ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 821 - Chương 825

Chương 822: Vân đại tiểu thư lực phá tam quân (2)

Vượng Tài là vua chó, nó chạy liền có mấy con chó chạy theo, tiếng chó sủa vang vọng thảo nguyên, một con Tạng ngao dám đấu với ba con sói còn giành chiến thắng, một bầy Tạng ngao là sự tồn tại vô địch trên thảo nguyên.

Vân Mộ dẫn đại quân của mình xông thẳng vào địch, đó là một bầy cừu, đám cừu tức thì nhốn nháo, kêu be be chạy tán loạn, thương gỗ của tiểu nha đầu không ngừng chọc vào mông đàn cừu, thế là loạn càng thêm loạn.

Na Mộ Nhật đang tắm, nghe thấy bên ngoài cừu kêu náo loạn, chẳng mặc y phục đã muốn chạy ra ngoài, bị Hoạn Nương giữ chặt lấy, ấn vào bồn tắm.

- Nha đầu đang chơi thôi, cừu loạn còn có mục dân, không mặc y phục đã chạy ra ngoài, còn biết xấu hổ không hả?

- Cừu chạy rồi!

Na Mộ Nhật sốt ruột vỗ chậu gỗ:

- Chạy thì chạy, đáng mấy đồng chứ, nha đầu đáng thương, chẳng có đồ chơi, chỉ biết cưỡi chó đuổi cừu, đóng đại tướng quân, có mỗi niềm vui ấy thôi, lão thân nhìn mà chua xót, cô lại chỉ lo cho cừu của mình.

Hoạn Nương lấy khăn tay chấm nước mắt:

- Cừu là đồ ăn, mục nhân dựa vào cừu mà sống...

Na Mộ Nhật vừa mới nói được một nửa thì bị Hoạn Nương cắt ngang:

- Đó là mục dân, còn cô không phải, cô là phu nhân tòng lục phẩm, cô không dựa vào cừu mà sống, cô có bổng lộc triều đình nuôi, thân phận nào phải nói lời đó, mai là "nãi nhật", đầu nhân trong bộ lạc đều tới Âm Sơn, còn cả đầu nhân Thổ Phồn cũng tới, cô là người tôn kính nhất trong đó, họ dựa vào cô đưa yêu cầu với Đại Đường, cô không nghĩ kỹ phải làm gì, còn thời gian lo cho đàn cừu.

Na Mộ Nhật phiền muộn lắc đầu, nàng chỉ thích chăn cừu, ở Vân gia trang phải kiềm nén, tới thảo nguyên ba ngày bệnh cũ tái phát, thích nhìn đàn cừu không ngừng đông lên, thích nhìn trâu mỗi lúc một nhiều, thích nhìn mục dân ăn no khiêu vũ ca hát, nhưng nhắc tới việc cụ thể thì đâu đầu không thôi.

Lúc ở Trường An thấy trượng phu xử lý đống văn thư chất đống như núi, nàng thấy trượng phu thật đáng thương, khi thấy trượng phu vỗ bàn chửi mắng càng thương, hiện giờ những chuyện đáng ghét đó rơi lên đầu mình rồi, thật buồn cười.

- Ta là phụ đạo nhân gia, làm sao xử trí được chuyện quốc quân đại sự, giao cho Vân Cửu làm đi, hắn là quản gia, chẳng lẽ không phải là chuyện hắn nên làm à?

Suy đi nghĩ lại, Na Mộ Nhật nghĩ ra một chủ ý hay, đó là bảo Vân Cửu đi làm, Vân Cửu thông minh, phu quân cũng khen hắn, nhất định là không tệ.

- Làm thế không được, Vân Cửu là hạ nhân, phu nhân để một hạ nhân chiêu đãi những người đó, sẽ làm họ cảm thấy bị xỉ nhục, không khéo còn đánh nhau, người ta để ý cái thể diện, mà người quan phủ cũng tới, chính là Mã Chu, nghe nói hắn cũng không ở đây bao lâu nữa, bệ hạ lệnh hắn về kinh rồi, người của biên quân cũng tới để kiếm chác, còn có cống phẩm giao bệ hạ, nhà ta không cần, hầu gia xử lý trước rồi, nhưng lễ vật của những người kia không làm biên quân hài lòng cũng phiền, phu nhân phải nói đỡ, những chuyện này Vân Cửu không thay thế được.
- Phiền chết đi được!

Na Mộ Nhật vùi đầu vào nước, không muốn nghe Hoạn Nương lải nhải nữa, bao nhiêu chuyện như thế, làm sao nàng xử lý được, kệ, dù sao chẳng ai dám khi dễ mình, mặc xác.

Vân gia đại tiểu thư đại thắng quay về, mặc dù bị một con cừu đực húc cho ngã từ trên chó xuống, coi như bị thua thiệt, nhưng con cừu to đó cũng bị đàn chó đuổi tới núi, mục dân còn đang đi tìm, phải tìm thấy, mang về mình quất mấy roi tiết hận.

Cô bé xinh như con búp bê sứ, đại chiến với b ầy cừu một trận liền biến thành búp bê bùn, cẩu nô giúp cởi giáp da, vào lều muốn cởi y phục tắm rửa, thấy nương thân vẫn đang tắm, bảo Hoạn Nương nãi nãi cởi y phục ra, thoáng cái chỉ còn mộc bài ở cổ là không cởi, leo lên, nhảy ùm cái vào chậu gỗ, nước mắt đầy mặt Na Mộ Nhật.

Hoạn Nương luôn chân luôn tay, tắm cho "đứa lớn" xong, lại kỳ cho đứa nhỏ, đấm lưng nói:

- Còn mong theo cô hưởng phúc, ai ngờ khổ cực thế này, sớm biết thế ở lại Vân gia trang tử, ngày ngày thêu hoa, đánh bài còn hơn theo hai con khỉ chạy khắp núi đồi cả trăm lần.

Vân Mộ ôm lấy cổ Hoạn Nương nũng nịu:

- Cháu không muốn rời nãi nãi, nãi nãi không làm thì nha đầu làm, nãi nãi ngồi đi, nha đầu đấm lưng cho.

Hoạn Nương đánh yêu lên cái mông nó:
- Vì cái miệng nhỏ biết nói ngọt này nên nãi nãi bị lừa chết cũng cam tâm tình nguyện, mặc quần vào, cẩn thận muối đốt.

Hoạn Nương chịu bao nhiêu dày vò, không con không cái, từ lâu coi Na Mộ Nhật là khuê nữ của mình, trước kia Vân Diệp có nói, lớn tuổi rồi không cần tới thảo nguyên chịu khổ, vui vẻ ở nhà dưỡng lão, rảnh rỗi đánh bài với cô cô thẩm thẩm, y sễ phái nha hoàn đi hầu hạ mẹ con Na Mộ Nhật, nhưng Hoạn Nương làm sao yên tâm được, nhất định muốn đi theo, với bà, nơi nào có Na Mộ Nhật, Vân Mộ mới là nhà.

Nhìn hai mẹ con Na Mộ Nhật cãi nhau giúp nhau mặc y phục, khuôn mặt đầy nếp nhăn của Hoạn Nương cười ấm áp, cảnh này bà chời đợi mấy chục năm, cuối cùng cũng tới.

Chuyện khó của mẫu thân, Vân đại tiểu thư vỗ ngực nhận lấy, cho rằng "nãi nhật" ngày mai phải do nó làm, nó còn có việc, giúp Đan Chu đòi lại lão bà và hài tử, đám người kia lấy mất lão bà hài tử của người ta thật đáng ghét, nếu như ngày mai trả thì tốt, nếu không cho sẽ bảo Vượng Tài cắn chúng, miệng Vượng Tài rất lớn, xương trâu to hơn cánh tay mình còn bị nó cắn vỡ làm đôi, không tin bọn chúng không sợ.

"Nãi nhật" là ngày trọng đại, khi thiết kỵ Đại Đường còn chưa tới thảo nguyên thì đây là ngày Hiệt Lợi thích nhất, vì mỗi khi tới ngày này, hắn thu được vô số tài bảo và cừu dê, đương nhiên mỹ nữ là không thể thiếu.

Những bộ tộc nhỏ không có tư cách tới Trường An tiến công đành giao lễ vật cho biên quân Đại Đường, nhờ bọn họ mang tâm ý của mình giao cho Thiên Khả Hãn.

Tiền tài qua tay hao một pần là quy củ từ xưa tới nay, còn xuất hiện từ khi nào thì không thể khảo cứu được nữa, quy củ biên quân chấp hành là năm mươi năm mươi, dâng lên cho bệ hạ bao nhiêu, biên quân ăn chặn bấy nhiêu, phần của hoàng đế đã định sẵn, không ai dám tùy ý thay đổi, một sợi lông cừu cũng không được phép thiếu, cho nên một nửa khác của biên quân cần các đầu nhân trên thảo nguyên nghĩ cách.

Na Mộ Nhật chẳng có sự lo lắng đó, nãi nhật với nàng mà nói là nghe đàn, hát ca, nắm tay nhau múa vòng tròn, mang đồ ngon trong nhà ra mời mọi người ăn, còn người khác có cao hứng hay không thì Na Mộ Nhật chưa bao giờ bận tâm.

Mặt trời còn chưa ló Na Mộ Nhật đã dậy, bỏ bày tay bóp ngực mình của nha đầu ra, đắp chăn lên cho khuê nữ ngủ giang chân giang tay, thấy Hoạn Nương còn ngủ, mặc y phục vào định ra ngoài.

- Giao cừu cho mục nhân, hôm nay phải tham gia nãi nhật, chẳng lẽ muốn để một tiểu nha đầu không biết cái gì đi thay cô thật à? Còn biết xấu hổ không?

Giọng nói nhẹ nhàng của Hoạn Nương từ mộ cái giường khác truyền tới:

Na Mộ Nhật nhăn mặt, đành cời y phục nằm lại giường, giờ còn sớm, tham gia nải nhật không cần đi lúc này, mình là khách chính, tới cái muộn càng thể hiện thân phận cao quý, Hoạn Nương dạy thế.

Không ngủ nổi, thường ngày vào giờ này, mình phải rửa mặt xong, uống một bát trà sữa, ăn hai cái bánh, rồi cưỡi ngựa xua đàn cừu lên bãi cỏ, nhân lúc cỏ còn chưa mặt trời sấy khô, để cừu ăn cho tươi, từng con cừu béo múp míp, đó là mong ước lớn nhất của mục nhân.

Tiểu nha đầu ngủ y hệt cha nó, nha đầu lại chui vào lòng nàng, bàn tay nhỏ tự nhiên mò mẫm bầu vú của nàng bóp mấy cái, làm nàng ngọt ngào nghĩ thế.

****

Chương 823: Nãi nhật

Buổi sáng của mình ở nhà như thế nào nhỉ? Đúng rồi, bánh bao, bữa sáng của Vân gia làm sao thiếu bánh bao được, đầu bếp cho đủ các loại đồ ăn cho vào vỏ, hấp thành các loại bánh khác nhau, nghĩ tới cắn miếng bánh bao nóng hổi, Na Mộ Nhật nuốt một ngụm nước bọt thật lớn, thảo nguyên khan hiếm, từ bánh bao thịt ra thì chẳng có loại nào khác, Na Mộ Nhật rất muốn ăn bánh bao phong phú ở nhà, khẽ nói với Hoạn Nương:

- Buổi sáng chúng ta ăn bánh bao được không? Không ăn bánh bao thịt, ta muốn ăn bánh bao ba nhân ấy.

Hoạn Nương phì cười:

- Được rồi, hôm nay ăn bánh bao nhân miến, hành tây, thịt dê, lão thân cho thêm nhân bánh một lớp vỏ nữa, nhất định không tệ, phu nhân và tiểu nương tử ngủ thêm một lúc đi, lão thân đi làm đây, đầu bếp hôm nay còn rán bánh chuẩn bị cho buổi tối.

Na Mộ Nhật chẳng biết ngủ thiếp đi lúc nào, trong mơ lại thấy phu quân, phu quân luôn mang nụ cười xấu xa nhìn mình, khẽ ôm mình đi dạo bên sông Đông Dương, thi thoảng hôn lên tai mình, làm người ta toàn thân ngưa ngứa, dòng nước ấm áp bao quanh.... Na Mộ Nhật trong mơ nhướng mày lên, vì nàng biết rõ mình đang mơ, cảm thấy nước ấm chỉ có một nguyên nhân duy nhất, khuê nữ đái dầm rồi.

Mở mắt ra, đưa tay sờ giường, quả nhiên như thế, giường ướt cả mảng lớn, áo lót của mình ướt sũng, phần hông nghiêm trọng nhất, nổi giận đùng đùng tìm thủ phạm, nhưng phát hiện khuê nữ ngủ trên giường Hoạn Nương, ôm chăn mở to đôi mắt vô tội nhìn mình.

Hoạn Nương nghe thấy tiếng chí chóe đau đầu vén rèm đi vào, tách hai mẹ con ra, còn về phần ai đái dầm thì nhất thời không phân rõ được, nghe hai mẹ con biện luận, nhất định là Na Mộ Nhật đái dầm, vì tiểu nha đầu nói rất rành rọt, chứng cứ đầy đủ. Na Mộ Nhật không cãi được khuê nữ của mình, sự thực thế nào t hì Hoạn Nương rõ hơn ai hết, vụ án này không cần làm rõ ràng, bảo phó nhân đun một thùng nước lớn, đuổi hai mẹ con vào tắm rửa, khai thế này không thể tham gia đại hội nãi nhật, còn về Na Mộ Nhật tủi thân thì mặc kệ, lớn thế này mà không cãi lại được khuê nữ, mất mặt quá thể.

Tắm rửa xong, hai mẹ con trang điểm thơm phưng phức ngồi trên bàn khối gỗ lớn ăn bánh bao, húp cháo loãng, tiểu nha đầu chột dạ nhìn Hoạn Nương phơi chăn đệm trên dây thừng, ôm bát cháo lớn húp sùm sụp, nó thích nhất bánh bao, hôm nay hình như không muốn ăn, vì mẫu thân cứ hung dữ nhìn nó.

Ngoài hàng rào của mục trường Vân gia đã có rất nhiều người tới, đều đang bận rộn dựng lều men theo dòng sông, nhiều lắm, toàn là lều bằng vải mới, có nóc lều còn cắm cờ tam giác màu lam, phất phới theo gió, rất là đẹp.
Vân Cửu dẫn người dựng một cái lán rất lớn ở chính giữa, đã dựng xong rồi, một tấm phiên vân kỳ của Vân gia đang được kéo lên, nhìn thế nào cũng thấy oai phong.

Tiếng tù kéo thật dài, một số người cưỡi ngựa từ trong núi chạy ra, mùa hè mà còn mặc áo da, trừ người Thổ Phồn ra thì chẳng ai làm thế cả, áo bào lớn thật tiện, buổi sáng là y phục, buổi tối làm chăn đắp, khi mót thì chỉ cần ngồi xuống, phóng khoáng đàm thoại với ngươi, tới khi người ta đi ngươi mới phát hiện vừa rồi người ta vừa nói chuyện với ngươi vừa xử lý nội vụ, để lại một bãi vàng vàng làm ngươi há hốc mồm.

Dân tộc có thể sống trên núi tuyết cao vút vốn mạnh mẽ, cuộc sống gian nan nên không coi cái chết là gì, đánh nhau hung dữ tàn bạo, người lợi hại bôi bùn vàng lên mặt, biểu thị ta rất lợi hại đừng chọc vào ta, kém một chút bị người ta buộc cái đuôi hồ ly sau đầu, biểu thị nhát gan như hồ ly.

Thường thì bọn họ không dám tới Âm Sơn, Hầu đại tướng quân không cho bọn họ mang vũ khí tới, bắt được là có kết cục thê thảm, chỉ giao dịch mới dám tay không từ cao nguyên xuống, lấy đồ bọn họ tới Âm Sơn trao đổi, mang chút rượu mạnh, lương thực, vải bố về cao nguyên.

Có điều may là những người này cực kỳ giữ lời, Na Mộ Nhật thích quan hệ với những người như thế, lần trước người Thổ Phồn mang tới năm mươi tấm da báo, không đủ để đổi mười vò rượu mạnh, Na Mộ Nhật cho bọn họ nợ, đầu nhân đem miếng san hô đỏ trên y phục để lại làm thế chấp rồi trở về.

Ai ngờ lúc mưa tuyết lớn nhất có ba người Thổ Phồn tới bồi thường cho Vân gia, hai tấm da gấu đen lớn, Na Mộ Nhật chiêu đãi bọn họ một bụng rượu rồi trở về, sau này nghe Vân Cửu nói ba người đó bị đóng thành băng ở cửa núi, cành san hô vẫn nắm chặt trên tay. Hầu đại tướng quân rất tò mò chuyện bọn họ có thể từ cao nguyên xuống lúc tuyết lớn nhất, phái thám báo tinh nhuệ nhất đi dò đường, kết quả, hai mươi người đi, chỉ tám người trở về, còn lại đều bỏ mạng trên đồng tuyết, chỉ mang về một câu, năm ba người có thể qua được, còn đại quân không có khả năng, con đường nhỏ chỉ bằng lòng bàn tay lại toàn băng tuyết, phía dưới là vực sâu muôn trượng, rơi xuống rất lâu sau mới có tiếng chạm đất.

Hầu đại tướng quân lúc này mới yên tâm, khai xuân năm nay Na Mộ Nhật bảo người Thổ Phồn tới nơi này mang tin về cho đầu nhân kia, nói ta không giục ngươi mang hàng tới, nãi nhật trả cho ta là được rồi, sao lại phái người đi trong bão tuyết, tính mạng dũng sĩ không phải để chà đạp như thế.

Na Mộ Nhật đeo khăn che mặt, mặc phục sức cáo mệnh phu nhân, gài một trâm phi phượng, chỉ cần bước đi, con phi phượng sẽ rung rinh như đang bay, Na Mộ Nhật thích cái trâm này lắm, vì Tân Nguyệt không có, do hoàng hậu ban cho nàng khi sinh khuê nữ, hôm nay phải đeo lên, Hoạn Nương nói, nó biểu thị cho thân phận.

Tiểu nha đầu cầm hai cái bánh bao, một con chó lớn theo sau, ăn một cái, một cái đưa bên miệng Vượng Tài, chỉ thấy Vượng Tài thè lưỡi ra cuộn một vòng, chẳng hề nhai đã nuốt luôn. Tiểu nha đầu kinh ngạc banh mồm Vượng Tài ra xem giấu bánh bao ở đâu, bị Hoạn Nương phát một cái vào mông, dẫn đi rửa tay. Ông trời ơi, có quý nữ nhà ai đi cậy miệng chó, nghĩ tới khai xuân năm sau phải đi gặp hầu gia, hoạn nương đau đầu hết sức.

Trống trận rầm rầm rầm vang lên, một đội kỵ binh sau đội chậm rãi đi ra, chữ Trương cực lớn cho thấy người tới là Đại châu đô đốc Trương Bảo Tương.

Lý Tịnh thiếu chút nữa bị kẻ này hại chết, sau khi diệt Hiệt Lợi, Trương Bảo Tương bẩm báo nói Nam Di Khả Hãn dẫn năm vạn đại quân đánh tới Âm Sơn, Lý Tịnh và Lý Tích chuẩn bị một cái bẫy lớn định nuốt chửng người ta, ai ngờ sau khi bảo vây mới biết người ta chỉ mang theo năm nghìn thân vệ, tới để quan sát xem Đại Đường có muốn tiến đánh nữa không, chứ không định đánh nhau.

Chuyện này lớn rồi, báo láo quân tình là chuyện gì thì ai cũng biết, Lý Tịnh vì giữ mạng cho thủ hạ, nên che giấu, nhưng mật thám của Bách kỵ ti báo lên cho hoàng đế, hoàng đế cho rằng các đại tướng muốn tạo phản, lại phái Lý Khác mới mười hai đi đưa thuốc cho Sài Thiệu, xem xem tình hình thực tế ra sao.

Sau khi chân tướng rõ ràng, Lý Tịnh nhiều chuyện bị đưa về Trường An làm phủ doãn, không dám nhúc nhích chút nào dưới vành mắt hoàng đế, Sài Thiệu về kinh thành quan văn không được đụng vào quân ấn nữa, còn về Trương Bảo Tương thì không ai nhắc tới nữa, cứ như mọi người quên mất hắn vậy, làm Vân Diệp hết sức cảnh giác với kẻ này.

Chương 824: Lộc Đông Tán

Ngồi trong lán tiếp nhận sự thăm hỏi của các trưởng lão bộ tộc nhỏ, điều này làm Na Mộ Nhật đầy kiêu ngạo, chỉ cần gật đầu coi như đáp lễ, Trương Bảo Tương đến cũng không cần đứng dậy, hắn còn nợ nhà mình dầu hạn thát, hôm nay gặp được phải nhắc một chút, đó là do phu quân căn dặn, gặp là phải đòi cho được.

- Mộ Nhật phu nhân tôn kính, mong phu nhân thương cho Ngọc Đô tộc, năm nay cỏ mọc không tốt, nhiều nơi thấy cả mặt đất, cừu dê gầy tới mức không sống qua được mùa đông, lễ vật cấp cho khả hãn đã chuẩn bị xong rồi, nhưng các lão gia của biên quân đòi năm mươi con trâu, năm trăm con cừu. Phu nhân cũng biết người trẻ tuổi của Ngọc Đô tộc đã chết trong cuộc chiến mấy năm trước rồi, trong tộc chỉ còn lại người già yếu, mong phu nhân nể tình đại thần Đằng Nhĩ Cách nói giúp chúng tôi vài câu, đại thần Đằng Nhĩ Cách sẽ phù hộ phu nhân mãi mãi trẻ trung xinh đẹp.

Một lão mục nhân gần như gầy thành nắm xương quỳ dưới thềm vai nài Na Mộ Nhật.

Na Mộ Nhật biết ông già này, đó là một vị trưởng lão vô cùng trí tuệ, sao lại thành ra thế này, hỏi:

- Trưởng lão trí tuệ, tại sao lại sa sút tới mức này, chẳng lẽ người trong bộ tộc đều biến thành kẻ lười biếng? Ông gầy như thế, sao không phái người béo hơn tới? Năm nay mưa sung túc, mùa đông năm ngoái không có thiên tai, là năm mưa thuận gió hòa, ông lại nói bộ tộc ông chết đói, làm sao ta tin được?

- Phu nhân mỹ lệ, Ngọc Đô tộc không lười biếng, trong tộc đã không tìm ra người trẻ tuổi để chăn gia súc nữa, những người có thể cầm được đao, cưỡi được ngựa đều đã chết tại đồi Bạch Lang, chỉ còn lại phụ nữ và trẻ nhỏ, đại thần Đằng Nhi Cách không cho chúng tôi cơ hội phục hồi, cống phẩm nặng nề làm chúng tôi không thở nổi. Cầu xin phu nhân nói đỡ cho chúng tôi, miễn đi gánh nặng thêm vào, dù lấy mạng già này ra đổi cũng cam lòng.

Nghe trưởng lão Ngọc Đô tộc nói thê thảm như vậy, Na Mộ Nhật lấy khăn tay chấm khóe mắt, thảo nguyên một khi không còn trai tráng, người già yếu sẽ không sống nổi, may thiên thần phù hộ, hai năm qua không có thiên tai, nếu không Ngọc Đô tộc chết đói cả rồi, chuyện này trước kia cũng có, không lạ gì.

- Ta sẽ nói đỡ giúp ông, nhưng tuyệt đối không thể miễn toàn bộ, người trong quân không dễ nói chuyện, một khi phủ đô đốc hủy bỏ hạn ngạch bãi cỏ của các ngươi, cho dù qua được năm nay thì năm sau ra sao? Các ngươi sẽ tới lúc không chịu nổi, tới lúc đó sẽ thế nào?

Na Mộ Nhật muốn thôn tính Ngọc Đô tộc từ lâu, một bộ tộc toàn già yếu, lại nắm giữ mấy bãi cỏ ở thượng du, nơi đó có bãi cỏ tươi tốt nhất, Na Mộ Nhật tới xem mấy lần, nằm mơ cũng muốn xua cừu của mình tới đó.

Trưởng lão quỳ dưới đất khóc lóc, đây là vòng tròn quái ác, Na Mộ Nhật nói thật, bộ tộc mình năm nay chẳng qua nổi, nói gì tới năm sau, nhưng nghe ý của phu nhân hình như có cách giải quyết, vội đứng lên thỉnh giáo.

Na Mộ Nhật không thể nói chuyện thôn tính ngay trước mặt người ta được, Vân Cửu tươi cười từ sau lưng Na Mộ Nhật đi ra, đỡ vị trưởng lão vào lều uống trà, ăn bánh rán, thuận tiện thương thao chuyện tiếp nhân Ngọc Đô tộc, chuyện này Vân Cửu làm mấy lần rồi, quen thuộc lắm, chẳng khó gì.

Vân Mộ đại tiểu thư cưỡi chó lớn, mặc giáp da, chắn ở đường Trương Bảo Tương phải qua, múa thương gỗ quát:

- Kẻ tới báo danh, đao của bản đô đốc không chém hạng vô danh. Đội ngũ của Trương Bảo Tương cười nghiêng ngả, một nha đầu béo mũm mĩm kháu khỉnh cưỡi trên một con chó thè lưỡi thở hồng hộc quát tháo mình, đúng là kỳ cảnh hiếm có, chỉ nhìn nha đầu này trang phục khuê nữ Đại Đường thì biết không phải con nhà bình thường, con nhà mục dân không dám làm thế, trên đầu là cái búi tóc tròn tròn, trang sức không khảm vàng thì nạm bạc, cổ chó cũng đeo dây chuyển bảo thạch, quý nữ trên thảo nguyên thế này chỉ có một, Vân gia đại tiểu thư, tướng sĩ trong quân đều biết Hầu đại tổng quản cưng tiểu nha đầu này tới tận xương tủy, nào dám đắc tội.

Trương Bảo Tương cúi mình trên ngựa nói:

- Ta là Đại châu đô đốc Trương Bảo Tương đây, tướng kia báo danh.

Tiểu nha đầu định mở miệng đáp, Hoạn Nương bế vội trên mình chó xuống, khom người thi lễ:

- Đại đô đốc chê cười rồi, Mộ nha đầu nghịch ngợm, làm lỡ hành trình của ngài, phu nhân đã đợi ở trong lán phía trước, Mã tham quân đã tới, chỉ còn đợi ngài.

Trương Bảo Tương gật đầu, cởi một thanh đao nhỏ cực kỳ đẹp đẽ ra, đưa cho Hoạn Nương:

- Ta và Vân hầu là chỗ quen biết cũ, hôm nay gặp hiền chất, lễ vật nhỏ, đừng chê. Hoạn Nương đưa hai tay đón lấy, trưởng bối ban, không dám từ chối, đó là lễ tiết tối thiểu.

Thấy Hoạn Nương bế nha đầu lùi sang bên đường, Trương Bảo Tương kéo dây cương đi tới lán gỗ, hôm nay hắn tiếp nhận cống phẩm, không thể có chút sai sót nào.

Vân Mộ buồn chán cưỡi Vượng Tài quanh quẩn bên cạnh Hoạn Nương, nãi nhật là ngày cống hiến vật phẩm, cũng là ngày mục dân đem vật tư trao đổi với nhau, đồng nguyên, ngân tệ không có giá trị ở nơi này, có ích nhất là nồi sắt, rượu mạnh và lá trà. Trà vừa mới xuất hiện ở thảo nguyên, lập tức trở nên thịnh hành, hai năm qua trà do Vân gia chế tác đã thành vật tư trọng yếu nhất, mục dân uống trà sữa cho rằng đây là bảo vật thiên thần, sau khi uống xong rất nhiều bệnh trên cơ thể không thuốc mà lành, hiện giờ không có nhiều, càng thêm trân quý.

Trong lều của người Thổ Phồn có một người trung niên hoa lệ ngồi khoanh chân trên thảm, tay cầm một bánh trà xoay qua xoay lại xem mấy lần mới đặt xuống, một thiếu nữ mặt hồng hào rót một bát trà sữa, quỳ xuống hai tay dâng lên, sau đó cúi đầu không dám nhúc nhích.

Người trung niên uống một ngụm trà, nhắm mắt lại thưởng thức, trong sữa có một vị đăng đắng, dư vị kéo dài, không phải là ông ta chưa uống trà, là đại tướng của Thổ Phồn, chỉ cần thứ tốt Trung Nguyên có, chẳng mấy chốc ông ta cũng có, trên đời này người không biết sợ nhất là thương nhân, Lộc Đông Tán đặt chén trà xuống, chuyến này mình tới Trường An, là muốn cầu thân thay cho tán phổ của mình Tùng Tán Can Bố.

Hai năm trước các đầu nhân của Thổ Phồn xúi bẩy tán phổ tấn công Tùng Châu, chiếm Đảng Khương và Bạch Lan Khương, kết quả nghe thấy Đại Đường bình định thập nhị quốc Cao Xương, liền lui về cao nguyên, quân lực hùng mạnh của Đại Đường làm người Thổ Phồn e dè.

Thấy uy danh của Thiên Khả Hãn đã vang vọng khắp nơi, Thổ Phồn là nước lân cận không thể ngồi yên mà nhìn, nay Thổ Cốc Hồn đã thành phiên thuộc của Đại Đường, Tùng Tán Can Bố bất an, dưới kiến nghị của Lộc Đông Tán, nghĩ ra cách cầu thân.

Vốn Lộc Đông Tán từ Tùng Châu đi Thục đạo tới Quan Trung là nhanh nhất, nhưng ông ta rất muốn xem Đại Đường khống chế thảo nguyên tới mức nào, lại tới Âm Sơn, vừa vặn gặp nãi nhật, đây là chỗ quan sát tốt nhất, trước đó còn thấy người kêu than, khóc lóc, sao chớp mắt một cái đã hớn hở như vậy, chẳng lẽ Thiên Khả Hãn không thu cống phẩm năm nay nữa? Không thể, chế độ hình thành phải tuân thủ, chỉ có tuân thủ thời gian dài mới thành thói quen, người nắm quyền không thể không hiểu đạo lý này.

Vì làm rõ chuyện này, Lộc Đông Tán phái tùy tùng đi nghe ngóng, một mình ngồi trong lều, cảm nhận cơn gió mát, vô cùng khoan khoái, chẳng ai chịu nổi cái nóng cao nguyên.

Một tiểu nha đầu mũm mỉm thò đầu vào, phùng mang trợn má đùng đùng nổi giận nhìn Lộc Đông Tán, tức thì khiến Lộc Đông Tán chủ ý, vậy tay gọi nó tới, chỉ sữa và thịt cừu trên bàn.

Vốn tưởng tiểu cô nương sẽ bỏ chạy, ai ngờ tiểu cô nương đó vén rèm lên, dẫn theo con Tạng ngao cực lớn đi vào, thị nữ đang quỳ khiếp vía, đó là con chó lớn hung ác.

Chương 825: Lời người bán lương thực

Lộc Đông Tán ném thịt trên bàn cho con chó, không ngờ con chó chẳng thèm nhìn, trung thành đi sau tiểu nha đầu.

- Vượng Tài không thèm ăn thịt cừu của ngươi đâu, mau trả lão bà và nhi tử của Đan Chu cho hắn, nếu không ta bảo Vượng Tài cắn ngươi.

Tiểu nha đầu hung dữ uy hiếp:

Lộc Đông Tán là anh hùng có tiếng ở Thổ Phồn, nào coi con chó vào mắt, hổ còn bị ông ta giết mấy con nữa là, ngả người tới mỉm cười hỏi:

- Đan Chu là ai? Ai cướp thê tử hài tử của hắn?

- Đan Chu là cẩu nô của ta, ta nhận lời giúp hắn đòi lại lão bà hài tử, Vân Mộ này nói được làm được, nếu không cái miệng lớn của Vượng Tài sẽ cắn ngươi.

Lộc Đông Tán cầm chén trà lên uống một ngụm, trong lúc uống hết trà bóp chén trà bạc, Vân Mộ tròn mắt nhìn cái chén trà biến hình, cuối cùng thành một cục bạc, giật mình nhìn Lộc Đông Tán rồi lại nhìn Vượng Tài, thấy Vượng Tài không đánh được người Thổ Phồn, vi thế hét lớn:

- Tôn gia gia, Lưu gia gia mau cứu mạng, có người ức hiếp cháu.

Lời vừa dứt hai lão đầu tử hung hãn xông vào, Lão Tôn nhìn Lộc Đông Tán liền hít một hơi, trực giác mẫn cảm nhờ bao năm sống trên đầu thương mũi kiếm nói cho ông ta biết người trước mắt là cao thủ, một cao thủ rất lợi hại.

Lộc Đông Tán ném cục bạc trong tay đi, hỏi:

- Đây là quý nữ nhà ai?

Lão Tôn bảo vệ Vân Mộ đằng sau, chầm chậm lui ra ngoài, cung trong tay Lão Lưu đã chuẩn bị sẵn sàng, chỉ cần tình hình bất ổn là lập tức hạ sát thủ, vừa rồi tiểu nương tử bỏ hai người họ lại một mình vào lều quá nguy hiểm, tên đang ngồi kia không phải hạng tầm thường.

Lộc Đông Tán không ngăn cản, chỉ tò mò nhìn Vân Mộ:

- Không phải ngươi muốn đòi lại thê nhi cho cẩu nô à? Sao lại đi?

Lão Tôn ngăn cản nha đầu đang định nói, trả lời Lộc Đông Tán:

- Người tiểu nương tử muốn, các ngươi sẽ cho.

- Hả? Chưa chắc đâu, các ngươi định cướp à? Ta nghe nói nơi này chỉ có mục dân không có cường đạo.

Lộc Đông Tán lại lấy một cái chén bạc khác, rót trà sữa tiếp tục uống. Trên thảo nguyên lại có quý nữ Trung Nguyên, đúng là mới mẻ, chẳng lẽ Đại Đường đã nạp Âm Sơn vào lãnh thổ? Nếu không sao có gia quyến quyền quý ở đây.

Lão Tôn bế Vân Mộ lên, cảnh cáo Lộc Đông Tán:

- Ngươi chớ có mưu đồ với tiểu nương tử, cả Thổ Phồn vương cũng không gánh được hậu quả đâu.

Nói xong mang Vân Mộ vội vàng rời đi, kẻ kia làm ông ta cực kỳ không thoải mái, phải về nói với phu nhân sớm đề phòng, vì ánh mắt kẻ kia nhìn tiểu nương tử rất bất thường.

- Lão Lưu, vừa rồi mà động thủ thì ông nắm chắc mấy phần?

Lão Tôn quay đầu hỏi Lão Lưu đi sau đoạn hậu:
- Khó nói, trong hai trượng là cự lý Yển sí nỏ uy lực mạnh nhất, nhưng ta có cảm giác không lành, nếu động thủ, người chết sẽ là ta.

- Ta cũng có cảm giác ấy, hắn không tầm thường, sao tiểu nương tử tìm tới chỗ hắn?

- Cháu muốn đòi lão bà hài tử của Đan Chu về, Đan Chu nói ở chỗ chúng luôn bị đói bụng.

Vân Mộ tức tối nói, vừa rồi nếu Tôn gia gia không bế nó đi, Vượng Tài sẽ cắn kẻ đó, mang người về.

Lão Tôn chẳng thể giải thích vừa rồi nguy hiểm như thế nào, Vượng Tài không thể đối phó được với người đó, chỉ đành mang Vân Mộ về, Vượng Tài theo sát, sau nãi nhật mà kẻ này còn ở lại phụ cận thì chứng tỏ có lòng dạ bất lương, tới khi đó xử lý hắn, Lão Tôn nhớ lời dặn của Vân Diệp, chuyện tốt làm chỗ sáng, chuyện ác làm trong bóng tối. Không cần khuếch trương, chỉ cần an ổn, Vân gia không cần biến mình thành kẻ ác.

Vân Mộ đi một lúc, liền có một đám người vào lều, quy củ ngồi dưới. Lộc Đông Tán không hỏi, bọn họ không nói, ông ta không thích người lắm mồm.

- Nguyên nhân gì làm kẻ khóc lóc kia chớp mắt đã cười vui vẻ?

- Na Mộ Nhật phu nhân đồng ý cho bộ lạc nhỏ chuyển tói Âm Sơn, cừu dê năm nay không cần nộp, nhưng sau này lông cừu thuộc về Thiên Khả Hãn.

- Na Mộ Nhật phu nhân là ai?

Lộc Đông Tán lấy làm lạ, thủ lĩnh nơi này lại là nữ nhân.

- Tiểu thiếp của Lam Điền hầu Vân Diệp, vốn là người Đột Quyết, vì mỹ mạo tuyệt luân, được Vân Diệp thu nạp, mục trường quanh đây thực ra đều thuộc về Vân gia, đại hộ Trung Nguyên có đất phong ở thảo nguyên chỉ có một nhà.

- Nàng có một nữ nhi à?

- Tên là Vân Mộ, năm nay bốn tuổi, là trưởng nữ của Vân gia, cực kỳ được sủng ái, cả Hầu Quân Tập cũng thích nó.

- Cô bé như tiểu tiên nữ, ta cũng thích, nếu chúng ta mang nó đi sẽ có hậu quả gì? Người Thổ Phồn đang trả lời giật mình ngẩng đầu lên kinh khủng nói:

- Chiến tranh, chết người, sẽ có rất rất nhiều người chết.

Nói xong quỳ rạp xuống.

Hắn không muốn nói vì tiểu cô nương này mẫu thân của nó mà trên thảo nguyên đã có rất nhiều kẻ mưu đồ bất chính phải chết, hai bộ tộc có ý đồ với Na Mộ Nhật đã bị diệt vong, mà thân phận của tiểu cô nương kia còn cao quý hơn cả mẫu thân, nếu tướng quốc cướp đi, chuyện này không chết không thôi.

Lộc Đông Tán cười ha hả:

- Ta nhìn trúng khí chất tú nhã trên người đã bé đó, những đứa bé chỗ chúng ta không có, biết rõ không thể lấy mà vẫn lấy không phải việc của trí giả, là ai tặng cẩu nô cho tiểu cô nương đó? Vậy đem cả thê nhi của cẩu nô đưa tới đi, nói quái nhân tặng là được.

Thấy thủ hạ vâng dạ xong, thắt chặt đai lưng da, bước khỏi lều không mang theo ai cả, đi dạo trong đám đông huyên náo, đôi khi thấy thương cổ người Hán bày lương thực bên ngoài, lấy tay vốc một vốc, xem có phải lương thực tốt không?

- Mời quý khách thử, đay là mạch thượng hạng năm ngoái của Quan Trung, sạch sẽ, phơi khô, tuyệt đối không trộn đất cát vào.

Thấy khách y phục cao quý hứng thú, thương cổ vội tới bắt chuyện:

Lộc Đông Tán ném vào miệng vài hạt, nhai mấy cái, gật gù:

- Đúng là lương thực thượng hạng, không bị ẩm, không bị mốc, ngươi làm ăn còn có lương tâm.

- Quý nhân nói gì thế, làm ăn chú trọng lâu dài, lão hán làm nghề này lâu lắm rồi, chưa bao giờ làm chuyện thất đức, không biết quý nhân muôn bao nhiêu lương thực, dù một bộ lạc lão hán cũng cung cấp được.

Lộc Đông Tan nheo mắt lại:

- Theo ta biết Đại Đường chưa bao giờ cho lương thực tuồn ra ngoài, lão tiên sinh lại có thể thoải mái đem bán là sao?

Thương cổ vuốt râu cười:

- Quý nhân nhất định ở đồng tuyết lâu, không biết chuyện ở bình nguyên, chuyện ngài nói là năm Trinh Quan thứ bảy trở về trước, hiện giờ Quan Trung nhiều lương thực ăn chẳng hết, triều đình cũng chẳng thu là bao, bách tính lại nhiều, phải làm sao? Thế nào cũng có lối thoát, không thể để trong kho cho chuột ăn được, đành bán cho mục dân thảo nguyên, đối chút trâu bò về, dù đổi lấy lông cừu cũng tốt.

Lộc Đông Tán choáng vàng, Trung Nguyên giàu có tới mức lương thực ăn không hết từ bao giờ? Không thể, lương thực mãi mãi không đủ ăn mới đúng, người Thổ Phồn vật lộn với băng tuyết, kêu gào trong đói rét, người dưới núi lại nhiều lương thực tới mức ăn không hết.

- Ha ha, lão tiên sinh lừa ta rồi, thế gian làm gì có c huyện lương thực ăn không hết.

Lông Đông Tán khéo léo hỏi sâu hơn:

Thương cổ thấy Lộc Đông Tán không tin thì càng đắc ý, lấy miến trong sọt ra:

- Đó là vì ngài chưa thấy điềm lành thôi, đây là miến, dùng điềm lành khoai tây làm ra, một mẫu sản xuất năm ba nghìn cân không khó, còn cả ngọc mễ, nay đã trồng quy mô lớn ở Quan Trung, sản lượng khá lắm. Nay triều đình giảm thuế nông mãi, xem chừng mấy chục năm nữa là không còn thuế nông nữa, ngài nghĩ mà xem, ăn thêm một bát miến, sẽ thừa ra một bát mạch, mà nay Quan Trung lại thịnh hành nuôi gà, nuôi dê, còn ai cầm bánh khô cứng gặm suốt nữa? Thế là chẳng phải lương thực thừa ra sao?

Chương 826: Quan thất phẩm Mã Chu (1)

- Một mẫu mấy nghìn cân?

Lộc Đông Tán nói với vẻ mỉa mai, tưởng ta là người Thổ Phồn bình thường dễ bị lừa à? Một mẫu thu được ba thạch mạch đã là bội thu rồi, mấy nghìn cân, nực cười.

Thương cổ ngừng công việc lại, nói:

- Không mong ngài tin, mấy năm trước là nói thế lão hán cũng không tin, nhà lão hán cũng có đất, lão bà tử và nhi tử đang trồng, mùa thu hoạch khoai tây chất đống, lo thối ruột, thu hoạch một mẫu mà lão hán mất cả ngày mới mang về nhà hết.

Lộc Đông Tán phát hiện hình như thương cổ già kia nói không sai, vì Kiếm Nam, Nam Chiếm những nới tiếp giáp với Thổ Phồn lâu lắm rồi không có tin tức về nạn đói, nghe đồn nhiều bộ tộc nơi đó bỏ trồng lương thực, chỉ nuôi bò nuôi dê, ban đầu mình nghĩ mãi không ra, nếu bị thiên tai chết hết gia súc, không có lương thực tích trữ làm sao vượt qua nạn đói? Chẳng lẽ lương thực của bọn họ đều tới từ Đại Đường.

Tán phổ tuy đã thống nhất Thổ Phồn, nhưng thật ra chỉ là danh phận, tất cả đầu nhân thừa nhận tán phổ là vương, nhưng quyền lợi vẫn thuộc về đầu nhân bộ tộc, mỗi năm chỉ cống nạp ít lương thực mà thôi.

- Quý nhân, thực ra đồng tuyết không cần trồng lương thực nữa, chả thu hoạch là bao, các vị không giỏi làm ruộng, nuôi gia súc mới là nghề chính, nghe nói lông cừu trên tuyết nguyên giá cao hơn vàng, nên nuôi đàn cừu cắt lông mà bán mới là chính xác, cho lão hán những thứ đó, lão hán mang lương thực ra đổi, đảm bảo có được một năm còn nhiều gấp bội lương thực các vị trồng trên cao nguyên. Nghe nói một số bộ tộc cao nguyên Kiếm Nam ký hiệp ước với đại thương Trung Nguyên, không làm ruộng, chỉ nuôi cừu, sống vô ưu vô lo thành dê béo rồi. Lão hán chẳng xen vào được, nên tới nơi này thử vận may, muốn lương thực cứ nói, lão hán sẽ chuẩn bị đủ cho ngài, có điều tiêu cục không muốn tới cao nguyên, ngài phải tự vận chuyển thôi.

Lộc Đông Tán toát mồ hôi lạnh, Quan Trung có điềm lành một mẫu sản xuất mất nghìn cân lương thực không thì ông ta không rõ, nhưng từ lời thương cổ nghe ra được một tin tức đáng sợ làm ông ta khiếp hãi, đó là thương cổ Đường quốc đang từng bước xâm chiếm Thổ Phồn, tằm ăn lá còn có tiếng rào rào, đám thương cổ này xâm chiếm Thổ Phồn không có động tĩnh nào.

Con người rốt cuộc vẫn cần ăn lương thực, người Thổ Phồn khi ăn thịt cừu vẫn muốn có miếng bánh ăn kèm, lúa mì sao có thể không trồng? Sản lượng ít nên không trồng? Trời ạ, nuôi cừu đổi được nhiều lương thực hơn? Chẳng may người ta không đổi nữa thì ăn bằng gì? Đem toàn bộ vận mệnh của mình giao vào tay người Đường, phải ngu xuẩn cỡ nào mới đưa ra quyết định đó.

Lương thực của Đại Đường thực sự nhiều tới mức ăn không hết rồi sao? Mã Chu không nghĩ thế, hắn ngồi trong doanh trại hạch toán từng khoản một, lương thực đưa tới thảo nguyên đều có số lượng, bằng với sản lượng lúa mỳ trên thảo nguyên, điều này cần cực kỳ am hiểu cuộc sống mục dân mới đưa ra được con số chính xác.

Tới Âm Sơn mấy năm với hắn không uổng phí, từ lúc đầu sống như cái xác không hồn đã dần lấy lại tinh thần, thời gian này không dài, hành động lỗ mãng ở Trường An đã đẩy hắn vào mười tám tầng địa ngục, nếu không có một phong thư của Vân Diệp tiên sinh, Mã Chu định cả đời không về Trường An nữa.

Không hiểu vì sao mình trong chớp mắt từ anh hùng lên tiếng vì dân thành hạng lừa thầy phản bạn, Mã Chu tự hỏi lương tâm không có suy nghĩ gian ác đó, vì sao ai ai cũng nói mình sai?

Thôn tính đất đai xưa nay là nhọt độc của vương triều, vì sao không thể cắt bỏ? Người giàu ngày càng giàu, người nghèo ngày càng nghèo, Đại Đường sớm muộn cũng bị huân quý chia hết, không cắt nhọt độc mà muốn trường tồn vạn năm? Năm mơ!

Các vị tiên sinh, mọi người đều là trí giả, nguy cơ này sao qua được mắt các người, vì sao ngậm miệng không nói?

Vân Diệp tiên sinh muốn thông qua mở mang cương thổ thỏa mãn bách tính, nhưng đó là uống thuốc độc giải khát, sao tiên sinh không hiểu? Khi rời Trường An, Mã Chu mang theo tâm tình quan lại chỉ muốn hưởng thụ, mình ta vấ vả vì dân, tới mạc bắc, tâm tình cao thượng đó bị nhấn chìm, mình chỉ là tham quân không tham dự quân sự, muốn đem bảy nghìn hộ mục dân dưới quyền nạp vào sự cai trị của Đại Đường khó khăn nhường ngòa.

Tới nay trong tay Mã Chu không có đao, chẳng tạo ra uy hiếp với mục dân, ở cái chốn sùng bài vũ lực này, hắn chẳng làm gì nổi các mục dân.

Đọc sách thánh hiền bao năm, hắn căm ghét chém giết và tàn bảo, muốn dùng lời thánh hiền cảm hóa mục dân, kết quả... Hắn không muốn nghĩ lại.

May là mình thông minh, không dùng vũ lực khuất phục được, vậy dùng trí tuệ làm họ động lòng, may là có chút hiệu quả, nhưng khi trí tuệ biến thành lừa gạt trắng trợn, Mã Chu dằn vặt không thôi.

Lều không tốt, mùa đông quá lạnh, tốt nhất dùng bùn cỏ đắp nhà, như thế mùa đông không cần sợ chết rét nữa. Lông cừu vô dụng, cắt xuống cuộn lại đưa cho thương nhân đổi ít vải vóc lương thực. Rượu là thứ quý, nhưng làm thì phiền, nên rất đắt, một con trâu mới đổi được một vò, triều đình nhân từ, hai con đổi được ba vò, nên giao dịch với triều đình thì hơn...

Mã Chu mau chóng thành người được hoan nghênh nhất trên thảo nguyên, vì hắn luôn đem thứ vứt đi của mục dân đổi thành đồ dùng thiết ếu, chỉ là cừu sau khi cắt lông đi trông rất khó coi. Đám thương nhân ra sức mua sừng trâu, lông trâu, đuôi ngựa, mục dân không hiểu những thứ dó có tác dụng gì, nhưng Mã Chu hiểu, nên hắn cho rằng sẽ có một ngày mình bị đầy xuống địa ngục.

Năm nay không tệ, Tháp bộ, Mạc bộ dưới Âm Sơn không trồng lúa mì nữa, bắt đầu toàn lực nuôi cừu, không tệ, Mã Chu lấy bút đổ gạch hai bộ tộc này đi, đã không còn uy hiếp nữa rồi.

Đột nhiên Mã Chu nhíu mày, sao bên ngoài có tiếng khóc của tiểu sư muội, ai nhẫn tâm làm bảo bối như thế khốc? Đẩy văn thư trên bàn, Mã Chu rời lều, chỉ thấy Lão Tôn đang ôm tiểu sư muội dỗ dành, tiểu sư muội không chịu, vẫn khóc lớn. - Tôn tiên sinh, tiểu sư muội xưa nay ngoan ngoãn, chưa bao giờ khóc, sao hôm nay lại khóc thương tâm nhưu thế?

Mã Chu không hỏi còn đỡ, hỏi một cái Vân Mộ càng khóc nức nở, đưa tay ra muốn Mã Chu bế, không muốn Lão Chu bế.

Đón lấy Vân Mộ, thấy khuôn mặt trắng bóc lấm lem nước mắt, đúng là thương tâm thật rồi, nghe tiểu muội không ngừng gọi cha, Mã Chu lòng chua xót vô kể.

Lão Tôn đem ngọn nguồn câu chuyện kể ra, Mã Chu tức bể phổi, tiểu sư muội không nghịch ngợm, mà làm chuyện đường hoàng, đòi hai tiện nô mà bị xỉ nhục như thế, không chấp nhận được.

- Lão Phúc, Lão Lộ, các ngươi đi gọi đầu nhân Bạch Dương Bộ, Hắc Dương bộ, Tam Hoa bộ tới đây, ta muốn xem xem bọn chúng có mấy cái đầu mà dám xỉ nhục Tiểu Mộ.

Lão Tôn không kịp khuyên, hai lão phó kia đã vội vàng đi tới bên sông tìm người, Mã Chu bế Vân Mộ vào lều, lấy phô mai cho nó ăn, ngồi sau bàn đợi ba đầu nhân kia tới.

Chẳng bao lâu ba người Thổ Phồn mặc áo choàng tươi cười đi vào, thấy Mã Chu mặt máy tức giận thì ngớ ra, tiếp đó cười hì hì thi lễ với Vân Mộ, họ biết ai mới là người thân phận cao quý nhất.

- Người tiểu sư muội ta muốn đâu?

Mã Chu trầm giọng hỏi:

Ba người Thổ Phồn nhìn nhau, chả hiểu gì cả, đầu nhân Tam Hoa bộ hỏi:

- Không biết tiểu nương tử muốn ai?

- Năm trước ngươi tặng tiểu sư muội ta mấy con chó lớn, còn nhớ không?

Mã Chu cũng nghi hoặc, nhìn ba người họ có vẻ không biết chuyện, chẳng lẽ là kẻ khác.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau