ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 826 - Chương 830

Chương 827: Quan thất phẩm Mã Chu (2)

- Nhớ chứ, nhớ chứ, không biết tiểu nương tử có vừa lòng không, nếu thích, ta lại sai người mang tới.

Đầu nhân Tam Hoa bộ đắc ý lắm, mình tặng tám con chó, không ngờ phu nhân tặng cho ba vò rượu mạnh, năm cái nồi sắt, tuy bộ lạc không thiếu chút đồ như vậy, nhưng hắn chú ý tới đãi ngộ, thể diện.

- Tiểu nương tử muốn lão bà hài tử của Đan Chu, ngươi đưa tới là được, ngươi biết lần này còn có người Thổ Phồn nào tới tham dự nãi nhật không?

Mã Chu khẳng định ba người này không làm tiểu sư muội khóc, vì bọn họ quanh năm qua lại Đại Đường, biết ở mảnh đất này ai là người không thể chọc vào nhất.

Đầu nhân Bạch Dương bộ nói:

- Mấy ngày trước có một đội từ trên đồng tuyết xuống, đều là võ sĩ, vừa rồi còn có người hỏi ta ai tặng chó lớn cho tiểu cô nương, rất hung ác, Tam Hoa không ở đó, ta nói là không biết, bọn họ thấy người Thổ Phồn là hỏi, ta đang định bẩm báo chuyện này cho tham quân đại nhân, không ngờ đại nhân hỏi tới.

Chiến tranh giữa Đông Nữ tộc, Dương Đồng tộc cùng Tùng Tán Cán Bố vẫn đang tiếp tục, những quý tộc Thổ Phồn đành chạy khắp nơi tránh chiến tranh.

Một đại đội người Thổ Phồn tới sao? Mã Chu bật cười, lại một đám người đáng thương đi tránh chiến tranh, xem ra mình phải nghĩ xem có nên thu nạp những người Thổ Phồn mới tới này không?

- Mã tham quan, không đúng đâu, người mà tiểu nương tử nhìn thấy tuyệt đối không phải nhân vật tâm thường, Lão Tôn này cũng là người va chạm nhiều, khẳng định là đại quý tộc, thân thủ bất phàm.

- Đại quý nhân?

Mã Chu nhìn Lão Tôn, lại nhìn Tam Hoa bộ gật đầu tán đồng, giao Vân Mộ cho Lão Tôn, hắn chuẩn bị đi xem xem rốt cuộc là ai mà được Lão Tôn quen gặp quý nhân đánh giá như thế.

Lộc Đông Tán hiện còn chưa rõ làm thế đề làm gì? Để người Đột Quyết trên thảo nguyên đều chăn gia súc? Bọn họ đời đời kiếp kiếp làm thế, cung cấp lương thực một cách không hạn chế như vậy thực sự không có vấn đề gì sao?

Suy nghĩ vừa rồi của mình thật buồn cười, ông ta trong chớp mắt nghĩ ra vô số phương pháp khiến Đại Đường phải nuốt trái đắng.

Người thông minh luôn suy nghĩ nhiều hơn người khác, hoàng đế Đại Đường anh minh thần võ, điều mình nghĩ tới, người ta nhất định cũng nghĩ tới, nhìn hàng hóa vô vàn trên chợ, Lộc Đông Tán thực sự hoang mang.

Từng khả năng bị ông ta bác bỏ, không ngờ ngày đầu tiên mình tiếp xúc vớ người Đường đã gặp phải vấn đề nan giải, tức thì làm khơi lên ngạo khí trong lòng ông ta, suy nghĩ muốn tới Trường An xem càng mạnh mẽ.

- Ngươi là ai, bộ tộc nào? Tới đây làm gì?

Một giọng nói thiếu lễ phép truyền tới, Lộc Đông Tán không vui, loại ngữ điệu bề trên này cả Tùng Tán Can Bố cũng không dùng với mình.

Trước mặt là một quan viên Đường quốc, Lộc Đông Tán nhìn lục bào của hắn, đưa tay ra gạt Mã Chu sang một bên, tiếp tục xem vài, sờ qua, thậm chí đếm số sợi trên vải, một tấc năm mươi sợi là vải tốt, vải này chỉ có bốn lắm sợi, chưa là gì.

Thực sự xác nhận người này không tầm thường, Mã Chu chắp tay làm đúng lễ:

- Ta là tham quân Định tướng quân, Mã Chu, dám hỏi các hạ là ai?

Lộc Đông Tán lúc này mới cười nói:

- Đi báo cho Định tướng quân Hầu công, nói Thổ Phồn đại tướng cát nhĩ, Đông Tán Vũ Tùng phụng lệnh tán phổ, Tùng Tán Can Bố tới Trường An cận kiến Đại Đường hoàng đế bệ hạ. - Qua quan ải phải có văn thư, ngươi cũng không phải ngoại lệ.

- Ngươi là quan địa phương?

- Phải!

- Mấy phẩm?

- Thất phẩm!

- Tiểu lại xếp cuối cũng dám ngăn bản tướng xem văn thư à?

- Ngăn cản ngươi, cửu phẩm là đủ, nhưng ta là quan chức thấp nhân ở đây, nên đành tự tới khám nghiệm.

Lộc Đông Tán phất tay, lập tức có người đi ra, đưa văn thư cho Mã Chu, Mã Chu nhận lấy xem, lại nhìn Lộc Đông Tán, khom người nói:

- Mời đại tướng quân tới dịch quán, bản quan chậm trễ, mong đại tướng quân chớ trách.

Lộc Đông Tán tựa cười tựa không ngồi lên kiệu do bốn tráng sĩ Thổ Phồn khiêng, về lều của mình, coi như không nghe thấy lời mời của Mã Chu.

Mã Chu không ép, Âm Sơn vốn chẳng có dịch quán cho sứ tiết nghỉ ngơi, vừa rồi chẳng qua là khách khí mà thôi, cho văn thư vào lòng đi tìm Trương Bảo Tương, chuyện này không phải mộ tiểu lại như mình có thể xen vào được.

Trương Bảo Tương hôm nay rất vui, người Đột Quyết rất nghe lời, Vân Mộ cũng rất cao hứng, vừa rồi được mọi người khen ngợi, tuổi còn nhỏ đã biết hoàn thành tâm nguyện của người khác, tâm địa thiện lương, lớn lên nhất định sẽ thành nữ tử tốt, làm nó có chút xấu hổ, vùi đâì vào lòng mẹ làm nũng, khiến mọi người cười phá lên.
Mã Chu đưa văn thư của Lộc Đông Tán cho Trương Bảo Tương:

- Trương đốc, người Thổ Phồn đã tới, nhưng không đi lối Tùng Châu mà từ Âm Sơn xuống.

Trương Bảo Tương không xem mà bảo trưởng sử đưa văn thư cho Định tướng quân, đây không phải chuyện trong phận sự của hắn, nếu Mã Chu không nói thì hắn căn bản không biết, năm xưa một lần lắm mồm gần như làm hắn không gượng dậy nổi, giờ chỉ lo chuyện trong bổn phận, ngoài ra không ngó ngàng gì tới.

Mã Chu cũng biết năm xưa hắn báo nhầm quân tình, nên không nhắc tới đại tướng Thổ Phồn, xác thực thân phận, nghênh tiếp sứ tiết là việc của Hầu công.

Na Mộ Nhật ngồi trên ghế không ngừng giới thiệu cho Trương Bảo Tương những thủ lĩnh bộ tộc, tới vị nào là Vân Cửu mang danh sách lễ vật lên, trưởng sử đối chiếu xong, trướng phòng cấp cho vị thủ lĩnh đó văn thư, không có văn thư này sẽ bị cọi là phản nghịch, đại quân sẽ tiêu diệt, các bộ tộc khác cũng tấn công, giống như đám chim ưng tranh thịt chỉ trong một đêm, mộ bộ tộc bị phân chia sạch sẽ.

Xử lý xong công việc, Vân Cửu vỗ tay, lập tức có phó dịch Vân gia dâng lên mười tấm lông cừu tím, còn có thẻ trúc đại biểu cho số cừu dê, thấy Trương Bảo Tương nghi hoặc, liền nói:

- Đô đốc chớ ngạc nhiên, đây là Vân gia nộp thay cho Ngọc Đô tộc, tộc này đã bán thân làm nô, không còn tồn tại nữa.

Ngũ lễ tư mã trước giờ làm tượng đất, đột nhiên hỏi:

- Ngọc Đô tộc chỉ có hơn sáu trăm người già phụ nhân, những người này chẳng giúp được gì cho quý phủ, vì sao lại thu nhận? Mà không để thảo nguyên nuốt chửng?

Na Mộ Nhật nhìn người kỳ quái này, cứu người cũng sai? Định lên tiếng chỉ trích tên vô lý này, nhưng nhớ tới lời Hoạn Nương bảo, nhìn nhiều, nghe nhiều, bớt nói. Đành nhìn, định xem xem hẵng hay.

Vân Cửu khom người đáp:

- Tư mã có điều chưa biết, mục trường Vân gia khi xây dựng toàn dựa vào những thiếu niên phu nhân ta thu nhận, nay đã trưởng thành, tới lúc cần hôn phối, trai tráng Ngọc Đô tộc đã chết hết, với người khác mà nói là gánh nặng lớn, nhưng với Vân gia lại là cơ hội tốt, có nam có nữ thì mục trường mới hưng thịnh phát đạt được.

Ngũ lễ tư mã có quyền uy cực lớn trong quân, thường không lên tiếng, một khi hỏi tới cả chủ tướng như Trương Bảo Tương cũng phải giải thích rõ ràng, nếu không gặp đại họa ngay.

Nghe giải thích xong, Ngũ lễ tư mã nghĩ một lúc nói:

- Người có thể mang đi, mục trường thì không, phải xung công, Vân gia không được đụng vào.

Nói xong lại biến thành tượng bồ tát.

Na Mộ Nhật thu nhận Ngọc Đô tộc quá nửa vì mục trường tươi tốt ở thượng du, giờ một câu nói đã mất rồi, cục tức này sao nàng nuốt trôi, nàng không rõ ngũ lễ tư mã là gì, nói luôn:

- Không được, Vân gia thu người thì phải thu luôn cả mục trường, không có mục trường, lấy gì nuôi họ.

- Đó là chuyện của Vân gia, không liên quan tới bản quan, bản quan nói rồi, người có thể mang đi, mục trường phải phân chia lại.

Ngũ lễ tư mã hứng thú nhìn Na Mộ Nhật đây là lần đầu tiên lời mình nói bị người ta chất vấn:

Chương 828: Cô ngốc có phúc

Không đợi Na Mộ Nhật nói tiếp, Trương Bảo Tương cười nói: - Tư Mã nói đúng lắm, triều đình phân chia thảo nguyên là không muốn một nhà nào lớn mạnh, Mộ Nhật phu nhân, đây là quốc sách, tư mã cho Vân gia thu nạp mục dân Ngọc Đô tộc đã là nới lỏng rồi, chuyện này đừng nhắc tới nữa.

Vân Cửu cũng cười nói: - Vâng, vâng, hôm nay có ca vũ thảo nguyên, đầu bếp Vân gia đã chuẩn bị xong cơm nước, chúng ta cùng xem ca vũ, nếm thư món ăn Vân gia, chư vị, cơm nước của Vân gia nổi danh ở Đại Đường không thể không thử.

Trương Bảo Tương nói với ngũ lễ tư mã và trưởng sử: - Ca vũ có xem hay không cũng không sao, nhưng cơm của Vân gia không thể không thử.

Ngũ lễ tư mã vẫn cái mặt người chết đó, chắp tay nói: - Hạ quan nghèo khó quen, có bát mỳ ăn là đủ, sự xa hoa của nhà phú quý không hưởng thụ được.

Trương Bảo Tương và Vân Cửu cùng cười, giơ ngón tay cái lên, thấy ngũ lễ tư mã không hiểu gì, nói: - Không thẹn là ngũ lễ tư mã, nói một lời trúng đích, Vân gia là nhà phú quý, nhưng thức ăn chưa bao giờ xa hoa, chỉ bình đạm giống bữa cơm thường ngày của người phổ thông, nhưng qua tay Vân gia, đều trở nên thần kỳ.

- Tư mã không biết, năm xưa bản đô đốc và Vân hầu đều là thủ hạ của Vệ công, tác chiến với Hiệt Lợi vào mùa lạnh chết người, một hôm đói rét dày vò, nhà Vân hầu mời tới lều sưởi ấm, một cái nồi sắt một cục bột, mấy miếng thịt, ít dấm ớt, nói là muốn làm món ăn ngon khao thưởng Lão Trương này, Vân hầu kéo cục bột thành sợi mỳ, cho thêm dầu, ớt, chậc chậc, tư vị đó tới giờ còn nhớ mãi.

Nói tới chuyện quân ngũ, mặt ngũ lễ tư mã mới có nụ cười, đều xuất thân quân ngũ, thích nhất mấy chuyện trong quân, thấy Trương Bảo Tương miêu tả rất truyền thần, nói: - Nếu đã thế hôm nay phải thử bản lĩnh thần kỳ của Vân gia.

Vân Cửu cười híp mắt mời Trương Bảo Tương và ngũ lễ tư mã ra ngoài, nói đều bếp Vân gia đã chuẩn bị sẵn sàng.

Mắt Na Mộ Nhật sắp giận tới nổ tung, Trương Bảo Tương không giúp mình đã đành, ngay cả tên cẩu nô tài Vân Cửu cũng không giúp mình, đi cũng chẳng nhìn mình, không còn quản giáo nữa rồi.

Chẳng biết Hoạn Nương từ đâu chui ra, bế Vân Mộ vào lòng, chỉa tay lên trán Na Mộ Nhật: - Chỉ được có mỗi cái mặt xinh đẹp, từ trong ra ngoài là đồ ngốc, ngũ lễ tư mã có thân phận thế nào, lão thân nói ba lần rồi, hôm nay nếu người ta không nói, vậy phu nhân thích làm gì thì làm, nhưng người ta lên tiếng rồi, vậy thì phải ngậm miệng, đừng nói là cô, mà ngay cả hầu gia cũng chẳng phản đối được.
- Còn may Trương đô đốc nói đỡ cho, Vân Cửu cũng cơ trí lấp liếm cho qua, ngũ lễ tư mã chịu đi ăn cơm là không để chuyện này trong lòng, nếu không phu nhân gây đại họa rồi, thu nạp bộ tộc Đột Quyết là tội danh gì, co không biết, nhưng tới khi đó hầu gia phải chịu tội.

- Ta chỉ muốn bãi cỏ kia, ai thèm thu nạp gì, thêm một con cừu, tương lai của hồi môn cũng dư dả hơn, phu quân bản lĩnh lớn như thế, sợ gì một tên tư mã lục phẩm.

Hoạn Nương thấy Na Mộ Nhật còn cãi cố, a di đa phật luôn mồm, mặt đâu khổ nói: - Lão thân năm xưa tạo nghiệt mà, cố nhét cô vào chăn của hầu gia, giờ thì hay rồi, cưới cô là hầu gia xui xẻo tám đời. Không sinh được nhi tử, sinh ra khuê nữ còn được hầu gia coi như bảo bối, cũng coi như bảo bối, một tiểu thiếp mà dám quát tháo ngũ lễ tư mã, cô chê hầu gia chưa đủ xui xẻo à?

- Vậy thì phải làm sao? Ta muốn bãi cỏ đó, hiện tự nhiên thu vào hơn sáu trăm người, bãi cỏ lại không thuộc về nhà ta, làm sao bây giờ? Na Mộ Nhật thấy Hoạn Nương nói nghiêm trọng như thế thì không cãi nữa, chỉ lấy bãi cỏ ra nói:

- Cũng phải, hầu gia là người thông minh nhất thiên hạ, cưới một lão bà ngốc mới là tương xứng, mắt phu nhân chỉ nhìn vào bãi cỏ mà không nghe ra ý của ngũ lễ tư mã, bãi cỏ tất nhiên sung công, đó là thiết luật không ai được phép xúc phạm, nhưng cỏ không sung công, ai có thể chăn cừu trên đó? Còn chẳng phải nhà ta à?

- Tư mã quản luật, nhưng không quản phân phối bãi cỏ, chỉ cần xin Hầu công đừng đem bãi cỏ đó đi phân chia là xong, mấy năm qua phu nhân chăn cừu trên đất của công gia còn ít à? Bao nhiêu cừu như thế toàn ăn cỏ của công gia, cỏ nhà mình thì cắt phơi khô tích trữ, có nhà ai có bản lĩnh này? Khế Tất gia ở bên cạnh có bao giờ dám làm thế không? Đó là nhờ bản lĩnh của hầu gia. Nghe nói có thể tới đó chăn cừu, Na Mộ Nhật sung sướng nắm tay Hoạn Nương: - Sau này ta nghe bà, tuyệt đối không nói lung tung nữa.

Hoàn Nương nhìn nha đầu đã ngủ say, yêu thương nói: - Chẳng trách hầu gia đem khuê nữ đưa cho cô, ngài sợ nữ nhân ngốc nhà cô bị thiệt, nên chuyên môn đưa khuê nữ tới thảo nguyên, đám người kia không để ý tới thân phận tiểu thép của cô, nhưng thể nào cũng phải nể mặt Vân gia đại khuê nữ, vì chiếu cố cô mà hầu gia phải cốt nhục phân ly, cô thật có phúc quá mức, hầu gia thật đáng thương.

Hầu Quân Tập đang giết người, giết liền một lúc tám tên, chính là tám tên thám báo từ núi về, chúng lừa gạt đại quân, con đường nhỏ quanh co kia gần như không có điểm cuối, bọn chúng đi được năm mươi dặm liền không muốn đi thêm nữa, những đồng đội bị chết kia không phải do ngã, mà là do chết lạnh, bọn chúng sợ chết, nên về nói dối, bảo đường nhỏ khó đi.

Kết quả khi Hầu Quân Tập nhận được báo cáo của Trương Bảo Tương, chuyện đầu tiên là thẩm vấn tám tên thám bảo kia, sau khi hỏi rõ sự thực liền hạ lệnh chặt đầu, chủ quan của Bách kỵ ti đợi Hầu Quân Tập giết người xong một phong mật tấu liền lên đường, Hầu Quân Tập cũng dâng bản tấu thỉnh tội, được hồng linh cấp sứ mang đi.

Vân Mộ không biết Lộc Đông Tán là ai, nhưng Hầu Quân Tập sao không biết đó là nhân vật gì, ở Thổ Phồn chỉ dưới một người, trên vạn người, toàn bộ đông Thổ Phồn là lãnh địa của Lộc Đông Tán, là nhân vật phái thực quyền thực sự. Nhân vật như thế từ cao nguyên xuống dứt khoát là có đại sự thương lượng với Đại Đường, không phải sứ giả bình thường, không thất lễ được.

Năm trăm kỵ binh đeo tám cái đầu lâu phóng về phía mục trường Vân gia, bất kể thế nào cũng phải đón người tới Sóc Phương, không thể Lộc Đông Tán từ Lũng Hữu vào trung nguyên, sứ giả thường là thám tử, nếu một đại gia binh pháp như Lộc Đông Tán xem hết một loạt quan phòng của Đại Đường, ai mà biết để lại ẩn họa gì.

Đầu nhân Tam Hoa bộ miệng đắng nghét, mặt vẫn phải nặn ra nụ cười, vốn ông ta tới đại sảnh Vân gia nhận cám ơn, nhưng giờ thành một người người khác, đó là Lộc Đông Tán.

Lộc Đông Tán xưa nay nói là giữ lời, nói đưa người nhà của cẩu nô tới là đưa tới, còn Tam Hoa bộ cứ như bị cướp bóc một lượt thì ông ta không bận tâm, ông ta rất muốn gặp lại tiểu cô nương lanh lợi đáng yêu kia, vì kiếm cớ, lục tung ổ của Tam Hoa bộ, tìm được lão bà của cẩu nô trong phòng ngủ của Tam Hoa, lại tìm được nhi tử của cẩu nô ở chuồng cừu, ném xuống sông tắm rửa sạch xong khua chiêng gióng trống tới bái phỏng.

Người ta không bái phỏng Na Mộ Nhật, mà bái phỏng Vân gia quý nữ, người có gia thần, lễ nghi giữa quý tộc với nhau rất đầy đủ, trước tiên là đưa lão bà nhi tử của cẩu nô tới, sau đó là bài thiếp và lễ vật, cực kỳ nhiều, cả gác cửa cũng có, bất đắc dĩ, Hoạn Nương phải dẫn tiểu nha đầu ra cửa nghênh tiếp.

Chương 829: Lộc Đông Tán định đánh cướp

Lần nữa thấy tiểu cô nương như thiên sứ, Lộc Đông Tán cực kỳ cao hứng, trên chiếc đĩa bạc phủ lụa đỏ đặt vô số đồ trang sức rực rỡ sắc màu.

- Vô cớ tỏ ân cần không trộm thì cướp!

Vân Mộ lớn tiếng nói câu này làm mặt Hoạn Nương tái mét, bà ta biết thân phận người trước mặt, không thể thất lễ. Lộc Đông Tán lại cười lớn, thế này mới đúng, trẻ con thông minh sớm phải như thế, chứ như khúc gỗ thì ông ta chưa bao giờ thích.

- Nói hay lắm, đó là đạo lý rất đúng. Tiểu nha đầu, cháu nhìn ta có vô số kỳ trân di bạo, có vô số nô phó, nếu cháu đồng ý làm nhi tức phụ của ta thì tất cả là của cháu.

Lời của Lộc Đông Tán cực kỳ vô lễ, làm gì có lý nào không hỏi trưởng bối nhà người ta đã trắng trợn lấy bảo vật dụ dỗ tiểu cô nương mấy tuổi, cứ như chỉ cần tiểu cô nương đồng ý, chuyện khác không cần bận tâm vậy, Lão Tôn đã sẵn sàng liều mạng.

Hoạn Nương mỉm cười, tiện tay lục đống lễ vật của Lộc Đông Tán, rồi về lều lấy sau màn ra một cái sọt, đó toàn là đồ chơi của Vân Mộ, lấy cho Lộc Đông Tán xem từng thứ một.

- Quý nhân xem, đây là đồ chơi của tiểu nương tử nhà ta, ngài xem trong viên ngọc lưu ly này có hình tiểu nương tử nhà ta khi đầy tháng, khi ấy còn nằm nôi nhưng linh tính đã lộ ra rồi.

Một viên lưu ly to bằng nắm đấm trong suốt làm khóe mắt Lộc Đông Tán giật một cái, tất cả số lưu ly mình vừa tặng gộp lại không đáng giá bằng viên lưu ly đó.

- Quý nhân xem nữa này, đây là hạt châu là tiểu nương tử nhà ta thích đếm, toàn là trân châu tốt nhất từ Đông Hải, to đều như nhau, trên có đánh số, đúng một trăm viên.

- Đây là đồ dùng khi biết cầm nắm, con búp bê lớn này là đồ cổ thời Hán, vốn là đồ chơi của hoàng gia, trước luôn cất trong cung, do thái tử phi tặng, nói là để thêm điềm lành.

- Cái này thì cực kỳ rồi, là ấn trước kia của Hầu đại tướng quân, khi trảo chu, tiểu nương tử không cầm cái gì, chỉ giữ ấn của Hầu đại tướng quân, hết cách, thứ này không thể tặng tiểu nương tử, kết quả Hầu đại tướng quân phải làm một cái tương tự, dưới đáy khắc bốn chữ " ngõa lộng chương thai".

*** Trảo chu: chọn đồ vật đoán tương lai (vào ngày thôi nôi) theo tập tục, khi trẻ em đầy tuổi, cha mẹ bày lên các loại đồ vật để cho bé chọn, dùng để dự đoán tương lai và sở thích của trẻ.

- Còn chiếc vương miện này là của quốc vương ở Tây Vực, quá nặng, tiểu nương tử không thích...

Mặt Lộc Đông Tán từ hồng hào biến thành màu tím, may là ông tay trải qua nhiều sóng gió rồi, chớp mắt khôi phục bình tĩnh, chỉ là lễ vật mình tặng trong mắt người ta chẳng bằng đồ chơi trẻ con, làm ông ta hổ thẹn, mặt nóng ran.

Xem ra nhà này cực kỳ giàu có, nói không chừng có thể đánh cướp một chuyến, như thế mình tới Trường An đủ tiền bạc sử dụng, chủ ý đã quyết, liền ngắm nghía từng món đó chơi của Vân Mộ, nhìn nha đầu ăn pho mát, càng nhìn càng thích.

Người Thổ Phồn cướp bóc thành quen, chỉ cần là thứ mình cướp được sẽ là của mình, bao gồm cả thê tử, chuyện cướp bóc đừng nói Lộc Đông Tán, ngay cả Tùng Tán Can Bố cũng thường làm, với Lộc Đông Tán mà nói, cướp của Vân gia chẳng là gì to tát, chỉ thấy đây là cách nhanh nhất giải quyết khó khăn.

Nhìn mắt Lộc Đông Tán lóe sáng, Hoạn Nương lấy trong lòng ra một bình pha lê dày, nói: - Quý nhân nói không chừng tối nay sẽ cướp tiểu nương tử đi, cướp bóc là tập tục của Thổ Phồn, lớn cướp của nhỏ, trẻ cướp của già, cường tráng cướp của yếu đuối, giống như con chim ưng nhỏ cường tráng trong tổ sẽ đẩy chim ưng yếu ngã khỏi tổ, đó là tổ huấn. - Năm xưa người Đột Quyết cũng thế, nô tỳ đã thấy vô số lần rồi, bản thân cũng bị cướp đi nhiều lần, nên không lạ gì cả.

Lộc Đông Tán ngắm nhìn Hoạn Nương: - Ngươi đúng là không tệ, nếu như trẻ thêm một chút nói không chừng ta cũng sẽ cướp ngươi về. Có điều giờ ngươi già rồi, dung nhan không còn, thật đáng tiếc.

Vân Cửu từ trong nhà đi ra, nhìn thấy bình pha lê trong tay Hoạn Nương thì kinh hãi, lao ra chỉ Hoạn Nương hô to: - Sao bà lấy thứ này ra, chúng ta không sao, nhưng trăm dặm quanh đây còn ai sống được nữa.

Nghe câu này nụ cười của Lộc Đông Tán cứng lại, thứ gì có thể giết hết người trong trăm dặm? Có điều chớp mắt liền bình tĩnh lại, chủ tướng sa trường mà bị một câu nói này dọa thì thật buồn cười.

- Ngài không tin à? Hoạn Nương cười hỏi:

Lộc Đông Tán lắc đầu, ung dung nói: - Thứ đáng sợ nhất trong bình cùng lắm là độc dược, không thứ độc dược nào có hiệu quả đó, cổ độc của Nam Cương cũng chỉ là trò đùa thôi, giết hết người trong trăm dặm quanh đây, thế mà ngươi cũng nói ra được.

- Ba mươi năm trước trên thảo nguyên Mạc Nam đột nhiên xuất hiện một loại bệnh, ban đầu trên người xuất hiện mụn nhỏ hồng hồng, tiếp đó là sốt, ho, sau đó hôn mê, cuối cùng toàn thân là mủ, dù có sống thì cũng không khác gì ác quỷ, không dám gặp ai nữa, không biết đại tướng có biết kết cục ở Mạc Nam không?

- Ba mươi năm trước à? Ngươi nói tới lỗ sang? Nơi đó hiện ngàn dặm không còn bóng người, ngươi đừng nói với ta trong bình là thứ ác ma đó. Sắc mặt Lộc Đông Tán dần trở nên cảnh giác:

- Ba năm trước, chủ nhân nhà ta và thần tiên Tôn Tư Mạc cùng nghiên cứu ra một thứ, tên là chủng ngừa, sau đó người nhà ta không sợ lỗ sang nữa. Hầu gia nhà ta biết rõ người thảo nguyên thế nào, nên giao cho ta bình lỗ sang, chính là thứ trước mặt ngài đó.

- Lỗ sang có thể chữa được sao? - Không chữa được, chỉ có thể dự phòng.

- Nếu tối nay ta tới thì ngươi làm thế nào?

- Đập vỡ bình!

- Được rồi, ngươi đã thắng, nếu như ngươi nói dối, đợi ta từ Trường An về, tất cả người ở đây sẽ chết. Lộc Đông Tán gõ bàn, nghiêm túc nói:

Hoạn Nương cười rất vui, che miệng nói: - Nếu ngài có thể chạy thoát khỏi tay hầu gia nhà ta hẵng nói, tín sứ nhà ta đã lên đường rồi, nếu bọn ta có chuyện, hầu gia sẽ đích thân lên cao nguyên tìm ngài, tới khi đó chẳng biết Thổ Phồn còn ai sống nữa không?

- Người Đường không lên được cao nguyên, chỉ có bọn ta đánh các ngươi không có chuyện ngược lại. Lộc Đông Tán thấy chuyến này mình tới Vân gia rất đáng, bất kể nữ nhân này nói thật hay không thì ông ta cũng không hạm hiểm, lỗ sang thật quá đáng sợ.

- Người khác có đi được không ta không biết, nhưng hầu gia nhà ta đi rồi, có một lần hầu gia kể chuyện cao nguyên cho phu nhân, ta nghe tới say mê, nhu thủy quấn hùng sơn, ngọc bích kim xuyên, sóng gầm tầng mây, mây vờn lưng núi, cây đứng đỉnh cao. Nô tỳ không có học vấn, xin hỏi quý nhân có biết nơi đó không?

Hoạn Nương đúng là nghe Vân Diệp kể cho Na Mộ Nhật cảnh đẹp Tuyết Sơn, những câu từ như thơ đó Hoạn Nương chỉ nhớ vài câu, lúc này nói ra với Lộc Đông Tán rất thích hợp.

Lộc Đông Tán sao chẳng nghe ra, Đại Tuyết Sơn nằm trong lãnh địa của hắn, những cảnh trí đó nhìn quen từ nhỏ rồi, bị người ta lẻn vảo nhà mà chẳng biết gì, đúng là đáng chết.

Trầm mặc hồi lâu hỏi: - Gia chủ của ngươi là ai?

- Lam Điền hầu Vân Diệp, Vân Bất Khí, Lộc Đông Tán đừng chọc vào y, ngươi chọc không nổi đâu, cho dù bây giờ ngươi tới Trường An cũng sẽ bị y đả kích tàn nhẫn, người Thổ Phồn các ngươi đều tự gây phiền phức cho bản thân như thế à?

Trương Bảo Tương từ ngoài đi vào, giáp trụ trên người cũng chưa cởi.

*** Lộc Đông Tán đi cầu hôn, bị Lý Nhị từ chối, sau đó cho quân đập Thổ Phồn một trận, gọi Lộc Đông Tán tới, bắt Tùng Tán Can Bố lấy công chúa, vãi cả sĩ diện.

Hồi đó mình thích Tào Dĩnh – Văn Thành Công Chúa mới biết đoạn sử này.

Lần này Lộc Đông Tan chắc xin Lý Nhị gả Vân nha đầu?

Chương 830: Chọc không nổi thì đi

Trương Bảo Tương nhận được mệnh lệnh của Hầu Quân Tập tới đón Lộc Đông Tán tới Sóc Phương, hắn đã dẫn năm trăm kỵ binh tới nghênh tiếp.

Hoạn Nương nhìn Lộc Đông Tán bị đại quân đưa đi khỏi Vân gia, hai nhân mềm nhũn ngã xuống đất, Na Mộ Nhật từ hậu đường chạy ra ôm Hoạn Nương khóc, Vân Mộ cũng khóc, Vân Cửu ngột ở ngưởng cửa thở dài, Lão Tôn Lão Lưu hổ thẹn cúi đầu. Biết làm sao được, bất kể thế nào Vân gia cũng không thể có quá ba mươi người được võ trang ở mục trường, nếu không là phạm pháp, ba mươi ngươi không kháng cử nổi Lộc Đông Tán.

- Vân Cửu, thu thập hành trang, chuẩn bị xe ngựa, chúng ta vào quan ngay! Hoạn Nương ngực phập phồng không thôi, mở bình pha lê, cẩn thận uống một chút dịch thể trong đó, đẩy Na Một Nhật, bế Vân Mộ ngồi lên ghế nói: - Chỉ có vào quan về nhà, nơi này giao cho đám Cáp Xích là được, tiểu nương tử ở đây không an toàn, hiện giờ thời gian còn sớm, chuẩn bị xong là xuất phát, bớt xe, thêm ngựa, ai cưỡi được ngựa thì không ngồi xe, đi suốt ngày đêm vào quan.

Na Mộ Nhật lần này rất nghe lời, vừa rồi nấp đằng sau nghe trộm, biết chuyện rất phiền toái, Hoạn Nương không cho nàng ra, mặc dù nhất thời lấy thuốc trị hen suyễn lừa được Lộc Đông Tán, nhưng với loại người này không được có chút sơ xuất nào. Khuê nữ là mạng sống của mình, nàng không dám tưởng tượng khuê nữ bị người ta cướp đi thì trượng phu sẽ có phản ứng gì, phẫn nộ giết tất cả mọi người cũng chưa biết chừng, nàng biết trượng phu thường ít khi nổi giận, một khi nổi giận, hậu quả vô cùng đáng sợ.

Vân Cửu, Lão Tôn, Lão Lưu ra ngoài hỗ trợ, Na Mộ Nhật thẫn thờ ôm Vân Mộ đảo tròn hai mắt linh hoạt, nàng ôm rất chặt, sợ người khác cướp mất.

Hoạn Nương cởi cổ áo, lấy trong y phục sát người một cái hồ lô bạc nhỏ, nắm chặt trong tay, đây mới là lỗ sang, chỉ có uống vào mới có thể dẫn bệnh, truyền nhiễm. Trước kia khi rời nhà mình hỏi hầu gia, lấy gì đảm bảo sự an toàn mẹ con Na Mộ Nhật, hầu gia liền cho bình hồ lô này, người dám tổn hại vợ con hầu gia chỉ có đường chết, hầu gia không bận tâm chết bao nhiêu người, ai chết, khuê nữ và lão bà đều được chủng ngừa rồi, kết quả cuối cùng là người khác nhiễm bệnh, chỉ còn hai mẹ con họ.

Chẳng bao lâu Vân Cửu đã an bài xong tất cả, ba cỗ xe ngựa, còn lại đều là chiến mã, Na Mộ Nhật cũng cưỡi ngựa, chỉ có Vân Mộ và Hoạn Nương ngồi xe, Vượng Tài nhảy lên xe ngựa nằm bên Vân Mộ, tai giương lên.

Lão Tôn thúc ngựa đi đầu, hô một tiếng xuất phát, ba mươi hộ vệ Vân gia toàn thân giáp da hộ vệ quanh xe ngựa, Lão Cương ngồi ở càng xe giật dây, chầm chậm đi theo, mục dân đằng xa không biết xảy ra chuyện gì, thấp giọng bàn tán.

Nãi nhật kết thúc, trên đường luốn có thương cổ tới từ Quan Trung xua trâu bò cừu dê đổi từ mục dân vào quan, con đường này vô cùng an toàn, vì đại quân đi con đường này song các hộ vệ không dám buông lỏng cảnh giác, bọn họ nhận được lệnh kẻ dám chặn đường, giết không tha, cho nên nỏ đều lên dây, treo ở vị trí thuận tay, chỉ cần phát hiện điều bất thường là tấn công.

Chẳng bao lâu sau vượt qua đại bộ phận mọi người, trên thảo nguyên mênh mông không còn thấy bóng người nữa, phía trước có năm kỵ sĩ mở đường, ba cỗ xe ở giữa nghiền lên cỏ xanh vừa mới nhu trên đường, lặng lẽ tiến tới, xe ngựa Vân gia đều làm bằng thép, trong có lò so, nên không sóc nảy mấy, Vân Mộ ghé vào cửa sổ nhìn mẫu thân hỏi: - Chúng ta muốn đi đâu?

Hoạn Nương nhích người tới nói: - Chúng ta đi gặp cha cháu, nơi này có người xấu, chỉ có tới chỗ cha cháu mới an toàn.

- Người xấu muốn đem cháu gả cho nhi tử của ông ta ấy ạ? Ông ta xấu, lại còn thối. Vân Mộ giận dỗi quay đầu đi, còn lấy bàn tay nhỏ quạt trước mũi:
- Tiểu Mộ của chúng ta tương lai nhất định là đại gia khuê tú vừa mỹ lệ vừa thông minh, kẻ xấu mơ cũng chẳng được. Nói tới tương lai của Vân Mộ, hai mắt Hoạn Nương sáng lên, không biết chàng trai nhà nào mới có may mắn cưới được khuê nữ tốt thế này.

- Cha có đẹp không? Cháu chưa từng gặp cha.

- Cha cháu cũng là một mỹ nam tử, có điều nam nhân có đẹp hay không không quan trọng, quan trọng là thông minh, cha Tiểu Mộ là người thông minh nhất trên đời.

Nghe thế tiểu nha đầu hai tay chống cằm, nỗ lực tưởng tượng ra người cha mỹ nam tử của mình, không biết khi nó gặp Vân Diệp có thất vọng không?

- Phía sau có ba kỵ sĩ đuổi theo, là người Thổ Phồn. Một hộ vệ đoạn hậu tới bẩm báo với Lão Lưu:

- Giết! Lão Lưu không cần nghĩ, hạ lệnh:

Hộ vệ phất tay lập tức có ba người tách ra xoay đầu ngựa cầm nỏ chạy về đằng sau, ba người Thổ Phồn quơ tay gọi lớn, tựa hồ có điều muốn nói, nhưng hộ vệ Vân gia giơ tay, mười lăm mũi tên vùn vụt bay ra, tiếp đó không nhìn kết quả lập tức vứt nỏ, rút mã sóc bên ngựa xông tới, một người Thổ Phồn trúng hai mũi tên định nói, nhưng bị ba cái mã sóc đập xuống, bay khỏi ngựa, phút chốc đã chết ngắc rồi. Hai hộ vệ còn lại không cần biết người Thổ Phồn trên mặt đất đã chết chưa, vẫn đâm vào yến hầu, ba con ngựa Thổ Phồn không ngừng hí vang tại chỗ, ba hộ vệ kia quay sang vung đao, sương máu phút ra từ cổ ngựa, cao nửa trượng, chiến mã đạp vài cái rồi gục ngã. Hộ vệ Vân gia cúi mình nhặt nỏ, lên day, sau đó đuổi theo xe ngựa đã đi xa.

Khi Lộc Đông Tán nhìn thấy ba cỗ thi thể thì đã là trưa hôm sau, sầm mặt nói với Trương Bảo Tương: - Ta có ý tốt phải người đi giải thích, bị chúng giết phải tính sao đây?

Trương Bảo Tương lấy bình nước tu một ngụm: - Chốn đồng không mông quạnh đột nhiên xuất hiện ba người Thổ Phồ, nếu là ta cũng ra tay, huống hồ bọn họ có phụ nữ trẻ nhỏ, sao cho người của ngươi tới gần.

- Nhìn thi thể bị quạ mổ thành thế này thì bọn họ đã đi hơn một ngày rồi, ngươi không đuổi kịp đâu, muốn giải thích thì vào quan tìm Vân hầu đi, chỉ là không biết y có chịu nghe giải thích không?

Lộc Đông Tán cười nhạt: - Một tên hầu tước, không giải thích thì y làm gì nổi ta?

Trương Bảo Tương nhìn chằm chằm Lộc Đông Tán rất lâu, lắc đầu: - Giờ ta đã hiểu ngươi chẳng biết gì về Đại Đường, Đại Đường có bốn mốt vị công tước, một trăm bảy bảy vị hầu tước, trong hơn hai trăm quý tộc cao tầng này chỉ có một vị truyền quốc hầu, vị hầu gia đó lại chính là Lam Điền hầu Vân Diệp, chỉ cần y không tạo phản, con cháu y đời đời sẽ là Lam Điền hầu, ngươi còn chưa tới Trường An đã chuốc cho mình phiền toái cực lớn.

Lộc Đông Tán dửng dưng nói: - Vậy thì sao, ta là đại tướng Thổ Phồn, y làm gì nổi ta chứ?

Trương Bảo Tương cười ha hả, không nói thêm nữa, ngươi sống chết liên quan gì tới lão tử, kệ ngươi, Vân Diệp là ai? Nhân vật hoành hành Trường An, gây ra không biết bao nhiêu họa tày trời rồi, chẳng phải vẫn giữ vững tước vị Lam Điền hầu sao, cứ thong thả mà tìm hiểu đi.

Cách đó hàng ngàn dặm, sóng Động Định Hồ đang nhỏ đi, ngày trời quang ngày càng nhiều hơn, thời gian qua luôn có kẻ lén lút dò xét, quan binh bắt được rất nhiều thám tử thủy tặc, Vân Diệp chẳng chút mềm lòng, đều chặt đầu treo lên tường thành, từ lần nhìn thấy Trương Lượng làm thế, y cũng ao ước làm một lần, không có nguyên nhân khác, y cảm thấy đầu người mặt mày kinh hoàng treo ở khắp tường rất có sức uy hiếp.

Quả nhiên là thế, hai ngày qua thám tử ít đi nhiều, nhưng người dân lại hoảng loạn bất an, không biết ai lộ ra, nói trên Động Đình Hồ có mười vạn tên thủy tặc chuẩn bị tắm máu Nhạc Châu, tin tức truyền đi, ngay cả người đi đường cũng ít.

- Vân hầu, ngài thấy đám thủy tặc liệu có đánh phủ thành Nhạc Châu không? Một thương cổ đội mũ văn sĩ hỏi Vân Diệp:

Chương 831: Thương nhân rút lui

Vân Diệp tự tin đảm bảo:

- Không thể nào, một đám ô hợp đâu phải đối thủ của thủy sư Lĩnh Nam ta, Lương công cứ kê cao gối xem ta bắt giặc là được.

- Đúng đúng, lão hủ sớm được nghe tới thần uy hiển hách của thủy sư quốc triều...

Vân Diệp cười híp mắt nghe thương cổ nịnh bợ, vỗ bản đồ Động Đình Hồ nói: - Lương công xem đi, lần này bản soái muốn dụ toàn bộ thủy tặc lại đây, chưa tới hai vạn tên mà dám xưng mười vạn, chúng sẽ tan thành mây khói trong tay ta.

Thương cổ vuốt râu xem bản đồ, chỉ thấy trên đó cắm chi chít cờ nhỏ, trừ cờ phi long đại biểu quan binh, có cờ đen của thủy tặc, quả nhiên đã bị vây kín, xem ra tiêu diệt thủy tặc không khó.

Thương cổ có được tin tức chính xác, thỏa mãn về phủ ở Nhạc Châu, vừa bước qua cửa đã thấy rất nhiều người ngồi ở đại sảnh, bất giác bật cười, toàn là người bị dọa sợ vỡ mật.

- Lão phu vừa ở chỗ Vân hầu về, đừng hoảng, quan binh đã vây chặt thủy tặc trên Quân Sơn rồi, chẳng bao lâu sẽ tiêu diệt, nên làm gì thì làm nấy, chỗ lão phu không lo được nhiều cơm thế đâu. Chưa tới hai vạn thủy tặc, có gì phải lo.

- Lương công, không đúng đâu, nhân số thủy tặc đúng là không tới mười vạn, nhưng chắc chắn tới năm vạn, không sợ mọi người cười cho chứ lão phu kiếm cơm trên sông nước, nên có chút liên hệ với thủy tặc, một người quen trong đó nói, lần này toàn bộ thủy tặc Động Đình Hồ tập hợp, lúc điểm tướng có mặt hắn, dứt khoát không ít hơn năm vạn, Vân hầu nói chưa tới hai vạn là lừa chúng ta.

Lương công đứng bật dậy chỉ thương cổ làm thuyền vận: - Ông chắc chắn chứ? Chuyện này không thể nói bừa đâu.

- Lương công, chuyện làm ăn của ta phải dựa vào mọi người mới có bát cơm mà ăn, sao dám lừa dối mọi người, ngài cũng biết, vãn bối đời đời kiếm ăn bằng nghề này, nếu nói không quen vài đại đầu mục của thủy tặc thì ai tin, chắc chắn là năm sáu vạn thủy tặc.

Lương lão đầu gật gù, Tào gia làm thủy vận lâu rồi, xưa nay luôn có tín nghĩa, làm thủy vận nếu không quen biết thủy tặc thì chẳng thể lâu dài, đều là người làm ăn cả, ai cũng hiểu, chẳng qua không vạch trần ra thôi, chỉ cần ngươi vạn chuyển hàng hóa bình an là được, còn về ngươi vận chuyển ra sao liên quan gì tới ta.

Đi giày vào, định tới nói với Vân hầu là tin tức của ngài sai rồi, lấy hơn một vạn người vây năm vạn người là suy nghĩ sai lầm, phải sửa lại, nếu không thua thiệt lớn.

Ông ta mới ra tới cửa liền bị một đám thương nhân kéo lại, van nài ông ta đừng đi, năm vạn thủy tặc, triều đình muốn tiễu trừ tất nhiên sẽ là một cuộc chiến kéo dài, đất đai nhà ở mà Vân Diệp muốn giao năm sau sẽ thành bong bóng, một khi người khác biết sẽ thành làn sóng, khi đó bạc mình giao vào tay Vân Diệp sẽ bị người khác lấy đi, dù sao đối tượng Vân Diệp trả lại tiền trước tiên là quan cao hiển quý chứ không phải thương nhân. - Nhưng hơn một vạn sĩ tốt quốc triều chẳng phải sẽ nguy hiểm sao? Lương công không đành lòng:

- Lương công, xin ngài đó, sĩ tốt nguy hiểm, còn chúng ta thì không à? Một khi làm ăn thất bại, già trẻ trong nhà sẽ sống làm sao? Tính bớt đi cũng cả vạn người.

Nhìn thương nhân ôm chân mình khóc lóc, lại nhìn đại nhi tử lui vào góc tường muốn đóng cửa lại, Lương công bất lực cúi đầu xuống, chớp mắt già đi cả chục tuổi, khuôn mặt vốn hồng hào giờ xám xịt, run run nói với nhi tử: - Thôi vậy, Hậu Đức, từ này Lương gia giao cho con, cha già rồi, vô dụng rồi, mọi người cứ bàn, cha tới hậu trạch nghi ngơi. Nói xong loạng choạng bỏ đi.

Lương công đức cao vọng trọng đi rồi, đám thương cổ bắt đầu nhốn nháo, có kẻ nói ngay: - Nhưng trước khi khi lập khế ước, lo Vân hầu đổi ý, chúng ta đưa bồi thường lên thật cao, nếu Vân hầu đổi ý phải bồi thường cho chúng ta gấp đôi, chúng ta đổi ý thì người ta chỉ cần trả chúng ta ba phần, thế chẳng phải chúng ta lỗ lớn à?

Lương lão đại mắt đỏ ngầu rống lên: - Vậy ngươi muốn thế nào? Đợi thủy tặc vào thành chúng ta mất trắng mới thỏa mãn à?

- Chúng ta có thể bán địa khế cho người khác, nói không chừng giảm thiểu được chút tổn thất, làm tốt còn lãi.

- Nằm mơ đi, người làm ăn trên sông ở Động Đình hồ nhỏ không tính, lớn thì có bốn nhà, nhà nào không có liên hệ với thủy tặc, Kha gia của Ba Lăng có giao tình rất sâu vớ Độc Giác Long Vương nhóm thủy tặc lớn nhất của Động Đình Hồ. Tin tức của họ nói không chừng còn sớm hơn chúng ta, nhân lúc còn có cơ hội, lấy lại ba thành ngân tệ là hơn.
- Chẳng may quan phủ đánh thắng thì sao, chúng ta thành vác đá đập chân mình à? Một thương cổ thông minh nói ra ý kiến.

Mọi người nhìn hắn như nhìn tên ngốc, một thương cổ cao tuổi nhất nhắm mắt nói: - Quan phủ nhất định sẽ thắng, điểm này lão phu chưa từng hoài nghi, mấy năm qua thực lực triều đình tăng mạnh, quân đội ngọa hồ tàng long, Bản thân Vân hầu cũng là mãnh tướng quen xông pha sa trường, đánh thắng thủy tặc không thành vấn đề. Nhưng chúng ta sống bên hồ này, vố số lần thấy quan quân truy quét thủy tặc, đại đa phần là thắng, nhưng thủy tặc có bị tiêu diệt không?

- Không hề, bọn chúng chia nhỏ xé lẻ tiếp tục gây hại, dù lần này Vân hầu không rõ quân tình, dựa vào tinh binh mãnh tướng trong tay, đột vây không thành vấn đề, có điều thủy tặc thừa thế xông lên, nay Nhạc Châu là nơi giàu có nhất quanh đây, chúng không đánh đó thì đánh đâu.

- Bất kể có công phá được không thì Nhạc Châu cũng sinh linh đồ thán, quan quân, thủy tặc giằng co qua lại, triều đình phái đại quân chinh phạt, từ chuẩn bị tới khi diệt được thủy tặc phải mất hai năm.

- Trong hai năm này Nhạc Châu còn có người sống nữa không? Năm xưa một tên Khiếu Thiên làm đại trạch trời long đất lở, Hà Gian Vương hiện giờ đã thiếu chút nữa táng thân ở đây, chẳng phải chết hơn vạn tướng sĩ sao? Xác nổi lềnh bềnh dưới Duyệt Quân lâu, chúng ta cũng hai năm không dám ăn cá, chư vị không ít tuổi nữa, chắc còn nhớ chuyện năm xưa? Nhạc Châu gần hai mươi năm hồi phục mới có chút bóng người, lão hủ năm nay sáu ba, không đợi được hai mươi năm nữa. Lương lão đại, đi đi, trả khế đất cho Vân hầu, lấy lại ba thành ngân tệ, bảy thành coi như tiền chúng ta đóng góp cho triều đình tiễu phỉ, dù sao mấy năm qua triều đình đối xử với chúng ta không bạc.

Ông già nói xong dựa vào lưng ghế, nước mắt giàn dùa, không phải tiếc tiền, mà vì Nhạc Châu khó khăn lắp quy tụ được chút hơi người, thảm cảnh năm xưa làm lòng già đau đớn.

Những thương cổ khác cũng khóc lớn, chỉ có điều lần này là xót của.

Khi Lương lão đại tới phủ thứ sử t hì thấy không khí vô cùng bất thường, ai nấy mặt nghiêm nghị, lính truyền lệnh ra ra vào vào, chỉ một lát đã thấy hơn năm sáu nhóm.

Khó khăn lắm mới gặp được Vân Diệp, chỉ thấy hai mắt Vân Diệp đỏ rực, bàn bừa bộn, thấy hắn vào, thở dài: - Các ngươi không thể tin tưởng ta một chút sao? Chỉ cần bản soái tiêu diệt thủy tặc, tân thành vẫn chấp hành đúng tiến đồ, vì sao lại rút lui vào lúc này.

- Vân hầu là danh tướng, sĩ tốt phía dưới đầu dũng mãnh, chúng tôi chưa bao giờ hoài nghi, trận này Vân hầu nhất định sẽ đại thắng, nhưng, nhưng, đợi hầu gia thắng rồi, Nhạc Châu cũng thành mảnh hoang tàn, muốn phục hồi phải mất hai mươi năm, chúng tôi không đợi được. Lương lão đại quỳ xuống khóc thất thanh, vì hắn từ trong lời Vân Diệp nghe ra được Vân Diệp hiểu rõ đối diện với thủy tặc gì, có số lượng thế nào.

- Tiền Thăng, trả tiền cho họ đi, bốn phần, vì ít nhất bọn họ hiểu bản soái sẽ không thất bại.

Tiền Thăng từ sau bàn đứng lên, nhận lấy địa khế trong tay Lương lão đại, dẫn hắn tới kho bạc.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau