ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 816 - Chương 820

Chương 817: Mưa to đến!

Tiền Thăng bên cạnh mỉm cười nhìn phu phụ thứ sử làm việc, bốn có chút vui mừng, con cháu phú quý biết cái khổ của nông gia nên xuống ruộng, ai ngờ hai người đó ném mạ bừa bãi xuống ruộng rồi lên xe, nghe nói tới bên hồ nướng cá, thế là xong rồi? Nhìn đám mạ xiêu vạo, bắp thịt toàn thân Tiền Thăng run lên.

- Đây là xỉ nhục của Nhạc Châu!

Tiền Thăng ngang ngược ngăn cản tòng lại muốn giúp thứ sử cắm thẳng lại mạ:

- Để mảnh ruộng này như thế, để người ta thấy thứ sử làm rộng như thế nào.

Lưu Tiến Bảo cười hăng hắc:

- Hầu gia nhà ta là sỉ nhục của Trường An lâu rồi, là sỉ nhục Nhạc Châu thì sao, hoàng hậu nương nương nói từ khi Trường An có hầu gia liền dung tục ba phần, hám lợi thêm ba phần, tới Nhạc Châu, bầu trời không cao thêm ba phần là phúc của bách tính Nhạc Châu rồi.

Nói xong nghênh nang bỏ đi.

Tiền Thăng thiếu chút nữa chết nghẹn, thở phì phì rất lâu mới khôi phục lại, sai người kiếm một cái biển gỗ, vung bung viết:" Lam Điền huyện truyền mệnh hầu Thứ sử Nhạc Châu Vân Diệp trồng ruộng tại đây." Còn bảo người cắm biển gỗ vào lán, tránh mưa gió làm hỏng chữ.

Hàn Thành không ngừng cầu khẩn lão hữu thận trọng, làm thế là đắc tội với huân quý, không thể vì chút chuyện nhỏ mà hủy bản thân, nhưng Tiền Thăng lửa giận át lý trí căn bản không nghe, đỏ mắt cảnh cáo Hàn Thành nếu dám nhổ tấm ván này sẽ tuyệt giao.

Xa giá của thứ sử đại nhân tới chiều mới trở về, Tiền Thăng chuyên môn canh biên tấm biển gỗ, chuẩn bị liều chết bảo vệ quyền lên tiếng của mình, Hàn Thành thì kêu khổ không thôi.

Ngoài dự liệu, Vân Diệp thấy biển gỗ cười lớn xuống xe, khen Tiền Thăng biết làm việc, chỉ là biển gỗ thì cẩu thả quá, phí chữ đẹp, không bằng đổi với bia đá sẽ tốt hơn, còn cạn liền ba chén với Tiền Thăng đang loạn óc, bảo mau mau khắc bia, y nóng ruột lắm rồi.

Nhìn xa giá của Vân Diệp đi xa, Tiền Thăng chỉ theo quát tháo:

- Đồ vô sỉ!

Quát xong ôm mặt khóc, lảo đảo về căn nhà cỏ đơn sơ của mình.

Tiền Thăng muốn từ quan quy ẩn, muốn tránh xa Nhạc Châu ba nghìn dặm, ông ta cho rằng hít thở cùng một bầu trời với Vân Diệp sẽ ngạt thở. Cáo biệt lão hữu cáo biệt thân hữu, thu dọn hành trang chuẩn bị ngồi thuyền rời đi, Hàn Thành nhiều ngày không gặp kéo tay ông ta ra ruộng, chỉ chỗ thứ sử gieo mạ nói:

- Không chết cây nào, thời gian qua ta canh ở bên ruộng, không thấy ai tới trồng lại, nhưng lạ cái là mạ không chết cây nào hết.

Tiền Thăng nhìn kỹ mạ trong ruộng, vẫn xiêu vẹo lộn xộn, nhưng còn sống, mười ba ngày rồi, những chiếc là hơi vàng đã hiện sắc sanh, cởi giày xuống ruộng, nhấc một cây lên, phát hiện mạ đã cắm rễ, đây đúng là mạ ban đầu, không ai thay cả.

Ruộng bên cạnh, mạ cũng không chết, nhưng vàng vọt không có sức sống như bên này. Tiền Thăng giật tóc hỏi:

- Thế là sao?

Hàn Thành lắc đầu, đỡ Tiền Thăng chớp mắt già đi chục tuổi tới phủ của mình, lúc này Tiền Thăng cần say một trận, lão hữu nhiều năm, rất hiểu nhau.

Vân Diệp được nghe Lưu Tiến Bảo kể chuyện Tiền Thăng, nghe xong tất nhiên chỉ cười mà thôi, mùa hè đã tới, Nhạc Châu sắp đón một mùa mưa dài.

"Nếu ngày mưa dầm lã chã, suốt tháng không thôi; gió cuồng gào thét, sóng đục xô trời; sao trời thôi chiếu, núi cao mờ dạng; khách lái không đi, buồm nghiêng chèo gãy; chiều bến âm u, hổ kêu vượn hót; lên trên lầu này, tất thấy hoài hương cảm quốc, lo phạt sợ gièm, thê lương đầy mắt, đau buồn u uất làm sao!..." Bản dịch của Điệp Luyến Hoa.

Vân Diệp đứng trên Duyệt Quân lâu đọc ( Nhạc Dương lâu ký) của Phạm Trọng Yêm, tiếc là không có tri âm, Tiểu Linh Đang mặt mày sùng bái, chẳng liên quan tới văn chương hay dở, chỉ cần do trượng phu đọc dù không bằng rắm chó thì nàng cũng tán thưởng. Một người khác là Lưu Tiến Bảo vừa mới chạy xuống Động Đình Hồ đái bậy, mặt đần thối, còn về Đông Ngư đang chuyên tâm nướng cá thì khỏi nhắc tới, thế là bài văn nổi danh thiên cổ của Phạm Trọng Yêm chẳng khơi lên chút gợn sóng nào ở Đại Đường,

Nhạc Dương mưa tới thường mang theo gió, hồ lớn sóng liên miên, vỗ ì oạp vào lầu đá, nước bắn lên bị gió thổi thành sương, làm ướt màn trắng, Vân Diệp lùi lại hai bước, giầy bị hơi nước làm ướt rồi, nằm trên giường, gõ giường theo nhịp sóng.

Cứ khi nào Vân Diệp nhàn nhã là Tiểu Linh Đang sẽ sán tới, nàng chỉ thích cảm giác ở bên Vân Diệp, lấy tay xé cá Đông Ngư đã nướng xong, đút từng miếng cho Vân Diệp, thi thoảng Vân Diệp cố ý cắn tay nàng, làm nàng cười khanh khách, nụ cười của Tiểu Linh Đang đem lại vận may, Vân Diệp luôn cho rằng như vậy.

Lưu Phương trì hoãn chiến sự tới sau mùa thu, đây là điều đã thương lượng trước, Động Đình Hồ vào mùa mơ không thể tác chiến, tầm nhìn không rõ có thể chệch hướng, đâm vào đá ngầm lởm chởm, đánh lén vào mùa này đoán chừng chưa tới chiến trường đã mất nửa nhân thủ và chiến thuyền.

Nhưng với thủy sư Lĩnh Nam chẳng thành vấn đề, sóng Động Đình Hồ sánh sao được với sóng biển, cho nên thủy sư Lĩnh Nam mượn mưa gió yểm hộ, quyết định tới Quân Sơn thăm dò lực lượng của địch để chuẩn bị.

Quan Đình Lung nghỉ ngơi một tháng được thả ra xem xét tình hình, quan viên lớn nhỏ trong phủ thứ sử đều mặc áo mưa tới châu huyện tọa trấn, chỉ cần có tai nạn là sẽ xử lý, ở Đại Đường bận rộn nhất không phải quan lớn, mà là hương lại ở dưới, bổng lộc không nhiều, chuyện vụn vặt vô cùng, hương dân mất một con trâu là chuyện lớn, không tìm được trâu, nói không chừng sẽ phá sản. Vân Diệp tới Nhạc Châu xử lý vụ án lớn nhất là mất trâu liên hoàn, bắt được trộm, nhưng chẳng thể làm gì, một con hổ, trừ lột da đem bán thì làm gì nổi nó.

Khi ấy nông phụ khóc than rầm trời, Hàn Thành nhìn thứ sử đại nhân, nguyên nhân vì da hổ ở đây chẳng đáng giá, nhất là mùa hè hổ thay lông, nếu mùa đông thì còn đổi được hai con trâu, vụ án đầu tiên thứ sử đại nhân xử là lấy da hổ đổi ba con trâu.

Vân Diệp không lo an nguy của thủy sư Lĩnh Nam, thủ hạ của mình mấy năm qua rèn luyện trên biển đã thành bá vương mặt nước rồi, một tên giáo úy dám hô hào lật tung hổ thủy tặc, bất sống đầu lĩnh. Từ biến khơi tới Động Đình Hồ vé như cái chậu tắm, vô cùng không quen, thường nói buồm còn chưa giương hết cỡ đã tới bờ đối diện, cá kình đại dương không thể nuôi trong chậu, lần này suất kích là tướng lĩnh thủy sư cực kỳ buồn chán vừa rèn luyện vừa đi săn...

Quan quân tấn công độc ác vô tình, trong mưa to, nỏ tám trâu được đặt trong phòng kín tận tình phát huy uy lực, vô số thủy tặc la hét chạy tán loạn, chẳng làm gì được quan quân tới tập kích, mưa làm ướt dây cung, không kéo được, chẳng thể bắn trả, dây da của máy bắn đá cũng như thế, mấy tên phỉ tặc hung hăng ngồi thuyền nhỏ muốn đi đốt thuyền đội của quan quân, chẳng đi được bao sa mưa lớn làm thuyền nhỏ ướt súng, trong lúc trời nước một màu, đừng nói đốt người, ngay cả đốt mình cũng chẳng làm nổi, bị quan quân dùng nỏ bắn rơi xuống mặt hồ cuồng bạo.

- Bỏ thủy trại thứ nhất, lui ba dặm.

Lưu Phương không ngừng truyền mệnh lệnh đi, nhưng không mấy kẻ chấp hành, đám người do Hàn Triệt mang tới đều hạng khó thuần, căn bản không coi mệnh lệnh của ông ta ra gì, chỉ có mấy tên đầu lĩnh trẻ nhận lệnh, mang bộ hạ của mình gạt đám thủy tặc đang nóng lòng xuất chiến, lui về thủy trại thứ hai.

- Công tử, đội nhân mã thứ một, ba, bảy, mười hai đánh khỏi phòng tuyền của mình, công kích quan quân, đây là cái bẫy, là đi nạp mạng. Công tử, xin công tử lệnh cho chúng quay về, muộn rồi có hối cũng không kịp, chiến thuyền của quan quân đã bày trận áp sát, thủy trại đầu không chống cự nổi thuyền lớn, mong công tử ra lệnh.

Chương 818: Đại khai phát

Lưu Phương thấy sự tình đã nằm ngoài sự khống chế của mình, đành quỳ một chân xuống xin lệnh Hàn Triệt, tướng lĩnh không nghe lệnh, trận này chưa đánh đã thua quá nửa.

Hàn Triệt cười khẽ:

- Không sao, chúng ta cứ nhìn là được rồi, quan quân chỉ thăm dò thôi, mưa lớn cũng ảnh hưởng tới bọn chúng, cho dù dây cung được làm khô trước khi tấn công thì giờ cũng ướt rồi, chúng ta nhiều người, tử thương một chút có là gì, bọn chúng chủ động xuất kích là không tệ.

Lưu Phương kinh ngạc chốc lát rồi lập tức ngậm miệng, cùng Hàn Triệt lên đài cao quan sát chiến sự đằng xa, nhìn cũng vô ích, màn mưa bạc trắng ngăn cản tầm nhìn, chỉ thấy thủy tặc hò hét, quan binh thì im phăng phắc, trừ thi thoảng vang lên tiếng trống trận, không ai hò hét gì cả, càng làm người ta thấy áp lực.

Thủy trại đầu tiên đã chật kín thuyền t hủy tặc, trên chiến thuyền quan quân, một lão tướng râu bạc gật đầu nói:

- Được rồi, mưa lớn sắp ngớt, ném dầu đi, thiêu hết đám người này là chúng ta về, hầu gia không cho chúng ta giết sạch thủy tặc, nói còn dùng. Kẻ địch thế này giết cũng mất hứng.

Tiếng trống trầm hùng truyền tới, máy ném đá trên thuyền lớn toàn diện khởi động, vải dầu trên đó được kéo ra, sĩ tốt nhanh chóng cho chum dầu vào giọ, vô số chum bị ném tới hàng rào thủy trại, vỡ tan tành, một số vượt qua hàng rao rơi vào ổ thuyền, dầu đen trộn với mưa lan khắp nơi. Trời mưa không dùng hỏa công, đó là kiến thức phổ thông, đồ ngốc cũng biết, hành động của quan quân khiến đám thủy tặc cười hô hố, tới Hàn Triệt cũng khẽ nhếch môi.

Khi quả cầu lửa ném vào thủy trại, quan quân không thèm để ý tới kết quả, lập tức giương buồm bỏ đi, để lại một biển lửa...

Ánh mắt Hàn Triệt lạnh băng, Lưu Phương cúi đầu thở dài, đám thủy tặc khác không kẻ nào là không kinh hoàng luống cuống, mưa nhỏ đi, như sương như khói, hỏa cầu rơi vào thủy trại, lửa lớn lại bùng lên, thủy trại đầu tiên đã thành địa ngục, không chỗ tránh, không chỗ nấp, mặt hồ cháy rừng rực, khói đen che kín bầu trời, bị gió trên cao thổi xuống, lan khắp mặt hồ, những tiếng ho xé phối truyền ra làm người ta ớn lạnh.

- Hàn tiên sinh có biết quan quân lấy đâu ra dầu hỏa mạnh thế không? Nghe nói thứ này chỉ có ở hải ngoại, vạn dặm xa xôi vận chuyển tới Trường An giá không nhỏ, vì sao Vân Diệp có nhiều đến thế?

- Lão nô không biết, hôm nay xem ra mưa lớn vẫn át được thế lửa, nhưng đám khói dày đặc kia sức sát thương quá mạnh, khác với thứ dầu hỏa mà lão nô nhìn thấy, khác quá nhiều.

Hàn Triệt gật đầu, đợi gió thổi tan khói đi mới chỉ thủy trại bất lực nói:

- Bốn tên không nghe lệnh kia không thích hợp làm thống lĩnh nữa, ông chọn trong đám người đó mấy người khác, để chúng làm phó thủ. Lưu Phương vâng lời, tiễn Hàn Triệt đi liền lập tức hô cứu viện, sóng hồ quá lớn, chẳng mấy chốc đã làm vệt dầu loang khắp nơi, trong thủy trại chỉ còn lác đác đốm lửa đang cháy, nhưng hàng rào vẫn cháy lớn như cũ.

Rất nhiều tử thi trôi lềnh phềnh trên mặt nước, đám thủy tặc dùng móc kéo lên chất ở ổ thuyền, bốn tên đại hán áo lam dẫn quân đột kích chỉ trỏ xác chết nói gì đó, vẻ mặt rất tự nhiên, chả có chút khổ sở nào, vừa rồi khi lửa vừa bốc lên bọn chúng nhảy xuống thuyền nhỏ, vội vàng rời đi, chết bao nhiêu người chúng chẳng bận tâm.

Thủy tặc cũng là người, nhìn thấy bao nhiêu đồng bạn bị chết, dù trước kia không có giao tình cũng không khỏi này lòng thương xót đồng loại, nhìn roi trong tay người ta, giận không nói lên lời, đành cúi đầu xuống, tiếp tục đi sửa thuyền bè bị hỏng.

Lưu Phương dẫn bốn tên thủy tặc trẻ tới, nói với bốn tên đại hán áo lam:

- Truyền lệnh công tử, bốn người các người tùy tiện tiến công gây tổn thất, triệt chức thống lĩnh, do bốn người Trần gia thay thế, các ngươi làm phó tướng nghe xử trí.

Đám áo lam ngớ ra, định nổi giận nhưng nghe thấy đó là lệnh công tử, liền tùy tiện chắp tay coi như nghe thấy, đám thủy tặc đang thu dọn chiến trường nghe thấy sắc mặt thay đổi hẳn. Bốn người trẻ tuổi chẳng thèm để ý đám áo lam, đi chỉ huy bộ hạ của mình, tăng tốc làm việc, hiện giờ trời dấu hiệu trạnh ráo, nếu thuyền đại quân tới, sẽ là một thảm họa.

Hàn Triệt chẳng để ý tới lần thất trận đầu tiên trên chiến trường, hắn đang ở sơn động kiểm tra tiến trình chuẩn bị mặt nổi giận, Tam Phong Tử hiện giờ như tác phẩm nghệ thuật, bị đặt trên bàn đá, toàn thân trên dưới không có gì che đậy, lông tóc bị cạo hết, thân hình tráng kiện quét lớp dầu, hiện ra mỹ cảm, có người đang trộn sơn lót, tỉ mỉ quét lên vết thương, cho tới khi không thấy dấu vết nào nữa mới thôi. Hàn Triệt nắm một nắm bột vàng, nghiền rất mịn, thêm vào keo bóng cá là có thể trát lên người, sau đó mặc y phục, làm thành tư thế ngồi khoanh chân có thể mang tới cho Vân Diệp rồi.

Hàn Triệt nhìn thi thể, đột nhiên nhớ tới một câu chuyện trên Ngọc Sơn liên quan tới Vân Diệp, Ngụy Trưng tới Vân phủ, Vân Diệp kiêu ngạo không đón, chỉ bảo quản gia đưa tới một bát canh, chẳng hề nhiệt tình. Khi Ngụy Trưng nói phụng lệnh hoàng đế tới, Vân Diệp đành lệnh quản gia pha trà đưa lên, khi nghe Ngụy Trưng nói tới phong thưởng cho Vân gia lão phu nhân, lập tức vui vẻ ra mặt, sai người bày tiệc, đích thân pha trà khoản đãi. Ngụy Trưng trước khi đi đùa: Cớ gì trước kiêu ngạo sau cung kính thế? Vân Diệp cười: Khác nhau nhiều, khác nhau nhiều mà.

Mới đầu mình chỉ nghĩ giết chết Vân Diệp là xong, ai ngờ từ lúc giao phong tới giờ mình chẳng chiếm được phần hơn, ngược lại còn thua thiệt lớn, đành nâng thân phận y lên cao, tới giờ đã ngang hàng với mình. Cách làm này giống Vân Diệp chiêu đãi Ngụy Trưng. Hàn Triệt thấy thú vị lắm, mình và Vân Diệp quá giống nhau, nếu khống phải vì cái Bạch Ngọc Kinh đáng chết kia thì đã thành hảo hữu, cùng nhau hại cái thế giới này sẽ thành chuyện vui sướng nhường nào.

Mưa lớn chỉ dừng chốc lát lại trút xuống ào ào, như là trời thủng lỗ vậy, lửa ở hàng rào cuối cùng không địch nổi cơn mưa dữ dội, dần dần tắt ngấm, bốc ra làn khói xanh, rồi tịt hẳn.

Thủ lĩnh thủy tặc trẻ tuổi để thân trần, dẫn đám thủy tặc đội mưa tu sửa doanh trại, tuy công việc gian khổ, nhưng không kêu ca một câu, chỉ muốn sửa xong công sự phòng ngự bảo vệ mạng sống này.

Quân Sơn, đây là vùng đất tốt, Vân gia sớm định trồng trà ở nơi này, nơi này khí hậu ẩm ướt, ấm áp, nhiều mây nhiều mưa, là đất trồng trà lý tưởng, hiện giờ Vân gia không thiếu trà, chỉ thiếu trà chất lượng cao. Vân Diệp nói đây là đất tốt trồng trà, Lưu Phương đương nhiên là tin, ổ thuyền, bến tàu, nhà ở, kho hàng, đều là thứ tương lai cần, lấp hồ cũng hợp lý, dù sao trong hồ quá nhiều muỗi.

Đám thủy tặc đều tiếp nhận sự chỉ huy của Lưu Phương, dù sao những việc này đều là để mình sống thoải mái hơn, từ khi lấp hồ, hình như muỗi ít hơn hẳn, không còn tới tối là phải dùng sa mỏng che mặt nữa, cơm nước cũng được cải thiện, quân sư nói trên đảo phải san đất làm ruộng, sau này bắt được nông phu ở Nhạc Châu sẽ mang tới đảo trồng lương thực cho mọi người ăn, chẳng may đại quân triều đình phong tỏa hồ, cũng không tới mức chết đói.

Những việc Lưu Phương làm đều lọt vào mắt Hàn Triệt, hắn không hiểu, Hàn tiên sinh là một bậc trí giả hiếm có, vì sao làm chuyện ngu xuẩn, gây dựng hòn đảo hoang? Ưu thế của lưu tặc là phiêu hốt vô chừng, làm quan phủ không đề phòng được, làm thế này khác gì lắp gông lên cổ? Chỉ có thể hình dung lợi ích làm mê muội, có điều cũng tốt, có bộ hạ dã tâm không phải là chuyện xấu.

Một ít thủy tặc cao tuổi còn lén lút tự khai khẩn một mảnh đát nhỏ, chuyện này được Lưu Phương cổ vũ, thế với đám lão tặc, khi nào Quân Sơn còn ở trong tay mình, đất đai ai khai khẩn được là của người đó.

Nhạc Châu ra sức khai hoang làm ruộng, đám thủy tặc cũng tưng bừng lấp đất, tuy ai cũng biết một trận đại chiến đã gần kề, nhưng con người luôn chuẩn bị cho tương lai của mình.

Vân Diệp sau khi nghe thấy chuyện này hạ nghiêm lệnh thủy sư Lĩnh Nam không được phá hoại nữa, đều là sản nghiệp của mình cả, phá hỏng chỉ mình thiệt...

Chương 819: Vân đại tiểu thư và Hầu Quân Tập

Quan quân Nhạc Châu và thủy tặc giằng co trong mưa gió, như không ai muốn tấn công trước, mùa mưa chẳng đánh được, đành đợi qua mùa mưa mới thực sự thấy được hơn thua, ai cũng biết trong Động Đình Hồ có thủy tặc, nhưng không ai ngờ tới thủy tặc lại có trên năm vạn.

Người biết thì ngậm miệng không nói, người không biết ăn mừng nhà mình có sản nghiệp mới, Lý Thừa Càn về kinh đem toàn bộ chuyện ở Nhạc Châu báo cáo cho phụ thân hoàng đế, Lý Nhị bật cười, không hỏi tới nữa, bắt đầu chú ý lên thảo nguyên.

Hầu Quân Tập là một người có thể thực thi ý chỉ hoàng đế tới mức cao nhất, mang phủ binh mười ba châu của Lũng Hữu và quân chư hầu thảo nguyên, càn quét qua lại, đại quân đi tới đâu không ngọn cỏ nào sống nổi, máu trên đồ đao chưa bao giờ khô, ông ta hưởng thụ sự chém giết này, cả mạc bắc lưu truyền sự tích khủng bố của Hầu ma vương.

Buổi sáng ông ta ăn hai quả tim thiếu nữ, trưa ăn bốn quả tim nam nhân cường tráng với máu tươi, buổi tối không ăn thịt người, ông ta cần đổi khẩu vị, sau khi ăn hết một con trâu, cần sáu thiếu nữ đẹp nhất thị tẩm, không vừa lòng là sẽ thành bữa sáng hôm sau. Người có tên, cây có bóng, ông ta đi tới đâu nơi đó tận lực cung kính hết mức, đương nhiên cũng có ngoại lệ.

Một mục trường ở dưới Âm Sơn, cỏ mọc tươi tốt, bao phủ toàn bộ mặt đất, khắp nơi hoa cách tang nở rộ, một cô bé bụ bẫm đáng yêu mặc váy phấn hồng của Hán gia nữ, tóc kết ba chỏm, cười như chuông ngân chạy phía trước, một lão phụ nhân tóc hoa râm theo sát đằng sau.

Tiểu nữ hài bốn tuổi là lúc nghịch ngợm nhất, đôi chân ngắn ngủn di chuyển vù vù trên cỏ, làm sao một lão phụ nhân đuổi kịp, thở hổn hển chống đầu gối gọi:

- Tiểu nương tử, Tiểu Mộ, Tiểu Mộ, mau quay lại, mẹ cháu sắp về rồi, cẩn thận sẽ đánh cháu đấy.

Vân gia đại tiểu thư Vân Mộ mặc kệ, tiếp tục chạy lên dốc, váy hoa dính đầy các loại cỏ gai, đến tận đỉnh dốc mới dừng lại, bàn tay nhỏ chụm vào, hét thật lớn:

- A a a …

- Cháu gọi sói tới đấy hả?

Hoạn Nương khó khăn lắm mới leo lên được đỉnh núi, cưng chiều ôm Vân Mộ, véo cái mũi nhỏ của nó một cái, lại thơm lên cái má phấn phinh phính. Nhìn váy dính cỏ gai, giúp nó nhổ từng cái một, dính cả vào tóc, rất chắc, lấy xuống khó tránh khỏi bị đau, khuôn mặt nhỏ giật một cái, chẳng kêu bao giờ.

Hoạn Nương yêu thương bế tiểu nha đầu thủ thì:

- Thiên kim hầu gia, đáng nhẽ phải nuôi trong khuê phòng, sao lại bị đưa tới thảo nguyên, giờ hay rồi, thành nha đầu hoang dã, tới khi về nhà ăn nói với hầu gia sao đây?

- Hầu gia có học vấn lớn, nếu biến khuê nữ thành ra thế này chẳng biết là giận tới mức nào, Na Mộ Nhật cũng thật là, cô về thảo nguyên là được, sao mang cả con theo. Khi hầu gia lên chiến trường, bế khuê nữ đi tới nửa đêm, ai nhìn cũng chua xót, hầu gia chiều cô quá mức rồi, chuyện này mà mà cũng chấp thuận, đúng là mầm họa!

- Cháu không phải mầm họa, là mẹ cháu ấy.
Vân Mộ hay được nghe hai chữ mầm họa từ miệng Hoạn Nương nãi nãi, cũng biết là không phải lời hay, vì nương thân nghe thấy luôn cười to, còn cổ vũ mình làm một mầm họa.

- Được, được, Tiểu Mộ không phải là mầm họa, mà là nương thân của cháu, khai xuân năm sau chúng ta tới Trường An thăm cha cháu, tới khi đó Tiểu Mộ nhất định phải trang điểm thật xinh đẹp, cha cháu thích nhất tiểu nương tử nhã nhặn, đừng học mẹ cháu, suốt ngày chỉ biết chăn cừu, một phu nhân có phẩm cấp mà sao không vứt được cái roi chăng cừu xuống.

Vân Mộ nghe thấy nói tới cha, quay lại ôm cổ Hoạn Nương, ngây ngô hỏi:

- Cha cháu là đại anh hùng phải không? Cha cháu có vật ngã được con trâu cường tráng nhất thảo nguyên không?

- Đương nhiên, cha cháu là đại anh hùng, anh hùng trên thảo nguyên đều phải nghe cha cháu, cha cháu có rất nhiều rất nhiều thuyền lớn, còn lớn hơn thành lạc đà chúng ta ở. Cha cháu còn là người thông minh nhất thiên hạ, trong nhà có một thư viện rất lớn, nghe nói ấy à, khuê nữ giờ cũng có thể vào rồi, tương lai Tiểu Mộ cũng vào đó.

- Cháu thích cha, cha ở đâu?

Chỉ một câu của Tiểu Mộ làm mũi Hoạn Nương cay rất lâu, nhìn quanh chỉ về phía Trường An cho Vân Mộ xem:

- Trường An ở phía đó, Tiểu Mộ tới Trường An là có thể gặp cha, cha cháu thương Tiểu Mộ nhất, lúc cháu còn nhỏ, cha cháu bế cả đêm, nhìn không chán.

Hoạn Nương thương cảm, Vân Mộ chẳng biết thương cảm, thoáng cái tầm mắt của nó bị một dài màu đen ở chân trời thu hút, chỉ cho Hoạn Nương thấy, Hoạn Nương kinh hãi, từ mặt đất khe khe rung chuyển mà xét, đây nhất định là một đại đội kỵ binh, nhìn không rõ cờ, đành bế Vân Mộ lui vào bụi cây.
- Hoạn Nương đừng lo, là người của Hầu đại tướng quân.

Hai lão hán áo đen từ phía bên kia sườn núi đi tới, một trong số đó ôm lấy Vân Mộ, đi xuống núi.

Vân Cửu đã tươi cười đứng ở cửa trại đợi Hầu đại tướng quân, vừa rồi có tín sứ tới nói Hầu đại tương quân tới thăm Vân đại nha đầu.

Thân phận của Na Mộ Nhật chưa đủ để Hầu Quân Tập tới bái phỏng, đành lấy cớ thăm vãn bối đến mục trường Vân gia làm khách, Na Mộ Nhật ngay cả tư cách ra chào cũng không có, cho nên hai vị gia thần mới đến đón Vân Mộ, đây là nhân vật duy nhất trên thảo nguyên không sợ Hầu đại tướng quân, cứ cách một thời gian, Lão Hầu chỉ cần qua Âm Sơn là tới thăm Vân đại nha đầu, lần này cũng không phải ngoại lệ, cam tâm tình nguyện tới nhận bắt chẹt.

Hai cánh tay nhỏ của Vân đại tiểu thư khoanh trước ngực, đứng trên một cái đài gỗ cười hi hi nhìn đại đội kỵ binh vào trại, Lão Hầu khoác áo choàng đỏ sậm cưỡi tuấn mã cười ha hả đi qua đài gỗ, Vân nha đầu tung mình nhảy vào lòng Hầu Quân Tập, ôm lấy cổ ngọt ngào gọi:" Hầu gia gia!" Lão Hầu vui sướng há miệng cười to, giơ cao Vân nha đầu phi một vòng lớn mới xuống ngựa.

Hầu Quân Tập quy củ rất nhiều, Vân nha đầu thì tùy tiện làm theo ý muốn, những người khác không có quyền lợi đó, Vân Cửu, Hoạn Nương quỳ dưới đất nghênh tiếp. Nhìn thấy hai lão hán áo đen đứng thẳng bên ngưỡng cửa, mắt nhìn chằm chằm Vân nha đầu, lập tức rõ thân phận hai người này, chỉ có gia thần mới có đãi ngộ ấy.

- Nha đầu, cha cháu thương cháu thật đó, không ngờ phái cả gia thần tới chỗ hoang vu này, chỉ đại thiếu gia nhà người ta mới có đãi ngộ đó, tí tuổi đầu mà thật ghê gớm.

Nói xong bế Vân Mộ vào lều lớn:

Hầu Quân Tập chẳng chút khách khí ngồi vào chủ vị, đặt Vân Mộ ở bên cạnh, hai vị gia thần ngồi kế, Hoạn Nương nhẹ nhàng giúp ông ta cởi áo choàng, bỏ mũ trụ, mang nước sạch tới hầu hạ rửa tay, lại thấm ướt khăn lau sạch thiết giáp trên người Hầu Quân Tập, bộ khôi giáp này do Vân gia chuyên môn rèn cho Hầu Quân Tập, chỉ có khôi giáp Vân gia có thể dùng nước lau, khôi giáp nhà khác làm thế thì đã rỉ rồi.

Vân Mộ bám lấy Hầu Quân Tập hỏi hết cái này tới cái khác, quá đáng nhất là hỏi Hầu Quân Tập hôm nay đã ăn thịt người chưa, nhà nó chỉ ăn cừu, không ăn thịt người, Lão Hầu sẽ bị đói bụng.

Người khác hỏi Lão Hầu câu này thì đã chết tám lần rồi, nhưng Vân Mộ hỏi ra lại làm Lão Hầu đắc ý, nhe hàm răng trắng ởn cười gằn:

- Thơm nhất, ngọt nhất chính là nha đầu người, hay là ăn ngươi lót dạ nhé.

- Không được! Cháu đã hai ngày không tắm rồi, là cô bé thối, Hầu gia gia ăn cừu đi, Hoạn Nương nãi nãi làm váng sữa cũng rất ngon, đừng ăn nha đầu.

Cô nhóc giảo hoạt khiến Hầu Quân Tập cười vui vẻ, vẫy tay, ôm nha đầu vào lòng, lấy râu cọ mấy cái mới buông ra, trên thảo nguyên tình thế thay đổi liên hồi, tất cả đều đặt lên vai một mình ông ta, chỉ có tới đây Hầu Quân Tập mới có thể buông lỏng, tận tình nghỉ ngơi một hồi.

Chương 820: Vân đại tiểu thư hoạt động xã giao

Vân Cửu bê một ấm trà nóng vừa pha tới, trên khay gỗ còn có mấy thứ báy, rất đơn giản, nơi này là thảo nguyên không tìm ra được thứ tốt hơn.

Cung kính đặt trước mặt Hầu Quân Tập, lại cúi đầu đứng đợi ở cửa lều, sẵn sàng đợi sai bảo, Hầu Quân Tập cũng có trà của Vân gia, nhưng uống không thư thái như ở đây, Hoạn Nương rót đầy một chén, đặt trên bàn, Hầu Quân Tập hớp một hơi, trà nóng vừa phải, uống một ngụm vào bụng, toàn thân thư thái, uống một chén trà, Hầu Quân Tập hỏi gia thần Vân gia:

- Gần đây Vân hầu làm gì? Có an khang không?

Đây là thăm hỏi chính thức rồi, vốn không có chuyện trưởng bối lại đi hỏi thăm vãn bối, nhưng vì là gia thần, nên Hầu Quân Tập đang hỏi gia chủ của Vân gia, chứ không phải vãn bối mình có thể dạy bảo bất kỳ lúc nào.

Lão Tôn cúi đầu đáp lễ:

- Phiền Hầu công hỏi, chủ thượng thân thể an khang, khi tới chủ thượng dặn dò môn hạ nhất định thay người hỏi thăm Hầu công, chủ thượng tự chọn lễ vật, muốn chúng tôi đưa cho Hầu công ngay trước mặt. Nay người đang chuẩn bị đại chiến với thủy tặc ở Động Đình Hồ, hẳn không bao lâu nữa sẽ có tiệp báo truyền tới.

Hầu Quân Tập gật gù:

- Với bản lĩnh của y mà nói một đám ô hợp ở đó chỉ vươn tay ra là bắt được, không cần lo lắng, không biết y mang cho lão phu lễ vật gì? Lão phu giúp y trông coi bảo bối nữ nhi, lễ vật nhỏ là không được.

Vân nha đầu lúc này đang ăn bánh hoa quế mình thích nhất, không rảnh để ý tới đám người lớn, cả hai bàn tay bụ bẫm đều huy động, ăn ngon lành.

Lão Tôn dùng hai tay dâng lên danh sách lễ vật, rồi lui lại chỗ ngồi, xem Hầu Quân Tập có hài lòng không?

- Năm mươi vò rượu ngon ba năm? Không tệ, thịt khô bí chế? Vị hẳn ngon đây, chỉ là, đồ hộp này là cái gì? Kệ kệ, trước tiên mang lên đây, là món ăn thì sẽ rất ngon, chủ tử nhà ngươi cái khác qua quít, luận tới ăn là nhân vật cấp tổ tông.

Vân Mộ thích nhất ăn đồ hộp, nhìn thấy cái bình được phong kín bê lên, lập tức bỏ bánh trong tay xuống, để Hoạn Nương lau miệng cho mình, ngồi bên cạnh Hầu Quân Tập đời Vân Cửu mở bình ra.

- Mở ra mau lên, không thấy nha đầu sốt ruột lắm rồi à, xem chừng đúng là thứ ngon, người của Vân gia miệng ai cũng kén, không phải món ngon, nha đầu sẽ không ngoan thế này.

Hầu Quân Tập luôn mồm thúc giục, thức ăn trên thảo nguyên chỉ có vài món, ăn đi ăn lại đã ngán rồi, ông ta muốn xem xem trong bình là cái gì.

Vân Cửu cười toét miệng, tách si niêm phong, lại bỏ đi hai lớp lá sen, cuối cùng xé giấy dầu, ngửi mùi trong bình, rất tốt, không biến vị, liền đổ thứ trong bình vào bát pha lê lớn, vàng rực đến đẹp mắt.

- Đào, mùa này mà có đào.

Hầu Quân Tập lấy làm lạ, có điều chẳng mấy chốc đã cười, mấy năm qua người Trường An đã quen thi thoảng lại xuất hiện thứ mới lạ, ông ta cũng quen rồi.

Vân Mộ nhảy ngay từ trên giường xuống, chạy lạch bạch tới cái bát đào, cực kỳ thuần thục lấy dĩa cắm vào bát, lấy cho Lão Hầu một bát, nước miếng ròng ròng đưa lên.

Lão Hầu cũng chẳng khách khí, cầm dĩa cho một miếng to vào miệng, quả nhiên là ngon, hương vị ngọt ngào vừa miệng, chỉ là hơi ngọt quá, ông ta không thích lắm, nhìn tiểu nha đầu nuốt nước bọt ừng ực, mắt ngong ngóng nhìn mình, sao không hiểu tâm ý cô nhóc, đầy bát tới mặt nó: - Nào, nha đầu, ăn đi, cha ngươi cũng thật là, nha đầu kháu khỉnh thế này mà cũng nỡ để ở thảo nguyên, một ả tiểu thiếp thôi mà, thật sủng ái quá mức rồi.

Vân Mộ đẩy cái bát lại:

- Hầu gia gia, đào ngon lắm, hạnh cũng ngon, lê cũng ngon, nha đầu không thích ăn nho thôi, Hầu gia gia ăn nhiều vào.

Dáng vẻ quy củ của tiểu nha đầu làm Lão Hầu lại cười to, đi tới bát lớn, bê hết lên, đặt trước mặt nhau đầu, xoa đầu nó:

- Được, Hầu gia gia ăn hết cái bát này, cháu ăn hết cái bát kia, không được để thừa.

Rồi ăn đào, xem phản ứng của nha đầu.

Vân nha đầu lấy ra ba bát nhỏ đưa cho hai gia thần, lại đưa cho Hoạn Nương, chỉ Vân Cửu:

- Hôm qua ngươi lừa của ta nửa bát, hôm nay không cho ngươi.

Mặt Vân Cửu đen xì, muốn tìm cái lỗ nẻ mà chui vào.

Nha đầu phân chia cho mọi người xong mới ăn.

Hầu Quân Tập đặt bát xuống, nói với Hoạn Nương: - Không tệ, ngươi dạy nha đầu rất quy củ, Vân Diệp phải cám kích ngươi mới đúng, công này không thể không tính.

Hoạn Nương hổ thẹn cúi người:

- Hầu công quá khen, tiểu nương tử chia cho mọi người ăn không phải hiểu quy củ, mà là cho mỗi người một ít bịt miệng, tiểu nương tử ăn phần nhiều nhất, không liên quan gì tới quy củ hết.

Hầu Quân Tập ngớ người, nhìn bát mọi người, quả nhiên chỉ có hai miếng đào, bát mình nhiều nhất, còn tiểu nha đầu bằng toàn bộ mọi người cộng lại, đang ăn say sưa.

Phát hiện này làm ông ta cười ngặt ngoẽo, chỉ tiểu nha đầu nói đứt quãng:

- Nhỏ mà ranh, đúng là giống Vân Diệp mà, chỉ có thứ quái thai như Vân Diệp mới sinh ra thứ khuê nữ tinh quái thế này, chẳng biết tương lai chàng trai nhà ai mới xứng được với bảo bối như thế.

Nghe Hầu gia gia cười, tiểu nha đầu vẫn cắm mặt ăn, lúc này ăn thêm thật nhiều mới là quan trọng, tay nhanh hơn, miệng bị nhét phồng lên.

Đợi Hầu Quân Tập cười xong, Vân Cửu lại bê lên một bát mỳ, xung quanh phối thêm mấy đĩa rau xanh mướt, nhìn thôi đã làm người ta muốn ăn rồi, Lão Hầu tới mục trưởng Vân gia là để nghỉ ngơi giải khuây, mỗi lần tới Vân gia đều được chiêu đãi như người nhà mình, cách làm này làm Lão Hầu thích từ tận đáy lòng, một bát mỳ hơn sơn hào hải vị.

Người Quan Trung thích ăn mỳ, tuy Quan Trung cũng có nơi nhiều nước trồng gạo, nhưng Lão Hầu giống Ngưu Tiến Đạt, Trình Giảo Kim, chỉ thích ăn mỳ, ngày nào không ăn là khó chịu, một tháng không ăn thấy cuộc đời vô nghĩa.

- Ừm, dưa muối chua chua ngọt ngọt vừa miệng lắm, khi lão phu đi mang theo một ít. Tướng sĩ bên ngoài có cơm chưa? Ăn xong lát nữa ra cửa sông xem xét một chút.

- Hầu công cứ yên tâm, tướng sĩ đã bắt đầu ăn rồi, trong nhà giết năm con trâu, mười con cừu đưa tới, các phụ nhân còn nướng ít bánh, chuẩn bị cho các tướng sĩ mang theo làm lương khô.

Hầu Quân Tập nghe vậy mới cầm đũa lên ăn như gió cuốn mây tan, ăn xong dắt tiểu nha đầu đi dạo quanh trại, một già một trẻ trò chuyện cực vui, lúc này không ai liên hệ một người trung niên hiền hòa với ma vương giết người như ngóe được.

Vân nha đầu lục lọi trong bảo vật của Hầu Quân Tập, chọn lựa rất lâu, cuối cùng lấy cái vương miệng vàng rực rở, nhảy tưng tưng về lều, Hoạn Nương thất kinh, quỳ xuống xin Hầu Quân Tập thu lại, đây là vương miện, tiểu nha đầu đội lên sẽ phạm húy, rước lấy phiền toái không cần thiết.

- Ở vùng Tây Vực đó, trăm người xưng anh, nghìn người xưng hùng, vạn người dám xưng vương, thứ này trong quân nhiều vô kể, nha đầu lấy một cái chơi có sao đâu? Mộ nha đầu là quý nữ của Đại Đường, đừng nói vương miện của tiểu quốc vạn người, dù đội vương miện của bộ tộc lớn cũng chẳng hề gì, không phạm quy củ Đại Đường, không sao hết.

Hầu Quân Tập chẳng bận tâm, tiểu nha đầu càng chẳng bận tâm, lúc đội vương miện lên, lát lấy xuống để bảo thạch sáng lấp lánh dưới mặt trời, chơi cao hứng rồi còn bảo Hầu Quân Tập cúi xuống, thơm lên má một cái, làm Lão Hầu cười càng vang.

Đại quân nghỉ ngơi một canh giờ, thấy mặt trời đã ngả về phía tây, lại tiếp tục tiến về mục tiêu, cờ phi hổ bay phần phật, như muốn thoát cán mà đi.

Kỵ sĩ trên ngựa giáp sáng loáng, xếp thành từng hàng một, rầm rầm cuốn đi như dòng lũ sắt, nghiến qua mặt đất xanh mướt.

Chương 821: Vân đại tiểu thư lực phá tam quân (1)

Đại quân đi không lâu, có tiếng ca mục nhân du dương lảnh lót truyền tới:

- Sắc Lặc xuyên, dưới Âm Sơn, trời như cái lồng, úp lên bốn phương, trời xanh xanh, đất mênh mông, gió thổi cỏ bạt thấy cừu dê.

Cùng với tiếng ca, một đàn cừu như đám mây trắng từ xa bay tới, tiếp đó là đàn bò, mấy chục hán tử thân thủ nhanh nhẹn phóng ngựa qua lại giữa đàn gia súc, không ngừng đuổi những con rời đội quay về, mấy con chó ngao đầu cực to phát ra tiếng sủa như sấm, uy hiếp đàn gia súc.

Vân gia không nuôi đàn ngựa lớn, trừ mấy trăm con ngựa tốt để nhà mình cưỡi thì không nuôi nhiều, đó là cấm lệnh của Vân Diệp với Na Mộ Nhật, bất kể cái gì liên hệ tới chuẩn bị chiến tranh đều không có kết quả tốt. Một khi nuôi nhiều ngựa sẽ thành đối tượng khống chế trọng điểm, bản thân Vân Diệp là tướng quân, làm sao không hiểu.

Quân đội nói trắng ra là lũ ăn cướp, một khi trong quân thiếu ngựa, lấy ngựa của nhà ngươi, ngươi dám nói không? Gia chủ nhà ngươi là hầu gia, lần đầu nể mặt, lần thứ hai nể mặt, nhưng hi vọng họ lần nào cũng nể mặt à? Hầu Quân Tập là chủ soái cũng không ngăn cản quan quân nhu, vì quan quân nhu cũng nghĩ cho đại quân thôi.

Dù trả tiền thì ngươi có dám lấy không, sáng trả tiền nói không chừng tối nhà ngươi bị phải tặc ghé thăm, chẳng những lấy tiền lại, ngay cả tiền ngươi tích góp cũng chẳng giữ nổi.

Chỉ lấy tiền lương mà không giết người đã là quân đội kỷ luật nghiêm minh lắm rồi, phải biết rằng đây là thảo nguyên, pháp luật ở nơi này không đáng một số, chỉ nắm đấm có tác dụng.

Một con tuấn mã màu đỏ từ trong bầy dê phi ra, mang theo một kỵ sĩ che khăn mặt đỏ, người cũng mặc y phục đỏ bó sát thân tôn lên vóc dáng nóng bỏng của nàng, đôi mắt như vầng trăng sang câu hồn đoạt phách thế nhân, khẽ kẹp bụng ngựa, tuấn mã tức thì phóng đi, như một cục lửa lăn trên bãi cỏ xanh, nơi nàng đi qua nam nhân già hay trẻ đều dừng tay, mắt hiện lên ánh lửa, biết nàng là ai cũng không kìm được ao ước, người trên thảo nguyên là thế, rất thẳng thắn.

Na Mộ Nhật về rồi, Vân Mộ vừa nhìn thấy mẫu thân liền co cẳng chạy, kết quả không thoát được mẫu thân chân dài thân cao, bị tóm lấy ôm chặt trong lòng, mùi cừu dê hôi hám làm Vân Mộ thiếu chút nữa ngất xỉu.

Thấy khuê nữ trợn lòng trắng lên, Na Mộ Nhật ngượng ngùng buông khuê nữ ra, cúi đầu ngửi người mình, không ngửi thấy gì cả, con bé này lại giở trò, ôm lấy dày vò một trận.

- Mùi cừu be be, mùi cừu be be, Hoạn Nương nãi nãi mau tới đây, nương thân muốn cháu chết thối này.

Hoạn Nương từ trong lều đi ra, tức tối cướp lấy Vân Mộ, chỉ Na Mộ Nhật mắng:

- Quý phu nhân không làm, cứ đi chăn cừu, toàn thân hôi sực, còn dám nói mình không hôi, hầu gia đáng thương, cưới một nữ nhân hôi hám, nha đầu cũng đáng thương có nương thân hôi hám, hai người này lại còn thích sạch, không biết cô có cái gì hay ho mà được hầu gia sủng ái như thế. Chuyện này không nói ra, nói là Na Mộ Nhật đắc ý, tiểu thiếp sinh con xong tự mình mang đi nuôi, khắp Đại Đường chỉ có mình nàng, có khuê nữ của tiểu thiếp nào được gọi là đại tiểu thư? Chỉ có mình nàng, Vân Mộ có thân phận quý nữ, được ghi trong Đại lý tự, ghi trong từ đường, nghe nói trong sách tuyển phi cho thân vương cũng có tên Vân Mộ, đó là vinh dự mà khuê nữ nhà công hầu mới có.

Mặc dù xa cách trượng phu ngàn dặm, Na Mộ Nhật chưa bao giờ cảm thấy cô độc, cứ như trượng phu ở ngay bên cạnh, chưa bao giờ rời nàng, mỗi tháng có một phong thư gửi tới, có đồ mang cho mình, tiền tháng của mình cũng có người mang cho, tiền trong kho rất nhiều, Na Mộ Nhật thích nhất là đếm những thứ này, mỗi đồng ngăn tệ phải đếm rõ ràng, còn thổi lên đó một hơi, đặt bên tai nghe tiếng xem có phải bạc thật không..

Trên thảo nguyên làm gì có ai tắm rửa hàng ngày, đó là tính xấu của người Quan Trung, Na Mộ Nhật bị Hoạn Nương và nữ nhi đẩy vào lều tắm rửa, Na Mộ Nhật thích bế cừu hát, trên người tất nhiên có mùi cừu, một mục nhân hợp cách sẽ cho rằng đây là mùi vị tự nhiên, vì sao khuê nữ không thích?

Ăn thì kén chọn, mặc thì cầu kỳ, từ nhỏ thích đạp nước trong bồn tắm, Na Mộ Nhật đem tội quy hết cho trượng phu, nha đầu còn nhỏ xíu đã bế vào nhà tắm, đặt trong chậu to, để khuê nữ vùng vẫy, có khi hai cha con nghịch nước quên cả cơm tối, khuê nữ nhất định có thói xấu từ khi đó.

Đứng trong bồn tắm, nhìn cơ thể của mình, Na Mộ Nhật đầy kiêu ngạo, nước nóng ngấm vào người làm làn da ửng lên sắc hồng quyến rũ, mái tóc đen dài xõa xuống như dòng thác đổ, bầu ngực căng tràn sức sống, núm vú hồng hồng ưỡn cao như đỉnh núi, bụng săn chắc chẳng có chút thịt thừa, mông tròn lẳn, đề phòng bị gió cát thảo nguyên làm da ráp, phí công nhờ Hoạn Nương làm cho khăn che mặt.

Nhìn bóng mình trong nước, Na Mộ Nhận oán trách, nơi này có nữ nhi, có cừu dê, có cỏ xanh, có mỹ nhân xinh đẹp như mình, vì sao ca ca không tới.

Hoạn Nương quá quen Na Mộ Nhật tự YY, vỗ lên mông nàng một cái:
- Tắm rửa cho đàng hoàng, chúng ta cả ngày lấy cừu dê làm thức ăn, tạp chất trong người nhiều, nếu không tắm rửa, thành nữ nhân thối, hầu gia có thích cô tới đâu cũng bị mùi trên người cô đuổi đi, đây là thuốc thơm người lấy từ trong nhà, nghe nói uống vào toàn thân sẽ thơm phức, chẳng biết có tác dụng không?

Hoạn Nương tắm cho Na Mộ Nhật, Vân nha đầu liền tự do, chắp tay lên miệng gọi, một con chó to như con nghé thở phì phì chạy tới, đứng bên cạnh nha đầu, còn cao hơn cả nó, cái đầu to như cát đấu cọ lên người nha đầu, cực kỳ thân mật, bộ lông trắng nhưu tuyết, hai cái tai cụp xuống, mặt có hai đốm vàng trên mắt, trán cao, ngựa có nhúm lông đen, đuôi cong lại nhổng lên, răng nanh lộ ra khoải miệng, nhìn cái cũng biết không phả thứ hiền lành.

Vân nha đầu nhón chân vỗ đầu con chó, con chó lập tức cúi đầu xuống, khép mắt lại, rất hưởng thụ cùng chủ nhân thân mật.

Vân Cửu tránh thật xa, nói với Vân Mộ:

- Tiểu nương tử muốn cưỡi chó à? Tiểu nhân bảo cẩu nô chuẩn bị yên cho người.

Nói xong chạy biến, vì hắn nhìn thấy con chó nhe răng gầm gừ với mình.

Rất nhanh có một tráng hán đầu trọc để thân trần tới bên cạnh Vân Mộ, ngồi xuống cẩn thận lắp một cái yên nho nhỏ lên người chó, lại lấy một cái giáp da mặc cho nha đầu, một cây đao gỗ, thương gỗ, cung gỗ cho trẻ con dùng được đeo vào mình chó, cuối cùng bế tiểu nha đầu lên mình chó.

- Đan Chu, ta giúp người đòi lão bà, nhi tử, mai họ sẽ tới nhà ta, nếu hắn không cho, ta bảo Vượng Tài cắn hắn.

Na Mộ Nhật không biết đặt tên, nàng chỉ nhớ ái mã của trượng phu tên là Vượng Tài, cho nên đặt luôn cho chó của khuê nữ là Vượng Tài, vì nàng thấy, tên mà trượng phu đặt tất nhiên là tốt nhất.

Cẩu nô được tặng cùng chó, đã sống ở mục trường Vân gia được hai năm, với hắn mà nói đây là thiên đường, mình chỉ cần nuôi tốt chó trong nhà là được ăn thật no, mặc thật ấm, không cần phải ôm chó kêu gào trong tuyết. Không ngờ tiểu chủ nhân còn nhớ lời hứa với mình, quỳ rạp xuống đất, hôn giày Vân Mộ, hắn không biết tiểu chu nhân tôn quý mức nào, chỉ biết đại đầu nhân ở đồng tuyết thấy tiểu chủ nhân đều phải cúi đầu thi lễ, hắn không hề hoài nghi tiểu chủ nhân sẽ giúp mình đòi lại lão bà hài tử.

- Vượng Tài! Xông lên!

Vân Mộ cầm trường thương làm bằng gỗ mềm, ra lệnh như một kỵ sĩ, con chó lớn tức thì chạy ầm ầm, chút trọng lượng của tiểu nha đầu chưa ảnh hưởng tới nó. Đan Chu chạy theo, cái miệng lớn ngoạc tới tận mang tai, tiểu chủ nhân là bầu trời của hắn.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau