ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 831 - Chương 835

Chương 832: Ai thông mình nhất?

Lương lão đại nhận bốn thành ngân tệ cảm tạ ơn đức trở về, Vân Diệp ngồi im sau bàn không nói năng gì, Hàn Thành ngồi bên, ngồi từ hoàng hôn tới khi mặt trời lặn hẳn, tới khi Tiền Thăng vào đốt nến lên, Vân Diệp mới phát hiện ra trăng đã ở giữa trời.

Núi xa có tiếng sấm nổ, vang vọng trong bóng đêm tĩnh mịch, muốn di chuyển người trong thành đi chỉ có thể lên núi, đi thật xa mới tránh được nỗi khổ chiến tranh.

Trong núi nhiều độc trùng dã thú, không thể ở được, cho nên Cẩu Tử và Đơn Ưng đang chơi trò sơn thần đánh trống, lần này mang từ Trường An tới rất nhiều thuốc nổ, Thanh Tước chế tạo thuốc nổ rất tốt, hơn xa của Vân Diệp, nên tiếng nổ càng đanh.

Tiền Thăng nhìn vầng trăng trên đầu, nghe tiếng sấm nổ, kinh hồn nhìn Vân Diệp, định hỏi lại cố nhịn, cuối cùng cũng rơi vào trầm tư.

- Lão Hàn, Lão Tiền, rõ ràng ta kiếm được khoản tiền lớn, vì sao ta không thấy lòng có chút vui vẻ nào? Cứ trống rỗng, thà bọn họ hung dữ đòi tiền ta còn dễ chịu hơn bọn họ khóc lóc cầu khẩn thế này. Lão Tiền, ít nhất ngươi nói không sai, ta không phải người tốt.

Tiền Thăng vỗ bụng bồm bộp mấy cái mới nói: - Nều hầu gia nói cho hạ quan biết vì sao ngài tin có thể diệt sạch thủy tặc ở Nhạc Châu, hạ quan sẽ đưa ra lời đánh giá chân thành, ta chỉ hỏi vì sao ngài tự tin như thế, đừng nói mấy lời vứt đi như anh minh thần võ gì đó, ta chỉ muốn nghe lời nói thật.

Vân Diệp cười khổ, qua một thời gian tiếp xúc, hai người này đúng là người có thể tin cậy, dù rất nhiều tính xấu, nhưng là hảo hán có thể phó thác cả tính mạng.

Thấy Hàn Thành cũng giương tai lên, Vân Diệp nói nhỏ: - Cũng chẳng có nguyên nhân đặc thù gì, chỉ vì đâị đầu mục của thủy tặc là mưu sĩ của ta.

Thân hình to béo của Tiền Thăng tức thỉ bắn lên như lắp lò so ở mông, một tay bịt chặt miệng, một tay chỉ Vân Diệp run rẩy không nói lên lời, bộ dạng vô cùng khủng bố.

Hàn Thành như quả bóng xì hơi, nhũn ra trên ghế, mở to mắt nhìn Vân Diệp, ông ta không ngờ trên đời thực sự có người đi một bước nhìn ba bước, mỗi một hành động đều có mục đích, chẳng lẽ đây chính là anh tài thường nghe nói? Vì sao mình không làm được?

Tiền Thăng chạy ra bàn lấy bút viết, chốc lát sau ném bút đi, đưa tờ giấy tới trước mặt Vân Diệp, chỉ thấy trên đó viết:" Thủy tặc do ngài phái người tụ lại?"

Vân Diệp gật đầu: - Đúng thế, thủy tặc phải diệt, nhưng bọn chúng phân tán khắp nơi không ra tay được, nên ta quy tụ chúng lại, định đánh một trận là xong.

Tiền Thăng đốt tờ giấy đi, còn quấy tro vào nước, lúc này mới nói với Vân Diệp: - Hiện giờ ta có thể đánh giá ngài, ngài là tên vương bát đản khốn kiếp thực sự. Đây là từ mới ông ta học được từ Vân Diệp.

Vân Diệp nhún vai không bình luận, vấn đề trong chuyện này phức tạp hơn đám Tiền Thăng có thể hiểu.

- Hầu gia muốn đặt chiến trường chính trong thành Nhạc Châu? Cả hai cùng hỏi Vân Diệp, bọn họ tưởng mình nghe nhầm, thành Nhạc Châu mới được xây chưa lâu, so với các thành khác thì rất mới, vì xây tòa thành này thứ sử khi đó là Thích Đại Lễ cùng Hàn Thành, Tiền Thăng nghĩ hết mọi cách, tiền không có, cho nên mỗi một viên gạch ở đây đều ngưng tụ mồ hôi nước mắt của họ. Hàn Thành ôm bụng nói với Vân Diệp, muốn thủy thành phải giết ông ta trước, Tiền Thăng chuẩn bị chết cùng thành, thành còn người còn, thành mất người chết.

Nếu như quan viên đời sau nói câu này, Vân Diệp lập tức lấy xẻng xúc đất chôn luôn, nhưng đây là Đại Đường, quan viên thời này nói một câu nặng tựa cửu đình, nói được là làm được, không phải lời chót lưỡi đầu môi như quan viên đời sau.

- Lầu chuông mới tinh, chuông trên đó do bách tính Nhạc Châu góp từng đồng xu, đem nung chảy mà đúc thành, ngài không thể hủy lầu chuông.

- Diện tích tân thành lớn gấp mười diện tích Nhạc Châu, ngươi thấy đặt một cái lầu chuông cao chưa tới ba trượng có thích hợp không? Còn nữa, cái chuông nát đó tiếng chẳng to hơn tiếng miễu kêu, còn dám nói là chuông tốt, trong tiền đồng có rất nhiều trì không loại bỏ, làm sao có âm thanh tốt được, ngươi nghe tiếng chuông chùa Hàn Sơn, cách một con sông lớn còn nghe rõ, ngươi thích thì bê cái chuông đó về nhà, ta phải đúng chuông mới.

- Có quan viên nhà nào rảnh rỗi đi sửa quan nha, cũ một chút cũng vẫn dùng được mười mấy năm.

- Đừng bêu mặt nữa, quan nha phải sửa, chủ yếu nhất là chúng ta không phải tốn tiền mà do lại bộ bỏ, thành phố của ta mỹ lệ tuyệt luân, ông đặt một cái quan nha rách nát ở đó mất mặt lắm, khỏi nói, phá!

- Tòa thiện sở này ngài dám phá không, đây là do hương thân mười tám dặm xung quanh quyên hiến, chuyên môn dùng cho những lão nhân không con cái dưỡng lão, phá sẽ bị chửi chết thôi.

- Đây là khu nhà ở cao cấp của ta, ngươi đưa một đám người già ốm yếu nghèo khó vào đây là có ý gì? Ta còn bán nhà cho ai, sẽ xây tòa thiện sở mới, để đám học sinh nhàn hạ tới chiếu cố người già, là cách tốt tu thân dưỡng tính, phá! Ba người mặc thường phục, mỗi người một cái quạt ung dung đi trên phố, nếu không nghe bọn họ nói chuyện còn tưởng họ đang ngâm thơ làm phú, nghe bọn họ nói chuyện chỉ muốn đập chết tên trẻ tuổi ở giữa.

Hiện giờ mọi người đang bận rộn thu thập trang sức, ba mươi vạn thủy tặc rầm rộ đột phá vòng vây của quan quân, sắp đánh tới Nhạc Châu rồi, nghe nói đại vương trên núi đã mặc long bào, chuẩn bị đấu với bệ hạ hiện giờ, ai làm hoàng đế cũng được, chỉ cần đừng giết người.

Đại soái thủy quân trẻ tuổi nghe nói phía trước đã chém giết thành biển máu rồi, đao kiếm chém cong bảy tám cái cũng không ngăn được cơn thủy tặc như trận hồng thủy, sắp chết hết rồi, nếu không chạy sẽ không còn mạng nữa. Ai nấy khi đi còn khóa chặt cửa, có người lấy đá chất chất, niệm bồ tát phù hộ mong chiến sự kết thúc thì nhà mình vẫn còn.

Có người sợ cũng có người không sợ, Hàn Thành nhìn thấy một lão bà bà cầm then cửa sống chết không rời nhà, định tới khuyên vài câu, lại không biết nói thế nào, chỉ đành quanh đầu đi.

- Vân hầu, ngài làm thế nào để có trái tim sắt đá như thế? Tiền Thăng trừng đôi mắt ướt đẫm nhìn Vân Diệp đang cười nói vui vẻ, ông ta không hiểu nổi, sao y có thể nhìn thảm kịch mà cười được.

- Đơn giản, ta đang nghĩ khi lão bà bà kia quay lại thấy nhà mới của mình đẹp đẽ sẽ vui mừng thế nào, cho nên ta vui thay họ, tất nhiên bỏ qua sự bi thương hiện giờ, bách tính tầm nhìn hạn hẹp, cho nên cần quan viên tầm nhìn xa như chúng ta suy nghĩ thay. - Vân hầu, chúng ta thông minh hơn bách tính được sao? Hàn Thành oán hận hỏi:

Vân Diệp chỉ những phú thương đang hốt hoảng bỏ chạy: - Ta có thông minh hơn bọn họ không?

Sự thực bày ra trước mắt, Vân Diệp lừa sáu thành tiền của họ còn được họ cảm kích, Hàn Thành không giỏi ăn nói, đành gật đầu.

Vân Diệp lại chỉ lão nương vác bọc, dắt con, hỏi Hàn Thành: - Ta nói với bọn họ quay trở về sẽ có cuộc sống tốt đẹp, bọn họ vẫn kinh hoàng chạy loạn, ngươi nói xem, ta có thông minh hơn họ không?

Nghĩ tới Vân Diệp bày ra cái bẫy lớn, lừa hết thủy tặc, quan viên, bách tính, chỉ đành gật đầu. Cuối cùng Vân Diệp chỉ tay sang hai bên: - Ta thông minh hơn hai ngươi, các ngươi không có ý kiến chứ?

Tiền Thăng tức giận phất ống tay áo không muốn đáp, Vâm Diệp ưỡn ngực lên: - Ta thông mình hơn tất cả mọi người ở nơi này, vì sao họ không nghe lời, vui vẻ tới lán đã dựng sắn trên núi, tự dọa mình như thế?

Sự vô sỉ của Vân Diệp có lẽ khiến ông trời cũng ngứa mắt, mặt đất đột nhiên nổi gió làm Vân Diệp đang cười lớn ăn đầy một miệng cát, thấy y nhổ phì phì, Hàn Thành và Tiền Thăng mới đỡ hơn.

HẾT

Chương 833: Thủy tặc là của nhà ta (1)

Đơn Ưng từ ngoài thành vội vàng chạy vào, Vân Diệp gấp quạt quay về nhà môn thứ sử, về tới quan nha thì Đơn Ưng đã ăn no uống say, thấy y vào thư phòng nói ngay: - Lưu Phương tiên sinh nói, hiện giờ huynh cũng là thần, phải sử dụng khéo léo thân phận này, tên Hàn Triệt kia gần đây đang làm thi thể mỹ lệ, đúng vậy, cực kỳ mỹ lệ, vì để thi thể đó có thần tính, Hàn Triệt còn cắt tay nhỏ hai giọt máu lên đó, nói như thế mới phù hợp thân phận của huynh, khi nào huynh nhận được thi thể là lúc chiến tranh bùng phát, nên sớm chuẩn bị.

Vân Diệp gật đầu, bảo Đơn Ưng đi nghỉ, Đơn Ưng còn chưa đi được mấy bước đã nói: - Đừng thử xen vào cuộc chiến của hai người khổng lồ, ta đã an bài xong biện pháp đối phó với chúng, Đại Nha đã sinh cho ngươi nhi tử, không được làm chuyện nguy hiểm.

Đơn Ưng do dự một lúc rồi gật đầu, đi nghỉ ngơi, Vân Diệp một mình ngồi trong thư phòng nghiến cứu kế hoạch tác chiến của Lại Truyền Phong và Dương Nguyệt Minh. Lưu Nhân Nguyện đã trở về, mang theo chẩn đoán của Tôn Tư Mạc, xác nhận tên này đã làm cho lão bà có bầu, có hắn, thủy tặc trong hồ không bày được trò gì nữa, vấn đề là làm sao mới có thể dụ Hàn Triệt tới thành Nhạc Châu để giết sạch.

Nghĩ không ra biện pháp, đanh ra ngoài đi dạo, Tiểu Linh Đang và nha hoàn đang thêu thùa trong chòi nghỉ mát, thấy phu quân liền tới đón, khoác tay Vân Diệp đi bộ trong hoa viên.

Cuộc sống của Tiểu Miêu không tốt, thời gian qua bị Vô Thiệt ngược đãi, hiện giờ càng quá mức, cần đi nhanh từ đầu này sang đầu kia của sợi dây thừng, một tuần hương đi lại mười lần, nhìn Tiểu Miêu lúc nào cũng chực khóc là biết rất khó đi.

Quả Nhi có thai, thế là Hồng Thành phải làm nhạc phụ cái chắc rồi, nghĩ tới phong thư của hắn, cầu xin Vân Diệp bảo vệ Quả Nhi, ít nhất không thể để xảy ra chuyện cẩu thả với Cẩu Tử, nhưng bất kể Vân Diệp đề phòng ra sao cũng không ngăn được Cẩu Nhi chui vào khuê phòng của người ta, một lần hai lần, thế nào cũng có lúc bén lửa, hiện giờ Quả Nhi bụng đã to hẳn lên, điều đó nói rõ tất cả, Vân Diệp viết thư nói chân tướng với Hồng Thành, không biết đôi này về kinh sư sẽ có phiền toái gì, có điều hiện giờ cả hai sống rất thư thái.

Cẩu Tử chưa bao giờ hỏi Vân Diệp tiền công mấy ngày trước rất tự nhiên đòi tiền công hai năm qua, ném cho hắn trăm kim tệ, hắn lập tức đi mua hai tiểu nha hoàn về hầu hạ Quả Nhi, hiện cả hai suốt ngày dính vào nhau, mặc mọi chuyện.

Nghe Tiểu Linh Đang líu ríu kể chuyện mua búp bê vải trong thành Nhạc Châu, Vân Diệp giật cả mình, búp bê vải ở Trường An bán tới tận Nhạc Châu? Người khác bận rộn rời thành, vì sao còn có cửa hiệu mới? Trên đời này còn ai không sợ đại quân thủy tặc tấn công.

Gọi Cẩu Tử tới, bảo hắn tới hiệu bán búp bê thăm dò xem kẻ nào ăn tim gấu gan báo dám mở cửa hiệu vào lúc này, không sợ thủy tặc bắt cả hắn và búp bê đi sao?

Tiểu Miêu lại lần nữa ngã từ trên dây thừng xuống, không cần Vô Thiệt thúc giục, nàng tự quay về đầu kia sợi dây, bắt đầu từ đầu. Không rõ là nàng luyện công phu gì, chắc là một loại khinh thân thuật, trước kia nghe Vô Thiệt nhắc tới, công phu này chỉ hợp cho nữ hài tử luyện, nam hài tử xương cứng, không linh hoạt bằng nữ tử thiên phú về âm nhu, luyện dễ dàng hơn nhiều. Thấy Tiểu Miêu vừa mới luyện xong trên dây đã làm đủ các loại tư thế độ khó cao trên thảm, Vân Diệp đột nhiên nhớ tới một người, y biết từ người đó trên đời này có công phu kê minh cẩu đạo, Vô Thiệt chắc không để Tiểu Miêu luyện công phu tàn khốc đó, Đoàn hồng đã nói công phu đó vô cùng tàn độc, người thường căn bản không chịu đựng nổi, mười người có một người luyện thành là không tệ rồi. Tiểu Linh Đang sợ đau nhất, nhìn thấy Tiểu Miêu chịu khổ đã rơm rớm nước mắt rồi, kéo áo trượng phu, muốn trượng phu đi nói với Vô Thiệt, đừng hành hạ Tiểu Miêu.

Về đề tài thành công, Vân Diệp đã nói với Tiểu Linh Đang lâu rồi, rõ ràng Tiểu Linh Đang chẳng nghe vào tai, Tiểu Miêu hiện giờ tứ cố vô thân, muốn sống tốt phải dựa vào bản thân, xem chừng nàng hiểu rất rõ, luyện tập chăm chỉ, cơ hội tốt thế này không phải ai cũng có, mặc dù không biết chứ, nhưng cuộc sống gian khô đã khắc ghi đạo lý này vào xương nàng. Dẫn Tiểu Linh Đang đi, không quấy nhiễu người ta, lúc con người ta xui xẻo thì càng ít người thấy càng tốt.

Người trả khế đất đã thành làn sóng, người tới từ Trường An cũng không ngồi yên được nữa, bọn họ biết tin muộn nhất, năm vạn thủy tặc bị bách tính thổi phồng lên thành ba mươi vạn, nếu như còn ngồi yên thì đúng là tên ngốc tiêu chuẩn, người không muốn làm kẻ ngốc chen lấn chật kín nha môn thứ sử, vung vẩy địa khế muốn Vân Diệp cho mọi người một câu trả lời, tình cảm thắm thiết mấy ngày trước đã biến thành thù hận khắc cốt.

Đám người đó nhất định Vân Diệp bồi thường ba thành khế ước, Hàn Thành mở cửa kho phủ trống không ra cho bọn họ sxem, kết quả làm thù hận càng sục sồi.

- Vân hầu, trước kia chúng tôi nể mặt ngài mới lập khế ước này, nãy lão phu không cần bồi thường toàn bộ, chỉ cần ngài bồi thường ba thành khế ước thôi, thế không phải là bức bách ngài chứ?
Vân Diệp tay chống cằm lạnh lùng nhìn quản sự Tiết gia: - Ta nhớ khi đó các ngươi chuốc say ta, vật nài ta ký khế ước, sao, giờ thấy tình hình không ổn định rút à?

- Vân hầu, lúc này khác, lúc đó khác, khi ấy đâu có mấy chục vạn thủy tặc muốn công thành, ngài là thứ sử có trọng trách bảo vệ đất đai, không chạy được, dù ngài được bệ hạ sủng ái tới đâu thì cũng không thoát khỏi được tội tang sư nhục quốc, đừng dọa dẫm tiểu nhân nữa, lúc này ngài nên đền tiền đi thì hơn. Bạc của chúng tôi bị ngài dùng rồi, đó là chuyện bề ngoài, thực tế ngài chẳng thiếu chút bạc này, hay là thế này, tòa trạch viện của Vân gia ở phường Hưng Hóa được công cháu nhà tiểu nhân vô cùng hứng thú, lấy nó trừ nợ nhé.

Vân Diệp cười lớn, Tiết Vạn Triệt đúng là một tên phế vật, có lão bà công chúa như thế vậy đừng trách lão tử bất lương, khỏi nói, phủi tay vào hậu đường.

Quản sự Tiết gia định há miệng gọi, nhưng bị người ta tát bốp một cái, quản gia nhà Lão Trình thu tay lại, hăm dọa: - Hôm nay lão phu phải đánh tên súc sinh coi thường tôn trưởng này, chẳng qua là mấy nghìn ngân tệ thôi, đưa địa khế cho lão phu, lấy tiền rồi xéo đi, dám nói nhiều lão phu xé miệng ngươi.

Ông ta mấy ngày qua cũng ngủ không ngon, thấy Vân Diệp bị bao vậy là minh hữu tất nhiên không thể ngồi yên, cuối cùng thương lượng với quản sự mấy nhà thân thiết, quyết định gánh nợ cho Vân Diệp, mỗi nhà gánh một ít, đó là khoản tiền làm phá sản, nhưng Vân, Trình, Ngưu, Tần, Úy Trì gia liên hợp lại thì không cần cố quá sức.

Vân Diệp bàng quan, nhìn bọn họ lấy ba thành giá tiếp nhận khoản nợ những kẻ kia, tuy trong lòng ấm áp, nhưng cũng đau đầu, như vậy thì năm nhà kiếm nhiều quá, không được, giao dịch lớn thế này do hoàng gia làm, nếu mua mất nửa tân thành thì Lý Nhị sẽ nổi điên mất.

Thật là lạ, rõ ràng là phải đền rất nhiều tiền lại còn vui mừng, bày tiệc lớn ở Duyệt Quân lâu, nói là bữa ăn cuối cùng ở Nhạc Châu, một đám người ăn như chết đói chết khát, cứ như không có ngày mai vậy.

- Hầu gia, mấy nhà chúng ta từ nay về sau phải thận cẩn trọng, lão công gia nói, nếu chỗ ngài hết tiền, trong nhà dù có phải bán nhà bán đất cũng không để ngài đứt tiền ở đây, lão phu tính rồi, tổng cộng lỗ bốn mươi vạn quan, năm nhà chúng ta tiết kiệm một chút vẫn sống được, ngài không cần phiền não như thế.

Ngưu Bôn là lão quản gia của Ngưu Tiến Đạt, vì ứng phó với phong ba này, năm nhà không hẹn mà cùng phái đại quản gia của năm nhà tới.

Chương 834: Thủy tặc là của nhà ta (2)

Lúc này người nhà mấy nhà này ở kinh thành cũng có lời oán hận, dù sao gia nghiệp lớn, luốn có tiếng nói không hài hòa, Ngưu gia còn dễ, Lão Ngưu không nói một lời dứt khoát ủng hộ Vân Diệp, Ngửu Kiến Hổ mặc dù ở ngoài, nhưng với huynh đệ nhà mình cũng rất hết lòng.

Trình gia cũng đơn giản, Lão Trình là ông trời ở nhà, Trình Xử Mặc hận không thể bán cả nội khố giúp huynh đệ, tài sản không có quan hệ mấy với huynh đệ khác, nếu dám oán tránh, đánh một trận là nhẹ. Tình hình Úy Trì gia tương tự, với gia phong nhà ông ta, dù lão Úy Trì có đem gia sản đổi thành rượu thì phu nhân cũng cười đi ăn xin với ông ta.

Tần gia thì khó rồi, mấy năm qua Tần Quỳnh không quản chuyện nhà nữa, lần này làn sóng trả khế ước lan tới Trường An, Lão Tần bắt lão quản gia tới chủ trì mua địa khế, vì thế mà trong nhà liên tục phải dùng tới gia pháp trấn áp những kẻ phản đối, trượng phu của Nhuận Nương chỉ là lão nhị trong nhà, tiếng nói không có, muốn giúp đại ca cũng lực bất tong tâm.

Thêm vào Lão Tiền như cha chết chạy tới, năm đại quản gia mua đại bộ phận địa khế, tẩy mã thái tử tới muộn thu mua một ít, còn về nội thị của Ngụy vương phủ mua càng ít.

Hàn Thành, Tiền Thăng sắp điên rồi, nếu không phải là những kẻ kia làm loạn, quan phủ sẽ mua lại đại bộ phận địa khế, nay thì hay rồi, kiếm cả đống tiền còn làm ra vẻ thi ân cho người ta, làm cái bộ mặt ngươi phải nhớ ơn đấy, không biết thứ sử đại nhân lát nữa có thẹn quá hóa giận bắt chúng xếp hàng để tát không.

Vân Diệp rất phiền não, biết người ta đều vì lòng tốt, đương nhiên không tính tên Lý Thừa Càn mưu đồ phát tài, suy nghĩ rất lâu nói với quản gia nhà Lão Trình: - Giữ lại địa khuế tốt trong tay ông, còn số khác bán hết cho quan phủ, bốn thành giá đi, dù sao coi như làm ăn thì không thể thua lỗ, kiếm một thành lợi nhuận thôi vậy, kiếm nhiều quá không tốt, ông trời cũng không chịu nổi mà giáng họa.

- Hầu gia, Trình gia không hút máu của Vân gia, cũng không hút máu của quan phủ, ngài cứ yên tâm, trong nhà sẽ không có lời oán trách nào, ngài cũng biết, lão nô mà không làm tốt chuyện này với tính lão công gia, lột da là bình thường.

Chẳng những Trình gia nói thế mà mấy nhà kia cũng vậy, tẩy mã thái tử càng nghĩa khí muốn nhà Lão Trình và Lão Ngưu chia cho hắn một ít, lỗ ít quá, không tiêu hết tiền trở về thái tử sẽ không tha cho.

Nói rất hào sảng, làm Lão Tiền cảm động chắp tay vái mãi, Vân gia rất chú trọng nghĩa khí.

- Trình thúc, ta nói rồi, địa khế trong tay các ngươi là món tiền cực lớn, số tiền này chúng ta không thể nuốt hết, một nửa đất đai trong thành thuộc về chúng ta không thích hợp, chọn lấy vùng đất tốt, còn lại bán cho quan phủ, các ngươi đã khiến quan phủ lỗ nhiều tiền lắm rồi, không thể tham lam vô độ. Vân Diệp nghiêm nghị nói:

Lời của Vẫn Diệp làm bọn họ sững người, không biết lời này có ý gì, ngơ ngác nhìn nhau. Lão Tiền hiểu tính hầu gia nhất, hỏi nhỏ: - Hầu gia nói là chuyện này chúng ta không lỗ, còn lãi lớn? Vậy đám thủy tặc trong hồ là giả? Bọn chúng không có tới năm vạn tên?

Nghe Lão Tiền hỏi thế, mấy vị quản gia kia cũng nín thở, muốn nghe đây là cái bẫy của hầu gia, mấy ngày qua nhìn ngân tệ trong tay chảy đi như nước, lòng như dao cắt. - Không, thủy tặc có năm vạn bốn nghìn tên, vẫn còn đang tăng trưởng. Vân Diệp đặt chén trà xuống, thản nhiên nói:

Câu này làm bọn họ xìu xuống, cách nhìn của bọn họ giống như những thương cổ, đó là triều đình sẽ thắng, nhưng Nhạc Châu cũng tan tành trong khói lửa, nếu không thể diệt sạch thủy tặc ở trên hồ thì nói thế nào cũng không thể xây tòa thành này, thành đất trống rồi thì tân thành đâu ra?

- Trình thúc có biết Trình Phong nhà thúc đi đâu không? Vân Diệp đột nhiên hỏi nhỏ:

- Cái này lão nô không biết, tên tiểu tử thối đó cứ thần thần bí bí, không biết làm cái gì, có điều là người của bệ hạ, lão nô chưa bao giờ hỏi, ngài biết mà, không thể vì chuyện này mà ảnh hưởng tới tiền đồ của nó. Lão quản gia chỉ cần nhắc tới lão đại nhà mình là cười như di lực, đó là đứa khá nhất trong nhà, không dựa vào Trình gia, Vân gia hỗ trợ, tự mình thi đỗ vào thư viện, tốt nghiệp xong chẳng biết bị bệ hạ phái đi đâu, một năm rồi không thấy mặt.

- Ta thì biết, hiện hắn là Đại trại chủ trại ba, thống lĩnh ba nghìn tên thủy tặc, chuẩn bị quyết chiến với ta. Tần Chiến tuy không phải là con chính phòng, nhưng hiện giờ là đại trại chủ của trại sáu, một thân thích họ xa của Úy Trì gia cũng làm đại trại chủ, toàn nhân vật ghê gớm.

Mẫy lão quản gia chân run rẩy, quản gia nhà Lão Trình còn quỵ xuống đất, muốn nói tới trại giặc lôi nhi tử về xử lý, đột nhiên nhận ra không đúng, nhi tử mình sao mình lại không rõ, khó khăn lắm mới ngoi lên được, lý nào đi làm thủy tặc, trừ khi là do bệ hạ an bài.
Hiểu ra trước tiên là Lão Tiền, mặt biến đổi liên hồi, kích động tới run cả người: - Hầu gia, nhà ta cũng có người làm đầu mục chứ? Lão nô chưa thấy Tiểu Ưng đâu, có phải hắn cũng là đại trại chủ không? Đơn Ưng là người thích hợp làm cường đạo nhất trong nhà, Đại Nha tiểu nương tử sinh con cũng không thấy hắn đâu, vậy chỉ có một khả năng duy nhất là đi làm thủy tặc thôi.

- Đúng, hắn đi làm hộ vệ cho đầu mục lớn nhất của thủy tặc là Lưu Phương tiên sinh, trong thời gian ngắn khó về nhà được.

- Hầu gia nói, đại đầu mục là Lưu Phương tiên sinh.

- Chính thế, lão tặc đó còn quy thủy tặc lại làm một cho hầu gia ta.

- Ý hầu gia nói, thủy tặc cũng là của nhà chúng ta? Lão Tiền kinh ngạc hỏi điều mọi người muốn hỏi nhất:

- Không tới mức đó, có điều bọn chúng là lao lực ta muốn dùng. Vân Diệp nhìn quanh một vòng: - Các ngươi hiện giờ là người biết nội tình, theo quân pháp phải nhốt trong quân doanh tới khi chuyện kết t húc, giờ mau chọn cho nhà mình mảnh đất tốt, còn lại bán hết cho quan phủ, số đất này ta còn mua bán lại lần nữa.

- Nên nhốt lại, nên nhốt lại, đây là cơ mật trong quân, đám lão nô không nên lắm mồm, phải nhốt lại. Mấy lão quản gia cùng người của thái tử và Ngụy vương đều gật đầu như gà mổ thóc, hài lòng chuẩn bị tới quân doanh, đợi bị nhốt lại, thủy tặc cũng là của nhà mình rồi, còn lo gì nữa.

Vân Diệp bực mình đuổi những người này đi, sai Lưu Tiến Bảo nhốt trên chiến thuyền, cho ăn uống tử tế, sau đại chiến mới thả ra.

Hàn Triệt không ngừng nghe thám tử báo cáo, khi nghe thấy các thương nhân mang địa khế trả lại Vân Diệp, trên mặt cuối cùng cũng có nụ cười, lần trước thảm bại làm hắn rất lâu không có lòng tin đối diện với Vân Diệp, giờ có thể rồi, mình cuối cùng cũng có thể tranh phong cùng Vân Diệp, xem xem ai mới là thần thực sự.

Hàn Triệt khinh bỉ thần trong truyền thuyết, cái gì mà nuốt mây nhả khói, cái gì mà chuyển núi lấp biển, chẳng qua là lũ thô lỗ man lực thôi, có có khiến tất cả mọi người xoay vòng vòng theo ý chí của mình mới là thần thực sự.

Tổ tiên vì không muốn đi giáo hóa đám bỉ phu ngu xuẩn, cho nên mới tránh đi cho đỡ ngứa mắt, là chủng tộc cao quý, khỉnh bỉ sự nông cạn, khinh bỉ sự vô tri, tổ tiên vốn cho rằng, thánh nhân không chết, đại đạo không thành, chỉ có cách giết những người tài xuất chúng như mình mới khiến thiên địa khôi phục hỗn độn, làm đám ngu dân còn lại sống như cỏ cây mới là bộ mặt thật của thế giới.

Chương 835: Quả cầu gỗ

Lão tổ tông cuối cùng không hạ quyết tâm được, chỉ đành tự cầm tù chính mình trong bí cảnh, xa rời thế gian, muốn thông qua cách này để đạt được mục đích. Nhưng lão tổ tông sai rồi, người có tài giống như đặt dùi trong túi, lúc nào cũng lộ ra, người giỏi nhất tự giam mình rồi, thế nhưng thiên hạ vẫn không ngừng xuất hiện những người như vậy, ví như Khổng Tử, Tằng Tử, Trang Tử, Hàn Phi, Tả Khâu Minh, những người này cả đời đem trí lực của mình để làm đám ngu dân minh bạch bản thân có thể thông qua học tập đạt tới cảnh giới của thần, thật quá ngu xuẩn.

Mùa hè mặc áo cộc, mùa đông mặc áo choàng, khát uống nước, đói ăn cơm, phương thức hành vi mặc dù khác nhau, nhưng hành vi nguyên thủy nhất thúc đẩy trí tuệ. Hàn Triệt từ nhỏ đọc trong sách luận về phương diện này. Trong sách của Vân Diệp cũng có giải thích, trăm sông từ một.

Bạch Ngọc Kinh khốn kiếp kia nhất định kế thừa tính toán từ thời thượng cổ, cho nên với học vấn thô thiển của Vân Diệp mới soạn ra được cuốn ( toán học sơ giai), những học vấn đó đều bị phong ấn từ thời thượng cổ, Vân Diệp mang chúng tới thế gian là phản bội lại thần.

Nguồn gốc của Vân Diệp chỉ có thể truy tới hoang nguyên Lũng Hữu, thậm chí Vượng Tài cũng chỉ truy tới đó, nếu như nói hoang nguyên ấy không có bất kỳ liên hệ nào với Bạch Ngọc Kinh thì Hàn Triệt không tin, vốn tưởng chỉ cần đợi người của Bạch Ngọc Kinh tới thanh lý môn hộ là được, không ngờ gần mười năm rồi, Bạch Ngọc Kinh tựa hồ quên mất y, chưa bao giờ chủ động tới trừng phạt. Là thần tộc, tất nhiên phải giúp Bạch Ngọc Kinh sửa sai, Vân Diệp hãy tỉnh ngộ đi, chúng ta nên về chỗ ẩn cư của mình, tiếp tục nhìn thế gian phong vân biến ảo, nhìn đám kiến tự tàn sát lẫn nhau, Hàn Triệt dám đánh cược với Vân Diệp, đánh cược sự hưng suy của một vương triều, có phải hơn tự mình ra tay làm tay mình đầm đìa máu hơn cả trăm lần sao?

Đứng trên vách núi nhìn hết chiếc thuyền này tới chiếc thuyền khác từ trong thủy trại đi ra, lấp kín mặt hồ, Hàn Triệt đầy đắc ý, số người này Vân Diệp cần bao lâu mới giết hết được?

Hắn rất mong đợi, phía trong cùng thủy trại có một chiếc thuyền lớn hoa lệ đi ra, bên trên phủ lụa trắng, ngồi chính giữa là một người làm bằng vàng, khuôn mặt phẫn nộ, nhe hàm răng trắng ởn như muốn nhào vào cắn người, hàng mi trắng dài là sau khi chết rồi mới mọc ra, được cắt tỉa chỉnh tề, nhìn xa xa còn oai phong hơn cả Tam Phong Tử trước khi chết, hai bàn tay để trên đều gối, tay trái thiếu hai ngón tay, chỗ gẫy nhìn thấy cả xương trắng, đây là lễ vật Hàn Triệt chuyên môn chuẩn bị cho Vân Diệp.

Hai quân giao chiến không chém sứ giả, mặc dù là sứ giả của thủy tặc thì Vân Diệp vẫn tiếp, hai sĩ tốt toàn thân trọng giáp tốn công lắm rút được trường đao của tên này, sứ giả mặt mày phẫn nộ thấy Vân Diệp không hề sợ hãi, dù bị lột trần truồng cũng chẳng xấu hổ vẫn trừng mắt hung tợn nhìn Vân Diệp.

Bất kết đặt thế nào mắt tên đó vẫn nhìn Vân Diệp, cuối cùng phải đặt hắn xoay lưng lại trong lòng mới dễ chịu hơn một chút.

Vóc người cao lớn, cơ bắp hoàn mỹ, đây là món đồ mỹ nghệ tuyệt vời, phải đặt trong triển lãm cho học sinh xem. Gõ thân thể cứng như cá muối của sứ giả, Vân Diệp hạ lệnh cho đội thuyền nhổ neo, tiến lên nghênh chiến, Động Định Hồ tức thì sặc mùi chiến tranh. - Công tử, chúng ta phải có một bộ phận cuốn chặt lấy thủy sư Lĩnh Nam, để cho các huynh đệ tinh nhuệ có thời gian công phá phủ thành Nhạc Châu, lão nô nghe ngóng rồi, thủy sư của Vân Diệp là hùng sư bách chiến của Quân Trung, đánh đâu thắng đó, chúng ta muốn giành thắng lợi, hoàn thành kế hoạch của thiếu gia thì không thể thiếu hi sinh cần thiết.

Lưu Phương nhỏ giọng kiến nghị, đây không phải cuộc chiến lấy thắng lợi làm mục tiêu, Hàn Triệt chỉ cần hủy thành Nhạc Châu, hủy công sức hơn nửa năm qua là được, còn thắng lợi có hay không cũng chẳng sao, đương nhiên Hàn Triệt chưa bao giờ tin đám ô hợp này làm gì nổi hùng sư bách chiến của Vân Diệp.

- Lời của Hàn tiên sinh rất hợp ý ta, chỉ cần phá hủy hoàn toàn thành Nhạc Châu là công việc của ông coi như hoàn thành, còn về phần chết bao nhiêu, phái ai đi chết thì ông ta an bài là được.

- Đa tạ công tử coi trọng, lão nô cảm kích bất tận, theo lão nô thấy, những huynh đệ trẻ tuổi kia đủ đảm nhận trong trách đeo bám thủy sư, huynh đệ công tử phái tới thừa cơ đoạt thành, người của mình dù sao vẫn phải chiếu cố một chút. Chúng ta tất nhiên không kháng cự được thủy sư, nhưng trên lục địa Vân Diệp không đủ người, với hơn nghìn phủ binh trong thành, lão nô cho rằng đánh một trận là xong.

Hàn tiên sinh vẫn không thoát được phương thức tư duy của phàm nhân, Hàn Triệt buồn cười lắm, đám thần nô khác gì thủy tặc? Thủy tặc chiến sự bất lợi còn chạy được, nhưng thần nô thì không, đám người đó là tử sĩ tốt nhất, không dùng chúng thì dùng ai? Nực cười Hàn tiên sinh còn cho rằng mình làm việc thỏa đáng, cho rằng người theo mình thời gian dài không cần phải chết, lại chẳng biết tử sĩ là đùng vào lúc này. - Hàn tiên sinh nghĩ nhiều rồi, là người của mình thì lúc này tất nhiên càng cố hơn, thủy sư Lĩnh Nam là cường binh, không thể phải người trẻ tuổi đi, người ta phái tới có vài kẻ biến đánh, tất nhiên phải cử chúng đi, chứ đánh trận dễ còn còn cần gì tới chúng?

Lưu Phương lập tức lùi lại, vài thật dài, Hàn Triệt nói: - Kim giáp sứ mặt giận đã đưa tới cho Vân Diệp, đây là tín hiệu ra tay, ông chuẩn bị đi, cho chúng chiến thuyền tốt nhất, nếu chúng cầm cự được ba ngày thì ta cho chúng rút lui, Hàn Tiên sinh cũng không cần chỉ huy thủy sư, phái người còn lại đánh Nhạc Châu, chỉ cần vào được thành là tiến hành phá hoại ta muốn Nhạc Châu không còn lại một căn nhà nào.

Hàn Triệt ngồi trên giường thấp trải da hổ, nghe Lưu Phương điều phối quân lực, đám thần nô nghe thấy mình phải đi tác chiến với thủy sư cường đại, nhất tề quay sang nhìn Hàn Triệt, Hàn Triệt mỉm cười không nói gì, cả đám cúi cái mặt trắng nhợt xuống, không dám nhìn Hàn Triệt.

Tuyên bố xong mệnh lệnh, Lưu Phương rời chỗ ngồi, không cẩn thận một quả cầu gỗ màu sắc từ trong ống tay áo rơi xuống, nảy tưng tưng trên sàn đá phát ra tiếng động vang vang, tức thì thu hút ánh mắt tất cả mọi người. Một quả cầu gỗ rất bình thường, bên trên đầy vết đao khắc, sơn màu cũng rất vụng, đường xanh, đường vàng, còn có đường một đen uốn éo thành số 8 kỳ quái, khi lăn trên mặt đất, sô 8 không ngừng quay tròn, rất đẹp.

Cuối cùng quả cầu lăn tới chân hàm nô, chỉ nghe tiêng xích sắt loảng xoảng, trong ánh mắt ngạc nhiên của mọi người, hàm nộ cúi xuống, vươn bàn tay to như cái quạt cầm lấy, đặt lên mũi ngửi ngửi, đầu lắc lắc, vì như thế mới khiến màu trên quả cầu chuyển động, còn vì sao không lắc quả cầu mà lắc đầu thì Lưu Phương cũng gãi đầu có vẻ rất nghi hoặc.

- Không ngờ Hàn tiên sinh còn co nhã hứng này, quả cầu hẳn là chuẩn bị cho tôn tử, tôn nữ của ông? Hàn Triệt quay đầu lại nhìn Lưu Phương, cũng rất nghi hoặc:

- Mỗi năm vào thời điểm này lão nô đều gọt một quả cầu gỗ, vì hai ngày nữa là ngày nhi tử, nhi tức của lão nô táng mạng, mười bốn năm rồi, lão nô đã gọt mười bốn cái, chôn mười bốn cái, hàm nô thích thì cho hắn vậy.

Nói xong thi lễ với Hàn Triệt, cúi đầu rời đại sảnh, bóng lưng cô quạnh thê lương, Hàn Triệt nhìn hai tên hàm nô lắc đầu, không nói gì cả, dẫn hàm nô đi, ai cũng có bí mật của mình, Hàn tiên sinh có bí mật là rất bình thường.

Chương 836: Chiến đấu

Lại Truyền Phong đứng trên tường thành Nhạc Châu, suy đoán tâm tư của đại soái thế nào cũng không sao đem thiên chức quân nhân và phá hoại bỏ chạy liên hệ với nhau, ba nghìn huynh đệ thêm vào một nghìn phủ binh đủ để thủ vệ thành Nhạc Châu, cho dù là quân binh tinh nhuệ tới công thành cũng thủ được nửa năm không thành vấn đề, một tòa thành yên lành tại sao lấy ra chà đạp?

- Tướng quân, thuộc hạ đã tẩm dầu vào gỗ đá, chỉ đợi thủy tặc tới sẽ cho bọn chúng một đòn phủ đầu đau đớn, mấy vạn thủy tặc không biết đầu chúng có tính quân công không?

- Chết không tính, chỉ sống mới tính, tàn phế thì trừ quân lương của ngươi. Nghe thuộc hạ tính tới cả quân công, Lại Truyền Phong bống nhiên bực tức.

- Hả? Thế này thì làm sao mà đánh, tướng quân, nếu thủy tặc đánh tới thì ti chức có nên giết không? Hôm qua tướng quân còn muốn cắm bọn chúng lên hồ thị uy mà.

- Đương nhiên phải giết, nhớ kỹ không cần kẻ thương bệnh, chỉ cần bị thương là bồi thêm một đao, tốc độ phải nhanh không để tư mã nhìn thấy, đó là điều đại soái căn dặn.

Lâm trận hạn chế tướng quân tự do phát huy, dù chủ soái ngu xuẩn đến mấy cũng không đưa ra lệnh này với tướng sĩ sắp lên chiến trường, Vân hầu xưa nay trí tuệ lại đưa ra mệnh lệnh đó, dứt khoát không phải hầu gia bị điên mà trong đó có đạo lý mà kẻ thô kệch như mình không hiểu được.

Lưu Nhân Nguyện nhận được mệnh lệnh là kiên quyết tiêu diệt tất cả thủy tặc dám phản kháng, nếu cần không để lại kẻ nào.

Định Vũ quân của Trường Tôn Xung ở Ba Lăng cách đó không xa, sáu nghìn giáp sĩ đủ để ứng phó với tất cả sự kiện đột phát, đó là nguyên nhân lớn nhất Vân Diệp tự tin lệnh Lại Truyền Phong bắt sống tất cả thủy tặc có thể bắt.

Chiến hạm của thủy quân vẫn theo kế hoạch bắt đầu bao vây Quân Sơn, soái hạm mộc lan chu nổi trên mặt nước như ngọn núi trôi tới trại thủy tặc, thủy tặc nghênh chiến lấy thuyền nhỏ đấu thuyền lớn chỉ có cách dùng hỏa công, mà trên chiến hạm mọc ra vô số câu liêm chắn hỏa thuyền, tiếp đó là tảng đá cực lớn ném vào hỏa thuyền, hỏa thuyền bị thủy lỗ lớn, nước hồ ồng ộc chảy vào, chẳng cầm cự bao lâu liền chìm xuống hồ, chỉ có bó có tưới dầu vẫn còn cháy trên mặt nước.

Hỏa thuyền không ngừng từ trong thủy trại tràn ra, mũi thuyền cắm đầy đinh sắt, mượn thế gió lao tới, mới đầu trên thuyền có một số phỉ tặc điều khiển bánh lái, hò hét tuyệt vọng muốn đồng quy vu tận với thuyền lớn.

Trên mặt hồ khói mù mịt, thuyền lớn của quan quân phải rút lui năm dặm, đợi những chiếc hỏa thuyền kia tự cháy hết, trên mặt hồ bao la lại dùng hỏa công, không biết là chủ ý ngu xuẩn của kẻ nào. Lưu Nhân Nguyệt nhổ một bãi nước bọt nhìn thuyền lớn thuyền nhỏ của thủy tặc cướp đường bỏ chạy.

- Hàn tiên sinh dự liệu vô cùng chuẩn xác, quan quân quả nhiên nhường đường, bọn chúng cho rằng lần này chúng ta cố đánh Nhạc Châu là chiến lược thất bại, không biết rằng ta căn bản không hi vọng đám người đó còn sống, chỉ cần phá được Nhạc Châu thôi. Lưu Phương thương cảm nhìn đám thủy tặc nối nhau tiến lên, Hàn Triệt lại nói: - Hàn tiên sinh là trí giả trên đời, vì sao không nhìn thấu chân tướng nhân gian, có vài vạn thủy tặc đáng là gì đâu, trên đời này sinh tử chỉ cách nhau gang tấc, cờ gì phải cố chấp sinh ra tâm ma?

Lưu Phương gian nan nói: - Công tử là thần, tất nhiên có thể lãnh đạm nhìn tất cả, lão nô thị khác, hôm qua một tiểu huynh đệ cười cho lão nô một quả quất, lão nô ăn ngon lành, hôm nay phải tiễn hắn đi nạp mạng, trong lòng lão nô khó chịu một chút. Hôm nọ một huynh đệ trẻ đỡ lão nô khỏi ngã trên thuyền, hôm nay hắn đi nạp mạng, khó chịu trong lòng tăng thêm một phần. Có một lão huynh đệ hôm qua cùng lão nô uống một bầu rượu, hôm nay lại đi nạp mạng, cho nên trong lòng tích lũy rất nhiều sự khó chịu. Nay công tử muốn lão nô vứt bỏ tất cả, dám hỏi lão lão nô vứt bỏ thế nào?

- Ý của ông là sao? Hàn Triệt cười nhạo, hứng thú nhìn Lưu Phương xem ông ta muốn làm gì.

- Công tử vừa tới Động Định Hồ đã dễ dàng thu phục hai mấy nhóm thủy tặc, hoặc dù dỗ hoặc danh lợi, không gì không dùng, cảnh hung tàn của hàm nô bên hồ làm tất cả mọi người sợ vỡ mật. Động Đình Hồ thực sự thuộc về công tử rồi, quan binh là nước, thủy tặc là đá, nước chảy qua đá vẫn luôn đứng tại chỗ, nay tình thế của chúng ta rất tốt, vì sao lại phá hủy tất cả?

- Lão nô già rồi, không quyết đoán như công tử, không trí tuệ như không tử, lại là người tham sống sợ chết bị công tử nắm trong lòng bàn tay, không nhúc nhích gì được. Lão nô tin rằng trong đại doanh này, mình chỉ chỉ huy được bản thân, sợ rằng ngay hộ vệ của mình cũng là người của công tử rồi?

Hàn Triệt cười lớn, nhìn thủy tặc xông lên giao chiến với quan quân: - Ta tưởng ông còn nhẫn nại được lâu hơn, thì ra cũng chỉ đến thế, ta đánh giá cao ông rồi. Chẳng lẽ muốn thực sự khống chế số thủy tặc này khiến ông quên mất cái chết khủng bố ra sao?
Hàm nô đứng dậy, một tên trong đó ngậm cầu gỗ trong miệng, kéo xích sắt đi tới nhìn chằm chằm Lưu Phương, chỉ cần Hàn Triệt hạ lệnh, Lưu Phương khó thoát khỏi vận mệnh thành thịt nát.

Chém giết trên hồ vẫn tiếp tục, tiếng gào thét thê thảm của thủy tặc không ngừng truyền tới, thuyền nhỏ dày đặc dần trở nên thưa thớt, nhưng đội thuyền do ba vạn thủy tặc tạo thành muốn diệt sạch phải mất hai ba ngày. Vân Diệp không dám để đám thủy tặc này xé lẻ ra thành hậu họa sau này, ngay từ đầu Hàn Triệt đã biết Vân Diệp để thủy tặc tụ lại thành một ngay dưới vành mắt mình là chuẩn bị đánh một trận bình định, nhưng có nhiều thủy tặc như thế là sai lầm duy nhất của y, sai lầm này sẽ đẩy y vào cảnh vạn kiếp bất phục.

Thích đánh một trận bình định đại trạch? Hàn Trạch nghĩ tới đó liền vui vẻ, nếu chỉ có ba vạn thủy tặc thì mình sẽ chạy trốn xa hết mức có thể, mặc cho lão già kia cười nhạo, nhưng hiện giờ có sáu vạn thủy tặc thì không phải trò đùa rồi.

Ngay từ đầu Hàn Triệt đã không định đấu trí với Vân Diệp, hắn có nhận thức rất sâu về bản thân, lão già cũng đánh giá mình không bằng Vân Diệp, tuy không muốn thừa nhận nhưng vô số sự thực chứng minh khiến Hàn Triệt không thể nói mình thông minh hơn Vân Diệp.

Không thông minh bằng người ta vậy dùng cách ngu xuẩn nhất để đạt được mục đích, ba vạn quân kháng cự thủy quân, ba vạn quân đánh thành, thậm chí không cần hạ thành chỉ cần biến nó thành đất chết là được.

Mang theo hàm nô bảo hộ vệ Lưu Phương áp giải ông ta lên chiếc thuyền cuối cùng, ba vạn thủy tặc rầm rộ tiến về Nhạc Châu, chưa tới một trăm dặm, lại thuận buồm xuôi gió chẳng cần tới một ngày đã tới đích.

Lưu Nhân Nguyệt cực kỳ bực tức, đám thủy tặc này không phải tới đánh trận mà là tới nạp mạng, máy ném đá vừa mới làm lật nhào một chiếc thuyền, nỏ diệt hết sạch thủy tặc, lại có hai chiếc thuyền địch tương đối lớn đánh tới, hắn phát hiện chưa tới lượt mình chém giết thủy tặc thì đám thủy tặc đã đánh nhau.

Một đại hán áo lam cầm đao tả xung hữu đột trong đám thủy tặc, mặc dù một mình đối diện với mười mấy tên thủy tặc vẫn cười lạnh, chuyện nạp mạng đâu dễ làm, không giết mấy tên cứng đầu lập uy sao được.

Một đao chém rụng miếng thịt to như nắm đấm, chuôi đao đập gãy xương cổ một tên khác, đám thủy tặc còn lại đành cúi đầu xông pha mưa tên áp sát quan quân, chỉ có cận chiến mới còn một tia hi vọng.

Đối diện với sự tấn công không tiếc mạng sống của đám thủy tặc, Lưu Nhân Nguyện vì giảm thiểu thương vong, đành phải rút trận địa về phía sau, đám thủy tặc tiếp tục bám theo.

Hai ngày? Lưu Nhân Nguyện cho rằng đại soái muốn mình tiêu diệt đám thủy tặc này trong vòng hai ngày đúng là xỉ nhục mình, vốn tưởng bọn chúng thấy chiến đấu bất lợi là chạy tứ tán như trước kia, như vậy muốn bắt toàn bộ đúng là nằm mơ nói mộng, bây giờ thì mình muốn chạy bọn chúng cũng bám theo, thật không hiểu đâu là bên mạnh hơn nữa.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau