõ ràng, trở ngại cuối cùng của tân thành đã bị trừ. Nhìn thấy các loại vật liệu không ngừng được chiến hạm vận chuyển tới, bọn họ mới phát hiện, Vân hầu chưa bao giờ ngừng tiến độ xây thành.

- Hầu gia, đám lão phu tầm nhìn hạn hẹp, không tin hầu gia có thể tiêu diệt thủy tặc trong thời gian ngắn, bị tổn thất là đáng đời, ngài không cần thương hại. Lão phu chỉ tới hỏi, có thể mua lại được không, ngài xem, trạch viện của lão phu bị chúng thiêu rụi, không ở được nữa, hàn xá muốn mở rộng nhà cửa một chút, muốn mua thêm đất đai, hầu gia thấy sao ạ?

Khi thủy tặc tới Lương công lòng như tro tàn, thấy quan quân dùng thế sét đánh không kịp bưng tai để diệt địch mới sống lại, đầy lão đại trong nhà xuống nông thôn canh mộ tổ, nắm lại đại quyền trong nhà, việc đầu tiên là tranh thủ quyền lợi mua đất cho thương nhân.

Vân Diệp rất dễ nói chuyện, đáp có tình có lý:

- Tất nhiên là được rồi, tới nay ta vẫn nhớ lời lệnh công tử nói khi đó, thương cổ không dễ dàng, đều kiếm miếng ăn cả mà phải thấp hơn người một bậc. Khi đó là vì tình thế bức ép, cho nên ta không trách, nhưng mọi người cùng biết, lần này đất đai bán ra không nhiều, bách tính Nhạc Châu bị binh tai phải bồi thường, cho nên giá đất cao, các vị phải chuẩn bị, lần này còn trả lại đất thì không có một xu đền bù nào đâu.

Lương công nghe vậy cười toét miệng, có ngốc cũng biết để lại sản nghiệp cho con cháu ở tân thành quan trọng thế nào, hiện giờ chỉ cần mua được đất là thắp hương vái tạ rồi, còn ai dám mặc cả nữa chứ.

Chương 844: Thánh hiền vì sao làm khổ hậu nhân?

Cao hứng nhất là Lão Tiền, suốt ngày ưỡn ngực cùng mấy quản sự các nhà thân cận đi trong nội thành, vỗ cột đá sót lại nói đây là của nhà ta, Trình lão quản gia chỉ bia đá cách đó không xa nói là của nhà ông ta, quản gia Ngưu gia cứ như ăn phân chim khách, mồm không khép lại được. Quản gia Úy Trì gia sớm nhìn trúng rừng trúc, lão công gia gần đây tu tâm dưỡng tính, theo người ta học đạo, có rừng trúc yên tĩnh là tốt, bọn họ tới cấp cứu cho Vân Diệp, cho nên mang rất nhiều tiền, nói mua là mua.

Quản gia Tần gia thì lòng chao đảo, lần này nhìn ra, lão công gia là người sáng suốt, còn lại đều là hạng vô dụng, nhìn thì tinh lắm, thực ra đều ngu như lợn, nghĩ tới nhà mình không ai kế thừa lại thương tâm.

Thái tử tẩy mã và Ngụy phủ nội thị cho rằng chuyến này đủ thăng quan rồi, bị nhốt trên thuyền nửa tháng có là gì, ăn ngon uống đủ, huống hồ chuyện liên quan tới cơ mật trong quân, hầu gia làm thế không hề sai, nghĩ tới vinh quang ngày trở về, tiếng cười to hơn vài phần.

Có người vui thì phải có người buồn, đám người khi xưa nâng chén uống mừng khi thủy tặc xâm phạm biết mình đắc tội với Vân Diệp, đành trơ mắt nhìn người khác mua nhà mua đất, nhà mình chỉ biết thèm thuồng nhìn.

Tức thì đủ các loại tin đồn truyền tới Trường An, cái gì mà Vân Diệp tham ô phạm pháp, vét đầy túi riêng, loại tin tức này rất có thị trường ở Trường An, khiến có trên triều cũng có phong thanh, một số ngôn quan nhất trí yêu cầu triều đình phái một vị quán lớn tới Nhạc Châu tọa trấn, an bài lại mua bán đất đai ở tân thành, tất nhiên ai dám đắc tội với Vân hầu thánh sủng vô song, nên danh nghĩa tránh bậc kỳ tài tuyệt thế bị hủy bởi mấy đồng tiền thối.

Tiết Vạn Triệt cực vui, quản sự công chúa phái đi mua đất bị Vân Diệp chửi mắng đuổi về, nhưng mình tiền mình ngầm đưa cho Vân Diệp đã biến thành đất đai rồi.

Nghĩ tới nha hoàn vì mình chịu bao nhiêu khổ cực, sắp đưa con tới tân thành sinh sống, từ nay không còn lo lắng về cuộc sống nữa, tảng đá ngàn cân trong lòng được bỏ xuống.

Khuôn mặt cười luôn là vẻ mặt cảm nhiễm người ta nhất, Hàn Triệt từ trong mộng tỉnh lại, xử lý xong vệ sinh cá nhân, ăn một bát mỳ lớn, liền thấy Vân Diệp đi vào, vì không bị cho đi ngủ nữa, nỗ lực mỉm cười lấy thiện cảm của Vân Diệp, để y không cho mình uống thứ thuốc đáng sợ kia, ai mà nghĩ tới ngủ cũng có thể mang tới sợ hãi khủng khiếp như thế, nhất là trước khi ngủ nghĩ tới liệu mình có vì thế ngủ mãi không tỉnh không, suy nghĩ đó có thể dày vò người ta phát điên, ngủ một giấc như chết một lần.

Vân Diệp kiên định lắc đầu, cho một viên thuốc vào miệng hắn, dùng bát nước lớn ép nuốt, nói:

- Cuộc sống hiện giờ của ngươi là điều nằm mơ ta cũng muốn, được ngủ trên chiếc giường thoải mái nhất, ăn thức ăn mình muốn ăn nhất, bên cạnh có nha hoàn chăm sóc đêm ngày, ngươi còn gì chưa hài lòng. Theo lời ngươi nói, mọi người đều là thần, ta không cần sỉ nhục ngươi, hiện ta rất bận, đợi khi ta làm xong tục sự, hai ta sẽ nói chuyện kỹ lưỡng.

Hàn Triệt muốn nói chuyện, nhưng cơn buồn ngủ quen thuộc lại ập tới như thủy triều, giọng nói của Vân Diệp dần trở nên mơ hồ, lần nữa thiếp đi.

Vô Thiệt từ sau rèm đi ra hỏi:

- Vì sao ngươi không muốn nói chuyện với hắn? Ta rất muốn nghe xem rốt cuộc thần là thế nào, lão phu sắp tám mươi rồi, muốn sống thêm vài năm nữa, ngươi có cách thì nói cho lão phu, không được giấu riêng.
- Muốn trường thọ thật ra rất đơn giản, đó là ăn chay, hoạt động nhiều, tuổi như ông còn có sức năm trăm cân, có thể vặn đứt một cuộn vải ướt, ta hâm mộ chết thôi, ông không đi hỏi bản thân, lại đi hỏi kẻ không biết gì này, đúng là chẳng ra làm sao.

Câu này nói trúng chỗ ngứa của Vô Thiệt rồi, sức khỏe của mình luôn tốt nhất trong số những người già ở thư viện, hiện giờ không ra tay nữa, nhưng một khi ra tay ở Trường An chẳng có mấy đối thủ, Lý Cương cùng tuổi mà giờ phải dựa vào xe lăn, thường ngày đi vài bước đã thở hồng hộc, Công Thâu Mộc tuy vẫn đi như bay, nhưng mặt chi chít đồi mồi, chỉ có mình tuy tóc bạc phơ, nhưng tinh thần khỏe khoắn, võ công dù chỉ còn chưa tới bảy thành thời đỉnh cao, nhưng Vô Thiệt đã vô cùng kiêu ngạo rồi.

Mang đầy lòng hư vinh, Vô Thiệt lùi ra sau màn đả tọa luyện khí, ông ta có thể duy trì động tác này rất lâu, hai ba ngày không hề gì.

Vân Diệp không phải không muốn nói chuyện với Hàn Triệt, mà là chưa chuẩn bị sẵn sàng, không biết nói từ đâu, mình vô tình biết được một bí mật lớn của lịch sử, những nhân vật kiệt suất hình như đều từ trong đám người ẩn cư kia đi ra?

Không thể, nhưng Hoàng Thạch Công tặng binh pháp cho Trương Lương. Thủy Kính dạy Gia Cát, Từ Thứ, Bàng Thống đều là người vô cùng thần bí. Ví dụ như vậy kể ra vô số, nhưng mình chẳng phải đệ tử thân tiên gì hết, chỉ là người bình thưởng do hệ thống giáo dục dây chuyền đời sau sinh ra, chẳng dính líu gì tới những người kia, vì sao nói mình là thần nhân? Chẳng lẽ chỉ cần xuất hiện người tài ba một chút là bọn chúng tự động cho rằng là thần nhân?

Xem ra thần cũng không ngừng thay mới, Hàn Triệt nói thần không giết thần, nhưng Thương Ưởng bị ngũ mã phân thây, Triều Thác bị chém đầu, đều là sự thực, chẳng lẽ nói bọn họ không chết? Mà bị thần khác mang đi? Không thể nào? Nếu đám người đó không chết mà lựa chọn chết cùng cây cỏ thì quốc gia thiệt lớn, một đám người trí tuệ cao đứng trên bờ nhìn dòng sông lịch sử cuồn cuộn trôi, không ai chỉ cho n hững người vật lộn trên dòng sông biết cách vào bờ, hơn nữa nhìn thấy một vài người bơi tốt, sẽ móc lên bờ, bắt họ đừng nhìn không được cứu người khác, cần biến thái cỡ nào mới làm được điều ấy?

Đây mới đúng là có chuông chẳng gõ, mang ngói ra đập chơi, một đám nhàn rỗi lấy thế gian ra vui đùa.

Lần nữa nghĩ tới câu nói vô cùng khốn kiếp kia, ta có ba nghìn đại đạo, giấu ở Nam Sơn, truyền cho hậu thế, con mẹ nó, bây giờ không lấy ra được à? Để cho người ta biết ba nghìn đại đạo là cái gì, nhất định muốn người ta vất vả đi tìm mới thỏa mãn hư vinh của ngươi? ***

(Ba nghìn là số biến hóa, đại biểu rất nhiều thôi.)

Không khéo đời sau tìm thấy chỉ có một đống sách bị sâu mọt cắn nát, bản thân thành u hồn nhìn thấy khuôn mặt thất vọng của hậu nhân, thế ngươi mới thỏa mãn à? Đcm!

Học vấn là thứ có thời hạn, giống như Âm Phù kinh của Khương Tử Nha nay chỉ là trò cười, Hà Đồ Lạc thư là cái gì, các tiết triết không đích thân giải thích rõ ràng mà phải lấy Long Mã ra tính? Nhất định muốn hậu bối quỳ trên lưng rùa nghiên cứu mới là tôn kính học vấn à?

Sướng chưa? Giờ người ta chỉ biết Hà Đồ là chấm đen chấm trắng xếp thành, vô cùng bí ẩn. Trên Lạc Thư cộng ngạc, dọc, chéo đều bằng mười lăm, cực kỳ kỳ diệu.

Ông trời ơi, mấy thứ huyền bí vô cùng đó là cái gì? Thứ kỳ diệu đó ở đâu?

Vân Diệp bức lực ngồi trên sàn thuyền lẩm bẩm:

- Không thể nói rõ cho người ta biết à? Bắt người ta đi đoán? Có biết các tiên sinh thư viện đã vì thứ đó mà tóc bạc trắng?

Thư viện dứt khoát không mang thành quả nghiên cứu được giấu đi, phải đem học vấn truyền khắp Đại Đường, học vấn phải khắc trong đầu chứ không phải là trên bia đá. Thần nhân gì chứ, một đám tiểu nhân vô sỉ tự tư tự lợi mà thôi, các ngươi là đám sâu mọt đáng ghét nhất trên đời.

Tiểu Linh Đang nhìn thấy trượng phu nổi giận, nhẹ nhàng đi tới, nép vào lòng Vân Diệp, đặt tay y lên bầu ngực no tròn của mình, bị y bóp đau, nhưng Linh Đang không kêu, lấy tay ôn nhu vuốn ve khuôn mặt y vỗ về.

****

Theo truyền thuyết xưa của Trung Quốc, trên sông Hoàng Hà đã từng xuất hiện con long mã trên mình có đồ (Đường vẽ ngoằn nghoèo) gọi là Hà đồ và trên sông Lạc Thủy xuất hiện con thần quy, trên lưng có thư gọi là Lạc thư. Do đó mà người ta đặt ra bát quái và cửu chương

Chương 845: Gói sủi cảo (1)

Đợi khi Vân Diệp tỉnh lại mới nhận ra trong mắt Tiểu Linh Đang có nước, cúi đầu xuống nhìn, phát hiện bầu ngực trắng muốn của nàng bị mình bóp toàn dấu tay đỏ rực, chẳng bao lâu sau thành mảng tím bầm.

Rụt vội tay lại, ôm ghì Tiểu Linh Đang vào lòng:

- Sau này khi ta suy nghĩ đừng tới gần, nàng sẽ bị thương đó, lúc đó ta không biết gì, tỉnh lại sẽ đau lòng, đừng làm chuyện ngốc nghếch.

- Thiếp chỉ muốn phu quân dễ chịu hơn một chút.

Tiểu Linh Đang lý nhí, giọt nước mắt long lanh từ vành mắt nhỏ xuống, như chuỗi trân châu:

- Chỉ cần chàng dễ chịu, thiếp đau đớn một chút cũng không sao, thiếp là đồ ngốc, không biết cởi bỏ tâm kết cho chàng như Tân Nguyệt tỷ tỷ và công chúa, chỉ biết dùng cách ngốc nghếch này. Phu quân đừng giận nhé? Thiếp sợ chàng giận lắm, chàng nổi giận rất đáng sợ, chúng ta hã sống thật vui, trong thành chết rất nhiều người, tuy toàn là thủy tặc, nhưng thiếp sợ vào thành, cứ cảm giác có ma đang sờ mình, tướng công, chúng ta về Trường An được không?

Vân Diệp ôn nhu hút những giọt nước mắt trên má nàng:

- Không về cũng không được, Na Mộ Nhật và nha đầu bị người ta ức hiếp, một tên Thổ Phồn muốn nữ nhi của ta làm nhi tức, ta hận không thể lập tức bay về Trường An, xé xác tên khốn kiếp đó. Huống hồ ta bắt được một người, phải giao cho bệ hạ xử trí, hai chuyện này quan trọng hơn xây tân thành nhiều.

Nghe thấy Na Mộ Nhật bị người ta ức hiếp, Tiểu Linh Đang không khóc nữa, đều là người nhà, đương nhiên nàng tức giận, nàng từng bị người ta ức hiếp, cái cảm giác bơ vơ không nơi nương tựa đó làm Tiểu Linh Đang khóc tỉnh không biết bao lần, chỉ nhìn trượng phu nằm bên cạnh mới yên tâm, ôm trượng phu ngủ tiếp, lần này trong mơ toàn chuyện vui.

Na Mộ Nhật nhất định rất cần phu quân giúp, Tiểu Linh Đang nắm chặt tay nói với Vân Diệp:

- Chúng ta về giúp Na Mộ Nhật tỷ tỷ đánh gãy chân kẻ xấu.

Đó là sự trừng phạt ác độc nhất mà Tiểu Linh Đang có thể nghĩ ra, Vân Diệp bật cười, vỗ nắm đấm của nàng, nói dứt khoát:

- Đúng, chúng ta về đánh gãy chân chó của hắn.

Nói xong bế Tiểu Linh Đang vào khoang thuyền, đặt nàng lên giường, cười nói:

- Nàng nghỉ ngơi một chút, chiều ta gói sủi cảo cho nàng, là sủi cảo ba nhân nàng thích nhất.

Hôn lên trán Tiểu Linh Đang một cái rồi ra ngoài, lắc đầu, phu thê lâu thế rồi, hôn một cái cũng đỏ mặt, thật đúng là...

Khi mặt trời ngả về phía tây thì Hàn Triệt tỉnh lại, thuốc không có tác dụng quá lớn với hắn nữa, nhưng toàn thân bủn rủn yếu ớt, ngồi dậy phát hiện ra tơ buộc trên người đã cởi bỏ, mặc một bộ y phục kỳ quái nhưng dễ chịu, trên sàn thuyền hình như có tiếng động truyền tới, trạng thái bản thân không thích hợp bỏ chạy, nên bỏ tâm tư này, đẩy cửa ra, thấy Vân Diệp đang bận rộn, buộc cái tạp dề, hai tay dính đầy bột, đang nặn một cục bột lớn, nhìn động tác của y là biết thường xuyên làm việc này.

Vân Diệp quay đầu lại cười nói:

- Ở đó có ghế, ngồi một chút đi, ngủ bảy tám ngày, người nhất định rất yếu, ta nhào xong bột sẽ gói sủi cảo, lúc đó ăn nhiều một chút. Hàn Triệt không hề lấy làm lạ chuyện Vân Diệp chiêu đãi mình, gật đầu ngồi xuống ghế, chỉ y phục trên người:

- Đây là y phục của ai?

- Áo ngủ của ta, chỉ có hai bộ, thấy ngươi không có áo ngủ đành dùng tạm, của người khác đoán chừng ngươi không mặc.

Hàn Triệt lúc này mới yên tâm, rõ ràng đây là một y phục từng được mặc qua, nếu là của người khác, nói không chừng mình sẽ nôn mất, của Vân Diệp thì không thành vấn đề, cúi đầu ngửi, phát hiện có mùi hương thơm mát, không rõ mùi gì.

Hàn Triệt thấy Vân Diệp làm bếp vô cùng dễ dàng, nặn bộn, lấy một cái bát bên trong nhân đã được vo thành viên, động tác thuần thục đẹp mắt, chẳng nhẽ nấu nướng là chuyện thú vị lắm sao.

- Không có chuyện gì thì đừng ngửi áo ngủ của ta, trông buồn nôn, ta cho ngươi mượn y phục là để mặc chứ không phải để tơ tưởng kỳ quái, ngồi khểnh đợi ăn đã là đại gia rồi, còn làm chuyện buồn nôn đó ta nhốt ngươi vào cùng chỗ với đám thủy tặc.

Hàn Triệt mặt tái đi, ho mấy tiếng nói:

- Ta cũng ghét nam nhân, nếu chẳng phải không có y phục mặc, ta thà chết chứ không mặc đồ của người khác, y phục của ngươi còn tạm chấp nhận, phải rồi, vì sao ngươi thích làm cơm? Đây chẳng phải chuyện chỉ hạ nhân mới làm à?

- Ngươi hiểu cái rắm ấy, đây là một loại tình thú, giống như có người thích ủ rượu, người thích pha trà, còn ta thì thích làm cơm. Trước kia cơm của sư phụ và ta đều do ta làm, mười tuổi ta đã nấu cơm, khi ấy cuộc sống có khổ, nhưng không phải lo nghĩ gì, đâu như bây giờ luôn có tên vương bát đản như ngươi tặng thi thể, làm ta lao tâm lao lực.

Hàn Triệt nghe Vân Diệp nhắc tới tiền bối thì ngồi thẳng dậy biểu thị tôn kính, nghĩ một lúc rồi thắc mắc:
- Ngươi nói ngươi không thích đứng trên triều đình hô phong hoán vũ?

- Ta hô phong hoán vũ không phải do ngươi ép à, ta bị người ta ép buộc mới làm việc này, ai ngờ chơi lớn như thế, nếu không phải do ngươi làm loạn, cùng lắm ta an bài xong mọi thứ rồi về Ngọc Sơn sống thanh nhàn, ai rảnh đi trêu đám ngốc khắp thế gian.

Vân Diệp vừa nói vừa gói sủi cảo, vỏ bánh nhúm một cái là thành, trên rèm làm bằng lau bày một hàng dài, nói tới đó nhón chân nhìn vào phòng, Tiểu Linh Đang sao còn chưa ra?

Ném một nhúm tỏi cho Hàn Triệt để hắn bóc hộ, nhìn hắn tay chân lóng ngóng thở dài:

- Kỹ năng sống của ngươi quá kém, con người sống trên đời vươn tay ra có áo, mở miệng có cái ăn thì thật vô nghĩa, chúng ta tới thế gian này, nên trải qua tất cả, dù thế gian chỉ còn lại một mình cũng phải sống cho tốt, người là linh trưởng của vạn vật, thế giới này là của bản thân chúng ta, tận dụng điều kiện mình có để sống tốt hơn thì làm người mới có ý nghĩa.

Hàn Triệt cuối cùng cũng bóc tỏi xong, cho vào bát, ngửi tay mình, liền tới chậu nước bên cạnh rửa tay, chẳng dùng khăn vải ở đó, vẩy tay, tới sau lưng Vân Diệp xem y gói sủi cảo.

- Rất nhiều người băm nát thịt, ta nói cho ngươi một bí mật cắt thành những miếng nhỏ ăn mới ngon, người thường ta không nói cho đâu.

Hàn Triệt thở dài:

- Ta có thể tưởng tượng ra trước kia ngươi sống thoải mái an nhàn thế nào, không giống ta, từ khi sinh ra đã chẳng được yên ổn. Cho ngươi biết một việc, hàm nô kỳ thực là huynh đệ của ta, thân huynh đệ.

- Nhìn ra rồi, ta phát hiện khi sai người thu xác chúng, dù thể hình khác nhau quá lớn, nhưng đường nét rất tương đồng, mấy nghìn năm nay các ngươi thông hôn với nhau, huyết mạch tuy càng ngày càng nhau, nhưng tỉ lệ sinh ra những kẻ ngốc cực lớn, từ chuyện các ngươi dạy hàm nô thành dũng sĩ vô địch có thể thấy người như hàm nô tuyệt đối không ít.

- Nhưng ngươi vẫn giết chúng.

Hàn Triệt có chút thương cảm, tình cảm của hắn với hàm nô rất phức tạp, có thương xót, có thống hận, tác dụng duy nhất của hàm nô có lẽ là nói cho hắn biết mình may mắn nhường nào.

- Hàm nô quá nguy hiểm, hắn không bị trí tuệ khống chế, chỉ bị tình cảm chi phối, nếu không trừ đi, là sự uy hiếp với bọn ta, ta chưa bao giờ mạo hiểm, những nhân tố không xác định phải trừ. Hàn Triệt, chẳng lẽ ngươi thấy tàn nhẫn sao? Cái chết với chúng mới là sự giải thoát cuối cùng.

- Ta biết một số cách huấn luyện hàm nô, không có một cách nào có thể nói là nhân đạo, không có trí tuệ, chỉ có thể huấn luyện bản năng, khiến chiến đấu thành thứ bản năng như hít thở. Quá trình đó hung tàn, khốc liệt ra sao không cần ta phải nói chứ, mỗi năm phải cường hóa loại bản năng này, mặc dù ta không biết các ngươi dùng cách gì, nhưng ta biết chỉ thích hợp dùng với dã thú, huấn luyện huynh đệ mình như dã thú, Hàn Triệt, ngươi không thấy đau lòng à?

- Võ lực càng cao chứng tỏ huấn luyện càng tàn nhẫn, võ lực của chúng do đau đớn sinh ra, cuối cùng chẳng phải cũng sẽ bị hủy diệt sao, Hàn Triệt, thời gian hủy diệt của hai tên hàm nô còn bao lâu?

Hàn Triệt hỏi ngược lại:

- Ngươi giấu chúng ở đâu?

Chương 846: Gói sủi cảo (2)

- Dưới đỉnh Độc Long, phong cảnh không tệ, đạo sĩ phong thủy nói là đất lành thượng hạng, ta lấy cầu gỗ làm vật bồi táng cho chúng.

Vân Diệp gói xong cái sủi cảo cuối cùng, phủi bột trên tay, ngồi xuống đối diện với Hàn Triệt:

- Cám ơn ngươi, rất nhiều hàm nô bị ném vào miệng núi lửa biến thành tro bụi, hơn nữa là ném vào khi còn sống, bọn chúng có phần mộ là may mắn lớn rồi.

Liếc nhìn Hàn Triệt mặt mày đau khổ, Vân Diệp lại nhìn cửa khoang thuyền, Tiểu Linh Đang vẫn chưa ra, nói:

- Bớt nói vài câu đi, có biết nói nhiều ắt sai không, một miệng núi lửa đủ để toa khóa chặt mấy vị trí trên lãnh thổ Đại Đường, hiện chúng ta là kẻ địch, nếu bị ta biết sào huyệt thì các ngươi toi đời.

Hàn Triệt cười lớn:

- Ngươi biết thì sao, sớm muộn gì ngươi cũng phải đi.

- Không đi, nếu ta muốn tắm suối nước nóng thì Trường An cũng có, ngươi ngửi mùi lưu huỳnh ở đó dễ chịu không? Núi lửa xưa nay không phải thứ lành, cẩn thận có ngày nó phun trào, không cần ta đi tìm các ngươi, tự các ngươi đã chết queo rồi, thông thường ta không tới gần ba trăm dặm quanh núi lửa.

Tiểu Linh Đang đi ra, Vân Diệp liền chuẩn bị nước chấm, chỉ đợi nước sôi là cho sủi cảo vào, Tiểu Linh Đang thi lễ với Hàn Triệt xong liền tới giúp.

- Tẩu phu nhân đúng là ngoài xinh đẹp trong thông tệ, Vân huynh có phúc lắm.

- Tất nhiên, ta có tới bốn cái phúc này, ha ha ha, coi như có thể khoe khoang trước mặt ngươi, từ chuyện hàm nô mà xét thì ngươi định cưới thân thích nào?

Tiểu Linh Đang nghe phu quân mắng người thì áy náy nhìn Hàn Triệt, nhưng thấy Hàn Triệt cười khổ:

- Nếu như ta cưới thân muội muội của mình thì Vân huynh có đi chúc mừng ta không?

- Không, nếu có thể, ta sẽ giết ngươi trước đó, để tránh ngươi phá hỏng luân lý làm người.

- Nói phải giữ lời đó, nếu tới lúc ta nhất định phải cưới muội tử của mình, Vân huynh nhớ ra tay tàn nhẫn một chút, tim của ta ở bên phải, không phải ở bên trái, ngàn vạn lần đừng nhầm, nếu ngươi có thể chặt được đầu là tốt nhất.

Hàn Triệt nghiêm túc dặn dò;

Tiểu Linh Đang phát hiện mình không hiểu hai bọn họ nói cái gì, một muốn cưới thân muội tử của mình, một muốn giết người, người kia vui vẻ để bị giết, phu quân làm sao thế?

Vân Diệp lấy vợt vớt sủi cảo ra, cho vào đĩa, Tiểu Linh Đang đưa tới bên Hàn Triệt, mang cả những món rau, nước chấm tới. Hàn Triệt chưa bao giờ dự tiệc nhà, hơi lúng túng, nhưng mau chóng trấn định lại, chấm nước chấm, đưa lên miệng, nhắm mắt lại thưởng thức.

- Không tệ, không tệ, ngon hơn tất cả vằn thắn ta ăn trước kia, có lẽ đây mới là cách ăn vằn thắn chính xác, thứ đỏ đỏ kia là gì, vị hơi giống thù du, nhưng đậm hơn.

Vân Diệp không biết mình phải đính chính điều này bao nhiêu lần rồi:

- Đây là sủi cảo, thứ ăn liền cả canh mới là vằn thắn, còn hấp là bánh bao. Thứ màu đỏ là hạt tiêu, hiện giờ người trồng không nhiều, hình như chỉ mỗi Vân gia trang có.

Phụ nhân không thể ngồi bàn lớn, Tiểu Linh Đang cầm bát sứ nhỏ, ngồi ở bàn nhỏ nhìn phu quân và khách nói chuyện, hình như rất hòa thuận, thế là tốt, chỉ cần không cãi nhau là tốt rồi.

Ăn sủi cảo xong, uống canh sủi cảo, Tiểu Linh Đang đọn dẹp bàn, mang lên cho bọn họ vò rượu nho, đã ướp đá.

Hôm nay sóng Động Đình Hồ không lớn, vạn dặm quang mây, tuy không có nhạn kêu, cá nhảy, nhưng cũng có chim cốc bắt cá, trong bụi lau có chim sẻ bay vụt lên trời cao biến mất.

- Ta nói thật đấy, nếu như ta phải cưới muội tử ta thật, hãy giúp ta, giết ta.

Vân Diệp gật đầu, nghiêm mặt nói:

- Ta cũng nói thật, ta sẽ không khoanh tay nhìn thảm kịch nhân gian xảy ra, nếu ngươi thấy giết ngươi không tốt, ta có thể giết muội tử của ngươi, dù sao chỉ cần giết một, sẽ là sự giải thoát với người còn lại. - Giết ta đi, lần này ta thất bại, ngươi sẽ đưa ta đi gặp hoàng đế, sau này không còn địa vị trong tộc nữa, tiểu muội thì khác, còn có thể tiếp tục phong quang, nó không biết thống khổ của ta, sống thoải mái hơn một chút, lấy một sinh mệnh thống khổ đổi một sinh mệnh khoái lạc, tính thế nào cũng thấy lãi.

Vân Diệp đưa ly thủy tinh tới gần mắt nhìn bầu trời đằng xa, trời đất biến thành màu đỏ sậm, như bị máu tươi thấm ướt, nhìn con bói cá đâm đầu xuống nước, tha một con cá béo múp bay lên, vượt qua vùng trời đỏ máu, trở lại trời xanh, Vân Diệp vô cùng vui vẻ.

- Nếu ta đưa ngươi về Trường An, ta đảm bảo có thể đưa ngươi nguyên vẹn vào hoàng cung, nhưng mai hoàng đế phái người khác tới đón, ta chẳng cần vượt chức phận, giao ngươi cho họ là được. Hàn Triệt, xem ra cuộc chiến giữa chúng ta chưa kết thúc, ta thích chiến đấu với ngươi, luôn có thu hoạch mới.

Hàn Triệt kiêu ngạo nói:

- Nếu ngươi không dùng những cách kỳ quái kia, nói không chừng ta sẽ bỏ chạy.

- Liên quan gì tới ta, chỉ cần ngươi không chạy thoát trong tay ta là được.

Hai người mỉm cười chạm cốc uống cạn.

Hàn Triệt ăn no, ẩn mình trong bóng tối của phòng mình, chỉ có đôi mắt lóe hàn quang, chuyện gấp hiện nay là mau chóng khôi phục thể lực, thủ đoạn của Vân Diệp không thể nói là tàn độc, chỉ khiến mình ngủ trên giường mười mấy ngày thôi, làm gân cốt đều buông lỏng, muốn khôi phục sự linh hoạt, ít nhất cần mười ngày.

Vô Thiệt hỏi nhỏ:

- Ngươi định làm gì? Sao ta thấy ngươi đang làm theo cách với Tiểu Ưng trước kia? Kẻ này không có quan niệm thị phi, làm việc theo ý thích, chẳng lẽ ngươi muốn thu phục.

- Không, thần là thứ sinh vật không có tiết tháo nhất trên đời, có thể nhận thiện ý, có thể nhận thù hận, nhưng không nhận sự thương hại, nếu như chúng ta đem loại tình cảm này trút vào hắn, tin ta đi, chúng ta sẽ gặp phải sự báo thù tàn khốc nhất lịch sử, vì thần không cần thương hại, điều này còn khiến hắn phẫn nộ hơn cả thù hận.

Vô Thiệt gật đầu:

- Đúng vậy, sao ngươi không chém hắn một đao, cẩn thận tương lai hối hận, giống như cái tên Cao Ly, không cẩn t hận bị hắn cắn trả ngay.

- Từ xưa tới nay mưu sự tại nhân, thành sự tại thiên, ông trời muốn thế, chúng ta không cản được. Nhưng Hàn Triệt khác, thứ nhất, ta không cần thiết đem mọi thù hận đặt lên người mình, thứ hai, bệ hạ sinh ra được người ta kính phục, thù hận này để bệ hạ và Hàn Triệt thì hơn. Ta chưa lo xong an nguy cho nhà mình nữa là, người hoàng gia chết thì gọi là quyên mình vì nước, người nhà ta chết thì gọi là gì? Ta không chơi, chức trách của thần tử cần làm trọn bảy phần thôi, ba phần phải nghĩ cho mình, cho những người bên cạnh mình, còn tan xương nát thịt vì hoàng gia hoặc hoàng gia thì giao cho đám ngốc như Ngụy Trưng làm, ta ở đằng sau vỗ tay cổ vũ là được.

Vô thiệt nghe Vân Diệp cười như cú mèo, trẻ thế đã thành tinh rồi, đạo lý trong đó ông ta hiểu hơn ai hết, kẻ một dạ trung thành chưa chắc có kết cục tốt, ngược lại những kẻ khốn kiếp không phạm sai lầm lớn, sai lầm nhỏ thì mắc liên tục mới sống thoải mái nhất. Ái hận trên đời đều có lý do, yêu vô duyên vô cớ bị người ta nghi ngờ, người chỉ biết dâng hiến không đòi hỏi không biết đã phụ hết những người bên cạnh, cuối cùng trơ trọi một mình, nói không chừng người khóc tang cũng chẳng có.

Nếu người hoàng gia cho rằng Vân Diệp áp giải không an toàn, vậy tự phái người tin cậy tới mà đón, Vân Diệp yêu chết loại thái độ nghi kỵ của hoàng gia.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau