ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 806 - Chương 810

Chương 807: Kho vũ khí của Vân gia (1)

- Dám cướp búp bê vải của ta nữa, ta sẽ đánh ngươi. Tiểu Nha vào phòng, thấy có người đang cầm con thỏ yêu thích của mình, hầm hầm đi tới cướp lấy con thỏ vải từ trong tay Thi Nhi, con t hỏ này do ca ca đích thân vẽ mẫu, tìm cao thủ may, con thỏ toàn thân làm bằng thứ vải lông trắng, hai cái tai nhọn thật dài, đôi mắt đỏ, cái mũi đen, còn có hai cái răng nhô ra, vừa tinh nghịch vừa đáng yêu, trông cứ như hóa thân của Tiểu Nha vậy, ai cũng nói thế, bên trong bụng còn bông trắng muốt, là quà sinh nhật ca ca tặng cho mình, cho dù là Tiểu Vũ cũng không được đụng vào, đừng nói tới Thi Nhi yếu a yếu ớt này.

Nói tới Thi Nhi lại bực, đám nam sinh thư viện mù mắt hết rồi, cái thứ thích khóc này có gì hay chứ, thế mà chỉ cần ả tới đâu, đám nam sinh đều biến thành chính nhân quân tử mắt nhìn thẳng, tên đang ăn như hổ đói trở nên cực kỳ nho nhã, tên tóc bù xù còn nhổ nước bọt vào tay chải chuốt lại, đáng ghét nhất là khi lấy cơm, chỉ cần ả xuất hiện là tên xếp trên cùng sẽ lớn tiếng gọi: - Thi Nhi tiểu nương tử, tới đây lấy cơm này, cơm ở nhà ăn nữ tử không ngon. Tuy bị đầu bếp bất mãn, báo thù chỉ cho hắn một thìa canh nhỏ, đám khốn kiếp vẫn làm lại mãi.

- Tiểu Nha, con thỏ của cô thật là đáng yêu, mua ở đâu ra thế, ta bảo cha ta mua cho ta. Thi Nhi không sợ ngọt ngào, qua một thời gian tìm hiểu đã hiểu tính cách của Tiểu Nha, tuy miệng chua ngoa, nhưng tâm địa cực tốt, mấy lần được Tiểu Nha kéo chạy bộ buổi sáng.

Nhắc tới con thỏ vải, Tiểu Nha đắc ý lắm, khen thỏ vải còn khiến nàng cao hứng hơn khen bản thân nàng, do dự rất lâu mới cẩn thận đưa con thỏ cho Thi Nhi: - Chỉ cho ngươi ôm một lúc, cái này do đích thân ca ca ta làm cho ta đấy, trên đời chỉ có một con thôi, ngươi không mua được đâu. Thì Thì được một con hổ, Tiểu Vũ là một con gấu, hi hi hi, buồn cười nhất là Tiểu Kiệt, là con rùa đen cầm chĩa, Đông Tây Nam Bắc toàn bộ là lợn. Chỉ có con thỏ này của ta là đep nhất, Tiểu Nam muốn đổi với ta, ta không đổi, trước kia ta nuôi một con lợn tên Hàm Hàm, về sau béo quá mà chết, ta liền không nuôi lợn nữa.

Thi Nhi cẩn thận bế con thỏ, vuốt ve tai nó, tay êm êm như vuốt trên lông thật, ánh mắt toát ra vẻ hâm mộ không thể che giấu: - Ca ca cô biết nhiều thật đấy, ca ca trong nhà ta toàn đồ ngốc, khó khăn lắm mới có một ca ca thông minh thì lại không ở nhà, ta thấy ca ca cô rồi, huynh ấy đồng ý cho ta vào thư viện đấy, đó là một người rất tốt.

Tiểu Nha vênh mặt đắc ý nói: - Đương nhiên rồi, ca ca ta là người thông minh nhất trên đời, vô cùng vô cùng lợi hại, ngươi biết không, khi nhỏ ca ca không ở nhà, theo lão sư phụ học bản lĩnh, người ta ức hiếp ta và nãi nãi, còn cả Đại Nha, về sau ca ca tìm được bọn ta, lôi hết kẻ xấu bắt nạt ta ra, quỳ ở cửa nhà ta, ta còn đá tên thiếu gia béo ức hiếp Tiểu Nam. Hi hi, bọn chúng không dám tránh, quỷ thẳng tắp, còn hô:" Tiểu nương tử tha mạng." Về sau ca ca dẫn bọn ta ra phố, kiệu ta trên cổ, đang chơi vui thì có một tên xấu xa muốn ức hiếp Nhất Nương tỷ tỷ, kết quả suýt bị ca ca đánh chết, khi ấy ta sợ lắm, nhưng rất vui...

Giữa các tiểu cô nương với nhau, chỉ cần nảy sinh tín nhiệm là không bao giờ hết chuyện, khi Tiểu Nha đang khoe món ăn ngon trong nhà thì Tiểu Vũ đi vào, cướp lấy con thỏ trong tay Thi Nhi, nhét vào tay Tiểu Nha, tức giận nói: - Thường ngày ngươi canh chặt lắm mà, ta muốn ôm một cái cũng không cho, giờ thì rộng rãi quá đấy, gấu nhỏ của ta bị ngươi làm bẩn, ta cũng không nói gì, nếu ngươi không cho người khác đụng vào, thì tốt nhất đừng để ai đụng vào hết, sư phụ nói rồi, đó là nguyên tắc.

Tiểu Nha xấu hổ ôm con thỏ không biết nói gì, Thi Nhi thấy chuyện không ổn, cúi người đi mất, dù nàng cố gắng lấy lòng Tiểu Vũ, nhưng không ăn thua, cứ luôn cảnh giác với mình. Thi Nhi đi rồi Tiểu Nha làu bàu nói Tiểu Vũ không giữ thể diện cho mình.

- Đừng lẩm bẩm nữa, sư phụ gửi thư, bảo ta trông ngươi coi ngươi và Thì Thì cho tốt, một kẻ thì tốt quá đáng, một thì chuyên gây họa, không biết kiếp trước ta tạo nghiệt gì mà gặp phải hai cái của nợ này, chẳng trách ta sống chẳng được vui. Tiểu Nha ôm lấy hai tay lắc đầu quầy quậy: - Không được học giọng điệu của tẩu tử, tẩu tử suốt ngày than vãn như thế, rõ ràng cao hứng cười như đóa hoa, còn than phiền mãi, cứ như chúng ta nợ tẩu ấy vậy, ta nghe chai tai, ta tới thư viện quả nửa vì tẩu ấy, không muốn nghe tẩu ấy cằn nhằn.

Tiểu Vũ đành ôm lấy vai Tiểu Nha: - Biết rồi, sư phụ không có ở nhà, Tiểu Kiệt giảo hoạt như hồ ly, không cần phải lo cho nó, chỉ có ngươi và Thì Thì làm người ta lo lắng, ả Thi Nhi đó đầy người đầy yêu khí, không phải thứ tốt đẹp gì đâu, đừng để bề ngoài của ả đánh lừa, sau này bớt qua lại với ả, hôm nay dám vào phòng ngủ của chúng ta rồi, thật to gan.

Cả hai chẳng mấy chốc trở nên cao hứng, Tiểu Vũ ôm con thỏ không buông tay, nói là phải bù đắp lại, nhìn Tiểu Vũ hết xách tai thỏ, lại ấn mũi thỏ xuống, Tiểu Nha đau lòng không thôi.

Địch Nhân Kiệt nằm trong phòng ngủ của sư phụ, chỉ cần sư phụ không ở nhà, gian phòng này do hắn sử dụng, cầm cái móng ưng nặng chịch, khẽ cào gạch lát nền, không biết nghĩ gì, phụ thân Địch Chi Tốn đã vào triều làm quan, nhưng mình không quen cuộc sống trong nhà, thấy nơi đó thiếu sinh khi, phẳng lặng như cái ao tù, quy củ nề nếp tới mức làm người ta ngạt thở, ở nhà ba ngày thì hết chịu nổi vội vàng kiếm cớ về thư viện, có lẽ Vân gia càng giống nhà mình hơn, trước kia ở đó luôn bị bắt nạt, về tới nhà lại tưởng niệm cuộc sống ở đó.

Không biết hiện sư phụ ở Động Đình Hồ sao rồi, nghĩ tới tên mà nỏ tám trâu còn không bắn chết được, Địch Nhân Kiệt lo lắm, không biết sư phụ có ứng phó được cường địch không, lần trước sư phụ ngặt ngoèo lắm mới may mắn thắng được một trận, chỉ cần sư phụ có chút sơ hở là thất bại thảm hại. Mình có nên tới Nhạc Châu giúp sư phụ không đây? Địch Nhân Kiệt lăn từ bên giường vào trong, múa móng ưng trong tay, thở dài, cuộc sống đặc sắc kia không liên quan tới mình, phải trông coi không để trong nhà xảy ra chuyện, biết làm sao được, bảo bảo thì mãi không lớn, sư phụ có vẻ không định nhận đồ đệ nữa, mình phải trông nhà, thư viện không cần mình quản, trong nhà thì không được, vì chỉ còn mỗi mình là nam tử.

Lại nghe thấy tiếng Khất Lật đáng ghét, Tiểu Vũ không biết yên phận một chút à? Có thằng đần Hầu Kiệt để sai bảo chưa đủ sao? Nhất định muốn bản thiếu gia phải ra tay?

*** Khất Lật: Một thứ kèn Tây Vực truyền vào Trung Nguyên.

Bực tức thì bực tức vẫn cứ chổng mông ghé đầu vào lỗ chó lắng nghe, nghe bên kia lỗ chó Tiểu Vũ liệt ra một danh sách dài, rợn người. Mang gấu vải vào cũng được thôi, vì sao cần nỏ cầm tay? Sư phụ không cho dùng tủy tiện, thứ đó bất cẩn chút là chết người, không được!

Nữ tử không được rời đại môn thư viện, nam tử đương nhiên không thành vấn đề, nhưng lấy nỏ cầm tay trong nhà, còn là loại làm bằng thép, chìa khóa kho vũ khí trong tay sư nương, lấy được mới lạ.

***

Chả lẽ Thi Nhi là em của tên tám ngón...

Hết!

Chương 808: Kho vũ khí của Vân gia (2)

- Sư mẫu, con muốn vào kho vũ khí xem có vũ khí thích hợp với mình không, đao kiếm trong thư viện không thuận tay gì cả. Địch Nhân Kiệt vừa giúp Vân bảo bảo kỳ mực trên người, vừa rầu rĩ nói với Tân Nguyệt.

- Tiểu Kiệt, con là đứa ngoan nhất trong nhà, đừng học đám Thì Thì, luyện võ có gì hay chứ, một khuê nữ xinh đẹp là thế mà suốt ngày nhảy lên nhảy xuống, nam hài càng không nên học võ nghệ gì cả, con xem Trình bá bá đó toàn thân thương tích, mà có lên chiến trường mấy đâu. Vân bảo bảo học viết chữ mà làm toàn thân lấm lem mực, còn không chịu ngồi yên, cứ nghịch nước, Tân Nguyệt một mình tắm cho con rất vất cả, Địch Nhân Kiệt ngoan ngoan tới giúp sư nương: - Chăm chỉ học theo sư phụ con đi, sư phụ con không biết võ nghệ, nhưng có chiến công trác tuyệt nhất, cầm đao lên lên tường thành chém giết với người ta không phải là chuyện nam nhân nhà ta nên làm, mà là ngồi chỉ huy người khác đánh trận mới đúng, con từ nhỏ ốm yếu, cả Tôn tiên sinh cũng không điều trị được, một năm số lần bị bệnh còn nhiều hơn cả Tiểu Vũ, ngoan, kẻ ngốc mới lao lực, con là người thông minh, chỉ động não là được.

Rửa sạch mực cho Vân bảo bảo xong, Địch Nhân Kiệt ủ rũ cúi đầu đi ra ngoài, Tân Nguyệt mủi lòng, lại nói: - Chìa khóa đây, con đó, chọn cái nhẹ nhất thôi, sư phụ con làm rất nhiều thứ cổ quái, nghe nói uy lực lớn lắm, vài thứ còn phát nổ, không được lấy mấy thứ đó, rất nguy hiểm.

Nhận lấy chìa khóa, Địch Nhân Kiệt tức thì trở nên vui vẻ, xoa má, cứ giả bộ tủi thân, quai hàm không thoải mái tẹo nào.

Kho vũ khí Vân gia nằm dưới hòn giả sơn, nơi đó quanh năm có hộ vệ canh giác, thấy Địch Nhân Kiệt cầm chìa khóa đi tới, cười hỏi: - Kiệt thiếu gia, sao lại tới kho vũ khí, phu nhân không đi cùng à?

- Trương thúc, Lý thúc, sư nương đang tắm cho tiểu sư đệ, bảo ta tự tới. Yên tâm ta không nghịch ngợm, vào xem xem, chọn một hai món vũ khí nhẹ, luyện tập chút.

Hộ vệ không ngăn cản, để hắn đốt đèn dầu trong hầm đi vào kho vũ khí.

Tới đây Địch Nhân Kiệt mới phát hiện vũ khí Vân gia cất giữ phong phú thế nào, đồ làm bằng thép lóe hàn quang dưới ánh nến tù mù, mấy chục người gỗ mặc thiết giáp, mũ trụ đen xì xì, như ma thần.

Đi dọc theo giá vũ khí, mình không dùng được lưu tinh chùy rồi, cứ nhìn mũi nhọn đen đen ở đầu chùy là biết không phải tứ tốt lành, một thanh mạch đao cực lớn xếp trên giá, đao nhà khác không có mũi nhọn, chỉ có mạch đao của Vân gia trên lưỡi đao còn có răng cưa, nhìn hãi người. Da sa ngư màu xanh nhạt bó ba thanh kiếm, Địch Nhân Kiệt khẽ rút thanh kiếm trên cùng, múa may mấy cái, rất thích, ở dưới đế kiếm, sư phụ viết hàng chữ: Kiếm này tên Đoạt Hùng, nặng ba cân sáu lượng, là tinh cương bách luyện thực sự, hỗn hợp với công nghệ độc đáo của Vân gia, chém sắt chỉ là chuyện nhỏ. Không biết khi nào có anh hùng cầm kiếm này khiến thiên hạ cúi đầu. Địch Nhân Kiệt tiếc nuối đặt Đoạt Hùng kiếm vào đế, thể chất của mình không hợp luyện võ, Vô Thiệt lão công công đã xem vô số lần rồi, thật đáng tiếc, nếu không cầm thanh kiếm này tung hoành thiên hạ thì khoan khoái nhường nào. Vuốt ve thanh kiếm nhắm mắt lại mơ tưởng mình đứng trước mặt đám kẻ địch đông nghịt, chậm rãi rút kiếm ra, hét: - Kẻ nào dám đấu với ta một trận? Hào kiệt thiên hạ đều lùi lại, hào khí nhường nào.

Quyến luyến rời thanh kiếm, tới giá đao, đao nhà khác thẳng tắp, đao của Vân gia có đường con ưu mỹ, một thanh bảo đao buộc lụa đỏ không có bao, kẹp giữa hai thanh đồng, trên đao toàn vết lõm, do thiết chùy gõ vào, nhìn rất thô sơ, chuôi đao chỉ quấn vải thô đơn giản, nhưng tới gần không biết vì sao thấy nó phát ra bá khí ngùn ngụt, đao không thấy sắc bén mấy mà cho người ta cảm giác khai sơn phát thạch, chuôi đao có đầu thao thiết ngửa lên trời, tựa hồ muốn nuốt gọn bầu trời.

Nhìn hàng chữ phía dưới, quả nhiên sư phụ đặt cho một cái tên rất tương xứng: Đao này tên Thôn Thiên, lấy tinh túy của vẩn thạch rèn ra, thiêu ba ngày không chảy, sau thêm vào than tinh chất mới chảy ra, đổ vào khuôn, tự nhiên thành hình, thiết chùy rèn không ăn thua, phải lấy chùy thủy lực rèn, ba tháng mới thành, không phải hào hiệp không nên dùng. Thiên hạ xứng với đao này chỉ có Hi Đồng mà thôi, người khác hoặc tầm thường, hoặc khí độ không so sánh được Hi Đồng.

Đọc xong, Địch Nhân Kiệt lòng buồn bực vô cùng, tất cả vũ khí ở đây mình có thể sử dụng thoải mái, tiếc là sức mình trói gà không chặt, chỉ đành nhìn nó phủi bụi, không thể tập võ là nuối tiếc lớn nhất cuộc đời này.

Tiếp đó là các loại nỏ tiễn, trong đó có một trường cung lắp bánh răng, cái này thì Địch Nhân Kiệt biết, cùng vật liệu với thứ cung mà Hắc Xỉ Trường xử dụng, nhưng dây cung lại do cuộn tơ của sư phụ làm thành, còn cung của Hắc Xỉ Trường dùng gân giao long, hai bên khác nhau trên trời dưới đất, cùng là cung năm thạch, nhưng cây cung này lợi hại hơn nhiều. Gõ ngón tay lên cánh cung, hiện chưa đeo dây, ai biết đây là cây cung mạnh nhất thiên hạ, một xạ điêu thủ nếu có cây cung này thì sẽ thành vô địch, trước kia mình nói với sư phụ như thế, nhưng sư phụ cười lắc đầu, Địch Nhân Kiệt nghĩ không ra thứ vũ khí tầm xa nào hơn nó được.

Gia Cát liên châu nỏ? Địch Nhân Kiệt bĩu môi, thứ này tuy bắn liên hồi, nhưng lực không đủ, chỉ dùng ở gần, xa chút là thành phế vật.

Cuối cùng nhìn thấy một chiếc Yến sỉ nỏ ( nỏ hình đuôi én) tinh xảo, đây mới là đồ tốt, vốn chỉ bắn được một phát, nhưng được sư phụ và Công Thâu gia cải tiến, liền bắn được ba phát, có thể bắn một loạt hoặc từng phát, rất mạnh, trong vòng trăm bước xuyên được trọng giáp, tiện dụng, nhẹ nhàng, sư phụ vẫn còn cải tiến, tới khi còn hai cân bảy lượng, gần như cực hạn rồi.

Sư phụ không cho Địch Nhân Kiệt sử dụng vũ khí, nhưng lệnh hắn phải nắm được phương pháp sử dụng, cho nên hắn cực kỳ thuần thục, lấy một máy trợ lực bên cạnh, dễ dàng mắc dây cung lên, đặt hộp tên vào dưới nỏ, hộp tên có lò so, tổng cộng có sáu mũi tên, giơ tay bóp cò, chỉ nghe thấy tiết bật mạnh, ba mũi tên cắm vào đích theo hình tam giác, tốn rất nhiều sức mới rút ra được, lại cho vào nộp tên. Đeo Yến sỉ nỏ vào hông, cái này vốn là của mình, bên cạnh có cái màu phấn hồng là của Tiểu Vũ, thứ sát nhân mà trang trí rất đẹp, đặt một cái tên rất lạ, cái của mình Truy Tinh, oai phong vô cùng, không giống cái của mình, Tiểu Yến Từ của Tiểu Vũ, chỉ là một món đồ chơi thôi.

Tiểu Vũ luyện được võ, chỉ là bản thân lại không muốn luyện, cho rằng ngồi trong thư phòng xem sách hay hơn nhảy nhót lung tung, giống như Thiên Ma Cơ nói, mỹ nữ không thể luyện võ, thịt trên ngực sẽ chạy ra cánh tay, thịt ở mông sẽ chạy ra đùi, không đẹp tẹo nào.

Trước kia Địch Nhân Kiệt không hiểu nữ nhân cần ngực to như thế, mông tròn như thế để làm cái gì, bây giờ thì hiểu rồi, cứ nhìn Hi Mạt Đế Á là biết, mình nhìn thêm một cái là tim tăng tốc, mặt nóng ran, đầu óc sinh ra ảo tưởng kỳ quái. Nữ nhân đúng là phải có ngực to và mông tròn mới đẹp, lão bà tương lai của mình phải như thế, không được như Hi Mạt Đế Á cũng phải bằng Thiên Ma Cơ, nhìn cái thấy vị nữ nhân rồi, Tiểu Vũ vóc người như cá khô tuyệt đối không thể lấy, mặt xinh đẹp đấy, nhưng chưa đủ tiêu chuẩn, một khi sư phụ muốn gả Tiểu Vũ cho mình, nhất định lấy cái chết ra từ chối, nghĩ tới sự bá đạo của Tiểu Vũ là Địch Nhân Kiệt đau đầu vô cùng, nhưng mà hình như sư phụ có tâm tư đó, ám chỉ mấy lần rồi, tuy chỉ là nói đùa, nhưng Địch Nhân Kiệt biết, sư phụ không bao giờ làm chuyện gì không có lý do, tám phần là muốn gả Tiểu Vũ cho mình, chẳng may nhìn thấy tỷ ấy tắm một lần thôi, hậu quả đáng sợ thế sao?

Không được, phải đẩy Tiểu Vũ cho tên Tiểu Kiệt khác, tên đó cũng không tệ, có thể coi là nổi trội trong thư viện, gia thế hiển hách, là tiểu cữu tử của hoàng đế tương lai, thế nào cũng có thể coi là một nhân kiệt, Tiểu Vũ sư tỷ gả cho hắn cũng không coi là nhục.

Nghĩ tới đó liền vui vẻ, trên đời này đúng là có thứ thiêu thân ngu xuẩn đâm đầu vào lửa, Tiểu Vũ hành hạ như thế mà hắn vẫn cắm đầu vào, đúng là phu thê tiêu chuẩn, một thích hành hạ, một thích bị hành hạ, đôi người ngọc trời sinh, nếu họ mà thành thân, mình sẽ tặng một phần trọng lễ.

Chương 809: Bị theo dõi

Lại lấy ra sáu cái hộp, mỗi người ba cái, thế là đủ dùng rồi, nghĩ tới sự đáng sợ của đám người kia, Địch Nhân Kiệt lấy thêm một cái bình thuốc nhỏ trên giá, đây là thuốc tê mạnh nhất, đổ vào đầu lũi tên đề phòng vạn nhất.

Lấy hai chủy thủ có thể bắn lưỡi dao ra ngoài, vũ khí có thể đưa cho Tiểu Vũ, nhưng đưa cho Tiểu Nha thì thiên hạ đại loạn, sư phụ không làm bất kỳ thứ vũ khí nào cho Tểu Nha hết. Thì Thì đã lấy vũ khí của mình từ lâu rồi, không biết để đâu, kệ tỷ ấy, tỷ ấy tự biết làm gì, tóm lại là lấy đủ rồi. Tiểu Yến Tử cho vào hộp, Truy Tinh đeo ở lưng, dùng áo bào che đi, không ai nhìn ra.

Lão Trương và Lão Lý kiểm tra vũ khí một lượt, bảo Địch Nhân Kiệt ký tên vào sổ, mới đồng ý cho hắn mang vũ khí đi.

Đang định đi thì Lão Giang ngồi trên hòn giả sơn cười khà khà: - Tiểu tử ác lắm đó, chuyên chọn vũ khí âm hiểm, cũng phải, ngươi yếu đuối, chỉ còn cách đó, bảo vệ tốt bản thân, dặn Vũ nha đầu chú ý chút, trong nhà gần đây không yên ổn, sư phụ ngươi dặn, một khi thấy nguy hiểm lập tức tiến vào mê lâm, không được trì hoãn, mạng ai cũng không quan trọng bằng mạng các ngươi, nhớ chưa?

- Giang gia gia phát hiện ra điều gì rồi sao?

- Chưa, nhưng gần đây lão phu càng lúc càng thấy áp lực, suốt ngày thon thót giật mình, cho nên tiểu tử cẩn thận vào, đừng để địch thừa cơ.

Địch Nhân Kiệt gật đầu, chào Lão Giang, đi về hậu viện, thứ Tiểu Vũ muốn đã đầy đủ, Địch Nhân Kiệt vác một con gấu cực lớn màu hạt dẻ men theo đường nhỏ tới thư viện, không phải là hắn không muốn ngồi xe ngựa, mà là bởi vì hắn muốn làm một chuyện giữa đường, mấy ngày qua luôn có kẻ theo dõi làm hắn bực lắm rồi, kẻ theo dõi rất thông minh, biết đổi người, buồn cười nhất là mình ra chợ mua lòng lợn, không ngờ hôm sau có một sạp hàng mới chuyên bán lòng lợn.

Vân gia thích ăn lòng lợn chỉ có sư phụ và mình, thêm Tiểu Nha nữa, sư nương không chịu nổi thứ này, chỉ cần món lòng lợn rán vàng mỡ màng đặt trên bàn là sư nương sẽ bịt miệng chạy ra ngoài, sư nương ra sức áp chế không cho trong nhà ăn thứ này, nên sư phụ và mình, Tiểu Nha ăn riêng. Vì chuyện này mình bị Tểu Vũ mỉa mai không ít, nói người mình thối, sau này đừng tới gần nàng trong vòng ba bước, bởi vì câu này Địch Nhân Kiệt càng thích lòng lợn, tránh xa Tiểu Vũ là mong muốn lớn nhất của nó, tiếc là Tiểu Vũ luôn làm ngược lại.

Đất đai gần Ngọc Sơn đều là của Vân gia, bất kể là đất hoang hay sơn lâm, số đất này đều do hầu gia lấy mảnh đất tốt ở Hà Đông ra đổi, lão nãi nãi vì chuyện này mà rất không vui, chỉ có đồ ngốc, đồ bại gia tử mới đem đất tốt đi đổi lấy đất rừng và đất hoang, nhưng thiếu mảnh đất đó, Vân gia và thư viện không phải là một chỉnh thể. Quan phủ huyện Lam Điền phát tài lớn, huyện lệnh hiện nhiệm vì thế mà đắc ý rất lâu, huyện Trường An ở bờ sông đối diện có ba trăm mẫu đất công, dù huyện Trường An cao hơn hai cấp, nhưng có chuyện này, đủ để huyện Trường An hổ thẹn.
Địch Nhân Kiệt sắp vào khoảnh rừng không lớn lắm, gặp phải một tiểu phu tóc bạc phơ, mang phẩm chất thiếu niên tốt, hắn cung kính hành lễ với lão tiều phu què chân, lão tiều phu cũng cười đáp lễ, còn dặn Địch Nhân Kiệt cẩn thận một chút, mảnh rừng này gần đây không an toàn, ông ta phát hiện thứ to lớn xuất hiện trong rừng.

Thiếu niên mười ba tuổi chính là lúc mặc áo mỏng mùa xuân, vào rừng cây, tất nhiên là nhảy tung tăng vui sướng như con thỏ, lúc thì ngắt một quả mới chín, cắn một cái, chua rùng mình ném đi, lát thấy bồ công anh đã kết quả cầu lông bẻ cho trước miệng thổi, khi những cái ô nhỏ bay khắp nơi mới thôi.

Càng tới gần thư viện, cây cối càng cao lớn, Địch Nhân Kiệt nghỉ ngơi ở dưới cây Hòe trơ trụi, cây tùng thì không dám tới gần, trên đó luôn có thứ sâu lông lá, bị nó rơi vào da thì thảm. Trước kia Tiểu Nha bị thứ sâu lông này đốt vào lưng, sưng cả mảng, chẳng thể mặc được y phục, cuối cùng sư phục phải lấy nắm cơm nếp lăn đi lăn lại trên người nàng, mới lấy hết lông ra, Địch Nhân Kiệt không muốn gặp họa tương tự.

Đằng sau có tiếng động, rồi có tiếng kêu thảm truyền tới, Địch Nhân Kiệt chẳng động lòng, lấy bầu nước ra tu một ngụm, đi đường núi một hồi, dẫu sao cũng mệt rồi, lục trong bọc ra một nắm cơm cho vào miệng thong thả ăn, quả nhiên lại có tiếng kêu thảm nữa truyền tới, cách mình không xa lắm.

Địch Nhân Kiệt cẩn thận tìm một cành cây sạch sẽ treo con gấu vải lên, rút Truy Tinh ra, lên dây, lắp hộp tên, nấp đi, lặng lẽ nhìn về sau, chỗ hắn chọn phải nổi để ẩn thân cực tốt, bản thân có thể nhìn thấy mọi động tĩnh trong chu vi năm trượng, còn kẻ địch không nhìn thấy mình, đây vồn là chỗ an toàn duy nhất trong rừng.

Lão tiều phu què từ trong bụi cây đi ra nói nhỏ: - Kiệt thiếu gia, chỉ có hai kẻ theo dõi, lão phu kiểm tra kỹ rồi, không có kẻ thứ ba. Lúc này Địch Nhân Kiệt mới từ sau cây đi ra, theo lão tiều phu xem xem rốt cuộc là kẻ nào theo dõi mình, sư phụ đã nói, thế giới này rất phức tạp, làm chúng ta không phân được địch bạn xung quanh, lúc nào có thể nắm được thế chủ động thì nhất định phải nắm lấy, rồi mới đánh giá sự việc đúng hay sai sau, ít nhất không thua thiệt hoặc bị phản bội. Địch Nhân Kiệt cũng nghĩ thế, chỉ có kẻ ngốc mới vô điều kiện tin vào một người không quen thuộc.

Bẫy săn thú của Vân gia rất to, sức rất mạnh, do thép làm ra, khi mở rộng đúng ba xích, to như thế là để tránh kẹp phải dê hay chó, cho nên khi Địch Nhân Kiệt nhìn thấy một đại hán áo xanh bị răng cưa giữ trên mặt đất thì không ngạc nhiên, chân tên này không bị lực kẹp cực lớn cắt đứt đã là hiếm có lắm rồi.

- Kiệt thiếu gia, tên này là một hảo thủ, võ nghệ không tệ, vốn bẫy kẹp vào đùi hắn, nhưng bị hắn né được, đừng thấy chỉ khác cẳng chân và đùi, nhưng trong đó là học vấn lớn.

- Thả ta ra, cứu, ta chỉ vô tình đi qua đây thôi.

Địch Nhân Kiệt và lão tiểu phu chẳng chút phản ứng trước lời cầu khẩn của tên đại hán, xoay người đi về phía khác, phía đó cũng có động tĩnh.

Nếu như tên đại hán áo xanh xem như gặp may, chỉ chịu ít đau đớn da thịt, thì tên ăn mặc kiểu tiểu phiến này thì rất t hảm, hai cái chân không biết bao nhiêu gai gỗ đâm vào, trông như cái bó cỏ cắm kẹo hồ lô, chỉ thiếu mỗi quả cầu đo đỏ mà thôi. Toàn là vết thương nhỏ, nhưng nếu từ bụng trở xuống toàn thứ này thì không hay lắm đâu.

- Kiệt thiếu gia, cái này do oa cung tạo thành, một hộp có mười sáu mũi, xem ra tên này quá xui xẻo, trúng không dưới bốn mươi phát, cơ hội này quá ít, lần trước bắt được con lợn rừng, nặng tới hai trăm cân mà chỉ trúng có ba mươi mũi, lão phu cùng bà tử, nhi tử, nhi tức ăn tới nửa năm mới hết. Tên này hết rồi, hạ thân chẳng còn chỗ nào nguyên vẹn, mấy mũi đã xuyên qua ruột, tỳ thận cũng hỏng, không sống nổi bao lâu nữa, chúng ta đi hỏi tên kia thì hơn.

Địch Nhân Kiệt lắc đầu, ngồi xuống lấy ra một cái bầu rượu bèn bẹt, cho tên xui xẻo đang không ngừng có giật kia một ngụm: - Vì sao bám theo ta, nói cho ta biết, ta bảo lão binh gia gia để ngươi chết không đau đớn, nếu không loại tội sống này ngươi phải chịu nửa năm, ngươi hết cứu rồi, nói cho rõ còn được chết thống khoái, chỉ một cơ hội thôi.

Chương 810: Ta là thần

Tên kia môi xám ngoét, run run một lúc mới nói ra được: - Ta là người Trường An, được người ta thuê, một hôm ta đi dạo phố, có một người áo lam hỏi ta có muốn kiếm ít tiền không, ta đáp có, hắn liền bảo ta canh cửa thư viện, chỉ cần nhìn thấy ngươi ra là đi theo, ta tưởng hắn định bắt cóc ngươi đòi tiền chuộc nên mới đồng ý, ai ngờ thành ra thế này, cứu ta, ta không muốn chết.

Địch Nhân Kiệt đứng dậy, lão binh vươn tay vặn cổ tên tiểu phiến, chỉ nghe rắc một cái, hơi thở gấp gáp của hắn ngừng lại.

- Lão binh gia gia, xem chừng cái tên trúng bẫy kẹp kia mới là chính chủ, thời gian qua trong nhà không yên bình, kẻ thù rất mạnh, chỗ gia gia trông chừng là đường lui cuối cùng của nhà ta đấy.

Lão binh cười khùng khục: - Ba mươi cao thủ cơ quan, tốn một năm bố trí, thêm vào người Công Thâu gia giúp, mảnh rừng này là tử địa, chỉ có hầu gia, phu nhân và thiếu gia biết toàn bộ cơ quan, thêm cả vào lão phu nữa, buồn chán hơn một năm, cuối cùng có kẻ tới nạp mạng, lão phu cũng nóng lòng lắm rồi.

Quay về chỗ tên áo lam, hắn đang toàn lực muốn tách cái kẹp ra, nhưng bất kể hắn dùng sức thế nào cũng không ăn thua.

- Tiểu tử, không có sức lực năm trăm cân thì đừng mơ tách được nó ra, có điều lão phu rất tò mò, sao chân ngươi chưa đứt? Vừa rồi lão phu thật sơ xuất, dù là gấu lớn dẫm phải cũng gãy chân rồi, để lão phu xem xem là chuyện gì nào.

Tên áo lam mặt đại biến, giơ tay định nhét cái gì đó vào mồm, nhưng tay nhũn ra thõng xuống, vai trúng một tên, Địch Nhân Kiệt phản ứng cực nhanh.

Lão binh nhanh như chớp tháo cằm tên áo lam, thuận tiện tháo luôn khớp xương cánh tay còn lại, cúi người xuống nhặt viên thuốc lên, bọc lại đưa cho Địch Nhân Kiệt, Tôn đạo trưởng nhất định sẽ biết đây là thuốc gì, ở đâu ra, hiệu quả thế nào.

Nhìn bộ dạng cương liệt coi cái chết như không của tên áo lam, lão binh cười lạnh: - Đừng đóng kịch, nếu ngươi là một tử sĩ, vừa rồi ngươi có tám mươi cơ hội tự sát, đợi tới khi tuyệt vọng mới tự sát có phải là muộn rồi không? Tử sĩ là phải tự sát ngay khi rơi vào tay địch, lão phu làm thám tử hai sáu năm trong quân, thấy nhiều tử sĩ lắm rồi, cách tra tấn cũng biết rất nhiều, trong tay lão phu chưa từng có kẻ nào cứng miệng hết, dù hán tử bằng thép vào tay lão phu cũng thành bùn nhão thôi, thành thực khai ra, lão phu cho ngươi chết thống khoái, nếu không lão phu tháo dần từng cái xương của ngươi ra.

Tên áo lam rất muốn nằm xuống, nhưng bị kẹp vào chân, lào hắn không thể nằm được.

Lão binh đi tới khớp cằm hắn lại, nhưng một tay bóp má đề phòng hắn cắn lưỡi, dù cắn lưỡi chẳng chết được, nhưng mà hỏi chuyện rất phiền.

Tên áo lam cười ha hả với Địch Nhân Kiệt: - Ta không dám bất kính với ngươi, ngươi là chủ nhân, ta là chó lợn, vốn gặp phải ngươi, ta phải chạy thật xa. Các ngươi là thần, mạng ta trong mắt các ngươi không bằng chó lợn, nhưng chủ nhân khác hạ lệnh phải theo dõi ngươi, ta đành làm theo, không tránh được. Địch Nhân Kiệt nheo mắt lại, lấy nỏ gõ đầu: - Ta là chủ nhân của ngươi, vậy vì sao không trả lời tử tế?

Tên áo lam cười thảm: - Các ngươi thần thánh đánh nhau, ta là người phàm trốn không thoát, đành nghe lệnh một chủ nhân khác, chỉ có hoàn thành một nhiệm vụ mới có thể nghe một nhiệm vụ khác, đó là quy củ của thần.

Địch Nhân Kiệt nhìn lão binh một cái, lão binh liền buông tên áo lam ra, đeo giỏ trúc lên ẩn sau cây, một số chuyện ông ta không nên nghe.

- Thần ư? Lão binh ra sau cây đại thụ lẩm bẩm một câu, ngồi xuống đất trống, lấy bầu rượu ra uống, hiện giờ ông ta rất thỏa mãn, tuổi cao rồi, không thể chạy khắp nơi kiếm tiền nữa, ở lại trông nhà cũng tốt, lão bà mong đợi cuộc sống này bao năm, mắt nhìn nhi tử thành gia, sinh con, thành chưởng quầy, hiện giờ tới nó chạy thay mình rồi.

Người Quan Trung là thế, đời đời kiếp kiếp bán mặt cho đất, bán lưng cho trời mà chẳng no được cái bụng, giờ hầu gia tới, có tình có nghĩa, lão binh đi theo hầu gia nay có ai không phải phú hộ? Hầu gia là người cũng được, là thần cũng được, mà dù là quỷ thì sao nào, tóm lại là chủ tử của mình, làm gia thần chỉ cần cúi đầu tiến tới là được.

Lưu Xuyên chết rồi, trong nhà chỉ có một lão nương và một tiểu tức phụ, tiểu tức phụ nuôi con nhỏ, không làm ruộng được, vốn tưởng không còn đường sống nữa, ai ngờ quản sự trong phủ tới, giao cho họ một chuỗi chìa khóa, nói với họ, từ hôm nay trở đi một sạp bán đậu hũ trên chợ là của nhà họ, đưa lão bà bà tới huyện bàn giao, khế đất, khuế phòng rõ ràng, Tiền quản gia thấy hai bà tức bán đậu hũ đắt khách mới thu hồi đất nhà họ, khai xuân rồi, thế nào cũng không được để đất bỏ hoang phải không?
Tâm tư của lão binh rất đơn giản, cuộc sống tốt đẹp do hầu gia ban cho, chỉ có cái mạng này báo đáp lại thôi, mạng người của Vân gia đáng tiền, đó là hầu gia nói, câu này nổi tiếng ở kinh thành, chỉ là trong nhà ít người qua, có ba nam hài, làm sao kế thừa hết gia nghiệp lớn như thế này?

Địch Nhân Kiệt dở khóc dở cười từ rừng cây đi ra, chẳng hỏi được gì cả, tên áo lam chỉ biết một vị thần ra lệnh cho hắn, muốn hắn giám thị mình, còn về là ai, lộ thần tiên nào thì không biết, ngủ một giấc dậy trong đầu xuất hiện mệnh lệnh, muốn hắn giám thị một vị thần khác.

" Ta là thần phó (nô bộc của thần), từ tổ tiên đã là thế, thường thần không tìm tới ta, đã tìm tới thì dù liều mạng cũng phải hoàn thành nhiệm vụ, nếu nhiệm vụ không hoàn thành mà còn sống thì kết cục rất thê thảm, không dám nói."

Nói hết chỉ khẩn cầu Địch Nhân Kiệt giết mình, nói ra những lời này là không còn đường sống nữa. Vì Địch Nhân Kiệt là thần, cho nên hắn mới nói, nếu là người bình thường, dù giết hắn cũng không hé răng nửa chữ.

Tên đó cầu khẩn mãi, Địch Nhân Kiệt mới ra tay, tuy giết kẻ này là tích phúc, nhưng trong lòng hắn vẫn không thoải mái, thế này là sao? Thần? Mình thành thần từ khi nào mà không biết? Xem chừng sư phụ cũng không biết, còn có cả thần phó? Làm sao để nhận ra? Loạn cả óc.

- Kiệt thiếu gia mau tới thư viện đi, nơi này có lão phu xử lý, nhất định sẽ làm gọn gàng không để loại hậu quả. Lão binh nói xong vác cuốc vào rừng, Địch Nhân Kiệt nghĩ một lúc lấy con gấu vải trên cây xuống, xuyên qua rừng, tới thư viện.

Tới bên lỗ chó, thổi một tiếng sáo trúc, khuôn mặt xinh như hoa của Tiểu Vũ hiện ra, đôi mắt trong sáng chớp chớp vô cùng khả ái, Địch Nhân Kiệt thoáng thất thần mới đưa con gấu tới. Tiểu Vũ nhận lấy con gấu, ôm trong lòng thân mật một lúc rồi mới nhận lấy Tiểu Yến Tử, dùng máy trợ lực thuần thục lắp dây, nhận lấy hộp tên, vung vẩy mấy cái thủ cảm giác, hài lòng đặt qua một bên, gói cơm nắm thiếu mất hai miếng, không hài lòng chút nào, miệng Địch Nhân Kiệt còn dính hạt cơm, sắp nổi giận.

Quá hiểu vị sư tỷ này rồi, thấy nàng có khuynh hướng nổi giận, vội nói vào chính sự: - Có người theo đệ, hai tên, bị đệ giết rồi.

- Đến kẻ ngốc như ngươi cũng có hai người bám theo, vậy chẳng phải có bốn tên nấp quanh ta? Tiểu Vũ lập tức hiểu ý của Địch Nhân Kiệt.

- Tỷ cẩn thận một chút, đệ bắt một tên hỏi, hỏi ra một chuyện lạ lắm, bọn chúng cho rằng đệ là thần, đừng nhướng mày lên, nghe đệ nói hết đã, nếu đệ là thần, vậy sư tỷ cũng là thần, theo lời hắn nói, trên thế giới này có rất nhiều thần phó cho chúng ta sử dụng, đáng tiếc chúng ta không biết là ai, cũng không biết làm sao liên hệ với họ.

Mắt Tiểu Vũ tức thì sáng như mặt trời giữa trưa, thú vị thật, té ra mình cũng là thần à? Sao trước kia mình không biết? Tiểu mỹ nữ như mình phải là thần tiên hạng nhất mới đúng, đợi sư phụ về phải hỏi cho rõ mình là thần gì.

Chương 811: Lưu dân nhập thành sớ (1)

Cách đó hơn nghìn dặm, Vân Diệp cũng đang đau đầu vì chuyện này, Lưu Phương truyền tin tới chứng minh, trên đời này đúng là có một đám đần độn cuồng ngạo coi bản thân là thần, thật không may, y cũng bị tính vào đó, Vân Diệp tự biết mình có phải thần tiên hay không, còn đám ngươi kia có phải là thần tiên hay không, y cũng biết rất rõ, có thần tiên nào bị giây thừng cắt đứt ngón tay, rồi bị thuốc mê gây ảo giác ăn mất ngón tay của mình?

Thần quái của Trung Quốc cứ mỗi triều đại lại có bổ xung mới, cuối cùng thành một hệ thống thần tiên khổng lồ, trước kia Vân Diệp cho rằng đó là tín ngưỡng mộc mạc nhất mà người dân sinh ra từ cuộc sống thường ngày, giờ xem ra không hoàn toàn là thế, kẻ nào tự đại tới mức coi mình là thần tiên?

Lắc đầu xua đi tâm tư hỗn loạn, tiếp tục cùng Lý Thừa Càn thị sát công trường, tòa thành này có thể xưng là kết tinh của tất cả thành tựu mấy năm qua.

Học sinh chuyên nghành xây dựng của thư viện Ngọc Sơn là do Công Thâu gia dạy ra, chạy nhảy khắp nơi trên công trường như châu chấu, bọn họ lắm lên mười mấy cần cẩu chạy trên đường ray, tuy mỗi cái cần mấy chục con ngựa kéo, nhưng hiệu suất công việc chưa từng có, tảng đá lớn vận chuyện thoáng cái đã xong, những cánh tay cần cầu xuất hiện khắp công trường, tôn chỉ là bớt dùng gỗ, tăng cường dùng gạch đá.

Vì sao tháp Đại Nhạn nghìn năm sau vẫn hoàn chỉnh? Vì nó làm bằng gạch, còn bất kể công trình bằng gỗ dù hùng vĩ đến mấy cũng không tránh khỏi vận mệnh sụp đổ.

Cung A Phòng chiếm diện tích hơn ba trăm dặm cũng bị người Sở cho một ngọn đuốc thiếu rụi, cung Kiến Chương thời Tiền Hán cũng bị hủy trong chiến hóa, dù ít kiến trúc còn được bảo tồn cũng không thoát khỏi miệng mối mọt.

Trong khi đó kiến trúc lịch sử của phương tây còn lại thì vô vàn, các loại điện thờ làm bằng đá, các loại thành bảo, có cái từ tận thời thời trung cổ, chẳng có nguyên nhân gì cả, vì chúng làm bằng đá.

Tòa thành chưa có tên này Vân Diệp không định để nó bị mấy thứ như máy ném đá, hỏa hoạn, hay động đất phá hủy. Y ra sức để lại dấu ấn của mình trên sử sách, đó là điều Vân Diệp muốn làm nhất, y không trở về được nữa rồi, mong đời sau biết tên mình, tránh mai này thành cô hồn dã quỷ không ai biết tới, vất vưởng khắp nơi.

Xi măng cốt thép phải dùng, thứ này tuy không vững chắc bằng đá tảng, nhưng hơn cái là giảm thiểu được lượng lớn sức lao động. Đục đá không phải việc dễ dàng, đầu tiên là dùng đục, đục ra từng cái lỗ, sau đó đổ dầu hỏa vào đốt, đợi dầu cháy hết thì hất nước lên, đá sẽ nứt dọc theo những cái lỗ, biến thành tảng đá nhỏ hơn, rồi thợ đá mới đục đi từng miếng đá nhô ra, thành đá tảng.

Cả công trường đang dùng chiến thuật biển người, thời này muốn xây dựng một công trình lớn thì chẳng còn cách nào khác, gỗ vẫn là vật liệu không thể thiếu. Vân Diệp có kế hoạch chặt rừng bên cạnh, nhưng gỗ dùng được ở đó rất ít, đại bộ phận là thứ vô tác dụng.

- Diệp Tử, trong ( A Phong cung phú) của sư phụ ngươi nói rất hay, Thục Sơn trọc, A Phòng xuất, ngươi định để lại cho Nhạc Châu một ngọn núi trọc sao? Lý Thừa Càn chỉ ngọn núi gần công trường hỏi: *** Đồn là Tần đại ca chặt trụi cây ở núi Thục để xây cung A Phòng.

- Không có đâu, ta tuyệt đối sẽ không giống người Tề xưa vì một tòa thành Lâm Truy là biến ngọn núi thành núi trọc, mà ta muốn xóa bỏ cả ngọn núi này, trước kia chọn xây thành ở đây vì có ngọn núi này, đỉnh núi là đá vôi, thích hợp làm xi măng, phần giữa là đá hoa cương cứng rắn, đem đi xây phòng, phần chân núi thì để lại cho quân đội, họ thích cắm trại trên cao, sướng thế còn gì, toàn thành đều dưới sự giám thị của họ.

Lý Thừa Càn trừng mắt: - Còn lập trại ra sao thì không liên quan tới ngươi phải không? Phía dưới là đá cứng, ngươi không làm gì nổi, sao để quân đội đi làm, đến khi đó quan quân bị phái tới đây cắm trại sẽ tức hộc máu.

- Quân đội mà chút khổ cực cũng không chịu nổi thì đánh trận thế nào, một đội quân mà không có chút cống hiến nào cho một tòa thành, sao ngươi có thể hi vọng họ rơi đầu, chảy máu vì nó? Chỉ thứ nỗ lực có được mới biết trân trọng, còn cái khác, ta mặc kệ.

Lý Thừa Càn và Vân Diệp từ trên núi đi xuống, rất hài lòng với tiến độ của dân phu, nền thành đang được nện, cứ bốn tráng hán một tổ, dùng thừng khiêng chùy hô hào n ện đất, chỉ thấy vô số chùy kéo lên nện xuống, bất kể ai nhìn thấy cảnh này cũng cảm thấy có luồng sức mạnh sinh ra trong lòng.
- Quốc gia tiêu tiền cho bách tính, bọn họ mang lại tài nguyên cho quốc gia, tân thành một khi xây xong, sẽ đưa phương thức sinh hoạt ở Trường An tới đây, thay thể hủ tục lâu đời, nâng lên tầng cao mới.

- Ngươi không định giao tòa thành này cho Nhạc Châu? Lý Thừa Càn dừng bước hỏi:

- Căn nhà vài trăm qua, ngươi thấy dân bản xứ Nhạc Châu mua nổi không?

- Vì sao ngươi bán đắt thế? Ta đã tính rồi, thêm cả chi phí vào một căn nhà bình thường không quá năm mươi quan, tức là năm mươi ngân tệ.

- Ngươi tính kiểu gì thế? Ta vay bao nhiêu tiền, không tính lãi suất à, ta đường đường một hầu gia bị ném vào chốn khỉ ho cò gáy ba năm, không phải trả tiền công à? Thư viện đầu tư vào đây bao nhiêu nhân lực và trí tuệ, không được xu nào à? Nếu ở Trường An ta còn nâng giá lên gấp đôi nữa cơ...

Khu lạc hậu cần không phải chỉ là tiền tài mà còn cần tác động mạnh vào tư tưởng, tư duy cố hữu bao năm làm tư tưởng bọn họ bị giam cầm vào mảnh đất này, người Đại Đường không có mảnh đất của mình thì không sống nổi, đó không phải do Vân Diệp cố ý thổi phồng, mà sự thực là thế, họ sống ở đây, chết ở đây, có khi cả đời không bước chân ra khỏi thôn là chuyện bình thường.

Nói thế là còn nhiều đấy, lão bà bà cả đời không rời khỏi mảnh vườn nhà mình, chưa bao giờ ăn cá, giờ chuyển tới bên hồ, ngày ngày ăn cá, làm bà bà sắp điên rồi, không hiểu làm sao thịt lại nhiều gai như thế, ăn một bữa cơm, hóc tới tám lần, thế này sao sống nổi, chỉ biết ăn cơm không, rưới ít nước canh, nhìn người khác ăn cá, nước mắt chan chứa.

Hi vọng những người đó tới tân thành mua nhà à? Lão bà bà sẽ nuôi nhà ở sân sau, nuôi gà ở sân trước, nếu có con trâu nữa là cuộc sống mỹ mãn rồi. Đến khi đó để trẻ con trần truồng chạy khắp đường, chó giao phối lung tung khắp nơi, khua gậy một cái là gà bay chó chạy à? Đấy là một tòa thành à? Tòa thành như thế xây làm cái mẹ gì?

Lý Thừa Càn bị Vân Diệp chất vấn một loạt làm vã mồ hôi, con dân mình ra sao hắn rõ lắm, điều Vân Diệp nói rất có khả năng thành hiện thực, yếu ớt nói: - Ngươi không thể làm mỗi tòa thành sạch sẽ như thư viện, ngươi thích sạch, nhưng sinh hoạt nông gia không thể không dính bùn đất.

- Nếu như là một thành phố nhỏ, ta đương nhiên không cầu kỳ, trẻ trần truồng cũng chẳng ảnh hưởng tới ai, nhưng tân thành phải dùng vào việc lớn, nó còn có công năng giáo hóa, một tà thành sạch sẽ, có trật tự, ai cũng muốn tới ở. Tiết Vạn Triệt giao tiền tư cho ta, hi vọng ta an bài sản nghiệp cho mẹ con nha hoàn trước kia của hắn, lợi nhuận ta cũng tính rồi, người như thế ở Trường An nhiều lắm.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau