ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 81 - Chương 85

Chương 81: Dân dĩ thực vi thiên

Dân dĩ thực vi thiên, nông cụ chính là phương hướng chính của Khác vật viện hiện nay. Triều đại nào cũng coi nông nghiệp to hơn trời, gieo mầm mùa xuân phải tế tự, thu hoạch mùa thu phải tế tự, hoàng đế, hoàng hậu phải đích thân xuống ruộng canh tác, mặc dù nói chỉ là đóng kịch làm màu cho có, nhưng ở thời đại này không nhiều. Không giống như đời sau, ngay cả chuyện tổng thống tự mua một cái bánh cũng liệt vào hàng ngũ đóng kịch.

Tương tác giám, ngươi cho ta thể diện thì ta cho ngươi thể diện, nông cụ mới chế tác giao cho các ngươi truyền bá, công lao mọi người đều có phần, cùng vui.

Quân khí giám, tưởng mình to à? Nói lão tử phi phận sự à? Bằng mấy cái thứ xe công thành, máy bắn đá, thang leo tường rách nát của các ngươi chẳng ở trong mắt lão tử, lão tử biết Hồi hồi pháo là gì, nhưng đếch nói cho các ngươi biết.

*** Hồi hồi pháo thực ra vẫn thuộc loại máy ném đá, không phải pháo, phiên bản cải tiến của máy ném đá cổ đại thôi.

Khi Vân Diệp đang chìm đắm vào cực độ không dứt mình ra được thì ngoài thư phòng có một trận náo loạn, Vân Diệp không hài lòng, chẳng phải đã dặn không được đi lại gần thư phòng sao, chuyện gì thế này?

- Lão Trang, chuyện gì thế? Kẻ nào đang gây ồn ào?

- Hầu gia, là Trình công gia và Ngưu hầu gia nối nhau tới thăm, lão nãi nãi nói hầu gia dặn mấy ngày này rất quan trọng không được quấy rầy, cho nên đã mời hai vị lão gia tử tới phòng khách.

Vân Diệp mấy ngày qua ăn ngủ đều ở thư phòng, do phải giữ tính cơ mật, Vân Diệp không định làm ai ai cũng biết, từ chối tất cả khách khứa đến thăm, làm vụ đột kích bất ngờ với văn võ toàn triều, muốn bọn họ có một nhận thức cơ bản về Khác vật viện, đó là Khác vật viện rất quan trọng, vô cùng quan trọng, không phải là thứ có cũng được không có chả sao như trong đầu bọn họ.

Trong mắt Vân Diệp thì Lão Ngưu, Lão Trình là trưởng bối đơn thuần, giấu diếm toàn bộ người thiên hạ chứ không giấu bọn họ. Nãi nãi có hơi ngạc nhiên, bà luôn cho rằng tôn tử nghĩ ra thứ mới mẻ rồi, chỉ bà mới được xem, mặc dù xem không hiểu, nhưng không ngăn được nhiệt tình cất giữ của bà, ngay cả tờ giấy trên viết chữ cũng khóa trong rương, chìa khóa mỗi mình bà có.

Từ khi tôn tử về, vẽ mấy bức tranh thôi đã làm phường Chiêu Quốc vốn nghèo khó trở nên bừng bừng sức sống, hiện giờ có ba phần thu nhập là do lò sắt, bánh than mang tới. Tôn tử vất vả theo lão thần tiên học bản lĩnh, không thể cho người không liên quan học được, khỏi nói lão nhân gia hiện lại nổi lên tâm tư này.

- Mời hai vị trưởng bối tới thư phòng, cứ nói là ta không tiện đi.

Vân Diệp vừa bảo Trang Tam Đình đi mời Lão Ngưu, Lão Trình vừa mới chỉnh lý lại ghi chép và bản vẽ làm ra mấy ngày qua. Có một số thứ không cho ai thấy được, ví như tranh Lý Nhị trên trán có hai chữ "đầu heo".

Sau khi hủy diệt tội chứng thì Lão Trình, Lão Ngưu tới.

- Mấy ngày không gặp mà tên tiểu tử ngươi làm cao quá, lão phu hạ mình tới phủ thăm mà ngay cả nghênh đón cũng không có, gia giáo đi đâu mất rồi?

Thích Lão Trình cằn nhằn, xem ra chứng thiếu trưởng bối của mình càng ngày càng nghiêm trọng rồi.

- Nói lung tinh gì đó, tính khí thằng bé này ra sao không phải ông không biết? Nếu chẳng phải có chuyện trọng yếu, sao nó thất lễ với hai ta? Tới nhà nó với tới đây khác gì, chỉ đi thêm có vài bước, ông đúng là lắm chuyện.

Lão Ngưu không để ý tới cái miệng lèm bèm của Lão Trình, nhận lấy trà nóng do Vân Diệp rót cho:

- Tiểu tử, mấy ngày qua làm cái gì thế? Cũng không thấy ngươi đi tìm đám Sửu Ngưu, Kiến Hổ chơi, một mình ru rú trong nhà vì sao? Vì hai vạn quan tiền kia à? Nếu là vì việc đó thì lão phu cho ngươi biết, tiểu tử, ngươi kiếm lớn rồi, đã bao giờ nghe thấy bệ hạ, nương nương đi bắt chẹt người khác chưa? Hai vạn quan, trong mắt người thường là tiền, trong mắt bệ hạ thì nó không là cái gì hết, nếu như thiếu tiền thật, ngươi cho rằng bệ hạ không có chỗ kiếm nên phải bắt chẹt ngươi? Đó là bệ hạ không coi ngươi như người ngoài, ngươi không thấy tiền thái tử thắng bị xung công à, hai bọn ta còn thắng nhiều hơn thái tử, sao bệ hạ không nói gì? Rượu đâu? Sao lại lấy trà đối phó với lão phu.

Vội vàng bảo người mang rượu thịt lên, mời hai vị ngồi trên giường ở thư phòng, Vân Diệp ở dưới tiếp.

- Trình bá bá, tiểu chất chẳng coi hai vạn quan đó là gì, nương nương có không nói thì tiểu chất cũng sẽ tự dâng lên, số tiền đó là thắng của bách quan, tiêu không dễ, nếu không ôm được cái chân to, ngay cả 6.000 quan cũng không giữ được, nương nương có ý tốt, sao tiểu chất không hiểu.Vân Diệp nói láo không chớp mắt:

- Tiểu chất tuổi còn nhỏ, song không phải ngốc, tốt xấu vẫn phân biệt được.

Lão Ngưu cười ha hả chỉ Lão Trình:

- Lão phu đã nói rồi mà, thằng bé này ranh lắm, chút chuyện đó mà nó không nhìn ra nổi sao? Cần gì chúng ta tới khai thông? Nói ông cả nghĩ mà ông không tin.

Lão Trình gãi đầu có chút xấu hổ, lúc này cô cô đích thân bê rượu thịt vào thư phòng, bày biện xong cũng không ngẩng đầu lên đã đi ra.

- Thư phòng này là cấm địa của nhà ngươi à?

Lão Ngưu gặp miếng gan lợn vừa ăn vừa hỏi:

- Là do nãi nãi bắt phân ra như thế, nói đây là cơ mật của cả nhà, không cho người ta đi bừa, hạ nhân vào chắc bị chôn sống.

- Cơ mật? Mấy cái tranh trên tường ấy à?

Lão Trình làm một chén rượu do Vân phủ nấu, nheo mắt hỏi: xem tại TruyenFull.vn

- Đây là sách mà tương tác giám đưa tới cho tiểu chất, nói là nông cụ tốt nhất thiên hạ.
Vân Diệp không trả lời:

- Vậy ngươi thấy thế nào?

Lão Ngưu nghiêm túc rồi:

- Rác rưởi!

Trước mặt hai người này không cần thiết phải che giấu, nếu là người khác thì thế nào cũng có vài ba câu khen ngợi rồi.

"Phì" Lão Trình còn chưa nuốt hết ngụm rượu đã phu ra đầy mặt Lão Ngưu, Lão Ngưu như không có tri giác, chẳng đề ý tới rượu trên mặt, hỏi nhỏ:

- Ngươi có nông cụ không phải rác rưởi à?

Đưa khăn tay cho Lão Ngưu, Vân Diệp rút mấy cuộn tranh từ trong lọ ra đưa cho Lão Trình.

- Cày càng cong? Trông lạ quá, lão phu chưa thấy bao giờ.

- Đây là thứ cày một con trâu có thể canh tác, có thể xới đất sâu hơn, đạt tới mục đích cao hơn.

- Đây là cái gì, dùng làm gì?

Lão Ngưu cũng mở một bản vẽ, tất nhiên ông ta xem dụng tâm hơn, không phải như Lão Trình chỉ thích thứ lạ mắt vui vui:

- Tương truyền là thứ làm ra từ thời Hán, vì sao Quan Trung lại không có? Lũ ăn hại tương tác gián đó làm công cụ trọng yếu thất lạc rồi, trong Chính Luận có ghi chép, một ngày có thể trồng 667 mẫu, thứ công cụ này mà lại không có ai biết là sao?

Lão Ngưu mắt sắp tròn xoe rồi:

- Ngươi nói cái máy reo mềm một ngày gieo được 667 mẫu đã có từ thời Hán à?

- Không sai, chỉ cần tra Chính Luận do thời Đông Hán đưa ra là có thể thấy.

Vân Diệp đương nhiên không nói khi y đi xem tượng binh mã, được bán kèm vé tham quan viện bảo tàng, nên biết từ trong miệng hướng dẫn viên.

- Một lũ khốn kiếp, cả thứ tốt như thế cũng không giữ nổi, lão phu phải dâng tấu đàn hặc hạng chỉ biết ăn không ngồi rồi này.

Chương 82: Truyền thừa và giáo dục

Truyền thừa là một vấn đề lớn, dân tộc ta xưa nay không thiếu trí tuệ, nhưng biết bao hào quang trí tuệ đã bị chôn vùi dưới gót sắt, mỗi lần xã hội phát triển tới tột đỉnh đều bị kẻ cướp đột kích, bọn chúng dùng móng sắt và mã đao chà đạp, chúng ta giỏi kiếp lận mọi thứ từ đống hoang tàn, đó là kiêu ngạo cũng là bi ai của chúng ta.

Dân tộc giỏi sáng tạo lại không giỏi chiến đấu, từ Khuyển Nhung thời Chu, tới Hung Nô rồi Đột Quyết, thẳng tới Mông Cổ, Nữ Chân, dân tộc Trung Hoa bị cắt như cắt cỏ, mỗi lần bị cắt chúng ta phải bắt đầu lại, mỗi lần bị cắt, trí tuệ của tiền nhân lại bị tổn hại một lần. Thư tịch trân quý bị coi là đồ dẫn cháy, nông cụ tinh xảo thành đồ chơi của trẻ con thảo nguyên.

Có một vị anh hùng phản kháng, ông ta tên là Nhiễm Mẫn, ông ta nói với trời cao, ông ta muốn giết sạch Hồ tộc, ông ta làm thế thật, người Hồ vì ông ta mà chết mấy trăm vạn. Về sau ông ta chết trận, không mấy ai quan tâm tới ông ta nữa, chỉ nói: Nhiễm Mẫn chết, cây cỏ ắt khô, châu chấu nổi lên, trời cao không mừa vì bi thương lớn không còn nước mắt nữa. Ngay cả trời cao cũng biết oan khuất của Nhiễm Mẫn, ông trời cũng cảm động.

Người không cảm động.

Chẳng một ai biết Sát Hồ lệnh của Nhiễm Mẫn cứu bao nhiêu người Hán, cũng không ai biết ông ta cống hiến bao nhiêu cho văn hóa Hán. Nam nhân vẫn uống rượu, nữ nhân vẫn uống thuốc, ở trong mảnh đất nhỏ tẹo Giang Nam, đám danh sĩ mặc là lượt ca lớn với đám đông:" Ta muốn đọc hết ca phú thiên hạ, giấu ở nam sơn, truyền cho hậu thế."

Cho nên chúng ta mới may mắn được đọc: Quan quan sư cưu, tại hà chi châu, yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Những câu từ thật mỹ lệ, đó là ý nghĩ sâus ắc nhất nảy ra khi một văn sĩ nhìn thấy nữ tử xinh đẹp.

Cách luyện thép mất rồi, lưu ly năm màu trong truyền thuyết đã mất rồi, cách làm việc dây chuyền thời Tần mất rồi, chỉ có binh đoàn tử vong ở dưới mặt đất âm thầm bảo vệ huy hoàng đã xa.

Lão Trình không nói, Lão Ngưu cũng im tiếng, chỉ khẽ nhấp rượu, nghe Vân Diệp kể về vận mệnh bi thảm của cả nền văn minh.

- Tiểu tử ngươi truyền thừa được bao nhiêu?

Lão Trình ngẩng đầu hỏi:

- Tiểu tử chỉ nhặt được mấy cái vỏ sò xinh đẹp ở bên bờ biển.

Lão Ngưu cẩn thận cuốn mấy bức tranh kia lại, thuận tay xé rèm cửa sổ của Vân Diệp để bọc, làm thành cái túi buộc trước ngực.

- Nhà lão phu còn có mấy nghìn quan, chẳng dùng làm gì, để gọi người kéo tới cho ngươi, Khác vật viện cần dùng.

- Ngưu bá bá quá xem thường tiểu chất rồi, nếu như chỉ là vấn đề tiền bạc thì tiểu chất có cách kiếm tiền, khoét sạch quốc khố cũng không phải là không có cách, nói thực, tiểu chất còn chẳng thèm nhìn vào mấy chục vạn quan tiền không quốc khố.

Vân Diệp tự tin nói:

- Mạnh miệng gớm!

Lão Trình đánh giá:- Là người, không có người! Cả thế giới chỉ có tiểu chất thực sự được gọi là nhân tài hợp cách, thời buổi này nhân tài là quan trọng nhất.

"Bốp" đầu trúng một cái bợp, đánh Vân Diệp ngã cắm đầu xuống giường, lão Trình xưa nay đánh ngươi chưa bao giờ chọn chỗ, chắc Trình Xử Mặc bị ông ta đánh thành thằng ngốc, ông ta muốn làm đầu mình cân bằng với con ông ta. Vân Diệp lẩm bẩm ngồi trở dậy.

- Tả Vũ vệ cho ngươi một trăm người trước.

Lão Trình rất hào phóng.

- Tiểu chất cần bọn họ làm gì? Giúp tiểu chất ăn cơm à? Người hữu dụng thực sự trong Khác vật viện quá ít, dù là đại nho trong Quốc tử giám, Sùng Hiền quán cũng chưa chắc đủ tư cách, đám lính đầu to trong Tả Vũ vệ thì khỏi đi.

Nói ra khỏi miệng cái là cảm thấy không ổn, hôm nay làm sao vậy? Hình như bị nhiệt huyết bốc lên rồi, cái gì cũng nói được, nói xấu cả Tả Vũ vệ, chán sống rồi hay sao?

Đang định ôm đầu bỏ chạy thì nghe thấy Lão Trình thở dài.

- Tiểu tử, ngươi tưởng ta không biết những kẻ đó không dùng được sao? Nhưng ngươi bảo lão phu đi đâu kiếm cho ngươi người biết đọc sách, biết viết chữ biết thiên văn, địa lý? Còn biết chế đồ, tâm tư linh hoạt? Người biết những thứ này sớm đã vang danh bốn biển, đâu chờ ngươi tới chiêu mộ, ngươi cũng là người của Tả Vũ vệ, gia sản có thế nào cũng biết, lão phu và Lão Ngưu chọn mãi ở Tả Vũ vệ mới có được 100 người biết chữ, chỉ có thể giúp được ngươi thế thôi, ngươi xem mà làm.

Lão Ngưu có hơi chán chường:

- Tiểu chất không cần họ, tiểu chất muốn Xử Lượng và Xử Bật, tiểu chất còn mua từ nha tử mười mấy đứa bé, định tự mình dạy học.Vân Diệp tiết lộ:

- Làm càn!

Lão Ngưu giận quát:

- Ngươi định tương lai để con của ngươi gọi tiện dân là sư huynh à? Sao ngươi biết không ai xem trọng học vấn của ngươi? Là do ngươi không lên tiếng, một đề toán học của ngươi đã sánh vai với Lưu Hoài, Khác vật học càng xưa nay chưa từng có, hiểu trăm nghề, tinh tạp nghệ. Chỉ một bộ Tam Tự Kinh của sư phụ ngươi đã khiến hào môn trong thành Trường An coi là kinh điển vỡ lòng. Bản khắc Tam Tự Kinh đã bán khắp Trường An, Tống Liêm đích thân làm chữ, bệ hạ in, nương nương viết hậu ký, vinh sủng to lớn như thế mà ngươi không biết à? Chỉ cần ngươi lên tiếng, học sinh sẽ chen sập cửa nhà ngươi.

- Thì ra tiểu chất lợi hại như thế à, vậy mà không biết gì cả, à phải, nếu như đã xuất bản thì tiền xuất bản đâu?

Vân Diệp rất tức giận, có kẻ tham ô tiền của mình, lỗ lớn rồi. Còn chưa nói xong đã bị Lão Trình đá một phát lăn quay xuống giường.

- Thằng nghiệt chướng này, học vấn thanh bạch bị ngươi kéo tiền tài vào, không sợ thiên lôi đánh à, liệt tổ liệt tông Vân gia ở dưới đất cũng bị ngươi làm tức chết.

Lão Trình còn tính hành hung tiếp thì bị Lão Ngưu ngăn lại.

Trời ạ! Viết sách cần tiền là thiên kinh địa nghĩa mà, vì sao lại ăn đòn? Còn nguyền rủa cả tổ tông nhà ta? Ông có giỏi làm người chết tức chết lần nữa xem.

- Tiểu tử, ngươi nghe cho kỹ đây, ngàn vạn lần đừng nhắc tới chuyện tiền xuất bản gì nữa, đòi tiền sẽ bị coi là sỉ nhục trong thành Trường An, hai người lão phu cũng phải nhảy sông, mất mặt quá, sao sống nổi.

Biết hai người bọn họ đã coi mình như con ruột, nếu mình làm việc này, tuy bọn họ không đi nhảy sông, nhưng mất hết thể diện là thật.

- Xử Lượng, Xử Bật sẽ giao cho ngươi, ngươi thử không dạy cho tử tế xem, sẽ tìm thêm học sinh cho ngươi, phải chọn từ trong số con cháu võ thần, võ thần Đại Đường ta khó khăn lắm mới xuất hiện một đại gia, không để đám văn thần hưởng lợi. Trước kia tìm sư phụ có học vấn cho Sửu Ngưu, nói cái gì mà gỗ mục không thể điêu khắc, xéo con bà nó đi, nhi tử của Lão Trình mà à gỗ mục à? Chuyện tìm học sinh thì ngươi không cần quản, có ta và Lão Trình định đoạt, người khác hỏi tới cứ đẩy lên người hai chúng ta.

Nghiêm khắc quá, không dám hỏi sẽ kiếm cho mình loại học sinh thế nào, nhớ tới mấy tên ngốc nhà Úy Trì, cầu khẩn trời cao đừng có là bọn chúng, dạy loại học sinh đó sẽ lấy mạng giáo viên. Cũng đừng là tên âm mưu Lý Chấn của nhà Lý Tích, tên tiểu tử đó chính vì mưu tính quá nhiều nên mới chết sớm đấy, ngươi biết nhi tử của hắn là ai không? Lý Kính Nghiệp, tên đại phản tặc, tên khiến cả nhà chết sạch, ai dính vào là người đó xui xẻo. Đám con Tần gia cũng không tệ, nhà Lý Tịnh cũng có thể suy nghĩ, chỉ cần đừng tìm ta xem bệnh cho mẹ hắn là được. Nhà Trường Tôn à? Không biết có lọt được vào mắt Lão Ngưu, Lão Trình không. Mà ai chả thế, chỉ cần ta dạy bảo nghiêm túc là được.

Lão nãi nãi thừa lúc tôn tử suy nghĩ cùng cô cô lặng lẽ bê rương gỗ đi, Vân Diệp biết nãi nãi đang ngăn cản hành vi bại gia nghiêm trọng của y, không thấy Lão Ngưu khi đi vác một cái bọc đấy à?

" Lão già chết chém đó lại chiếm lợi của Vân gia ta rồi!" Lão nãi nãi nghĩ thế.

Chương 83: Sức mạnh của tri thức

Cuối cùng nha tử mang tới 12 đứa bé, mười nam hai nữ, tuổi đều chưa tới mười, gầy như cọng cỏ trong gió, quần áo xem như là sạch sẽ, chắc là được thay trước khi tới. Tiểu cô nương mặc áo sam màu xanh đang cố gắng lấy tay kéo phẳng nếp nhăn ở hông, bên cạnh có một đứa bé trai lớn hơn một chút kéo tay nó ra, muốn nó đứng cho nghiêm. Vân Diệp chú ý thấy tay thằng bé toàn là vết nứt nẻ bật máu, tay tiểu cô nương không có, đây là một đôi huynh muội, ca ca chiếu cố cho muội muội rất tốt.

Vân Diệp miệng mang nụ cười nhẹ, không nói gì hết, trí thông minh của những đứa bé này đã không phải là vấn đề chủ yếu nữa, được đưa tới đây là may mắn rồi. Vân Diệp có lẽ không cứu được nô lệ của cả Đại Đường, nhưng mười hai đứa bé này thì được. Giống như thiếu niên bên bờ biển cố gắng ném cá mắc cạn trở về biển, hôm nay Vân Diệp ném về mười hai con cá nhỏ, trong đó còn có một đôi huynh muội.

Sai người đưa bọn chúng đi ăn cơm, Vân Diệp liếc nhìn đám nha tử dưới bậc thềm:

- Ta rất hài lòng, giá tiền các ngươi đi tìm quản gia trao đổi, ta chỉ cần các ngươi đảm bảo một điều, những đứa bé này đều có lai lịch rõ ràng, không bị lừa gạt, bọn chúng đều tự nguyện.

Một nha tử lớn tuổi khom lưng thưa:

- Bẩm hầu gia, mười hai đứa bé này đều là tự nguyện, không một ai cưỡng ép bọn chúng, trong đó có sáu đứa do cha mẹ bán cho tiểu nhân, sáu đứa còn lại do quan phủ bán, tiểu nhân có quan khế ở đây, mời hầu gia xem qua.

Không sai, đều có khế ước của quan phủ, còn có cả bên thứ ba chứng minh, không phải giả. Nhìn thấy những thứ này lòng Vân Diệp mới nhẹ nhõm hơn, dù sao cũng là người lớn lên dưới lá cờ đỏ, cho dù có vô tâm tới đâu nhưng liên quan tới giới hạn làm người, trong lòng không có ám ảnh mới là lạ.

Phẩy tay đuổi đám nha tử đi, đám người này y không muốn nhìn thấy một giây nào.

Một chiếc xe bích du đi vào Vân phủ, quản gia Tiền Thông mặt mày quái dị tới tìm hầu gia, nói là có vị khách trọng yếu muốn gặp hầu gia, không biết ai mà bày đặt ghê thế.

Lý Nhị đứng ở trong thư phòng của Vân Diệp, cầm một cái bút lông ngỗng đang nghiên cứu, viết viết vẽ vẽ trên giấy, còn lấy công cụ vẽ tranh mà Vân Diệp sai thợ mộc làm cho y, ngó qua nhìn lại, cuối cùng hiểu đại khái được cách dùng compa, vẽ hết vòng tròn nọ tới vòng tròn kia trên giấy.

Quái dị rồi! Nhìn thấy Lý Thừa Càn đóng giả đứa trẻ ngoan ở cửa, hai huynh đệ trao đổi ánh mắt với nhau, Lý Thừa Càn làm động tác không thể giúp gì được, đó là giang tay nhún vai.

- Xéo vào đây cho trẫm.

Lý Nhị vẫn chẳng biết khách sáo mẹ gì:

Vừa vào cửa Vân Diệp làm cái bộ nơm nớp lo sợ, khom lưng rụt cổ, chiêu này luyện thành lâu rồi:

- Vi thần không biết bệ hạ giá đáo, xin thứ cho vi thần cái tội thất lễ.

Lý Nhị giơ chân muốn đá Vân Diệp, song nghĩ làm vậy không ổn, nhếch môi hỏi:

- Ngươi làm cái gì mà khiến hai vị ái khanh Trình Ngưu tới tương tác giám làm náo loạn, người chẳng bao giờ chạm vào sách không ngờ lại lấy Chính Luận ra nói muốn đánh chết đám bại gia tử tương tác giám.

Trình Giảo Kim, Ngưu Tiến Đạt còn chưa đem bản vẽ trình lên, xem ra muốn chế tạo ra rồi mới bẩm báo với Lý Nhị. Lần này tới tương tác giám gây loạn hiển nhiên là muốn thay Vân Diệp gánh bão tố tới từ triều đình, nghĩ tới đó, lồng ngực ấm áp.

- Vi thần đọc Chính Luận vô tình phát hiện ra một loại công cụ cực kỳ tiên tiến gọi là máy, vì tò mò nên từng trong các câu chữ đoán ra hình dạng thật của nó, chế bản vẽ, nhờ hai vị trưởng bối Trình công, Ngưu công tìm thợ mộc tốt nhất, định khôi phục thứ nông cụ tinh xảo này.

*** thực ra nó là từ ghép cổ mà giờ không dùng nữa rồi, gọi là lỗi, cũng là xa (xe), dịch là máy cho nó đơn giản.
- Theo sử sách ghi chép cái máy này mỗi ngày gieo được sáu trăm mẫu, có phải là thật không?

Lý Nhị mặt không có biểu cảm gì, ngay cả ngữ khí cũng chẳng có mảy may biến đổi:

- Trên sử sách ghi chép ít nhiều có thổi phồng, trước khi chế ra được máy sáu hàng, sáu trăm mẫu chỉ là mục tiêu phấn đấu.

Vân Diệp không định thổi phồng, cũng không định hạ thấp, dùng sự thực để nói là tốt nhất.

- Bản vẽ hiện giờ ở đâu? Ngươi định xử lý như thế n ào?

Lý Nhị thả lỏng cơ thể ngồi trên ghế thái sư của Vân Diệp, rất là nhàn nhã:

- Bẩm bệ hạ, đây là thành quả nghiên cứu đầu tiên của Khác vật viện, vi thần đợi vật chế thành, kiểm tra kết quả xong sẽ bẩm báo lên triều đình, rồi mới xin nhân lực vật lực.

- Ngươi nói lời này là thật, thôi, tính ngươi nó thế. Nhìn ngươi thế kia, vật này hẳn hữu dụng, có công không thưởng không phải là tác phong của Đại Đường ta, đợi triều đình kiểm tra hiệu quả xong, ngươi sẽ được như ý.

Nói xong vỗ tay ghế:

- Cái này không tệ, mang vào cung mười bộ.

Cuối cùng cũng biết cái tính ăn cướp của Lý Thừa Càn ở đâu ra rồi, cha hắn là thằng ăn cướp lớn nhất. May quá, hôm trước đã hủy diệt tội chứng, nếu hôm nay để ông ta thấy trên trán mình có hai chữ đầu heo, không biết có khắc hai chữ đó lên đầu ta không? Vân Diệp thầm mừng.

- Trẫm lần đầu tới nhà ngươi, đưa trẫm đi dạo quanh nào.Lý Nhị nói rất tùy ý, Vân Diệp rất khinh bỉ, hộ vệ ông mang tới đã xới tung cả Vân gia lên rồi, còn cần dẫn đường à? Chẳng qua ông muốn xem xem Vân gia ta có gì khác với nhà khác.

Vân Diệp đưa cha con Lý Nhị đi chỗ này chỗ nọ trong Vân phủ, y cố ý né tránh phòng hoa, không ngờ Lý Nhị nhận ra gian phòng khác biệt đó, muốn vào xem.

- Bệ hạ, thứ trong gian phòng này là của hồi môn vi thần chuẩn bị cho muội muội, không biết bệ hạ có muốn xem một chút không?

Ông ta đã dừng lại rồi, đành mở cửa cho ông ta vào:

Lý Nhị vừa mới đi qua cửa đã giật mình, nơi này là thế nào vậy? Phóng mắt nhìn tới một màu xanh khiến lòng người thư thái, hương thơm đặc biệt của cỏ cây ập tới, trong những cái hộp gần cửa toàn là rau xanh mướt, lá mơn mởn, đã tới lúc thu hoạch. Kia là rau cải? Kia là dưa chuột? Còn kia là hẹ? Không ngờ đã ăn được rồi..

Nghe thấy Lý Nhị lẩm bẩm, vậy còn đợi gì nữa, hai lấy hai quả dưa chuộc dài bằng bàn tay, rửa sạch ở chum trong phòng, Lý Thừa Càn và Vân Diệp nhai rau ráu. Vẫn là cái bệnh thối của hoàng gia, Lý Nhị không đợi hai bọn họ trúng độc mà chết, cướp lấy một miếng to, ngoạm cái roạp, tựa hồ đang thưởng thức, chỉ mỗi tội tốc độ hơi nhanh.

- Đây là rau gì?

Ông ta chú ý tới ớt, chỉ thấy cái quả giống cái sừng nhỏ xanh xanh này trông rất đáng yêu. xem tại TruyenFull.vn

- Bệ hạ, đây là một loại rau hải ngoại, tên là ớt, vị cay, chín rồi sẽ biến thành màu đỏ, vi thần rất thích. Chỗ này dùng làm giống, hẳn tới năm sau vi thần sẽ có rất nhiều, tới khi đó mời bệ hạ nếm thử.

- Đây chính là của hồi môn ngươi chuẩn bị cho muội muội? Là rau, hay là phương pháp trồng rau?

Lý Nhị hái một quả dưa Côn Lôn tung tung trong tay nghịch:

- Là phương pháp trồng rau, vi thần cho rằng so với việc chuẩn bị vàng bạc mã não cho nó, không bằng dạy cho nó bản lĩnh tự lập, vàng bạc rồi sẽ có ngày dùng hết, tài nghệ thì không, chỉ cần nó cần cù, sẽ không bao giờ có chuyện chết đói. Vân gia gặp phải đại nạn, lúc không cơm ăn áo mặc, không thể dựa vào ai, chỉ có thể dựa vào hai bàn tay nuôi dưỡng bản thân, đó là gia huấn của Vân gia, mỗi một con cháu của Vân gia đều phải biết một nghề, dù là nghề thấp kém nhất.

- Cho người ta cá không bằng dạy người ta cách bắt cá, ngươi là người thông minh thật sự, Vân gia hưng vượng trong tầm mắt.

Lý Nhị có chút cảm khái:

- Đa tạ lời lành của bệ hạ.

Vân Diệp khom người tạ ơn, hoàng đế thường sẽ không nói những lời này, một khí nói ra là có trách nhiệm bảo vệ:

- Chẳng lẽ đây chính là chỗ lợi hại của khác vật? Trẫm thực sự coi thường môn học vấn này rồi.

Trước thực tế, Lý Nhị cũng phải thừa nhận sức mạnh to lớn của tri thức.

Chương 84: Châu chấu là thứ tốt

- Người ta thường nói nạn châu chấu là sự trừng phạt của trời cao với thiên tử không chịu tu dưỡng đức hạnh, sư phụ ngươi có cái nhìn thế nào về việc này.

Lý Nhị do dự mãi, cuối cùng nói ra lời ông ta muốn hỏi nhất:

- Vớ vẩn.

Vân Diệp biết ở vấn đề này phải có sự nhất trí cao độ với Lý Nhị, nếu không sẽ co lo lắng về tính mạng.

- Sư phụ ngươi nói thế à?

Xem ra vấn đề này gây ảnh hưởng rất lớn tới Lý Nhị, nên định tìm Vân Diệp có được ủng hộ về lý luận:

- Vi thần nói ra, bệ hạ không được đánh nhé.

Vân Diệp thấy mấy ngày qua mình phạm vào thái tuế rồi hay sao ấy, ai cũng muốn đá mình một phát, chẳng lẽ đá mông lão tử khoai khoái lắm? Tiếp theo phải gây dựng niềm tin cho Lý Nhị, khó tránh khỏi những lời thô tục, dự phòng trước, tránh ăn đòn.

Lý Nhị di di chân trên mặt đất, tựa cười tựa không:

- Xem tình hình rồi hẵng nói.

Ông ta vẫn không chịu bỏ qua ý định đá Vân Diệp, Lý Thừa Càn nhìn Vân Diệp sùng bái, có thể dùng khẩu khí thương lượng nói chuyện với cha mình thì chỉ có vị trước mắt này thôi.

- Muốn hỏi nạn châu chấu và thiên tử có quan hệ ra sao, trước tiên phải biết trời là gì?

Vân Diệp nhìn thấy con ngươi Lý Nhị co lại rõ rệt, chuyện này liên quan tới cái gốc chấp chính của ông ta, vì ông ta tự xưng thiên tử. Kệ xác, Vân Diệp tiếp tục nói:

- Từ khi nhân loại có lịch sử ghi chép tới nay, trong chuyện này đầy những điều thần tiên quỷ quái, không chỉ chúng ta, tất cả nền văn minh trên trái đất đều như thế, chúng ta tế bái đủ các loại thần linh, đưa ra đủ các loại cầu nguyện, tất cả đều không ích lợi gì hết, có chút kỳ tích cũng chỉ là con người làm ra, ví như khi Tần Thủy Hoàng tế trời ở Vị Thủy có hắc long xuất hiện, Lưu Bang chém rắn trắng trên đường, rồi đến Đông Hán xuất hiện lời quỷ dị như "trời xanh đã chết, trời vàng thay thế". Bệ hạ trải trăm trận có được thiên hạ, vốn vững như bàn thạch, kiếm trong tay chỉ tới đâu nghiệt tặc tránh đường, thiết kỵ tung hoanh vô địch, trong tay bệ hạ nắm thứ sách mạnh khủng bố nhất thiên hạ, nhưng lại bị nạn châu chấu nho nhỏ quấy nhiễu làm âu lo, đó là vì sao?

Vân Diệp hơi ngừng lại một chút:

- Gia sư có nói, trời là gì? Trời là cách gọi chung của sức mạnh, mỗi một vị thần đều có sức mạnh nghiêng trời lệch đất, đều có tôn nghiêm làm người khác không dám nhìn thẳng vào, chẳng lẽ bệ hạ không có à? Bệ hạ thi hành nhân chính, lòng thiên hạ quy về, giống như sông lớn có nguồn, cây cao có rễ sâu, tuy núi cao hiểm trở, tuy cuồng phong bạo vũ thì có hề gì mà sợ? Nắm trong tay sức mạnh, dùng tốt sức mạnh, bệ hạ là vô địch. Còn về châu chấu nhiều thì bắt là được, khi châu chấu còn chưa mọc cánh ta phát động toàn quân toàn dân đi bắt, sau đó bán cho thần, giá một đồng năm cân.

"Bốp!" Đầu ăn một phát long trảo, Lý Nhị tức giận hết sức, lời phía trước đang nghe tới nhiệt huyết sục sôi, gật đầu liên tục, cảm thấy mỗi câu mỗi mỗi từ đi vào tâm khảm, nếu trời là một thứ sức mạnh, trẫm chính là con của sức mạnh có gì không thể? Tam hoàng ngũ đế đều là thần tiên, trẫm vì sao không thể làm thần tiên đời sau? Đang nghe tới sáng khoái thì đột nhiên thấy giao dịch làm ăn lấy công vỗ béo tư, sao không giận cho được.

- Một đệ tử cao nhân đường đường nay thành cái gì rồi? Mồm đầy lời thương nhân, lúc nào cũng vì tiền mà tốn tâm tư, một bài hịch văn hay bị ngươi biến thành như thế, sư phụ ngươi dạy ngươi như thế à?

- Phía trước là lời sư phụ nói, phía sau là điều vi thần nghĩ, chẳng hiểu vì sao nó lại vọt miệng nói ra như thế.

Đầu bị đánh u lên rồi, làm quan nhỏ mà dễ à? Ông muốn làm thiên hạ đệ nhất nhân, ta cho ông biết nhân dân mới là người có sức mạnh nhất, nhân dân chính là trời của ông, sức mạnh của ông tới từ nhân dân. Mặc dù ông từng nói "nước có thể đẩy thuyền cũng có thể lật thuyền", nhưng ai biết nhận thức của ông bây giờ đã sâu sắc tới tầm cao đó chưa, nếu chưa có, hạ lệnh chém ta, ta đi đầu tìm người kêu oan?

- Ngươi không lo mua châu chấu khiến trời cao giáng tội à?

Lý Nhị bình tĩnh lại, cảm thấy khá hứng thú với đề xuất mua châu chấu của Vân Diệp:
- Bệ hạ, vi thần ăn châu chấu vô số, hiện giờ chẳng phải thăng quan tiến tước ầm ầm, buổi tối ngay cả ác mộng cũng chẳng có đấy sao?

Vừa mới ăn đòn xong đã ngứa ngày mông đít:

- Tiểu Diệp, ngươi ăn châu chấu à?

Lý Thừa Càn ôm cổ, làm động tác muốn nôn:

- Đúng rồi, rang mỡ, kho, tệ lắm thì dùng ngói nướng khô, bỏ đi chân và cánh ăn ngon lắm.

Nói tới châu chấu thì Vân Diệp lại nhớ tới tiệc côn trùng ăn ở Vân Nam, không hỏi tên nguyên liệu mọi người ăn ngon lành, vừa hỏi tên một cái, mấy người liền nôn thốc nôn tháo. Vân Diệp hình như có huyết thống dã nhân, cứ một mình ăn nửa đĩa gà trời, ngây ngất trong đó, gà trời chính là châu chấu.

Lý Thừa Càn nhìn cái dáng vẻ ngây dại của Vân Diệp mà rùng mình, nhích thật xa tới tận của phòng.

Lý Nhị mạnh mẽ hơn nhi tử nhiều:

- Ngươi mua châu chấu để tự mình ăn à? Vị ra sao?

- Bệ hạ, vi thần thì ăn được bao nhiêu, phải phát động tất cả mọi người cùng ăn mới là vương đạo, vị châu chấu như thịt gà, nhưng mịn hơn nhiều, là món ăn ngon hiếm thấy trên đời. Dù sao tháng sáu năm nay cũng sẽ có rất nhiều món này, vi thần sau khi điều chế tỉ mỉ, sẽ mời người và thái tử nếm.

- Ọe.

Lý Thừa Càn chạy rồi, hắn không chịu nổi đoạn đối thoại không giống người này.

Lý Nhị long nhan hớn hở, cười sang sảng:- Trẫm đợi ngươi làm món ăn châu chấu, nếu như biến thiên tai trời giáng thành món ăn trời ban, lời lẽ thiên phạt gì đó sẽ thành trò cười, trẫm đợi những ngày đó.

- Vậy bệ hạ chấp nhận đem châu chấu quân dân bắt được bán cho vi thần một đồng năm cân chứ?

Vân Diệp thừa cơ thúc giục, cơ hội phát tài sao có thể bỏ qua.

- Chuẩn, phải rồi, ngươi muốn dùng châu chấu phát tài chứ gì? Nào, nói với trẫm, để trẫm tính toán giúp ngươi.

Lý Nhị lập tức biến thành một vị đại thúc tốt bụng giúp cô bé quàng khăn đỏ, chỉ là không sao che được cái đuôi sói phe phẩy đằng sau:

- Bệ hạ không biết đấy, chỉ cần dùng nước sôi luộc châu chấu đem phơi khô, sau đó nghiền thành bột thì nó là chất bổ xung đản bạch ( protein) tốt nhất, đản bạch là thứ giống như trứng gà vậy, nó có thể làm thuốc, uống thường xuyên có thể phòng bệnh tật, trị hen suyễn, trẻ con dùng bột châu chấu và bột lúa mạch sẽ trị được bệnh động kinh, co giật và khóc đêm. Quan trọng nhất là nó trị được bệnh quáng gà.

Lý Nhị nhìn Vân Diệp không chớp, cứ như nhìn quái vật, hồi lâu mới tỉnh lại hỏi:

- Quáng gà là gì?

- Chính là bệnh làm đại bộ phận bách tính triều ta buổi tối nhìn không rõ đường, nguyên nhân là do ăn thịt quá ít, nếu như dùng bột châu chấu thường xuyên, sẽ cải biến thể chất. xem tại TruyenFull.vn

Vân Diệp nói như phao nổ, thương cho Lý Nhị lại lần nữa hoa mày chóng mặt:

- Ngươi định bán bột châu chấu ra sao? Bách tính không chấp nhận đâu.

Nửa ngày trời mới tìm ra được nhược điểm trong kế hoạch thương nghiệp của Vân Diệp. Nói tới chuyện đại sự quốc gia, một trăm tên Vân Diệp cũng không phải là đối thủ của Lý Nhị, nói tới kiếm tiền một trăm Lý Nhị cũng không bằng Vân Diệp.

Trong giới ca sĩ, ta hát kịch giỏi nhất, trong giới kịch, ta hát tốt nhất. Tóm lại ta luôn là number 1, chiêu này dùng đối phó với Lý Nhị lúc nào cũng chuẩn.

- Vì tiêu diệt nạn châu chấu, hẳn bệ hạ không ngại đi đầu dùng bột châu chấu...

Còn chưa nói hết Lý Nhị đã nói:

- Nếu như trẫm đã dùng, vậy bách quan có thể không dùng sao? Bách quan dùng rồi, đại hộ khó có thể không dùng? Mà đại hộ đã dùng, vậy bách tính...

Lý Nhị nói câu này đờ như khúc gỗ, chẳng chút lên xuống nào cả:

- Bệ hạ nói quá hay, đúng là như thế, nhưng chưa hết, kế hoạch thương nghiệp này phải đem tất cả nguy hiểm giảm xuống mức thâp nhất, cho nên thần quen Tôn Mạc Tư, Tôn tiên sinh nói châu chấu là thứ tốt...

Trong phòng rất lâu không có động tĩnh gì, Lý Thừa Càn nhìn trộm qua khe cửa, chỉ thấy phụ hoàng mặt vàng như đất, ngón tay chỉ Vân Diệp bi phẫn kêu lên:

- Đáng thương cho con dân Đại Đường của ta!

Chương 85: Gặp phải quan liêu

Lý Nhị nằm trên giường mềm rên rỉ đau đớn, hoàng hậu nóng ruột đi đi lại lại bên cạnh. Ngự y râu trắng sờ tay Lý Nhị ngẫm nghĩ mãi không ra bệnh. Bực mình hoàng hậu phất tay đuổi lui ngự y, ngồi xuống day huyệt thái dương cho Lý Nhị.

- Trẫm định ăn châu chấu, quan âm tỷ thấy sao?

Lý Nhị hỏi hoàng hậu:

- Sao bệ hạ lại ăn thứ bẩn thỉu đó?

Hoàng hậu có hơi ngần ngừ:

Lý Nhị lật đật bò dậy, giày cũng không đi cứ thế đi tới đi lui, Trường Tôn hoàng hậu cầm giày đuổi theo sau, vất vả lắm mới giúp được hoàng đế đi giày, thấy Lý Nhị cười khổ nhìn mình:

- Quan âm tỷ, sợ rằng trẫm không trốn được cái vụ ăn châu chấu này rồi, mong rằng Vân Diệp có thể làm món châu chấu ngon một chút.

- Là Vân Diệp xúi bệ hạ ăn châu chấu à? Y đáng chết!

Trường Tôn hoàng hậu đùng đùng nổi giận, không thẹn là chủ lục cung, đám nội thị, cung nữ trong điện thở mạnh cũng chẳng dám.

Lý Nhị đuổi hết cung nữ thái giám đi, kéo tay hoàng hậu nói:

- Nàng hiểu lẩm rồi, trên đời này chuyện mà trẫm không muốn thì không một ai ép được, nàng còn không hiểu trẫm sao?

- Cho nên thiếp thân mới lấy làm lạ, bệ hạ tới Vân phủ có một chuyến, sao trở về đã kêu đau đầu?

- Ài, đau đầu chứ, nàng mà nghe trẫm nói hết cũng đau đầu, tên tiểu tử đó đúng là cái thứ tai họa, bảo trẫm ăn châu chấu giúp y kiếm danh, y kiếm được cả đống tiền. Vậy mà trẫm không giận, lại còn hưng phấn.

Lý Nhị nói tới chuyện này lại trở nên hào hứng:

Trường Tôn hoàng hậu thì hoàn toàn hồ đồ rồi.

- Nạn châu chấu tháng sáu đã không thể tránh khỏi, ti thiên giám nói mùa đông năm nay không lạnh, chỉ có hai đợt tuyết, tuyết không giết được trứng châu chấu trong đất, lập xuân trời ấm sẽ có vô số châu chấu nở ra. Lời của sư phụ Vân Diệp đáng tin. Trẫm không sợ nạn châu chấu, trẫm chỉ sợ có kẻ mượn cái danh nghĩa nạn châu chấu công kích trẫm. Người khác không dám chứ có kẻ dám, nàng biết mà, trẫm vừa mới tỉnh lại từ trong ác mộng kia, không muốn quay lại nữa. Vốn đã chuẩn bị chém giết một phen rồi, tới Vân phủ tùy tiện hỏi thế ngoại cao nhân có cái nhìn thế nào về việc này, không ngờ có được đáp án mà nằm mơ trẫm cũng không nghĩ tới: Ăn châu chấu.

Lý Nhị vỗ tay cười hớn hở, nhìn hoàng hậu càng đờ đẫn, ông ta càng đắc ý:

- Vân Diệp nói châu chấu ăn rất ngon, còn muốn trẫm phát động đại quân, bách tính đi bắt châu châu, sau đó bán cho y với giá một đồng năm cân, cuối cùng trẫm khó khăn lắm mới làm tên tiểu tử này động lòng điều chỉnh giá một đồng ba cân.Lý Nhị rất tự đắc về đầu óc thương nghiêp của mình:

- Bệ hạ, một mình y làm thế nào cũng không ăn được hết nhiều châu chấu như thế.

- Tất nhiên rồi, tên tiểu tử đó muốn sấy khô châu chấu, nghiền thành bột, liền biến thành dược liệu quý. Trẫm chuyên môn đi hỏi Tôn Tư Mạc, Tôn đạo trưởng nói bột châu chấu đúng là thứ thuốc tốt, à phải, nàng luyên bị hen suyễn là gì? Vậy là đúng thuốc đúng bệnh rồi. Bệnh của trẫm cũng cần nó trị liệu.

- Thiếp thân cũng phải ăn châu chấu á?

Sắc mặt hoàng hậu khó coi:

- Ha ha ha, có thể đem tai họa trời giáng biến thành trời ban thức ăn thì trẫm ăn châu chấu cũng có sao đâu? Không cần dùng đao binh đã đem nguy cơ lớn nhất của trẫm thành trò hề thì có gì không thể, để Vân Diệp kiếm ít tiền thì có sao? Cái bản mặt đám vọng tộc Sơn Đông khi nạn châu chấu tới sẽ thú vị thế nào, giờ trẫm không đợi nổi nữa rồi, ha ha ha...

Trường Tôn hoàng hậu nghe hết ngọn nguồn cũng mừng ra mặt.

Vân Diệp rất bực mình, lão đại Ti nông tự là Hoàng Phủ Vô Dật tới nhà ở lỳ không đi, lão già này luôn mồm nói tới bái phỏng chàng trai tuấn tú mới tấn phong làm Lam Điền hầu, nhưng gặp nhau đã hai canh giờ rồi, uống trà tới phải đi vệ sinh ba lần mà lão già này vẫn chưa hề có ý muốn đi.

Trời đã dần tối, không còn cách nào khác đành giữ lão già này ở lại ăn cơm, ai ngờ lão già ăn thế nào mà khóc rống lên, cứ nói hôm nay ông ta được ăn ngon, nhưng nông phu thiên hạ ngày không đủ ba bữa, làm ông ta đau lòng khôn siết, ông ta chiếm chức mà không làm việc chẳng bằng đập đầu mà chết.

Ông muốn chết ra ngoài cửa, đừng có tóm lấy cánh tay ta, đập lên người ta, chết thế quái nào được! Có giỏi thì ông đi đâm đầu vào con sư tử đá bên ngoài kia kìa, đảm bảo đâm phát chết luôn. Vân Diệp lòng chỉ cầu lão già đi chết cho nhanh, miệng lại ra sức an ủi. Đều là do lợi ích gây họa, Lão Trình Lão Ngưu đại náo tương tác giám, nói cả tương tác giám không đáng một xu, tương tác giám còn không dám cãi lại, người ta tay nắm chứng cứ, đại tượng ( bậc thầy thủ công, quan đứng đầu) của tương tác giám nhìn bản vẽ một cái là ngoan ngoãn cúi đầu nhận phê bình. Lão Trình, Lão Ngưu được thế, uy phong cả ngày tại tương tác giám, cuối cùng được đại tượng cung kính vái lạy mới thỏa mãn đi về.

Ti nông tự cũng nghe được phong thanh, biết có nông cụ khéo léo ra đời tất nhiên là không thể ngồi yên, Hoàng Phủ Vô Dật nghe ngóng được đó là bản vẽ của Vân Diệp, lại không thể há miệng ra xin, rù sao đó là tài nghệ độc môn của người ta, xin không là không được, chỉ có khiến y phải hiến ra, mới cho thấy lòng người hướng về Ti nông tự.

Ban ngành chính phủ thích thể diện mà! Lão già thà mặt dày giả điên giả dại trước mặt tiểu bối chứ không chịu cúi cái đầu cao quý của chính phủ xuống.

Hết thuốc chữa rồi, Vân Diệp bái phục, dầu sao y cũng chẳng phải đối thủ hạng quan liêu, giáo dục y tiếp nhận từ nhỏ không có đối sách với loại tình huống này.

- Mời lão đại nhân an tọa, vãn bối vừa mới nhớ ra trong nhà còn có một bản vẽ máy thời Hán, giờ lấy cho lão đại nhân xem.

- Lão phu đi cùng hầu gia, để còn bình phẩm tuyệt tác của hầu gia chứ.

Nghe thấy Vân Diệp đồng ý tặng bản vẽ, lão già lập tức hết bi thương ngay, theo Vân Diệp tới thư phòng. Sau khi khen ngợi bừa bãi hình vẽ trên tường một phen, lão già cúi đầu nghiên cứu tỉ mỉ bản vẽ Vân Diệp đưa. Chẳng biết là xem có hiểu không, chắc là không, bản vẽ của Vân Diệp không phải thợ kiệt xuất thì không thể hiểu, dù sao nó là hình vẽ 3D đời sau, muốn hiểu phải có kiến thức toán học cơ sở. Lão già cả đời đọc thơ viết văn mà hiểu nổi mới là lạ.

Sắn ống tay áo lên, lão già tinh thần phấn chấn, nói cái gì mà nếu Vân Hầu hiến bảo đồ gia truyền lên thì Ti nông tự sẽ có tạ lễ, vừa rồi uống một chút rượu Vân phủ nấu, không thể lấy quyền mưu lợi tư, nên "rộng rãi" thưởng Vân gia 15 quan, đó là ngạch thưởng cao nhất của triều đình với công tượng.

Lão già no ợ một cái, cho bản vẽ vào túi, nách còn cắp hai vò rượu của Vân phủ, lảo đảo bỏ đi.

Vân Diệp được lão nãi nãi dùng tay vuốt ngực mãi mới thở lại nổi, bà không dám để tôn tử giận tới mệnh hệ gì. Nửa ngày sau Vân Diệp mới cùng lão nãi nãi dìu nhau về phòng khách, trong phòng chưa tan hết hơi rượu, thức ăn thừa cũng chẳng buồn dọn. Vân Diệp bới một miếng gan lợn còn nguyên cho vào miệng nhai. Cứ nhai, cứ nhai đột nhiên ném đũa ra thật xa, hỏi:

- Nãi nãi, Vân gia ta có thiếu 15 quan tiền không?

- Không thiếu, không thiếu, cháu cứ nói lão già khốn kiếp đó đánh rắm đi, mau uống ngụm nước vơi giận.

Lão nãi nãi thuận nói theo ý tôn tử:

Uống ngụm nước lớn, tổ tôn hai người ngồi đối diện nhin nhau rất lâu.

Lão nãi nãi thúc Vân Diệp đi ngủ, Vân Diệp đứng dậy uống ngụm nước nữa, nói với nãi nãi:

- Vẫn còn giận...

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau