ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 836 - Chương 840

Chương 837: Ba ba trong rọ

Hàn Thành và Tiền Thăng cưỡi ngựa tuần tra trong thành, từ xa có ba cột khói bốc lên, chứng tỏ thủy tặc đã lên bờ đang nhanh chóng tiếp cận thành trì.

Trong thành trống không chỉ có các tướng sĩ đang chuẩn bị tác chiến, Lại Truyền Phong quát thảo đám phủ binh trẻ trong cần hoảng sợ, chỉ cần làm theo mình là được.

Hơn ba vạn quân tạo thành chấn động tâm lý lớn cỡ nào hắn biết rất rõ, phủ binh sắp nghênh đón trận chiến đầu tiên trong đời.

Vân Diệp căm ghét nhìn chiến trường, lúc mới tới Đại Đường nhìn thấy thiên quân vạn mã chém giết, huyết dịch sục sôi, biết rõ thân thủ của mình rất kém vẫn bị hoàn cảnh kích động cầm đao đánh tới, nếu chẳng phải thân binh giữ chặt lấy thì đã thành nắm xương khô rồi.

Hiện giờ y nhìn thấy chiến trường là buồn nôn, chân rụng tay đứt bay đầy trời chẳng có gì hay mà nhìn, kẻ nào cả nấy mắt đỏ ngầu như dã thú, cảnh tượng đó đã chẳng thể khơi lên hứng thú gì với y nữa.

Cánh tay bay rồi, thế gian lại thêm một tên cụt, chân mất rồi, vậy là thêm một tên què, đầu rụng rồi, đất được một nắm mộ, nhưng mà không khí trang nghiêm, cho nên y quỳ trên bồ đoàn, cùng Vô Thiệt uống trà, Lão Tiền quỳ bên cạnh hầu hạ, bất tri bất giác trời đã tối. Mùa thu Nhạc Châu trời tối sớm, Vân Diệp không sai người đốt nến, chỉ sai người buông màn, chắn muỗi xâm nhập, thân binh không ngừng bẩm báo chiến sự phía trước, cho nên Vân Diệp biết rất rõ tình hình.

Hàn Triệt dẫn đại quân tràn tới thành, hắn thậm chí không cho nghỉ chút nào đã phát động công thành, khi thủy tặc vác thang mây công thành, cuộc chiến vào cao trào, máy ném đá ném vô số vật gây cháy vào tường thành, cục lửa tròn tròn hoành hành trong thành, lửa cháy rực nửa bầu trời.

Quan Đình Lung rút lui cùng bách tính, nghe tiếng chém giết rung trời, thống khổ nhắm mắt lại, bên tai truyền tới tiếng khóc cố kìm nén của bách tính, tiếng khóc như dao cứa vào tim ông ta, biết rõ đây là một phần kế hoạch, nhưng ông ta không thể tha thứ cho mình.

Hàn Thành đầu tóc rối bù, đập đầu rầm rầm vào thân cây, chỉ mấy cái đã có máu tươi chảy xuống mặt, dòng máu chảy qua cằm nhỏ xuống tong tong. Tiền Thăng uống hết chén nước này tới chén nước khác, lúc này không thể uống rượu, ông ta biết nên phải uống nước, khi ông ta uống cạn hồ lô nước của mình, cởi hồ lô của Hàn Thành chuẩn bị uống tiếp.

Một cánh tay vươn tới, Lương công mặc áo gai ngăn lại: - Lão Tiền, uống nước thế này hại người, lúc này nên vỗ về bách tính thì hơn. Nay lưu dân khắp mọi nơi, nếu để xảy ra loạn thì phiền lắm, lão phu còn có chút lương thực, có thể cung cấp cho hương dân, không bằng chúng ta xin quan quân đưa tới Ba Lăng? Nhạc Châu hết rồi.

- Không cần tới Ba Lăng, đại soái sẽ mau chóng tiêu diệt thủy tặc, chúng ta chỉ cần tránh ở ngoài ba ngày là có thể về Nhạc Châu xây nhà, hiện trời quang mây tạnh là thời điểm tốt xây nhà. Hàn Thành lau máu trên mặt, nói chắc nịch.
Lương công đang định trách mắng thì một khoái mã tới trước bọn họ, bẩm báo: - Giặc đã vào thành, Lại tướng quân đã dẫn quân rút lui, lấp kín cửa bắc, Dương giáo úy lui quân lấp cửa nam. Trường Tôn tướng quân ở Ba Lăng đã tới vây chặt cửa tây, lần này giặc chắp cánh cũng không thoát được.

Quan Đình Lung cho tới lúc này mới mở mắt ra, ưỡn thẳng lưng nói lớn: - Hiện giặc đã là ba ba trong rọ, sau trận chiến này Động Đình Hồ ta không còn nỗi lo thủy tặc nữa, mọi người nhìn đi, chương mới của thành Nhạc Châu đã bắt đầu, chư vị, vì bách tính xin vứt bỏ hiềm khích trước kia của chúng ta, cùng nhau xây lên tân thành, tòa thành này sẽ là vinh diệu muôn đời của chúng ta.

Tiền Thăng vứt hồ lô nước đi, lấy trong lòng ra một cái chai bẹt, bên trong là rượu mạnh cho Vân gia nấu, ông ta lấy được của Lưu Tiến Bảo, tu ực một ngụm, không nói gì, chỉ dẫn trai tráng đã chọn sắn đi về thành Nhạc Châu, lúc này dưới tường thành có rất nhiều thi thể cần chôn.

Hàn Triệt vào thành Nhạc Châu, nhìn thấy bốn phía bốc khói hắn muốn ngửa mặt cười lớn, lần này thắng được Vân Diệp rồi, thắng thật thống khoái.

- Công tử, chúng ta đã vào thành, muốn ra khó lắm, vừa rồi lão nô quan sát quan quân chưa biểu hiện ra ba phần chiến lực, đây nhất định là cái bẫy, xin công tử suy xét.

Lưu Phương bị hộ vệ của mình kìm kẹp, song bất kể chuyện gì xảy ra ở Nhạc Châu đều không qua được mắt ông ta, nhìn thấy thủy tặc dễ dàng vào thành, lại lần nữa nhắc nhở Hàn Triệt, mong hắn dẫn quân rút lui, nhân lúc quan quân chưa ổn định lại, mở đường máu chạy về có khi còn một đường sống.

- Hàn tiên sinh, ông nói đúng lắm, quan quân sở dĩ dễ dàng bỏ thành là vì dùng kế bắt ba ba trong rọ, lấy một cái thành trống đổi lấy thủy tặc Động Đình Hồ toàn quân bị diệt, vụ mua bán này coi như lãi rồi, dù truyền lên vương đình, Vân Diệp cũng có công không tội, y đúng là một vị tướng quân hợp cách, thà thất bại cũng phải nghĩ cho quốc gia, chẳng trách y được hoàng đế sủng ái như thế, kẻ thành công không ai nhờ may mắn cả. Cười một hồi xong lại nói: - Mục đích của ta đơn thuần hơn nhiều, mục đích duy nhất là đánh bại y, không còn gì khác, không bị tục sự níu kéo như y, chỉ cần hủy Nhạc Châu để đại nghiệp của hắn tan tành là ta thắng, đám thủy tặc các ngươi sống hay chết liên quan gì tới ta?

Hàn Triệt nhìn hàm nô dùng xích sắt phá nhà cười vô cùng vui vẻ, mỗi lần xích quấn vào cột, hàm nô giật gãy cột, tiểu lâu đơn giản đổ sầm, Hàn Triệt cảm thấy lỗ chân lông toàn thân nở ra, khoan khoái vô cùng.

Đám thủy tặc không hiểu vì sao thủ lĩnh muốn hủy thành, làm thế được lợi gì, lúc này phải vơ vét tài sản, cưỡng bức nữ nhân chứ? Suy nghĩ này chỉ thoáng qua trong đầu, bản tính hung bạo ẩn sâu trong xương làm bốn chúng vô cùng hưởng thụ khoái cảm phá hủy.

Không tìm thấy người, vậy lấy nhà phát tiết cũng không tệ, món đồ sứ mà nhà giàu có không kịp mang đi thành mục tiêu hàng đầu của chúng, vơ vét sạch, sau đó cho một bó lửa, tiếp tục cười khoái trá đi tới nhà tiếp theo.

Hàm nô từ trong tro bụi đi ra, vai vác một cái chuông rất to, bàn tay vỗ thế nào cũng không tạo ra tiếng động như vừa rồi xích sắt quất lên.

Hàn Thành nghe thấy tiếng chuông, đau đơn tới mặt biến dạng, vừa rồi là tiếng kim loại va vào nhau, ông ta nghe rõ tiếng chuông kêu gào, gõ chuông là phải dùng gỗ, ai dùng chùy? Đợi lão tử bắt được ngươi, lấy chùy gõ xương ngươi, xem ngươi biết đau không.

Cái chuông chẳng mấy chốc bị hai tên cự hán chơi đùa vỡ nát, đồ chơi không còn, lại lấy quả cầu gỗ trong đầu ra, lắc lư nhìn số 8 biết xoay tròn.

Đợi khi đám thủy tặc lục soát toàn thành, phát hiện không có một hạt lương thực nào, bẩm báo cho Hàn Triệt, Hàn Triệt cười lớn, bảo chúng tiếp tục phá hoại, bản thân dẫn Lưu Phương tới một tòa nhà, tòa nhà này may mắn, chưa bị phá hủy hoàn toàn vì nó được làm bằng đá xanh, cột nhà có đốm lửa, đá xanh đã bị đốt đen xì, cỏ cây hoa viên bị những dấu chân dẫm nát, trông rất thảm.

Hàn Triệt đủng định quay đầu lại, mỉm cười nói với Lưu Phương: - Dưới căn nhà này có một gian phòng, tiếc là không chứa được nhiều người, Hàn tiên sinh, tài năng của ông không tệ, tiếc là không tỉnh ngộ, lòng quá nhiều ràng buộc, là kẻ không thành được đại sự, cho nên ông sẽ chết trong tòa thành này, có ba vạn người tuẫn táng, tin rằng ông sẽ không thấy cô đơn.

HẾT

Chương 838: Hàm nô và quả cầu gỗ

Hàn Triệt xưa nay không nói lời thừa thãi, lời vừa dứt hai tên hàm nô bước tới, muốn ném xích sắt trong tay ra, Lưu Phương thở dài, trong ống tay áo đột nhiên có bảy tám quả cầu gỗ rơi xuống, màu sắc càng rực rỡ hơn, nảy lung tung trên sàn đá, trông cực kỳ vui mắt. Hàm nô lập tức quên chuyện giết người, buông xích sắt, kêu a a đuổi theo quả cầu gỗ, tên hàm nô không có cầu gỗ càng vội vàng hơn, lăn ra đất, lấy thân thể đè lên hai quả cầu, tay nắm một quả cầu khác, bộ dạng vui sướng tới phát cuồng.

Tên hộ vệ trông coi Lưu Phương đột nhiên rút đao, người lách qua giữa hai tên hàm nô, Hàn Triệt trở tay không kịp thấy cổ hàm nô xuất hiện vệt đỏ, tiếp ngay đó máu tươi phun ra, chu vi ba trượng tức thì có một trận mưa máu.

Hàm nô kỳ quái sờ cổ, tay dính đầy máu, cái này thì không có gì lạ, trên người luôn có, nên vẫn tiếp tục cầm cầu gỗ chơi, tay cầm ba quả cầu gỗ, không muốn buông, liền ngậm trong miệng, cầm một quả lắc lư trước mắt, cuối cùng hắn tìm ra cách chơi rồi, không cần phải lắc đầu, chỉ cần lắc tay là được, phát hiện bí mật này làm hắn vô cùng vui mừng, cầm quả cầu gỗ khoe với tên hàm nô khác, vô cùng đắc ý.

Mưa máu đã ngừng, tim gan Hàn Triệt như vỡ nát, nhìn hàm nô ngồi chơi cầu gỗ, mặt không còn chút máu nào, vết thương ở cổ thi thoảng mới có máu chảy ra, bàn tay lắc quả cầu gỗ ngày càng chậm, dần dần buông xuống. Hàm nô lo lắng vươn tay ra về phía Hàn Triệt đang đánh nhau với Đơn Ưng, trong mắt đầy vẻ khó hiểu, vì sao mình không khống chế được tay mình nữa, cánh tay vốn nâng được tảng đá ngàn cân, giờ nhấc lên cũng không sau..

Mắt Hàn Triệt chảy máu, nghĩ cách tới gần hàm nô, nhưng trường đao của Đơn Ưng cứ bám sát chỗ yếu hại, làm hắn không có một khắc rảnh rỗi.

Đột nhiên hắn nghe thấy tiếng cầu gỗ lăn còng cọc, tiếng vũ khí va chạm mà vẫn nghe thấy tiếng quả cầu gỗ lăn lộc cộng, điên cuống chịu hai đao, máu tươi tung tóe tấn công Đơn Ưng, ép được Đơn Ưng lui rồi quay về bên hàm nô, chỉ thấy hai đôi mắt lớn trống rống, vẫn còn nghi hoặc, như đang muốn hỏi hắn:

- Vì sao ta không chơi được quả cầu nữa?

Hàn Triệt lần đầu tiên muốn đánh thật thống khoái, hắn hiểu rất rõ hiện giờ mình phải bỏ chạy, nhưng không quản nổi đôi chân xông về phía trước, tên kia võ công cực cao, mình khả năng không đánh bại được, vì sao không chạy? Chỉ cần nhảy qua bức tường đổ kia, theo cành cây phi lên mái nhà, sau đó chạy tới chỗ ẩn thân khác trong thành là có thể đợi ngày phục hận.

Sau khi chém Đơn Ưng liên tiếp mấy chục đao, Hàn Triệt mới xác định mình không hề có ý bỏ chạy, chỉ muốn băm vằm tên khốn này, đầu óc suy nghĩ là một chuyện, cơ thể muốn làm lại là chuyện khác, Hàn Triệt lấy toàn bộ bản lĩnh ra chiến đấu với Đơn Ưng trong không gian không lớn.

Tiếng đao kiếm va chạm khiến mấy tên đầu lĩnh trẻ mò tới, cản thận thò đầu ra ngoài tường nhìn Đơn Ưng và Hàn Triệt chiến đấu bất phân thắng bại, hai tên cự nhân khủng bố thì ngồi trong vũng máu không nhúc nhích, lúc này mới dũng cảm từ sau tường đi ra.

- Ai giết được Hàn lão thất phu sẽ là chủ nhân Động Đình Hồ.

Hàn Triệt hô lớn, chỉ cần giết Hàn lão thất phu xong, mọi người cùng xông lên băm tên khốn kia thành thịt vụn.

- Tiểu Ưng, có được không đấy hả, không được thì để ca ca lên cho, ta ngứa mắt với tên vương bát đản này lâu rồi.

Một tên thủy tặc cười khùng khục rút đao chực xông vào.

- Trịnh Phong, ngươi dám xông vào ta sẽ lột da ngươi.
Đơn Ưng né tránh liên hoàn đao của Hàn Triệt xong tức mình đáp, cao thủ cô đơn, mấy năm qua không có đối thủ muốn điên rồi, giờ ngay cả loại như Trình Phong cũng dám trêu mình.

Hàn Triệt quay đầu lại nhìn hàm nô đã chết, cuộn người lại như quả cầu lăn tới bên người Đơn Ưng, đao sáng loáng chém vào hai chân Đơn Ưng.

Đơn Ưng chém tan sóng đao, cười nói:

- Vô dụng thôi, nếu như ngươi chỉ có chút bản lĩnh này thì không chạy thoát được đâu, cùng ta đánh một trận, có khi ta còn tha cho.

Ngực Hàn Triệt đột nhiên có một cái ô thò ra chặn lấy đao của Đơn Ưng, người mượn lực lui lại, đao kình mang theo tiếng gió rít bổ tới, vì tranh thủ thời gian, Hàn Triệt không né, chuyển chiếc ô ra sau lưng, đao chém mạnh lên lưng, hắn phun ra một ngụm máu lớn, người cũng nương lực đạo cực mạnh đó rơi xuống tường, chỉ cần tới chỗ bố trí cơ quan sẽ được an toàn bào trong hầm kín.

Người rơi xuống rất lâu mà không chạm đất, lúc này Hàn Triệt cảm thấy lưng nóng như lửa đốt làm hắn suýt nữa ngất xỉu, đây là cơ hội duy nhất, nhìn ngữ khí Trình Phong và đối thủ nói chuyện, hai kẻ đó quen nhau, cảnh ngộ này chạy là thượng sách.

Sinh ý rút lui thì lập tức không còn dũng khí chiến đấu, Hàn Triệt không phải kẻ ngốc, hiểu ngay ra mình đã rơi vào bẫy, nói không chừng là một cái bẫy cực lớn, lúc này không đi còn đợi tới bao giờ?

Tiếng cơ quan phát động quen thuộc không thấy đâu, lúc này mới nhận ra mình rơi vào một tấm lưới cực lớn, bốn tên trẻ tuổi đang cười ha hả nhìn hắn, toàn là đầu mục thủy tặc do mình đề bạt lên.

Hai chân Hàn Triệt lún vào lưới, giơ tay ném một nắm bột vàng ra, bốn trên thủy tặc trẻ vội kéo lưới chạy theo chiều thuận gió, bột vàng bay hết lên người hàm nô, Hàn Triệt cũng hít phải một lượng lớn, ho khù khụ, vùng vẫy lấy một nắm thuốc trong lòng nhét vào miệng mới ngừng ho, miệng đã rỉ máu, cào ngực xé tan tành y phục, lồng ngực trắng trẻo đã xuất hiện bảy tám vết cào máu me.
- Trói ta lại!

Hàn Triệt khản giọng kêu gào, Trình Phong, Tần Chiến không giám chậm trễ, cởi đai lưng trói Hàn Triệt thật chặt, dù thế hắn vẫn ra sức vùng vẫy, khuôn mặt biến thành đổ bừng, có vẻ thống khổ lắm.

Lưu Phương thấy đại thế đã định, tới bên cạnh Đơn Ưng, bảo hắn cầm viên gạch ném vào chỗ tường kia, kết quả không thấy phản ứng gì, đang nghi hoặc đi tới thì nghe cạch một tiếng, một lỗ đen xuất hiện bên cạnh đống cỏ, rốt cuộc có tuổi rồi ngã một cái, lưng khó chịu vô cùng, cựa mình nói với Đơn Ưng ghé vào cử động:

- Tiểu Ưng, chuyện đã kết thúc rồi, mau bắn pháo hoa, lão phu trẹo lưng rồi, chúng ta ở trong động vài ngày, thủy tặc bị đói hết cách sẽ đầu hàng thôi, chúng ta phải rút mình ra.

Đơn Ưng lau mồ hôi lạnh, vừa rồi Lưu Phương rơi vào động, hắn thiếu chút nữa kêu thành tiến, may mà người không sao, nếu không không biết ăn nói thế nào với đại cữu ca.

Đốt pháo hoa bắn tin xong, Đơn Ưng từ trên nhảy xuống, Trình Phong dùng lưới cá quấn thật chặt Hàn Triệt rồi ném hắn xuống, mấy người bọn họ lần lượt đi xuống, Trình Phong xuống cuối cùng, mò mẫm kéo hai phiến đá dầy lên, lần này dù có người dẫm lên cũng không biết phía dưới có một cái hố to.

Đơn Ưng giơ đuốc đi trước, rẽ hai lần tới một gian thạch thất dọn dẹp sạch sẽ, bên trên trải cỏ khô như tơ vàng, nằm lên cực kỳ thoải mái, trên giá đặt rất nhiều thức ăn khô, có thịt khô treo trên tường, trong sọt có rất nhiều bánh lớn, làm Trình Phong vui mừng nhất là còn có bầu rượu lớn còn chưa tháo niêm phong. Có một cái lỗ chỉ cho một người thò đầu vào, Tần Chiến xem xét kinh ngạc phát hiện ra, cách mình không xa có một cái giếng, thò tay ra là có nước.

Một tên thủy tặc trẻ đi theo đường khác, chẳng bao lâu quay về nhổ nước bọt nói:

- Xúi quẩy, đấy là nhà xí.

Lưu Phương chỉ chén dầu trên tường, Đơn Ưng ném đuốc vào đó, tức thì một ánh lửa bùng lên chiếu sáng cả gian thạch thất, còn không có khói, ông ta hít hít:

- Là dầu cá voi, đồ tốt thế này hình như chỉ Vân gia mới có, sao lại xuất hiện ở đây.

Đơn Ưng ngại ngùng gãi đầu:

- Đại cữu ca giao chuyện bán dầu cá voi cho Đại Nha làm của hồi môn, hai năm qua bán đi không ít, không ngờ tên này lại có.

Tần Chiến đặt Hàn Triệt đã chịu yên tĩnh lại vào tường, hắn lập tức mềm nhũn ngã xuống chân tường, Đơn Ưng phát hiện ra y phục trên người hắn đẫm mồ hôi.

Chương 839: Vân đại tiểu thư trở về (1)

Vân Diệp ngồi trên Duyệt Quân lâu nhìn hai ngôi sao băng sáng rực từ trong thành bay lên mới gật đầu nói với Vô Thiệt:

- Đại sự đã định, Tiểu Ưng đã bắt được tên kia, chỉ cần tìm được mật thất ta chuẩn bị cho bọn họ, ở đấy vài ngày là xong xuôi.

Vô Thiệt đặt chén trà xuống, thong thả nói:

- Ta uống trà với ngươi suốt cả một ngày rồi, giờ có thể đổi bằng rượu, ngươi còn trẻ chịu được đói chứ lão già như ta không chịu nổi.

Lão Tiền lập tức mang rượu thịt đã chuẩn bị sẵn lên, ông ta già thành tinh rồi sao không hiểu lần này hầu gia lại đại thắng rồi, nhớ tới mấy mảnh đất tốt của nhà mình, người cứ như dẫm trên đám mây bồng bềnh, thấy Tiểu Linh Đang bận rộn nấu cháo đằng sau, khuôn mặt giờ nở nụ cười rạng rỡ.

Trường Tôn Xung cưỡi chiến mã tay cầm một cái kích lớn, áo choàng đỏ rực bị gió thổi căng, oai phong lẫm liệt chạy lên ngọn núi, nhìn thành Nhạc Châu bốn phía bốc khói như đống đổ nát, cầm roi ngựa chỉ Dương Nguyệt Minh:

- Thành trì thế này ta đánh một trận là hạ được.

Dương Nguyệt Minh lắc đầu:

- Đại soái nhà mỗ không cho tiến công, chỉ cần giữ cổng thành không cho thủy tặc chạy ra là được, trong thành không có lấy một hạt gạo, đói ba ngày thì hảo hán rèn từ sắt cũng nhũn thành bùn, tới khi đó chúng ta vào nhặt chó chết, không cần hi sinh tính mạng huynh đệ.

- Đánh trận với đại soái các ngươi luôn chán ngắt, thủy tặc mà thôi, giết vài tên cho huynh đệ đổi chút quân công chứ.

Trường Tôn Xung không vui:

- Trường Tôn tướng quân, đại soái nhà mỗ hạ lệnh, chúng ta nên theo là hơn, đám thủy tặc này còn có tác dụng, sắp xây tân thành rồi, vật liệu đã chuẩn bị xong, chỉ cần bớt đi khoản nhân công chẳng phải là phát tài lớn à? Chuyện kiếm tiền cứ nghe đại soái nhà mỗ là không thể sai được.

Trường Tôn xung lúc này mới mỉm cười, cùng lắm ba ngày là mình có một khoản lớn, nghe nói địa khế bị đám thương nhân trả hết cho Vân Diệp, Trường Tôn Xung nể tình huynh đệ cũng mua một ít, hiện giờ thủy tặc trên hồ đã sắp bị giết sạch, còn lại mấy con cá nhỏ bị Lưu Nhân Nguyện đuổi khắp hồ, đoán chừng chẳng bao lâu nữa đầu sẽ treo trên cột cờ thôi, số thủy tặc trên bờ thì chui cả vào thành, mấy ngày nữa là đói nhũn ra, không cần mình lo. Đợi Quan Đình Lung, Hàn Thành, Tiền Thăng và Thôi Cửu làm quan phụ mẫu vài ngày tới nơi thì nhìn thấy một cảnh kỳ quái, trên tường thành luôn có thủy tặc tóm dây thừng trèo xuống, chưa tới đất đã bị nỏ tám trâu ghim vào tường, tên chưa chết bị đóng đinh trên tường thành khóc lóc van xin nhưng không ai thèm để ý tới chúng.

Cảnh tượng máu me chẳng làm hương thân phụ lão Nhạc Châu sợ hãi, chỉ có thù hận, khói đen ngùn ngụt bốc lên suốt hai ngày, đám thủy tặc hỗn loạn không những tiến hành đột vây hoặc phòng ngự, mà là tranh giành quyền lực, sau khi toàn bộ thủy lĩnh biến mất, cọn chúng chỉ nghi hoặc chốc lát rồi bắt đầu chọn đầu lĩnh mới, chỉ vì một vị trí tiểu đầu mục cũng sống mái với nhau.

Đợi tới khi đánh nhau chán chê đói bụng mới phát hiện tìm khắp thành không có lấy một hạt lương thực, quan khố đã trống tới mức làm chuột chết đói, lật tung nhà dân cũng chẳng có gì ăn được, trừ mấy trái quả còn chưa chín trên cây thì không có gì ăn được.

Muốn đột vây từ cổng thành thì phát hiện ra quan quân đã lấp kín cổng thành từ bên ngoài, vô số nỏ tiễn bố trí quanh tường thành chưa tới mười dặm, muốn đánh ra chỉ có chết.

- Bốn ngày là cực hạn, nếu không sẽ xảy ra chuyện ăn thịt người, không được để chuyện này xảy ra, sáng mai phải vào thành, nhớ kỹ xử tử tất cả thủ lĩnh mới tuyển, đám đó là những kẻ không chịu hối cải...

Vân Diệp thị sát trận địa xong căn dặn nhiệm vụ cho đám Lại Truyền Phong, tới Duyệt Quân lâu, hôm nay thủy sư đã hoàn thành một phần kế hoạch của mình, đám thủy tặc cuối cùng đã bị giết sạch. Mấy ngày qua luôn có thi thể trôi qua Duyệt Quân lâu, bị cá rỉa lởm chởm, từ đó Vân Diệp không ăn cháo cá do Đông Ngư làm nữa.

Trường An chưa bao giờ vì chuyện Vân Diệp mà thay đổi tiết tấu của mình, vẫn cứ bắt đầu một ngày mới sau khi chuông vang lên. Thương phiến vây quanh cổng thành lục tục vào thành, bắt đầu một ngày may mắn hoặc xui xẻo của mình.
Quan đạo đằng xa có một đội kỵ binh bụi bặm vây quanh ba cỗ xe ngựa men theo thành Trường An tới thẳng Ngọc Sơn, nón kỵ sĩ phủ một lớp bụi dày, mặc dù mệt mỏi nhưng bọn họ vẫn giữ sự cảnh giác cực cao, chỉ cần thấy có người nhìn xe ngựa lâu một chút là hung dữ tra hỏi.

Na Mộ Nhật đã vào xe ngựa ngồi, mấy năm qua sống có chút an nhàn sung sướng, nghìn dặm bôn ba đã hao hết sức lực của nàng, sau khi thấy sự ngang ngược của người Thổ Phồn, nàng không chắc có thể bảo vệ được nữ nhi, chỉ đành đi ngày đi đêm về nhà, sâu trong đầu nàng chỉ có tới Vân gia trang mới dám thả lỏng. Vân Mộ có chút tủi thân, Hoạn Nương nãi nãi yêu quý mình nhất cũng không cho mình cưỡi Vượng Tài chạy trên đường, suốt ngày bị nhốt trong xe ngựa, nhìn cây cối chạy ngược ngoài cửa sổ.

Khi đội xe đi qua tấm bia, Hoạn Nương và Na Mộ Nhật cùng thở phào, họ biết qua nơi đây là an toàn rồi.

Lão Tôn thì thầm bên tai một kỵ sĩ vài câu, kỵ sĩ đó liền meo theo con đường lát đát chạy tới xưởng rượu. Đường xá vô cùng náo nhiệt, Vân Mộ thèm thuồng nhìn những món ăn ngon lành, không ngừng chảy nước dãi.

Bộ dạng của Vân Mộ làm Hoạn Nương chảy nước mắt, hung dữ trừng mắt với Na Mộ Nhật:

- Sau này cô thích thảo nguyên thì đi một mình, lão thân đi cũng được, nhưng bảo bối nhất quyết không đi nữa. Cô nhìn xem có đại gia khuê nữ nhà nào nhìn mấy món hàng rong mà chảy nước dãi không, đều do cô gây ra.

Na Mộ Nhật hoang mang nhìn cuộc sống ở Vân gia trang, cuộc sống khổ cực ở thảo nguyên làm sao bì được, cả thế giới chỉ e không tìm được nơi nào khuê nữ được chăm sóc tốt hơn nơi này, chưa nói nãi nãi và phu quân yêu thương khuê nữ vô cùng, dù Tân Nguyệt cũng sẽ nhất định để tâm tới khuê nữ, tưởng tượng cảnh mình thui thủi một thân một mình chăn cừu trên thảo nguyên, bi thương dâng tràn trong lòng.

Nhị phu nhân mang theo tiểu nương tử từ thảo nguyên về làm trong nhà nổ tung, Hoạn Nương trên đường không cho thương hiệu của Vân gia truyền tin về Ngọc Sơn là vì để bất ngờ.

Tân Nguyệt vội vã từ hậu trạch chạy ra, nhìn thấy Na Mộ Nhật bơ phờ thì giật mình, tưởng mục trường ở thảo nguyên xảy ra đại sự, trông là biết Na Mộ Nhật đi vô cùng gấp gáp, ngay cả nghi thái của cáo mệnh phu nhân cũng không để ý. Nghe Na Mộ Nhật kể ngọn nguồn liền đau đầu, nay phu quân đang bắt đầu thu lưới ở Nhạc Châu, không thể để phu quân biết được, cần phong tỏa tin tức đến khi phu quân đánh trận xong hẵng nói.

Nói cho Na Mộ Nhật biết khó khăn của phu quân, muốn nàng tuyệt đối không thể nói cho lão nãi nãi, hai năm qua lão nãi nãi không được khỏe lắm, tính khí ngày càng nóng nảy, tuổi càng cao càng hành động theo cảm tính.

Tân Nguyệt còn chưa kịp dặn dò nàng thì đã nghe thấy một loạt tiếng thỉnh an, khỏi phải nói nãi nãi đã xuất hiện rồi, không nói được đữa, đành nghe số trời.

Lão nãi nãi chẳng nhìn Na Mộ Nhật một cái, ôm tôn nữ của mình vào lòng thơm lấy thơm để, thấy tôn nữ đầu tóc rói bù, hít sâu mấy hơi để mình trấn tĩnh lại hỏi Na Mộ Nhật vì sao thành ra nông nỗi này.

Chương 840: Vân đại tiểu thư trở về (2)

Thấy lão nãi nãi, Na Mộ Nhật ôm lấy đùi bà khóc nức nở, vai run lên liên hồi, kể trong nước mắt chuyện Lộc Đông Tán bức ép mình ra sao, Tân Nguyệt mặt tím lại, lão nãi nãi khó coi vô cùng, ôm Vân Mộ xua mái tóc bù xù của tôn nữ, không ngừng nói:

- Đứa cháu đáng thương của ta, đứa cháu đáng thương của ta.

Lẩm bẩm một hổi nổi giận với Tân Nguyệt:

- Viết thư cho phu quân ngươi, nó ở Động Đình Hồ giết giặc lại không biết khuê nữ của mình của mình bị người ta ức hiếp phải bỏ nhà chạy suốt đêm ngày, hỏi nó xem nó làm cha kiểu gì mà nhẫn tâm vứt bỏ khuê nữ ở thảo nguyên không ngó ngàng gì tới.

Tân Nguyệt bối rối:

- Nãi nãi, phu quân đang đại chiến tới thời khắc quan trọng, lúc này không tiện gây thêm rắc rối cho chàng, nãi nãi cứ yên tâm, có tôn tức ở đây không ai động vào được một cọng tóc của Vân Mộ nhà ta.

Lão nãi nãi càng nổi giận:

- Lão bà tử không cần biết quốc quân đại sự, chỉ biết tâm can bảo bối của ta bị người ta ức hiếp, đáng thương cho cháu ta còn ba bảy ngày nữa mới bốn tuổi mà có kẻ sinh ý độc ác với nó, ta mặc kệ, ta phải gọi người cha vô lương tâm của nó về.

Tân Nguyệt khó xử viết thư ngay trước mặt lão nãi nãi, đọc một lượt xong lão nãi nãi gọi quản gia, muốn lập tức phái người tới Nhạc Châu nói với Vân Diệp, nói nếu còn muốn thấy bà sống thì mau trở về, nếu không bà sắp tức chết rồi.

Vân lão nãi nãi không bận tâm tôn nhi có bao nhiêu tiền, không bận tâm tôn nhi làm quan lớn tới đâu, bà tuyệt đối không cho tôn nhi thành kẻ bạc tình bạc nghĩa, gia thiên hạ, gia thiên hạ, lão nãi nãi sống bao năm nhìn thấu thói đời, chỉ có người nhà mình là cột trụ quan trọng nhất.

Thư đưa đi rồi, lão nãi nãi quay sang mắng Na Mộ Nhật, mới mắng được hai câu thì Vân Mộ sau thời gian bỡ ngỡ đã hiểu đại khái tình hình, êm ái gọi tổ nãi nãi, lão nãi nãi tức thì quên hết, dẫn nhau đầu đi tắm rửa thay y phục.

Vân Bảo Bảo vừa mới tiễn Lý Dung ca ca đi Lĩnh Nam liền phát hiện trong nhà lại có thêm một muội muội, làm nó rất nghi hoặc, vì sao ca ca muội muội của mình đều ở bên ngoài đột nhiên xuất hiện, mà không giống đệ đệ muôi muội đang bú sữa ở nhà, nó cứ vươn cổ ra nhin về phía cổng, lo lắng từ đó có ca ca hay tỷ tỷ gì đó di vào, vì nó phát hiện mình thất sủng rồi... Vân nãi nãi nói dẫn nha đầu đi tắm, không biết tổ tôn thương lượng thế nào mà thành đi tới nhà bếp, lão nãi nãi hai ba năm rồi chẳng tới một lần, đầu bếp thấy lão tổ tông tới vội ra nghênh tiếp.

- Đem tất cả những món ngon trong nhà làm một lượt cho lão thân, tiểu nương tử về nhà rồi muốn xem xem có gì ngon, phải nhanh tiểu nương tử tắm xong sẽ ăn.

Đang nói thì thấy nha đầu đang nỗ lực xé đùi gà trên con gà quay, hai tay đầy mỡ, giộng quải trượng quát đầu bếp:

- Mù mắt cả rồi à, không thấy bảo bối muốn ăn đùi gà hay sao mà không tới giúp?

Con gà quay đáng chết kia dưới dao của đầu bếp liền biến thành từng miếng nhỏ, xương bị lóc ra, vì lão tổ tống nói nếu tiểu nương tử bị hóc xương sẽ đánh gãy chân tất cả bọn họ.

Ăn đùi gà hai miếng Vân Mộ lại phát hiện ra cái móng giò trông có vẻ rất ngon, thế là nhảy ngay tới, tới gần nhìn thấy con vịt, chưa bao giờ ăn ngan rán? Chưa bao giờ ăn món kia, không biết cứ cắn một cái đã...
Lão nãi nãi cao hứng nhìn trọng tôn nữ làm phòng bếp bừa bộn, nhìn thấy chỗ thú vị còn lên tiếng trợ uy, cuối cùng nhìn thấy bụng nha đầu tròn xoe rồi mới dẫn Vân Mộ tay vẫn cầm cái bánh trắng to tới nhà tắm, Vân gia đại tiểu thư toàn thân bẩn thỉu là không được.

Mười mấy nha hoàn bà tử hầu hạ tiểu nương tử tắm, vì tiểu nương tử quá thích đạp nước, nên cả vòng tròn người đành nhân cơ hội tiểu nương tử đạp nước kỳ mấy cái. Hoạn Nương mặt đầu ưu sầu, vốn tưởng mình chiều hư tiểu nương tử rồi, không ngờ trong nhà còn có một người còn chiều hơn, nghĩ tới hầu gia sắp về nhà còn hoang đường hơn nữa, Hoạn Nương không đánh giá cao khả năng Vân gia đại tiểu thư sẽ thành đại gia khuê tú thật sự.

Lão nãi nãi cực kỳ thỏa mãn, bên cạnh mình có bốn đứa cháu hai nam hai nữ, nếu không phải vì Lý An Lan đưa Lý Dung đi Lĩnh Nam thì mình có năm tiểu bảo bối rồi, Vân bảo bảo khi nhỏ bị rất nhiều người thơm, nên tới giờ vẫn còn chảy nước dãi, đó là lý giải của lão nãi nãi, đều tại đám nữ nhân vô dụng trong nhà, thấy Bảo Bảo là không buông tay, làm đứa bé tới giờ không lớn được, nam hài tử trong thể lớn lên trong tay phụ nhân, lão nãi nãi hiểu đạo lý này, nhưng không nỡ.

Vân Mộ đang đánh Vượng Tài của mình, vừa rồi Vượng Tài thè lưỡi liếm ca ca một cái, vì nó thấy nước dãi của thằng bé béo này rất ngon, nhưng hành động này làm Vân Thọ hãi hùng, con chó lớn cứ ở bên cạnh, lại không dám khóc, đành cầu cứu muội muội, còn về hai đứa nhỏ khác bị lão nương bế đi thật xa.

Thấy người Thổ Phồn là bắt lấy, đánh gãy chân, đó là quy củ mới của Vân gia trang tử, lão nãi nãi đích thân ra lệnh cho Lão Giang, cho nên hai ngày qua chỉ cần người trông giống Hồ tử là bị hỏi mấy lượt, con ngươi đói vàng đi cũng bị hỏi là có phải người Thổ Phồn không, đó là kết cục việc chưa bao giờ gặp người Thổ Phồn. Nhị quản gia Lão Phương nói nhỏ với Lão Giang, người Thổ Phồn cũng mắt đèn, tóc đen, người tóc vàng, tóc đỏ không phải là người Thổ Phồn.

Vân Mộ thích cưỡi Vượng Tài chạy khắp sân, Vân Thọ cũng muốn cưỡi, nhưng chỉ cần nó leo lên lưng chó là Vượng Tài lập tức nằm xuống, không cho nó cưỡi, lấy đồ ngon ra hối lộ cũng không được.

Tới bữa cơm thì Vân Mộ tích cực nhất trong nhà, nha hoàn gọi một câu, bất kể nó đang làm gì cũng cao hứng chạy đi rửa tay, đeo yếm cổ, tay cầm dĩa, ngồi ở cái ghế cao của mình đợi ăn cơm.

Vì chuyện này lão nãi nãi lại mắng Na Một Nhật một trận, đường đường đại gia khuê tú mà biến thành nạn dân, cho nên hai ngày qua làm đủ mọi món ngon cho Vân Mộ ăn, nên khuôn mặt vốn bầu bĩnh của nó lại tròn thêm vài phần.

Người Vân gia bị ức hiếp, tất nhiên phải cáo trạng, huyện nha Trường An, Đại Lý tự đều có quản sự Vân phủ dâng cáo trạng, trước tiên nói cho rõ ràng, tránh khi Vân gia đánh gãy chân người Thổ Phồn thì chúng lại nói người Trường An ức hiếp mình.

Lý Nhị đang cầm cáo trạng của Vân gia xem, người Đại lý tự thực sự không phán nổi vụ án này, đành dâng lên cho hoàng đế, đoàn sứ giả của đại tướng Thổ Phồn đang trên đường tới Trường An, nếu không phải đi nhầm đường qua Lạc Dương thì nói không chừng đã tiến kinh rồi.

Lý Nhị cực kỳ coi trọng quan hệ với người Thổ Phồn, từ xưa tới nay dân tộc trên cao nguyên này nổi danh dũng mãnh, từ lâu đã thiết lập một con đường để hai nước thương lượng với nhau khi có chuyện, nhưng sau trận chiến Tùng Châu, người Thổ Phồn rút về cao nguyên không xuống nữa, giờ tốt rồi, nhân vật số hai của Thổ Phồn từ cao nguyên xuống, đây là chuyện cực tốt, đáng tiếc vừa xuống núi đã đắc tội sạch với Vân gia, với sự am hiểu của Lý Nhị với Vân Diệp, chuyện này tuyệt đối không dễ dàng cho qua được, tên Lộc Đông Tán không kiếp đó tự nhiên trêu chọc người ta làm gì?

Chương 841: Đánh nhau trên phố

Lý Nhị phiền não, không ngờ Lộc Đông Tán càng phiền não hơn, trên đường đi quan sát, ông ta phát hiện càng tới gần Trường An thì càng giàu có phồn hoa, khi qua Tân Phong càng kinh ngạc, mộ trấn mà mức độ phồn hoa còn hơn Lạp Tát ( Lhasa).

Phú thương của Đại Đường làm ông ta hiểu thế nào là cường đại, nghĩ tới mình ở thảo nguyên đắc tội với Vân gia, hận không thể đấm đầu mình vài cái, vì dọc đường từ miệng quan viên cuối cùng biết mình đắc tội với một nhân vật thế nào, khi ông ta nghe ngóng quan viên xem mình phải học tập ai để Thổ Phồn có thể giàu có như Đại Đường, ông ta phát hiện cái tên xuất hiện nhiều nhất trong miệng quan viên là Lam Điền hầu Vân Diệp.

Lộc Đông Tán chẳng bận tâm mình đắc tội với ai, ông ta là hảo hán từ trong chiến trường ra, chẳng lo bị báo thù, chẳng qua là tải qua một màn đao kiếm nữa mà thôi. Nhưng ông ta bận tâm tới sứ mệnh của mình, người Thổ Phồn bao đời nghèo khó, sống nay không chắc ngày mai, mỗi người đều nhân lúc mình còn hoạt động được mà liều mạng, không liều mạng chẳng sống nổi.

Đấu tranh với trời cao, đấu tranh với dã thú, còn phải đấu tranh với bệnh tật, đó là lịch sử sinh mệnh của người Thổ Phồn, kỳ thực đó là một lịch sử đấu tranh, sinh ra không chết vì khô cuống rốt coi như qua một ải, mùa đông không bị chết lạnh lại qua được ải nữa, mùa xuân không có cái ăn, nhịn đói vượt qua được cũng là một ải nữa. Nam tử sống tới hai mươi tuổi là phải đấu tranh hai mươi năm.

Vậy nên nói người Thổ Phồn cướp bóc thành thói không phải là xúc phạm họ, mà thực sự là thế, cuộc sống khó khăn sinh ra con người như thế. Khổng Tử sinh ra ở nơi đây thì thánh kinh của ông ta cũng chẳng có thị trường.

Chuyến này Lộc Đông Tán cần Đại Đường giúp đỡ, học cách làm nhà chống lạnh, học cách khi người ta bị bệnh phải chữa thế nào.

Tới trấn Tân Phong, không khí tựa hồ tràn ngập mùi thơm của rượu, các dũng sĩ đi cùng đều bất giác liếm cánh môi khô cong, từ khi được nếm rượu mạnh, tất cả mọi người đều không rời xa được thứ này nữa.

- Uống rượu, uống rượu đi, khách phương xa tới mời uống một chén rượu tỏ tâm ý, đừng chối từ, uống chén rượu này chúng ta liền thành bằng hữu.

Ông chủ quán rượu đứng dưới cây liễu bên đường, nhén chén rượu vào tay người Thổ Phồn, không uống không được.

Quan viên Hồng Lư tự cười ha hả:

- Đại tướng quân, đây là quy củ của Tân Phong, chủ quán rượu đều làm thế, hi vọng ngài thích, sau này còn tiện làm ăn.

Lộc Đông Tán phất tay, dũng sĩ Thổ Phồn mừng rỡ cầm chén rượu uống cạn, thở hắt ra một hơi dài, đúng là rượu ngon, uống một chén liền muốn uống chén thứ hai, ông chủ lại ôm vò rượu cười hì hì nói, muốn uống rượu ngon của Tân Phong thì phải bỏ đồng nguyên ra mua.

Thật nực cười, dũng sĩ Thổ Phồn nổi giận, ở Thổ Phồn uống rượu nhà bằng hữu đâu có chuyện trả tiền, đó là xúc phạm hai chữ bằng hữu, vừa rồi chủ quán rượu nói mọi người là bằng hữu, đòi tiền bằng hữu là đại sỉ nhục, vì thế nắm đấm to hơn cái bát nạn vào mũi chủ quán rượu.
Đánh ngã chủ quán rượu, đá đít đám hoạt kế, lại đem Hồ cơ quến rũ ấn đầu vào thùng gỗ, rồi mới vây quanh vò rượu, uống thống khoái.

Lộc Đông Tán cười nhìn dũng sĩ của mình vừa đá bay một tráng hán, lại đè một trung niên muốn lý luấn xuống đất, lấy ghế cho mình ngồi.

- Đại tướng quân, nơi này là Trường An, quá càn rỡ không có lợi gì cho ngài, ngài đã đắc tội với Vân hầu, lúc này lại đắc tội với quan địa phương, tình cảnh của ngài không hay đâu.

Quan viên Hồng lư tự biến sắc, nếu như không phải lúc tới thượng quan dặn đi dặn lại không được xảy ra chuyện ngoài ý muốn, nói không chừng cũng muốn xông lên đánh người Thổ Phồn.

Người Thổ Phồn càng lúc càng làm ầm ĩ, cả đoàn người đấm đá người Đại Đường trên con phố dài, bàn ghế bay tứ tán, bách tính thì làm sao sánh được với đám sĩ tốt trải qua trăm trận, một đấm làm gãy răng tên bộ dạng lưu manh, lại một đấm vào gáy tráng hán khác, tráng hán đó nhũn người ngã xuống đất.

- Giết người!

Một tiếng hét thất thanh, người dân đang xem náo nhiệt, tức thì đem đồ cầm trong tay ném đi, đủ thú hỗn tạp ném vào võ sĩ Thổ Thồn, rau nát có, trứng gà có, chén trà có, ly kỳ nhất là có mộ con dê sống, bị võ sĩ Thổ Phồn đấm một phát vỡ bụng, máu me nội tạng phun đầy đất.

Bách tính hơi do dự một chút rồi xông lên càng thêm hung hãn, bị người ta ức hiếp ngay ở cửa nhà mình, quá mất mặt, huống hồ lại còn là một đám Hồ tử, dân Tân Phong xưa nay tự xưng hiệp nghĩa hoàn toàn nổi giận, đòn gánh, chổi, gậy gộc đủ cả, trước đó còn lo đánh chết người gặp phiền phức, hiện giờ thấy người ta một đánh một trăm vẫn nhẹ nhàng nhưu không, làm sao nhẫn nhịn nổi. Quan viên Hồng Lư tự nhìn ra rồi, Lộc Đông Tán cố ý làm như thế, chỉ cần bách tính Tân Phong đánh chết một hai người Thổ Phồn, là sứ tiết, Lộc Đông Tán nhất định đưa ra những điều kiện trước kia không dám nói.

Chiến sự kết thúc, khóe mắt Lộc Đông Tán thoát chút bi thương, bảy tám người đấu thế nào với loạn dân, mới đầu còn chiếm chút thượng phong, về sau hai tay khó địch bốn nắm đấm, nhanh chóng bị đánh ngã, thoáng cái tám tên võ sĩ mình mẩy toàn dấu chân.

Thấy đánh chết người, bách tính tức thì biến mất sạch sẽ, chỉ còn lại tám tên võ sĩ, mở to mắt thất thần nhìn trời xanh, vừa rồi mình còn uy phong uống rượu, sao lúc này nằm trên mặt đất rồi. " người Đường thật đông!" Đó là cảm khái của đám hộ vệ phát ra trước khi chết.

Lộc Đông Tán đau đớn, nhất định có điều cổ quái, tám dũng sĩ trải trăm trận sao có thể bị mộ đám dân đen đánh cho hồn lìa khỏi xác? Nhất định có điều bất thường.

Cởi y phục một hộ vệ, ở gần tim có một chấm đỏ, Lộc Đông Tán nhạy bén phát hiện ra, đây là mưu sát, chắc chắn có cao thủ trà trộn trong đám đông, chỉ thế mới có thể lặng lẽ giết tám hộ vệ của mình.

Quan viên Hồng Lư tự hai chân nhũn ra nhìn tám cỗ thi thể trước mắt, không biết xử lý chuyện này như thế nào.

- Dũng sĩ chết rồi ắt vào thần quốc, Ngươi không cần lo.

Lộc Đông Tán nói với quan viên:

- Người Đại Đường vẫn như xưa, một lời không hợp là rút kiếm giết người.

Rõ ràng người Đường chiếm ưu thế, quan viên Hồng lư tự lại như cha chết đầu gục xuống, Lộc Đông Tán thì ra sức khuyên giải, cười ha hả, hoàn toàn không coi người chết là gì.

Không thể xử lý bách tính, luật không xử được số đông, đều do người Thổ Phồn động thủ trước, mọi người hợp lại đánh giặc có công mà không có tội, quan viên bản địa nói không chừng đang soạn công văn trình lên binh bộ đòi công. Trước tiên cứ dứt khoát nói người Thổ Phồn ra tay trước, rồi mới thong thả dàn xếp, kêu oan cho bách tính vốn là chức trách của mình, đây là cuộc đại chiến, gãy chân gãy tay, không phải chỉ một hai người. Quan viên Hồng lư tự quá rõ quy trình này rồi.

Lão Giang vẫn ngồi ở quán rượu nếp, vừa rồi không cẩn thận bị cuốn vào đám đông, người Thổ Phồn quá dũng mãnh, bách tính đánh không lại, đấm người ta chẳng khác gì gãi ngứa, Lão Giang không chịu nổi, gập ngón tay lại, ngón giữa nhô ra, đấm một cái vào ngực người Thổ Phồn, làm tim hắn ngừng đập chốc lát, kình lực toàn thân giải tỏa, như thế bách tính dễ dàng đánh ngã, ai ngờ chẳng may đánh chết người.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau