ĐƯỜNG CHUYÊN

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau

Chương con truyện Đường chuyên - Chương 791 - Chương 795

Chương 792

Trời vừa mới sáng, cửa thư viện đã bị vây kín, bất kể nam nhân hay nữ nhnâ, người lớn hay trẻ nhỏ, đều khao khát nhìn đại môn thư viện, tuy rất nhiều người, nhưng tiểu phiến không buôn bán được gì, tiểu phiến bán trứng gà rao khản cổ không ai để ý, quán rượu nếp của Hoàng Thử rõ ràng là chuyên gia rồi, các hỏa kế dựa cột bàn tán, thấy tay bán trứng gà bị người ta chửi còn cười rộ lên đểu giả.

Tình hình thư viện thì nhà nào là hiểu hơn bọn họ, sáng sớm trống chưa gõ, muốn thư viện mở cửa là nằm mơ, hiện giờ đám người này đói mấy cũng chẳng có tâm trạng nào mà ăn, phải đợi thư viện dán bảng, mọi người mới làm ăn được.

Trên đường đá xanh có bảy tám thớt ngựa chạy tới, đều mặt quan phục, trông kiểu dáng là biết quan viên lễ bộ, đọc tên phải qua miệng họ.

Thư viện vẫn theo tiết tấu của mình, trống ăn sáng vang lên, đám đông đang dài cổ đợi mới thấy cửa chính mở ra, bốn quân sĩ khiêng khay gỗ bước ra từ mê trận, võ trang đầy đủ, đợi quan viên lễ bộ mở niêm phong.

Thích Đại Lễ hiện lại biến thành lễ bộ thị lang, hôm nay phụ trách kiểm tra niêm phong, săm soi một lượt, thấy si còn nguyên, mởi mở vòng đầu, đưa cho quan viên bên cạnh, hai quan viên kéo quyển trục, có người chuẩn bị sẵn hồ, dán từng tờ lên tường.

- Kinh triệu, Vương Nguyên Nhất, Liễu Đông Thành, Hà Bắc, Đới Uy...

Quan viên lễ bộ đọc tên, khảo thí nhập học của thư viện Ngọc Sơn năm Trinh Quan thứ mười kết thúc, tổng cộng lấy tám trăm mười bốn người, xa nhất có sĩ tử ở Nhai Châu, thậm chí có sĩ tử Hải Châu nhập học, không có thứ hạng, không có điểm, không nói thân phận. Chẳng mấy ai biết kinh triệu, Lý Trinh chính là Hán vương.

Trương Gián Chi nghe từ đầu tới cuối, bảng đầu tiên không có tên hắn, lòng lạnh quá nửa, hắn tự thấy thi không tệ, nhưng vẫn không có tên, bảng thứ hai, thứ ba đều không có, lòng hắn như tro tàn, vì hắn biết, tên càng đọc sau thì thứ hạng càng cao, đó là thông lệ của thư viện, mình chưa giỏi tới mức có tên trên bảng cuối.

- Hà Dương, Lại Thắng Nghĩa. Kinh Châu, Cát Thiên Lai. Kinh Triệu, Trương Gián Chi...

Đầu Trương Gián Chi nổ tung, tai ù ù, nước mắt lã chả, hắn ngửa đầu lên, tận tình khóc dưới ánh mặt trời, lúc này hắn thấy cường đại vô cùng, nhi tử của một kỹ nữ, tên trên bảng cao nhất, kiếp này còn muốn gì nữa?

"So với che che đậy đậy để rồi cuối cùng bị người ta phát hiện ra, làm bản thân thân bại danh liệt, không bằng quang minh chính đại thổ lộ ra, dùng nỗ lực của mình giành lấy sự tôn trọng của người khác. " lời nói của tiên sinh trẻ đó lại vang lên bên tai, không sai, ta không thể lựa chọn cha mẹ, nhưng ta có thể lựa chọn đường đi của mình, kêu lớn, thấy u uất trong lòng tan biến sạch.

Kệ ánh mắt kinh ngạc của người bên cạnh, Trương Gián Chi chen lấn trong đám đông, tới chỗ báo danh, cung kính nói với quản sự:

- Hai vị tiên sinh, học sinh là Kinh Triệu Trương Gián Chi, đây là giấy dự thi, xin tiên sinh báo danh hộ.

Quản sự thư viện mỉm cười nhận lấy giấy dự thi đối chiếu, một quản sự béo nói:

- Tiểu tướng công giỏi quá, có tên trên bảng thứ tư, tương lai nhất định là trọng thần triều đình, thấy tiểu tướng công ăn mặc đơn sơ, hắn trong nhà không dư dả, thế này, cậu có thể mặc áo bào của thư viện trước, ha ha, ta cũng là người nghèo khổ, áo gấm không về quê thì sống còn hứng thú gì nữa, tiểu tướng công đợi đó, ta đi xin áo bào cho cậu, nếu như đại quản sự còn ở đây, nói không chừng xin được cho cậu vài đồng nguyên, về bày tiệc mừng mời láng giềng.

Trương Gián Chi vội khom người tạ ơn, giờ hắn nghèo khó lắm rồi, từ trưa qua tới giờ chẳng có lấy một hạt gạo, lời quản sự đúng với tâm y, sao chẳng vui.

Khi xuân phong đắc ý thì tất nhiên thuận lợi, Trương Gián Chi như người trong mộng, vận may mười lăm năm như bùng phát một lúc, làm hắn không dám tin mình đã thành công.

Mặc áo bào mới của thư viện, cho trong lòng trăm đồng nguyên nặng trịch, hắn vuốt ve áo mãi, sợ làm bẩn, tiền trong lòng như muốn bay đi, phải giữ chặt mới yên tâm, thành Trường An mùa xuân vẫn nguy nga, Trương Gián Chi ưỡn ngực, bước vào thành trong ánh mắt hâm mộ của quan coi thành.

- Trời ơi, sao có người xấu thế? Lắp đầu lợn giống lợn, lắp đầu trâu giống trâu, chân ngắn, mắt cóc, bụng trống, đá một cái không biết có lăn đi không?

Đám tiểu nương tử hôm nay bị lệnh nhốt trong viện, không được ra ngoài, do Ma Cơ dẫn đi làm quen với hoàn cảnh, Vân Nha xưa nay không chịu an phận, thêm vào Ma Cơ luôn chiều nàng, kiếm cái tháng trèo lên tường xem náo nhiệt, bên ngoài đúng là quá náo nhiệt.

Tiểu Vũ giữ thang hô:- Mau xuống đi, đến ta rồi, ai mà xấu thế?

Thấy Tiểu Nha không xuống, buông tay ra leo lên, nhìn theo hướng Tiểu Nha chỉ, tức thì cười tắt thở, đúng là có tên béo người ngắn ngủn đang lượn quanh sư phụ, đi vài bước đã phải lau mồ hôi, sư phụ chẳng để ý, đi nói chuyện với người khác, tên béo lẽo đẽo theo sau, đuổi không đi.

Đang cười chảy nước mắt thì nhạc cực sinh bi, thang đổ, hai nha đầu treo trên tường, ôm tường la inh ỏi, đúng lúc Thì Thì tới thư viện thăm hai đứa, chạy dọc theo bờ tường dẫm lên tường lấy đà rồi nhảy lên, trước tiên bế Tiểu Nha tới rồi, tiếp đó tới Tiểu Vũ, sầm mặt mắng:

- Đều là đại cô nương rồi, sao còn không đứng đắn, ngã thì sao?

Không ngờ động tác vừa rồi của nàng lọt vào mắt đám tiểu nha đầu, cả đám há hốc mồm nhìn Thì Thì không sao tin nổi, Lan Lăng chạy tới lắc tay Thì Thì:

- Thì Thì tỷ tỷ, dạy muội đi, muội cũng muốn leo tường.

Cao Dương ghét nhất nữ tử khác được chú ý hơn mình, kéo Lan Lăng lại, quát:

- Một con dã nha đầu nhà quê, dựa vào cái gì lên mặt trước chúng ta, tiên sinh nói, hiếp dĩ võ phạm cấm, nho dĩ văn loạn pháp. Đám hiệp khách các ngươi đáng ghét nhất, cẩn thân bị Đại lý tự bắt đày ra biên quân, đi đánh nhau với dã nhân.

Thì Thì thường ngày nói rất ít, nhưng rất có hiểu chuyện, thấy bộ dạng đáng ăn đòn của Cao Dương không thèm chấp, nhìn thấy Tiểu Vũ không ngừng xoa cánh tay, vén ống tay áo Tiểu Vũ lên, thấy bị xước một mảng da lớn, lấy một cuốn vải bố trong túi băng bó, mấy tiểu nha đầu trong nhà bị thương như cơm bữa, nàng lại học võ, nên luôn mang đồ trị thương.

Tiểu Vũ thả ống tay áo xuống:

- Lý Linh, ngươi xong đời rồi, Thì Thì tỷ là tẩu tử của ngươi, ngươi dám ăn nói vô phép à? Thì Thì tỷ, lấy ngọc bội Dương phi nương nương cho tỷ ra, bắt nó xin lỗi.

- Nói láo, Ảm ca ca không lấy ả đâu, cùng lắm là làm thứ phi, dám bắt ta xin lỗi à, Vũ Mị ngươi đừng bắt nạt người ta thái quá.Cao Dương như con mèo bị dẫm phải đuôi, nhảy dựng lên, chẳng có chút ưu nhã của công chúa.

- Hừ, Lý Linh, đại đệ tử của sư phụ ta là Thì Thì tỷ, ai dám để tỷ ấy làm tiểu lão bà, Dương phi dùng đủ lễ nghi cầu thân với sư phụ ta, sư phụ ta còn nói lỗ vốn, ta đi nói với Lý Ảm, để hắn xử ngươi.

Thì Thì tức giận đánh Tiểu Vũ một cái, mặc kệ Cao Dương, nàng kéo Tiểu Vũ và Thì Thì về phòng chúng, xem cuộc sống của chúng ở thư viện ra sao.

Vân Diệp cực kỳ phiền não, bốn hạn ngạch, không thể đáp ứng đủ cho đám đồng liêu điên cuồng, đồng đội trong quân cũng đành, nhưng thương cổ đầu bò thân lợn cũng sán đến thì mất mặt.

- Vân hầu, tại hạ là Bàng Chuẩn của Kim Ngọc Các, trước kia làm ăn ở trên sâu, nơi ngày có một viên thiền ngọc, là bảo bối hiếm có, tại hạ không cầu gì khác, chỉ mong Vân hầu cho khuyển tử vào thư viện học, khuyển tử chỉ nhất thời sơ xuất, vào thư viện rồi sẽ thành rường cột quốc gia tương tai.

Vân Diệp không nhìn cũng biết loại phụ thân này sinh được loại nhi tử ra sao, quả nhiên nhìn theo hướng Bàng Chuẩn chỉ, một tên tiểu tử chân tay ngắn ngủi, miệng rộng ngoác, cười ngốc nghếch với mình, tên này IQ tuyệt đối không thể hơn 50, thiền ngọc là bảo bối, nhưng cho tên này vào thư viện, Lý Cương nhất định truy sát mình.

- Không được, nhi tử của ngươi có vấn đề, bất kể thế nào cũng không thể vào thư viện, chuyện này ngươi khỏi nghĩ nữa, không có khả năng nào đâu.

- Tại hạ cũng biết nhi tử mình hơi kém, nhưng khuê nữ của tại hạ vào thư viện không thành vấn đề chứ, nó đẹp như tiên nữ vậy.

Bàng Chuẩn vẫn không thôi, Vân Diệp lúc này hơi khó chịu rồi, con mẹ nó ngươi trông thế này thì khuê nữ của ngươi đẹp thế chó nào được, vì tránh đau tim, không nhìn thì hơn.

- Vân hầu, ngài nhìn một cái thôi, nếu khuê nữ của tại hạ không lọt vào mắt ngài, tại hạ đi ngay, không quấy rầy nữa.

Tên này do Lưu Hoằng Cơ giới thiệu, Vân Diệp không tiện trở mặt, quay đầu sang nhìn nữ nhi cực phẩm của hắn.

Một nữ tử mặc toàn thân váy trắng, làn da trắng bóc tưởng chừng búng ra nước, gương mặt thanh thuần mỹ lệ, dáng vẻ yếu đuối làm người ta chỉ muốn ôm siết vào lòng, nàng đang lấy khăn lau nước dãi cho tên tiểu tử giống con cóc kia, động tác cực kỳ ôn nhu chăm chú, thấy Vân Diệp nhìn sang, xấu hổ quay đầu đi, chẳng những đỏ mặt, màu phấn hồng còn lan tới cổ, tới váy lụa trắng...

Nhìn thấy nữ tử này, Vân Diệp bất giác trong lòng hiện lên câu " cánh tay củ cải đỏ, cặp chân củ cải trắng, miệng chúm cánh hoa đào." Gặp nhiều mỹ nhân rồi, nhưng loại dị chủng này thì chưa bao giờ thấy, xấu hổ một cái mà máu huyết toàn thân khiến thân thể thành màu hoa hồng? Cái này, hèm, cái này phải xem một chút.

Vừa bước chân đi lại rụt về, hồ nghi nhìn Bàng Chuẩn, một mỹ nhân quốc sắc thiên hương như thế, thực sự là khuê nữ của cái tên này? Có thể khẳng định tên nhi tử trăm phần trăm là sản phẩm của hắn, mặt tròn, mũi sư tử, miệng cóc, bụng tròn, tay ngắn.

- Đây là khuê nữ của ngươi thật à?

Vân Diệp xác nhận lại lần nữa:

- Tất nhiên ạ, khuê nữ của Lão Bàng này, ngài có thể đi hỏi.

Bàng Chuẩn vỗ bụng phành phạch.

"Chắc là biến dị gien" Vân Diệp lại nghĩ.

Chương 793: Luật cho Hi Mạt Đế Á

- Khuê nữa của ngươi mấy tuổi vỡ lòng, giờ học được những gì?

Cái này phải hỏi cho rõ, tránh bề ngoài xinh đẹp, bên trong vẫn là đứa ngốc thì thảm.

- Năm tuổi bắt đầu đọc sách, tiên sinh luôn khen nó thông minh lanh lợi, gần như nhìn qua là nhớ, bách gia chư tử cái gì cũng tinh thông, thiên văn địa lý cũng đọc qua.

Nói tới nó Bàng Chuẩn gian nan lắc đầu:

- Nhưng nó là nữ tử, nếu nó là nam tử, tại hạ khổ gì phải mặt dày đeo bám Vân hầu, thư viện năm nay tuyển một bảng chính khoa, ba bảng khác dù rời thư viện vẫn còn đường mưu sinh khác, Bàng Chuẩn này cũng được coi gia tài vạn quan, cần gì chứ, Thi Nhi mà thi chính khoa thì đỗ chắc chín phần, nhưng nhi tử thì...

Nhìn hắn ta đau thương từ đáy lòng, Vân Diệp vỗ vai:

- Nhi tử của ngươi không tiện vào thư viện, nhưng khuê nữ của ngươi, nếu đúng như ngươi nói thì ta đảm bảo dạy dỗ nên người. Ngươi có hai đứa con, không dựa được vào nhi tử thì dựa vào khuê nữ, có gì to tát đâu, chuyện của ngươi ta đã nghe Lão Kim kể, tay trắng lập nghiệp, cũng là kiêu hùng một phương, đại trường phu khó tránh khỏ thê không hiền tử bất tài, có khuê nữ giỏi là ông trời khai ân rồi.

Bàng Chuẩn cười ha hả:

- Vân hầu nói đúng lắm, chuyện sau này kệ đi, chỉ cần khuê nữ nhập học là lão phu cảm kích bất tận rồi.

Nói xong kín đáo nhét viên thiền ngọc vào tay Vân Diệp, hai người nhìn nhau cười.

- Vân hầu, lần này tuyển hơn tám trăm học sinh, áp lực của thư viện lớn chưa từng có, chúng ta chẳng những lo cơm ăn cái mặc cho chúng, còn lo lối ra trong tương lai. Tránh nhiệm quá nặng.

Hứa Kính Tông môi khô nứt, xem ra hôm nay hắn cũng nói không ít, Vân Diệp rót cho hắn cốc nước, đợi hắn thở đều mới nói:

- Thư viện Ngọc Sơn không thể chỉ giáo dục ra quan viên, nếu thế thì cần gì làm thư viện lớn như thế, mỗi năm chỉ cần trăm học sinh là được, có tài hoa làm quan, không tài vào dân gian, bốn dân, công nông học thương, có cái nào không cần nhân tài, ở thảo nguyên ngươi dám nói không có một thú y hợp cách không.

- Thư viện Ngọc Sơn phải khuếch trương sức ảnh hưởng tới ân gian mới có sức sống, ngươi nghĩ xem, Tắc Hạ học cung của người Tề năm xưa giờ ở đâu? Vì nơi đó chỉ dạy thanh đàm, thuật tung hoành, trên bàn rượu có vẻ vô địch, thực tế như lâu đài cát bên bờ biển, sóng lớn một cái là sụp đổ.

- Tham gia khảo thí có một nghìn bảy trăm bốn ba người, gần như là tinh túy của Đại Đường, lấy được thư tiến cử từ lão sư, ai cũng là bậc tài trí cả.

- Lý Cương tiên sinh kỳ thực coi trọng nhất là học sinh bảng hai và bảng ba, học sinh nơi này tương lai đưa tới học quán châu phủ, ngươi cho rằng để làm gì?

Vân Diệp cười gian nói xong, đùi dưới bàn rung liên tục.

Hứa Kính Tông cười sảng khoái:

- Kế hay, như vậy học quán bên ngoài sẽ thành nơi cung cấp nhân tài cho thư viện ta, thư viện thành học phủ lớn nhất của Đại Đường, đó là sự t hực không ai có thể phủ nhận. Nói một câu khó nghe, dù trương lai có tranh giành, bất kể ai lên vị trí tối cao, đều không thể t hiếu sự ủng hộ của thư viện, cao, đúng là cao, nào Vân hầu, chúng ta cạn.

Nói xong uống hết chén trà.

Hết cách, muốn thư viện tồn tại mãi, cần phải tránh cái vòng tròn cứ vài trăm năm lại thay đổi triều đại, Vân Diệp cố sức biến thư viện thành sự tồn tại độc lập, nếu như tranh thủ trước khi chết, biến thư viện độc lập ngoài trần thế thì đó là công huân lớn nhất của mình. Hiển nhiên Hứa Kính Tông cũng nghĩ thế, mục tiêu này lớn hơn quan tước nhiều, trói vào cùng với thư viện là tìm cho con cháu một hải đảo vĩnh viễn không chìm giữa biển khơi.Đây là ngày bận rộn nhất trong năm của Vân Diệp, Hứa Kính Tông vừa mới đi thì Hi Mạt Đế Á tới, nàng vừa bị Lý Cương tiên sinh giáo huấn đúng hai canh giờ, lại tới văn phòng Vân Diệp, nằm ngửa ra ghế tựa như không xương, chẳng hề có ý thức của một nữ nhân, ôm ấm trà tu ừng ực, yếu ớt nói:

- Không phải chỉ là làm viện trưởng phân viện nữ tử sao? Có cần giáo huấn ta thế không, lão nhân gia tuổi cao rồi mà không chịu nghỉ. Nói đi, ngươi có yêu cầu gì? Ta còn đi xem đám học sinh ngoan của ta nữa.

Vân Diệp lấy một quyển trục giao cho Hi Mạt Đế Á:

- Ta chẳng có gì để nói, chỉ có chút quy định, hi vọng cô tuân thủ nghiêm ngặt, đây là ý kiến thống nhất của mọi người sau khi bàn bạc.

- Tốt, ngươi có tiêu chuẩn là tốt rồi, ta thích nữ học sinh, dạy đám nam tử thối thật bực mình, không nghe giảng, cứ nhìn trộm ta. Lên lớp hỏi, tan học hỏi, còn hỏi nhiều, hai năm qua ngươi không thấy ta già đi nhiều à?

Hi Mạt Đế Á hờ hững nhận lấy quyển trục, vừa mở ra xem đã hét lên:

- Vì sao ta không thể ở cùng với những tiểu cô nương thơm tho mềm mại đó? Vì sao ta không thể mời chúng tắm rửa? Ta cũng là nữ tử mà, hả, không được có những động tác tiếp xúc thân thể kỳ quái, thế này là ý gì?

Vân Diệp nhìn bầu ngực cao vút phập phồng vì giận của Hi Mạt Đế Á, giọng tiếc nuối và thê lương:

- Biết làm sao, cô có tấm thân nữ nhân xinh đẹp, nhưng trong đó là trái tim nam nhân cường đại, Kim Trúc tiên sinh và cô đi tới tận cuối Đại Giang, kết quả bị cô làm nổi giận bệnh nặng một trận, thiếu chút nữa mất mạng. Tháng hai mai vẫn nở, cô không phân biệt được hoa mai và hạnh hoa đã đành, trời lạnh mặc áo sa mỏng manh, mang ô đi dạo trong rừng mai là có ý gì? Kim trúc tiên sinh khoác áo cho cô, cô đẩy ông ta vào vũng nước, ông ta vốn yếu, sốt liền ba ngày cô có biết không?

Hi Mạt Đế Á xấu hổ nói:

- Ngươi luôn nói hạnh hoa yên vũ Giang Nam là cảnh đẹp nhân gian, cầm ô đi trong mưa phùn li ti không gì sánh bằng, ta chỉ muốn cảm thụ loại ý cảnh đó, ai ngờ Kim Trúc tiên sinh như nổi điên muốn khoác áo cho ta, sơ ý đẩy ông ta một cái...

- Cô còn mặt mũi mà nói à, có biết bao nhiêu người vây quanh không? Cô thu hút toàn bộ người ở Tùng Giang tới rồi, họ nói tới xem nữ nhân Hồ tử động lòng xuân trong mưa, thể diện thư viện mất hết rồi, nếu không vì thế Kim Trúc tiên sinh thèm quản cô à, cô có biết ông ấy vốn là người không quan tâm tới chuyện bên ngoài..Nhắc tới chuyện này lửa giận của Vân Diệp phun ra từ cổ họng:

- Đây là chuyện kẻ ngu xuẩn mới làm, cô là nữ nhân khó khăn lắm mới thoát khỏi miệng sư tử, sao làm chuyện ngu xuẩn đó?

- Còn chẳng phải ngươi à, ngươi là tên lừa đảo, lừa tất cả mọi người, cái gì mà Tức Nhưỡng, cái gì mà đảo di động, giả hết, không biết vì sao ngươi lừa gạt, Kim Trúc tiên sinh nói ngươi có dụng ý khác, còn bắt ta không được nói lung tung, không phải vì ngươi, ta bỗng dưng chạy tới Trường Giang làm gì?

Vân Diệp cười phá lên chỉ Hi Mạt Đế Á đang thở hổn hển:

- Muốn vạch trần ta, phải thông minh hơn ta, cho ta biết, cô có chứng cứ gì nói ta nói dối, ta lừa đảo? Hòn đảo đó có to ra không? Có di chuyển không? Phía dưới không chừng có Tức Nhưỡng, chỉ là cô không tìm ra mà thôi, khoa học chú trọng nhất là chứng cứ, có bản lĩnh chứng minh ta nói dối đi, nếu không cúi đầu xuống, ngoan ngoãn làm theo lời ta.

Hi Mạt Đế Á cứng họng, Vân Diệp nói không sai, nàng đã đo đạc rồi, khi ấy Kim Trúc tiên sinh kể truyền thuyết ở biển có con rùa cực lớn, có thể kéo đảo chạy lung tung, tiên sơn ngoài biển là thế, khi ẩn khi hiện, Hi Mạt Đế Á hoàn toàn không tin mấy lời ma quỷ, như tri thức của nàng chưa đủ hiểu nguyên nhân hình thành đảo, hòn đảo này, ở phương tây nhất định cũng được coi là thần tích.

Bị Vân Diệp ép học thuộc tất cả quy định, chỉ cần phạm một điều là sẽ đối diện với nguy hiểm trừ lương, hiện Hi Mạt Đế Á phải nuôi rất nhiều người, lương không thể trừ, đành lau nước mắt tới phân viện nữ tử gặp học sinh của mình.

- Hi Mạt Đế Á, Hi Mạt Đế Á, nghe nói cô tới làm tiên sinh cho bọn ta, thật tốt quá, í, cô làm sao lại khóc, tên khốn kiếp nào bắt nạt cô? Nói cho ta, ta đi đánh gãy chân hắn.

Vân Nha từ xa nhìn thấy Hi Mạt ĐêÁ, lập tức hưng phấn chạy tới, đột nhiên phát hiện Hi Mạt Đế Á đang khóc, phẫn nộ muốn chủ trì công đạo, rất có phong thái bá đạo của Vân hầu.

- Là tên khốn kiếp Vân Diệp, y luôn ức hiếp ta, hôm nay còn nói trừ bổng lộc của ta, ngươi cũng biết nếu không có bổng lộc, làm sao nuôi được đám Đại Mễ, Cáp Tư Đinh cũng chẳng thể làm thịt nướng cho ngươi ăn nữa, bọn họ chỉ đành đi nhảy cho người ta xem để kiếm tiền, để người ta ức hiếp.

- Nhất định là Hi Mạt Đế Á sai, sư phụ không bao giờ bắt nạt người khác, chỉ khi người ta sai lầm mới làm thế, Tiểu Nha, ngươi quên rồi, trước kia sư phụ uy hiếp ta rất nhiều lần, nói muốn trừ tiền của ta, nhưng chỉ nói thôi, chưa bao giờ làm, sư phụ không thèm làm loại thủ đoạn này đâu.

Tiểu Vũ cầm một cái túi đi ra, vừa rồi nghe thấy Hi Mạt Đế Á khóc lóc, bất kể là ai nói xấu sư phụ, Tiểu Vũ đều không vui.

- Oa, Tiểu Kiệt mang quả khô tới rồi, mau cho ta nếm, thương đội Tây Vực có mỗi cái này là hay.

Vân Nha cũng chẳng ngốc, chẳng qua là tính cách quá hoạt bát, tay chân luôn hành động trước khi đầu óc suy nghĩ, lấy một nắm quả khô nhét cho Hi Mạt Đế Á, hòng làm việc này qua đi.

Cao Dương ăn một chút, hâm mộ nói:

- Lúc vào thư viện, đồ ăn của ta bị lấy hết rồi, chẳng để lại chút nào, Lan Lăng cũng bị thu hết kẹo, sao các ngươi mang vào được?

Tiểu Nha len lén nhìn Hi Mạt Đế Á một cái, thấy nàng cũng đang ăn ngon lành, cười khì hì:

- Người thông minh nhất trên đời này là ca ca ta, thứ hai là tứ ca ngươi, còn thứ ba là Tiểu Kiệt, yên tâm, chỉ cần có Tiểu Kiệt, chúng ta sẽ có đồ ăn mãi mãi không hết.

Trí tuệ của Vân Diệp được Đại Đường từ trên xuống dưới công nhận, trí tuệ Lý Thái cũng thấy rồi, nên Cao Dương không có ý kiến gì với hai vị này, nhưng không thừa nhận người tên là Tiểu Kiệt kia, có điều nể mặt quả khô, không nói tới nữa.

Chương 794: Dây tơ hồng

Hi Mạt Đế Á thích nhất ăn quả sung ( Ficus carica - Dạng sung Địa Trung Hải), tuy hiện giờ không được ăn quả tươi, có chút quả khô cũng đỡ thèm, cây sung của mình hiện còn quá nhỏ, một năm có mười mấy quả, mỗi năm tới lúc quả chín dần, nàng đều bần thần ngồi ở cửa sổ nhìn về phía tây rất lâu.

Ăn quả sung, phiền não trong lòng liền biết mất, lúc này mới nhớ ra xem xét đám học sinh của mình, Tiểu Nha, Tiểu Vũ có thể mặc kệ, Thì Thì tới dạy đám tiểu nương tử võ kỹ và cưỡi ngựa, Vô Thiệt chê mất mặt nên tiến cử Thì Thì, vừa rồi Thì Thì đã dùng năng lực của mình chinh phục các tiểu nương tử lắm chuyện.

Hi Mạt Đế Á vỗ tay, bảo mọi người yên lặng, kéo tay một tiểu cô nương, nói với những người khác:

- Ba năm tới chúng ta sẽ sớm chiều bên nhau, ta hi vọng mọi người quý trọng cơ hội không dễ dàng này. Các ngươi được vào thư viện học làm ta hết sức kinh ngạc, vì thế giới này là của nam nhân, nữ nhân chúng ta là thứ phụ thuộc. Các ngươi cũng thấy rồi, thông minh như ta cũng chẳng thể phản kháng lại đám nam nhân đó, vì ta không thể vạch trần trò lừa gạt của y, biết rõ y lừa gạt mà không đủ tri thức phá giải, đó là sự bi ai nhất trên đời.

- Các ngươi rất may mắn, theo ta biết thư viện Ngọc Sơn là thư viện lớn nhất, phân khoa hoàn chỉnh nhất, trang thiết bị tốt nhất trên đời, ở thư viện, ta vừa là tiên sinh vừa là học sinh, ta không muốn bày ra cái vẻ viện trưởng nói chuyện với mọi người, chỉ muốn làm bằng hữu, làm tỷ tỷ, chúng ta cùng nhau tiến bộ, cùng tiến về đỉnh cao học thức, chứng minh cho người đời thấy, trong nữ tử cũng có trí giả.

Hò reo rầm trời, đây là lời hợp ý nhất mà các tiểu nương tử được nghe hai ngày qua, khác với lời lạnh lùng bá đạo của vân Diệp, Hi Mạt Đế Á rõ ràng được lòng đa số, tất nhiên trong số đó tuyệt đối không có Tiểu Vũ.

Khi Hi Mạt Đế Á và các tiểu cô nương thảo luận chuyện y phục cả thư viện, một tiểu nữ tử nhút nhát yếu đuối xách một cái bọc nhỏ từ cửa hoa viên đi vào, thấy trong sân đông người liền đờ người ra, không biết nên vào hay nên ra, bối rối vuốt tóc, mỉm cười với mọi người.

Tóc đen như gỗ mun, da trắng như tuyết, áo sa mong manh, đồi ngực xinh xinh gồ lên dưới yếm ngực màu lục nhạt, đứng đó như một bức tranh màu sắc, Hi Mạt Đế Á quên luôn trong quyển trọng nói gì, đi ngay tới nắm tay tiểu cô nương vuốt ve:

- Muội là tiểu nương tử là ai, người thư viện đã tới cả rồi, muội tới học à?

Tiểu cô nương tốn công lắm mới rút được tay khỏi ma trảo của Hi Mạt Đế Á, hai tay đưa văn thư lên, Hi Mạt Đế Á nhận lấy xem, tức thì hớn hở nói với các tiểu nương tử khác:

- Đây là bạn mới của chúng ta, tên là Bàng Thi Nhi, nhà ở Hà Trung, năm nay mười bốn.

Môi Tiểu Vũ bĩu tận lên trời, vốn mình là người xinh đẹp nhất thư viện, giờ không ngờ con bé nhà quê này còn xinh đẹp hơn mình, sao có được thiện cảm của nàng. Theo sư phụ bao lâu, tuy tự biết mình, nhưng khó che giấu được căm hận đặc sệt trong lòng.

- Tiểu Vũ, Thi Nhi xinh đẹp hơn cả ngươi đấy.Tiểu Nha phổi bò ôm vai Tiểu Vũ nói:

Tiểu Vũ vặn mình thoát khỏi tay Tiểu Nha, cao ngạo liếc Bàng Thi Nhi một cái rồi về phòng ngủ, nữ nhân này nhìn thêm một cái cũng ngứa mắt, nữ nhân Vân gia đều như cái cây độc lập, có khỏe mạnh, có yếu ớt, nhưng đều đứng một mình, nữ nhân này nhìn một cái giống như dây tơ hồng trong rừng.

Sư phụ từng chỉ dây tơ hồng nói với mình, nữ nhân dễ bị biến thành loại giây leo này, hút dinh dưỡng từ đại thụ tới khi nó bị hút cạn, bản thân cũng chết theo, dù làm một cây nhỏ không thấy được ánh mặt trời cũng chẳng sao, hay dở gì thì mình cũng tự cắm rễ vào đất, dây tơ hồng tuy có thể leo lên cây đại thụ cao, nhưng khó tránh khỏi vận mệnh tử vong, vì phong quang nhất thời mà cược mạng mình vào thì không đáng.

Cao Dương rất muốn sờ làn da của nữ tử đó, vì thế đi tới bẹo má một cái, thấy tiểu cô nương rơi nước mắt, cao hứng nói:

- Quả nhiên nữ nhân làm từ nước, nhéo một cái đã chảy ra rồi.

Định nhéo cái nữa, Bàng Thi Nhi được Hi Mạt Đế Á che sau lưng, không nhéo được, cười hì hì rụt tay lại đi về phòng, cửa mới đóng lại, nụ cười lập tức biến mất ánh mắt đầy lửa ghen tỵ.

Tiểu cô nương yếu đuối luôn là loại Hi Mạt Đế Á thích nhất, loại cực phẩm này càng làm nàng kích động vô cùng, thấy tiểu nương tử khác vây quanh Bàng Thi Nhi an ủi, liền kéo tay Bàng Thi Nhi đi bố trí phòng ngủ...Việc của thư viện rất nhiều, Vân Diệp bận tối mắt, chẳng mấy chốc quên tiểu mỹ nữ, nay y phải đối diện một đám thương cổ, đám người này được Hà Thiệu Dẫn tới văn phòng của y, mồm năm miệng mười yêu cầu thư viện cho con cháu thương cổ đường ra, gia gia bán gạch, nhi tử bán gạch, tới đời tôn tử cũng bán gạch à? Bán gạch không tệ, no bụng, cưới vài lão bà không có vấn đề, nhưng chúng ta phải tiến bộ chứ? Dù bán hơn gia gia cả vạn viên gạch, thì bán gạch vẫn là bán gạch.

Đây là suy nghĩ thời thịnh thế, thời loạn giữ được tổ nghiệp là giỏi lắm rồi, biết nói xuông chẳng khiến Vân Diệp động lòng, Hà Thiệu trực tiếp sai người mang rương lớn lên, mở ra, trong toàn kim tệ, hắn biết gần đây Vân Diệp thiếu tiền, hiện vô số tù phạm đang mở núi đục đá ở Nhạc Châu, bốn chủ sự công bộ, hai chủ sự tương tác giám được điều tới đó, còn về Công Thâu gia thì quá nửa nhân thủ tới Nhạc Châu rồi, Vân Diệp đang đợi thủy sư Lĩnh Nam nhàn hạ sẽ phải nửa số tới Nhạc Châu, nơi đó quá nhiều thủy tặc, nên Hà Thiệu không lo Vân Diệp từ chối.

- Ha ha ha, Lão Hà, chuyến này huynh tính sai rồi, không bỏ tiền đầu tư vào Nhạc Châu kiếm tiền đồ cho con cháu, thật không hiểu nghĩ gì, học sinh thư viện ra nhanh chóng được làm quan vì cương vực Đại Đường mở rộng quá nhanh, nhân tài không theo kịp. Hiện giờ khác, thiên hạ vào thời kỳ ổn định, muốn đi con đường này không dễ nữa.

- Ta hiểu mọi người, nhưng con cháu các ngươi nếu không có tài học xứng với chức vị sĩ chịu thiệt lớn, huynh chính là ví dụ, vì sao không làm bá tước mà đi kinh thương? Có biết triều đình sẽ nhanh chóng ra điều lệ, làm quan không được kinh thương không? Nhà ta còn không biết làm sao đây, huynh còn dám xông vào à?

Lão Chu của nha hành vuốt râu nói:

- Nhà đông con, mỗi tháng đều có trẻ nhỏ ra đời, không dùng tới nhiều người như vậy, đành tìm lối thoát khác cho chúng, yên tâm, một khi chúng nhập sĩ, sẽ tách khỏi nhà, lão phu không làm chuyện mất mặt quan thương câu kết.

- Tình thế Nhạc Châu không rõ ràng, tuy Vân hầu dùng thủ đoạn sấm sét dẹp yên giá đất, nhưng xưa nay sơn cùng thủy tận sinh điêu dân, chẳng may họ gây chuyện, tiền tài trôi theo dòng nước thì sao? Lão phu nghe nói đám thủy tặc ngay cả gạy cũng cướp, tuy không ai bị sao, nhưng tai quản sự bị cắt, chúng ta cứ bình an ở Trường An kiếm tiền mới là thượng sách.

Vân Diệp không còn gì để nói, đám người này có kẻ nào không tinh như quỷ, nếu tình hình Nhạc Châu rõ ràng, nói không chừng ùn ùn kéo tới, khó khăn đến mấy cũng sẽ bị kim tệ nhấn chìm.

Người khống chế hạn nghạch thư viện là Lý Cương, Hứa Kính Tông và Vân Diệp không chống đỡ nổi oanh kích, nên người ta tìm đột phá ở hai bọn họ, khi Lý Cương mặt đen xì xuất hiện ở cửa văn phòng, đám thương cổ đành cúi mình khiêng vàng đi, không dám nói một câu.

Vân Diệp nuối tiếc nhìn theo cái rương:

- Tiên sinh, thư viện chúng ta cũng phải nghĩ cách kiếm chút tiền chứ?

Chương 795: Tránh họa

Vân Diệp đỡ Lý Cương tiên sinh nằm xuống, đắp chăn cho ông, Lý Cương nhìn Vân Diệp buông màn, nói:

- Ngươi cũng nghỉ ngơi sớm đi, ngươi chẳng còn ở lại Trường An được bao lâu nữa đâu, chuyện thư viện cứ đặt qua một bên, lo cho trong nhà nhiều hơn, lần này ngươi đi ít nhất phải ba năm, nếu chuyện không thuận ba năm vẫn là ngắn, yên tâm, ta không chết sớm như vậy đâu.

Tay Vân Diệp hơi run, lão tiên sinh nói trúng vấn đề y lo nhất, muốn nói, nhưng thấy ông đã nhắm mắt lại rồi, thổi tắt nến rời phòng, mấy ngày qua các tiên sinh của thư viện không về nhà, mọi người đều có phòng của mình, may là chuyện chiêu sinh đã xong, có thể nghỉ ngơi.

Đêm xuân Ngọc Sơn trong như nước, mang chút hơi lạnh, hoa đào trên núi chưa nở, Hồng Thành đã đi quanh thư viện hai phòng, xử phạt hai tên tiểu tử tới nhà ăn ăn vụng, theo dõi chúng ăn hết bát cơm, mới đuổi hai tên học sinh lớp cao ra ngoài tiêu cơm, thấy Vân Diệp, hai tên học sinh xấu hổ chùi mép, giương tai lên nghe Hồng Thành cáo trạng Vân Diệp.

- Sao, tối ăn chưa no à?

Vân Diệp lấy làm lạ, cơm nước của thư viện có tiếng, sao lại phát sinh chuyện đói bụng.

- Bẩm tiên sinh, không phải là ăn không no, là bọn học sinh ra hậu sơn xem thợ làm tường bao quên thời gian, về không kịp bữa, bụng đói, hôm nay quán của Hoàng Thử lại không mở, đành tới nhà ăn ăn vụng, phạm quy định, xin tiên sinh trách phạt.

- Đó là các ngươi không may, Hồng viện giám đã xử phạt các ngươi, hiện giờ các ngươi ăn nhiều, đi một chút tránh đầy bụng.

- Chúng không bị đầy bụng, tối nay phải trực đêm với ta.

Hồng Thành nói xong dẫn nanh vuốt đưa hai tên học sinh tiếp tục đi quanh tường bao. Vân Diệp vốn định hỏi chuyện nỏ tám trâu, thấy Hồng Thành đã đi xa, biết chưa có kết quả gì, Hồng Thanh đang uất lắm.

Tới cửa, Vân Diệp đột nhiên nghe thấy một âm thanh quen thuộc, ngẩng đầu lên nhìn, bầu trời đen xì xì không thấy gì cả, nhưng cảm giác áp lực làm người ta sởn gai ốc vẫn tồn tại, lần trước có cảm giác này là khi Lý Nhị nổi giận, dù không nhắm vào mình, nhưng loại cảm xúc chứa đầy sự bạo ngược đó làm Vân Diệp cả đời khó quên.

Nghiêng tai lắng nghe một hồi, trừ tiếng gió trong núi thì không có tiếng động nào khác, lắc đầu, đẩy cửa ra mới thình lình quay đầu lại, lòng không ngừng trầm xuống, một bóng đên cực lớn lướt qua đỉnh núi, chớp mắt biến mất.

Bàng Thi Nhi yếu ớt đang dựa vào bên cửa sổ, ngây ra nhìn bầu trời đên bên ngoài, thi thoảng lấy khăn tay màu trắng khẽ lau khóe mắt. Trường Tôn Lan từ giường bò dậy, nói nhỏ:

- Thi Nhi, mau ngủ đi, mai chính thức đi học rồi, ta nghe nói ả Thì Thì kia hung dữ lắm, ngươi ngủ sớm đi, ai biết mai sẽ gặp chuyện gì.

Thi Nhi gật đầu, khép rèm cửa lại, bò lên giường của mình, nằm cuộn lại như con mèo nhỏ, không lâu sau nhịp thở dài truyền ra, Trường Tôn Lan cũng chui vào chăn, ôm lấy gối ngủ say.Cả thư viện chìm vào bóng tối, Vân Diệp ngồi khoanh chân trên giường, hai con mắt trong bóng tối phát ra ánh sáng xanh như mắt sói, hai tay tóm chặt đệm, lưng dựa vào tường, cứ ngồi mãi như thế.

- Không được, phải mau chóng rời Trường An, kế thay mận đổi đào không xong, bọn chúng vẫn không đi kiếm chuyện với Trường Tôn gia mà tới thẳng thư viện rồi, không được, trong nhà không thể xảy ra chuyện, thư viện cũng không. Nếu mục tiêu là mình, vậy mình đi ngay ngày mai, Động Đình Hồ núi cao nước sâu, chính là chỗ thích hợp để quyết đấu sinh tử, xem các ngươi mạnh hay ta lợi hại.

Căm hận trong lòng Vân Diệp chưa bao giờ ngùn ngụt như lúc này, đám yêu quái ngàn năm từ hang chuột nối nhau thò đầu ra, cứ tưởng Lý Nhị luôn khống chế đế quốc này, không ngờ ông ta cũng có chỗ bất lực, con mẹ nó, cái thời đại này không dựa vào ai được, chỉ có thể dựa vào bản thân, sức mạnh nắm trong tay mình mới yên tâm, lão tử chỉ muốn sống cho qua hết cuộc đời này, con mẹ các ngươi không để yên, tốt, vậy thì thử xem...

Vân Diệp đột nhiên rời nhà, Lý Nhị không ngạc nhiên gì cả, lại bộ nhanh chóng ký văn thư, ấn tín thủy sư Lĩnh Nam cũng trả lại cho y, doanh trại Trường An còn có mười lăm thuyền lớn, theo Vân Diệp tới Nhạc Châu, khi Ngũ lễ tư mã mang lên thuyền lượng lớn dầu hỏa, Lý Thái đưa tới cho Vân Diệp một trăm thùng gỗ phong kín, mặt Vân Diệp mới dịu đi một chút, đề phòng vẫn hơn.

Đông Ngư, Nhân Hùng đều ở trên thuyền, Vân Diệp không hỏi tới, nhưng Đơn Ưng tới thì làm y không hài lòng:

- Đại Nha có thai rồi, ngươi không ở Lạc Dương chăm sóc, tới Trường An làm gì?

- Trình Giảo Kim nói huynh gặp phiền toái lớn, cho nên đệ tới, không chỉ đệ, Lưu Phương, Vô Thiệt tiên sinh cũng tới, đại khái Cẩu Tử cũng sắp tới rồi.

Nói xong nhòn chân nhìn về bến tàu.Quả nhiên Cẩu Tử đánh một cỗ xe ngựa kéo theo bụi mù tới bến tàu, vác một cái bao tải lớn, vừa nhảy lên thuyền đã hô khơi hành, sau đó một mình chui tọt vào khoang thuyền, không thấy bóng dáng đâu nữa.

Biết không có chuyện gì hay ho cả, thuyền vừa rời bến, Hồng Thành toàn thân giáp trụ xuất hiện, cuồng nộ múa đại đao đòi thuyền quay về, Vân Diệp vờ như không nhìn thấy, ngồi trên sàn trò chuyện với Vô Thiệt và Lưu Phương, hai người này có vẻ kết thành hảo hữu, trông thân thiết lắm.

- Lần này đi Nhạc Châu trốn phải hai ba năm, tới khi ấy Cẩu Tử mang con tới phủ, ông bảo Hồng Thành có nhận không?

Vô Thiện tỉnh bơ hỏi Lưu Phương:

- Khó nói, có điều Hồng Thành ngoài lạnh trong nóng, cho dù vẫn ngứa mắt với Cẩu Tử, nể mặt cháu ngoại sẽ không phát tác, còn về phần Cẩu Tử chịu chút tội sống là đáng đời, trước kia phải nhận hôn sự này ngay, đợi khuê nữ người ta xinh đẹp rồi mới động lòng, ai vui cho được, chuyện này rơi lên người lão phu, nhất định phân thây hắn tiết hận.

- Hai vị đừng nói với ta trong cái bao tải đó là Hồng Quả Nhi, chẳng may Hồng Thành cáo quan thì Cẩu Tử nếm đủ, chuyện này ta không biết gì đâu đấy.

Vân Diệp phủi trách nhiệm:

- Hồng Thành chẳng mặt mũi nào đi cáo quan, cáo quan chỉ chuốc nhục vào thân, ngươi nghe nói đại hộ nhà nào hơi chút đi cáo quan chưa? Bị đánh gãy răng cũng chỉ đành vào bụng, không phơi bày ra cho người ta biết. Chuyện của Cẩu Tử chỉ là chuyện nhỏ, ngươi bị người ta đuổi như chó mới là chuyện lớn, chuyện gì khiến ngươi chẳng có thời gian căn dặn trong nhà đàng hoàng đã bỏ đi rồi? Tới mức hoàng đế cũng không bảo vệ nổi ngươi sao? Nói ra xem nào, hai năm qua dạy học ở thư viện, xương mềm ra rồi, chẳng biết còn chống chọi lại được phong ba không?

Chuyện không giấu diếm được nữa, nếu không nói thì càng khiến họ gặp nguy hiểm, thủ đoạn của những kẻ đó vô cùng âm độc, bất cẩn một chút là lọt vào bẫy, đám người đó hình như rất hiểu mình, tới mức làm mình kinh hãi,

- Hai vị đã nghe nói tới chuyện chín xác đón khách chưa?

Vân Diệp có chút rầu rĩ, từ khi ôm lấy chuyện này chưa lúc nào yên thân.

- Chín xác tiễn người tới vương quốc người chết, đây là đại lễ nghi của quý tộc, nghe nói thời thượng cổ còn tuẫn táng người làm như thế, năm bước một tỳ, mười bước một đồng, hai mươi bước một phó, ngươi là hầu tước, không thể nhận lễ quốc quân này, ai lại hầu hạ ngươi như hoàng đế thế?

Vô Thiệt rất tinh thông với những lễ nghi, ông ta không ngờ có người lại bỏ vốn lớn vì Vân Diệp như thế, phải biết rằng chín cái xác này không phải cứ tùy tiện giết chín người là xong, phải là người có quan hệ huyết thống với kẻ giết người mới được, tức là ngươi định tuẫn táng phải lấy người nhà mình ra khai đao, cỗ thi thể cuối cùng là bản thân, cực kỳ dã man, cực kỳ hung tàn, bất kể đối với kẻ địch hay bản thân đều vô cùng tàn khốc.

Chương 796: Say khướt

- Đã xuất hiện hai cỗ thi thể, một mặt khóc, một mặt cười, không biết tiếp theo là bộ mặt gì? Vân Diệp nằm ngửa mặt lên trời, chuyện tới nước nay thì chỉ còn cách gặp chiêu phá chiêu thôi.

- Chuyện này ta chưa từng nghe nói tới, biến người chết thành ra như vậy là kẻ điên, không hợp với lễ nghi, người chết phải y phục chỉnh tế, mặt mày an lành, không ai muốn chết nằm với một đám tử thi căm hận mình, những người đó tới âm ti còn nghe sai bảo nữa không?

Vân Diệp cũng không che giấu chuyện Hoa Tư chi quốc, đem chuyện mình gặp phải cùng những nghi ngờ nói cho hai ông già, thấy họ chìm vào trầm tư, Vân Diệp không quấy rầy, vào khoang thuyền tìm tên khốn Cẩu Tử, đây ra cái lý cho khuê nữ nhà người ta vào bao tải vác đi.

Vào trong vốn tưởng sẽ thấy Hồng Quả Nhi khóc lóc sướt mướt, ai ngờ cô nàng cười đến là vui, chẳng thấy có chút thương tâm nào, còn cười đùa với với Cẩu Tử và Tiểu Ưng, Vân Diệp thấy thế là biết Hồng Thành nuôi cô khuê nữ này công toi rồi, cố nén khó chịu xuống, hỏi Hồng Quả Nhi: - Lát nữa tới Lạc Dương, ta sẽ bảo thương đội Vân gia đưa ngươi về Trường An, ngươi muốn gả cho Cẩu Tử cũng được, ta đích thân làm mai, cha ngươi phải nể mặt, tự ý làm bừa thế này, mặt mũi cha ngươi để vào đâu.

Hồng Quả Nhi sắc mặt đại biến, Cẩu Tử cũng kinh hoàng, lời của Vân Diệp có sức nặng hơn của Hồng Thành nhiều, nói đưa đi là sẽ đưa đi.

- Hầu gia, người thương cho Quả Nhi, nếu nàng ấy về sẽ bị đưa vào hoàng cung, nghe nói cha của Quả Nhi đã chuẩn bị đưa tới phủ Tông nhân lập hồ sơ rồi

Nghe thế Vân Diệp mới thấy dễ chịu hơn, Hồng Thành đã có ý đồ dâng khuê nữ cho hoàng đế lấy lại tin nhiệm thì Cẩu Tử không làm gì sai hết.

Thuyền tới Lạc Dương, Vân Diệp xuống thuyền đi thăm Đại Nha, cùng lúc này sáu tờ quân lệnh cũng lên đường, thuyền đội của thủy sư Lĩnh Nam phân tán ở các nơi vạn chuyển tiền sẽ toàn lực bàn giao công việc, sau đó tiến vào Trường Giang, tập kết ở Nhạc Châu, Vân Diệp quyết trốn trong quân doanh, không tin đám người kia xuyên qua được quân doanh tìm mình, nếu thế còn chưa đảm bảo được an toàn thì không còn ở đâu an toàn được nữa.

Lưu Phương xuống thuyền giữa chừng, mang theo mấy chục người, Vân Diệp hỏi, ông ta không nói, chỉ bảo sẽ tới Nhạc Châu đúng hẹn, không để lỡ việc, Vô Thiệt muốn đi cùng bị ông ta từ chối, lấy yêu bài của Vân Diệp đổi con ngựa ở dịch trạm, nhìn bộ dạng vội vàng của ông ta, nhất định có chuyện trọng yếu.

Ở tại nhà Đơn Ưng một ngày, tên tiểu tử này rất biết sống, viện tử không lớn, nhưng được cái đẹp đẽ, Đại Nha thẹn t hùng vác cái bụng bầu thỉnh an đại ca, sau đó hoan hỉ đi làm cơm tối, nàng biết miệng ca ca rất kén ăn, tự mình làm mấy món cho ca ca nhắm rượu.

Đơn Ưng mặc y phục thường ngày làm Vân Diệp nhìn thế nào cũng thấy không quen, nhất là mũ tứ phương cao vút, đó là trang phục của viên ngoại nhà phú quý, sao hắn lại đội lên? Có điều nhìn trang phục của hai tên huynh đệ của hắn thì Vân Diệp không thấy lạ nữa, ổ rùa nuôi ra được phượng hoàng mới là lạ, một tên thì hận không thể đem hết gia sản đeo lên người, một thì bôi son trát phấn như gay, nghe nói ở Lạc Dương gần đây rất thịnh loại trang điểm này. So ra Vân Diệp búi tóc gài trâm ngọc, mặc bào xanh, trông thế nào cũng thấy nghèo khổ.
- Kẻ có tiền ở Lạc Dương đều thế này à?

Vân Diệp lấy đũa chỉ hai tên ăn uống ở bàn khác, Đơn Ưng khả năng nhận ra rồi, ngài ngùng cởi mũ, bỏ áo bào ra, chỉ mặc áo trong cũng thuận mắt hơn vừa rồi.

- Sao? Định an gia ở Lạc Dương à? An gia không phải là chỉ cần có cái nhà là xong, phải có kế mưu sinh tương ứng nữa, một cái xưởng làm diêm lợi nhuận ít ỏi, đa phần tiền bị ngươi lấy đi cứu tế, ngươi lấy cái gì nuôi Đại Nha với đứa con sắp ra đời?

Là đại cữu ca, phải hỏi cho rõ chuyện này, chẳng may Đơn Ưng lại đi làm ăn cướp, Đại Nha lo lắng cả đời theo, làm sơn tặc bà nương đâu có sung sướng gì, hơn nữa vô cùng nguy hiểm.

- Phiền đại ca quan tâm, Tiểu Ưng cảm kích bất tận, thời gian trước nhận được thư của Hi Đồng, hắn nói có vụ mua bán lớn muốn liên thủ với đệ. Trong thư không nói rõ, đệ vì phải đi cùng đại ca tới Nhạc Châu nên từ chối, không hỏi thêm nữa, hình như phải đi tới phương bắc một chuyện.

Nói thế là Vân Diệp rõ rồi, Hi Đồng muốn tới bắc cực săn gấu, sau đó đem da về bán, người thường tới bắc cực khả năng không về được, chỉ có loại như Đơn Ưng mới có thể sống thoải mái ở đó, hắn muốn tìm một bạn đồng hành.

Đại Đường có điểm này là không hay, nếu huynh đệ thê nhi mỗi người một phương, muốn gặp nhau phải đi rất xa, Vương Bột từng có thơ:" Hà tất ngậm ngùi nơi rẽ lối, Giống tuồng nhi nữ, lệ đầy khăn. " cảnh tượng này diễn ra vô số lần tại Bá Kiều, trước kia Vân Diệp không quen nam nhân khóc lóc khi chia tay, nhưng giờ thì quen rồi, hai huynh đệ sinh ra không lâu, một Lĩnh Nam, một Mạc Bắc, đời này muốn gặp nhau chỉ đành "Khắp trong biển, còn người tri kỷ ; Ở góc trời, như xóm láng gần. " miêu tả của Vương Bột rất sát, chẳng trách thơ của hắn lưu truyền hơn nghìn năm.Vân Diệp nhớ Na Mộ Nhật, nhớ khuê nữ, nhớ Hi Đồng, cũng nhớ viện binh Mông gia trại đang về Lĩnh Nam, rời nhà hai ngày đã nhớ nãi nãi, nhớ Tân Nguyệt, nhớ Lý An Lan, nhớ Linh Đang, lúc đi Linh Đang khóc đứt ruột, muốn quay đầu lại, tiếc rằng phải lấy dũng khí giong buồm nam hạ.

Người đa sầu đa cảm rất dễ say, uống hết chén này tới chén khát, cuối cùng say bất tỉnh nhân sự, loại chuyện này không xảy ra với Vân Diệp nhiều, lần này vì một câu của Đơn Ưng, trong lòng khơi lên nỗi buồn vô hạn, nói ra chỉ có mình là hầu gia phải sống xa nhà rời vợ, mình có thể ép Na Một Nhật ở lại, giữ Hi Đồng ở lại, nhưng mình không làm, để họ làm theo cảm tính, hiện một đang chăn cừu ở thảo nguyên, nói không chừng khuê nữ nước mũi lòng thòng chập chững theo sau lưng mẹ. Hi Đồng vì hai mấy lão bà và một đống con cái phải tới bắc cực săn gấu mấy tháng? Đều vì sao? Ta là hầu gia mà, Vân Diệp kêu gào như thế cho tới khi chìm vào giấc mộng.

Đại Nha ngồi ở đầu giường không ngừng lấy khăn ướt lau thứ ca ca nôn ra, thấy ca ca vật vã trong mơ, nước mắt chan chứa, đại ca thế này mới là chân thật nhất, đại ca lúc này tuy không phong lưu tiêu sái như thường ngày, không tràn trề tự tin như thường ngày, nhưng Đại Nha thấy, đại ca của mình vốn phải thế này.

Đơn Ưng ngồi ở bệ cửa sổ, nhìn thê tử phục vụ đại ca, hắn cảm thấy thế này cũng không tệ, mình tưởng đại cữu ca là trang hảo hán trời đè không cúi, đất nứt không sao, thì ra cũng có lúc suy sụp như vậy, không tệ.

Vân Diệp chỉ muốn nôn cả dạ dày của mình ra, khó chịu vô cùng, cách chế rượu chẳng ra cái thể loại gì của Vân gia nói cho cùng giống cồn hơn là giống rượu trắng, đây căn bản là cách làm cồn, về sau vì tham tiền mới dần dần cho thêm nước mà biến thành rượu, thiếu tới vài trăm năm văn hóa rượu, thứ đốt cháy giai đoạn đưa ra luôn có khiếm khuyết, chẳng trách Úy Trì Cung uống rượu xong muốn tự sát.

Vật vã tới tận canh ba Vân Diệp mới thiếp đi, Đại Nha buông rèm, được Đơn Ưng đỡ về phòng ngủ, còn hai con sâu rượu say khướt ngoài sân, Đơn Ưng lơ luôn.

Khi trời sáng hẳn Vân Diệp mới tỉnh lại, muốn tách não ra khỏi đầu, đầu lắc lư một cái thôi cũng đau muốn chết, bảo phó dịch lấy một chậu nước lạnh tới, vùi mặt vào đó, lạnh tới toàn thân run lên, nhưng dễ chịu hơn nhiều.

Ăn cái gì nôn cái đó, thích nhất là cháo gạo nát âm ấm, húp một hơi hết sạch, còn chưa tới dạ dày đã nôn hết ra, chẳng còn chút nào, không ăn được nữa, Vân Diệp đặt bát xuống, hôm nay phải tới phủ đô đốc Lạc Dương báo danh, không thể chậm trễ, sắp trưa mới đi là thất lễ rồi.

*** Hoa Tư chi quốc, theo truyền thuyết là quốc gia nằm ở tây bắc TQ, thực ra không thể nói là quốc gia, vì nó không có người lãnh đạo, nơi này như quốc gia lý tưởng, không áp bức, không bóc lột, được cói là nơi nằm giữa người và thần tiên, đó là quan niệm phổ biến. Nhưng có cách hiểu khác về nơi này, đây là nơi không luật pháp, không ràng buộc, là quốc gia của kẻ điên và tội phạm, một loại thành tội ác nhiều truyện nói tới.

Chín họ Chiêu Vũ, vốn là người Nguyệt Thị bị Hung Nô đánh tan chạy về phía tây bắc, dân tộc này nam nữ đều cực đẹp, giỏi buôn bán, thời Đường đa phần ngoại thương đều là người chin họ Chiêu Vũ, biến mất cuối thời Đường do bị người Ả Rập tiêu diệt.

Nên dùng (←) hoặc (→) chuyển chương

Chương trước
Chương sau